Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Options
View
Go to last post Go to first unread
lly (Lynn Ly)  
#1 Posted : Saturday, November 19, 2016 4:59:57 PM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,336

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2377 time(s) in 1224 post(s)
NHÂN SINH CẢM NGỘ
Đọc Và Suy Nghẫm Những Câu Chuyện Nhỏ ...


Hãy đọc và suy ngẫm những câu chuyện nhỏ dưới đây, bạn sẽ nhận ra mọi điều xảy ra trong cuộc đời đều có lý do của nó, và có những đạo lý đơn giản mà chúng ta không thể tự hiểu ra được.

1. Một ngày, trên đường về nhà cùng với vợ, tôi đi ngang qua một thị trấn tương đối giàu sang, “xa xỉ” với rất nhiều căn hộ đẳng cấp. Tôi hân hoan nói rằng: “Anh chỉ muốn sống cả đời ở nơi như thế này“. Thế rồi, vợ tôi nhẹ nhàng nói với tôi: “Đúng là nơi đây rất tuyệt vời, nhưng em chắc rằng vẫn có những người khi trông thấy ngôi nhà của chúng ta, họ cũng sẽ nói điều tương tự.” Tôi chợt giật mình và cảm thấy nên quý trọng những gì mà mình đang có.

Mỗi chúng ta khi được sinh ra đều có vận mệnh của riêng mình. Hãy quý trọng những gì đang thuộc về bạn, vì nếu một khi chúng mất đi, bạn sẽ thực sự nuối tiếc. Vật chất, hay những điều tốt đẹp mà bạn đang sở hữu, dù ít hay nhiều, đều có thể là niềm ao ước của rất nhiều người.

2. Tôi mắc một căn bệnh hiểm nghèo mà ít có khả năng chữa trị thành công. Một ngày, tôi tới gặp bác sỹ và ra sức nài nỉ ông hãy dự đoán cho tôi biết về kết quả điều trị. Bác sỹ trị liệu đã nói với tôi rằng: “Nếu tôi có thể vẽ ra một viễn cảnh chắc chắn về những gì mà bạn có thể đạt được sau khi chữa trị, thì bạn sẽ không quan tâm đến việc nỗ lực và cố gắng nữa. Tôi không thể làm thế, vì vậy bạn chỉ cần tin vào tôi, và kiên định nhẫn nại thì ngày đó sẽ đến.”

Không trải qua những nỗi đau và chờ đợi thì sẽ không biết thế nào là hạnh phúc. Đôi khi, bạn buộc phải bị tổn thương và cảm thấy muộn phiền để hiểu ra giá trị cuộc sống. Trên đoạn đường vươn tới ước mơ, những chông gai và thử thách là để tôi luyện ý chí và niềm tin của con người, chứ không phải để chúng ta chùn bước.

3. Cuộc hôn nhân đổ vỡ khiến tôi vô cùng tuyệt vọng. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì ngày sinh nhật của tôi đã đến, nhưng tôi chẳng muốn nhắc đến nữa, chỉ muốn ngủ vùi cả ngày. Mẹ tôi bước vào phòng lặng lẽ đặt lên bàn một tấm thiệp chúc mừng sinh nhật. Trong đó viết: “Có thể con không phải là một chú ngựa chiến thắng trong lúc này, nhưng con là chú ngựa duy nhất mà mẹ sẽ đặt cược trong một cuộc đua dài.”

Tất cả những mối quan hệ nhân duyên đến và đi trong cuộc đời mỗi chúng ta đều có lý do. Sự nuối tiếc không khiến chúng ta cảm thấy tốt hơn, mà trái lại, chúng khiến ta đắm chìm trong tuyệt vọng. Chúng ta nên nhìn nhận và đối mặt với vấn đề “được, mất” với một tâm thái nhẹ nhàng. Mỗi giai đoạn, mỗi con người đi qua cuộc đời chúng ta đều dạy cho ta một bài học quý giá để ta hiểu bản thân mình qua các mâu thuẫn và trở nên tốt đẹp hơn.

4. Ngày trước, anh trai tôi và tôi vẫn thường tranh cãi rất lâu hệt như những đứa trẻ con cho rằng mình luôn đúng. Tôi không nhớ chúng tôi đã tranh cãi với nhau về những điều gì, nhưng một ngày anh tôi gọi tôi lại và nói với tôi rằng: “Anh thấy em tử tế, không cáu gắt với tất cả mọi người, nhưng anh cho phép em lớn tiếng với anh bởi vì anh biết em cần xả bỏ những cơn nóng giận, rồi sau đấy em sẽ không còn cảm thấy bực bội nữa.” Nghe thấy câu nói ấy, nước mắt tôi chảy dài. Hóa ra tôi chẳng hiểu anh mình đủ, rằng anh luôn để tâm tới cảm xúc của tôi và yêu thương tôi hết mực. Tôi cũng nhận ra những lần nổi nóng với anh đều chỉ vì tôi muốn lấn át anh và giận dữ với chính bản thân mình. Từ đó trở đi, tôi không bao giờ muốn trách móc, nổi cáu với bất kỳ ai nữa. Anh em tôi cũng trở nên hòa đồng hơn, và không còn cãi nhau như xưa.

Có thể nói rằng, Nhẫn là một đức tính đáng quý mà bất kì ai cũng nên có. Khi con người ta thực hiện được Nhẫn, khiêm nhường, không tranh đấu thì nội tâm sẽ trở nên an hòa và cơ thể cũng trở nên khỏe mạnh nhờ nhân tâm được tu sửa.

5. Người bạn thân John từ thời “nối khố” của tôi đã chết vì căn bệnh ung thư quái ác. Trước đó, tôi đã bên cạnh và giúp đỡ John mỗi ngày để anh có thể chống chọi với chứng bệnh nan y. Anh ấy đã rất nhiều lần nói với tôi rằng: “Mike à, anh đừng lo lắng về bất kỳ thứ gì quá, bởi vì biết đâu anh có thể sẽ rơi vào tình trạng như tôi, và lúc đó anh sẽ thấy tất cả mọi buồn phiền hay đau khổ chẳng còn quan trọng nữa.”

Mọi cảm giác lo lắng, sợ hãi hay tuyệt vọng cho một điều gì đó đã xảy ra hoặc sắp sửa xảy ra chỉ khiến chúng ta thêm tiêu cực hơn. Con người đều nằm trong sự an bài của định mệnh vốn đã rất công bằng cho mỗi sinh mệnh. Vì vậy, bất kể điều gì xảy đến đều mang một ý nghĩa nhất định.

6. Người cậu mà tôi rất mực yêu quý đã phải sống trong nhà tế bần với căn bệnh ung thư…Tôi cảm thấy xót xa khi chứng kiến sự đau đớn vô cùng của ông cách đây vài tháng… Trước lúc ông ra đi, tôi đã kịp đến bên cạnh ông thủ thỉ. Và cậu tôi đã cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để nói hết những lời trăng trối dành cho tôi: “Ta thương con rất nhiều…”

Hãy nói lời yêu thương và đối xử tốt với những người xung quanh, vì biết đâu cho đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình, bạn không còn cơ hội để bày tỏ nữa.

7. “Lòng vị tha không thể thay đổi quá khứ, nhưng nó có thể thay đổi được tương lai.” Mẹ tôi từng nói rằng bà nhận được thông điệp đó trên một chiếc bánh quy may mắn. Nó đến thật đúng lúc vì bố tôi sắp được trả lại tự do sau khi ra khỏi tù. Thay vì giận dữ và khiến mọi người đau khổ, bà đã quyết định thay đổi con người mình và trở nên bao dung hơn. Như một phép màu, tương lai của bố mẹ tôi dần có nhiều ánh sáng và hy vọng. Họ đã giữ được một cuộc hôn nhân tốt đẹp và bền chặt sau rất nhiều đổ vỡ và mất mát. Bà chia sẻ với tôi điều này khi tôi đang trải qua một khoảng thời gian rất khó khăn với người chồng của mình. Tôi thừa nhận đã không mấy vị tha với anh nhưng tôi chưa bao giờ quên đi sức mạnh của nó.

Dù trong bất kì hoàn cảnh nào, hãy chọn làm người lương thiện, và bao dung với tất cả các mối quan hệ. Tha thứ là một hành động cao đẹp và là bản tính tốt đẹp mà con người nên khôi phục lại bên trong mình để thế giới này tràn ngập ‘hương thơm và trái ngọt’.

Quote:
Và bạn nên nhớ:

“Hãy bước đi và trải nghiệm khi còn có thể. Nếu không, bạn sẽ cảm thấy tiếc khi không còn có thể bước đi.” Thời gian là vô cùng trân quý, người biết quý tiếc thời gian của mình sẽ dùng nó với mục đích có ý nghĩa. Hãy thoát ra khỏi vùng an toàn và cảm nhận về mọi điều xung quanh. Hãy hướng sâu vào bên trong tâm hồn mình để tĩnh lặng nhìn thế giới với vô vàn những điều bao la huyền diệu, và hãy khám phá và tìm được chính mình trong vũ trụ rộng lớn!

“Cuộc sống không hề ngắn, mà nó sẽ trở nên dài hơn nếu chúng ta biết sống một cách có ý nghĩa.” Không có gì là quá trễ cả. Nếu chúng ta cứ biện minh rằng không có thời gian cho việc gì, thì chúng ta mãi mãi không thể hoàn thành nó. Thời gian trôi đi sẽ không lấy lại được; chúng là vô giá. Hãy làm thật nhiều việc có ý nghĩa bằng tất cả thời gian bạn có. Đừng bỏ lỡ một giây phút nào và đừng quan tâm những gì người khác nghĩ về bạn, vì họ không phải là bạn. Mỗi con người đều có một cuộc đời riêng của mình, chúng ta đều có sứ mệnh khác nhau. Vì vậy, hãy luôn lắng nghe tiếng vọng bên trong mình và sống theo những gì mình tin tưởng…



Quỳnh Anh biên dịch




Kiến thức là từ học tập mà có,
Năng lực từ tôi luyện mà thành,
Phẩm hạnh, nhân phẩm là từ tu dưỡng mà xuất sanh.

Mưa lớn không gột rửa được rễ sâu trong lòng đất;
Đạo pháp rộng lớn cũng chỉ độ được người hữu duyên.

Edited by user Tuesday, April 11, 2017 5:04:31 PM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



lly (Lynn Ly)  
#2 Posted : Tuesday, November 22, 2016 5:45:46 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,336

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2377 time(s) in 1224 post(s)
NHỮNG ĐIỀU MẮT THẤY TAI NGHE CHƯA PHẢI LÀ SỰ THẬT,
NẾU KHÔNG RÕ "NỘI TÌNH"


Khi mới nhìn thấy cảnh người vợ lôi xềnh xệch chồng liệt toàn thân vào viên khám bệnh, hẳn nhiều người đều cho rằng tại sao người phụ nữ này lại nhẫn tâm đến như vậy. Thế nhưng khi biết được lý do, không ít người đã phải khóc theo.

UserPostedImage
Hết cách, bà Sree Vani buộc phải kéo lê chồng mình lên con dốc.
hấy cảnh thương tâm, những người xung quanh đã can thiệp…


Sự việc diễn ra tại bệnh viện công Guntakal ở Anantapur, Pradesh, Ấn Độ. Ông Srinivasa Chary được vợ đưa tới bệnh viện với các triệu chứng của người bị viêm dạ dày.

Nhưng vì tay chân tàn tật, toàn thân cứng đơ và không thể di chuyển như người bình thường. Do đó, vợ ông là bà Sree Vani đã hỏi mượn bệnh viện một chiếc cáng hoặc một chiếc xe đẩy để có thể đưa chồng lên con dốc vào phòng ở trên tầng.

Thế nhưng, mặc cho bà Sree Vani đã nài nỉ, các nhân viên của bệnh viện vẫn từ chối lạnh lùng. “Tôi đã van xin họ chỉ cần cho tôi mượn một chiếc cáng. Tôi sẽ tự mình đẩy chồng lên chứ không yêu cầu ai giúp đỡ nhưng họ đã từ chối thẳng thừng”, bà Vani nói.

Đứng trước tính huống tiến thoái lưỡng nan, chờ đợi cả tiếng đồng hồ mà không thấy nhân viên y tế nào cho bà mượn cáng hay giúp đỡ. Chẳng còn cách nào khác, bà Sree Vani buộc phải kéo lê chồng mình lên con dốc trước sự chứng kiến của nhiều người, với sự đau đớn vô vàn.

Dù biết chồng đang mang bệnh, thân thể rất khó chịu vì bệnh tật. Thế nhưng, nếu cứ đứng đây chờ thì biết tới khi nào ông mới được khám bệnh và chữa trị. Chắc hẳn lúc kéo chồng đi, trong tâm của Sree Vani cũng đau khổ không kém gì những đau đớn mà chồng bà đang chịu đựng.

Đoạn video vợ kéo lê chồng lên con dốc vào bệnh viện này đã lan truyền một cách chóng mặt sau khi được đang tải lên các trang mạng xã hội. Trước sự phẫn nộ của không ít cư dân mạng, một cán bộ bệnh viện, ông Mallikharjun cho biết ông sẽ đích thân tìm hiểu và điều tra vụ việc này để có những hình thức xử lý thích đáng.

Trong cuộc sống, có những chuyện không hoàn toàn là chính xác với những gì chúng ta nhìn thấy. Do vậy, đừng vội kết luận một sự việc gì khi chúng ta chưa hiểu rõ hay tìm hiểu thật kỹ càng về nó. Cũng như câu chuyện vợ đưa chồng đi khám bệnh ở trên. Cứ tưởng rằng bà Sree Vani là một người đàn bà tàn nhẫn, nhưng sự thật lại khiến ta phải rúng động.

Bảo Nguyên - Nguồn từ website Đại Kỷ Nguyên





Kiến thức là từ học tập mà có,
Năng lực từ tôi luyện mà thành,
Phẩm hạnh, nhân phẩm là từ tu dưỡng mà xuất sanh.

Mưa lớn không gột rửa được rễ sâu trong lòng đất;
Đạo pháp rộng lớn cũng chỉ độ được người hữu duyên.
"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



lly (Lynn Ly)  
#3 Posted : Tuesday, November 22, 2016 7:05:19 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,336

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2377 time(s) in 1224 post(s)
TỶ PHÚ MẮC BỆNH NẶNG, KHI SẮP LÌA ĐỜI MỚI HIỂU RA 3 ĐIỀU "Nghỉ Ngơi, Cho Đi (Phóng Sanh), Buông Xả"


Có một tỷ phú sống trong căn biệt thư xa hoa. Nhưng một ngày kia mắc bệnh hiểm nghèo, ông chợt nhận ra rằng tất cả những gì là danh vọng, tiền tài và vật chất, thực ra đều hư vô như mây khói.

Vì lo sợ sẽ không sống được bao lâu nữa, ông bèn tìm đến một vị danh y để xin lời khuyên. Sau khi bắt mạch, danh y nói với ông rằng: “Bệnh của ông ngoài cách này ra thì không thuốc nào có thể chữa khỏi. Tôi sẽ kê cho ông ba đơn thuốc, ông cứ theo đó mà làm, hết đơn thứ nhất thì chuyển sang đơn tiếp theo.”

Vị tỷ phú về nhà, trong lòng phấp phỏng hy vọng. Ông lấy đơn thuốc đầu tiên ra và đọc: “Hãy đến một bãi biển và nằm đó khoảng 30 phút, làm liên tục như vậy 21 ngày.” Mặc dù thấy khó hiểu, nhưng ông vẫn quyết định ra bờ biển. Ông lang thang một vòng rồi ngả lưng nằm trên bãi cát. Bất chợt một cảm giác nhẹ nhàng và khoan khoái vô cùng bao trọn thân thể ông. Vì trước đây công việc bận rộn nên ông không có cơ hội nghỉ ngơi. Nay ông có thể tĩnh tâm lại để lắng nghe tiếng gió thổi vi vu, tiếng sóng biển rì rào hòa lẫn với tiếng kêu thánh thót của đàn hải âu gọi bầy… Trái tim ông bỗng thổn thức, chưa bao giờ ông có được cảm giác thoải mái như bây giờ.

Ngày thứ 22, ông mở đơn thuốc thứ hai, trong đó viết: “Hãy tìm 5 con cá hoặc tôm rồi thả chúng xuống biển, liên tục như vậy trong 21 ngày.” Trong lòng ông đầy rẫy những băn khoăn, nhưng vẫn cặm cụi đi mua tôm cá rồi thả chúng ra biển. Ngắm nhìn từng con vật bé nhỏ được trở về với biển khơi, trong lòng ông không nén nổi nỗi xúc động.

Ngày thứ 43, ông đọc đơn thuốc thứ ba: “Tìm một cành cây và viết những điều khiến ông cảm thấy không hài lòng lên bãi cát.” Nhưng khi ông vừa viết xong, thủy triều lại cuốn tất cả xuống biển. Ông lại viết, sóng lại cuốn đi, lại viết, lại cuốn đi, rồi lại viết, và lại cuốn đi… ông bật khóc nức nở vì chợt hiểu ra tất cả. Khi về nhà ông cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng, tinh thần chưa bao giờ thoải mái và tự tại đến thế, thậm chí ông cũng không còn sợ cái chết nữa.

Thì ra con người ta chỉ cần học được 3 điều trên thì sẽ vui vẻ hạnh phúc:

Thứ nhất: Nghỉ ngơi
Thứ hai: Cho đi
Thứ ba: Buông xuống


Tham lam là một liều thuốc độc, và dục vọng là con dao hai lưỡi; có một cuộc sống ổn định rồi vẫn muốn theo đuổi sự thoải mái; có cuộc sống thoải mái rồi lại muốn hưởng thụ những vật chất xa hoa… Nếu dục vọng không có điểm dừng thì con người vĩnh viễn không bao giờ cảm thấy đủ, không bao giờ cảm thấy thỏa mãn, và cũng không bao giờ tìm kiếm được niềm vui. Hãy trân trọng những gì bạn đang có, bạn sẽ thấy rằng bản thân mình là người giàu có nhất trên cõi đời này.


Thiếu Kỳ

Quote:
Phải chăng đúng như lời Bổn Sư Thích Ca dạy các hàng đệ tử là "Tri túc thường an lạc" ("Biết đủ thì luôn an vui") ???!!! Phải rèn luyện tâm mình diệt trừ cho được 3 độc: "Tham-Sân-Si" .






Kiến thức là từ học tập mà có,
Năng lực từ tôi luyện mà thành,
Phẩm hạnh, nhân phẩm là từ tu dưỡng mà xuất sanh.

Mưa lớn không gột rửa được rễ sâu trong lòng đất;
Đạo pháp rộng lớn cũng chỉ độ được người hữu duyên.

Edited by user Tuesday, November 22, 2016 7:06:30 AM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



lly (Lynn Ly)  
#4 Posted : Tuesday, November 22, 2016 7:52:31 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,336

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2377 time(s) in 1224 post(s)
NGƯỠNG MỘ NGƯỜI KHÁC CHI BẰNG TỰ MÌNH SỐNG TỐT HƠN


Người ta sở dĩ không vui vẻ hạnh phúc là bởi vì họ cứ muốn làm người khác mà không muốn làm chính mình.

Có một câu chuyện ngụ ngôn thế này: Heo nói rằng giả như cho tôi sống thêm một đời nữa, tôi ước được làm một con bò, công việc tuy có vất vả một chút, nhưng danh tiếng tốt lại được con người yêu mến. Bò thì nói giả như cho tôi được sống thêm một cuộc đời nữa, tôi ước làm một chú heo, ăn no rồi ngủ, ngủ đủ lại ăn, không mất sức, không chảy mồ hôi, cuộc sống sướng như tiên. Chim ưng nói giá như cho tôi sống lại một lần nữa, tôi sẽ làm một con gà, khát có nước, đói có gạo, ở có chuồng, lại còn có người bảo vệ. Gà nói giá như cho tôi sống lại thêm một lần nữa, tôi phải làm một con chim ưng, có thể bay lượn trên trời xanh, vân du tứ hải, tùy thích muốn làm gì làm nấy.

Điều ước của các con vật trong câu chuyện ngụ ngôn kia cũng chính là những gì mà chúng ta vẫn thường làm: Rất ít người mong được làm chính mình, thay vào đó họ cứ đi ngưỡng mộ những thứ của người khác, ngưỡng mộ công việc của người khác, ngưỡng mộ con cái ưu tú của người khác, ngưỡng mộ chiếc xe mới của người khác. Hôm nay trông thấy Trương Tam mua một ngôi nhà mới, liền sinh oán giận chồng mình bất tài. Ngày mai thấy gia đình Lý Tứ hạnh phúc, liền cảm thấy bản thân mình đã gặp phải người chẳng ra gì. Chúng ta dường như quên mất rằng bản thân chúng ta có khi cũng là đối tượng mà người khác đang ngưỡng mộ.

Người khác có thể ngưỡng mộ bạn là người tài hoa, ngưỡng mộ cuộc sống thanh nhàn của bạn, hoặc con cái ngoan hiền của bạn, chỉ là bạn không biết mà thôi. Trái lại, bạn cũng không biết người mà bạn hâm mộ có thể đang phải chịu đựng nhiều áp lực, ăn không ngon ngủ không yên, hoặc đang có những đau buồn mà họ không thể thổ lộ.

AI THỰC SỰ CÓ THỂ NHÌN THẤY PHÍA SAU ÁNH HÀO QUANG CỦA NGƯỜI KHÁC?

Vài ngày trước, một người bạn học cũ gọi điện cho tôi và kể về một người bạn khác gặp cơ duyên tốt: Nào là người bạn đó sau khi tốt nghiệp đại học, được kết hôn với mối tình đầu, từ trước hay sau kết hôn đều là người khiến mọi người hâm mộ; nào là chồng bạn ấy không những có sự nghiệp thành công, còn biết quan tâm, lại giúp vợ làm việc nhà, hơn nữa còn vui đùa với con… Nào ngờ, sau khi kết hôn được 20 năm, người chồng đó lại còn có con riêng nữa, giờ đây họ đang làm thủ tục ly hôn… Thật là không thể ngờ rằng câu chuyện lại kết thúc như thế!

Chúng ta từ bên ngoài nhìn người khác, bởi vì chỉ có thể thấy được bề ngoài nên xem ra cứ tưởng rằng người khác là tốt hơn mình. Và người khác cũng chỉ thấy bề ngoài của bạn, họ không biết nội tâm bạn có gì, vì thế đôi khi bạn chỉ là gượng cười cho vui thì họ cũng không hề hay biết.

Trước đây, tôi thường ngưỡng mộ các đồng nghiệp thường xuyên đi nước ngoài công tác, tưởng tượng họ không cần dùng tiền túi mà vẫn có thể đi đây đi đó. Sau này đến lượt chính bản thân mình trải nghiệm, tôi mới vỡ lẽ rằng sự tình cũng không hẳn là thế: ngồi máy bay đường dài không những ăn chẳng ngon, ngủ chẳng được, miệng đắng, lưỡi khô rát, còn đau lưng mỏi gối nữa, ngần đó đã đủ mệt rồi, vậy mà khi về lại phải viết báo cáo báo cầy nữa, thật vô cùng mệt mỏi.

Cho nên, đừng chỉ nhìn bên ngoài của sự việc; con người có vẻ như ai cũng đều muốn giữ thể diện, thậm chí chỉ muốn khoe cái tốt của mình còn xấu xa thì đậy điệm lại… vì thế, hỏi mấy ai thực sự nhìn thấy những sự cố gì đang xảy ra ở đằng sau ánh hào quang của người khác?!

HỌ CÓ PHIỀN NÃO CỦA HỌ, BẠN CÓ HẠNH PHÚC CỦA MÌNH

Hạnh phúc giống như con người uống nước, ấm hay lạnh chỉ tự mình biết. Bạn không phải là tôi, sao thấu hiểu được chặng đường tôi đã qua, trong tôi là niềm vui hay nỗi khổ?

Bạn thấy kết quả học tập tốt của bạn bè mà khởi tâm ngưỡng mộ, nhưng bạn có biết họ mỗi ngày đều cần tận lực đầu óc, ra sức suy nghĩ, ngày đêm dùi mài như thế nào? Bạn ngưỡng mộ một ngôi sao hay minh tinh màn bạc có thân hình yêu kiều nào đó, nhưng bạn có biết cô ấy luôn tính toán chi ly đến từng xen ty mét, ăn kiêng giữ dáng, có khi mỗi ngày chỉ ăn có một bữa không?

Bạn ngưỡng mộ một người nào đó đạt được nhiều thứ, nhưng có biết đâu rằng có thể họ đang phải đảm nhận nhiều trách nhiệm và nguy cơ, nguy hiểm gấp bội so với một người bình thường?

Bạn ngưỡng mộ người nào đó có thể đi đây đi đó, đi khắp các nơi mà không bị gò bó câu thúc hay ràng buộc gì cả. Nhưng điều đó cho thấy mặt trái của vấn đề là người ấy cũng phải lo lắng cho sự nghiệp không cố định của họ, hoặc túi tiền cũng sẽ bị vơi mỏng đi bởi vì chi phí đi lại, phải vậy không?

Mỗi một chuyện trên đây đều giống hai mặt của đồng xu, hay hai mặt của tấm huy chương thôi, nó có mặt phải và mặt trái. Khi chúng ta ngưỡng mộ người khác, cũng là khi chúng ta không nhìn thấy những nỗi đau và phiền muộn trong lòng của họ mà họ không hề để lộ cho người khác biết.

Cuộc sống không có ai là hoàn hảo, cho nên không cần phải ngưỡng mộ người khác. Chỉ cần hiểu rằng, người ta có mối phiền muộn của người ta còn bạn có hạnh phúc của bạn. Hạnh phúc của người khác không liên quan đến hạnh phúc của bạn. Nếu như bạn biết bản thân mình cần gì thì bạn sẽ không cần ngưỡng mộ hạnh phúc của người khác; nếu như bạn không biết bản thân mình cần gì, thì cho dù bạn đã đạt được hạnh phúc, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.

Bạn thử nghĩ xem, nếu như Trương Tam chỉ ngưỡng mộ sự nghiệp của Lý Tứ, còn Lý Tứ chỉ ngưỡng ngộ gia đình của Trương Tam, vậy thì làm sao có thể hạnh phúc, vui vẻ được?

LÀM SAO ĐỂ VƯỢT QUA SỰ ĐỐ KỴ VÀ NGƯỠNG MỘ?

Thứ nhất, hãy biến những điều mình đang ngưỡng mộ thành hình mẫu để khích lệ chính mình. Đối với những người ưu tú, hãy thưởng thức họ theo cách cải biến sửa đổi thái độ, tâm thái của bản thân mình. Có người tốt hơn mình thì khen ngợi tán thưởng họ, khẳng định họ, bạn không cần phải thi thố so đo với người đó, nhưng ít nhất giữa bạn cùng họ có mối quan hệ tốt, thì có thể học hỏi được từ họ, không phải vậy sao?

Thứ hai, hãy thử hỏi người ta rằng: “Bạn hạnh phúc không?” Trong thế giới này chẳng có gì là thập toàn vẹn mỹ, một vài người mà chúng ta gọi là ngưỡng mộ kia, họ đồng thời cũng đang chịu đựng những thứ không như ý, đúng như cái gọi là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, nhà nào mà chẳng có cái khó riêng của mình cần phải vượt qua, phải trải nghiệm.

Thứ ba, hãy tự hỏi mình: “Tại sao lại ghen tức, đố kỵ họ?” Vô luận không cần biết bạn đang đố kỵ ai, chỉ thấy rằng bạn không bằng người ta, không được như người ta, thế thì cứ nuôi tâm đố kỵ để làm gì?

Cuối cùng, hãy tự hỏi mình: “Vì sao ta ngưỡng mộ họ?” Người với người luôn là đang ngưỡng mộ lẫn nhau. Cái giá của ngưỡng mộ người khác, thường chính là bỏ quên, đánh mất đi chính mình. Tại sao không để chính mình trở thành đối tượng ngưỡng mộ của người khác?

Vậy nên, ngưỡng mộ người khác chi bằng cứ tự hoàn thiện bản thân mình.

Trích từ “Tầm nhìn quyết định thế giới của bạn” – Nhà Xuất bản Cao Quý
Tác giả: Hà Quyền Phong






Kiến thức là từ học tập mà có,
Năng lực từ tôi luyện mà thành,
Phẩm hạnh, nhân phẩm là từ tu dưỡng mà xuất sanh.

Mưa lớn không gột rửa được rễ sâu trong lòng đất;
Đạo pháp rộng lớn cũng chỉ độ được người hữu duyên.

Edited by user Tuesday, November 22, 2016 7:54:52 AM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



lly (Lynn Ly)  
#5 Posted : Tuesday, April 11, 2017 5:03:36 PM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,336

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2377 time(s) in 1224 post(s)
19 CÂU NÓI TRUYỀN CẢM HỨNG THAY ĐỔI MÃI MÃI CÁCH NHÌN CỦA BẠN VỀ CUỘC SỐNG


Những câu châm ngôn, ngạn ngữ của cổ nhân luôn ẩn chứa một trí tuệ thâm sâu và kiến thức uyên bác. Với nhiều người, nó chính là hành trang quý giá để bước đi trên những chặng đường cuộc đời phía trước.

1. Người bị người ta oán hận không có đau khổ, mà người mang lòng oán hận sau cùng lại thương tích khắp người. Vậy nên, bạn tuyệt đối đừng oán hận người khác.

2. Duyên phận là quyển sách, lật mà không để ý sẽ bỏ lỡ mất, còn đọc mà quá chăm chú thì sẽ rơi lệ.

3. Đừng tranh biện với người ngu, nếu không chính ta cũng sẽ không biết rõ ai mới là người ngu nữa.

4. Bằng cấp là chiếc huy chương đồng, năng lực là chiếc huy chương bạc, mối quan hệ là huy hương vàng, còn tư duy thì là quân át chủ bài.

5. Người thành công không phải là giành được chiến thắng ở vạch xuất phát, mà là giành được chiến thắng ở bước chuyển ngoặt.

6. Tiền có hai loại: tiền xài cho bản thân đơn thuần chỉ là tiền giấy, còn tiền mang đến phúc lành cho chúng sinh chính là tiền công đức.

7. Phát tiết cơn nóng giận, đó gọi là bản năng. Đè nén được cơn nóng giận, đó gọi là bản sự.

8. Chuyện đơn giản làm lại nhiều lần, bạn chính là chuyên gia. Chuyện lặp lại mà dụng tâm làm, bạn chính là người chiến thắng.

9. Vẻ ngoài trông đẹp đẽ như thế, hào hoa như thế mà bản thân lại không biết, đây chính là khí chất. Bản thân có tiền nhiều như thế, có tài hoa như thế mà người khác lại không biết, đây chính là tu dưỡng.

10. Quản tốt cái miệng của mình, nói chuyện chớ vì vui sướng nhất thời mà ăn nói lung tung. “Một câu thiện ý ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ròng”. Nói năng nên tránh tính châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán, đừng vạch lỗi người, nhờ vậy có thể biến thù thành bạn.

11. Cuộc sống mà không có tình yêu giống như bãi hoang mạc, tặng người hoa hồng, trên tay vẫn còn lưu giữ hương thơm. Kỳ thật, yêu thương người khác cũng chính là yêu thương bản thân mình. Vậy nên hãy để tình yêu của bạn sưởi ấm trái tim mỗi người giống như ánh mặt trời chiếu rọi sau cơn mưa.

12. Biết lý giải tôn trọng người khác nhiều hơn, thường ôm giữ lòng khoan dung cảm kích, khoan dung là một loại mỹ đức, cũng là một loại trí huệ. Biển lớn dung nạp trăm nghìn sông là rộng lớn biết bao. Bạn hãy luôn cảm ân những ai đã mang đến sự giúp đỡ cho bạn, cũng hãy cảm ân kẻ thù của bạn, bởi họ đã khiến bạn trở nên kiên cường.

13. Trên đường đời này, có hai chuyện chúng ta không thể không làm: một là đi đường, hai là dừng lại xem xem bản thân có một tâm thái tốt hay không. Tâm thái tốt là bạn tốt một đời, bởi nó khiến ta vui vẻ khỏe mạnh.

14. Tình nghĩa giữa người với người, ấy là lẽ thường của con người. Lúc thường hãy hành thiện bố thí, quảng kết chúng duyên. “Ngày thường không thắp hương, lúc gấp ôm chân Phật” là chuyện không thể làm được. Vậy nên, tình cảm con người hãy nên để dành, cũng như khoản tiền gửi ở ngân hàng, tiền gửi càng nhiều, thời gian càng lâu, lợi nhuận càng lớn.

15. Gặp chuyện không nên nóng vội. Không nên vội vàng đưa ra kết luận, nhất là những lúc tức giận không nên đưa ra quyết đoán, cần phải học biết suy nghĩ theo nhiều khía cạnh; nhờ đó mà chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Những chuyện phức tạp hãy gắng xử lý một cách đơn giản hết mức, tuyệt đối chớ nên phức tạp hóa những chuyện đơn giản.

16. Học cách biết đủ. Phiền não lớn nhất của đời người chính là bắt đầu từ việc so đo những chuyện nhỏ nhặt, vô nghĩa. Trên đời này luôn có những người không bằng được bạn, cũng luôn có những người vượt trội hơn bạn. Khi tôi khóc tôi không có dép để mang, thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

17. Nếu kẻ thù khiến bạn tức giận, điều đó nói rõ bạn còn chưa thể thoát khỏi kiểm soát của anh ta. Vốn dĩ không cần phải ngoảnh đầu nhìn xem người nguyền rủa bạn là ai? Nếu bạn bị chó điên cắn bạn, chẳng lẽ bạn cũng quay đầu lại cắn lại nó? Vậy nên không cần phải quan tâm đến lời nguyền rủa của người khác.

18. Đừng xem công việc là gánh nặng. Thay vì bạn tức giận oán trách nó, chi bằng hãy vui vẻ tích cực mà đi đối diện với nó. Khi bạn xem công việc là cuộc sống và nghệ thuật, bạn sẽ học biết hưởng thụ được niềm vui trong đó.

19. Người sống một ngày, chính là đã có phúc khí, nên cần phải biết trân quý, đời người chỉ mấy mươi năm ngắn ngủi, đừng nên để lại quá nhiều điều tiếc nuối cho bản thân. Mặt trời mọc ở biển đông, lặn ở trời tây. Buồn cũng một ngày, mà vui cũng một ngày, gặp chuyện không dùi vào sừng bò, người cũng thư thái, lòng cũng nhẹ nhàng dễ chịu hơn.


Tiểu Thiện biên dịch Theo moneyaaa.com


Kiến thức là từ học tập mà có,
Năng lực từ tôi luyện mà thành,
Phẩm hạnh, nhân phẩm là từ tu dưỡng mà xuất sanh.

Mưa lớn không gột rửa được rễ sâu trong lòng đất;
Đạo pháp rộng lớn cũng chỉ độ được người hữu duyên.
"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



lly (Lynn Ly)  
#6 Posted : Tuesday, April 25, 2017 4:32:54 PM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,336

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2377 time(s) in 1224 post(s)
“NƠI NÀO CÓ Ý CHÍ, NƠI ẤY CÓ CON ĐƯỜNG”


“Nơi nào có ý chí, nơi ấy có con đường”. Ý chí là sức mạnh tinh thần, là bí quyết để thành công và vượt qua nghịch cảnh. Ba câu chuyện ngắn dưới đây sẽ truyền cho bạn cảm hứng sống, để bạn có thêm ý chí và nghị lực ấy.

1. NGHỊCH CẢNH CHỈ NHƯ CON RỒNG GIẤY

Trong đời người, thường sẽ gặp phải rất nhiều đả kích đến từ bên ngoài. Nhưng những đả kích này rốt cuộc sẽ ảnh hưởng đến bạn thế nào, quyền quyết định sau cùng vẫn nằm trong tay bạn.

Ông nội làm cho tôi một con rồng giấy. Khe hở nơi khoang bụng của con rồng chỉ đủ chứa được mấy con châu chấu. Sau khi cho vài con chấu chấu vào trong đó, toàn bộ chúng đều chết cả, không một con nào may mắn thoát được. Ông nội nói: “Châu chấu tính tình nóng nảy, ngoài việc cố sức giãy giụa vùng vẫy, chúng không nghĩ đến việc cắn rách bức tường giấy trước mắt, cũng không biết rằng nếu cứ đi mãi về phía trước thì có thể chui ra từ một đầu khác. Bởi vậy, dù cho nó có cái miệng giống như chiếc kìm sắt và đôi chân to với những chiếc răng cưa cũng chẳng có ích gì”.

Ông nội lại bỏ vào miệng con rồng giấy mấy con sâu ăn lá, sau đó đóng kín phần miệng con rồng lại. Và kỳ tích đã xuất hiện: chỉ mấy phút sau, những con sâu ăn lá lần lượt chui ra từ phần đuôi con rồng.

SUY NGẪM: Vận mệnh thực chất luôn giấu kín trong chính tư tưởng của chúng ta. Rất nhiều người không vượt qua được nghịch cảnh hoặc lớn, hoặc nhỏ trong các giai đoạn khác nhau của cuộc đời. Không phải điều kiện của họ thua kém người khác, mà bởi họ không có ý chí bứt phá, cũng không đủ kiên nhẫn tìm kiếm phương hướng khác, từng bước từng bước đi lên phía trước, mãi cho đến khi trước mắt xuất hiện một lối đi.

2. TẢNG ĐÁ CỨNG ĐẦU TRONG TÂM

Điều ngăn cản chúng ta khám phá và sáng tạo chỉ là chướng ngại trong tâm lý và tảng đá cứng đầu trong tư tưởng của chúng ta.

Trước đây, trong vườn rau của một hộ gia đình có tảng đá lớn nằm chình ình ở đó, chiều rộng khoảng chừng 40 cm, chiều cao khoảng 10 cm. Ai đến vườn rau nếu không cẩn thận thì sẽ vấp phải nó, nếu không té ngã thì cũng bị trầy xước. Người con trai hỏi: “Ba này, sao chúng ta không đào tảng đá đáng ghét đó lên rồi chuyển đi chỗ khác?”.

Người cha trả lời rằng: “Con nói đến tảng đá đó ư? Từ thời ông nội của con, cứ để mãi cho đến tận bây giờ, thể tích của nó lớn như thế, không biết phải đào đến lúc nào mới xong. Thay vì nhọc công nhọc sức đi đào tảng đá, chi bằng ta hãy đi đường cẩn thận một chút, có thể rèn luyện năng lực phản ứng của con”. Mấy mươi năm qua đi, tảng đá này vẫn nằm đó, và cậu con trai năm nào nay đã có con dâu.

Một ngày kia, cô con dâu uất ức nói: “Ba này, tảng đá ở trong vườn rau đó, con càng nhìn càng thấy chướng mắt, hay là hôm sau thuê người chuyển nó đi”. Người cha trả lời rằng: “Kệ đi con! Tảng đá đó rất nặng, nếu có thể chuyển đi thì khi còn trẻ cha đã làm rồi, sao lại để nó đến tận bây giờ chứ?”. Trong tâm người con dâu cảm thấy rất khó chịu, tảng đá lớn đó không biết đã khiến cô vấp ngã bao nhiêu lần rồi.

Một buổi sáng nọ, cô con dâu xách theo cái cuốc và một thùng nước, đổ thùng nước xung quang tảng đá lớn đó. Cô đã chuẩn bị tâm lý rằng có thể sẽ phải đào cả một ngày. Nào ngờ chưa đến mấy phút sau đã khều được tảng đá đó lên. Lúc này nhìn kỹ mới thấy kích cỡ tảng đá này không lớn như trong tưởng tượng, đều là bị cái vỏ bề ngoài đó che mắt mà thôi.

SUY NGẪM: Nếu bạn ôm giữ cách nghĩ xuống dốc là đi leo núi, thì sẽ không có cách nào leo lên được. Nếu như thế giới của bạn nặng nề và vô vọng, đó là bởi tự bạn nặng nề vô vọng mà thôi. Bởi vậy nếu muốn thay đổi thế giới của bạn thì trước hết cần phải thay đổi tâm thái của chính mình.

3. QUÊN MÌNH THEO ĐUỔI MỤC TIÊU

Đừng xem bản thân mình là chuột, nếu không chắc chắn sẽ bị mèo ăn.

Năm 1858, trong một gia tộc giàu có ở Thụy Điển có một bé gái xinh xắn chào đời. Tuy nhiên không lâu sau, đứa bé mắc phải triệu chứng liệt không rõ nguyên nhân, mất khả năng đi lại.

Một lần nọ, cô bé và người nhà cùng lên tàu đi du lịch. Vợ của vị thuyền trưởng kể cho cô bé nghe câu chuyện về chú chim seo cờ (hay còn gọi là chim thiên đường) của ông. Cô bé bị hấp dẫn bởi những câu chuyện về chú chim đó, rất muốn được tận mắt xem thử. Thế là, người bảo mẫu để cô ở lại trên boong thuyền, tự mình đi tìm thuyền trưởng. Cô bé không cầm được tính hiếu kỳ, năn nỉ người phục vụ trên tàu dẫn cô đi xem chú chim seo cờ. Người phục vụ đó không biết chân của cô bé bị liệt, dẫn cô đi xem chú chim xinh đẹp đó.

Kỳ tích đã xuất hiện, cô bé bởi khát khao quá mức, lại quên mất rằng chân mình bị liệt mà nắm lấy tay của người phục vụ, chầm chậm bước đi. Từ đó, bệnh của cô bé đã hoàn toàn khỏi hẳn. Sau khi lớn lên, cô lại quên mình vùi đầu vào việc sáng tác văn học, cuối cùng trở thành nhà văn nữ đầu tiên vinh dự nhận được giải Nobel văn học. Bà chính là Selma Lagerlöf.

SUY NGẪM: Hăng hái quên mình là con đường tắt để đi đến thành công, chỉ có ở trong loại cảnh giới này, con người mới sẽ vượt trên sự trói buộc của bản tự thân, phóng thích ra năng lượng lớn mạnh nhất ẩn sâu trong người mình.

Thiện Sinh biên dịch



Kiến thức là từ học tập mà có,
Năng lực từ tôi luyện mà thành,
Phẩm hạnh, nhân phẩm là từ tu dưỡng mà xuất sanh.

Mưa lớn không gột rửa được rễ sâu trong lòng đất;
Đạo pháp rộng lớn cũng chỉ độ được người hữu duyên.
"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



lly (Lynn Ly)  
#7 Posted : Sunday, May 7, 2017 4:10:03 PM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,336

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2377 time(s) in 1224 post(s)
NHÂN SANH CẢM NGỘ


CÂU CHUYỆN THỨ 1 : CỬA SỔ
- BÀI HỌC "NHÌN NGƯỜI ĐỜI QUA 'LĂNG KÍNh' KHÔNG THIỆN CẢM"


Có một người phụ nữ nhiều năm qua không ngừng phàn nàn người phụ nữ nhà đối diện rất lười biếng: “Cô ấy sao không bao giờ giặt sạch quần áo vậy! Xem kìa, quần áo phơi lên vẫn còn lấm tấm bụi bẩn. Không hiểu cô ta giặt quần áo kiểu gì nữa!”.

Cho đến một ngày, có người bạn đến chơi lại được nghe lời phàn nàn này. Nhìn ra cửa sổ, người bạn đã thầm hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cô cẩn thận lấy một chiếc khăn lau sạch kính cửa sổ, rồi nói: “Chị nhìn xem, chẳng phải chỗ quần áo ngoài kia đã được giặt sạch rồi sao?”.

Lúc này người phụ nữ kia mới hiểu, hóa ra là do cửa sổ nhà mình bị bẩn.

Trong cuộc sống chúng ta sẽ gặp không ít những tình huống như người phụ nữ trên. Nếu chúng ta cũng giống như cô ấy, chỉ chăm chăm để ý đến người khác mà không nhìn lại chính bản thân mình, thì cuộc sống này sẽ đầy ắp những lời phàn nàn và phiền nhiễu.

Tóm lại thì: "Bạn nhìn qua một lăng kính không thiện cảm, thì nhìn ai cũng thấy họ không tốt. "

CÂU CHUYỆN THỨ 2: NHẮC NHỞ NGƯỜI KHÁC
- BÀI HỌC "HÃY TỰ NHẮC NHỞ BẢN THÂN"


Có một bà lão ngồi bên đường nhìn thấy bức tường cao cách đó không xa, cảm thấy như nó sắp đổ sụp. Bà bèn thiện ý nhắc nhở những người qua đường: “Bức tường kia sắp đổ, hãy tránh xa đi thôi!”.

Một người được nhắc nhở cảm thấy khó hiểu vẫn nghênh ngang đi qua. Bà lão lo lắng nói: “Vì sao lại không nghe lời của ta vậy?”. Lại có người đi tới, bà lão lại ra sức khuyên bảo. Ba ngày trôi qua, rất nhiều người đi qua đường bên cạnh bức tường kia, vẫn chưa gặp nguy hiểm gì.

Đến ngày thứ tư, bà lão cảm thấy có chút kỳ quái, lại có chút thất vọng, không tự chủ được liền đi tới chân bức tường cẩn thận quan sát, nhưng đúng vào lúc này bức tường bất ngờ đổ sụp, bà lão bị chôn vùi trong đống đổ nát.

Lúc bình thường nhắc nhở người khác rất dễ dàng, rất thanh tỉnh, nhưng có thể làm được thời khắc lý trí nhắc nhở chính mình mới thật là khó khăn. Cho nên nói, rất nhiều nguy hiểm nguyên do là ở bản thân mình, kết cục bi ai của bà lão cũng là vì như vậy.

Tóm lại: "Nhắc người khác thì rất dễ dàng, rất tỉnh táo, nhưng để có lý trí tự nhắc bản thân thì thật khó khăn"

CÂU CHUYỆN THỨ 3: QUẢ TÁO VEN SÔNG
- BÀI HỌC "NHÌN THẤY CƠ HỘI TRONG NGHỊCH CẢNH"


Có một vị lão hòa thượng, bên cạnh ông có mấy đệ tử thành kính. Một hôm, lão hòa thượng dặn dò các đệ tử mỗi người đi lên ngọn núi ở phía Nam gánh củi trở về. Các đệ tử vội vàng đi lên núi, đi chưa được bao lâu thì gặp một bờ sông, mọi người tỏ ra kinh ngạc. Chỉ thấy nước lũ từ trên núi tràn xuống, dù sao thì cũng khó mà mơ tưởng qua sông đốn củi rồi. Không biết phải làm sao, các đệ tử đành quay trở về mặt mày ủ rũ. Duy chỉ có một tiểu hòa thượng là vẫn khá thản nhiên. Lão hòa thượng hỏi nguyên do, tiểu hòa thượng lấy từ trong áo ra mấy quả táo, đưa cho sư phụ nói: “Không qua sông được, cũng không gánh được củi, thấy bờ sông có một cây táo, con thuận tay hái mấy quả về”.

Về sau, tiểu hòa thượng này là người được sư phụ truyền thụ lại y bát.

Trên đời này có đi không hết đường, cũng có lúc không qua được sông. Qua sông không được thì quay đầu trở về. Nhưng người trí tuệ thực sự là trong lúc cùng đường không thể buông tâm (chán nản, thất vọng) để ... hái táo.

Tóm lại thì : Những người nhìn thấy cơ hội trong nghịch cảnh, giữ được hi vọng trong bế tắc sẽ đạt được sự đột phá dù trong giây phút cuối cùng và ngày càng tiến xa hơn nữa.


CÂU CHUYỆN 4: ĐẠO LÝ ĐƠN GIẢN
- BÀI HỌC "HỢP SỨC MƯU SINH, CÙNG NHAU SINH TỒN"



Trước đây có hai vị đói khát nhận được sự ban ân của một vị trưởng lão: Một cái cần câu và một cái giỏ đựng rất nhiều cá. Trong đó, một người muốn có được cái giỏ cá, người kia muốn có cái cần câu, cho nên sau khi chia xong, hai người họ mỗi người đi một ngả.

Người có cái giỏ cá bèn đi kiếm củi khô, đun lửa nấu cá lên, anh ta ăn như hổ đói, ăn nhanh đến nỗi còn không biết mùi vị cá tươi ngon ra sao. Trong phút chốc, cả giỏ cá đã hết sạch. Chẳng bao lâu sau, anh ta cuối cùng cũng chết đói bên cạnh giỏ cá trống rỗng.

Còn người có cái cần câu, ban đầu anh ta tiếp tục cố gắng chịu đói, lê từng bước khó khăn đi đến bờ biển. Nhưng khi ra đến nơi thì cũng đã sức cùng khí kiệt, chỉ còn đôi mắt có thể nhìn ra phía đại dương xanh thẳm. Cuối cùng anh ta cũng đành phải nhắm mắt xuôi tay trong tiếc nuối.

Lại có hai người nghèo đói khác, cũng được vị trưởng lão ban ân cho một cái cần câu và giỏ cá. Nhưng mà bọn họ không đường ai nấy đi, mà là cùng nhau hợp sức đi tìm biển cả.

Hai người bọn họ mỗi lần chỉ nấu một con cá, sau đó trải qua bao vất vả khó khăn, cuối cùng cũng đi tới biển. Từ đó về sau, hai người cùng nhau bắt cá mà sinh sống. Vài năm sau, bọn họ đã có thể dựng được nhà, từng người một có gia đình con cái, có thuyền đánh cá riêng, cuộc sống ngày một hạnh phúc an khang.

Một người chỉ lo lợi ích trước mắt, điều cuối cùng nhận được chỉ là niềm vui ngắn ngủi; một người có mục tiêu cao xa, nhưng phải đối mặt với thực tế của cuộc sống.

Vậy nên, chỉ có thể đem lý tưởng và thực tế kết hợp lại, mới có thể trở thành một người thành công. Có đôi khi, một đạo lý đơn giản, lại ý vị thâm sâu đủ để gợi ý cho cả một đoạn đường dài của sinh mệnh.

Bảo Hân biên dịch - Nguồn từ Đại Kỷ Nguyên



Kiến thức là từ học tập mà có,
Năng lực từ tôi luyện mà thành,
Phẩm hạnh, nhân phẩm là từ tu dưỡng mà xuất sanh.

Mưa lớn không gột rửa được rễ sâu trong lòng đất;
Đạo pháp rộng lớn cũng chỉ độ được người hữu duyên.

Edited by user Monday, May 8, 2017 3:40:15 PM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.