Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

55 Pages«<3334353637>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Linh Phuong  
#681 Posted : Saturday, November 1, 2008 12:32:19 AM(UTC)
Linh Phuong

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,357

CHUYỂN ĐỔI GIỚI TÍNH Những người đẹp chuyển đổi giới tính.

UserPostedImage
Nguyễn Thượng Chánh,
DVM

Keywords: Transgender, Transvesties, Ladies boys, Katoeys, Sex reassignement surgery
Các cậu cảm thấy rất khổ sở trong cơ thể của một thằng con trai. Lúc nào các cậu cũng vẫn nghĩ mình là con gái. Tuy mang thân xác thanh niên nhưng cách suy nghĩ, mơ ước, tình cảm, sở thích, hành động, và cử chỉ của họ đều rập theo khuôn mẫu của một phụ nữ.

Họ hằng mơ ước được trở thành một thiếu nữ duyên dáng theo đúng nghĩa của nó.
Ý tưởng nầy đã bắt đầu nhen nhúm từ tuổi dậy thì, và họ vẫn nuôi dưỡng giấc mơ một ngày nào đó họ có thể chuyển đổi giới tính của mình để trở thành một người phụ nữ trọn vẹn...
MỘT HIỆN TƯỢNG KHÁ PHỔ BIẾN

Xã hội ngày nay đã cởi mở nhiều hơn xưa, bớt xem chuyện đồng tính luyến ái, bóng, đồng hệ, homo, gay, lesbian là việc cấm kỵ tabou.
Đây là chuyện cá nhân mà thôi.
Nhan nhản quanh ta, trong sở làm, trong chợ búa, trong giới thể thao, nghệ sĩ, tài tử, vân vân... đều có hiện tượng nầy.

Theo ước đoán của giới chức năng Việt Nam thì cứ 10.000 - 12.000 người, thì có một người mắc bệnh giới tính không rõ ràng hoặc có cấu trúc...bất thường mà thiên hạ gọi nôm na là lại đực lại cái, hay bóng.
Tính ra cả xứ số nầy phải trên 7.000 người.

http://www..let/xahoi/2007/10/749249/

Xã hội thì phải có người thế nầy người thế nọ.

Tuy nhiên, thành kiến và sự kỳ thị đối với giới bóng vẫn còn tồn tại khá mạnh mẽ tại một vài nơi trên thế giới.
TRĂM ĐẮNG NGÀN CAY

Họ không giống ai hết nên phải chịu đựng thành kiến và sự dèm pha của xã hội, sự khinh rẻ của bạn bè và sự ruồng bỏ của gia đình. Họ rất khổ sở nhưng cha mẹ họ cũng không khá hơn gì.
Rồi còn cái vụ có cậu hay cô lúc đầu thì rất normal, lấy vợ lấy chồng, có con có cái như mọi nguời bình thường. Thế rồi, tự nhiên đùng một cái họ từ bỏ tất cả để chạy theo người yêu mới, nhưng kẹt là người đó lại cùng giới tính với họ.
Không ai hiểu tại sao hết!
Khoa học thì cho rằng có sự lệch lạc trong tế bào não thế nào đó nên họ mới như thế.
Phật giáo thì cho rằng đây là cái nghiệp phải gánh chịu mà thôi.
Ai muốn hiểu sao cũng được hết.
BANGKOK, THIÊN ĐÀNG HẠ GIỚI

Bangkok, thủ đô của Thái Lan là nơi tập trung chùa chiền nhiều nhất thế giới, nhưng đồng thời cũng là nơi rất nổi tiếng về các món ăn chơi đồi trụy.

Hiện tượng homo, gay, lesbian, pédé, lại đực lại cái, chuyển đổi giới tính (transgender) khá phổ biến khắp nơi. Dân Thái gọi những người chuyển đổi giới tính là katoeys hay ladies boys.

Nói nhỏ với các bạn nình ông, có đi du lịch một mình bên Thái Lan thì nên cẩn thận với ba cái vụ nầy. Trong mấy cái phòng tắm hơi, có rất nhiều em ướt át trẻ đẹp mê hồn lắm, nhưng coi chừng trúng nhầm đồ giả đó. Thấy vậy mà hổng phải vậy đâu. Coi chừng quê một cục đó!

Theo Philip Cornwel Smith, một nhà văn sống nhiều năm tại Bangkok cho biết là, không như dân Âu Châu, người Thái nhìn việc chuyển đổi giới tính với cặp mắt bao dung hơn. Họ không xem việc nầy là một điều cấm kỵ tabou.

Tại xã hội Âu Mỹ, mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà cũng không phải dễ dàng gì đâu.
Theo ông ta, đây là lý do tại sao một số đàn ông Tây phương bỏ rơi các bà để đi tìm các người đàn ông khác.

Những ladies boys sẽ đảm nhận vai trò trung gian giữa hai giống đực và cái (theo tác phẩm Very Thai- Every Popular Culture 2005). Có người gọi ladies boys thuộc về giới tính thứ ba, và hổng biết ông Smith nầy thuộc vào nhóm nào?
THÁI LAN, MỘT QUỐC GIA THẬT CỞI MỞ

Thái Lan bớt xem việc chuyển đổi giới tính là tabou... Họ cho rằng đây là một chuyện rất bình thường mà thôi, và có lẽ Phật giáo đã ảnh hưởng rất nhiều vào cách suy nghĩ khoan dung của người Thái.

Theo ý kiến của cô Crystal, một katoey và đồng thời cũng là manager của hãng Nong Film rất nổi tiếng, thì cái vóc dáng nhỏ thó mảnh khảnh của người đàn ông Thái thường được đề cao và ưa chuộng trong văn chương nghệ thuật Thái Lan. Nó là biểu tượng cho cái đẹp của người phụ nữ Thái Lan. Có lẽ đây là lý do chính đã thúc đẩy các cậu muốn chuyển đổi giới tính để trở thành các cô.

Khác với bậc phụ huynh sống tại nông thôn rất bảo thủ, phần đông cha mẹ tại thành thị có vẻ rất cởi mở trước vấn chuyển đổi giới tính. Họ ít khi ngăn cấm, phản đối việc con cái muốn làm cái chuyện ngược đời nầy.
Ngày nay, tại Thái Lan rất nhiều cô nhiều cậu có khuynh hướng muốn được đổi giống lúc họ còn rất nhỏ tuổi. Chắc chắn đây là ác mộng của gia đình nhưng cha mẹ vì thương con nên ít khi chống đối lại ý muốn của con mình.

Có nhiều cậu đã bắt đầu sử dụng hormones để thay đổi ngoại hình từ tuổi 12-13. Cậu nào có cha mẹ khá giả thì thường được cho phép đi chuyển đổi giới tính tại bệnh viện.
Trước một nhu cầu khá đặc biệt nầy, một số bác sĩ thẩm mỹ tạo hình chụp lấy thời cơ nhảy ra kiếm ăn. Bangkok, thủ đô Thái Lan có thể được xem như leader trên thế giới về phẩu thuật biến cậu thành cô hoặc ngược lại.
Cậu trở thành cô hoặc cô trở thành cậu, là chuyện dễ òm miễn là có đủ tiền trả hay không mà thôi.
Có rất nhiều bệnh viện rất nổi tiếng tại Bangkok chuyên về giải phẫu chuyển đổi giới tính.

http://www.hygeiabeauty.com/sexchangevn.html
http://www.hygeiabeauty.com/medicalfacilities.html
GIẢI PHẪU CHUYỂN ĐỔI GIỚI TÍNH HAY SRS (SEX REASSIGNEMENT SURGERY)

Đây là những cuộc giải phẫu tạo hình rất khó khăn và thật phức tạp. Các nhà giải phẫu phải thật giỏi, khéo tay và đồng thời cũng cần phải có óc nghệ thuật nữa.
Hormone được sử dụng từ một năm trước để chuẩn bị. Biến chứng rất dễ xảy ra. Tuy vậy, các cô các cậu vẫn quyết tâm nhào vô. Xin chào thua và bái phục sát đất. Nói chung thì các cô rất hài lòng và nói rằng họ đạt nhiều hạnh phúc thật sự sau khi được giải phẫu đổi giống.

Các bạn chắc cũng thắc mắc không biết đồ giả như vậy có xài có được không? Về điểm nầy thì người viết xin chịu thua thôi, nhưng mình nghĩ rằng đồ thiệt đôi lúc còn trở chứng bất tử thì còn nói chi là đồ giả nữa.

Nếu quý bạn tò mò muốn xem hình xin click vào link dưới đây. Rùng rợn lắm. Yếu tim xin đừng nên xem.

http://plasticsurgerypho...ery-before-andafter.html

Một trong nhiều bệnh viện nổi tiếng về thẩm mỹ và giải phẫu SRS phải kể đến Yanhee International Hospital.

Đây là một bệnh viện cao tầng rất tân tiến nằm trong một khu sang trọng giữa thủ đô Bangkok, Thái Lan.
Khu giải phẫu chiếm trọn tầng thứ năm. Bác Sĩ Greechart Porsinsirirak, là một trong nhiều vị bác sĩ tài ba của bệnh viện Yanhee.
Ngoài việc đổi giống, bệnh viện còn đảm nhận rất nhiều dịch vụ khác nữa, chẳng hạn như: bôm ngực, hút mỡ bụng, sửa cằm, sửa mũi, chân mày, chỉnh hình và tân trang lại phụ tùng theo sở thích của khách hàng, như cắt tém lại cho gọn ghẽ và dễ coi, vá lại thành origin, nhỏ làm cho lớn ra, ngắn làm dài hơn, giải phẫu sửa mặt căng da, kể cả sửa lại giọng nói để trở thành ca sĩ đi show, và vân vân...

Xem bản kê dịch vụ và giá biểu dưới đây:

http://www.hygeiabeauty....tml?_kk=yanhee%20hospita l&_kt=8580d1dc-fa00-425e-bc78-ae9246afcee4

Giá biểu giải phẫu chuyển đổi giới tính SRS:
*-Cậu thành cô (Male to female): 6500$/cộng thêm tiền nằm bệnh viện và săn sóc trong hai tuần (130$/đêm).
*-Cô thành cậu( Female to male): 15100$/cộng thêm tiền nằm bệnh viện 27 đêm.

Khách hàng của bệnh viện Yanhee tuổi từ 16 đến 65. Thỉnh thoảng cũng có khách hàng quá nhỏ tuổi xin được giải phẫu, nhưng đều bị từ chối và được Bác Sĩ Greechart khuyên bảo nên chờ thêm vài ba năm nữa để quyết định được phần chính chắn hơn! Nhưng thường thì những bệnh viện khác đều lượm hết những khách hàng này.

Người viết đoán mò là, có lẽ ca sĩ Cindy Thái Tài và Cát Tuyền chắc đã được giải phẫu chuyển đổi giới tính tại bệnh viện nổi tiếng nầy. Ca sĩ Cát Tuyền vừa mới lấy chồng.

http://www.nld..let/tintuc/chinh-tri-xa-hoi/234840.asp
http://www.vtc.vn/vanhoa...-xe-hoa/177447/index.htm
http://www.vietime.com/news/index.aspxn/575/6124
VẪN CÒN NHIỀU KHÓ KHĂN

Tuy xã hội Thái Lan đã cởi mở rất nhiều, nhưng không vì thế mà giới kateoys đã có được cuộc sống yên vui như mọi người.
Về mặt hành chánh họ vẫn còn gặp rất nhiều khó khăn mỗi khi cần phải xin giấy tờ tùy thân.

Về pháp lý, họ vẫn còn mang giới tính cũ của họ trước ngày được giải phẫu đổi giống. Tuy ngày nay mặt mũi, dáng dấp họ đã là đàn bà 99% nhưng trên giấy tờ thì họ vẫn còn là đàn ông.
Đó là điểm thật rắc rối.

Không như Nhật Bản, Đại Hàn, Nam Dương, Tân Tây Lan và Úc Châu là những quốc gia rất uyển chuyển biết thích nghi vào tình trạng của người được đổi giống.

Các ladies boys ở Thái Lan than phiền là họ không thể nào đệ nạp đơn để xin job làm cảnh sát hay làm tiếp viên hàng không hoặc xin passeport đi du lịch.
KHÔNG CÒN CON ĐƯỜNG NÀO KHÁC

Ngày nay tại Thái Lan, càng ngày càng có thêm nhiều ladies boys ăn nên làm ra, chẳng hạn như có người đã trở thành bác sĩ, luật sư, thương gia, manager hãng phim, nghệ sĩ, vũ nữ, thơ ký văn phòng, thậm chí còn có Toom, một cựu vô địch môn võ cổ truyền Thái Lan sau khi được chuyển đổi giới tính đã trở thành cô gái mỹ miều chuyên dạy võ cho trẻ em.

Tuy nói vậy chớ phần đông ladies boys rất chật vật tìm một chỗ đứng trong xã hội.
Đa số đều xuất thân từ nông thôn, chẳng hạn như từ tỉnh Chiang Mai nằm ở cực Bắc của lãnh thổ Thái Lan. Đây là những vùng rất nghèo khó, dân tình còn thủ cựu, rất bảo thủ và cũng rất thành kiến với vấn đề katoey.

Sự kiện bất lợi nầy đã xua đẩy các Katoeys phải tìm đường phiêu bạt về vùng Bangkok nằm về phía Nam, một số lớn tấp vào thành phố duyên hải Pattaya khét tiếng về kỹ nghệ tình dục. Họ không thể làm gì khác hơn ngoài cái nghề xưa nhất của nhân loại...
KẾT LUẬN

Bóng, bán nam bán nữ, lại đực lại cái, đồng hệ, homo, gay, lesbian, transvesties, katoey, ladies boys là những từ không mấy gì đẹp đẽ gì cho lắm để ám chỉ một giới khá đặc biệt...

Từ ngàn xưa vẫn có họ rồi, nhưng ít có người dám nói đến vì đây là việc cấm kỵ hay tabou. Ngược lại, ngày nay dân tình đã cởi mở hơn xưa, tư duy cũng thay đổi nhiều cho nên các chuyện khác thường này có vẻ nhiều hơn xưa, vì được thiên hạ thường xuyên bàn bạc một cách công khai.

Nhiều quốc gia Tây phương trong đó có Canada đã có luật chống kỳ thị giới homo, và luật cũng cho phép hai người cùng giới tính được quyền kết hôn với nhau theo dúng danh nghĩa pháp lý như một cặp vợ chồng bình thường. Họ làm gì trong phòng ngủ là quyền tự do, là chuyện riêng tư của họ mắc mớ gì mà thiên hạ cần phải thắc mắc.

Tại Montreal có khu phố gay được mệnh danh là Village Gay, nằm trên đường Ste Cathérine Est, khoảng giữa hai đường Amshert và Papineau.

Mỗi năm vào mùa hè, giới gay Montreal có tổ chức diễn hành xe hoa trong một cuộc lễ hội tưng bừng đầy màu sắc gọi là LA FIERTÉ GAY, với sự tham dự của cả ngàn dân gay, lesbian và laidies boys. Họ ăn mặc, trai cũng như gái, hết sức lạ kỳ và mát mẻ.

Gay, lesbian, ladies boys là những thực thể của cuộc sống ngày nay. Họ sanh ra như vậy đó. Trúng ai nấy chịu.
Đừng hỏi tại sao, không có ai có thể trả lời được hết.
Xin hãy nhìn những khác biệt đó bằng...con tim./.
Tham khảo:
-Lena Mauger. Au pays des hommes femmes; Le Nouvel Observateur 20-30 Avril 2008
http://hebdo.nouvelobs.com/hebdo/parution/ p2268/articles/a373252.html
Montreal, Nov 01, 2008
Tu Bich  
#682 Posted : Saturday, November 1, 2008 4:16:37 PM(UTC)
Tu Bich

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,508

Nước cờ chót của Nghị sĩ McCain
Ngô Nhân Dụng-Thursday, October 30, 2008

Ai cũng công nhận: Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2008 có tính cách lịch sử. Lúc đầu năm còn chưa biết ứng cử viên đảng Dân Chủ sẽ là một phụ nữ hay một người da đen, cả hai đều là chuyện lạ. Một người Mỹ da đen là ứng cử viên tổng thống của một trong hai đảng lớn phải coi là một hiện tượng không ngờ. Nếu Nghị Sĩ Barack Obama đắc cử cả thế giới phải kinh ngạc. Nếu cả Hành Pháp lẫn Quốc Hội nước Mỹ cùng thuộc đảng Dân Chủ, họ có thể thay đổi cả tư tưởng nền tảng trong việc điều hành kinh tế, xã hội, giống như đã thay đổi trong thập niên 1930. Mỗi thế kỷ chỉ xẩy ra một vài lần như vậy. Nếu Nghị Sĩ John McCain lại thắng, thì còn kinh ngạc hơn nữa, vì hiện nay ông tự nhận là đã bị qua mặt! Nhưng chuyện gì cũng có thể xẩy ra!

Năm nay, dân chúng Mỹ được tác động rất mạnh, hơn những cuộc bầu cử gần đây; cả hai ứng cử viên tổng thống đều thu hút cảm tình nồng nhiệt của các cử tri theo họ. Những người ủng hộ Ðảng Dân Chủ đã nao nức ngay trong cuộc tranh cử sơ bộ giữa ông Obama và bà Hillary Clinton, số người tham dự các cuộc bỏ phiếu sơ bộ đông chưa từng thấy. Những đám đông hàng chục đến hàng trăm ngàn người tới dự để nghe các ứng cử viên nói.

Phía đảng Cộng Hòa, lúc đầu Nghị Sĩ McCain không thu hút được những thành phần bảo thủ cơ sở của đảng, vì ông quả thật là một nhà chính trị rất ôn hòa, bị giới tôn giáo nghi ngờ. Nhưng sau khi ông chọn một ứng cử viên phó tổng thống rất bảo thủ, bà Sarah Palin đã huy động được thành phần cơ sở này. Nhờ có bà Palin nên có những đám đông mấy chục ngàn người bắt đầu tới nghe bà và ông McCain vận động.

Với tinh thần hăng hái này, có thể đoán tỷ số cử tri đi bỏ phiếu năm nay sẽ rất cao. Từ năm 1968, số người Mỹ đi bầu thường dưới 60% tổng số cử tri ghi danh. Trong những năm 1976, 80, 88, tỷ số xuống dưới 55%; xuống thấp nhất vào năm 1996, dưới 52%. Năm nay chúng ta có thể đoán tỷ lệ cử tri đi bầu có thể cao hơn 60% như năm 2004. Ngay bây giờ, số người đi bầu sớm ở những tiểu bang cho phép, đã cao hơn mức bình thường rồi. Cho đến ngày 27 Tháng Mười đã có 18% số cử tri bỏ phiếu rồi.

Tỷ lệ cử tri đi bầu ở các nước mới thiết lập chế độ dân chủ thường cao, vì người ta đã tranh đấu đòi được tự do cho nên họ muốn thi hành quyền tự do lựa chọn. Còn ở những nước tiên tiến như thì tỷ lệ thường rất thấp. Tỷ số thấp không phải vì người dân không tin lá phiếu của mình có khả năng thay đổi vận mệnh quốc gia, nhưng vì người ta thấy không có đề tài nào quan trọng đối với họ để phải đích thân chọn lựa. Năm 2004 tỷ lệ tăng vọt (từ dưới 55% năm 2000 lên tới trên 60%) cũng vì có nhiều đề tài tranh cử gay go gây xung động tình cảm, lôi kéo mọi người. Năm đó đảng Dân Chủ nêu vấn đề Iraq để thu hút những người chống chiến tranh, còn đảng Cộng Hòa đưa những vấn đề phá thai, và hôn nhân đồng tính lên hàng đầu để vận động các cử tri nhiệt tín về tôn giáo đi bỏ phiếu. Năm 2008 này thì kinh tế là vấn đề quan trọng nhất, nhưng kinh tế thường là một vấn đề của lý trí, không khích động tình cảm. Nếu số người đi bỏ phiếu đông năm nay, đó là vì cuộc bỏ phiếu này có tính cách lịch sử thật, người ta muốn có mặt, tham dự!

Yếu tố kỹ thuật cũng thúc đẩy dân Mỹ quan tâm đến bầu cử nhiều hơn trong năm nay. Mạng lưới Internet là một khí cụ tranh cử được khai thác tận tình. Những blog mọc lên như nấm, ngoài tầm kiểm soát của các ứng cử viên, cho nên thường mạnh miệng hơn! Nhưng cũng nhờ Internet Obama đã được hơn 2 triệu người góp vào quỹ tranh cử, một nửa số người ủng hộ ông chỉ góp những số tiền từ 200 đô la trở xuống. Nhiều đài ti vi năm nay cũng loan tin tranh cử suốt ngày, người dân muốn làm ngơ cũng không được! Nhân cách các ứng cử viên vẫn là yếu tố lôi cuốn nhất. Bà Hillary Clinton (Dân Chủ) và ông Mike Huckabee (Cộng Hòa) đều đã từng huy động những đám đông nhiệt thành của họ. Ông Obama, ông McCain và bà Palin đều có cá tính mạnh mẽ và thu hút mọi người, không phải là những hình ảnh chính trị gia quen thuộc.

Tương đối, cuộc tranh cử năm nay diễn ra trong không khí lành mạnh, có thể nói là “sạch sẽ” hơn mấy lần trước. Dân chúng Mỹ không phải chứng kiến những vụ đả phá, khích bác và xuyên tạc lộ liễu như trong nhiều cuộc tranh cử khác, những năm 1988 và 2004 chẳng hạn. Khi có những người nóng tính phát biểu những lời lỗ mãng, chính Nghị Sĩ John McCain đã lên tiếng yêu cầu mọi người phải tỏ lòng tôn trọng ứng cử viên đối lập với ông. Ông McCain còn nói thẳng với những người ủng hộ rằng ông Obama là một người cha, một người chồng đáng kính trọng. Ðây là một cách cư xử rất cao thượng khiến ông Obama phải công khai cảm ơn. Còn ông Obama thì luôn luôn nhắc lại những lời ngợi ca ông McCain là một người ái quốc và đã phục vụ quốc gia hết mình (để sau đó chê ông McCain sai lầm về kinh tế!) Ai cũng phải công nhận Nghị Sĩ John McCain là một người hùng thật sự, một người trung trực, đặt công ích trên tư lợi. Có nhiều lúc phản ứng của ông quá chân thật, không có vẻ gì là chính trị gia! Nhưng Nghị Sĩ Barack Obama cũng tỏ ra là một người có sức thu hút mạnh, điềm đạm và khôn ngoan; ông diễn tả được những ước mơ mà nhiều người Mỹ, nhất là giới trẻ muốn chia sẻ. Ðây là một cuộc tranh cử của hai con người đàng hoàng, tử tế, mặc dù có nhiều người ủng hộ họ không tự kiềm chế được như họ!

Một điểm son trong mùa bầu cử năm nay là hai ứng cử viên và hai ban vận động của họ đã trình bày các chủ trương, các chính sách quốc gia mà họ sẽ theo đuổi. Mà những chủ trương chính sách của hai bên có những điểm khác nhau, rõ ràng là khác nhau, để các cử tri biết mình lựa chọn cái gì. Các ứng cử viên đã vạch ra những điểm khác biệt đó, chứ không phải chỉ hô những khẩu hiệu mà thôi. Các cử tri không bị đánh lừa về những vấn đề giả, mặc dù lớn lao nhưng một vị tổng thống không thể giải quyết được.

Dù kết quả các cuộc nghiên cứu dư luận ra sao, người thận trong cũng không thể nói chắc ai sẽ được dân Mỹ chọn làm vị tổng thống thứ 44 trong mấy ngày nữa. Nghị Sĩ John McCain đã nói thẳng là ông không tin tưởng vào kết quả của những cuộc nghiên cứu dư luận.

Từ một tháng nay, theo dõi những kết quả này trong mạng lưới RealClearPolitics, ông Obama lúc nào cũng dẫn trước ông McCain, trên toàn quốc. Mạng lưới này mỗi ngày tính kết quả trung bình của nhiều cuộc nghiên cứu khác nhau, cho thấy mức chênh lệch từ 2, 3 điểm tới 6, 7 điểm. Nghị Sĩ McCain cho rằng các cuộc nghiên cứu này có thể sai, và ông tin tưởng ở người dân bỏ phiếu hơn là tin ở những nhà nghiên cứu và phân tích dư luận! Mặt khác, ông cũng nói đùa là ông thích đóng vai người không đang yếu thế (underdog).

Một lý do khiến nhiều người nghi ngờ, là kết quả các cuộc nghiên cứu dư luận khác nhau nhiều quá. Như trong ngày 28 Tháng Mười, Gallup và Rasmussen đều cho ông Obama dẫn trước ông McCain 3 điểm (50% và 47%) trên toàn quốc, nhưng ngày 26 thì Pew Research lại thấy ông Obama dẫn trước 15 điểm! Cũng ngày 28, Reuters và Zogby cho thấy số chênh lệch là 5 điểm, còn GWU lại chỉ cho số chênh lệch là 3. Nghiên cứu dư luận là một khoa học, nhưng phương pháp khoa học nào cũng có thể lầm khi đem thử ở hiện trường.

Ðể nghiên cứu dư luận, phải chọn một số người thuộc đủ mọi thành phần trong dân chúng để hỏi ý kiến. Nếu trong số các cử tri toàn quốc có các thành phần khác nhau về giới tính, mầu da, tôn giáo, lợi tức khác nhau, sống ở các địa phương khác nhau, thì nhà nghiên cứu phải tìm được một “mẫu” khoảng 800 đến 1200 người; trong mẫu đó có đủ các thành phần như trong dân số, với các tỷ lệ tương ứng. Mẫu nhỏ quá thì không đáng tin cậy bằng mẫu đông người hơn. Người nghiên cứu lại muốn chọn những người nằm mẫu này một cách tình cờ, ngẫu nhiên, càng ngẫu nhiên thì mức tin cậy càng cao.

Vậy các cuộc nghiên cứu có thể sai như thế nào?

Một yếu tố là thành phần những người được chọn trong mẫu để phỏng vấn có thể không tiêu biểu cho cả dân số. Pew Research thấy kết quả Obama vượt McCain tới 15 điểm vì họ giả thiết là năm nay tỷ lệ số người da đen và giới trẻ sẽ đi bầu đông hơn các năm trước. Ngược lại, ban vận động của ông McCain cho là thành phần cử tri năm nay không khác gì năm 2004. Ðây là một điều mà chỉ sau ngày bỏ phiếu chúng ta mới biết được ai đúng ai sai. Nếu các nhà nghiên cứu của Pew đúng thì Nghị Sĩ Obama sẽ thắng với một số phiếu cử tri đoàn rất lớn. Như RealClearPolitics đếm ngày 30 Tháng Mười, nếu các kết quả hiện giờ vẫn giữ cho tới ngày bỏ phiếu, ông Obama sẽ được 364 phiếu, ông McCain chỉ được 174 phiếu cử tri đoàn!

Sau vấn đề chọn mẫu để phỏng vấn còn vấn đề những người được phỏng vấn có trả lời hay không. Người phỏng vấn gọi một số điện thoại, nhưng người chủ nhà vắng mặt, không trả lời, hoặc từ chối tham dự, là bị bỏ qua, gọi sang số khác. Nếu số người “vắng mặt” đó cùng thuộc một khuynh hướng thì kết quả cuộc nghiên cứu sẽ nghiêng về khuynh hướng đối lập. Một nhược điểm của các cuộc nghiên cứu hiện nay là người ta không gọi được các điện thoại di động, chỉ dùng các điện thoại có đường dây. Do đó, các cuộc phỏng vấn cũng bỏ sót một số rất đông cử tri có thể là tiêu biểu.

Một nhóm cử tri mà Nghị Sĩ John McCain đang nhắm tới là những người chưa quyết định sẽ bỏ phiếu cho ai, chiếm từ 7 đến 10% tổng số tùy theo tiểu bang. Nếu những người đó vào phút chót ủng hộ ông McCain thì kết quả ở một số tiểu bang then chốt sẽ nghiêng để cho ông có thể lật ngược thế cờ.

Cho nên trong những ngày cuối cùng của cuộc tranh cử, ông John McCain đang nhắm vào một cố tiểu bang then chốt. Ðặc biệt, ông đang chi ba phần tư quỹ quảng cáo truyền hình vào ba tiểu bang với nhiều phiếu cử tri đoàn: Ohio (20), Florida (21) và Pennsylvania (27). Ở Ohio tuần trước ông Obama có lúc được hơn 14%, tuần này có cuộc nghiên cứu thấy tỷ số rút xuống chỉ còn 3%, chứng tỏ những đợt tấn công mới của ông McCain (I'm running to be commander-in-chief not redistributor-in-chief) có hiệu quả. Ở Florida mức chênh lệch là 3.5%, nằm trong khoảng sai số. Ở Pennsylvania, ông Obama dẫn trước 12% nhưng ông McCain vẫn tấn công; vì ông tin có những cử tri chưa quyết định thuộc thành phần lao động, đàn ông và da trắng có thể ngả sang phía mình.

Trong cuộc chạy đua nước rút vào những ngày chót này, nếu ông McCain giữ được Ohio, Florida trong tay Cộng Hòa và chiếm thêm được Pennsylvania thì ông có thể vẫn thu đủ 270 phiếu cử tri đoàn để thắng, dù có bị mất một số tiểu bang nhỏ cho đối thủ.

Nếu không, thì Nghị Sĩ John McCain sẽ chịu thua với niềm hãnh diện là ông đã chiến đấu đến phút chót, với tư cách một chiến sĩ! Ông sẽ lui về đóng vai một nghị sĩ cương trực, thẳng thắn và độc lập ở Thượng Viện, vai trò mà ông đã giữ hơn 22 năm qua khiến mọi người đều kính trọng, kể cả các đối thủ của ông.

hongvulannhi  
#683 Posted : Sunday, November 2, 2008 4:00:17 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
NÓI MỘT LẦN THÔI

Bỗng dưng vắng bặt tình tri kỷ
Còn mong gì nữa tiếng tri âm
Mưa nắng bốn mùa thay đổi hướng
Sỏi đá còn mòn, nước xoáy quanh.

Cứ ngỡ nhìn nhau là đã hiểu
Cần chi phải nói rõ thành lời
Chỉ một sai lầm trong hiện hữu
Lòng xa tắp tít tận trùng khơi.

Sắp hết cuộc đời, giờ mới biết
Tình là sương khói, thoảng qua mau
Mây trôi, nước chảy, thuyền xa bến
Sông bao nhiêu nhánh, biển bao sâu?

Nói một lần thôi, rồi sẽ im
Như cánh sao băng, khuất nẻo chìm
Như thủy triều dâng, rồi sẽ hạ
Như dòng máu đỏ chảy về tim.

Hãy quay mặt, đừng nhìn nhau nữa
Tình sẽ trôi xa, mộng sẽ tàn
Trắng cả đôi tay, đời lận đận
Chén ngọc sầu, lệ nhỏ, vỡ tan.
HONG VU LAN NHI
11/1/08
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#684 Posted : Sunday, November 2, 2008 11:15:37 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
TẠP GHI HUY PHƯƠNG
CHÚT ƠN NGHĨA CUỐI ÐỜI



Một người chẳng may rơi xuống giếng sâu, có người trông thấy vội hô hoán lên: “Có người rơi xuống giếng!” Xóm giềng kẻ đem thang, người đem giây xúm lại cố cứu người kia lên khỏi miệng giếng. Ra khỏi chỗ hiểm nghèo, thoát chết, người kia chỉ thấy những người chung quanh đang cầm các dụng cụ để cấp cứu, mà không biết đến người đầu tiên đã phát giác ra việc y bị rơi xuống giếng sâu, thậm chí y chẳng phản ứng gì chứng tỏ y vừa thoát khỏi cảnh hiểm nghèo, được an toàn rồi, y cắm đầu đi thẳng. Gần đây, luận về một sự giúp đỡ trong quá khứ cho những người tù chính trị, người ta đã phân tích, đem sợi tóc chẻ làm tư để phủ nhận công ơn những ai đã giúp đỡ mình, dù ít dù nhiều, dù bằng cách này hay cách khác. Ðể khỏi phải mang ơn hay tránh mặc cảm là kẻ vô ơn, người ta phải tự lừa dối cả với chính mình bằng cách vẽ lại hình ảnh người ơn một cách xấu xa, bôi xấu đến mức tàn tệ. Khi xúc động với lòng biết ơn, người ta vẽ nên hình ảnh bà Tiên nhiệm mầu chan chứa lòng bác ái, khi bất bình người ta sẵn sàng tô vẽ hình ảnh ấy thành một mụ phù thủy quái ác. Thật ra, chúng ta không phải nhất thiết làm những chuyện như vậy, vì vào những ngày xa xưa ấy, những người bỏ công sức, bằng cách này hay cách khác để tìm cách cứu vớt những người lâm nạn, không có ai mong mỏi sẽ có một ngày nào đó được đền đáp lại, dù chỉ là một câu cám ơn đầu lưỡi.

Tôi còn nhớ chuyện có người cho tôi một cục kẹo nhỏ khoảng ba mươi năm về trước. Sau ba năm ở trại Cẩm Nhân, Yên Bái, vào giữa năm 1978, từ dưới sự quản lý của bộ đội Việt Cộng, nhóm tù miền Nam của tôi được chuyển về Bắc Thái, đặt dưới sự canh gác của bọn công an áo vàng. Mấy năm đầu tiên trên đất Việt Bắc, giữa núi rừng lam sơn chương khí, chúng tôi tưởng chừng như đã sức tàn lực kiệt, nhưng về với những trại giam công an, giữa bốn bức tường cao với những vọng gác, giây kẽm gai, ngày làm lụng vất vả như trâu cày, tối về còn bị ngồi lên đồng, kiểm thảo, phê bình, với cơn rét đậm cùng với cái bụng đói triền miên, những người tù miền Nam bắt đầu thấy tuyệt vọng khi nghĩ đến một ngày về. Thời gian ấy, một hạt muối cũng thiếu, đừng nói gì đến hạt đường, và cả bọn như những thây người xanh xao, nhợt nhạt, những con ma đói dật dờ.

Giữa lúc ấy, một người bạn cùng đội tù có vợ ra thăm nuôi. Ðây là một tin vui cho cả trại tù, vì như thế thì có thể một chiến dịch cho gia đình tù thăm nuôi để cứu sống bọn tù, nhưng không phải ai cũng được hưởng thứ ân huệ ấy, vì hoàn cảnh mỗi người mỗi khác. Chiều hôm ấy, trong giờ ăn tối, với lưng chén bánh canh bột mì lỏng bỏng như mọi ngày, người bạn tù hạnh phúc mới được thăm nuôi, phân phát cho anh em trong đội tù, mỗi người một chiếc kẹo. Chiếc kẹo màu nâu đen, nhỏ bằng đầu ngón tay út, được bọc bằng một mảnh giấy trong. Tôi cẩn thận giữ nó trong túi áo, sau khi dùng xong phần ăn, rửa chén muổng, súc miệng rồi mới tìm một góc hè, ngồi xuống để làm cái công việc trang trọng là thưởng thức một cục kẹo nhỏ sau gần ba năm tù đói khát. Viên kẹo ngọt từ từ tan trong miệng đưa chất ngọt theo nước bọt xuống cổ họng, như một vài giọt nước rơi xuống trên mảnh đất cát khô cằn. Khi viên kẹo tan hết trong miệng, thì nước mắt tôi cũng lưng tròng. Nghĩ đến cảnh ngộ lúc bấy giờ, không thể nào tôi ngăn được chút ý nghĩ xót xa về tấm thân tù đày phiêu bạt. Ba mươi năm rồi, từ buổi chiều hôm ấy ở trại tù Bắc Thái tôi vẫn còn nhớ đến viên kẹo nhỏ như mới hôm qua, cũng như không thể quên tên người bạn đã cho tôi viên kẹo: Tống Hữu Kinh.

Bất cứ người bạn tù nào khi có quà thăm nuôi chắc chắn không thể nhớ rằng đã cho ai một cục kẹo vào một trường hợp như thế. Người cho không thể nhớ, nhưng người nhận thì khó quên. Bây giờ trên đất nước này, tôi có thể mua cả một tấn đường hay một xe tải kẹo bánh, nhưng tôi không thể dùng bất cứ thứ của cải nào để trả ơn lại cho người bạn tù năm xưa. Nhiều người quan niệm rằng không cần phải mang ơn người chỉ cho ta một cục kẹo, chỉ vì lý do cái vật ấy quá nhỏ.

Tôi nghĩ không một ai trong chúng tôi, một người Việt Nam đã bỏ xứ ra đi vì chế độ Cộng Sản, về thăm thủ đô Hoa Thịnh Ðốn của nước Mỹ mà không bỏ chút thời giờ ghé thăm “Bức Tường Ðá Ðen” khắc tên 58,000 người chiến binh Hoa Kỳ đã hy sinh nơi chiến trường xa xôi ấy, nơi vùng đất mà chúng tôi đã từ đó ra đi vì cuộc chiến bất thành, nơi mà “những kẻ xấu đã thắng trận” (the wrong guys won!) Tôi không nhớ rõ là tôi đã đến đây bao nhiêu lần, mỗi lần như thế nhìn hình ảnh của chính mình phản chiếu trong bức tường đá đen, chi chít những dòng tên họ xa lạ, tôi lại thấy ngậm ngùi.

Tôi có thể biết tên một vài người bạn Mỹ đã được khắc trên bức tường đá đen ấy, nhưng con số không quá mấy đầu ngón tay. Ví như ngày trước, người thanh niên phi công Hoa kỳ mang tên John McCain gãy cánh trên vùng trời Bắc Việt, chết vì nhiệm vụ mà nước Mỹ đã giao phó cho ông, tên ông được khắc trên bức tường đá đen, thì tôi cũng không biết hay không để ý ông là ai? Không như chúng tôi, những người tù miền Nam, ông đã trở về, bước trên thảm đỏ, dù chỉ là một anh hùng chiến bại và đã gầy dựng lại cuộc đời tốt đẹp vì ông còn có quê hương và đất nước của ông. Ông đã chiến đấu cho đất nước của tôi, ông đã trải qua những ngày tủi nhục đọa đày trong nhà tù gian ác nhất của thế giới, gia đình ông cũng ly tán như những gia đình ly tán của anh em chúng tôi, phải chăng vì vậy mà ông cũng thấy chạnh lòng khi nghĩ đến những người “đồng hội, đồng thuyền”.

Chọn một con đường khác ngoài con đường phục vụ tổ quốc ông bằng công trận, ông đã thật không quên đến chúng tôi, ngày ấy đang ở trong nhà tù vì biết đến hoàn cảnh thất trận, tù đày của những người lính như chúng tôi, mà bây giờ sau lưng chúng tôi không còn gì nữa. Chúng tôi không quy trách nhiệm cho ai, chỉ biết đến tấm lòng bao dung của một đất nước bao dung và của những con người tử tế như ông. Vì vậy mà hôm nay chúng tôi hiện diện nơi đây, đã “xin nhận nơi này làm quê hương.”

Tuy mang quốc tịch Hoa Kỳ, chúng tôi không phải là người Mỹ muốn luận về thời cuộc, về khả năng lãnh đạo, về những gì đang xẩy ra trên sân khấu thế giới và trong hậu trường chính trị của nước Mỹ. Có thể tôi đã nghĩ về ông bằng cảm tính của một con người bình thường của một người đã mang ơn ông. Có thể bây giờ thì mọi sự đã an bài, lá phiếu của tôi bầu cho ông chỉ là một giọt nước trong đại dương, không có ảnh hưởng gì đến đại cuộc. Không bầu cho ông, chẳng ai bắt lỗi tôi, nhưng tôi chưa bao giờ muốn trở thành một kẻ vô ơn và trong lòng không thấy sự bình yên.

Tôi chính là người đã rơi xuống cái giếng sâu kia, tôi không biết rõ ông là người đã la lên tiếng gọi đầu tiên để người ta xúm lại cứu tôi hay ông là người đã bỏ chiếc thang giây xuống. Bằng cách nào thì tôi cũng không được phép quên ơn ông. Tôi còn nhớ có người đã cho tôi một cục kẹo nhỏ vào một buổi chiều đói khát tận cùng trong một trại tù ở Việt Bắc, lẽ nào tôi quên được ông và đất nước của ông đã cho tôi có được cuộc sống hôm nay.
Người ta đang kêu gọi xóa bỏ hận thù, điều đó tôi thật chưa làm được, nhưng trong xã hội loài người này, tôi chưa thấy ai kêu gọi xóa bỏ những điều ân nghĩa.
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Linh Phuong  
#685 Posted : Monday, November 3, 2008 4:18:09 PM(UTC)
Linh Phuong

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,357

Ngày mai bầu cử, để xem ông Quân Nguyễn đoán trúng hay sai!.
Linh Phượng.

Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải vinh danh tác phẩm Viết Về Nước Mỹ 2007. Cùng vợ con đến Mỹ năm 1987, ông trở lại trường học, tốt nghiệp cao học về Sociology tại CSUF, đệ tam đẳng huyền đai Tae Kwon Do, từng làm counlelor tại nhà tù tiểu bang ở Chino, và hiện là state parole officer ở Santa Ana. Bài mới nhất của ông là chuyện mùa bầu cử Tổng Thống Mỹ.
***
Đã lâu lắm rồi, cũng phải chục năm có dư, tôi không còn cái thú vui xem số tử vi nữa! Có lẽ, phần vì công việc làm ăn bận bịu chẳng có thời giờ, nhưng cái chính vẫn là tại bà xã rầy rà hoài làm phát chán. Theo bả thì ngồi đăm chiêu nghĩ ngợi hàng giờ trước cái lá số trông như ông cụ coi chán làm sao, dù có xem đúng "phóc" đi nữa cũng vẫn là làm chuyện "ruồi bu", vừa mất thời giờ, vừa khổ sở nặn đầu bóp trán tính toán tới lui, có khi còn bị giảm thọ vì "tiết lộ thiên cơ" hổng chừng... (lo gì, nếu đoán trúng mới bị giảm thọ, còn đoán... trật thì hổng sao hết, có khi còn được tặng rượu XO!)

Tính tôi hay ngang (với vợ), lại ưa làm chuyện "ruồi bu", nhiều khi vợ vặn hỏi tại sao, tôi thường trả lời nhát gừng, "Because I can!" (Tại vì tôi làm được!), làm nàng thêm điên tiết, nhưng cãi cọ với vợ hoài cũng làm "nhụt khí anh hùng", riết rồi thấy chán luôn những việc mình thường ưa thích! (Trừ cái vụ nằm coi "football" à nha, lại vô mùa nữa rồi, vừa coi "College" vừa coi "NFL", ngày 4 tháng 8, đã thiệt!)
Bữa nay, đi làm về sớm, quởn nằm bật TV coi tin tức CNN chút xíu, bỗng thấy bà con trên tin tức bu lại ca om sòm, "Happy birthday to you! Happy birthday to you! Happy birthday to... Obama!", mới hay cái ông thượng nghị sĩ da đen này bữa nay ăn sinh nhật thứ 47 của chả (tuồi ta mình là 48 rồi).

Tôi chợt nẩy ra ý nghĩ, "Ủa, bữa nay vô tình biết được ngày sanh của cha này, chả lại đang tranh cử tổng thống coi bộ năm ăn năm thua lắm, sao không thử xem tử vi chả coi có vô được Tòa Bạch Ốc cú này không?"
Thiệt ra, tôi cũng rành chuyện chính trị Mỹ vì đọc báo Mỹ coi tin tức CNN mỗi ngày. Nhưng tôi lại rất ghét bàn chuyện chánh trị (và tôn giáo) vì kinh nghiệm sống cho thấy nóí chuyện đó chỉ đưa tới tranh luận cãi cọ xuông chẳng đi tới đâu! Tính tôi thấy sao nghĩ sao nói vậy, đôi khi vô tình làm người gợi chuyện chính trị (để dò la phe phái quan điểm coi phải phe ta không!) bực mình để bụng, như chuyện bầu cử chẳng hạn, có ngu mới không biết đứa thắng cử thì vợ con, anh em, phe cánh nó nhờ. Nó lại giầu sẵn ăn tới đời chít cũng không hết, chỉ cần thêm quyền thế danh vọng cho sướng đủ bộ, còn mình ăn cái giải gì mà chuốc vô thân ba cái vụ tranh luận tào lao rồi sanh hiềm khích lẫn nhau cho mệt! Nó lại lo thân nó phe nó cho giàu thêm, còn mình ai hông làm mà có ăn? Bộ lo kiếm ăn lo mất "job", lo trả tiền nhà tiền "bill" hàng tháng, tiền học con cái chưa đã sao? Không thấy chung quanh hàng chục ngàn người mất việc, mất nhà, mất bảo hiểm sức khỏe cho gia đình, đang phải chui rúc sống trong xe... bộ mình ngoại lệ chắc, không lo sao được! Đâu phải cứ nghĩ hễ mất "job" thì dựa vào con để ăn "welfare" làm tiền mặt vẫn sống ung dung, đâu có đủ, còn liêm sỉ nữa, để đâu?
Nói cho vui vậy thôi, chứ tôi vẫn biết sách có câu, "Sống chết ở Trời, giàu nghèo có số, và công danh chẳng phải muốn mà được". Tôi lại nhìn cuộc đời ở Mỹ dưới con mắt thực tiễn và vô tư của một nhà xã hội học (tốt nghiệp xã hội học mà lị), một người thuộc chủng tộc thiểu số, một anh tỵ nạn VN chống cộng, và một viên chức công lực kỳ cựu của Mỹ.

Do đó, khi cư xử với mọi người mọi sắc dân tôi luôn luôn quan tâm và tôn trọng họ như những con người, những đứa con do Thượng Đế sinh ra, nhưng có thêm cha mẹ, anh em, vợ con. Cái con người bằng xương bằng thịt biết thế nào là đói khát, tật bệnh, đau khổ, lo âu, yêu ghét, ước mơ, hạnh phúc, tội lỗi, lý tưởng, và đôi khi dám hy sinh thân mình cho lẽ sống lẽ phải... rồi cuối cùng là một cái chết không thể tránh! Ước mong sao họ cũng đối xử với tôi hệt như vậy, cái con người mong manh một ngày sẽ lụi tàn đó. Tôi lại hãnh diện mình là người Á Châu... xấu xí và ốm nhách, vậy chứ có khi còn ít bị xã hội Mỹ kỳ thị hơn Mỹ đen và Mễ. Tôi luôn nhắc nhớ mình đến Mỹ sống là vì đất nước tôi bị đế quốc bán đứng cho Tầu cộng hơn ba mươi năm trước, và với tư cách một viên chức công lực tận tụy với nghề nghiệp (dù chỉ để mưu sinh và nuôi vợ con), làm sao tôi có thể hành xử nhiệm vụ một cách tuyệt đối công bằng nếu tôi mang chút tính khí kỳ thị trong tâm tư? Điều này chắc chắn không thể có và không thể chấp nhận được!

Theo tôi, người mình ở Mỹ thường có khuynh hướng "trọng (thành ra quí) Mỹ trắng, sợ (thành ra ghét) Mỹ đen, khinh Mễ (thành ra chê bai), và ganh tỵ... đồng hương (thành ra dò hỏi)". Có thể, vì ông cha mình xưa bị Tây đô hộ hơn 80 năm mà thành cái nếp cho tới ngày nay chăng? Bọn Tây trắng xưa lại dùng đám lính đánh thuê "Lê Dương" đem sang đàn áp dân các thuộc địa, mà trong số đó không ít là lính Tây đen tuyển mộ từ Phi Châu. Bọn này man rợ chẳng thua gì Tây trắng, nhưng vì hình dáng bề ngoài đen đủi to lớn dễ sợ nên ông bà mình cảm thấy sợ mà ghét hơn, thế thôi! Còn chuyện khinh Mễ và ganh tỵ đồng hương xin miễn bàn ở đây vì không phải là mục đích của bài viết này.
Bên Mỹ, đám đen, do cha ông bao đời làm nô lệ nên ít nhiều vẫn còn mang tính khí mặc cảm tự ti mà khó vươn lên trong xã hội, thành ra có một số lớn giới trẻ uất ức sinh ra du thủ du thực nhất là trong các thành phố lớn như New York và Los Angeles . Đám này hay lên tin tức hằng ngày do trộm cắp cướp bóc, bắn giết, băng đảng, bán ma túy... và đứng hạng nhì về số lượng trong tù (hạng nhất vẫn là Mỹ trắng, hạng ba mới đến Mễ), nên bà con ta lại càng sợ và không ưa hơn. Cho nên, trong kỳ bầu cử TT này, bạn bè và lối xóm đồng hương của tôi, mười người ngồi tán dóc thì hết chín nói ủng hộ McCain (còn có chịu cất công đi bầu hay không lại là chuyện khác, hơn nữa tỉ số người Việt và Á Châu ở Mỹ quá nhỏ, khó ảnh hưởng nổi vụ bầu cử TT Mỹ, nhất là tại bang Cali!), chứ ai lại chọn Mỹ đen, phần lớn có thể cũng là vì lý do sâu xa nói trên chăng? Cũng không phải ngẫu nhiên mà bà con mình ở Mỹ đa số ủng hộ Đảng Cộng Hòa. Họ nói đảng này diều hâu khoái chiến tranh, thích làm bá chủ thế giới, và chống cộng hơn!
Còn nhớ TT Nixon hông, diều hâu số một, cho B52 oanh tạc Hà Nội tanh banh sắp sửa xin đầu hàng thì... ngừng, vì đã gửi Kissinger đi đêm sang Bắc Kinh rồi, giả bộ làm dữ lấy tiếng để lừa phỉnh đồng minh VNCH mà thôi! Nói chi thêm đau lòng, Dân Chủ hay Cộng Hòa gì cũng cá mè một lứa, hễ cái gì đem lợi cho bọn tư bản Mỹ là chính phủ Mỹ, TT Mỹ nó bán đứng đồng minh liền, có riêng gì xứ mình bị bán đứng đâu, Tưởng Giới Thạch của Đài Loan, Vua Shah của Iran, Saddam của Iraq... xưa cũng là "bạn" của Mỹ vậy! Nay mình bám lấy lý do khi xưa Mỹ bán đứng VN làm dân tộc mình đau khổ, thì bây giờ Mỹ chẳng nên "bán đứng" cái chính phủ hiện nay ở Iraq bằng cách rút chân ra khỏi cuộc chiến sa lầy ở đó, đúng là nói chuyện lãng nhách. Nước Mỹ, dân Mỹ có bị "bán đứng" đâu mà nó phải suy nghĩ xa xôi giống mình! Lịch sử đã chứng minh rành rành mà sao không thấy, Obama hay McCain mà lên TT thì ông nào cũng rút quân ra khỏi Iraq liền, kinh tế thì suy đồi còn tệ hơn năm 1991, thâm thủng ngân sách thì gần 400 tỉ, mắc mớ gì mà phải đi "thương vay khóc mướn" cái thằng Iraq mắc dịch xa xôi kia! Còn cuộc chiến tranh ở đó thì hoàn toàn vô nhân phi nghĩa, vu cáo Saddam có vũ khí hóa học, nhẩy vô đánh chiếm nước nó, kiếm không ra vũ khí hóa học, không xin lỗi thì thôi, còn đem treo cổ nó luôn coi như chuyện đã rồi, đúng là kiểu hành xử của đám cao bồi, nào khác gì bọn phát xít quân phiệt ngày xưa mà không mau mau sửa sai cho lẹ... Dân Mỹ lại đang la lên, "It's the economy, Stupid!" (Lo kinh tế đi, đồ ngu!).

Thôi trở lại vụ xem số Obama kẻo lạc đề...Xem số tử vi cho một người thì không khó, chỉ kẹt cái không biết cha này sanh giờ nào mà mò mới khổ! Nếu điện thoại hay email hỏi đàn em chả thì chắc không xong rồi vì có thể chả sợ bị "voodoo" (thư ếm bùa ngải) kiểu Phi Châu mà từ chối trả lời là cái chắc. Còn coi trên mạng thì thấy có ai đó đưa lên một tờ khai sanh tên Obama đẻ giờ Tuất. Phiền cái là tờ khai sanh này không có số hồ sơ gốc, lại không có đóng mộc gì ráo, chắc lại có đứa chơi xấu làm giả đưa lên mạng để gây nghi ngờ cho bà con chắc má chả đẻ chả ở...Kenya, Phi Châu quá, vậy thì đâu được quyền ứng cử TT Mỹ! Bàn rộng cho vui thôi, chứ Bộ Ngoại Giao Mỹ biết thừa má chả chưa bao giờ tới Kenya, cũng chưa từng có "passport" cho tới khi đẻ ra chả. Chưa hết, thời nay Mỹ "ba lô" bụi đời ở VN cả đống, có đẻ rơi một hai đứa sau lăng lão Hồ, thì má nó vẫn là con Mỹ chính cống khoái đi bụi đời chứ có tội gì đâu, rồi có ngày nó cũng làm TT Mỹ được chứ chơi sao, nếu hên mà đẻ nhằm giờ con Dơi, ủa! con... Giời (Thiên Tử) mới đặng!

Còn theo tử vi thì một ngày có 12 con giáp giờ, từ giờ Tí đến giờ Hợi. Mỗi múi giờ là hai tiếng đồng hồ, thí dụ sanh giờ Tí là sanh trong khoảng 11 giờ đêm ngày hôm trước đến 0 giờ 59 phút sáng của ngày hôm sau, sanh giờ Sửu là trong khoảng 1 giờ sáng đến 2 giờ 59 phút sáng, và v.v.

Nhưng trước tiên tưởng cũng nên nói qua về tiểu sử của Obama xem sao, rồi từ đó mình mới có một số dữ kiện căn bản mà đem so đo với mười hai lá số ngày đó coi có cái nào trùng hợp với hình tướng và "lý lịch" của chả không. Cũng nhân đó tìm coi có lá số nào làm TT không, nếu có là chả đầy hy vọng (trên trái đất có sáu tỷ người cho hơn ba trăm ngàn lá số, còn riêng số chả có xác xuất 1 phần 12 ở đây), còn không thì McCain vô chứ còn ai nữa!

Nghe đâu ông già chả đến Mỹ du học cuối thập niên năm mươi dù đã có một vợ bốn con ở Kenya rồi. Ồng học đại học Hawaii, năm 1960 vồ ngay một em sinh viên Mỹ trắng thích của lạ cùng trường, để được ở lại Mỹ. Năm sau đẻ chả ở Hawaii. Khi chả được hai tuồi, cha mẹ ly dị (cũng dễ hiểu thôi, thời ấy em trắng mà lấy anh đen thì xã hội đàm tiếu và cha mẹ ẻm xấu hổ biết mấy!). Ông già chả bèn cưới một em Mỹ khác, đen trắng hổng rõ, đem về Kenya đẻ thêm hai đứa nữa. Sau đó, ổng tạm bỏ em này về ở lại vợ lớn (giống tui) nhưng cũng không quên lăng nhăng thêm với một em đen địa phương đẻ thêm một đứa nữa (dân Phi Châu đa số theo đạo Hồi năm thê bẩy thiếp là thường, đã thiệt! Phải chi tôi được đẻ ở Congo thì tuyệt!)

Còn má chả sau khi ly dị, lại được một anh sinh viên du học khác (cũng đạo Hồi) từ Nam Dương tới chụp liền (ai hổng khoái thẻ xanh!) Khi chả lên sáu, bị má và ông dượng đưa về Nam Dương sống, nơi má chả đẻ thêm đứa con gái. Năm lên mười, chán sống ở Nam Dương, chả đòi về Hawaii ở với ông bà ngoại. Ít lâu sau, chán mấy anh Hồi giáo, má chả cũng bỏ anh chồng sau mà về lại Hawaii luôn. Bị cha ruột bỏ luôn không nhìn, mẹ có chồng khác, chả được ông bà ngoại Mỹ trắng cắn răng nuôi dưỡng tới mười tám. Cũng may, ở Hawaii đa số là dân Á Châu không mấy ai quan tâm về màu da, nên thời niên thiếu của chả cũng êm đềm, trừ cái mối hận lòng bị cha ruồng bỏ mà thôi!

Sau khi tốt nghiệp trung học ở Hawaii , Obama sang Cali học trường đại học cộng đồng ở Los Angeles hai năm trước khi chuyển lên trường Đại Học Columbia. Sau khi tốt nghiệp đại học Columbia , chả theo học trường luật Harvard rồi tốt nghiệp tiến sĩ luật hạng tối ưu ở đó.

Năm 2004, tại đại hội Đảng Dân Chủ, chả lên đọc diễn văn ca tụng gà nhà là Thượng Nghị Sĩ Kerry lúc bấy giờ đang tranh chức TT Mỹ. Bài diễn văn quá hùng hồn làm chả nổi tiếng như cồn không thua gì Tiến Sĩ King, nhờ vậy mà năm ấy chả trúng cử chức thượng nghị sĩ liên bang luôn. Rồi thì chưa xong một nhiệm kỳ nghị sĩ, chả lại được đảng đề cử ra tranh chức TT với ứng cử viên McCain của Đảng Cộng Hòa, ngầu thiệt!

Nghe nói, năm chả lên mười (1971), ông già chả có đến thăm con một lần một. Về sau, bị xe đụng chết ở Kenya (1982). Năm chả hai mươi tám (1989), mới ra ngoại quốc lần đầu, chả ghé chơi Âu Châu một tuần, rồi về thăm Kenya hai tuần nhận họ hàng bên nội, nơi chả có năm anh em và một chị cùng cha khác mẹ (một ông chết 1984 trước khi chả qua kiếm). Còn má chả chết vì ung thư buồng trứng (1995), đứa em gái cùng mẹ khác cha của chả hiện đang làm cô giáo ở Hawaii . Khi ở Kenya , nhìn thấy nấm mộ cha mình, chả quyết định tha thứ cho cha, nhưng chẳng bao giờ nhận anh em với đám đen cùng cha khác mẹ. Chả chỉ công nhận đứa em gái cùng mẹ khác cha ở Hawaii mà thôi!

Tướng chả thanh tao văn vẻ cao nhòng ốm nhách, lại có nốt ruồi trên má như TT Diệm của mình hồi xưa (thường là cách hoạnh phát hoạnh phá), theo đạo Tin Lành, hiện có vợ và hai con gái nhỏ. Tài cán tới đâu thì chưa thấy, nhưng cái khiếu ăn nói lý sự hùng hồn mấy tiếng đồng hồ liền không cần bài bản diễn văn, cộng thêm cái dáng dấp phong thái uy nghiêm như một thủ lãnh (xuất thân hạng nhất từ trường Luật Harvard ngành Hiến Pháp mà lị), đang thu hút hàng chục triệu dân Mỹ dồn tiền dồn phiếu cho chả, rồi "hạ thủ" luôn bà cựu đệ nhất phu nhân Mỹ trắng Hillary Clinton, để dành được sự đề cử của Đảng Dân Chủ mà tranh ghế TT với McCain của Đảng Cộng Hòa!
***

Bây giờ, sang phần xem lá số của Obama. Ông ta sinh ngày 4 tháng 8 năm 1961. Theo lịch Ông Đồ của VNI, đây là ngày 23 tháng Sáu năm Tân Sửu. Có người viết ông ta sanh ngày 3 hoặc 4 tháng 8. Chắc ăn là cứ theo TV Mỹ.

Vì không thể biết chính xác Obama sanh giờ nào, nên tôi chỉ còn một cách là lấy... 13 lá số của ngày 4 tháng 8 năm 1961, rồi coi xem trong 13 lá số đó có múi giờ nào mà đương sự được... ở Tòa Bạch Ốc không. Chuyện này không phải dễ, nhưng cũng khá lý thú để khám phá lắm!
Lá số giờ Tí. Theo lá số này mệnh thân của đương sự ở cung mùi không có sao chính tinh, cho nên phải dùng hai sao Cự Đồng ở cung thiên di (đối cung) làm sao bổn mạng mà định hình tướng. Đây là cách "Nhật Nguyệt Tinh Minh" là cách của các đại quan thân cận bên vua trong hoàng cung. Tuy nhiên, người có sao Cự Đồng và Hóa Lộc thì thường lùn mà to ngang hay ít ra cũng to lớn bệ vệ mắt lớn lưng dầy râu tóc rậm rạp, mà chả thì ốm nhách cao nhòng vậy là hổng phải rồi. Hơn nữa, số này văn võ toàn tài thường là tướng lãnh nhà binh thăng giáng bất ngờ, có thể vào nhà trắng làm cố vấn, bộ trưởng (như Tướng Colin Powell hay Alexander Haig chẳng hạn) chứ không có chân mạng đế vương như George W. Bush, ngố thấy sợ mà vẫn làm TT hai cú! Đúng là ông Trời oái oăm thiệt, cho ai nấy hưởng, kêu ai nấy dạ mà...
Lá số giờ Sửu. Số này mệnh có sao Tử vi ở cung ngọ gặp toàn sao dữ chiếu về, chỉ làm lang băm nghèo rớt mồng tơi, cung phúc đức lại kém, cỡ bốn bốn lăn đùng ra chết vì bệnh ung thư ruột già! Ai kêu chỉ thích ăn thịt thà, không ăn rau muống, cà pháo!
Lá số giờ Dần. Số này mệnh có sao Thái âm hãm địa tại cung tỵ dù được Tuần Triệt án ngữ cũng chẳng khá hơn, lại thêm sao Tướng Quân ngộ Triệt không tàn tật thì khoác lác chẳng ra gì! Thân cư quan lộc có Thái Dương hãm địa chỉ là thường nhân, no cơm ấm áo là may rồi, làm gì được nghị sĩ, TT mà bàn!
Lá số giờ Mão. Số này mệnh có hai sao Liêm Phủ ở cung thìn, rất kỵ Tuần Triệt, nên chỉ là thường nhân. Thân cư thiên di có sao Thất Sát hãm địa hội toàn sát tinh cho thấy một đời người ương ngạnh và cô độc. Cha mẹ tuy có giàu quyền thế, nhưng bản thân chỉ đủ ăn. Cung quan lộc có Vũ Tướng Đà Không hội toàn sát tinh chỉ làm thợ sắt thợ rèn. Phiền cái cung phúc đức không tốt nên sống có ba mươi, ai kêu trời mưa không nằm coi "football", đi đâu chi cho Thiên Lôi "dợt", vậy là... chôn rồi!
Lá số giờ Thìn. Số này mệnh có sao Thiên Đồng tại cung mão hội Quí Ân, Tang Hổ, Song Lộc, Phi Liêm là người đức độ tài giỏi uyên bác. Thân cư tài bạch có Cự Nhật đắc địa, Mã Lộc, Quyền Sinh Vượng là nhà kinh doanh giàu có lớn tay trắng làm nên. Cung quan lộc không thấy làm chính trị hay... nghị gật gì hết!
Lá số giờ Tỵ. Số này mệnh có sao Thất Sát Thiên Hình Kiếp Sát đồng cung ở dần đúng ra là sĩ quan tác chiến cấp tá tại mặt trận, uy danh khiếp vía quân thù. Chỉ hiềm bị thêm hai sao Không Hồng ở mệnh mà hỏng. Ông này nhân đức ăn chay trường và sợ vợ nhất mực. Cung quan lộc vì vậy cũng đổi, chẳng lính tráng gì hết, lại thành bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ suốt ngày sửa vú sờ eo, đã thiệt!
Lá số giờ Ngọ. Số này mệnh thân ở sửu có sao Thiên Lương đắc địa, gặp Thái Tuế Hoa Cái Quí Ân đồng cung, cũng là cách "Nhật Nguyệt Tinh Minh" nhưng là số ở tại hoàng cung được muôn người đến se sua chầu chực, cực kỳ quí hiển! Lại được các quí tinh Tả Hữu, Thai Tọa, Tứ Linh, Quan Phúc, Quyền Lộc, Tướng Ân hội chiếu, là cách phú quí tột bực cho nên hình tướng cũng khác! Người có số này, thân hình thon cao, vẻ mặt thanh tú khôi ngô dễ nhìn, tính tình nhân hậu, rất thông minh, văn tài lỗi lạc, ăn nói lý luận hùng hồn, thường là luật sư, giáo sư đại học, trước khi quí hiển.

Trời đất! sao coi bộ giống cha Mỹ đen này quá vậy cà! Để thử coi cung quan lộc có tốt không. Quan lộc có sao Thái Dương đắc địa hội Tả Hữu Quí Ân Quan Phúc Song Lộc, nội Tướng Ấn, ngoại Binh Quyền. Riêng hai sao dữ Kiếp Không tọa thủ ở cung quan chủ sự hoạnh phát hoạnh phá (ý nói tột đỉnh vinh quang nhưng không lâu bền) lại lâm đắc địa thành ra tốt nhiều hơn xấu! Còn hai sao Tuần Triệt án ngữ ở cung quan dù có làm lu mờ phần nào sự thành công của đương sự và khắc chế tính bất thường của Kiếp Không, nhưng không đủ sức đè bẹp nổi các sao Quan Phúc Quí Ân (Phúc Tinh) phù trợ cho cung quan này! Phải chi cung quan lộc của McCain được cách này thì chả rung đùi rồi!

Còn cung phúc đức có sao Thiên Đồng đắc địa ở mão, công danh hơi muộn nhưng chắc chắn được hưởng phúc thọ lâu dài, dù họ hàng bà con anh em ly tán tứ xứ chẳng ra chi...
Cung phụ mẫu thì quá tệ, cha mẹ mạnh ai nấy lo đời mình chẳng quan tâm ngó ngàng gì đến con cái!

Cung thê có sao Cự Môn đắc địa, gặp Lộc Mã đồng cung, rất nể vợ, nhưng vợ là người đảm lược tài giỏi làm vượng phu ích tử.

Cung con cái được hai đứa gái, sau còn một!
Còn vận hạn của lá số này tính từ đại hạn 45 đến 54 tuổi rất tốt nhờ sao Thái âm đắc địa ở cung dậu hội toàn quí tinh phúc tinh, công danh đến tột bực như hổ ở rừng sâu chẳng gì ngăn trở được! Còn tiểu hạn năm nay 48 tuổi (2008) lưu tại cung thê cũng tốt luôn, có sóng gió mấy rồi cũng thành công nhờ cách Lộc Mã nói trên.

Nay xin xem tiếp các giờ sanh còn lại trong ngày 4 tháng 8 năm 1961. Coi cho đủ bộ vậy thôi chứ làm gì một ngày mà có tới hai ông ở hoàng cung!
Lá số giờ Mùi. Số này mệnh cư tại tý có hai sao Liêm Tướng hội Song Hao Kiếp Không Đà Hỏa Riêu Y, là dân cờ bạc hút sách, thường làm nghề đồ tể hàng thịt... chẳng có gì đáng bàn!
Lá số giờ Thân. Số này mệnh thân có sao Cự Đồng, Hóa Lộc Lộc Tồn Thiên Mã Kiếp Không, mắt lớn lưng dầy râu ria bặm trợn chuyên nghề buôn bán nhà đất... Giờ này còn ai mua bán nhà cửa gì nữa, vậy là khổ rồi!
Lá số giờ Dậu. Lại thêm một ông hàng thịt hay làm nhà đòn, chán mớ đời!
Lá số giờ Tuất. Cung quan lộc có sao Thái Dương Thái Âm tọa thủ là công chức cấp nhỏ! Đây là giờ sanh của Obama, theo cái giấy khai sinh không đóng mộc trên mạng. Chắc trật lất rồi. Số này làm sao thành Thượng nghị sĩ nổi.
Lá số giờ Hợi. Lại thêm một ông ăn tục nói phét! Loại này ở đâu hổng có...
Như đã nói ở trên, từ 9 giờ tối tới 10 giờ 59 đêm là giờ Hợi của ngày 4 tháng 8 năm 1961. Biết đâu má chả lại quởn đẻ chả vào khoảng giữa 11 giờ tới 12 giờ đêm hôm đó, thì vẫn là ngày 4 tháng 8, nhưng là giờ Tí của ngày 5 tháng 8 năm 1961 rồi. Vì vậy, tôi phải liếc sơ qua giờ Tí của ngày hôm sau coi sao. Hổng sao hết! Số này là số du đãng ma cô, giết người như ngóe nhưng sau rồi cũng bị... tử hình!

Vậy nếu Obama sanh đúng ngày 4 tháng 8 năm 1961, chả không thể sinh giờ Tuất như mà phải là giờ Ngọ.
***

Bà xã tôi trước kia từng tuyên bố sẽ bầu cho Hillary (cùng cánh phụ nữ& vùng lên mà lị), nay Hillary ra rìa, ẻm bèn chuyển qua McCain. Ẻm lý luận rằng McCain từng chiến đấu ở VN và bị bắt làm tù binh ở Hà Nội hơn năm năm, vì vậy ẻm sẽ bỏ phiếu cho chả để tỏ lòng biết ơn người cựu anh hùng phi công Hải Quân Mỹ.

Còn tôi, cũng như nàng, tôi đang mang ơn hàng trăm ngàn "McCain" khác! Những "McCain" cha chú, đàn anh, bạn đồng ngũ, những người đã nằm xuống cho quê hương tôi trong cuộc chiến tranh thương hận đó, những người đang lê lết tấm thân già nua thương phế tật trên các vỉa hè ở VN hiện nay, những người từng sống đọa đày trong các trại cải tạo nơi rừng thiêng nước độc hàng chục năm, nay đang sống âm thầm câm nín đâu đó những ngày già biệt xứ& Tôi muốn "bầu" cho họ một tấm lòng, một chút tình, môt câu nói biết ơn, nhưng chẳng thấy ai có "điều kiện" hay "cao vọng" ra ứng cử TT cả! Còn cái ông McCain Mỹ này, có bẩy căn nhà, 100 triệu đô trong băng, hơi đâu ổng biết đến tôi hay biết đến lòng biết ơn sâu xa của tôi đối với ổng& "Lính mà em, ông thầy kêu uýnh đâu thì mình uýnh đó chứ trông gì ơn nghĩa nơi dân lành vô tội!" tôi thường ca cẩm với vợ đời lính tụi tôi ngày xưa là thế đó.

Qua mười ba lá số nói trên của ngày 4 tháng 8 năm 1961, có một lá số rồi sẽ "làm vua", mà ứng nghiệm chỉ trong năm nay thôi và chẳng bao giờ nữa (trừ phi hai ông Nam Tào Bắc Đẩu đang la lên "Thiên cơ bị lộ rồi, phải sửa lại sổ Thiên Tào thôi!) Dù sao, tôi vẫn tin định mệnh đã an bài rồi, còn bầu bán gì nữa!

Chắc hôm 4 tháng 11 này tôi sẽ lái xe đi Las Vegas chơi một ngày từ sáng sớm quá, để tránh mấy cha hàng xóm qua kiếm chuyện gây gổ, "McCain vô rồi, nhậu đi nhậu đi, Ha! Ha!" QUÂN NGUYỄN 8/14/2008


Tu Bich  
#686 Posted : Tuesday, November 4, 2008 3:09:04 PM(UTC)
Tu Bich

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,508

T H Ờ I - S Ự
“CUỘI SĨ” LẠI TIẾP TỤC NÓI CUỘI
- Đào Nương -


Trích báo Saigon Nhỏ ( Những điều nên nói )

Trong số hàng trăm bài viết Saigon Nhỏ nhận được về buổi “họp báo” của ông Nguyễn Chí Thiện, Ðào Nương tôi chỉ xin ghi nhận ai cũng khen Ðào Nương tôi là người can đảm vì biết là đi vào ... hang cọp mà không sợ. Thật ra không phải như thế đâu. Ðào Nương tôi “rung”... thấy mồ. Như đã nói trong bài trước, đối diện với một lãnh tụ thì đủ “rung” rồi huống hồ chi đối diện với 5, 3 ông “lãnh tụ” mà trong đó lại có cả “anh hùng” “Lý Tống”. “Anh hùng Lý Tống” la hét hào hứng, bên cạnh các ông như Nguyễn Chí Thiện, Trần Phong Vũ, cô Xuân Mai, ông Phan Nhật Nam, ông Nguyễn Công Giân lại thêm người đẹp Jean Libby của ông Nguyễn Chí Thiện làm sao Ðào Nương tôi không “rung” cho được. Bởi vì Ðào Nương tôi nghĩ rằng dù là “vè sĩ” thì ông Nguyễn Chí Thiện không phải là người “vô sĩ” đến độ không tôn trọng lời hứa. Nhưng sự thật là như thế. Trong 6 điều hứa với báo Saigon Nhỏ về việc phối hợp tổ chức, ông Nguyễn Chí Thiện không giữ được một điều nào. Do đó, sau buổi “họp báo” này, danh xưng “cuội sĩ” của ông Nguyễn Chí Thiện lại được xác nhận thêm một lần nữa.

Nhưng buồn cười nhất là nhóm Nguyễn Chí Thiện nhắm sai đối tượng khi tấn công báo Saigon Nhỏ hay cá nhân Ðào Nương tôi. Saigon Nhỏ là một cơ quan ngôn luận đưa ra những nghi vấn về một vấn đề văn học để cộng đồng chúng ta cùng giải quyết: đó là vấn đề ông Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả tập thơ Vô Ðề.

Trong hai tháng qua, Saigon Nhỏ đã đăng nhiều bài viết của nhiều tác giả khắp năm châu để chứng minh điều này. Nhất là bài viết của ông Sơn Tùng, người mà ông Nguyễn Chí Thiện đã ký cái Affidavit tức văn thư để ông Sơn Tùng là đại điện đi gặp Bộ Ngọai Giao Anh để đòi bản thảo tập thơ Vô Ðề. Bộ Ngoại giao Anh đã xác nhận không có bản thảo, không có ai “chui” vào toà đại sứ Anh như lời ông Nguyễn Chí Thiện mô tả cả. Và Saigon Nhỏ nhấn mạnh nhiều lần sẵn sàng dành diễn đàn cho ông Nguyễn Chí Thiện minh chánh cho ông. Nhưng ông Nguyễn Chí Thiện đã chọn việc “họp báo” và mời Ðào Nương tôi đến để “bà có thể đặt những câu hỏi trực tiếp với tôi, Nguyễn Chí Thiện”. Theo lời ông Trần Phong Vũ, chủ bút Diễn Ðàn Giáo dân và ông Phan Nhật Nam thì hai ông này không ở trong ban tổ chức nhưng Ðào Nương tôi còn ghi âm lời ông PNN cam kết sẽ giữ yên lặng khi Ðào Nương tôi phát biểu.

Khi đến dự cuộc họp báo, Saigon Nhỏ tưởng rằng ông Nguyễn Chí Thiện ít ra cũng có vài ba văn kiện để chứng minh ông là tác giả tập thơ dù là bản thảo hay bản bịa. Nhưng không, ông Nguyễn Chí Thiện không có gì cả. Chỉ vài ba bản “kết giả”giảo nghiệm do chính ông thực hiện (khi giảo nghiệm thì phải biết là so sánh với “cái gì” mới là quan trọng. Ông Nguyễn Chí Thiện cam kết sau 20 phút phát biểu cuả ông Nguyễn Chí Thiện là phần phát biểu cuả tôi. Nhưng không, sau phần “ca tụng” công đức của ông Nguyễn Chí Thiện do cô MC Xuân Mai đọc và ông Trần Phong Vũ khoanh tay lắng nghe là phần phát biểu của ông Nguyễn Chí Thiện rồi ông Nguyễn Chí Thiện lôi anh của ông là Nguyễn Công Giân, lôi bà Jean Libby lên diễn đàn. Ðào Nương tôi đến buổi họp báo như ông Nguyễn Chí Thiện đã viết để “bà có thể đặt những câu hỏi trực tiếp với tôi, Nguyễn Chí Thiện”. Chứ không phải để trả lời ông Nguyễn Công Giân hay bà Jean Libby. Chuyện đâu còn có đó. Nhưng vì phép lịch sự, Ðào Nương tôi đã ngồi yên lặng để nghe ông Nguyễn Chí Thiện “đấu tố”. Không sao cả.

Ðến phần phát biểu của Ðào Nương tôi thì ông Nguyễn Chí Thiện “chỏ mồm” vào sau 6 phút: 30 giây khi Ðào Nương tôi cho biết tôi đến không phải để đối chất với ông Nguyễn Công Giân hay bà Jean Libby vì thật ra họ có thể thể gửi thư đến Saigon Nhỏ để xác nhận điều nghi ngờ của Saigon Nhỏ. Cũng vậy, ông Nguyễn Chí Thiện có thể trả lời những nghi ngờ tại sao cùng một dữ kiện như ông đi tù mấy lần thì ông Nguyễn Chí Thiện đưa ra nhiều niên kỷ khác nhau trong các cuộc phỏng vấn ông, tại sao sự kiện vào toà đại sứ Anh đã được ông “tả chân” 5, 3 đường khác nhau. Dĩ nhiên là ông Nguyễn Chí Thiện không trả lời được. Nhưng vấn đề hôm nay, Ðào Nương tôi đến là để minh chứng ông Nguyễn Chí Thiện có phải là tác giả tập thơ Vô Ðề hay không?

Khi đó, “cuội sĩ” Nguyễn Chí Thiện thách đố $200,000 đô la mới cho giảo nghiệm chữ viết của ông. Nghĩa là Nguyễn Chí Thiện sẽ cá cược số tiền này trước khi giảo nghiệm với Saigon Nhỏ.

Mặc dù đã trả lời nhiều cuộc phỏng vấn (với giáo sư Nguyên Xuân Vinh, với ông Trần Viết Ðại Hưng, với ông Bùi Văn Phú) là rất giỏi tiếng Pháp nhưng ngay khi Ðào Nương tôi đề nghị đối thoại bằng tiếng Pháp và yêu cầu ông Thiện viết lại lá thư bằng tiếng Pháp của ông Vô Ðề trong quyển sách “đưa vào toà đại sứ Anh” vì Saigon Nhỏ có thể chứng minh ngay tại chỗ là ông Nguyễn Chí Thiện có phải là tác giả tập thơ Vô Ðề hay không?

Nhưng Nguyễn Chí Thiện đã lập lại lời thách đố này để từ chối viết lại bức thư này. Máy chiếu phim Saigon Nhỏ đã lo xong, chỉ cần ông Nguyễn Chí Thiện dám viết lại lá thư này thì chúng tôi đã chứng minh được điều mà mọi người mong đợi: Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả của tập thơ Vô Ðề.

Cách tổ chức luộm thuộm, vô trật tự và thái độ của các ông Nguyễn Chí Thiện, Trần Phong Vũ hiện rõ trong các chương trình truyền hình trên toàn thế giới Ðào Nương tôi không cần phải viết lại. Tất cả người Việt hải ngoại đều được nhìn thấy tư cách “cờ bạc, cá cược” của ông Nguyễn Chí Thiện, thi sĩ Vô Ðề làm sao mà có thể hành xử như Nguyễn Chí Thiện được.

Tuy việc bạch hoá nghi án về văn học Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả tập thơ Vô Ðề không phải là trách nhiệm riêng của hệ thống báo Saigon Nhỏ hay của Ðào Nương tôi mà là việc mọi người dân Việt không chấp nhận chế độ cộng sản vô nhân tại Việt Nam để trả bi hùng ca chống cộng này về lại cho tác giả đích thực của nó. Tuy nhiên, qua cuộc “họp báo” của ông Nguyễn Chí Thiện ngày 25 tháng 10, 2008, Saigon Nhỏ đã chứng minh được rằng:

- Khả năng Pháp ngữ của ông Nguyễn Chí Thiện quá yếu, không thể cùng trình độ với thi sĩ Vô Ðề.

- Ông Nguyễn Chí Thiện không dám viết lại lá thư tiếng Pháp của ông Vô Ðề trong quyển thơ Tiếng Vọng Từ Ðáy Vực hay chúc Thư của Một Người Việt Nam xuất bản vào năm 1979, trước khi có tên Nguyễn Chí Thiện “dính vào” trước mắt mọi người vì chữ viết của Nguyễn Chí Thiện không phải là chữ viết của ông Vô Ðề. Khi viết trước mặt mọi người thì ông Nguyễn Chí Thiện sẽ không chối được nữa.

- Chúng tôi biết rõ điều này và biết rõ khả năng Pháp ngữ của Nguyễn Chí Thiện và có phương cách để chứng minh nên mới dám thách đố Nguyễn Chí Thiện như vậy.

Saigon Nhỏ đã chuẩn bị máy chiếu để khi Nguyễn Chí Thiện viết thì sẽ “trình làng” ngay.

Nhưng tài liệu chúng tôi có sẽ không ngừng ở đó. Khi thấy máy chiếu phim của Saigon Nhỏ mang đến thì Nguyễn Chí Thiện phải tìm mọi cách để... chạy làng.
Tuy nhiên, trước đề nghị “dễ dàng” của Ðào Nương mà Nguyễn Chí Thiện chạy làng thì đã đủ để chứng minh ông Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả của tập thơ Vô Ðề.
-Đào Nương -


Linh Phuong  
#687 Posted : Thursday, November 6, 2008 12:26:05 AM(UTC)
Linh Phuong

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,357

PHIÊN PHIẾN TUỔI GIÀ
TRÀM CÀ MAU


- đăng lúc 12:11:01 PM, Apr 24, 2008

(Dành cho các bạn trên 50 tuổi).

Bạn tôi, có ông tự xưng là Hai Hô. Bởi răng ông hô. Ông rất thích thú với danh xưng nầy. Ông thường nói rằng, ngày xưa còn trẻ, hăng tiết vịt, ai nói gì, đúng hay sai, cũng tìm lời cãi lại . Bây giờ già rồi, nghe ai nói gì cũng thấy xuôi tai, đúng hết. Bởi già rồi, có nhiều kinh nghiệm, thấy được đúng, sai, có nhiều mặt khác nhau.

Bà mẹ ông đã 92 tuổi, mà thường hay nói câu: "Mai mốt tôi già rồi thì…" Mỗi lần nghe câu đó, ông vội cắt ngang lời mẹ, và hỏi lại: "Hơn chín mươi tuổi rồi mà chưa già hở mẹ? Thế thì bao nhiêu tuổi mới là già?" Bà cụ chỉ cười, không đáp lại. Vợ ông thường nháy mắt, nhìn ông che dấu nụ cười bí mật. Người em ông nói:

-"Theo tôi, thì không có ai già, và cũng chẳng có ai trẻ. Già hay trẻ, là một khái niệm rất tương đối. Hồi tôi mười bốn, mười lăm tuổi, thấy các chị hàng xóm mười bảy hay mười tám tuổi là đã già khú đế. Già như sắp mua hòm được rồi. Thế mà khi tôi sáu mươi tuổi, tôi thấy các bà năm mươi là trẻ, và các bà bốn chục tuổi là bọn con nít. Thế thì già hay trẻ, không phải tùy theo số tuổi của họ".

Ông Hai nói, có một lúc nào đó, con người trở nên già. Nầy nhé, mỗi khi đi ra đường, nếu chỉ thấy các bà già nhìn mình, mà các cô gái trẻ không dòm mình nữa, thì phải hiểu là mình đã già rồi. Lại nữa, mỗi sáng đứng trước gương, thấy trán mình cao hơn, tóc rụng nhiều, đừng tưởng mình trở nên thông thái, mà phải biết đó là dấu hiệu già. Nếu mình thấy mọi người dường như trẻ lại, thì chính mình già đã đi, vì mình so sánh thiên hạ với cái bóng của mình trong gương soi mỗi ngày.
Lão nông.

Ông nói, tuổi già báo hiệu khi sinh lý bắt đầu yếu. Nhịp độ "gần gũi" của vợ chồng thưa dần. Và đôi khi cố gắng làm vừa lòng bà vợ theo định kỳ, mà không có hứng khởi. Những khi đó, nếu bà vợ gạt ra, không cho gần gũi, thì trong lòng lại mừng húm, vì có cái cớ để không làm tròn "bổn phận" mà không áy náy. Ông nói, bực nhất là những lúc mình đang hăng, đang nóng máu, sắp xáp chiến, mà bà vợ cứ cằn nhằn về những chuyện không đâu, như cái hàng rào bị gió vật nghiêng, cây hoa hồng lá bị bạc mốc, con chó bị rận bọ chét. Thế là cả cái thân già nó xìu xuống như cọng bún thiu. Chẳng làm ăn chi được nữa cả. Đành bỏ cuộc vui nửa chừng. Khi còn trẻ, vào những lúc sắp gay cấn như thế nầy, thì dù cho sét nổ trên đầu, cũng không nghe, không biết.

Có người hỏi ông sao không dùng viên thuốc thần kỳ, làm cho vợ chồng vui như thuở ba mươi. Ông nói, đừng tin mà chết sớm, đau tim mà dùng thuốc nầy, thì lăn đùng ra mau lắm. Hồi trước, ông cũng xin ông bác sĩ cho toa thuốc nầy, bác sĩ ấy không chịu. ông cũng hơi giận, nhưng bây giờ thì cám ơn, vì biết được cái nguy hại của nó. Vui chốc lát, mà bỏ mạng, lãng nhách. Theo ông, thì vợ chồng già, ghiền cái hơi của nhau hơn là chuyện vật nhau lăn lộn trên giường. Chỉ cần luồn tay vào áo bà vợ già, mà tìm trái mướp, cũng đủ làm cho bà ấy vui rồi.

Nói về cái tai điếc, ông nói:

-"Có một lúc nào đó, mình nghe nhạc, cứ tưởng là các anh chị ca sĩ dạo nầy không còn hát hay như ngày xưa. Không phải vậy đâu. Thời nào cũng có ca sĩ giọng hay. Nghe không hay vì cái tai mình đã nặng, lãng. Rồi cứ tưởng nhạc dở. Đó là dấu hiệu già. Nhất là khi nghe truyền thanh, truyền hình, thì con cái, hàng xóm, cứ than phiền mở âm thanh quá lớn. Theo mình, âm thanh như vậy chỉ vừa đủ nghe, mà họ bảo oan cho mình là quá lớn".

Lòng Mẹ: Y Vân, Saxophone Trần Mạnh Tuấn.
(Nhắp chuột vào ô tròn có hai sọc thẳng nếu không muốn nghe nhạc)

Ông Hai nói với một bạn già rằng, khi già, lãng tai, điếc tai cũng có cái lợi lớn. Là khi nào vợ nói lời êm ái, dịu dàng, yêu thương, thì nghe cho sướng tai. Khi nào bà trở chứng trách móc, chê bai, than vãn, nói nặng lời, thì cứ nhè-nhẹ gỡ cái máy trợ thính ra, chỉ thấy bà nhóp nhép cái miệng, trông tức cười lắm. Không nghe, thì không bực mình, không giận hờn, mà còn cười, đôi khi nụ cười rất rạng rỡ, cười rất dễ thương nữa. Bà vợ nói như gió vào phòng trống, thấy ông chồng không giận, mà còn cười vui, thì đành im miệng cho đỡ tốn hơi. Và đôi khi còn thương thêm, vì tưởng ông chồng khéo nhịn.

Nhưng một ông bạn khác, nói rằng, khi bà vợ trách móc và thở than, thì để bà ấy nói, cho xả ra, nhẹ bớt bực tức trong lòng. Bởi vậy, mỗi khi vợ ông than vãn, trách móc, thì ông mừng và lắng nghe. Nếu bà ngưng nói, thì hỏi rằng em có gì cần nói thêm, than vãn thêm không, hãy nói cho hết đi, anh nghe đây. Thế là bà dịu xuống, và bà cảm thấy hơi quê quê, nên thôi.

Ông Hai nói, khi già, mắt yếu, cầm cuốn sách lên, là móc túi tìm cái kiếng. Không có kiếng thì đành chịu thua. Khi đó, mình ít đọc sách hơn ngày xưa. Rất nhiều bạn ông than phiền rằng, dạo nầy, sách vở, báo chí họ in chữ nhỏ hơn, khó đọc. Không phải đâu. Mắt mình mờ, kém, chứ không phải chữ in nhỏ lại. Mấy anh trẻ hỏi ông có bực vì mắt kém không, ông Hai nói rằng, việc chi mà bực? Phải mừng chứ đừng bực. Mừng và cám ơn khoa học tiến bộ, giúp cho mình còn thấy rõ hơn, nghe rõ hơn, mà nếu mình sống mấy trăm năm trước, thì đã mù loà, và điếc đặc rồi. Dù cho nghe ít, thấy không rõ hoàn toàn, nhưng có thấy, có nghe , đã là quá quý rồi. Tuổi đã cao, mà còn thấy được người thương yêu, con cháu, bạn bè. Còn xem truyền hình, phim truyện, thì đã nhận được rất nhiều ân phước của trời ban cho. Phải biết cảm nhận và cám ơn trời

Bây giờ, đi đâu xa ông cũng ngại. Đi du lịch, điều nghĩ đến trước tiên của nhiều người già như ông, không phải cảnh đẹp, điều hay, cái lạ, mà nghĩ đến cái cầu tiểu. Không biết nơi đó có hay không. Cứ vào quán xá, hội trường, thì có thói quen, trước tiên là xem cầu tiểu nằm đâu. Quán nào mà không có cầu tiểu, thì đừng hòng có nhiều ông bà già bước vào. Ông rất sợ mai đây xui xẻo, người ta tôn ông lên làm lãnh tụ. Vì thấy mấy ông lãnh tụ đứng đọc diễn văn, họp báo, duyệt binh, diễn hành, đứng hàng giờ, phải nín tè, khó chịu, mệt và khổ lắm. Ông cũng rất ngại ngủ nhà lạ, cứ nửa đêm, nhiều lần mò mẫm trong bóng tối dậy đi tiểu. Xối nước ào ào làm người khác mất ngủ. Chưa kể lạ nhà, đêm tối, lạc đường mở lầm cửa phòng vợ, con người ta, thì cũng bẽ bàng.

Một lần, bà vợ đè đầu ông xuống mà nhuộm tóc cho ông. Mấy hôm sau, lên xe công cộng, ngồi vào ghế dành cho người cao niên. Ông thấy có một "lão trượng" đứng nhìn ông chằm chằm, như ngầm hỏi, sao không nhường ghế ngồi cho người già cả. Ông đoán chắc, chín mươi phần là "lão trượng" kia còn nhỏ tuổi hơn ông. Ông cứ ngồi lì, làm lơ. Nhưng khi thấy hành khách chung quanh nhìn, như thúc dục, như nhắn nhủ bằng ánh mắt khó chịu, thì ông nhột quá, đứng dậy nhường ghế cho lão trượng kia. Ông nghĩ, không lẽ phải thét lên là tôi còn già hơn lão, và không lẽ phải móc căn cước ra mà chứng minh?. Thôi thì đứng dậy, cho bớt nhột và ngượng ngùng. Rồi tự an ủi rằng, đứng cũng là một cách tập thể dục tốt.

Khi có ai hỏi tuổi, ông Hai Hô cũng tự cộng thêm gần chục năm. Thế là thiên hạ rối rít khen trẻ, xít xoa hỏi làm sao mà giữ được trẻ trung như thế. Ông cười, nói đùa rằng, cứ theo đúng lời dạy vàng ngọc của người xưa để lại, là "đêm bảy, ngày ba" cho khí huyết lưu thông, điều hoà, thì cơ thể trẻ trung mãi. Ông nói rằng, nếu có khai trụt đi năm ba tuổi, cũng chẳng có lợi ích gì, vì mình đâu có toan tính chinh phục, tán tỉnh ai. Khai trụt tuổi, đôi khi người ta còn chê, là trông già trước tuổi.

Lại nữa, phong tục của mình, là kính trọng người lớn tuổi. Nhưng các bà, các cô thì khi nào cũng dấu tuổi, cứ 18 tuổi thì khai là 16, khi 20 khai là 18, và lúc 23 khai là 20. Cứ khai trụt vài ba tuổi, và cảm thấy sướng khi được người khác tin. Khi phải đoán tuổi, ông thường rộng rãi hạ xuống cho các bà, các cô từ năm đến bảy tuổi, để họ sướng, mà ông không mất chi cả, cũng là làm một điều thiện nho nhỏ trong ngày, làm cho người khác vui, yêu đời hơn.

Dạo sau nầy, khi ông ăn uống, thường thức ăn bị đổ vung vãi. Nhiều lần ông tự bảo là cẩn thận. Nhưng hình như cái tay nó không hoàn toàn theo mệnh lệnh của cái đầu nữa. Đưa cơm vào miệng không gọn gàng, cứ rớt ra vài chút. Đôi khi tay run, mà ông không biết. Ông cho đó là dấu hiệu của tuổi già. Nhiều lần bà vợ ông nhăn nhó, la nạt, vì làm đổ thức ăn. Một lần ông nhớ lại câu chuyện đứa bé đẽo cái chén gỗ, cha mẹ hỏi đẽo làm gì, nó nói là để sau nầy cho cha mẹ ăn, như cha mẹ đã cho ông nội ăn chén gỗ. Ông nhỏ nhẹ nói với vợ rằng, nhờ bà đẽo cho ông một cái chén gỗ, rồi mỗi bữa dọn cho ông ăn sau viả hè, bên thềm. Nghe thế, bà vợ nhìn ông một lúc lâu, rồi rưng rưng nước mắt.

Từ đó, bà hết cằn nhằn khi ông làm đổ thức ăn. Ông hay quên. Đôi khi đi xuống nhà kho, mà ngẩn ngơ không biết định xuống để làm gì. Quên trước, quên sau. Một bạn già của ông nói, nếu "cái đó" mà ông trời không bắt dính chặt vào người, thì có khối ông già để quên trên xe buýt, trên tàu điện, ngoài công viên, và khi cần đi tiểu, thì chạy quanh, quýnh lên, mà tìm không ra.

Còn triệu chứng khác nữa, là làm biếng tắm, đôi khi hai ba ngày ông chưa tắm. Cứ nghĩ là có làm chi dơ đâu mà phải tắm. Nhưng rồi nhận ra, thì tuổi gìa sợ lạnh, nhạy cảm với cái lạnh, nên ngại tắm. Vì thế mà có nhiều cụ già có mùi, họ đâu biết. Ông phải rán tập thói quen, nóng lạnh chi cũng rán tắm mỗi ngày một lần, ngoại trừ trường hợp đặc biệt.

Bà mẹ ông 92 tuổi, đi ăn tiệm, cắn càng cua-rang-muối nghe rau ráu. Thực khách trong tiệm tròn mắt ra mà nhìn. Còn ông, thì ngay cả bánh mì mềm của Mỹ cũng không dám cắn, dùng tay xé nhỏ ra rồi bỏ vào miệng. Bà mẹ ông, ăn uống không kiêng cữ chi cả. Thịt heo quay, vịt quay, cá chiên, gà chiên, bún bò giò heo, phở, nước béo, các thứ độc địa đều ăn tuốt. Thế mà bà không cao mỡ, không cao máu, dù thân thể tròn quay. Cái đó cũng nhờ trời cho. Nhiều bác sĩ cũng khuyên bà, cứ ăn uống thả dàn, cho sướng cái miệng, đừng kiêng cữ làm chi nữa khi ở cái tuổi nầy.

Nhiều ông bạn ông, kiêng khem kỹ lắm, kiêng đủ thứ. Họ xem ba thứ sau đây ngang hàng với thuốc độc: Ngọt, mặn và béo. Họ ăn lạt, không dám ăn đường, ăn béo. Thấy đồ chiên, là họ đã tái mặt. Họ ăn mãi quen miệng, và thấy các thứ thức ăn không mùi, không vị kia cũng ngon. Bởi khi đói, thì cơm thiu, cơm cháy cũng thành ngon. Có kẻ bảo, uổng quá, phí thức ngon của trời cho. Nhưng những người kiêng cữ nầy nói rằng, không tội chi đem chất độc vào người, rồi bệnh hoạn, hối không kịp.

Một ông bạn cho ông Tư biết rằng, theo nghiên cứu của đại học Rockefeller, thì có ba điều kiện để cho người già khỏe mạnh và ít bệnh là: 1) ăn bằng một nửa của bữa ăn bây giờ, 2) thể dục thường xuyên, và 3) làm tình đều đều. Ông không tin, và cho rằng, cái đó chỉ đúng cho người Mỹ mà thôi. Mỗi bữa, họ ăn miếng thịt to bằng bàn tay, một bữa ăn của họ, mình có thể ăn ba bốn ngày mà chưa hết. Nếu mình chỉ ăn bằng một nửa của bây giờ, thì sẽ suy dinh dưỡng, sớm đau ốm mà chết. Còn chuyện thể dục thường xuyên, thì đúng trăm phần trăm. Phần làm tình đều đều, có lẽ không ai chắc, vấn đề là còn làm được hay không, mà còn đòi đều đều. Mình cứ ăn bình thường, đừng ăn quá no, cũng đừng ăn đói. Cứ theo cái đạo trung dung của người xưa đã bày ra từ mấy trăm năm nay. Rượu chè, nếu uống được, thì uống vừa vừa, cũng tốt cho sức khoẻ. Đừng say sưa là được. Lâu lâu cũng rán vui vợ, vui chồng cho khỏi lạt lẽo. Ông Hai đã chữa bệnh biếng ăn cho nhiều bạn bè rất công hiệu. Đó là đừng ăn vặt, và chờ cho khi thật đói mới ăn, chưa đói rã thì chưa ăn. Như vậy thì ăn gì cũng thấy ngon.
Còn duyên

Ông có quan niệm phóng khoáng hơn về sự sống và cái chết. Ông cho rằng, chết là một tiến trình của đời sống, hợp với luật thiên nhiên của tạo hóa. Sợ chết là vô lý. Không ai tránh khỏi cái chết, không sớm thì muộn. Ai cũng sẽ chết cả. Ngay cả Phật, Chúa, thần thánh cũng phải chết, huống chi mình là người trần mắt thịt. Chúa Giê-Su chết lúc mới 33 tuổi. Phật cũng chết, thọ không bằng các ông, các bà cụ bây giờ.

Cứ thử nghĩ, nếu già mà không chết, thì bây giờ trên thế giới có đến hơn chín mươi phần trăm cụ già, cụ nào cũng mấy trăm tuổi, mấy ngàn tuổi, ho hen, run rẩy, chậm chạp. Lấy ai làm lao động mà nuôi các cụ?. Nhân loại sẽ đói cho vêu mỏ ra. Già thì phải chết để cho thế giới dược trẻ trung hoá. Khi nào anh chị nghe tin một người già chết, mà lòng không buồn, không thương tiếc, thì anh chị được giác ngộ rồi đó. Có chi mà buồn?. Nếu người chết không để lại một gánh nặng gia đình, một đàn con dại cần nuôi dưỡng, dạy dỗ, một bà vợ chân yếu tay mềm, thì mừng cho người ta thoát được cái hệ lụy của trần gian. Khỏi lo công ăn việc làm, khỏi lo nhà cửa, khỏi lo thương ghét, ghen tuông, giận hờn, khỏi lo khai thuế cho đúng hạn kỳ. Khoẻ ru.

Nếu người chết đã cao tuổi, trong nhiều năm nằm một chỗ, không nói năng, bại liệt, ăn bằng cách bơm qua ống nối với bao tử, nghe họ chết mà mình khóc lóc, tiếc thương, bi ai, thì hoá ra là không biết điều. Muốn người ta bị kéo dài thêm cái cực hình đó lâu hơn nữa, rồi mới được chết sao?. Nhiều khi, con cháu mừng cho thân nhân họ được chết, mà mình thì sụt sùi thương tiếc.

Ông thường nói, trong tuổi già, sức khoẻ là quý nhất. Nhưng nếu ai đó, có sức khoẻ tốt, không hề đau ốm, thì cũng là một sự nhàm chán. Họ đâu biết họ đang có cái quý báu nhất trong đời. Lâu lâu, phải đau vài trận, để nhắc nhở, và nhớ rằng, không ốm đau là sung sướng, là hạnh phúc lắm lắm. Làm sao bọn trẻ, và những người khoẻ mạnh biết được cái hạnh phúc, cái sung sướng của người già, khi buổi sáng ngủ dậy, mà thân thể không đau rêm, nhức nhối?

Cũng như nếu người ta chưa sống dưới chế độ kềm kẹp, hà khắc, thì làm sao biết được nỗi sung sướng khi được đặt chân lên miền đất tự do? Nên quan niệm rằng, với sức khoẻ nào cũng tốt cả, đừng so sánh với trường hợp tốt hơn. Cứ vui với cái sức khỏe mà mình đang có. Được khoẻ nhiều thì sướng nhiều, khoẻ ít, cũng sướng hơn, vì chưa đến nỗi tệ hại lắm. Nhớ đi khám bác sĩ đều đều, để khám phá ra bệnh, kịp thời chạy chữa. Một người bạn ông cho biết, không dám đi khám bệnh thường niên, vì sợ "bói ra ma, quét nhà ra rác". Thế nào bác sĩ cũng tìm ra bệnh nầy, bệnh nọ trong cơ thể và thêm lo. Cứ để thế, rồi khi bệnh nặng thì chết. Bà vợ ông nầy khổ sở lắm, nhưng không thuyết phục ông được. Ông còn nói, bác sĩ thường cho uống thuốc chữa bệnh nầy, thì sinh ra thêm bệnh khác nữa. Hoặc bác sĩ chẩn đoán sai bệnh là thường. Có người đọc báo cáo y khoa, cho biết trên nước Mỹ, mỗi năm có đến hai trăm ngàn người chết, hoặc thương tật vì bác sĩ kém hiểu biết, hoặc sơ suất gây ra.

Theo ông Hai Hô thì đừng sợ. Vì bác sĩ giỏi nhiều hơn bác sĩ dở, và bác sĩ có lương tâm nhiều hơn bác sĩ thiếu lương tâm. Đừng vì một số trường hợp xấu, mà sợ đi khám bệnh. Khám bệnh, để biết trước mà đề phòng, để chữa trị khi bệnh mới chớm, còn kịp, chữa trị dễ dàng hơn. Để ung thư ăn tràn lan ra rồi, thì chỉ có phép lạ, mới cứu được. Người ta, có thể mạnh khỏe cho đến khi chết. Đó là trường hợp hiếm hoi. Nhưng đau yếu trong tuổi già là thường, không đau yếu là bất thường. Có một người than rằng, cứ đi vào, đi ra trong nhà hoài, chán quá.

Ông Hai bảo rằng, được đi vào đi ra như thế là sướng lắm rồi, sao mà chán, vì có nhiều người khác mong được đứng dậy đi vài bước, mà không làm được, vì bệnh. Nhưng theo ông, thì cái người nằm liệt trên giường, cũng tìm được cái thú vui riêng, khi nghe nhạc, nằm mơ mộng, nghĩ đến các kỷ niệm thời còn vàng son, nhớ đến những tội lỗi nho nhỏ mà họ đã phạm một cách cố ý và thích thú.

Ông Hai Hô tập thể dục đều đặn. Ông nói không ai chối bỏ được ích lợi của thể dục, dù già dù trẻ. Không bao giờ trễ để bắt đầu tập thể dục. Không thể dục, thì tấm thân nhão nhẹt ra, rất dễ làm mồi cho bệnh hoạn. Đi bộ trong tuổi già là tốt nhất. Còn khoẻ, thì đi nhanh, yếu thì đi chậm hơn, yến hơn nữa, thì chống gậy mà đi. Có vận động là tốt. Đi bộ, xương đỡ rỗng, đỡ gãy tay chân khi vấp té. Đi bộ cũng làm cho mặt mày trẻ ra, lưng đỡ còng, thân thể đỡ đau đớn, mệt mỏi. Đi bộ cũng vui, nhất là đi với vợ, với chồng, nói đủ thứ chuyện vui buồn.

Nhưng khi bà vợ bắt đầu cằn nhằn vì những chuyện không đâu, thì phải giả vờ chạy, để bà lại phiá sau, cho bà nói với cột đèn, cằn nhằn với cây cỏ. Không có vợ đi cùng, thì đi với bà cụ hàng xóm cũng vui. Bà sẽ không bao giờ dám cằn nhằn ông vì những chuyện không đâu. Bà sẽ lịch sự hơn. Đi với bà hàng xóm, ông bảo, đừng sợ thiên hạ hiểu lầm, cũng đừng sợ chính bà ấy hiều lầm. Không hiểu lầm thì tốt. Hiểu lầm thì càng tốt hơn, vì làm cho bà ấy vui, làm bà nghĩ là còn sáng giá, còn có người ngưỡng mộ đến cái nhan sắc mùa thu của bà. Bà sẽ yêu đời hơn, sẽ ăn ngon, ngủ được, thế thì ông cũng đã làm được một điều thiện nho nhỏ. Ông nói, ông được nghe chuyện một bà cụ 88 tuổi, bà nói rằng, phải đi bộ, phải tập thể dục để chống lại bệnh hoạn. Mỗi ngày bà đi bộ hơn một giờ. Bà nói rằng:

-"Mình phải biết tự thương mình. Con cái có thương mình, chúng có thể cho tiền bạc, quà cáp, chứ không cho mình sức khỏe được. Mình phải tự lo lấy, để mà sống cho vui, sống cho có chất lượng."

Ông nói rằng, thể dục làm tăng tuổi thọ, chứ không làm giảm. Ngoại trừ ham tập, tập quá sức, thì lăn kềnh ra mà chết, mau lắm. Bơi lội là tốt nhất, vận động đủ các thứ bắp thịt. Nhưng tuổi già, thường sợ nước, sợ lạnh. Cái gì sợ thì không nên làm, hại cho sức khoẻ, hại thần kinh.

Mỗi lần nghe có người than là mất ngủ, ông thưòng nói say sưa về bệnh nầy. Theo ông thì những người nầy, đã ngủ đủ, ngủ thừa, nên không ngủ thêm được, mà tưởng là mất ngủ. Vì ban ngày, họ cứ thấy mệt, mắt ríu lại, là ngủ những giấc ngắn. Nên biết, ngủ một giấc chùng 15 phút lúc ban ngày, có thể tương đương với một giấc ngủ 1 hay 2 giờ ban đêm. Mỗi đêm, người bình thường, chỉ cần ngủ ngon chừng 3 hay 4 giờ là đủ mạnh như gấu bắc cực. Nếu không ngủ ngày, thì đêm về ngủ dễ lắm. Không phải tuổi già là mất ngủ, bằng chứng cho thấy chó mèo già ngủ li bì, ngủ ngày, ngủ đêm, ngủ liên miên. Người già dư thì giờ, ban ngày ngủ rồi, thì ban khó ngủ là chuyện thường.

Ông thường nói rằng, đừng sợ mất ngủ. Khi không ngủ được, thì dậy đọc sách, viết thư, làm thơ, xem truyền hình, gõ máy vi tính, đọc thư bạn bè, hãy tận hưởng cái thời gian quý báu đang có. Rồi chờ cho thật buồn ngủ, không thức nổi nữa, vào giường nằm, sẽ ngủ được ngay, và ngủ một giấc ngon lành cho đến sáng. Đừng ép giấc ngủ, ép giấc ngủ sẽ khó ngủ hơn. Cũng đừng uống thuốc ngủ. Đại kỵ. Uống thuốc ngủ nhiều, làm hư hại hệ thống thần kinh. Đừng nằm nhắm mắt mà đếm cừu, nếu phải đếm, thì đếm những người tình cũ. Mau ngủ hơn. Nếu đời chỉ có một hai người tình thôi, thì đừng đếm một hai, một hai, không có lợi. Hoặc nằm mà hát trong trí những bài ca du dương, đẹp, gợi nhiều kỷ niệm êm ái, thân thương.

Bà chị ông, cứ than phiền là mất ngủ, nhưng khi đi chơi, cứ leo lên xe thì quẹo đầu ngáy khò khò, ngủ suốt buổi, suốt ngày, ngủ mà quên xem phong cảnh. Ngủ như thế thì no rồi, dư rồi, nên khi đến khách sạn, thì làm sao mà ngủ thêm được nữa. Bà chị nói, đi chơi xa sợ mất ngủ. Bà ấy thực sự ngủ nhiều hơn ai cả, mà bà tưởng là mất ngủ. Một chị khác than là mất ngủ kinh niên, ghé nhà ông chơi. Ông nói là sẽ chữa bênh mất ngủ cho chị. Ông dẫn chị kia đi chơi, suốt ngày lội bộ, chị vừa đi vừa ngủ gật, ông không cho ngủ. Ông nhờ hết việc nầy qua việc nọ, không để chị có thì giờ mà ngủ gật. Đêm không cho đi ngủ sớm. Mới mười giờ đêm, mệt quá chị năn nỉ xin đi nằm, và đánh một giấc ngon lành dài đến sáng hôm sau.

Trong mấy hôm liên tiếp đêm nào chị cũng ngủ li bì, ngủ ngon, không cần thuốc thang chi cả. Ông truyền bí quyết, là không ngủ ngày, mệt mấy cũng không ngủ, ban đêm đừng đi ngủ sớm, phải chờ cho mắt ríu lại, mở không ra, mới đi ngủ, thì ngủ ngon."

Nhiều người già tự đặt cho họ một kỷ luật để sống. Theo ông, thì có kỷ luật cũng tốt, mà không kỷ luật lại càng khỏe hơn. Nhiều người tính tình nghiêm khắc. Mọi sự đều phải răm rắp đúng như quy định mới chịu. Tội chi vậy, nếu không răm rắp, mà không chết ai, hại ai, thì răm rắp làm chi cho khổ mình, khổ người? Nên dễ dãi với mọi sự, dễ dãi với chính bản thân mình, kẻo tội nghiệp nó. Khắc kỷ cũng là điều hay. Nhưng tội gì mà tự khắt khe với chính mình, người khác không khắt khe thì thôi. Nên cứ xem mọi sự như trò chơi. Chơi vui nhiều thì tốt, vui ít cũng tốt luôn. Ông không mong cái tuyệt đối, hoàn hảo.

Trong một cuộc chơi, ông không hy vọng được tất cả mọi người tham gia, có ít vui ít, có nhiều vui nhiều. Hai ba chục người cũng vui, mà năm bảy bạn bè cũng vui luôn. Nếu hụt một cuộc chơi, một cuộc gặp gỡ, ông cũng không tiếc, chẳng sao cả, ông về nhà mở nhạc, mở TV ra mà thưởng thức. Ông nghĩ, được thêm một dịp nghỉ ngơi, yên tĩnh. Có lần đi trể máy bay? Ông bình tĩnh xin đi chuyến sau mà không được. Ông cũng cười, không bực mình, quay về nhà, pha một bình trà, đem một tập thơ ra mà ngâm vịnh, nằm ngửa mà thưởng thức cuộc tranh tài thể thao. Ông nói, đôi khi nhờ trễ một chuyến may bay mà sống sót, nếu máy bay rớt. Chiều ra ngoài quán uống cá phê xem sinh hoạt phố phường. Nói chuyện tào lao với chủ quán.

Ông không bao giờ tranh luận gay gắt với ai. Ông nói, tranh luận làm chi cho mệt, rồi giận nhau?. Trong tuổi già, khi có cuộc tranh luận, thì tránh là tốt nhất. Nếu không tránh được, thì chịu thua đi, thắng làm chi, để cho đời ngắn lại? Thắng tranh luận, làm thiên hạ ghét, làm mất lòng bạn bè, làm người bị thua tức giận, và nóng mặt, không ưa mình. Không ai ghét người thua trong cuộc tranh luận. Người thắng cuộc, dễ bị ghét hơn. Thử đánh một ván cờ xem, nhường cho đối phương thắng, làm họ vui hơn, không chừng mình đưọc đãi đằng hậu hỉ hơn.

Đến nhà người ta, mà cãi nhau, tranh thắng, làm họ mất mặt với vợ con, với bạn bè, thì đừng mong chi được tiếp đãi thắm thiết. Khi thua, mình không thiệt thòi, mất mát chi cả, mà lại được thương, tại sao không chọn tình thương, mà chọn cái bị ghét. Thắng tranh luận, cũng chưa chắc mình đã giỏi hơn người, mà giỏi hơn để làm chi? Và cũng chưa chắc ngưòi ta đã chịu cái lý của mình là đúng. Trong tình vợ chồng cũng vậy, nhiều ông nhiều bà tranh hơn thua từng ly, từng tí, cãi vả nhau tưng bừng về những điều không ích lợi chi cho ai cả. Rồi giận nhau, nói nặng nhau, làm nhau đau đớn vì lời nói thiếu tử tế, thiếu lịch sự. Có ích lợi gì đâu. Tranh nhau thắng thua, làm sứt mẻ hạnh phúc gia đình, làm mất đi thì giờ quý báu bên nhau, làm không khí gia đình nặng nề. Đừng bao giờ nói là phải làm cho ra lẽ, không thì hoá "lừng". Hãy cứ để cho chồng mình, vợ mình "lừng" đi, cho họ sướng. Tại sao đi ra ngoài, không dám "lừng" với thiên hạ, mà về nhà lại "lừng" nhau làm chi cho mất vui.

Ông thường nói, cứ chịu thua đi là khoẻ nhất. Ông đã thua, thì không việc chi mà ai đó gây hấn thêm. Đúng hay sai, ông tự biết. Không cần tranh luận nhiều. Có tranh luận, thì cũng chưa chắc đã thuyết phục được đối phương mà không gây mất mát. Mỗi lần phải tranh luận với ai, thì ông nhớ lại chuyện ông Pol Pot. Ông nầy đã giết chết hơn hai triệu dân vô tội, tức khoảng một phần ba dân số Kampuchia của ông thời đó. Thế mà cuối đời, khi sắp chết, ông Pol Pot nói với một phóng viên Tây phương rằng, những điều ông đã làm, là lợi ích cho dân tộc của ông. Nhớ chuyện đó, làm ông đỡ ngứa miệng xen vào những cuộc tranh luận.

Khi có ai chê bai ông, ông chẳng bực mình, không giận hờn, mà cứ cười, và xem như không. Ông tự nhủ, biết đâu ông cũng đáng chê, đáng trách. Nghe thiên hạ chê, để mà sửa mình, biết mình còn cái chưa hay, sai sót. Không phải ông là kẽ mặt dày không biết xấu hổ, nhưng thiên hạ chê, mà không phản ứng, thì như gió qua truông. Có một ông khác, bị vợ chê bai hoài, chê đủ thứ. Ông nầy chỉ cười, mà nói với bà vợ rằng, ông không ngờ bà xui xẻo đến thế, lấy phải một thằng chồng tệ hại như vậy, tội nghiệp cho bà quá. Bà vợ nghe mà chột dạ, và biết đã ăn nói quá trớn.

Khi nghe ai khoe khoang, ông cũng không bắt bẻ, không lật mặt thật của họ ra, sợ làm cho họ xấu hổ, bẽ bàng. Ông cứ giả vờ tin, để mà đãi họ vài phút vui sướng, cũng là làm được một việc thiện nho nhỏ. Ông không mất gì, và chẳng thiệt hại cho ai, mà cuộc đời nầy thêm vui, thêm tử tế. Bởi nghĩ thế mà ông làm.

Ông Hai Hô quan niệm rằng, trong tuổi già, có hoài bảo thì cũng tốt, mà không có hoài bảo chi cả, thì tốt hơn, và khôn ngoan hơn. Khi trẻ, nhiều thì giờ, nhiều năng lực, mà chưa có hoài bảo nào làm xong, thì khi già rồi, mong chi đạt được. Tội chi đeo vào thân cái hoài bảo cho khổ. Già rồi, đừng xem cái gì là quan trọng cả. Từ danh vọng, tiền tài, tình yêu. Ngay cả cái mạng sống của mình, cũng đừng xem là quá trọng. Có lần, ông đến thăm một nhà văn đang nằm thoi thóp, miệng ngậm một cái que gỗ có thấm nước cho đỡ khát, sắp chết vì ung thư. Ông nhà văn còn thao thức vì một tác phẩm để đời chưa khởi đầu được. Chết chưa an lòng. Ông nói:

-"Thôi bác ơi, chuyện gì mình chưa làm được, thì thế nào con cháu mình sau nầy cũng làm. Yên tâm mà dưỡng bệnh đi".

Ông Hai Hô cho rằng, cứ năm ba ông bà bạn già gặp nhau, uống vài ly trà, cà phê mà nói chuyện nhảm cũng là một thứ hạnh phúc trong đời. Ông nói, dù đến để nghe thằng bạn già nó chửi mình, cũng cứ vui, được người ta chửi, tức còn có người để ý đến mình, còn hơn là không ai khen, ai chửi cả. Những dịp ra mắt thơ, ra mắt sách, ông thường tham gia cho cuộc họp thêm xôm tụ. Cho tác giả sướng. Ông khoái các buổi ca nhạc cây nhà lá vườn, tài tử. Nó cũng có những cái hay của nó.

Những buổi họp mặt anh em bạn cũ, ông không bao giờ bỏ qua, ông nói là không tham dự thì uổng lắm. Ông cho rằng, tuổi già, mà còn gặp lại được bạn xưa, thì không còn gì quý báu hơn. Nằm nhà xem sách, xem truyền hình, đá banh, đâu vui bằng gặp bạn cũ. Gặp dịp vui, thì cứ vui kẻo uổng, biết mình còn sống được bao lâu nữa mà mãi phí ngày giờ chạy theo lợi lộc.

Mỗi khi có ai mời đi đám cưới, tiệc tùng, ông đến đúng giờ, mà thiên hạ tà tà đến trể, ông cũng không bực mình. Bởi người ta quen giờ cao su rồi. Họ có cả trăm ngàn lý do để biện minh. Ông có đến sớm, thì cũng có cái lợi khác, được nói chuyện, gặp gỡ, tâm sự tào lao với những bạn bè mà từ lâu ít có dịp gặp nhau. Cũng vui và quý. Dễ chi có cơ hội thuận tiện để gặp nhau. Đến khi dọn thức ăn ra, không còn cơ hội để nói chuyện nữa, vì ai nấy, lo gắp, lo nhai, không rảnh mà nói chuyện. Khi ăn xong, thì bạn bè vội vã ra về, vì đường xa, vì đêm khuya, vì mệt nhọc. Bởi vậy, ông cứ vui với cái bê bối của thiên hạ, và bằng lòng với câu "Không ăn đậu không phải Mễ, không đi trễ, không phải Việt Nam."

Ông Tư Hô thường nói, tuổi già, cứ phiên phiến với mọi sự, cho khoẻ, cho sướng cái thân già của mình.
Tràm Cà Mau. Santa Ana, tháng 10/2007.
Tu Bich  
#688 Posted : Thursday, November 6, 2008 3:45:55 PM(UTC)
Tu Bich

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,508

Ông Obama: Thay đổi đã đến với nước Mỹ

UserPostedImage
Ông Obama và gia đình ăn mừng chiến thắng
(ảnh: Corbis).

NDĐT - Phát biểu trước 125 nghìn cử tri ở TP Chicago, bang Illinois, khi tuyên bố chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống lịch sử của nước Mỹ vào lúc gần nửa đêm 4-11 (giờ Mỹ, tức trưa nay giờ Việt Nam), ông Obama nhấn mạnh: "Thay đổi đã đến với nước Mỹ".

Mở đầu bài phát biểu tuyên bố chiến thắng, ông Obama nói: "Nếu có ai vẫn còn nghi ngờ liệu nước Mỹ có phải là nơi mọi chuyện đều có thể xảy ra, vẫn còn băn khoăn liệu giấc mơ của tổ tiên chúng ta có còn tồn tại đến ngày nay, vẫn đặt câu hỏi về sức mạnh của nền dân chủ của chúng ta, thì đêm nay các bạn đã có câu trả lời."

Sau đó, ông nhấn mạnh những thay đổi mà chiến thắng này có thể đem lại: "Chiến thắng này không phải là sự thay đổi mà chúng ta tìm kiếm. Nhưng nó đem lại cơ hội để tạo ra sự thay đổi. Điều đó không thể xảy ra nếu chúng ta đi lại những con đường cũ.

… Giờ là lúc để đưa người dân trở lại với công việc và mở ra cơ hội cho con cháu của chúng ta, phục hồi sự thịnh vượng và thúc đẩy sự nghiệp hòa bình, làm sống lại giấc mơ Mỹ và khẳng định lại một sự thật cơ bản là dù bao gồm nhiều người, nhưng chúng ta là một, khi chúng ta cùng hít thở và hy vọng."

Ông Obama cũng nói về những khó khăn hiện nay của nước Mỹ. "Trong khi chúng ta đứng đây đêm nay, chúng ta biết rằng có những người Mỹ dũng cảm đang thức trắng trên sa mạc ở Iraq hay những vùng núi ở Afghanistan, mạo hiểm sinh mạng của mình vì chúng ta.

Có những người mẹ và người cha sẽ nằm mà không thể ngủ nổi, trong khi con họ đã ngủ say, để nghĩ cách làm thế nào trả được món nợ thế chấp, thanh toán hóa đơn chữa bệnh cho con, làm sao dành đủ tiền cho con học đến đại học."

Ông nói, con đường trước mặt rất dài với khó khăn như một con dốc đứng, nhưng chưa bao giờ ông cảm thấy tràn trề hy vọng hơn đêm nay là người Mỹ cuối cùng sẽ vượt qua con dốc đó.
Ông McCain phát biểu thừa nhận thất bại (ảnh Reuters).

Trước đó, ông McCain đã gọi điện chúc mừng ông Obama và nói rằng ông sẵn sàng hợp tác với tân tổng thống để lãnh đạo đất nước. Ngay sau đó, ông McCain có bài phát biểu trước cử tri TP Phoenix ở bang quê nhà Arizona, cám ơn họ và ca ngợi đối thủ vừa đánh bại mình.

Bài phát biểu gây xúc động mạnh cho cử tọa, mở đầu bằng câu: "Các bạn thân mến, chúng ta đã đi đến cuối chặng đường. Người dân Mỹ đã phát biểu, và phát biểu rất rõ ràng. Vừa mới đây, tôi vinh hạnh được gọi điện cho TNS Obama để chúc mừng ông trở thành tổng thống của đất nước mà cả hai chúng tôi đều yêu quý."

Trong bài phát biểu, ông McCain không tiếc lời ca ngợi phẩm chất của người vừa đánh bại mình: "Trong cuộc thử thách lâu dài và khó khăn như chiến dịch tranh cử này, thành công của ông đã khiến tôi kính phục năng lực và sự bền bỉ của ông. Nhưng điều khiến tôi khâm phục sâu sắc và muốn được ca ngợi hơn cả là việc ông đã truyền niềm tin cho nhiều triệu người Mỹ vốn từng sai lầm nghĩ rằng họ chỉ là một phần rất nhỏ, hoặc chỉ ảnh hưởng không đáng kể đến cuộc bầu cử tổng thống Mỹ."

Theo ông McCain, nếu một thế kỷ trước, việc Tổng thống Theodore Roosevelt mời thủ lĩnh cộng đồng người Mỹ gốc Phi đến Nhà Trắng đã gây giận dữ trong dư luận suốt nhiều tháng sau thì ngày nay, nước Mỹ đã thoát khỏi sự mù quáng đáng sợ của thời kỳ đó. "Và không có bằng chứng nào tốt đẹp hơn về sự thật này là việc một người Mỹ gốc Phi được bầu làm tổng thống," ông nói.

Ông McCain tâm sự: "Lẽ tự nhiên là đêm nay tôi cảm thấy đôi chút thất vọng. Nhưng ngày mai, chúng ta sẽ vượt qua điều đó và cùng nhau hợp tác để đưa đất nước tiến lên."
Trong khi ông Obama khiêm tốn nói rằng chiến thắng này là của cử tri thì ông McCain cũng nhấn mạnh "thất bại này là của tôi, không phải của các bạn".

Ông McCain kết thúc bài phát biểu: "Hôm nay, tôi là ứng cử viên cho văn phòng quyền lực nhất của đất nước mà tôi vô cùng yêu quý và đến giờ phút này, tôi vẫn là người phụng sự đất nước.

Tôi cầu chúc may mắn cho người từng là đối thủ của tôi và giờ đây là tổng thống của tôi, tôi kêu gọi mọi người dân Mỹ, như điều tôi vẫn thường làm trong chiến dịch tranh cử, không nên tuyệt vọng trước những khó khăn hiện nay của chúng ta mà hãy luôn tin tưởng vào sự vĩ đại của nước Mỹ, bởi vì không có gì chắc chắn hơn thế. Người Mỹ không bao giờ bỏ cuộc."

Bài phát biểu thừa nhận thất bại của ông McCain được cho là một cử chỉ đẹp, chân thành và thiện ý. Thậm chí một số người ủng hộ ông Obama cũng đánh giá rất cao bài phát biểu của TNS bang Arizona và nói rằng, chính ông Bush là người đã lấy mất cơ hội chiến thắng của ông McCain, ám chỉ tám năm cầm quyền của ông Bush khiến người dân Mỹ mất lòng tin vào đảng Cộng hòa.

Trở thành tổng thống thứ 44 của nước Mỹ, ông Obama đã chiến thắng hàng thế kỷ định kiến về chủng tộc và thực hiện được ước mơ của mục sư da màu Martin Luther King về một ngày con người được đánh giá không phải bởi màu da mà bởi phẩm chất của họ.

"Tôi ước mơ rằng, sẽ có ngày đất nước này vươn lên và sống đúng với niềm tin của nó: 'Chúng ta tin sự thật đó là hiển nhiên, rằng tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng.'

Tôi ước mơ rằng, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ có ngày được sống trong một đất nước, nơi chúng không bị đánh giá bởi màu da mà bởi phẩm chất của chúng.

Tôi ước mơ rằng, sẽ có ngày, trên những ngọn đồi ở bang Georgia, con cái của những người từng là nô lệ và những người từng là chủ nô có thể ngồi với nhau như anh em."
Mục sư Martin Luther King phát biểu tại cuộc tuần hành chống phân biệt chủng tộc ngày 28-8-1963 ở thủ đô Washington

TNS nhiệm kỳ đầu tiên với ít kinh nghiệm Obama đã đánh bại ông McCain, một chính trị gia lão luyện, có hơn 20 năm liên tục làm TNS.

Ông Obama giành chiến thắng nhờ tài hùng biện và chủ đề "thay đổi và hy vọng" được đưa ra vào đúng thời điểm nền kinh tế bất ổn và người dân bất mãn sâu sắc với tám năm cầm quyền của chính quyền Bush.

Chiến dịch tranh cử của ông Obama đi vào lịch sử không phải chỉ ở yếu tố màu da mà còn vì ông đã gây quỹ tranh cử được nhiều hơn bất kỳ ứng viên nào trong quá khứ và trước đó đã đánh bại bà Hillary, người tưởng như sẽ được đảng Dân chủ chọn làm đại diện ra tranh cử, tại vòng bầu cử sơ bộ.
Chiến dịch tranh cử vừa qua cũng là chiến dịch tranh cử dài nhất - 21 tháng - và tốn kém kỷ lục - hai ứng viên đã tiêu tổng cộng hơn 420 triệu USD cho quảng cáo.

Trong cuộc bầu cử này, ông Obama giành chiến thắng áp đảo trước ông McCain ở những bang như Pennsylvania và Ohio - nơi ông McCain buộc phải giành chiến thắng thì mới mong có được chiếc ghế tổng thống.
Ông Obama cũng giành chiến thắng ở bang Virginia, một bang chưa từng bỏ phiếu bầu tổng thống nào thuộc phe Dân chủ kể từ năm 1964.

Ông Obama sẽ tuyên thệ nhậm chức Tổng thống thứ 44 của Mỹ vào ngày 20-1 tới.
Sau khi thống kê sơ bộ cho thấy ông Obama thắng cử, Tổng thống Bush đã gọi điện chúc mừng ông Obama. Theo người phát ngôn của Nhà Trắng, ông Bush nói, ông Obama đã bắt đầu một hành trình vĩ đại của cuộc đời, và mời ông đến thăm Nhà Trắng trong thời gian sớm nhất.

Phát biểu về chiến thắng của ông Obama, TNS Hillary Clinton nói, "Chúng ta đang ăn mừng một chiến thắng lịch sử của người Mỹ". "Đây là một chiến dịch cam go và lâu dài nhưng kết quả của nó thật đáng chờ đợi. Cùng nhau, dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Barack Obama, Phó tổng thống Joe Biden và Quốc hội với đa số ghế thuộc về đảng Dân chủ, chúng ta sẽ xây dựng một nền kinh tế mới và xây dựng lại vai trò lãnh đạo trên thế giới," bà Hillary nói.

Trong ngày bầu cử, cử tri Mỹ tỏ ra rất phấn khích và tự hào được tham gia vào một cuộc bỏ phiếu lịch sử mà kết quả chiến thắng của nó, dù thuộc về ai, đều sẽ tạo ra những cột mốc mới cho nước Mỹ: lần đầu tiên có tổng thống da màu hoặc lần đầu tiên có nữ phó tổng thống. Con số thống kê cử tri ban đầu từ các bang đều đạt mức cao. Nhiều cử tri sẵn sàng chờ hàng giờ liền để đợi đến lượt bỏ phiếu.

THÁI THANH (Theo CNN và ABC News)
hongvulannhi  
#689 Posted : Thursday, November 6, 2008 5:17:27 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
--------------------
Lá Thư Màu Tím --------------------


Dấu Yêu ơi,

Sáng nay đi tập Bally về, gia đình nhà Táo đã họp nhau ăn uống tại nhà hàng 86, chuyên trị phở và cơm gà . Thật ra, LN định là sau khi tập về sẽ tới Costco mua loại cá ORANGE ROUGHY FISH, ăn mỗi la6`n 1 puond, và ăn trong 2 ngày , thì cholesterol sẽ xuống kinh khủng, không cần phải uống thuốc nữa .Đây là tin mà LN đã lượm được trên net, xin gửi đến Dấu Yêu, nếu Dấu Yêu có lượng mỡ cao, hãy thử một la6`n xem thế nào, chỉ ăn cá thôi thì cũng chẳng sợ gì, nếu không hạ lượng cholesterol .

Xin mời Dấu Yêu hãy đọc bài viết sau đây:
TIN VUI CHO CAC BAN CO CHOLESTEROL

Date: Saturday, November 1, 2008, 5:18 AM

Cac ban than men,

Toi co nguoi ban di cong tac o Nhat (Japan), co dip may gap mot nguoi Nhat chi cho cach tri CHOLESTEROL de dang.
Nguoi ban toi dang co CHOLESTEROL gan 500. Bac si cho thuoc uong va bat kieng cu an uong hang ngay. Rat may da gap mot nguoi Nhat ho chi cho cach tri CHOLESTEROL nhu sau:

An ca ORANGE ROUGHY (trong giong nhu ca Hong, xem attachment), ca nay khong thay ban o cho Vietnam hay cho Chinese, nhung co ban tai cho My hay Costco, di nhien o Costco ban re hon cho My o ngoai.

UserPostedImage

Ban chi can an ORANGE ROUGHY FISH 2 ngay lien tiep, moi lan an 1 pound. Ca hap hay nau chin roi an het 1 pound ca cho mot lan. Chi an ca thoi, khong an voi com hay cac thu khac, tuy nhien de cho do ngan, ban co the an chung voi it lat tao xanh (green apple). Ban nen an vao buoi toi va vao hai ngay cuoi tuan, vi sau khi an 2 pounds ca xong, khong bi dau bung, nhung ban se duoc CLEANUP sach chat dau mo trong nguoi ban qua duong dai tien. Sau khi di cau xong, ban se nhin thay rat nhieu dau mo duoc trut xuong toilet bowl, giong nhu ban do mot chai dau vao trong toilet vay..

Chi can 2 pounds ORANGE ROUGHY FISH thoi la CHOLESTEROL cua ban se ha xuong '0'. Sau do ban di thu mau va kham Bac Si, chac chan Bac Si cua ban se rat ngac nhien va se hoi ban la ban da dung thuoc gi de CHOLESTEROL cua ban xuong binh thuong nhu vay.

Sau khi an 2 pounds ORANGE ROUGHY FISH, ban khong can kieng cu gi nua, cu viec an uong thoai mai. The roi 5, 3 thang sau, ban lai an 2 pounds ORANGE ROUGHY FISH giong nhu lan truoc de 'XO' that ca dau mo 'CHOLESTEROL' trong nguoi ban ra, nghia la ban chi can an ORANGE ROUGHY FISH vai ba lan mot nam la an toan roi.

Xin cac ban pho bien tin vui nay den ban be va nguoi than de khong con lo au ve CHOLESTEROL nua.

Than ai,
Long Trần
NEW DAY THEN BE NEW DAY!
SHARING IS LEARNING FROM FRIENDS !

Chắc chắn ngày mai LN sẽ mua cá về ăn thử. Cholesterol xuống mà không cần phải uông thuốc thì còn gì hạnh phúc cho bằng. Bởi vì LN rất lười uống thuốc, lại còn thêm cái tội hay quên nữa, khổ ơi là khổ. Tuy nhiên, nếu chữa bê,nh bằng cách ăn cá thì tuyệt diệu!

LN thì thích ăn tôm, cua, cá hơn thịt bò, cho nên ăn cá là điều quá hợp với LN. Riêng Táo Nhớn, thi` cứ mỗi lần có món cá, thì Táo Nhớn lại từ chối ăn bằng câu: “ Bố tôi tên cá “, LN trêu, giá mà “ bồ tôi tên cá” chắc là ăn lấy ăn để.

Mùa này trời về đêm đã bắt đầu lạnh. LN thật vui khi nghe được lời nhắc nhở “ trời lạnh, ra ngoài nhớ mặc áo ấm nghe”, chỉ: nghe thôi, cũng đủ thấy ấm rồi, cần gì đến áo lạnh nữa. Thế nhưng Dấu Yêu có biết rằng, mấy năm trước, mỗi mùa lạnh, LN đều bị mất áo ấm, vì quên. Nói ra xấu hổ lắm đấy. Có năm, LN cùng gia đình đi Canada bằng xe hơi, khởi hành từ Pennsylvania, khoảng trưa, cháu Khải còn lái cho xem một vòng New York, rồi mới đi Canada. Đến nửa đêm, ghé vào quán ăn. LN để áo lạnh ở ghế bên. Khi ra đi, trời lạnh thế, mà LN chạy tọt vào xe, quên luôn cái áo. Đến khi gần đến Canada, tìm áo mặc,tìm hoài không thây trong xe, mới nhớ ra là để ở ghế, nơi nhà hàng …

Cũng may, LN không bị chị HỒng la, còn mua cho cái áo mới ở Canada nữa. Ôi bà chị của LN tuyệt vời thế, LN không yêu ch sao được. Nhắc đến chị, LN lại thương anh Linh đang nằm trong Reheb center, nhưng anh yếu quá, họ tập cho anh đi, mà anh không đứng lên để đi được, tay chân gầy trơ xương. Buồn ghê Dấu yêu ơi! Thôi nhé, Dấu Yêu nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng coi thường bệnh tật, có ngày hối không kịp đó. Nhắc với Dấu Yêu, cũng là nhắc cho chính mình luôn, vì LN cũng coi thưo=`ng bệnh tật, quên uống thuốc hoài …

Chúc Dấu Yêu ngủ ngon, mơ những giấc mộng dẹp …
HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

langthang08  
#690 Posted : Thursday, November 6, 2008 6:51:25 PM(UTC)
langthang08

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 862

Gửi chị Lan Nhi,

Lá Thư Màu Tím lần này Dấu Yêu của chị LN được chăm sóc lo lắng cả cho suc khỏe chắc chắn Dấu Yêu vui sướng hạnh phúc lắm , lại càng cảm được Lá Thư Màu Tím là Yêu Dấu của mình

Chị LN à …nói chung thì thường ăn cá nào cũng tốt hết …tuy nhiên cần phải nhớ một điều là cá hấp hay luộc chứ đừng có chiên đó …và nếu chị LN có bịnh kinh niên là bịnh làm biếng uống thuốc mà có khẩu vị thích cá thì tốt lắm rồi .
LT biết chút chút thì nhắc chừng chut chut vậy thôi …chứ Dâu Yêu của chị thế nào cũng nhắc chị kỹ chuyện này …phải không chị LN ?

Mến chúc chị LN vui nhiều và tâm hồn luôn luôn được thanh thản …

LT08
hongvulannhi  
#691 Posted : Friday, November 7, 2008 12:10:10 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
1/ MARIA MONTESSORI (1870-1952), NGƯỜI THẦY THUỐC NỮ ĐẦU TIÊN CỦA Ý

Tên Montessori trước hết gợi ý một phương pháp sư phạm, mặc dầu bị tranh cãi và chỉ trích, nhưng đến nay vẫn còn được sử dựng trên thế giới. Người đàn bà hiện nay được biết như là một chuyên gia về sư phạm nhi đồng, thế mà trong thời trẻ đã từ chối trở thành nhà giáo, chống lại ý kiến của cha mình, và đã là người phụ nữ Ý đầu tiên có được mảnh bằng bác sĩ.
MỘT THIẾU NỮ GIA ĐÌNH DANH GIÁ ĐƯỢC GIÁO DỤC THEO TRUYỀN THỐNG.

Maria Montessori sinh ở Chiaravalle, tỉnh Ancone ngày 31 tháng 8 năm 1870, trong một nước Ý đang trong giai đoạn cuối của quá trình thống nhất, với nhiều vấn đề chính trị và xã hội được đặt ra : sự phân chia giữa Nhà Thờ và Nhà nước, yêu sách cải thiện điều kiện làm việc của giới lao động, nạn mù chữ, sự biến đổi vai trò của những người phụ nữ và những điều kiện sống của các gia đình theo sau sự công nghiệp hóa và việc tuyển dụng các phụ nữ vào làm trong các nhà máy. Một cuộc cải cách sâu rộng các cấu trúc của xã hội đang diễn biến.

Maria được dạy dỗ một cách nghiêm khắc và kiên quyết như mọi thiếu nữ của giai cấp tư sản trung lưu ở Ý. Cha của Maria, cựu quân nhân đã từng chiến đấu trong những chiến trận đầu tiên ở Risorgimento, là một người đàn ông lạnh lùng và xa cách và mặc dầu chủ xướng những tư tưởng tự do phóng khoáng, như phần lớn những người đàn ông cùng thời, nhưng ông vẫn cho rằng thiên chức của người phụ nữ là làm vợ và làm mẹ. Ông chấp nhận rằng các phụ nữ có thể được học hành nhưng trong một lãnh vực mà họ có thể thể hiện những khuynh hướng làm mẹ của mình, có nghĩa là trong ngành giảng dạy. Mẹ cô, Renilde, có thể được định nghĩa như là một người đàn bà trong thời kỳ quá độ (une femme de transition) : mặc dầu chính bà sống một cách truyền thống, hết lòng phục vụ gia đình và các con, nhưng bà không do dự khuyến khích và hổ trợ con gái mình trên bước đường đoạn tuyệt với các truyền thống. Renilde là một phụ nữ có học thức, cháu gái của một nhà sinh học nổi tiếng, Tu viện trưởng Stopano, và chủ xướng những tư tưởng tự do. Bà luôn luôn ủng hộ con gái mình, có lẽ bà muốn chiếu rọi lên con bà những khát vọng âm thầm mà bà đã không bao giờ có thể thực hiện được.
LÀM NỮ SINH VIÊN Y KHOA VÀO THẾ KỶ THỨ XIX SAO MÀ KHÓ QUÁ !

Marie biểu lộ những thiên khiếu về toán học và chọn học môn toán lý khi theo học trung học. Quyết định này không làm bố hài lòng nhưng Maria năn nỉ và nhờ sự ủng hộ của mẹ nên cuối cùng được chấp thuận. Mặc dầu thi đậu xuất sắc trong các nghành đã được lựa chọn, nhưng sau đó cô lại quyết định muốn trở thành thầy thuốc. Động cơ của cô là gì ? Động cơ này xuất phát từ cuộc gặp gỡ với một người ăn xin, mang một đứa bé bệnh hoạn trong tay, điều này làm cho Maria ý thức về sự cần thiết phải học những nghành khoa học có thể giải quyết những vấn đề của con người.

Quyết định này không được sự tán đồng của bố và gieo mối bất hòa trong gia đình. Sự chống đối việc dạy dỗ các phụ nữ có nguồn gốc trong những dè dặt xuất phát từ đạo đức hơn là trong những cấm đoán của luật pháp. Luật pháp hiện hành không thật sự cấm đoán phụ nữ theo học cao đẳng và đại học, không phải do tinh thần rộng mở, nhưng bởi vì dầu sao, các gia đình cũng thận trọng và không ghi tên các con gái mình trong một ngôi trường có con trai theo học. Những tư tưởng đổi mới giải phóng các phụ nữ qua việc học vấn, chống lại những tư tưởng bảo thủ và truyền thống, theo đó phụ nữ , “ thiên thần của hộ gia đình ” , thấp kém về trí tuệ, yếu ớt về thể lực, cần được bảo vệ … cũng có sự lo ngại về các nguy cơ chung đụng với con trai. Trong bối cảnh này, mặc dầu việc các phụ nữ vào học Y Khoa đã được cho phép một cách hợp pháp từ năm 1875, nhưng đơn ghi danh của Maria vẫn bị từ chối. Chỉ vào năm 1893, sau khi đã theo học và lấy được chứng chỉ cử nhân khoa học tự nhiên, Maria sau cùng mới có thể bắt đầu theo học y khoa trong một bối cảnh thù địch từ phía các sinh viên nam, không ngừng gièm pha và diễu cợt cô. Ông khoa trưởng đã cho Maria một bài học đích đáng : cô chỉ được phép vào trong các giảng đường sau tất cả mọi người, cùng lúc với các giáo sư và phải giữ một thái độ dè dặt ! Mặt khác cô phải một mình trơ trọi trong phòng phẫu tích, bởi vì sự việc một thiếu nữ học cơ thể con người cùng lúc với các thanh niên là điều không đúng đắn.
TU Y KHOA ĐẾN SƯ PHẠM.

Maria nhận được văn bằng tốt nghiệp năm 1896 và như vậy trở thành người thầy thuốc nữ đầu tiên của nước Ý sau khi thống nhất. Sau đó bà được bổ nhiệm làm trợ lý cho bệnh viện tâm thần của đại học. Trong những bệnh viện này có những người lớn và trẻ em. Maria phục vụ chủ yếu các trẻ em bị những vấn đề về tâm thần và đi đến kết luận rằng điều trị những vấn đề tâm thần của các trẻ em bằng những phương pháp giáo dục là tốt hơn và có hiệu quả hơn là những điều trị bằng thuốc men. Ngoài những nghiên cứu về vấn đề này và để thực hiện chúng, bà đã đi du lịch tham quan ở Pháp và Anh, và bà cũng lấy được văn bằng triết học.

Con đường sự nghiệp của bà sau đó đặc biệt rất thỏa mãn. Bà xuất bản rất nhiều và phổ biến những tư tưởng sư phạm trên toàn thế giới. Bố của bà, mặc dầu không chia sẻ những tư tưởng của con gái mình, tuy vậy ông đã theo dõi một cách thán phục con đường sự nghiệp của con mình. Năm 1900, ông tặng Maria một tuyển tập tất cả các bài báo ở Ý cũng như ở nước ngoài có liên quan đến các hoạt động của bà.

Năm 1907, bà sáng lập Casa dei Bambini đầu tiên và bắt đầu một hoạt động giáo dục cho các trẻ em thuộc các gia đình thợ thuyền ở Rome. Năm 1929, bà sáng lập Associazione Montessori internazionale. Trong những năm 30, bà gặp phải sự không thấu hiểu và những khó khăn với chế độ phát xít bởi vì bà chống lại sự việc công trình và các phương pháp của bà bị biến thành công cụ phục vụ cho những mục đích chính trị. Những tác phẩm và hình ảnh của bà cũng bị đốt bởi các đảng viên quốc xã ở Berlin và Áo. Năm 1934, bà từ giã nuớc Ý. Trong đệ nhị thế chiến bà sống ở Ấn Độ rồi trở lại châu Âu năm 1946. Năm 1947, ở Ý, bà thành lập lại Opera Nazionale Montessori, vốn đã bị cấm đoán bởi nhà cầm quyền phát xít. Công trình này có mục đích phổ biến và cập nhật hóa phương pháp của bà. Bà mất năm 1952 ở Noordwijk, Hoà Lan. Về đời sống tư, Maria Montessori đã không cưới chồng nhưng đã có và đã nuôi nấng dạy dỗ một đứa con trai ngoài giá thú ; như vậy bà đã không do dự đặt mình bên lề của xã hội tư sản theo truyền thống lúc bấy giờ. Con trai bà và các cháu bà vẫn luôn luôn theo đuổi sự nghiệp của bà.

Gương mặt của Maria Montessori đã xuất hiện trên các tờ giấy bạc Ý 1000 lires trong những năm 90 trước khi đồng Euro xuất hiện, người thầy thuốc nữ đầu tiên của Ý cũng là người đầu tiên và duy nhất mà danh dự này đã dành cho. Là người phụ nữ xuất chúng, bà đã chống lại một cách tự nhiên, thông minh và với nhiều tinh thần phê phán, tất cả hệ thống áp bức con người : đấu tranh để giải phóng phụ nữ, đấu tranh để hội nhập trở lại những đứa bé “ có vấn đề ” và cũng đấu tranh chống chủ nghĩa phát xít. Maria Montessori là một người phụ nữ vĩ đại, hoàn toàn xứng đáng với vinh dự đã dành cho bà.
2/ NHỒI MÁU CƠ TIM VÀ NHỮNG THAY ĐỔI NHIỆT ĐỘ.

Những công trình nghiên cứu dịch tễ học của châu Âu từ lâu đã báo cáo rằng những tử vong do nhồi máu cơ tim là nhiều hơn vào mùa đông và rằng có một mối liên hệ giữa nhiệt độ bên ngoài và tỷ lệ tử vong do nhồi máu cơ tim.

Như là khi mức nhiệt kế giữa 26 và 28 độ C, thì tỷ lệ tử vong thấp. Chứng thực khác của công trình nghiên cứu : khi nhiệt độ hạ 1 độ, tỷ lệ tử vong do nhồi máu gia tăng hầu như 3% và lên đến 13% khi nhiệt độ hạ 10 độ ! Tại sao ? Đó là câu hỏi mà BS Alexandra Schneider, thuộc viện dịch tễ học của Munich đã khảo sát. Nhóm nghiên cứu của ông đã theo dõi hơn 1000 bệnh nhân có tiền sử nhồi máu cơ tim, nhưng ổn định về lâm sàng, giữa tháng năm 2003 và tháng bảy 2004, trong 6 thành phố : Athènes, Augsbourg, Barcelone, Helsinski, Rome cà Stockholm. Kết quả : những chỉ dấu máu (marquers sanguins) của tình trạng viêm được gọi là “ đáp ứng với lạnh một cách sinh lý ”, càng gia tăng khi nhiệt độ càng hạ, điều này có thể đủ , nơi những bệnh nhân có nguy cơ, làm bất ổn định các mảng xơ mỡ (plaques d’athérome) trên các động mạch vành, đưa đến một loạt các biến cố, có thể dẫn đến nhồi máu cơ tim. Như vậy, trên bình diện ngăn ngừa, sống trong những nước được chiếu đầy bởi ánh sáng mặt trời, sẽ có một ý nghĩa. ( PARIS MATCH 18/9-24/9/2008)
3/ Ở CHÂU ÂU CỨ MỖI 30 GIÂY CÓ MỘT GÃY XƯƠNG HÁNG.

Journée Mondiale de l’ Ostéoporose : Bệnh loãng xương (ostéoporose) ngày nay ảnh hưởng đến hàng triệu người trên thế giới và được công nhận là có một tầm tác động đáng kể lên tỷ lệ bệnh tật và tử vong. Tỷ lệ mắc bệnh và các phí tổn nảy sinh tiếp tục gia tăng là do sự lão hóa của dân số. Tình hình của bệnh loãng xương trong các nước Liên Hiệp châu Âu như thế nào ?

Bệnh loãng xương là một bệnh không gây triệu chứng và thường không được phát hiện cho đến lúc các gãy xương xảy ra, điển hình là nơi cổ xương đùi (fracture du col fémoral). Khoảng 30% tất các các phụ nữ sau thời kỹ mãn kinh ở châu Âu bị chứng loãng xương và hơn 40% trong số những người này bị những gãy do loãng xương (fractures ostéoporotiques) trong suốt cuộc đời của họ. Căn bệnh này không chỉ ảnh hưởng lên các phụ nữ : từ 15% đến 30% đàn ông cũng bị một gãy do loãng xương. Ngay năm 2000, người ta đã tính được một tổng số 3,8 triệu gãy do loãng xương, trong đó 0,89 triệu là các gãy xương háng. Tỷ lệ gãy do loãng xương hàng năm được ước tính là 7,91/10.000 dân ở Pháp, 8,26 ở Tây Ban Nha, 12,93 ở Ý, 14,43 ở Anh và 18,17 ở Đức.

Về các gãy xương đốt sống (fractures vertébrales), chúng xảy ra nơi 10% đến 24% những đàn ông và phụ nữ trên 50 tuổi và tỷ lệ gia tăng rõ rệt với tuổi tác. Trong khi tỷ lệ gãy được ước tính từ 5 đến 10% trong lứa tuổi 50-54 tuổi, tỷ lệ này tăng lên 25% từ 75 tuổi trở đi .Và những con số này có lẽ bị đánh giá thấp vì các gãy xương đốt sống không được chẩn đoán trong 1/3 các trường hợp.
MỘT ẢNH HƯỞNG Ở MỌI MỨC ĐỘ.

Những gãy do loãng xương làm giới hạn cử động của các bệnh nhân và khả năng thực hiện những công việc hàng ngày của họ. Sự đau đớn, mất khả năng làm việc, mất tính độc lập cũng ảnh hưởng lên tinh thần của những nạn nhân và làm giảm chất lượng sống của họ. Người ta thường ghi nhận những triệu chứng lo âu hay trầm cảm ; khoảng 40% những phụ nữ bị loãng xương bị mắc chứng trầm cảm, 58% có một cảm giác khó ở và 41% có một chất lượng sống bị thu giảm. Sự đau đớn hiện diện nơi 50% các phụ nữ ; 26% phát biểu chịu đau đớn hơn 10 giờ mỗi ngày.

Trên bình diện tỷ lệ tử vong, ở Châu Âu, 24% các phụ nữ và 33% đàn ông chết trong năm sau khi bị gãy xương háng. Trong số những người sống sót, khoảng 40% không có khả năng di chuyển một mình và 60% còn cần đến một sự giúp đỡ nào đó, hơn 1 năm sau khi bị gãy xương. Nguy cơ tử vong trong năm sau một gãy xương là 12,9 nơi phụ nữ 60 tuổi và 13,4 nơi đàn ông cùng lứa tuổi.

Một yếu tố khác góp phần làm gia tăng tỷ lệ tử vong là tần số xảy ra những biến cố tim mạch (các bệnh động mạch vành và tai biến mạch máu não) 4 lần cao hơn được quan sát trong nhóm các phụ nữ bị loãng xương so với nhóm placebo. Điều này khiến người ta nghĩ rằng chứng loãng xương được liên kết với một nguy cơ gia tăng mắc phải các bệnh tim mạch, tỷ lệ với độ nghiêm trọng và số các gãy xương và độc lập với tuổi tác và những yếu tố nguy cơ tim mạch khác.

Sau cùng trên bình diện kinh tế, những phí tổn trực tiếp liên quan với chứng loãng xương được ước tính ở châu Âu là 31,7 tỷ Euro, với một dự kiến 77 tỉ vào năm 2050, do sự lão hoá dân số. Chính những gãy xương háng là gây nên những phí tổn cao nhất do thời gian nhập viện kéo dài. Phí tổn nhập viện đã được ước tính là 20.000 euro ở Đức, 18.500 ở Anh, 6.500 ở Ý và 5.000 ở Tây Ban Nha. Ở châu Âu, phí tổn của điều trị trong năm đầu tiên sau một gãy xương háng được ước tính là 14,7 tỷ Euro. ( LE JOURNAL DU MEDECIN 24/10/2008)
4/ CHỨNG TRẦM CẢM VÀ NGUY CƠ BỊ TAI BIẾN MẠCH MÁU NÃO.

Chứng trầm cảm, nhất là khi bệnh này nghiêm trọng, làm gia tăng nguy cơ bị những rồi loạn tim mạch, là một sự kiện càng ngày càng được xác nhận.

Một nhóm các nhà nghiên cứu người Anh đã thực hiện một cuộc duyệt xét kỹ những dữ kiện liên quan đến hơn 20.000 bệnh nhân tham gia một công cuộc điều tra dịch tễ học rộng rãi. Lúc đọc các kết quả, người ta nhận xét rằng sự hiện diện của những tiền sử về bệnh trầm cảm hay một trầm cảm đang trong thời kỳ hoạt động nhưng ở mức độ trung bình, không ảnh hưởng đến nguy cơ mắc phải tai biến mạch máu não. Trái lại chứng trầm cảm càng trở nặng, thì nguy cơ bị tai biến mạch máu não càng bị gia tăng đáng kể. Do đó, điều quan trọng nơi những người bị trầm cảm nặng là cần theo dõi sát và điều trị tích cực mọi yếu tố nguy cơ tim mạch, cũng như phát hiện và điều trị một cách dự phòng và chủ động mọi nguy cơ trầm cảm hay lo âu.( LE GENERALISTE 16/10/2008)
5/ CHỨNG LOÃNG XƯƠNG: QUÁ NHIỀU XƯƠNG GÃY!

Giáo Sư Christian Roux, chủ tịch của nhóm nghiên cứu GRIO, báo động về sự khẩn thiết phải điều trị những phụ nữ mãn kinh đã bị một lần gãy xương đầu tiên.
Hỏi : Những con số nào cho thấy một vấn đề y tế thật sự được đặt ra bởi chứng loãng xương (ostéoporose).
G.S Christian Roux : Ở Pháp, nơi những phụ nữ mãn kinh, người ta ước tính 50.000 gãy cổ xương đùi (fracture du col fémoral) mỗi năm ; 50.000 gãy cổ tay (fracture du poignet) ; 80.000 đến 100.000 gãy đốt sống (fracture vertébrale). Những điều chứng thực này càng có tính chất báo động khi người ta dự kiến trong những năm sắp đến, có một sự gia tăng số những trường hợp gãy xương này vì lý do sự lão hóa của dân số.
Hỏi : Ông có thể giải thích những lý do của chứng loãng xương này ?
G.S C.R : Phải biết rằng lưới xương (trame osseuse) gồm có 3 loại tế bào : các tạo cốt bào (ostéoblaste) “ xây dựng ” xương, hủy cốt bào (osteoclaste) phá hủy xương, và các tế bào xương (ostéocytes) có tác dụng kiểm soát để duy trì sự cân bằng giữa các hiện tượng xây dựng và phá hủy xương này. Vào thời kỳ mãn kinh, với sự ngừng tiết các oestrogène bởi các buồng trứng, một sự bất quân bình xuất hiện (quan trọng ít hay nhiều tùy theo các phụ nữ) và những tế bào hủy hoại (cellules destructrices) thắng thế những tế bào khác, làm cho hệ xương dễ vỡ.
Hỏi : Tại sao, sau một gãy xương đầu tiên, 80% các phụ nữ này đã không đi thăm khám để được phát hiện chứng loãng xương ?
G.S C.R : Rất thông thường, các phụ nữ này đã không xác lập một mối liên hệ giữa gãy xương của họ với một bệnh loãng xương tiềm tàng. Mặc dầu chấn thương là không đáng kể đi nữa, các phụ nữ quy ngay việc gãy xương là do va chạm. Bởi vi chỗ gãy xương này sau đó cứng lại rất tốt, nên họ không cảm thấy một chút lo âu nào và nghĩ rằng họ đã lành bệnh trong khi đó chỉ là một dấu hiệu báo động về tính dễ vỡ của xương (fragilité osseuse) mà họ hiện đang có.
Hỏi : Làm sao chẩn đoán chứng loãng xương và điều trị như thế nào ?
G.S C.R : Cùng một mật độ xương (densité osseuse) và lứa tuổi như nhau, nhưng các phụ nữ mãn kinh, đã là nạn nhân của một lần gãy xương đầu tiên, có một nguy cơ bị những gãy xương khác lớn hơn nhiều so với những phụ nữ cho đến lúc đó chưa từng bị gãy xương. Sau một gãy xương đầu tiên nơi một phụ nữ ở tuổi mãn kinh, cần phải tìm kiếm những nguyên nhân (ngoài sự việc bị té ngã) bằng một loạt các thăm khám lâm sàng, sinh học, và một densitométrie (đo mật độ xương). Trong trường hợp bị loãng xương, một điều trị thích ứng cho phép làm giảm những nguy cơ tái phát. Hiện nay đang có sẵn để sử dụng, nhiều liệu pháp với những cách tác dụng khác nhau, mà mục đích là cải thiện độ cứng của hệ xương. Những điều trị này (trong nhiều năm) cần một sự theo dõi.
Hỏi : Những phụ nữ nào là có khuynh hướng phát triển chứng loãng xương nhất ?
G.S C.R : Những phụ nữ đã là nạn nhân của một lần gãy xương. Những phụ nữ mà cha mẹ họ đã bị những gãy do loãng xương (fractures ostéoporotiques). Những phụ nữ quá gầy. Những phụ nữ đã được điều trị hay đang được điều trị bởi cortisone một cách dài lâu. Những phụ nữ đã có một thời kỳ mãn kinh xảy ra sớm (ménopause précoce).
Hỏi : Đối với những phụ nữ có nguy cơ này, ông có khuyên một vệ sinh cuộc sống nào đó hay không ?
G.S C.R : Đảm bảo rằng những phụ nữ này có một nồng độ vitamine D tối ưu (được cung cấp chủ yếu bởi ánh sáng mặt trời nhưng đồng thời tôn trọng một vài điều thận trọng), đó là điều thiết yếu. Người ta cũng thường khuyên dùng những thức ăn giàu vitamine D cũng như cho dưới dạng bổ sung. Đồng thời, sự luyện tập thể dục, ví dụ đi dạo bộ mỗi ngày, cũng rất hữu ích để tăng cường hệ cơ.
Hỏi : Đối với những phụ nữ mãn kinh không có nguy cơ đặc biệt, ông có lời khuyên nào không ?
G.S C.R : Hãy bảo thầy thuốc gia đình của họ tìm những yếu tố nguy cơ gây gãy xương và, nếu một trong những yếu tố này hiện diện, thì họ cần phải được đo mật độ xương (densitométrie).( PARIS-MATCH 16/10- 22/10/2008)
6/ CHỨNG BÉO PHÌ BỤNG LÀM GIA TĂNG NGUY CƠ BỊ SA SÚT TRÍ TUỆ.

Quá dư thừa mỡ bụng, hoặc bụng có profil dạng quả táo (profil en forme de pomme), hơn là dạng quả lê (en forme de poire), sẽ thường được liên kết với chứng sa sút trí tuệ (démence) lúc cao tuổi, theo một công trình nghiên cứu của Hoa Kỳ.

Mối liên hệ giữa chứng béo phì bụng (obésité abdominale) và một nguy cơ gia tăng bị chứng sa sút trí tuệ (démence) dường như độc lập với thể trọng toàn thể hay sự hiện diện của một bệnh đái đường hay một bệnh tim mạch.Thật vậy, những công trình nghiên cứu trước đây đã xác lập một mối liên hệ giữa sự thặng dư mỡ bụng và bệnh đái đường loại 2, các bệnh tim mạch và tai biến mạch máu não.

Công trình nghiên cứu này, được thực hiện bởi Rachel Whitmer (Hoa Kỳ), chú ý đến trọng lượng cơ thể, vòng thân (tour de taille) và những yếu tố khác hiện diện nơi 6.583 người đàn ông và phụ nữ vốn đã tham gia vào công trình Kaiser Permanent Ledical Care Program ở Caroline du Nord. Sự tham gia này được bắt đầu từ 1964 đến 1973.

Sau 36 năm theo dõi, 1.040 người tham gia đã phát triển một chứng sa sút trí tuệ. Chứng bệnh này thường xảy ra hơn trong nhóm có chứng béo phì bụng rõ rệt nhất, ngay cả sau khi đã điều chỉnh về lứa tuổi, chủng tộc, trình độ học vấn, hộ tịch, sự kiện bị bệnh đái đường, nồng độ lipide cao trong máu, huyết áp cao và các bệnh lý tim mạch. Những người có chỉ số khối lượng cơ thể bình thường (BMA : body mass index) và có một thặng dư mỡ bụng có một nguy cơ 1,89 lần cao hơn những người có một BMA bình thường và một lượng mỡ bụng bình thường. Nguy cơ này cao nhất nơi những người bị béo phì với thặng dư mỡ bụng ( 3,6 lần cao hơn).( LE JOURNAL DU MEDECIN 17/10/2008)
7/ TÁI TẠO MỘT CHIẾC RĂNG BẰNG NHỮNG TẾ BÀO GỐC.

Xét vì những kết quả dương tính trên chuột, các nhà nghiên cứu dự kiến sử dụng các tế bào gốc để sửa chữa ngà răng (dentine) và tủy răng bị hỏng, hoặc chế tạo một “ chiếc răng sinh học ”. Tuy nhiên hy vọng này vẫn còn là một thách thức do tính chất phức tạp của cơ quan này.

Trong hội nghị về “ những tế bào gốc tủy răng ” (les cellules souches pulpaires), vừa mới tổ chức mới đây ở Paris bởi Viện nghiên cứu răng của Pháp, người ta phát biểu rằng trong tương lai, chúng ta sẽ có khả năng chế tạo qua trung gian của những tế bào gốc, một chiếc răng hoàn toàn, còn sống, được phân bố mạch máu, và được nối bởi một dây thần kinh với hệ thần kinh trung ương. Khi đó, sự ra đời của chiếc răng sinh học (dent biologique) hẳn sẽ đưa vào viện bảo tàng các implant, bridges và những bộ răng khác đang được dùng hiện nay.
MỘT NƠI DỰ TRỮ LÝ TƯỞNG

Ngay năm 2003, một nhóm nghiên cứu Hoa Kỳ và Úc Đại Lợi đã khám phá trong tủy răng sữa bị đánh mất bởi các trẻ em từ 7 đến 8 tháng, sự hiện diện của những tế bào gốc, có khả năng biệt hóa, và cho ngoài những tế bào tủy, những tế bào thần kinh, xương hay mỡ. “ Những chiếc răng sữa có thể tạo nên một kho dự trữ lý tưởng của những tế bào gốc để sửa chữa cấu trúc răng bị tổn hại hay để kích thích sự tái tạo xương, và có thể để điều trị một thương tổn nơ ron hay những bệnh thoái hóa ”, những nhà nghiên vào thời kỳ đó đã viết như vậy. Theo họ những tế bào gốc phát xuất từ các chiếc răng sữa có một yếu tố tăng sinh ưu việt hơn những tế bào gốc được chứa trong những chiếc răng trưởng thành.

Với 20 răng sữa cho mỗi trẻ em, và từ 12 đến 20 tế bào gốc đối với mỗi răng sữa, khám phá này tạo nên một dự trữ quan trọng và để khai thác sử dụng.Tin chắc rằng mỗi một chúng ta mang trong hàm một kit comphet để tái sinh mô, mà sự sử dụng hoàn toàn miễn phí, giáo sư Minoru Ueda và nhóm nghiên cứu của đại học Nagoya đã thành lập năm ngoái một ngân hàng các tế bào gốc phát xuất từ các chiếc răng sữa.
KHÔNG NHỮNG RĂNG SỬA MÀ CẢ RĂNG CẤM

Các răng cấm cũng đầy hứa hẹn. Cũng như các răng sữa, các răng cấm là những cơ quan tăng trưởng, do đó không trưởng thành.Vì lẽ này, tủy răng của chúng chứa những tế bào gốc có khả năng tăng sinh cao, có thể được biệt hóa thành những tế bào gan, xương và ngay cả thần kinh, vừa làm cho các hormone khác nhau tác dụng lên chúng. Vào năm 2007, một nhóm những nhà nghiên cứu của Đại Học Osaka đã thành công biệt hóa những tế bào gốc, được lấy trên những chiếc rằng cấm của người, thành những tế bào gan. Những tế bào này sau đó được tiêm vào một chú chuột bị thiếu hụt, mà gan không có khả năng sản xuất albumine. Sự điều trị đã cho phép phục hồi chức năng sản xuất albumine trong 3 tuần.

Vào năm 2006, một nhóm nghiên cứu của Inserm đã cho thấy rằng các tế bào gốc của tủy xương, giống rất nhiều với những tế bào gốc của răng, có khả năng, sau khi biệt hóa, cho những tế bào có can dự trong sự cấu tạo men răng và ngà răng.( LE JOURNAL DU MEDECIN 3/10/2008)
8/ KHÁM PHÁ MỘT GENE LÀ NGUỒN GỐC CỦA BỆNH HÓI ĐẦU

Hai công trình nghiên cứu quốc tế độc lập đã tiết lộ rằng rụng tóc dần dần sau 45 tuổi được liên kết với một vùng nằm trên nhiễm sắc thể 20.

Trắc nghiệm di truyền (test génétique) để biết xem có bị nguy cơ trở thành hói đầu hay không dường như sẽ có thể thực hiện trong không còn bao xa nữa. Thật vậy, hai nghiên cứu di truyền, được công bố trong Nature Genetics tiết lộ rằng một gène nằm trên nhiễm sắc thể 20 rất có thể liên quan đến sự xuất hiện của chứng hói đầu (calvitie). Các nhà nghiên cứu quan tâm đến dạng hói đầu xảy ra từ từ và rất phổ biến mà người ta gọi là alopécie androgénique. Sự rụng tóc được thực hiện theo một “ hình vẽ ” luôn luôn như nhau, mở rộng vùng thái dương rồi tiến dần lên đỉnh sọ, hướng về phía sau.

Công trình nghiên cứu đầu tiên đã được thực hiện bởi một nhóm nghiên cứu của đại học McGill của Montréal, của King’s College của Luân Đôn, kết hợp với những nhà nghiên cứu của hãng dược phẩm GlaxoSmithKline. Các nhà khoa học của Thụy Sĩ, Island và Hoà Lan cũng tham gia vào công trình nghiên cứu. Họ đã xem xét cac gène của 1.125 người châu Âu bị chứng hói đầu và đã nhận thấy rằng sự rụng tóc này được liên kết với 2 vùng của nhiễm sắc thể 20. Điều này xác nhận mối liên hệ giữa một dạng nào đó của gène của nhiễm sắc thể 20 và sự rụng tóc dần dần. ( LE FIGARO 13/10/2008)
9/ U XƠ TỬ CUNG (FIBOMYOMES)

Ở phụ nữ, các khối u hiền tính thường xảy ra nhất ở hố chậu là các u xơ tử cung (fibromyomes hay fibromes). Gần một nửa các thai nghén bắt đầu trong một tử cung u cơ (myomateux) và cuối cùng bị sẩy, và 50% các phụ nữ trên 50 tuổi và không ở tuổi mãn kinh có những u xơ tử cung.

Chữ u xơ (fibrome) phát xuất từ nguồn gốc sợi (fibreuse) của khối u khi nhìn bằng mắt trần, còn u cơ (myome) chỉ nguồn gốc cơ của khối u này. Nhưng sự chính xác mô học ưa thích thuật ngữ léiomyome (u của mô cơ trơn) hay fibromyome ( u cơ và sợi) hơn. Ở Hoa Kỳ, vô địch thế giới về cắt bỏ tử cung, cứ 3 phụ nữ có 1 phải chịu phẫu thuật này trước năm 60 tuổi và vì ly do bị u cơ trong gần 2/3 trường hợp. Trái lại, ở Châu Âu, cuộc đấu tranh để gìn giữ tử cung được phát động từ 20 năm nay. Ngoài phẫu thuật cổ điển cắt bỏ tử cung bằng đường bụng và bằng đường âm đạo đối với những tử cung bé nhỏ hơn, các kỹ thuật bảo tồn gia tăng để gìn giữ sự vẹn toàn vật lý của các phụ nữ, khả năng sinh đẻ của họ, cũng như để tránh tình trạng són đái sau mổ (cắt bỏ tử cung làm gia tăng nguy cơ bị són đái 5 đến 10%).

Các u cơ dưới thanh mạc (myomes sous-séreux), to lớn nhưng ít gây xuất huyết, hiếm khi làm khó chịu bệnh nhân. Những bệnh nhân này lo ngại hơn trong trường hợp u cơ dưới niêm mạc (myomes sous-muqueux), chịu trách nhiệm rong kinh dồi dào. Không có điều trị thuốc men nào làm biến mất được các u cơ tử cung. Điều trị có tính chất triệu chứng trong lúc chờ đợi tuổi mãn kinh vì vào thời kỳ này, nếu không điều trị bằng hormone thay thế (THS), thì các u cơ này sẽ thu nhỏ lại. Các progestatif làm giảm sự phì đại của nội mạc tử cung, các anti-fibrinolytique cải thiện sự xuất hiện các cục máu đông, và một liều cao oestrogène có thể làm ngưng một đợt xuất huyết cấp tính. Các thuốc điều trị triệu chứng này nhường chỗ cho phẫu thuật dưới mọi dạng thức.
NGOẠI KHOA CÀNG NGÀY CÀNG BẢO THỦ

Chúng ta có sự lựa chọn giữa phẫu thuật cắt bỏ tử cung hay chỉ cắt bỏ các u cơ, hoặc làm tan rã chúng bằng cách hủy bỏ phân bố mạch của chúng hoặc bằng một tác nhân vật lý làm hủy hoại. Sự lấy đi các u cơ trơn tử cung (myomectomie) được thực hiện bằng mở bụng (laparotomie), nội soi (coelioscopie) hay nội soi tử cung (hysteroscopy), bằng dao điện hay bằng siêu âm và, mới đây hơn, bằng tia laser. Sự làm tiêu cơ (myolyse) có thể được thực hiện bằng cách làm nghẽn mạch (embolisation), dưới sự kiểm soát của rọi quang tuyến, những động mạch tử cung bởi những vi phần tử (microparticules) (polyvinylalcool hay microsphènes). Kỹ thuật này dường như hay hơn cắt bỏ u cơ tử cung (myomectomie) bởi vì với phẫu thuật sau đó cứ hai trường hợp có một trường hợp tái phát. Sự làm nghẽn mạch (embolisation) có thể được thực hiện dưới gây mê tại chỗ, nhưng cần điều trị chống đau sau giải phẫu.

Một dạng thức làm tiêu cơ (myolyse) khác : làm tiêu lạnh bằng nội soi (cryolyse sous coelioscopie), cho phép làm đông giá và gây chết mô ở nhiệt độ âm 50 độ C. Một kỹ thuật tốn kém nhưng ít đau đớn sau thủ thuật. ( LE GENERALISTE 16/10/2008)
10/ SỬ DỤNG QUÁ MỨC MÁY NHẠC CẦM TAY LÀM ĐIẾC TAI VĨNH VIỄN.

10 triệu các thanh thiếu niên châu Âu có nguy cơ bị điếc vĩnh viễn trong trường hợp nghe máy nhạc cầm tay (appareil à musique portatif hay baladeur) kéo dài và với cường độ âm thanh cao.

Năm 2006, John Kiel Patterson, một chủ hãng của Lousiane (Hoa Kỳ) đã đưa đơn kiện trước tòa án San José ở Californie chống lại hãng kết xù Apple, chuyên chế tạo các máy nhạc cầm tay iPod. M. Paterson cùng nhiều người đưa đơn kiện khác cho rằng máy iPod của ông có thể đã được tăng cường độ âm thanh lên đến 115 décibels (dB), và ngay cả đến 125 dB đối với một vài loại nhạc. Mà những mức âm thanh cực kỳ này có nguy cơ đưa đến những rối loạn thính giác thường trực, thậm chí vĩnh viễn nơi người sử dụng dài lâu.

Từ năm 2001 hãng đã bán hơn 160 triệu máy nhạc cầm tay này trên khắp thế giới. Những vật này có kích thước của một carte crédit dày, và người ta có thể télécharger vào máy những bộ phiếu nhạc (fichiers musicaux) từ ordinateur. Máy nhạc cầm tay sử dụng một logiciel để đọc các bộ phiếu và phát nhạc.

Hiện tại, gần 5 đến 10% trong số 50 đến 100 triệu công dân của 27 nước của Liên Hiệp Cháu Âu có nguy cơ trở nên điếc vì nghe quá mức những máy nhạc cầm tay này. Lo ngại về những mối đe dọa mới lên sức khỏe thính giác của các thiếu niên, nhưng cũng của những người lớn, gây nên bởi việc nghe rất phổ biến những máy nhạc cầm tay nhỏ xiu này, ủy viên châu Âu về những vấn đề tiêu thụ Meglena Kuneva, đã xin một ý kiến khoa học mà những kết luận đã được công bố.
Kết quả : năm giờ nghe mỗi tuần với mức âm thanh cực đại, làm người nghe chịu một tiếng ồn rất cao hơn tiếng ồn được cho phép trong các nhà máy ồn ào nhất (80 dB trong 8 giờ mỗi ngày hay 48 giờ mỗi tuần). Mặc dầu đa số những người sử dụng bằng lòng với một mức âm thanh trung bình từ 75 đến 85 dB, nhưng 10% trong số những người này, hoặc một thiểu số lớn, vặn volume âm thanh tôi đa. Mặc dầu, điều lệ của Pháp đã buộc hãng Apple và các hãng cạnh tranh không được vượt quá 100 dB, nhưng theo báo cáo, mức độ âm thanh này đã trên rất nhiều mức âm thanh gây nên bởi một chiếc phản lực cơ cất cánh ở kế cận. Chính sự tích lũy liều lượng hàng ngày trong năm năm tạo nên mối hiểm nguy cho thính giác. ( LE FIGARO 15/10/2008)
BS NGUYỄN VĂN THỊNH
( 30/10/2008) (trích từ www.khoahoc.net)




Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#692 Posted : Friday, November 7, 2008 12:16:35 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
quote:
Originally posted by langthang08
Gửi chị Lan Nhi,

Lá Thư Màu Tím lần này Dấu Yêu của chị LN được chăm sóc lo lắng cả cho suc khỏe chắc chắn Dấu Yêu vui sướng hạnh phúc lắm , lại càng cảm được Lá Thư Màu Tím là Yêu Dấu của mình

Chị LN à …nói chung thì thường ăn cá nào cũng tốt hết …tuy nhiên cần phải nhớ một điều là cá hấp hay luộc chứ đừng có chiên đó …và nếu chị LN có bịnh kinh niên là bịnh làm biếng uống thuốc mà có khẩu vị thích cá thì tốt lắm rồi .
LT biết chút chút thì nhắc chừng chut chut vậy thôi …chứ Dâu Yêu của chị thế nào cũng nhắc chị kỹ chuyện này …phải không chị LN ?

Mến chúc chị LN vui nhiều và tâm hồn luôn luôn được thanh thản …

LT08


* Cám ơn anh LT đã đọc. Thưa anh LT, tất cả những người đọc Lá Thư Màu Tím, đều là Dấu Yêu của LN đấy ạ. Ví dụ, anh LT đọc Lá Thư Màu Tím, anh LT cũng là Dấu Yêu của LN vậy Tongue. Chúc anh LT có một ngày vui.
HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#693 Posted : Friday, November 7, 2008 5:25:41 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
* Xin cám ơn tác giả Đại Linh, và xin giới thiệu với các bạn về webside www.khoahoc.net -hvln- ----------------------------------------------------------------------------------------
PARIS
Phần 5

PLACE DE BASTILLE

Quảng trường Bastille mang tên một trong các toà nhà biểu tượng nhất của Cách Mạng Pháp, đó là La Forteresse de Bastille. Pháo đài được cấu trúc bởi 8 tháp canh, các giao thông hào (douves), một cầu rút (pont-levis) và các tường thành có lỗ châu mai. Pháo đài được xây dựng vào thế kỷ XIV để bảo vệ mặt phía đông của thành phố, là nơi ở của vua Charles V. Nhưng sau đó Pháo đài nhanh chóng trở nên nơi để giam giữ các tù nhân chính trị.Từ thế kỷ thứ 17, La Bastille, trở thành nhà tù quốc gia, là biểu tượng của nền quân chủ chuyên chế.

Ngày 14/7/1789, bực tức bởi sự lạm quyền của chế độ quân chủ, nhân dân đã chiếm Ngục Bastille, đánh dấu sự khởi đầu của Cách Mạng. Sáng hôm 14/7, nhân dân Paris, trang bị khí giới lấy được ở Hotel des Invalides, tiến về Ngục Bastille. Đến chân thành thì bị chận lại bởi các vệ binh Thụy Sĩ, nhưng vào buổi chiều thì được sự ủng hộ của các vệ binh Pháp. Hầu tước Launay, quản đốc pháo đài đầu hàng và bị thảm sát cùng với đội quân đồn trú.

Vào cuối năm 1879, 800 công nhân phá hủy pháo đài ra thành từng mảnh. Biểu hiện của sự áp bức này bị phá hủy và ngày nay thay vào đó là La Colonne de Juillet được dựng lên. Cột trụ này cao 52m, được đúc bằng đồng thau, trên cao hết là Thần Tự Do (Le Génie de La Liberté), được dựng lên để tưởng niệm các nạn nhân của các cuộc cách mạng 1830 (thiết lập nền quân chủ tháng 7) và 1848. Trong hầm mộ của công trình tưởng niệm này là những thi hài của những người chết trong các cuộc cách mạng này. Ở phía sau là Opéra Bastille, một trong những nhà hát nhạc kịch lớn nhất thế giới, được khánh thành năm 1989 nhân dịp lễ kỷ niệm 200 năm Cách Mạng Pháp.

UserPostedImage
QUARTIER DU MARAIS

Quartier du Marais là khu phố lich sử và du lịch của Paris.Với các dinh thự, các con đường nhỏ thời trung cổ và các viện bảo tàng, Le Marais thường được xem là khu phố đẹp nhất Paris.Thế nhưng mãi tới thế kỷ thứ 12, vùng này là một đất đầm lầy, bị lụt lội mỗi lần sông Seine bị lũ.Vào đầu thế kỷ 17 vua Henri IV ra lệnh xây dựng Place Royale (ngày nay đổi tên là Place des Vosges), thành nơi để vui chơi và hội hè. Các triều thần, các lãnh chúa xây dựng chung quanh quảng trường các ngôi nhà lộng lẫy, các dinh thự nổi tiếng như Sully, Rohan (ngày nay thuộc Archives Nationales), Sale (ngày nay là Musée de Picasso) và Cornavalet. Vào cuối thế kỷ 17, Le Marais bị bỏ rơi do tầm quan trọng ngày càng gia tăng của Versailles. Giới quý tộc bán dinh cơ cho giới trưởng giả và thương gia giàu có, do đó khu phố mất đi vẻ hào nhoáng. Rồi Cách Mạng lại càng làm suy thoái thêm.
PLACE DES VOSGES

Quảng trường này là quảng trường đẹp nhất và cổ nhất của thủ đô. Nhiều biến cố lịch sự đã diễn ra ở đây trong 400 năm. Chỗ này trước đây được sử dụng làm nơi thi đấu cho đến khi Henri IV quyết định xây dựng ở đó một quảng trường. Một giai thoại lịch sử : vào ngày 30 tháng 6 năm 1559, đường Saint-Antoine, một cuộc thi đấu lớn được tổ chức, trong đó Henri II đã đương đầu với nhiều đối thủ và ông đã thắng. Để hoàn tất cuộc chiến thắng, nhà vua muốn đấu với Montgomery, đại úy của đội cận vệ của ông. Và thế là một thảm kịch. Chiếc giáo bị gãy của viên đại úy này đâm xuyên qua đôi mắt của nhà vua. Mặc dầu được điều trị bởi Ambroise Parré nổi tiếng, Henri II mất sau 10 ngày hấp hối (một giai thoại : người ta đã vội vã chặt đầu các tử tù để thu hồi lấy đầu và thực hiện những cuộc thí nghiệm trong mục đích dùng để điều trị cho nhà vua).

Henri IV sau đó xây dựng nơi này thành một quảng trường đặt tên là Place Royale (1605). Quảng trường này được khánh thành sau khi Henri IV bị ám sát (1610), nhân đám cưới giữa Louis XIII và Anne d’Autriche năm 1612. Bà hầu tước Sévigné sinh ở quảng trường này năm 1626. Hồng y Richelieu sống ở đây năm 1615.

Victor Hugo (1802-1885) sống ở quảng trường này trong 16 năm (1832-1848). Chính ở ngôi nhà số 6 (Maison de Victor Hugo) là nơi ông đã sáng tác một phần lớn tác phẩm Les Misérables và Les Chants du Crépuscule và Ruy Blas. Ở tòa nhà số 8 là nơi ở, vào giữa thế kỷ 19, của các nhà văn Théophile Gautier và Alphonse Daudet.

Vào năm 1818, bức tượng vua Louis XIII được dựng lên, trang trí khu vườn trồng cây tilleuls.

UserPostedImage
LES GRANDS BOULEVARDS

UserPostedImage

Les Grands Boulevards bắt đầu gần Quartier de la Madeleine ở phía tây và đến tận Bastille ở phía đông. Những trục lộ lớn này tạo nên một trung tâm văn hoá và thương mại, bao gồm Opéra-Garnier, các nhà hát, các nhà trưng bày (galeries), các nhà may mặc, các tiệm bán đồ mỹ phẩm, các tiệm cà phê.

« Là est la vie ! », Honoré de Balzac đã tuyên bố như vậy về Grands Boulevards. Les Grands Boulevards được tạo nên theo lệnh của Louis XIV từ năm 1660 đến 1705 sau một loạt chiến thắng quân sự, làm cho các công sự của thành phố, đã ở trong tình trạng xấu, không còn hữu ích nữa và đã được san bằng để xây dựng các công lộ mới.

Boulevard des Capucines, Boulevard des Italiens và Avenue de l’ Opéra hội tụ về Opéra-Garnier, một trong những nhà hát nhạc kịch lớn nhất thế giới, được làm nổi bật lên bởi Place de l’Opéra, do nam tước Haussmann thiết kế. Toà nhà này cũng là một trong những minh họa đẹp nhất của style Napoléon III.Trong khu phố, ở trung tâm Place de Vendome, Napoléon III đã thiết đặt lại trên colonne de Vendôme một bức tượng của chú ông ta (Napoléon đệ nhất), ăn mặc theo kiểu Jules César. Cổ Hy Lạp cũng đã là nguồn cảm hứng của nhiều dinh thự được thực hiện theo sáng kiến của Napoléon đệ nhất, trong đó có Nhà thờ Madeleine. Khu phố Madeleine, nơi bắt đầu của Grands Boulevards, đã trở nên một temple du luxe. Rue de la Paix và Place de Vendôme, những nơi của giới qúy tộc và yên tĩnh cho mãi đến cuối thế kỷ XIX, đã lôi kéo sau đó các thợ kim hoàn và các thợ may.

Nhiều nghệ sĩ thường xuyên lui tới Grands Boulevards. Cuộc triển lãm của các họa sĩ thuộc phái ấn tượng (impressionniste) đã diễn ra ở số 35 Boulevard des Capuchines và các phim ngắn của anh em Lumière được chiếu lần đầu tiên ở ngôi nhà số 14 (nay là Hotel Scibe) của đại lộ cùng tên.

Place de Vendôme quy tụ những thợ kim hoàn lớn nhất thế giới, khách sạn đầy huyền thoại Ritz và Bộ Tư Pháp. Ở Place de la Madeleine, có nhiều cửa hàng bán đồ gia vị xa xỉ, đặc biệt Fauchon (tiệm bán đồ gia vị ngon nổi tiếng nhất Paris, số 26 Place de la Madeleine), Hédiard và Maison de la Truffe. Marcel Proust đã sống ở nhà số 9 của quảng trường này.
OPERA-GARNIER

Ngày 14 tháng giêng năm 1858, nhà ái quốc người Ý Frelice Orsini đã toan tính mưu sát Napoléon Đệ Tam trong khi ông ta đi đến Nhà hát Nhạc Kịch lúc đó nằm ở Rue de Peletier. Sau đó hoàng đế quyết định xây dựng một nhà biểu diễn để ông ta có thể đến xem mà không bị mưu sát. Dự án của kiến trúc sư Charles Garnier đã trúng tuyển kỳ thi tuyển chọn để xây dựng toà nhà Opéra. Nam tước Haussmann đã mở đại lộ lớn nối liền điện Louvre với Nhà Hát Nhạc Kịch và Place de l’Opéra.

Palais Garnier, được xây dựng dưới thời Napoléon III và hoàn thành dưới Đệ Tam Cọng Hòa (khởi công năm 1862 và việc xây dựng kéo dài 13 năm). Ở đây pha trộn các style khác nhau, từ classique đến baroque. Toà nhà dễ được nhận biết với các frise, các colonne, các bức tượng, các tượng bằng cẩm thạch nhiều màu và nóc vòm bằng đồng của nó. Nội thất được trang trí phong phú, gồm có một cầu thang danh dự, một phòng diễn viên lớn được trang trí bởi mosaique và một căn phòng rộng lớn có trần nhà được vẽ bởi Marc Chagall. Cũng có một hồ ngầm (lac souterrain), đă tạo nguồn cảm hứng cho Gaston Leroux viết Fantôme de l’Opéra. Opéra-Garnier tiếp nhận chủ yếu các đoàn kịch múa (ballets), còn nhạc kịch (opéra) thì được trình diễn ưu tiên ở Opéra-Bastille. Ngày nay Palais Garnier nằm chế ngự một trong những ngã tư nhộn nhịp nhất của Paris. Trong Quartier de l’Opéra này, các ngân hàng, các phòng du lịch, các cửa hàng lớn nằm tọa vị trên các đại lộ đã được trùng tu vào thời Đệ Nhị Đế chế.

UserPostedImage
CAFE DE LA PAIX

Nơi này hoành tráng, và giá cả cũng thế. Nhưng cũng đáng bỏ công, dầu chỉ là để chiêm ngưỡng các tranh tường (fresques) và trang trí nội thất được thiết kế bởi Charles Garnier từ thế kỷ thứ XIX. Charles Garnier là nhà kiến trúc sư của Opéra Garnier, ở phía bên đối diện của quảng trường Opéra. Quán cà phê này cũng có nhiều khách hàng nổi tiếng.

UserPostedImage
ĐẠI LINH (26/10/2008)


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#694 Posted : Friday, November 7, 2008 4:33:07 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Lá Thư Từ Bên Kia Thế Giới
AUTHOR: Nguyên Phong

Bác sĩ Elizabeth Kübler-Ross, người tiền phong trong lãnh vực nghiên cứu về hiện tượng hồi sinh cho biết: "Con người sợ chết như con nít sợ ma, họ đã nhìn cái chết một cách sợ hãi, ghê tởm và cố gắng phủ nhận nó vì nó làm gián đoạn sự liên tục của đời sống. Nhưng nếu họ biết chấp nhận sự chết một cách bình thản, giản dị thì họ sẽ thấy chết là một sự kiện tự nhiên cũng như lúc sinh ra vậy. Bất kỳ lúc nào chung quanh chúng ta, sống và chết cũng luôn luôn tiếp diễn. Lá cây rụng để nhường chỗ cho những mầm non xuất hiện, hết mùa đông lại có mùa xuân. Một hiện tượng tự nhiên và cần thiết như thế không lẽ lại chẳng bao hàm một ý nghĩa thâm sâu nào đó? Phải chăng chính vì có sự chết mà sự sống hiện hữu, có sự xây dựng thì cũng phải có sự hủy diệt, đâu có gì tồn tại vĩnh viễn. Người ta không thể hiểu được ý nghĩa đích thực của sự sống nếu họ không chịu chấp nhận sự chết, và đã đến lúc người ta phải nghiên cứu cặn kẽ các sự kiện này chứ không thể chấp nhận những lý thuyết mơ hồ nào đó được". Sau đây là tài liệu được trích lại từ cuốn La revue spirite: Bác sĩ Henri Desrives là một khoa học gia hoạt động, vui vẻ và yêu nghề. Như mọi nhà trí thức khác, ông sống một cuộc đời rất thực tế và không buồn lưu ý đến những điều mà khoa học chưa giải thích được. Ông không tin rằng có một linh hồn tồn tại sau khi chết vì thể xác chỉ là sự kết hợp của các vật chất hữu cơ và trí thông minh chẳng qua chỉ là sản phẩm của các tế bào thần kinh. Khi thể xác đã hư hoại thì trí thông minh cũng không thể tồn tại. Một hôm khi bàn chuyện với các con về đề tài đời sống sau khi chết, ông hứa sẽ liên lạc với các con nếu quả thật có một đời sống bên kia cửa tử. Cậu con trai Piere Desrives, cũng là một y sĩ, đã nói: "Nếu đã chết, làm sao cha có thể liên lạc với con được?" Bác sĩ Henri suy nghĩ một lúc rồi trả lời: "Cha không tin có một đời sống hay cõi giới nào ngoài đời sống này nhưng nếu sau khi chết mà cha thấy được điều gì thì cha sẽ tìm đủ mọi cách để liên lạc với các con". Vài năm sau, bác sĩ Desrives từ trần, các con ông vì bận việc nên cũng không để ý gì đến buổi bàn luận đó nữa. Khoảng hai năm sau, một nhóm nhân viên làm việc trong bệnh viện lập bàn cầu cơ chơi, bất ngờ cơ bút đã viết: "Xin cho gọi bác sĩ Piere Desrives đến vì tôi là cha cậu đó và tôi có mấy lời muốn nhắn nhủ với các con tôi". Được thông báo, bác sĩ Piere không tin tưởng mấy nhưng nhớ lại lời dặn của cha, ông bèn gọi các em đến tham dự buổi cơ bút này. Một người cầm giữ đầu một sợi dây, đầu kia cột vào một cây bút chì và chỉ một lát sau cây bút đã tự động chạy trên các trang giấy thành một bức thư như sau: Các con thân mến, Cha rất hài lòng đã gặp đủ mặt các con nơi đây. Gần một năm nay, cha có ý trông đợi để kể cho các con về những điều ở cõi bên này mà cha đã chứng kiến nhưng không có cơ hội.Như các con đã biết, hôm đó sau khi ở bệnh viện về, cha thấy trong người mệt mõi lạ thường, cha bèn lên giường nằm và dần dần lịm đi luôn, không hay biết gì nữa. Một lúc sau cha thấy mình đang lơ lửng trong một bầu ánh sáng trong suốt như thủy tinh. Thật khó có thể tả rõ cảm tưởng của cha khi đó, nhưng không hiểu sao cha thấy trong mình dễ chịu, linh hoạt, thoải mái chứ không bị gò bó, ràng buộc như trước. Các con biết cha bị phong thấp nên đi đứng khó khăn, vậy mà lúc đó cha thấy mình có thể đi đứng, bay nhảy như hồi trai tráng. Cha có thể giơ tay giơ chân một cách thoải mái, không đau đớn gì. Đang vẫy vùng trong biển ánh sáng đó thì bất chợt cha nhìn thấy cái thân thể của cha đang nằm bất động trên giường. Cha thấy rõ mẹ và các con đang quây quần chung quanh đó và phía trên thân thể của cha có một hình thể lờ mờ trông như một lùm mây màu xám đang lơ lửng. Cả gia đình đều đang xúc động và không hiểu sao cha cứ thấy trong mình buồn bực, khó chịu. Cha lên tiếng gọi nhưng không ai trả lời, cha bước đến nắm lấy tay mẹ con nhưng mẹ con không hề hay biết và tự nhiên cha ý thức rằng mình đã chết. Cha bị xúc động mạnh, nhưng may thay lúc đó mẹ con và các con đều lên tiếng cầu nguyện, tự nhiên cha thấy mình bình tĩnh hẳn lại như được an ủi. Cái cảm giác được đắm chìm trong những lời cầu nguyện này thật vô cùng thoải mái dễ chịu không thể tả xiết. Lớp ánh sáng bao quanh cha tự nhiên trở nên sáng chói và cả một cuộc đời của cha từ lúc thơ ấu đến khi trưởng thành bỗng hiện ra rõ rệt như trên màn ảnh. Từ việc gần đến việc xa, ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng đều hiện ra rõ rệt trong tâm trí của cha. Hơn bao giờ hết, cha ý thức tường tận các hành vi của mình, các điều tốt lành, hữu ích mà cha đã làm cũng như các điều xấu xa, vô ích mà cha không tránh được. Tự nhiên cha thấy sung sướng về những điều thiện đã làm và hối tiếc về những điều mà đáng lẽ ra cha không nên làm. Cả một cuốn phim đời hiện ra một cách rõ rệt cho đến khi cha thấy mệt mỏi và thiếp đi như người buồn ngủ. Cha ở trong tình trạng vật vờ, nửa ngủ nửa thức này một lúc khá lâu cho đến khi tỉnh dậy thì thấy mình vẫn lơ lửng trong một bầu ánh sáng có màu sắc rất lạ không giống như màu ánh sáng lần trước. Cha thấy mình có thể di chuyển một cách nhanh chóng, có lẽ vì không còn xác thân nữa. Cha thấy cũng có những người đang di chuyển gần đó nhưng mỗi lần muốn đến gần họ thì cha lại có cảm giác khó chịu làm sao. Một lúc sau cha đi đến một nơi có đông người tụ họp. Những người này có rung động dễ chịu nên cha có thể bước lại hỏi thăm họ một cách dễ dàng. Một người cho biết tùy theo các rung động thích hợp mà cha có thể tiếp xúc được với những người ở cõi bên này. Sở dĩ cha không thể tiếp xúc với một số người vì họ có sự rung động khác với "tần số rung động" (frequency) của cha. Sự giải thích có tính cách khoa học này làm cha tạm hài lòng. Người nọ cho biết thêm rằng ở cõi bên này tần số rung động rất quan trọng, và tùy theo nó mà người ta sẽ lựa chọn nơi chốn mà họ sống. Cũng như loài cá ở ngoài biển, có loài sống gần mặt nước, có loài sống ở lưng chừng và có loài sống dưới đáy sâu tùy theo sức ép của nước thì ở cõi bên này, tùy theo tần số rung động mà người ta có thể tìm đến được các cảnh giới khác nhau. Sự kiện này làm cha cảm thấy vô cùng thích thú vì như vậy quả có một cõi giới bên kia cửa tử và cõi này lại có nhiều cảnh giới khác nhau nữa. Khi xưa cha không tin những quan niệm như thiên đàng hay địa ngục nhưng hiện nay cha thấy quan niệm này có thể được giải thích một cách khoa học qua việc các tần số rung động. Những tần số rung động này như thế nào? Tại sao cha lại có những tần số rung động hợp với một số người? Người nọ giải thích rằng tùy theo tình cảm của con người mà họ có những sự rung động khác nhau; người có tình thương cao cả khác với những người tính tình nhỏ mọn, ích kỷ hay những người hung ác, không hề biết thương yêu. Đây là một điều lạ lùng mà trước nay cha không hề nghĩ đến. Cha bèn đặc câu hỏi về khả năng trí thức, phải chăng những khoa học gia như cha có những tần số rung động đặc biệt nào đó, thì người nọ trả lời rằng, khả năng trí thức hoàn toàn không có một giá trị nào ở cõi bên này cả. Điều này làm cho cha ít nhiều thất vọng. Người nọ cho biết rằng cái kiến thức chuyên môn mà cha tưởng là to tát chẳng qua chỉ là những mảnh vụn của một kho tàng kiến thức rất lớn mà bên này ai cũng có thể học hỏi được. Người nọ nhấn mạnh rằng, điều quan trọng là con người biết làm gì với những kiến thức đó. Sử dụng nó để phục vụ hay tiêu diệt nhân loại? Sử dụng nó vào mục đích vị tha hay ích kỷ? Sử dụng nó để đem lại niềm vui hay để gây đau khổ cho người khác? Thấy cha có vẻ thất vọng, người này bèn đưa cha đến một thư viện lớn, tại đây có lưu trữ hàng triệu cuốn sách mà cha có thể tham cứu, học hỏi. Chưa bao giờ cha lại xúc động như vậy. Có những cuốn sách rất cổ viết từ những thời đại xưa và có những cuốn sách ghi nhận những điều mà từ trước tới nay cha chưa hề nghe nói đến. Sau một thời gian nghiên cứu, cha thấy cái kiến thức mà mình vẫn hãnh diện thật ra chẳng đáng kể gì so với kho tàng kiến thức nơi đây. Đến khi đó cha mới thấm thía điều người kia nói về khả năng trí thức của con người và bắt đầu ý thức về tần số rung động của mình. Nơi cha đang sống có rất đông người, đa số vẫn giữ nguyên tính nết cũ như khi còn sống ở thế gian. Có người hiền từ vui vẻ, có người tinh nghịch ưa chọc phá người khác, có người điềm đạm, có kẻ lại nóng nảy. Quang cảnh nơi đây không khác cõi trần bao nhiêu; cũng có những dinh thự đồ sộ, to lớn; có những vườn hoa mỹ lệ với đủ các loại hoa nhiều màu sắc; có những ngọn núi rất cao hay sông hồ rất rộng. Lúc đầu cha ngạc nhiên khi thấy những cảnh vật này dường như luôn luôn thay đổi, nhưng về sau cha mới biết cảnh đó hiện hữu là do sức mạnh tư tưởng của những người sống tại đây. Điều này có thể giải thích giống như sự tưởng tượng ở cõi trần. Các con có thể tưởng tượng ra nhà cửa dinh thự trong đầu óc mình, nhưng ở cõi trần sức mạnh này rất yếu, chỉ hiện lên trong trí óc một lúc mà thôi. Bên này vì có những rung động đặc biệt nào đó phù hợp với sự rung động của tư tưởng làm gia tăng thêm sức mạnh khiến cho những hình ảnh này có thể được thực hiện một cách rõ ràng, chính xác và lâu bền hơn. Các con đừng nghĩ rằng những người bên này chỉ suốt ngày rong chơi, tạo ra các hình ảnh theo ý muốn của họ; mà thật ra tất cả đều bận rộn theo đuổi các công việc riêng để chuẩn bị cho sự tái sinh. Vì mọi tư tưởng bên này đều tạo ra các hình ảnh nên đây là môi trường rất thích hợp để người ta có thể kiểm soát, ý thức rõ rệt hơn về tư tưởng của mình. Vì đời sống bên này không cần ăn uống, làm lụng nên người ta có nhiều thời giờ theo đuổi những công việc hay sở thích riêng. Có người mở trường dạy học, có kẻ theo đuổi các nghành chuyên môn như hội họa, âm nhạc, kiến trúc, văn chương thơ phú v.v.... Tóm lại, đây là môi trường để họ học hỏi, trau dồi các khả năng để chuẩn bị cho một đời sống mai sau. Phần cha đang học hỏi trong một phòng thí nghiệm khoa học để sau này có thể giúp ích cho nhân loại. Càng học hỏi, cha càng thấy cái kiến thức khi xưa của cha không có gì đáng kể và nền y khoa mà hiện nay các con đang theo đuổi thật ra không lấy gì làm tân tiến lắm nếu không nói rằng rất ấu trĩ so với điều cha được biết nơi đây. Hiển nhiên khoa học phát triển tùy theo khả năng trí thức của con người, mỗi thời đại lại có những sự phát triển hay tiến bộ khác nhau nên những giá trị cũng vì thế mà thay đổi. Có những giá trị mà thời trước là "khuôn vàng thước ngọc" thì đời sau lại bị coi là <<"cổ hủ, lỗi thời">>; và như cha được biết thì những điều mà ngày nay đang được người đời coi trọng, ít lâu nữa cũng sẽ bị đào thải. Tuy nhiên cái tình thương, cái ý tưởng phụng sự mọi người, mọi sinh vật thì bất kỳ thời đại nào cũng không hề thay đổi, và đó mới là căn bản quan trọng mà con người cần phải biết. Càng học hỏi cha càng thấy chỉ có những gì có thể tồn tại được với thời gian mà không thay đổi thì mới đáng được gọi là chân lý. Cha mong các con hãy suy ngẫm về vấn đề này, xem đâu là những giá trị có tính cách trường tồn, bất biến để sống theo đó, thay vì theo đuổi nhũng giá trị chỉ có tính cách tạm bợ, hời hợt. Cha biết rằng mọi ý nghĩ, tư tưởng, hành động đều có những rung động riêng và được lưu trữ lại trong ta như một cuốn sổ. Dĩ nhiên khi sống ở cõi trần, con người quá bận rộn với sinh kế, những ưu phiền của kiếp nhân sinh, không ý thức gì đến nó nên nó khép kín lại; nhưng khi bước qua cõi bên này thì nó từ từ mở ra như những trang giấy phô bày rõ rệt trước mắt. Nhờ vậy mà cha biết rõ rằng hạnh phúc hay khổ đau cũng đều do chính ta tạo ra và lưu trữ trong mình. Cuốn sổ lưu trữ này là bằng chứng cụ thể của những đời sống đã qua và chính nó kiểm soát tần số rung động của mỗi cá nhân. Tùy theo sự rung động mà mỗi cá nhân thích hợp với những cảnh giới riêng và sẽ sống tại đó khi bước qua cõi giới bên này. Do đó, muốn được thoải mái ở cõi bên này, các con phải biết chuẩn bị. Cha mong các con hãy bắt tay vào việc này ngay. Các con hãy rán làm những việc lành, từ bỏ những hành vi bất thiện. Khi làm bất cứ việc gì, các con hãy suy gẫm xem hậu quả việc đó như thế nào, liệu nó có gây đau khổ hay tổn thương cho ai không? Đừng quá bận rộn suy tính những điều hơn lẽ thiệt mà hãy tập quên mình. Đời người rất ngắn, các con không có nhiều thời giờ đâu. Khi còn sống, đã có lúc cha dạy các con phải biết đầu tư thương mại để dành tiền bạc vào những trương mục tiết kiệm, những bất động sản, những chứng khoán... nhưng bây giờ cha biết rằng mình đã lầm. Một khi qua đến bên đây, các con không thể mang nhũng thứ đó theo được. Danh vọng, địa vị, tài sản vất chất chỉ là những thứ có tính cách tạm bợ, bèo bọt, đến hay đi như mây trôi, gió thổi, trước có sau không. Chỉ có tình thương mới là hành trang duy nhất mà các con có thể mang theo mình qua cõi giới bên này một cách thoải mái, không sợ hư hao mất mát. Tình thương giống như đá nam châm, nó thu hút những người thương nhau thực sự, để họ tiến lại gần nhau, kế hợp với nhau. Nó là một mãnh lực bất diệt, mạnh mẽ, trường tồn và chính nhờ lòng thương này mà người ta có thể tìm gặp lại nhau trải qua không gian hay thời gian. Chắc hẳn các con nghĩ rằng người cha nghiêm nghị đầy uy quyền khi trước đã trở nên mềm yếu chăng? Này các con, chỉ khi nào buông xuôi tay bước qua thế giới bên này, các con mới thực sự kinh nghiệm được trạng huống của mình, tốt hay xấu, hạnh phúc hay đau khổ, thích hợp với cảnh giới thanh cao tốt lành hay những nơi chốn thấp thỏi xấu xa. Hơn bao giờ hết, cha xác định rằng điều cha học hỏi nơi đây là một định luật khoa học thật đơn giản mà cũng thật huyền diệu. Nó chính là cái nguyên lý trật tự và điều hòa hằng hiện hữu trong vũ trụ. Sự lựa chọn để sống trong cảnh giới mỹ lệ đẹp đẽ hay tăm tối u minh đều do những tần số rung động của mình mà ra cả và chính mình phải chịu trách nhiệm về cuộc đời của mình hay lựa chọn những nơi mà mình sẽ đến. Khi còn sống cha tin rằng chết là hết, con người chỉ là sự cấu tạo của các chất hữu cơ hợp lại, nhưng hiện nay cha biết mình đã lầm. Cha không biết phân biệt phần xác thân và phần tâm linh. Sự chết chỉ đến với phần thân xác trong khi phần tâm linh vẫn hoạt động không ngừng. Nó đã hoạt động như thế từ thuở nào rồi và sẽ còn tiếp tục mãi mãi. Hiển nhiên các nhân của cha không phải là cái thể xác đã bị hủy hoại kia mà là phần tâm linh vẫn tiếp tục hoạt động này, do đó cha mới cố gắng liên lạc với các con để hoàn tất điều mà cha đã hứa với các con khi xưa. Cha nghiệm được rằng sự sống giống như một giòng nước tuôn chảy không ngừng từ nơi này qua nơi khác, từ hình thức này qua hình thức khác. Khi trôi chảy qua những môi trường khác nhau nó sẽ bị ảnh hưởng những điều kiện khác nhau; và tùy theo sự học hỏi, kinh nghiệm mà nó ý thức được bản chất thiêng liêng thực sực của nó. Cũng như sống biển có đợt cao, đợt thấp thì đời người cũng có những lúc thăng trầm, khi vinh quang tột đỉnh, lúc khốn cùng tủi nhục, nhưng nếu biết nhìn lại toàn vẹn tiến trình của sự sống thì kiếp người có khác chi những làn sóng nhấp nhô, lăng xăng trên mặt biển đâu! Chỉ khi nào biết nhận thức về bản chất thật sự của mình vốn là nước chứ không phải là sóng thì các con sẽ ý thức được tính cách trường cửu của sự sống. Từ đó các con sẽ có một quan niệm rõ rệt rằng chết chỉ là một diễn tiến tất nhiên, một sự kiện cần thiết có tính cách giai đoạn chứ không phải một cái gì ghê gớm như người ta thường sợ hãi. Điều cần thiết không phải là trốn tránh sự chết hay ghê tởm nó, nhưng là sự chuẩn bị cho một sự kiện tất nhiên phải đến một cách thoải mái, ung dung vì nếu khi còn sống các con đã đem hết khả năng và phương tiện của mình để giúp đời, để yêu thương mọi loài thì lúc lâm chung, các con chẳng có gì phải luyến tiếc hay hổ thẹn với lương tâm cả. Trước khi từ biệt các con, cha muốn nói thêm rằng hiện nay cha đang sống một cách thoải mái, vui vẻ và an lạc chứ không hề khổ sở.






Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

langthang08  
#695 Posted : Friday, November 7, 2008 4:52:06 PM(UTC)
langthang08

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 862

quote:
Originally posted by hongvulannhi
................................. * Cám ơn anh LT đã đọc. Thưa anh LT, tất cả những người đọc Lá Thư Màu Tím, đều là Dấu Yêu của LN đấy ạ. Ví dụ, anh LT đọc Lá Thư Màu Tím, anh LT cũng là Dấu Yêu của LN vậy Tongue. Chúc anh LT có một ngày vui.
HONG VU LAN NHI


Thực ra LT cũng ngầm nghĩ Dấu Yêu trong Lá Thư Màu Tím là tất cả mọi người hàng ngày yêu thích trông đợi được đọc những trang thư màu tím ..tuy nhiên để nói lên lòng ngưỡng mộ tình cảm đẹp của Lá Thư Màu Tím …LT đã khiếm khuyết viết không được rõ rang...nhưng sự khiếm khuyết của LT cũng lại là điều vui khi được chị LN minh xác
về người “ Dấu Yêu ơi “ ...sự xác mình khiến mọi người yêu thich đọc
Lá Thư Màu Tím xúc động nhiêu... và càng rất quý mến ngưỡng mộ tình cảm đẹp của tác giả viết lên những Lá Thư Màu Tím ….

Mến chúc chị LN tâm hồn luôn đẹp vui như trong những Lá Thư Màu Tím tuyệt vời .

LT08
hongvulannhi  
#696 Posted : Saturday, November 8, 2008 1:05:57 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
* Cám ơn anh Đại Linh đã gửi những bài viết sưu tầm của anh về Paris, thật công phu và hữu ích, theo lời yêu cầu của LN.-hvln- ----------------------------------------------------------------------------------------------------
Toi xin goi den cac ban nhung bài Paris cac so truoc :

http://www.khoahoc.net/b...thinh/250908-paris-4.htm ( PARIS 4)
http://www.khoahoc.net/b...thinh/240507-paris-3.htm (PARIS 3)
http://www.khoahoc.net/b...thinh/170507-paris-2.htm ( PARIS 2)
http://www.khoahoc.net/b...thinh/100507-paris-1.htm ( PARIS 1)
Chuc cac ban vui cuoi tuan
Dai Linh
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

langthang08  
#697 Posted : Saturday, November 8, 2008 7:25:33 PM(UTC)
langthang08

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 862

Những Khó Khăn Chồng Chất Đang Chờ Đón Ô. Obama

Nov 05, 2008

Những giờ phút say men chiến thắng, những mừng vui, hãnh diện chủng tộc làm rơi nước mắt Mục Sư Jessy Jackson và Tướng Colin Powell đã qua. Kể cả những phút giây sung sướng, ngất ngây đến cuồng nhiệt của một số thanh niên thiếu nữ da trắng ở WA,DC về vị tân tổng thống của họ, cũng đã trở thành dĩ vãng. Còn niềm hãnh diện khôn tả của người dân Keneya nghèo khổ còn kéo dài không biết đến bao giờ khi thấy đứa con mang giòng giống chính thống Phi Châu của mình nay bỗng trở thành tổng thống nước Mỹ đứng đầu cả thế giới - rồi cũng sẽ nhạt dần.

Khác hẳn với lời tuyên bố của ông Obama vào đêm ăn mừng chiến thắng là kể từ giờ phút này đất nước bắt đầu đổi thay. Điều đó có nghĩa là kể từ đêm qua đất nước sẽ giã từ thời kỳ u ám, thất bại, lạc hướng của Ô. Bush để hướng về một tương lai sán lạn hơn …thì thị trường chứng khóan tụt giảm 500 điểm ngay vào giờ phút tôi đang viết bài này, điều mà hãng Fox News gọi là Stock Shock. Không phải đợi tới sáu tháng, điều mà Ô. Joe Biden tiên đóan là ông Obama sẽ được thử thách qua những biến động của thế giới. Mới có sáu (6) giờ đồng hồ Nga đã muốn thử ông bằng lời tuyên bố sẽ phá hệ thống lá chắn hỏa tiễn mới thiết trí ở Ba Lan. Còn ở Trung Đông, Ô. Abbas ngay khi nghe tin ông đắc cử đưa ra lời kêu gọi Hoa Kỳ nên tiếp tục tiến can dự vào tiến trình hòa bình ở Trung Đông giữa Israel và Palestines. Mà tiến trình này muốn hình thành phải có sự can dự của Nga với Ô. Putin đang muốn trở lại thời kỳ chiến tranh lạnh với Hoa Kỳ.

Trong suốt tiến trình tranh cử, Ô. Obama đã đứng trên lập trường chống chiến tranh Iraq của Đảng Dân Chủ để tấn công Ô. McCain. Điều đó có nghĩa là ngay khi ông nhậm chức, ông phải thiết lập một thời biểu rút quân cho rõ ràng. Ngày mai rút, tuần tới rút, tháng tới rút, sáu tháng mới rút hay một năm nữa mới rút? Vấn đề không phải dễ dàng như ông tưởng. Nếu một năm nữa mới rút quân thì kế hoạch của ông nào khác kế họach của Ô. Bush? Ngòai ra còn một vấn nạn nữa là rút hết hay để lại một số quân để phòng ngừa một cuộc xâm lăng của Iran vì hiện tại quân lực của Iraq còn quá yếu kém để đối đầu với nước cộng hòa Hồi Giáo rất hung hăng và có khả năng thủ đắc vũ khí nguyên tử trong một hai năm nữa. Đấy là chưa kể Bắc Hàn - một nước cộng sản nhỏ bé nhưng có vũ khí nguyên tử và luôn luôn hứa một đằng, làm một nẻo hoặc hứa rồi thì bội hứa ngay. Và ngay sân sau của nước Mỹ, Ô. Chavez đang dùng tài nguyên dầu lửa phong phú của đất nước ông để biến Nam Mỹ thành các quốc gia theo chủ nghĩa xã hội- một danh xưng mới của chủ nghĩa cộng sản- thù hận nước Mỹ.

Sở dĩ ông Obama đắc cử vẻ vang là nhờ sự bao che của giới truyền thông, các nhóm khuynh tả, phóng túng, cực đoan và phản chiến và khối người dân bất mãn với Ô. Bush. Họ đang trông chờ xem ông có làm đúng những gì mà ông đã hứa với họ không. Ngay sau ngày ông đắc cử, một số nhà bình luận chính trị tiên đóan rằng để có thể điều hành đất nước trong êm thắm, chưa nói đến phát triển, ông phải nhích về phía giữa. Điều đó có nghĩa ông thể đứng ở lập trường cực tả mãi được. Nếu đúng như vậy thì ông sẽ phản bội các nhóm đã ủng hộ ông, hy sịnh hết lòng vì ông và kỳ vọng nơi ông. Còn giới truyền thông, trong thời gian tranh cử, họ đã nhắm mắt làm ngơ không đào xâu về thân thế và những mối liên hệ của ông với các nhóm quá khích, cực đoan và kế cả các nhân vật khủng bố. Nhưng sau ngày ông nhậm chức, đời công và đời tư của ông sẽ bị giới truyền thông lấy ống kính rọi vào. Ông không còn tiền để “mua quảng cáo” trên các hãng truyền hình, báo chí lớn để bịt miệng họ được nữa. Đối đầu với báo chí Mỹ là một nỗi khốn khổ của bất kỳ một người Mỹ nào giữ chức vụ công cử, nhất là các ông tổng thống.

Còn về vấn đề kinh tế, từ khi ông khởi đầu cuộc tranh cử, không biết tài năng kinh bang tế thế của ông như thế nào mà mọi cuộc thăm dò (poll) đều cho ông điểm vuợt trội hơn Ô. McCain. TT. Bush đang chờ ông trước của Tòa Bạch Ốc đề bàn giao. Ông sẽ làm gì đây vào ngày đầu tiên nhậm chức khi ngân quỹ quốc gia thâm thủng cả ngàn tỉ, thị trường địa ốc phá sản, thất nghiệp tăng cao, niềm tin của giới tiêu thụ xút giảm, thị trường chứng khóa chưa ổn định, kỹ nghệ chế tạo xe hơi có nguy cơ phá sản, khủng hỏang tài chánh chưa biết tái phát lúc nào do lòng tham, do sự phi đạo đức của giới tài phiệt. Vũ khí cứu nguy kinh tế trong tay mọi chính quyền là giảm thuế, tăng thuế hoặc tăng chi, chứ chẳng ông nào có chiếc đũa thần cả. Ông lựa chọn giải pháp nào đây? Mọi giải pháp đều nhức đầu và không thể thỏa mãn mọi thành phần của đất nước.

Còn về vấn đề chủng tộc. Phải chăng đây là thời điểm lịch sử của Hoa Kỳ, thời điểm cáo chung của nạn kỳ thị Đen- Trắng? Hay đây chỉ là lớp váng chính trị nổi bên trên và sự thắng cử của ông lại gợi bao đau đớn trong lòng người dân da trắng đa số - chủ nhân của đất nước. Họ và tổ tiên họ đã đổ bao xương máu, trí tuệ để xây dựng đất nước này. Dù muốn dù không Ô. Obama vẫn thuộc sắc tộc thiểu số. Chính màu da đen của ông đã làm người dân Da Đen rầm rộ xuớng đường ủng hộ ông, bỏ phiếu cho ông và hãnh diện về ông. Ai dám nói màu da không có biên giới?

Sau chiến thắng lịch sử, sau hãnh diện cá nhân, hãnh diện chủng tộc, tôi chỉ thấy những khó khăn chồng chất đang chờ đón Ô. Obama.

Đào Văn Bình (California 5-11-08 )
Tu Bich  
#698 Posted : Sunday, November 9, 2008 9:00:18 AM(UTC)
Tu Bich

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,508

Giấc mơ Mỹ, giấc mơ Việt Nam

Luật sư Lê Quốc Quân
Viết cho BBC từ Hà Nội



Barack Obama đã thắng cử và trở thành tổng thống thứ 44 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Ông thắng làm cho tôi và một người bạn buồn.

Tôi mong John McCain thắng vì một tình cảm cá nhân đặc biệt còn bạn tôi cay cú vì không kịp nói câu: "Chúng tôi từng bỏ tù một tổng thống Mỹ".

Nhưng cả hai chúng tôi đều khâm phục cho nền dân chủ Mỹ. Qủa thật, người Mỹ thường là không bầu nhầm tổng thống. Đã có lúc đứng trước hai thiệt hại, bao giờ họ cũng biết chọn cái ít thiệt hại hơn.

Giấc mơ Mỹ - American Dream

Lịch sử ngắn ngủi của Hoa Kỳ chứng tỏ sự khôn ngoan một cách già dặn của người Mỹ. Trong suốt 232 năm qua kể từ ngày lập quốc vào năm 1776, "Giấc mơ Mỹ" vẫn sống mạnh mẽ. Nó chứng minh khả năng thay đổi, điều chỉnh để tiếp tục đi lên.

Hoa Kỳ là một quốc gia đặc biệt khi cho phép sự phát triển bình đẳng trong đa dạng. Mỗi người đều rất tự do, có thể theo đuổi ước mơ riêng nhưng vẫn đến với nhau trên một nền tảng pháp luật chung.

Họ đã đến với nhau vì sự khát khao tự do, vì sự thịnh vượng vật chất và những giá trị bình đẳng và dân chủ. Hàng trăm ngàn người reo hò theo tỷ lệ phiếu bầu được kiểm cho ta thấy không khí thực sự của một ngày hội. Sự sôi động cuồng nhiệt thể hiện ý nghĩa lớn lao của từng lá phiếu.

"Giấc mơ Mỹ" vẫn tiếp tục thôi thúc nhiều người. Hàng ngàn dân Mexico vẫn hằng ngày mong thoát qua được đường biên giới để vào đất Mỹ. Hàng trăm ngàn người Việt đã bỏ mạng để kiếm tìm một chỗ trú bên kia bờ đại dương, Những người đã định cư tiếp tục đưa con cháu, họ hàng sang Mỹ.

Nhiều nhà khoa học, dù nhớ về cố quốc, nhưng vẫn mong được kéo dài hơn thời gian ở một văn phòng chuyên môn hoặc một giảng đường ở Mỹ.

Nếu ở Việt Nam

Nếu như Barack Obama sinh ra ở Việt Nam, liệu ông ấy có được bầu làm chủ tịch nước hay không ? Câu trả lời chắc chắn là không, vì ông ấy không thuộc diện 'cán bộ được quy hoạch'.





Chế độ chính trị Việt Nam vẫn chỉ ưu đãi các đảng viên cộng sản

Không ít người vẫn trách tôi dại dột rời bỏ những cơ hội ở Mỹ để về Việt Nam đối mặt với song sắt nhà tù.

Trước hết ông ấy không phải là "cháu ngoan Bác Hồ", không phải là "đội viên ưu tú", đoàn viên đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, vào đảng dự bị, được chính thức, được quy hoạch và qua bao nhiều nấc bậc nhiêu khê khác trong đảng chứ không phải thông qua lá phiếu của nhân dân.

Hơn nữa ông đã từng liên hệ với "các nhân vật thuộc phong trào phản chiến" tương tự như các nhà bất đồng chính kiến bây giờ. Nhưng trên hết, ông đã trúng cử vì ông kêu gọi sự đổi thay, một điều mà ông có thể bị bắt bỏ tù tại đất nước đã từng gọi là "dân chủ gấp triệu lần tư bản"

Thế nhưng, ông đã đắc cử vì đất nước Mỹ thực sự cho con người ta cơ hội để khẳng định bản thân. Nhiều người Mỹ gốc Việt đã được trải nghiệm điều này khi họ đã trở thành nghị viên hoặc triệu phú khi chỉ hơn 20 năm trước tả tơi trong bộ quần áo duy nhất bước lên bờ cát sau những cuộc vượt biên hãi hùng.

Việt Nam ta đã từng có lịch sử rất đáng tự hào và người Việt cũng xứng đáng cơ những cơ hội phát triển như người Mỹ. Khi đất nước bị lâm nguy chúng ta đã cùng đứng lên để bảo vệ. Hồ Chí Minh đã từng "suy rộng ra" khái niệm "mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng" của Tuyên ngôn độc lập Mỹ để khẳng định sự tự do và bình đẳng của các quốc gia.

Ngày nay liệu chúng ta đã được bình đẳng với các dân tộc khác hay chưa?

Đó là câu hỏi mà khi "cầm hộ chiếu Việt Nam" những nhà lãnh đạo nên nhạy cảm quan sát. Nếu như không thấy nhục vì nước mình thua bạn kém bè thì phải biết nhục khi hàng chục cô gái trẻ Việt Nam xếp hàng cho thanh niên Đài Loan lựa chọn như những món hàng; phải biết nhục khi hàng ngàn dân Việt cứ thấy bóng công an Hàn Quốc là cắm đầu cắm cổ chạy; phải biết nhục khi những cụ già liệt sỹ hiện đang vẫn: "gọi con đội mồ lên đi kiện" ngay trước các cơ quan công quyền.

Những việc phải làm

Thế giới đang đối mặt với những khó khăn vô vàn phức tạp. Nước Mỹ đã cố gắng để thay đổi chính mình, khôi phục hình ảnh và chung tay giải quyết nó thông qua "Lời hứa của nước Mỹ". Đó là lời hứa mà ông phải thực hiện nếu muốn tiếp tục duy trì ở một nhiệm kỳ tiếp theo.

Để học tập từ câu chuyện bầu cử, những người thân Cộng và chống Cộng ở Việt Nam phải hiểu rằng chúng ta có thể bất đồng ý kiến nhưng không tấn công nhân cách và lòng yêu nước của nhau và dĩ nhiên là không bỏ tù nhau.

Vì rằng lòng yêu nước không do đảng phái và cương vị. Một bà già còng lưng đang lội nước và một ông Bí thư thành ủy trên xa lông sang trọng có thể có sự khác nhau ghê gớm ở tính chất phản động nhưng lòng yêu nước có lẽ cũng bằng nhau.





LS Lê Quốc Quân trước cuộc biểu tình hồi tháng 12/2007 ở Hà Nội phản đối vụ Tam Sa

Tôi tin rằng chỉ có sự đoàn kết trong sự đa dạng ý kiến bởi vì bản chất của tự trong thâm tâm con người là đa nguyên. Và dù có nhiều dị biệt nhưng chúng ta cùng có những điều to tát hơn để chung lo.

Đó là đói nghèo. Đất nước ta không có ai chết đói nhưng hàng ngàn người đang đói đến chết.

Đó là bệnh tật. Dân số nước ta rất trẻ nhưng thuộc diện nhỏ con và suy dinh dưỡng cao. Trong một buổi tối, tôi đã lặng nhìn hàng chục chiếc xe cứu thương đã quay đầu ra khỏi cổng viện Bạch Mai vì dân không có tiền viện phí.

Đó là lãnh thổ, lãnh hải bị xâm chiếm. Là thác Bản Giốc đang kêu lên tiếng vọng cố hương, là Trường sa và Hoàng sa giãy dụa trong đơn vị hành chính Tam Sa của Trung Quốc.

Đó là tham nhũng đang hoành hành khi những tiếng nói chống lại bị đem đi xét xử và những người treo biểu ngữ bị bắt bỏ tù.

Trên hết là mỗi một chúng ta thấy đang bức nhíp, thấy không thật với chính mình, không đủ trí tuệ và đạo đức để nói lên sự thật, nói lên niềm khát khao dù cho khi đang họp chi bộ hay đứng trên bục giảng bài.

Người Mỹ đã không kỳ thị về sắc tộc và đảng phái vì nhiều người đảng Cộng hòa đã bầu cho Dân chủ và ngược lại thì không có một cớ gì mà chỉ những người là thành viên đảng cộng sản mới được quyền làm chủ tịch Xã.

Những người lãnh đạo ở Việt Nam không được lẩn trốn lịch sử mà phải làm nên lịch sử. Nếu tiếp tục lẩn trốn, nhân dân sẽ đứng lên làm lịch sử, đưa đất nước bước về phía trước.

Điều đầu tiên phải làm là quyền ra báo tư nhân như thời kỳ pháp thuộc; Được quyền thành lập đảng tự do như đất nước Campuchia đã hưởng hàng chục năm qua; Được quyền treo biểu ngữ chống tham nhũng chống việc mất đất mất đảo mà không phải bị bỏ tù…Đó là những thay đổi chúng ta cần phải làm ngay.

Nước Mỹ đã sang trang, Việt Nam ta không thể còn đọc hoài trang sách cũ. Người Việt chúng ta, mà bắt đầu phải bằng các nhà Lãnh đạo, hãy lần giở từng trang một cuốn sách phải đọc. Đó là cuốn "Từ độc tài đến Dân Chủ" của Gene Sharp.

Vì đã đến lúc chính các "đồng chí" cũng cần được giải phóng khỏi ý thức hệ đã là vòng kim cô ràng buộc chính mình thì mới có một cách tiếp cận mới hơn, tốt đẹp hơn cho dân tộc Việt Nam yêu quý này!

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam.
hongvulannhi  
#699 Posted : Sunday, November 9, 2008 12:13:54 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
---------------------
Lá Thư Màu Tím ---------------------


Dấu Yêu ơi

Trời mùa Thu đã buồn, chiều Thu càng buồn hơn. Lại thêm cái se se của gió lạnh, càng làm cho ngày mất đi những sinh hoạt vui tươi của mùa hè nắng cháy.

Sáng nay, LN về thăm chị Hồng, và hai chị em cùng đi về phía Irvine, trông coi dùm mấy bé nhóc của Bảo Khanh trong mấy tiếng đồng hồ, vì BK đi làm, và Đức thì phải đưa con trai lớn đi tập thể thao. Bảo Chân và Bảo Thiện ở nhà, vì thế mới cần Bà Ngoại trông dùm hai đứa bé. LN chỉ là tài xế của chị Hồng mà thôi. Bởi vì, khi đến nhà Bảo Khanh, mặt trời đã đứng bóng. Hai đứa bé đã tự lo ăn uống, rồi đi ngủ. Bà Ngoại và LN thật nhàn hạ. LN ra vườn, nhưng gió lạnh, phải vào nhà ngay. Thân lạnh. Lòng lạnh. Chịu chi nổi. Từ trong nhà ngó ra bầu trời, nắng nhẹ nhàng, không gay gắt như nắng mùa hạ. Trời lại ít mây, và thấp thoáng xa xa là những dòng xe cộ xuôi ngược. Chẳng hiểu sao, mỗi lần đến vùng Irvine, nhìn trời mây, LN lại chỉ nghĩ đến em gái Dedde, và nghĩ rằng, khoảng cách giữa hai chị em mình đã gần hơn một quãng.

Hai Táo đã đi San Diego đưa tiễn vợ của một người bạn đã ra đi trong tuổi còn trẻ. Mới 58 tuổi trời. Biết như vậy, để thấy mình còn được trời cho bonus nhiều quá.

Nhà vắng lặng quá, LN nằm dài trên ghế sofa, mắt nhắm và ngủ bù cho đêm qua, đã thức rất khuya trò chuyện cùng CN. Buông phone thì LN đã chìm trong giấc ngủ say nồng. Trời lạnh, nằm trong chăn ấm, nói chuyện phone thì còn gì thú vị bằng, phải không Dấu Yêu ?

Không biết LN đã “ an giấc điệp “ trong bao lâu, mà khi có tiếng của Bảo Chân và Bảo Thiện chí chóe nhau nơi chân cầu thang, LN mới thức giấc. Và, cùng lúc ấy, LN thấy có mặt chị Hồng, và Đức cùng hai thằng lớn, đang ngồi xem TV.

Thế là LN đã làm xong bổn phận của tài xế, giờ đây, chị Hồng đang sửa soạn ra về.

Về đến nhà Cá Bay, LN lo tưới cây, thu dọn vườn tược một chút thôi, vì ngoài trời gió lạnh, nhưng không lạnh bằng gió vùng Irvine. Ở nhà Cá Bay, LN còn có thể đứng nhìn trời, và thấy trăng đã mờ trắng trên vòm trời. LN bỗng nhớ đến câu: “ Trăng lên từ lúc đang chiều “, không biết là thơ của Huy Cận hay Xuân Diệu …

Hai chị em LN lại thủ thỉ tâm tình một hồi, sau đó LN chia tay, chị đi đến với Chúa, em gái chị lười biếng đi về nhà, dù có về hay không, thì cũng chẳng có ai chờ ai đợi. Nhưng sao, LN vẫn muốn về. Muốn nhìn thấy những gì quen thuộc trong căn nhà nho nhỏ xinh xinh của mình. Nhất là muốn về để nghe nhạc, và ngồi vào computer để đọc và để viết. Đọc và viết, đối với LN như một thói quen, không thiếu được. Những lần đi xa, LN đã phải đọc nhờ computer của bạn. LN khổ nhất là dùng lap Top, vì cứ phải quay quay trên mặt gì đó, mà không phải là con chuột LN vẫn dùng thường ngày đã quen rồi. Mỗi lần lấy ngón tay xoa xoa, chẳng thấy mũi tên đâu, hoặc thấy, chẳng làm sao điều khiển cho nó vào nơi đúng ý mình muốn ...Oh là là, mệt quá, thà chịu dốt còn hơn.

Nhớ lần sang Texas, computer của cháu Mạnh dùng không quen, Đỗ Quân đã phải mang computer đến, và chắc chắn là phải có con chuột, LN mới chịu. Đỗ Quân cũng phải chiều bà chị đã dốt, lại còn bảo thủ, không chịu up date trong thời đại điện tử văn minh này. Nhiều lúc LN ngồi nghĩ lẩm cẩm, tật, -không biết là xấu hay tốt-, của mình, không

rhay đổi được, mà lại cứ đòi hỏi người khác thay đổi, thì đúng là độc tài quá đi chứ còn nói gì nữa. Hình như cái thời của ông cha chúng ta “ độc tài” lắm lắm, vì rằng nguyên cái vụ “ trai năm thê bảy thiếp, gái chính chuyên chỉ có một chồng”, đã rõ ràng là ta làm thì được, mà địch làm thì không được. Lại còn, lời của ông bố phán ra chắc như đinh đóng cột lim, không thể suy chuyển được. Nhất là các cụ nho học đầy mình, thì bà vợ và con cái là cứ răm rắp làm theo ý muốn quyền uy của ồng chồng, ông bố mà thôi.

LN không dám nói đâu xa, ngay trong gia đình LN mà thôi. Bà chị lớn của LN, là chị Hồng Chi. Thời chị 17,18, ra đường cũng theo đòi mốt miếc, thoa tí phấn hồng lên má, đánh chút son hồng nhạt lên môi, vậy mà bố LN đã mắng chị một trận nên thân, và cấm không được tô môi trát phấn lên mặt, vì chỉ có “ các vũ nữ, điếm đàng mới làm như vậy “ Ông anh Cả là anh Lê Ngọc Huỳnh, được bố LN cưng và nể nhất, vì học hành giỏi, lại đứng đắn, lo toan cho các em học hành… vậy mà anh Huỳnh giải thích rõ ràng, lớp lang, Bố LN vẫn không cho là không cho. Cuối cùng, ông anh thứ Ba của gia đình LN là LM Lê Huy Bảng, đã phải nhờ sự can thiệp của mấy ông Cố tây, giải thích mãi, Bố LN mới chịu để chị được làm đẹp một chút khi ra đường phố. TUy nhiên, chị kể lại, mỗi lần đi nhà Thờ, hay đi phố với ban, chị phải đi lối cổng sau để Bố LN không nhìn thấy …

Thế nhưng, về vấn đề học hành, Bố LN lại quan niệm rất đúng, là con gái cũng phải học cho có bằng cấp, để sau này, dù có lấy chồng, lỡ đức ông chồng có sinh tật mèo mỡ, cũng không phải lụy chồng, lụy vào tiền lương của chồng, mà phải cắn răng chịu đựng đau khổ, vẫn có thể tự mình đi làm nuôi con được. Vì thế mà chị Hồng, dù năm nay đã 79, mấy chục năm trước, vẫn học ra trường, mở pharmacie, nuôi cô em gái lười học, chỉ thích mộng mơ thơ thẩn, và cho đến bây giờ, chị Hồng vẫn phải nuôi LN, không thì LN rách lắm đó. Âu cũng là cái số chị nợ LN từ kiếp trước. Còn ai nợ LN nữa không nhỉ, thì nhớ trả kiếp này đi nha, để kiếp sau, phải trả gấp đôi thì nặng lắm đó.

Có ai còn nợ tôi không
Để tôi đòi nợ, bắt đeo gông suốt đời.

Đòi thì đòi vậy, nhưng LN biết chắc chắn, không có ai nợ LN đâu. Còn nợ “ lặt vặt “ thì kể gì, phải không Dấu Yêu!
HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Linh Phuong  
#700 Posted : Sunday, November 9, 2008 1:40:00 PM(UTC)
Linh Phuong

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,357

Ố là là Obama!
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

10 giờ tối, kết quả bầu cử kể như đã chắc ăn: Obama thắng rất vẻ vang. Thế là xong chuyện. Hết còn hồi họp. Chẳng còn thắc mắc. Tôi lên giường đánh một giấc thẳng cẳng đến sáng. 6 giờ dậy ngồi vào bàn keyboard. Cái e-mail đầu tiên trong hộp thơ của tôi là của một anh bạn đang dậy ở college viết bằng tiếng Mỹ:

Nov 5, 2008

Good morning. How are you doing?

Atttached is a good speech I would like to share with you. This is an impromptu speech delivered by US President-elect Barack Obama just a few hours ago. I watched him deliver this speech live on television and had to admit that he's a really talented eloquent orator. I hope you'll find something new and interesting in his speech in terms of English language.

NB

(tạm dịch: Ngày 5-11-2008. Chào bạn, khỏe không? Kèm theo đây là một bài diễn văn hay tôi muốn chia sẻ với bạn. Đây là bài diễn văn ứng khẩu của ứng cử viên TT đắc cử Obama mới đọc mấy tiếng đồng hồ trước đây. Tôi đã quan sát ông ta nói thẳng (live) với truyền hình và phải thừa nhận rằng ông ta thật sự là một nhà hùng biện có tài. Tôi hy vọng bạn sẽ tìm thấy được một cái gì mới mẻ và thích thú trong bài diễn văn này theo các thuật ngữ tiếng anh. NB

Trời ơi! Trời! Anh bạn tôi nhè thằng dốt nát này mà chơi tiếng Mỹ. Theo lời anh bạn, tôi cũng ráng đánh vật với chữ nghĩa để đọc hết bài diễn văn của ông Obama. Phải thành thật thú nhận “rằng hay thì thực là hay”. Ông ứng khẩu mà ăn nói như vậy là số dách rồi. Ông Obama nói: To those -- to those who would tear the world down: We will defeat you. To those who seek peace and security: We support you. And to all those who have wondered if America's beacon still burns as bright: Tonight we proved once more that the true strength of our nation comes not from the might of our arms or the scale of our wealth, but from the enduring power of our ideals: democracy, liberty, opportunity and unyielding hope. (tạm dịch: với những kẻ muốn xé nát cái thế giới này ra, chúng tôi sẽ đánh bại các anh. Với những ai mốn đi tìm hòa bình và an ninh, chúng tôi sẽ hỗ trợ các anh. Và với tất cả những ai còn hoài nghi nước Mỹ là một ngọn hải đăng vẫn còn chiếu sáng thì đêm hôm nay, chúng tôi chúng minh một lần nữa cho thấy rằng sức mạnh của dân tộc này không phải đến từ khả năng của quân đội hay từ mức độ giầu có của chúng tôi, mà là từ sự bảo tồn sức mạnh của các lý tưởng dân chủ, tự do, cơ hội, và niềm hy vọng vững chắc). Ông ta còn nói nhiều nữa, kể ra thì quá dài, đành phải xin lỗi quí vị.

Tôi không lấy làm lạ, xưa nay ông tổng thống nào mới lên cầm quyền đọc diễn văn cũng đều hay như thế cả. Chẳng hạn ông Bush ca cũng đâu có thua ai: Today, America speaks anew to the peoples of the world: All who live in tyranny and hopelessness can know: the United States will not ignore your oppression, or excuse your oppressors. When you stand for your liberty, we will stand with you. (diễn văn của Bush ngày 20-1-05. Tạm dịch: Hôm nay, một lần nữa nước Mỹ nói với toàn thế giới: tất cả những ai đang sống dưới ách độc tài và tuyệt vọng cần hiểu rằng Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ sẽ không làm ngơ việc các bạn bị áp bức, hoặc tha thứ cho những kẻ đàn áp các bạn. Khi các bạn đứng lên vì nền tự do của các bạn, chúng tôi sẽ cùng đứng chung với các bạn).

Những chuyện đại sự thay đổi thì chưa thấy ông Obama nói ra, nhưng những cái đương nhiên phải đổi thay thì người ta thấy rõ, chẳng hạn chính quyền đổi từ đảng Cộng Hòa sang đảng Dân Chủ, ông Obama vô thay ông Bush làm chủ nhân ông tòa Bạch Ốc. Đệ nhất phu nhân Michell thay bà Laura thì mới hết xẩy. Bà Michell đen mun như cục than ăn mặc kiểu Jacky chễm chệ ngồi giữa tòa lâu đài được mệnh danh là Nhà Trắng thì nổi bật hết chê vào đâu được. Ngoài ra, kiểm điểm lại những cái thay đổi dưới mấy trào tông tông gần đây thấy cũng không ít. Chỉ trong thế hệ chúng ta, 20 năm trở lại đây thôi, cái hiện thực của những lời hứa văn hoa bóng bẩy của mấy ổng là gì? Cụ thể là tính bằng một chiếc xe (cart) từ trong một siêu thị trở ra khi bạn đi chợ. Trước đây hai chục năm, với khoảng 5 chục bạc, bạn đã có thể chất đầy một xe (cart). Nhưng nay nếu bạn cũng mua bằng đấy món hàng, bạn phải móc túi ra vài bớp (trăm) chứ không dưới. Hồi đó bạn đổ xăng có khoảng 80 cents một gallon. Nay cũng một gallon bạn phải mất trên dưới 2.5 dollars. Bạn là một người VN tỵ nạn CS, 20 năm trước đây, bạn sống tương đối yên bình trong một cộng đồng tỵ nạn đầy tình đồng bào, đầy nghĩa anh em. Bây giờ đây, bọn cán bộ VGCS quấy phá bạn mọi nơi mọi lúc. Chúng nhan nhản ở ngoài đường, tung hoành trong các đoàn thể. Bạn biết chúng nhưng bạn không làm gì được chúng, vì chúng được luật pháp Mỹ che chở có lẽ còn hơn cả bạn. Cái trò lấy CS trị QG các chính quyền Mỹ xài từ thời cụ Diệm đến nay vẫn còn hiệu nghiệm. Đấy là những cái mà các chánh khứa Mẽo gọi là “thay đổi = Change” trong các cuộc vận động tranh cử hay vừa mới đắc cử còn đang thừa thắng xông bừa lên. Thực tế xẩy ra là con đường ngược chiều với những lời hứa hẹn tốt đẹp kia. Nhưng không sao, với các chính khứa thì thế nào cũng tốt miễn là xong việc. Các tông tông mới đắc cử hay có thói quen “hứa ở đầu môi quên chót môi” nên các cử tri cũng nên đáp lễ lại bằng cách “nghe tai nọ qua tai kia” cho đúng phép lịch sự mà thôi.

Tôi ngạc nhiên có nhiều người Việt mình tỏ ra cay cú với việc ông Mc Cain thất cử và Obama thắng. Nhiều người lý luận thật đơn giản: người tài đức, có công với đất nước mới xứng đáng lãnh đạo quốc gia …. kẻ chỉ có tài ba hoa chíc chòe sẽ đưa đất nước đến diệt vong …. nước Mỹ này đúng là mù hết rồi v.v. Người mình đúng là chỉ xét việc theo cảm tính, cứ tưởng việc của nước Mỹ cũng giống như chuyện trong bếp nhà mình. Quí vị này đã quên câu cách ngôn ông cha ta dậy: Có tiền mua tiên cũng được. Ở VN ta xưa kia thế nào thì ở Mỹ bây giờ cũng vậy thôi. Có tiền mua tiên cũng được. Đồng tiền là mới là cái “đức” vạn năng. Ông Mc Cain thua Obama rõ ràng là vì yếu địa hơn Obama. Kinh nghiệm bầu cử kỳ này cho thấy, có tiền thì cái gì cũng xong. Có cái gì khó hơn làm tông tông nước Mỹ không? Vấn đề là làm sao trong một thời gian tối thiểu kiếm cho ra được thật nhiều tiền nếu không là tỷ phú. Obama nào giầu có gì hơn ai đâu thế mà xoay đâu được cả gần tỷ bạc để vận động. Một ngày thôi ông kiếm ra được hàng mấy chục triệu. Cái đó mới là lạ, rất lạ. Ai mà học được cái bí kíp làm tiền của Obama tất có nhiều hy vọng cũng sẽ làm tổng thống nước Mỹ sau này. Thực tế cho thấy dân Mỹ làm biếng suy nghĩ lắm. Cả ngày đi làm mệt đừ, 8 tiếng ở hãng, 2 tiếng đi về. Về nhà ăn tối xong bật TV coi một lát rồi đi ngủ, hôm sau còn phải cầy tiếp. TV nói gì thì tin vậy thôi chứ nào có biết gì hơn đâu. Dân cầy cuốc lương ba cọc ba đồng nghe Obama hứa lấy của người giầu chia bớt cho người nghèo là sướng rên lên rồi. Xếp hàng bỏ phiếu cho Obama chứ còn bỏ cho ai nữa bây giờ. Người Việt mình đa số rất kính trọng John McCain về khả năng, đức tính và công lao của ông đối với nước Mỹ. Rất tiếc là ông không biết mánh khóe kiếm tiền và nhất là không có tài ba hoa hứa lèo như Obama nên mất cả chì lẫn chài. Sự thất bại của ông cũng còn là hành động giận cá chém thớt của lớp quần chúng Mỹ chuyên ăn không ngồi rồi nhưng lại muốn mau giầu. Những thất bại trước mắt về kinh tế, lối giải quyết các vấn đề thế giới bằng cách tiên hạ thủ vi cường, và nhất là việc tấn công Irak với lý do thiếu chính xác của ông Bush là những nguyên nhân khiến quần chúng Mỹ trả thù Bush nhưng lại đổ lên đầu ông McCain. Mac Cain là một người đáng kính phục và cũng đáng tội. Ở ông đức năng đã không thắng số.

Có người còn lo Obama sẽ đem thực hành đường lối CS tại nước Mỹ. Có phải là lo bò trắng răng không. Nếu lo ngại Obama sẽ đem những lối sống buông thả, những bọn khủng bố, bọn tay sai cộng sản vào nước Mỹ thì có lẽ đúng. Nhưng Obama biến được nưóc Mỹ thành một nước CS như nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN chắc chắn còn khó hơn làm cho mặt trời mọc đàng tây. Tên trùm CS Lenin nắm quyền cai trị nước Nga 7 năm trời (1917-1924) chưa dẹp xong nổi một nước Nga phong kiến, huống hồ 4 năm cầm quyền của Obama có thể biến nưóc Mỹ đầu sỏ tư bản thành cộng sản được sao? Hãy cứ đợi 4 năm sau rồi hãy tính. Hơn nữa như đã thấy, bọn tư bản bám vào Obama đông như kiến cỏ, đổ tiền ra cho ông ta như nước, hơn McCain gấp chục, gấp trăm lần. Bọn con buôn buôn vua này kiếm lời thì có, chứ chúng chịu để cho Obama móc túi mình đem chia cho dân nghèo sao? Còn khuya và còn rất khuya. Các thứ đại gia này đều là bọn Lã Bất Vi thời đại cả, không lý chúng bỏ tiền ra buôn vua mà chịu lỗ vốn? Chẳng đứa nào điên đến cỡ đó đâu.

Cũng không thiếu đồng bào ta đến nay vẫn còn thắc mắc hoài không hiểu làm sao một con người như Obama mà thắng cử được, lại thắng vẻ vang nữa chứ. Cái này thì cũng không có gì là khó hiểu cả. Như đã thấy cái công cụ dùng để đẩy Obama vào Tòa Nhà Trắng là truyền thông báo chí. Rõ ràng là như thế. Ở đây tôi không lý đến cái chuyện mỹ trắng, mỹ đen, mà chỉ xin đem những chuyện khác ra mà nói thôi. Nếu ông McCain có một nguồn gốc và tình trạng gia đình bê bối như Obama thì liệu bọn báo chí có chịu để yên cho ông ta không? Nếu một mình bà Sarah Palin ăn một bữa trưa hết 500 dollars trong thời gian đi vận động thì thử hỏi bọn báo chí có để yên cho bà ta nuốt trôi bữa ăn không? Chưa làm tổng thống mà bà vợ ông Obama đã xài 500 dollars cho một một bữa ăn, thì khi ngự trị trong tòa Bạch Ốc vợ chồng Obama chắc sẽ đòi ăn gan rồng trứng trâu, hay ít nhất cũng lưỡi chim se sẻ chưa biết chừng. Ấy thế mà bọn báo chí cho là chuyện nhỏ. Chúng nín khe. Ngược lại, chúng còn bới móc hạch sách chuyện bà Palin đi công tác bằng phương tiện công dẫn đứa con nhỏ theo cho có mẹ có con, chuyện bà sắm áo sắm quần nữa v.v. Ở một buổi lễ chào quốc kỳ, trong khi những người khác đặt tay trên ngực để chào cờ thì TNS Obama, ứng cử viên TT Hoa Kỳ đưa hai tay bụm lấy con cu, trông thật chẳng ra cái thể thống gì cả. Một người tiện dân vô học cũng không bao giờ chào cờ kiểu đó. Quốc kỳ là hồn thiêng của sông núi, là biểu tượng của dân tộc, một ông tổng thống tương lai không coi trọng lá quốc kỳ của mình thì làm sao ông coi trọng Tổ Quốc? Tấm ảnh đáng xấu hổ này bọn báo chí bất lương cũng ném vào sọt rác cho qua chuyện.

Những chuyện này xem ra nhỏ nhặt, nhưng nó chính là cái chìa khóa để đóng hay mở cửa vào tòa nhà Bạch Ốc nếu truyền thông báo chí muốn. Rõ ràng bọn báo chí bất lương đã đứng ra che chắn, bảo vệ cho Obama để lừa bịp dư luận. Trong cuộc bầu cử này người ta thấy truyền thông báo chí Mỹ đã tô vẽ Obama thành thần tượng và đưa ông ta vào tòa Bạch Ốc. Câu hỏi đặt ra là báo chí làm thế vói mục đích gì và tại sao phải làm thế?

Trước hết ta nên nhớ là 80% truyền thông báo chí có máu mặt ở Hoa Kỳ nằm trong một hệ thống có cùng một nguồn gốc là Do Thái. Truyền thông là công cụ hữu hiệu mà tư bản Mỹ dùng để điều khiển dư luận Mỹ đi theo con đường đã được vạch sẵn. Chúng ta không thể không thấy sự lợi hại của truyền thông Mỹ. Có một vấn đề sâu kín và quan trọng mà ít người quan tâm đến. Đó là vấn đề nạn Đại Hán ở Á Châu và nạn Do Thái ở Âu Châu. Dân Đại Hán và dân Do Thái tha phương cầu thực thực chất là hai khía cạnh của cùng một vấn đề. Cả hai giống dân này đều có chung một đặc tính là tài mánh lới làm giầu bất kể thủ đoạn. Cả hai dù đi đến dâu cũng không chịu mang trách nhiệm công dân của bất cứ quốc gia nào. Người Tầu ở Cholon được sự đùm bọc của chính quyền VNCH nhưng chúng vẫn đóng thuế cho VC. Khi bọn xâm lược Hànội vào Saigon, dân Tầu lại được bọn Bắc Kinh che chở và được hưởng ơn huệ hơn người dân miền Nam . Cả hai thứ dân này đi đến đâu cũng lấn lướt dân địa phương và tạo ra mối đe dọa tiềm ẩn đến đó. Ở Đức, Hitler đã thấy được điều đó, và ở VN cố TT Ngô Đình Diệm cũng đã nhận ra điểm này. Cả hai nhà lãnh đạo đã giải quyết cùng một vấn đề nhưng bằng hai kiểu cách khác nhau. Hitler giải quyết theo cung cách của một nhà độc tài tàn nhẫn. Cố TT Ngô Đình Diệm làm theo lối vương đạo là bắt người Tầu phải nhập Việt tịch, nếu không thì cấm làm 11 nghề trong nước. Tại Mỹ có thể nói báo chí muốn cái gì là cái đó trở thành hiện thực. Xin lấy việc đã qua để chứng minh. Cuộc chiến của quân dân VNCH trước đây là một cuộc chiến tự vệ sáng ngời chính nghĩa, rất gian nan và cũng rất quật cường. Quân lực VNCH chiến đấu can trường và hào hùng không thể phủ nhận. Chỉ cần được trang bị đầy đủ và tương đương như quân Bắc Việt xâm lược, không cần đến sự trợ giứp nhân lực của bất cứ quốc gia nào, QLVNCH có thừa sức để giữ vững bờ cõi bảo vệ Tổ Quốc. Sự thật này ngày nay đã được chứng minh bằng những tài liệu mật được phổ biến của chính phủ Mỹ. Để đạt được mục đích riêng tư bẩn thỉu của tư bản Mỹ, cả bọn báo chí bất lương Mỹ đã ăn tiền để xúm vào mở ra một chiến dịch vu khống và mạt sát dữ dội chính quyền và Quân Lực VNCH. Tờ tuần báo Newsweek bất lương đến độ trên trang bìa của một số báo đã bôi bác QLVNCH là những con thỏ đế và bọn lính xâm lược là những con sư tử (Our rabbits, their lions). Thật là bất nhân và khốn kiếp. Mục tiêu của bọn truyền thông bất lương là trước hết mở chiến dịch hạ bệ và giết chết TT Ngô Đình Diệm để đưa quân Mỹ vào VN, và sau đó khi mục tiêu chiến lược đã hoàn thành là rút quân đội Mỹ về nước bất kể đến điều sỉ nhục là nước Mỹ bị bại trận.

Cần nhấn mạnh một điểm là tin báo chí Mỹ làm truyền thông trung thực thì có ngày phải đổ thóc giống ra mà ăn. Đừng có mơ, làm gì có cái gọi là truyền thông trung thực với bọn báo chí bất lương này. Phương châm của báo chí WE REPORT YOU DECIDE là đúng. Nhưng vấn đề là report như thế nào, có thế nào nói thế hay cố tình nói bậy nói bạ để thủ lợi. Mỗi cơ quan truyền thông là một xí nghiệp thương mại, nó có đường lối riêng và mục tiêu riêng để phục vụ. Mỗi biến cố nào đó xẩy ra đều được nhà báo tường thuật hay bình luận. Sự tường thuật hoặc bình luận trung thực hay không trung thực tùy thuộc vào lợi ích của cơ quan truyền thông mà biến cố đem lại. Biến cố xẩy ra nếu trái với đường lối và lợi ích của cơ quan truyền thông liệu ông chủ có thông tin và bình luận trung thực không, nói gì đến anh phóng viên đi làm mướn.

Cuộc bầu cử lần này báo chí Mỹ cũng vẫn giữ cái thói lưu manh và bất lương đó. Để làm gì nếu không phải là để phục vụ cho quyền lợi của bọn tài phiệt ngành truyền thông nói riêng và đường lối của chính trị của tư bản Mỹ nói chung. Nước Mỹ ngày nay đang phải đương đầu với quá nhiều kẻ thù. Đưa Obama lên nắm chính quyền, phải chăng cái chính phủ ma ngự trị ở hậu trường chính trị nuớc Mỹ hy vọng thứ nhất, lấy lại được uy tín cho nước Mỹ trước thế giới về vấn đề nhân quyền và quyền tự do dân chủ mà nước Mỹ luôn rao giảng nhưng lại không ngừng chà đạp nó. Muslim đen thui cũng làm tổng thống Mỹ kia mà. Thứ hai, hy vọng sẽ hòa hoãn được với khối Hồi Giáo và làm yếu đi ảnh hưởng của Nga tại đây. Làm như thế mới mong dồn được hết nỗ lực và tập trung sức mạnh vào việc đối phó với Trung Cộng là một quốc gia có khả năng đánh bại Hoa Kỳ về quân sự cũng như về kinh tế trong một thời gian không xa. Nên biết rằng bây giờ thì nước Mỹ đã ý thức được con hùm ngủ khi nó thức dậy là thế nào rồi nên lo là phải. Lo được về mặt vật chất (mà chắc gì đã lo được), nhưng thiệt hại về tinh thần và đạo đức xã hội liệu có bù đắp lại được không? Lịch sử con người từ Đông sang Tây, từ cổ chí kim cho thấy bao giờ cũng vậy, quốc phá bắt nguồn từ triều đình thối nát, vua quan chẳng ra gì, gia vong khởi đầu từ cha mẹ lục đục bất hòa. Ông Obama làm tổng thống, nền kinh tế có khởi sắc hay không thì hiện nay chưa biết được, nhưng về mặt xã hội, khởi đầu của nhiệm kỳ tổng thống mà ông Obama đã ra chiêu như bản tin chiều Chủ Nhậy Nov. 09, 2008 của phóng viên Stephen Ohlemacher, AP sau đây thì đã rõ là chuyện chẳng lành rồi: “President-elect Obama plans to use his executive powers to make an immediate impact when he takes office, perhaps reversing Bush administration policies on stem cell research … (tạm dịch: Tổng thống đắc cử Obama dự định sử dụng quyền hành pháp của mình để thực thi một hành động tức khắc khi ông lên nắm quyền, có lẽ là đảo ngược lại những chính sách của TT Bush về lãnh vực nghiên cứu tế bào gốc … ).

Các vấn đề tự do đồng tính luyến ái, tự do trợ tử, tự do phá thai, tự do hút sách v.v. có thể là những vấn đề cấp bách kế tiếp ông tổng thống muốn giải quyết?
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
Users browsing this topic
Guest (2)
55 Pages«<3334353637>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.