Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

73 Pages123>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#1 Posted : Tuesday, September 22, 2009 4:00:00 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,447

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5352 time(s) in 3598 post(s)
UserPostedImage
UYỂN NHI TRANG

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#2 Posted : Wednesday, September 23, 2009 9:30:29 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,447

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5352 time(s) in 3598 post(s)

UserPostedImage
Dấu Yêu ơi,

Thật vui mừng khi LN đã làm xong bổn phận của mình, có khu vườn Uyển Nhi Trang mới, thơ mộng, khang trang và rộng rãi, đủ chỗ cho Dấu Yêu đi lang thang, thơ thẩn trong vườn.

LN rất mong, với cảnh thơ mộng nơi Uyển Nhi Trang, Dấu Yêu sẽ vẫn còn dành cho chủ vườn Lan Nhi những cảm tình đặc biệt như từ trước, để khu vưòn mới lúc nào cũng được tấp nập người ra vào ...

LN cũng không quên cám ơn các bạn :

Linh Phượng
Mắt Buồn
Hoàng Thy Mai Thảo
Từ Bích
Hà Phương Hoài
Lang Thang 09

đã cùng với LN lo tu bổ khu vườn Uyển Nhi Trang được mỗi ngày mỗi tốt đẹp hơn về hình thức, và phong phú hơn nội dung.

LN cũng mong ước được thêm sự đóng góp của tất cả các bạn đã từng yểu mến Uyển Nhi Trang, tạo cho khu vườn có thêm nhiều sắc thái.

Một lần nữa, LN xin cám ơn tất cả các Dấu Yêu thầm lặng, dù không lên tiếng, nhưng khi nhìn vào số những người đọc mỗi ngày mỗi tăng, LN cảm thấy đó là một khích lệ lớn lao, đã cho LN cùng các bạn trong nhóm Uyển Nhi Trang niềm vui sướng vô bờ.

Mong được gặp Dấu Yêu trong khu vườn Uyển Nhi Trang mỗi ngày nhé.

LN cũng còm một điều muốn nói thêm, là lẽ ra, số tiếp tục của khu vườn Uyển Nhi Trang sẽ là 13, nhưng LN cũng tin dị đoan chút xíu, là số 13 không mang lại tốt đẹp, trong mọi việc trong đời, cho nên LN đã nhẩy sang số 14 cho chắc ănTongue

Mong các bạn thông cảm, và có đồng ý với LN như vậy không?

Thân mến,
HONG VU LAN NHI

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#3 Posted : Wednesday, September 23, 2009 11:21:54 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,447

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5352 time(s) in 3598 post(s)

UserPostedImage
Hôm nay LN có một ngày vui .

Buổi sáng, LN có bạn đến đón đi chơi. Gọi là họp mặt cũng đúng, luôn thể có vợ chồng Xuân Nhung và Hoàng Thiếu Lan từ N. Carolina sang Cali chơi, thăm ông anh ở Cali chứ khgông phải sang đáp lễ LN đâu ...

Thế là Minh Châu gọi họp bạn. Vì là ngày thường nên chỉ có vài mống: tài xế Nhung, lơ xe Thiếu Lan, và 3 hành khách là Minh Châu, Mỹ Lợi và LN, phom phom trên đường đến nhà Kim Bảo mãi tận Chino Hill.

Đường trường xa, nên dù đã được Kim Bảo chỉ đường, lại thêm có navigator, vậy mà vợ chồng tài xế cũng lớn tiếng với nhau, khi chàng theo máy chỉ đi khác với con đường mà LN và Minh Châu biết ...

Quannh co mãi cũng đến nơi... dù gặp rất nhiều gian chuân, queo đi quẹo lại dù chỉ là con đường vào nhà.

Ăn uống no say, chụp ảnh đủ kiểu, lại được Vân Khanh từ Pháp gọi sang để dự buổi họp mặt bất ngờ này ... Vui thì thôi!

Ra về mới thành nông nỗi. Chỉ vì theo máy hay theo tài xế hu+'ng chí, mà lại ẽit sớm một đường, cho nên, 3 hành khách ơ Cali ít nhất cũng 20 năm, còn LN thì từ năm 1975 đến giờ, vậy mà khi nhìn đường lạ, cũng chịu chết, không biết là quẹo phải hay trá. Đành theo lời chỉ dẫn của máy. Nhưng máy chí làm sao mà cứ vòng vo tam quốc, khiến tụi LN đề nghị đi thẳng vài đường xem có tên đường nào quen không, nếu không thì quẹo lai, coi như chúng ta có thêm thời gian ngồi chung với nhau lâu hơn một chút...

Phải khen anh Nhung bình tĩnh, dù rằng Thiếu Lan có nói gì, thì anh cũng cứ nhẫn nại quay đi quẹo lại mà mặt vẫn tươi như hoa ...LN an ủi:

- Chịu khó vậy anh Nhung ạ. Đụng vào mấy mợ TV khổ thế đó ... kiếp sau chừa nhé ...
- Biết đâu TV kiếp sau dễ thương hơn ...
- Như vậy anh Nhung thú nhận TV kiếp này cũng đã dễ thương rồi phải không Tongue

Như vậy là anh Nhung đã bị bùa mê của TV mất rồi, mà lại bị " nặng " nữa, cho nên vẫn cứ theo đuổi TV đến cùng.

May quá, đi miết, gặp đường First ... 3 cái miệng đồng nhao nhao lên :

- Cứ thẳng là về đến Brookhurts ...

Và cám ơn Chúa, đã cho chúng con về tới nhà bằng an, và nhất là nhìn thấy anh tài chị lơ, âu yếm nhìn nhau cười, là hành khách cũng yên lòng...

LN về nhà Cá Bay thăm chị Hồng. Ăn với chị và gia đình cháu Hồng Vân một bữa cơm chiều, thật hạnh phúc và ấm lòng...

Cám ơn em gái HP đã lo cho chị LN lối về xóm đạo... và chị LN đã làm tròn bổn phận, bầy giờ chờ em trang tr8í khu vườn, đèn đóm, chăng hoa kết bong bóng sao cho thật thơ mộng, thật lãng mạn...
HONG VU LAN NHI


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#4 Posted : Wednesday, September 23, 2009 12:21:47 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,560

Thanks: 669 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

UserPostedImage
Em mang hoa Lan về tô điểm vườn Uyển Nhi Trang
Mắt Buồn
Hoàng Thy Mai Thảo  
#5 Posted : Wednesday, September 23, 2009 6:11:43 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,298

Thanks: 6947 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)
quote:
Originally posted by hongvulannhi
Dấu Yêu ơi,

Hình như LN vào sai, chưa vào khu mới, mà chỉ là vườn mới trong khu cũ. LN đang tìm cách vào khu mới, xem chừng cũng khó khăn . BH và LN đang lò dò với nhau, chưa biết ra sao .

Thân mến,
HONG VU LAN NHI


Chời ... HP cũng bó tay với chị LN luôn à ... mới sáng sớm bên Ba Rì em tung tăng trong UNT Quán mới toanh ... cũng chỉ dám hơi thắc mắc là tại sao chị LN làm nhà mà thấy để có ít chữ ơi hời " hi bh "...?
Nhưng em nghĩ là chị LN đang bận việc trọng đại mãi nơi đâu kia .
Giờ ni vô đây là để xem bài vở cũ ra sao ... ai dè thấy UNT 14 .. ngạc nhiên thôi thì là thôi ....Tongue
Đây nà chị LN ơi

http://phorum.vietbao.co...efault.aspx?g=posts&t=32
bichhuyen  
#6 Posted : Thursday, September 24, 2009 1:02:09 AM(UTC)
bichhuyen

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 2,578
Location: Irvine

Was thanked: 9 time(s) in 9 post(s)
Hoài Phương ơi,
Chị và chị Lan Nhi đang chán đời vì khu vườn mới của Việt Báo quá .
Nhưng có phải chỉ có hai chị em đâu, bên đó "vắng như chùa Bà Đanh" -lời của một ông nào post lên mục ý kiến mà chị vừa đọc .
Trang web mở ra cũng mấy ngày mà có nhiều người vào đâu, chắc mọi người sẽ bỏ đi nhiều, em ạ!
Chị vừa viết cho Ngọc Anh:
Ngọc Anh ơi,
Không thể vui chơi bên khu vườn mới được em ơi, vì lối vào khó khăn quá . Ai cũng nản và quay về ...nhà để trong tương lai tìm nơi khác mà chơi. Chứ không phải về đây đâu nhé, vì tương lai cũng chỉ "nhìn mây nước bơ vơ" mà thôi!
Với lại khu vườn mới có đẹp đẽ hơn nơi đây đâu? "tối om om", có người than với chị như thế .
Nếu Ngọc Anh có quen biết với ông Tom thì nhờ em chuyển lời dùm nhóm TV và TH .
Thương mến Bh


Thật chán nản quá em ơi!
Hoàng Thy Mai Thảo  
#7 Posted : Thursday, September 24, 2009 6:29:59 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,298

Thanks: 6947 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)
chị BH và chị LN ơi,
em nghe thấy lời thở than của hai nữ tướng nhà TV thấu tới tận mây xanh đó ạ .. khổ ! khổ !!

Và, như trong cái link dưới này thì hình như bên VB phố rùm họ còn có những trở ngại gì đó .
http://forums.vietbao.com/topic.asp?TOPIC_ID=54093

Ngọc Anh bên nhà T's GL đã thu quân về lại nhà cũ .

Vậy là em cũng an tâm trở về chốn xưa với những người thân quen . Chứ cả ngày hôm qua em chỉ lo lắng chị LN buồn phiền mà ngã bịnh tương tư á Tongue thương quá là thương à .....Smile. Thực ra nếu em ở kế bên chị BH và chị LN thì việc post bài vở ra sao khi em đã đi hỏi được bạn bè chỉ dẫn cho, thì em chỉ việc làm lại trước mắt cùng hai chị - dễ dàng lắm .
Nhà mới có điều hơi khó khi chưa biết thôi, chứ khi ngộ ra rồi thì đơn giản . Tỉ dụ mình cứ copy nguyên si hình ảnh và chữ viết tô màu ra sao đó rồi - đem vào nhà mới dán là chẳng cần phải làm gì hơn , ngoài việc chịu khó gõ lại ít chữ số trong ô nho nhỏ dưới cùng rồi bấm "gởi" bài là xong .
Về bài hoàn toàn mới - mình để ý hướng dẫn và làm thử ít lần cũng sẽ quen thôi .
Em thì hi vọng BBT họ làm sao đó để việc bài vở cũ từ các nơi cũng của VietBao này chạy thẳng về nhà mới để ai cũng được sung sướng và dễ chịu trong nhà mới với những đồ đạc thân quen của mình . Hôm rồi em cũng có viết thư cho con gái của em vừa qua Mỹ đi học .. về chuyện cái chuông cửa nhà em từ khi ba nó thay bằng cái mới thì luôn bị tắt tiếng - vì loại mới này xài pin kiểu gì mà cứ chừng mươi bữa nửa tháng là ai bấm chuông nó cũng bị câm hết . Làm cậu út nhà em hôm rồi đi học về phải trèo qua vườn hàng xóm nhảy vào phía vườn sau nhà em, may mà em chợt biết là nhỏ đi học về sớm mà không báo trước . Em nói với con gái em rằng - mẹ không hiểu sao ba không chịu nối lại cái chuông cũ, vì nó chẳng bao giờ hết pin cả, nó chạy bằng điện bình thường rất ok từ mấy chục năm nay . Con cũng nên biết là trong cuộc sống, nếu điều gì đã là tốt rồi thì không cần phải thay đổi . Nếu có chăng thì chỉ làm thay đổi một điều gì đó chưa tốt thành tốt , hay là cái chưa tốt lắm bằng cái tốt hơn thôi, đúng không ?
Về chuyện cu Ti, nếu nó gõ cửa rồi đứng đó chờ mẹ thì đâu có đến nỗi nó xì nẹc sau đó ? Vì rõ ràng mẹ nghe có tiếng gõ cửa và Ti gọi mẹ ơi ! Nhưng khi mẹ chạy xuống nhà thì không thấy ai cả . Và mẹ nghĩ là trong tâm trí của mẹ gọi thế thôi . Nên khi nghe tiếng động phía sau nhà là mẹ biết liền đó là cu Ti . Mẹ thích tính của Ti là không giận lâu và biết nghe lời giảng giải .
Bởi thế, khi chị BH và chị LN buồn bực là em thấy lòng dạ mình nó yếu đuối theo ...
Hoàng Thy Mai Thảo  
#8 Posted : Thursday, September 24, 2009 6:47:28 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,298

Thanks: 6947 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)
UserPostedImage



UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#9 Posted : Friday, September 25, 2009 1:32:49 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,298

Thanks: 6947 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)
chị LN ơi, zườn chôm chôm nhà bé SV nà ( nhỏ em út of VHP trên Net)

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

hongvulannhi  
#10 Posted : Friday, September 25, 2009 6:24:16 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,447

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5352 time(s) in 3598 post(s)

UserPostedImage
LN rất vui,( và hết cả bệnh tương tư Tongue), khi HP viết: Ngọc Anh bên nhà T's GL đã thu quân về lại nhà cũ .

Thôi thế là ước mơ lại thành sự thực. LN vẫn được lang thang, thơ thẩn nơi góc vườn thân quen, mà không phải đi đâu cho xa xôi cách trở. Vui thì thôi.

HP luôn mang đến cho chị LN niềm vui bất ngờ...

Vui thêm nữa là tối qua, LN không có computer vì máy nó nhõng nhẽo dtb ... Tội nghiệp dtb phải bỏ cả giờ lunch để lo sửa máy cho LN, kẻo 2 ngày cuối tuần LN chán đời khóc ỉ ôi, cũng não lòng nhân thế lắm.Smile Cám ơn dtb lắm lắm. Nghe dtb cho biết, là loại máy cũ 2003 đã được dtb nâng cấp lên 2007, cho nên LN lại phải hứa hẹn sẽ còn phải học nhiều thứ, vì nhiều điều mới lạ mà LN chưa biết... LN vốn dĩ lưo=`i, mà sao cứ dính dáng đến học hành là sao nhỉ:

U ơi học để làm chi
Cứ cầm đến sách lòng y như buồn...

Có lẽ trong lúc chờ đợi dtb đến, LN đã rửa xe, lau chùi xe láng bóng, rồi lại còn chờ Cát Ngọc tan sở đến đón LN di mua cái máy ảnh, mà LN đã được nhìn, vừa có quay phim, lại còn có nhiều option khác nữa, mà khoảng 150 đồng. Ảnh chụp rất đẹp...

Hy vọng lần này, LN sẽ biết dùng máy ảnh đến nơi đến chốn, không như cái Sony ngày xưa, chưa biểu diễn được cái hình nào với bà con, máy đã mất tiêu đâu rồi.

Biết bao là điều vui chờ đợi ...

Thảo nào, sáng nay, dù dtb chưa mang computer đến, mà lòng LN cứ vui rộn ràng, vặn nhạc lại cứ nghe giọng Từ Công Phụng hát nịnh " Ơn Em ..." . Em nào cũng là em, ai nhận cũng được Approve Nhưng LN không nhận đâu. Ai Ơn Em, thì phải nói rõ tên tuổi, ngày sinh tháng đẻ, nơi chôn nhau cắt rún, mới chắc ăn... Hát khoi khơi như họ Từ đây, thì chả tin đâu.

Tin sao được, khi vừa hát xong Ơn Em xong, lại vội vàng hỏi Bây Giờ Tháng Mấy ... Phiền thật tình đó nha. Tháng mấy mà không biết sao, còn phải hỏi, chắc là bị Alzheimer mất rồi, còn nước non gì nữa Tongue

Thôi, LN ngừng, kẻo buồn quá cũng phiền, mà vui quá cung.. phiền luôn!
HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

bichhuyen  
#11 Posted : Monday, September 28, 2009 11:58:54 PM(UTC)
bichhuyen

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 2,578
Location: Irvine

Was thanked: 9 time(s) in 9 post(s)
Chị tôi ơi,
Khu vườn cũ cây cối lá hoa không còn đất mọc nữa rồi, người vào ra cũng khó quá . Em nghĩ chị nên đóng cửa lại để sang bên này nhé!

Hihi.. Bh
Nhân đây gửi đến chị Lan Nhi và các bạn một câu chuyện chỉ xảy ra ở một vài nước gọi là Xã Hội Chủ Nghĩa .Tự truyện của một tiến sĩ Harvard người Trung Hoa

Mẹ tôi, người mẹ tốt nhất thế gian tên Lý Diệm Hà

Ngày 5/9/1997, ngày tôi rời gia đình đi nhập học ở khoa Toán trường Đại học Bắc Kinh. Ngọn khói bếp dài cất lên từ trên nóc ngôi nhà nông dân cũ nát gia đình tôi. Người mẹ chân thập thễnh của tôi đang nấu mì sợi cho tôi, những sợi mì này có được do mẹ đã đổi năm quả trứng gà cho hàng xóm, chân mẹ bị thương vì mấy hôm trước, để thêm tí tiền cho tôi nhập học, mẹ nhận đẩy một xe chất đầy rau từ thôn ra thị trấn, trên đường bị trật chân.

Bưng bát mì, mắt tôi trào lệ. Buông đũa, tôi quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân mẹ sưng phồng lên to hơn cả cái bánh bao, tôi chẳng biết nói gì… Nhà tôi vô cùng nghèo khó ở làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, thành phố Thiên Tân.

Khi tôi ra đời, bà nội ngã bệnh ngay trên giường sưởi, tôi bốn tuổi, ông nội lại mắc bệnh hẹp khí quản và bán thân bất toại, các món nợ nần trong nhà lớn dần theo thời gian, năm tháng. Khi bảy tuổi, tôi được đi học, mẹ lại phải đi vay mượn rất nhiều để trang trải học phí cho tôi. Tôi thường đi nhặt những mẩu bút chì đã bị bỏ đi, còn ngắn tũn. Tôi phải dùng dây buộc nó cũng một cái que làm cán để viết. Lại còn dùng một cái dây chun thay tẩy để xoá sạch những cuốn vở bài tập đã viết, rồi viết lại lên đó. Mẹ thương tôi đến mức, cũng có lúc nuốt nước mắt đi vay vài hào bên hàng xóm để mua vở và bút chì cho tôi. Nhưng mẹ luôn vui vẻ vì bất kể bài kiểm tra nhỏ hay kỳ thi lớn, tôi luôn đứng đầu, toán thường được 100/100 điểm. Được mẹ khích lệ, tôi càng học càng ham và thực sự không hiểu trên cuộc đời này còn gì vui sướng hơn là học. Tôi đã thông thạo cộng trừ nhân chia và phân số, số phần trăm từ trước khi vào tiểu học. Vào tiểu học, tôi bắt đầu tự học chương trình toán lý hoá của bậc trung học thổ thông; Khi lên trung học, thành phố Thiên Tân tổ chức kỳ thi vật lý của bậc trung học, tôi là đứa học trò nông thôn duy nhất của cả năm huyện ngoại thành Thiên Tân được giải, một trong ba người đỗ đầu. Tháng 6 năm đó, tôi được đặc cách vào thẳng trường Trung học số 1 danh tiếng của Thiên Tân, tôi vui sướng chạy như bay về nhà.

Nhưng thật buồn, khi tôi báo tin vui, nét mặt bố mẹ tôi vẫn không hết những nét khổ đau. Bà nội vừa mất nửa năm, ông nội đang cận kề thế giới bên kia, nhà tôi đã mắc nợ tới hơn mười ngàn Nhân dân tệ. Tôi lặng lẽ quay về bàn học, nước mắt chan hòa suốt cả ngày. Đến tối, tôi nghe thấy nhà ngoài có tiếng cãi cọ. Thì ra mẹ tôi đang định dắt con lừa con của nhà đi bán, cho tôi đi học, nhưng bố tôi không chịu. Ồn ào làm ông nội tôi nghe thấy. Bệnh nặng, trong lúc buồn bã ông đã lìa đời. Sau lễ tang ông nội, gia đình tôi lại mắc thêm vài ngàn tệ nợ nần.


Mẹ định bán lừa cho tôi đi học, nhưng ba không đồng ý.

Không dám nhắc đến việc đi học nữa, tôi cất tờ “Giấy báo nhập học” thật kỹ vào trong gối, hàng ngày ra đồng làm việc cùng mẹ. Sau hai hôm, tôi và bố cùng lúc phát hiện ra: con lừa con biến mất rồi. Bố sắt mặt lại, hỏi mẹ: “Bà bán con lừa con rồi sao? Bà bị dở hơi không? Sau này lấy gì kéo xe? Lương thực hoa màu bà đẩy xe tay nhé, bà tự cõng nhé? Bà bán lừa một hai trăm bạc liệu cho nó học được một học kỳ hay là hai học kỳ?”. Hôm đó mẹ đã gào khóc, dùng một giọng rất dữ dội rất hung dữ để át lại bố: “Con mình đòi đi học thì có gì sai? Nó là đứa duy nhất huyện này thi lên được trường số 1 của thành phố, tôi không thể để cho tiền đồ của nó bị lỡ dở được. Tôi sẽ dùng tay đẩy, dùng lưng vác, để cho con tôi đi học…”

Tôi thật sự muốn quỳ dập đầu trước mẹ. Mẹ đưa tôi 600 tệ bán lừa. Tôi được học, mà còn học tiếp, thì mẹ ơi, mẹ sẽ khổ sở biết bao nhiêu, vất vả bươn chải thêm bao nhiêu nữa vì con?

Mùa thu năm đó tôi quay về nhà lấy áo lạnh, thấy bố tôi gầy guộc, da vàng bọc xương đang nằm trên giường sưởi. Mẹ lặng lẽ bảo tôi: “Sơ sơ thôi, bị cảm, sắp khỏi rồi”. Tình cờ, hôm sau tôi xem vỏ lọ thuốc của bố, thì nhận ra đó là thuốc ngăn ngừa sự phát triển của tế bào ung thư. Tôi khóc hỏi mẹ mọi chuyện là thế nào. Mẹ nói, từ sau khi tôi đi học, bố bắt đầu đi ngoài ra máu, ngày càng nặng lên. Mẹ vay sáu nghìn tệ đưa bố lên Thiên Tân, Bắc Kinh đi khắp nơi, cuối cùng xác định là ung thư đường ruột. Bác sĩ yêu cầu bố phải mổ gấp. Mẹ đang định đi vay tiền tiếp, nhưng bố kiên quyết không cho. Ông nói, bạn bè họ hàng đã vay khắp lượt rồi, chỉ vay mà không trả thì còn ai muốn cho mình vay nữa! Hàng xóm kể với tôi: Mẹ dùng một phương pháp thủ công và vất vả nhất trên đời để gặt lúa mạch. Mẹ không đủ sức gánh lúa mạch ra sân kho để tuốt hạt, mẹ cũng không có tiền thuê người giúp, mẹ bèn gặt dần, lúa mạch chín chỗ nào gặt chỗ đó, sau đó dùng xe cải tiến chở về nhà, tối đến mẹ trải một tấm vải nhựa ra sân, dùng hai tay nắm từng nắm lúa mạch đập lên một hòn đá to… Lúa mạch trồng trên ba mẫu đất của nhà, một mình mẹ làm, mệt đến mức không đứng dậy nổi nữa thì mẹ ngồi xổm xuống cắt, đầu gối còn chảy máu vì quỳ, bước đi cà nhắc… Thương mẹ khôn xiết, tôi vừa khóc vừa chạy về nhà, gọi mẹ:

“Mẹ ơi mẹ, con không đi học nữa đâu…”. Kết quả, mẹ vẫn tống tôi lên trường. Tiền sinh hoạt phí mỗi tháng của tôi chỉ có 60 đến 80 tệ (khoảng 150.000 VND), thật thảm hại khi so với những người bạn học đồng niên, mỗi tháng họ có tới 200-240 tệ. Nhưng chỉ mình tôi biết, món tiền nhỏ này mẹ tôi cũng phải tằn tiện lắm, từ ngày đầu tháng đã dành từng hào từng hào, bán từng quả trứng gà, rau xanh lấy từng đồng từng cắc. Có lúc dành dụm không đủ đã phải giật tạm dăm ba chục. Mà bố tôi, em trai tôi, dường như chẳng bao giờ có thức ăn, nếu nhà ăn rau cũng chẳng dám xào mỡ, chỉ chan tí nước dưa muối ăn qua bữa. Mẹ không muốn tôi đói, mỗi tháng mẹ chăm chỉ đi bộ hơn mười cây số mua mì ăn liền với giá bán buôn. Rồi cứ cuối tháng, mẹ vất vả cõng một túi nặng lên Thiên Tân thăm tôi. Trong túi ấy ngoài những gói mì tôm ra, còn có nhiều xếp giấy loại mẹ phải đi bộ 6km tới một xưởng in ngoài thị trấn để xin cho tôi (đó là giấy để tôi làm nháp toán), cả một chai tương cay rất to, cải bẹ muối thái sợi, và cả một cái tông đơ để cắt tóc. Cắt tóc nam ở Thiên Tân rẻ nhất cũng phải 5 tệ, mẹ muốn tôi dành tiền cắt tóc để mua thêm lấy vài cái bánh bao mà ăn. Tôi là học sinh cấp 3 duy nhất của Thiên Tân đến cả rau ở bếp ăn nhà trường cũng không mua nổi. Chỉ có thể mua vài cái bánh bao, mang về ký túc ăn cùng mì sợi khô hoặc chấm với tương ớt, kẹp dưa muối để ăn qua bữa. Tôi cũng là học sinh duy nhất không có giấy kiểm tra. Chỉ có thể tận dụng giấy một mặt của xưởng in để viết bài. Tôi là đứa học sinh duy nhất chưa bao giờ dùng xà phòng, khi giặt quần áo tôi thường đi nhà bếp xin ít bột kiềm nấu ăn (dùng để hấp bánh bao, làm bánh nướng, làm nước sôđa...) để thay xà phòng. Nhưng tôi chưa bao giờ tự ti, tôi cảm thấy mẹ tôi khổ cực cả đời, như người anh hùng chống lại đói khổ, làm con của người mẹ như thế tôi rất tự hào. Tôi yêu mẹ tôi biết nhường nào. Lúc mới lên Thiên Tân, tiết học tiếng Anh đầu tiên khiến tôi hoa mắt, nhức đầu vì chẳng hiểu gì. Khi mẹ lên, tôi kể cho mẹ nghe tôi sợ tiếng Anh thế nào, mẹ chỉ cười hiền lành bảo: “Mẹ vẫn biết con là đứa trẻ khổ cực nhất, nhưng mẹ không thích con kêu khó, vì chịu khổ được thì chả còn gì khó nữa con trai ạ.”

Mẹ ơi, con sẽ thành công

Tôi có tật nói lắp, người ta bảo học tiếng Anh cần làm chủ được cái lưỡi của mình, bởi vậy tôi thường lấy một hòn sỏi ngậm vào miệng, rồi luyện tiếng Anh. Hòn sỏi cọ xát vào lưỡi, có lúc máu chảy ra bên mép, nhưng tôi cố gắng kiên trì. Nửa năm qua đi, hòn sỏi nhỏ đã bị mài tròn, lưỡi tôi cũng đã mềm hơn, tiếng Anh của tôi đứng thứ 3 trong lớp. Tôi vô cùng biết ơn mẹ, lời mẹ đã động viên tôi vượt qua khó khăn trong học tập. Năm 1996, lần đầu tiên tôi được tham gia cuộc thi Olympic tri thức toàn quốc khu vực Thiên Tân, đoạt giải Nhất môn Vật lý và giải Nhì môn Toán học, tôi được đại diện Thiên Tân đi Hàng Châu tham gia Cuộc thi Olympic Vật lý toàn Trung Hoa. Đoạt Cup rồi lên đường dự Olympic Vật lý Thế giới. Tôi không ngăn được khát khao của mình, tôi viết thư báo cho mẹ tin vui và mơ ước của tôi. Nhưng chỉ được giải Nhì, tôi nằm vật ra giường, bỏ ăn. Dù đạt thành tích cao nhất trong đoàn Thiên Tân, nhưng nếu tính cả những khốn khổ của mẹ tôi vào, thì thành tích này không xứng đáng. Về trường, tôi ngồi nghe các thầy phân tích nguyên nhân thất bại, nguyên nhân là: Tôi những muốn phát triển toàn diện cả Toán Lý Hoá, mục tiêu của tôi quá nhiều nên sức lực tinh thần tôi phải phân tán rộng. Tôi tham lam quá chăng!?

Nếu tôi chỉ chọn một mục tiêu trước mắt là kỳ thi Toán, nhất định thắng. Tôi hiểu ra điều đó. Tháng 1/1997, cuối cùng tôi đã giành chiến thắng tại kỳ thi Olympic Toán toàn Trung Quốc với điểm số tuyệt đối, lọt vào đội tuyển Quốc gia. Cả mười kỳ thi kiểm tra ở đội tuyển tôi đều là người đứng đầu. Với thành tích đó, tôi được sang Argentina tham gia kỳ thi Olympic Toán quốc tế. Nộp xong phí báo danh, tôi gói ghém sách vở cần chuẩn bị và tương đậu cay của mẹ, sẵn sáng lên đường. Giáo viên chủ nhiệm và cũng là thầy giáo dạy Toán thấy tôi vẫn mặc bộ quần áo cũ của người khác cho, những thứ áo quần lộ cộ màu sắc, kích cỡ lủng củng, liền mở tủ áo của tôi, chỉ vào những áo những quần lùng nhùn vá víu và hỏi: “Quần áo của con thế này đây ư, Kim Bằng?”

Tôi đáp: “Thầy ơi, con không sợ người khác cười con nghèo đâu! Mẹ con vẫn bảo "phúc hữu thi thư khí tự hoa" (có nghĩa là, trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa), con mặc những thứ này gặp tổng thống Mỹ Bill Clinton cũng chẳng thấy ngượng.”

Ngày 27/7, Olympic Toán học Thế giới lần 38 khai mạc. Chúng tôi thi liên tục trong năm tiếng rưỡi đồng hồ, từ 8h30 phút sáng tới 14h00 chiều. Trong buổi công bố kết quả vào hôm sau, đầu tiên tôi không muốn nghe thấy tên mình được công bố ở vị trí Huy chương Đồng; Sau đó đến lượt công bố Huy chương Bạc, không phải tôi. Cuối cùng, công bố Huy chương Vàng, người đầu tiên và thứ hai không phải tôi, người thứ ba - tên tôi được đọc dõng dạc. Tôi khóc lên vì vui sướng, tôi tự nhủ: “Mẹ ơi, con mẹ thành công rồi!”

Ngay chiều hôm đó, Đài phát thanh Nhân dân Trung ương TQ và Đài truyền hình Trung ương TQ đưa tin tôi và một người bạn nữa đoạt Huy chương Vàng kỳ thi Olympic Toán học. Ngày 1/8, chúng tôi trở về trong vinh quang. Hiệp hội khoa học Trung Quốc và Hội Toán học TQ tổ chức lễ đón thật long trọng.

Lúc đó, tôi rất muốn về nhà, muốn sớm được gặp mẹ, muốn được chính tay đeo tấm huy chương vàng chói lọi lên cổ mẹ. Mười giờ đêm tối hôm đó, tôi cuối cùng đã băng đêm về nhà. Người mở cửa là bố, nhưng người ôm chặt lấy tôi vào ngực trước lại chính là mẹ.

Dưới bầu trời đầy sao, mẹ đã ôm tôi rất chặt! Ôi mẹ của con mới vĩ đại làm sao, thân thương biết nhường nào!

Lấy tấm huy chương vàng đeo lên cổ mẹ, tôi khóc nhẹ nhõm và hạnh phúc.

Ngày 12/8, trường Trung học số 1 của Thiên Tân chật ních người, mẹ được ngồi lên bàn Chủ tịch danh dự cùng các quan chức ngành giáo dục Thiên Tân và các giáo sư toán học hàng đầu. Hôm đó, tôi đã phát biểu thế này: “Tôi muốn dùng cả sự sống của tôi để cảm tạ người mẹ đã sinh và nuôi nấng tôi. Mẹ tôi là một người phụ nữ nông dân bình dị, nhưng những đạo lý mẹ dạy tôi nên người đã nâng bước tôi suốt cả cuộc đời.

Tôi bỗng nhớ...

Năm lớp 10, tôi muốn mua cuốn “Đại từ điển Anh-Trung” để học tiếng Anh, không có tiền, nhưng mẹ vẫn nghĩ cách giúp tôi. Sau bữa cơm sáng, mẹ mượn một chiếc xe cút kít, chất một xe rau cải trắng, hai mẹ con tôi đẩy ra chợ huyện cách hơn 40km để bán. Đến được chợ đã gần trưa, buổi sáng đó tôi và mẹ chỉ ăn hai bát cháo ngô nấu với khoai lang đỏ. Lúc đó, đói cồn cào, chỉ mong có ai mua cho hết rau. Nhưng mẹ vẫn nhẫn nại mặc cả từng bó, cuối cùng bán với giá 1 hào một cân. Hai trăm cân rau 21 tệ, nhưng người mua chỉ trả 20 tệ. Có tiền, tôi muốn ăn cơm, nhưng mẹ bảo mua sách trước, đó mới là mục đích chính. Chúng tôi đến hiệu sách hỏi, giá sách là 8,25 tệ, mua sách rồi còn 11,75 tệ. Mẹ chỉ cho tôi 7 hào rưỡi đi mua hai cái bánh bột nướng, một tệ còn lại mẹ bảo cất đi để làm học phí. Ăn hết hai cái bánh bột nướng, đi

Khi nói, mẹ không nhìn tôi, mẹ nhìn xa xăm ra con đường đất ngoài kia, như thể con đường ấy dẫn tới tận Thiên Tân, tới Bắc Kinh.
bộ tiếp 40km về nhà, tôi vẫn đói tới mức hoa mày chóng mặt. Ôi chao, lúc này tôi mới nhớ ra đã quên không phần cho mẹ ăn một miếng bánh nướng nào, mẹ tôi chịu đói cả ngày, vì tôi mà kéo xe suốt 80km đường xa. Tôi hối hận tới mức chỉ muốn tát cho mình một cái, nhưng mẹ bảo: “…Mẹ ít học, nhưng mẹ nhớ thuở ấu thơ được thầy giáo dạy cho một câu nói của Gorki: Nghèo đói là trường đại học tốt nhất. Nếu con tốt nghiệp trường đại học này, thì những trường đại học như Thiên Tân, Bắc Kinh... chắc chắn con sẽ đỗ".

Khi nói, mẹ không nhìn tôi, mẹ nhìn xa xăm ra con đường đất ngoài kia, như thể con đường ấy dẫn tới tận Thiên Tân, tới Bắc Kinh. Nghe mẹ nói vậy, tôi cũng không thấy đói nữa, chân cũng bớt chồn hơn… Nếu nghèo đói là trường đại học tốt nhất, thì tôi muốn nói rằng, người mẹ nông dân của tôi chính là người thầy giáo giỏi nhất của cả đời tôi”.

Dưới khán đài, không biết có bao nhiêu đôi mắt ướt đẫm. Tôi quay người về phía mẹ tôi tóc đã bạc nhiều, cúi người kính cẩn trước người mẹ vĩ đại của tôi, người thày giáo giỏi nhất cuộc đời tôi.

Cám ơn mẹ!

Hoàng Thy Mai Thảo  
#12 Posted : Tuesday, September 29, 2009 1:41:08 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,298

Thanks: 6947 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)
6 Chai Rượu Vip Nhất Thời Đại.

Hãy điểm danh 6 loại rượu đắt tiền nhất thế giới.Bắt đầu từ rẻ nhất (trong số đắt tiền nhất) đến đắt tiền nhất của đắt tiền nhất....
Số 6 - Wray Rum - Giá :$54,000.

UserPostedImage

Wray và cháu Rum được sống tại Rumfest,Rum suất hiện đầu tiên tại Châu Âu vào lễ hội đã được mệnh danh là Rum đắt nhất mọi thời đại.
Chai rhum do Distillers Jamaica( nhà sưu tập rượu người Mỹ) là một trong bốn chai duy nhất vào lúc đó. Nó được đóng chai trở lại vào năm 1940. Lý do Rum trở nên hiếm là do nguồn cung chạy ra sau cocktail(1934) được sử dụng rộng dãi.


Số 5 - Whisky (Whiskey) - Giá $75,000.

UserPostedImage

Trước khi tôi viết bất kỳ chi tiết về phần này tôi xin lỗi cho bất cứ ai đọc có thể cho tôi dùng từ "whiskey" thay vì "whisky" Nó chỉ là một sở thích cá nhân..
Dù sao, đối với chai rư ợu 75.000USD The Macallan 1926 này thì nó được đánh giá đắt nhất mọi thời đại,ít nhất là vào lúc này. Bạn chắc chắn sẽ không thể tìm thấy whiskey này đặc biệt ở quầy bar địa phương hoặc các cửa hàng rượu.


Số 4 - Tequila - Giá $225,000.

UserPostedImage


Số tiền cao nhất từng trả cho một chai Tequila là $ 225.000. Vỏ chai được mạ vàng và bạch kim của Ultra Premium Tequila Ley 0,925 đã được mua tại một phiên đấu giá tại thành phố Mexico vào năm 2006.

Chai Tequila mạ vàng và bạch kim là ba-cất kết hợp của 8-10-và 12 năm tuổi và được sản xuất bởi Hacienda La Capilla Distillery t i Los Altos , Jalisco.



Số 3 - Wine - Giá $275,000.

UserPostedImage

Với mức giá là 275.000USD năm 1787 Wine-Chateau-Lafitteis được coi là rượu đắt tiền nhất mọi thời đại. Lọ ban đầu thuộc về Tổng thống Mỹ,Thomas Jefferson mà tên ông được khắc vào chai.

Thomas-Jefferson là20một nhà sưu tập rượu vang nổi tiếng (may mắn và giàu có) chai wine được trả giá tới 160.000USD,cho tới nay đã có người trả tới 275.000USD. Bên cạnh đó tên tuổi của Thomas-Jefferson khắc vào chai rượu này đã làm nó hiếm thấy và được coi là rượu đắt tiền nhất từng mua và bán.

Số 2 - Vodka Diva - Giá $1,060,000.

UserPostedImage

Khi nói đến vodka, ai ai trong chúng ta cũng đ u nghĩ tới đất nước Nga xinh đẹp. Đáng ngạc nhiên, các vodka đắt tiền nhất đến từ các vùng đất của Scotland. Loại Vodka Diva là loại Vodka đắt tiền nhất thế giới mà hầu như trông giống như một lọ nước hoa.

Mỗi chai Vodka Diva có chứa các loại đá quý và đá bán quý, trong đó có Vodka Diva Diamonds. Vỏ chai được nạm ráp kim cương và đá quý dạng cát....long lanh và huyền ảo.


Số 1 - Cognac - Giá $2,000,000.

UserPostedImage
UserPostedImage

Vâng, có vẻ như Cognac được coi là một trong những thức uống đắt tiền nhất thế giới.Cognac Henri IV Dudognon được coi là di sản của các loại rượu chi phí khoảng 2.000.000USD để có được chai rượu này.

Điều khiến Cognac đặc biệt là do 100 năm tuổi ủ trong thùng được sấy khô không khí trong năm năm trước khi sử dụng. Sản phẩm cuối cùng là 41% cồn.

Bên cạnh chất lượng rượu, vỏ chai cũng đã được thay đổi vài đặc tính. Chai này được nhúng trong 24kvàng và bạch kim Sterling kèm trang trí với 6.500 viên kim cương cắt siêu rực rỡ. Congnac ông hoàng của các loài rượu....
=0 A




Không bíết đến khi nào mới đũ tiền mua đễ được nếm 1 giọt ...




Thích Sưu Tầm Hàng Độc Tiên Sinh

(Sưu Tầm)

Hoàng Thy Mai Thảo  
#13 Posted : Tuesday, September 29, 2009 9:39:51 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,298

Thanks: 6947 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)
vài thắc mắc "bức xúc" về lịch sử cận đại của môt sinh viên trẻ:
Ðâu Là Sự Thật ?




Ngày 23-09-2009, giờ 05:59

Ðặng Xuân Khánh (Sinh viên trẻ đang sống trong lòng quê hương VNXHCN)

Giới trẻ chúng tôi, thành phần lớn lên sau chiến tranh không hiểu biết lý do tại sao đã có cuộc chiến Ðông Dương lần thứ 2 (1954-1975), mà báo chí ngoại quốc thường gọi là chiến tranh Việt Nam (Vietnam War).

Chúng tôi đã được học tập dưới hệ thống nhà trường xã hội chủ nghĩa (XHCN) về lý do tại sao có cuộc chiến tranh Việt Nam qua những cụm từ như “chế độ khát máu Mỹ-Diệm”, “miền Nam bị Mỹ, nguỵ kìm kẹp”, “đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào”, “ách thống trị thực dân kiểu mới của Mỹ”, “giải phóng miền Nam” v.v…

Nhưng ngày nay, với sự phổ biến của công nghệ thông tin, chúng tôi đã biết nhiều hơn trước. Về lý do tại sao đã có và do ai gây ra cuộc chiến Việt Nam 1954-1975, hoàn toàn không phải như chúng tôi đã được tuyên truyền trong nhà trường.

Tuy nhiên, chúng tôi cũng còn vài thắc mắc rất đơn giản. Kính mong các bác, các chú, là những người đã và đang phục vụ cho đảng và nhà nước Việt Nam và những người vẫn khư khư cho rằng chiến tranh Việt Nam là cần thiết để “giải phóng miền Nam” thoát khỏi sự “kìm kẹp của Mỹ, Ngụy” v.v. giải thích giùm:

1. Sau năm 1954, sau chiến thắng Ðiện Biên Phủ, Hiệp định Geneve đã được ký kết ngày 27/10/1954 chấm dứt chiến tranh Ðông Dương lần thứ nhất. Trong thời gian chủ tịch Hồ Chí Minh (HCM) lãnh đạo chính quyền miền Bắc, tại sao 1 triệu người miền Bắc đã phải lên tàu đua nhau bỏ chạy vào miền Nam để cho “Mỹ - Diệm kìm kẹp” mà không ở lại cùng nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà và chủ tịch HCM? Số 1 triệu người này có thể còn nhiều lần hơn nếu nhà nước không dùng bạo lực ngăn chặn, không cho họ ra đi! Tại sao ngoại trừ một số các cán bộ đảng viên cộng sản (CS) tập kết ra Bắc, người dân miền Nam lại không đua nhau chạy ra Bắc theo chế độ CS của chủ tịch HCM, mà tuyệt đại đa số cứ nhất quyết ở lại cho “Mỹ - Diệm kìm kẹp”? Theo hiệp định Geneve thì lúc đó mọi người được hoàn toàn tự do lựa chọn đi ra miền Bắc hay ở lại miền Nam cơ mà??

2. Tại sao hồi còn chiến tranh Việt Nam (trước 30/4/1975), mỗi khi có giao tranh giữa quân đội miền Nam (VNCH) và bộ đội “giải phóng” thì dân chúng đều chạy về phía có lính miền Nam trú đóng, chứ không chạy về phía bộ đội “giải phóng”? Nếu dân miền Nam bị “Mỹ, Ngụy kìm kẹp”, cần phải được “giải phóng”, thì lẽ ra họ phải hồ hởi mà chạy về phía các “đồng chí bộ đội”, tay bắt mặt mừng và cám ơn “được giải phóng”, chứ sao lại bồng bế nhau mà chạy trối chết để xa lánh các “đồng chí” ấy? Ðua nhau chạy vế phía có lính miền Nam để tiếp tục bị “kìm kẹp”, không lẽ họ ngu đần đến nỗi chỉ thích bị “Mỹ, Ngụy kìm kẹp” chứ không muốn được “giải phóng” à?

3. Năm 1975, sau khi chiến tranh chấm dứt, “bộ đội giải phóng” chiếm toàn bộ miền Nam , đất nước thống nhất, Mỹ đã cút, Ngụy đã nhào. Tại sao dân miền Nam lại lũ lượt trốn chạy ra đi, bất chấp nguy hiểm, bão tố, cá mập, hải tặc mà vượt Biển Ðông; bất chấp các bãi mìn, hay bị Khơ-me Ðỏ chặt đầu; để bằng đường bộ băng qua Campuchia sang Thái Lan?

Theo ước tính của các cơ quan truyền thông, thông tin quốc tế thì hơn 1 triệu người đã đi bằng hình thức này (h**p://archives. cbc.ca/id- 1-69-324/ l...ty/boat_ people).

Chúng tôi đã được học tập là “Mỹ- Diệm đã ban hành đạo luật 10/59 tố Cộng, diệt Cộng, lê máy chém đi khắp miền Nam”, nào là “bè lũ tay sai quân phiệt Nguyễn Văn Thiệu”, nào là “ghi khắc tội ác dã man của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai”… v.v… Khi học xong, đọc hay nghe những dòng chữ như thế, thì chúng tôi nghĩ, chắc hẳn chế độ ở miền Nam dù với Diệm hay Thiệu thì cũng tàn ác kinh khủng lắm, thế nhưng tại sao lại suốt từ 1954 cho thời điểm ngày “Giải phóng” 30/4/1975 - 20 năm trời, không hề có hiện tượng người dân miền Nam từ bỏ, trốn khỏi miền Nam để xuống tầu đi vượt biên? Thay vì đến khi bộ đội ta từ miền Bắc vào Nam “giải phóng”, lẽ ra phải ở lại mừng vui, thì họ lại kéo nhau ra đi là thế nào? Thế thì có tréo cẳng ngỗng không? Tại sao hàng ngàn dân miền Bắc, nhất là từ Hải Phòng, đã có kinh nghiệm sống dưới sự lãnh đạo của Bác và Ðảng hơn 20 năm, cũng bỏ miền Bắc XHCN, vượt vịnh Bắc Bộ sang Hong Kong mong có cơ hội được sống với thế giới tư bản, chứ nhất định không ở lại miền Bắc XHCN “tươi đẹp” ??

4. Năm 2005, sau khi hoà bình đã về trên quê hương được 30 năm, đảng CS đã lãnh đạo đất nước được 30 năm, (chính quyền Sài Gòn chỉ lãnh đạo miền nam có 20 năm thôi, 1954-1975), thì tại sao dân chúng vẫn còn lũ lượt tìm cách rủ nhau ra đi. Trai thì đi lao động cho nước ngoài, rồi tìm cách trốn ở lại, gái thì cắn răng chịu đựng tủi nhục lấy toàn đàn ông (già cả, tàn tật, hết thời…) của Ðài Loan, Singapore, Ðại Hàn, để có cơ hội thoát khỏi Việt Nam ??? Tại sao du học sinh, thành phần gọi là tương lai của đất nước vẫn luôn tìm mọi cách (ngay cả khi chưa học xong) để ở lại nước ngoài, như lập hôn thú (giả có mà thật cũng có) với người Việt hải ngoại, chứ nhất định không chịu trở về Việt nam???

5. Những năm gần nay, những người Việt trước nay đã trốn đi vượt biên, chạy theo để “bám gót đế quốc”, là “rác rưởi trôi dạt về bên kia bờ đại dương”, là “thành phần phản động”, là “những kẻ ăn bơ thừa, sữa cặn” như nhà nước Việt Nam vẫn từng đã nói. Nay được chào đón hoan nghênh trở về Việt Nam làm ăn sinh sống và được gọi là “Việt kiều yêu nước”, “khúc ruột ngàn dặm”? Có đúng họ “yêu nước” không? Tai sao họ không dám từ bỏ hoàn toàn quốc tịch Mỹ, Pháp, Canada, Úc, xé bỏ hộ chiếu nước ngoài và xin nhập lại quốc tịch Việt Nam và vĩnh viễn làm công dân nước Cộng Hoà XHCN Việt Nam???

6. Trong bộ môn lịch sử chương trình lớp 12, chúng tôi được giảng dạy rằng, “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” thành lập ngày 20/12/1960 với mục tiêu “đấu tranh chống quân xâm lược Mỹ và chính quyền tay sai, nhằm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”. Theo như chúng tôi tìm hiểu, năm 1961 khi Ngô Ðình Diệm ký Hiệp ước quân sự với Mỹ, thì miền Nam lúc ấy chỉ có các cố vấn Mỹ và một ít quân mang tính yểm trợ (US Support Troopes) với nhiệm vụ chính là xây dựng phi trường, cầu cống, đường xá… Mỹ chỉ bắt đầu đưa lính vào miền Nam từ năm 1965, sau khi lật đổ và giết Ngô Ðình Diệm do cương quyết từ chối không cho Mỹ trực tiếp can thiệp quân sự. Quân Mỹ thực sự đổ quân vào miền Nam sau sự kiện vịnh Bắc Bộ năm 1964. Vậy thì vào thời điểm 20/12/1960, làm gì có bóng dáng lính Mỹ nào ở Miền Nam, làm gì đã có ai xâm lược mà chống?? Các bác, các chú chống ai, chống cái gì vào năm 1960???

Ðặng Xuân Khánh

# bài từ diễn đàn PhoNang.
Hoàng Thy Mai Thảo  
#14 Posted : Tuesday, September 29, 2009 7:29:06 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,298

Thanks: 6947 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)
Ðọc “Ráng Chịu” của Trạch Gầm!

UserPostedImage

Vừa đi làm về đến nhà là nghe tiếng chuông cửa , không biết mấy tên Mễ hay mấy tay bán dạo quấy phá; tôi lén nhìn qua cửa sổ, thì ra Trạch Gầm đang đứng ngoài với chiếc mủ lính thường xuyên trên đầu!
- Chào ông trời con! sao không gọi phôn trước cha nội?
- Gọi làm gì cho mệt! Mới ở nhà in về, đem tặng ông tập thơ coi chơi!
Tôi mời Hắn ngồi, Hắn không ngồi mà đi thẳng vào chào vợ tôi - Hắn vốn là một anh chàng chuyên môn chưởi thề theo kiểu người Nam, nhưng rất ư là lịch sự với phải nữ. Hắn chào vợ tôi – nhà văn Mỹ Hiệp – và sau đó chúng tôi trao đổi với nhau về tập thơ “Vụn Vặt” trước kia và tập “Ráng Chịu” mới ra lò! Vợ tôi ngắm nghía tập thơ và hỏi:
- Anh Trạch nầy! sao người ta vẽ hình của anh có cái đầu lạ quá vậy” tóc tai cọng nào cọng nấy lung tung còn má thì nhăn nhó trông già quá đổi!
Tôi đỡ lời:
- Ý của họa sĩ là cái đầu của Trạch Gầm chứa đủ thứ trong từng ngăn dưới cái nón nhà binh. Suy nghĩ quá nên da nhăn nheo, miệng mồm xệ ra... Thế mới là thi sĩ, là nhà thơ chứ!
- Chứa toàn tiếng chữi thề thôi ông ơi!
Trạch Gầm cải, chúng tôi cùng cười...

X


Ðây là tập thơ được trình bày rất là thơ hòa với họa. Bìa trước do Họa Sĩ Dương Ngọc Sum cô đọng bởi một họa phẩm đầy ẫn dụ. Bìa sau họa sĩ Lương Trường Thọ phụ trách với cái đầu đầy thơ của một anh nhà binh thất thời...và một đoạn thơ nhớ Thẩm Quyền Ngô Minh Hồng! Tập thơ dầy 150 trang, in ấn đẹp, nghệ thuật trên giấy trắng trang trọng.

Trong suốt những dòng thơ được trình bày xen với nhạc phổ thơ do các nhạc sĩ yêu thơ Trạch Gầm và những hình ảnh lính trận ngày xưa; chưa xem nội dung ta đã thấy tập thơ là một minh họa cho dòng lịch sử đã qua và ngay bây giờ. Trải ra trên nét thơ, âm hưởng chữ nghĩa nhà binh, vừa có tính trong giới anh chị vừa bình dân, lồng trong những danh từ thật chính xác để cào cấu vào thực tế bởi những tiếng chưởi thề vô cùng ức uất, Trạch Gầm đã làm cho ta choáng váng... Thơ của Trạch Gầm không giống như thơ của bất cứ thi sĩ nào, nó mang màu sắc vừa của giới anh chị vừa của một tên thất chí vì lý tưởng của mình bị kẻ thù chà đạp’ Không phải chúng chỉ chà đạp một mình tác giả mà lên cả dân tộc Việt Nam:

Ðụ má, cho tao chưởi mầy một tiếng
Ðất của ông cha sao mầy cắt cho Tàu,
Ngậm phải củ gì mà mầy cứng miệng
Ðảng của mầy, chết mẹ... đảng tào lao!...

Cứ xem bốn câu thơ trên đủ thấy cái tức tối trào dâng trong lòng người yêu nước phải phun ra những tiếng chưởi thề. Bài thơ đó đã được mọi người tán thưởng và những tiếng chưởi thề trong thơ Trạch Gầm dể dàng đi vào lòng người mà không bị ai than phiền cũng là một nghệ thuật dùng chữ đúng lúc! Bài thơ chính trong tập thơ Ráng chịu có những câu như sau:

...Ta vào lính, bài học đầu, ráng chịu
cứ thi hành, muốn khiếu nại, làm sau
Mỗi một mạng... đổi được vài ba phút
Chiến trường đau ngập lút, lút cả đầu

... Trang nhật ký người lại thêm nước mắt
Ráng chịu te tua, ráng chịu tận cùng
Bọn ta sống sao Quê Hương lại mất
Xót xa nầy... còn ráng chịu nỗi không

Cắn rướm môi...người nhìn ta chết sững
Tuổi ba mươi mà lịm thế này sao
Bọn ta đổi bao hành trình bằng máu
Lại mất sạch rồi, mất dễ vầy sao

Người còn muốn cùng ta ráng chịu
Lại đạp đau thương, lại kiếm thanh bình
Người đã lỡ rồi làm người yêu lính
Ta đã lỡ rồi mang nợ đao binh

Ta thấy trong Ráng Chịu phảng phất những nét hào hùng của một người cố gắng cúi đầu trước nghịch cãnh chờ thời. Có thể cũng giống như Câu Tiễn phải nằm gai nếm mật để đợi ngày toàn thể dân tộc đứng lên dựng lại ngọn cờ!

Muốn nói hết con người thơ và những nhận xét về Trạch Gầm, ta không thể nào có thể diễn tả đủ bằng một bậc thầy - người ta thường gọi kính trọng là Hà Chưởng Môn – đã đề cập đến Trạch Gầm. trong buổi ra mắt tập thơ Vụn Vặt tại Thư viện Việt Nam năm 2007, tôi có phát biểu về cảm tưởng của mình và diễn tả tại sao con trạch lại biến thành con rồng để ngày đêm gầm gừ trước kẻ thù cướp nước. Hà Chưởng Môn cũng đã hạ bút:

Khi Trạch muốn, Trạch Gầm, Trạch hú
ta muốn nghe cái hú trạch Gầm
Thơ người nếu chẳng lặng câm
cũng nên gầm một tiếng gầm thật to!
Con hùm đã nằm co trong lưới
chẳng gầm lên thật mới dỡ tuồng
anh không hò hét i uông
làm nên quân giữa chiến trường cũng vui
Con hai đứa choai choai vừa lớn
Tuổi làng nhàng mơn mỡn đào tơ
Nếu không gióng trống phất cờ
Trận tiền im lặng như tờ là sao
Chữ liên miên dạ cao chẳng thẹn
chuyện tang bồng xin hen cùng ai
N ếu như tiền chẳng đã xài
Có đâu đủ hẹn cái tài trượng phu
Cam làm kẻ ngu phu ngu phụ
Biến thế gian làm nụ cười tình
Nhiều khi mình tự hỏi mình
Có ra gì nữa cái hình phù du
Trong cuộc chiến dù thu thắng lợi
Ta đâu cần thất bại thành công
Hơn nhau duy một tấm lòng
Tấm lòng đối với non sông vững bền
Cho nên lúc tiến lên khỏi thẹn
khi lui về đâu hẹn rút lui
Nghĩ xem phút chốc bùi ngùi
Ngọn cờ buông sõng ta lùi vào đâu
Chạy rong khắp năm châu bồn bể
Có cơm no đã kể là nhà
Nhìn nhau thẹn với quốc gia
Không gầm không thét thì ra mình hèn
Trạch ơi Trạch, trắng đen là thế
Trách mấy thằng vai vế lui binh
Tủi hận tấn cuội hòa bình
Cũng hô giải phóng dân thành dân ma
Hà thượng Nhân

Ðọc bài thơ của cụ Hà Chưởng Môn là ta không thể nói gì về nhà thơ Trạch Gầm thêm nữa. Tâm trạng Trach Gầm cũng là tâm trạng người lính VNCH đã phải tức tưởi buông súng để cho quân thù dày xéo quê hương và tự mình chui vào những trại tập trung để tự nguyện ngồi tù! Ðã đọc và tán thưởng Vụn Vặt thì hãy mang về tập thơ Ráng Chịu của nhà thơ mang đầy ắp uất hận, thét lên, gầm lên rất giang hồ, rất con người: Trạch Gầm! Người viết xin chúc mừng “Ráng Chịu” đã ra lò và chúc nhà thơ sẽ cho ra đời nhiều tác phẩm nữa trong tương lai không phải là “Ráng Chiụ” nữa mà phải là “Vùng Lên” là “Ðạp bằng sóng gió”!

letamanh
cuối tháng 10-09
hongvulannhi  
#15 Posted : Sunday, October 4, 2009 4:20:12 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,447

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5352 time(s) in 3598 post(s)

UserPostedImage
Dấu Yêu ơi,

Thật là một ngày vui. LN cùng Team UNT đã dọn sang Uyển Nhi Trang 14, và từ nay Team UNT sẽ hoạt động nơi đây, mong được gặp Dấu Yêu mỗi ngày mỗi đông thêm. Đó cũng là một khích lê lớn lao cho " ban biên tập " của LN.

Sở dĩ, LN chọn số 14, chẳng qua, LN cũng nghĩ, con số 13 thường được hiểu là con số mang xui xẻo đến cho ai mang nó.

LN cũng là một người có tính tin dị đoan chút chút. Vả lại, tránh đi vẫn hơn, tội gì mang con số 13 vào UNT để lo lắng mỗi ngày.

LN đang hạnh phúc trong UNT 14, nên trong đầu tràn ngập những niềm vui, khiến LN chẳng biết viết gì ...

Mong Dấu Yêu thông cảm, và cũng xin trình diện với Dấu Yêu Team UNT

Linh Phượng,
Mắt Buồn
Hoàng Thy Mai Thảo
Hồng Vũ Lan Nhi
Từ Bích
Hà Phương Hoài
Lang Thang 09

Chúc Dấu Yêu một đêm an làmnh và nhiều mộng đẹp
HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#16 Posted : Sunday, October 4, 2009 4:25:23 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,447

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5352 time(s) in 3598 post(s)
Từ Công Phụng, phát ngôn nhân tình yêu của tuổi trẻ miền Nam

Wednesday, September 23, 2009

UserPostedImage
Du Tử Lê

Một trong những nét đặc thù của sinh hoạt tân nhạc miền Nam, 20 năm, theo tôi là sự xuất hiện, như những mảnh đất tân-bồi-nghệ-thuật của lớp nhạc sĩ trẻ, thuộc thế hệ thứ hai - Những người sinh trong khoảng 1940.

Ảnh hưởng từ những thành tựu văn chương mang ý nghĩa dứt khoát bước ra khỏi vạch phấn tiền chiến; nỗ lực đoạn tuyệt mọi diễn tả có tính khuôn sáo, đã khô cứng, đã cliché; lớp nhạc sĩ trẻ, thuộc thế hệ thứ hai, ở miền Nam, cũng cho thấy sự thành công huy hoắc của họ - Nhất là lãnh vực tình ca, với những ca từ mà, người thưởng ngoạn khó tìm thấy nơi những tình khúc thời tiền chiến.

Theo nhạc sĩ Cung Tiến, Việt Nam không có âm nhạc thuần túy, hiểu theo nghĩa nhạc không lời mà, chúng ta chỉ có những ca khúc. Cho nên ca từ của một ca khúc trở thành linh hồn, yếu tố quyết định giá trị, sự tồn tại của ca khúc ấy.

Nói về ảnh hưởng của thi ca đối với âm nhạc miền Nam 20 năm trước đây, một lần, đã lâu, nhạc sĩ Nguyễn Ðức Quang cũng đồng ý rằng, nhờ những đổi mới tích cực của thi ca mà ca từ của tân nhạc đã có những chuyển biến đáng kể.

Tôi vẫn nghĩ, nếu không có những cuộc “cách mạng” chữ nghĩa một cách táo bạo của một số thi sĩ ở cuối thập niên 1950, đầu thập niên 1960, đưa thi ca miền Nam tới những biển trời chói chan cảm thức mới - Ðể sau đó, âm nhạc được chắp cánh, bay tới những biên cương tự do phơi phới; thì không ai có thể đoán biết, bao giờ tình ca miền Nam mới đoạn tuyệt được tàng cây, bóng lớn của tình khúc tiền chiến.

Một trong những thi sĩ có công làm cuộc cách mạng khá rốt ráo ở lãnh vực chữ nghĩa với thể so sánh và liên tưởng, theo tôi là Nguyên Sa.

Một Nguyên Sa, thơ tình, với những câu thơ như “Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm/như con mèo ngái ngủ trên tay anh/đôi mắt cá ươn sắp sửa xe mình/để anh giận sao chả là nước biển!...” trong bài “Nga”. Hoặc “...Nụ cười mềm như ánh nắng của cuộc chia ly/của một buổi sáng mai khi những người phu đổ rác bắt đầu đi/những thùng rác bắt đầu cọ vào nhau/với những tiếng kêu của một loài sắt lạnh/như những tiếng kêu của những chiếc đinh khô, những mình búa rắn..” trong bài “Paris”. (1)

Ngay cả câu thơ (như lời tiên tri về định mệnh chính mình), của nhà thơ Quách Thoại, trước khi mất: “Rưng rưng mùa hoa gạo/lỡ một mai tôi chết trần truồng không cơm áo”; (2) cùng một số nhà thơ khác, tất cả, cộng lại, đã làm thành những nhát rìu phá tung nhiều ngục tù ngôn ngữ sáo mòn từ tiền chiến.

Trước Nguyên Sa, tôi không thấy ai đem người yêu của mình so sánh với “chó/mèo”! Ðôi mắt của người yêu khi hờn dỗi, được ông ví von với “đôi mắt cá ươn”! Cũng trước ông, tôi chưa thấy ai đem những “người phu đổ rác,” “những thùng rác,” những “đinh”, những “búa” ra làm nhân chứng cho cuộc chia tay giữa hai người yêu nhau. Trước Quách Thoại, tôi cũng chưa thấy ai mang vào trong thơ họ, cụm từ “chết trần truồng không cơm áo”

Lý do? Rất dễ hiểu: Ðó là những hình ảnh không thơ. Không đẹp theo quan niệm thi ca cũ.

Một khi những hình ảnh được coi là không thơ, không đẹp vốn hiếm thấy xuất hiện trong dòng thơ tình thời tiền chiến; thì người ta sẽ càng khó tìm thấy chúng hơn nữa, trong những tình khúc cùng thời điểm.

Nhìn lại ca từ những tình khúc tiền chiến, ngay giai đoạn cực thịnh của phong trào lãng mạn, khi nói tới người nữ, người ta chỉ thấy những những mô tả chung chung, mờ nhạt, không cá tính. Vì thế, các nhạc sĩ thường bị “đụng hàng” khi so sánh người yêu của họ, một cách ước lệ như: “Em hay nàng” đẹp như tranh! “Em hay nàng” đẹp như thơ! Cụ thể hơn một chút thì, họ ví nhan sắc người nữ đẹp như trăng, như sao, như hoa tươi, như nắng sớmà Nghĩa là những so sánh, những ví von rất mơ hồ. Rất “huề vốn”!

Lại nữa, khi mô tả dung nhan người yêu, đa số các nhạc sĩ chú tâm vào vài điểm khôngà hiểm hóc, như tóc, môi, mắt. Do đó, chúng ta có hàng loạt tóc mây, tóc thề, tóc (dài như) suối. Về đôi mắt người nữ, thì chúng ta cũng có hàng loạt mắt buồn, mắt hồ thu, hay mắt mơ huyền. Còn môi thì chúng ta có môi tiên nữ, môi thắm, môi son, môi quyến rũ.

Làm như dung nhan hay thân thể phụ nữ, chỉ có mấy điểm đó đáng ca ngợi. Ngoại giả, những phần còn lại đều xấu! Phải quên đi! Không nên nhắc tới! Trong khi thực tế, từ lâu, đa số đã “đồng thuận” với nhau rằng: Nét đẹp, sự quyến rũ tự nhiên của bộ ngực, vòng eo, tay, chân, dáng đi của người phụ nữà là những gì ta không dễà“nhắm mắt. Bỏ qua!”

Tuy nhiên, ở thế hệ nhạc sĩ thứ hai của 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam, lãnh vực tình khúc, những giới hạn hay, những úy kỵ kể trên, đã được vượt qua.

Lần đầu tiên, giới thưởng ngoạn gặp được trong tình ca của các nhạc sĩ lớp tân- bồi-âm-nhạc này, nhiều hình ảnh mới, lạ bất ngờ, như “Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”, trong tình khúc Trịnh Công Sơn - Như “Em rơi vào đời tôi/tình yêu em khôn lớn trong dịu dàng” Hoặc “Dòng sông đang thì thầm trong tóc những khúc nhạc tình” trong các ca khúc nhan đề “Như Ngọn Buồn Rơi” và, “Tình Tự Mùa Xuân” của họ Từ.

Trước Trịnh Công Sơn, tôi không thấy nhạc sĩ nào nhân cách hóa “sỏi đá” để nói lên khao khát có nhau của đôi lứa. Trước Từ Công Phụng, tôi cũng chưa thấy một nhạc sĩ nào “vật thể hóa” người yêu khi ông dùng động tự “rơi” hoặc, nhân cách hóa dòng sông, để dòng sông có thể “thì thầm” trong tóc. Và, nếu tình khúc tiền chiến chỉ ghi nhận hình ảnh người nữ từ đầu tới cổ thì, qua một vài bài thơ phổ nhạc, ông cũng đã mang được nhiều phần khác của người nữ vào trong ca khúc của mình.

Một đặc điểm khác, tôi nghĩ, cũng nên ghi lại. Ðó là: Trước khi chúng ta có truyền hình vào cuối thập niên 1960, khởi đầu, đa số các nhạc sĩ thường nhờ tới các làn sóng phát thanh, để phổ biến sáng tác của mình. Nhưng một số nhạc sĩ thuộc thế hệ thứ hai, như Từ Công Phụng, đã không chọn đi qua chiếc cầu gập ghềnh, gian nan này.

Nhiều tình khúc Từ Công Phụng được cất lên từ sân trường, các giảng đường đại học; trước khi chúng “xuống đường” bước về đại chúng. Lớp thính giả đầu tiên của Từ Công Phụng là thanh niên, sinh viên. Họ đón nhận ông, như đón nhận một phát ngôn nhân tình yêu gần gũi, đằm thắm nhất của họ. Họ cũng tìm thấy hình bóng, trái tim họ, trong cả những tình khúc chia, lìa, phụ rẫy nhất, của họ Từ.

(còn tiếp)


Chú thích:

(1) Nhà thơ Nguyên Sa sinh ngày 1 Tháng Ba, năm 1932 tại Hà Nội. Ông mất ngày 18 Tháng Tư, năm 1998, tại miền Nam California. Cả hai bài thơ được trích dẫn, đều nằm trong “Thơ Nguyên Sa” tập 1. Tổ hợp Gió, xuất bản lần thứ 6, Saigon, 1971.
(2) Nhà thơ Quách Thoại sinh năm 1929 tại Huế. Ông mất ngày 7 Tháng Mười Một, năm 1957 tại Saigòn

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#17 Posted : Sunday, October 4, 2009 4:28:48 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,447

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5352 time(s) in 3598 post(s)
Từ Công Phụng và ‘Bây Giờ Tháng Mấy’ - bài 2


Wednesday, September 30, 2009

UserPostedImage
Từ Công Phụng (người đầu tiên tính từ phải)
trước Học Viện Quốc Gia Hành Chánh.
Du Tử Lê

Tôi không biết Từ Công Phụng tìm đến với âm nhạc hay âm nhạc đưa tay gõ những tiếng gõ rụt rè đầu tiên, nơi cánh cửa tâm hồn, khi ông mới 13 tuổi, lúc còn theo học bậc tiểu học ở quê hương Phanrang, Ninh Thuận. (*)

Ông kể, thời điểm đó, một lần, khi tình cờ nghe người anh cả đàn và hát bài “Con Thuyền Không Bến” của Ðặng Thế Phong, và “Trương Chi” của Văn Cao, ông bồi hồi, xúc động. Chạm mặt đầu tiên với âm nhạc, nơi Từ Công Phụng khiến ông ngây ngất, như sự chạm mặt với tình yêu thứ nhất. Ông bắt đầu học nhạc với người anh, qua những câu hỏi đơn giản về các nốt nhạc, cách đánh đàn.

Ông nói:

“Nhưng mãi tới năm 16 tuổi, tôi mới thực sự hiểu biết về âm nhạc một cách sâu sắc qua cuốn sách nhạc nhan đề 'Harmonie et Orchestration' của Robert de Kers, bản tiếng Pháp, xuất bản tại Paris, năm 1944; mà tôi vẫn còn giữ, như một kỷ niệm quý báu.”

Cũng thuộc về kỷ niệm thời niên thiếu, Từ Công Phụng kể, lần đầu tiên ông bước lên sân khấu là khi đang học năm lớp nhất, trường Nam Phanrang (lớp 5 bây giờ). Sau đó, ông được đề cử đi hát ở các buổi lễ lớn, thi đua cùng các trường tiểu học khác. Con đường “nghệ sĩ trình diễn” này, tiếp tục đon đả mời ông bước tới khi lên trung học. Ông luôn được chọn lên sân khấu đơn ca trong các buổi sinh hoạt văn nghệ toàn trường. Hai năm cuối cùng của bậc trung học ở các trường Duy Tân, Phanrang và Trần Hưng Ðạo, Ðà Lạt, ông được chọn làm trưởng ban văn nghệ toàn trường.

Năm 1961, ông sáng tác ca khúc “Bây Giờ Tháng Mấy.”

“Nhưng tôi không dám trình bày trước công chúng. Phần vì nhát, phần chưa tin tưởng lắm vào tài sáng tác của mình,” họ Từ tâm sự.

Thời gian ở Ðà Lạt, Từ Công Phụng cùng một số bạn học mới, thành lập ban nhạc Ngàn Thông, chơi hàng tuần cho đài phát thanh Ðà Lạt. Ca khúc “Bây Giờ Tháng Mấy” của họ Từ được trình bày lần đầu tiên, qua làn sóng điện này.

Ngay sau đó, ông nhận được rất nhiều thư khen ngợi. Những bức thư khen ngợi kia, đã khuyến khích Từ Công Phụng mạnh dạn hơn trong lãnh vực sáng tác. Và lần lượt, những ca khúc như “Mùa Thu Mây Ngàn,” “Bài Cho Em” ra đời.

Tác giả “Bây Giờ Tháng Mấy” kể, một thành viên cùng trong ban Ngàn Thông với ông, sau này cũng trở thành nhạc sĩ nổi tiếng. Ðó là nhạc sĩ Lê Uyên Phương.

Tuy nhiên, vẫn theo Từ Công Phụng, kể từ khi di chuyển về Saigòn, học Ðại Học Quốc Gia Hành Chánh, thì:

“Con đường âm nhạc của tôi mở ra thênh thang hơn. Sách vở về âm nhạc nhiều hơn, đã cho tôi một cái nhìn khác về âm nhạc. Tôi bắt đầu mê nhạc hòa tấu giao hưởng và thích nghe nhạc cổ điển Tây phương nhiều hơn. Trường hợp ca khúc ‘Bây Giờ Tháng Mấy’ cũng là một cái duyên kỳ lạ, đưa nó tới quảng đại quần chúng. Ban đầu nó chỉ nằm trong khuôn viên ký túc xá của trường Quốc Gia Hành Chánh. Ðêm đêm anh em ngồi quây quần chung quanh, nghe tôi hát. Bản ‘Bây Giờ Tháng Mấy’ đã bị một anh bạn ‘chôm’, đem ra nhà xuất bản gạ bán giùm tôi. Nhà xuất bản Minh Phát lúc bấy giờ đã trả giá bản nhạc ấy có $4,000; và được hứa hẹn khi nào bán chạy sẽ trả thêm. Sau khi ca sĩ Nhật Trường trình bày ca khúc ấy, lần đầu tiên trên đài Quân Ðội, bản nhạc bán chạy như tôm tươi. Nhạc lẻ in ra bán hết chục ngàn này tới chục ngàn khác, mà lời hứa hẹn của Minh Phát ngày nào, cũng tan bay theo gió!”


Về nguồn gốc của ca khúc đầu tay vừa đề cập, Từ Công Phụng nói:

“‘Bây Giờ Tháng Mấy’ là một sáng tác hoàn toàn hư cấu, là những mơ mộng của chàng học sinh mới lớn, là tâm tư của một tên học trò đọc quá nhiều tiểu thuyết lãng mạn,” cho nên, như ghi nhận của nhà văn Song Thao: “‘Bây Giờ Tháng Mấy’ đã bắt được nhịp đập con tim của giới trẻ lúc bấy giờ. Lúc họ đang sống thấp thỏm trong hoàn cảnh chiến tranh, khao khát một tình yêu trong sáng lãng mạn. Và Từ Công Phụng đã mang lại cho họ món ăn tinh thần ấy.”

Sau gần 40 năm, kể từ sáng tác đầu tay, cảnh thổ âm nhạc mang tên Từ Công Phụng vẫn là tình ca. Ông tâm sự:

“Với tôi, tình ca vẫn là con đường đẹp nhất dẫn mọi người đến gần nhau hơn, chia sẻ được với nhau nhiều hơn vì cùng chung một hơi thở.”

Họ Từ nói thêm:

“...Cho đến tuổi này, chúng ta không còn thì giờ để chia lìa. Quá muộn màng cho một bắt đầu mới (?). Dĩ nhiên mỗi tuổi cái nhìn về cuộc đời có khác đi (tùy người). Và dĩ nhiên sự chuyển hướng có đậm nét hay không, chắc chắn là phải có trong sáng tác của tôi sau này khi ra hải ngoại và khi tuổi đời đã chồng chất.” Nhân đề cặp tới tình khúc, nhạc sĩ Từ cũng đưa ra quan niệm của ông chung quanh hai danh từ “ca khúc” và “nhạc phẩm.”

Ông đề nghị những bài hát hiện nay các ca sĩ thường hát, chúng ta nên gọi là “ca khúc” hay “bài hát”, hơn là “nhạc phẩm.”

“Vì danh từ ‘nhạc phẩm’ thường được dành cho những sáng tác âm nhạc lớn. Những sáng tác dùng nốt nhạc để diễn tả tâm tư hay hình ảnh v.v... Nhưng vì dùng nốt nhạc để diễn tả khiến không mấy ai hiểu nổi. Nên chúng ta mới có ca khúc. Ca khúc dùng nốt nhạc để chuyển lời ca đến với khán thính giả thì dễ hiểu hơn. Cho nên, nhạc và lời bao giờ cũng phải quyện với nhau sao cho tương xứng. Nói cách khác là khéo xếp đặt lời ca và nốt nhạc làm sao dễ đi vào lòng người. Tóm lại, ca khúc là chuyển tâm tư của người viết đến người nghe bằng những lời thơ qua âm nhạc” Ông nói.

Về thói quen sáng tác, Từ Công Phụng cho biết, ông không biết các nhạc sĩ sáng tác ca khúc như thế nào; nhưng riêng với ông, ông coi trọng cả hai thứ: Nhạc và Lời. Ông nói, Nhạc phải cho hay, Lời phải cho đẹp và ý nghĩa. Ðôi khi ông viết nhạc trước theo dòng cảm hứng và tìm lời phù hợp với nốt nhạc gắn vào. Ðôi khi ông lại làm lời trước. Ðó là trường hợp ông muốn nói tới một điều gì đặc biệtà Sau đó ông mới tìm nốt nhạc gắn vào.

Ông tóm gọn:

“Tôi luôn tìm cách hành âm cho có sự thay đổi khác lạ; gây thích thú cho người nghe. Và cũng có đôi khi, tôi viết luôn hai thứ một lúc.”
Du Tử Lê

(Tuần sau tiếp)

Chú thích:
(*): Từ Công Phụng sinh ngày 27 Tháng Bảy, năm 1943 tại xã Văn Lâm, huyện Ninh Phước, tỉnh Ninh Thuận.

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hà Phương Hoài  
#18 Posted : Sunday, October 4, 2009 4:43:02 PM(UTC)
Hà Phương Hoài

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/14/2011(UTC)
Posts: 1,237
Location: USA

Thanks: 144 times
Was thanked: 102 time(s) in 61 post(s)
CSVN đồng thuận với ai, đồng thuận cái gì?

Friday, October 02, 2009

UserPostedImage

Phiên xử những người bất đồng chính kiến với nhà nước Cộng Sản
tại Sài Gòn (Hình: Getty Images)
Phạm Trần

Hoa Thịnh Ðốn - Ở Việt Nam bất cứ chuyện gì cũng có thể biến thành phong trào để thi đua vì nói không thôi cũng có thể hái ra tiền và còn là dịp, nếu gặp may, được thăng quan tiến chức.

Vì vậy mà trong thời gian 6 tháng cuối của năm 2009, mọi người đã phải nghe đến ngẹt lỗ tai hai nhóm chữ “đồng thuận”và “phản biện” trong xã hội của Nông Ðức Mạnh, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam và của các cán bộ, đảng viên cấp dưới.

Trước hết, hãy nghe Nông Ðức Mạnh kêu gọi: “Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam phát huy hơn nữa vai trò, vị trí của mình trong việc tiếp tục củng cố, tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc, phát huy dân chủ, tăng cường sự đồng thuận xã hội, thực hiện đại đoàn kết từ cơ sở, trong từng cộng đồng dân cư đến toàn dân, toàn quân trên phạm vi toàn quốc.” (Trích diễn văn tại buổi khai mạc Ðại Hội Ðại Biểu Toàn Quốc lần thứ VII Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam ngày 28 Tháng Chín, 2009 tại Hà Nội).

Nhưng tại sao phải “tăng cường” cả “đoàn kết” và “đồng thuận” trong xã hội từ hạ tầng cơ sở và trong tất cả 54 cộng đồng dân tộc đang sống trên lãnh thổ Việt Nam? Người ta chỉ “tăng cường” khi chưa đủ, nhưng việc nước mà dân chưa đoàn kết và chưa đồng thuận với chính phủ thì nhà nước này phải có vấn đề.

Một là dân không muốn tiếp tục để cho nhà nước nắm đầu, bảo sao nghe vậy. Hai là dân không tán thành những việc làm của chính phủ.

Ở các nước dân chủ tân tiến, nhà nước đối thoại với dân qua các cuộc gặp trực tiếp, tiếp nhận ý kiến bằng thư từ, hay gián tiếp qua các đại biểu của dân và qua báo chí. Nhưng những việc này không xảy ra ở Việt Nam vì đảng độc tài, nhà nước độc quyền, cán bộ coi dân như rơm rác và đảng bắt báo chí phải chịu chỉ huy và kiểm soát chặt chẽ của nhà nước để tuyên truyền và phục vụ đảng.

Do vậy, thông tin chỉ còn một chiều nên ở Việt Nam không có đối thoại, hay “phản biện” dân chủ giữa dân và nhà nước; không còn tình trạng người dân luôn luôn “một lòng, một dạ” với đảng như nhà nước tuyên truyền.

Như vậy, liệu đã đến lúc đảng và nhà nước có nên cho dân biết tại sao đảng chưa đoàn kết được toàn khối 85 triệu người dân và xã hội đã “đồng thuận” được bao nhiêu phần trăm đối với các chủ trương, chính sách của nhà nước?

Cả hai vấn đề này, nếu chỉ nghe nói bằng miệng thì không mấy ai để ý, nhưng nếu chịu khó bình tĩnh suy nghĩ thì khi dân chưa hoàn toàn nhất trí với nhà nước thì đảng và nhà nước này không còn được người dân tín nhiệm nữa.

Có lẽ vì thế mà Huỳnh Ðảm, người tái đắc cử chức chủ tịch Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc khóa VII đã nói trong cuộc họp báo tại Hà Nội sau khi bế mạc hội nghị, “Muốn huy động được sức mạnh toàn dân tộc, không có cách nào khác hơn là phải phát huy dân chủ, tăng cường đồng thuận xã hội, đó cũng là ưu tiên của bản thân tôi cũng như Ðoàn Chủ Tịch UBTƯ MTTQ Việt Nam nhiệm kỳ 2009-2014. Ðồng thời, MTTQ sẽ có chương trình hành động cụ thể để đẩy mạnh hoạt động giám sát và phản biện xã hội trên cơ sở phối hợp với các cơ quan có thẩm quyền của nhà nước.” (Báo Ðiện tử VietNamNet, 30 Tháng Chín, 2009)

Nhưng “phát huy dân chủ”như thế nào, trong đảng hay ngoài nhân dân? Nếu chỉ “dân chủ” trong nội bộ đảng với nhau thì nhân dân, thành phần bị cai trị, phải đứng ngoài nhìn vào.

Khi nói đến nhiệm vụ giám sát, Huỳnh Ðảm khoe từ nay Mặt Trận, “Không chỉ tham gia trong quá trình xây dựng chính sách, MTTQ sẽ tăng cường giám sát việc tổ chức thực hiện, hoạt động của các cán bộ, công chức xem có thực sự là công bộc của dân hay không.”

Ðây là một thay đổi lớn so với nhiệm vụ “giám sát” vô hiệu lực từ trước tới nay của tổ chức này.

Theo Luật Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam ngày 12 Tháng Sáu, năm 1999 thì tổ chức này có nhiệm vụ: “Giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, đại biểu dân cử và cán bộ, công chức nhà nước; tập hợp ý kiến, kiến nghị của nhân dân để phản ánh, kiến nghị với đảng và nhà nước; tham gia xây dựng và củng cố chính quyền nhân dân; cùng nhà nước chăm lo, bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của nhân dân; tham gia phát triển tình hữu nghị, hợp tác giữa nhân dân Việt Nam với nhân dân các nước trong khu vực và trên thế giới.” (Ðiều 2), nhưng trong thực tế tổ chức này không làm được việc gì, nhất là trong lĩnh vực chống tham nhũng.

Các ý kiến hay kiến nghị của dân gửi cho đảng qua tay cán bộ của Mặt Trận, hay của chính Mặt Rrận, thường bị “ngâm tôm”vì nhiều cấp lãnh đạo trong Mặt Trận cũng là những đảng viên cao cấp nên giao việc giám sát nhà nước cho Mặt Trận cũng giống như giao quyền trọng tài cho một cầu thủ mà người trong nước gọi là “vừa đá bóng vừa thổi còi.”


Tiếp tục suy thoái

Ðó cũng chính là sự thừa nhận của Nông Ðức Mạnh trong diễn văn ngày khai mạc hội nghị, 28 Tháng Tám, 2009. Mạnh nói, “Tình trạng suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và nhân dân và tình trạng tham nhũng, lãng phí, quan liêu vẫn còn nghiêm trọng. Một số nội dung trong chính sách xây dựng và phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc chưa được thực hiện đầy đủ. Công tác dân vận, nội dung và phương thức hoạt động của Mặt Trận, các đoàn thể chính trị-xã hội còn có mặt chậm đổi mới, có biểu hiện hành chính hóa và hình thức chủ nghĩa. Việc phát huy quyền làm chủ của nhân dân, sâu sát cơ sở, nắm bắt tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của đoàn viên, hội viên, các tầng lớp nhân dân, đồng bào các dân tộc thiểu số, đồng bào có đạo còn hạn chế.”

Tại sao Mạnh lại nhắc lại những thiếu sót này của đảng? Bởi vì đảng hay Mặt Trận cũng là một và nhà nước hay đảng cũng là một nên tuy là 3 thành viên, nhưng lại cùng ở trong một tổ chức đảng nên Mạnh muốn chia bớt gánh nặng khiếm khuyết cho Mặt Trận để nhẹ phần trách nhiệm của cá nhân mình.

Vì vậy Mạnh hứa với Mặt Trận là sẽ, “Tiếp tục xây dựng và hoàn thiện nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, đẩy mạnh cải cách hành chính; phòng chống tham nhũng, thực hành tiết kiệm, chống lãng phí.”

Mạnh còn kêu gọi Mặt Trận, “Tổ chức và hướng dẫn nhân dân phát huy quyền làm chủ, chủ động và tích cực tham gia xây dựng đảng, nhà nước trong sạch, vững mạnh, nhất là ở cơ sở; củng cố và tăng cường mối quan hệ gắn bó mật thiết giữa ÐẢNG, NHÀ nước với nhân dân, góp phần cùng các tổ chức đảng tạo ra sự chuyển biến căn bản trong việc ngăn chặn, từng bước đẩy lùi sự suy thoái tư tưởng, đạo đức, lối sống trong một bộ phận cán bộ, đảng viên và nhân dân... cùng các cơ quan xây dựng, hoàn thiện nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa; tạo sự chuyển biến mạnh mẽ trong thực hành tiết kiệm, phòng chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu. Nâng cao chất lượng, hiệu quả của công tác thanh tra nhân dân; thực hiện tốt chức năng giám sát và phản biện xã hội theo đúng quy định của pháp luật.”

Khi Mạnh kêu gọi Mặt Trận “thực hiện tốt chức năng giám sát và phản biện xã hội” thì Mạnh lại quên chính đảng và nhà nước đã không thèm để ý đến thái độ chống khai thác Bauxite tại Tây Nguyên của nhiều chục ngàn công dân trong và ngoài nước, trong đó có cả những trí thức, nhà khoa học, chuyên gia các ngành, các nhà văn hóa, sinh viên, tu sỹ, học sinh cho đến Tướng Võ Nguyên Giáp, một trong những công thần hàng đầu của đảng CSVN.

Mạnh còn dung túng để cho tay sai đó đây viết bài mạ lỵ, chụp mũ những ai lên tiếng bảo vệ tài nguyên và chủ quyền quốc gia. Thậm chí Mạnh đã để cho lực lượng công an truy bắt những thanh niên, thiếu nữ, các ông già, bà cả và thiếu niên xuống đường chống Tầu có âm mưu mở rộng lãnh thổ xuống phía Nam để chiếm các đảo của Việt Nam ở biển Ðông, đặc biệt là Trường Sa, sau khi đã chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974.

Tệ hại hơn, Mạnh đã để cho Ban Tuyên Giáo và một số sĩ quan trong quân đội thuộc Viện Khoa Học Xã Hội Nhân Văn Quân Sự-Bộ Quốc Phòng viết bài chụp mũ những người chống khai thác Bauxite và cảnh giác hiểm họa Trung Hoa bành trướng lãnh thổ là nằm trong điều được gọi là “âm mưu diễn biến hòa bình” của các “thế lực thù địch” chống “nhân dân” và “tổ quốc”!

Ðiều này đã giải thích tại sao trong xã hội Việt Nam ngày nay không có sự “đồng thuận” giữa người dân và thành phần cai trị để xây dựng Việt Nam thành một nước giàu mạnh, dân chủ và văn minh.
Phạm Trần

(Tháng Mười, 2009)

Hoàng Thy Mai Thảo  
#19 Posted : Sunday, October 4, 2009 5:35:51 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 17,298

Thanks: 6947 times
Was thanked: 2770 time(s) in 1957 post(s)
UserPostedImage


UserPostedImage cỏ lau dáng-thơ, photo by TT_HTMT
[url="http://www.imeem.com/people/7I3-Pys/music/_6-ttIeQ/upmn-tram-nam-hoa-co-goi-ten-mot-nguoi/"]Trăm Năm Hoa Cỏ Gọi Tên Một Người[/url] (Diễn ngâm - Uyên Phương Minh Nguyệt)
Lá vàng nhớ gió chơi vơi
Gởi vào lòng phố đôi lời tiễn Thu
Một chiều Đông lạnh hồn ru
Nửa phương trời vắng sương mù tuyết giăng
Vội vàng con sáo sang ngang
Bến đò thuyền đậu muộn màng khách qua
Sông sâu giòng chảy nối mùa
Đi về đôi ngả dư thừa tháng năm
Nhắn gì ví dặm xa xăm
Thương hoài gối mộng trở trăn muộn phiền
Đếm sầu cát trắng ngủ yên
Trăm năm hoa cỏ gọi tên một người !?

Paris, minuit - 6 janvier 2009 ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo
Linh Phuong  
#20 Posted : Sunday, October 4, 2009 6:30:05 PM(UTC)
Linh Phuong

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,357

Angela Merkel, người phụ nữ quyền uy nhất thế giới hiện nay

Tuesday, September 29, 2009

UserPostedImage
Nữ Thủ Tướng Ðức Angela Merkel. (Hình: Getty Images)
Phan Tú Khuynh

Bà Anglela Merkel là thủ tướng đương nhiệm của Cộng Hòa Liên Bang Ðức. Bà Merkel là đại biểu dân cử của tiểu bang Mecklenburg-Vorpommern tại Quốc Hội Ðức và là chủ tịch Liên Hiệp Dân Chủ Thiên Chúa Giáo từ ngày 10 Tháng Tư năm 2000. Sau cuộc bầu cử toàn quốc ngày 22 Tháng Mười Một năm 2005, bà Merkel lãnh đạo một chính phủ liên hiệp gồm Liên Hiệp Dân Chủ Thiên Chúa Giáo, Liên Hiệp Xã Hội Thiên Chúa Giáo và đảng Dân Chủ Xã Hội Ðức.

Vào ngày 28 Tháng Chín năm 2009, bà Angela Merel được tái bầu vào chức vụ thủ tướng Ðức sau khi đảng của bà chiếm được 33.8% số phiếu bầu, đánh bại phe đối lập Dân Chủ Xã Hội 10% số phiếu. Lần này, bà lập chính phủ liên hiệp với phe Dân Chủ Tự Do là phe giành được 14.6 % số phiếu bầu.

Năm 2007, bà Merkel trở thành chủ tịch Hội Ðồng Âu Châu và nữ chủ tịch Khối G-8. Bà đóng vai trò chủ yếu trong cuộc thương lượng Hiệp Ước Lisbon và Tuyên Ngôn Berlin. Về chính sách đối nội của Ðức, việc cải tổ nền y tế quốc gia cùng vấn đề năng lượng là các vấn đề mà chính phủ dưới quyền lãnh đạo của bà chuyên chú giải quyết.

Bà Merkel là nhà lãnh đạo kiên quyết ủng hộ cuộc chiếm tranh Iraq của Hoa Kỳ. Trong cả hai năm 2006 và 2007, bà Merkel là vị nữ thủ tướng đầu tiên của Ðức được tạp chí Forbes Magazine bình bầu làm người phụ nữ quyền uy nhất thế giới. Năm 2008, bà trở thành người phụ nữ thứ nhì trong lịch sử làm chủ tịch Khối G-8, sau nữ Thủ Tướng Margaret Thatcher của Anh.

Vào năm 2008, bà Merkel nhận lãnh giải thưởng Charlemagne Prize “về công sức của bà nhằm cải tổ Liên Hiệp Âu Châu” do Tổng Thống Pháp Nicolas Sarkozy trao tặng. Cũng vào năm 2008, bà Merkel được trao tặng giải Karlspreis về những cam kết thống nhất Âu Châu của bà.

Detmar Doering, chủ tịch Viện Liberal Institute ở Postdam, bày tỏ ý kiến về bà Merkel như sau: “Có người bảo rằng Angela Merkel nom tẻ nhạt và quê mùa, nhưng như thế là đánh giá thấp bà rồi.” Ông Doering cho rằng bà Merkel, vị thủ tướng liên bang đầu tiên xuất thân từ Ðông Ðức Cộng Sản, không cần phải dựa vào ma lực chính trị để được lòng cử tri, bởi vì bà là một chính khách thực tiễn có khả năng khơi dậy niềm tin nơi quần chúng. Ông nhận xét tiếp: “Cử tri Ðức chẳng dại khờ gì, họ đâu có muốn một Britney Spears làm thủ tướng mà họ chỉ cần có một lãnh tụ đứng đắn và nghiêm chỉnh để họ có thể trông cậy vào. Bà Merkel hiểu biết rõ việc mình làm.”

Chào đời ngày 17 Tháng Bảy năm 1954, Angela Merkel mới được vài tháng tuổi thì thân phụ, là một mục sư Lutheran, được giao quyền quản nhiệm một xứ đạo nhỏ tại Ðông Ðức. Bà lớn lên tại một vùng quê bên ngoài thủ đô Berlin (Bá Linh) và đã chứng tỏ có năng khiếu cao về toán, khoa học, và sinh ngữ. Bà đậu bằng tiến sĩ vật lý nhưng sau đó lại làm chuyên gia hóa học tại một viện khoa học ở Ðông Ðức.

Bà chưa bao giờ dấn thân vào chính trị, nhưng, ở vào tuổi 36, bà dấn thân vào phong trào dân chủ đang bùng lên tại Ðông Ðức hồi năm 1989. Rồi sau khi Bức Tường Bá Linh sụp đỏ, bà trở thành nữ phát ngôn viên chính quyền sau các cuộc bầu cử dân chủ đầu tiên tại miền đất từng do Cộng Sản cai trị.

Hai tháng trước khi Ðức Quốc thống nhất, bà Merkel gia nhập đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo. Và ba tháng sau, bà đã được mời vào nội các của Thủ Tướng Helmut Kohl trong chức vụ bộ trưởng phụ nữ và thanh thiếu niên. Bà tự mình tiến thân bên trong đảng, cứ lên chức mãi cho tới khi được Liên Hiệp Dân Chủ Thiên Chúa Giáo chọn làm lãnh tụ vào năm 2000. Bà Anglea Merkel được bầu làm nữ thủ tướng đầu tiên của Cộng Hòa Liên Bang Ðức vào năm 2005.

Angela Merkel lập gia đình với một giáo sư hóa học gốc ở Berlin, ông Joachim Sauer. Hai vợ chồng không có con cái.
Users browsing this topic
Guest
73 Pages123>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.