Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

311 Pages«<307308309310311>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6161 Posted : Thursday, December 20, 2018 1:44:01 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 515
Location: Deutschland

Thanks: 189 times
Was thanked: 420 time(s) in 276 post(s)



Mời `bấm chuột´ vào hình để coi phim ảnh
UserPostedImage





Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6162 Posted : Friday, December 21, 2018 3:35:46 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 515
Location: Deutschland

Thanks: 189 times
Was thanked: 420 time(s) in 276 post(s)

𝓐𝓿𝓮 𝓜𝓪𝓻𝓲𝓪



Trong mùa Giáng Sinh một nhạc phẩm cũng hay được trình diễn là: Ave Maria.

Ave Maria, tiếng La Tinh, nghĩa là `Kính chào Mẹ Maria´, và cũng là tựa của một kinh cầu: Kinh Kính Mừng. Cùng với Kinh Lạy Cha, Kinh Tin Kính, đây là những kinh cầu cơ bản của đạo Công Giáo.

Kinh Kính Mừng (Ave Maria) gồm có 2 phần:

Phần thứ nhất dựa vào Phúc Âm theo thánh Luca (Lc 1,26 - 38), kể vể sự kiện Thiên Thần Gabriel hiện đến và thông báo tin mừng cùng Đức Mẹ Maria, rằng Đức Mẹ sẽ hạ sinh một hài nhi, đặt tên là Jesus. Đó chính là hiện thân của ngôi hai Thiên Chúa, sinh xuống trần để chuộc tội tổ tông cho loài người (Ông Adam và bà Eva đã ăn trái cấm). Phần kinh này đã được dùng để cầu nguyện từ thế kỷ 11.

Đến năm 1568 Đức Giáo Hoàng Pio V. đã cho bổ túc thêm phần 2, cầu xin Đức Mẹ trợ giúp chúng ta, nhất là trong giờ lâm chung (hấp hối).

Toàn bộ Kinh Kính Mừng bằng tiếng La Tinh như sau:

Ave Maria, gratia plena,
Dominus tecum.
Benedicta tu in mulieribus,
et benedictus fructus ventris tui, Iesus.

Sancta Maria, Mater Dei,
ora pro nobis peccatoribus
nunc et in hora mortis nostrae.

Amen.


Dịch sang tiếng Việt:

Kính mừng Maria đầy ơn phúc,
Đức Chúa Trời ở cùng Bà,
Bà có phúc lạ hơn mọi người nữ,
và Giêsu con lòng Bà gồm phúc lạ.

Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời,
cầu cho chúng con là kẻ có tội
khi nay và trong giờ lâm tử.

Amen

Nhiều nhạc sĩ tên tuổi như Giuseppe Verdi (Ý), Richard Wagner (Đức) ... đã phổ nhạc Kinh Kính Mừng, nhưng ngày nay chỉ còn nhạc phẩm của Johann Sebastian Bach (Đức) được phổ biến rộng rãi, được nhiều người biết tới.

Hồi cuối thế kỷ 18, đầu thế kỷ 19, J. S. Bach sáng tác và đặt tên cho nhạc phẩm này là `Präludium in C-Dur´, dùng cho đàn dương cầm.

Đến năm 1852 Charles Gounod, người Pháp, một người rất ưa thích nhạc của J. S. Bach, đã soạn lại `Präludium in C-Dur´ thành bài hát Ave Maria.

Dịp mừng lễ Giáng Sinh, ngày 25 tháng 12 năm 2015, tại quảng trường thánh Phê Rô - Vatican, Andrea Bocelli đẫ trình bày nhạc phẩm Ave Maria của Bach & Gounod:




Mời `bấm chuột´ vào hình để nghe nhạc
UserPostedImage
Truyền Báo Tin Mừng - Tranh vẽ của họa sĩ người Ý Fra Angelico (1433)


𝕿𝖍𝖆̣𝖈𝖍 𝕭𝖎́𝖈𝖍 biên soạn

Con Mua Nho  
#6163 Posted : Saturday, December 22, 2018 6:59:46 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,075
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 315 times
Was thanked: 2936 time(s) in 1389 post(s)
UserPostedImage

Thân chúc các anh chị em , các bạn một Mùa Giáng Sinh vui tươi
đầm ấm bên gia đình , một năm mới 2019 an lành như ý nguyện...

UserPostedImage



thanks 1 user thanked Con Mua Nho for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/28/2018(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6164 Posted : Monday, December 24, 2018 4:09:41 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 515
Location: Deutschland

Thanks: 189 times
Was thanked: 420 time(s) in 276 post(s)

Ông già Nô-En khắp nơi ...



UserPostedImage


Ấn Độ


UserPostedImage





UserPostedImage

Xếng xáng



UserPostedImage

Ba Tây (Brazil)



UserPostedImage

Nam Dương (Indonesia) - Cưỡi ... sóng thần !



UserPostedImage


Việt Nam - Có vẻ ăn ... mì gói hơi nhiều !


UserPostedImage





UserPostedImage

Xứ HONDA - SUZUKI - SUSHI



UserPostedImage

Xứ lạnh Đại Hàn



UserPostedImage

Cờ Hoa - Trên tàu sân bây



UserPostedImage

Jerusalem



UserPostedImage

Có lẽ trẻ em Palestine sẽ không có qùa, vì ông già Nô-En còn bận choảng nhau với binh lính Do Thái !





Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6165 Posted : Monday, December 24, 2018 4:20:19 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 515
Location: Deutschland

Thanks: 189 times
Was thanked: 420 time(s) in 276 post(s)

... và bà già Nô-En


Chắc nhiều bác giai khoái được `bà già´ Nô-En phát qùa ?


UserPostedImage




UserPostedImage




UserPostedImage



Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6166 Posted : Monday, December 24, 2018 7:46:37 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 515
Location: Deutschland

Thanks: 189 times
Was thanked: 420 time(s) in 276 post(s)

𝕃𝕒𝕤𝕥 𝕞𝕚𝕟𝕦𝕥𝕖𝕤


Nếu bạn chưa nhận được qùa, mong bạn kiên nhẫn một chút. Có thể ông / bà già Nô-En bị kẹt xe trong trung tâm thành phố, khu Phú Nhuận, Lăng Cha Cả, Ngã 3 Ông Tạ, Bàn Cờ, ngoài xa lộ ...
Trường hợp bất khả kháng, họ 𝐡𝐮̛́𝐚 sẽ 𝐠𝐢𝐚𝐨 𝐪𝐮̀𝐚 đ𝐮́𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐨̛̀ ... vào năm tới !


In any case 𝓬𝓱𝓾́𝓬 𝓫𝓪̣𝓷 𝓶𝓸̣̂𝓽 𝓶𝓾̀𝓪 𝓖𝓲𝓪́𝓷𝓰 𝓢𝓲𝓷𝓱 𝓿𝓾𝓲 𝓿𝓮̉, 𝓪𝓷 𝓵𝓪̀𝓷𝓱 𝓿𝓪̣𝓷 𝓼𝓾̛̣ 𝓷𝓱𝓾̛ 𝔂́ 𝓽𝓻𝓸𝓷𝓰 𝓷𝓪̆𝓶 𝓶𝓸̛́𝓲 2019.



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage

hongvulannhi  
#6167 Posted : Monday, December 24, 2018 8:25:39 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,095

Thanks: 2379 times
Was thanked: 5153 time(s) in 3410 post(s)

UserPostedImage

Chúc Thạch Bích, các bạn cùng độc giả thầm lặng & Gia đình
hưởng trọn mùa Giáng sinh với tràn đầy Hồng ân,
nồng nàn Hạnh phúc trong xum vầy cùng GĐ
và không quên tình bạn hữu đã dành cho nhau

HONG VU LAN NHI & Team LN
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/26/2018(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6168 Posted : Wednesday, December 26, 2018 1:47:38 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 515
Location: Deutschland

Thanks: 189 times
Was thanked: 420 time(s) in 276 post(s)


UserPostedImage



Ca sĩ Phương Anh (Bolero)



Phương Anh (Bolero) tên thật là Trần Phương Anh, hiện sinh sống và làm việc tại Sài Gòn.
Trần Phương Anh là sinh viên năm thứ 2 của Nhạc Viện thành phố (Quốc Gia Âm Nhạc cũ), và đến từ giáo xứ Vinh Đức, thuộc giáo phận Ban Mê Thuột.


Giọng ca xuất thân từ ca đoàn

Phương Anh là con thứ 3 trong một gia đình gồm có 5 anh chị em, và lại phải trải qua chặng đường đầy gian nan để được đi hát, và được theo học đúng với sở thích, sở trường của mình. Phương Anh cũng thực sự trở thành tấm gương của sự vượt khó, và là niềm tự hào của người dân Ban Mê. Có bố mẹ là người gốc Huế, nhưng với Phương Anh, mảnh đất “có cái nắng, có cái gió” (lời bài hát “Còn thương nhau thì về Buôn Ma Thuột” - nhạc sĩ Nguyễn Cường) cũng đã thực sự gắn bó đối với cô như máu thịt. Bởi vì chính nơi đây Phương Anh và những anh chị em mình cũng đã lần lượt chào đời và lớn lên. Và cũng chính từ “ngoại vi” này, giọng ca Phương Anh cũng đã đến với chúng ta.

Đặc biệt nhất là, cũng ở chính mảnh đất này, gia đình Phương Anh đã được mời gọi trở thành các thành viên trong đại gia đình Giáo Hội: Theo đạo Chúa năm 1993. Từ ngày ấy, nơi giáo xứ toàn tòng này, mấy anh chị em Phương Anh đều đặn tham dự các lớp giáo lý, các sinh hoạt của xứ đạo. Vốn có niềm đam mê ca hát từ nhỏ, nên Phương Anh đã tham gia vào ca đoàn An-tôn (Gx. Vinh Đức). Khi vào sinh sống ở Sài Gòn, Phương Anh là thành viên tích cực trong ca đoàn Phục Sinh (Gx. Mân Côi - Gò Vấp). Tuy đã xuất hiện rất nhiều trên các sân khấu, nhưng với Phương Anh, được hát để góp phần giúp cho Thánh lễ thêm thiêng liêng, trang trọng vẫn là một niềm vui lớn trong đời. Nhận xét về giọng ca Phương Anh, anh Nguyễn Đình Nhân, nhạc trưởng ca đoàn An-tôn, cho biết: “Ở Phương Anh, điều tôi quý nhất, là ý thức cầu tiến và sự nghiêm túc trong công việc. Tuy có một chất giọng tốt và đã được đào tạo bài bản, nhưng mỗi khi được giao nhiệm vụ, Phương Anh vẫn khiêm nhường, lại chăm chỉ luyện tập, để có một cách thể hiện hay nhất, và truyền đạt nhất”.


UserPostedImage



Những ngày cơ cực

Anh Minh Dương, một người anh và cũng là người hàng xóm, kể:

Tôi biết về bố mẹ em từ những ngày đầu tiên lưu lạc ở miền đất Tây Nguyên, trong thập niên 80 của thế kỷ trước. Đấy chính là những ngày đầy cơ cực của chàng trai và cô gái Huế, đặt chân về vùng đất Hà Lan,làm thuê cuốc mướn cho những người dân nơi đây. Thế rồi, anh chị đã nên duyên vợ chồng và đã mượn tạm căn chòi ngoài rẫy để sinh sống. Ỏ đấy, Phương Anh và những người anh, chị, em đã lần lượt chào đời.

Ngày lại ngày tằn tiện, dè sẻn, rồi ba mẹ em cũng đã mua được một thẻo đất ở ngoài rìa làng để an cư. Lúc này, mẹ em chuyển sang buôn bán rau ở chợ. Hàng ngày, tôi vẫn thấy ba mẹ em vận chuyển các chuyến rau đầy ắp. Sau này, khi ba em đã bị tai nạn, trách nhiệm đặt nặng lên đôi vai của mẹ em. Trong hoàn cảnh khó khăn đó, các con được sinh ra, nuồi lớn và lo cho được học hành đến nơi, đến chốn. Thế đấy, từ “ngoại vi”, giọng ca Phương Anh đã đến với chúng ta. Hiểu về gia cảnh của em, nên lần đầu thấy em xuất hiện ở trên kênh truyền hình VTV3, tôi đã rưng rưng một niềm xúc động, bởi vì biết rằng: sự hy sinh của đấng sinh thành của em đã trổ sinh hoa trái, đã được đền đáp. Hơn một lần ba tôi vẫn nhắc về ba mẹ em như là một mẫu gương của sự vượt khó, và của nghị lực.


Sài Gòn và những gánh nặng

Những năm khi mới vào đất Sài Gòn. Em vừa theo học trường Sư phạm mẫu giáo Trung Ương, vừa cần mẫn đi làm thêm, phục vụ ở các nhà hàng, quán nước. Cuộc sống của em càng cơ cực, khi đứa em trai 18 tuổi cũng vào Sài Gòn. 6 năm cậu em trai ngồi trên giảng đường Đại Học Kiến Trúc, là khoảng thời gian em gác lại việc học, để đi làm, với mong muốn, thay ba mẹ, lo cho đứa em được học hành thành tài.


Sẽ không quá khi nói rằng: Phương Anh sinh ra để hát Bolero!

Không phải là một người xa lạ, nên tôi vẫn thường được nghe em hát. Nhưng hồi đó là những bài ca bốc lửa, những giai điệu vui nhộn. Biết về ngày qua, nên tôi mừng khi thấy em tham gia sân chơi Thần tượng Bolero, bởi vì Bolero rất hợp với chất giọng của em, nhất là với chất Huế trong em: Nhẹ nhàng, lại sâu lắng. Và cũng bởi vì, Bolero ít nhiều tương cận với nếp sống của người dân quê mình: chân chất và trữ tình. Thật sự sẽ không quá khi nói rằng: Phương Anh sinh ra để hát Bolero!

Trích từ Tin Tức Sao
1/2018

Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6169 Posted : Wednesday, December 26, 2018 2:06:07 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 515
Location: Deutschland

Thanks: 189 times
Was thanked: 420 time(s) in 276 post(s)


Hân hạnh giới thiệu với các bác & bạn tiếng hát Phương Anh qua liên khúc Nhạc Giáng Sinh:

𝓑𝓸́𝓷𝓰 𝓝𝓱𝓸̉ 𝓖𝓲𝓪́𝓸 Đ𝓾̛𝓸̛̀𝓷𝓰
𝓜𝓪̀𝓾 𝓧𝓪𝓷𝓱 𝓝𝓸𝓮𝓵
𝓛𝓸̛̀𝓲 𝓒𝓸𝓷 𝓧𝓲𝓷 𝓒𝓱𝓾́𝓪
𝓗𝓪𝓲 𝓜𝓾̀𝓪 𝓝𝓸𝓮𝓵



Mời `bấm chuột´ vào hình để xem MV
UserPostedImage

Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6170 Posted : Thursday, December 27, 2018 7:25:39 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 515
Location: Deutschland

Thanks: 189 times
Was thanked: 420 time(s) in 276 post(s)


𝓤̛𝓸̛́𝓬 𝓶𝓸̛ ...
giản đơn, nhưng không đơn giản !



UserPostedImage



Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6171 Posted : Thursday, December 27, 2018 1:11:10 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 515
Location: Deutschland

Thanks: 189 times
Was thanked: 420 time(s) in 276 post(s)



UserPostedImage


thanks 2 users thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
Con Mua Nho on 12/28/2018(UTC), tictac on 12/28/2018(UTC)
Con Mua Nho  
#6172 Posted : Friday, December 28, 2018 6:36:13 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,075
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 315 times
Was thanked: 2936 time(s) in 1389 post(s)
UserPostedImage


Bạch Tuyết Thi


Nhớ nhung nhiều nên mùa đông nổi gió
Những u buồn ta dấu ở quê người
Đến khi nào vàng mây trời xứ lạ
Ta trở về , hỏi tuổi đã bao mươi

Ôi vẫn gió, mùa đông này hoang vắng
Vần thơ xưa còn đọng nỗi hờn căm
Sa trường cũ, nén nhang vừa khấn niệm
Cho ta quên trong một khúc ru thầm

Thời gian sẽ trôi qua vùng bão cát
Đứng bên nhau mà ngỡ ở thật xa
Biệt tin nhau qua bão bùng gió hát
Sẽ vơi đi, đừng nói nhỏ: nhưng mà ...

Rồi năm tháng rơi nhanh vào vực thẳm
Tuổi thơ còn sót lại chút bi thương
Đốt lửa lên , xua tan luồng gió lạnh
Bạch tuyết thơ vẳng vọng cuối con đường ...



Cao Mỵ Nhân

UserPostedImage



tictac  
#6173 Posted : Friday, December 28, 2018 10:29:28 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,659
Location: Riverside

Thanks: 352 times
Was thanked: 588 time(s) in 490 post(s)

UserPostedImage


Giáng Sinh Buồn

Vì sao đêm lập loè bóng tối
Ngõ buồn tênh dắt lối mưa về
Góc giáo đường hiu hắt tái tê
Kỷ niệm chết hay chăng đông tới?

Mùa giáng sinh tưng bừng lễ hội
Cúi đầu xin khấn nguyện chúa ơi !
Lòng từ bi thương người cứu rỗi
Trót yêu rồi trao cả cuộc đời.

Thanh xuân khắc dấu tình vụng dại
Bên nhau tròn mộng ước sớm mai
Thơ ngây gỏ nhịp đời yêu ái
Trang sách tình ủ giấc mơ dài .

Trời vào đông lạnh lùng tê tái
Đêm Sài Gòn vọng mãi lời kinh
Nguyện bên nhau như bóng với hình
Chung đường dẫu phù sinh trăn trối.

Nhưng hoàng hôn đắm chìm tăm tối
Người xa rồi lặng lẽ tình vui
Con tim đau , mùa thương đã vội
Giá băng hồn , ray rức rã rời.

Con đường xưa bâng khuâng mù lối
Người có còn gian dối cho đời
Những niềm vui chôn vùi quá khứ
Noel buồn chiếc bóng đơn côi.


Ngọc Quyên
Con Mua Nho  
#6174 Posted : Friday, December 28, 2018 1:04:16 PM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,075
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 315 times
Was thanked: 2936 time(s) in 1389 post(s)
UserPostedImage


Sợi Len Mùa Đông



Mẹ tôi đã tập tôi biết đan từ thuở tôi lên 12 tuổi. Người bảo: Con là con gái, để mẹ dạy cho con biết những vụn vặt của con gái, nhỡ mai này gia đình con sa cơ thất thế, con có cái gì đó để giúp đỡ chồng, nuôi con !
Thế là tôi đã biết đi chợ, biết cách nấu ăn, biết làm bánh, biết đan len, biết móc áo, biết may vá trong sự vụng về của cái tuổi còn mê nhảy lò cò ấy. Và tôi đã được mẹ tôi dẫn đi khắp các tiệm để chọn len mà mình thích - một cách dỗ ngọt một đứa con nít chịu khó ngồi yên một chỗ … nhưng tôi quả thật đã mê màu sắc của những cuộn len trong tủ kính bán hàng và như lạc vào thế giới của những quả bóng trên nền trời tung tăng của tuổi thơ. Tôi thích cảm giác êm ái khi vuốt nhẹ lên những búp len mịn màng, độ xốp của nó lan dần trong bàn tay tôi, làm tôi cảm thấy rất thú vị. Lại còn thêm mùi len mới thơm lạ kỳ, như thể trang sách thơm mùi mực in.
Lúc ấy, tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại đam mê màu sắc của những sợi len đến thế, vì tôi là người không biết vẽ - hay nói đúng hơn, môn vẽ trong lớp tôi chỉ vào hạng trung bình - họa may vẽ trắng đen thì còn được cao điểm hơn chút xíu vì còn có ánh sáng phụ vào nét vẽ của tôi để nộp bài cho thầy cô. Vẽ truyền chân cái hộp thì chỉ việc để cái hộp ấy ra giữa trời cho ánh nắng rọi vào rồi vẽ thôi !

Nhưng đến khi tôi nhìn những màu len, lòng tôi lại cảm thấy thích thú lạ và bỗng dưng muốn phối hợp hết tất cả những màu sắc ấy thành một ” tác phẩm ” xem thử ra sao! Tuổi thơ vẫn tưởng như mình thật là vĩ đại trong muôn vàn mơ ước vẽ vời … để rồi cuối cùng: Tôi học đan !
Cái ngày trọng đại ấy đã bắt đầu bằng hai bàn tay toát mồ hôi ướt nhẹp, chỉ vì tôi đã cố gắng níu chặt sợi len, bằng cái mỏi lưng khủng khiếp, với cái cổ thẳng đơ. Trong lòng tôi đã nghĩ: Đan khó quá, con không muốn học nữa đâu, mẹ ơi.

Hai cây kim đan không như chiếc đũa thần hóa phép trong tay tôi. Tất cả là sự vụng về. Tội nghiệp những sợi len mềm mại làm sao! Chúng đã không còn là màu hồng ngọt lịm nữa mà chúng đã bị ngả sang màu hồng pha nâu nhạt. Tiếng rít của hai chiếc kim đan bằng kim loại, lời dặn của mẹ tôi hãy thả lỏng sợi len ra, đừng siết chặt quá như thế này, mỗi ngón tay cần ở một vị trí cố định, giữ sợi len cho đừng tuột ra khỏi tay nắm … Một bài học tưởng chừng như đơn giản lắm, thế mà tôi đã vật lộn với nó đến đổ mồ hôi !

Bàn tay mẹ tôi gân guốc nổi lên từ những lao đao, truân chuyên của cuộc đời đã ôm gọn đôi bàn tay nhỏ bé của con trẻ, dạy cho nó từng mũi kim đan. Có lẽ mẹ đã một đời đi qua những nhọc nhằn của cuộc sống, nên không muốn cho con gái mình sẽ vất vả như mình ngày xưa.
Dần dần, bàn tay tôi đã không còn ướt khi nắm sợi len trong tay nữa, cũng không còn vuột mất mũi đan rồi loay hoay níu nó lên ! Vài tháng sau, tôi đã đan được một ” tác phẩm diệu kỳ “. Mảnh đan len hình chữ nhật, lớn cỡ bằng bàn tay của tôi với một mũi duy nhất: Mũi xuống!

Thành phẩm ấy đã khiến tôi hoàn toàn quay lưng lại với ý nghĩ trước đây - đan len khó lắm ! Và tôi đã ngắm nghía nó như từng ngắm nghía 8 điểm son bên trái của một bài luận văn học trò kèm theo lời phê ” Khá “.
Bẵng đi mãi đến 11 năm sau tôi mới có dịp đan lại những mũi kim năm xưa - tôi đan khăn choàng và mũ len cho ba tôi, người đang ở trong tù của chế độ khắc nghiệt Cộng Sản, còn mẹ tôi đan áo. Có biết bao nhiêu người vợ đã từng âm thầm đan áo cho chồng như mẹ tôi. Cái tình yêu lặng lẽ ấy dường như nồng nàn hơn cái hôn đầu đời thuở, đằm thắm, ngọt ngào hơn ly rượu hồng ngày cưới, vì nó đã trải qua năm tháng chia sẻ ngọt bùi bên nhau.

Năm ấy, mẹ tôi và tôi đã ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, mù mờ hàng đêm để đan cho ba tôi những vật dụng đặc biệt ấy - đó là năm tháng mà chúng tôi không có cái để ăn, không có một mái nhà lá lành lặn để chui ra chui vào, thì chuyện mua len đan áo thật là một chuyện nghịch lý . Mẹ con tôi đã bước chân đến cửa tiệm bán len như những bà nhà quê ra tỉnh lần đầu tiên. Những ngón tay cùn mằn, trụi lũi, móng bám đầy đất, những ngón chân vàng phèn chua của ruộng, những gót chân nứt nẻ chẳng biết dấu đi đâu được ! Người bán hàng ngỡ chúng tôi vào xem cửa tiệm cho biết, chứ không tin rằng chúng tôi sẽ mua len và kim đan áo !

Hai mái đầu bạc và xanh ngồi kề bên nhau miệt mài, tỉ mỉ đan từng mũi kim. Những mảng ruộng ngoài sân đang sắp đến mùa gặt cuối tháng Chạp nên xào xạc giữa khuya. Tiếng ếch nhái kêu ồm ộp thâu đêm. Tiếng kim đan chạm nhau kêu lách cách. Tất cả đều nghe rõ mồn một trong cái không gian yên lặng của mẹ con tôi.

Tình yêu của một người vợ thật sâu sắc, tiềm ẩn trong tim. Nó chỉ được thể hiện ra trong những săn sóc mà chỉ có hai người mới hiểu nhau. Từ đó, mẹ tôi nghĩ rằng chiếc nón len phải được đan phủ hai bên tai, phủ trước trán, rồi làm sao phủ cả vòng cổ cho ấm! Tôi đã loay hoay với một chiếc nón len như thế - giá như tôi vẽ được, có lẽ sẽ vẽ được dễ dàng hơn cho kiểu nón ấy.

Thế là những sợi len được tôi cắt nối một cách bất thường. Chiếc nón mà tôi đan cho ba tôi màu xám tro nhạt đã là từng mảnh riêng rẽ được nối lại không bài bản, miễn sao nó ” phủ ” hết những nơi mà mẹ tôi muốn ! Dường như nó sẽ làm ấm lòng mẹ tôi trước khi ba tôi được ấm, để buộc hai trái tim vợ chồng lại với nhau một cách vô hình nhưng thật sâu đậm. Nhìn những mũi đan quyện vào nhau xếp hàng thứ tự, tôi đã bất chợt tự hỏi không biết mẹ tôi có đếm thầm những năm tháng ba mẹ tôi bên nhau như đếm từng hàng đan, từng khoảng centimet cho đúng kích thước một thân áo không … Những quãng đời thăng trầm, gian truân đã lắng đọng lại trong lòng mẹ tôi điều gì và mẹ tôi đã nghĩ gì khi ngồi đan áo cho chồng. Hình như đó cũng là một hạnh phúc, nhưng pha lẫn với niềm hạnh phúc ấy là nước mắt ….

Có những đêm trời mưa gió bên ngoài song cửa, ngọn đèn dầu leo lét chao đi và tắt phụp, chỉ còn lại ánh sáng của sấm sét ngoài trời soi mờ mờ khuôn mặt và dáng ngồi của mẹ. Bàn tay lạnh vì mùa đông đã đến, lại thêm đầu ngón tay trỏ bị móp đi vì mũi kim đan làm tôi xuýt xoa, mẹ tôi bảo tôi đi ngủ đi, mai con đan tiếp cũng được; nhưng mãi đến khi tôi đã ngủ được một giấc dài, chợt giật mình giữa khuya, tôi vẫn thấy mẹ tôi còn cặm cụi đan !

Dường như mẹ tôi không an tâm từng giây, từng phút một khi biết ba tôi đang bị lạnh ở đâu đó giữa nơi núi thẳm rừng sâu, nên đã cố gắng đan thật nhanh chiếc áo cho chồng. Riêng tôi thì vẫn còn con nít lắm, luôn hỏi mẹ tôi rằng có lẽ chiếc khăn quàng đã dài đủ chưa. Những ngón tay bé xíu của tôi đã bắt đầu biết mỏi khi đan được đến ngày thứ hai, rồi lại mỏi lưng nữa. Tuy trong lòng tôi cũng thương ba tôi như mẹ tôi thương ba tôi vậy, nhưng tôi mong chiếc khăn chỉ ngăn ngắn như thế là được rồi !

Những sợi len màu xám tro nhạt ấy đã thức thâu đêm với mẹ con tôi trong những đêm tối tăm của cuộc đời sau năm 75, nhưng nó sáng rực tình yêu trong lòng mẹ tôi … Có lẽ mẹ tôi đã chợt nghĩ thầm đến cái nhìn trìu mến của ba tôi - chứ không phải là một lời cám ơn - khi khoác lên người chiếc áo len. Trong ngần ấy yêu thương, hai người đã hiểu thấu được lòng nhau …
Sương khuya xuống vội, tiếng phên cửa đập phành phạch nhịp theo tiếng gió lùa ngoài sân, bàn tay mẹ đã từng ngang dọc vết cắt của rơm rạ ngoài đồng, nay thêm vết hằn của kim đan - vẫn lặng lẽ với gió lạnh bên manh áo tình.

Đôi vai gầy của mẹ dường như không biết mỏi, vẫn nghiêng bóng bên mũi kim đan thoăn thoắt. Thỉnh thoảng mẹ tôi lại trải mảng len đã đan được xuống mép giường để ngắm hay dùng gang tay để đo chiều dài. Thẳm sâu trong đôi mắt yêu chồng, chắc hẳn mẹ tôi đã mường tượng ra ba tôi. Bàn tay xấu xí và gân guốc ấy đã chăm chút từng chén cơm, bát canh nóng, ly nước, viên thuốc bệnh cho chồng, nay cũng bàn tay ấy vuốt ve tấm áo rồi ướm thử lên thân người mình, có lẽ vòng eo thôi đã héo hon trong ngày vợ chồng đoàn tụ.

Có khi tôi thấy mẹ tôi ngồi ngắm mảnh áo rồi thẫn thờ một lúc lâu … Chắc là khi đan áo, mẹ tôi đã nhớ lại hết những thói quen, ý thích của ba tôi trong chuyện quần áo, để lâu lâu bất chợt mẹ tôi lại tháo đi những hàng len phạm lỗi - vì chỗ này phải rộng ra thêm chút nữa hay chỗ kia sẽ vừa vặn như thế này mới được !

Tôi cảm thấy hình như tôi còn bé quá để hiểu được những từ ngữ tấm mẳn thương yêu, những ấm lạnh mặn nồng trong tình nghĩa vợ chồng, nhưng tôi cảm nhận được mẹ tôi yêu ba tôi nhiều lắm - yêu đến nỗi quên mình là ai, chỉ thấy người mình yêu là tất cả.

Sợi len cuối cùng đã dứt. Rút hết ruột những búp len tựa như rút hết cõi lòng của mẹ tôi. Có lẽ chúng đã gói trọn hết ân tình và những nỗi lo toan của mẹ tôi chăng ? Không, vẫn chưa đủ! Lại khoác lên người xem như thế nào … Trên khuôn mặt hốc hác của mẹ tôi được trùm kín mít bởi chiếc nón len, khăn quàng và chiếc áo nữa hãy còn những nét lo lắng: Không biết ba tôi còn cần gì nữa đối với những Sợi Len Mùa Đông này không ? Có đủ ấm không ? Chỉ có duy nhất một chiếc áo, thế thì nhỡ ướt thì làm sao có nắng ấm phơi cho kịp khô … Nghe người ta nói ngoài Bắc rét lắm. Mẹ tôi chả hình dung được cái rét cóng người ở chốn xa xăm ấy, nhưng như những sợi len quyện chặt nhau, mẹ tôi đã đem gửi hết cả hồn lẫn xác của thương nhớ vào từng mũi kim đan.

Bao nhiêu gói ghém đã âm thầm vượt ngàn dặm trong gói quà thăm nuôi ba tôi. Tôi nghe mẹ tôi kể lại ngày mẹ tôi đưa ba tôi chiếc áo len ấy, ba tôi đã ôm lấy đôi vai của mẹ tôi một thoáng … Chỉ ngần ấy thôi, đôi vai trĩu nặng gồng gánh của mẹ tôi đã dường như mềm lại, rồi mẹ tôi rươm rướm nước mắt. Tất cả những chịu đựng đã vỡ òa .Tất cả thương nhớ trong lòng đè nén bấy lâu nay bỗng theo dòng nước mắt tràn ra … Không có một lời nói nào. Không một cái hôn ngọt ngào của chồng vợ. Không một câu dặn dò trao nhau, nhưng nghìn trùng đường xa đã đem mẹ tôi đến với ba tôi trong lao lý nghiệt ngã một câu ân tình thủy chung trọn vẹn.

Chiều dài của những sợi len đan trong chiếc áo, cái nón, chiếc khăn quàng sẽ không đủ dài như đoạn đường thăm thẳm mà mẹ tôi đi đến ba tôi, nhưng ngần ấy dặm dài đã cưu mang ân tình của người và tất cả những mối chỉ đã buộc chặt lại tấm lòng sắt son của một người vợ.

Mãi đến khi ba tôi về sum họp với gia đình, ba tôi vẫn còn giữ lại mảnh áo kỷ niệm ấy. Riêng tôi, mỗi khi nhìn lại chiếc áo, tôi lại chạnh lòng nhớ đến mẹ tôi trong những đêm khuya năm xưa. Màu len rồi sẽ phai, những món đan len ấy có thể sẽ mục theo năm tháng, nhưng trong lòng tôi, những sợi len ấm lạnh ấy sẽ còn mãi mãi yêu thương mặn nồng .

Những năm sau đó, mẹ tôi đã không còn đan áo cho ai như ngày xưa đan áo cho chồng, cho con, nhưng thỉnh thoảng đem ra giặt lại những tấm áo, chiếc nón cũ ấy như hồi tưởng lại quá khứ - một đoạn đời cam go, khổ ải thăng trầm của một gia đình và của những kiếp người. Chúng tôi đã sống hạnh phúc với nhau trong những điều kiện khắt khe của dòng đời như mọi người, nhưng tâm hồn chúng tôi dịu dàng như những sợi len mềm mại và đầy hy vọng như những màu len tươi thắm.

Và quả thật như lời mẹ tôi đã nói từ lúc dạy tôi đan, công việc đan len đã trở thành một cái nghề sinh nhai cho tôi sau này. Tôi đã đan len kiếm tiền để sống. Khách hàng của tôi là những người được đi ngoại quốc theo diện HO hay ODP. Ngoại quốc - danh từ này lúc ấy là một thiên đàng - dẫu họ được đi đến một xứ nào ngoài Việt Nam đi chăng nữa, đối với tôi và có lẽ đối với tất cả mọi người trong ý nghĩ, những nơi ấy đều là thiên đàng hết cả, vì nơi chúng tôi đang sống là địa ngục. Họ đã bước chân lên cầu thang của một chuyến bay vĩnh viễn xa xứ và đem cả những chiếc áo len, khăn quàng do tôi đan. Ước mơ của tôi cũng chắp cánh bay cao lên tầng mây theo họ trong nỗi niềm chờ đợi và hy vọng.

Đôi mắt mẹ tôi không còn tinh tường nữa để đan áo, nhưng đã phụ tôi tháo len ra khi tôi cần pha màu cho chiếc áo hay kết lại những mảnh thân áo. Có lúc tôi nhận được lời đặt hàng muộn màng và chuyến bay thì lại cố định, tôi lại phải thức suốt đêm để đan xong chiếc áo cho khách, rồi vội vàng ra phi trường để giao hàng. Đứa con gái của mẹ đã thầm cám ơn mẹ đã dạy cho con một nghề lương thiện để mưu sinh.

Cứ đến khoảng tháng chạp, đầu Đông - là những sợi len, màu sắc của nó lại quay về dịu dàng trong hồn tôi. Hay mỗi lần nhìn thấy phố xá khoác áo tình nhân bằng những chiếc áo len đủ màu, đủ kiểu trong đêm Giáng Sinh, tôi lại nhớ đến đêm Giáng Sinh năm nào của ba tôi với bộ đồ len mà mẹ con tôi đã đan trong cái chòi tranh rách bươm của một gia đình. Những ấm lạnh tình người năm xưa đã vĩnh viễn ngự trị trong lòng chúng tôi - những người sống vì yêu thương nhau thật trọn vẹn dẫu phải lặn hụp trong nghèo nàn, đói khổ, mưa gió bên đời.

Những Sợi Len Mùa Đông của mẹ con chúng tôi đã trở thành những mũi đan mắc xích nhau thật chặt, chúng quyện lẫn nhau một cách đầm ấm, hài hòa. Bàn tay của mẹ tôi đã buông thỏng ở một nơi nào đó bên kia thế giới, nhưng trong tôi, muôn đời vẫn giữ mãi hình ảnh đôi bàn tay xương xẩu nhưng tràn đầy tình yêu đối với ba tôi của người.

Trong cái lạnh của những ngày tháng cuối năm như thế này, không biết chốn ấy mẹ có lạnh không? Có ai đan cho mẹ một chiếc áo ân tình như năm xưa mẹ đã đan cho ba không mẹ ?

Con nghĩ rằng, ba sẽ đến ngồi bên mộ mẹ và nói với mẹ rằng: Anh nhớ chiếc áo màu xám tro của em đan cho anh trong những năm anh ở tù … Trên di ảnh của ngôi mộ vẫn là nụ cười lúm đồng tiền của mẹ mà ba yêu mấy chục năm về trước.

Mùa Đông chỉ là cái lạnh của buốt giá bên ngoài nơi đây …..



Như Thương
UserPostedImage



Con Mua Nho  
#6175 Posted : Friday, December 28, 2018 1:10:04 PM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,075
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 315 times
Was thanked: 2936 time(s) in 1389 post(s)
UserPostedImage


Chuyện Tình Người Đan Áo
Tác giả: Trường Sa
Trình Bày: Quang Lê- Mai Thiên Vân




Có người con gái,
đông về đan áo ấm ra sa trường
Ước mơ không nhiều,
mong niềm vui bé đến phương trời xa
Ai đi trong giá lạnh
chẳng nghĩ chuyện người đan áo
Một vừng trăng xẻ bóng chia đôi
Áo đan chưa rồi,
lỡ mưa đông về giá lạnh người đi.

Mỗi mùa đông đến,
đem từng cơn gió rét run vai gầy
Nhớ ai âm thầm gom đầy
nhung nhớ viết lên thành thơ
Trong tâm tư áo dệt bằng
những giòng lệ yêu dấu
Tặng người yêu lạnh giá đêm thâu
Đã thương nhau rồi,
mấy ai không ngồi đan mộng từng đông.

Mùa đông ai đem áo gởi đi.
Mùa đông ai đang ước lời mặn nồng.
Lúc chim chiều về có đôi.
Để mưa gió về đừng lạnh lùng
Để em trong bao ngày xa cách,
đan mộng đẹp vào chiếc áo mùa đông
Cây lá âm thầm chờ mùa xuân thêm tươi
Lá rơi mấy mùa là mấy đông em chờ.

Nhớ mùa đông đến em ngồi
đan áo ấm ra sa trường
Áo tuy không dầy nhưng lòng
thêm ấm những khi hành quân
Cho em mơ có một chiều nắng
đẹp tình đất nước
Người về vui hạnh phúc tương lai
Áo đan xong rồi,
nhớ cho em gởi muôn vạn niềm thương.


UserPostedImage



Hoàng Nam  
#6176 Posted : Friday, December 28, 2018 1:14:06 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 4,554

Thanks: 773 times
Was thanked: 315 time(s) in 250 post(s)
UserPostedImage


Chiều mưa kỷ niệm


Dòng đời gió bão triền miên
Chập chờn kỷ niệm, muộn phiền mắt sâu
Nhớ nhung chất ngất phiến sầu
Con tim quặn thắt nỗi đau cách rời.

Lặng nhìn từng giọt mưa rơi
Nghe lòng khắc khoải, rã rời xác thân.
Lời thề tưởng mãi trăm năm
Vòng tay nhớ bước chân gần chiều mưa

Tháng ngày lặng lẽ thoi đưa
Chiều mưa kỷ niệm nhạt thưa bên trời!
Vần buồn khi ngắm mưa rơi
Vần thương kẻ đã khuất rời bến xưa.



HONG VU LAN NHI

Hoàng Nam  
#6177 Posted : Friday, December 28, 2018 1:47:52 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 4,554

Thanks: 773 times
Was thanked: 315 time(s) in 250 post(s)
QUÀ GIÁNG SINH


Tình cờ đọc lại được một câu chuyện dịch của tác giả O. Henry mà mình đã được đọc từ thời còn nhỏ. Thời đó mình còn tí xíu & đang ở Sài gòn, chắc cũng phải đâu đó trước năm 1975. Tới giờ đọc lại vẫn thấy câu chuyện của cặp vợ chồng trẻ trong chuyện thật cảm động & lãng mạn. Nếu bạn hỏi mình:

-"Giáng Sinh là gì thế?" thì câu trả lời của mình sẽ là:

-"Bạn hãy đọc câu chuyện này rồi sẽ câu trả lời..."



UserPostedImage


QUÀ GIÁNG SINH (O. Henry)



Một đồng tám mươi bảy xu ,đúng như vậy.Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày,ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.

Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa.Không hề có sự nhằm lẫn,chỉ có một đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.

Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.ở đó, trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở.

Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành phố New York.

Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy đó không phải là một công việc kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô. Tuy nhiên, cô rất hạnh phúc khi ôm 'Jim', James Dillingham Young, trong tay mỗi khi anh trở về.

Della đã ngừng khóc.Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ.

Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim, Jim của cô, một món qùa.Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa ,một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.

Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô sáng lên.

Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta. Thứ còn lại là mái tóc của Della.

Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng. Thật tuyệt đẹp, không khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô. Della cuộn tóc lên lại.Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát.

Della buớc chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước bảng hiệu 'Madame Eloise'.Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp,bà ta chẳng có một chút vẻ 'Eloise' nào cả.

Della cất tiếng hỏi:

-"Bà mua tóc tôi không?"

-"Tôi chuyên mua tóc mà", bà ta đáp và bảo: "hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của cô đi"

Suối tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống.

-"Hai mươi đồng' bà ta định giá", bàn tay nâng niu mái tóc óng ả.

"Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi" Della nói.

Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu trong niềm vui khôn tả. Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ.Đó là môt sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó.

Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.

Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm: 'mình có thể làm gì với nó đây?'. Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa. Tóc của cô bây giờ tòan những sợi quăn quăn khắp đầu. "Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ sinh ấy!". Cô tự nhủ :'Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?'

Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim.

Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo khoác mới.Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên.Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc:

-"Đừng nhìn em như thế ,anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói 'Giáng Sinh vui vẻ', em có một món quà rất hay cho anh này!"

-"Em đã cắt mất tóc rồi à?" Jim hỏi

-"Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em vẫn là em mà!" Della nói.

Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn:

-"Em nói là em đã bán tóc à?"

-"Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?"

Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn. Anh nói:

-"Anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy."

Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!

Della nâng niu món quà ,mắt tràn đầy hạnh phúc.

-"Tóc em sẽ chóng dài ra thôi Jim", nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi lấy.

-"Đẹp không anh? em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên, đưa nó cho em, Jim, hãy nhìn nó với sợi dây mới này"

Nhưng Jim không làm theo lời Della.Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cuời nói:

-"Della,hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu. Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em. Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu"

Một câu chuyện thật đẹp phải không bạn? Mình cầu chúc bạn một mùa Giáng Sinh an bình & đầy ý nghĩa nhé...


Don Ho
thanks 1 user thanked Hoàng Nam for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/28/2018(UTC)
TVV  
#6178 Posted : Friday, December 28, 2018 1:54:11 PM(UTC)
TVV

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/25/2012(UTC)
Posts: 47
Location: Paris

Thanks: 2 times
Was thanked: 33 time(s) in 12 post(s)
UserPostedImage


NHỚ GIÁNG SINH XƯA


Thêm lần nữa giáng sinh về đó nhỏ
Trời Huế buồn anh nhớ Giáng sinh xưa
Mấy mươi năm cuộc đời chia hai đứa
Có khi mô nhỏ một chút chạnh lòng

Huế vẫn rứa bên đời riêng lóng ngóng
Khi Giáng Sinh về anh nhớ nhỏ ơi
Nhớ mắt em nâu nhớ bàn chân đợi
Góc nhỏ giáo đường hai đứa bên nhau

Ngày nớ chừ xa mình anh đau đáu
Góc trời mô ai đưa nhỏ đi rồi
Tan lễ về một mình anh lạc lối
Huế mùa đông nhớ quá một bàn tay

Chuyện tình yêu bao năm rồi xa ngái
Tóc cũng sương theo nỗi nhớ vơi đầy
Còn chi mô giữa cuộc đời đưa đẩy
Mà răng lòng lạ rứa vẫn không quên

Giáng Sinh ni anh như thuyền không bến
Lạc giữa giòng Hương nhớ mãi bên tê
Nhỏ ở nơi mô biết kịp lần về
Anh gặp lại mùa Giáng Sinh xưa cũ



Trần Hồng Tâm

Edited by user Friday, December 28, 2018 1:55:56 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Con Mua Nho  
#6179 Posted : Friday, December 28, 2018 2:10:01 PM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,075
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 315 times
Was thanked: 2936 time(s) in 1389 post(s)
UserPostedImage


Đêm Thạch Bích


Đêm xõa tóc dịu dàng thục nữ
con dế mèn rúc rích gọi phên thưa
mẹ dỗ giấc đàn con nheo nhóc ngủ
võng đăm chiêu cha thắc thỏm đợi mùa...

Nụ gạo giấu mình nung lửa hạ
đọt bấc tàn heo hắt canh khuya
tiếng lụa thì thầm trong quãng tối
khúc khích reo lúc được gió bông đùa...

Mẹ gồng gánh cả hai đầu thương nhớ
đôi vai thon ẩn nét dịu hiền
tay con ấm bầu vú mềm nõn sữa
đem ngọt ngào vô giấc ngủ thần tiên...

Chõng tre giật mình than thở thân nan
đêm xương ruỗng nghe đau rần rật thế
tay mẹ nâng niu vỗ về con trẻ
tay nào còn điệu ấm khối tình riêng...

Con dế mèn ngúc ngắc đợi bên hiên
nghe hạnh phúc truyền dâng đây đó
đêm trở về đêm chập chồng hơi thở
gió lung liu đắp lụa thay người.



Phan Thanh Minh

UserPostedImage



thanks 1 user thanked Con Mua Nho for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/28/2018(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6180 Posted : Friday, December 28, 2018 3:45:10 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 515
Location: Deutschland

Thanks: 189 times
Was thanked: 420 time(s) in 276 post(s)


𝕄𝕦̛̀𝕟𝕘 𝕃𝕖̂̃ 𝔾𝕚𝕒́𝕟𝕘 𝕊𝕚𝕟𝕙
ℴ̛̉ 𝒱𝓊̃𝓃ℊ 𝒯𝒶̀𝓊 - ℬ𝒶̀ ℛ𝒾̣𝒶




UserPostedImage
Cây thông trước nhà thờ Vũng Tàu



Vũng Tàu & Bà Rịa năm nay mừng lễ Giáng Sinh rất trọng thể, hoành tráng. Đêm Noel đường phố nhộn nhịp, `ngựa xe như nước, áo quần như nêm´, nhất là khu vực nhà thờ Vũng Tàu và nhà thờ chính tòa Bà Rịa.


Mời `bấm chuột´ vào hình để xem phim phóng sự
UserPostedImage
Ông già Noel phát quà trong khuôn viên nhà thờ Vũng Tàu



UserPostedImage
Một hoạt cảnh trong đêm văn nghệ ở nhà thờ Vũng Tàu



UserPostedImage
Tạo dáng bên cây thông trên đường Nguyễ Du - Vũng Tàu



UserPostedImage
Cây thông ở nhà thờ chính tòa Bà Rịa




Users browsing this topic
Guest (3)
311 Pages«<307308309310311>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.