Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

326 Pages«<319320321322323>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Con Mua Nho  
#6401 Posted : Saturday, December 21, 2019 1:53:23 AM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,586
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)
UserPostedImage


Thân chúc các anh chị em , các bạn một Mùa Giáng Sinh vui tươi
đầm ấm bên gia đình , một năm mới 2020 an lành như ý nguyện...

Edited by user Saturday, December 21, 2019 3:19:53 AM(UTC)  | Reason: Not specified



UserPostedImage


thanks 2 users thanked TieuVuVi for this useful post.
hongvulannhi on 12/23/2019(UTC), Mắt Buồn on 12/26/2019(UTC)
Con Mua Nho  
#6402 Posted : Saturday, December 21, 2019 3:15:54 AM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,586
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)
UserPostedImage

Kính chúc chị Lan Nhi, chị Hồng và toàn thể đại gia đình một mùa lễ
tràn đầy thánh ân, an bình và hạnh phúc



UserPostedImage


thanks 1 user thanked TieuVuVi for this useful post.
hongvulannhi on 12/23/2019(UTC)
hongvulannhi  
#6403 Posted : Tuesday, December 24, 2019 12:45:10 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,441

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5340 time(s) in 3586 post(s)

UserPostedImage


LÁ THƯ GIÁNG SINH
CỦA ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ


Giáng Sinh thường là một lễ hội huyên náo: chúng ta có thể sử dụng một chút của sự im lặng để lắng nghe tiếng nói của Đấng Yêu Thương.

Giáng Sinh là bạn, khi bạn quyết định được sinh ra một lần nữa mỗi ngày

và để cho Thiên Chúa đi vào tâm hồn của bạn.

Cây thông chính là bạn, khi bạn chống lại những cơn gió lốc và những khó khăn của cuộc sống.

Những vật trang trí Giáng Sinh là bạn, khi những đức hạnh của bạn là những màu sắc tô điểm cho cuộc sống của bạn.

Tiếng chuông Giáng Sinh là bạn, khi bạn kêu gọi tình anh em và cố gắng sống đoàn kết.

Bạn cũng là ánh sáng Giáng Sinh là bạn, khi bạn tỏ sáng cuộc sống của mình trong hành trình với những người khác với lòng kiện nhẫn của niềm vui và sự rộng lượng.

Các thiên thần của lễ Giáng Sinh là bạn, khi bạn hát cho thế giới một thông điệp về hòa bình , công lý và tình yêu.

Ngôi sao Giáng Sinh là bạn, khi bạn dẫn dắt một người đó đến gặp gỡ Thiên Chúa.

Những nhà Đạo sĩ bạn, khi bạn cho đi cái tốt nhất bạn có mà không quan tâm đến người đời được cho đó như thế nào.

Những bản nhạc Giáng Sinh là bạn, khi bạn chinh phục được sự an hòa trong chính mình.

Món quà Giáng Sinh là bạn, khi bạn là một người bạn thật sự và là người anh em của mọi người.

Những lời chúc mừng Giáng Sinh là bạn, khi bạn tha thứ và tái lập sự thuận hòa ngay cả khi bạn đau khổ.

Tiệc đêm Giáng Sinh là bạn, khi người nghèo no đầy cái ăn và niềm hy vọng rằng bạn ở gần bên họ.

Bạn là đêm Giáng Sinh, khi bạn khiêm tốn và ý thức nhận ra được sự tĩnh lặng của đêm Đấng Cứu Chuộc đến trong thế giới không chút náo động cũng như không có gì rầm rộ.

Bạn với nụ cười tự tin và dịu dàng trong sự bình an nội tâm của một Giáng Sinh bất diệt mà nó thiết lập bên trong bạn.

Chúc một Giáng Sinh vui vẻ cho tất cả những tương hợp với Giáng Sinh.

Nguồn : mtgcaimon.net

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6404 Posted : Wednesday, December 25, 2019 12:49:48 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 625
Location: Deutschland

Thanks: 208 times
Was thanked: 454 time(s) in 309 post(s)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6405 Posted : Wednesday, December 25, 2019 1:49:46 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 625
Location: Deutschland

Thanks: 208 times
Was thanked: 454 time(s) in 309 post(s)
UserPostedImage

Nhà thờ St. Nicolai, hồi bản Thánh ca Stille Nacht - Heilige Nacht được sáng tác (1818)

UserPostedImage


𝕾𝖙𝖎𝖑𝖑𝖊 𝕹𝖆𝖈𝖍𝖙 - 𝕳𝖊𝖎𝖑𝖎𝖌𝖊 𝕹𝖆𝖈𝖍𝖙
( 𝒮𝒾𝓁ℯ𝓃𝓉 𝒩𝒾ℊ𝒽𝓉 - ℋℴ𝓁𝓎 𝒩𝒾ℊ𝒽𝓉 )


Chuyện kể rằng:

Vào mùa Giáng Sinh năm 1818 cây đàn Đại Phong Cầm (Organ / Orgel) của nhà thờ St. Nicolai ờ Oberndorf (Làng Thượng) bị hư - Oberndorf là một làng cách thành phố Salzburg (Áo Quốc), quê hương của nhạc sĩ thiên tài Mozart, khoảng 16 cây số về hướng Bắc - Do đó linh mục phó xứ, tên là Joseph Mohr, đã đưa một bài thơ, linh mục đã sáng tác 2 năm trước đó, cho thầy giáo làng và cũng là nhạc sĩ, ông Franz Xaver Gruber, nhờ ông phổ nhạc để dùng cho đàn Gitarre / Guitar.

Đêm Giáng Sinh đó bản Thánh ca Stille Nacht - Heilige Nacht (Silent Night - Holy Night / Đêm An Bình - Đêm Thánh Linh) đã được giáo dân xứ St. Nicolai tán thưởng nhiệt liệt. Bài nhạc này sau đó đã được lan truyền rộng rãi và nhanh chóng. Ngày nay bài Thánh ca đã được dịch qua hơn 300 thứ tiếng và được coi là nhạc phẩm được hát nhiều nhất trên thế giới.

Sự phổ biến bản Thánh ca Stille Nacht - Heilige Nacht do công lớn của ông Karl Mauracher, gia đình Rainer và gia đình Strasser.

Ông Mauracher là thợ làm đàn Đại Phong Cầm. Ông là bạn với linh mục Mohr và thày giáo Gruber. Chính ông là người thiết kế và sửa chữa đàn Đại Phong Cầm họ đạo St. Nicolai. Có bản nhạc trong tay, tới các họ đạo, ông phân phát bản nhạc, tổ chức những buổi hợp ca ...

Anh chị em nhà Rainer là những nghệ sĩ, họ đi lưu diễn khắp Âu Châu và có dịp là họ hát bài Stille Nacht - Heilige Nacht. Đặc biệt, năm 1822 họ đã trình bày bài thánh ca này cho Hoàng Đế Franz I. (Áo) và Nga Hoàng Alexander I. trong lâu đài ở Fuegen. Điều này gây tiếng vang, sự chú ý của giới thượng lưu, chả hạn Vua Karl Friedrich của nước Phổ (Preussen) cũng rất ưa chuộng bài thánh ca này.

Gia đình Strasser buôn bán ở chợ trời. Để 'câu khách' các con của gia đình này thường ca hát, gây sự chú ý ... Ở các hội chợ Giáng Sinh họ đã đồng ca bài Stille Nacht - Heilige Nacht.




UserPostedImage
Đại Phong Cầm của nhà thờ họ đạo St. Nicolai ở Oberndorf - Áo Quốc


Lời nhạc nguyên thủy bằng tiếng Đức (2 trong 6 khúc thường được sử dụng):

Stille Nacht ! Heilige Nacht !
Alles schläft, einsam wacht
Nur das traute, hochheilige Paar.
Holder Knabe im lockigen Haar,
Schlaf in himmlischer Ruh,
Schlaf in himmlischer Ruh.

Stille Nacht ! Heilige Nacht!
Gottes Sohn ! Oh wie lacht
Lieb’ aus Deinem göttlichen Mund,
Da uns schlägt die rettende Stund’.
Christ in Deiner Geburt !
Christ in Deiner Geburt !


Dịch qua tiếng Anh:

Silent night, holy night
All is calm, all is bright
Round yon virgin Mother and Child
Holy infant so tender and mild
Sleep in heavenly peace
Sleep in heavenly peace

Silent night, holy night !
Shepherds quake at the sight !
Glories stream from heaven afar ;
Heavenly hosts sing Al-le-lu-ia !
Christ the Savior is born !
Christ the Savior is born !


Năm 2011 UNESCO đã công nhận bài Thánh ca này là Di Sản Văn Hóa Thế Giới

Ngôi thánh đường của giáo xứ St. Nicolai, khánh thành vào năm 1798, đã bị lũ lụt làm hư hại nhiều lần. Đến vụ lụt năm 1899,nền móng và tường nhà thờ bị hư hại qúa nặng, nên giáo dân đã quyết định phá bỏ và xây một thánh đường mới ở trong phố, nơi cao ráo hơn, để tránh lụt lội.



UserPostedImage

Ở vị trí của ngôi thánh đường cũ, năm 1937 Nhà Nguyện Đêm An Bình (Die Stille Nacht-Kapelle) đã được xây dựng để tưởng nhớ. Phía trước nhà nguyện có một ảnh nổi (Relief) của linh mục phó xứ Joseph Mohr, ngồi phía trước, và thày giáo làng kiêm nhạc sĩ Franz Xaver Gruber, cầm đàn Gitarre đứng sau. Bên phải đó có một đống gạch vụn, là di tích của ngôi thánh đường cũ.


UserPostedImage
Nhà nguyên trong mùa Giáng Sinh.


Bài Thánh ca Stille Nacht - Heilige Nacht xuất xứ từ Áo Quốc, cho nên không gì bằng khi được trình bày bởi ca đoàn Wiener Saengerknaben (Ca Đoàn Nam Nhi Thủ Đô Wien). Hơn nừa ca đoàn này và ca đoàn Regensburger Domspatzen (Những Con Chim Sẻ Nhà Thờ Chính Tòa Regensburg / Đức Quốc) là những ca đoàn hàng đầu và nổi tiếng trên thế giơi.



Mời `bấm chuột´ vào hình để coi MV - Nếu cần, mở lớn màn hìnhchỉnh độ phân giải, để xem MV chất lượng hơn.
UserPostedImage


Mùa Giáng Sinh năm ngoái, ngày 14. 12. 2018, ca đoàn Wiener Sängerknaben đã trình bày
bài Stille Nacht - Heilige Nacht trong nhà thờ St. Nikolai ở Potsdam (giáp gianh Berlin).




Mời `bấm chuột´ vào hình để coi MV - Nếu cần, mở lớn màn hìnhchỉnh độ phân giải, để xem MV chất lượng hơn.
UserPostedImage


Thân mến chúc qúi anh chị và các bạn một mùa Giáng Sinh an lành, vui vẻ.

𝔗𝔥𝔞̣𝔠𝔥 𝔅𝔦́𝔠𝔥



Phụ lục:


UserPostedImage

Nhà thờ mới của giáo xứ St. Nicolai / Oberndorf, được khởi công xây dựng năm 1907


UserPostedImage

Nhà thờ St. Nikolai ở Potsdam, cố đô của Vương Quốc Phổ (Preussen).
Phần chính có kiều kiến trúc na ná giống Nhà Thờ Chính Tòa Berlin.



thanks 1 user thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
Mắt Buồn on 12/26/2019(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6406 Posted : Wednesday, December 25, 2019 2:06:45 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 625
Location: Deutschland

Thanks: 208 times
Was thanked: 454 time(s) in 309 post(s)


UserPostedImage


Wish you all a wonderful Christmas season
and
Health, happiness, successes in the year 2020.


Thạch Bích


thanks 1 user thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
Mắt Buồn on 12/26/2019(UTC)
Mắt Buồn  
#6407 Posted : Thursday, December 26, 2019 5:09:04 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,317

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

Ký: Nhớ ‘Chú Bé Đánh Trống’ Mùa Noel


Phạm Nga


UserPostedImage


1.

Năm nào cũng vậy, không khí mùa Giáng sinh đến sớm nhất với mọi người là qua nhạc Noel. Ngoài đường phố, các nơi còn chưa trang trí, làm đẹp bên trong, bên ngoài thì nhiều quán cà phê, siêu thị, trung tâm thương mại… đã bắt đầu rộn ràng phát dòng nhạc vui tươi ấy. Cả những chiếc xe đẩy, xe ba gác xập xệ bán đĩa nhạc rong, ngày ngày chuyên lặn lội vào những con hẽm xóm lao động, phát toàn nhạc não tình hay điệu bolero ‘lính chiến’, cũng ‘độn’ vào vài bản nhạc Noel lời Việt và phát đi phát lại mãi hai bản mà giới bình dân hay trí thức gì cũng đều thích là ‘Đêm thánh vô cùng’ và ‘Chuông ngân vang’.

Trong dòng nhạc Noel quốc tế phổ biến xưa nay, đã quá quen thuộc là các bản: Silent Night, Jingle Bells, We Wish You A Merry Christmas, Little Drummer Boy, Feliz Navidad,.v.v…. Trong đó, riêng bản Little Drummer Boy tuy hơi ít người biết nhưng vẫn hay tuyệt vời. Xuất hiện từ thập niên 60, nhạc phẩm thuộc dòng nhạc Noel kinh điển này đã từng được trình diễn hòa tấu hoặc hợp ca bởi những tên tuổi lớn trong giới âm nhạc quốc tế, như với dàn nhạc giao hưởng London Symphony Orchestra; với các ca sĩ, nhóm ca thượng thặng một thời như Frank Sinatra, Boney M., ABBA, cả với ca/nhạc sĩ độc đáo bên nhạc country Johnny Cash, hay với các ban hợp xướng acapella danh tiếng như Vienna Boys Choir, Pentatonix... Trong phim hoạt hình hay phim búp-bê, bản nhạc lại được tấu lên với những nhạc khí bằng gỗ thật đơn sơ thời Trung Đông cổ đại xen lẫn câu chuyện kể về đêm Giáng sinh nguyên thủy, về thời khắc Chúa hài đồng ra đời trong hang đá…

Từ thời trẻ trai, đã in đậm trong tâm tưởng tôi là hình ảnh chú bé đánh trống, hình tượng tinh khôi gắn liền với bản Little Drummer Boy cùng điệp khúc “Pa rum pum pum pum ! ... Pa rum pum pum pum!”, mang tính chất một sứ điệp háo hức báo Tin Mừng cho trần thế. Tiếng trống của chú bé dõng dạc vang vọng đén mọi chốn gần, xa nhưng vẫn khoan thai, ung dung, như thể chú đang đánh trống trình diễn trước mắt mọi người mà chẳng khác gì chú đang tập trống, vui chơi một mình, cho riêng mình nghe.

2.

Một mùa Noel nào đó cuối thập niên 60 ở Sài Gòn, tình cờ tôi được mấy bạn người Mỹ - nhân viên dân sự, giáo viên Anh ngữ, nhà truyền giáo… - mời dự tiệc đêm Giáng sinh. Hồi đó chưa có trò hát karaoke nhưng một ban nhạc nhạc nhẹ - chỉ hai cây guitar và cái trống caisse claire - của chủ nhà cũng đủ cho mọi người tha hồ chơi nhạc, ca hát thật ‘xôm tụ’. Sau khi tất cả cùng hát bài Silent Night thật trầm lắng, rồi rộn ràng bài Jingle Bells, có người đề nghị hát bài Little Drummer Boy. Tôi lên tiếng rằng mình không biết lời (lyric) bài này thì trên giá nhạc đặt trên bục sân khấu mini, tập thánh ca đã mở ra ngay trang cần tìm cho mỗi mình tôi xem. Được lên bục đứng cạnh anh bạn chơi guitar, tôi có thể vừa góp giọng vừa tiện thể theo dõi toàn ban hợp ca nghiệp dư đề huề Mỹ - Việt đứng bên dưới.

Không hiểu sao người Mỹ - ít nhất là trong thời điểm lễ hội, họp mặt vui vẻ, thong dong như lúc này - họ tỏ ra vô cùng yêu đời, vui sống đến thế?

“Come they told me, pa rum pum pum pum / A new born king to see, pa rum pum pum pum!…”, các người bạn Mỹ - kể cả vài người đã lớn tuổi - ngẩng mặt lên hoặc quay nhìn nhau, cùng say sưa phồng má, bậm môi mà hát, khoan khoái lập đi lập lại ở cuối mỗi chi câu trong lời hát những nốt nhạc thể hiện những tiếng trống rập rình ấy. Có anh còn vừa “búm bum” một cách đả đời, vừa thích thú làm động tác của nhạc công chơi trống, chân dậm nhịp, tay cầm dùi gõ vào khoảng không.

Cứ như âm nhạc - đúng hơn là nhạc Giáng sinh - đang bao trùm căn phòng khách, nơi diễn ra bữa tiệc Noel vui vẻ, ấm cúng này. Thời buổi ấy, đêm đêm tiếng đại bác vẫn thường vọng về từ các vùng lân cận Sài Gòn. Đối với chúng tôi - những cư dân sống và làm việc trong đô thành nhìn chung còn an lành, đó là một nỗi ám ảnh không thể nào nguôi quên về thực tế chiến tranh, chết chóc, mất mát…vẫn đang còn tiếp diễn ngày đêm, khốc liệt và tàn nhẫn thời đó.

Vào dịp lễ mừng Chúa ra đời như đêm nay, những người bạn mắt xanh, tóc vàng kia như đã tạm quên lãng cuộc chiến, sống hết mình cho thực tế trước mắt là buổi họp mặt Noel, là tình bạn bè, đồng nghiệp, là đàn hát với nhau cho thật vui, thật nhộn, không khác một đám trẻ thơ hồn nhiên tụ tập, chơi đùa. Hiểu theo tín lý Thiên Chúa giáo, tâm trạng lạc quan này vô hình trung lại thể hiện sinh động cho ý nghĩa cao vời của sự kiện Chúa giáng sinh - điềm báo về sự mở đầu cho Mùa ‘Bình An Dưới Thế’. Đây cũng là niềm hy vọng thiết tha của người trần thế ký thác vào tính thiêng liêng của sự kiện Chúa ra đời. Theo lẽ thường, tình cảnh khó khăn, khổ đau càng kéo dài thì ai cũng cần có hy vọng để sống.

3.

Sau 30 – 4, thời ‘ăn độn’ chật vật, thiếu thốn cũng qua đi, thời ‘mở cửa’ đến thì cuộc sống tương đối có phần dễ thở hơn, cho phép vào các dịp cuối năm, dân Sài Gòn - cả tín đồ Thiên Chúa giáo cũng như người đạo khác – có thể tổ chức ăn mừng lễ Giáng sinh đàng hoàng, đầy đủ hơn theo truyền thống đã có từ thời chế độ cũ.

Ở tuổi ngũ tuần của mình, trước lễ Noel tôi cũng thấy vui vui nhè nhẹ trong lòng nhưng không thể nào còn cái háo hức của tuổi thanh niên ngày xưa, là rậm rực lo chuyện quần áo đẹp, xe xịn, cả bạn gái dắt đi chơi Noel nữa. Gọi là ‘chơi Noel’, tối 24 vợ chồng tôi chuẩn bị một chai rượu chát ngon khi nhận lời mời của một anh bạn Công giáo, ngụ ở một con hẻm gần nhà thờ Tân Việt, quận Tân Bình.

Tại bàn tiệc vô vàn thân ái và rất ngon miệng, tôi được anh bạn xếp ngồi bên cạnh bác Nguyệt, cha vợ anh. Bố Nguyệt tuổi đã ngoài 80 nhưng vẫn còn khỏe, còn rất minh mẩn cũng như thường ra giúp công việc lặt vặt cho cha xứ ở nhà thờ gần nhà. Tàn tiệc, chuyển ra salon uống trà hay cà phê, bố Nguyệt kể mình nguyên là lính quân nhạc chế độ cũ, còn vụ học chơi kèn Tây và trống caisse claire thì phải nói là từ thời…Bảo Đại. Tình cờ may mắn gặp được ‘người trong cuộc’, lại vào đúng thời khắc mừng Giáng sinh, tôi không thể nào không đề cập với bố Nguyệt về bản Little Drummer Boy, bản-nhạc-Noel-của-tôi.

Sau 30- 4, đã mấy chục năm trôi qua, người cựu lính quân nhạc già nua ngồi trước mặt tôi hiển nhiên đã trải qua bao nhiêu là khó khăn, thăng trầm trong cuộc sống. Bố Nguyệt im lặng một lát như tâm tưởng chợt quay về thời dĩ vãng, rồi khẽ hỏi lại tôi: “Có phải cái bài tên là Chú bé đánh trống không? Tên tiếng Anh thì bác không rành…”. Tôi lại không thể ngăn mình kềm lại sự láu táu rất trẻ con, cứ vung vẩy hai tay trong không khí khi tìm cách ‘thuyết minh’ thêm cho rõ hơn về chú bé chơi trống - biểu tượng dấu yêu trong lòng mình về bài hát: “Dạ, dạ, đúng rồi, tên tiếng Việt đúng là Chú bé đánh trống. Có nhiều đoạn cứ lập lại pa rum pum pum pum, pa rum pum pum pum bác ạ!” Bố Nguyệt liền đưa nắm tay ra đánh nhịp trong khoảng không và thử xướng âm: “Có phải e nhạc như thế này không cháu? Là là la la la pa rum pum pum pum?” Tôi chỉ còn biết gật đầu lia lịa, như sướng rên vì chợt gặp người đồng điệu, tức người cùng biết, cùng thích bài hát này như mình, mà như những anh bạn người Mỹ ngày xưa, hễ mở miệng hát là không thể không vung tay như đánh trống vào không khí để minh họa cho lời hát.

Hai bác cháu chúng tôi cười hể hả, vui không thể tưởng. Rồi trước khi chia tay, bố Nguyệt đã tâm sự: “Năm nào cũng thế, cứ gần Noel mà nghe bài ấy phát lên rộn ràng ở đâu đó thì lòng bác cứ như lặng đi, nhớ lại một thời mình chơi trống trong ban nhạc, đã từng tham gia trình diễn ở rất nhiều nơi, không biết bao nhiêu lần bài này và các bài Noel khác…”.

Cho đến mùa Noel năm nay, tôi vẫn âm thầm tìm nghe trên net, cũng như rất vui khi tình cờ được nghe bản Little Drummer Boy ngoài đường phố hay bất kỳ là ở đâu. Hơi tiếc là ở cái quán cà phê quen thuộc gần nhà tôi lại không có cái bản nhạc Noel đã kém phổ biến này. Nhưng cũng vui là cậu chủ quán tử tế, tự xưng rất rành nhạc xưa, đã hứa sẽ sớm bổ sung vào liste nhạc Noel tại quán cái bản “cậu bé đánh trống bùm bum bùm bum gì đấy!”.

PHẠM NGA
(Cận Giáng sinh 2019)

thanks 1 user thanked Mắt Buồn for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/29/2019(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6408 Posted : Sunday, December 29, 2019 2:11:18 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 625
Location: Deutschland

Thanks: 208 times
Was thanked: 454 time(s) in 309 post(s)


Tuy 𝓓𝓲𝓮̂̃𝓶 𝓛𝓲𝓮̂𝓷 không phải là ca sĩ trình bày bài '𝓜𝓸̣̂𝓽 𝓝𝓰𝓪̀𝔂 𝓜𝓾̀𝓪 Đ𝓸̂𝓷𝓰' hay nhất, nhưng TBích vẫn thích, vì:

1. Đây là một đêm nhạc ở hải ngoại, trong mùa lễ Giáng Sinh.
2. Diễm Liên là sơn nữ Đà Lạt. Ba của Diễm Liên cũng là một nghệ sĩ, đã đệm đàn cho Khánh Ly, khi Khánh Ly còn sinh sống và đi hát trên Đà Lạt.



Mời 'bầm chuột' vào hình để coi MV
UserPostedImage



𝒮𝒶́𝓃ℊ 𝓉𝒶́𝒸: 𝓑𝓪̉𝓸 𝓒𝓱𝓪̂́𝓷

𝑅𝑜̂̀𝑖 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑛𝑔𝑎̀𝑦 𝑡𝑟𝑜̛̀𝑖 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡 𝑥𝑎𝑛ℎ
𝑅𝑜̂̀𝑖 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑛𝑔𝑎̀𝑦 ℎ𝑎̀𝑛𝑔 𝑐𝑎̂𝑦 𝑣𝑎̆́𝑛𝑔 𝑡𝑎𝑛ℎ
𝑉𝑎̀ 𝑐𝑜̛𝑛 𝑔𝑖𝑜́ 𝑚𝑎𝑛𝑔 𝑚𝑢̀𝑎 đ𝑜̂𝑛𝑔 𝑡𝑜̛́𝑖
𝐶𝑢𝑜̂́𝑛 𝑏𝑎𝑦 𝑡ℎ𝑒𝑜 đ𝑎́𝑚 𝑙𝑎́ 𝑣𝑎̀𝑛𝑔 𝑟𝑜̛𝑖.

𝐵𝑜̛̀ 𝑐𝑜̉ 𝑛𝑎̀𝑦 𝑔𝑖𝑜̣𝑡 𝑠𝑢̛𝑜̛𝑛𝑔 đ𝑎̃ 𝑡𝑎𝑛
𝐵𝑎̣̂𝑐 𝑡ℎ𝑒̂̀𝑚 𝑛𝑎̀𝑦 𝑐𝑜̀𝑛 𝑖𝑛 𝑑𝑎̂́𝑢 𝑐ℎ𝑎̂𝑛
𝑀𝑢̀𝑎 đ𝑜̂𝑛𝑔 𝑡𝑜̛́𝑖 𝑒𝑚 𝑐ℎ𝑜̛̀ 𝑎𝑛ℎ 𝑚𝑎̃𝑖
𝐿𝑎́ ℎ𝑜𝑎 𝑡ℎ𝑢 𝑠𝑎𝑛𝑔 𝑛𝑎𝑦 đ𝑎̃ 𝑢́𝑎 𝑡𝑎̀𝑛.

ĐK:

𝐺𝑖𝑜̛̀ đ𝑎̂𝑦 𝑒𝑚 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡, 𝑒𝑚 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡 đ𝑎̃ 𝑚𝑎̂́𝑡 𝑎𝑛ℎ 𝑟𝑜̂̀𝑖 đ𝑎̂́𝑦
𝑁𝑔𝑎̀𝑦 𝑚𝑢̀𝑎 đ𝑜̂𝑛𝑔 đ𝑒̂́𝑛 𝑛𝑔ℎ𝑒 𝑣𝑎̆́𝑛𝑔 𝑥𝑎 𝑡𝑖𝑒̂́𝑛𝑔 𝑚𝑢̛𝑎 𝑝ℎ𝑢̀𝑛 𝑟𝑜̛𝑖
𝐿𝑜̀𝑛𝑔 𝑒𝑚 đ𝑎𝑢 đ𝑜̛́𝑛 𝑛ℎ𝑢̛𝑛𝑔 𝑡𝑟𝑎́𝑖 𝑡𝑖𝑚 𝑣𝑎̂̃𝑛 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑡ℎ𝑎̂̀𝑚 𝑛𝑜́𝑖
𝐶𝑜̀𝑛 𝑦𝑒̂𝑢 𝑚𝑎̃𝑖.

𝐺𝑖𝑜̛̀ đ𝑎̂𝑦 𝑒𝑚 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡, 𝑒𝑚 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡 đ𝑎̃ 𝑚𝑎̂́𝑡 𝑎𝑛ℎ 𝑟𝑜̂̀𝑖 đ𝑎̂́𝑦
𝑁𝑔𝑎̀𝑦 𝑚𝑢̀𝑎 đ𝑜̂𝑛𝑔 đ𝑒̂́𝑛 𝑛𝑔ℎ𝑒 𝑣𝑎̆́𝑛𝑔 𝑥𝑎 𝑡𝑖𝑒̂́𝑛𝑔 𝑚𝑢̛𝑎 𝑝ℎ𝑢̀𝑛 𝑟𝑜̛𝑖
𝐿𝑜̀𝑛𝑔 𝑒𝑚 đ𝑎𝑢 đ𝑜̛́𝑛 𝑛ℎ𝑢̛𝑛𝑔 𝑡𝑟𝑎́𝑖 𝑡𝑖𝑚 𝑣𝑎̂̃𝑛 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑡ℎ𝑎̂̀𝑚 𝑛𝑜́𝑖
𝐸𝑚 𝑚𝑎̃𝑖 𝑦𝑒̂𝑢 𝑎𝑛ℎ.


thanks 1 user thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
Mắt Buồn on 12/30/2019(UTC)
Mắt Buồn  
#6409 Posted : Monday, December 30, 2019 2:40:26 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,317

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

CẠM BẪY TÌNH YÊU ( A TRAP OF LOVE )


SaiGonWeekly

27-09-2019

Đã là loài người hay ngay cả loài vật được Thượng Đế hay Thiên Chúa tạo dựng trên trái đất này, đều ban cho loài người hay cho loài vật một trí óc biết yêu thương lẫn nhau, con người với con người, loài vật với loài vật hoặc con người với loài vật hay ngược lại loài vật với con người đều biết thương yêu nhau; ngoại trừ người công sản vô thần được tẩy não trí tuệ và được giáo dục từ lúc còn là những trẻ thơ vô tội, để sau này khi các em bé khôn lớn, các em chỉ biết yêu mến đảng trên hết mọi sự và được rèn luyện ý chí sắt đá là phục vụ cho một thể chế xã hội chủ nghĩa độc tài đảng trị. Để nói có sách mách có chứng, nếu ai có người nhà hay bà con xa gần với những cựu tù nhân chính trị cộng sản hay còn được gọi biệt danh là cựu tù nhân HO, xin cứ hỏi các quí vị này, thì sẽ hiểu rõ thêm thế nào là người cộng sản và chỉ có người cộng sản là những đứa con yêu quí nhất đời của Bác Hồ mến yêu trên khắp đất nước Việt Nam hiện nay.

Mục đích chính yếu nội dung bài viết này, chúng tôi chỉ muốn trình bầy về tình yêu trai gái của người quốc gia, có lương tâm, có lòng nhân ái, có tình người, không phân biệt tôn giáo hay giai cấp trong một xã hội tự do dân chủ, và mọi người đều tin có Thượng Đế hay Thiên Chúa là đấng tối cao tạo dựng nên con người và vạn vật, để cho mọi người sống trong một xã hội loài người, biết thương yêu nhau, biết kính trọng nhau, biết điều nào thiện nên làm, biết điều nào ác nên tránh, nhưng vì sự tham lam và ích kỷ của thiểu số người vô lương tâm, sau khi thành vợ thành chồng, một bên thật tình yêu thương, còn một bên chỉ muốn lừa dối tình cảm, lợi dụng tình yêu chân thật của người yêu thương mình, kết quả đưa đến tình yêu tan vỡ, một bên trong hối hận, vì đã lỡ yêu lầm người và một bên hận thù vì lòng tham lam và sự ích kỷ của mình chưa đạt được sự thỏa mãn tối đa, không đáp ứng đầy đủ cho lòng vị kỷ mong đợi của mình, như câu chuyện tình yêu của một bên đáng thương tâm và một bên đáng bị khinh bỉ dưới đây.

Một nữ tu nhập Nhà Dòng tu từ lúc mới 15 tuổi và chị nữ tu này đã khấn trọn đời (taking her eternal vow) cho tới khi chị 24 tuổi. Chị nữ tu này là một người rất thông minh, tài giỏi lại có nhan sắc, tính tình hiền hòa, giọng nói dịu dàng ngọt ngào, nên bất cứ ai già, trẻ, lớn, bé nếu có dịp tiếp xúc với chị, đều rất quí mến chị, coi chị như người thân thương trong gia đình. Sau khi chị học xong bậc trung học, Mẹ Bề Trên Nhà Dòng gửi chị đi du học tại Hoa Kỳ và sau khi chị học xong 4 năm tại một đại học danh tiếng ở Hoa Kỳ, chị thi đậu ưu hạng văn bằng Cử Nhân Xã Hội Học (Bachelor of Arts in Sociology) và nhà trường thấy chị học giỏi nên cấp cho chị học bổng toàn phần, mà chị chỉ cần học thêm 2 năm nữa để lấy văn bằng Cao Học Xã Hội Học (Master of Arts in Sociology). Sau khi đã tốt nghiệp bằng Cao Học, chị quay trở về nước để phục vụ cho Nhà Dòng và những năm sau này chị được Mẹ Bề Trên tin cậy, trao cho chị nhiệm vụ tối quan trọng là làm kinh tài cho Nhà Dòng. Như đã nói trên đây, chị là một nữ tu tài giỏi, vừa có nhan sắc lại vừa có khoa ăn nói trước công chúng, nên Nhà Dòng đề cử chị sang Hoa Kỳ mỗi năm ít nhất 2 lần, để quyên tiền về cho Nhà Dòng có đủ lợi tức tiếp tục nuôi dưỡng các em nữ đệ tử tại Việt Nam và lần nào chị đi lạc quyên, đều đem về kết quả thành công mỹ mãn cho Nhà Dòng.

Nhưng lần này, chị sang Hoa Kỳ cách đây khoảng hơn 2 năm, cũng với mục đích lạc quyên gây quỹ cho Nhà Dòng như mọi lần, thì chẳng may có một biến chuyển được coi là điều bất hạnh to tát nhất, như một trái bom khủng bố nổ tung trong Nhà Dòng và làm cho sự tin cậy của Nhà Dòng hoàn toàn phó thác trách nhiệm từ bao nhiêu năm trước đây cho chị, Mẹ Bề Trên đành phải chấm dứt nhiệm vụ của chị, cùng lúc uy tín cá nhân của chị cũng tan thành mây khói, không những đối với tất cả các nữ tu trong Nhà Dòng, mà còn đối cả với những người bạn bè thân thuộc từng hâm mộ tài năng của chị nữa; chỉ vì lần này chị sang Hoa Kỳ, chẳng khác gì như con nai vàng ngơ ngác, bị rơi vào cạm bẫy tình yêu lần đầu chị mới biết yêu và cũng là lần cuối chị bị tan nát cõi lòng trinh trắng, vướng mắc bụi đời ô uế trần tục, mà đã biết bao nhiêu năm chị được coi là đóa hoa trinh nữ hương thơm ngát, nay chỉ còn là bông hoa lòng tàn tạ theo tháng ngày. Ngay lập tức, chị quyết định phải xa lánh tình yêu gian dối này bằng mọi cách mọi giá, trong những ngày còn lại của cuộc đời chị trên thế gian đen bạc này và đây cùng là lần cuối duy nhất chị cương quyết sẽ tiếp tục cuộc sống tu trì ngoài đời hay vào tu trong bất cứ Dòng nữ tu nào nhận chị, vì chị tiên đoán rằng, không thể nào chị được phép quay trở về lại Nhà Dòng cũ của chị trước đây nữa, mà chị đã hết lòng trân quí, ôm ấp trong lòng chị mấy chục năm qua, để nay tự mình bị tình yêu trai gái cám dỗ, bội ước lời thề dâng mình cho Chúa, nên chị phải ôm lấy vết thương lòng sầu tủi, trong niềm ân hận vô biên, biết đến bao giờ mới có thể hồi phục lại được tâm hồn bình an và niềm hạnh phúc tràn trề trong tình yêu vô biên của Thiên Chúa như trước đây, mà chị đã trải qua liên tục nhiều năm tháng dài, khi chị còn là nữ tu trong Nhà Dòng ở Việt Nam.

Người ta thường nói: Ma đưa lối quỷ đưa đường, cứ tìm những nỗi đoạn trường mà đi. Nhưng thực ra câu nói này hoàn toàn không thể đem áp dụng vào hoàn cảnh của chị được. Vì trong tất cả những lần chị sang Hoa Kỳ, để thực thi công tác do Mẹ Bề Trên Nhà Dòng giao phó cho chị, như đã kể trên đây, chị luôn luôn hoàn thành công tác hết sức tốt đẹp, trong nhiệm vụ kinh tài đã được Nhà Dòng tin cậy giao phó trong bao nhiêu năm qua. Chị hồi tưởng lại, cứ mỗi lần chị sang Hoa Kỳ gây quỹ cho Nhà Dòng, đều có sẵn một số các anh chị em tình nguyện viên cho Nhà Dòng tại từng địa phương, sẵn sàng đứng ra tổ chức các buổi họp mặt bà con bạn bè đến nghe chị thuyết trình, về mục đích chính của buổi gây quỹ tài chánh cho Nhà Dòng ngày. Nhờ vào tài ăn nói hoạt bát và giọng nói ngọt ngào dễ thương của chị, nên mỗi lần hội họp các bà con cô bác đến nghe chị thuyết trình, đều quy tụ được rất đông người đến tham dự; còn về phương tiện giúp chị di chuyển từ nơi tạm chú của chị ,cho đến nơi chị thuyết trình hoặc ngược lại, thì cứ mỗi lần như thế, ít nhất có từ hai cho đến ba người tình nguyện ngồi chung một xe đến đưa đón chị. Nên mọi chuyện đều êm xuôi tốt đẹp, không hề có chuyện gì dính líu đến vấn đề tình cảm đáng tiếc xẩy ra cho chị. Nhưng riêng lần này, trong số những tham dự viên, chị được Ban Tổ Chức buổi họp giới thiệu với chị một người đàn ông tên Thương, chạc 60 tuổi còn độc thân, ăn nói rất lịch thiệp, tỏ ra ông thuộc hàng trí thức. ông cho chị biết ông quen rất nhiều thương gia ở địa phương này và để chứng tỏ những lời ông nói với chị là đúng sự thật, ít ngày sau ông tình nguyện lái xe đến đón chị để giới thiệu cho chị gặp vài vị thương gia quen biết ông và nhận thấy chị làm việc bác ái cho một Dòng Nữ Tu ở Việt Nam, nên họ sẵn lòng ủng hộ chương trình gây quỹ tài chánh của chị cho Nhà Dòng, bằng cách cùng nhau hợp tác, gom góp tiền bạc theo thiện chí và khả năng tài chánh của mỗi người, hàng năm gửi tặng cho Nhà Dòng một số tiền khá lớn, được Nhà Dòng tri ân là những vị mạnh thường quân thường trực của Nhà Dòng. Vì thế, đã nhiều lần ông lái xe một mình đến đưa đón chị đi giới thiệu với bạn bè của ông, để xin ủng hộ tài chánh cho Nhà Dòng đều không có chuyện gì khác thường xẩy ra hết, nên chị không thắc mắc lo lắng cho bản thân chị đi một mình trên xe với ông. Rồi một lần ông đến đón chị với mục đích đưa chị đi quyên tiền như mọi lần, nhưng lần này ông lợi dụng thời cơ chỉ có 2 người trong xe, ông liền ngỏ lời yêu thương chị và rất ước ao được cưới chị làm vợ, vì nhiều năm nay ông không tìm thấy ai hợp tính tình với ông như chị, nhất là chị vừa đẹp cả người lẫn nết mà lại có trình độ văn hóa cao, đó là mẫu người lý tưởng mà ông đã cố công tìm kiếm nhiều năm không thấy ai như chị, để xe duyên kết tóc với ông thành vợ chồng, thì nay chị bất thình lình xuất hiện trước mặt ông, làm cho cuộc đời ông cảm thấy sung sướng như chết đi sống lại.

Người ta thường nói: Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, quả thật đúng như thế. Chị nữ tu này sinh sống mấy chục năm trong Nhà Dòng, chỉ biết đọc kinh cầu nguyện chung hàng ngày hàng đêm với các nữ tu trong Dòng, xin cho các nữ tu giữ vững niềm tin cậy vào Thiên Chúa và biết yêu thương người nghèo khổ, săn sóc người bệnh tật. Do đó trong đời chị nay đã gần 40 tuổi đầu, chưa bao giờ chị để ý hay nghe bên tai thỏ thẻ những lời êm ái, ngọt ngào, thắm thiết tình tứ của một người nam, tỏ bầy tình yêu với chị như thế này bao giờ đâu. Đúng là tiếng sét ái tình đầu tiên đánh trúng vào con tim của chị, tiếng nói yêu thương dịu ngọt phát ra từ con người bằng da bằng thịt mang tên Thương lần đầu tiên trong đời chị, làm chị quá bất ngờ xúc động, không sao cưỡng lại được những lời yêu đương của ông, đang thì thầm bên tai chị.

Nhưng chị đâu có biết rằng, ông Thương là người đã từng trải, lặn lội trong bể tình ái nhiều lần và đã làm đau khổ cho một số cô gái yêu ông.

Vậy biết đâu một ngày kia, có thể chị cũng sẽ trở thành nạn nhân của ông, mà chị không hay biết gì về quá khứ của ông Thương. Sau khi được nghe những lời đằm thắm ngọt ngào lần đầu tiên của ông Thương tỏ tình yêu chị, làm tâm hồn chị cảm thấy rung động vì chưa bao giờ chị được nghe ai tỏ tình yêu chị như thế này, nên chỉ ít lâu sau chị tỏ ý chấp nhận lời cầu hôn của ông Thương ngay. Thế rồi chỉ vài tuần lễ sau, chị viết đơn gửi về Nhà Dòng, trước tiên là chị xin Mẹ Bề Trên hãy tha thứ những lỗi lầm của chị đã vi phạm kỷ luật nghiêm minh của một nữ tu, đã thề khấn trọn đời hy sinh, trung thành dâng mình lên Thiên Chúa; sau nữa là để giải bầy tâm sự về những nguyên do tình cảm riêng tư của chị dành cho người yêu thương chị là ông Thương, để xin Mẹ Bề Trên hãy rộng lòng chấp thuận đơn xin bãi nhiệm thiên chức thiêng liêng nữ tu của chị, mà chị đã thề khấn trọn đời dâng mình cho Chúa, thì nay xin Mẹ Bề Trên cho phép chị ra khỏi Nhà Dòng, để sống cuộc đời thường dân lập gia đình với người chị thương yêu.

Hơn 2 tháng sau chị nhận được thư của Nhà Dòng thông báo đơn xin của chị đã được Mẹ Bề Trên cứu xét và chấp thuận vô điều kiện. Thế rồi 6 tháng sau, một Thánh Lễ Hôn Phối được cử hành cho ông Thương và chị cựu nữ tu sĩ này trở thành đôi vợ chồng trước mặt Chúa. Thánh Lễ được cử hành rất đơn sơ và trang nghiêm, chỉ có Cô Dâu và Chú Rể nhưng không có Phù Dâu và Phù Rể, do một vị Linh Mục Tuyên Úy Hoa Kỳ của trường đại học chủ tế Lễ hôn phối, trong một Nhà Nguyện nhỏ của trường đại học danh tiếng, mà Cô Dâu đã ra trường tại đại hoc này cách đây nhiều năm. Có lẽ một phần vì Chú Rể và Cô Dâu đã lớn tuổi, nhất là Cô Dâu lại là cựu nữ tu sĩ, nên rất ít quan khách được mời đến dự bữa tiệc mừng ngày thành hôn của 2 người, các vị quan khách hiện diện trong bữa tiệc cưới đều là bạn bè thân thiết nhất của Cô Dâu và Chú Rể. Quả thật y như rằng, chuyện gì đến rồi cũng sẽ phải đến, có cháy nhà mới lòi ra mặt chuột, hai vợ chồng ăn ở với nhau mới được 5 tháng, thì nay chị mới hiểu là tại sao ông Thương đã sống độc thân cho đến nay 60 tuổi mới lấy vợ, vì có vài người nói cho chị biết quá khứ của chồng chị, là ông Thương đã làm khổ nhiều cô đã chót dại lỡ yêu lầm ông, chỉ vì ông có phong cách bề ngoài là một người rất lịch thiệp, trí thức và nói năng nhã nhặn, hoạt bát, lôi cuốn bất cứ ai nghe ông nói chuyện, kể cả đàn ông lẫn đàn bà đều say mê giọng nói hấp dẫn của ông. Cũng chính vì thế, chị đã âm thầm chấp nhận lời tỏ tình yêu của ông với chị, ngay buổi ban đầu khi ông ngỏ ý muốn cưới chị làm vợ. Nhưng nếu ai có dịp ở gần ông như đôi tình nhân lâu ngày hay sống gần ông như vợ chồng rồi, thì mới biết ông là người yêu tiền hơn yêu đàn bà con gái. Chính vì không biết ông thuộc loại người như thế, nên chị đã bị mắc vào cạm bẫy tình yêu với ông Thương ngay từ lúc lần đầu, khi ông bầy tỏ tình yêu ngọt nào với chị, làm chị say mê đắm đuối như đang được nghe tiếng chim sơn ca hót líu lo trên cành vào buổi bình minh. Bây giờ đã lỡ lấy ông làm chồng rồi, chị mới hiểu ý nghĩa sâu xa của câu nói: Cá cắn câu biết đâu mà gỡ, chim vào lồng biết thuở nào ra. Tuy nhiên trong hoàn cảnh này của chị, để tự mình an ủi mình một chút, chị nhớ lại 4 câu thơ nói về tình yêu của nhà thơ Xuân Diệu, khi chị còn đang theo học ở bậc trung học, đó là: “Yêu là chết ở trong lòng một ít, Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu? Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu: Người ta phụ, hoặc thờ ơ chẳng biết”.

Chị không thể nào ngờ một con người trí thức, phong cách sang trọng lịch thiệp như ông Thương, chồng của chị lại có thể là một người đàn ông bần tiện, mủn xỉn, đếm lu nước mắm tính củ dưa hành, đến nỗi bao nhiêu tiền lương của chị lãnh về 2 tuần một lần, ông đều ép buộc chị phải bỏ vào chương mục chung (joint checking account) cùng với ông ở ngân hàng, nhưng cứ mỗi lần như thế, chỉ vài ngày sau, ông lại tự động rút ra một số tiền từ chương mục chung của 2 người, chuyển vào quỹ tiết kiệm (personal saving account) riêng của ông mà không có tên chị, đã thế ông chỉ cho phép chị đi chợ mua thức ăn cho 2 tuần lễ một lần, mỗi lần chỉ được quyền chi tiêu tối đa là $200 đồng, nếu tiêu quá số tiền đó một chút, về nhà thể nào cũng bị ông cằn nhằn, khiển trách chị là người hoang phí, không biết tiết kiệm tiền bạc để phòng khi đau ốm nặng, không có đủ tiền trả cho bác sĩ nhà thương và tiền nợ mua nhà, trong khi tổng số tiền chi tiêu đi chợ mua đồ nấu ăn hàng tháng cho 2 người, chồng chị và chị, chỉ tốn hết có một phần tư tổng số tiền lương hàng tháng chị kiếm được, mang về nhà nạp cho chồng, đó là chưa kể tiền lương của chồng kiếm được bao nhiêu, chị không hể biết đến từ khi chị về làm vợ ông. Lắm lúc chị cảm thấy quá đau buồn tủi nhục, lấy phải người chồng mang tên Thương rất đáng yêu rất ý nghĩa, nhưng khổ một nỗi ông chỉ biết thương yêu tiền, chứ không biết thương yêu vợ và quả đúng như một vài người đã từng là nhân tình của ông Thương trước kia, kể lại cho chị nghe người yêu duy nhất của ông Thương là tiền, vợ chỉ là món đồ chơi cho ông thỏa mãn tình dục đòi hỏi của ông trong giây lát mà thôi hoặc cao đẹp hơn chút nữa vợ là kẻ hầu hạ ông hàng ngày hàng đêm miễn phí. Cuộc sống vợ chồng của chị với ông Thương kéo dài được hơn một năm, thì chị đành phải quyết định chia tay với ông vì chị chịu đựng hết nổi, tình nghĩa đôi ta chỉ có thể kéo dài đến thế thôi, dù chị biết rằng đạo Công Giáo không cho phép vợ chồng được quyền ly dị nhau, hơn thế nữa chị còn là cựu nữ tu sĩ, đã một lần bội ước lời thề sẽ sống hy sinh trọn cuộc đời mình cho Chúa.

Nhưng thử hỏi đời sống làm vợ như thế này, thì chẳng khác gì chị đang sống trong lửa luyện tội, mà thà rằng nếu có phải sống trong lửa luyện tội ở đời sau vì tội ly dị chồng đời này, nhưng vẫn còn niềm hy vọng một thời gian sau ở lửa luyện tội, Chúa sẽ rộng lòng tha tội cho chị được hưởng hạnh phúc trên nước Thiên Đàng; đằng này biết đến bao giờ chồng chị mới có thể thay đổi tính tình biết yêu người hơn yêu tiền, vì bản tính quái dị này đã ăn sâu vào trong máu trong tim của ông mấy chục năm nay rồi, làm sao thay đổi được, nên chị không thể nào tiếp tục kiên nhẫn để chịu đựng nổi bản tính keo kiệt, hà tiện mủn xỉn của ông, chỉ biết yêu tiền hơn yêu người, như chị đã trình bầy ở phần trên đây. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, một hôm chị mạnh dạn nói cho chồng chị biết, là chị sẽ nhờ một luật sư nạp đơn xin ly dị ông và chị sẵn sàng chấp nhận nếu sau khi ly dị, chị có bị Sở Di Trú Hoa Kỳ chục xuất chị trả về nguyên quán, thì chị cũng đành lòng chấp nhận tuân theo luật định. Ông biết chị nói như thế không phải là chị muốn đe dọa ông đâu, mà chị sẽ làm thật, nên ông vội cất giấu thẻ Thường Trú tạm 2 năm điều kiện ở lại Hoa Kỳ của chị, nhờ vào tư cách pháp nhân chị là vợ ông (Conditional Permanent Resident Card of 2 years as his legal spouse) nên Sở Di Trú Hoa Kỳ cấp cho chị, sau khi đơn bảo trợ của chồng chị đã được đệ nạp cho Sở Di Trú Hoa Kỳ cứu xét, để xin chuyển diện du lịch của chị trước kia, trở thành diện hôn thê chính thức, để được ở lại Hoa Kỳ. Nhưng giờ đây chưa đủ 2 năm sống chung với nhau là vợ chồng, mà chị đã đòi ly dị ông, nếu thế ông sẽ tố cáo với sở di trú là chị giả vờ lấy ông làm chồng (fraud marriage), để được ở lại Hoa Kỳ hơp pháp và ông sẽ yêu cầu Sở Di Trú Hoa Kỳ trục xuất chị về VN, nếu chị vẫn còn muốn ly dị ông. Vì cái cảnh cơm no bò cưỡi của ông, lại còn được vợ tài trợ cho ông thêm tiền hàng tháng, ai mà dại dột điên khùng chấp nhận vợ ly dị. Nhưng thực ra chồng chị đã lầm to, ông quyên rằng trước khi chị bị ông dụ dỗ vào cạm bẫy tình yêu, nghe lời đường mật của ông để bằng lòng lấy ông làm chồng, thì chị đang là một nữ tu sĩ tài giỏi của Nhà Dòng ỏ VN, mỗi năm chị được Mẹ Bề Trên Nhà Dòng sai đi công tác đến Hoa Kỳ ít nhất mỗi năm 2 lần, để gây quỹ lạc quyên tài chánh cho Nhà Dòng nên chị đâu có cần phải ở lại Hoa Kỳ làm gì?

Nhưng nếu chị muốn ở lại Hoa Kỳ, chị vẫn có thể nạp đơn xin giấy chiếu khán (entry visa) vào Hoa Kỳ hợp pháp theo diện làm việc cho cơ quan tôn giáo (religious worker category) hay xin đi theo diện truyền giáo (religious missionary category) không có gì khó khăn hết. Hơn thế nữa, chồng chị đã quên đi mất một điều, vợ ông là cựu sinh viên du học xuất sắc tại một trường đại học danh tiếng tại Hoa Kỳ, tốt nghiệp văn bằng Cao Học (MA), vợ ông có thể nói tiếng Mỹ không lưu loát bằng ông, vì ông là cựu sinh viên du học tại đại học Hoa Kỳ đã 10 năm trước Tháng Tư Đen 1975, nhưng so sánh về bằng cấp, ông chỉ có bằng Cử nhân còn kém vợ một bậc, nên lời đe dọa này của ông, vợ ông coi như ông đem ma dọa con nít, trong khi vợ ông đâu có phải là con nít mà sợ ma. Điều này lại càng làm cho chị bực tức thêm, đã thế chị nhất quyết đi gặp luật sư để lấy lại thẻ thường trú tạm, mà chồng chị đã cất giấu đi và đồng thời chị sẽ nhờ luật sư xúc tiến việc nạp đơn xin ly dị sớm chừng nào tốt chừng ấy. Sau khi chị đi gặp vị luật sư để trình bầy tất cả chi tiết về những sự việc bất đồng giữa vợ chồng chị hơn một năm nay và chỉ còn 3 tháng nữa là đến ngày chị được Sở Di Trú Hoa Kỳ mời đi phỏng vấn, để cứu xét hồ sơ xin đổi lại thẻ thường trú tạm 2 năm của chị thành thẻ thường trú 10 năm thực thụ, thì nay chồng chị biết chắc là chị sẽ đi nhờ luật sư nạp đơn xin ly dị ông, nên ông đã cất giấu thẻ của thường trú tạm của chị. Nghe chị trình bầy diễn tiến sự việc của vợ chồng chị xong, vị luật sư cho biết nếu chị đồng ý, chi phí lấy lại thẻ thường trú tạm cho chị và đến ngày chị phải đi trình diện sở di trú để cứu xét xem chị có thể đủ điều kiện đổi lấy thẻ thường trú thực thụ 10 năm hay không, luật sư sẽ là nhân chứng đi cùng chị đến sở di trú, để giúp chị trả lời những câu hỏi nào của vị Giám Khảo Di Trú (Immigration Examiner) chất vấn chị, mà chị không hiểu rõ câu hỏi, luật sư sẽ giúp chị trả lời.

Luật sư cho chị biết tổng số tiền chi phí di trú pháp lý cho vấn đề của chị sẽ là $6000 đồng, không bao gồm tiền chi phí pháp lý cho vấn đề ly dị. Chị đồng ý và nói cho luật sư biết chị chưa thể nào nạp số tiền này cho luật sư ngay bây giờ được, vì từ khi chị đi làm đến nay, tiền lương của chị lãnh 2 tuần một lần đem về, đều phải bỏ vào chương mục ngân hàng chung với chồng, nhưng tiền trong chương mục chung bao giờ cũng chỉ còn lại khoảng $600 đồng, đủ tiền để chị đi chợ mua thức ăn cho 2 tuần lễ và tiền đổ xăng cho xe chị 2 tuần một lần. Vì sau đó ít ngày, chồng chị chuyển tiền lương của ông và của chị từ chương mục chung với nhau vào chương mục riêng của ông, như đã trình bầy phần trên đây. Vậy để có đủ số tiền trả chi phí cho luật sư lo giấy tờ di trú cho chị, chị đã ngỏ lời vay mượn tiền của một số ông bà chị em trong xứ đạo quen biết chị từ bấy lâu nay, nhưng người nào cùng từ chối khéo léo không muốn cho chị mượn tiền và sau đó chị được nghe vài người nói lại cho chị biết, là sở dĩ họ không muốn cho chị mượn để trả tiền luật sư, không phải vì họ lo sợ chị không đủ tiền trả nợ cho họ sau này, nhưng vì họ trách móc chị, cho rằng chị đã là một nữ tu sĩ, khấn trong Dòng dâng mình cho Chúa chọn đời, đã ăn cơm Nhà Chúa mấy chục năm miễn phí, nay chỉ vì vấn đề tình dục đòi hỏi, chị đã bội ước lời hứa trung thành suốt đời với Chúa để đi lấy chồng, Chúa phạt cho đáng kiếp, ai mà thương được những kẻ tội lỗi như thế. Cuối cùng chị đành phải vào gặp Cha Chánh Xứ trình bầy sự việc xẩy ra giữa vợ chồng chị, với hy vọng Ngài là kẻ chân tu, sẽ hiểu rõ được thế nào là tình yêu trong trắng lúc ban đầu và tình dục chỉ là phương tiện đến sau tình yêu, để hỗ trợ làm tăng thêm tình yêu giữa vợ chồng với nhau mỗi ngày mỗi trở nên khắng khít hơn, bền chặt hơn; chứ đâu phải tình yêu nào cùng là nguồn khởi thủy của tình dục như nhiều người nghĩ đâu.

Khi Cha Chánh Xứ nghe xong sự trình bầy của chị, Ngài nói rất thông cảm hoàn cảnh của chị như con nai vàng ngơ ngác, bị rơi vào cạm bẫy tình yêu và số tiền chị muốn mượn Ngài, thực ra không có gì là to tát, vượt quá khả năng tài chánh của Ngài, nhưng chị nên hiểu rằng trong tư thế là một Chánh Xứ của một Xứ Đạo VN, Ngài không thể cho chị mượn tiền được, vì tai vách mạch rừng, nếu có những ai không ưa thích Ngài, mà biết được việc Ngài cho chị mượn tiền, thì chắc chắn họ sẽ dựng chuyện không tốt để bôi nhọ uy tín Ngài, mà việc này đã xẩy ra vài lần trong xứ đạo VN cách đây mấy năm. Tuy nhiên vấn đề của chị, tôi vẫn có thể giúp chị một cách gián tiếp để giới thiệu cho chị một Phó Tế Vĩnh Viễn (Permanent Deacon) đã có trên 32 năm kinh nghiệm về Di Trú và Nhập Tịch Hoa Kỳ (US Immigration & Naturalization) cho Tòa Án Liên Bang Hoa Kỳ (US District Court), sẽ tư vấn hoàn toàn miễn phí cho chị. Ngay sau đó, chị liên lạc với chúng tôi, nhờ chúng tôi tư vấn cho chị trong vấn đề chị gặp rắc rối với chồng của chị về vấn đề di trú Hoa Kỳ. Sau khi chúng tôi nghe chị trình bầy câu chuyện xẩy ra cho chị, đúng như các chi tiết đã được kể lại theo thứ tự từng đoạn trên đây trong bài viết này, chúng tôi giải thích cho chị hiểu rõ vài đều luật tổng quát về bộ luật hình sự Hoa Kỳ, có liên quan đến trường hợp của chị như sau:

Theo luật hình sự Hoa Kỳ của liên bang hay của tiểu bang, đều cấm bất cứ ai không được ép buộc (Coercion) người này phải bỏ tiền của mình vào chung với chương mục ngân hàng của người khác (Compelling someone to deposit her or his money into someone’s joint account), hăm dọa đòi trục xuất người ta về nguyên quán của họ (Threaten anyone to be deported to her or his original country), cất giấu bất cứ giấy tờ hợp pháp như thẻ thường trú (Hiding any legal papers as conditional permanent resident card) của người khác làm cho người ta bị mất tinh thần, lo sợ đều có thể bị truy tố ra tòa theo tội hình sự (Criminal), hoặc lạm dụng sức lao động của người khác làm kẻ hầu hạ mình như đầy tớ trong nhà (Labor abuse to someone for a servant at home).

Theo những điều khoản vi phạm được liệt kê trên đây, có liên hệ đến tình trạng của chị như chị đã trình bầy cho chúng tôi nghe, chúng tôi khuyên chị hãy lấy hẹn trên online càng sớm càng tốt với Sở Di Trú Hoa Kỳ, để xin gặp vị Giám Khảo Di Trú Hoa Kỳ (US Immigration Examiner) và trình bầy minh bạch tất cả mọi sự việc xẩy ra cho họ nghe, chúng tôi tin chắc sự việc của chị sẽ được vị Giám Khảo giải quyết tốt đẹp mà chị không cần phải nhờ đến luật sư, vì chị có thừa khả năng Anh Ngữ để nói chuyện trực tiếp với vị giám khảo. Rất nhiều người có thẻ thường trú được phép cư trú hợp pháp tạm thời 2 năm tại Hoa Kỳ và khi thời gian tạm trú đủ 2 năm, thì có quyền nạp đơn với Sở Di Trú Hoa Kỳ, để xin cứu xét đổi thẻ tạm trú 2 năm thành thẻ thường trú thực thụ 10 năm. Nhưng nếu vì lý do gì bất hòa giữa vợ chồng, nạp đơn xin ly dị chồng hay vợ trước thời gian 2 năm tạm trú, thì người vợ hay người chồng đó tin rằng sẽ bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ để bị trả về nguyên quán. Điều này hoàn toàn không đúng trên thực tế, vì chiếu theo các điều khoản đã ghi rõ trong bản nội quy pháp luật của tiểu bang Oklahoma nói riêng (under a Human Trafficking Procecution, Oklahoma Statutes Citationized, Title 21. Crimes and Punishments, Section 748) và các điều khoản nội qui tương tự như vậy đối với Luật Liên Bang (Federal Law) hay các tiểu bang khác cùng thế (Human Trafficking, also kown as trafficking in persons “TIP”, is a modern-day form of slavery. It is a crime under federal and international law; it is also a crime in every state in the United States.) Vì nếu một trong 2 người phối ngẫu đó là nạn nhân của nô lệ tình dục (victim of sexual slave), nạn nhân của bạo hành trong gia đình (victim of family violence), nạn nhân của nô lệ lao động (victim of labor slavery) v.v.., như đã đề cập trên đây, đều được pháp luật Hoa Kỳ bảo vệ tuyệt đối quyền sống bình đẳng của con người trước pháp luật, không thể nào bị trục xuất trả về nguyên quán, nếu nạn nhân có bằng chứng hiển nhiên trước phiên tòa xử án.

Đúng như chúng tôi dự đoán, 2 tuần lễ sau, chị báo cho chúng tôi biết, chị đã đến Sở Di Trú Hoa Kỳ để gặp vị Giám Khảo Di Trú, như chúng tôi đã tư vấn chị. Trong buổi gặp gỡ vị Giám Khảo, chị đã trình bầy minh bạch mọi chi tiết sự việc xẩy ra cho ông ta nghe. Ông cho chị biết mặc dầu tất cả những điều chị nói cho ông nghe, cá nhân ông hoàn toàn tin vào những gì chị nói là đúng sự thật, vì chị là cựu nữ tu sĩ, nhưng ông vẫn phải thi hành theo đúng thủ tục hành chánh pháp lý, là ông phải chuyển những lời khai của chị hôm nay cho Ban Điều Tra (Investigation Section), để nơi đây họ sẽ điều tra lại xem những gì chị nói với ông có đúng sự thật như thế không? Nếu đúng sự thật như thế, tới ngày chị được mời đến phỏng vấn, để đổi lấy thẻ thường trú thực thụ 10 năm, thì lúc đó cho dù chị đã ly dị chồng hay chưa ly dị và chồng chị có mặt hay không có mặt trong buổi phỏng vấn chị, thì sẽ không có điều gì trở ngại và chị vẫn được cứu xét để được Sở Di Trú chấp thuận cấp thẻ thường trú thực thụ 10 năm cho chị. Vì những chứng cớ hiển nhiên sau khi Sở Di Trú đã điều tra, cho thấy chồng chị đã vi phạm những điều luật hình sự đối với vợ mình, như chúng tôi đã nêu trên đây cho chị biết trước, nên chị mới can đảm một mình dám đến trình diện Sở Di Trú, mà không cần phải mướn luật sư bênh vực cho chị. Hơn thế nữa, trong khi Sở Di Trú gửi thư yêu cầu chồng chị phải gửi trả lại thẻ di trú tạm thời 2 năm vẫn còn thời hạn của chị về Sở Di Trú, mà chồng chị đã cất giấu và trong khi chị chờ đợi nhận lại thẻ này, thì chị được cấp một thẻ thường trú thay thế tạm, chứng nhận chị là một cư dân hợp pháp tạm thời trong 3 tháng (temporarily legal alien for 3 months), thay thế thẻ cũ chưa hết hạn.

Ba tháng sau, chị đến báo tin cho chúng tôi biết, sau khi kết quả cuộc điều tra của Sở Di Trú xác nhận những điều chị khai với vị giám khảo đều đúng sự thật và tới ngày hết hạn 2 năm thường trú tạm của chị, chị nhận được giấy mời chị đến Sở Di Trú để tái phỏng vấn và để hoàn tất thủ tục đổi lấy thẻ thường trú thực thụ 10 năm cho chị; dù trong buổi phỏng vấn này, không có sự hiện diện của chồng chị vì chị đã ly dị chồng rồi. Ít lâu sau chị nhận được thẻ thường trú 10 năm do Sở Di Trú Hoa Kỳ gửi tới. Như đã đề cập ở phần đầu, chị nói đây là mối tình đầu mà cũng là mối tình cuối của cuộc đời chị và chị biết trước thế nào Nhà Dòng ở Việt Nam trước kia chị là nữ tu mấy chụ năm trong Nhà Dòng này, sẽ từ chối, không chấp nhận cho phép chị được quay trở về đời sống nữ tu trong Nhà Dòng như trước kia nữa, quả đúng như vậy. Nhưng chị rất vui mừng là ý nguyện của chị muốn được trở về lại đời sống tu hành, để chị dành những ngày còn lại của cuộc đời chị trên thế gian này, được sống âm thầm cầu nguyện, sám hối tội bội ước lời thề trung thành dâng mình đời đời cho Chúa của chị khi chị còn là nữ tu khấn chọn đời trong Nhà Dòng, thì nay chính thức chị là thường trú nhân thực thụ tại Hoa Kỳ, đồng thời chị đã nạp đơn xin tu vào một Nhà Dòng Nữ Tu Hoa kỳ tại đây và đơn xin nhập dòng của chị đã được chấp nhận. Trước khi chị lên đường nhập dòng tu tại Hoa Kỳ, chị muốn được ngỏ lời hết lòng cám ơn chúng tôi, về những lời tư vấn của chúng tôi, đã giúp chị đạt được kết quả tốt đẹp mỹ mãn mà không phải tốn tiền thuê luật sư, ngoài sự mong ước của chị và chị hứa sẽ cầu nguyện hàng ngày trong dòng tu, xin Thiên Chúa ban cho chúng tôi dồi dào sức khỏe, để chúng tôi tiếp tục phục vụ tha nhân theo Thánh Ý Ngài muốn.

Để tạm kết thúc câu chuyện Cạm Bẫy Tình Yêu hay còn gọi là Tình Đầu Dang Dở và Cũng Là Tình Cuối của chị cựu nữ tu sĩ này, chúng tôi nhận thấy cuộc đời của chị cựu nữ tu này, đúng như ý nghĩa của câu nói ngoài đời là “Hồng Nhan Bạc Phận”. Tuy nhiên cũng có câu nói khác ngoài đời, mang một ý nghĩa thiêng liêng cao cả hơn, thích hợp đúng với hoàn cảnh thực tế hiện tại của chị nữ tu này mong muốn, đó là “Tu Là Cõi Phúc, Tình Là Giây Oan” mà chị lại nhận đươc ân sủng đặc biệt của Chúa ban xuống cho chị, Ngài soi đường dẫn lối cho chị quay trở về con đường tu hành tích đức, để chị sẽ đi cho đến hết đoạn đường tu hành cuối cùng trong cuộc đời của chị trên trần gian này.

Hồi ký PT. Nguyễn Mạnh San.

Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6410 Posted : Tuesday, December 31, 2019 9:05:10 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 625
Location: Deutschland

Thanks: 208 times
Was thanked: 454 time(s) in 309 post(s)



UserPostedImage


𝓒𝓱𝓾́𝓬 𝓶𝓾̛̀𝓷𝓰 𝓷𝓪̆𝓶 𝓶𝓸̛́𝓲 2020
𝔸ℕ 𝕃𝔸̀ℕℍ & 𝕋ℍ𝕀̣ℕℍ 𝕍𝕌̛𝕆̛̣ℕ𝔾

𝒯𝒽𝒶̣𝒸𝒽 ℬ𝒾́𝒸𝒽




thanks 1 user thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
hongvulannhi on 1/6/2020(UTC)
Con Mua Nho  
#6411 Posted : Tuesday, December 31, 2019 5:18:10 PM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,586
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)
UserPostedImage

Kính chúc các bạn và anh chị em một năm mới 2020 an lành, bình yên và thịnh vượng


UserPostedImage


thanks 2 users thanked TieuVuVi for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 1/2/2020(UTC), hongvulannhi on 1/6/2020(UTC)
hongvulannhi  
#6412 Posted : Tuesday, December 31, 2019 5:57:55 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,441

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5340 time(s) in 3586 post(s)

UserPostedImage

Chuc' cac' ban, doc gia Tham Lang & GD
An Khang -Hanh Phuc'- Vui, Khoe ... tro`n nam

HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 1/2/2020(UTC)
tictac  
#6413 Posted : Tuesday, December 31, 2019 10:05:08 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,992
Location: Riverside

Thanks: 366 times
Was thanked: 599 time(s) in 500 post(s)
UserPostedImage
Just a new bloom spreads fragrance and freshness around…
May the new year add a new beauty and freshness into your life.
thanks 2 users thanked tictac for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 1/2/2020(UTC), hongvulannhi on 1/6/2020(UTC)
Mắt Buồn  
#6414 Posted : Sunday, January 5, 2020 6:23:37 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,317

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

Cha đã quên


W. Livingston Larned

Con trai yêu quý, con hãy nghe những lời ân hận của cha đây. Cha đã lẻn vào phòng con một mình khi con đang chìm vào giấc ngủ trẻ thơ. Nhìn kìa, một tay con đặt dưới gò má, những lọn tóc hung đẫm mồ hôi bám chặt vào vầng trán ẩm ướt. Chỉ cách đây vài phút thôi, khi cha ngồi trong thư viện và đọc bài viết của mình, nỗi hối hận chợt dâng ngập hồn cha. Và cha đã chạy ngay đến phòng con để xin lỗi.

Con ơi, cha đã tức giận, quát mắng khi con cầm khăn lau mặt qua quýt trong lúc thay quần áo đi học, lúc con để đôi giầy dơ bẩn hay thấy con vứt vật dụng lung tung trong nhà.

Cha luôn chăm chăm nhìn thấy toàn là lỗi lầm của con. Buổi sáng, cha thấy con không ngăn nắp khi ngủ dậy, lại còn ăn uống vội vàng và lấy một lúc quá nhiều thức ăn vào đĩa. Vì chỉ nhìn thấy lỗi lầm nên khi con chào cha xin phép ra ngoài chơi, cha chỉ chau mày và trả lời cộc lốc không chút thiện cảm: "Hừm! Liệu mà về sớm đấy!".

Buổi chiều, cha cũng tức giận với những sơ suất của con. Khi thấy đôi vớ của con bị rách, cha đã làm con phải mất mặt trước bạn bè khi lôi con về nhà. Con thật sự đã làm cha rất giận dữ vì đã không tiết kiệm, không chịu giữ gìn những món đồ mà cha đã phải vất vả làm việc và dành dụm mua cho con.

Khi cha đang đọc báo, con rụt rè bước tới ngước nhìn cha với ánh mắt ngây thơ trong sáng, cha lại quát lên: "Mày muốn cái gì?". Và trái tim cha đã xúc động biết dường nào khi con chỉ im lặng chạy đến, vòng đôi tay bé bỏng ôm cổ cha thật chặt với tất cả yêu thương trìu mến rồi lại chạy biến thật nhanh ra ngoài.

Con thương yêu!

Con có biết không, tờ báo đã rời khỏi tay cha trong yên lặng và một nỗi sợ hãi lẫn đau xót nghẹn ngào xâm chiếm cõi lòng cha. Cha đã làm gì thế này? Cha đã biến mình thành một người cha suốt ngày chỉ săm soi tội lỗi của con mình. Một người cha chỉ toàn tìm kiếm những cái xấu của con để chê trách - và đây lại là phần thưởng mà cha dành cho con như là một đứa trẻ ư? Cha chỉ muốn coi phải thế này thế nọ, cha chỉ muốn con phải cư xử như người lớn. Cha đã đo con bằng cây thước dành cho một người trưởng thành, bằng cả những năm tháng tuổi đời và sự trải nghiệm già dặn của cha.

Con yêu của cha!

Trong khi cha nhìn con bằng đôi mắt già cỗi và muộn phiền, đầy thành kiến, soi mói ấy, cha chẳng thèm biết đến những cái tốt, điều hay và chân thành, hồn nhiên trong tư chất của con. Trái tim nhỏ bé của con nồng ấm và to lớn như ánh rạng đông đang tặng bao tia nắng ấm cho những ngọn đồi bao la. Con đã hồn nhiên lao vào hôn chúc cha ngủ ngon mà không hề vướng bận việc cha đã la mắng con cả ngày và hằn học với con vì những lý do không chính đáng.

Con thương yêu!

Cha không thể đợi thêm được nữa. Cha phải nhanh chóng bước đến bên con, quỳ xuống cạnh chiếc giường nhỏ bé và nhìn khuôn mặt thơ ngây của con trong giấc ngủ với một niềm ân hận vô cùng.

Có thể, con còn quá bé bỏng để hiểu những cảm xúc đang tràn ngập lòng cha. Cha hứa với con, ngay từ giây phút này, cha sẽ trở lại là người cha đích thực và luôn biết trân trọng tình yêu con ngay cả trong những giây phút nóng giận bừng bừng. Cha sẽ là người bạn trung thành của con, sẽ đau khổ khi con gặp bất hạnh, sẽ cười vui khi con gặp may mắn, sung sướng. Cha sẽ cắn chặt môi để không thốt ra những lời gắt gỏng mỗi khi con quỷ giận dữ trỗi dậy trong lòng cha. Cha sẽ tự bảo mình rằng con vẫn còn bé bỏng.

Ôi, hình như cha đã nhìn đứa con thơ dại của cha như nhìn một con người trưởng thành thật sự. Giờ đây, nhìn con cuộn mình trong chăn và mệt mỏi ngủ yên trên chiếc giường bé xíu, cha chợt nhận ra rằng con chỉ là một đứa trẻ thơ ngây. Sáng sáng, con vẫn nũng nịu trong vòng tay trìu mến của mẹ. Mái tóc tơ mềm mại của con còn vướng víu trên bờ vai mẹ, cần được che chở trong cảm giác được yêu thương. Vậy mà cha đã đòi hỏi ở con quá nhiều...

***

Tôi đã đọc câu chuyện này nhiều lần mà lúc nào cũng nguyên vẹn cảm xúc như lần đầu tiên. Rồi tôi tự hỏi đã bao nhiều lần trong đời, tôi cũng giận dữ vô cớ với những người xung quanh. Hãy thông cảm, thấu hiểu mọi người thay vì oán trách họ. Hãy đặt mình vào vị trí của họ để biết rằng tại sao họ lại có những hành xử như vậy. "Biết mọi thứ cũng có nghĩa là tha thứ mọi thứ".

Những người bạn gặp trên đường đời sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn. Dù tốt hay xấu, họ cũng tặng cho bạn những kinh nghiệm sống hết sức tuyệt vời. Chính vì vậy, đừng nên lên án, chỉ trích hay than phiền ai cả. Thậm chí, nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn, hay lợi dụng lòng tốt của bạn thì xin hãy cứ tha thứ cho họ bởi vì có thể chính nhờ họ mà bạn học được cách khoan dung.

Chỉ trích một người là việc không khó, vượt lên trên sự phán xét đó để cư xử rộng lượng, vị tha mới là điều đáng tự hào.

Đó là nguyên tắc đầu tiên trong nghệ thuật “Đắc Nhân Tâm” của Dale Cargegie do học giả Nguyễn Hiến Lê dịch: “Không chỉ trích, oán trách hay than phiền”.

Nói một cách khác, muốn lấy mật thì chúng ta đừng phá tổ ong.

hongvulannhi  
#6415 Posted : Monday, January 6, 2020 2:05:26 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,441

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5340 time(s) in 3586 post(s)

"Anh xin đưa em đến cuối cuộc đời "


Một Chuyện Tình Đẹp và Cảm Động: " Anh xin đưa em đến cuối cuộc đời "
Chị không dám ngờ anh đã nói với chị:Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!'

Trong những cuộc hôn nhân như câu chuyện , người ta chung sống với nhau , nặng vì nghĩa , nhẹ vì tình ! Người phụ nữ trong câu chuyện là ngưới có phước phận , có cho đi và có nhận lại , là người có hạnh phúc . Ngưới đàn ông trong câu chuyện là người đạo đức , có trước , có sau ! biết hy sinh đền đáp , đời ông ta chỉ lo trả nghĩa cho người , chưa chắc ông đã có cảm nhận được hạnh phúc ! Những người này thời nay chẳng thể còn ! "Anh xin đưa em đi đến cuối cuộc đời "

Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi. Anh là con độc nhất trong gia đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật.

1. Cảnh Nghèo

Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn.

Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.

Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi.

Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn. Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư.
Vì thế bà mối đến, réo rắt: "Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà".

Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa? Nhưng chị xin: "Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!".

Tiếng kèn đón dâu thổi vang đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị.
Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình; Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư!

Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài.
Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mẹ, tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng.

Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.

2. Cười Xót Xa

Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng.
Anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái.

Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc. Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.

Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét v.v...

Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi mình:

"Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?".

Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: "Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường..."

Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói: "Chị ơi, em yêu chị!".

Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.

3. An Ủi Nhỏ Nhoi

Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay.

Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu. Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền.

Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ.

Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hóa bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi.

Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói: "Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành". Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi.

Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh? Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học.

Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt.

Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học Sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường.

Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa. Nhưng anh vẫn nói: "Chị, chờ tôi quay về nhé!".

Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khóe miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khóe cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.

4. Kiếp Này

-Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi.
-Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc.
-Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa.
-Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị. Lúc đó chị đã 29 tuổi.

Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát ly đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa.

Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa!

Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: "Chị, chờ tôi quay về nhé!"; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ. Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đã từng.

Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết.

Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực. Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu.
Chị không dám ngờ anh đã nói với chị: "Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!".

Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị?

Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.

5. Xin Lỗi

Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái. Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình.

Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường. Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói: "Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?".

Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi. Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch: "Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi". Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.

6. Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa

Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu.

Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.

Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói: "Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy".
Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ...

S/T
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Con Mua Nho  
#6416 Posted : Saturday, January 11, 2020 6:45:29 AM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,586
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)
UserPostedImage


Đã Ba Mươi Mùa Xuân Không Có Tết


Ba mươi năm con chưa về ăn Tết
Còn nghe thơm mùi bánh tét quê nhà
Cùng với mẹ quỳ bên làn nhang khói
Thắp nén hương khấn mồ mả ông cha.

Đã ba chục mùa xuân không có Tết
Hứa loanh quanh rồi con cũng không về
Mẹ đứng ngóng thằng con đi biệt xứ
Cả nửa đời còn lạ chỗ lạ quê.

Mẹ đếm tuổi con trên từng sợi tóc
Mà sợi nào thì cũng đã bạc phơ
Còn mấy mùa xuân cho con thất hứa
Để mẹ lau giọt nước mắt đợi chờ!?

Lòng mẹ thơm tho như nhân bánh tét
Gói yêu thương trong góc bếp quê nhà
Mẹ quạt lửa khói bay mờ đôi mắt
Chờ con về cắt bánh để cúng cha…



Hư Vô



UserPostedImage


hongvulannhi  
#6417 Posted : Tuesday, January 14, 2020 10:52:52 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,441

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5340 time(s) in 3586 post(s)
UserPostedImage


Thú cô đơn


Thân tặng các bạn gái không vui với mình
Bùi Bích Hà
January 13, 2016

Rất nhiều người không tin rằng cô đơn cũng là một lạc thú trên đời.

Bác Sĩ Anthony Storr, hội viên Hiệp Hội Hoàng Gia Các Y Sĩ và Bác Sĩ Phân Tâm học nước Anh, trong cuốn sách nhan đề “Solitude: Return to Self,” đã cổ võ rộng rãi nhận thức về một khía cạnh nhân tính bị lãng quên đã lâu, đó là khả năng sống cô đơn của con người. Ông nói: “Chính là bằng sự phát triển các giá trị nội tại mà con người đạt đến các thành công xã hội.”

Một phần các vấn đề của chúng ta quanh sự cô đơn là do việc chúng ta chấp nhận một định nghĩa của Freud, cho rằng sự lành mạnh tinh thần của một người thể hiện qua khả năng làm việc và yêu đương. Vẫn theo Bác Sĩ Storr, “Mọi người quên là chính các thành tựu gặt hái được trong những khoảng thời gian rỗi rãi một mình đã làm cho đời sống nhân loại có ý nghĩa.”

Đối với đa số chúng ta, trọng tâm cuộc sống nằm trong tương quan giữa người với người (người đàn ông mình yêu và lấy, bằng hữu mình quý mến, lũ trẻ mình mang nặng đẻ đau và nuôi nấng nên người...) Khoa tâm lý học hiện đại tập trung giúp nữ giới đạt được hạnh phúc bằng khả năng chu toàn trách nhiệm và tiếp cận với tha nhân. Tuy nhiên, Bác Sĩ Storr gợi ý một phương hướng khác. Theo ông, “Mặc dầu đời sống xoay quanh một trung tâm điểm là mối tương quan xã hội nhưng không nhất thiết chỉ có thế.

Chúng ta cũng cần chú ý đến các biến chuyển nội tâm diễn tiến trong cô đơn.”

Các đại văn hào, nghệ nhân hay tư tưởng gia là vài điển hình của những người lánh mình ra khỏi các hệ lụy xã hội có thể làm trở ngại công việc riêng của họ. Nữ văn sĩ Tillie Olsen, tác giả cuốn Silences, đã viết như sau: “Một lý do khiến khả năng sáng tạo của phụ nữ không mãnh liệt bằng nam giới chính là vì họ rất khó được gợi hứng khi chỉ có một mình.”

Dù ít tới đâu, những khoảng khắc cô đơn nên được tận dụng. Nếu hỏi nhiều người lúc nào là lúc đầu óc họ nảy sinh những tư tưởng hay ho, có lẽ họ sẽ trả lời là “lúc họ lái xe hay đang tắm dưới vòi sen.” Trong những giây phút một mình hiếm hoi này, thần trí chúng ta tha hồ lang thang bay bổng. Óc tưởng tượng phong phú vừa là một cách cảm thông vừa làm biến đổi thực tại. Những khi bối rối, người ta thường trì hoãn sự quyết định, tự nhủ sẽ suy nghĩ thêm. Bác Sĩ Storr tin rằng nếu bạn một mình (ngủ hay thức), không bị cảm xúc khống chế, bạn sẽ có khả năng nhìn mọi việc một cách trong sáng và rõ ràng hơn.

Tuy nhiên, những giờ khắc thanh thản ngày càng trở nên hiếm hoi. Giờ đây chúng ta có điện thoại ngay trong xe hơi và máy nghe nhạc trong phòng tắm. Chúng ta chỉ dám tự cho phép chúng ta một mình khi có lý do cụ thể, ví dụ lúc giặt quần áo hay lúc tập thể dục. Đối với đa số, tiêu phí một buổi chiều một mình an nhàn ở nhà hoặc một mình đi dạo công viên để tận hưởng cảm giác tự do là một hình thức ích kỷ, lười biếng, vô trách nhiệm.

Khi cuốn sách viết về tâm trạng cô đơn của Bác Sĩ Snorr hoàn thành, tác giả đã đi một vòng châu Mỹ ra mắt người đọc. Ông lắng nghe quý bà, quý cô thổ lộ các khó khăn tâm lý khiến ít ai trong số họ chịu được sự cô đơn. Ông nói: “Cho tới lúc đó, tôi vẫn chưa ý thức rõ nhược điểm nói trên ở người phụ nữ, chưa hình dung được nó như thế nào? Vấn đề có hai mặt. Các bà có gia đình tuy thường muốn có thời giờ riêng cho họ nhưng lại bị mặc cảm phạm tội nếu đường hoàng hưởng thụ nhu cầu ấy. Ví dụ, một bà mẹ ở trong phòng tắm lâu thêm ít phút trong khi các con nhỏ của bà khóc nghêu ngao đòi mẹ bên ngoài là không được! Chưa kể phụ nữ độc thân thường coi cô đơn là một hình thức bản thân họ thất bại. Vì vậy, họ cố gắng thiết lập những mối tương quan họ không thực sự muốn, quên hoặc không biết rằng chính trong cô đơn mà con người khám phá được bản thể mình.

Trong thực tế, đối với phụ nữ, những khoảng khắc cô đơn quan trọng hơn đối với nam giới. Donald Winnicoff, bác sĩ tâm lý nhi khoa người Anh, lần đầu tiên mô tả “con người giả tạo” mà một số đông cố tạo ra để dung hòa với thế giới quanh họ. Họ áp dụng lối xử sự làm đẹp lòng người khác trong khi lẽ ra họ cần củng cố cảm thức cô đơn để tự khám phá và hiểu mình. Theo Bác Sĩ Storr, lúc nào cũng tử tế và chạy theo người khác thì thật quá mệt. Những người không bao giờ kết bạn được với ai là một hình thức bệnh lý. Các phụ nữ nuôi ý nghĩ họ không cần thời giờ cho riêng mình cũng là một hình thức bệnh lý không kém. Người đàn bà nào biết thưởng thức thú vui từ những hoạt động riêng mình thường rất thành công về mặt giao tế. Bác Sĩ Snorr giải thích như sau: “Họ hiểu rằng ngay cả mối giao tình thân thiết nhất cũng có rạn nứt và vì thế, mỗi người cần thể hiện một số điều bộc lộ chính họ. Tính cách lý tưởng hóa một đôi vợ chồng có thể là nguyên nhân đổ vỡ vì “mong muốn cuộc hôn nhân hay tình bạn làm thỏa mãn hết mọi nhu cầu của một phía, chắc chắn sẽ chỉ đưa tới thất vọng.”

Khuynh hướng cần đám đông có lẽ là một trong những khía cạnh sinh hóa có ý nghĩa trong thời đại đồ đá hơn là trong thời đại tân tiến hiện nay.

Hồi đó, giống như loài thú, tổ tiên chúng ta phải tập họp thành đoàn trong khi di chuyển để chống lại thú dữ. Sự đoàn kết tăng sức mạnh cho mỗi cá nhân khi cần tấn công. Trong lịch sử cận đại của Hoa Kỳ, người Mỹ cũng không chinh phục miền Tây bằng mỗi người một ngựa mà họ mở đường với cả một đoàn tàu. Ngày nay, phụ nữ thường sợ hãi nếu phải một mình trên các đường phố nhưng có đông bóng dáng đồng loại xung quanh đâu có làm họ cảm thấy an toàn hơn? Theo Bác Sĩ Silver, “Thay vì đồng minh, chúng ta bị bao vây bởi những kẻ vô danh xa lạ. Chúng ta không biết gì về họ, vì vậy, chúng ta vẫn cảm thấy cô đơn.”

Sự cô đơn có chọn lựa rất bổ ích. Khi bạn muốn được một mình, bạn sẽ không nghĩ mình cô đơn. Trái lại, khi bạn khao khát người đồng hành mà không có được, mà bạn cảm giác cuộc đời và vũ trụ mênh mông thiếu vắng, chừng đó chắc chắn bạn sẽ thấy mình cô đơn cùng cực. Vào những dịp lễ lạt cuối năm, lúc mọi người thường chờ đợi gặp gỡ nhau dưới ánh đèn rực rỡ và bên những bàn tiệc thơm mùi rượu, mùi nước hoa, có khi bạn cảm thấy lạc lõng với chính mình.

Mùa Đông năm 1934, khi Đô Đốc Byrd một mình đi tới Antarctic, ông đã chia sẻ rằng ngoài các công trình nghiên cứu khoa học ông đang thực hiện, mục tiêu khác của ông là “hưởng sự bình yên, tĩnh mịch và cô đơn, đủ để nghiệm ra tác dụng thực sự của chúng tốt tới mức độ nào?” Đối với đa số dân gian tầm tầm như chúng ta, không nhất thiết cần đi xa đến thế.

Thay vì cố tự đánh lừa sự cô đơn bằng những cái TV ồn ào, những cuốn phim truyện dài miên man, những iPhone, iPad nhiễu sự hay cả những buổi liên hoan huyên náo, chúng ta nên đối đầu thẳng với nó, dùng những khoảng khắc thanh tịnh để suy nghĩ, sáng tạo và làm phong phú thêm tư duy cá nhân. Theo Bác Sĩ Storr, một số người không bao giờ thoải mái với chính họ. Thông thường, tâm lý bất an này bắt nguồn từ tuổi thơ nhiều biến động, lớn lên trong sự dựa dẫm vào người khác khiến khi chỉ còn một mình, họ khiếp sợ. Thêm nữa, tâm lý mong đợi hay hướng tới kẻ khác cũng nảy sinh từ nỗi âu lo không đạt được kết quả thật tốt trong công việc họ đang làm hay cuộc sống họ kém phẩm chất. Thật ra, đôi khi nên thử “vờ quên kẻ khác” để cho ý kiến riêng của mình được tự do thể hiện và làm quen với cảm giác thú vị mới.

Theo tường trình của nhóm Zero Population Growth, do dân số Hoa Kỳ tăng trưởng, ngày càng khó khăn hơn để tìm được một nơi và một khoảng thời gian cô đơn nên cô đơn sẽ không còn là vấn đề cần phải đặt ra nữa. Bác Sĩ Storr không đồng ý kết luận này mà ông khuyên nên để ra mỗi ngày một phần thời giờ dành cho sự yên tĩnh riêng mình vì chính khi tinh thần thư giãn, mọi suy xét dừng lại mà tư tưởng con người sẽ tuôn trào, giúp bạn gặp lại thế giới nội tại của bạn. Theo ông, những năm tháng đầu tiên của tuổi trưởng thành thường được dùng vào việc làm giàu, chu toàn đời sống tình dục, sinh đẻ và nuôi dạy con cái. “Các bạn có thể hoàn tất viên mãn mọi mục tiêu nhưng rồi các bạn sẽ thấy mình chẳng còn gì ngoài tro bụi. Chỉ khi sớm ý thức được tầm quan trọng của sự phát triển nội tâm, bạn sẽ thấy khả năng cô đơn (mà không bị dày vò) chính là nguồn cội của một nếp sống tinh thần lành mạnh và lâu dài.

Edited by user Tuesday, January 14, 2020 10:54:28 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

tictac  
#6418 Posted : Sunday, January 19, 2020 7:29:32 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,992
Location: Riverside

Thanks: 366 times
Was thanked: 599 time(s) in 500 post(s)

UserPostedImage

"cảm ơn" có bao nhiêu, tình yêu có bấy nhiêu.
Tình yêu có ngần nào, "cảm ơn" có ngần nấy.


"Cám ơn" là thái độ tôn trọng đối phương và không còn kêu ngạo.
"Cám ơn" là 2 từ không thể thiếu trong một gia đình hạnh phúc.
"Cám ơn" người nhỏ ta được người nhỏ tôn trọng.
"Cám ơn" người lớn ta được người lớn thương yêu.
"Cám ơn" cha mẹ, không bao giờ làm con bất hiếu.
"Cám ơn" con, cha mẹ luôn được phúc báo từ con.
"Cám ơn" bằng hữu, quan hệ trở nên thân thương và được tôn trọng .
"Cám ơn" mọi người, cuộc sống an lành ít gặp hiểm nguy.
KHÔNG BIẾT "Cám ơn" THƯỜNG SỐNG CÔ ĐƠN DÙ SỐNG GIỮA BIỂN NGƯỚI.


Đừng Quên Cảm Ơn

1. Một vị tổng thống hỏi bà cụ sống 104 tuổi về bí quyết sống lâu. Bà trả lời: một là dí dỏm, hai là học biết cảm ơn. Lấy chồng từ năm 25 tuổi, ngày nào bà cũng nói nhiều nhất là hai chữ "cảm ơn". Bà cảm ơn chồng, cảm ơn bố mẹ, cảm ơn con cái, cảm ơn hàng xóm láng giềng, cảm ơn mọi sự quan tâm săn sóc dành cho bà, cảm ơn từng ngày sống yên lành, ấm cúng và vui vẻ. Mọi lời nói thân thiết của người khác đối với bà, mọi việc làm bình thường nhỏ nhoi dành cho bà, mọi nét mặt tươi cười hỏi thăm bà, bà đều không quên nói hai tiếng "cảm ơn". Mọi người không những không ngán đối với vô số lần cảm ơn hàng ngày của bà, trái lại càng gần gũi thương yêu bà, thường cảm thấy nếu mình không thương yêu bà hơn nữa, sẽ có lỗi với từng lời "cảm ơn" của bà... 80 năm đã trôi qua, hai tiếng "cảm ơn" khiến bà vui vẻ lâu dài, hạnh phúc lâu dài, mạng sống lâu dài, "cảm ơn" có bao nhiêu, tình yêu có bấy nhiêu. Tình yêu có ngần nào, "cảm ơn" có ngần nấy.


2. Một lần đi xe buýt về nhà, trước mắt tôi có một cô bé 7, 8 tuổi, lưng đeo cặp sách, hình như vừa tan học. Khi lên xe em bước không vững suýt nữa ngã. Tôi vội vàng đỡ em một tay. Vừa đứng vững em giơ tay ra hiệu, không biết em định nói gì với mình. Thấy tôi không hiểu em rất bối rối. Ngồi được một bến, tôi sắp sửa xuống xe. Cô bé vội vàng chạy đến nhét vào tay tôi một mẩu giấy. Tôi cứ tưởng có chuyện gì, ai ngờ xuống xe nhìn mẩu giấy, chỉ thấy một dòng chữ xiêu vẹo "cảm ơn, cảm ơn chú!" Thì ra em bị câm điếc. Không hiểu sao trái tim tôi bỗng trào lên một tình cảm nóng bỏng không sao miêu tả nổi.


3. Ở một thành phố nọ, có cậu bé 14, 15 tuổi, vì lấy cắp một quyển sách của một hiệu sách, bị bảo vệ bắt quả tang. Bảo vệ quát mắng khiến cậu vô vùng xấu hổ. Những người khác cũng nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ. Bảo vệ cứ đòi cậu gọi bố mẹ hay thầy giáo nhà trường đến nhận người. Cậu bé sợ co dúm người, nét mặt xám ngoét. Lúc này có một phụ nữ đứng tuổi rẽ đám đông vây xem, xông vào bênh vực cậu bé đang hoảng sợ:

- Đừng đối xử với trẻ em như thế. Tôi là mẹ của cháu!

Dưới con mắt khác thường của đám đông, người phụ nữ nộp tiền phạt cho cậu và dắt cậu ra khỏi hiệu sách, khe khẽ giục:

- Mau về nhà đi con, từ nay trở đi đừng bao giờ lấy trộm sách nữa!

Mấy năm đã trôi qua. Cậu bé luôn luôn nhớ ơn người phụ nữ đứng tuổi không quen biết, luôn luôn hối hận đã không nói trước mặt bà hai tiếng cảm ơn. Nếu không có bà, đường đời cậu có thể sẽ rẽ sang một lối khác. Sau khi thi đậu Đại Học, cậu sinh viên đã thề nhất định tìm ra bà. Nhưng biển người mênh mông biết tìm bà ở đâu? Thế là hàng năm, lợi dụng kỳ nghỉ hè nghỉ đông, ngày nào cậu cũng đến gần hiệu sách chờ nửa tiếng đồng hồ, hy vọng tìm được người phụ nữ đứng tuổi. Việc làm này hết sức mong manh, nhưng mưa gió không cản trở được cậu, cậu vẫn luôn không nao núng. Bởi vì cậu không bao giờ quên khuôn mặt hiền từ của bà. Cứ thế, cậu sinh viên đứng chờ trong hai năm, cuối cùng đã tìm được bà, nói hai tiếng "cảm ơn" ôm ấp trong lòng bấy lâu nay...


4. Có một truyền thuyết kể rằng: Có hai người cùng đi gặp Thượng Đế hỏi lối đi lên Thiên Đường. Thấy hai người đói lả, Thượng Đế cho mỗi người một suất cơm. Một người nhận suất cơm, cảm động lắm, cứ cảm ơn, cảm ơn rối rít. Còn người kia nhận suất ăn, không hề động lòng, cứ làm như cho anh ta mới phải. Về sau, Thượng Đế chỉ cho người nói "cảm ơn" lên Thiên Đường. Còn người kia bị từ chối, đứng ngoài cổng.

Kẻ bị từ chối đứng ngoài cổng không phục:

- Chẳng lẽ chỉ vì tôi quên nói "cảm ơn"?

Thượng Đế trả lời:

- Không phải quên. Không có lòng cảm ơn, không nói ra được lời cảm ơn. Người không biết cảm ơn, không biết yêu người khác, cũng không được người khác yêu.

Anh chàng kia vẫn không phục:

- Vậy nói thiếu hai chữ "cảm ơn" cũng không thể chênh lệch đến thế?

Thượng Đế đáp:

- Biết làm thế nào được, bởi vì lối lên Thiên Đường rải bằng lòng cảm ơn. Cửa lên Thiên Đường chỉ có dùng lòng cảm ơn mới mở được. Còn địa ngục thì khỏi cần.

Biển Xanh ST

Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6419 Posted : Tuesday, January 21, 2020 12:10:59 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 625
Location: Deutschland

Thanks: 208 times
Was thanked: 454 time(s) in 309 post(s)

UserPostedImage


𝕂𝕪́ 𝕌̛́𝕔 𝕄𝕦̀𝕒 𝕏𝕦𝕒̂𝕟


𝐌𝐮̀𝐚 𝐗𝐮𝐚̂𝐧 , 𝐓𝐢̀𝐧𝐡 𝐘𝐞̂𝐮 𝐯𝐚̀ 𝐋𝐚𝐨 𝐓𝐮̀

Một đoàn người lê bước theo sườn đồi thoai thoải tiến về hướng rừng già trước mặt.

Buổi sáng, mặt trời chưa ghé mắt trong miền thung lũng, nhưng ánh nắng đã nhuộm vàng trên đỉnh núi cao. Mây trắng viền quanh cánh rừng như chiếc khăn tang chít hững hờ trên đầu người quả phụ. Rừng mang màu tím ngắt. Chừng như đêm đen quỉ quái còn đang rình rập nơi nầy.

Ðoàn người âm thầm di động như loài rắn đang trườn mình xuyên qua dãy đồi còn đọng sương đêm. Không một tiếng người ! Không một tiếng chim ! Chỉ còn nghe vang động bước chân và tiếng lá xạc xào quất vào chân người. Chân người ? Vâng, những đôi chân tưởng chừng không còn là chân người nữa ! Như những cành cây khô khẳng khiu được bọc bằng lớp da người vàng tái, nhăn nhúm. Những đôi chân không còn sinh lực, bước đi xiêu vẹo sau bao tháng ngày đói khát cơm rau ! Những đôi chân của một thời ngang dọc, vào sinh ra tử, đã từng đạp nát cỏ cây, làm khiếp vía giặc thù ! Những đôi chân đã từng di hành khắp bốn vùng chiến thuật, xuyên thủng Trường Sơn và vượt cánh sắt tung hoành bên kia trời biên giới !

Ðoàn tù lầm lũi bước đi, đầu họ cúi xuống với cặp mắt không hồn. Chẳng một ai muốn ngước nhìn bầu trời trong xanh của buổi ban mai sắp vào Xuân. Trong đầu mỗi người tù chỉ còn choáng ngợp nỗi kinh khiếp của một ngày lao động khổ sai đang tới !

Ðoàn tù chậm chạp bò ngược lên đỉnh đồi cao. Những thân hình gầy guộc, gẫy gập, run rẩy dưới cái lạnh cắt da của mùa Ðông nơi được mệnh danh : “Chiếc Nôi Của Vùng Trời Ðịa Ngục.” Họ mặc phong phanh bộ áo quần tù, vá chằng vá đụp lên nhau bằng các loại vải đủ màu.

Thế đó, em yêu. Một ngày như mọi ngày, người tù đã phải luôn luôn đánh vật với cơn lạnh của trời, buốt rát thịt da, làm se thắt tim gan, đánh vật với nỗi nhọc nhằn suốt ba ngàn ngày lao động! Lần đến thăm trại tập trung đầu tiên, em và những thân nhân của tù đã để dòng nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt mình khi trông thấy đoàn tù rách bươm, xơ xác lảo đảo đi về trại tù sau một ngày lao động rã rời ! Ôi, những giọt nước mắt như chất cường toan làm nát lòng những “anh hùng thất thế !”

Và anh đã giấu dòng lệ xót thương cho vợ con ngoài đời cũng nhọc nhằn đói rách khổ đau. Có khác gì nhau : “Hai cảnh đời cùng chung cảnh ngộ tù cả nước’’. Ðàn con của chúng mình bây giờ nheo nhóc đói cơm. Bao năm tháng tảo tần nuôi con, giờ thân em hao mòn xanh xao, gầy guộc. Ðôi mắt đen tuyền, long lanh của thuở ban đầu đã dìu anh vào cơn say tình chất ngất đam mê, nay chỉ còn để lại quầng sâu. Nụ cười rạng rỡ cùng đôi má lúm đồng tiền ngày nào mũm mĩm cho anh một thời ngự đỉnh tháp ngà hạnh phúc giờ chỉ còn là hai hố trũng sâu trên đôi má nhăn nheo tiều tụy.


Tuổi thanh xuân ngày ấy có khi nào em quên lo nghĩ tới chồng trong những lúc trận mạc! Hàng đêm lắng nghe từng tiếng súng, khẩn cầu ơn trên che chở cho người yêu đang tắm mình trong vùng máu lửa.

Chinh chiến tàn rồi, mà nước mắt mãi còn rơi. Em lại tiếp tục khốn khổ với chuỗi ngày dài làm kiếp thân cò lận đận “một nắng hai sương’’, vượt cả rừng cao cách trở, những con đường đèo heo- hút, hiểm-nguy để thăm nuôi chồng.

Ôi, Tình yêu ! Những năm tháng trong lao tù mới gạn lọc được tình yêu và là thước đo được lòng dạ con người !

Mùa xuân đã về đâu đó, tận miền xa. Hương xuân ngại ngùng đối mặt với những người tù khổ sai. Ðã gần mười mùa xuân rồi em nhỉ ! Xuân trong tù đốt cháy cả niềm tin và mơ ước. Tro tàn hòa vào máu, nhập vào tim làm chai cứng tâm hồn. Bao ước vọng ngày xưa, qua một cơn sóng đời nghiệt ngã, đập vỡ vụn đến tận cùng cuộc sống

Em đã khóc trọn mười mùa Xuân cô đơn. Mùa Xuân của hung thần lột trần trụi con người cả thể xác lẫn tâm hồn. Mùa Xuân ngấm đầy chất dung dịch phân hủy nhân tính loài người biến thái thành cơ năng loài thú. Mùa xuân phá vỡ lớp da mịn màng tươi trẻ trên khuôn mặt em ngày nào. Mùa xuân như loài chuột ùa đến gậm nhấm, rúc rỉa xác thân anh còn trơ lại bộ xương và lớp da vàng tái. Những mùa xuân tuần tự ra đi đã để lại cho anh màu tóc xám tro, mang đi những sợi tóc đen tuyền của một thời kiếm cung lẫm liệt!

Mùa xuân không về nơi rừng già heo hút. Và mùa xuân thật sự đã chết trong lòng người tù cải tạo.

Xuân màu đỏ máu mang hồn quỷ dữ nấp trong nòng súng AK luôn chực chờ sau lưng đoàn người chiến bại. Chỉ một thoáng động bất ngờ, vô nghĩa, một trượt chân tách rời khỏi đoàn tù đang di chuyển trong màn đêm là cũng đủ cho những tên công an bảo vệ kết liễu mạng sống người tù ! Nào Lập, nào Huệ, Bình, Ngọc, Hải… họ đã vượt thoát tìm cái chết cho tự do đời đời. Ở đây, chỉ biết tìm tự do trong cái chết hoặc tìm cái chết để được tự do !

Bên kia dòng suối cuối trại tù, em hãy nhìn về hướng đó. Bạn tù và chiến hữu của anh đã miên viễn nằm xuống nơi triền đồi đổ dốc về khu rừng sắn bao la để một ngày nào đó, những xác thân ấy rã mục biến thành thức ăn cho loài cây cỏ vô tri !

Ngày xưa anh ra đi là để gìn giữ trái mộng của đời cho anh, cho em, cho bạn bè và cho cả thế hệ mai sau. Trái mộng của đời đang ngọt ngào, rực rỡ , cơn gió Tây bỗng xoay chiều quái ác. Cơn lốc bạo hành phá đổ bao ước mơ, và trái mộng đời rơi rụng.

Anh mang nỗi đau một đời !


𝐌𝐮̀𝐚 𝐗𝐮𝐚̂𝐧, 𝐓𝐢̀𝐧𝐡 𝐘𝐞̂𝐮 𝐯𝐚̀ 𝐁𝐢𝐞̂̉𝐧 𝐂𝐚̉

Qua chín mùa xuân trong chốn lao tù nghiệt ngã, nay anh trở về với gia đình trong những ngày sắp vào Xuân.


Nhìn hai con thân gầy cằn cỗi, màu da nhợt nhạt khiến lòng anh buồn tê tái. Bé Huy nhìn cha với đôi mắt hững hờ xa lạ. Biết nói làm sao hỡi em. Năm tháng mỏi mòn cạn kiệt. Thời gian kéo lê tuổi đời như thêm phần tư thế kỷ già nua. Bàn tay em mũm mĩm mượt mà thon búp, giờ đây như đốt tre còi khô đét sần sùi những mụt vỡ phồng chai.

Lũ con vất vưởng trong chốn học đường chất đầy chai lọ, ni-lông, giấy vụn, kết quả của kế hoạch nhỏ, kế hoạch to. Con bớt cả phần ăn ít ỏi của mình chắt chiu con gà mái của trường, nuôi lấy điểm cho từng tam cá nguyệt. Một gà con được nở ra là con mình mang niềm tự hào sẽ trở thành “Học Sinh Tiên Tiến”. Mười kí giấy vụn là đạt danh hiệu “Cháu Ngoan Bác Hồ”. Ôi, còn đâu là tuổi thơ vô tư, trong sáng. Chiếc khăn quàng đỏ dối gạt cả tương lai !

Em không muốn con lớn lên giữa “Thiên đường mù quáng”, giấu mặt gian ngoa dưới những khẩu hiệu lập lờ! Hộ khẩu cột chân, khóa miệng người. Tem phiếu, khẩu phần trói chặt bao tử toàn dân. Loa phóng thanh đêm ngày gào thét: “Xã Hội Chủ nghĩa Ưu việt muôn năm !”

Thì thầm bên tai anh giữa đêm đông lạnh giá : “Chúng mình sẽ ra đi trong đêm trừ tịch.”

Anh sững sờ : “Vàng đâu, đủ cho gia đình bốn người vượt biển ?’’ Em bịt miệng anh bằng nụ hôn xúc động, ấm niềm tin yêu. Chân anh chưa ngấm đất quê nhà sau bao năm trời xa cách, nơi chúng mình trải dài những kỷ niệm êm đềm, giờ đành rời xa sao ?

Phút Giao Thừa vừa điểm. Ðài phát thanh mở oang oang thơ chúc Tết, bài văn tiền chế từ thuở nào nay vẫn còn rên rỉ : “Thắng giặc Mỹ, ta xây dựng hơn mười ngày nay !’’đã nướng bầy “cháu ngoan Bác Hồ”trong trận đỏ lửa Mậu Thân. Chiếc thuyền con hai lốc máy âm thầm tách bến chở đoàn người rời bỏ quê hương.

Xin giã từ “Hà Nội chiếc nôi của nhân loại.” Chiếc nôi đã ru dân miền Bắc Việt Nam suốt những năm dài ngủ say bằng những câu thần chú giáo điều! Nôi ru tuổi trẻ Việt Nam đắm chìm trong u tối, mê muội biến thành những con thiêu thân trong các trận biển người. Nôi ru giới trí thức lú lẫn trong giấc dài cô miên. Chiếc nôi được phủ lên lớp màn thưa che mắt thế giới bằng chiêu bài “Giải phóng dân tộc’’. Nôi ru cả người dân Mỹ đã vô tâm đứng lên chống lại con em mình đang chiến đấu bảo vệ thành trì thế giới tự do.

Ghe đã qua khỏi hải phận quốc tế rồi ! Ðoàn người reo hò quên cả cơn mệt nhọc, quên cả những cơn sóng nhồi co thắt ruột gan.

Vầng dương bắt đầu ló dạng. Chân trời rực sáng bình minh ! Những gương mặt xanh xao giờ đây cũng hồng lên dưới ánh nắng giao mùa. Xin chào ngày Xuân mới rạng rỡ trên mặt biển bao la, ngào ngạt mùi muối mặn thay mùi rượu mừng Xuân bay tràn trong gió lộng đại dương. Xin chúc mừng mọi người lên một tuổi mới. Tuổi đầu đời của cuộc sống tự do !

Anh hôn lên đôi môi em khô khốc đầy muối mặn. Em co ro giữa hai đứa con say vùi. Nước mắt hay nước biển chảy ràn rụa trên khuôn mặt em ? Nước mắt vui mừng cuộc sống mới đang chực chờ phía trước, hay nước mắt của nỗi đau vĩnh biệt quê hương !?

Thuyền lướt nhanh, thêm một ngày và một đêm hi vọng. Chợt một cụm mây đen xuất hiện từ phía chân trời xa. Cụm mây biến hình đổi dạng vươn lên như những cánh tay với lưỡi hái tử thần !

Sau đợt “gió thốc mùa Xuân 1975” chiếc nôi Hà Nội đã lộ nguyên hình mang thần chết gieo rắc khắp rừng núi ruộng đồng, săn đuổi cả trên mặt Biển Ðông. “Yêu Tổ quốc là yêu Xã Hội Chủ Nghĩa”. Bạo quyền đồng hóa tổ quốc với chủ thuyết ngoại lai. Mọi người ùn ùn bỏ tổ quốc ra đi, bởi toàn dân ghê tởm cái chủ thuyết xem mạng người như con vật.

Cơn bão lốc bỗng chốc thổi qua. Những đợt sóng tàn nhẫn cuốn phăng tất cả chướng ngại trên đường đi. Con thuyền mỏng mảnh không đủ sức chống chọi với cơn giận dữ của đất trời. Thuyền vỡ nát đánh chìm toàn thể đoàn người.

Ðợt sóng đầu tiên đã hất tung út Huy bay ra khỏi khoang thuyền. Anh quờ quạng trong sóng nước mịt mùng nắm được tay em và bé Vân Trang. Anh chụp một mảnh ván thuyền bảo em bấu chặt vào đó. Tay anh bồng con, tay kia giữ mảnh ván bồng bềnh trên sóng. Tấm ván là thần hộ mệnh và tấm ván chỉ đủ sức nâng hai mạng người. Em thì thào bên tai: “Anh ơi, anh phải sống, sống để lo tương lai cho con chúng mình’’.

“ Không. Ðừng nói thế em ! cả hai đứa mình cần phải sống. Cơn lốc đã tan rồi, em nhìn kìa, trời bắt đầu chói nắng. Hãy gắng gượng được phút nào hay phút ấy.”

“Anh ơi, hãy thế vào chỗ em trên chiếc ván nầy. Em nhường cho anh phần sống mong manh. Hồn em sẽ ở mãi bên anh, xin Phật Trời phò hộ cho anh và con là phần máu thịt của em. Em đã kiệt sức rồi”.

“ Không, không ! anh van em.”…

Anh vừa đặt bé Vân Trang nằm yên trên tấm ván và quay người dự tính nâng em lên thì hỡi ôi, em đã buông tay rồi. Con sóng vô tình vùi lấp xác thân em. Nỗi bàng hoàng bóp thắt trái tim anh, ngất lịm.

Anh tỉnh dậy trong khoang tàu của người Đức. Bé Vân Trang nằm giường bên kia hơi thở còn thoi thóp.

Tình yêu . Ôi, em là Thiên Thần của Tình Yêu. Cả đời em đã dâng hiến tình yêu trong cuộc sống và trước khi về cõi chết !

Chúng mình ra đi cho nhau và cho con. Ánh sáng Tự Do mới ló dạng ở cuối chân trời, vì sức mạnh tình yêu em đã nhường phần sống cho chồng. Em nằm sâu trong lòng biển mà hồn mãi quanh quẩn bên anh. Suốt đời anh mang niềm u uất…

Anh cúi đầu cầu nguyện.

𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐓𝐚̂́𝐧 𝐈́𝐜𝐡
(15. 1. 2015)

Con Mua Nho  
#6420 Posted : Tuesday, January 21, 2020 12:40:49 PM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,586
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)
UserPostedImage


VỀ NGHE O!


Chiều ni mai, cúc nở vàng
Bánh chưng đã chín O răng mịt mù?
Tiếng chuông Diệu Đế đang ru
Những lời nhắn gởi: O chừ nơi mô!

Hàng cau gió thổi ngẩn ngơ
Ngóng O chắc tới sững sờ ướt mưa
Có người hỏi “O về chưa?”
Mắt rầu dõi bóng từ trưa tới chiều.

Không về thăm xứ Huế yêu
Hanh hao nỗi nhớ chất nhiều trong tim
Nhắn O rứa, vẫn im lìm
Dáng O như thể cánh chim dặm trường.

Bông bưởi tàn, nở sau vườn
Chẳng tay O hái để ươm tóc nồng
Anh đang ngày đợi đêm mong
Bài thơ thuở nọ dấu lòng khó trao.

Thương O sắp Tết nao nao
Cửa nhà rộn rã đón chào mùa Xuân
Về nghe O, để mãi gần!
Cho cung đàn Huế thôi ngân nhạc sầu.



Nguyễn Phước Ái Duyên



UserPostedImage


Users browsing this topic
Guest (4)
326 Pages«<319320321322323>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.