Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

86 Pages«<7778798081>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1561 Posted : Monday, April 26, 2021 8:14:41 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Covid-19 : Nhà thiết kế Alber Elbaz qua đời ở tuổi 59

Tuấn Thảo - RFI - 26/04/2021
Một trong những ngôi sao sáng lại chợt tắt trên vòm trời của làng thời trang quốc tế. Nhà thiết kế Alber Elbaz vừa qua đời tại Paris hôm 24/04/2021 sau khi bị nhiễm virus corona. Alber Elbaz nổi tiếng nhờ thiết kế dòng sản phẩm cho Yves Saint-Laurent và ông cũng từng là giám đốc nghệ thuật của hiệu thời trang Lanvin trong vòng 14 năm liền.

Nổi tiếng không kém là các kiểu áo dạ hội thời trang lộng lẫy, những chiếc váy đen đơn giản mà quý phái, với đường nét ôm sát thân hình của phái đẹp như thể nhà thiết kế tạc tượng thần Vệ nữ, thời trang Alber Elbaz từng được nhiều ngôi sao màn bạc quốc tế chọn lựa (trong đó có các thần tượng Meryl Streep, Cate Blanchett, Natalie Portman hay Sienna Miller...) trước khi họ bước lên thảm đỏ nhân dịp lễ trao giải thưởng điện ảnh Oscar của Mỹ. Một cách trớ trêu, Alber Elbaz lại đột ngột vĩnh biệt cõi đời hầu như vào lúc làng điện ảnh Hollywood trao tặng Oscar 2021. Đúng với dự đoán, "Nomadland" đã thắng lớn với 3 giải quan trọng : bộ phim hay nhất, đạo diễn xuất sắc nhất là Chloé Zhao và giải nữ diễn viên tài ba nhất cho Frances McDormand.

Alber Elbaz ra mắt thương hiệu của riêng mình

Sinh thời, nhà tạo mốt Alber Elbaz có hai quốc tịch Israel và Mỹ. Sau vài năm vắng bóng làng thời trang quốc tế, ông đã xuất hiện trở lại đầu năm 2021 với một bộ sưu tập mới mang nhãn hiệu thời trang do chính ông thành lập mang tên là AZ Factory, A và Z là hai chữ đầu tiên và cuối cùng lấy từ cái tên gọi "A-lber Elba-Z". Để khai sinh thương hiệu này, Alber Elbaz đã ký hợp đồng với tập đoàn xa xỉ phẩm Richemont của Thụy Sĩ, hiện đang nắm giữ nhiều thương hiệu nổi tiếng như Cartier, Van Cleef & Arpels, Montblanc, Jaeger LeCoultre, Baume & Mercier... Doanh thu của tập đoàn Thụy Sĩ Richemont lên tới 14 tỷ euro hàng năm, chỉ đứng sau tập đoàn LVMH (Moët Hennessy Louis Vuitton) của Pháp.

Giới chuyên ngành bàng hoàng xúc động trước sự ra đi bất ngờ của Alber Elbaz, chỉ hai tháng trước khi nhà thiết kế này mừng sinh nhật 60 tuổi. Theo ông Johann Rupert, tổng giám đốc tập đoàn Richemont, nhà tạo mốt Alber Elbaz thường dùng trí tưởng tượng phi thường của mình để "tôn vinh, sùng bái vẻ đẹp của người phụ nữ, tầm nhìn độc đáo và nhãn quan thẩm mỹ của ông để lại một dấu ấn khó thể xóa nhòa". Về phần mình, ông Pascal Morand, chủ tịch Liên đoàn thời trang cao cấp và các nhà tạo mốt ở Pháp, đã ghi nhận tài năng xuất chúng của Alber Elbaz, một người có tâm huyết luôn gắn bó với việc truyền đạt bí quyết cũng như tay nghề. Trên các mạng xã hội, nhiều tên tuổi khác của làng thời trang cũng đều bày tỏ nỗi xúc động hay chia buồn với gia đình của nhà thiết kế.

25 năm thành công với các thương hiệu lớn

Sinh ngày 12/06/1961 tại thành phố Casablanca (Maroc), Alber Elbaz đã lớn lên tại Tel Aviv (Israel). Ông bắt đầu tự học vẽ mẫu quần áo theo sự khuyến khích của thân mẫu, trước khi ông tốt nghiệp vào năm 1984 trường cao đẳng thiết kế "Shenkar College Engineering & Design". Vào giữa những năm 1990, Alber Elbaz được ông giám đốc Ralph Toledanon mời về hợp tác với công ty thời trang Guy Laroche, nhằm trẻ hóa hình ảnh của một thương hiệu được thành lập vào năm 1957. Sau thành công bước đầu này, ông về đầu quân cho hiệu thời trang Yves Saint-Laurent theo đề nghị của giám đốc tài chính Pierre Bergé. Trong vòng ba năm, Alber Elbaz đặc trách toàn bộ dòng sản phẩm "Rive Gauche" chuyên về khâu thời trang y phục may sẵn của phái nữ, cho tới khi tập đoàn Gucci mua lại thương hiệu Saint-Laurent và đề cử Tom Ford lên làm giám đốc nghệ thuật, thay thế Alber Elbaz.

Đầu những năm 2000, sau nguyên một năm nghỉ ngơi và đi du lịch, Alber Elbaz được bổ nhiệm vào ghế của Cristina Ortiz để điều hành toàn bộ hiệu thời trang Lanvin, có từ năm 1889. Với sự trợ lý của Elie Top, người đã nhiều năm sát cánh với nhà tạo mốt Yves Saint-Laurent, Alber Elbaz đã thành công trong việc vực dậy một hiệu thời trang có truyền thống lâu đời, nhân gấp đôi số doanh thu thường niên cũng như số địa điểm kinh doanh trên toàn thế giới. Alber Elbaz đã thành công trong việc vẽ dấu gạch nối giữa truyền thống và hiện đại, đưa hình ảnh của Lanvin vào kỷ nguyên mới, đề cao những phụ nữ tự lập đầy cá tính, luôn năng động trong đời sống và công việc. Đường nét của Lanvin theo góc nhìn của Alber Elbaz kết hợp đường nét đơn giản tinh tế với chất liệu dễ mặc và "dễ giặt" hầu tiết kiệm thời gian cho phái nữ : áo quần không những đẹp mắt mà còn thích nghi "đi cùng" với nhịp sống của phụ nữ.

Đầu những năm 2010, Alber Elbaz cho thấy tài năng đa dạng của mình khi hợp tác trong nhiều lãnh vực khác nhau như Công ty Bưu điện Pháp (La Poste), công viên giải trí Disneyland Paris và cũng như Karl Lagerfeld, ông đã thiết kế một bộ sưu tập "phù du" nhất thời cho hiệu áo quần H&M. Nhưng quan trọng hơn cả là vào mùa thu năm 2015, tài năng của ông được vinh danh nhân một cuộc triển lãm lớn tại Trung tâm Nhiếp ảnh châu Âu ở Paris, với hơn 300 bức ảnh chụp kể lại hơn một thập niên hợp tác giữa Alber Elbaz với Lanvin. Cuộc triển lãm này có thể nói là bản tuyên ngôn về sự sáng tạo thời trang theo cách nhìn của Alber Elbaz.

Đi tìm sức bật mới trong thời hậu Lanvin

Đang trên đỉnh thành công, Alber Elbaz lại buộc phải rời ghế giám đốc nghệ thuật của Lanvin sau khi gặp tranh chấp do bất đồng quan điểm về cách điều hành hiệu thời trang với giám đốc tài chính người Đài Loan Shaw-Lan Wang, vốn là cổ đông quan trọng nhất của Lanvin, sau khi thương hiệu này được mua lại từ tay tập đoàn L'Oréal. Do có quan hệ gắn bó với Lanvin trong hơn 14 năm liền, cho nên Alber Elbaz đã cho biết ông bị xuống tinh thần, lâm vào chứng trầm cảm và buộc phải trải qua một giai đoạn trống vắng tưởng chừng vài tháng, hóa ra lại kéo dài đến gần 4 năm.

Mãi đến năm 2019, Alber Elbaz mới tìm lại được một sức sáng tạo mới sau khi ký hợp đồng với tập đoàn Thụy Sĩ Richemont để tạo ra một thương hiệu riêng AZ Factory gợi hứng từ tên gọi của rnhà thiết kế. Bộ sưu tập thời trang đầu tiên của Alber Elbaz thời kỳ hậu Lanvin, cho thấy ông đã lật qua trang sách cũ và bắt đầu một chương mới. Được giới thiệu trên mạng vào tháng Giêng năm 2021 nhân Tuần lễ Thời trang Paris (Fashion Week) Xuân-Hạ phái nam bên cạnh các tên tuổi khác như Victor&Rolf, Franck Sorbier, Christophe Josse, Alber Elbaz đã phát huy sở trường của mình thông qua nhiều dòng sản phẩm (MyBody, SwitchWear hay là SuperTech ....) nhưng đeo đuổi cùng một ý tưởng : đó là dùng các chất liệu có độ co giãn cao, cực mỏng nhưng rất bền, để thiết kế những kiểu y phục thích hợp với nhiều lứa tuổi, vóc dáng cơ thể, cũng như kích cỡ từ nhỏ nhất (XXS) cho tới lớn nhất (4XL).

Đối với Alber Elbaz, đó là một bước khởi đầu mới, dựa vào công nghệ tân thời để phát huy thêm sở trường chứ không phải là làm lại từ đầu. Tầm nhìn xa và dự án đầy tham vọng của Alber Elbaz có đủ sự vững chắc để có được sự tin tưởng của giới đầu tư. Nhưng trong giới chuyên ngành, không ai ngờ rằng chỉ 6 tháng sau ngày vĩnh viễn ra đi của nhà thiết kế người Nhật Kenzo Takada, lại đến phiên Alber Elbaz qua đời. Trước dịch Covid-19, người tính càng không bằng trời tính.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1562 Posted : Tuesday, April 27, 2021 12:34:45 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Roxette & Marie Fredriksson - Sự bất tử của tư duy pop bảo thủ

Gia Trình - RFI - 24/04/2021
Nàng Marie Fredriksson của ban nhạc Roxette đã vĩnh viễn chia tay khán giả cuối năm 2019. Ký ức người hâm mộ không thể quên giọng hát và phong cách cá tính của Marie. Bộ đôi Marie Fredriksson cùng với Per Gessle đã xây dựng nên tượng đài âm nhạc Roxette, niềm tự hào của đất nước Thụy Điển. Họ chứng minh rằng tư duy pop bảo thủ không bao giờ lỗi thời.

Đôi nét về Roxette

Hai thành viên trụ cột của Roxette là Per Gessle và Marie Fredriksson đều là người Thụy Điển. Cả hai đều hát chính và đồng tác giả những bản hit toàn cầu của nhóm như Listen to your heart, The Look, Joyride. Họ nổi tiếng khắp Thụy Điển và châu Âu suốt 20 năm từ 1986 đến 2006. Xét về độ nổi tiếng và phủ sóng, có lẽ Roxette chỉ thua kém ban nhạc huyền thoại ABBA.

Thời kỳ vàng son nhất của nhóm từ 1989 đến năm 1992, hai album Look Sharp và Joyride lên hạng bạch kim trên xứ sở cờ hoa. Sự nổi tiếng của nhóm lan xa và rộng hơn trên toàn cầu. Họ trình làng tổng cộng 10 album phòng thu, 7 album trong đó đạt hạng bạch kim trên toàn cầu. Các video clip âm nhạc của Roxette thu hút hơn hơn một tỷ lượt xem trên kênh Youtube.

Marie Fredriksson sinh năm 1958 trong một gia đình nghèo túng ở Skane County, miền nam Thụy Điển. Do đam mê ca hát, bà thường đánh thức cha mẹ dậy khi đứng hát opera trước gương mỗi buổi sáng. Per Gessle kém Marie 1 tuổi, anh có thể chơi được nhiều nhạc cụ như guitar, harmonica và keyboard. Marie và Per luôn bị lầm tưởng là một cặp tình nhân, thực tế, họ là những người bạn thân thiết trong âm nhạc. Fredriksson kết hôn với nhà sản xuất âm nhạc Mikael Bolyos khi đi lưu diễn tại Úc vào năm 1990. Chuyện tình sét đánh xảy ra đúng 48 giờ trước khi họ quyết định trao nhẫn cưới. Cuộc hôn nhân kết trái ngọt với hai người con Josefin và Oscar, cũng bền chặt tới khi bà qua đời.

Trước khi gia nhập nhóm, Gessle từng sáng lập nhóm nhạc khác Gyllene Tider với nhiều album lên hạng 1 tại Thụy Điển. Hai thành viên Gessle và Marie gặp nhau do sinh sống cùng thành phố Halmstad, ven biển Thụy Điển. Fredriksson từng hát phụ họa cho nhóm Gyllene Tider khi ban nhạc đi lưu diễn. Ý tưởng 1 bản nhạc Never Ending Love, Gessle đã thuyết phục Marie ghi âm chung ca khúc cho hãng đĩa EMI. Ngay lập tức, bài hát thành công rực rỡ tại đất nước Thụy Điển. Từ điểm khởi đầu này, họ ra mắt nhóm Roxette với LP Pearls of Passion được chào đón nhiệt liệt tại quê nhà nhưng chưa vươn tới toàn cầu.

Thành công bất ngờ trên đất Mỹ

Các nhà phê bình Thụy Điển luôn ngờ vực thành công của nhóm trên đất Mỹ. Fredriksson thổ lộ rằng “Họ hoàn toàn sai lầm, chúng tôi đã làm được điều đó”. Cơ duyên đưa Roxette đến với khán giả nước Mỹ rất tình cờ. Du học sinh người Mỹ, Dean Cushman đã mang về quê nhà một món quà đặc biệt sau chuyến trao đổi học tập tại Thụy Điển. Đó là CD album Look Sharp của nhóm Roxette. Album được phát lần đầu trên radio địa phương của bang Minneapolis. Kênh radio cực kỳ ấn tượng với âm nhạc Roxette, đặc biệt ca khúc The look. Nó trở thành ca khúc ăn khách trên kênh radio này trước khi tiến thẳng lên hạng 1 bảng xếp hạng Billboard.

Hiệu ứng lan truyền xảy ra với cả hãng đĩa EMI. Họ đảo ngược quyết định trước đó, phát hành album nhạc Roxette trên đất Mỹ. Giới phê bình âm nhạc Mỹ không quá thân thiện vì thị trường cạnh tranh khốc liệt. Gessle đã nói “Lý do chúng tôi thành công vì chúng tôi không phải người Anh hay Mỹ, và âm nhạc chúng tôi không giống bất cứ nhạc của nghệ sỹ nào trên bảng xếp hạng lúc đó”. Quả thực là nhạc pop cổ điển như Roxette không thể chết đi. Nhà phê bình Jon Pareles đã viết trên tờ New York Times năm 1992 “Marie Fredrikson là tài sản sáng giá của nhóm, ca sỹ có chất giọng như say xỉn, mái tóc bạch kim và gu thời trang bó sát”.

Sự khác biệt văn hóa có thể truyền tải một hình ảnh lạ lẫm với khán giả Mỹ. Trong vòng hai năm, 3 đĩa đơn của họ leo lên hạng nhất bảng xếp hạng gồm có Listen to your heart, Joyride, It must have been love. Đặc biệt bản hit It must have been love được chọn nhạc phim bộ phim ăn khách thập niên 1990, Pretty Woman do minh tinh Julia Roberts thủ vai. Bài hát còn có tên khác là Christmas for the Broken Hearted (Giáng sinh cho kẻ thất tình). Bài hát được sáng tác năm 1987 để phát trên radio của Đức dịp Giáng Sinh, nhưng lại bị từ chối vào phút chót. Tuy nhiên, ca khúc lại gặt hái thành công lớn tại Thụy Điển và lan sang cả bên bờ Đại Tây Dương.

Tư duy pop bảo thủ

Roxette luôn được so sánh với ABBA hay Ace of Base vì giữa họ đều là các ban nhạc Thụy Điển hát tiếng Anh và gặt hái thành công quốc tế vang dội. Đồng thời, Roxette trung thành với tư duy pop bảo thủ, không lấn sân sang rock, metal. Đối với họ, giai điệu đẹp là yếu tố kiên quyết. Per Gessle từng thổ lộ : “Tôi là người trung thành với chuẩn mực nhạc pop thập niên 1960, 70, giai điệu là Vua. Đó là vừa là điểm mạnh vừa là nhược điểm của tôi. Nếu giai điệu không ra gì, rất khó cho tôi phát huy sáng tạo”.

Hầu hết những ca khúc Roxette đều tuân thủ theo công thức ba hồi. Phần mở bài là nhạc dạo chơi keyboard, piano tạo điểm nhấn dễ chịu. Điệp khúc tạo ấn tượng nhờ giai điệu cực kỳ mạch lạc, rõ nét. Thêm vào đó, chất giọng khỏe, mạnh mẽ của Fredriksson tỏa sáng trên giai điệu đó. Phần kết bài được phối khí trong phần nhạc da diết, kéo dài. Những bản hit thành công như Fading like a flower, Spending my time, Wish I could fly đều chế biến theo motip này.

Tuy nhóm có những ca khúc sôi động, phá cách như Dress for Success, The look, Dangerousnhưng giai điệu vẫn là con át chủ lực. Một tờ báo nhận xét : “Họ sáng tác những ca khúc nhạp pop muốn làm nổ tung lá phổi, ca từ đầy chất thơ mê muội như những giọt mưa”. Điển hình là bản hit Fading like a flower (Tàn úa như bông hoa), giọng ca cháy bỏng của Fredriksson ca ngợi sự chiến thắng của trái tim tan vỡ. Bài hát được dựng trên nền nhạc vững chắc, thiết kế bài bản theo cấu trúc ba hồi. Fredriksson cũng chia sẻ “Nếu tôi hát tiếng Thụy Điển, có lẽ sẽ còn tổn thương hơn thế rất nhiều”.

Sự kết hợp của bộ đôi tài năng Fredriksson và Gessle đo ni đóng giày cho thành công của Roxette. Một người chuyên thiết kế những bản nhạc đẹp, người còn lại khuếch trương vẻ đẹp bằng giọng hát gai góc. Fredriksson thổ lộ bà chịu ảnh hưởng lớn của ngôi sao nhạc jazz kinh điển như Ella Fitzgerald, Billie Holiday và những rocker kỳ cựu như Mick Jagger, Tina Turner.

Tiếng chim hót như bị gai đâm

Năm 2002, Fredriksson được chẩn đoán u ác tính ở não sau khi bị ngã trên sàn nhà tắm. Căn bệnh về não khiến cho bà khó thuộc bài hát mới, mặc dù vẫn nhớ lời bài hát cũ. Năm 2012, bà vẫn đi lưu diễn tái hợp với Gessle và đồng thời cho ra mắt ba album solo trong thời gian điều trị.

Âm nhạc dường như là liều thuốc tinh thần hữu hiệu nhất với Fredriksson trong suốt thời gian dài chống chọi với căn bệnh ung thư. Tiếng hát của bà như loài chim bị gai đâm nhưng vẫn cất tiếng hót bừng sáng không gian. Giờ đây, giọng ca Look sharp đã yên nghỉ ở tuổi 61, Fredricksson để lại nhiều nuối tiếc cho hàng triệu trái tim người hâm mộ, gia đình và người bạn tri kỷ âm nhạc. Gessle đã viết : “Cám ơn người bạn đã tô màu rực rỡ nhất cho những ca khúc đen-trắng của tôi. Cô ấy là nghệ sỹ xuất sắc nhất, một giọng ca xuất chúng, một ca sỹ biểu diễn cừ khôi”.

(Theo NY Times, Billboard, The Guardian, Rhino Insider)

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1563 Posted : Wednesday, April 28, 2021 7:09:53 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Xuân Tiên và Dân tộc tính trong âm nhạc

Hoàng Hằng - RFI - 28/04/2021
Cuối tháng Giêng năm 2021, cộng đồng người Việt tại Úc nói riêng và giới yêu âm nhạc Việt Nam trên thế giới đã mừng Xuân Tiên – Cây đại thụ của nền tân nhạc Việt Nam bước qua 100 tuổi. Nền âm nhạc Việt Nam đã vinh danh những đóng góp nổi bật của ông. “Khúc hát ân tình”, “Về dưới mái nhà”, “Hận đồ bàn”, “Duyên tình”, hay “Mong chờ”, v.v... là những bản nhạc chạm tới trái tim người yêu nhạc và sống mãi với dòng thời gian.

Những giai điệu yêu đời

Sinh năm 1921, tại Hà Nội, Xuân Tiên là nhạc sĩ cao tuổi nhất của nền tân nhạc Việt còn tại thế và hiện sống ở Úc châu. Dù đã sống qua hơn một thế kỷ với bao thăng trầm của vận nước, ông vẫn thế, vẫn một Xuân Tiên lịch thiệp, sang trọng, hào hoa, lạc quan và minh mẫn.

Vốn có năng khiếu, 6 tuổi được học kiến thức âm nhạc vỡ lòng từ người cha, cùng khả năng tự mày mò học hỏi, ông tiếp cận hàng loạt các nhạc cụ Tây phương cũng như các nhạc khí dân tộc cổ truyền Việt Nam. Thực tế, hiếm có nhạc sĩ nào như ông đã sử dụng thành thạo đến 25 loại nhạc cụ khác nhau. Từ năm 18 tuổi, ông bắt đầu làm việc trong những ban nhạc của người ngoại quốc và đi trình diễn từ Bắc vào Nam. Dần về sau, ông đi vào sáng tác, rồi điều khiển nhiều dàn nhạc và cộng tác với các đài phát thanh trước năm 1975.

Nét đặc trưng của nhạc Xuân Tiên nằm ở những giai điệu lạc quan yêu đời, yêu người, đầy tình tự quê hương hòa quyện trong âm hưởng dân ca Bắc, Trung, Nam. Ngoài ra, ông cũng có những bản nhạc buồn nhưng chỉ là những chớm buồn thoảng qua, man mác xa vắng chứ không bi thương, sầu lụy.

Có thể nói, chất tinh túy của dân ca miền Bắc đã được ông gói ghém tài tình và duyên dáng qua bài “Duyên tình”. Tuy nhiên, thời gian qua, gia đình nhạc sĩ Y Vân đã có sự tranh luận tác quyền của bản nhạc. Qua truyền thông Úc, Việt Nam, cũng như trong chương trình của Trung tâm Thúy Nga, ông đã khẳng định quyền tác giả đối với bài hát này. Theo đó, Y Vân được xem như là một người em, một đồng nghiệp trẻ thân thiết, được Xuân Tiên ưu ái đồng ý để tên chung vào sáng tác của mình và cũng để tiện Y Vân mang giùm bản nhạc đến bán cho nhà xuất bản thời đó.

Nhân đây, một lần nữa, ông chia sẻ: “Hồi đó, tôi bận công việc nhiều. Tôi có người bạn là nhạc sĩ Y Vân chép nhạc bằng tay rất đẹp và trong đó, có chép bài “Duyên tình” cho tôi. Sau đó, Nhà xuất bản cần mua mà tôi thì lại bận việc nên nhờ Y Vân đem “Duyên Tình” đến cho Nhà xuất bản. Nhưng Y Vân có nói trước với tôi rồi, nếu Y Vân đem bán dùm thì phải có tên Y Vân kèm vào bài đó. Tôi bảo được rồi, bạn bè thì đứng tên với nhau là chuyện thường, không có gì, ký dùm rồi bán cho tôi”.

Đông – Tây hòa điệu

Ngoài tài năng sáng tác, chơi nhuần nhuyễn nhiều loại nhạc cụ, ông còn cải tiến và sáng tạo một số nhạc cụ mới. Điều thôi thúc ông làm công việc sáng tạo thú vị này là vì: “Nhạc cụ của Việt Nam thiếu thốn và phần nhiều là nhạc cụ của Trung Hoa, chỉ có đàn đáy và đàn bầu là của Việt Nam mà thôi. Các loại nhạc cụ này lại không đủ cung bậc và đúng thanh mẫu để có thể chơi chung với các nhạc cụ Tây phương”.

Trước hết, phải kể đến sáo trúc loại 10 lỗ và loại 13 lỗ thay vì 6 lỗ được trưng bày tại Bảo tàng Con người [Musée de l'Homme], Paris, Pháp.Theo ông “Trước đây, Sáo trúc chỉ có 6 lỗ bấm thôi và chỉ chơi được nhạc ngũ cung, không đủ cung bậc như các loại nhạc cụ Tây Phương. Nên, tôi với ông Xuân Lôi - anh trai tôi đã cải tiến ống sáo đó cho đủ cung bậc. Với lại cho nó đúng thanh mẫu để mà chơi được cùng với nhạc Tây phương”.

Bên cạnh đó, lấy cảm hứng từ thanh âm trong trẻo, ngọt ngào của đàn tranh, ông đã sáng chế ra chiếc đàn dây đặc biệt mang tên “Đàn tranh Xuân Tiên” với 60 dây và chơi bằng hai tay với đủ các cung bậc được nhiều nghệ sĩ cùng thời yêu thích và hiện đang lưu giữ tại Việt Nam.

Ông giải thích thêm: “Đàn tranh thường có 16 dây và chỉ chơi được nhạc ngũ cung Việt Nam. Khi chơi tân nhạc hay nhạc Tây phương thì thiếu cung bậc, cho nên tôi làm cây đàn gãy theo lối đàn tranh nhưng mà chơi bằng 2 tay. Bởi vì, có hai phần dây, phần dây bên tay trái để đệm nhạc và phần dây bên tay phải đàn những giai điệu”.

Ngoài ra, dựa trên hình dáng và cung bậc của đàn bầu, ông sáng chế ra “Đàn bầu Xuân Tiên” đặc biệt làm từ chất liệu giản dị, mộc mạc của thuở ban sơ là trái bầu khô.

Ông lý giải: “Lúc còn nhỏ, tôi thấy mấy người hát chèo, hát xẩm lấy trái bầu khô để làm những thùng đàn và cũng nhằm khuếch đại âm thanh. Về sau, người ta làm đàn bầu bằng gỗ, tôi thấy không đúng ngày xưa. Tôi thấy ở nhà có sẵn những trái bầu khô, tôi lấy làm đàn bầu để người ta gọi là đàn bầu. Chứ nhiều người cứ gọi là đàn độc huyền. Gọi như vậy, tôi nghe không đúng, bởi độc huyền là một dây mà nhiều nước có loại đàn một dây. Trong khi, cây đàn bầu là hoàn toàn của Việt Nam”.

Nỗi trăn trở của người nhạc sĩ

Là một nhạc sĩ sáng tác và chơi nhạc, cải tiến và chế tác nhạc cụ đi qua ngần ấy chiều dài thế kỷ, chứng kiến những đổi thay của lịch sử và con người, ông không hề có những ưu tư vỡ vụn của riêng mình. Thiết nghĩ, những gì ông chia sẻ là những trăn trở mang tính thời đại, đánh động dòng suy tư cho hậu thế, đặc biệt là những người làm công việc sáng tạo âm nhạc và nghệ thuật.

Ông nói: "Tôi mong, thế hệ sau này, các nhạc sĩ nên chú trọng về âm điệu, về giai điệu của những bản nhạc để cho nó thích hợp hơn bây giờ. Vả lại, tôi nghĩ, nền âm nhạc Việt Nam phải mang dân tộc tính. Khi nhạc tấu lên thì người ta biết bản nhạc này là của Việt Nam, bản nhạc kia của nước khác. Tất nhiên, làm nghệ sĩ thì phải biết, phải hiểu rõ và tôn trọng nghệ thuật chứ đừng nghĩ nhiều đến thị hiếu của quần chúng. Người ta thích nhưng nói cho đúng thì trình độ quần chúng không bao giờ bằng trình độ của người làm chuyên môn. Mỗi một sáng tác của cùng một nhạc sĩ đi nữa, cũng không nên lặp lại âm điệu mà mình đã sáng tác rồi".

Cho đến hôm nay, mạch nguồn sáng tạo vẫn không ngừng chảy trong cơ thể, khi mà ông đang thai nghén một số thể loại sáng tác mới. Hy vọng, công chúng mến mộ nhạc sẽ sớm được thưởng thức những tác phẩm mới của ông.

Một lần nữa, RFI Tiếng Việt xin được vinh danh ông, một người nhạc sĩ tao nhã am tường nhạc lý phương Tây lẫn phương Đông. Ông để lại cho hậu thế những bản tình ca sâu đậm về tình yêu quê hương, đất nước, một thứ tình rộng lớn hơn chứ không đơn thuần chỉ gói ghém trong tình yêu lứa đôi. RFI Tiếng Việt kính chúc ông thật nhiều sức khỏe!

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1564 Posted : Thursday, April 29, 2021 7:03:47 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Covid-19 : Các bảo tàng Bỉ sa thải nhân viên

Tuấn Thảo - 22/04/2021
Từ các rạp chiếu phim ở Mỹ cho đến các viện bảo tàng tư nhân ở thủ đô nước Bỉ, có khá nhiều địa điểm văn hóa trên thế giới đều có cùng một hoàn cảnh. Sau một năm đóng cửa do dịch Covid-19, các cơ sở này đều gặp khó khăn tài chính, nếu không nói là đứng bên bờ vực phá sản. Trường hợp gần đây nhất Bảo tàng truyện tranh ở thủ đô Bruxelles, đành phải cắt giảm một phần ba số nhân viên.

Tọa lạc ở trung tâm thành phố, Bảo tàng Bỉ về truyện tranh (Centre Belge de la Bande Dessinée Bruxelles gọi tắt là CBBD), là một trong những địa điểm văn hóa nổi tiếng nhất thủ đô vương quốc Bỉ, thu hút rất đông đảo du khách nước ngoài không kém gì Bảo tàng Magritte hay là Bảo tàng Nghệ thuật Cổ điển "Oldmasters" gồm các bậc thầy thời hoàng kim hội họa. Ban đầu được dành để trưng bày các tác phẩm của Hergé, nhưng theo đề nghị của chính tác giả này, viện bảo tàng CBBD sau đó đã được mở rộng cho toàn ngành truyện tranh của nước Bỉ với khá nhiều họa sĩ nổi tiếng. Tòa nhà này là một công trình kiến trúc có từ đầu thế kỷ XX, có lối xây dựng mang nhiều ảnh hưởng của trường phái Nghệ thuật Mới (Art Nouveau).

Bảo tàng truyện tranh sa thải 1/3 nhân viên

Khi được khánh thành vào năm 1989, Bảo tàng truyện tranh thành phố Bruxelles đã trưng bày rất nhiều tác phẩm của các họa sĩ như Franquin, Peyo, Vandersteen, Walthéry, Bob de Moor, Will Eisner, Posy Simmonds... Trong vòng 30 năm hoạt động, Bảo tàng truyện tranh CBBD chưa một lần phải đóng cửa và thu hút hàng năm khoảng 250.000 lượt khách tham quan. Trong số này, cứ trên 10 người mua vé vào cửa là có đến 7 người là khách nước ngoài.

Về phần mình, danh họa Hergé (bút danh của Georges Prosper Rémi) người đã từng khai sinh nhân vật phóng viên Tintin và tác giả của bộ truyện tranh cùng tên nổi tiếng trên toàn thế giới, có hẳn một viện bảo tàng mang tên ông. Viện bảo tàng Hergé nằm ở vùng Louvain la Neuve, cách thủ đô Bruxelles khoảng 35 cây số về phía nam.

Thế nhưng, dịch Covid-19 là cơn ác mộng đối với ban giám đốc các viện bảo tàng, đặc biệt là các cơ sở văn hóa chuyên tiếp đón khách thăm viếng đến từ nước ngoài. Riêng trong trường hợp của Bảo tàng truyện tranh thành phố Bruxelles, trong năm vừa qua, số lượng khách tham quan đã giảm mạnh đến 68%, từ 260.000 lượt người thăm viếng xuống dưới mức 84.000 người trong một năm.

Theo bà Isabelle Debekker, giám đốc Bảo tàng truyện tranh Bruxelles, tính trung bình hàng năm khoảng một nửa khách tham quan trung tâm CBBD đến từ Pháp, 25% còn lại là du khách đến từ Ý, Đức, Tây Ban Nha, Nga hay Trung Quốc. Dịch Covid-19 chẳng những đã làm cạn nguồn du khách đến từ phương xa, mà còn làm chùn bước luôn khách đến từ các nước châu Âu láng giềng. Kết quả là trong năm 2020, gần 70% khách tham quan bảo tàng đã biến mất.

Nửa đầu năm 2021 dường như cũng chẳng sáng sủa gì hơn. Trái với nhiều quốc gia khác trong Liên hiệp châu Âu, Bỉ cũng như Tây Ban Nha đã cho phép mở cửa trở lại từ tháng 12/2020 một số cơ sở văn hóa. Dù vậy, các bảo tàng ở thủ đô nước Bỉ vẫn vắng khách. Một mặt, việc hạn chế số khách vào cửa ở mức 30% tạo ra rào cản tâm lý. Mặt khác, bảo tàng Bỉ sẵn sàng tiếp đón khách châu Âu, nhưng dân Pháp, Ý hay là Đức lại không được quyền "xuất ngoại" vào lúc đang có làn sóng dịch thứ ba, buộc các nước châu Âu phải ban hành lệnh phong tỏa.

Bảo tàng Bruxelles mở lại nhưng vẫn vắng khách

Trước khi lấy quyết định cắt giảm nhân viên, Bảo tàng truyện tranh CBBD đã tìm cách giảm tối đa các khâu chi phí và tăng thêm phần doanh thu trong vòng vài tháng. Ban đầu là cắt giảm một số hợp đồng dịch vụ, kế đến là các hợp đồng làm việc ngắn hạn. Việc mở cửa đón khách cũng giảm bớt từ 7 ngày xuống còn 5 ngày trong tuần (ngoại trừ các kỳ nghỉ học), trong khi giá vé vào cửa cho người lớn đã tăng một chút từ 10 euro lên thành 12 euro. Tuy không phải là một cơ quan văn hoá nhà nước (Bảo tàng truyện tranh hoạt động theo mô hình tư nhân) nhưng ban quản lý trong năm 2020 cũng đã nhận được khoản tài trợ 180.000 euro từ Hội đồng cấp vùng Wallonie-Bruxelles. Thế nhưng theo bà Isabelle Debekker, tất cả các biện pháp này cũng không đủ để bù đắp cho hiện tượng mất khách. Sa thải nhân viên vẫn là một quyết định khó khăn và cuối cùng ban giám đốc CBBD đành phải áp dụng ngay cả đối với một số nhân viên có hợp đồng làm việc dài hạn.

Bảo tàng truyện tranh Bruxelles không phải là cơ sở duy nhất phải hứng chịu cú sốc kinh tế từ dịch Covid-19. Nằm ở vùng ngoại ô phía nam Bruxelles, Bảo tàng Hergé ở thị trấn Louvain la Neuve cũng bị mất khách một cách khá nghiêm trọng. Số khách tham quan đã giảm hơn một nửa, từ 70.000 khách trong năm 2019 xuống còn đến 34.000 trong năm 2020. Để tiết kiệm chi phí, ban điều hành công ty Moulinsart chuyên khai thác bản quyền của bộ truyện Tintin giờ đây chỉ mở cửa đón khách vào những ngày cuối tuần từ thứ Sáu đến Chủ nhật.

Theo lời trưởng ban quản lý Nick Rodwell, cũng may là nhân vật Tintin tiếp tục thu hút đông đảo khách tham quan trong nước cũng như giới ghiền đọc truyện Tintin tại Bỉ. Bên cạnh đó, bảo tàng Hergé có thể tiếp tục khai thác nhân vật này qua hình thức hợp tác thương hiệu, trong khi bảo tàng truyện tranh CBBD chỉ được quyền trưng bày chứ không thể kinh doanh dưới một hình thức khác (do không sở hữu bản quyền) để tạo thêm nguồn thu nhập ngoài việc bán vé cho khách tham quan.

Nhiều bảo tàng thủ đô trước nguy cơ cạn vốn

Nhìn chung có khá nhiều bảo tàng ở Bruxelles đang đứng trước nguy cơ cạn vốn hoạt động do tình hình dịch Covid-19 dây dưa kéo dài. Trong đó có các cơ sở quan trọng như Bảo tàng Nghệ thuật và Lịch sử tại công viên Cinquantenaire, Bảo tàng Hoàng gia Mỹ thuật, Bảo tàng Thiết kế Bruxelles hay là Bảo tàng về chocolat " Choco-Story". Do vắng khách, các bảo tàng này đều phải cắt giảm nhân viên, hạn chế số ngày mở cửa thường là vào cuối tuần thay vì mở cửa đón khách trong tuần.

Các Viện bảo tàng Hoàng gia Bỉ cũng có cùng một số phận, nhưng so với các cơ sở tư nhân, tương lai vẫn bớt bấp bênh hơn do nhận được tài trợ của nhà nước. Tuy nhiên, hệ thống các Bảo tàng Hoàng gia Bỉ không thể nào duy trì việc mở cửa toàn bộ các cơ sở mà chỉ duy trì một số hoạt động. Điều đó giải thích vì sao Bảo tàng hoàng gia Nghệ thuật Cổ điển "Oldmasters" phải đóng cửa trong vòng 6 tháng, dự trù cho tới 15/10/2021.

Bảo tàng này bao gồm nhiều tác phẩm của các bậc thầy thời hoàng kim hội họa, trong đó có các bức kiệt tác của Rubens, Bruegel, Jordaens, Rembrandt hay là bức tranh cực kỳ nổi tiếng "Cái chết của Marat" của Jacques Louis David. Sự kiện Bảo tàng "Oldmasters" phải đóng cửa do tình trạng thiếu nhân viên thường trực đã gây tranh luận tại Bỉ, nhưng ban giám đốc cho biết phải huy động số vốn còn lại để duy trì hoạt động của Bảo tàng Fin de Siècle dành cho bộ sưu tập thường trực và hai cuộc triển lãm lớn dành cho thế kỷ XIX và XX trong thời gian tới.

Theo giới chuyên ngành, dịch Covid-19 trong năm qua đã làm cho các bảo tàng thủ đô mất hơn 25 triệu euro doanh thu, còn trên toàn nước Bỉ mức thiệt hại được nhân lên gấp ba lần. Nghiêm trọng hơn nữa là tình trạng vắng khách nước ngoài kéo dài, khiến các viện bảo tàng ở Bỉ mất gần 60% khách thăm viếng. Một bi kịch thầm lặng đang diễn ra, do có khá nhiều bảo tàng cỡ trung bình sẽ không vực dậy nổi sau làn sóng thứ ba.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1565 Posted : Friday, April 30, 2021 7:15:34 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Sắc xanh nồng ấm – hành trình Ta tìm thấy Ta

Lệ Thu - RFI - 30/04/2021
Tên chính thức của bộ phim là “Chuyện đời của Adèle – chương I và II” nhưng dường như cái tên khiến người ta nhớ tới nhất chính là “Sắc xanh nồng ấm” (Blue is the warmest colour). Được chuyển thể từ bộ truyện tranh nổi tiếng “Blue Angel” của nữ nhà văn Pháp - Julie Maroh viết năm 2010, năm 2013, bộ phim ra đời sau khi nước Pháp hợp pháp hóa hôn nhân đồng tính và đã gây chấn động không chỉ nước Pháp mà là cả nền điện ảnh thế giới.

“Sắc xanh nồng ấm” ngay lập tức đoạt giải Cành Cọ Vàng tại liên hoan phim Cannes, đề cử giải Quả cầu vàng cho Phim tiếng nước ngoài hay nhất và giải BAFTA cho Phim hay nhất không phải bằng tiếng Anh. Thậm chí, nhiều nhà phê bình còn đánh giá đây là một trong những bộ phim hay nhất năm 2013. Dù có xuất phát điểm từ một tác phẩm văn học đã sẵn tên tuổi nhưng thành công của bộ phim phần lớn nhờ vào phần thể hiện trên cả tài tình của đạo diễn Abdellatif Kechiche bằng những ngọt ngào, mãnh liệt, nồng nàn của mối tình đồng giới, bằng sắc xanh ngập tràn màn ảnh, bằng cả những nỗi buồn đau day dứt giằng xé không tên.

Bỏ qua rất nhiều những tranh cãi xung quanh bộ phim, “Sắc xanh nồng ấm” đã khắc họa rất chân thực con đường tìm kiếm bản thân, “định danh giới tính” của Adèle, một cô nữ sinh trung học chỉ mới 17 tuổi đầy khao khát và băn khoăn, để rồi cuối cùng, bất chấp một cái kết có đẹp hay không, Adèle cũng có được câu trả lời.

Cuốn sách cuộc đời

Say mê văn học và ước muốn trở thành cô giáo, câu chuyện của Adèle cũng được dẫn dắt một cách không quá dấu diếm qua những trang sách, những tác phẩm văn học cô được dạy ở trường. Mở đầu phim là bài giảng về một câu chuyện tình yêu sét đánh, cũng chính là cái cách mà sau đó không lâu, mái tóc xanh kì diệu đi qua đời Adèle và để lại không biết bao nhiêu dấu ấn khó phai.

Được xây dựng là một thiếu nữ tuổi teen cơ bản, thậm chí có phần hơi cổ điển, Adèle yêu những gì đơn giản nhất nhưng ẩn sâu bên dưới cái vỏ đó là những khát khao kì lạ mỗi đêm của tuổi dậy thì, những đam mê khó hiểu khó thổ lộ . Có vẻ cũng giống như nhiều bạn trẻ cùng trang lứa khác, Adèle chất chứa đầy những băn khoăn về bản thân, đặc biệt là về giới tính của mình cho đến khi cuốn sách cuộc đời mở ra, màu tóc xanh của Emma lướt tới như một luồng gió đầy ấn tượng, mới mẻ, khơi gợi cả một thế giới đang đầy giông bão trong con người Adèle.

Adèle bắt đầu mối quan hệ với Thomas, cậu bạn học cùng trường, giống như thực hiện một cuộc kiểm chứng. Rồi gần như ngay sau đó, cô chủ động chia tay cậu chỉ qua lần gần gũi đầu tiên. Cô đã khóc thật nhiều, cảm thấy suy sụp nhưng không phải vì buồn mà vì có thể cô đã nhận ra bản thân, nhận ra những khát khao của cô không phải dành cho bất kì một người đàn ông nào.

Lúc này, “bi kịch là không thể tránh khỏi … là vĩnh cửu” chính là bài học văn học thứ hai trên lớp, cũng là lúc mở ra một trang mới của Adèle khi cô bất ngờ nhận được nụ hôn của cô bạn học và ngay lập tức nghĩ rằng đó là dấu hiệu của tình yêu. Oái oăm thay, ngược lại với hi vọng và mong đợi của Adèle, nụ hôn kia chỉ là một nụ hôn vui vẻ, hoàn toàn vô nghĩa. Adèle bước vào bi kịch cảm thấy lạc lõng giữa những người bạn vẫn gọi là thân thiết, giữa trường học và cả gia đình.

Nhờ vào một người bạn đồng tính nam khác, cô tìm tới các câu lạc bộ những người đồng giới để, dường như, là tìm kiếm những người giống mình, để cảm thấy sự hòa đồng, cảm thấy mình không khác biệt hay dị biệt. Trong cái ánh sáng xanh lấp lánh của hộp đêm, Adèle vẫn mong ngóng gặp được một sắc xanh khác, thứ Xanh ấm áp mà cô đã vô tình lướt qua trên phố hôm nào, thứ Xanh đã ám ảnh cô mỗi đêm. Và rồi, Emma cũng xuất hiện như một vị cứu tinh khi Adèle lạc trong quán bar đồng giới nữ và sắp sửa được một cô gái khác tán tỉnh.

Những điểm khác nhau giữa cô nữ sinh trung học còn đang ngơ ngác với cuộc đời và cô sinh viên đại học Mỹ thuật sâu sắc dần bộc lộ, khi một người thích uống cocktail, một người mê sữa lắc, một người có thể ăn hải sản cả đời còn người khác lại nghiện bơ và món mì Ý, ấy vậy mà họ vẫn đến với nhau bằng sự thôi thúc khao khát nhục dục từ Adèle và sự tò mò rộn rã của Emma.

Những mối quan hệ bạn bè ở trường rạn nứt khi Adèle bị bạn bè phát hiện là người đồng tính nhưng “bản thân lực hấp dẫn là một sai sót không thể tránh được” là bài học tiếp theo từ văn học của Adèle. Và rồi, trường đoạn sex kéo dài trong phim giống như hành động cởi nút thắt hết thảy mọi do dự băn khoăn bên trong Adèle. Những giày vò đau đớn nhưng sung sướng tận cùng khiến cô cảm thấy đã tìm thấy chính mình. Trường đoạn này có thể nói là điểm nhấn mạnh mẽ trong phim, không chỉ là giới hạn về sex mà còn mang trong nó ý nghĩa của sự bứt phá, của khát vọng được sống là chính bản thân mình của nhân vật chính.

Hai nửa đối lập

“Sắc xanh nồng ấm” được chia làm hai nửa khá rõ ràng và tách biệt. Nửa đầu tiên ngập tràn những hứng khởi, xúc cảm mạnh mẽ, cuồng nhiệt, trong khi nửa thứ hai lại kéo khán giả trở về với thực tại cuộc sống với những xoay vần rất đỗi đời thường. Ta có thể thấy nó giống như sự thay đổi màu tóc của Emma, lúc sắc xanh không còn thì sự ấm áp cũng mất đi.

Đó là cái cảm giác lạc lõng của Adèle giữa bữa tiệc tiếp khách giới thiệu tranh của Emma. Đó là cái cảm giác giống như ngày cô đứng giữa trường trung học và bất an về bản thân. Cái cảm giác một mình một việc, lắng nghe những người xung quanh nhưng dường như cô không hề ở đó, dù Emma đã thật tế nhị cảm ơn Adèle đã là nguồn cảm hứng bất tận của mình, là nàng thơ cho các bức tranh và là người tự tay nấu đồ ăn. Trong cái xã hội thu nhỏ của giới nghệ sĩ đầy rẫy đam mê, hài hước, nhốn nháo, gương mặt ngây thơ lạc điệu đáng thương xa xôi của Adèle hiện ra, như một lần nữa, cô đã không thể tìm thấy mình.

Chi tiết nhỏ nhưng đắt giá hơn cả là khi họ cùng nhau dùng bữa sáng. Vẫn là một Adèle đơn giản, yêu để sống và sống để yêu, chăm chút cho Emma, trong khi Emma còn đang tập trung vào công việc và phát điên vì đã không được như ý. Cô thậm chí không quan tâm Adèle đang nói gì, làm gì. Người ta có thể thấy rõ ràng khoảng cách giữa hai người, một nghệ sỹ có tài đầy tham vọng và một cô giáo mầm non với triết lí sống đơn giản mới chớm ngưỡng đôi mươi.

Thế rồi, Adèle, một lần nữa, lại tìm đến sự trải nghiệm xác thịt với một đồng nghiệp nam ở trường học vì quá cô đơn. Tất cả cảm xúc, nguồn sống của cô gái trẻ đều phụ thuộc vào Emma nên khi Emma lơ đãng với cô, quay cuồng với sự nghiệp thì Adèle trở nên lạc lõng, khát khao. Ám ảnh mà Emma mang lại cho Adèle là quá lớn, không chỉ tinh thần mà còn là những ái ân cuồng nhiệt đắm say không gì thay thế được. Mọi việc vỡ lở, mối quan hệ của họ đổ vỡ, Emma từ chối Adèle vì sự phản bội quá rõ ràng.

Rời khỏi Emma, Adèle thấy mình trống rỗng. Mùa hè đến, lũ trẻ cũng rời khỏi trường, xung quanh là nỗi cô đơn. Hóa ra, trước giờ Adèle chưa từng có điều gì thuộc về bản thân mình, kể cả niềm vui hay nỗi buồn.

Hè qua, thu tới, Adèle vật vã trong nỗi cô đơn nhung nhớ. Họ gặp lại nhau, lực hấp dẫn là một điều khó tránh khỏi nhưng không phải là không thể. Với Emma, Adèle là nguồn cảm hứng, là nàng thơ nhưng lại là một tình yêu có giới hạn, là sự cuồng nhiệt xác thịt không hơn. Adèle bật khóc. Trong tình yêu, có phải ai yêu nhiều hơn thì sẽ đau khổ hơn? Hay qua sự đổ vỡ, họ sẽ tìm cách đứng lên mạnh mẽ hơn và tìm thấy bản thân mình?

Văn học trở lại ở lớp mẫu giáo khi Adèle dạy những đứa trẻ đọc bài về con tắc kè. Chúng đổi màu để thích nghi và chẳng có lý do nào khác hơn thế.

Lần đầu tiên, Adèle diện bộ váy màu xanh đến triển lãm tranh của Emma. Cô vẫn có mặt trong tranh nhưng dường như linh hồn cô không còn ở đó. Ngắm nhìn những người nửa lạ nửa quen và Emma tay trong tay với người yêu mới là một họa sĩ, sự lạc lõng tiếp tục xâm chiếm Adèle. Cô rời khỏi đó với màu xanh của riêng mình, với nỗi đau một phần cuộc đời mà cô sẽ mang theo.

“Sắc xanh nồng ấm” là một bộ phim với đầy những chi tiết đắt giá nhưng lại mang ngôn ngữ giản dị, mộc mạc, dễ gần giống như nhịp thở của mỗi chúng ta. Những góc quay cận, hẹp, không có nhạc nền, những bữa ăn gia đình hay thậm chí cả cái kết cũng bình thản đến khó chịu. Khán giả có chung một câu hỏi, một sự tiếc nuối, rằng Adèle rồi sẽ ra sao, cuộc sống tinh thần của cô sẽ thế nào? Liệu cô có thể còn Yêu ai được nữa?

Blue trong tiếng Anh còn có nghĩa là Nỗi Buồn. Có đúng không khi ta nói Nỗi Buồn là thứ thật sự cần trong cuộc sống, bởi chỉ khi Buồn thì ta mới học cách trân trọng những lúc Vui bên nhau. Và chỉ khi biết trân trọng nó, ta mới nhìn thấy chính Ta trong đó.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1566 Posted : Saturday, May 1, 2021 7:20:45 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Diane Warren - Phù thủy của những bản tình ca để đời

Gia Trình - RFI - 01/05/2021
Điểm chung của các bản ballad nổi tiếng thập niên 1990-2000 như Unbreak my heart, How do I live, Because you loved me là gì? Tất cả đều được nhào nặn qua bàn tay vàng của phù thủy âm nhạc - Diane Warren.

Sau 35 năm hợp tác với các ngôi sao ca nhạc sáng giá như Celine Dion, Cher, Whitney Houston, nữ nhạc sỹ Diane Warren sắp trình làng tuyển tập đầu tiên Diane Warren: The Cave Sessions Vol. 1.

Sự nghiệp lừng lẫy trải dài 35 năm

Tên tuổi của Diane Warren tỏa sáng từ đầu thập niên 1980 nhờ bản hit Solitaire. Bản nhạc viết cho nữ ca sỹ Laura Branigan leo lên hạng 7 bảng xếp hạng Billboard. Tính đến hiện tại, nữ nhạc sỹ 65 tuổi có quyền tự hào về những đứa con tinh thần xuất sắc: 9 ca khúc xếp hạng 1, 32 ca khúc nằm trong top 10 bảng xếp hạng Billboard 100.

Hơn thế nữa, Warren rất có duyên sáng tác nhạc cho điện ảnh, với hơn 100 tác phẩm. Nhờ tài nghệ kể chuyện, những bản nhạc phim của Diana Warren nhanh chóng trở thành các hit xuất sắc, có sức sống mãnh liệt. Đơn cử như Music of my heart (Âm nhạc từ trái tim) do N’Sync và Gloria Estefan trình bày, How do I live (Làm sao em sống nổi thiếu anh) trong phim Con Air, I don’t want to miss a thing do Aerosmith thể hiện trong phim Amargeddon (Ngày tận thế), There you’ll be do Faith Hill trình bày trong phim Pearl Habour (Trân Châu Cảng).

Ca khúc Nothing can stop us now (Không gì ngăn cản chúng ta) phim Mannequin (1988) là điểm khởi đầu thuận lợi cho Warren. Bài hát đem lại tiếng vang lớn, giúp bà giành 1 đề cử Grammy đầu tiên. Chín năm sau đó, ca khúc Because you loved me do diva Celine Dion thể hiện mới giúp Warren chạm tay vào giải Grammy duy nhất Ca khúc viết cho phim xuất sắc nhất.

Thế mạnh của bà là những ballad viết về tình yêu có giai điệu nồng cháy, với ca từ hoa mỹ. Bà tiết lộ về album mới nhất: “Tôi sáng tác những bài hát mới liên tục, tôi thực sự nghĩ rằng mình đang viết những ca khúc xuất sắc nhất”. Dàn sao quy tụ trong album mới của Diana bao gồm John Legend, Celine Dion, Mary J. Blige, Jason Derulo, Ty Dolla $ign, Jhené Aiko. Đồng thời, single đầu tiên Times Like This đã được lên sóng vào tháng 11/2020 do danh ca Darius Rucker thể hiện. Đó là một ca khúc pha trộn giữa country và rock, hoàn toàn chinh phục khán giả: “Ca khúc đem đến hy vọng và giúp bạn có tinh thần chiến đấu tốt”.

Những bộc bạch về đứa con tinh thần

Nếu nói Diane Warren là một huyền thoại sống hay "Phù thủy âm nhạc", có lẽ không quá lời. Catalogue âm nhạc của bà gồm hơn 1.000 ca khúc đem cho bà khoản thu nhập 20 triệu đô la bản quyền xuất bản mỗi năm.

Trả lời phỏng vấn tạp chí, Warren tiết lộ về kỹ thuật sáng tác, thường bà bắt nguồn từ ý tưởng, viết nhạc sau đó mới viết lời. Mặc dù có thể xuất phát từ ý thơ hay giai điệu, bà cho rằng viết lời tốn khá nhiều thời gian, đòi hỏi sự cẩn trọng phát triển ý tưởng công phu. Thông thường, Warren chỉ mất 1 tuần để sáng tác xong 1 ca khúc.

Những sáng tác của phù thủy âm nhạc phá vỡ mọi ranh giới về giới tính, tuổi tác và thể loại. Cùng một bản pop ballad If you asked me to của Celine Dion thể hiện, nữ ca sỹ R&B Patti Labelle thể hiện cũng thành công không kém. Điều đó toát lên sức cuốn hút và độ lan tỏa trong giai điệu, ca từ trong từng bài hát của Diane Warren.

Một điểm thú vị khác là các ca khúc, nếu bị các ca sỹ chê hoặc từ chối, đều thành công rực rỡ ngoài sức tưởng tượng. Trong số đó, có bản hit xuất sắc của Cher hay Toni Braxton.

1. If I Could Turn Back Time - Cher (1989)

Warren cho rằng bài hát quá tuyệt vời với Cher nhưng cô ấy ghét nó. Bà phải đến tận phòng thu, van lạy Cher để thử hát cho đến khi nào cô ấy đồng ý: “Tôi đồng ý sẽ trả tiền cho ca khúc này, nếu nó không hiệu quả, tất cả tiền túi của tôi. Tôi biết rằng nó dành cho cô mà”. Kết cục là Cher đã đồng ý thử hát ca khúc. Dĩ nhiên nó trở thành ca khúc biểu tượng của Diane Warren và vực dậy tên tuổi Cher với dòng nhạc dance.

2. Unbreak my heart - Toni Braxton (1996)

Bà đã nghĩ ra tựa đề bài hát đó, chơi thử điệp khúc với những hợp âm của bài. Một tựa đề khá kỳ lạ, vì bà chỉ dùng một từ “Un-break” thay vì hai từ “Don’t break”. Ông chủ hãng đĩa Columbia, Clive Davis muốn bà thay đổi đổi hai từ vần nhau trong hai câu đầu bài hát “pain” và “rain”, nhưng Warren không đồng ý. Tuy nhiên, cả hai đều nghĩ tới giọng nữ trầm R&B Toni Braxton, ca khúc này đo ni đóng giầy cho Toni: “Cô ấy không thích bài này. Lịch sử lại lặp lại, có thể cô ấy ghét bài này hơn nữa, nghĩa là phải hát nó trong 20 năm tới”.

3. Because you loved me - Celine Dion (1996)

Bài hát được viết cho bộ phim tình cảm lãng mạn Up Close and Personal (1996). Warren từng nói: “Nhưng tôi luôn cảm ơn cha mình luôn tin tưởng âm nhạc của tôi, ủng hộ tôi. Kịch bản phim có thể trở thành đề tài quấy rối tình dục #metoo. Liệu bây giờ họ có thể sản xuất một phim như vậy không?”

4. How Do I Live - LeAnn Rimes/Trisha Yearwood (1997)

Lúc đầu, bà viết cho bộ phim Con Air, nhưng sau đó chơi thử cho nhà sản xuất Jerry Bruckheimer khiến ông ấy thích thú. Warren chợt nghĩ tới LeAnn Rimes, người vừa đoạt giải Grammy Nghệ sỹ mới xuất sắc nhất và mời LeAnn trẻ thể hiện. Họ cùng thu âm, và ghi hình cho video clip ca nhạc và tiêu hết ngân sách.

Tuy nhiên, Jerry đổi ý sau khi nghe ca khúc. Ông muốn Trisha Yearwood hát ca khúc này. Warren từ chối chuyển từ LeAnn sang Trisha, kể cả cho phiên bản nhạc phim Con Air. Giữa họ xảy ra bất đồng, cả LeAnn và Jerry đều nổi khùng với Warren vì sự thay đổi này. Nhưng sau đó mọi chuyện trở lại bình thường. Warren hài hước nói rằng “Đó là tác dụng các bản hit. Mọi người đều yêu quý bạn”.

5. I Don’t Want to Miss A Thing - Aerosmith (1998)

Sau bất đồng với Jerry Bruckheimer, hai người hợp tác trở lại trong bộ phim bom tấn Armageddon (1998) do Jerry đã đổi ý. Warren chưa bao giờ nghĩ sẽ mời nhóm hard rock Aerosmith trình diễn, mà hình dung rằng phải là một giọng nữ thể hiện. Nhưng không ai có chất giọng mạnh mẽ, gây tổn thương như Steven Tyler diễn tả lời bài hát. Warren nói: “Tôi nhớ lần đầu tiên nghe nó, suýt bật ra khỏi ghế ngồi vì mức độ thẩm thấu. Bài hát đó đáng lẽ phải đoạt giải Ghi âm của năm vì nó quá xuất sắc”.

Niềm đam mê âm nhạc không cạn

Một nhạc sỹ chuyên sáng tác bản nhạc tình cảm lãng mạn chưa từng một lần kết hôn. Bà từng có mối quan hệ với nhà sản xuất, sáng tác nhạc Guy Roche nhưng sớm kết thúc vào năm 1992. Dường như sự thiếu vắng đời sống lãng mạn khiến Warren trở thành nghệ sỹ sáng tác đặc biệt nhờ trí tưởng tượng trong sự cô đơn.

Rất hiếm khi bà hợp tác với nghệ sỹ sáng tác nào khác. Warren thích sáng tác độc lập, vì bà không muốn thỏa hiệp nếu xảy ra vấn đề. Ngoài ra, Warren từng đau khổ và trắng tay sau trận động đất phá hủy nhà cửa năm 1994. Nhưng bi kịch của thực tại không thể bóp nghẹt những sáng tác ngọt ngào, đầy hưng phấn của bà. Trái lại, "Phù thủy âm nhạc" coi đó là liệu pháp vực dậy tinh thần, với niềm đam mê âm nhạc. Bà có thể làm việc 12-16 tiếng một ngày.

Một nhạc sỹ tài năng như Diana Warren dường như kém may mắn với giải thưởng âm nhạc lớn. Bà từng được đề cử 11 giải Oscar nhưng đều ra về tay trắng. Lần này, nữ nhạc sỹ đang hào hứng với giải thưởng Bài hát xuất sắc nhất trong phim nhờ hai ứng cử viên sáng giá. Ca khúc Free do Charlie Puth thể hiện cho bộ phim The One and Only Ivan (Ivan người duy nhất) và ca khúc lo Si (Seen) do Laura Pausini thể hiện trong bộ phim hãng Netflix The Life Ahead có siêu sao Sophia Loren thủ vai.

Với bề dày hơn ba thập kỷ sáng tác, hiếm có nhạc sỹ nào nuôi dưỡng được nguồn đam mê bất tận trong âm nhạc như Diane Warren. Bà được coi là nghệ sỹ độc lập, tiên phong trong ngành công nghiệp âm nhạc. Warren còn là chủ nhân duy nhất của hãng đĩa Realsongs, công ty ăn nên làm ra. Bà xứng đáng với danh hiệu “Phù thủy” của các bản tình ca để đời.

(Theo Rollingstone, Variety, NPR, Billboard)


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1567 Posted : Monday, May 3, 2021 1:40:16 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Pháp: Liên hoan "Opéra ngoài trời" tròn 20 tuổi

Tuấn Thảo - RFI - 03/05/2021
Đi xem các vở kịch opéra nổi tiếng tại những địa điểm lịch sử trứ danh, thuộc vào hàng di sản quốc gia : đó là tham vọng của Liên hoan thường niên "Opéra en Plein Air" tại Pháp. Được tổ chức lần đầu tiên vào mùa hè năm 2001, liên hoan "Opéra ngoài trời" năm nay vừa tròn 20 tuổi, ban tổ chức không bỏ lỡ cơ hội đánh dấu sự kiện với "Madame Buttefly", một trong những kiệt tác của Puccini.

Kể từ khi được thành lập cho tới nay, liên hoan "Opéra ngoài trời" đã thu hút trên 800.000 lượt khán giả. Mỗi năm ban điều hành liên hoan chọn ra một tác phẩm kinh điển, tuyển lựa dàn diễn viên và sau đó cả đoàn nghệ sĩ được đưa đi trình diễn tại khuôn viên các đền đài dinh thự, mặt tiền các di sản kiến trúc. Trong vòng hai thập niên liền, giới yêu chuộng opéra nói riêng cũng như khán giả Pháp nói chung đã được dịp xem các tác phẩm nổi tiếng như vở kịch opéra "La Traviata" do Verdi phóng tác theo quyển tiểu thuyết Trà Hoa Nữ (La dame aux Camélias) của nhà văn Alexandre Dumas con, tác phẩm "Carmen" của Bizet, Le Barbier de Séville của Rossini hay là "La Flûte Enchantée" (Cây sáo thần diệu) của Mozart ....

Sinh nhật lần thứ 20 sau một năm tai biến

Riêng cho mùa hè năm nay, ban tổ chức liên hoan "Opéra en Plein Air" đã chọn "Madame Buttefly", một vở kịch opéra khá dài nhưng chỉ có hai màn. Đây không phải là lần đầu tiên "Opéra ngoài trời" trình diễn các vở kịch ăn khách của Puccini. Vào mùa hè năm 2016 và sau đó nữa là năm 2019, hai tác phẩm "La Bohème" và "Tosca" của cùng tác giả người Ý đã thành công rực rỡ nhân vòng lưu diễn của đoàn kịch trên khắp nước Pháp, giúp cho liên hoan lưu động này lập kỷ lục mới với hơn 50.000 lượt khán giả chỉ sau 10 đêm biểu diễn.

Được tổ chức năm nay với sự bảo trợ của tác giả Franck Ferrand, làm việc cho đài phát thanh Pháp chuyên về nhạc cổ điển Radio Classique và đồng thời là người giới thiệu chương trình "l'Ombre d'un doute" trên kênh truyền hình France 3, liên hoan "Opéra ngoài trời" đã tìm thấy một gương mặt đại diện lý tưởng, do tác giả Franck Ferrand kết hợp cùng lúc cả hai lãnh vực : âm nhạc cổ điển và giai thoại lịch sử.

Một sự hợp tác được cho là cần thiết do thời điểm kỷ niệm 20 năm ngày thành lập liên hoan diễn ra trong một bối cảnh không mấy thuận lợi. Thật vậy, "Madame Buttefly" đã từng được lên chương trình biểu diễn với một dàn diễn viên quốc tế vào mùa hè năm ngoái, thế nhưng dịch Covid-19 đã buộc các nhà tổ chức ban đầu quyết định dời lại nhưng sau đó đành phải hủy bỏ luôn, do thành phần nghệ sĩ nước ngoài không còn khả năng đến Pháp, khi biên giới giữa các nước bị khóa lại.

Vòng lưu diễn tại 5 địa điểm quen thuộc gần Paris

Tác phẩm "Madame Butterfly" dựa trên một câu chuyện có thật, đã được trình diễn lần đầu tiên vào năm 1904 tại nhà hát lớn La Scala của thành phố Milano. Tác phẩm này từng được chính tác giả Puccini chỉnh sửa lại nhiều lần. Được biểu diễn tại Pháp trong khuôn khổ liên hoan "Opéra ngoài trời", phiên bản cuối cùng của "Madame Butterfly" cũng là phiên bản hoàn chỉnh nhất. Phần dàn dựng, chỉ đạo được giao cho ông Olivier Desbordes, người đã từng hợp tác trước đây với Tina Tuner và đã dựng các hoạt cảnh sân khấu hoành tráng nhân các đợt biểu diễn thời trang của nhà thiết kế Karl Lagerfeld. Về phía thành phần diễn viên, đoàn kịch tập hợp nhiều nghệ sĩ đến từ Thổ Nhĩ Kỳ, Ukraina, Pháp hay Thụy Sĩ qua các giọng ca Serenad Burcu Uyar (soprano), Denis Pivnitskyi (tenor), Irina de Baghy (mezzo-soprano) hay là Kristian Paul (baryton) .....

Nếu như trong những năm trước, liên hoan "Opéra ngoài trời" đã từng ghé thăm nhiều điạ điểm nổi tiếng như lâu đài Gerbéviller có từ thế kỷ XVII ở vùng Moselle, cổ thành Carcassonne với quần thể kiến trúc còn đứng vững kể từ thời Trung Cổ (thế kỷ XI), vòng lưu diễn mùa hè năm 2021 bao gồm tổng cộng 12 đêm diễn và chủ yếu được tập trung ở Paris và các vùng phụ cận (vùng Île de France). Để tạo điều kiện thuận lợi hơn cho khán giả tham gia, các đêm diễn chủ yếu được tổ chức nhân dịp cuối tuần, thường là vào mỗi đêm thứ Sáu và thứ Bảy.

Vào trung tuần tháng 6, khán giả có thể xem tác phẩm "Madame Butterfly" tại công viên Parc des Sceaux (11 và 12/06) và công viên Champs sur Marne (18 và 19/06), sân khấu lộ thiên được dựng trong khuôn viên nằm đối diện với lâu đài. Đến đầu tháng 7, đoàn nghệ sĩ lưu diễn sẽ ghé thăm trong hai ngày Saint Germain en Laye, trước mặt viện Bảo tàng Khảo cổ Quốc gia có từ thế kỷ XIX (02 và 03/7) và ngay trong khuôn viên lâu đài Vincennes xây dựng vào thế kỷ XVII (09 và 10/07).

Các đêm biểu diễn hoành tráng tại Điện Invalides

Trong đợt lưu diễn mùa hè năm 221, 4 đêm cuối cùng dự trù diễn ra từ 01/09 đến 04/09 tại sân chính của điện Invalides, trong cùng khuôn viên với Viện bảo tàng quân đội, nơi an nghỉ cuối cùng của hoàng đế Napoléon Bonaparte với khung cảnh nguy nga hoành tráng của mái vòm đồ sộ dát vàng, những trong những thắng cảnh của Paris được chụp ảnh nhiều nhất, nhìn từ phía cây cầu Alexandre Đệ Tam.

Ra đời cách đây đúng 20 năm, liên hoan "Opéra ngoài trời" đã thành công trong việc đem dòng nhạc hàn lâm cổ điển ra bên ngoài bức tường của các nhà hát lớn, để phổ biến rộng rãi hơn nữa với nhiều thành phần khán giả khác nhau trong công chúng. Bản thân họ chưa chắc gì sẽ tự mua vé để đi xem kịch opéra tại nhà hát lớn, nhưng trải nghiệm sân khấu opéra trong khuôn viên của một lâu đài hay một viện bảo tàng là điều đem lại cho họ nhiều thích thú bất ngờ.

Về phía ban tổ chức, việc hủy bỏ phiên bản năm 2020 đã khiến cho tương lai của liên hoan lưu động này càng trở nên bấp bênh hơn về mặt tài chính. Điều đó giải thích vì sao kể từ đầu tháng 05/2021, liên hoan "Opéra ngoài trời" đã phát động chiến dịch "gọi vốn cộng đồng". Khán giả dĩ nhiên có thể đặt mua vé trước, đồnt thời họ có thể tặng thêm một chút tiền cho liên hoan.

Bằng hình thức quyên góp này, số tiền thu được tạo điều kiện thuận lợi dễ dàng hơn cho ban tổ chức sự kiện, huy động 130 người gồm cả nghệ sĩ trên sân khấu và nhân viên trong hậu trường. Đối với giới yêu nhạc opéra, việc quyên góp cũng là một cách để hỗ trợ giới hoạt động văn hóa đã bị Covid-19 tác hại nặng nề. Tình đoàn kết nhân sinh nhật lần thứ 20 ấy cũng là một món quà mang đầy ý nghĩa tình cảm.



Hoàng Thy Mai Thảo  
#1568 Posted : Thursday, May 6, 2021 8:07:11 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Pháp kỷ niệm 200 năm ngày hoàng đế Napoléon qua đời

Trọng Nghĩa - RFI - 05/05/2021
Ngày 05/05/2021 tổng thống Pháp Emmanuel Macron chủ trì lễ kỷ niệm 200 năm ngày hoàng đế Napoléon Bonaparte qua đời. Napoléon là một gương mặt quan trọng trong lịch sử Pháp, nhưng luôn làm dấy lên những tranh cãi và ngày giỗ thứ 200 hôm nay không ra ngoài thông lệ đó.

Cách nay đúng hai thế kỷ, ngày 5 tháng 5 năm 1821, khi mới 51 tuổi, hoàng đế Napoléon đã qua đời tại Sainte Helène, một hòn đảo hẻo lánh ở Nam Đại Tây Dương, nơi ông bị người Anh lưu đày sau thất bại cuối cùng, ở Waterloo, xa gia đình và đất nước của mình.

200 năm sau, tổng thống Emmanuel Macron đến đặt vòng hoa tưởng niệm dưới chân lăng mộ Napoléon, dưới mái vòm hùng vĩ của Điện Invalides tại Paris, sau khi có một bài phát biểu mà Điện Elysée cho biết là để "trực tiếp đối mặt” với “nhân vật phức tạp” là Napoléon, trên tinh thần “không tán tụng, không phủ nhận, mà cũng không ăn năn”.

Theo hãng tin Pháp AFP, vấn đề rất tế nhị vì Napoléon cho đến nay vẫn tiếp tục khơi dậy các cuộc tranh luận giữa những người bảo vệ ông, những người tán dương nhà chiến lược gia quân sự và người khởi xướng “nhà nước hiện đại”, và những người chỉ trích và cáo buộc ông về tội đã gây ra cái chết của hàng trăm nghìn người trong các chiến dịch quân sự và tái lập chế độ nô lệ.

Đối mặt với một di sản gây tranh cãi như vậy, nhiều tổng thống Pháp đã tránh bày tỏ lập trường đối với Napoléon kể từ khi ông Georges Pompidou kỷ niệm hai trăm năm ngày sinh Napoléon ở Ajaccio, đảo Corse vào năm 1969. Người kế nhiệm Charles de Gaulle khi ấy đã cho rằng: “Không có cái tên nào vinh quang hơn Napoléon. Bắt đầu từ con số không, không có gì trong tay, Napoléon đã có được tất cả”.

Lần này, phủ tổng thống Macron khẳng định : Khi mạnh dạn đánh dấu ngày giỗ thứ 200 của Napoléon hôm nay, nguyên thủ Pháp "không hề né tránh" vấn đề. Bằng cách nhấn mạnh ý chí muốn “nhìn thẳng” vào lịch sử, cho dù đó là Napoléon hay hành động của Pháp ở Algeri và Rwanda, hai hồ sơ nhạy cảm.



Di sản cồng kềnh của hoàng đế Pháp Napoléon

Thanh Hà - RFI - 05/05/2021
Đúng 200 năm kỷ niệm ngày giỗ Napoléon, hàng loạt những câu hỏi về dấu ấn đối với lịch sử mà vị hoàng đế từng thống trị một phần lớn châu Âu này để lại. Là một trong ba nhân vật tiêu biểu nhất của lịch sử Pháp cùng với tướng de Gaulle, vị nữ anh hùng Jeanne d’Arc, Napoléon Bonaparte đã để lại biết bao nhiêu dấu ấn cho thủ đô Paris.

Nhưng tại sao không một đại lộ hay quảng trường nào của thành phố tráng lệ đó mang tên ông ngoại trừ đường Bonaparte khu Saint Germain des Prés - quận VI ?

Ngày 05/05/1821 hoàng đế Napoléon qua đời tại Sainte Hélène, một hòn đảo nhỏ chơi vơi ở nam Đại Tây Dương. Hai trăm năm sau, tổng thống Pháp Emmanuel Macron chủ trì buổi lễ tưởng niệm « một vị tướng tài có công với đất nước » nhưng kèm theo đó là « hàng trăm ngàn sinh mạng phơi thây trên chính trường. Chính Napoléon đã không biết bao nhiêu lần vào sinh ra tử, nhưng ông cũng là người tái lập chế độ nô lệ. Lịch sử cũng không quên rằng tướng Bonaparte đã thâu tóm quyền lực sau cuộc đảo chính ngày 09/11/1799, giải tán Hội Đồng Chấp Chính –Directoire và 5 năm sau đó ở cương vị Tổng Tài – 1er Consul, Napoléon Bonaparte tự phong chức hoàng đế, khai tử nền Đệ Nhất Cộng Hòa Pháp.

Napoléon trong mắt người nước ngoài

Văn hào Pháp François René de Chateaubriand của thế kỷ 19 từng thốt lên rằng « Sinh thời, Napoléon lỡ hẹn với thế giới, chết đi thì ông đã chính phục cả thiên hạ ». Câu nói đó vẫn còn tính thời sự.

Napoléon Bonaparte đã và vẫn có sức thu hút rất lớn không chỉ với công luận Pháp mà cả với phần còn lại của thế giới. Đồng giám đốc trung tâm bán đầu giá Osenat, Jean-Christophe Chataignier giải thích : « Trong mắt dân Mỹ Napoléon là hình ảnh của một người tay trắng dựng lên cơ đồ. Với công luận Nga, hoàng đế Pháp trước hết là một nhà chiến lược quân sự còn với công luận Trung Quốc thì Napoléon đơn giản là một vị hoàng đế đầy quyền lực. Với cả thế giới ông là biểu tượng của sự thăng tiến trong xã hội và Napoléon là một huyền thoại ». Riêng tại châu Âu Napoléon Bonaparte đã để lại dấu ấn khắp nơi : các nhà biếm họa của Anh chế nhạo ông « tướng lùn » của Pháp bên thua cuộc trong trận hải chiến Trafalgar 21/10/1805. Hình ảnh Napoléon để lại trong công luận Tây Ban Nha là bức tranh của họa sĩ Francisco Goya với dân chúng Madrid bị hành hình sau cuộc nổi dậy chống đội quân Napoléon. Từng đem quân xâm chiếm nước Nga và đã nhận lấy vị đắng của thất bại, hoàng đế Pháp dù vậy vẫn được công luận Nga ngưỡng mộ như một người « mở rộng bờ cõi cho đất nước ».

Với người dân Đức ngày nay, tuy vẫn còn nhớ các đợt vùng lên chống các biện pháp phong tỏa mà hoàng đế Pháp đã áp đặt nhưng không ít người dân xứ này cho rằng « nhờ có Napoléon là nước Đức được hình thành ». Đây cũng là cảm tưởng của không ít người dân Ý cho dù Napoléon từng xem nước Ý là sân sau của Pháp. Nổi bật hơn cả là tại Ba Lan, cho đến ngày nay, bản quốc ca của nước này vẫn có câu : « Bonaparte là tấm gương chỉ dẫn con đường dẫn tới chiến thắng ».

Quan điểm của người Pháp về một vị hoàng đế

Thế còn về di sản Napoléon để lại cho người Pháp ? Ngày nay trường Lycée đón học sinh trung học cấp ba đến huân chương Bắc Đẩu Bội Tinh, từ thể chế hành chính của nước Pháp … đều mang nặng dấu ấn của vị hoàng đế qua đời cách nay 200 năm.

Napoléon đệ nhất cũng là cha đẻ của bộ Luật Dân sự Code Civil – còn được gọi là Code Napoléon. Được ban hành vào tháng 3/1814 đây là bộ luật đầu tiên quy định về quan hệ giữa Nhà nước và các công dân, giữa các công dân trên nước Pháp… Năm 1815 vị hoàng đế bị lật đổ phải sống lưu vong trên đảo Sainte Hélène đã tâm sự với một công tác viên trung thành là bá tước Montholon rằng « niềm tự hào của ta không phải là đã thắng 40 trận chiến. Chỉ một Waterloo cũng đủ để cuốn trôi đi tất cả những thành tích đó. Nhưng không gì xóa nổi bộ Luật Dân sự : văn bản đó sẽ tồn tại mãi mãi ».

Dù vậy với thời gian, ngay cả bộ Luật Napoléon cũng gây nhiều tranh cãi. Một số người cho rằng dù không hoàn hảo, văn bản đó tạo điều kiện để các công dân được bình đẳng trước pháp luật. Một số khác thì chú trọng đến những điều khoản bị chỉ trích mang tính « trọng nam khinh nữ ». Cựu bộ trưởng Tư Pháp, Robert Badinter từng cho rằng Luật Napoléon được soạn ra để dành riêng cho nam giới với tư cách là những « người chủ, người chồng và người cha trong gia đình » phụ nữ thuộc một « đẳng cấp thấp hơn ». Mãi đến năm 1970 điều khoản quy định « người chồng phải che chở cho người vợ và đổi lại thì vợ phải biết vâng lời chồng » mới được điều chỉnh để vợ chồng có trách nhiệm ngang nhau.

Cho đến tận ngày nay, gần một nửa trong số 2.281 điều khoản ban đầu được quy định trong bộ Luật Napoléon vẫn còn được giữ lại.

Quan trọng không kém là nhờ các trận chiến vào sinh ra tử, chinh phục từ Bỉ xuống đến tận Thụy Sĩ và Ý mà ảnh hưởng của bộ Luật Napoléon đã lan rộng ra khắp châu Âu. Sau ngày hoàng đế Pháp qua đời, bộ Luật Dân sự mang tên ông tiếp tục hành trình vươn đến các vùng thuộc địa của Pháp từ châu Á đến châu Phi.

Chủ đề Napoléon, con gà đẻ trứng vàng

Một điều thú vị khác là những gì từng gắn bó với nhân vật huyền thoại này đều rất có giá trị. Osenat tổ chức một cuộc bán đấu giá đặc biệt trong hai ngày 05 và 06/05/2021. Trong số 365 lô được đem bán đấu giá trong lâu đại Fontainbleau có một chiếc vòng cổ bằng vàng, quấn những sợi tóc của vị hoàng đế Pháp ; có chiếc áo được cho là Napoléon đã mặc sau trận Waterloo, có một chiếc khăn tay từng thuộc về người chồng của hoàng hậu Joséphine. Hàng trăm người đủ mọi quốc tịch đã ghi danh để tham dự hai buổi bán đấu giá lần này.

Đối với các nhà xuất bản, nhà in, Napoléon cũng là con gà đẻ trứng vàng : tranh ảnh, sách vở về Napoléon bán chạy hơn nhiều so với những sản phẩm dành cho tướng de Gaulle hay vua Louis thứ XIV.

Ngay cả với giới trẻ, Napoléon cũng là một đề tài có sức lôi cuốn rất lớn. Gần đây một toán sinh viên đã ghi danh để được nghiên cứu bản thảo về trận đánh Austerlitz (02/12/1805) mà hoàng đế Pháp đã ghi chú, chỉnh sửa. Austerlitz không chỉ là thắng lợi vẻ vang nhất của Napoléon mà đến nay vẫn được coi là một « trận đánh kinh điển » được các trường đào tạo quân tiếp tục mổ sẻ : ít quân hơn phe địch, nhưng Napoléon đã đấu trí và gài bẫy kẻ thủ và đã giành được một « thắng lợi toàn diện ».

Về khối lượng sách vở viết về Napoléon, nhà sử học Jean Tulard, tác giả của khoảng trên dưới 50 tác phẩm chỉ dành riêng cho vị hoàng đế Pháp đưa ra con số 80.000 tập sách và chương trình nghiên cứu. Thư viện quốc gia Pháp khiêm tốn thống kê được 18.000 ấn phẩm có mang tựa đề Napoléon nhưng trong đó bao gồm cả những sách vở viết về hoàng đế Napoléon III.

Thủ đô Paris và di sản Napoléon

Phải chăng vì những tranh cãi chung quanh « di sản cồng kềnh » với nhiều « công » và « tội » mà thủ đô Paris tránh né, không đặt tên Napoléon cho bất kỳ một con đường nào, hay quảng trường, công viên thành phố ?

Chantal Prévot, chủ nhiệm cuộc triển lãm mang tên « Napoléon n’est plus » tại Bảo Tàng Quân Đội – Paris giải thích : khi Đế Chế Napoléon I sụp đổ, con đường mang tên ông bị đổi tên thành Đường Hòa Bình, đại lộ Napoléon trở thành Đại Lộ Opéra.

Napoléon bị xóa tên vì ở cương vị hoàng đế ông đã tập trung quyền lực, cai trị đất nước với một bàn tay sắt. Tuy nhiên, đường Bonaparte ở quận 6 Paris thì vẫn được giữ nguyên để ghi công viên tướng Bonaparte, người hùng trong giai đoạn Cách mạng Pháp 1789.

Dù vậy Paris là nơi ghi lại nhiều dấu ấn của hoàng đế Pháp gốc từ đảo Corse này hơn cả : 25 trạm métro mang tên những trận đánh vẻ vang của Napoléon, từ trận Wagram năm 1809 đến Friedland năm 1807 hay mang tên những chiến dịch quân sự lẫy lừng như Les Pyramides nhắc lại chiến công của hoàng đế Pháp ở Ai Cập. Thế rồi những tượng đài như Khải Hoàn Môn, quảng trường Concorde, đường Rivoli đều mở ra những trang sử oai hùng thời Napoléon. Còn nhà thờ Madeleine ở quận 8 Paris được kiến thiết như một đền thờ cổ ở Hy Lạp để vinh danh những thành tích của đội quân Napoléon. Đây là một trong những nhà thờ hiếm hoi trên đất Pháp không có cây thánh giá hay tháp chuông quen thuộc.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1569 Posted : Saturday, May 8, 2021 4:40:05 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Phóng tác "Game of Thrones" thành kịch sân khấu Broadway

Tuấn Thảo - RFI - 07/05/2021
Từ tiểu thuyết phóng tác thành phim truyền hình cực kỳ ăn khách, giờ đây bộ truyện "Game of Thrones" (Trò chơi Vương quyền) còn đang được chuyển thể thành kịch. Một khi được hoàn tất, tác phẩm này sẽ được cho ra mắt khán giả Anh, Mỹ trên sân khấu Broadway vào năm 2023. Trong khi đó, 6 dự án khác đã được lên kế hoạch, khai thác cùng một thế giới từ bộ truyện của tác giả George R.R. Martin.

Sau khi ngự trị trên màn ảnh nhỏ trong gần một thập niên, 8 mùa phim "Game of Thrones" đã kết thúc vào tháng 05/2019, đem về hơn một tỷ đô la doanh thu cho các nhà sản xuất và tập đoàn Warner. Sự chấm dứt của các mùa phim "Trò chơi Vương quyền" lại mở ra nhiều chương mới, qua đó kênh truyền hình HBO lao vào khai thác dòng sản phẩm mang thương hiệu "Game of Thrones" kể cả các tuyến tiền truyện, hậu truyện và ngoại truyện.

Vở kịch khai thác cuộc tranh tài vĩ đại Harrenhal

Một trong dự án quan trọng là chuyển thể tiểu thuyết thành tác phẩm dành cho sân khấu kịch nghệ. Trong nhóm điều hành dự án, có hai nhà sản xuất Simon Painter và Tim Lawson, từng thành công với show biểu diễn các màn ảo thuật hoành tráng, tận dụng công nghệ hiện đại và kỹ xảo hình ảnh cũng như âm thanh. Về phần kịch bản, khâu này do Duncan MacMillan đảm nhiệm. Tác giả này đã từng chuyển thể thành công hai tác phẩm "1984" của văn hào George Orwell và "City of Glass" lấy từ bộ truyện "The New York Trilogy" của tiểu thuyết gia Paul Auster.

Trong phiên bản phóng tác, tác giả George R.R. Martin đã chọn khai thác một biến cố quan trọng trong bộ trường thiên tiểu thuyết "Game of Thrones" của ông. Đó là Cuộc tranh tài vĩ đại tại Harrenhal (The Great Tourney at Harrenhal) từng được đề cập đến nhiều lần trong bộ tiểu thuyết nhưng chưa bao giờ được tái tạo trên màn ảnh với các diễn viên thật. Giải thi đấu này tập hợp các hiệp sĩ và kỵ binh thuộc các dòng họ có uy tín nhất đại diện cho bảy vương quốc trên bản đồ Westeros. Giới hâm mộ "Game of Thrones" từng khám phá cuộc tranh tài vĩ đại Harrenhal qua một bộ phim hoạt hình ngắn theo lời kể của Meera Reed (diễn viên Ellie Kendrick) bổ sung cho kỳ phát hành trên bộ đĩa hình DVD mùa thứ sáu.

Về mặt nội dung, cuộc tranh tài Harrenhal là tia lửa châm ngòi cho một chuỗi sự kiện quan trọng dẫn đến các vụ xung đột đẫm máu về sau trong thế giới của "Trò chơi Vương quyền". Nhiều nhân vật nổi tiếng của bộ truyện như Cersei Lannister hay Ned Stark đều có mặt tại giải thi đấu, nhưng họ khó thể hình dung được rằng những sự kiện thắt chặt tại Harrenhal sẽ khó mà tháo gỡ 16 năm sau, để rồi dẫn đến những tai biến, hậu quả khó lường kể cả các vụ giao tranh tàn sát khốc liệt hầu giành lấy ngôi vị bá chủ.

Theo lời tác giả George R.r. Martin, ông đã làm việc một cách bí mật trong vòng hơn một năm qua để tránh rò rỉ thông tin. Tham vọng lớn nhất của nhóm sản xuất là đưa thế giới 7 vương quốc Westeros lên sân khấu Broadway tại New York hay West End tại Luân Đôn. Nếu thành công hẳn chắc sẽ có các phiên bản chuyển ngữ, dịch sang nhiều thứ tiếng khác vì giới hâm mộ "Game of Thrones" là một cộng đồng đông đảo với hàng trăm triệu fan trên toàn cầu.

Sáu dự án phim mang thương hiệu "Game of Thrones"

Hai năm sau khi kết thúc mùa phim thứ 8 của "Game of Thrones", kênh truyền hình HBO đã chuẩn bị nhiều dự án mới lấy cảm hứng từ bộ tiểu thuyết của nhà văn George R. R. Martin. Theo tạp chí Hollywood Reporter, hiện có ít nhất 6 dự án khác nhau đáng được triển khai, đặc biệt là để phục vụ mạng phim trực tuyến HBO Max của tập đoàn Warner.

Kênh truyền hình HBO đã khởi động vào tháng 04/2021 kế hoạch bấm máy quay phim "House of the Dragon", dự trù phát hành vào năm 2022. Đây là phần tiền truyện của "Game of Thrones", kể lại câu chuyện của nhà Targaryen, một trong những dòng họ quan trọng nhất trong saga "Trò chơi Vương quyền". Theo thời báo chuyên ngành sân khấu điện ảnh Variety, sau khi mùa thứ 8 kết thúc trong tranh cãi, khiến cho nhiều người hâm mộ bị hụt hẫng, HBO đã lao vào khai thác các giai thoại xung quanh dòng họ có tài điều khiển rồng lửa. Bao gồm 10 tập, bộ phim tiền truyện này lấy bối cảnh 300 năm trước khi xẩy ra các sự kiện trong "Trò chơi vương quyền", và dựa theo giai thoại “Dance of Dragons” (Điệu vũ rồng thiêng) kể lại cuộc nội chiến của Nhà Targaryen mà thỉnh thoảng có được nhắc đến trong "Game of Thrones".

Có thể nói là năm 2021 mở ra một thời kỳ bận rộn đối với George R.R Martin, tác giả của "Game of Thrones" do có rất nhiều dự án cùng lúc được đưa vào khâu thực hiện. Tập đoàn Warner (sở hữu đài truyền hình HBO) đã ký hợp đồng chuyển thể một số truyện ngắn của George R. R. Martin thành phim hoạt hình. Quan trọng hơn nữa, HBO đang phát triển trong năm nay 3 trên tổng số 6 bộ phim truyền hình nhiều tập mang cùng một thương hiệu, trong đó có dự án nói về lịch sử của vương quốc Dorne cũng như loạt phim nói về thế giới của King's Landing (tiếng Pháp là Port-Réal).

Bộ trường thiên tiểu thuyết chưa có hồi kết

Tập đoàn Warner dường như đang áp dụng một chiến lược phản công tập đoàn Disney. Mạng phim trực tuyến Disney+ tung ra hàng loạt bộ phim xoay quanh Star Wars và thế giới siêu anh hùng Marvel. Còn Warner tận dụng thương hiệu "Game of Thrones" để tung ra dòng sản phẩm có khả năng thu hút thêm người đăng ký các dịch vụ của mạng phim trực tuyến HBO Max.

Ngoài việc hợp tác với HBO, tác giả George R. R. Martin còn đang chuẩn bị một loạt phim cho Netflix. Dự án lần này tập trung vào việc phóng tác lên màn ảnh nhỏ bộ truyện ngắn mang tựa đề "The Sandkings" (Vua bể cát / Les Rois des sables), từng đoạt hai giải thưởng Nebula Awards vào năm 1979 và Hugo Awards vào năm 1980. Hai giải này chủ yếu dành cho dòng tiểu thuyết hay khoa học viễn tưởng. Về mặt viết sách, nhà văn George R. R. Martin còn đang thực hiện dự án sách tham khảo và tài liệu bổ sung cho bộ bách khoa toàn thư về " Game of Thrones", mặc dù việc xuất bản các tập truyện cuối cùng vẫn còn là chuyện xa vời.

8 mùa phim "Games of Thrones" được chuyển thể từ bộ trường thiên tiểu thuyết "A Song of Ice and Fire" gồm tổng cộng là 7 tập. Tập truyện đầu tiên đã được phát hành vào năm 1996 và quyển thứ 5 "A Dance with Dragons" dày tới 1056 trang đã được phát hành vào năm 2011, tức cách đây đúng 10 năm. Vấn đề là giới hâm mộ vẫn chờ đợi tập 6 "The Winds of Winter" và tập 7 "A Dream of Spring" còn chưa được viết xong.

Một thập niên sau khi phát hành tập thứ 5, vẫn chưa có kết thúc cho "A Song of Ice and Fire". Tuy vậy, giới hâm mộ vẫn hy vọng một ngày nào đó biết được hồi kết chính thức của tác phẩm gợi hứng cho loạt phim "Game of Thrones" (Trò chơi Vương quyền). Trên thế giới, có khá nhiều độc giả mong chờ cơ hội đọc chương sách cuối cùng của một trong những bộ trường thiên tiểu thuyết đồ sộ nhất, dày đến hơn 5.000 trang.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1570 Posted : Sunday, May 9, 2021 1:01:22 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Gainsbourg - Brigitte Bardot : Người đẹp và quái thú trong làng nhạc Pháp

Thanh Hà - RFI - 09/05/2021
Lận đận về đường công danh, nhưng trên đường đời, diện mạo xấu xí không là trở ngại để nhạc sĩ Serge Gainsbourg chinh phục được hai Thần Vệ Nữ : Brigitte Bardot và Jane Birkin. Hai mối tình tuyệt đẹp của một nhà soạn nhạc xấu xí giúp ông viết nên những ca khúc « gợi cảm và nẩy lửa » nhất trong kho tàng âm nhạc Pháp. Tạp chí tuần này xin nói về cặp nhạc sĩ Serge Gainsbourg và minh tinh màn bạc Brigitte Bardot.

Nhân dịp 30 năm ngày giỗ Serge Gainsbourg, báo chí Paris đã trở lại với sự nghiệp đồ sộ của một nghệ sĩ đa tài. Trước khi bước ra ánh sáng đèn màu sân khấu, Lucien Ginzburg (1928-1991) đã được tuyển chọn vào trường hội họa Montmartre, Paris, ông từng lấy bút hiệu là Julien Gris hay Julien Grix khi viết truyện và làm thơ. Nhưng rốt cuộc, Lucien đã chọn cho mình một cái tên mang âm hưởng của văn hóa Nga như gốc gác tổ tiên, thêm bớt vài chữ cái, đổi họ Ginzburg thành Gainsbourg như tên gọi của một họa sĩ người Anh mà ông ngưỡng mộ. Huyền thoại Serge Gainsbourg ra đời, là tác giả duy nhất của gần 500 ca khúc viết đã viết cho mình, cho người tình và biết bao những giọng ca thiên phú khác. Cũng cái tên quen thuộc này đưa ông đến gần với thế giới điện ảnh và kịch nghệ sân khấu.

Vạn sự khởi đầu nan

Ca khúc đầu tiên đưa tên tuổi của Gainsbourg đến gần với công chúng là nhạc phẩm Le Poinçonneur des Lillas, năm 1957. Khi đó ông đã gần 30 tuổi và vẫn còn sống chung với mẹ cha ở một căn hộ khang trang, quận 16, Paris. Serge đã viết rất nhiều, nhưng những đĩa hát đầu tiên của ông đều bán không chạy. Gainsbourg đau khổ vì diện mạo xấu xí, từ mắt mũi, mồm miệng đến hàm răng, vì đôi tai lừa, lại rỗng túi, Serge không có lá chủ bài nào để lôi cuốn phái đẹp. Ông là một nghệ sĩ không thu hút ánh sáng đèn màu sân khấu, không ăn nói lưu loát và không có sức thuyết phục trong các chương trình tivi. Những ca khúc của ông không có được ma lực như của nhạc sĩ người Bỉ Jacques Brel. Gainsbourg đành chấp nhận sáng tác cho những nghệ sĩ trẻ : Poupée de Cire Poupée de Son giúp nữ danh ca France Gall đoạt giải ca nhạc Eurovision năm 1965. Ba năm sau, Comment te dire Adieu đem lại làn gió mới cho sự nghiệp của thần tượng Françoise Hardy, 7 năm sau thành công rực rỡ của bà với Tous les garçons et les filles.

Tình yêu nồng cháy

Tài năng thì có thừa nhưng phải đợi đến gần 40 tuổi đời, thành công và thần tài mới đoái hoài đến Serge Gainsbourg. Năm 1967-1968, sự nghiệp và đời sống cá nhân của Serge rẽ sang một khúc quanh mới khi lọt vào mắt xanh của ngôi sao màn bạc có thân hình nảy lửa đang làm thế giới lên cơn sốt. Thần Vệ Nữ Brigitte Bardot kể lại :

« Serge Gainsbourg gọi điện cho tôi. Anh bảo muốn cho tôi nghe một hay hai tác phẩm đã soạn riêng cho tôi. Tôi cũng khớp như anh ấy. Tôi cố hát nhưng chữ nghĩa cứ đọng lại ở trong cổ. Sau một chai champagne Moët & Chandon, tôi thể hiện một mạch bản Harley Davidson với chất giọng xấc xược và khêu gọi. Anh ấy hài lòng. Tôi cũng thế. »

Từ Harley Davidson đến Bonnie and Clyde

Bardot khẳng định : « Kể từ ngày, đêm và thời khắc đó, không một ai, không một người đàn ông nào quan trọng hơn Serge đối với tôi. Anh là tình yêu của tôi, là người thổi nhựa sống cho tôi. Tôi cảm thấy xinh đẹp vì có anh. Tôi là nguồn cảm hứng của anh ».

Trong chuỗi ngày ngắn ngủi bên nhau, Serge Gainsbourg và Brigitte Bardot đã kịp cho ra đời ca khúc Bonnie and Clyde. Nhưng Brigitte còn đòi thêm một món quà để đời : cô đào Bardot muốn người tình « viết cho mình một bản tình ca đẹp nhất, nồng nàn nhất ».

Serge đã thức thâu đêm để hoàn tất ca khúc Je t’aime moi non plus. Sau này Gainsbourg giải thích « nàng nói yêu tôi, thay vì đáp lại rằng tôi cũng yêu nàng thì tôi đã nói không ». Nhưng ai cũng hiểu cái « không » là « có ».

Hạnh phúc qua mau

Brigitte và Serge lại song ca tình khúc này. Trước ống kính truyền hình, trước máy ghi âm, Bardot và Gainsbourg đã thể hiện ca khúc Je t’aime moi non plus một cách gợi cảm nhất. Từ ánh mắt đến nụ cười, từ những tiếng thở dài đến cách phát âm, nhả chữ thính giả cũng đủ hiểu khối tình giữa BB với chàng nhạc sĩ Gainsbourg thắm đỏ đến ngần nào.

Đây là một trong những nhạc phẩm Gainsbourg dự trù đưa vào đĩa hát mới của mình. Nhưng đó là lúc người chồng chính thức của Brigitte xuất hiện. Là một nhà thể thao nổi tiếng, lại con nhà giàu, Gunter Sachs không thể chấp nhận bị phản bội và đối thủ lại là một « gã đàn ông xấu như quái thú ».

Bardot kể lại, trong buổi chia tay, bà lấy máu viết lên một tờ giấy trắng « Je t’aime – Em yêu Anh », Serge cũng làm cử chỉ tương tự với câu trả lời « Moi non plus – Anh thì không ». Almeria, cánh cửa vĩnh viễn khép lại. Đôi người đôi ngả.

Gainsbourg, vì tôn trọng người tình, đã rút ca khúc ông ưng ý nhất khỏi album sắp trình làng. Mãi đến khi hình ảnh của Brigitte Bardot đã lùi về quá khứ, gần cả năm sau khi Serge Gainsbourg đã tìm lại hạnh phúc trong tay người tình mới là nữ diễn viên người Anh, Jane Birkin (thua ông đến gần 20 tuổi) thì ông đã đem tặng cho người tình trẻ tuổi của mình « bản tình ca đẹp nhất » : Je t’aime moi non plus …

Initials BB

Khi vết thương mất Brigitte Bardot còn chưa lành, nhà soạn nhạc Gainsbourg biến niềm đau thành một món quà cuối cùng dành tặng cho người tình. Ông miệt mài sáng tác nhạc phẩm Initials BB với phần hòa âm phối khí rất công phu. Nhạc lấy nguồn cảm hứng từ bản Symphonie số 9 của nhà soạn nhạc người Séc Anton Dvorak. Lời lấy lại từ những áng thơ trong bài Le Corbeau – Con Quạ của thi sĩ Edgar Allan Poe, của Charles Beaudelaire.

Trong tác phẩm này, tác giả đã nhắc tới địa danh Almeria bên Tây Ban Nha nơi hai người vĩnh viễn chia tay năm 1968. Brigitte Bardot lên đường đến trường quay thực hiện bộ phim Shalako. Gainsbourg và Bardot chỉ tái ngộ « nhiều thập niên sau đó ». Cũng chính ca khúc này góp phần tạo dựng nên huyền thoại Brigitte Bardot, BB.

Kỳ tới chúng ta sẽ nói về Jane Birkin, một thần vệ nữ khác quan trọng không kém trong cuộc đời và sự nghiệp của Gainsbourg khi ông đã vĩnh viễn sang trang giai thoại mang tên Brigitte Bardot.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1571 Posted : Monday, May 10, 2021 1:22:31 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Reims Polar, phiên bản mới của Liên hoan quốc tế phim hình sự

Tuấn Thảo - RFI - 08/05/2021
Sau khi phải rời vùng Bourgogne và hủy bỏ luôn phiên bản năm 2020 do dịch Covid-19, cuối cùng Liên hoan quốc tế phim hình sự nổi tiếng tại Pháp thông báo hôm 04/05 vừa qua là tìm ra một địa điểm tổ chức mới. Kể từ nay, liên hoan này mang tên là "Reims Polar" và sẽ diễn ra thường niên tại thành phố Reims, thủ phủ của vùng Champagne-Ardenne.

Có người nói đùa rằng liên hoan phim hình sự đã từ bỏ Con đường rượu vang Bourgogne để tìm lại một con đường rượu vang nổi tiếng khác là rượu sâm banh (champagne). Dù gì đi nữa, ngoài việc là nơi tập trung các thương hiệu champagne lừng danh nhất của Pháp như Ruinart, Veuve Clicquot, Taittinger, Lanson hay Pommery ... Reims còn là một thành phố cổ kính ở miền Đông nước Pháp, với nhiều truyền thống văn hóa lâu đời : trong vòng 800 năm từ thế kỷ XI đến thế kỷ XIX, hơn 30 vì vua Pháp đã làm lễ đăng quang tại Vương cung Thánh đường Reims. Giờ đây, thành phố này tiếp đón một liên hoan điện ảnh có tầm vóc, đủ để gia tăng uy tín và trong tương lai thu hút thêm du khách nước ngoài.

"Reims Polar" khai mạc với phiên bản trực tuyến

Do nước Pháp vẫn còn ở trong giai đoạn đầu dỡ bỏ phong tỏa, cho nên liên hoan phim "Reims Polar", phiên bản lần thứ 38 sẽ được tổ chức trực tuyến từ ngày 26/05 đến 30/05/2021 và ban tổ chức hy vọng liên hoan quốc tế phim hình sự sẽ chính thức mở màn tại vùng Champagne-Ardenne với sự hiện diện của các đoàn làm phim, cũng như sự tham gia của công chúng, kể từ mùa xuân năm 2022.

Trong chương trình chiếu phim trên mạng vào cuối tháng này, có hơn 20 bộ phim truyện đến từ 12 quốc gia, quan trọng nhất vẫn là Hoa Kỳ, Hàn Quốc, Đan Mạch, Bulgaria, Iran, Đức, Ý hay là Pháp. Trong số này, có 9 bộ phim đi tranh giải chính thức. Ngoài ra còn có một hạng mục khác tên là "Sang Neuf" (Máu Mới), dành cho các tài năng trẻ vừa xuất hiện trong làng điện ảnh.

Liên hoan quốc tế phim hình sự đã diễn ra trong vòng hơn một thập niên tại thành phố Beaune, vùng Bourgogne. Sau khi chia tay với thành phố này, ban điều hành đã đi tìm một đối tác khác. Khi biết rằng các nhà tổ chức đang tìm kiếm một "chủ nhà" mới, Reims đã chấp nhận ngay. Theo lời thị trưởng Arnaud Robinet, hội đồng thành phố Reims đã nắm bắt cơ hội, vì một liên hoan phim quốc tế sẽ giúp củng cố uy tín của thành phố về mặt nghệ thuật. Reims cho tới giờ chỉ nổi tiếng nhờ di sản kiến trúc và văn hóa ẩm thực. Bên cạnh đó, liên hoan phim hình sự cũng đáp ứng đúng các tiêu chí phát triển trên lãnh vực điện ảnh và truyền hình.

Tăng sức hấp dẫn khi phát triển khâu điện ảnh

Thật vậy, vào năm 2019, thành phố Reims đã khánh thành một rạp multiplex lớn, gồm 11 phòng chiếu phim, trong đó có 5 phòng dành riêng để quảng bá dòng phim nghệ thuật. Trung tâm này được trùng tu từ một nhà hát lớn của thành phố, cho nên đã kết hợp hai chữ Opéra và Reims thành tên gọi OpéRaims. Nhà hát này sẽ làm tâm điểm của liên hoan phim hình sự kể từ năm 2022 trở đi.

Thêm vào đó trong vài năm gần đây, hội đồng cấp vùng Champagne-Ardenne đã biến căn cứ không quân cũ BA112 thành một phim trường khổng lồ, nhằm thu hút các đoàn quay phim đến đây làm việc với giá sản xuất "mềm" hơn và chỉ nằm cách thủ đô Paris khoảng 140 cây số. Kể từ khi được khai trương, phim trường TerraLab, xây trên căn cứ quân sự BA112, đã tiếp đón hai bộ phim truyền hình khá nổi tiếng của Pháp là "Cherif" và "Double Je".

Qua việc thay đổi một lần nữa địa điểm tổ chức, Liên hoan phim hình sự đã viết tiếp một chương thứ ba vào cuốn sách khá dày phản ánh lịch sử và tuổi đời của mình. Lần đầu tiên được khai sinh vào năm 1982 tại Cognac (vùng Charente) miền Tây Nam nước Pháp, liên hoan này sau đó đã được dời về thành phố Beaune kể từ năm 2008 trở đi. Trong vòng gần bốn thập niên, liên hoan quốc tế phim hình sự (Cognac/Beaune) nổi tiếng nhờ vào cách tổ chức độc đáo, một mặt khai thác dòng phim hình sự; mặt khác trao giải thưởng văn học cho các quyển tiểu thuyết trinh thám, vốn là nguồn cảm hứng đầu tiên cho các nhà viết kịch bản. Vì thế, liên hoan này dung hòa cả hai vế điện ảnh và văn học, qua việc triệu mời hai ban giám khảo khác nhau, ban đầu tiên gồm các nhà đạo diễn để chấm phim, còn ban thứ nhì gồm các tác giả và giới phê bình để trao giải cho các quyển tiểu thuyết trinh thám xuất sắc nhất.

Trong gần 40 năm hoạt động, liên hoan phim hình sự đã giới thiệu nhiều tác phẩm xuất sắc như Thị trấn "Fargo" và Không chốn dung thân "No Country for Old Men" của hai đạo diễn nhà Coen, phim Tử địa "Galveston" của nữ đạo diễn Pháp Mélanie Laurent, phim Không lùi bước "Hell or High Water" của Anh David McKenzie, "3 Billboards" của đạo diễn Ai Len Martin McDonagh.

Còn trong những năm gần đây, giải thưởng đặc biệt của ban giám khảo giúp khán giả khám phá các tên tuổi sau này của dòng phim hình sự : tác giả người Bỉ Michaël R. Roskam "Bullhead" (2011), đạo diễn Tây Ban Nha Alberto Rodriguez "La Isla Minima" (2015), đạo diễn Trung Quốc Dong Yue "Une pluie sans fin" (2018), tác giả người Thụy Điển gốc Ai Cập Tarik Saleh trong phim "Le Caire Confidentiel" (2017).

"Reims Polar" đi tìm một sức bật mới

Bị hủy bỏ một lần duy nhất kể từ khi được thành lập, liên hoan phim hình sự, ngoài vấn đề dịch Covid-19, còn gặp phải nhiều mối bất đồng sâu rộng liên quan đến các điều kiện hợp tác tài trợ với hội đồng thành phố Beaune trong năm 2020. Theo bà Charlotte Fougère, trưởng ban văn hóa kiêm phó thị trưởng thành phố Beaune, sau 12 năm có mặt, công thức dường như không còn hiệu quả, khiến cho liên hoan phim hình sự bị "hụt hơi". So với những năm đầu, liên hoan này không còn đủ sức thu hút các tên tuổi lớn.

Về phía ban giám đốc liên hoan phim, ông Bruno Barde cho rằng sau nhiều năm thỏa thuận, bất đồng đã nảy sinh do vấn đề tài chính nhiều hơn là về chất lượng nghệ thuật. Ngược lại, ban điều hành cho biết rất tự hào về danh sách khách mời từng đến tham gia liên hoan trong vòng nhiều thập niên qua, trong đó có các bậc thầy điện ảnh quốc tế như Brian de Palma, David Lynch, David Cronenberg, Park Chan-Wook ... phía Pháp thì từng có Claude Chabrol, Jean Dujardin, Olivier Marchal, Mireille Darc, Claude Leclouch hay là Bertrand Tavernier. Có thể nói là dịch Covid-19, thay vì hàn gắn quan hệ giữa hội đồng thành phố Beaune với ban tổ chức liên hoan phim, cuối cùng lại gây ra bất đồng tranh chấp, đến mức hai bên đành phải chia tay nhau.

Sau phiên bản rút gọn vào cuối tháng 05/2021, (chương trình nhẹ hơn do chỉ được phát hành trực tuyến) liên hoan phim hình sự "Reims Polar" sẽ được triển khai vào mùa xuân năm tới với hơn 40 phim chiếu trong vòng 5 ngày. Ban tổ chức muốn tạo thêm một sức bật mới, khi cho ra đời nhiều hạng mục khác lạ, hầu giới thiệu các bộ phim truyền hình bên cạnh một số tác phẩm hình sự kinh điển. Sau hai năm liên tục gặp nhiều tin xấu, Liên hoan quốc tế phim hình sự hy vọng tìm thấy nơi thành phố Reims một vùng "đất lành chim đậu".

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1572 Posted : Tuesday, May 11, 2021 5:23:10 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Những kẻ bên lề - Sự hoàn hảo của những mảnh đối lập

Lệ Thu - RFI - 07/05/2021
Vào năm 2011, khi chính phủ Pháp ban hành chính sách “thắt lưng buộc bụng”, người dân phải vất vả hơn trong việc bươn chải kiếm sống thì bộ phim Những kẻ bên lề (Les Intouchables) xuất hiện như cơn mưa giữa sa mạc, làm dấy lên niềm tin vào cuộc sống, vào tình yêu đời, yêu người đẹp đẽ và tươi sáng.

Có lẽ vì vậy mà chỉ sau thời gian công chiếu không dài, bộ phim đã lập kỉ lục ở phòng vé, trở thành tác phẩm đạt doanh thu cao thứ nhì mọi thời đại tại Pháp, chỉ sau “Welcome to the Sticks” - phát hành năm 2008. “Những kẻ bên lề”, một bộ phim tâm lý - hài, đã đạt rất nhiều giải thưởng danh giá, mà trong đó, phải kể đến giải César dành cho nam diễn viên xuất sắc nhất, Omar Sy, trong vai Driss. Anh là diễn viên gốc Phi đầu tiên được nhận giải thưởng này.

Nơi lòng thương hại không có chỗ đứng
Cảnh mở đầu của “Những kẻ bên lề” thật quá rộn rã và ấn tượng, khi những chiếc xe hơi chậm rãi trôi thì cuộc đua xe của Driss với cảnh sát lại như là đánh dấu sự sống mới đang trỗi dậy. Cái vô tư đầy sức sống của anh chàng trẻ trung ấy gần như đối lập với sự mệt mỏi rệu rã hiện ra trên gương mặt Philippe, người đàn ông tật nguyền ngồi ghế bên, dù đã tỏ ra hào hứng hùa theo trò đùa vô thưởng vô phạt đầy ngẫu hứng của cậu tài xế.

Truyện phim được lật lại từ buổi tuyển nhân viên phục vụ của Philippe, đại gia giàu có, có thể nói là “bơi trong biển tiền”, nhưng lại bị tai nạn trong một cuộc chơi dù lượn và bị liệt hoàn toàn. Tất cả những người tới tham gia buổi phỏng vấn đều đưa ra những lý do nghe có vẻ chính đáng, hầu hết vẫn là cố gắng chứng tỏ sự thương hại, lòng trắc ẩn gượng ép của họ với ông chủ tật nguyền đáng thương. Và Driss chắc chắn đã gây ấn tượng với Philippe bởi vì anh tới là để bị từ chối. Driss chỉ vào đó xin cho đủ ba chữ kí để nhận tiền trợ cấp, không hơn.

Óc hài hước, sự bất cần và cái nhìn hoàn toàn bình thường mà Driss dành cho Philippe đã khiến anh dễ dàng lọt vào mắt xanh của ông chủ khó tính. Bị mẹ tống ra khỏi căn hộ chật hẹp cũ mèm vì đã không cùng bà nuôi nấng dạy dỗ các em, lại được Philippe thách đố xem có thể trụ nổi hai tháng trong vai người chăm sóc riêng cho ông không, Driss chấp nhận dọn về căn biệt thự của Philippe và bắt đầu công việc mới của mình.

Ban đầu, Philippe nhận Driss, đơn giản là vì ông ghét cảm giác bị người khác thương hại, nhưng có vẻ, ẩn sâu trong quyết định đó, ông đã nhìn thấy một chút tia sáng lóe lên từ cậu thanh niên đang bế tắc trong cuộc sống nhưng vẫn đầy hào hứng và hài hước này.

Hai nửa đối lập

Vậy là, hai mảnh đối lập ghép vào nhau. Một doanh nhân thành đạt, có trí tuệ nhưng lại không thể thụ hưởng được những nhu cầu căn bản của con người sau một biến cố quá lớn. Một kẻ thất nghiệp tới từ khu ổ chuột đầy rẫy tệ nạn. Nhưng họ có chung một nỗ lực, đó là cùng đang cố gắng sống sót đầy mạnh mẽ. Đây, có lẽ, cũng là lý do hai biên kịch kiêm đạo diễn của phim, đã lấy tên phim là “Những kẻ bên lề”. Dù xuất thân khác nhau, tiền tài và địa vị khác nhau nhưng cả hai đều là những kẻ bị “gạt” ra khỏi cuộc sống bình thường.

Những chi tiết hài hước nho nhỏ xuất hiện đơn giản không chỉ để thấy sự làm quen với công việc mới, môi trường mới của Driss. Thật ra, đó là những cái bản chất bên trong anh chàng dường như chưa lớn này. Những thói sống ích kỉ, vô tâm, cục cằn, tự phụ, không biết chăm sóc hay quan tâm tới người khác, mà từ đầu phim đã thấy rất rõ ràng, khi Driss bỏ bê gia đình, để một mình mẹ nuôi phải chăm lo đàn em và khi trở về chỉ là một quả trứng sô-cô-la làm quà đền đáp, thậm chí đó còn là quả trứng ăn cắp của Philippe.

Thế nhưng, rõ ràng, người ta bắt đầu thấy nửa đối lập từ Driss phát tác khi những trò của anh lại đem lại không khí khác cho cuộc sống vốn đầy nguyên tắc, mẫu mực và nhàm chán của Philippe. Sự vô tư và thiếu cảm thông của Driss dường như đã được đặt đúng chỗ. Nó khiến cho Philippe cảm thấy mình rõ ràng được đối xử đúng nghĩa “một người bình thường” hơn là một kẻ phải trả tiền cho bao kẻ khác chỉ để đổi lấy sự thương hại. Và điều kì lạ hơn cả là cái lấp lánh ẩn sâu của Driss, nhờ có Philippe, mà bộc lộ rõ ràng hơn. Vào cái đêm Philippe bị khó thở, Driss đã ở cạnh ông, đặt bàn tay ấm áp lên gương mặt ông, áp khăn lạnh vào trán ông và đưa ông ra đường đi dạo vào lúc 4 giờ sáng. Lần đầu tiên Philippe hút cỏ. Lần đầu tiên họ nói với nhau những câu chuyện mà có lẽ ít khi thổ lộ với ai.

Hai nửa gặp nhau, bổ trợ và bù trừ cho nhau. Đâu cần phải là hai kẻ đang yêu để có thể trở thành một nửa còn lại của người kia. Họ, giống như số 1, đứng trên Top của thế giới, và kẻ kia là số 0, hoàn toàn không có gì, lại được đưa đến với nhau. Rõ ràng, tính bù trừ của họ đã tạo cho chính họ một sức hút mạnh mẽ. Philippe với tầm kiến thức sâu rộng của mình đã đem đến cho Driss những trải nghiệm mới, từ cách sống thượng lưu, cho tới cách cảm nhận các tác phẩm nghệ thuật, tới những bản giao hưởng đẹp đẽ, tới trò dù bay của giới siêu giàu và thậm chí là bộ vest đầu tiên trong đời.

Còn Driss, với trải nghiệm của một cậu nhóc kiên cường xuất thân từ khu ổ chuột, lại cho Philippe một chút mạo hiểm, quá khích, những trải nghiệm đơn giản thường nhật như Mát-xa Yoni, hút cỏ, lái siêu xe đua với cảnh sát, hay đặc biệt hơn nữa là cách giáo dục con cùng với cả sự tận tâm và nghiêm khắc cần có, điều mà sau này, chính Driss cũng rút ra bài học để dạy dỗ các em của mình. Hơn thế, Driss còn cho Philippe đủ can đảm để gặp mặt cô bạn gái mà ông cùng cô đã viết tâm thư cho nhau suốt 6 tháng liền.

Cuộc sống là một món quà

Mặc dù bề ngoài tỏ ra là một người cứng cỏi, mạnh mẽ, chống lại số phận, nhưng sự thật, Philippe lại luôn tự cảm thấy thương hại chính mình. Vì thế mà ông bỏ qua tất cả những người tới đăng tuyển làm nhân viên chăm sóc ông. Ông ghét bị thương hại, ghét cái cảm giác nhìn thấy mình bé mọn trong mắt người khác, vì từ nhỏ, ông đã được dạy là “đi tè lên những kẻ khác” như một lần ông tâm sự với Driss. Ngay cả lúc gửi ảnh cho cô bạn gái qua thư, Philippe cũng gửi bức ảnh của cái thời “ông là chính mình”, trước khi ông bị tai nạn. Philippe hoàn toàn mất tự tin vào bản thân, không dám nghĩ có ai đó lại có thể yêu ông được nữa nếu không phải vì những tài khoản của ông ở ngân hàng. Philippe né tránh buổi gặp đầu tiên với cô bạn dù đã cất công hẹn gặp và rủ Driss đi chơi dù bay.

Hẳn tới đây, khán giả có thể cảm thấy rùng mình. Không phải vì ớn lạnh hay sợ sệt, mà trái lại, đó là cái rùng mình đầy khoan khoái, xúc động mạnh mẽ. Sự kết hợp giữa hình ảnh hai nhân vật lướt bay trên không trung và ca khúc “Feeling Good” cất lên như là chìa khóa mở tung cánh cửa kìm hãm của cả Driss và Philippe. Người xem cảm thấy tự do. Tự do với một người tàn phế như Philippe và tự do với Driss, kẻ luôn kẹt giữa thế giới dưới đáy xã hội của mình.

Cuộc sống là một món quà. Và rõ ràng, món quà dành cho Driss là sự thay đổi nơi chính con người anh. Thay đổi ở cái cách anh yêu cầu tài xế không đậu xe ở trước cửa nhà Philippe, hay ở cái cách anh cùng cậu em trai đi đón mẹ nuôi ở tàu điện ngầm, cùng nhau xách đồ cho bà. Không đao to búa lớn, không cầu kì, tầm vóc của một con người là điều có thể biến chuyển như thế.

Nhiều khán giả hẳn đã không cầm được nước mắt ở trường đoạn cuối phim, khi Driss sắp xếp cuộc hẹn cho Philippe với “người tình trong thư” của ông. Đó là món quà mà cuộc đời dành cho Philippe khi ông đã không ngần ngại trao gửi tình cảm và sự quan tâm của ông tới Driss, một người cùng khổ hơn mình.

Âm nhạc là một thành công lớn trong “Những kẻ bên lề”. Những giai điệu piano đượm buồn, sâu lắng, khi trầm khi bổng, cùng những bản giao hưởng cổ điển và những điệu pop trẻ trung sôi động đã dẫn dắt mạch truyện của phim thật vô cùng duyên dáng. Và ở vào phút cuối, người ta có thể nhoẻn cười, ngồi lặng, để cảm xúc dâng lên từ từ trong tim cho đến khi Driss đi hết khuôn hình biển trời thênh thang lộng gió.

Thành công mà “Những kẻ bên lề” gặt hái được có lẽ một phần do bộ phim được làm dựa trên một câu chuyện có thật. Không đi sâu vào các chi tiết nặng nề đau thương, không đẩy tình huống đến tận cùng đỉnh điểm của tranh đấu, phim tràn ngập tính hài, dí dỏm, nhẹ nhàng nhưng gợi nên những bài học nhân cách sâu sắc, mang đến sự lạc quan, nghị lực và niềm tin yêu cuộc sống cho người xem, nhất là khi nhìn vào nụ cười rạng rỡ vô tư của hai nhân vật. Hai biên kịch, kiêm đạo diễn của phim, là Olivier Nakache và Éric Toledano đã làm được một việc vô cùng tuyệt vời, đó là đem tới niềm tin cho khán giả, rằng trong mỗi chúng ta ai cũng có lòng trắc ẩn và đâu đó ngoài kia vẫn tồn tại những câu chuyện khó tin nhưng có thật.

Miễn là chúng ta còn có đủ niềm tin vào cuộc sống và tiếp tục nuôi dưỡng nó.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1573 Posted : Wednesday, May 12, 2021 6:32:20 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Lương Huệ Trinh, âm nhạc Xa Xôi – âm nhạc Gần

Hoài Dịu - RFI - 05/05/2021
Mông lung mà cụ thể, mộc mạc mà tinh tế, lạ lẫm mà như đã từng được gặp, đó là những vệt cảm xúc đa chiều, nhiều sắc màu nhưng rất tĩnh trong thế giới âm thanh của Lương Huệ Trinh, một trong những nghệ sĩ trẻ đáng chú ý trong giới âm nhạc đương đại Việt Nam cũng như quốc tế. Album đầu tay Illusions của cô từng lọt vào danh sách những album hay nhất của năm 2016, do tạp chí âm nhạc uy tín Avant Music News (Mỹ) bình chọn.

Tác phẩm Tò Vò được Urban Arts Berlin xuất bản trong album Synt tổng hợp Vol.1, bao gồm các tác phẩm âm thanh của các nhà soạn nhạc nữ quốc tế. Đặc biệt nhạc trưởng người Mỹ Jeff Von Der Schmidt - chủ nhân của hai giải thưởng Grammy (2004, 2005) và 8 đề cử cho 30 CD- đã đích thân chỉ huy buổi hòa nhạc « Vệt » của cô năm 2019 tại Trung tâm văn hóa Pháp L’Espace, Hà Nội.

RFI Tiếng Việt mời quý vị cùng dạo chơi và khám phá con đường âm thanh kỳ diệu của nhạc sỹ/nghệ sỹ biểu diễn Lương Huệ Trinh.

**********

RFI Tiếng Việt: Chào bạn Lương Huệ Trinh, dòng nhạc đương đại thể nghiệm đã xuất hiện từ đầu thế kỉ 20 (tiêu biểu là nhà soạn nhạc John Cage) nhưng chỉ bắt đầu nhen nhóm ở Việt Nam mấy chục năm trở lại đây và rất kén người nghe. Là một người trẻ tại sao bạn lại chon một con đường chưa quang như vậy để đi ?

Lương Huệ Trinh : Chào chị, trước tiên xin cám ơn chị và đài RFI đã mang đến cho Trinh cơ hội được chia sẻ với thính giả về công việc của mình. Và đúng là âm nhạc đương đại đã xuất hiện tại Việt Nam vào đầu những năm chín mươi. Dòng âm nhạc này không những kén người nghe mà còn kén cả người làm ra nó nữa.

Nói là kén người nghe vì họ cần thả lỏng mình để có thể cảm nhận các âm thanh chứ không phải nghe bằng những định kiến có sẵn từ trước. Còn nói kén người làm bởi các nghệ sỹ thuộc dòng âm nhạc đương đại, âm nhạc thể nghiệm này gặp rất nhiều khó khăn, từ việc làm sao để đạt được chất lượng tốt và làm sao để có số lượng khán giả cho những buổi biểu diễn, rồi cả những tài trợ cho các dự án.

Nhưng đối với Trinh, thì việc đi theo con đường này cho đến giờ là một sự lựa chọn rất đúng đắn mà Trinh chưa bao giờ hối hận. Nó mở ra nhiều thứ, ví như những cơ hội được đi đến các châu lục khác nhau, được quen biết và học hỏi từ nhiều người thú vị. Và còn được thể hiện mình qua âm thanh ở những không gian khác nhau vv… Điều đó khiến cho Trinh cảm thấy thực sự hạnh phúc với sự lựa chọn của mình.

RFI : Những tác phẩm của Trinh được giới âm nhạc đương đại thế giới đánh giá cao. Vậy có phải việc sử dụng những chất liệu âm nhạc truyền thống Việt Nam trong không gian âm nhạc của mình đã tạo nên một Lương Huệ Trinh, không phải là « tay vừa » giữa môi trường âm nhạc nhiều cạnh tranh như vậy không ?

Lương Huệ Trinh : Một phần cũng đúng là khi đưa ra các chất liệu âm nhạc trong văn hóa của mình thì bản thân nó đã mang một màu sắc nhất định. Tuy nhiên, Trinh nghĩ nó không phải là tất cả, vì âm nhạc truyền thống của mỗi quốc gia đều có một bản sắc riêng. Có rất nhiều nghệ sỹ, gồm cả các nghệ sỹ phương Tây, khai thác chất liệu từ các nền văn hóa khác nhau ở Châu Á. Nhưng để mang lại một bản sắc riêng, một cá tính âm nhạc riêng biệt thì nó còn phụ thuộc vào thẩm mỹ và sự sáng tạo của mỗi người.

RFI : Một trong số dự án gần đây nhất mà Trinh đang thực hiện, đó là dự án Xa Xôi Gần, được hỗ trợ bởi viện trao đổi văn hóa Pháp, Villa Sai Gon và Cité internationale des arts tại Paris, duyên cơ nào đã đưa bạn đến với Xa Xôi Gần ? Và bạn có thể nói rõ hơn về nội dung của dự án này ?

Lương Huệ Trinh : Thực ra dự án Xa Xôi Gần là một sự tình cờ, một cái duyên mà Trinh được nhận. Đó là chương trình Tương hỗ được tài trợ bởi Villa Sài Gòn, thuộc Viện trao đổi văn hóa Pháp tại Việt Nam. Hàng năm họ kêu gọi nghệ sỹ đưa ra những ý tưởng cho các dự án trao đổi văn hóa giữa Pháp và Việt. Khi biết đến, Trinh nộp hồ sơ và đã đạt được chương trình lưu trú trong ba tháng (đầu tháng 10/2020 cho đến đầu tháng 1/2021) tại Cité internationale des arts để thực hiện những bước đầu tiên trong dự án của mình. Nhưng bởi dịch Covid nên đã có rất nhiều hạn chế trong quá trình thực hiện. Do đó, Trinh đã quyết định kéo dài dự án này đến năm 2023 để có thể hoàn thiện toàn bộ ý tưởng.

Ban đầu Trinh muốn làm một buổi hòa nhạc đa phương tiện với chủ đề về những người tị nạn Việt Nam rời đi khoảng trước và sau năm 75. Tuy nhiên, qua những nghiên cứu, những cuộc phỏng vấn với một số nhân vật thì chủ đề đó đã được thay đổi chút xíu. Ngoài việc tìm hiểu những câu chuyên về thuyền nhân thì Trinh muốn đề cập đến thế hệ thứ hai. Tức là vào khoảng những năm 70 thì họ chỉ là những cô bé, hoặc cậu bé trên thuyền thôi.

Hiện nay họ đã trưởng thành, nhiều người đã có gia đình. Thế nhưng, ký ức và sự ám ảnh về nguồn gốc của mình vẫn luôn thôi thúc họ đi tìm câu trả lời. Bởi vậy, Trinh muốn tìm hiểu về những biến chuyển nội tại, về quá trình mà họ tìm cách giải thoát cho bản thân. Và điều này ảnh hưởng thế nào đến sự sáng tạo trong công việc cũng như trong đời sống của họ.

RFI: Tại sao lại là chủ đề thuyền nhân Việt Nam?

Lương Huệ Trinh: Bởi thời điểm này, Việt Nam có nhiều thay đổi trong chính trị và xã hội. Trong Xa Xôi Gần, Trinh không tập trung khai thác về góc độ chính trị, mà về cảm xúc của những người đi tìm cho mình và gia đình một cuộc sống mới. Có thể nhiều người trong số họ có những trải nghiệm giống nhau như gặp cướp biển, bị đói, khát, bệnh tật vv… Tuy vậy, cách đối mặt với sự việc và sự ám ảnh của mỗi người trong suốt cuộc đời của họ lại rất khác nhau. Là một người làm nghệ thuật thì đây chính là điều mà Trinh quan tâm.

RFI: Nguyễn Thiện Đạo là một trong những nhà soạn nhạc người Việt thành danh tại Pháp, ông còn là người tiên phong đặt nền móng cho những tác phẩm dòng âm nhạc đương đại made in Vietnam ở hải ngoại, là một nhạc sỹ hậu bối, Trinh có nhận định gì về những sáng tác của ông ?

Lương Huệ Trinh: Với những thành tựu mà nhà soạn nhạc Nguyễn Thiện Đạo đạt được thì đây là một kho báu quý giá cho nền âm nhạc Việt Nam và cho cả nền âm nhạc thế giới. Ngoài những tác phẩm mà ông viết cho các nhạc cụ phương Tây thì Trinh còn chú ý tới một loạt tác phẩm mà ông sáng tác vào khoảng những năm 90. Thời kỳ này, ông bắt đầu viết rất nhiều tác phẩm cho nhạc cụ truyền thống Việt Nam mà trong đó, ông sử dụng các kỹ thuật mở rộng. Những kỹ thuật ấy khiến cho các nhạc cụ có sức biểu hiện mạnh mẽ và phong phú hơn rất nhiều so với những âm thanh truyền thống mà chúng ta vẫn thường nghe. Trinh rất trân trọng các tác phẩm của ông.

Trong dự án Xa Xôi gần, Trinh muốn sử dụng đoạn trích trong một sáng tác của Nguyễn Thiện Đạo. Âm nhạc của ông có sự tự do nhất định, và chính điều đó sẽ tạo nên một đời sống mới cho tác phẩm. Ví dụ: ở đoạn trích này, Trinh và nghệ sỹ biểu diễn sẽ tự chọn các nhạc cụ sao cho phù hợp với cấu trúc của chương trình.

Cám ơn nhạc sỹ Lương Huệ Trinh, xin chúc cho âm nhạc của bạn cũng như của nhiều nghệ sỹ Việt Nam khác, luôn là sứ giả văn hóa, kết nối nền âm nhạc Việt Nam với những tinh hoa âm nhạc nhân loại. Chúc cho ngày công diễn dự án Xa Xôi Gần không còn xa xôi nữa.



Hoàng Thy Mai Thảo  
#1574 Posted : Thursday, May 13, 2021 6:48:38 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Ba ngôi sao nhạc Pop triển vọng

Gia Trình - RFI - 08/05/2021
Dòng chảy âm nhạc hiện đại không thể thiếu vắng sự đóng góp của các ngôi sao trẻ. Trong đó, ba gương mặt tiêu biểu Billie Eilish, Olivia Rodrigo và Weeknd đang chứng tỏ sức hút mãnh liệt. Khán giả trẻ đón nhận họ nhờ phong cách khác biệt và những bản hit nam châm.

Billie Eilish - Tắc kè hoa nổi loạn tuổi teen

Thành công từ rất sớm của Billie Eilish có thể sánh với danh tiếng ngôi sao nhạc đồng quê LeAnn Rimes 25 năm trước. Nữ ca sỹ sinh năm 2001 từng gây tiếng vang trên Soundcloud năm 2015 với bản hit Ocean Eyes. Billie thậm chỉ vượt trội hơn LeAnn khi nổi tiếng ở tuổi 13.

Năm 2020, ngôi sao người Mỹ đã trở thành hiện tượng âm nhạc của năm. Billie đã ôm trọn 5 Giải Grammy danh giá nhờ album When We All Fall Asleep Where Do We Go (Chúng ta sẽ đi về đâu khi đang ngủ). Thú vị hơn, anh trai của Billie, Finneas là đồng tác giả, nhà sản xuất cho album xuất sắc này. Hai anh em nhà Eilish đều được nuôi dạy tại nhà (home schooling) mà không đến trường như nhóm nhạc Hanson.

Cô gái có mái tóc xanh rêu phả một làn gió mới vào nhạc electro-pop nhờ những giai điệu rất có hồn. Ca khúc Bad Guy (Gã trai tồi) thu hút hơn 1 tỷ lượt xem trên Youtube không kém bản hit Lovely ra mắt năm 2018. Điều gì khiến âm nhạc của Billie Eilish cuốn hút giới trẻ đến vậy? Nhạc pop của cô hơi tối tăm, tự sự, phiêu lưu, hoàn toàn khác biệt với các nghệ sỹ đương thời khác. Chất giọng trong trẻo, mệt mỏi và non nớt của Billie tạo nên cảm xúc thú vị.

Hơn thế, vẻ bề ngoài Billie liên tưởng tới sự pha trộn một thiếu nữ tuổi teen và nhân vật hoạt hình anime. Sự biến hóa phong cách như tắc kè hoa của Billie thu hút lượng fan đông đảo trên Twitter và Youtube. Không quá ngạc nhiên nếu thấy Billie hóa thân thành quả bom sex tóc vàng như minh tinh Marylin Monroe trên tạp chí Vogue.

Khác với nghệ sỹ cùng tuổi, tính cách và tài năng của Billie khá dị biệt. Cô không thích hợp tác với bất cứ nghệ sỹ nào từ Alicia Keys hay BTS. Nữ ca sỹ cho rằng âm nhạc không phải là hàn gắn, chữa lành vết thương mà nó là cần câu kiếm sống. Billie là ngôi sao trẻ nhất từng viết và thể hiện ca khúc chính trong series phim James Bond No Times to Die.

Nói về tính cách và sáng tác của mình, Billie tiết lộ rằng “Tôi luôn tỏ ra điên rồ. Khi bạn phấn khích về điều gì, bạn sẽ quên hết giới hạn, quên sự lịch thiệp và cái được gọi là lịch thiệp”. Có thể tâm lý nổi loạn tuổi dậy thì, sự trỗi dậy của cảm xúc đã lôi kéo được fan khổng lồ tuổi teen. Họ tìm thấy chính mình trong âm nhạc nổi loạn, cá tính nhưng rất có hồn của Billie Eilish.

Olivia Rodrigo - Sự ngọt ngào của teen pop

So với Billie, Olivia Rodrigo đằm thắm và dịu ngọt hơn nhờ vẻ nữ tính của ngôi sao kênh Disney. Ca khúc All of me(Tất cả về em) ghi dấu ấn đầu tiên của ca sỹ, diễn viên sinh năm 2003 này. Olivia từng xuất hiện với vai Nini trong High School Musical - The Series của kênh truyền hình Disney. Thành công của ca khúc dấy lên đồn đoán về cuộc tình tay ba giữa Olivia với Joshua Basset, Sabrina Carpenter khi cả ba đều là ngôi sao kênh Disney.

Nữ ca sỹ trẻ sinh ra ở California (Mỹ) trong gia đình không có truyền thống nghệ thuật. Mẹ Olivia là giáo viên có niềm đam mê rock-punk và alternative nhóm Clash hay Smashing Pumpkins. Cô thổ lộ: “Mẹ tôi thích thứ nhạc hò hét và gào thét nhưng nó lay động trái tim tôi. Đó là kim chỉ nam của âm nhạc”.

Trái ngược gu âm nhạc của mẹ, Rodrigo chọn cho mình con đường biểu diễn với các pop ballad mộc mạc, truyền thống. Cô có năng khiếu biểu diễn từ nhỏ, tham gia mọi hoạt động trong cuộc thi hát địa phương. Cha mẹ cô đã đăng ký luyện giọng với giáo viên địa phương Jennifer Dustman. Dustman đã khuyến khích cha mẹ Olivia cho con học diễn xuất. Sau màn thử vai, Olivia đã tạo cú đột phá đầu tiên trong phimGrace Stir Up Success (2015).

Thành công của bản hit Drivers License(Giấy phép lái xe) khiến cả thế giới phải đổ dồn sự chú ý tới nữ ca sỹ. Một câu chuyện tình buồn, tan vỡ của cô gái tuổi teen được thể hiện khá lôi cuốn và bắt tai. Single nhanh chóng lên hạng 1 Bảng xếp hạng Billboard và phá vỡ kỷ lục trên kênh nghe nhạc streaming Spotify.

Âm nhạc của Olivia thu hút được fan tầm cỡ. Ngôi sao nhạc pop Taylor Swift dành lời khen có cánh cho nữ ca sỹ trẻ. Single ra đời khá ngẫu nhiên trong cuộc lái xe không chủ đích của Oliva. Cô nảy ra ý tưởng viết một bản tình ca buồn, sáng tác 2 khổ thơ và điệp khúc. Nhà sản xuất đã giúp hoàn thiện phần còn lại. Âm nhạc đẹp, nhẹ nhàng nhờ cảm xúc chân thực và hơi thở tươi mới của tuối trẻ.

And I know we weren't perfect but I've never felt this way for no one ; And I just can't imagine how you could be so okay now that I'm gone ; Guess you didn't mean what you wrote in that song about me ; 'Cause you said forever, now I drive alone past your street.

Em biết rằng chúng ta không hoàn hảo nhưng em chưa từng cảm nhận vậy với bất cứ ai ; Em không tưởng tượng anh có thể như vậy nhưng giờ em đã ra đi ; Em đoán rằng anh không có ý định viết bài hát nào cho em ; Vì anh nói rằng mãi mãi ; Giờ em đang cô đơn lái xe qua con phố nơi anh ở.

Weeknd - Biểu tượng âm nhạc đa văn hóa

Weeknd, ngôi sao R&B Canada không hề thua kém hai ngôi sao nữ. Anh nổi tiếng muộn hơn, ở tuổi 25 nhờ album Beauty Behind the Madness ra mắt năm 2015. Hai single của album Can’t Feel my Face và The Hills tiến thẳng vào bảng xếp hạng Billboard 100.

Weeknd tên thật là Abel Makkonen Tesfaye sinh ra tại Canada và lớn lên cùng bà ngoại và mẹ sau khi cha mẹ ly dị. Tuổi thơ Abel khá dữ dội khi anh đã từng ăn cắp, sử dụng cần sa và các chất kích thích. Tuy nhiên, cơ may mỉm cười với anh khi gặp nhà sản xuất Jeremy Rose năm 2010. Anh đã đổi sang nghệ danh Weeknd để chuyên sâu vào dự án nhạc R&B với màu sắc u tối. Mọi góc khuất cuộc đời Weeknd đều được tìm thấy trong âm nhạc của anh.

Âm nhạc Weeknd đậm chất R&B và pop trên nền nhạc electronic khá dễ nghe. Từ album đầu tay Kiss Land (2013), nam ca sỹ đã trình làng cả thẩy bốn album phòng thu. Album mới nhất Faith của Weeknd với ca từ liên quan tới ma túy, nỗi đau, cầu nguyện, cái chết và tôn giáo đưa ra nhiều câu hỏi thực sự nghiêm túc. Không phải nghệ sỹ nào cũng được công chúng đón nhận và giới phê bình cưng chiều như Weeknd. Anh từng đoạt 3 giải Grammy, 5 giải AMA, từng được đề cử Oscar và đồng thời là nghệ sỹ có số lượng album tiêu thụ trên 75 triệu bản.

Ngoài ra, môi trường đa văn hóa, sắc tộc cũng tạo nên sự khác biệt trong âm nhạc của Weeknd. Anh lớn lên ở ngoại ô Toronto, nuôi dưỡng trong cộng đồng Đông Phi với nhóm người Ấn Độ, Trung Đông và Caribê. Lớn lên cùng bà ngoại, tiếng Ethiopia là ngôn ngữ mẹ đẻ và tiếng Anh là ngôn ngữ thứ hai mà Weeknd tự học khi sống ở Canada.

Âm nhạc của Weeknd chịu ảnh hưởng các nghệ sỹ Ethiopia như Aster Aweke, R&B của Micheal Jackson và R. Kelly. Khá thú vị, anh từng dè dặt và thiếu tự tin để cất giọng hát trước bạn bè, đến khi có người nói với anh: “Giọng hát của cậu khá ổn”.

Có lẽ thứ âm nhạc đời thường, giản dị và xuất phát từ trải nghiệm cá nhân đều được khán giả trẻ đón nhận nhiệt liệt. Lát cắt nguyên bản của ba nghệ sỹ trẻ như Billie Eilish, Olivia Rodrigo và Weeknd đã chỉ ra mẫu số chung như vậy.

(Theo Vanity Fair, Rolling Stone, NPR)


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1575 Posted : Saturday, May 15, 2021 8:51:22 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)


« Bữa tối của những kẻ ngốc » - Khi bạn là người đặc biệt

Lệ Thu - RFI - 14/05/2021
Có rất nhiều cách để dịch tên của bộ phim “Le dîner des cons” nhưng “Bữa tối của những kẻ ngốc” dường như là cái tên được dịch gần nghĩa nhất. “Le dîner des cons” là tác phẩm được chuyển thể từ vở kịch cùng tên của Francis Veber, cũng do chính ông là biên kịch và đạo diễn. Có lẽ vì thế mà bộ phim mang đậm “chất” Veber, tạo nên nét Pháp nổi bật so với phần còn lại của điện ảnh thế giới nhờ vào sự hài hước hoàn toàn khác thường và điên rồ.

Được trình chiếu vào năm 1998, bộ phim đạt doanh thu cao thứ nhì năm đó tại Pháp, đứng ngay sau siêu phẩm Hollywood “Titanic”. Tiếp nối thành công vang dội mà vở kịch đã tạo ra, “Bữa tối của những kẻ ngốc” còn đạt liên tiếp khá nhiều giải thưởng danh giá, trong đó có 3 giải César dành cho nam diễn viên chính xuất sắc, nam diễn viên phụ xuất sắc và biên kịch xuất sắc vào năm 1999. Tác phẩm sau đó cũng tạo nên cảm hứng cho rất nhiều các tác phẩm khác được làm lại trên hầu khắp các nền điện ảnh lớn của thế giới.

Gậy ông đập lưng ông

Truyện phim “Bữa tối của những kẻ ngốc” bám vào một chi tiết mà mới nghe qua đã thấy đầy chất trào lộng, đó là bữa tiệc tối thứ Tư hàng tuần của một nhóm những doanh nhân thành đạt ở Paris. Điều kiện để tham gia bữa tiệc là mỗi người sẽ phải tìm một gã dở hơi ngốc nghếch nào đó để làm khách mời mà lại phải hoàn toàn bí mật. Vào cuối buổi, kẻ ngốc vô địch sẽ được chọn và người mời được kẻ đó rõ ràng sẽ được hưởng niềm vui sướng danh giá.

Pierre Brochant, một nhà xuất bản khá nổi tiếng, may mắn thay, đã tìm thấy Francois Pignon, một nhân viên bộ Tài Chính và có niềm đam mê xây dựng bản sao các địa danh bằng que diêm. Brochant tin chắc Pignon sẽ làm cho bữa tiệc “nổ tung” và sự thật đúng là như vậy. Nhưng cái chỗ bị nổ tung đó không phải là bữa tiệc mà trái lại, lại là gia đình của Brochant.

Ngay trước bữa tiệc, Pierre Brochant gặp phải một tai nạn nhỏ trong thể thao. Christine, vợ anh, yêu cầu chồng ở nhà vì cái lưng khốn khổ của anh sẽ không chịu nổi nhưng Pierre Brochant từ chối. Bữa tiệc tối thứ Tư quá hấp dẫn anh, việc được cười nhạo người khác thấp kém hơn mình xem ra thật khó để có thể bỏ qua.

Người ta ngay lập tức nhận thấy sự khó chịu của Christine. Trong khi Pierre Brochant chỉ coi đó là một thú vui đơn thuần thì cô gọi nó là “bữa tối nham hiểm”, cảm thấy bất bình khi chồng và bạn bè của anh tiếp tục dùng việc nhạo báng người khác làm trò tiêu khiển. Ở đây, rõ ràng, một sự đổ vỡ là không thể tránh khỏi nhưng Brochant hoàn toàn không nhận ra.

Rồi bác sĩ riêng của Pierre Brochant tới khám cho anh, kết luận là anh phải nghỉ ngơi hoàn toàn. Đã lỡ hẹn Francois ở nhà mình để cùng đi tiệc nên Pierre Brochant đành phải tiếp anh chàng. Christine quá bất bình, bỏ đi ngay trước khi nạn nhân tội nghiệp xuất hiện. Đây cũng là lúc mọi rắc rối trong cuộc đời của Pierre Brochant hiện hữu rõ rệt nhất khi mà buổi gặp gỡ Pignon lại chính là lúc Christine gọi điện thoại về cho anh để nói hai tiếng “chia tay”.

Có vẻ như bữa tiệc tối thứ Tư là giọt nước làm tràn ly, sự cố hữu và ích kỉ của Pierre Brochant đã khiến cô mệt mỏi, không thể chịu đựng thêm được nữa. Nhưng Pierre Brochant lại cho rằng vợ chắc chắn rời khỏi mình vì cô có người đàn ông khác. Và François Pignon, kẻ ngốc mà Pierre Brochant mời tới lúc này lại vô tình kéo anh vào những băn khoăn về việc Christine bỏ đi, thôi thúc anh tìm vợ cho bằng được.

Những cuộc điện thoại được François Pignon thực hiện một cách ngớ ngẩn lần lượt đẩy Pierre Brochant vào những tình huống trớ trêu. Đến mức, dù trong hai cơn đau điên cuồng, một là đau lưng, hai là đau vì bị vợ bỏ qua điện thoại, nhưng Pierre Brochant vẫn không ngừng nghĩ tới việc nếu tham gia bữa tiệc tối thì François Pignon hẳn sẽ vô địch vì sự ngốc nghếch tới ngây thơ của anh ta.

Nghệ thuật sử dụng quy tắc “gậy ông đập lưng ông” của Veber quả thật quá tài tình. Việc Pierre Brochant muốn lợi dụng François Pignon hóa ra lại làm rối loạn cuộc sống của anh khi “nạn nhân” vô tình tiết lộ việc anh có bồ với Christine, đẩy cô rời xa vòng tay Pierre Brochant lần thứ hai và đưa một thanh tra thuế vụ tới nhà anh chàng. Pierre Brochant bỗng chốc phải đối diện với cậu bạn thân mà năm xưa anh đã cướp Christine khỏi tay, đối diện với cô bạn gái “điên rồ” và bất chấp cơn đau lưng hành hạ, cuống cuồng dọn sạch những thứ giá trị bày biện trong nhà trước sự xuất hiện của thanh tra thuế.

Hoàn cảnh trái khoáy liên tục được tạo ra với những cú xoay chuyển tình thế bất ngờ khiến Pierre Brochant phải quay như chong chóng, để cuối cùng, anh chàng phải nhận ra mình mới chính là kẻ đáng thương trong vòng xoay cuộc đời. Và cái cú xoay người đánh golf tự làm đau mình của anh như là cú “gậy ông đập lưng ông” đích thực.

Những người đặc biệt

Người xem có thể nhận thấy từ đầu phim, những kẻ bị Pierre Brochant và bạn của anh ta coi là dở hơi và ngớ ngẩn đều là những người có niềm đam mê kì lạ. Đó là một người yêu và nghiên cứu trò Bu mê rang. Đó là một người trốn tránh nỗi đau bị vợ bỏ như François Pignon bằng cách dựng lên những công trình bằng que diêm. Họ có vẻ điên rồ, khác người nhưng lại là những người thẳng thắn và chân thành. Liệu có phải Veber muốn nói rằng một bộ phận không nhỏ con người hiện đại thành công là những kẻ quen tạo nên vỏ bọc đẹp đẽ hào nhoáng quanh mình nhưng bên trong lại rỗng tuếch ?

Bởi vậy, trong mắt họ, những người có đam mê, những người quá thật thà lại là những kẻ dở hơi. Hãy cứ nhìn cảnh đám bạn của Pierre Brochant trong bữa tiệc tối thứ Tư, cười cợt vào những người khách ngớ ngẩn họ mang tới và nghĩ xem nếu không có những người khách ấy thì chắc hẳn đó sẽ là một buổi tối vô vị. Nhìn những gương mặt háo hức thích thú, lắng nghe một cách đầy hào hứng, chợt ta cảm thấy những người tự cho mình là thông minh và giàu có kia đang thiếu say mê đến nhường nào.

Soi chiếu từ Pierre Brochant là có thể hiểu đó là cuộc sống đầy xảo trá cướp vợ của bạn thân, trốn thuế, lừa lọc, cặp bồ, khinh người và nhạo báng phần còn lại của thế giới. Họ thật sự có gì ? Một cô vợ chán nản với thói sống ích kỉ, vô tình, độc ác của chồng. Một ông bác sĩ riêng giỏi giang nhưng cũng luôn phải đề phòng bị chơi khăm, lo lắng một ngày nào đó sẽ bị trở thành nạn nhân, nửa đùa nửa thật yêu cầu “đừng bao giờ mời tôi ăn tối”. Và một cuộc sống luôn lo sợ, luôn trong tư thế đối phó với người tình, với thuế vụ, với mọi thứ.

Còn François Pignon, anh chàng ngớ ngẩn tội nghiệp kia thì có gì ? Một cuộc sống đơn giản, công việc văn phòng và xếp diêm. Một đồng nghiệp tốt có thể nhờ vả bất cứ lúc nào. Và một tấm lòng để luôn ở cạnh những người khó khăn cần giúp đỡ, dù sự giúp đỡ đó là nhiều hay ít. Vậy, rõ ràng, trong cái thế giới của Pierre Brochant, François Pignon đúng là một người đặc biệt, đặc biệt ngay cả khi phát hiện ra Pierre Brochant chỉ đang lợi dụng mình, coi mình là một kẻ ngốc để làm mục tiêu cười nhạo.

François Pignon không những không giận Pierre Brochant, mà trái lại, lại gọi điện cho Christine để làm lành và hàn gắn cho họ. Lúc này, cuộc đời của Pierre Brochant được tường thuật lại qua lời của François Pignon thật vô cùng xúc tích và đủ ý, trở nên thật vô cùng đáng thương khi chỉ trong một đêm đã phải đối mặt với người bạn mình đã phản bội, gọi điện thoại cho tình địch và đối diện với thanh tra sở thuế.

Câu chuyện trong “Bữa tối của những kẻ ngốc” đơn giản nhưng được vẽ ra rất nhiều tình huống hay và các chi tiết bước ngoặt đầy thú vị. Bộ phim sử dụng cả hai yếu tố gây hài cơ bản là Hài bằng thoại và Hài bằng tình huống, nên dù bối cảnh chính của phim chỉ trong ngôi nhà của Pierre Brochant nhưng nó vẫn tạo ấn tượng mạnh mẽ. Đặc biệt là bằng những cú “Punch line”, những xoay chuyển ngay lập tức đưa khán giả đi từ bất ngờ này tới bất ngờ khác.

Cái kết của phim chính là “cú đấm” mạnh nhất vào giây cuối khiến người xem không thể quên, đó là khi François Pignon kết thúc cuộc điện thoại với Christine để dàn hòa cho Pierre Brochant. Pignon nói dối là anh đang ở ngoài đường, dùng bốt điện thoại công cộng và những lời anh nói với Christine là những lời từ đáy lòng, không hề có sự hướng dẫn nào từ Pierre Brochant. Tưởng như mọi việc đã tốt đẹp, là một Happy ending nhưng Christine đã gọi lại ngay sau đó và François Pignon, theo thói quen, nhấc điện thoại lên và trả lời rằng anh đang ở ngay cạnh Pierre Brochant đây, cô có cần nói chuyện với chồng không.

Tới đây, người ta thật sự khâm phục Jacques Villeret, diễn viên trong vai François Pignon, người đã thực hiện trò chơi diễn xuất một cách xuất sắc. Ông đã đem tới cho nhân vật Francois Pignon một diện mạo khác và một linh hồn thật sự. Nhiều nhà phê bình phim đã đánh giá phiên bản François Pignon của Villeret là thành công nhất trong rất nhiều phiên bản khác, ở cả sân khấu kịch cũng như phim ảnh. Người xem không chỉ cười với François Pignon mà còn cảm thấy sự cảm thông, cảm thấy yêu quý, cảm thấy cái đặc biệt từ con người có vóc dáng tròn trịa thấp bé, gương mặt bầu bĩnh cùng đôi mắt to vô tội đến ngây thơ.

Và dù ông đã qua đời, chỉ 7 năm sau khi bộ phim được trình chiếu, thì người ta vẫn luôn nhớ đến ông như là một François Pignon chân thành, tốt đẹp, đầy sự khác biệt và đặc biệt.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1576 Posted : Sunday, May 16, 2021 9:14:07 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Chicago - Phía sau tấm màn nhung thành công

Gia Trình - RFI - 15/05/2021
Peter Cetera, cây guitar bass, kiêm giọng ca chính luôn được mặc định là linh hồn của ban nhạc Chicago lừng lẫy. Sau khi Cetera tách khỏi nhóm vào năm 1985, Chicago vẫn hoạt động không ngừng nghỉ xuyên suốt nửa thế kỷ. Đồng thời, Cetera từ chối đứng chung trên sân khấu khi Chicago được vinh danh vào Rock and Roll Hall of Fame năm 2016. Chuyện gì diễn ra phía sau tấm màn nhung thành công của Chicago?

Ban nhạc có thâm niên cao nhất

Chicago là một trong những ban nhạc thành công nhất trên nước Mỹ, xét về kỷ lục tiêu thụ các album hay các đĩa đơn. Với tổng số lượng đĩa hát tiêu thụ khoảng 40 triệu đơn vị, họ sở hữu tới 23 album vàng, 18 album bạch kim và 8 album siêu bạch kim. Nhóm nhạc thành lập từ năm 1967 có quyền tự hào về những bản hit xuất sắc đi cùng năm tháng như If you leave me now, Hard to say I am sorry, Look away.

Trải qua hơn một nửa thế kỷ tồn tại, ban nhạc luôn bị giới phê bình đánh giá thấp. Đơn giản vì họ quá tham vọng với số lượng đông đảo nhạc công. Thêm vào đó, ban nhạc theo đuổi quá nhiều dòng nhạc: rock pha trộn với classical, jazz, R&B và pop, mà không có định hướng sắc bén. Hơn thế, họ không lăng xê các cá nhân nổi trội. Tuy nhiên, âm nhạc của nhóm Chicago đủ sức lấp đầy khán giả trên các sân vận động khổng lồ và tiêu thụ số lượng đĩa hát kỷ lục. Họ còn là cái tên quen thuộc trên radio khắp nước Mỹ và hàng triệu fan hâm mộ.

Các nhóm nhạc ra đời cuối thập niên 1960 chịu ảnh hưởng không nhỏ của Bộ Tứ The Beatles về mặt nhân sự. Theo đó, hai người chơi guitar chính, một guitar bass, một tay trống. Chicago không phải ngoại lệ: theo trường phái rock and roll lại có thêm bộ kèn. Đây có thể coi là ảnh hưởng thể nghiệm của The Beatles trong ca khúc Got to get you in my life năm 1966.

Thành viên nòng cốt khi thành lập gồm có Peter Cetera chơi bass, Robert Lamm chơi keyboards, Terry Kath chơi guitar và cùng hát chính. Trong bốn thành viên còn lại, Danny Seraphine chơi trống và ba thành viên khác phụ trách bộ kèn gồm có Lee Loughnane - trumpet, James Pankow - trombone, Walter Parazaider chơi kèn gỗ. Bản hit If you leave me now (Nếu em rời xa tôi) thể hiện rõ nhất sự cộng hưởng của bộ kèn với các nhạc cụ khác của nhóm Chicago.

Peter Cetera, linh hồn một thuở

Trong các thành viên, Peter Cetera là cái tên được chú ý nhiều nhất. Sức hút nam châm của ông là chất giọng tenor cao vút. Độ sáng của Cetera khiến cho các thành viên còn lại bi lu mờ. Ông gắn bó với bạn nhạc trong vòng 17 năm, từ lúc thành lập đến mùa hè năm 1985. Giọng hát của Cetera chiếm sóng trên radio nước Mỹ, nổi tiếng là gương mặt đại diện cho nhóm Chicago từ cuối thấp niên 1970 đến giữa thập niên 1980.

Các bản hit của Chicago gắn với tên tuổi của ông như Hard To Say I’m Sorry, Get away rất được ưa chuộng trên radio khắp nước Mỹ. Đây là kết quả của quá trình hợp tác giữa Cetera và nhà sản xuất tài năng David Foster vào đầu thập niên 1980. Sự bùng nổ của bộ đôi chắc chắn tạo nên những rạn nứt bên trong ban nhạc. Chia sẻ với báo giới, Cetera từng tiết lộ: “Tôi không nhận ra mình là ai cho tới khi thực hiện album solo. Có thể đó là album cuối cùng tôi chơi với nhóm Chicago và album solo đầu tay, nó là chất giọng tôi, vị trí của tôi. Bạn sẽ cảm giác tự tin và thoải mái”.

Cetera tách riêng hát solo vì cái tôi và sức sáng tạo của ông không còn phù hợp với Chicago nữa. Sự nghiệp solo của Peter thành công không kém với nhiều bản ballad song ca với Cher After All, Glory of Love, The next time I fall song ca với Amy Grant. Hiện tại, ở tuổi 76, Peter nghỉ hưu vì mất giọng cũng như áp lực lưu diễn triền miên.

Ban nhạc công nghiệp hóa nhất

Năm 2016, khán giả đổ dồn sự chú ý vào Cetera khi ông từ chối diễn chung với nhóm Chicago. Sự kiện Chicago được vinh danh trong Rock and Roll Hall of Fame đánh dấu mốc 50 năm phát triển. Peter cũng không có ý định tái hợp với ban nhạc và từ chối bình luận về mối quan hệ với các thành viên nhóm: “Đó không phải là nhóm Chicago ngày xưa. Tay trống khác, tay guitar khác, tôi thậm chí không biết nhạc công saxophone còn trụ lại không. Đó là một ban nhạc giống Chicago thôi”.

Sau khi Cetera rời đi, có rất nhiều thay đổi nhân sự tại Chicago trong vòng 36 năm. Khác với nhóm The Rolling Stones, Chicago chỉ có ba thành viên cốt cán trụ lại. Trong đó, Robert Lamm, keyboard kiêm hát chính, giữ vai trò thủ lĩnh ban nhạc, hai thành viên bộ kèn kiêm hát lót khác là Lee Loughnane, trumpet và James Pankow, trombone.

Trung bình 5 năm, ban nhạc lại tuyển dụng thành viên mới thay thế thành viên cũ rời nhóm. Để phục vụ cho cỗ máy lưu diễn hái ra tiền, Chicago mạnh tay tuyển dụng thêm khoảng 5-8 nghệ sỹ theo thời vụ. Xét về mặt quản trị, nhóm nhạc là ví dụ sinh động của nền công nghiệp âm nhạc thương mại hóa. Chicago hoạt động như một công ty thu nhỏ trong lĩnh vực biểu diễn. Chế độ nhân sự như tồn tại song song hợp đồng thời vụ và dài hạn.

Sự luân chuyển nhân sự không gây đổ vỡ như các nhóm khác. Trái lại, nhóm nhạc có thể coi đó là nhân tố mới để phát huy tính sáng tạo. Dường như họ đã biết cách tận dụng tối đa thương hiệu Chicago với logo biểu tượng đặc trưng để thu hút khán giả. Ngoài ra, tên các album của nhóm không mỹ miều mà rất công thức. Họ đánh số tăng dần theo thời gian như Chicago, Chicago III, Chicago 16, 17.

Ban nhạc chú trọng đổi mới nhất

Trong số các album, Chicago 16 và Chicago 17 gặt hái thành công nhất đầu thập niên 1980. Dưới bàn tay vàng của nhà sản xuất David Foster, hai album đạt hạng bạch kim tại Mỹ vào năm 1982 và năm 1984. Foster là người cách tân âm nhạc của nhóm: sử dụng nhạc cụ điện tử synthesizer, hạn chế sử dụng kèn, chuyển hướng sang các ballad mạnh mẽ.

Hai bản hit xuất sắc nhất Hard to say I’m sorry và You’re my inspiration đều là “trái ngọt” hợp tác giữa bộ đôi Peter Cetera và nhà sản xuất Foster. Sự đổi mới này tất nhiên sẽ gây chia rẽ trong ban nhạc. Peter Cetera đã nói rằng “Mọi người mang tới các ca khúc khá yếu kém, bởi vậy David Foster và tôi bắt đầu viết nhạc. Ca sỹ hát chính, diễn viên chính trong các clip âm nhạc đều là tôi. Điều đó gây ra xung đột ban nhạc, họ không thích điều đó. Vậy tôi phải làm gì, ngừng sáng tác nhạc ư? Vấn đề ở chỗ đó”.

Cùng với sự ra đi của Cetera, ban nhạc thay thế Foster bằng nhà sản xuất Ron Nevison, người đem lại thành công cho Rod Stewart và Steve Nicks. Tuy nhiên, di sản pop ballad của Foster và Cetera vẫn còn nguyên giá trị dưới thời kỳ Nevison. Nhóm Chicago tiếp tục khuấy đảo Hạng 1 bảng xếp hạng âm nhạc nhờ các ballad mạnh mẽ, sáng tác của phù thủy âm nhạc Diane Warren Look away và I Don't Wanna Live Without Your Love. Ngoài ra, nhân tố mới, tay guitar bass Jason Scheff thế chân Cetera đem lại chất men thành công mới. Ca khúc What kind of man should I be do Jason sáng tác lọt vào top 5 Billboard.

Bài viết này hé lộ những nhân tố quan trọng phía sau tấm màn nhung của nhóm Chicago. Peter Cetera tài giỏi nhưng thiếu vắng anh, cỗ máy âm nhạc Chicago vẫn chạy tốt. Rõ ràng, đổi mới và đa dạng hóa nhân sự là chiến thuật hiệu quả để ban nhạc phá vỡ thách thức về thời gian.

hongvulannhi  
#1577 Posted : Sunday, May 16, 2021 9:32:12 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,825

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5354 time(s) in 3600 post(s)
Paul Anka con đường tình ai đi


By Ian Bùi -

May 16, 2017

UserPostedImage

Vừa rồi, Paul Anka đến hát tại rạp Grand Theater của Choctaw Casino, gần biên giới Oklahoma và Texas, nơi quân ta cũng hay tổ chức các chương trình ca nhạc (như ngày 21/5 sắp tới với Mỹ-Tâm/Hoài-Linh). Phần đông người Việt biết tiếng Paul Anka qua những bài như “Papa”, “My Way”, và dĩ nhiên bài “Diana” đã được Don Hồ chế biến thành một bản cha-cha không thể thiếu vắng trong các buổi nhảy đầm.

Cờ bay phất phới trong “The Longest Day” ảnh: ianbui

Nhưng nếu đó giờ chỉ biết đến Paul Anka qua dĩa hát, ít ai có thể tưởng tượng ông ta là một nhạc sĩ năng động, giỏi nhảy nhót cũng như pha trò. Phải tận mắt xem Paul Anka trình diễn ta mới cảm nhận hết được sức sống mãnh liệt và niềm đam mê nghệ thuật của người nghệ sĩ 76 tuổi đời này. Hình như cỗ máy thời gian đã quên mất là có Paul Anka hiện diện trong cõi nhân gian. Sau sáu mươi năm hành nghề, giọng hát của ông vẫn còn mạnh mẽ và ngọt xớt. Có thể nói không sai là nghe ông hát trên sân khấu còn đã hơn trong dĩa vì giọng ông không những đầy ắp uy lực mà còn có thêm chất nhựa của một con người từng trải.

Sinh năm 1941 tại Ottawa, Canada, từ nhỏ Paul Anka đã biết mình thích âm nhạc và muốn theo đuổi nghiệp cầm ca. Cha mẹ của Paul Anka là di dân đến từ Lebanon nên chỉ mong muốn con mình học hành đàng hoàng để có nghề nghiệp vững chắc. Tuy nhiên, mẹ của Paul cũng ngấm ngầm khuyến khích cậu con trai có thiên khiếu. Năm lên 15, Paul “để ý” một cô gái lớn hơn mình vài tuổi tên là Diana Ayoub. Tình yêu đơn phương không được đáp trả, chàng trai về soạn một bài nhạc, đặt tên là “Diana”, với những lời hát thật đơn sơ của tuổi mới lớn.

Một khán giả trẻ Á Đông. ảnh: ianbui

Một năm sau, nhờ một sự tình cờ may mắn, Paul Anka gặp nhà sản xuất Don Costa của hãng dĩa ABC-Paramount ở New York, và đã ký được hợp đồng. Ðùng một cái, “Diana” trở thành top hit năm 1957, đứng đầu bảng Billboard ở Anh, Úc, Gia Nã Ðại và Mỹ. Thế là qua một đêm Paul Anka trở thành một hiện tượng “siêu sao tuổi teen” với hằng hà sa số “fan cuồng” là các cô gái mới lớn. Tưởng cũng nên nhắc lại rằng vào thời điểm đó ông vua Elvis đang làm mưa làm gió trên thị trường nhạc trẻ. Trong khi đó bên Anh bộ tứ John-Paul-George-Ringo vẫn còn tập tễnh đàn hát trong các ban nhạc nhà vườn, chưa chính thức thành lập ban nhạc riêng, và phải mất sáu năm sau “Diana” ban Beatles mới có dĩa nhạc #1 đầu tiên.

Cho đến ngày hôm nay, bài này đã bán được gần hai triệu dĩa và chuyển sang rất nhiều thứ tiếng, kể cả phiên bản Việt ngữ. Trong đêm hôm đó tại Choctaw, Paul Anka đã khai mạc chương trình bằng bài này với một cú mở màn đầy bất ngờ và thú vị.

Sau khi dàn nhạc Big Band gồm mười sáu nhạc công với đủ thứ kèn trống đã yên vị, đèn tắt và một khúc phim trắng đen ngắn được chiếu lên màn hình lớn, tóm lược thời còn trẻ của Paul Anka khi mới bước chân vào nghề. Phim chưa kịp dứt, ban nhạc trổi lên điệp khúc “My Way” thật êm dịu rồi bất thần chuyển qua tiết nhịp quen thuộc của “Diana” và tiếng hát của Paul Anka cất lên. Mọi người dán mắt lên sân khấu, nhưng chẳng thấy người ca sĩ ở đâu cả. Bất chợt, đèn chiếu xuống phía sau khán phòng và ta thấy Paul Anka đang tiến vào giữa hai hàng ghế, vừa đi vừa hát. Thỉnh thoảng ông dừng lại để bắt tay các khán giả nam, ôm hôn các phụ nữ (đa số đều đã lớn tuổi.) Có lúc ông còn cho một bà chụp hình selfie với mình, miệng vẫn không ngừng hát: “I’m so young and you’re so old…” (Anh còn trẻ mà sao em già quá vậy!) Khỏi phải nói, thiên hạ vỗ tay như muốn vỡ rạp.

Hình bìa dĩa đơn “Diana” nguồn: Wikipedia

Liền ngay sau đó Paul Anka leo lên sân khấu và cho bà con thưởng thức một loạt các bản nhạc nổi tiếng một thời như: “For Once In My Life”, “You Are My Destiny”, “Tonight, My Love, Tonight”, “Mack The Knife”, “Puppy Love”, “Lonely Boy”, “You’re Having My Baby”… Nhiều cặp cụ ông cụ bà đứng lên ôm nhau nhảy đầm, y như đang được sống lại thuở thiếu thời. Xen kẽ giữa các bài hát là những câu chuyện dí dỏm được Paul Anka kể lại bằng phong cách điệu nghệ của một người đã sống nhiều năm trong nghề.

Khi hát đến bài “The Times Of Your Life”, nguyên là một nhạc khúc ngắn để quảng cáo cho hãng phim Kodak, màn ảnh chiếu hình những thành viên trong gia đình của Paul Anka qua thời gian: ngũ long công chúa đẹp như tiên (mẹ là siêu mẫu Anne de Zogheb), những đứa cháu ngoại kháu khỉnh, cậu quý tử mới 12 tuổi (con bà vợ thứ ba). Paul Anka vừa hát vừa nói chuyện với khán giả như một ông già đang khoe mấy đứa cháu của mình. Tiếng hát bình dị, lời lẽ chân thành hòa cùng tiếng nhạc tràn đầy và dàn âm thanh tuyệt hảo, tạo nên một không khí thật ấm cúng.

Những kỷ niệm của Paul Anka với bộ ba Rat Pack (Frank Sinatra, James Dean, Sammy Davis Jr) còn giúp ta hiểu thêm về thế giới showbiz của những thập niên 1950-60. Riêng đối với cố ca sĩ da đen Sammy Davis Jr., Anka đã soạn riêng một màn song ca dùng kỹ thuật video để phối hợp một bản nhạc xưa của Davis với dàn nhạc Big Band của ông. Phải nói đây là một trong những màn gây ấn tượng nhất trong chương trình, có lẽ vì Paul Anka đã hát với sự chân tình dành cho một người bạn thiết. Ta có thể nhìn thấy điều đó rất rõ nhờ hai màn ảnh lớn treo hai bên sân khấu. Mỗi nét mặt, mỗi cử chỉ, mỗi cái khoát tay đều được phóng lớn, giúp người xem cảm nhận được nỗi lòng người nghệ sĩ.

Paul Anka và vợ mới cưới, Anne de Zogheb, cùng với Elvis.
nguồn: Internet

Một điều ít ai biết là ngoài nghề soạn nhạc và hát Paul Anka còn đóng phim. Paul Anka từng thủ vai chính trong một số phim như “Girls Town” (1959), “In Any Window” (1961), “Captain Ron” (1992). Ngoài ra ông cũng xuất hiện trong nhiều chương trình TV như “That 70’s Show”, “Gilmore Girls”, “Las Vegas” v.v…

Trong phim “The Longest Day” (1961) về cuộc đổ bộ của Ðồng-Minh lên bãi biển Normandy trong Ðệ-Nhị Thế-Chiến, Paul Anka đóng vai một anh binh nhì chết nhát. Mặc dù đã được đạo diễn cho biết phim này không cần nhạc đệm vì là phim chiến tranh, nhưng sau khi từ Pháp trở về Mỹ, Paul Anka đã nổi hứng soạn một bài nhạc và được đưa vào phim. Bài này trước năm 75 đã được nhiều người Việt biết đến qua tựa đề tiếng Pháp “Le Jour Le Plus Long” (Ngày Dài Nhất Lịch Sử). Trong chương trình đêm đó, đây là bản nhạc duy nhất được khán giả đứng lên vỗ tay nhiệt liệt, với hình ảnh lá cờ Hoa-Kỳ tung bay phất phới.

Trong một cuộc phỏng vấn năm 2002, Paul Anka nói ông xem mình là một nhà soạn nhạc hơn là ca sĩ. Nhưng bởi vì những sáng tác của ông thuở ban đầu không ai muốn hát nên ông buộc lòng phải tự hát lấy.

Ông cho rằng giọng hát của mình thiếu chuyên nghiệp, không được huấn luyện bài bản và chưa đủ phẩm chất. Thành thử ông vẫn thích sọan nhạc cho người khác hát hơn, nhất là cho bạn bè và những nghệ sĩ mình quen biết, như Buddy Holly (“It Doesn’t Matter Anymore”), Tom Jones (“She’s A Lady”), hai bài được hưởng ứng vô cùng nồng nhiệt trong đêm đó.

Bài “My Way” ra đời trong một trường hợp khá ly kỳ. Paul Anka kể có lần Frank Sinatra than thở rằng ông ta chán showbiz lắm rồi, chỉ muốn giải nghệ. Nghe xong Paul Anka bị sốc nặng và rất buồn rầu. Một hôm, ngồi trong cánh gà sân khấu Anka suy nghĩ nhiều về viễn tượng Frank Sinatra bỏ nghề. Về nhà ông bỏ ra một đêm soạn lời cho bài “My Way”, vốn là một nhạc phẩm gốc tiếng Pháp mang tên “Comme D’habitude” của nhạc sĩ Claude François. Lời tiếng Anh của Anka không dính dáng gì đến bản Pháp ngữ, nhưng nó nói lên được tâm tư của Sinatra. Ngay sáng hôm sau, Anka gọi Sinatra cho hay vừa soạn xong bài nhạc. Sinatra bảo Anka bay liền qua Las Vegas để hát thử cho ổng nghe. Không cần nói thì ta cũng biết Sinatra thích bản này cỡ nào. Sau khi Sinatra cho ra dĩa, bài này đã ngay lập tức lên đầu bảng và nằm lại trong “Top 40” bên Anh 75 tuần liên tục, một kỷ lục vẫn còn đứng vững cho tới ngày hôm nay.

Hai nhạc sĩ thổi kèn đứng bán dĩa hát kiếm tiền phụ trội
ảnh: ianbui

Mặc dù Paul Anka không sở hữu một chất giọng thiên phú như Frank Sinatra hay Tony Bennett, nhưng ông biết cách chăm sóc giọng hát của mình. Nhờ giao du nhiều với dân nghệ sĩ trong giới showbiz nên ông biết rõ tác hại của rượu chè trác táng. Ông tập thể dục thường xuyên và cũng rành môn yoga. Bởi vậy nên dù đã đi hát 60 năm, giọng hát của Paul Anka vẫn còn khoẻ mạnh không thua gì mấy khi xưa. Những khi cần lên cao, ta thấy ông không phải gân cổ một cách khó nhọc, chứng tỏ kỹ thuật ông rất vững và nội lực ông thâm hậu.

Trước khi kết thúc chương trình ông lại làm một tua thăm hỏi khán giả. Nhìn một ông già 76 tuổi nhanh nhẹn, hoạt bát, lui tới trong đám đông vừa hát vừa pha trò, ta cảm thấy có một sự gần gũi giữa người nghệ sĩ và kẻ hâm mộ ít khi nào được chứng kiến tận mắt. Thậm chí ông còn mời một phụ nữ ra nhảy với mình trong bài “Put Your Head On My Shoulder”. Trong số khán giả đêm ấy cũng có một số trẻ em, thật là một điều đáng mừng. Và khác với nhiều show trước, lần này cũng có không ít những khuôn mặt Á-Ðông, kể cả Việt-Nam. (Ngày 12/5 sắp tới Barry Manilow sẽ đến đây hát, chắc cũng sẽ có nhiều người Việt đi xem.)

Ðáng tiếc nhất là chương trình đêm ấy không có bài “Papa” mà lâu nay tôi hằng mong được nghe chính Paul Anka hát. Nhưng như để bù lại, ông đã cho bà con thưởng thức bài “Purple Rain” của cố nhạc sĩ Prince vừa mất năm ngoái, lồng trong bài “Do I Love You” mà ông song ca với Dolly Parton trong dĩa CD mới được bày bán ngoài hành lang (sau show thiên hạ xúm vô mua quá chừng).

Và y như sự mong đợi của mọi người, bản nhạc cuối cùng là bài tủ “My Way”, với phần guitar thùng mở đầu rất ấn tượng. Nhưng thay vì chấm dứt như các ca sĩ bình thường, Paul Anka lại chơi nghịch theo kiểu của mình (his way) bằng cách chêm vào phút chót bài “Proud Mary” (của Creedence Clearwater Revival), làm cho không khí vui nhộn hẳn lên trước khi quay trở lại với đoạn kết của “My Way” trong tiếng vỗ tay ầm ĩ và sự tiếc nuối của gần hai ngàn người hâm mộ.

JB. 2017/04

Edited by user Sunday, May 16, 2021 9:35:16 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1578 Posted : Monday, May 17, 2021 12:57:03 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Gainsbourg - Jane Birkin : tình yêu vượt thời gian

Thanh Hà - RFI - 17/05/2021
1968 phong trào nổi dậy của sinh viên Pháp, Paris như đang có chiến tranh. Lòng dạ nhạc sĩ Serge Gainsbourg như thiêu như đốt sau cuộc chia tay với Brigitte Bardot. Nhạc phẩm Je t’aime moi non plus ngủ yên trong ngăn kéo cho đến khi Gainsbourg tìm được người « chọn mặt gửi vàng » : người đó chính là Jane Birkin.

Đã là « la plus belle chanson d’amour- bản tình ca đẹp nhất », bắt buộc Gainsbourg phải trao tặng ca khúc Je t’aime moi non plus cho người tình và ông đã nhanh chóng tìm thấy nửa còn lại của tâm hồn trong nụ cười, đôi mắt của cô đào Jane Birkin. Serge đã không nhầm, ông đã cùng Jane trải qua 12 năm dài hạnh phúc trong ngôi nhà số 5 đường Verneuil, quận 7 Paris.

Hạnh phúc thuộc về người đến sau

Nhạc sĩ Gainsbourg có với Jane Birkin một cô con gái là Charlotte và họ sống chung cả với Kate, con gái riêng của Jane Birkin.

Birkin không hề mặc cảm là người đến sau, từ nhạc phẩm Je t’aime moi non plus đến ngôi nhà ở quận 7 Paris mà họ đang sống đều là những món quà mà Serge chủ ý dành riêng cho cô đào BB.

Nhiều năm sau ngày Serge Gainsbourg qua đời, Jane Birkin kể lại : « Serge là người rất dễ thẹn thùng, có lẽ đó là lý do ông chọn đặt tên cho bài hát Je t’aime moi non plus. Tất cả mọi người đều nói đến sự nhút nhát của Serge, thậm chí kể cả Bardot. Đó là điểm thú vị khi giao tiếp với những người đàn ông nhút nhát ».

Trong cuộc sống ngoài đời ông thẹn thùng, nhút nhát bao nhiều, thì ngược lại trong sáng tác, Serge Gainsbourg luôn tỏ ra phiêu lưu, mạo hiểm bấy nhiêu.

Histoire de Melody Nelson

Vào đầu thập niên 1970, Pháp dưới thời hai tổng thống Pompidou, rồi Giscard d’Estaing, Serge và Jane thu hút chú ý của công luận do họ đã đưa ra một hình ảnh hoàn toàn mới về tình yêu, về một gia đình với con chung, con riêng … Hơn thế nữa Jane Birkin và Serge Gainsbourg là hai nghệ sĩ đã dung hòa được cuộc sống gia đình và nghệ thuật : Họ thường xuyên đem hai cô con gái còn rất nhỏ đến phim trường, đưa chúng vào thế giới của Paris về đêm. Charlotte và Kate người chị cùng mẹ khác cha thường theo bố mẹ lui tới những phòng trà, hộp đêm, thế giới mà khói thuốc và rượu mạnh ngự trị …

Trong làng giải trí, Jane và Serge rất độc lập với nhau. Gainsbourg tiếp tục khai mở những chân trời mới của nghệ thuật. Ông tìm tòi, thử nghiệm những thể loại âm nhạc mới và năm 1971 cho ra đời đĩa hát Histoire de Melody Nelson mà ở đó mỗi ca khúc đều được gắn liền với nhau bằng một sợi chỉ đỏ vô hình.

Rất hạnh phúc với Jane, người tình trẻ thua ông đến gần 20 tuổi, Serge lại vừa tậu một chiếc Rolls Royce cho dù ông chưa từng có bằng lái xe và cũng chẳng có tài xế phục vụ… Lấy nguồn cảm hứng từ tác phẩm Lolita của nhà văn Nga Vladimir Nabokov, Gainsbourg nhả từng chữ khi kể lại câu chuyện của chính mình hay nói đúng hơn là « Câu chuyện của Melody Nelson », cô thiếu nữ « trải qua 14 mùa thu, 15 mùa hạ » và một người đàn ông đã đứng tuổi.

Còn Jane Birkin khi đó là một nữ diễn viên điện ảnh đang lên. Không đẫy đà, nẩy lửa như Brigitte Bardot, lại có phong thái đôi hơi khô, cứng như nam giới nhưng cô gái xuất sứ từ Anh Quốc này không kém phần khêu gợi. Khuôn mặt dài với đôi gò má hơi cao, đôi môi hơi cong, thân hình mảnh mai, đôi chân hay mái tóc của Jane Birkin cũng đủ để không biết bao anh chàng « lạc lối thiên thai ». Jane thường xuyên chụp ảnh khỏa thân trên các bìa báo thời bấy giờ …

« Một người về đỉnh cao, một người về vực sâu »

Là nhạc sĩ đa tài và đa tình, Serge Gainsbourg khai thác hình ảnh gợi cảm đó của Jane để thổi một làn gió mới vào làng nhạc của Pháp. Sau album Histoire de Melody Nelson, clip và ca khúc Décadanse được trình làng. Tên ca khúc này được tác giả ghép từ hai chữ « décadence – suy đồi » và « danse – vũ điệu » cũng đã bắt công luận thời đó phải suy nghĩ nhiều không kém, tương tự như những Lolita go home, Sea Sexe and Sun… Mỗi tác phẩm ông đều sáng tác đều vì Jane và như để dành riêng cho giọng hát của Birkin.

Nhưng ông biết rõ hơn ai hết « Danh vọng đến với Jane, đó sẽ là thời khắc tôi mất nàng ». Lời nói tiên tri. Jane Birkin trở thành một ngôi sao điện ảnh, một thần tượng của giới trẻ và Serge lún sâu vào ngục tối. Rượu và ma túy trở thành những người bạn đồng hành. Chúng đặt dấu chấm hết cho sau 12 năm Gainsbourg và Birkin tung hoành trên các sân khấu huyền thoại của Paris.

Jane Birkin kể lại : 1980, họ chia tay nhau vào thời điểm đang thực hiện một đĩa hát với ca sĩ Julien Clerc. Sau một buổi thu âm, họ đưa nhau vào quán. Serge gọi rượu champagne đãi mọi người. Jane chán nản, lặng lẽ xách giỏ ra đi ».

Ba năm sau, 1983 Serge Gainsbourg soạn riêng đĩa hát Baby Alone in Babylone, như một món quà muộn, như một lời tạ tội với Jane Birkin.

Để lại hạnh phúc sau lưng
Năm 2020 nhân dịp cho ra mắt cuốn hồi ký, Birkin kể lại : Serge đã soạn những ca khúc trong album này ở một « ton » rất cao như thách thức Jane, bắt bà khai thác đến tận cùng giọng hát. Tiếng hát của Jane Birkin chính là nỗi lòng thổn thức, là những tiếng khóc Serge Gainsbourg phát lên tự đáy lòng.

Trong nhạc phẩm Fuir le Bonheur, Serge Gainsbourg lấy nguồn cảm hứng từ một câu nói của họa sĩ kiêm văn sĩ người Pháp Francis Picabia « hãy trốn chạy để hạnh phúc đừng chắp cánh bay đi » : Serge đã chia tay với Jane để không bao giờ đánh mất những năm tháng hạnh phúc được sống với bà.

Serge Gainsbourg đã hoàn tất album Baby Alone in Babylone trong vỏn vẹn 4 ngày, ông sáng tác thâu đêm. Serge mượn tiếng hát của Jane để nói lên nỗi đau của chính mình. Cũng Jane Birkin kể lại khi bà thu âm đĩa hát này, ở bên kia bức tường kính, Jane trông thấy người tình cũ bật khóc. Bà cũng không khỏi xót xa khi nhận thấy rằng 11 ca khúc trong đĩa hát Đơn côi giữa thành Babylone đều phảng phất lời trách móc người đã rũ áo ra đi.

Cho nhau đến hơi thở cuối cùng

Dù đã chia tay, Jane và Serge ở ngoài đời và trong nghệ thuật vẫn gắn bó với nhau hơn bao giờ hết. Khi đã đi thêm bước nữa, năm 1982, có con với người chồng sau là đạo diễn Jacques Doillon, Birkin mời Gainsbourg làm cha đỡ đầu cho Lou Doillon, cô con gái út của bà. Serge đã cùng Jane nuôi dậy Kate Barry, cô con gái cả bà đã có với nhà soạn nhạc người Anh, John Barry. Họ cùng sát cánh bên con gái Charlotte khi cô bước vào thế giới điện ảnh.

Về phần Serge Gainsbourg gần như cho đến hơi thở cuối cùng ông liên tục sáng tác cho Jane Birkin. Vài tháng trước khi từ trần năm 1991, Gainsbourg và Birkin hoàn tất album cuối cùng Tình chết - Amours des feintes : một lần nữa Serge lại chơi chữ « défuntes » có thể dùng để chỉ những mối tình đã chết, nhưng « des feintes » viết hai chữ rời nhau có nghĩa là những cuộc tình « giả dối » …

Bìa album này là một bức chân dung vẽ bằng mực tàu … tác giả chính là nhạc sĩ Serge Gainsbourg. Ông đã chấp bút trong một phòng điều trị ở bệnh viện… và ở chặng cuối này, người bạn đồng hành của ông là người mẫu Bambou.

Bức chân dung người đàn bà trên bìa Amours des feintes là hình bóng của hai người đàn bà trong trái tim Gainsbourg khi đó : một nửa thuộc về Bambou nửa còn lại vĩnh viễn dành cho Jane.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1579 Posted : Tuesday, May 18, 2021 8:47:18 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Pháp : Ngày hội Điện ảnh sẽ trở lại cuối tháng 6

Tuấn Thảo - RFI - 13/05/2021
Ra đời vào năm 1985, Ngày hội Điện ảnh (La Fête du Cinéma) là một sự kiện văn hóa thường niên tại Pháp. Sau khi bị hủy bỏ trong năm 2020 vì đại dịch Covid-19, Ngày hội Điện ảnh được tổ chức lại vào ngày 30/06/2021, đúng vào thời điểm dỡ bỏ lệnh giới nghiêm trên toàn lãnh thổ nước Pháp. Đối với ban tổ chức, đây sẽ là dịp để ăn mừng ngày kết thúc đợt phong tỏa thứ ba.

Nước Pháp chuẩn bị đi vào giai đoạn nhì của kế hoạch từng bước dỡ bỏ phong tỏa. Kể từ ngày 19/05, các rạp chiếu phim bắt đầu mở lại nhưng chỉ được tiếp đón 35% khán giả so với mức bình thường. Có lẽ cũng vì thế mà Liên đoàn các rạp chiếu phim Pháp (FNCF) chờ đến cuối tháng 6, khi các rạp hát có thể đón 100% khán giả, để phát động chương trình Ngày hội Điện ảnh 2021 (La Fête du Cinéma). Sự kiện này sẽ kéo dài trong 5 ngày liên tục, từ thứ Tư 30/06 cho đến trọn ngày Chủ nhật 04/07. Suất chiếu phim cuối cùng có thể là vào 11 giờ đêm hoặc nửa khuya một khi không còn lệnh giới nghiêm và các rạp xinê sẽ tận dụng thời gian để khai thác tối đa lịch chiếu phim.

Trong vòng 5 ngày liền, khách tham gia chương trình Ngày hội Điện ảnh chỉ trả 4 euro thay vì 10 euro cho mỗi suất phim. Vào năm 2019, Ngày hội Điện ảnh đã thu hút 3,42 triệu lượt khán giả, mức cao nhất kể từ khi sự kiện này được thành lập dưới thời tổng thống Mitterand, theo đề xướng của Bộ trưởng Văn hóa Pháp Jack Lang. Vào năm 1985, chương trình chiếu phim chỉ diễn ra trong vòng 24 giờ đồng hồ, nhưng kể từ năm 1993 trở đi trước sự hưởng ứng của công chúng, Ngày hội Điện ảnh đã được kéo dài thêm vài ngày, tăng thêm thời lượng chiếu phim cho đến cuối tuần.

Giảm giá vé sớm để lôi kéo khán giả trở lại

Một cách chính thức, Ngày hội Điện ảnh chỉ bắt đầu kể từ ngày 30/06, nhưng nhiều chủ rạp phim ở Pháp đã bắt đầu bán vé xinê với giá mềm hơn, hầu thu hút khán giả trở lại xem phim ở các rạp hát. Mặc dù trong những ngày mở lại đầu tiên, các rạp chiếu phim chỉ có thể bán 35% số chỗ ngồi, nhưng thà bán ít mà bán hết còn hơn là không bán gì cả. Đối với các nhà phân phối, giá ''khuyến mại'' cũng là một cách để khởi động lại một guồng máy đã bị tê liệt trong hơn 6 tháng liền.

Theo ông Jocelyn Bouyssy, giám đốc của chuỗi rạp hát CGR, một trong những mạng phân phối phim quan trọng ở Pháp, kể từ ngày 19/05 cho tới 30/06 tức là trong gần sáu tuần lễ, khách hàng đăng ký miễn phí thẻ thành viên CGR, rồi sau đó có thể mua vé với giá 6 euro thay vì 11 euro. Ông Jocelyn Bouyssy không nghĩ rằng mọi người sẽ đổ xô vào rạp, do rào cản tâm lý và giãn cách xã hội vẫn còn đó, nhưng ít ra các nhà phân phối phim tìm đủ mọi cách để trấn an tâm lý khán giả, tạo lại thói quen và một môi trường an toàn cho khách đến xem phim.

Về phía chuỗi rạp phim MK2, giá vé ưu đãi dành cho giới học sinh sinh viên cũng như khán giả dưới 27 tuổi và thành phần cao niên trên 65 tuổi là 4,90 euro từ đây cho tới ngày 30/06/2022, tức cho đến đầu mùa hè năm tới. Còn trong thời gian của Ngày hội Điện ảnh (La Fête du Cinéma), giá vé cho mọi tầng lớp khán giả được duy trì ở mức 4 euro cho mỗi suất chiếu phim.

Niềm vui của khán giả, nỗi lo của giới sản xuất

Việc mở lại các rạp chiếu phim kể từ ngày 19/05 tại Pháp là một tin mừng đối với giới yêu chuông nghệ thuật thứ bảy. Nhưng bên cạnh niềm vui của khán giả tha hồ mà chọn lựa tác phẩm mới, còn có nỗi lo lắng của giới sản xuất trước số lượng phim tồn kho. Tính tổng cộng, có hơn 450 phim cần được phát hành, từ đây cho tới cuối năm. Cũng cần biết rằng trên thị trường Pháp, tính trung bình mỗi tuần có khoảng từ 12 đến 15 phim mới được cho ra mắt khán giả. Nhưng dịch Covid-19 đã làm tê liệt hệ thống phân phối phim trong hơn 6 tháng, toàn bộ các rạp phim đều phải đóng cửa. Vì thế cho nên, số lượng phim tồn kho rất cao và theo dự phóng của tạp chí chuyên ngành ''Le Film Français'', khi các rạp hát mở lại vào ngày 19/05, số lượng phim được cho ra mắt sẽ nhân lên gấp ba hay gấp bốn lần. Tính trung bình trong hai tuần lễ đầu tiên, sẽ có đến 45 phim được khởi chiếu.

Tình trạng có quá nhiều tác phẩm tồn kho buộc các chủ rạp phim phải tìm cách xoay sở. Chẳng hạn như một rạp hát với 5 phòng phim sẽ chiếu xen kẽ tùy theo suất và tùy theo ngày, để có thể khai thác cùng lúc 15 bộ phim khác nhau, thay vì chỉ dành mỗi phòng phim để chiếu một tác phẩm duy nhất. Các chủ rạp phim cũng lâm vào thế kẹt khi các tập đoàn chuyên sản xuất phim ở Pháp như UGC, Pathé Gaumont hay là MK2 vẫn chưa đạt thỏa thuận chung về ''lịch phát hành phim'' dẫn đến tình trạng mạnh ai nấy làm, khiến cho các rạp chiếu phim độc lập cỡ nhỏ (chuyên khai thác dòng phim nghệ thuật) dễ bị thiệt thòi nhất, trong khi các rạp multiplex có từ 10 phòng chiếu phim trở lên, có thể linh hoạt hơn.

Sau đợt phát hành đầu tiên với khoảng 45 tác phẩm đủ loại trong tuần lễ mở lại các rạp chiếu phim (19/05 đến 26/05), số lượng phim mới được chiếu sau đó đều ở một mức cao, tính trung bình mỗi tuần sẽ có thêm khoảng 15 bộ phim mới. Chưa kể đến những sự kiện đặc biệt khiến cho một số tác phẩm điện ảnh được ưu đãi hơn so với các bộ phim khác. Vào đầu tháng 6, rất nhiều rạp xinê đồng khởi chiếu các bộ phim từng đoạt giải Oscar, ngoài ''Nomadland'' của nữ đạo diễn gốc Hoa Triệu Đình (Chloé Zhao) còn có ''The Father'' của đạo diễn Pháp Florian Zeller hay là "Drunk" nhà làm phim Thụy Điển Thomas Vinterberg …. Đầu tháng 7 sẽ là tháng khai thác các tác phẩm điện ảnh đi tranh giải tại liên hoan Cannes, còn mùa hè cũng đánh dấu ngày tái xuất của dòng phim blockbuster kể cả phim hành động và dòng phim siêu anh hùng của Mỹ.

Phim tồn kho quá nhiều, lịch phát hành bị tắc nghẽn

Theo lời ông Richard Patry, chủ tịch Liên đoàn các rạp chiếu phim Pháp (FNCF), các chủ rạp chiếu phim sẽ phải đối mặt cùng lúc hai vấn đề trong quá trình khởi chiếu, một mặt tôn trọng các quy định giãn cách và hạn chế số khán giả ở mức 35%, mặt khác lên lịch làm sao cho vừa với số phim được phát hành hàng tuần. Theo Trung tâm Điện ảnh Quốc gia (CNC), phim tồn kho quá nhiều khiến cho lịch chiếu phim bị ứ đọng tắc nghẽn, hiện tượng này thật ra không có gì là mới, nhưng dịch Covid-19 đã làm cho tình trạng càng nghiêm trọng thêm.

Trong năm 2019, mỗi tuần có khoảng 15 phim truyện được công chiếu tại Pháp, đến các mùa cao điểm như lễ Phục Sinh hay mùa nghỉ cuối năm, có khoảng 20 phim mới được cho ra mắt hàng tuần trong khi các rạp phim Pháp tính trung bình chỉ có từ 3 đến 5 phòng chiếu phim. Như vậy, các chủ rạp phim buộc phải học cách khai thác phim có chọn lựa và lên lịch phát hành tùy theo thị hiếu của khán giả địa phương.

Tuy nhiên, ba đợt phong tỏa vừa qua đã khiến cho 2.200 rạp chiếu phim tại Pháp đã đóng cửa trong hơn nửa năm liền, kể từ cuối tháng 10/2020 cho tới trung tuần 05/2021. Đây là điều chưa bao giờ thấy kể từ 120 năm qua trong ngành phân phối điện ảnh. Đối với ngành này, thì mỗi năm có khoảng 4 hay 5 mùa cao điểm, nhưng giờ đây với hệ quả của dịch Covid-19, ngành này phải hoạt động ở mức tối đa 6 tháng còn lại trong năm. Với tổng cộng 2.184 phòng chiếu phim trên toàn quốc, ngành phân phối ở Pháp vẫn không có đủ màn ảnh lớn để khai thác toàn bộ các tác phẩm tồn kho, chưa kể đến các phim mới vừa hoàn tất trong năm 2021. Ngay cả khi mở cửa suốt đêm, chiếu phim 24 giờ trên 24 kể từ ngày 30/06, các rạp xinê vẫn bị ''quá tải'' nhân Ngày hội Điện ảnh năm nay.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1580 Posted : Thursday, May 20, 2021 11:00:54 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,592

Thanks: 6949 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)

Thời trang Chanel : Sức hấp dẫn vượt thời gian

Thu Hằng - RFI - 16/10/2020
Dịch Covid-19 và cái lạnh đầu mùa không làm nản lòng những người hâm mộ « Coco » đến xem triển lãm Gabrielle Chanel. Manifeste de mode (tạm dịch : Gabrielle Chanel. Tuyên ngôn thời trang, từ 01/10/2020 đến 14/03/2021). Sau hai năm đóng cửa để mở rộng, Bảo tàng Thời trang Paris (Musée de la Mode de la Ville de Paris, Palais Galliera) đã dành cuộc triển lãm đầu tiên cho « Coco », người làm cách mạng thời trang nữ giới.

Có một điều chắc chắn, đó là thời trang và sáng tạo của nhà thiết kế Pháp vẫn giữ sức hấp dẫn vượt thời gian. Dù phải đăng ký trước trên internet, theo khung giờ ấn định, nhưng dòng người vẫn nối nhau từ hành lang vòng cung trong sân của bảo tàng ra đến vỉa hè. Tất cả kiên nhẫn chờ, do phải tuân thủ hàng loạt biện pháp phòng ngừa vì nguy cơ khủng bố chưa qua, dịch bệnh vẫn còn đó.

Triển lãm dành 1.500 m2, trong đó có nhiều gian trưng bày mở dưới tầng hầm, giới thiệu hơn 350 tác phẩm của nhà thiết kế số 31 phố Cambon, Paris, nằm trong các bộ sưu tập của bảo tàng Galliera, Di sản Chanel và nhiều bảo tàng quốc tế (Victoria & Albert Museum ở Luân Đôn (Anh), De Young Museum ở San Francisco (Mỹ), Museo de la Moda ở Santiago (Chilê), MoMu ở Anvers (Bỉ)…), cũng như từ nhiều bộ sưu tập tư nhân.

Trả lời đài France 24, bà Miren Arzaluz, giám đốc Bảo tàng Thời trang, giải thích :

« Chúng tôi chọn tên Fashion manifesto bởi vì chúng tôi nhận thấy có hai giai đoạn trong sự nghiệp của Chanel hoàn toàn trái ngược với xu hướng thời trang đương thời. Đó là giai đoạn đầu sự nghiệp khi Gabrielle 19 tuổi và khi bà trở lại với thế giới thời trang vào thập niên 1950. Chanel đã thực sự đặt người phụ nữ làm trọng tâm cho những thiết kế của bà. Tất cả những gì bà thiết kế đều cho thấy người phụ nữ rất tự nhiên và tự do. Và đó là điều gì đó mang tính cách mạng đối với một nhà thiết kế còn rất trẻ, cũng như vào thời kỳ đó ».

Tầng trệt của bảo tàng như biến thành sàn diễn thời trang của Chanel trong nửa đầu thế kỷ XX với những thiết kế làm xoay chuyển thế giới thời trang, được xếp thành « 10 chương ». Bắt đầu từ chiếc áo thắt eo Marinière Hè 1916, tiếp theo là một loạt mẫu váy thuôn, thiết kế đơn giản, nhẹ nhàng nhưng tôn lên nét uyển chuyển, sự năng động của người phụ nữ, nhờ chất liệu mềm mại, từ lụa Jersey, đến lụa, nhiễu (lụa kếp Trung Quốc), hay taffeta, mousseline… Gabrielle Chanel hoàn toàn có lý khi nói rằng « chính chất liệu mới làm nên chiếc váy, chứ không phải những phụ kiện mà người ta có thể đính kèm ».

Cuộc cách mạng thời trang nữ giới mang tên Chanel

Rất nhiều mẫu váy của Chanel từ đầu thế kỷ XX vẫn hoàn toàn hợp thời trang một thế kỷ sau đó. Và đây chính là một trong những nguyên tắc sáng tạo của Chanel, theo giải thích của bà Miren Arzaluz, giám đốc Bảo tàng Galliera :

« Tính hiện đại trong tác phẩm của Chanel đến từ sự đơn giản trong thiết kế và từ việc bà luôn dựa vào khái niệm không lỗi thời. Đó chính là những tiêu chí thuận tiện, đơn giản, nhẹ nhàng và trẻ trung. Những khái niệm này đã định hướng cho thiết kế của Chanel và giúp bà nổi tiếng đến như vậy. Điểm mạnh của bà, đó chính là đưa kỹ thuật phục vụ cho sự tự do trong cử động và sự thoải mái. Và bà không bao giờ đi chệch những nguyên tắc này ».

Sau những thiết kế váy nhẹ nhàng, nhưng đầy tính năng động cho trang phục hàng ngày của một phụ nữ trẻ như « Coco » thời đó, là những bộ váy sang trọng, những chiếc áo khoác lịch lãm và những bộ đầm dạ hội kiều diễm. Lưng và bờ vai trần của người phụ nữ luôn được Chanel chú trọng, vì vậy những thiết kế váy dạ hội của bà luôn có gì đó mỏng manh nhưng tôn lên vẻ sang trọng, quyến rũ của người mặc, như nhận xét với RFI Tiếng Việt của Théo Veyrat-Parisien, một sinh viên ngành thiết kế thời trang, Viện Thời trang Pháp (Institut français de la Mode) :

« Đúng thế ! Với chúng ta hiện giờ thì điều đó rất đỗi bình thường và tự nhiên, đôi khi không phải là có gì đó đặc biệt. Nhưng cần phải đặt mình vào bối cảnh và khi nhìn lại những gì có trước thời kỳ Chanel và những gì mà Chanel đã làm, thì đó là cả một cuộc cách mạng và phát động cho thời trang giai đoạn đó. Nhưng cần phải đánh giá theo cách nhìn lịch sử và mới thấy được điểm thú vị ».

Phần thứ hai của triễn lãm giúp người xem giải mã những quy tắc trang phục của « Coco » Chanel : những bộ suit nữ bằng vải tweed, đôi giầy cao 5 cm với hai tông huyền thoại, mẫu túi 2.55 (viết tắt của ngày ra mắt tháng 2/1955) làm điên đảo tín đồ thời trang, tạo nên phong cách lịch lãm rất riêng của Chanel.

« Coco » đã phá vỡ mọi quy tắc cứng nhắc, bó buộc vẫn được áp dụng trong thời trang nữ giới. Bà biến mầu đen « buồn bã » thành biểu tượng của sang trọng, dùng chất liệu vải tweet, chỉ dành cho âu phục nam giới, làm chiếc áo khoác biểu tượng cho người phụ nữ hiện đại, tự tin, thành đạt. « Coco » đã làm một cuộc cách mạng xoay chuyển thời trang của nữ giới. Và chính sự sáng tạo của Chanel trong nửa thập kỷ đầu thế kỷ XX đã thu hút Théo Veyrat-Parisien :

« Tôi thấy giai đoạn đầu của Gabrielle Chanel là thời kỳ thú vị nhất, từ những năm 1930 cho đến Thế Chiến. Tại vì đối với tôi, đó là thời kỳ sáng tạo nhất của bà và có rất nhiều tiểu tiết kỹ thuật. Tôi là sinh viên thời trang nên rất quan tâm đến những điểm đó. Phải nói là có rất nhiều chi tiết kỹ thuật rất thú vị và được nhìn tận mắt, rồi được lại gần ngắm những bộ váy, vẫn thích hơn là ngắm chúng qua ảnh hay qua những cuộc trình diễn thời trang. Đó là những chi tiết rất thông thường như là đường may, lên gấu, cách sắp xếp từng chi tiết của chiếc váy hoặc những đường cắt để váy ôm trọn cơ thể người phụ nữ thời đó để giải phóng cử động giúp họ. Rất thú vị khi nhìn được những chỉ tiết này và đây là điểm thu hút tôi trong các cuộc triển lãm ».

Gian trưng bày chính dưới tầng hầm của bảo tàng được dành cho những phụ kiện (từ những chuỗi hạt trai giả, vòng tay đến khuyên tai, nhẫn, ghim cài áo…) được thiết kết độc đáo đa mầu sắc và đồ nữ trang cao cấp của Chanel từ những năm 1920. Một gian khác dành cho thiết kế nước hoa, đặc biệt là không thể bỏ qua Chanel N°5 huyền thoại.

Bên cạnh đó là những bộ sưu tập từ năm 1956 cho đến bộ sưu tập cuối cùng, Xuân-Hè 1971, vẫn trung thành theo nguyên tắc : đơn giản nhưng sang trọng. Những mẫu váy kèm áo khoác bằng vải tweet, những chiếc váy dạ hội mầu đen tinh tế và quý phái, ngược với xu hướng óng ánh và gắn đá trang trí được nhiều nhà may nổi tiếng đương thời ưa chuộng. Tuy nhiên, rất dễ nhận thấy là những thiết kế của Chanel cũng thay đổi theo độ tuổi của bà, như nhận xét của Théo Veyrat-Parisien :

« Đúng, có sự khác biệt lớn vì tôi biết được rất nhiều thiết kế của Chanel nhờ những cuốn sách và tạp chí sưu tập được. Chanel tự thiết kế trang phục cho mình, bà từng trả lời phỏng vấn một tạp chí là bà sẽ không dám du lịch nếu không mặc trang phục do chính mình thiết kế. Vào cuối đời, bà vẫn tìm cách tạo ra phong cách riêng, dù đã 80 tuổi, khi mà vẫn muốn được nhắc đến. Tuy nhiên, việc này phức tạp hơn khi phong trào của giới trẻ ghi lại dấu ấn sâu sắc trong những năm 1960. Vì thế, có thể nhận thấy là thời trang của bà trở nên già đi vào thời kỳ cuối. Điều này cũng rất thú vị khi xem trong triển lãm. Còn về mặt sáng tạo thì thật sự là tôi thích thời kỳ đầu của Chanel hơn là giai đoạn cuối ».

Dù nhiều mẫu bị lãng quên, nhưng những thiết kế huyền thoại nhất, hiện vẫn có sức ảnh hưởng, cho thấy sự trường tồn của phong cách Chanel, cũng như tầm nhìn xa mà nhà thiết kế Pháp đã có từ cách đây gần một thế kỷ.


Users browsing this topic
Guest (2)
86 Pages«<7778798081>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.