Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

314 Pages«<308309310311312>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
tictac  
#6181 Posted : Friday, December 28, 2018 5:23:48 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,703
Location: Riverside

Thanks: 359 times
Was thanked: 589 time(s) in 491 post(s)
UserPostedImage
Many thanks to cô em BKNN ! Happy New Year 2019 to cô em & gia đình
Sức khoẻ , vui vẻ và lúc nào cũng tươi trẻ với mọi điều như ý trong Năm Mới .
thanks 2 users thanked tictac for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/28/2018(UTC), hongvulannhi on 12/31/2018(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6182 Posted : Friday, December 28, 2018 8:27:24 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank:: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 558
Location: Deutschland

Thanks: 193 times
Was thanked: 432 time(s) in 288 post(s)

Giê-Su, Ma-ri-a, lạy Chúa tôi !
Tới nay toàn là TBích dành cho người khác ... sự bất ngờ. Lần này rõ ràng bị ông anh Sáu Long `chơi gác´ rồi ! Cool BigGrin
Bên DĐ HNC-LVD có Mr. Bùi Đồng vẫn được mệnh danh là `Ông Thần Giữ Hình´. Hổng ngờ ông anh của tui cũng chả kém ...
Nhưng cám ơn ông anh đã ... `liệng kống´ bức hình đàng hoàng và về những lời chúc lành cho năm mới.
TBích




thanks 2 users thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
tictac on 12/30/2018(UTC), KLong on 12/31/2018(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6183 Posted : Saturday, December 29, 2018 12:12:01 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank:: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 558
Location: Deutschland

Thanks: 193 times
Was thanked: 432 time(s) in 288 post(s)


UserPostedImage


thanks 1 user thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
KLong on 12/31/2018(UTC)
Con Mua Nho  
#6184 Posted : Saturday, December 29, 2018 11:48:53 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,138
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 317 times
Was thanked: 2943 time(s) in 1396 post(s)
UserPostedImage

Bonne et Heureuse Année 2019
UserPostedImage



tictac  
#6185 Posted : Sunday, December 30, 2018 9:11:24 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,703
Location: Riverside

Thanks: 359 times
Was thanked: 589 time(s) in 491 post(s)
Originally Posted by: Bắc Kì Go to Quoted Post

Giê-Su, Ma-ri-a, lạy Chúa tôi !
Tới nay toàn là TBích dành cho người khác ... sự bất ngờ. Lần này rõ ràng bị ông anh Sáu Long `chơi gác´ rồi ! Cool BigGrin
Bên DĐ HNC-LVD có Mr. Bùi Đồng vẫn được mệnh danh là `Ông Thần Giữ Hình´. Hổng ngờ ông anh của tui cũng chả kém ...
Nhưng cám ơn ông anh đã ... `liệng kống´ bức hình đàng hoàng và về những lời chúc lành cho năm mới.
TBích






HiHiHi học lóm chút chút cuả cô em tài giỏi đó mà , luôn nhớ chính cô em đã là người dẫn ông anh lạc vào " Đất Lạ Trời Wuê " , ở đây vui wuá wuên về nhà luôn !
Anh Tuấn Cop cũng gởi lời Happy New Year to cô em có võ ! Cool

thanks 1 user thanked tictac for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/30/2018(UTC)
tictac  
#6186 Posted : Sunday, December 30, 2018 9:17:17 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,703
Location: Riverside

Thanks: 359 times
Was thanked: 589 time(s) in 491 post(s)


UserPostedImage

Tháng 12 M Bỗng Dưng Xa Lạ

Tháng mười hai em bỗng dưng xa lạ
Con sẻ nâu không về lại hiên nhà
Ta lạnh lùng đi dưới vùng hoa tuyết
Con tim sầu với nhịp đập thiết tha

Tháng muời hai cơn mưa tình về muộn
Sáng buồn tênh thức giấc với nỗi buồn
Qua khung cửa cơn gió nào buốt lạnh
Giáng Sinh về khu phố những hồi chuông

Tháng mười hai cúi đầu qùy sám hối
Những tháng năm khờ dại giữa cuộc đời
Trốn tình em ....ta bỏ đi rất vội
Để bây giờ nỗi nhớ rất chơi vơi

Tháng mười hai nóc giáo đường rực rỡ
Không gian vang tiếng hát những thiên thần
Người nguyện cầu trong niềm vui mừng chúa
Riêng mình ta hồn đầy những bâng khuâng


Khiếu Long

Edited by user Sunday, December 30, 2018 9:18:34 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6187 Posted : Sunday, December 30, 2018 3:26:28 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank:: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 558
Location: Deutschland

Thanks: 193 times
Was thanked: 432 time(s) in 288 post(s)


UserPostedImage


Thân mến chúc gia đình ông anh Sáu Long và gia đình ông Cò Sa Đéc
mọi sự an lành, như ý trong năm mới 2019


Thạch Bích




thanks 1 user thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
KLong on 12/31/2018(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6188 Posted : Sunday, December 30, 2018 3:41:11 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank:: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 558
Location: Deutschland

Thanks: 193 times
Was thanked: 432 time(s) in 288 post(s)


UserPostedImage


Thương mến riêng chúc chị tôi trong năm mới 2019

𝓢𝓾̛́𝓬 𝓴𝓱𝓸̉𝓮 𝓭𝓸̂̀𝓲 𝓭𝓪̀𝓸
𝓣𝓱𝓸̛ 𝓿𝓪̆𝓷 𝓽𝓾𝓸̂𝓷 𝓽𝓻𝓪̀𝓸
𝓣𝓲𝓮̂̀𝓷 𝓭𝓸̂ 𝓪̀𝓸 𝓪̀𝓸
𝓒𝓱𝓪̆̉𝓷𝓰 𝓻𝓪 đ𝓸̂̀𝓷𝓰 𝓷𝓪̀𝓸


Thạch Bích


Con Mua Nho  
#6189 Posted : Monday, December 31, 2018 4:09:44 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,138
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 317 times
Was thanked: 2943 time(s) in 1396 post(s)
UserPostedImage


GỌI NẮNG CUỐI ĐÔNG


Ta ngồi nhớ nắng vàng trời
Nhớ nóng gay gắt, nắng vùi nám da
Nhớ cơn gió nhẹ thoảng qua...
Bỗng dưng gọi nắng, nắng à nắng ơi!

Ơ kìa, nắng trốn đâu rồi
Để cho mưa bão tả tơi lạnh đầy
Để cho ngọn gió heo may
Thổi nhung nhớ vào mắt say tình chờ.

Trời buồn, trời đổ lệ mưa
Mênh mông sương trắng, giăng mờ không gian
Hình như vào mỗi cuối năm
Không gian muốn níu thời gian sắp tàn.

Vui lên, Năm Mới sắp sang
Lắng nghe tiếng pháo nổ vang bên trời
Lắng nghe lời thấm ngọt lời
Chúc Mừng Năm Mới, người người hân hoan …



HONG VU LAN NHI
UserPostedImage



thanks 1 user thanked Con Mua Nho for this useful post.
hongvulannhi on 12/31/2018(UTC)
hongvulannhi  
#6190 Posted : Monday, December 31, 2018 5:02:47 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,417

Thanks: 2418 times
Was thanked: 5206 time(s) in 3462 post(s)
UserPostedImage


CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Chúc nhau hạnh phúc mỗi ngày
Mừng nhau sống thọ, xum vầy, sẻ chia
Năm vui êm ấm, thuận hòa
Mới từ tư tưởng, mới ra vẻ ngoài ...

Chúc Năm Mới, chẳng chừa ai
Phúc lộc tràn ngập, tiền tài đầy rương.

HONG VU LAN NHI

Edited by user Monday, December 31, 2018 7:02:26 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Con Mua Nho  
#6191 Posted : Wednesday, January 2, 2019 5:30:40 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,138
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 317 times
Was thanked: 2943 time(s) in 1396 post(s)
UserPostedImage


Cỏ hồng


Ta đi qua thời cỏ hồng
Cỏ đã héo đồi xanh đã úa
Dấu chân cũ lẫn nơi nào trong cỏ
Khi ta về hoa hoang dại mọc lên

Con đồi dài - như em còn ngoan
Lòng ta rụng trái thông khô thoảng thốt
Ta qua dốc phía hoàng hôn tím ngắt
Cỏ hồng xưa đổi sắc dưới chân mình

Và ta buồn như mây trắng mông mênh
Soi bóng suối - chú bé xưa ngồi khóc
Công chúa nhỏ mang chùm hoa đi mất
Tóc hiền ngoan theo gió lên trời

Rồi chiều qua - ai ngồi cạnh bên đời
Ðôi chân nhỏ như chút tình khép nép
Và cuối dốc một người mơ được chết
Ngọn cỏ hồng thơ ấu ngậm trên môi
Buồn ta bay thành bướm trắng lên đồi.



Đỗ Trung Quân

UserPostedImage



hongvulannhi  
#6192 Posted : Wednesday, January 2, 2019 10:23:49 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,417

Thanks: 2418 times
Was thanked: 5206 time(s) in 3462 post(s)

LỜI CẦU NGUYỆN ĐẦU NĂM

Sáng mộng Một, đi nhà thờ
Cầu cho nước Việt Tự do, Thanh bình
Tiếp theo, cầu cho gia đình
Sống trong Hạnh phúc, đầy tình thương yêu.

Chúa ôi, còn biết bao điều
Bằng hữu, quyến thuộc hưởng nhiều Hồng ân
Cuối cùng, xin cho bản thân
Cháu con quí mến, tình chân bạn bè.

Vẫn xin Chúa hằng chở che
Bình an hồn xác, khỏe re thân già

HONG VU LAN NHI
1/1/2019

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thao ly  
#6193 Posted : Thursday, January 3, 2019 8:26:13 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,345
Woman

Thanks: 481 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

XE ĐÒ HOÀNG


Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng, sinh năm 1975, qua Mỹ định cư năm 1992. Từ năm 2000-2005 hành nghề dược sĩ (Consultant Pharmacist), sau đó trở lại học và tốt nghiệp Y Khoa. Nghề nghiệp hiện tại là Physician tại thành phố Chicago, tiểu bang Illinois.

* * *

"Cuộc đời của chúng ta giống như một chuyến xe đò, mỗi chuyến xe đón những hành khách khác nhau, tuy nhiên hành khách nào cũng mong muốn chuyến xe được an toàn xa lộ, để tất cả hành khách được về với gia đình, nơi đó lúc nào cũng bình an và hạnh phúc… Tôi là đứa con Út sinh ra trong một gia đình gồm mười hai người. Vài tháng sau khi tôi ra đời, VNCH không còn nữa, và Việt Nam rơi vào tay của chế độ XHCN.

Trước năm 1975, ba tôi làm Trưởng Ty Kinh Tế tỉnh Quảng Ngãi, xét về địa lý tỉnh Quảng Ngãi nằm giữa hai tỉnh Quảng Nam và Bình Đình. Sau 1975, ba anh chị em lớn của tôi cuối cùng cũng "tỵ nạn" ở Hoa Kỳ sau những chuyến vượt biển đầy gian khổ và nguy hiểm, một người chị lớn của tôi đã mất tích trong một lần vượt biển vào năm 1989. Cuối cùng, gia đình tôi đặt chân đến LAX vào tháng 2, năm 1992 theo chương trình ra đi có trật tự gọi chung là "ODP"

Thấm thoát mà đã trên 41 năm, sau ngày 30 tháng Tư 1975 và 23 năm định cư ở Hoa Kỳ. Tôi giật mình tỉnh dậy sau năm phút lim dim trên "Xe Đò Hoàng" từ Rosemead lên San Jose, California.

Vào những dịp lễ thì "Xe Đò Hoàng" lúc nào cũng đông người, ngồi sát tôi là một chị khoảng 55 tuổi gốc người Cần Thơ, nên tôi tạm gọi là chị Tư Cần Thơ. Ngồi sát hàng ghế sát bên kia là một chị khoảng 60 tuổi, đi du lịch từ Việt Nam mới qua làm nghề mua bán Bất Động Sản ở Sài Gòn, tôi không nhớ tên nên gọi là bà Hai Địa Ốc.

"Xe Đò Hoàng" bây giờ có lẽ khác với "Xe Đò Hoàng của 10 năm về trước", không những là người Việt Nam đi xe đò, mà ngay cả những người từ nơi khác cũng biết về "thương hiệu" của xe đò. Phía trước hàng ghế tôi ngồi có hai vợ chồng người Singapore. Phía sau có hai vợ chồng người Pháp. Xe chạy đến phố Tàu hay thường gọi là Chinatown, ghé vào parking sát bên tiệm Phở Hòa để tiếp tục đón thêm những hành khách khác.

Bước lên xe lần này là một anh thanh niên Việt Nam vào khoảng 25 tuổi đi du học, riêng cậu thanh niên này thì tôi nhớ cậu ta tên là "Kiên", những người sinh sau năm 1975 và gia đình có máu cách mạng hay bộ đội thì lúc nào cũng đặc tên cho con với những cái tên như "Nam", "Bắc", "Thắng", "Lợi", "Kiên" và "Trực". Măc dù tên của cậu ta là "Kiên", tôi vẫn thích cái cái nick name tôi đặt cho cậu ta là "Cậu Út Du Học".

Kế đến là một người trung niên vào khoảng 60 tuổi với đôi nạng gỗ, nhìn mang máng giống anh Việt Dzũng, khuôn mặt đẹp trai, tôi cũng không nhớ tên anh ta, nên đành đặc tên anh là "Anh Năm đẹp trai". Hàng ghế đầu tiên trên xe có bảng ghi dành cho "disabled" (người tàn tật), tuy nhiên anh không ngồi hàng ghế này và cho rằng còn nhiều người già hơn, tàn tật nặng hơn mình, nên anh quyết định ngồi ở hàng ghế cách tôi khoảng 2-3 cái ghế gì đó.

Cuối cùng là một thanh niên người Nigerian từ bên Châu Phi, có bạn là người Việt Nam giới thiệu về Xe Đò Hoàng, đi một lần cho biết.

Như vậy, chung quanh tôi nào là "Chị Tư Cần Thơ", "bà Hai Địa Ốc", "Cậu Út Du Học", "Anh Năm đẹp trai", "Hai vợ chồng người Singapore", "Hai vợ chồng người Pháp", và anh chàng người Nigerian. Hợp chủng quốc Hoa Kỳ là đây: Châu Âu, Châu Phi, Châu Mỹ, Tây, Tàu, Âu, Mỹ gì chúng ta điều có đủ.

Xe chuẩn bị rời khỏi đường Broadway hướng về freeway 5 North thì bác tài xế xe bắt đầu phát cho mỗi người một ổ bánh mì Lee's sandwiches hoặc là một bịch xôi, một chai nước lọc hiệu "Kirkland" mua từ Costco, một tờ báo "Người Việt", một tờ báo "Việt Báo" nếu người nào muốn đọc báo bằng tiếng Việt.

Hành khách có sự lựa chọn một là ổ bánh mì Lee's sandwiches hoặc là bịch xôi, chứ không được cả hai. Buổi sáng, cảm thấy còn no, nên tôi đem ổ bánh mì Lee's sandwiches vừa được phát bỏ vào bịch ni-lon ở sát bên, trước khi lên xe, tôi đã chuẩn bị mua xôi, bánh mì, và vài trái táo ở một tiệm "food to go" sát thành phố Rosemead, tất cả cho vào ba lô để ở dưới chỗ ngồi dành cho hành khách.

Và câu chuyện bắt đầu từ đây.

Sau khi mỗi người đã có trong tay ổ bánh mì hoặc bịch xôi, "Cậu Út Du Học" xin thêm bịch xôi, tuy nhiên bánh mì thì còn nhưng xôi thì hết. "Cậu Út Du Học" đòi cho bằng được bịch xôi, nếu không có, cậu bắt buộc xe phải ngừng lại hoặc trả tiền refund $40 dollars cho cậu. Cậu Út bảo "như thế là không chuẩn nhé", "khách hàng là thượng đế nhé", "khách hàng muốn ăn xôi là phải có xôi nhé". Miệng thì lẩm bẩm chửi bác tài xế "Đúng là đồ Việt Kiều lưu vong, bị thất nghiệp nên đi lái tài xế cho xe đò".

Trong cái ba lô của tôi còn có một bịch xôi gà nóng, tôi đưa nửa bịch xôi gà cho Cậu Út Du Học và nhắc nhở rằng "rồi mọi việc sẽ đâu vào đó, cố gắng ăn đỡ xôi gà cho ấm bụng". Tôi bảo cậu ta, khi xe đến thành phố Bakersfield, xe sẽ dừng lại break 15 phút, ở chỗ này có tiệm Subway, McDonald và ngay cả tiệm Chinese Food tha hồ mà ăn.

Tôi được biết, Cậu Út Du Học này xuất thân từ gia đình ở tỉnh Thanh Hóa. Sau "Giải Phóng", gia đình Cậu Út Du Học vào nam, và tịch thu được hai căn nhà trên đường "Đồng Khởi" (đường Tự Do trước năm 1975), mà người Cộng Sản gọi là "tiếp thu". Xin thưa với Cậu Út Du Học, chính là từ hai căn nhà trên con đường Tự Do chiếm đoạt được mà cha mẹ cậu mới có tiền trang trải cho cậu đi du học ở đất nước Hoa Kỳ. Cậu Út à, bác tài xế xe không bị thất nghiệp, nếu như bị "thất nghiệp" thì nghỉ ở nhà, chứ đâu có đi lái xe, "thất nghiệp" tức là không có việc làm. Mà không phải ai muốn lái xe khách 40 chỗ ngồi cũng được! Phải trải qua nhiều kỳ thi lý thuyết và thực hành để được cấp cho bằng lái xe 40 chỗ ngồi Cậu Út ạ!

Xin thưa với Cậu Út Du Học, chúng tôi là những người "lưu vong" đúng vậy, và chúng tôi cố gắng xây dựng một Little Sài Gòn vững mạnh phi cộng sản. Nhờ có kinh tế vững mạnh hàng năm, chúng tôi cố gắng góp tiền bạc giúp đỡ cho đồng bào trong nước, nên lúc nào truyền thông trong nước gọi là "Việt kiều là khúc ruột ngàn dặm thương yêu của tổ quốc Việt Nam". Bởi vì chúng tôi "lưu vong", nên chúng tôi cố gắng góp phần không ít vào khu công nghệ "Silicon Valley" gồm những thành phố San Jose, Cupertino, Palo Alto… Cupertino chính là nơi của công ty số một thế giới "Apples" (Cậu Út gọi là Quả táo, thay vì người miền nam gọi là Trái Táo. Nhờ có "Quả Táo" này mà Cậu Út mới có được Iphone, Ipad để tha hồ lướt web ở bất cứ nơi nào.

Xe chạy vừa pass qua junction xa lộ I-5 và I-118. Tôi nhìn qua phía bên trái: Chị Tư Cần Thơ vẫn còn thức, tuy nhiên người chị bủn rủn và mệt mỏi, Chị Tư Cần Thơ thuộc loại người tròn trịa, nhìn qua tôi cũng biết "bà này chắc bị tiểu đường rồi" và chợt nhớ đến hai câu thơ "Ngày xưa bụng bự thì sang, ngày nay bụng bự viêm gan và tiểu đường".

Chị Tư Cần Thơ đón xe đò lên San Jose để thăm đứa con gái duy nhất của chị vừa hạ sinh được đứa con đầu lòng. Tôi biết rằng Chị Tư Cần Thơ bị "hypoglycemia" (lượng đường thấp) có lẽ lúc tối chị chích glargine insulin nhiều quá, nên bây giờ bị phản ứng phụ của insulin. Tôi nhanh chóng đưa cho chị nửa nắm xôi gà còn lại lúc sáng, chị ăn được một chút và người chị tỉnh hẳn ra. Ăn xong Chị Tư Cần Thơ nói "Em là bác sĩ hay sao nhìn qua là biết chị bị tiểu đường rồi". Tôi chỉ cười và không nói gì, chị tiếp tục im lặng, chắc có lẽ chị "Có những niềm riêng… có điên cũng không dám nói", "niềm riêng" của chị là gì đây? Nhìn cuốn sách "Viết Về Nước Mỹ lần thứ 14" của tôi ở trước mặt, sau khi đọc một vài trang đầu tiên, chị bắt đầu kể về cuộc đời của chị.

Chị Tư Cần Thơ đi vượt biên năm 1987, tàu xuất phát tại bến Ninh Kiều. Cha mẹ chị, đứa em gái chị, và chồng của chị chết trong chuyến đi ấy. Cả con tàu còn vỏn vẹn 18 người sống xót trong đó có hai mẹ con chị. Nhìn qua cách cư xử và cách nói chuyện của chị, tôi có thể biết rằng chị là một người biết chia sẻ, biết chấp nhận quá khứ và hài lòng với hiện tại. Ngay cả bà con nội ngoại của chị không còn ai, phần lớn đã bỏ mình ngoài đại dương trên đường tìm tự do. Bây giờ chị còn lại đứa con gái duy nhất và đứa cháu ngoại mới sinh được một tuần rưỡi.

Quá khứ thì quá đau buồn, tương lai thì chưa biết, thôi cố gắng vui vẻ với hiện tại mình có được. Khi nói đến đứa cháu ngoại vừa mới sinh ở Kaiser Permante thành phố San Jose, Chị Tư Cần Thơ vui lắm, cho tôi coi hết hình này đến hình khác. Người Chị Tư Cần Thơ vừa tròn, vừa mập, vừa lùn, nhìn giống "trẻ em đi lạc", tuy vậy từ Los Angeles lên San Jose, chị đem theo hai thùng sách viết bằng tiếng Anh "How to be a good mommy" làm quà cho đứa con gái.

Chị nói với tôi rằng, bây giờ chị cố gắng cười thật nhiều, bởi vì đối với chị "cuộc đời không còn gì để mất nữa", cứ thế vui vẻ mà sống. Xin thưa là em rất nể chị, chị là một người vượt qua số phận trớ trêu, những gian khổ của cuộc sống, một thân một mình nuôi con, để bây giờ chị có đứa con gái ra trường làm "Registered Nurse". Chị dẹp bỏ những đau buồn và bất hạnh trong cuộc đời, và cố gắng tận hưởng những gì hạnh phúc niềm vui ông trời đã ban cho chị.

Người bạn thân của tôi làm nghề bác sĩ tâm lý psychologist Dr. Hạnh Trương ở miền nam California thường nói về cuộc đời rằng, tất cả những gì trên đời này điều là "Trời cho", nếu không được thì nói ngược lại là "Trò chơi". Một người bạn bác sĩ tâm thần psychiatrist Dr. Gandi ở bệnh viện University of Illinois at Chicago thường nói "Life is joke, take it easy". Chị Tư Cần Thơ thì nói "nói thì dễ, làm thì khó lắm", tuy nhiên "mình phải làm", chị cố gắng làm nhiều viêc để quên đi quá khứ đau buồn. Và ước mơ của chị là được làm bà ngoại đi đây đi đó du lịch cùng với con cháu của chị.

Hàng ghế bên kia Bà Hai Địa Ốc đang mải mê nói chuyện với cô con gái qua hệ thống viber của Iphone, và lúc nào cũng căn dặn là phải "nhanh tay lẹ mắt" để kiếm được nhiều tiền, nào là phải chạy tiền và đút lót như thế nào cho Sở Tài Nguyên Môi Trường, rồi đến công an quận, làm sao cho trót lọt.

Sài Gòn thời mở cửa cho những người có cơ hội muốn "chụp giật" trong ngành địa ốc, danh từ chính xác ở Việt Nam bây giờ thường gọi là "Kinh Doanh Bất Động Sản" (KDBDS). Ở Việt Nam, nơi mà "quyền sử dụng đất" khác với "quyền sở hữu đất", nơi mà giấy tờ nhà đất được gọi là "sổ hồng", "sổ đỏ", nơi mà luật lệ thay đổi qua nhiều tầng lớp nào là luật lệ của nhà nước, rồi đến luật lệ thành phố, luật lệ của tỉnh, của quận và huyện, hay nói tóm lại là luật lệ của XHCN.

Tôi rời xa Sài Gòn năm tôi 16 tuổi, nên không hiểu mấy về từ ngữ "luật lệ", Bà Hai Địa Ốc giải thích rằng "luật là có trong sách vở" "lệ tức là hối lộ, đút lót". Thì ra là vậy. Người đi, người ở, người về, người thì về Việt Nam làm ăn, người thì bán nhà để ra đi nước ngoài định cư. Bà Hai Địa Ốc cũng chả cần để ý đến những khu vực nào người dân nghèo sắp bị giải tỏa, nhưng lúc nào cũng căn dặn đám công an cố gắng ém giá đền bù cho dân càng ít thì càng tốt. Bà Hai Địa Ốc lúc nào cũng chê về nước Mỹ trên phone khi nói chuyện với cô con gái, nào là "Xe Đò Hoàng" không có hàng ghế dành cho "thương gia." Chắc bà thuộc loại người "thượng lưu" nên chỗ ngồi cũng phải tương xứng với cái "thương hiệu" của bà. Bà Hai Địa Ốc còn nói rằng bác tài xế lái xe đáng lẽ phải lễ phép đưa hai tay khi phân phát ổ bánh mì cho bà. Bà Hai Địa Ốc chê đồ ăn ở khu Little Sài Gòn Westminster. Bà cũng nhắc tới hai con chó cưng của bà vừa mới được một đại gia đi du lịch từ Phú Quốc về tặng cho. Cặp chó quý Phú Quốc này được những người osin chăm sóc hết sức chu đáo trong nhà của bà ở khu Phú Mỹ Hưng.

Xin thưa với Bà Hai Địa Ốc rằng, đồ ăn ở nơi đây không ngon bằng đồ ăn của bà ở Phú Mỹ Hưng, nhưng bảo đảm an toàn vệ sinh bởi vì nơi đây thức ăn được kiểm tra bởi Department of Public Health, mỗi nhà hàng điều được đánh giá rating A,B,C,D thích hợp. Luật lệ ở những nước tư bản lúc nào cũng bảo vệ người dân, chứ không phải như thực thẩm ở Việt Nam bị đầu độc bởi Trung Quốc, đó là chưa kể đến hàng loạt nhiều loại cá bị chết dọc bờ biển Miền Trung kéo dài từ bờ biển Quảng Bình đến tận bãi biển Đà Nẵng, khi những người thợ lặn lặn xuống thăm dò sau đó bị ngứa và chết đi, như vậy chất độc đó nặng như thế nào. Xin mời Bà Hai đọc bài thơ "Đất nước mình ngộ quá phải không anh" viết bởi nhà thơ Trần Thị Lam. Sau khi đọc bài thơ này tôi không biết nói gì hơn, chỉ đành nói tóm gọn là "Đất nước mình bậy quá phải không Bà Hai Địa Ốc".

Bà Hai Địa Ốc chê nước Mỹ nhưng lại muốn ở lại nước Mỹ. Chuyến đi lên San Jose kỳ này với mục đích làm hôn nhân giả với một kỹ sư người Mỹ ở San Jose, và ước mơ của bà là "hạ cánh an toàn" sau khi tiền vô đầy túi.

Nhìn những cánh đồng strawberry, pumkin ở thành phố Lamont trên con đường từ Bakersfield đến San Jose, tôi chợt nhớ đến những chuyến xe đò từ miền Trung vào Sài Gòn hoặc là từ Sài Gòn xuống miền Tây. đã 41 năm rồi sau ngày 30/4 nhưng lúc nào xe cộ cũng chen lấn, tai nạn thì xảy ra thường xuyên. Việt Nam, đất nước mà nhân nghĩa đạo lý con người chưa bao giờ được nói đến, mà người dân chỉ toàn là nói đến những chuyện "cung đình" và "Hùng Dũng Sang Trọng" bây giờ như thế nào (Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng). Khi người dân lúc nào cũng lo sợ sự bành trướng từ Trung Quốc, thì làm sao an tâm làm ăn được.

Đối với hai vợ chồng người Singapore đây cũng là chuyến đi "Xe Đò Hoàng" đầu tiên, cả hai đều không có ý kiến gì, nhưng lúc nào cũng trầm trồ khen rằng hệ thống "Xe Đò Hoàng" tốt, giống như đi máy bay, có chỗ gác chân, có chỗ để hành lý, dù không có hiện đại xài script card giống như hệ thống xe điện ngầm bốn tầng thường gọi là MRT (Mass Rapid Transit) ở Singapore. Tuy không cùng chung ngôn ngữ, nhưng hai ông bà rất vui vì thái độ thân thiện của tất cả hành khách người Việt trên xe. Mặc dù không sang trọng như hệ thống MRT ở Singapore, nhưng tinh thần phục vụ chu đáo là niềm vui trọn vẹn của ông bà trong xuốt chuyến đi.

Không giống như hai vợ chồng người Singapore, ông bà người Pháp thì lúc nào cũng ôm hành lý vào người mình, ảo tưởng về tệ nạn cướp giật giống như ở Paris. Còn anh thanh niên họa sĩ người Nigerian thì kể rằng lúc du lịch ở Việt Nam vào thành phố Huế, Iphone và cái bóp của anh ta đã không cánh mà bay, mặc dù anh cũng rất thích cảnh đẹp thơ mộng của thành phố này. Trong đầu tôi liền "xuất khẩu thành thơ" hai câu thơ về Huế: "Huế mộng, Huế mơ, Huế lơ mơ mất cái bóp". Ôi! một nỗi buồn cho cả một chế độ.

…Cuối cùng tôi cũng không quen nhắc đến "Anh Năm đẹp trai" với đôi nạng gỗ, anh đang mải mê đọc cuốn sách "Principle of General Surgery" bởi tác giả Schwartz tạm dịch là "Nguyên lý của giải phẫu tổng quát". Anh là một bác sĩ tốt nghiệp trước năm 1975. Lúc đó Sài Gòn chỉ có một trường đại học y, sau này đổi tên là Đại Học Y Dược, vẫn là con đường cũ Hồng Bàng. Sau 1975, gần 700 trường đại học các ngành lớn nhỏ ra đời trên toàn đất nước (đại học công lập, đại học bán công, đại học quốc gia, đại học viện, đại học thành phố). Anh Năm gọi tất cả "đại học" điều là "học đại", và gia đình nào cũng muốn cho con cái đi du học ở nước ngoài.

Như Bác Sĩ Huỳnh Phước Sang (nickname Anh Tư Sang) một bác sĩ trong nước trên facebook thường nói về tình trạng giáo dục và y tế ở Việt nam "thời buổi này làm gì có lương y từ mẫu như Hải Thượng Lãn Ông nói, lương lậu phong bì thì có", "lương" thì ít nhưng "lậu" thì nhiều. "Từ mẫu" à!! Bác sĩ làm cho bệnh nhân "từ trần" và đem vứt xác ở Sông Hồng thì có, giống như bác sĩ thẩm mỹ Nguyễn Mạnh Tường ở Hà Nội.

"Xe Đò Hoàng" rẻ phải đường King Road để tấp vào thành phố San Jose, laptop của tôi viết cho bài này từ từ khép lại. Cuộc chiến 41 năm trước đã kết thúc, chúng ta là những người trước cuộc chiến, và sau cuộc chiến, hiện tại chúng ta đang sống ở đất nước Hoa Kỳ.

Bốn mươi người hành khách trên xe điều có những quá khứ khác nhau, xuất thân từ những mãnh đời khác nhau với những ngôn ngữ khác nhau (tiếng Tàu, tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Nigeria) và những nghề nghiệp khác nhau (Cậu Út Du Học-kỹ sư, Chị Tư Cần Thơ-đầu bếp, Bà Hai Địa ốc-thương gia, hai vợ chồng người Singapore-giáo viên dạy học, anh thanh niên người Nigeria-họa sĩ, hai vợ chồng người Pháp-sản xuất rượu vang, tôi và Anh Năm đẹp trai-bác sĩ), mặc dù có nhiều điểm khác nhau, nhưng ai trong mỗi chúng ta điều mong muốn được hạnh phúc.

Ai trong mỗi chúng ta đều có những giấc mơ, ai cũng ao ước sống trong một xã hội công bình, nhân ái. Giấc mơ nào cũng cần có thời gian để đạt đến, cho dù không hoàn hảo, nhưng mọi việc trên đời rồi sẽ đến như chúng ta mong đợi mặc dù nó không đến cùng một lúc, do đó chúng ta nên kiên nhẫn.

Thế hệ này tiếp nối thế hệ khác. Rồi đây sẽ có những 40 hành khách khác với những mảnh đời khác nhau cũng trên những chuyến "Xe Đò Hoàng" mỗi ngày, 365 ngày một năm. Và mỗi ngày luôn có những câu chuyện để "Viết về nước Mỹ" như hàng ngày vẫn thấy trên Việt Báo hơn 15 năm qua.

Wayne Nguyen

hongvulannhi  
#6194 Posted : Friday, January 4, 2019 2:44:16 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,417

Thanks: 2418 times
Was thanked: 5206 time(s) in 3462 post(s)
UserPostedImage

Mùa Đông về. Tranh sơn dầu Nguyen Son


NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

Vẫn là tôi trên bước đường lưu lạc
Về vùng trời tuyết trắng xóa, mênh mông
Nhìn màu tuyết, nhớ mẹ hiền, tóc bạc
Nhớ quê nhà, nhớ cái lạnh đầu Đông.

Đời lữ thứ, vẫn một mình lê bước
Đất nước người, chịu vất vả, gian truân
Xuân qua nhanh, tàn hết thời mơ ước
Thời gian trôi, càng chồng chất nỗi buồn.

Nơi tôi ở, mỗi khi mùa Đông đến
Thành phố chìm trong giá rét căm căm
Lòng bỗng thấy một chút gì luyến tiếc
Xuân thắm tươi, Hạ nóng, Thu lặng trầm.

Đường ra phố, Đông về, hoang vắng quá
Chỉ mình tôi, lặng lẽ bước co ro
Mỗi cơn gió, lay cành, hoa tuyết rụng
Ướt thân gày, buốt giá cả tâm tư ..

HONG VU LAN NHI
1/3/2019

Edited by user Friday, January 4, 2019 2:48:07 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6195 Posted : Friday, January 4, 2019 2:32:46 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,417

Thanks: 2418 times
Was thanked: 5206 time(s) in 3462 post(s)
UserPostedImage


LỠ CUNG ĐÀN

Nghe như có tiếng thở dài
Phải chăng tiếng gió lướt ngoài chân mây
Nhìn quanh, nào thấy bóng ai
Quạnh hiu đến cả cỏ cây, núi rừng.

Nghe như tiếng gọi sầu chung
Mắt mờ vương lệ, rưng rưng hồn buồn
Tiếng gà đã dục canh sương
Còn nghe vó ngựa dập dồn vọng xa.

Nhớ không giây phút ngọc ngà
Bên nhau lặng ngắm ánh tà dương trôi
Bao mùa trăng sáng soi đời
Buồn vui chia sẻ cho vơi tháng ngày.

Giờ thì chim lạc đường bay
Rượu ân tình chẳng làm say đêm nồng
Hoàng hôn nắng rũ bên song
Hình phai, bóng nhạt, theo vòng thời gian.

Thôi đành mộng vỡ duyên tan
Tình xa, xa đến ngút ngàn chân mây
Cung đàn đã lỡ kiếp này
Kiếp sau xin hẹn nối giây tơ đồng …

HONG VU LAN NHI
1/4/2019

Edited by user Friday, January 4, 2019 7:01:45 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6196 Posted : Saturday, January 5, 2019 5:21:22 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank:: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 558
Location: Deutschland

Thanks: 193 times
Was thanked: 432 time(s) in 288 post(s)

𝓗𝓲̀𝓷𝓱 𝔁𝓲𝓷𝓱 ...

Applause coi woài hổng chán Applause



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage
Đố các bác & bạn biết bác Sáu Lòng đi ô tô hiệu gì ?


thanks 2 users thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
Mắt Buồn on 1/5/2019(UTC), hongvulannhi on 1/6/2019(UTC)
Mắt Buồn  
#6197 Posted : Saturday, January 5, 2019 8:47:26 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,603

Thanks: 661 times
Was thanked: 559 time(s) in 399 post(s)

UserPostedImage

Hình: cảnh hoàng hôn sau nhà.

CHIỀU

Hoàng hôn đang xuống bên trời
Mây hồng ráng đỏ rạng ngời xa xa
Đời người rồi cũng chóng qua
Buồn vui thương hận chỉ là phù vân.

Mới ngày ấy tóc còn xanh
Mà nay héo úa như cành cây đông
Người giàu có, kẻ tay không
Đến khi tắt nắng mây hồng cũng tan.

Trăng tròn,trăng khuyết,trăng tàn...
Chu kỳ cuộc sống tuần hoàn vẫn trôi
Người về đất, kẻ ra đời
Trăm năm một kiếp con người qua mau.

Quên đi cay đắng hận sầu
Trao nhau thân ái buồn đau sẽ mờ
Mai này cũng đến bến mơ
Sóng hòa với biển, mây mờ tan nhanh.

Đời người dẫu có mong manh
Cũng mong được chút an lành từ đây...

Vinh Nguyen.

hongvulannhi  
#6198 Posted : Sunday, January 6, 2019 7:22:18 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,417

Thanks: 2418 times
Was thanked: 5206 time(s) in 3462 post(s)

UserPostedImage

CẢM ƠN

Cám ơn em gái phương xa
Chúc xuân hình ảnh " bạn ta "( thay lời)
Cám ơn nhiều lắm Thạch Bích ơi
Chân tình này sẽ một đời không quên .

HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

tictac  
#6199 Posted : Monday, January 7, 2019 6:11:48 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,703
Location: Riverside

Thanks: 359 times
Was thanked: 589 time(s) in 491 post(s)
Originally Posted by: Bắc Kì Go to Quoted Post

𝓗𝓲̀𝓷𝓱 𝔁𝓲𝓷𝓱 ...

Applause coi woài hổng chán Applause


Đố các bác & bạn biết bác Sáu Lòng đi ô tô hiệu gì ?





UserPostedImage

Xin được đoán mò thì mà là bác Sáu nhà người ta đi ô tô hiệu " Citroen Deux Chevaux " made in Phú Lang Sa ?


tictac  
#6200 Posted : Monday, January 7, 2019 6:36:01 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,703
Location: Riverside

Thanks: 359 times
Was thanked: 589 time(s) in 491 post(s)

UserPostedImage

Lá Mùa Đông

Người đi rồi
áo mùa thu khép lại
Giấu trong tà một chút nắng vàng hanh
Buồn của tôi thay lá mọc trên cành
Chưa rụng vội để chờ mùa thu khác

Chiều bây giờ
cây đứng nghe gío hát
Nhẹ nhàng thôi mà những lá buồn lay
Trời mùa đông có vội vã hết ngày
Lá có kịp đón một mùa thu nữa?

Người đi rồi
khép điều gì trong mắt
Giấu vào hồn một biển nhớ mù khơi
Người đi rồi tôi trắng cả tay tôi
Chỉ còn lại một nỗi buồn chưa mất...


CV
Users browsing this topic
Guest (4)
314 Pages«<308309310311312>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.