Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

643 Pages«<630631632633634>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Mắt Buồn  
#12621 Posted : Thursday, August 15, 2019 4:49:56 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,938

Thanks: 663 times
Was thanked: 566 time(s) in 406 post(s)

Cali, từ hang ổ tội phạm thành điểm du lịch hấp dẫn


Ian Neubauer

BBC Travel
15 tháng 8 2019

UserPostedImage

Chỉ 5% số người đến thăm Colombia ghé tới thành phố Cali

Vào năm 2016, chính phủ Colombia và phiến quân Farc ký thỏa thuận hòa bình lịch sử, chấm dứt nửa thế kỷ nội chiến và khai thông điểm nghẽn cho du lịch.

Gắn liền với bạo lực

Năm ngoái, hơn bốn triệu khách nước ngoài đã đến thăm Colombia, tăng từ chỉ 1,3 triệu người hồi một thập kỷ trước.

Trong khi các thành phố Bogota, Cartagena và Medellin đứng đầu danh sách đến thăm của hầu hết du khách, thì chỉ có một trong 20 người đến Santiago de Cali, hay gọi tắt là Cali, một thành phố sôi động, náo nhiệt với 2,7 triệu dân nằm ở thung lũng sông Cauca ở miền nam đất nước.

Cali hứng chịu hình ảnh xấu do cứ mãi bị khắc họa tiêu cực trong các tác phẩm hàng đầu của Hollywood như serie phim Narcos đình đám trên Netflix.

Trong thời thập niên 1980 và 1990, Cali là một trong những thành phố nguy hiểm nhất thế giới - hang ổ của ma túy, súng, bom và bạo lực, nơi quyền lực không nằm trong tay các quan chức chính phủ tham nhũng mà nằm trong tay anh em Rodriguez, những kẻ sáng lập Băng đảng Cali, một trong những tập đoàn tội phạm hùng mạnh nhất trong lịch sử.

Nhưng anh em nhà Rodríguez bị nhốt trong các nhà tù Mỹ và Cali thì đang thay da đổi thịt.

Tội phạm tuy vẫn còn là một vấn đề nhưng đã giảm dần do các giải pháp dựa trên dữ liệu - như cấm mang súng trong ngày nhận lương và thắt chặt luật về sử dụng rượu bia đêm khuya - vốn coi bạo lực là vấn đề cho sức khỏe cộng đồng.

UserPostedImage

Từ Cristo Rey, bạn có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố Cali và Thung lũng Cauca

Trong những năm từ 1993 đến 2018, tỷ lệ giết người của thành phố đã giảm 82%, theo Apolitical, nguồn dữ liệu trực tuyến dành cho công chức.

Thủ đô salsa

Là thành phố duy nhất ở Colombia có bờ biển ở Thái Bình Dương (thông qua Buenaventura, một thị trấn cảng nằm cách 115 km về phía tây bắc), Cali có lịch sử đặc biệt.

Những người dân 'mất nước' ở một ngôi làng Kashmir

Nơi cuộc sống 'mọi thứ đều tốt' ở Ấn Độ

Mảnh đất Mỹ vĩnh viễn thuộc về Anh

Bắt đầu từ Thế kỷ 16, những chủ buôn nô lệ Tây Ban Nha đã đưa hàng chục ngàn người châu Phi qua cảng Buenaventura tới làm việc trong các đồn điền mía rộng lớn xung quanh Cali - biến nó thành thủ phủ của người Latin gốc Phi ở Colombia và làm thay đổi văn hóa của thành phố.

Trong thời thập niên 1960 và 70, các thủy thủ cập bến Buenaventura mang theo các đĩa hát mang phong cách âm nhạc mới từ New York vốn rất dễ lan truyền và pha trộn nhịp điệu và phong cách Mambo của Cuba và Puerto Rico: điệu salsa.

Ngày nay, Cali tự xưng là thủ đô salsa của thế giới, với cách đẩy nhịp đặc trưng được gọi là salsa caleña vang lên từ các quán bar, các cửa hàng ở góc phố và các trường dạy nhảy khắp thành phố.

Cộng thêm thời tiết mùa hè quanh năm, những con đường núi dữ dằn để đạp xe, những món ăn ngon của người Colombia gốc Phi và những người dân nồng hậu, ấm áp, và bạn sẽ thấy tại sao Cali là thành phố tuyệt vời nhất của Colombia để quay trở lại.

"Cali es Cali señoras, señores. Lo demás es loma [Cali là Cali, thưa quý ông quý bà. Những chỗ còn lại không là gì cả]," ban nhạc salsa Colombia có tên là Bucko Niche hát.

Bạn nghĩ mình có thể nhảy?

Có hơn 200 trường dạy salsa đã đăng ký ở Cali. Các trường lâu đời nhất nằm ở trung tâm thành phố, mặc dù người nước ngoài có xu hướng bị hút về các trường múa ở San Antonio, một quận lịch sử nằm trên đỉnh đồi với những con đường lát đá cuội được cải tạo thành nơi trú ẩn của những người theo trào lưu ở Cali.

Nằm trước Nhà thờ San Antonio sơn trắng gần 300 năm tuổi và công viên nơi những người hát rong trình diễn những điệu salsa cổ điển vào lúc chập tối, Arrebato Caleño là một trong những trường dạy salsa nổi tiếng nhất trong khu vực.

UserPostedImage

"Mặc dù chúng tôi không phát minh ra salsa ở Cali, nhưng chúng tôi đã chiếm hữu nó và bắt đầu một phong cách rất nhanh - nhanh nhất trên thế giới," ông Nhora Alejandra Tomar, người sáng lập trường, nói.

"Huyền thoại kể rằng mọi việc bắt đầu khi một DJ đang chơi ở hộp đêm và máy hát bị lỗi và chơi nhạc quá nhanh. Nhưng thay vì dừng lại, mọi người thấy thích và bắt đầu nhảy mỗi lúc mỗi nhanh hơn. "

Tomar nói rằng khách du lịch khiêu vũ đã tìm đến Cali để khám phá salsa trong nhiều thập kỷ.

Nhưng số lượng họ đã tăng vọt kể từ khi có thỏa thuận hòa bình và đạt đỉnh điểm trong suốt sự kiện salsa hàng năm lớn nhất của thành phố: Lễ hội Salsa Thế giới vào tháng 9 và Hội chợ Cali vào tháng 12, khi hàng ngàn vũ công vận trang phục bóng bẩy tràn ra đường phố, và các buổi hòa nhạc trực tiếp có sự góp mặt của Grupo Niche và một số ban nhạc salsa hay nhất ở Colombia khiến đám đông khán giả say mê từ mặt trời lặn đến khi mặt trời mọc từ ngày Giáng sinh cho đến đêm giao thừa.

Trẻ già đều mê

Mặc dù có tốc độ nhanh đến chóng mặt, Tomar nói, nhưng salsa caleña không khó học.

"Tuy nhiên, nó rất dễ gây nghiện," cô nói. "Tôi không thể nói hết biết bao nhiêu câu chuyện tôi đã nghe từ những khách du lịch đến Cali trong vài ngày để học salsa nhưng cuối cùng ở lại hàng tháng trời hoặc nhiều năm liền, hoặc kết hôn với một người dân địa phương và ở lại đây luôn."

Khi các lớp học nhóm tại Arrebato Caleño sắp sửa kết thúc buổi tối, các học viên thường tập hợp lại trong các nhà hàng nhỏ hoặc các quán bia ở San Antonio, hoặc đi cùng taxi đến Juanchito, một quận salsa ở phía đông thành phố với đầy những quán bar, các câu lạc bộ đêm và vũ trường.

Tuổi tác không phải là trở ngại để nhảy salsa ở Cali. Ở phía bắc trung tâm thành phố, Viejoteca Pardo Llada là một trong nhiều vũ trường dành cho người lớn tuổi ở Cali, nơi những người già quẩy lên trong những điệu vũ hay nhất của họ vào Chủ nhật để xé toang sàn nhảy.

Hoặc để tìm một phong cách nhảy hoàn toàn khác, hãy đến Loma de la Cruz, một công viên trên đỉnh đồi ở San Antonio nơi các vũ công dân gian mời công chúng tham gia cùng họ trong các điệu nhảy nhóm bản địa vào tối thứ Năm.

Không chỉ có cơm, gà và đậu

Hậu duệ của các nô lệ ở Cali đã phát triển các kỹ năng nấu ăn độc đáo và những phong cách ẩm thực đã sản sinh ra một số trong những món ăn nhiều màu sắc nhất của Colombia: kẹo làm từ mật mía; pudding gạo; khoai tây nhồi; món súp thịt, chuối thịnh soạn; và các món ăn đãi tiệc như cazuela, súp hải sản với nhiều rau mùi, tỏi, hạt tiêu, cà chua, hành tây, kem và phô mai nướng trên cùng, ăn kèm với 'cơm nước dừa' (cơm nấu với nước cốt dừa).

UserPostedImage

Cali là nơi có những phong cách ẩm thực phong phú nhất Colombia

"Rất nhiều người đến Colombia nói rằng tất cả những gì họ ăn là thịt gà, đậu và gạo," ông Neils Nieman, một người Hà Lan sống ở Cali từ năm 2011 và là người sáng lập của món tour Callejeros, nói.

"Nhưng ở Cali thức ăn thì rất lạ lẫm vì bị ảnh hưởng bởi nhiều địa phương khác nhau. Bởi vì chúng tôi ở gần Thái Bình Dương, chúng tôi có rất nhiều hải sản tươi sống, nhưng chúng tôi cũng ở gần các ngọn núi nên chúng tôi có được các loại thảo mộc đặc biệt và trái cây nhiệt đới. Sau đó, bạn ném vào phong cách nấu ăn châu Phi từ những người nô lệ, v.v... và bạn có được sự pha trộn tuyệt vời của các hương vị mà không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác ở Colombia."

Các tour du lịch của Nieman bắt đầu ở San Antonio và đầu tiên là đi đến một quán bia tươi để ăn thử bánh empanadas, bánh nướng hình tam giác được tìm thấy trên khắp Colombia và Mỹ Latin có thể được nhồi từ bất cứ thứ gì từ trứng, giăm bông, dứa cho đến cơm và thịt gà, và đặc biệt là thịt bò xay và khoai tây.

"Bánh empanadas ở Cali luôn có hai thành phần chính: khoai tây và thịt bò," Nieman nói. "Và bánh luôn được chiên chứ không bao giờ nướng như ở Bolivia hay Chile."

Thức ăn đường phố đa dạng

Từ San Antonio, cả nhóm đi bộ về phía nam qua trung tâm thành phố trong khi nếm thử một loạt những món ăn đường phố ngon tuyệt, bắt đầu với món xoài trộn gỏi (ceviche).

Ở những nơi khác của Colombia, người ta để chanh và muối lên món gỏi xoài sống này. Nhưng ở Cali, người bán hàng rong Kevin Valencia-Campaz đã có được một lượng khách hàng sùng bái bằng cách thêm hạt tiêu, quế và nhỏ sữa cô đặc chảy xuống.

"Tôi đạp xe hai giờ từ làng của tôi đến Cali mỗi ngày, ngay cả khi trời mưa, bởi vì nhiều khách hàng mua hàng của tôi mỗi ngày," Valencia Valencia-Campaz nói. "Nếu tôi không đi bán dù chỉ một ngày, họ sẽ rất thất vọng."

Hành trình hương vị lên đến đỉnh điểm tại La Alameda, chợ trung tâm nhiều màu sắc của Cali, nơi du khách nếm thử các món ăn địa phương như lechona, thịt lợn quay nhồi với cơm, hành, khoai tây, đậu Hà Lan và gia vị; fritanga, một loại đồ xào có lòng heo, cá da trơn, xúc xích cay, dồi huyết và da heo; tamales, loại bánh được gói bằng lá chuối bên trong có thịt hấp, khoai tây và sắn; gelatina de pata, một loại kẹo làm từ mía thô, sữa và kẹo dẻo; và, để kết thúc, một tách cà phê Colombia đậm đà.

UserPostedImage

Cách nấu ăn ở Cali dùng đến rất nhiều hải sản tươi và hoa quả nhiệt đới, do thành phố nằm ở vị trí 'đắc địa' vừa gần biển vừa gần núi

"Năm năm trước, nếu chúng tôi đi bộ từ San Antonio đến khu chợ này, thì có lẽ giờ này chúng tôi đã bị cướp rồi," Nieman nói. "Việc bây giờ chúng tôi có thể làm điều đó mà không gặp phải bất kỳ cảm giác xấu nào là một ví dụ rất hay cho thấy mức độ an ninh công cộng đã được cải thiện ở Cali trong một thời gian ngắn như vậy."

Ở ngưỡng cửa thiên nhiên

Cali đẹp nhất vào đầu buổi tối khi những cơn gió từ Thái Bình Dương thổi bay cái nóng ngột ngạt trong ngày và vỉa hè sôi động với người đi dạo.

"Vào thời điểm này, Cali có năng lượng rất khác biệt," ông Benjamin Mariotte thuộc hãng tour xe đạp 'Escape from Cali' nói. "Người dân đi làm về, giao tiếp với nhau, ghé quán bar và ăn uống trên đường phố. Mọi người đều vui sướng hơn, vì vậy nó thời gian tốt nhất để khám phá thành phố."

UserPostedImage

Benjamin Mariotte, người Pháp, khuyên là ta nên khám phá Cali bằng xe đạp vào lúc trời chập tối

Mỗi buổi tối vào lúc 18:00, Mariotte gặp du khách tại Magic Garden House ở San Antonio để có các chuyến tham quan thành phố ban đêm bằng xe đạp.

Giống như hầu hết mọi thứ ở Cali, các tour du lịch không mắc lắm - chỉ 30.000 peso Colombia (7,5 bảng Anh). Họ đến Barrio Granada, một khu ăn uống và khu giải trí đêm khuya cao cấp; Bảo tàng La Tertulia, một tòa nhà lập thể góc cạnh có chứa một trong những bộ sưu tập nghệ thuật hiện đại lớn nhất của Colombia; chợ nghệ nhân tại Loma de la Cruz; và Cat Park, triển lãm thường trực ven sông gồm 16 bức tượng mèo kỳ quặc ở bờ bắc sông Cali.

Ở phía bên kia sông là El Bulevar De Río, vùng đất bằng phẳng thân thiện với xe đạp tương đối mới với hàng dãy các quán cà phê và quán bar.

Các tay lái cũng băng qua Caliwood, một bảo tàng tư nhân trình bày bằng cách nào mà phim ảnh và máy chiếu được chuyển đến Cali vào cuối những năm 1800 đã giúp khai sinh ngành công nghiệp điện ảnh của thành phố.

Nếu muốn có trải nghiệm đạp xe 'ngầu' hơn, hãy tham gia cùng hàng trăm người dân Cali vào buổi chiều muộn hành trình lên núi ì ạch dài 9km từ San Antonio đến Cristo Rey, một bức tượng Chúa Jesus cao 26m trên một đỉnh đồi phía tây thành phố.

"Người dân ở Cali rất cuồng xe đạp," anh Hugo Ramírez, một kế toán viên vốn lái xe đến Cristo Rey mỗi ngày sau giờ làm việc, nói.

Tuyến đường dốc, quanh co với chủ yếu là nhiều chỗ lên xuống dốc trong suốt một giờ, nhưng quang cảnh là đáng để bỏ công sức.

Từ trên đỉnh bạn có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố và Thung lũng Cauca, và hành lang đường bộ dẫn xuyên qua Dãy Andes đến Buenaventura và Thái Bình Dương.

"Đó là điều giữ tôi ở lại Cali - sự gần gũi với thiên nhiên," Mariotte nói. "Chỉ cần đạp xe 10 hoặc 20 phút từ trung tâm thành phố là đã vi vu ở dãy núi lớn nhất thế giới rồi."

Edited by user Thursday, August 15, 2019 4:54:22 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#12622 Posted : Friday, August 16, 2019 5:36:31 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,938

Thanks: 663 times
Was thanked: 566 time(s) in 406 post(s)

Nên làm gì khi hãng bảo hiểm từ chối trả tiền chữa bệnh?


Bernard J. Wolfson/California Healthline
August 16, 2019

UserPostedImage

Anthem Blue Cross, một trong những hãng bảo hiểm sức khỏe lớn của Hoa Kỳ. (Hình: Getty Images)

Đa số bệnh nhân thường không tranh cãi hay kháng cáo khi hãng bảo hiểm sức khỏe từ chối trả tiền điều trị hay tiền thuốc, nhưng họ nên làm. Thường thì bệnh nhân, tức khách hàng, thắng khoảng một nửa trong số vụ kháng cáo. Các thủ tục có thể làm ta điên đầu, nhưng có cách để chuẩn bị và được giúp đỡ.

Có khi nào bạn đến quầy trả tiền ở nhà thuốc và được thông báo phải trả vài trăm đô la cho toa thuốc, thay vì $25 “tiền copay” như thường lệ, vì bảo hiểm của bạn không chịu trả tiền? Hoặc, bạn nhận được một phiếu đòi tiền xét nghiệm làm đau đầu vì hãng bảo hiểm cho rằng thử nghiệm đó không cần thiết?

Đa số dân chúng có trải nghiệm đó, nhưng chỉ một số nhỏ kháng cáo. Thí dụ trong năm 2017, những người có chương trình bảo hiểm qua “Affordable Care Act” của liên bang kháng cáo dưới (ít hơn) một nửa của 1% các khiếu nại y tế bị từ chối, theo một phân tích của Kaiser Family Foundation.

Nếu kháng cáo, cơ may được hãng bảo hiểm sức khỏe thay đổi quyết định nhiều hơn bạn tưởng. “Khoảng một nửa số kháng cáo nghiêng phần thắng về phía khách hàng,” theo bà Cheryl Fish-Parcham, giám đốc Families USA, một nhóm ủng hộ chăm sóc sức khỏe bệnh nhân.

Thật ra không phải dễ. Được các hãng bảo hiểm trả lời “chấp thuận” có thể rất gian nan, và bạn có thể cần được giúp đỡ từ bạn bè, gia đình, bác sĩ, cố vấn bảo hiểm, và cả những hội đoàn trợ giúp pháp luật.

Tại California, chương trình chăm sóc sức khỏe đúng ra phải giúp điều hợp thủ tục kháng cáo. Khi họ từ chối trả tiền, họ phải thông báo cho hội viên bằng văn bản làm cách nào để kháng cáo. Và khi họ nhận được kháng cáo của hội viên, họ phải chính thức trả lời bằng thư rằng họ đã nhận được, từ đó sẽ có một loạt những bước kế tiếp để giải quyết tranh chấp.

Không may, hãng bảo hiểm không phải lúc nào cũng tuân theo những đòi hỏi này.

Tháng vừa qua, Cơ Quan Chăm Sóc Sức Khỏe (Department of Managed Health Care) phạt hãng bảo hiểm sức khỏe Anthem Blue Cross $2.8 triệu để trả cho hơn 200 khiếu nại và vi phạm kháng cáo.

Trong vài trường hợp, Anthem xếp những kháng cáo vào loại “yêu cầu” có nghĩa là hội viên không có được những thông tin cần thiết về quyền lợi kháng cáo của họ, theo Shelley Rouillard, giám đốc cơ quan.

Mike Bowman, phát ngôn của Anthem Blue Cross, nói rằng hãng “đang có những sửa đổi quan trọng trong thủ tục kháng cáo và khiếu nại.”

Rouillard nói Anthem bị khiếu nại và vi phạm kháng cáo nhiều hơn những hãng bảo hiểm khác, nhưng “điều này xảy ra với tất cả mọi hãng.”

Bất kể có bảo hiểm loại nào, bạn có thể làm nhiều việc để chuẩn bị ngay cả trước khi bạn khiếu nại.

Để bắt đầu, hãy gom góp giấy tờ. Bạn cần hồ sơ bệnh án được cập nhật, cũng như tất cả những trao đổi với bác sĩ và hãng bảo hiểm sức khỏe, cùng những giấy tờ gì có thể giúp cho trường hợp của bạn.

“Đừng làm gì qua điện thoại. Làm mọi việc bằng thư. Bạn cần có chứng từ bằng văn bản,” theo Maria Binchet, qua lời khuyên khôn ngoan mà bà mất nhiều công sức để vượt qua khó khăn.

Bà Binchet ở Napa County, bị một bệnh hiếm thấy có thể gây tàn phế là bệnh viêm não tủy sống, hay “hội chứng mệt mỏi mãn tính” (myalgic encephalomyelitis/chronic fatigue syndrome).

Bà nói tất cả bác sĩ trong mạng lưới bảo hiểm Medicare HMO của bà không có chuyên môn về bệnh này, bà nhờ giới thiệu đến những chuyên gia ngoài luồng nhiều lần trong suốt 22 năm. Lần nào cũng bị bảo hiểm từ chối và bà đã kháng cáo chín lần. Sau mỗi lần kháng cáo, bảo hiểm đồng ý cho bà gặp chuyên gia một lần – nhưng chuyên gia đó không nhận bệnh nhân mới.

“Bạn phải bền chí và kiên cường,” bà Binchet nói.

Binchet cũng khuyên nên yêu cầu dịch vụ khách hàng cung cấp những ghi chép chưa được sửa chữa của bảo hiểm về trường hợp của bạn. Những ghi chép này có thể giúp khẳng định trường hợp của bạn đã được cứu xét rộng rãi ra sao, ai quyết định và người đó có đủ thẩm quyền y khoa hay không.

Một bức thư hay một cuộc gọi cho bảo hiểm từ bác sĩ của bạn có thể là một hỗ trợ đáng giá. “Rất quan trọng bạn có thêm ai đó có thể nói về bằng chứng y khoa, vì đó thật sự là tất cả,” bà Cheryl Fish-Parcham, giám đốc Families USA, nói.

Khi giấy tờ đã sẵn sàng, đầu tiên bạn phải kháng cáo với bảo hiểm. Với đa số bảo hiểm tư, hạn kháng cáo là 180 ngày sau khi bị từ chối chữa trị. Bảo hiểm sau đó cũng có thời hạn – thường là 30 ngày – để đưa ra quyết định mới. Nếu họ giữ nguyên quyết định lúc đầu hoặc bị quá hạn, bạn có thể đưa sự việc ra cơ quan có trách nhiệm quản lý chương trình trong vòng 180 ngày. Nếu sức khỏe của bạn bị nguy hiểm, thông thường bạn có thể được trả lời trong vài ngày thay vì nhiều tuần.

Không may, nhiều chương trình có những cơ quan quản lý khác nhau, với những thủ tục kháng cáo khác nhau.

Phần lớn cư dân California có bảo hiểm do “Department of Managed Health Care” quản lý, nhưng nhiều triệu người khác có chương trình do những cơ quan khác của tiểu bang quản lý, chẳng hạn như California Department of Insurance hoặc chính phủ liên bang.

Tuy nhiên, nơi bắt đầu tốt nhất là Department of Managed Health Care (số điện thoại 888-466-2219 hoăc HealthHelp.ca.gov). Ngay cả khi họ không phải là cơ quan quản lý của chương trình của bạn, họ có thể hướng dẫn bạn đến đúng chỗ, Rouillard nói.

Nếu bạn là một trong 26 triệu người dân California có chương trình do bộ quản lý, bạn có thể yêu cầu trường hợp của mình được duyệt xét lại qua chuyên gia y khoa ngoài luồng nếu kháng cáo của bạn bị từ chối hay tới hạn mà không được trả lời.

Những duyệt xét y khoa độc lập này được dùng vào những trường hợp mà chương trình bảo hiểm nghĩ là không cần thiết hay từ chối trả tiền vì điều trị còn trong vòng thử nghiệm – hay không trả tiền cho dịch vụ chữa trị cấp cứu sau khi việc đã rồi.

Bạn có thể tìm kiếm những quyết định trong quá khứ cho trường hợp tương tự của bạn trên trang mạng https://wpso.dmhc.ca.gov/imr/ Dựa theo ngôn từ tóm tắt những quyết định đó, có thể giúp bạn tranh luận về trường hợp của mình.

Bạn cũng có thể yêu cầu xin duyệt xét y khoa độc lâp qua California Department of Insurance (800-927-4357).

Nếu bạn là một trong 5.5 triệu người California trong kế hoạch sử dụng lao động do liên bang quy định, cơ quan quản lý của bạn là Cục Quản Lý An Ninh Quyền Lợi Nhân Viên của Bộ Lao Động Hoa Kỳ (U.S. Department of Labor’s Employee Benefits Security Administration). (Điện thoại: 866-444-3272 hoặc www.askebsa.dol.gov).

Nếu bạn gặp khó khăn trong các thủ tục này, vẫn có nhiều hội đoàn có thể giúp đỡ. Một trong những hội đoàn là Health Consumer Alliance (888-804-3536) hoặc www.healthconsumer.org) có thể trợ giúp những người có chương trình bảo hiểm công hay tư. Họ tư vấn miễn phí, có thể giúp bạn sắp xếp giấy tờ theo thứ tự và cung cấp dịch vụ pháp luật.

Người có Medicare có thể được trợ giúp miễn phí từ Health Insurance Counseling and Advocacy Program (800-434-0222 hoặc cahealthadvocates.org/hicap/).

(*) Bài do California Healthline, một chương trình xã luận độc lập, xuất bản.
hongvulannhi  
#12623 Posted : Friday, August 16, 2019 1:38:12 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,040

Thanks: 2453 times
Was thanked: 5271 time(s) in 3527 post(s)

ĐTC Phanxicô: Chân đi trên đất nhưng lòng hướng về trời


8/12/2019 10:48:08 AM

Lúc 12 giờ trưa Chúa Nhật, 11/8, Đức Thánh Cha Phanxicô, từ cửa sổ Điện Tông Toà, đã cùng đọc kinh Truyền Tin với các tín hữu hành hương hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô. Trước khi đọc Kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha có một bài huấn dụ ngắn về bài Tin Mừng của Chúa Nhật 29 thường niên về sự sẵn sàng và tỉnh thức.

UserPostedImage

Bài huấn dụ của Đức Thánh Cha:

Chào buổi sáng anh chị em!

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay (x. Lc 12,32-48), Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ luôn tỉnh thức. Vì sao? Vì để đón lấy bước đi của Thiên Chúa trong cuộc đời mình, bởi vì Chúa tiếp tục bước qua cuộc đời chúng ta. Và Ngài đã chỉ ra những cách để sống được sự tỉnh thức này: “Anh em hãy sẵn sàng, hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn” (câu 35). Trước hết, “thắt lưng cho gọn”, một hình ảnh gợi nên thái độ của người hành hương, sẵn sàng lên đường. Không bén rễ nơi ngôi nhà thoải mái và an toàn, nhưng từ bỏ chính mình và mở ra bằng sự giản đơn và tin tưởng vào bước đi của Thiên Chúa trong cuộc đời chúng ta, vào ý của Thiên Chúa, Đấng hướng dẫn chúng ta đến bước tiếp theo. Thiên Chúa luôn bước đi với chúng ta và nhiều lần Ngài cầm tay đồng hành với chúng ta, để hướng dẫn chúng ta, để chúng ta không lạc lối trên bước đường khó khăn này.

Thật vậy, những người tin vào Thiên Chúa biết rõ rằng đời sống đức tin không phải là một điều gì đó tĩnh tại, mà là năng động! Sống là tin: đó là một hành trình liên tục, để hướng tới những chặng đường luôn luôn mới mà chính Chúa chỉ ra từng ngày. Bởi vì Ngài là Thiên Chúa của sự ngạc nhiên, Thiên Chúa của sự mới mẻ, mới mẻ thật sự.

Và sau đó, sau khi “thắt lưng cho gọn”, chúng ta được mời gọi “thắp đèn cho sẵn” để có thể làm sáng lên bóng tối của đêm đen. Chúng ta được mời gọi, nghĩa là sống một đức tin đích thực và trưởng thành, có khả năng soi sáng nhiều “đêm tối” của cuộc đời. Chúng ta biết rằng tất cả chúng ta đều có những thời gian đêm tối thiêng liêng. Ngọn đèn đức tin đòi hỏi phải được nuôi dưỡng liên tục, bằng sự gặp gỡ trái tim nối trái tim với Chúa Giêsu khi cầu nguyện và lắng nghe Lời Ngài.

Tôi lặp lại điều tôi nói nhiều lần, đó là anh chị em hãy luôn mang theo một cuốn Phúc Âm nhỏ trong túi để đọc. Đó là cách để gặp Chúa Giêsu với Lời của Ngài.

Chiếc đèn gặp gỡ Chúa Giêsu và Lời của Ngài này được giao cho chúng ta vì lợi ích của tất cả mọi người: do đó, không ai có thể nhẹ nhàng rút lui vào sự chắc chắn của sự ơn cứu độ chính mình, mà không quan tâm đến người khác. Đức tin đích thực mở con tim chúng ta với người khác và làm cho chúng ta hướng tới hiệp thông cụ thể với anh em chúng ta, đặc biệt là những người cần kíp.

Sau đó, Chúa Giêsu, để cho chúng ta hiểu thái độ này, đã kể câu chuyện dụ ngôn về những người đầy tớ chờ đợi chủ đi ăn cưới về (c. 36-40). Ngài trình bày một khía cạnh khác của tỉnh thức: sẵn sàng cho cuộc gặp gỡ cuối cùng và dứt khoát với Chúa. Mỗi người chúng ta sẽ gặp. Mỗi người có một ngày gặp gỡ nhất định. Chúa nói: “Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức thì thật là phúc cho họ… Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy, thì phúc cho họ.” (cc. 37-38). Với những lời này, Chúa nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống là một hành trình hướng về sự sống đời đời; do đó, chúng ta được mời gọi làm cho tất cả các tài năng mà chúng ta có trổ sinh hoa trái, mà không bao giờ quên rằng “chúng ta không có thành trì bền vững ở đây, nhưng chúng ta tìm kiếm thành trì tương lai” (Dt 13,14). Trong viễn cảnh này, mọi khoảnh khắc đều trở nên quý giá, vì vậy cần phải sống và hành động trên trái đất này trong khi lòng vẫn khắc khỏi hướng về trời: chân thì đặt ở đất, đi trên đất, làm việc ở đất, làm điều tốt ở đất, nhưng lòng hướng về trời.

Chúng ta không thể thực sự hiểu niềm vui cao cả này thế nào, nhưng Chúa Giêsu giúp chúng ta thấy được qua sự tương đồng của người chủ khi thấy đầy tớ vẫn tỉnh thức khi ông trở về, “chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ” (c. 37). Do đó, niềm vui vĩnh cửu của thiên đàng được thể hiện thế này: tình thế sẽ đảo ngược, và những tôi tớ, nghĩa là chúng ta, sẽ không còn phục vụ Thiên Chúa, nhưng chính Thiên Chúa sẽ tự đặt mình phục vụ chúng ta. Suy nghĩ về cuộc gặp gỡ cuối cùng với Chúa Cha, Đấng giàu lòng thương xót, mang lại cho chúng ta niềm hy vọng và giúp chúng ta dấn thân không ngừng nhằm thánh hóa chúng ta và xây dựng một thế giới công bằng và huynh đệ hơn.

Xin Đức Trinh Nữ Maria cầu nguyện cho chúng ta trong hành trình này.

Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC nhắn nhủ các tín hữu diện diện tại quảng trường thánh Phêrô với những lời sau đây:

Ngày mai đánh dấu kỷ niệm 70 năm Công ước Geneva liên quan các công cụ pháp lý quốc tế quan trọng áp đặt các giới hạn trong việc sử dụng vũ lực, nhằm bảo vệ thường dân và tù nhân trong thời chiến. Ước mong việc lặp lại này làm cho các quốc gia ngày càng thêm nhận thức được nhu cầu không thể thiếu trong việc bảo vệ tính mạng và nhân phẩm của các nạn nhân trong các cuộc xung đột vũ trang. Tất cả đều được yêu cầu tuân thủ các giới hạn được áp đặt bởi luật nhân đạo quốc tế, bảo vệ thường dân không vũ trang và các cơ sở dân sự, đặc biệt là bệnh viện, trường học, nơi thờ phượng, trại tị nạn. Và đừng quên rằng chiến tranh và khủng bố luôn là một mất mát nghiêm trọng đối với toàn nhân loại. Đây là một thất bại thảm hại của nhân loại.

Văn Yên, SJ
(VaticanNews 11.08.2019)

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#12624 Posted : Friday, August 16, 2019 1:46:35 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,040

Thanks: 2453 times
Was thanked: 5271 time(s) in 3527 post(s)

Hãy trở nên như trẻ nhỏ


8/16/2019 6:07:23 PM

17/08 X Thứ Bảy Tuần XIX Thường Niên. (Tr) Lễ Đức Mẹ ngày thứ bảy. (Gs 24,14-29; Mt 19,13-15.)


UserPostedImage

Chúa Giêsu nói: “Cứ để trẻ em đến với Thầy đừng ngăn cản chúng vì Nước Trời thuộc về những ai giống như chúng” (Mt 19,14).

Trẻ con được Chúa Giêsu yêu thương và đưa ra làm mẫu mực cho những ai muốn bước vào Nước Trời: “Nếu các con không hóa nên trẻ nhỏ, các con không được vào Nước Trời." "Ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ, đó là kẻ lớn nhất trong Nước Trời.” Tinh thần tu đức trẻ thơ là đơn sơ, phó thác, không cậy dựa vào sức riêng, nhưng đặt trọn tin tưởng vào Chúa.

Người Do Thái coi khinh trẻ nhỏ, vì chúng chưa đến hội đường để học cho nên chưa biết Luật Môisê. Trong chuyện này, các môn đệ cũng theo quan niệm khinh thường trẻ nhỏ như thế, cho nên khi người ta đem chúng đến với Chúa Giêsu thì các ông đuổi. Đó là thái độ khai trừ.

Các tông đồ la rầy các trẻ em đang khi Chúa Giêsu giảng dạy dân chúng có lẽ do chúng đùa nghịch, hò la, nói năng gây ồn ào làm mất bầu khí trang nghiêm. Trẻ em thường rất vô tư, đơn sơ, hồn nhiên, ngay thẳng và không hề tính toán. Tận dụng cơ hội ấy, Chúa Giêsu mời gọi mọi người hãy trở nên giống trẻ thơ. Chúa không đòi người lớn trở lại làm trẻ em vì đó là điều bất khả kháng nhưng mời gọi họ mang lấy tinh thần đơn sơ, hiền lành, tín thác như trẻ em. Chúng ta còn có thể học đòi nơi các trẻ em một điều khác nữa: luôn tìm đặt câu hỏi khi không hiểu.

Một đứa trẻ thường nêu vấn đề của em cho cha mẹ, anh chị và những người lớn hơn mà chúng tin là biết được câu trả lời. Trong cuộc sống, tại sao chúng ta lại không hỏi Chúa về những gì đang xảy đến cho bản thân và những người xung quanh? Thiên Chúa là “Đấng thấu suốt những gì kín đáo” (Mt 6, 4) chắc chắn sẽ cho chúng ta câu trả lời thoả đáng. Điều quan trọng là chúng ta có đủ can đảm, tự tin và sẵn sàng vâng nghe điều Chúa chỉ dạy.

Ngài nói thẳng: “Hãy để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng. ”Đến với Thầy Giêsu là quyền lợi của mọi trẻ em, người lớn không được phép xâm phạm. Ngài đưa ra lý do khiến các môn đệ phải tôn trọng trẻ em: “vì Nước Trời là của những ai giống như chúng” (c. 14).

Như thế trẻ em, tuy không có chỗ cao trong xã hội, nhưng lại có chỗ vững chãi trong Nước Trời. Trẻ em có chỗ vì chúng hồn nhiên sống lệ thuộc vào cha mẹ, và đón nhận mọi sự từ người khác với lòng biết ơn. Những người lớn muốn vào Nước Trời phải nên giống chúng. Đây là một tiến trình khó khăn và lâu dài, vì người lớn phải quay lại, phải hoán cải để trở nên đơn sơ như trẻ thơ, phải tự hạ mình xuống, bỏ đi những tự hào, tự mãn về mình (Mt 18, 3-4). mở lòng đón lấy Nước Trời như quà tặng nhưng không. Như thế trẻ thơ lại là mẫu mực cho các môn đệ của Thầy Giêsu. Nước Trời dành cho trẻ thơ và những ai trở nên giống chúng.

Chúa Giêsu không đồng ý với thái độ khai trừ đó. Ngài bảo: “Cứ để trẻ em đến với Thầy và đừng ngăn cấm chúng.” Trẻ nhỏ và những người giống như chúng được Chúa đề cao không phải vì chúng khờ dại hay yếu ớt mà vì 2 lý do:

Chúng bị xã hội "khai trừ.” Mà ai bị người đời khai trừ thì Thiên Chúa lại che chở.

Chúng ngoan ngoãn lệ thuộc và tín nhiệm người lớn: trẻ nhỏ dễ nghe, dễ vâng lời. Hai điểm này khiến chúng trở thành những “người nghèo” được Thiên Chúa ưu ái.

Tin Mừng mà Giáo Hội cho chúng ta nghe hôm nay đề cập đến trẻ nhỏ trong một hoàn cảnh khác, với những Lời của Chúa Giêsu: “Cứ để trẻ nhỏ đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì những ai giống như chúng mới được vào Nước Trời.” Người ta dẫn các trẻ em đến với Chúa Giêsu để Ngài đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Đặt tay và cầu nguyện cho một người là nghi thức tôn giáo quen thuộc trong Do Thái giáo thời Chúa Giêsu. Những vị lãnh đạo tôn giáo và các Rabbi thường đặt tay và cầu nguyện cho những ai đến xin được chúc lành, họ cũng đặt tay trên trẻ nhỏ và cầu nguyện cho chúng, mặc dù do phong tục người Do Thái thời đó, những trẻ nhỏ không có địa vị, không có giá trị gì, chỉ khi nào trẻ đến tuổi 12, nó mới được nhìn nhận có chỗ đứng trong cộng đoàn. Các môn đệ Chúa Giêsu lúc đó chưa thay đổi tâm thức, họ còn ngăn cản không cho người ta đem các trẻ nhỏ đến với Chúa.

Trẻ nhỏ là tương lai của Giáo hội, là những người giáo dân ngoan đạo, là những vị chủ chăn đạo đức, là những tu sĩ khiêm nhường… Giáo dục đức tin cho trẻ nhỏ, trở nên gương sáng và đồng hành cùng chúng là nhiệm vụ của mỗi người chúng ta. Nếu được nuôi dưỡng mỗi ngày, đến một lúc nào đó, đức tin ấy sẽ trở nên vững mạnh hơn, giúp Giáo hội ngày càng mở rộng đến mọi nơi.

Trẻ nhỏ xứng đáng được nhận tình yêu và sự chăm sóc, giáo dục, quan tâm của người lớn. Ấy vậy mà, trên thế giới ngày nay, những thiên thần đơn sơ ấy đang đối mặt với muôn vàn điều bất hạnh. Bạo lực tràn lan đã khiến rất nhiều trẻ nhỏ bị hành hung, đánh đập dã man; nền giáo dục thối nát, chạy theo đồng tiền đã dạy các em trở thành những kẻ vừa thực dụng lại vừa thiếu kiến thức; những tâm hồn trong sáng ấy bị vấy bẩn bởi những kẻ đồi bại, bất nhân… Có thể nói, chính sự thờ ơ, lãnh cảm, thiếu quan tâm của những người có trách nhiệm khiến các em không còn là những đứa trẻ hồn nhiên, đơn sơ nữa. Bên cạnh đó, những kẻ trực tiếp làm vấy bẩn tâm hồn và thể xác của các em càng đáng bị lên án hơn nữa.

Trẻ nhỏ là những thiên thần bé bỏng, đáng yêu mà Thiên Chúa đã ban cho con người. Ai cũng đã từng là trẻ nhỏ, từng có những ước mơ hồn nhiên, trong sáng, không ưu phiền, không lo toan, tính toán… Ai đã trưởng thành ít nhiều cũng tưởng nhớ đến thời thơ ấu ấy, muốn trở lại cuộc sống vô ưu ấy nhưng tiếc rằng, thời gian chỉ biết tiến, không biết lùi. Có thể nói, trẻ nhỏ gợi cho chúng ta nhớ về thời thơ ấu của chính mình, để chúng ta nhắc nhở bản thân phải trở nên đơn sơ, nhỏ bé.

Hãy để các trẻ nhỏ đến với Chúa Giêsu, đừng ngăn cản chúng. Xin Chúa giúp chúng ta chu toàn trách nhiệm cao cả này, với ý thức rằng ân sủng và chúc lành của Chúa là kho tàng quí giá mà chúng ta có thể trao lại cho con cái chúng ta.

Huệ Minh

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#12625 Posted : Friday, August 16, 2019 8:54:06 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,040

Thanks: 2453 times
Was thanked: 5271 time(s) in 3527 post(s)

Maria thật diễm phúc hơn mọi người phụ nữ


8/15/2019 5:30:07 PM

HIỆP SỐNG TIN MỪNG LỄ MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI (Kh 11,19a. 12,1-6a,10ab; 1 Cr 15,20-27;Lc 1,39-45)


UserPostedImage

I. HỌC LỜI CHÚA

1. TIN MỪNG: Lc 1,39-56

(39) Hồi ấy, bà Ma-ri-a lên đường vội vã, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giuđa. (40) Bà vào nhà ông Da-ca-ri-a và chào hỏi bà Ê-li-sa-bét. (41) Bà Ê-li-sa-bét vừa nghe tiếng bà Ma-ri-a chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được tràn đầy Thánh Thần, (42) liền kêu lớn tiếng và nói rằng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. (43) Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này ? (44) Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. (45) Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em”.(46) Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, (47) thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi (48) Phận tỳ nữ hèn mọn Người đoái thương nhìn tới. Từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. (49) Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn ! (50). Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người. (51) Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng. (52) Chúa hạ bệ những ai quyền thế. Ngươi nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.(53) Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư. Người giàu có, lại đuổi về tay trắng. (54) Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người, (55) như đã hứa cùng cha ông chúng ta. Vì Người nhớ lại lòng thương xót, dành cho tổ phụ Áp-ra-ham và cho con cháu đến muôn đời”. (56) Bà Ma-ri-a ở lại với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng, rồi trở về nhà.

2. Ý CHÍNH:

Bài Tin Mừng gồm ba phần như sau: Phần I (39-40): Đức Ma-ri-a vội vã lên đường thăm viếng bà chị họ Ê-li-sa-bét. Hai bà mẹ đều được chúc phúc vì đã quảng đại đáp lời mời cộng tác vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Phần II (41-46a): Thai nhi Gio-an trong dạ mẹ đã hân hoan nhảy mừng đón Thai Nhi Giê-su đến ban ơn cứu độ. Phần III (46b-56): Đức Ma-ri-a dâng lời kinh Ma-nhi-phi-cát ca ngợi tình thương cứu độ của Đức Chúa.

3. CHÚ THÍCH:

- C 39: + Lên đường vội vã: Chỉ một thời gian ngắn sau biến cố Truyền tin, Đức Ma-ri-a đã vội vã lên đường đến thăm bà chị họ Ê-li-sa-bét (hay cũng gọi là I-sa-ve), mà sứ thần đã cho biết bà mới có thai được 6 tháng. Bà này đã chịu tủi hổ trước mặt người đời, vì bị son sẻ không con. + Đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giu-đa: Thành mà Đức Ma-ri-a định tới là một trong mười một địa hạt miền Giu-đê. Nhiếu người nghĩ đó là A-in Ka-rim, cách thủ đô Giê-ru-sa-lem 6 cây số về phía Tây. Con đừong từ Na-da-rét đến A-in Ka-rim dài 150 cây số.

- C 40-41: + bà vào nhà ông Da-ca-ri-a và chào hỏi bà Ê-li-sa-bét: Cuộc gặp gỡ giữa hai bà mẹ chính là cơ hội để thai nhi Giê-su gặp gỡ thai nhi Gio-an là tiền hô của Người. + Đứa con trong bụng nhảy lên: Gio-an Tẩy Giả bắt đầu sứ vụ ngôn sứ bằng động tác nhảy mừng trước Đấng Thiên Sai (Mêsia) đang ẩn mình trong dạ mẹ, giống như vua Đa-vít xưa đã nhảy mừng khi ra đón Hòm Bia Giao Ước. Truyền thống coi sự kiện này là dấu hiệu Gio-an Tẩy Giả được khỏi tội tổ tông truyền. + Bà được đầy ơn Chúa Thánh Thần: Thánh Thần đã tác động khiến bà Ê-li-sa-bét nhận biết cô em họ Ma-ria đang mang Đấng Mê-si-a đến viếng thăm nhà mình.

- C 42-44: + Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc: Bà Ê-li-sa-bét ca tụng Ma-ri-a diễm phúc hơn mọi phụ nữ, vì thai nhi trong lòng Ma-ri-a là Đấng được Thiên Chúa chúc phúc. + Bởi đâu tôi được thân mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này ?: “Chúa tôi” ở đây là danh xưng của Đấng Mê-si-a. Nhờ được Thần Khí tác động mà bà Ê-li-sa-bét đã nhận ra Chúa của mình là Thai nhi mà cô em Ma-ri-a đang cưu mang. Danh xưng Đức Giê-su là “Chúa” được Tin Mừng Lu-ca sử dụng đến 40 lần. + Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng: Ê-li-sa-bét chia sẻ cho Ma-ri-a sự lạ mà bà vừa cảm nghiệm. Đó cũng là lý do khiến bà nhận biết Đức Ma-ri-a đang cưu mang Thai Nhi Cứu Thế.

- C 45: + Em thật có phúc, vì đã tin: Ma-ri-a đã tin vào những lời Chúa phán với mình khi sứ thần truyền tin sẽ được thực hiện, và trở thành người tín hữu đầu tiên của thời Tân Ước. Ngược lại với ông Da-ca-ri-a chồng bà vì không tin và đòi thấy dấu lạ, nên đã bị câm cho đến khi các điều sứ thần nói xảy ra (x. Lc 1,20).

- C 46-50: +“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa: Sau khi nghe bà Ê-li-sa-bét khen là có phúc, Ma-ri-a đã quy hướng lời ca khen đó về cho Thiên Chúa trong bài kinh “Ngợi khen Thiên Chúa” (Magnificat). Bài này mô phỏng theo bài ca mà bà An-na là mẹ của ngôn sứ Sa-mu-en, sau khi được Đức Chúa cho sinh con trai và mang đứa trẻ lên Đền Thờ tại Si-lô thời Tư tế Ê-li, để thánh hiến dâng cho Đức Chúa (x. 1 Sm 2,1-10). Kinh này nhấn mạnh hai đìều: Một là người nghèo hèn bé mọn được Chúa bênh vực (x. Xp 2,3 ; Mt 5,3); Hai là dân Ít-ra-en được Chúa tuyển chọn và yêu thương (x. Đnl 7,6). Đức Ma-ri-a đã hát lên bài ca này để bày tỏ lòng tri ân của mình (cc 46-49) và của toàn dân It-ra-en (cc 50-55), vì nay đã đến thời điểm lời hứa cứu độ của Đức Chúa được thực hiện.

- C 51-55: + Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh: Chúa dùng quyền năng để can thiệp và bênh vực người hèn yếu (x. Tv 118,15-16). + Vì Người nhớ lại lòng thương xót: Cựu Ước thường ghi là “Thiên Chúa nhớ lại” để diễn tả việc Người luôn trung thành với lời hứa và thi hành những lời Ngừơi đã phán qua các ngôn sứ (x. St 8,1; 9,15; Xh 2,24). Lu-ca cũng không quên ghi lại lời chúc tụng như bài ca của Da-ca-ri-a trước đó: “Người nhớ lại lời xưa giao ước” (Lc 1,72).

- C 56: + Ở lại với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng: Ở lại để giúp đỡ bà chị Ê-li-sa-bét, làm các việc nhà thay cho bà trong thời kỳ cuối trước khi bà sinh con. Nhưng Đức Ma-ri-a chỉ phục vụ đúng mức mà thôi. + rồi trở về nhà: Một tuần sau ngày bà Ê-li-sa-bét sinh nở, sau khi con trẻ được đặt tên và chịu phép Cắt Bì để được gia nhập vào dân Ít-ra-en, thì Đức Ma-ri-a đã trở về quê nhà là thành Na-da-rét.

4. CÂU HỎI:

1) Lý do nào khiến Đức Ma-ri-a vội vã lên đường viếng thăm bà chị họ Ê-li-sa-bét ?

2) Truyền thống Công Giáo khẳng định Gio-an Tẩy Giả được khỏi tội tổ tông truyền từ lúc nào ?

3) Bà Ê-li-sa-bét được đầy Thánh Thần đã gọi Đức Ma-ri-a bằng tước hiệu gì ?

4) Tại sao bà Ê-li-sa-bét khen Đức Ma-ri-a diễm phúc, khác với ông Gia-ca-ri-a chồng bà ?

5) Bài kinh “Ngợi khen Thiên Chúa” (Magnificat) có nguồn gốc thế nào trong Cựu Ước và nội dung gồm những gì ?

6) Đức Ma-ri-a ở lại nhà bà Ê-li-sa-bét bao lâu và để làm gì ?

II. SỐNG LỜI CHÚA:

1. LỜI CHÚA: Bà Ê-li-sa-bét được tràn đầy Thánh Thần đã ca tụng Đức Ma-ri-a rằng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ” (41-42a),… và: “Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em” (45). Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa” (46).

2. CÂU CHUYỆN:

1) ĐỨC MA-RI-A HÒM BIA CỦA GIAO ƯỚC MỚI:

+ LỊCH SỬ VÀ Ý NGHĨA CỦA HÒM BIA GIAO ƯỚC: Hòm bia hay Khám Giao Ước là một chiếc thùng được làm bằng gỗ keo hình chữ nhật, dài một thước hai, rộng bảy tấc rưỡi và cao bảy tấc rưỡi. Được dát bằng vàng ròng cả trong lẫn ngoài (x. Xh 37, 1-2). Bên trong chứa đựng hai tấm bia ghi Mười điều răn do chính Thiên Chúa viết và ban cho dân It-ra-en qua trung gian của Mô-sê trên núi Khô-rép (x. Xh 20,1-17; Đnl 5,2-21). Về sau Mô-sê còn viết sách Luật và truyền đặt bên cạnh Hòm Bia (x. Đnl 31,24-27). Trên Hòm Bia có một cái nắp đậy được gọi là Nắp Xá Tội. Hai bên đầu nắp có hai bức tượng thần hộ giá (Kê-ru-bim) bằng vàng gò đặt đối diện nhau và cùng cúi mặt xuống nắp. Hai tượng này có cánh giương lên và phủ trên nắp (x. Xh 25,18-20). Chính nơi Hòm Bia này mà Đức Chúa hiện ra nói chuyện với dân Người và đáp lại lời họ kêu xin (x. Xh 25,22; 1 Sm 4,4). Trong cuộc hành trình qua sa mạc, Hòm Bia Giao Ước luôn được khiêng đi trước dẫn đường cho dân Ít-ra-en. Vua Đa-vít đã đem cả Hòm Bia Giao Ước lẫn Lều Thánh về Giê-ru-sa-lem và làm cho thành này trở thành trung tâm của Vương quốc cả về chính trị lẫn tôn giáo. Vua Sa-lô-môn đã đặt Hòm Bia Giao Ước vào nơi Cực Thánh của Đền Thờ sau khi xây dựng xong. Đối với nhà vua cũng như toàn dân, Hòm Bia Giao Ước mang ý nghĩa lãnh đạo và che chở, đồng thời cũng là lời khuyến cáo phải sống theo thánh ý Thiên Chúa đang ngự giữa dân Người. Sau khi đế quốc Ba-by-lon tàn phá Đền thờ Giê-ru-sa-lem vào năm 587 trước Công Nguyên, họ cũng phá hủy cả Hòm Bia Giao Ước. Từ đó tất cả ý nghĩa của Hòm Bia Giao Ước đều chuyển sang Đền Thờ thứ hai và thành thánh Giê-ru-sa-lem, được coi là ngai tòa và bệ chân của Thiên Chúa.

+ ĐỨC MA-RI-A, HÒM BIA CỦA GIAO ƯỚC MỚI: Trong Tân Ước, Đức Ma-ri-a được công nhận là nơi Thiên Chúa cư ngụ, giống như Hòm Bia của Giao Ươc mới. Nơi Đức Ma-ri-a, quyền năng của Thiên Chúa đã được tỏ hiện, đúng như sứ thần đã nói với Người: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên Bà và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên Bà” (Lc 1,35). Thực vậy, vinh quang Thiên Chúa đã bao phủ trên Ma-ri-a giống như cột mây cột lửa đã rợp bóng trên dân It-ra-en để bang trợ, phù giúp dân vượt qua biển Đỏ về miền Đất Hứa (x. Xh 14,19-20). Trong biến cố Truyền tin, ngay sau lời thưa “Vâng” của Người, Thánh Thần đã tác động làm cho Đức Ma-ri-a thụ thai mà vẫn còn trinh khiết, và Ngôi Lời Thiên Chúa đã nhập vào Thai nhi ấy, trở thành người có xác có hồn giống như chúng ta (x. Lc 1,38), ngoại trừ không có tội. Đó là Mầu Nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể. Tóm lại, Đức Ma-ri-a cũng đựơc ví như Hòm Bia của Giao Ước Mới, nơi mà “Lời Thiên Chúa đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (x. Ga 1,14), và Đức Giê-su trở thành Đấng “Em-ma-nu-en” Nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta” (Mt 1,23). Đức Ma-ri-a là Mẹ cưu mang Hài Nhi Giê-su trong lòng, nên Người cũng được ví như Hòm Bia Thiên Chúa.

2) TỪ TÍN ĐIỀU MẸ THIÊN CHÚA ĐẾN TÍN ĐIỀU MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI:

+ Từ thuở ban đầu, các giáo đoàn tiên khởi đều tôn kính Đức Trinh Nữ Ma-ri-a. Từ những đoạn Thánh Kinh Tân Ước, đến các giáo phụ, rồi Công đồng chung Ê-phê-sô năm 431 đã tuyên bố “Đức Ma-ri-a là Mẹ Thiên Chúa”. Đã có những lễ nói đến lúc chấm dứt cuộc đời của Đức Ma-ri-a như: Lễ Đức Mẹ An Giấc (dormitio), Lễ Đức Mẹ Chuyển Biến (Transitus), Lễ Đức Mẹ Sinh Ra Trên Trời (Natalis), Lễ Đức Mẹ được Nâng Lên Trời (Assumptio).

+ Riêng Lễ Đức Mẹ An Giấc (Dormitio) đã được long trọng cử hành đó đây trong Giáo Hội Đông Phương. Nhất là từ sau Công đồng chung Ê-phê-sô năm 431, nhưng mãi đến thế kỷ thứ 7, lễ này mới được du nhập vào Giáo Hội Tây Phương.

Từ đó về sau nhiều thư thỉnh nguyện của các giám mục, các dòng tu, các nhà thần học được gửi đến Đức Giáo Hoàng để xin Ngài định tín về việc Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời. Trong Công đồng Va-ti-ca-nô I, nhiều nghị phụ cũng yêu cầu Đức Thánh Cha quyết định điều đó, vì theo các ngài thì việc Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời có liên quan mật thiết với đức đồng trinh và chức vụ làm mẹ Đấng Cứu Thế của Ngài. Hơn nữa, vì Mẹ đã được cứu chuộc hoàn toàn, nên cũng phải được tôn vinh toàn diện như lời thánh Phao-lô: “Chúng ta biết rằng: Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến người, tức là cho những ai Người đã biết từ trước, thì Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc” (Rm 8,28-29). Dựa theo các thỉnh nguyện thư đó, năm 1946, Đức Pi-ô 12 đã gửi đến mỗi giám mục một lá thư và yêu cầu trả lời như sau: “Đức cha và hàng giáo sĩ, giáo dân trong giáo phận của Đức cha, có xác tín và có muốn công bố việc Đức Ma-ri-a hồn xác lên trời như một tín điều hay không ?” Hầu hết các thư trả lời đều đồng ý và thỉnh nguyện như vậy. Thế là vào ngày 1.11.1950, Đức Pi-ô 12 đã long trọng tuyên bố tín điều Đức Ma-ri-a Hồn Xác Lên Trời cho toàn thể Giáo Hội tin kính và mừng chung vào ngày 15 tháng 8 hằng năm.

+ Đức Thánh Cha đã xác quyết: “Thế nên Đức Thánh Mẫu cao cả, ngay từ đời đời và do cùng một quyết định tiền định, đã được kết hợp với Đức Giê-su Ki-tô một cách huyền nhiệm, vô nhiễm khi đầu thai, đồng trinh vẹn sạch khi làm Mẹ, cộng tác quảng đại với Đấng Cứu Thế, Đấng đã chiến thắng hoàn toàn sự tội và các hiệu quả của nó, thì cuối cùng để kết thúc mọi đặc ân ngài đã được, Đức Trinh Nữ cũng đã gìn giữ khỏi bị hư nát ở trong mồ, để nên giống Con Mình. Sau khi chiến thắng sự chết, ngài cũng được tôn vinh trên trời cả hồn lẫn xác, nơi Ngài được sáng láng làm Nữ Vương ngự bên hữu Con mình là Vua bất tử của mọi thời” (trích CGKPV trang 334).

3) NHỮNG BẰNG CHỨNG VỀ ĐẶC ÂN HỒN XÁC LÊN TRỜI CỦA ĐỨC MA-RI-A:

Ngoài truyền thống hay Thánh Truyền là ký ức tông truyền, Giáo Hội còn dựa trên một số đoạn Thánh Kinh cho thấy Mẹ Thiên Chúa liên kết rất mật thiết với Con Mình và luôn chia sẻ tất cả thân phận của con, để xác tín đặc ân Hồn Xác Lên Trời của Mẹ:

+ “Dòng giống người nữ sẽ đánh vào đầu mi” (St 3,14-15): Câu này có ba cách hiểu: Một là “Sự chiến thắng của dòng giống người đàn bà trên dòng giống con rắn” (Bản văn tiếng Do Thái). Hai là “Người đàn bà sẽ đạp lên đầu mi” (Bản văn tiếng La Tinh), khẳng định vai trò của Mẹ Đấng Mê-si-a trên con rắn hỏa ngục là ma quỷ (x. Kh 12,13.17). Ba là “Người đó sẽ đánh vào đầu mi” (Bản văn Bảy mươi tiếng Hy Lạp), được hiểu là Đức Giê-su, Đấng sẽ chiến thắng con rắn ma quỷ.

+ “Đấng đầy ân sủng, luôn được Thiên Chúa ở cùng” (x. Lc 1,28): Đầy ơn phúc và luôn có Chúa tức là hoàn toàn trong sạch thánh thiện, nên Người không phải chết như loài người chúng ta. “Bà sẽ thụ thai, sinh một con trai và đặt tên là Giê-su” (Lc 1,31): Đức Ma-ri-a được chọn làm Mẹ Đấng Thiên Sai, Đấng sẽ thay vua Đa-vít cai trị Ít-ra-en và triều đại của Người sẽ luôn vững bền.

+ Đức Ma-ri-a là E-và Mới: Đã cộng tác với Đức Giê-su là A-Đam mới, để vâng phục Chúa Cha (x. Rm 5,12-19 ; PI 2,6-11). Mẹ đã tích cực cộng tác với Đức Giê-su trong cuộc khổ nạn (x. Ga 19,25), thì cũng được dự phần vào sự phục sinh vinh quang với Người.

4) MẸ MA-RI-A HẰNG CỨU GIÚP NHỮNG AI TIN CẬY CẦU XIN NGƯỜI:

ĐU-LỚT HAI-ĐƠ (Douglas Hyde) vốn là một người vô tín và thù ghét đạo Công giáo. Ông là chủ bút một tờ báo lớn ở nước Anh. Với tư cách là chủ bút, ông nghiên cứu về Giáo hội để viết những bài phê bình chống đối gay gắt. Tuy nhiên một điều lạ lùng đã xảy ra, là ông càng nghiên cứu về giáo lý bao nhiêu, thì tâm trí ông lại càng thêm tin tưởng vào các chân lý ấy bấy nhiêu. Tuy vậy ông vẫn chưa quyết định dứt khóat tin theo đạo ngay.

Một hôm, trên đường từ nhà đến tòa soạn ở trung tâm thủ đô Luân Đôn, lúc xe lửa đến trạm dừng, Đu-Lớt thấy tấm biển ghi “Nhà thờ Công giáo” ở bên đường, ông liền thử vào bên trong nhà thờ xem sao. Ông ngồi vào hàng ghế ở cuối nhà thờ và rồi thắc mắc tại sao mình lại có mặt ở đây? Bấy giờ ông thấy một cô gái bước vào nhà thờ, nét mặt âu lo buồn khổ. Cô ta đi thẳng đến trước tòa Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp bên trái cung thánh nhà thờ và quỳ dưới hình Đức Mẹ một hồi lâu. Sau đó, cô đứng dậy đi xuống cuối và ra khỏi nhà thờ. Khi cô đi ngang, Đu-lớt nhận thấy nét mặt của cô ta đã bình thản trở lại chứ không còn lo âu sầu não như khi mới bước vào nhà thờ.

Ngay lúc đó Đu-lớt quyết định thử làm theo cô gái là cũng đến quỳ trước ảnh Đức Mẹ. Sau này ông đã viết trong cuốn “tôi tin” (I believed) như sau: “Tôi không biết người ta đã cầu nguyện với Đức Mẹ thế nào ? Cuối cùng tôi nghe thấy chính mình sắp nói ra một điều gì đó thích hợp. Tuy nhiên khi bắt đầu thốt ra thì tôi lại thấy lời đó có vẻ kỳ cục làm sao ! Nhưng điều này không quan trọng gì. Tôi biết rõ là sự tìm kiếm bấy lâu nay của tôi đã đạt tới đích… Lúc ra khỏi nhà thờ, tôi cố gắng hồi tưởng lại những gì tôi nói và hầu như tôi bật cười khi nhớ lại những lời ấy. Chúng giống hệt những lời ngân lên trong một điệu khiêu vũ !” Cuối cùng Đu-lớt đã đạt tới đức tin vào Chúa Giê-su nhờ lời chuyển cầu của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.

3. SUY NIỆM:

1) ĐỨC MA-RI-A LÀ MẸ ĐỨC GIÊ-SU VÀ MẸ HỘI THÁNH :

a) Đức Ma-ri-a là Mẹ Đức Giê-su : Tin Mừng Lu-ca thuật lại việc Đức Trinh Nữ Ma-ri-a đã được Thiên Chúa tuyển chọn làm Mẹ Đấng Cứu Thế. Sau lời thưa “xin vâng”, Ma-ri-a đã đuợc thụ thai mà vẫn bảo toàn đức trinh khiết nhờ ơn Thánh Thần (x. Lc 1,28-38). Sau đó Ma-ri-a theo “Ông Giu-se từ làng Na-da-rét miền Ga-li-lê lên thành Bê-lem miền Giu-đê, là thành vua Đa-vít, vì ông thuộc về nhà và gia tộc vua Đa-vít. Ông lên đó khai tên cùng với người đã đính hôn với ông là bà Ma-ri-a, lúc ấy đang có thai. Khi hai người đang ở đó, thì bà Ma-ri-a đã tới ngày mãn nguyệt khai hoa. Bà sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ” (Lc 2,4-7). Mẹ không những có phúc vì đã cưu mang nuôi dưỡng Người, mà còn vì đã « lắng nghe và thực hành Lời Chúa » (x. Lc 11,27-28).

b) Đức Ma-ri-a là Mẹ Hội Thánh :

-Tin Mừng Gio-an viết: “Đứng gần thập giá Đức Giê-su có Mẹ Người, chị của Mẹ Người là bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. Khi thấy Mẹ và môn đệ mình thương mến đứng bên, Đức Giê-su nói với Mẹ Người rằng: “Thưa bà, đây là con của Bà”. Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh”. Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình (Ga 19,25-27). Theo lời trối của Thầy, môn đệ Gio-an đã đại diện Hội Thánh đón Đức Ma-ri-a về nhà mà phụng dưỡng thay Thầy.

-Thánh Phao-lô cũng dạy: “Thiên Chúa đặt Người làm Đầu toàn thể Hội Thánh. Mà Hội Thánh là thân thể Đức Ki-tô, là sự viên mãn của Người, Đấng làm cho tất cả được viên mãn” (x. Ep 1,22b-23); “Người cũng là đầu của thân thể, nghĩa là đầu của Hội Thánh” (Cl 1,18). Như vậy Đức Ma-ri-a là Mẹ của Đức Giê-su là Đầu, thì cũng là Mẹ của thân thể Đức Giê-su là Hội Thánh, trong đó có mỗi tín hữu chúng ta hôm nay.

2) ĐỨC MA-RI-A ĐẦY ƠN PHÚC:

+ Ma-ri-a đầy ơn phúc và được Chúa ở cùng như lời sứ thần truyền tin (x. Lc 1,28).

+ Ma-ri-a có phúc vì tâm hồn Mẹ trong sạch và được nhìn xem Thiên Chúa (x. Mt 5,8).

+ Ma-ri-a có phúc vì đã tin: Bà Ê-li-sa-bét đã ca tụng Đức Ma-ri-a rằng: “Em thật có phúc, vì đã tin rằng: Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em” (Lc 1,45).

+ Ma-ri-a có phúc vì được làm Mẹ Đức Giê-su. Là Hòm Bia Giao Ước Mới, Đức Maria chứa đựng Ngôi Lời Thiên Chúa làm người, để ở cùng chúng ta (x. Ga 1,14; Mt 1,23).

+ Nhưng nhất là Ma-ri-a có phúc vì đã nghe và thực hành Lời Chúa như Đức Giê-su đã đáp lại lời một phụ nữ khen ngợi người đã sinh thành nuôi dưỡng Người: “Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa” (Lc 11,27-28). Do đó, Đức Giáo Hòang Phao-lô VI đã gọi Đức Ma-ri-a là “môn đệ tiên khởi và tuyệt hảo nhất của Đức Ki-tô”.

3) ĐỨC MA-RI-A ĐƯỢC CHÚA TRIỆU HỒI VỀ TRỜI:

+ Việc Hội Thánh tuyên bố tín điều “Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời” dạy chúng ta phải ý thức về thiên đàng đời sau. Chúng ta chỉ được lên trời nếu ngay từ đời này đã sống theo Lời Chúa Giê-su và đi con đường thập giá của Người như Đức Ma-ri-a xưa.

+ Đức Ma-ri-a lên trời, nhưng hằng chuyển cầu cho chúng ta là con cái Người. Ta hãy xin ơn chết lành trong tay Đức Mẹ để cũng được hưởng hạnh phúc thiên đàng với Mẹ.

+ “Đến với Chúa Giê-su nhờ Mẹ Ma-ri-a” (Ad Jesum per Mariam): Chúng ta cần hiệp cùng Mẹ Ma-ri-a mỗi khi cầu nguyện với Thiên Chúa, noi gương Hội Thánh thời sơ khai đã cùng Mẹ xin ơn Thánh Thần hiện xuống sau khi Chúa Giê-su lên trời (x. Cv 1,14).

4) SỐNG TIN YÊU VÀ PHỤC VỤ LÀ ĐIỀU KIỆN ĐỂ ĐƯỢC VỀ TRỜI VỚI MẸ:

- Đức Ma-ri-a đã nêu gương sống đức tin: Trong biến cố truyền tin, Mẹ đã lắng nghe Lời Chúa, tìm hiểu ý Chúa dạy và mau mắn xin vâng ý Chúa (x. Lc 1,30-36). Hôm nay chúng ta cũng phải năng đến nhà thờ dâng lễ Chúa Nhật, lắng nghe Lời Chúa trong giờ kinh tối gia đình hằng ngày, tham dự nhóm Hiệp Sống Tin Mừng hằng tuần để gia tăng đức tin, nhờ đó sẽ có thể tích cực loan báo Tin Mừng bằng đời sống chứng nhân bác ái.

- Đức Ma-ri-a cũng nêu gương sống tình thương cụ thể: Mẹ dấn thân đi bước trước đến thăm bà chị họ Ê-li-sa-bét, để đem niềm vui ơn cứu độ cho gia đình Gia-ca-ri-a, làm cho thai nhi Gio-an “nhảy mừng’ trong lòng mẹ. Sau đó Mẹ đã ở lại 3 tháng để giúp đỡ cho tới khi bà này sinh con, rồi mới về lại nhà mình (x. Lc 1,39-56). Về sau Mẹ còn quan tâm giúp đôi tân hôn tại thành Ca-na bằng việc cầu bầu với Đức Giê-su và đã được Người nghe lời làm phép lạ biến nước lã thành rượu ngon (x. Ga 2,1-11).

- Tình thương nơi Mẹ Ma-ri-a luôn gắn liền với hành động cụ thể là chia sẻ và phục vụ : Hôm nay mỗi tín hữu chúng ta muốn được lên trời với Mẹ cũng phải sống tin yêu, bằng việc thăm viếng tha nhân để chia sẻ tình thương và khiêm nhường phục vụ những người đau khổ cả về thể xác cũng như tinh thần, như có người đã phát biểu: “Có thể người ta cho mà không thương, nhưng không thể thương mà không cho”.

4. THẢO LUẬN: Việc về trời của Đức Mẹ (Lễ Mông Triệu) giống và khác với việc lên trời của Chúa Giê-su (Lễ Thăng Thiên) ra sao ? Ngay từ bây giờ chúng ta phải làm gì để sau này cũng được Chúa ban thưởng hạnh phúc về trời với Mẹ ?

5. NGUYỆN CẦU:

« LẠY ĐỨC MA-RI-A LÀ MẸ RẤT NHÂN TỪ. Xin hãy nhớ xưa nay chưa từng nghe có người nào chạy đến cùng Đức Mẹ, xin bầu chữa cứu giúp, mà Đức Mẹ từ bỏ chẳng nhậm lời”.

Hôm nay cùng với Hội thánh hoàn cầu, chúng con long trọng mừng lễ Mẹ Hồn Xác Lên Trời. Xin cho chúng con biết chạy đến với Mẹ trong cơn gian nan thử thách : khi bị thất bại trong việc làm ăn, những khi không biết phải làm gì để vượt qua khó khăn… Trong những giờ phút đau thương ấy, xin cho chúng con biết chạy đến nép mình dưới tà áo Mẹ, để được Mẹ che chở ủi an, để được Mẹ cầu bầu cùng Chúa Giê-su, ban cho chúng con muôn ơn lành hồn xác. Nhất là xin Mẹ đừng để khi nào chúng con đi vào con đường lầm lạc. Xin dạy chúng con luôn lắng nghe Lời Chúa Giê-su, như Mẹ đã dạy các gia nhân tại tiệc cưới Ca-na : « Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo » (Ga 2,5).

X) HIỆP CÙNG MẸ MA-RI-A.- Đ) XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON.

LM ĐAN VINH - HHTM

Edited by user Friday, August 16, 2019 8:55:31 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thao ly  
#12626 Posted : Saturday, August 17, 2019 2:40:05 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,707
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

Chiến Tranh Và Chính Trị


CHU TẤT TIẾN

08/06/2019

UserPostedImage

Trong tháng 7 năm 2019, một Thương gia nổi tiếng đã tổ chức một buổi trình diễn văn nghệ tại Los Angeles miễn phí với sự tham dự của vài ngàn người. Điều quan trọng là ngay trong phần đầu của chương trình, Thương gia này đã cất lời xuyên tạc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, cũng như khinh thường những người còn đang tiếp tục chống Cộng trên phương diện văn hóa và tư tưởng: “Trước năm 1975, 1,000,000 quân nhân Việt Nam Cộng Hòa, 600,000 quân đội Hoa Kỳ, và 100,000 quân Đồng minh mà không làm gì được họ (CSVN) thì bọn chống Cộng này làm được gì?”

Quan điểm này hoàn toàn sai lầm, chứng tỏ người phát ngôn không có sự hiểu biết về chính trị quốc tế cũng như thiếu kiến thức về những diễn tiến lịch sử xảy ra trong suốt giai đoạn của cuộc chiến 1954-1975.

Lịch sử thế giới đã chứng minh rất nhiều cuộc chiến mà phe Chính đại bại, và phe Tà đại thắng. Điển hình lớn nhất là qua hai cuộc Thế Chiến Thứ Nhất 1914-1918, và Thứ Hai 1938-1945, nhiều quốc gia đã bị bọn Ác chiếm đóng, đô hộ và cho đến nay, vẫn bị cai trị bởi thế lực Ma Quỷ. Riêng tại Việt Nam, Nhà văn Dương Thu Hương, ngay sau khi vào thành phố Sài Gòn đã cay đắng nhận ra điều này: Kẻ ác đã thắng!

Nhiều Nhà báo quốc tế cũng xác nhận như thế.

Sau 1975, một số Tướng lãnh Hoa Kỳ, từng chỉ huy chiến đấu tại Việt Nam phải ngỏ lời xin lỗi Miền Nam vì Mỹ đã phản bội Việt Nam Cộng Hòa. Thực tế, miền Nam đã chuẩn bị thất thủ kể từ năm 1963, khi Kennedy thuê mướn một số Tướng lãnh tham tiền, ham quyền để giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm, một chướng ngại cho cuộc đổ bộ quân Mỹ vào miền Nam theo kế hoạch Kennedy. Thập niên đó, Kenendy chủ trương là mang quân Mỹ vào để chỉ huy cuộc chiến, mà theo ông, nhất định thắng lợi, rồi sau khi Việt Cộng đã bị tiêu diệt, thì cho rút quân Mỹ về, để Việt Nam Cộng Hòa đứng một mình như quân cờ Domino đứng đầu, ngăn chặn Cộng Sản tràn xuống các quốc gia Đông Nam Á.

Kennedy đã mắc phải một sai lầm rất lớn: Khi Mỹ mang quân vào miền Nam, thì Trung Cộng và Liên Xô cũng như các nước Cộng Sản chư hầu có cớ chính đáng mà cũng rầm rập đổ quân và khí cụ vào một cách công khai. Sai lầm thứ hai, là khi Mỹ trực tiếp nhúng tay vào nội tình chính trị miền Nam, đã tạo ra phân hóa rất lớn giữa các Tướng Lãnh với nhau, giữa quân đội với dân chúng, và giữa tôn giáo này với tôn giáo khác, gây ra khủng hoảng chính trị và tạo ra lỗ hổng cho Việt Cộng miền Bắc tràn vào miền Nam. Sai lầm thứ ba là sự chỉ thị quân sự của Mỹ đã tạo ra cái cớ cho Lãnh đạo miền Bắc kêu gọi căm thù miền Nam, vì miền Nam lệ thuộc Mỹ (Chống Mỹ cứu nước!).

Từ đó, dân quân miền Nam, với ít nhiều phân hóa, đã bị trói buộc bởi viện trợ quân sự từ Mỹ và Đồng Minh, lại phải chiến đấu với khối Cộng Sản khổng lồ, và các khí cụ chiến tranh tân tiến. Trong khi ấy, Hoa Kỳ, kẻ chủ trương Việt-Nam-Hóa chiến tranh lại không phải là Đồng minh thực sự, hết lòng vì chiến hữu mà là một Thương Gia gian ác, tính toán chi li với từng đồng đôla viện trợ, và có chiều hướng “Bossy,” nghĩa là thích làm ông chủ khó tính, lúc mở kho đạn, lúc đóng lại với những yêu cầu khó khăn hoặc lời dọa dẫm cúp viện trợ, khiến cho quân đội miền Nam, mặc dầu chiến đấu dũng mãnh như sư tử, cũng phải bị bó tay.

Nếu so sánh lực lượng Nam Bắc, quân đội miền Nam hơn hẳn quân đội miền Bắc vì nhiều lý do: Tất cả các Sĩ quan trong quân đội, dù Bộ Binh, Không Quân, Hải Quân, hay các lực lượng trừ bị, tiếp vận, Y tế… đều có trình độ văn hóa và kiến thức khoa học cao gấp chục lần Sĩ quan miền Bắc, vì tối thiểu đều phải tốt nghiệp Trung Học với trình độ quốc tế. Các Sĩ quan tốt nghiệp Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam đều có trình độ tương đương Cử Nhân. Sĩ quan cao cấp Không Quân, Hải Quân đều thông thạo ngoại ngữ để trao đổi với các phi trường, hải phận quốc tế. Về lực lượng Quân Y: Các Bác Sĩ Quân Y đều là những Chuyên viên Y Khoa xuất sắc, vừa về tinh thần chiến đấu, vừa về phương diện khoa học chuyên môn hiện đại.

Ngược lại, quân nhân miền Bắc đều bị lùa đi làm lính trong mọi ngành nghề, binh chủng, mà không cần học vấn cao, y tá rừng làm nhiệm vụ của Bác Sĩ, cho thuốc văng mạng. Tư Lệnh chỉ có trình độ cấp 1, may lắm thì cấp 2. Chính trị viên thường chỉ biết đọc biết viết rồi học chính trị để nói như vẹt. Số lớn lính tráng chỉ có trình độ mẫu giáo, viết thư cho gia đình bằng những chữ gà bới, trong khi đó lại bị nhồi nhét chính trị cũng như bị phong tỏa tư tưởng, hành động khiến cho trí não bị đóng lại, không thể mở ra để tiếp nhận kiến thức khoa học ngoài lòng căm thù hay sợ hãi. Nguồn căm thù thì rất mạnh vì bị đầu độc bởi các Chính trị viên, rằng: Miền Nam để dân chết đói, ăn thịt lẫn nhau, miền Nam không có Tự Do, bị Đế quốc Mỹ đàn áp. Về sự sợ hãi thì có nhiều luồng: Sợ bản thân bị xét xử chỉ vì nói hay diễn tả một hành động mà Thủ trưởng không thích, sợ gia đình bị vạ lây, sợ vợ con bị tước hộ khẩu, nghĩa là tước luôn đường sống chỉ vì chồng không làm tròn nhiệm vụ. Do đó, mà lính miền Bắc phải liều mạng đánh trận, vì không chết ở mặt trận cũng bị xét xử ở nhà.

Điều đáng nói hơn nữa là khi mà số lính Sinh Bắc, Tử Nam dâng cao, thì làng xã lùa cả con nít đi B. Nhiều làng xã miền Bắc hoàn toàn không còn một bóng trai tráng. Tại nhiều mặt trận, quân đội miền Nam bắt được rất nhiều lính con nít, giương cặp mắt thao láo, sợ hãi nhìn lính miền Nam như là gặp Tử Thần. Quân nhân miền Nam cũng chứng kiến nhiều lính miền Bắc bị xích vào càng súng Thượng Liên, vì Thủ trưởng sợ lính bỏ trốn.

Với sự tương quan lực lượng như thế, quân đội miền Nam đã tạo thành những chiến tích lẫy lừng được ghị lại trong quân sử Thế giới. Nhiều trận đánh 1 chấp 3, chấp 4 đã làm cho quân Đồng Minh kinh ngạc, và kính phục Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Số thương vong của hai miền khác biệt rất lớn: Miền Nam hy sinh 320,000 chiến sĩ. Miền Bắc có hơn 1 triệu tử sĩ. Vậy thì, theo lý, miền Nam phải thắng, tại sao lại thua?

Như trên đã nói, quân dân miền Nam bị chế độ viện trợ Mỹ trói tay. Khi ấy, tại quân trường Sĩ Quan Trừ Bị Hoa Kỳ tại Fort Benning, Sinh viên Sĩ quan đã sử dụng M.16 thuần thục bên cạnh M.14 là loại súng trường cùng khuôn với Garant M.1, nhưng có thể bắn liên thanh với băng đạn 20 viên. Khi cần thì hạ càng phía dưới nòng súng là biến thành trung liên. Loại này không được cấp cho Việt Nam, để mặc lính Cộng Hòa sử dụng M.1 với 8 viên đạn bắn từng viên một. Một số đơn vị, chỉ Sĩ quan mới có Carbin M2 và Thompson. Năm 1968, Việt Cộng tấn công miền Nam với AK 47 là súng do Liên Xô chế tạo, có thể bắn 40 viên một phút với băng đạn 30 viên, tầm bắn 350 mét.

Khi trận chiến nổ ra, mới đầu thì miền Nam vẫn được trang bị bằng M1 và bị bất ngờ với loại AK 47 này, phải lùi tại nhiều thành phố, nhưng dần dần, với tinh thần dũng cảm của những chiến sĩ bảo vệ đất nước, đã đẩy lui nhiều cuộc tấn công vũ bão bất chấp loại súng liên thanh cá nhân này. Sau đó, Mỹ mới cung cấp súng bắn tự động AR 15, nhưng chỉ cho những đơn vị đặc biệt, mãi sau mới phổ biến M.16 cho quân đội miền Nam, khi trận chiến Mậu Thân đã tàn. Cũng trong năm ấy, quân đội miền Nam vẫn sử dụng súng cối 60 ly, hiếm có súng 90 ly, trong khi ấy, quân đội Mỹ đã có súng cối 4.2, với cơ phận điều chỉnh rất chính xác, có thể bắn vòng cầu qua nóc nhà, cây cao, nhưng loại này không được phát cho quân đội miền Nam.

Khi miền Bắc được trang bị B.40, B.41, thì miền Nam vẫn xài Bazooka là súng còn sót lại của thế chiến thứ 2. Vài năm sau, quân đội miền Nam mới có M.72 để địch lại với B.41 của Cộng sản Bắc Việt. Điều cần biết là M.72 chỉ có thể đương cự với xe tăng T.48 nhưng không hạ được T 54 là loại xe tăng thép rất dầy. Khắc tinh của T 54 là Hỏa tiễn XM 202 nhưng mãi đến 1972, khi Mùa Hè Đỏ Lửa xảy ra, thì miền Nam mới biết đến XM 202 sau khi nhiều căn cứ đã bị T54 đẩy lùi. Về Pháo binh cũng thế, trong khi miền Bắc có hỏa tiễn, đại pháo bắn xa hơn 30 cây số, thì miền Nam vẫn chỉ có pháo bắn được 15 cây số là hết đà.

Sơ lược như thế để biết rằng: Quân đội miền Nam, cho dù thiện chiến đến đâu cũng phải thua trận vì khí cụ, đạn dược do Mỹ viện trợ nhỏ giọt. Sau khi Hiệp định Paris được ký kết, chấp nhận cho Cộng Sản Bắc Việt được trụ lại tại miền Nam, thì Mỹ phản bội, không cho thay thế đạn dược như đã hứa, mà còn kiểm soát xăng, dầu cho máy bay, xe tăng rất kỹ, khiến cho nhiều đơn vị thiết giáp phải nằm ụ, máy bay để trưng bầy vì không có xăng mà cất cánh. Và thế là ngày 30 tháng 4 xảy ra, ngày ấy chỉ là kết quả của sự phản bội của Đồng minh bắt đầu từ 1963.

Thực sự, trong lịch sử nhân loại, kẻ Ác vẫn thường nắm phần thắng, vì thế đã tạo được số đông đi theo. Do đó, khi nói Miền Nam bại trận là vì kém cỏi, thì người chủ câu nói đó, đã tự chứng minh mình là thành phần thiếu học, hoàn toàn không có một chút kiến thức nào về môn Xã Hội-Chính Trị Học.. Nhưng điều đáng trách hơn là có một số người, trước đây cũng có thể có chút kiến thức, nhưng vì lão hóa sớm, hay vì chút lời hứa đỉnh chung, mà “theo đóm, ăn tàn” với kẻ mạ lị quân dân Miền Nam, bôi đen sử sách kia. Những kẻ đó thật còn thua những con vật trung thành, những con ngựa chết theo chủ, những con chó liều mình cứu chúa, thua cả những con thiên nga chấp nhận chết theo tình yêu, chứ không bao giờ phản bội, đi theo bạn tình khác. Thật đáng xấu hổ !

CHU TẤT TIẾN
(Đầu tháng 8, 2019)
Nguồn: http://www.viendongdaily...-chinh-tri-i88a0T7z.html

thao ly  
#12627 Posted : Saturday, August 17, 2019 2:59:37 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,707
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

Tấm lòng trẻ thơ


Bùi Bích Hà

August 7, 2019

UserPostedImage

Bé Kara Nguyễn. (Hình: Nguyễn Quang cung cấp)

Ở Mỹ trên ba thập niên, tôi từng biết đến nhiều hình thức, nhiều buổi họp mặt gây quỹ cho nhiều dự án với mục đích khác nhau: xây chùa, trùng tu nhà thờ, nuôi nấng trẻ mồ côi/bụi đời, người già cô quả, cứu trợ thương phế binh và cô nhi tử sĩ VNCH, cứu trợ thiên tai, hội nghiên cứu/truy tầm ung thư vú Susan G. Komen, quỹ tranh cử của các chính trị gia… Nói tóm lại, gây quỹ để tìm nguồn tiền hỗ trợ cho các việc công ích mang tính cách tôn giáo, từ thiện, xã hội hay chính trị.

Thỉnh thoảng đọc báo Mỹ, thấy các em thiếu nhi bản địa tự mình gây quỹ khi bỗng nhiên đứng trước một hoàn cảnh khiến chúng động lòng thương cảm và muốn giúp đỡ. Một đứa bạn nghèo lâm trọng bệnh, gia cảnh khó khăn. Chỉ mới lên 7 hay lên 8, sáng sớm, cô nhỏ bày cái bàn trải khăn sạch sẽ ra góc phố, dựng tấm bảng trình bày lý do rồi ung dung pha nước chanh mời khách qua đường uống giải khát. Cuối ngày, thu được bao nhiêu thì vội vàng đem đến đưa cho mẹ của bạn.

Hay là một bé khác, bị ung thư dạng hiếm, chỉ còn sống vài tuần lễ, đã đích thân lên mạng truyền thông, khuôn mặt nhợt nhạt, đầu không còn tóc, mặc cái áo nhà thương rộng thùng thình, thu hết tàn lực gửi lời kêu gọi đi khắp bốn phương, lưu ý mọi người hãy tiếp tay cứu sống nhiều đứa trẻ khác bằng cách đóng góp với lòng quảng đại để tài trợ công cuộc tìm kiếm thuốc men giúp ngăn chặn hoặc cứu chữa bệnh nhi vô tội… Thế nhưng tôi chưa bao giờ nghe nói về tiệc gây quỹ của một bé gái Việt Nam 8 tuổi, tổ chức tại một nhà hàng lớn trong khu Tiểu Sài Gòn, nhằm hỗ trợ các hoạt động y tế của bệnh viện nhi đồng tại quận Cam (CHOC).

Tôi đoán là bé được sinh ra và được nuôi dạy trong một gia đình theo văn hóa ở nơi hội nhập, khuyến khích trẻ có lòng bác ái và tinh thần chia sẻ, cho phép trẻ tự do suy nghĩ và thể hiện suy nghĩ ấy cách nào tốt nhất trong khả năng mình.

Tôi bước chân vào nhà hàng Majesty, Santa Ana, lúc 6 giờ chiều Chủ Nhật, 28 Tháng Bảy, 2019. Khách mời phục sức sang trọng ngồi kín chừng ba mươi bàn đối diện với sân khấu, ở giữa là một khoảng trống lớn dùng làm sàn nhảy và nơi biểu diễn các trò vui có thưởng. Xung quanh tôi, tiếng cười nói xôn xao hòa lẫn tiếng nhạc nền từ chỗ người nghệ sĩ đánh keyboard ngồi khuất sau cánh gà, tạo một không gian tươi vui, ấm cúng và thân tình.

Tôi được xếp chỗ ngồi ở bàn gia đình, gồm bà nội và bà ngoại bé Kara, các bà dì và bạn bè thân thiết của họ. Tương phản với sự quyết tâm trong hành động, cô bé Kara Nguyễn mảnh mai, gầy gò, đang đứng trên sân khấu với bố là Luật Sư Bryan Nguyễn (kín đáo hỗ trợ con) đọc diễn văn khai mạc với dáng vẻ lễ độ và tự tin.

Phần phát biểu theo sau của mẹ Jennifer mang bầu đứa em thứ hai của Kara, bằng Anh Ngữ, nhiệt tình, lưu loát, cho thấy tôi đã đoán không lầm là cháu Kara được nhận lãnh từ môi trường gia tộc một cung cách giáo dục hướng ngoại, chuẩn bị cháu cho nếp sống dấn thân, không tránh né mà chấp nhận thử thách để phát triển theo đúng xu hướng hiện nay của nước Mỹ muốn thấy một thế hệ phụ nữ mới, khỏe mạnh, đa dạng và độc lập ngay từ tuổi mới lớn.

Theo lời mẹ Jennifer, đang thời nuôi con mọn, cô thường dùng dịch vụ y tế của CHOC để chăm sóc con. Khi có cơ hội, cô kể lại cho Kara nghe ngày bé mới lọt lòng, bé đã được CHOC điều trị vì chứng vàng da và phổi có nước. Không may mắn như bé, đến CHOC trong lúc sinh mạng bị bệnh nạn đe dọa rồi được chữa khỏi, về nhà an toàn, nhiều đứa trẻ khác phải ở lại bệnh viện lâu hơn, nhiều bé không còn cả cơ hội quay lại tổ ấm của chúng nữa. Chúng như những mầm non nụ mới với nhiều hứa hẹn, vừa hé thì đã vội vàng thui chột, không còn cơ may bung nở dưới ánh mặt trời.

Khung cảnh bệnh viện tràn ngập những khuôn mặt đầy âu lo, buồn bã của cha mẹ, ông bà, của những đứa trẻ nằm thiêm thiếp trong đệm gối trắng toát và dây nhợ lằng nhằng làm Kara xúc động. Bé ngây thơ hỏi mẹ “Con có thể làm gì để giúp bệnh viện?” Mẹ hỏi bé “Con nghĩ xem con có thể làm gì được?” Bé trả lời: “Con thấy bác sĩ, y tá, bệnh nhân nhiều quá, chắc nhà thương phải có tiền nhiều để chi phí?” Câu chuyện cứ thế mà đưa đẩy: “Vậy con làm gì để có tiền cho nhà thương?”

Vốn có nhiều năng khiếu, bé Kara thấy ngay những gì bé có thể làm: “Con làm đồ thủ công và đem bán để gây quỹ.” Tự thân trải qua một tuần lễ đầy khắc khoải trong bệnh viện để chăm sóc đứa con sơ sinh, Jennifer thấy tấm lòng người mẹ trẻ trong cô chuyển hóa, sống và thấu hiểu sâu sắc hơn tính vô thường của đời người nên cùng với từng ngày lớn khôn của con mà cô xem là ân sủng từ Thượng Đế, cô từng bước hướng dẫn và khuyến khích con biết cảm thông, biết đền tạ ơn huệ trời ban và san sẻ những gì mình có với kẻ khốn cùng.

Và, bé Kara bắt đầu cặm cụi dành dụm, chắt bóp những món tiền nhỏ bé có được nhờ các phong bao mừng sinh nhật, Giáng Sinh, Tết Âm Lịch hay tiền thưởng vì bé ngoan, điểm học cao. Bé cần mẫn, lặng lẽ nhặt nhạnh vỏ chai, lon nhôm sau những buổi người lớn tiệc tùng, cất chúng vào một nơi để cùng bố đem đổi thành tiền cho vào quỹ “cứu trợ” của riêng bé.

Bé cũng bắt đầu nặn óc design thiệp mừng đủ loại rồi nhờ cha mẹ tổ chức những buổi họp mặt bỏ túi cho bé bán hàng, $5 một tấm. Khi kết quả không được người lớn chú ý ủng hộ như mong ước, bé buồn bã hỏi bố mẹ bé phải làm gì để các cô chú, anh chị lưu ý đến việc bé làm, hỗ trợ ý tốt của bé. Bố mẹ cười, ôm con vào lòng và giải thích là bé cần tiếp tục tìm tòi, sáng tạo, vẽ những kiểu thiệp đẹp hơn, bắt mắt hơn. Ngay cả việc bé phải học cách tiếp thị để món hàng bé làm ra chiếm được cảm tình của người mua, nghĩa là bé cần làm rõ ý nguyện của bé gửi vào những tấm thiệp ấy, mong có thêm phương tiện giúp trẻ em những gia đình lợi tức thấp được điều trị khi ốm đau, bệnh hoạn…

Bố mẹ mua cho bé những tấm thiệp bày bán ngoài phố để bé có thêm cảm hứng nhưng bé trả lời, “Con không muốn lấy công sức của người khác. Con muốn tự con làm thiệp bằng cảm xúc của con.” Và, nước Mỹ có những cửa hàng phục vụ cho loại nhu cầu thủ công này, bé tha hồ lựa chọn vật liệu, hạt sáng, hạt màu, hạt trai, nhũ, sơn, hoa, lá, cành, đủ cỡ, đủ kiểu. Bé đọc sách, tìm những danh ngôn của nhiều tác giả rồi minh họa những lời châu ngọc này tùy cảm hứng của bé.

Tôi có một tấm thiệp của bé, đấu giá trong buổi tối gây quỹ tại nhà hàng Majesty, với cành hoa đào hai màu hồng đậm nhạt rất đẹp, đóng khung lời trích dẫn của Homaro Cantu “the cherry blossom represents the fragility and the beauty of life.” Tôi lau mắt mình, hình dung ra những ý nghĩ không thể nhân bản hơn ở một đứa bé lên tám, lớn lên giữa đầy đủ tình thương và sự bảo bọc của ông bà, cha mẹ, trong bối cảnh một đất nước to lớn với rất nhiều lợi thế cho trẻ con song cũng không ít rủi ro và thách thức như nước Mỹ.

Qua những cánh hoa đào chỉ nở rộ mỗi năm một lần vào mùa Xuân, là hình ảnh tuổi thơ của loài người, đẹp cực kỳ song cũng mong manh quá đỗi. Ai nhìn thấy, nhớ lại, nghĩ về quãng đời này mà không nghe lòng bâng khuâng rung động, không thấy rào rạt, chan chứa trong tim mình niềm khát vọng được gìn giữ mãi mãi những mùa hoa ấy như nhiều thế hệ trẻ thơ cần khỏe mạnh để chúng cùng nhau làm đẹp cuộc đời ở nhiều thời điểm mùa Xuân trong vũ trụ?

Trẻ con thế kỷ 21 khôn hơn trẻ con thế kỷ 20. Tôi có cô cháu nuôi con một mình vì hôn nhân tan vỡ. Đứa con gái út của cô cũng trạc tuổi Kara. Ba năm trước, trong một lần mẹ con cô ghé thăm tôi, trong khi người lớn chuyện trò, cháu ngày đó mới 5 tuổi, bò ra sàn nhà chơi với mấy cây bút màu và vài tờ giấy trắng. Sau khi mẹ con cô ra về, tôi dọn dẹp phòng khách, sững sờ thấy nét chữ nguệch ngoạc của cháu trên một trong mấy tờ giấy ấy, viết như sau: “Life is not easy.”

Trẻ con ngày nay phát triển nhận thức sớm hơn các thế hệ đàn anh, đàn chị ít nhất gấp đôi số tuổi các cháu, cho nên sự hướng dẫn của cha mẹ cũng cần thích nghi kịp thời để có thể là người cố vấn tốt cho các con mình. Có lẽ ông bà, cha mẹ của Kara Nguyễn ở trong trường hợp này, nhìn thấy rõ qua phong cách họ nuôi dạy con phản chiếu trong sinh hoạt của buổi tiệc gây quỹ.

Để riêng ra, trông bé rụt rẻ, yếu ớt. Đứng chung với bố mẹ, cô bé như cá gặp nước, như rồng gặp mây, linh hoạt, tự tin, mạnh mẽ. Trên sân khấu, trước ống kính của máy quay phim, trước đông đảo khán giả, bé diễn xuất vững vàng và tuyệt đối làm chủ tình hình.

Tôi nghĩ cha mẹ Kara đã muốn truyền đạt cho con mình sức mạnh và ham muốn tự khám phá những kỹ năng sinh tồn tốt nhất tiềm ẩn bên trong bé. Nếu không được hiển lộ, tệ hơn nữa, nếu bị bỏ qua, những tiềm năng ấy sẽ mai một và biết đâu, vì thế, trẻ sẽ bị mất rất nhiều lợi thế để vươn lên và để cống hiến trở lại cho nhân quần xã hội. Có rất nhiều kinh nghiệm sống để thử thách cho mọi người. Chúng ta không thể biết điều gì, cách nào là đúng nhất nếu không có ai can đảm đi những bước tiên phong để tự mình là nhân chứng và tạo cảm hứng cho người xung quanh.

Tôi cảm ơn cha mẹ Kara, ông bà nội ngoại của cháu. Giữa công việc kinh doanh bề bộn, người lớn vẫn đủ quan tâm dành ưu tiên cho việc đầu tư vào con cháu vì thành công hiện tại sẽ kém đi nhiều ý nghĩa nếu không làm phát sinh một tương lai với nhiều phẩm chất từ những thành công ấy.

Cho tới nay, bé Kara đã đạt nhiều thành tích đáng kể qua những cống hiến tuy nhỏ thôi nhưng hy vọng là đốm lửa đầu tiên: Tặng dữ thứ nhất của Kara cho bệnh viện CHOC sau năm năm ky cóp, chắt chiu, bao gồm cả ba bữa tiệc quyên góp trong vòng thân hữu tại gara nhà và các cơ sở thương mại bảo trợ là số tiền $25,000 trong quỹ cứu trợ của bé. Vét voi hết tiền để dành rồi, từ đó về sau, mỗi khi bán rác tái chế và Kara Care Cards được vài chục, vài trăm, bé lại vội vàng gửi cho bệnh viện.

Song song với việc học lên lớp mỗi năm, thời giờ cặm cụi làm thiệp nay đã có nhiều “khách hàng” ái mộ, bé Kara còn tham gia các cuộc đi bộ gây quỹ do CHOC tổ chức với tên gọi “CHOC Walk in the Park.” Mẹ Jennifer vui vẻ khoe rằng: “Cảm hứng từ sinh hoạt này, cháu thực hiện một phim ngắn mô tả các nhận xét tìm xem ai xứng đáng được tôn vinh là ‘anh hùng’ của những lần đi bộ ấy? Trường Heritage Elementary, nơi cháu theo học, gửi phim đi dự cuộc thi thường niên The Reflections Program, đem về giải nhất bộ môn phim ảnh cho toàn California năm nay có 30,000 thí sinh tranh đua qua sáu bộ môn nghệ thuật. Phim cũng đoạt giải nhì cấp toàn quốc.”

Khi cô cháu “bé hạt tiêu” biết ông bà ngoại có ý định mở tiệc ăn mừng để tưởng thưởng cô, bé liền đưa ý kiến: “Vậy con xin tặng hết quà cho CHOC, được không?” Thế là gió mùa Hè đổi hướng và buổi chiều gây quỹ chiều Chủ Nhật vừa qua thành hình với mong mỏi chợt đến trong lòng ông bà, biết đâu từ cơ duyên này, bé sẽ có thêm nhiều bạn cùng chí hướng, biết đâu sẽ không khởi đầu phong trào “Trẻ Con Thương Nhau,” làm người lớn động lòng, xã hội có thêm hòa điệu thì đời sống sẽ vui hơn biết bao?

(Bùi Bích Hà)

thao ly  
#12628 Posted : Saturday, August 17, 2019 3:12:39 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,707
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

«Tứ Nhân Bang» Dân Chủ:
Chống Trump Nhưng Làm Lợi Cho Trump


08/05/2019

UserPostedImage

Bốn nữ dân biểu Dân Chủ họp báo tố cáo tổng thống Donald Trump tại Washington ngày 15/07/2019. Phía sau bà Omar đang phát biểu, từ trái sang: Pressley, Cortez, Tlaib. (REUTERS/Erin Scott)

Bốn nữ dân biểu Dân Chủ da màu tiến hành một cuộc thập tự chinh vụng về chống lại ông chủ Nhà Trắng. Vụ tranh luận về tin Twitter mang tính kỳ thị của Donald Trump đã che khuất các vấn đề lớn khác, khi đảng Dân Chủ bắt đầu cuộc tranh cử sơ bộ.

«Biệt đội chống Trump»

Liên quan đến nước Mỹ, L’Express dành sáu trang báo cho «Những chệch choạc của ‘đội đặc nhiệm’ chống Trump». Bị Donald Trump tấn công bằng một tweet phân biệt chủng tộc, bốn nữ dân biểu Dân Chủ da màu tiến hành một cuộc thập tự chinh vụng về chống lại ông chủ Nhà Trắng.

Bản thân bốn phụ nữ này cũng tự coi là «The Squad» (đội đặc nhiệm), còn Donald Trump mệnh danh họ là «những nữ kỵ sĩ của ngày tận thế». Nhưng đối với thế giới, đơn giản bốn nhân vật Dân Chủ này là những khuôn mặt mới chống Trump. Vừa mới đắc cử vào tháng 11 năm ngoái, họ hợp thành «Tứ nhân bang» với những điểm chung là có năng lực, trẻ tuổi, thiên tả và là thiểu số da màu.

Từ khi nhậm chức vào đầu năm, họ thổi một làn gió mới, đúng ra là mang lại một trận bão vào Washington, xuất hiện gần như hàng ngày trên truyền hình. Trong số những chủ đề đấu tranh có thể kể: chuyển đổi sinh thái, bỏ trừng phạt di dân bất hợp pháp, dẹp các trại tạm cư – mà họ không ngần ngại gọi là «trại tập trung» – giải thể cơ quan cảnh sát biên phòng. Còn về đối ngoại, họ đòi tẩy chay, rút đầu tư và trừng phạt Israel.

L’Express điểm qua từng khuôn mặt. Người trẻ nhất, Alexandria Ocasio-Cortez (thường được gọi tắt là AOC), 29 tuổi, gốc Mỹ la-tinh cũng là người nổi tiếng nhất với 5 triệu người theo dõi trên Twitter. Rashida Tlaib, 43 tuổi là phụ nữ gốc Palestine đầu tiên trở thành dân biểu Mỹ. Ngay sau hôm đắc cử, bà Tlaib đã gây sốc với tuyên bố «Chúng ta sẽ truất phế tên khốn nạn!».

Ilhan Omar, 37 tuổi, là nữ dân biểu đầu tiên đội khăn choàng Hồi giáo trong Quốc Hội. Là người Somalia, được Hoa Kỳ cho tị nạn cùng với cha mẹ lúc 12 tuổi, bà nổi tiếng bài Do Thái dữ dội và khi nói về các vụ khủng bố ngày 11/9 còn nhập nhằng cho rằng «không phải vì một số người làm điều gì đó mà cả cộng đồng người Hồi giáo ở Mỹ phải trả giá».

Người lớn tuổi nhất, Ayanna Pressley, 45 tuổi, gốc châu Phi, từng là cộng sự của thượng nghị sĩ John Kerry trong 13 năm. Khi nói về tổng thống Donald Trump, bà chỉ dùng từ «người đang ở Nhà Trắng» vì theo bà «ông ta không xứng đáng với chức vụ». Tóm lại, cả bốn bà «đặc nhiệm» đều bảo đảm những «sô» gay cấn, không thua gì ông Trump.

Donald Trump có lợi khi đánh đồng «Tứ nhân bang» với Dân Chủ

Thế rồi cuối cùng ông tổng thống cũng phải thốt ra trên Twitter một câu nhắm vào «băng nhóm cộng sản» này. Ông viết: «Thật thú vị khi nghe các đại diện của một Hạ Viện ‘cấp tiến’, đến từ những nước mà chính phủ hoàn toàn là thảm họa, tệ hại nhất, tham nhũng nhất, giải thích cho nhân dân Hoa Kỳ rằng chính quyền phải lãnh đạo như thế nào. Tại sao các bà ấy không quay về nguyên quán, nơi tội phạm hoành hành, để giải quyết vấn đề ở đó, rồi quay lại chỉ dẫn cho chúng ta…»

Có điều trong «Tứ nhân bang», chỉ có Omar là người tị nạn, ba bà còn lại đều sinh ở Mỹ. Tweet của ông Trump làm dấy lên làn sóng phẫn nộ khắp nơi. Hai ngày sau, Hạ Viện thông qua nghị quyết lên án tính chất phân biệt chủng tộc, một sự kiện chưa từng thấy. Nhưng theo nhà tư vấn chính trị Matt Mackowiak, chính Donald Trump là người được lợi.

Đánh hơi được khả năng gây hại của «biệt đội», ông Trump muốn tạo ra vụ đối đầu để làm nổi bật «Tứ nhân bang», khiến ngày càng nhiều người đánh đồng đảng Dân Chủ với phe cực đoan nhất trong đảng này. Ông biết bốn nữ dân biểu trên rất bị ghét ở vùng Rust Belt (đông bắc), trong đó cả các cử tri Dân Chủ, trong khi các lá phiếu của vùng Đại Hồ này rất quan trọng. Chỉ có 22% người được thăm dò có cảm tình với bà AOC, còn bà Omar chỉ có 9% người chấp nhận.

Chưa hết. Sau tweet của Donald Trump, chỉ riêng AOC đã có 4,8 triệu lượt tương tác trên mạng xã hội, bằng cả 23 ứng cử viên khác cộng lại, nên rốt cuộc toàn «đội đặc nhiệm» đã che khuất việc khởi động chiến dịch tranh cử sơ bộ của đảng Dân Chủ. Phải chăng ông Trump muốn tranh thủ cử tri da trắng, hướng cuộc tranh luận về vấn đề chủng tộc, nhập cư? Chưa kể ông còn được sự hỗ trợ của chính… «Tứ nhân bang».

Trước đó AOC đã tấn công thủ lãnh phe Dân Chủ ở Hạ Viện là bà Nancy Pelosi trong cuộc bỏ phiếu ngân sách 4,6 tỉ đô la cho an ninh biên giới (trong đó có một phần dành cho trẻ em di dân). Tuy nhiên toàn bộ 227 dân biểu Dân Chủ có mặt đã bỏ phiếu thuận, chỉ có «Tứ nhân bang» – hoàn toàn lẻ loi – bỏ phiếu chống. Bà Pelosi bực tức nhắc nhở, ngoài mạng xã hội, trọng lượng của «đội đặc nhiệm chống Trump» chỉ vỏn vẹn bốn phiếu.

Theo nhà bình luận Heather Mac Donald, vấn đề lớn của đảng Dân Chủ là nhánh cực tả tin rằng nước Mỹ về bản chất là kỳ thị chủng tộc, quan điểm này khiến nhiều người Mỹ cảm thấy bị xúc phạm. Hơn nữa, nếu Hoa Kỳ là một quốc gia bất công, khủng khiếp và kỳ thị như «biệt đội» mô tả, thì tại sao mỗi tháng có đến hàng trăm ngàn người cố gắng nhập lậu vào nước Mỹ bằng mọi giá?

Thụy My
Theo RFI ngày 03-08-2019
Mắt Buồn  
#12629 Posted : Saturday, August 17, 2019 7:25:06 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,938

Thanks: 663 times
Was thanked: 566 time(s) in 406 post(s)

Những đứa trẻ bị bỏ quên, chết trong xe ô tô


By Tom Geoghegan

BBC News, Washington
11 tháng 8 2019

UserPostedImage

Hình minh họa

Khi vừa bấm mở cửa xe, lúc 15:15 vào một ngày mùa xuân ấm áp ở Florida, thế giới của Reggie McKinnon đột nhiên sụp đổ.

"Tôi nghe thấy ai đó hét lên," anh nói. "Sau đó, tôi nhận ra tiếng la hét đó là của tôi. Phần còn lại của ký ức chỉ là vệt mờ hoàn toàn."

Trong ba giờ đồng hồ, con gái Payton 17 tháng tuổi mà McKinnon bỏ quên trong chiếc Ford Explorer đã chết vì say nắng khi nhiệt độ trong xe tăng quá nhiệt độ 24C mát mẻ bên ngoài.

McKinnon trước đó đã đưa con gái đến bác sĩ để đi khám tai và sau đó lái xe về chỗ làm nhưng quên không đưa cô bé đến nhà trẻ.

Kể từ khi Payton qua đời vào tháng 3/2010, hơn 150 trẻ em đã chết trên khắp nước Mỹ tính đến 2014.

Một số cha mẹ đối mặt với cáo buộc hình sự tội bỏ bê con nhỏ, trong một trường hợp ở Georgia thì là tội giết người.

Luật ở Mỹ

Hầu hết các bang xử lý các sự cố trẻ bị bỏ quên trong xe hơi thông qua luật về tội bỏ bê, nhưng có 19 tiểu bang có cách giải quyết trực tiếp, bao gồm:

◾Chỉ được phép để trẻ nhỏ trong xe hơi trong vòng 15 phút ở Florida
◾Nếu để trẻ nhỏ, 6 tuổi trở xuống, một mình trong điều kiện không an toàn là vi phạm an toàn giao thông ở California.
◾Để một đứa trẻ dưới 7 tuổi một mình khi không an toàn để làm như vậy hoặc khi động cơ đang chạy là một tội ác ở Tennessee và Nevada

Tình trạng này cũng xảy ra ở nhiều nơi khác, đặc biệt là ở Úc và ở Israel, khi có ba ca vào mùa hè 2013.

Các con số trẻ em chết trong ô tô ở Bắc Âu dường như thấp hơn so với ở Mỹ, nhưng điều đó hầu như không gây ngạc nhiên khi Bắc Âu có khí hậu mát mẻ hơn so với các bang miền Nam Hoa Kỳ.

Trong khoảng thời gian 2007-2009, đã có 26 trường hợp say nắng ở Pháp và Bỉ, trong đó có 7 trường hợp tử vong, theo Child Safety Europe. Hiệp hội Hoàng gia phòng ngừa tai nạn cho biết không có trường hợp nào ở Anh.

Kate Carr, chủ tịch của Safe Kids Worldwide, cho biết có ba nguyên nhân chính gây ra tình trạng này.

Phần lớn các trường hợp xảy ra ngoài ý muốn, cô nói, khi người lái xe để chế độ lái tự động.

"Tôi đã gặp nhiều gia đình này. Nó có thể xảy ra với bất kỳ ai, đó không phải là câu chuyện của những người xấu - họ là một trong những công dân tốt nhất mà bạn nghĩ sẽ không bao giờ gặp chuyện này."

Đôi khi, cô nói, đó chỉ là do cuộc sống bận rộn và sự xâm nhập của công nghệ khiến mọi người mất tập trung.

Nguyên nhân thứ hai là do trẻ tự đi vào ô tô mà bố/mẹ không biết và điều này chiếm khoảng 30% trong tất cả các trường hợp, Carr nói.

Và thứ ba là khi phụ huynh cố tình để trẻ em trong xe hơi vì họ nghĩ thời gian họ rời đi là là khoảng thời gian an toàn, và tưởng rằng để một cửa sổ mở sẽ ngăn chặn thảm kịch.

UserPostedImage

Hình minh họa

Ngoài những lời chỉ trích, lên án thì cũng có những cảm thông đối với Shanesha Taylor, người xém bị truy tố vì để hai đứa con trai nhỏ một mình trong ô tô khi cô phải đi phỏng vấn xin việc. Hai đứa bé được giải cứu và không hề hấn gì. Nhưng Taylor nói cô phải làm thế vì không thể tìm thấy một người giữ trẻ và cần phải tìm việc làm.

Các trường hợp khác thường xảy ra ở những nơi công cộng và người qua đường đôi khi phát hiện ra sự nguy hiểm và can thiệp. Một đứa trẻ 5 tuổi đã được đưa ra qua cửa sổ phía sau xe sau khi bị bỏ lại hơn một giờ với nhiệt độ ngoài trời 32C ở Albuquerque, New Mexico.

Đã có những nỗ lực để nhắc nhở các tài xế - từ một vòng đeo tay được phát minh bởi một cậu bé 12 tuổi, đến những ứng dụng nhắc nhở.

"Không có một giải pháp kỹ thuật nào thực sự hiệu quả nên chúng tôi phải tập trung vào hành vi - không bao giờ để trẻ trong xe hơi, giữ chìa khóa xe cách xa trẻ em và đặt lời nhắc ở ghế trước hoặc sau," Carr nói.

Lời khuyên từ một nhóm chiến dịch

◾Để một con gấu bông trên ghế ô tô khi trống, sau đó khi bạn đặt con bạn vào ghế, đặt gấu bông lên ghế trước
◾Đặt một chiếc giày hoặc điện thoại di động vào chỗ ngồi con bạn ngồi
◾Không đặt ghế trẻ em ngay sau lưng ghế tài xế
◾Nhìn vào ghế trước và sau khi bạn khóa xe
◾Yêu cầu chồng/vợ gọi để kiểm tra xem bạn đã đưa con đến nhà trẻ hay chưa

Nguồn: Kids Safe Worldwide

"Còn có thể có hình phạt nào lớn hơn việc biết rằng bạn đã vô tình giết chết con mình?"

Sau cái chết của Payton, McKinnon đã bị bắt và bị buộc tội bỏ bê trẻ em trong hơn 15 phút dẫn đến tổn hại cơ thể.

Sau 5 năm sau song sắt, McKinnon đồng ý bị quản chế và tham gia dịch vụ cộng đồng. Anh đến các nhóm phụ huynh để kể về câu chuyện của chính mình và giữ lời hứa với Payton rằng anh sẽ cố gắng cứu những đứa trẻ khác.

UserPostedImage

Cha của Payton nghĩ đã đưa em đến nhà trẻ

UserPostedImage

Kể từ cái chết của Payton vào 2010, McKinnon vẫn giữ được hạnh phúc gia đình và có thêm hai con

McKinnon giờ đã có thêm hai đứa con kể từ khi Payton qua đời cùng với vợ Julia, người vẫn luôn ủng hộ anh.

"Trong hơn 65% các trường hợp này, người chồng/vợ sẽ rời bỏ mối quan hệ," McKinnon nói.

"Hầu hết kết thúc bằng ly hôn. Vợ tôi biết rằng tôi sẽ không bao giờ cố ý làm hại con mình và cô ấy đã đứng bên cạnh tôi khi trải qua nỗi đau mất mát khủng khiếp nhất của chúng tôi."

Edited by user Saturday, August 17, 2019 7:29:19 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#12630 Posted : Saturday, August 17, 2019 7:35:37 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,938

Thanks: 663 times
Was thanked: 566 time(s) in 406 post(s)

Để kháng cáo hồ sơ bảo lãnh bị từ chối,
phải giữ lại bản sao


Darren Nguyễn Ngọc Chương, Esq.

August 17, 2019

UserPostedImage

Phải giữ lại những bản sao dữ kiện chứng từ đã nộp cho Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ lúc phỏng vấn. (Hình minh họa: John Moore/Getty Images)

Luật Di Trú Hoa Kỳ là loại luật rất phức tạp, do đó, theo yêu cầu của đa số bạn đọc cần am tường và thấu hiểu về luật này, tòa soạn nhật báo Người Việt mời Luật Sư Darren Nguyễn Ngọc Chương của Tổ Hợp Luật Sư Nguyễn & Lưu, www.NguyenLuu.com, phụ trách mục “Tìm Hiểu Luật Di Trú,” đăng hằng tuần trên Người Việt. Luật Sư Darren Nguyễn Ngọc Chương là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Orange County, California, được Luật Sư Đoàn Tiểu Bang California công nhận chuyên môn về ngành Luật Di Trú Hoa Kỳ. Hiện nay California có trên 266,000 luật sư nhưng chỉ có 225 luật sư có bằng chuyên môn về Luật Di Trú, trong số đó có Luật Sư Darren Nguyễn Ngọc Chương. Luật Sư Darren Nguyễn Ngọc Chương từng làm việc cho Sở Di Trú Hoa Kỳ (INS). Luật Sư Darren Nguyễn Ngọc Chương có nhiều kinh nghiệm trong việc thiết lập hồ sơ và bổ túc các tài liệu cần thiết để được Sở Di Trú chấp thuận.

Rất nhiều đương sự không lưu lại những dữ kiện chứng từ đã nộp cho Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ lúc phỏng vấn và tôi có nêu ra hai lý do quan trọng tại sao đương sự phải giữ lại những bản sao. Sau đây tôi sẽ đưa ra vài điển hình để quý bạn đọc có thể thấu hiểu.

1-Điển hình là Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ trả hồ sơ về cho Sở Di Trú Hoa Kỳ để từ chối và lý do Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ nêu ra là trong hồ sơ nộp vào cho Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ có một tờ giấy do người em viết để hướng dẫn cho người chị nộp những chứng từ thí dụ như hình ảnh, thư từ… cho Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ để chứng minh sự liên hệ vợ chồng. Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ cho rằng tờ giấy đó chứng tỏ rằng người em hướng dẫn người chị để qua mặt Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ và những chứng từ đó là cố ý tạo ra để chứng minh sự liên hệ của đương sự.

Khi nhận được thư từ chối của Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ, người bảo lãnh đã liên lạc với tổ hợp luật sư của chúng tôi để đại diện cho họ. Khi chúng tôi nhận được Notice of Intent to Revoke (tạm dịch là Thông Báo Ý Định Thu Hồi Sự Chấp Thuận) của Sở Di Trú Hoa Kỳ, văn phòng chúng tôi trả lời thông báo của Sở Di Trú Hoa Kỳ và yêu cầu Sở Di Trú Hoa Kỳ đưa chứng minh của tờ giấy đó ra. Thêm vào đó, chúng tôi kèm theo những chứng từ chứng minh sự liên hệ vợ chồng của người bảo lãnh và người thừa hưởng.

Sở Di Trú không những không đưa chứng minh đó ra được mà còn không nghe sự giải thích của chúng tôi rồi lại thu hồi sự chấp thuận của đơn bảo lãnh đó lại. Chúng tôi kháng cáo hồ sơ lên Tòa Kháng Cáo Di Trú và tòa đã phán rằng hồ sơ sẽ được trả về cho Sở Di Trú và Sở Di Trú phải tái chấp thuận vì Sở Di Trú không đưa ra chứng minh của tờ giấy đó và những chứng từ chúng tôi nộp vào để trả lời thông báo của Sở Di Trú có đầy đủ chứng minh sự liên hệ vợ chồng của đương sự.

2-Một điển hình khác là Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ trả hồ sơ về cho Sở Di Trú để từ chối và lý do là người thừa hưởng làm ly dị giả. Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ vẫn quyết định trả hồ sơ về cho Sở Di Trú dù rằng là người chồng cũ của người thừa hưởng đã có vợ khác và đã có con với người vợ đó và người thừa hưởng đã cung cấp những chứng từ đó cho Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ. Khi hồ sơ được trả về cho Sở Di Trú, trên thông báo của Sở Di Trú cho rằng người thừa hưởng đã ly dị giả vì lý do đó hồ sơ bảo lãnh diện vợ chồng không hợp pháp.

Nhưng tôi chưa nêu một chi tiết quan trọng, người bảo lãnh trong hồ sơ đó là người cha có quốc tịch Hoa Kỳ bảo lãnh cho người con độc thân chứ không phải hồ sơ bảo lãnh theo diện vợ chồng. Tuy rằng chúng tôi nêu sự sai lầm đó cho Sở Di Trú nhưng họ không chú tâm vào sự sai lầm đó và vẫn thu hồi sự chấp thuận.

Chúng tôi kháng cáo lên Tòa Kháng Cáo Di Trú và tòa đã phán rằng hồ sơ được trả về cho Sở Di Trú và yêu cầu Sở Di Trú tái xét hồ sơ vì hồ sơ là hồ sơ bảo lãnh diện con độc thân của công dân Hoa Kỳ chứ không phải là hồ sơ bảo lãnh theo diện vợ chồng. Lần này Sở Di Trú lại nêu một lý do khác không dính líu gì đến hồ sơ. Và một lần nữa chúng tôi lại phải trả lời và nêu ra những sai lầm của Sở Di Trú với những lý do hoàn toàn khác biệt với lần đầu và kèm theo tất cả chứng từ chứng minh rằng người chồng cũ đã có vợ khác và đã có con với người vợ đó. Lần này thì Sở Di Trú chịu thua và tái chấp thuận hồ sơ và gửi lại cho Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ để cấp chiếu khán.

Trong hai điển hình trên, chúng tôi đều phải nộp những chứng từ mà đương sự đã có những bản sao sau khi đã nộp vào cho Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ. Nhưng vì Sở Di Trú không có những chứng từ đó và chúng tôi muốn Sở Di Trú có đầy đủ những chứng từ đó trước khi họ quyết định từ chối hay tái chấp thuận hồ sơ bảo lãnh. Dù Sở Di Trú có từ chối hồ sơ bảo lãnh, chúng tôi cũng đã nộp những chứng từ đó vào và những chứng từ đó sẽ được chuyển qua cho Tòa Kháng Cáo Di Trú khi chúng tôi kháng cáo.

Bản tin chiếu khán

Theo yêu cầu của quý bạn đọc, sau đây là bản thông tin chiếu khán cho Tháng Chín, 2019.

Ưu tiên 1 – priority date là ngày 1 Tháng Giêng, 2013, tức là ưu tiên được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu tiên 2A – priority date là hiện hành, tức là ưu tiên được dành cho vợ, chồng, hoặc con độc thân dưới 21 tuổi của thường trú nhân.

Ưu tiên 2B – priority date là ngày 1 Tháng Sáu, 2014, tức là ưu tiên được dành cho con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân.

Ưu tiên 3 – priority date là ngày 1 Tháng Chín, 2007, tức là ưu tiên được dành cho con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu tiên 4 – priority date là ngày 1 Tháng Mười Một, 2006, tức là ưu tiên được dành cho anh, chị hoặc em của công dân Hoa Kỳ.

Quý vị có thể tự theo dõi bản thông tin chiếu khán cho hằng tháng tại website của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP tại:

www.nguyenluu.com/vn/vnb...eukhan_dienthannhan.html

Mọi thắc mắc xin liên lạc: Luật Sư Darren Nguyễn Ngọc Chương hoặc Luật Sư Lưu Trọng Cẩm Thương của Tổ Hợp Luật Sư Nguyễn & Lưu, LLP địa chỉ số 1120 Roosevelt, Irvine, CA 92620. Website www.nguyenluu.com/vietnamese.html. Điện thoại (949) 878-9888.

Hoàng Nam  
#12631 Posted : Saturday, August 17, 2019 4:46:08 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,173

Thanks: 773 times
Was thanked: 316 time(s) in 251 post(s)

Đảng Cộng Sản Ở Hà Nội Vốn Là Đảng…


17/08/201900:00:00(Xem: 720)
Nguyễn Thị Cỏ May

Để quả quyết đảng cộng sản hiện đang cai trị nước Việt nam là thứ đảng gì, về bản chất, và cả về hành động, Cỏ May tôi xin nhắc lại một giai thoại trong truyện «Xe lên, xe xuống» (Nguyễn Bình Phương, Diễn Đàn Thế kỷ, Huê kỳ xuất bản tháng 12-2011): «Có lần Trùm phỉ Chu Chồ Sền bảo Chu Văn Tấn Chúng mày vì nghèo khổ mà đi làm cách mạng. Chúng tao vì nghèo khổ mà đi ăn cướp. Thế là giống nhau".

Tướng Chu văn Tấn trả lời bảo không giống nhưng không nói tại sao không giống. Và không giống ở điểm nào?

Có lẽ trong lúc đó, Tướng Chu văn Tấn nghĩ «Chúng nó nghèo mà đi ăn cướp. Còn mình, thiệt tình cũng đói, mà đi làm cộng sản. Nhưng chúng nó đi ăn cướp vì nghèo là chúng nó nói thiệt. Chúng nó nói thật lòng. Còn mình cũng đi ăn cướp nhưng lại nói đi làm cách mạng, thì làm sao mà gióng nhau với chúng nó được?».

Vậy đảng cộng sản ngày nay ở Việt nam là đảng ăn cướp? Nó bắt đầu từ lúc nào? Ai là đảng trưởng sáng lập?

Lê-nin, đảng trưởng sáng lập

Truyền thống của cộng sản, từ ngày gọi là Cách mạng Tháng 10 ở Nga, là cướp chánh quyền, không hề và ở đâu, do toàn dân tín nhiệm đưa lên nắm chánh quyền. Và người cướp chánh quyền đầu tiên để mở ra thời đại cộng sản gieo tai ương, tang tóc cho nhơn loại, là Lê-nin ở Mạc-tư-khoa (Moscou).

Lúc bấy giờ, Lê-nin tính toán đã có cách mạng Pháp, cách mạng Đức, thì nay phải là cách mạng Nga. Cách mạng Nga sẽ triệt để hơn hết. Nhưng ông phải có lý thuyết. Tchenychevski là người đầu tiên đem chủ nghĩa cộng sản vào Nga qua cuốn tiểu thuyết «Làm gì?» (1864) mà Lê-nin mê say và sau này, ông lấy nguyên tựa sách làm tựa cho tập sách của ông, cũng «Làm gì?».

Tiếp theo, Lê-nin bắt được quyển «Gìáo lý của người cách mạng» (1871) của Serge Netchạev. Ông đắm mình trong quyển thánh kinh của người làm cách mạng nhà nghề giúp ông nhuần nhuyễn những nguyên tắc căn bản như người làm cách mạng là phải «sẵn sàng giết và chết» và «những người lãnh đạo cách mạng Nga phải là những tướng cướp ».

Lê-nin và Staline là hai người kế tiếp nhau lãnh đạo nước Nga đều được đào tạo bởi tư tưởng của Tchemychevski và Netchaìev. Lê-nin là người suy nghĩ ra những phương pháp thiết lập một chế độ độc tài toàn trị. Ông là người lập thuyết của chế độ cộng sản Nga còn Staline vốn xuất thân trong giới lục lâm, nhờ có thành tích thổ phỉ, được Lê-nin tuyển chọn. Staline thực thi lý thuyết cai trị của Lê-nin. Và hai người trở thành một cặp «Lê-nin-Staline » lập ra chế độ cộng sản đầu tìên và lần lược cộng sản hóa gần phân nửa thế giới.

Tìến hành cướp chánh quyền dân chủ xã hội của chánh phủ Alexandre Kerensky, Lê-nin quả quyết «giai cấp tư sản chấm dứt chu kỳ của nó, bây giờ phải là lúc giai cấp vô sản bắt đầu. Cũng rất hợp lý». Bắt được Karl Marx, Engels, Lê-nin nhìn thấy viễn ảnh thế giới theo bước đi của Marx phát họa bằng óc tưởng tượng phong phú của ông, một người chưa từng tiếp cận thực tế. Theo đó, khi giai cấp vô sản tìến lên thay thế giai cấp tư sản thì không có gì hơn phải làm là tiến hành giai cấp đấu tranh. Lý thuyết này đã làm mê hoặc Lê-nin vì nó đáp ứng hoàn toàn bộ óc tôn thờ lý luận của ông. Nhưng thực hiện đấu tranh giai cấp, để lực lượng dân chủ còn xót lại không phá hỏng được, thì cách mạng phải có chánh nghĩa. Vậy Lê-nin phải trở lại với Marx, học lý thuyết, tuy không đạo đức, nhưng nó lại rất «khoa học», nó sẽ giúp bảo vệ tính chính thống cách mạng bằng cách «thanh toán trước nhứt tất cả lực lượng chống đối, sau đó, tới những người cùng làm cách mạng nhưng có thể sẽ là đối thủ bất lợi với tội danh phản cách mạng».

Nhưng «Cách mạng tháng 10» thật sự có phải là cách mạng hay không?

Theo sử gia Pháp chuyên về cộng sản, ông Stéphane Courtois, (Le livre noir du communisme, Robert Laffont, Paris, 1997- Sách đen của cộng sản), thì đó thật sự hoàn toàn không phải là «cách mạng» đúng nghĩa của nó hoặc cuộc nổi dậy của «quần chúng», như người cộng sản rêu rao. «Cách mạng tháng 10» chỉ là một vụ «binh biến» do lối ngàn quân nhơn nổi loạn và Hồng vệ binh chống lại chánh quyền dân chủ lâm thời đang trên đà suy thoái, gây tổn thất không tới năm người thiệt mạng ỏ Pétrograd. Lại cũng không thể nói đó là một cuộc đảo chánh.

Và đây là vụ biến động thứ ba. Vụ thứ nhứt xảy ra ngày 15/3 dẫn đến nhà vua thoái vị, có thể gọi là cách mạng. Vụ thứ hai nghiêm trọng hơn, đưa quân đội đánh Đức, thất bại, làm cho hằng ngàn binh sĩ đào ngũ với cả võ khí. Vụ thứ ba phức tạp hơn nên bị lợi dụng. Alexandre Kerenski, lãnh đạo chánh phủ lâm thời, giải nhiệm Tướng Kornilov vì thấy Kornilov đang tính ổn định lại tình hình. Hạ Kornilov vì Kerenski bị ám ảnh bởi Napoléon của cách mạng pháp nên sợ sẽ phải đối đầu với Kornilov. Nhưng khi hạ được Tướng Kornilov, Kerenski đã vô tình tách rời chánh phủ khỏi quân đội. Thấy mình bổng ở thế cô đơn, ông vội ngã theo bolchevick tìm chỗ dựa. Nhiều đảng viên bolchevick vừa được ông mở cửa nhà tù thả ra, trang bị 40,000 khẩu súng và cả cho phép nhà in tái hoạt động. Ông không biết làm như vậy, mình đang dấn thân vào con đường tự sát.

Xã hội lâm vào tình trạng khủng hoảng, lương thực thiếu do vận chuyển bế tắc, cải cách nông nghiệp thất bại. Lợi dụng tình hình khủng hoảng, lực lượng bolchevick bắt đầu tấn công. Lê-nin ra lệnh chiếm mau các cơ cấu chánh quyền, tuy bolchevick hảy còn thiểu số. Thế là Quốc hội Lập hiến vừa mới bầu, nền dân xã hội non nớt thành hình sau bảy thập niên quân chủ chuyên chế kết thúc, nhường chổ cho một chế độ mới, độc tài.

Nắm được chánh quyền, Lê-nin rất hài lòng «Thật không ngờ cướp chánh quyền còn dễ dàng hơn trở bàn tay!».

Và đây là bài học cho Hồ Chí Minh làm cách mạng mùa Thu ở Hà nội năm 1945.

Thành tích ăn cướp của Staline, con người không bao giờ sai lầm

Staline tâm niệm «quá khứ phải giủ sạch trơn». Khi nắm quyền ở Điện Cảm-linh (Kremlin), điều làm Staline lo sợ hơn hết là quá khứ của mình sẽ bị khai quật. Hồ Chí Minh học kỹ thầy ở điểm này.

Khi Đoàn Thanh niên cộng sản, năm 1938, đệ nạp cho Staline một tập sưu tầm về đời tư của Staline, ông hét lên và bảo hãy đem đốt ngay. Mười năm sau, khi công bố tiểu sử chánh thức, Staline tự viết lại hai mươi năm tuổi trẻ của ông chỉ với vỏn vẹn bốn mươi hàng.

Thật vậy, về tuổi trẻ của ông, rất khó tìm được những điều có thể tin được. Như về cha mẹ, ngày sanh, thơ từ cá nhơn, học bạ, …

Thật ra, sau thời Liên-xô, người ta thấy tài liệu về Staline khá nhiều. Có thể tham khảo được. Những thứ bị xếp là bí mật thì ngày nay đươc phơi bày. Nhà suu tầm người Anh Simon Sebag Montefiore đã đi khắp 9 nước và 23 thành phố của khối cụu Lien-xô củ để điều tra về Staline. Ông tới Géorgie nơi cậu bé Iossif Djougachvili ra đời ngày 6/12/1878 (không phải 1879 như chánh thức ghi - Hồ Chí Minh chọn ngày sanh là 19/5/1890 và giữ suốt đời). Tại Tbilissi, Staline học ở chủng viện, say mê thơ, nhưng tới Bakou xứ Azerbaidjan, Staline làm việc cho nhà máy Rothschild vừa «tập sự làm Cách mạng»..

Trong những chuyến đi này, sử gia Montefiore thâu thập được khá nhiều thông tin chưa hề tiết lộ về Staline. Ông cũng có dịp gặp vài nhơn chứng của thời Staline, nay còn sống sót và minh mẩn như bà chị dâu của Staline 109 tuổi. Nhờ sự khám phá này mà Montefiore đã phát họa được một Staline thời trẻ đầy đủ nhứt cho tới nay.

Con của một thợ giày say rượu (giống cha của Hồ Chí Minh), với biệt danh thông dụng là «Besso khùng», cho tới năm 1917, tên Sosso trở thành Staline.

Bị đuổi khỏi chủng viện vì mê những chuyện tình dục, nhưng trong tiểu sử chánh thức, bị đuổi học vì tuyên truyền cách mạng, Staline đi làm cho Đài Khí tượng của Tdilissi. Nhưng việc đi làm chỉ là bề ngoài để che dấu một con người thiệt là một «trùm mafia».Chuyên môn của Staline là trấn lột, tống tiền, hàng nháy, bắt cóc. Ông có tay phụ tá đắc lực là Kamo luôn luôn sẳn sáng chém giết theo lệnh Staline. Mỗi lần bị tù hay bị đày qua Sibérie, Staline đều vượt ngục, nhờ cộng tác với mật vụ của Nga hoàng. Và cũng nhờ có hơn bốn mươi tên khác nhau, và nhứt là tài cải trang, giả làm phụ nữ mặc áo dài, đội tóc giả (HCM bịt râu, hóa trang, đi dự khán vụ hành quyết bà Năm, có hơn 200 tên).

Tài ba đó đã không tránh khỏi sự chú ý của Lê-nin. Năm 1905, Lê-nin gặp Staline lần đầu. Đảng cộng sản đang cần tiền và Lê–nin thấy ngay con người mà đảng đang cần, đúng là Staline.

Lê-nin kết ngay Staline và cú ngoạn mục, nổi tiếng khắp thế giới lúc bấy giờ là vụ đánh cườp ngân hàng Nhà nước ở Tbilissi tháng 6-1907, làm nhiều người thiệt mạng nhưng hốt được một vố lớn tương đương 3 triệu euros ngày nay. Lúc Staline được 28 tuổi (LE JEUNE STALINE de Simon Sebag Montefiore. Traduit de l'anglais par Jean-François Sené. Calmann-Lévy, 506 p., bản dịch, CalmânLévy, Paris).

Hồ Chí Minh, đệ tử chơn truyền

Hồ Chí Minh học Lê-nin làm cách mạng cướp chánh quyền nhưng chỉ cướp chánh quyền ở Thủ tướng Trần Trọng Kim trong tình trạng thực dân bị Nhựt đảo chánh, Đồng Minh chưa tới, Pháp cũng chưa trở lại. Nên nhớ đây là sự thật của Việt nam lúc đó. Và Việt nam đã hoàn toàn độc lập và thống nhứt do Hoàng Đế Bảo Đại đã nhận chánh quyền từ tay Nhựt và tuyên bố nền độc lập, hủy bỏ tất cả các Hiệp ước bất bình đẳng với Pháp.

Giờ đây, thử nhìn lại coi đảng cộng sản do Hồ Chí Minh thành lập có phải là đảng ăn cướp không?

Sau 30-04-1975, trong một buổi cán bộ đảng viên học tập nghị quyết cải tạo Miền nam, Đỗ Mười, Trưởng ban, chủ trì lớp học tập, giải nghĩa rõ cho cán bộ «Cải tạo tư sản, thực chất là ta cướp đoạt tất cả của cải, tài sản của dân tư sản miền nam, … » (Lời Ai điếu, Lê Phú Khải,1917).

Từ sau đó cho tới nay, dân miền nam lần lượt bị đảng cướp sạch, trở thành dân oan, không nhà không cửa, không của cải, sống vật vờ, lang thang khắp nơi ngay trên quê hương của chính mình. Hai vụ nổi cộm còn đang nóng hổi tính thời sự là vụ Thủ thiêm và vụ Lộc Hưng mà hai tên cướp không ai khác hơn là 2 tên đầu xỏ đảng, Lê Thanh Hải và Nguyễn Thiện Nhân.

Nhưng đây cũng chỉ là sự nghiệp liên tục của đảng mà một trường hợp năm 1930 đáng nhắc lại như một dẩn chứng đảng cộng sản của Hồ Chí Minh lập ra là để ăn cướp.

Ngày 9 tháng 11 năm 1930, Việt nam Cộng sản đảng, viết thư tống tiền một ông Phủ, đòi 5000 đồng để trao đổi với với mạng sống của đứa con trai nạn nhơn (Vy Thanh, Ho Chi Minh, a documentary study, California 7/2019, p.250-253).

Bộ mặt thật của đảng cộng sản đang cai trị Việt nam đúng là đảng ăn cướp. Không thể gọi cách gì khác hơn được. Và Hồ Chí Minh cũng như Lê-nin, Staline, là đảng trưởng sáng lập. Nhơn dân, ở đâu, thời nào, vẫn là nạn nhơn của thứ đảng cách mạng ăn cướp này.

Nhưng rất tiếc là đảng viên không dám nhìn nhận sự thật mà cứ núp dưới danh nghĩa cách mạng. Mới thấy đảng ăn cướp cộng sản hèn hơn Thổ phỉ.

Nguyễn thị Cỏ May

Edited by user Saturday, August 17, 2019 4:55:56 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#12632 Posted : Saturday, August 17, 2019 4:55:13 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,173

Thanks: 773 times
Was thanked: 316 time(s) in 251 post(s)

Các tướng lãnh hãy cùng toàn dân diệt trừ
tên Thái thú Nguyễn Phú Trọng cùng bè lũ tay sai
cho Trung cộng


UserPostedImage

Nguyên Thạch (Danlambao)


...Nguyễn Phú Trọng với cương vị Chủ tịch nước kiêm chức Tổng bí thư của đảng cầm quyền đã làm được những gì ngoài việc tiếp tay, nối dáo cho kẻ thù truyền kiếp của Việt tộc từ phương Bắc? Chủ tịch Quốc Hội, một "cơ quan quyền lực tối cao" (theo chữ nghĩa) đã làm được gì ngoài chuyện làm nô tì cho thiên triều Tàu cộng? Nguyễn Xuân Phúc, Ngô Xuân Lịch cùng các quan chức, tướng lãnh chóp bu của ĐCSVN đã làm gì hay chỉ biết cúi đầu vâng dạ với bọn cướp Tập Cận Bình và ĐCSTQ?...

*
Không còn nghi ngờ gì nữa, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân, Trần Quốc Vượng, Phạm Minh Chính, Ngô Xuân Lịch, Hoàng Trung Hải... là những tên Thái thú tiếp tay nối giáo cho giặc Tàu cộng. Chúng đã cúi mọp quì lạy thiên triều, rước những đoàn voi hung hãn về Biển Đông, Bãi Tư Chính, Chữ Thập, Châu Viên, Đá Gaven, Đá Tư Nghĩa, Đá Vành Khăn, Đá Subi và Gạc Ma, Tây Nguyên, Vũng Áng, Khánh Hòa, Bình Dương, miền Tây Nam Bộ, Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc cùng các tỉnh thành khác khắp ba miền Nam Trung Bắc.

Giặc Tàu giờ đây đã tràn lan khắp mọi nơi, từ Trung ương đảng đến Bộ Chính trị, từ Bộ Quốc phòng đến các tướng lãnh đan tâm làm tay sai... Trung cộng đã và đang nắm toàn bộ nền kinh tế nước Việt để biến nơi đây thành một con nợ và phải trả bằng đất đai, biển đảo cùng bao tài nguyên mà xứ này đang có.

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng ở Bãi Tư Chính, nơi mà ngay cả Hoa Kỳ và các nước đồng minh Anh, Pháp, Nhật, Ấn Độ... cũng rất quan tâm lo lắng và đưa cả chiến hạm đến đây trực diện thì quốc gia bị Trung cộng trực tiếp xâm chiếm vào chủ quyền lãnh hải bên trong 200 hải lý của Việt Nam mà Công Ước của Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (United Nations Convention on Law of the Sea - UNCLOS) đã chứng nhận như là một Công Pháp Quốc Tế. Thế mà đảng và nhà cầm quyền CSVN vãn câm như hến! Thế mà Chủ tịch Nước kiêm Tổng bí thư đảng, kiêm Bí thư Quân ủy trung ương Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội, cơ quan quyền lực tối cao (trên chữ nghĩa, chứ không trên thực tế), Nguyễn Thị Kim Ngân, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Ngô Xuân Lịch... tất cả đều câm nín.

Những người luôn tự cho rằng họ yêu đất nước, vì dân tộc nhưng khi tình cảnh của đất nước đang lâm vào lúc nguy ngập nhất thì thái độ của chúng vẫn im lặng! Vậy, "im lặng không là đồng lõa" thì là gì?.
Giữa lúc tình hình như dầu sôi lửa bỏng nơi Biển Đông ở Bãi Tư Chính mà Nguyễn Phú Trọng vẫn trốn chui trốn nhũi cũng đã đủ chứng minh ông ta là thứ gì rồi. Những người còn cảm thấy có trách nhiệm với đất nước, với dân tộc trong tình huống bi đát hiện nay hãy can đảm đứng lên cùng toàn dân trừ khử những tên phản quốc.

Mới đây, vào ngày 31-7-2019 tại hội nghị các Bộ trưởng ASEAN ở Bangkok, Phó thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh cũng đã nói thẳng mặt Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị rằng: "Đặc biệt, tàu khảo sát Hải Dương 8 của Trung Quốc được các tàu hải cảnh và dân binh hộ tống xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, tiến hành các hoạt động khảo sát trái phép. Những hành động này vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam theo Công ước Luật biển 1982. Nghiêm trọng hơn, đây là diễn biến tiếp theo các hoạt động cải tạo bồi đắp quy mô lớn và quân sự hoá các cấu trúc tranh chấp trên biển". Phạm Bình Minh chỉ đích danh Trung Quốc và tàu khảo sát HD-8 là xâm phạm khiến tên Vương Nghị rất tức tối.

Liệu rằng ĐCSTQ và ĐCSVN sẽ có phản ứng hay trả thù ra sao đối với Phạm Bình Minh?

Với tuyên bố của Trung tướng Ngô Minh Tiến - Phó Tổng Tham mưu trưởng QĐND thì bọn Nguyễn Phú Trọng, Ngô Xuân Lịch có xử lý không? Hay cho lên chức?

Với video clip tiết lộ bí mật cũng như khẳng định: "Trung Quốc không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính Việt Nam" của Thiếu tướng Trương Giang Long thì Tàu khựa và Nguyễn Phú Trọng chừng nào sẽ sát hại ông ta?.

Ai bảo đảm là Đại tướng Lương Cường, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Quân ủy Trung ương, Bí thư trung ương đảng, Ủy viên Ban thường vụ Quân ủy trung ương không là gián điệp cho Hoa Nam?.

Ngày xưa, cách đây hơn 2.000 năm, lịch sử oai hùng của Việt tộc đã dựng nên cuộc khởi nghĩa, kháng chiến anh dũng, chống giặc ngoại xâm Đông Hán, giữ gìn và thống nhất đất nước mà bất cứ người dân Việt Nam nào cũng biết, và ngay cả Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump cũng đã nhắc đến, đó là hai nữ anh hùng của dân tộc Việt Nam, đó là Trưng Trắc và Trưng Nhị. Trước quân đông, sức mạnh của Mã Viện, Hai Bà Trưng đã gieo mình xuống dòng sông Hát Giang tuẫn tiết.

"Đô kỳ đóng cõi Mê Linh
Lĩnh Nam riêng một triều đình nước ta"
(Theo Đại Nam quốc sử diễn ca)

Gần 1.800 năm trước, năm 226 (Bính Ngọ), có bà Triệu Thị Trinh, hay Triệu Quốc Trinh, tức Triệu Ẩu, là nữ phái chân yếu tay mềm nhưng bà đã khẳng khái nói rằng: "Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá trường kình ở Biển Đông, lấy lại giang sơn, dựng nền độc lập, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người ta".

Hai thế kỷ trước thì có đại quan Phan Thanh Giản (1796-1867) đã chọn cái chết can trường vì hiểu rõ tình hình yếu kém của quân Nam với gươm dáo cung tên và súng cổ không thể chống lại vũ khí tối tân cùng quân lính thiện chiến Pháp, Quan Kinh Lược Sứ Phan Thanh Giản đã uống thuốc độc tự tử để thể hiện chí khí sống chết theo thành.

Gần hơn nữa thì miền Nam nước Việt có Ngũ Tướng Quân: Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam, Thiếu tướng Phạm Văn Phú, Thiếu tướng Lê Văn Hưng, Chuẩn tướng Trần Văn Hai, Chuẩn tướng Lê Nguyên Vỹ cùng bao chiến sĩ vô danh thuộc Quân lực VNCH đã dũng cảm hy sinh chết theo thành, chết theo vận mệnh của đất nước.

Trong số các bậc anh hùng ấy, nếu nói riêng về hải chiến thì có Ngô Quyền (898-944) với đại chiến Bạch Đằng Giang chôn xác quân Nam Hán, Hưng Đạo Đại Vương -Trần Quốc Tuấn Trận nổi tiếng với trận thủy chiến diệt quân Nguyên ở sông Bạch Đằng năm 1288. Trần Quốc Tuấn đã khẳng khái với vua Trần Nhân Tông rằng: “Xin bệ hạ hãy chém đầu tôi trước rồi sau sẽ hàng”.

Và dĩ nhiên lịch sử đã không quên Hải chiến Hoàng Sa là một trận chiến giữa Hải quân Việt Nam Cộng hòa và Hải quân Trung cộng xảy ra vào ngày 19 tháng 1 năm 1974 trên quần đảo Hoàng Sa với tinh thần anh dũng khai hỏa trước trên để thể hiện sự bất khuất trước hải lực của giặc thù Tàu cộng của Hải quân Thiếu tá Ngụy Văn Thà cùng 74 chiến sĩ Hải quân thuộc QL/VNCH.

Lịch sử từ ngàn xưa cho đến thời cận đại đã rành rành ghi lại chứng tích của bao vị anh hùng nữ sĩ với khí phách của người con dân nước Việt đã anh dũng chống lại giặc ngoại xâm Hán, Mãn, Nguyên, Mông, Thanh. Những vai u thịt bắp, những tướng tá với trong tay quân lính, tàu ngầm, xe tăng, hỏa tiển... đành quay mặt với tiền nhân? Há chịu cúi đầu khuất phục trước quân giặc Tàu cộng hiện nay?.

Trước các chứng tích không thể phủ nhận tinh thần yêu đất nước, có bổn phận và trách nhiệm với dân tộc qua bao thế hệ dựng nước và giữ nước của tiền nhân, hôm nay Nguyễn Phú Trọng giữ cương vị Chủ tịch Nước và kiêm cả chức Tổng bí thư của đảng cầm quyền đã làm được những gì ngoài việc tiếp tay, nối dáo cho kẻ thù truyền kiếp của Việt tộc từ phương Bắc? Chủ tịch Quốc Hội, một "cơ quan quyền lực tối cao" (theo chữ nghĩa) đã làm được gì ngoài chuyện làm phận nô tì cho thiên triều Tàu cộng? Nguyễn Xuân Phúc, Ngô Xuân Lịch cùng các quan chức, tướng lãnh chóp bu của ĐCSVN đã làm gì hay chỉ biết cúi đầu vâng dạ với bọn cướp Tập Cận Bình và ĐCSTQ?

Hôm nay, các tướng lãnh của cái gọi là Quân Đội Nhân Dân có ai, hay những ai nguyện hy sinh cho đất nước và dân tộc trước sự xâm lăng hung hãn của Trung cộng qua các vụ việc đất liền, vịnh, thác, ải và biển Đông? Ai, ai là những người nắm trong tay quyền bính, là những tướng xứng danh là tướng để cứu lấy dân tộc và lưu danh thiên cổ?.

12.08.2019
Nguyên Thạch
danlambaovn.blogspot.com
Hoàng Nam  
#12633 Posted : Saturday, August 17, 2019 5:30:50 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,173

Thanks: 773 times
Was thanked: 316 time(s) in 251 post(s)

Trần Bắc Hà chết do tuyệt thực hay bị diệt khẩu?


Phạm Chí Dũng
/Người Việt
August 11, 2019

UserPostedImage

Trần Bắc Hà, cựu chủ tịch Ngân Hàng Đầu Tư và Phát Triển Việt Nam (BIDV), và được cho là đàn em của cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. (Hình: Nhịp Cầu đầu Tư)

Một bài viết mang tựa đề rất ấn tượng “Sự thật về cái chết của ông Trần Bắc Hà, trách nhiệm của thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc – Cục Trưởng C03, Bộ Công An và các điều tra viên có liên quan” của một tác giả ẩn danh hiện ra trên mạng xã hội vào đầu Tháng Tám, 2019 – xảy ra gần như đồng thời với thời điểm “lên tiếng” của phát ngôn viên Bộ Công an là Lương Tam Quang về “cơ quan cảnh sát điều tra (Bộ Công An) đã phối hợp với Cục Điều tra hình sự Bộ Quốc Phòng xác định nguyên nhân, hiện chưa có kết quả” – đã vô hình trung tiết lộ nhiều dấu hiệu và dấu vết mang “mùi” gấu ó nội bộ.

Từ sự mô tả của bài viết trên về quá trình tạm giam Trần Bắc Hà từ Trại giam T16 của Bộ Công An, sau đó chuyển sang Trại 771 của Cục Điều Tra Hình Sự Bộ Quốc Phòng, việc Trần Bắc Hà bị đối xử rất thiếu “nhân quyền” và sau đó phải tuyệt thực đến chết, cùng tên và chức danh một số điều tra viên phụ trách vụ án Trần Bắc Hà chi tiết đến mức cứ như thể tác giả là người trong cuộc, tận mắt nhìn thấy toàn cảnh vụ Trần Bắc Hà đã chết như thế nào…

Có thể xác định gần như chắc chắn là bài viết này được đạo diễn, viết ra và loan tải công khai trên mạng xã hội bởi một số, nếu không muốn nói là một thế lực chính trị trong nội bộ đảng. Hiện tượng này đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần trong khoảng một thập niên qua và đã dẫn đến một kết luận như đinh đóng cột rằng, chỉ có những tác giả nằm sâu trong nội bộ đảng mới có được thông tin sắc đến thế.

Một khi bài viết trên có nguồn tin từ nội bộ đảng, có thể cho rằng tính xác cứ của một số thông tin trong bài viết này là đáng tham khảo hoặc đáng tin cậy.

Hình thức thông tin này cũng rất giống cách thức đưa tin của trang mạng Chân Dung Quyền Lực về Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương Nguyễn Bá Thanh trong những ngày gần đất xa trời vào cuối năm 2014, đầu năm 2015 (bệnh viện ở Mỹ nơi ông Thanh điều trị, tình trạng sức khỏe của ông Thanh, số hiệu chuyến bay và ngày giờ chuyến bay đưa ông Thanh về Đà Nẵng, cái chết thực thể của ông Thanh trong lúc báo chí nhà nước vẫn ra rả dẫn lời quan chức quản lý y tế về “tau khỏe mà, có chi mô”…).

Hoặc cũng khá giống với cách thức đưa tin của một vài trang mạng xã hội về Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh (đi chữa bệnh ở Pháp, chuyến bay về Việt Nam, nhân vật đóng thế Phùng Quang Thanh…).

Việc kiểm nghiệm lại thông tin của trang mạng Chân Dung Quyền Lực sau khi Nguyễn Bá Thanh được chính quyền thông báo chính thức qua đời, cũng như kiểm nghiệm lại thông tin mạng xã hội sau khi Phùng Quang Thanh chính thức “biến mất” khỏi chính trường kể từ khi trở về từ Pháp, đã cho thấy những thông tin trên mạng xã hội là cơ bản phù hợp với thực tế diễn biến của hai vụ việc đình đám đó.

Nhưng vào lần này, có sự khác biệt cơ bản giữa một kết luận rất quan trọng của bài viết “Sự thật cái chết của Trần Bắc Hà…” của tác giả ẩn danh với những gì xảy ra ngay sau cái chết này.

Tuyệt thực hay bị diệt khẩu?

Bài “Sự thật cái chết của Trần Bắc Hà…” đã chỉ xoáy vào trách nhiệm của Bộ Công An đối với cái chết của Trần Bắc Hà mà không hề nói đến trách nhiệm của Bộ Quốc Phòng, dù Trần Bắc Hà chết trong trại tạm giam 771 của Bộ Quốc Phòng chứ không phải trong trại tạm giam của công an.

Vì sao thế? Phải chăng tác giả, hoặc nhóm tác giả của bài viết này được đạo diễn bởi một bàn tay nào đó bên quân đội?

UserPostedImage

Tang lễ Trần Bắc Hà diễn ra hôm 22 Tháng Bảy. (Hình: Tiền Phong)

Cũng theo bài viết trên, nguyên nhân Trần Bắc Hà chết là do tuyệt thực – khác với đồn đoán đã dậy sóng về việc Trần Bắc Hà bị đầu độc hoặc bị ám sát trong trại giam nhằm diệt khẩu. Nếu quả đúng là Trần Bắc Hà chết do tuyệt thực, đó là nguyên nhân dễ chịu nhất để khi bị quy trách nhiệm về việc để Trần Bắc Hà chết trong thời gian bị tạm giam, trại giam đang “phụ trách” Trần Bắc Hà (Trại 771) và cấp trên của nó (Cục Điều Tra Hình Sự Bộ Quốc Phòng) sẽ phải chịu mức kỷ luật nhẹ nhàng nhất.

Thế nhưng lại có dấu hiệu về cái chết của Trần Bắc Hà không phải do tuyệt thực.

Vào ngày 18 Tháng Bảy khi Trần Bắc Hà được báo chí nhà nước, có thông tin từ nguồn tin nào đó trong nội bộ, bất ngờ cho biết ông ta “tử vong ngoại viện.” Một số tờ báo thậm chí còn khẳng định Trần Bắc Hà chết do bệnh ung thư gan giai đoạn cuối, hoặc do bệnh cao huyết áp – những bệnh lý mà hẳn báo nhà nước đã được ai đó mớm cho để đăng tải nhằm định hướng dư luận rằng cái chết của Trần Bắc Hà là rất bình thường.

Thế nhưng từ đó đến nay lại không có bất kỳ lời nhận xét nào của bệnh viện quân y 105 – nơi Trần Bắc Hà được đưa đến cấp cứu, cũng chẳng có bất kỳ thông tin nào từ cơ quan pháp y về nguyên nhân gây ra cái chết của Trần Bắc Hà, trong khi việc khám nghiệm tử thi và đưa ra kết luận là quá đơn giản với các cơ quan này, nếu quả đúng Trần Bắc Hà đã tuyệt thực mà chết.

Chỉ đến cuối Tháng Bảy năm 2019, không phải Cục Điều Tra Hình Sự Bộ Quốc Phòng mà là Trung Tướng Lương Tam Quang (phát ngôn viên của Bộ Công An) cho báo chí biết là việc giảo nghiệm tử thi (khám nghiệm tử thi) được chủ trì bởi Bộ Quốc Phòng.

Vì sao việc giảo nghiệm tử thi được chủ trì bởi Bộ Quốc Phòng mà không phải bởi Bộ Công An, trong khi Trần Bắc Hà bị bắt bởi công an chứ không phải quân đội? Và vì sao Trần Bắc Hà được thông báo chết ngày 18 Tháng Bảy, đã được chôn cất sau đó nhưng đến cuối Tháng Bảy mới có tin về giảo nghiệm tử thi? Phải chăng đã có nghi ngờ về cái chết này không phải là “tự chết” mà bởi một nguyên do ẩn khuất?

Những câu hỏi trên lại cần được khớp nối với những dấu hỏi trước đó vào lúc hiện ra thông tin Trần Bắc Hà “tử vong ngoại viện”: Vì sao Trần Bắc Hà bị bắt bởi công an nhưng lại chuyển sang giam tại trạm tạm giam quân đội chứ không phải trại tạm giam công an?

Phải chăng vụ án Trần Bắc Hà không chỉ thuần túy do những sai phạm kinh tế mà còn liên quan, hoặc liên đới rất sâu đến cả nội bộ đảng và nội bộ cao cấp bên quân đội? Hoặc thuộc loại án “an ninh quốc gia” nhưng nằm trong tuyến phụ trách của Tổng Cục 2 (Tổng cục tình báo quân đội) chứ không phải thuộc trách nhiệm của Bộ Công An?

Hay do “Tổng Tịch” Nguyễn Phú Trọng khi chỉ đạo bắt Trần Bắc Hà đã không thật sự tin cậy vào các trại giam của Bộ Công An – nơi mà vẫn có thể còn ủ nguyên “đội hình chiến lược” các quan chức công an được bổ nhiệm từ thời Nguyễn Tấn Dũng, nên phải lệnh chuyển Hà sang trại giam quân đội – khu vực mà Trọng có vẻ nắm chắc quyền bính hơn?

Và nếu Trần Bắc Hà không phải chết do tuyệt thực thì ông ta đã bị ai giết?

Trong khi vụ Trần Bắc Hà đã xuôi tay khó bề nhắm mắt vẫn chìm trong màn sương mù mờ đục lạnh lẽo, Nguyễn Phú Trọng đã mất đi một nguồn thông tin và cũng là nhân chứng cực kỳ quan trọng nhằm phục vụ cho quy trình tố tụng hình sự những cái bóng thấp thoáng sau lưng Trần Bắc Hà.

Bầu không khí vụ án, hoặc kỳ án Trần Bắc Hà, đang trôi ngược về thời gian cuối năm 2014, phảng phất hương hồn Nguyễn Bá Thanh sau khi lan tràn đồn đoán ông ta bị đầu độc.

Và cả hương hồn của những kẻ còn sống sót. Sát cạnh “tử thi ngoại viện” Trần Bắc Hà…

(Phạm Chí Dũng)

Hoàng Nam  
#12634 Posted : Saturday, August 17, 2019 5:43:03 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,173

Thanks: 773 times
Was thanked: 316 time(s) in 251 post(s)

Tạm biệt Adu!
Francis Jacobs, 14 tuổi, trở thành cầu thủ chuyên nghiệp


August 17, 2019

UserPostedImage

Francis Jacobs (giữa) trở thành cầu thủ trẻ nhất ký kết hợp đồng thi đấu chuyên nghiệp khi đầu quân cho đội bóng Orange County SC. (Hình: Courtesy Orange County SC)

Đội bóng tròn câu lạc bộ Orange County SC (OCSC), hiện thi đấu cho giải USL Championship – giải bóng tròn nhà nghề hạng thấp hơn Major League Soccer (MLS) Hoa Kỳ – vừa ký kết hợp đồng thi đấu nhiều năm với Francis Jacobs, cầu thủ trẻ nhất, chỉ mới 14 tuổi.

Jacobs nói với đài ESPN FC biết như thế, và cho hay thường thi đấu với vai trò tiền vệ trung tâm, ký kết hợp đồng với OCSC vào ngày 26 Tháng Bảy vừa qua khi chỉ mới 14 tuổi, bốn tháng và 29 ngày, trở thành cầu thủ Mỹ trẻ nhất ký hợp đồng thi đấu chuyên nghiệp tại Hoa Kỳ.

Trước đây, tại Mỹ cũng có “thần đồng một thời” Freddy Adu, lúc 14 tuổi, 5 tháng, và 16 ngày khi ký kết hợp đồng thi đấu với MLS và gia nhập đội bóng câu lạc bộ D.C. United trong Tháng Mười Một, 2003.

Jacobs có đủ điều kiện được chọn lựa ra sân trong trận so tài với Las Vegas Lights, trong thời gian tới đây, mặc dù huấn luyện viên OCSC, Braeden Cloutier nói với ESPN FC gần như Jacobs sẽ không được tung ra sân.

Huấn luyện viên này cho biết về tình trạng thi đấu của Jacobs: “Tôi chỉ muốn bảo đảm chúng tôi làm điều đúng và đúng thời điểm.”

Nếu được nhìn thấy Jacobs ra sân, cầu thủ 14 tuổi này sẽ trở thành cầu thủ trẻ tuổi nhất từ trước đến nay thi đấu trong một trận cầu league chuyên nghiệp.

Trong khi đó, Jacobs, được phỏng vấn qua điện thoại, cho biết: “Tôi thật sự tập luyện rất chăm chỉ qua nhiều năm để đạt đến điều này và hòa hợp với những đồng đội. Vì thế thật phấn khích khi gia nhập một đội bóng thật sự yêu thích, và tôi luôn hướng tới tương lai.”

Giám đốc điều hành OCSC, Oliver Wyss nói với ESPN FC rằng Jacobs được tập luyện với đội một kể từ Tháng Năm vừa qua, và trong thời gian đó, tiền vệ cao 5.11 foot cho thấy có thể đối đầu với những cầu thủ, trong một số trường hợp, lớn gấp hai số tuổi.

Là sản phẩm của Laguna Beach, Jacobs từng có thời gian chơi bóng với đội bóng địa phương Irvine Strikers trước khi gia nhập OCSC vào đầu năm nay. Jacobs cũng có thời gian tập huấn ngắn hạn với đội FC Koln và Bayer Leverkusen ở Đức, trước khi chọn lựa ở gần nhà khi gia nhập đội OCSC.

Jacobs sẽ theo học trường học tư địa phương vào buổi chiều để tiếp tục việc học hành của mình.

Và trong những trận đấu sắp tới, Jacobs sẽ có cơ hội thể hiện tài năng của mình mỗi khi được huấn luyện viên tung ra sân thi đấu. Còn tương lai của Jacobs có được như tiền vệ tài năng trẻ 20 tuổi Hoa Kỳ Christian Pulisic hiện thi đấu cho đội Chelsea và đội tuyển Mỹ hay không? Tất cả chỉ là… chờ xem.

(TTC)

hongvulannhi  
#12635 Posted : Sunday, August 18, 2019 7:35:18 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,040

Thanks: 2453 times
Was thanked: 5271 time(s) in 3527 post(s)

Lòng biết ơn


8/17/2019 3:55:05 PM

Giáo dục các đức tính nhân bản cho thanh thiếu niên bằng những câu chuyện

UserPostedImage

1. Lời Chúa

Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu. (1Tx 5,16)

Thánh Phaolô trong thư gởi cộng đoàn tín hữu ở Thêxalônica, ngài đã khuyên các Kitô hữu: Dù trong mọi hoàn cảnh cuộc sống, phải luôn bày tỏ lòng biết ơn đối với Thiên Chúa. Đó là lời cầu nguyện đẹp lòng Người nhất.

2. Lòng biết ơn là gì?

Lòng biết ơn là hiểu biết, là bày tỏ điều mình nhận biết về giá trị vật chất và tinh thần của những điều tốt, những tấm lòng, những món quà mà người khác đã trao tặng, đã giúp đỡ mình. Đối với Chúa, lòng biết ơn trở thành lời tạ ơn dâng lên Ngài trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Lòng biết ơn trở thành lời cầu nguyện. Cầu nguyện bằng lời tạ ơn. Đó là điều làm đẹp lòng Chúa.

Thể hiện lòng biết ơn giúp ta đánh giá được phần nào tính cách của một con người. Có rất nhiều cách khác nhau để thể hiện lòng biết ơn, nhưng cần phải phù hợp, tinh tế, sâu sắc. Vì nếu không tinh tế sâu sắc, lòng biết ơn dễ trở thành hành động xu nịnh, tâng bốc, lấy lòng.

- Bổn phận biết ơn: Làm ơn có thể không đòi trả nghĩa, nhưng kẻ đã chịu ơn phải có bổn phận thể hiện lòng biết ơn để đền đáp. Cho đi không mong nhận lại, nhưng kẻ đã nhận phải có bổn phận đáp trả bằng sự biết ơn. Cho nên, có thể nói: Kẻ chịu ơn phải có bổn phận biết ơn, và người làm ơn có quyền được đón nhận lòng biết ơn.

Bổn phận biết ơn không đòi phải cân xứng với ơn nghĩa đã chịu, nhưng nếu thực hiện được cách tương xứng thì tốt. Còn nếu không, thì cũng phải tỏ ra bằng lời cám ơn, hoặc bằng cử chỉ chứng tỏ mình hiểu biết ơn nghĩa đã chịu, đã nhận, đã lãnh.

- Giá trị của ơn nghĩa: Giá trị vật chất được tính bằng giá trị của món quà mà người làm ơn ban tặng. Giá trị tinh thần là biểu lộ tình thương, mang ý nghĩa sự cho đi phần nào nơi người tặng: Thời giờ, lựa chọn, suy nghĩ, tình thương… Giá trị thiêng liêng: Quà tặng đó có thể tặng cho người khác, nhưng đã có sự lựa chọn cho chính tôi, với ý hướng mong muốn cho tôi nên tốt, khích lệ tôi thăng tiến trong cuộc sống, động viên tôi vượt qua một trở ngại nào đó…

- Lợi ích của biết ơn: Biết ơn để xứng đáng làm người hơn, người trưởng thành, người có giáo dục. Biết ơn để xứng đáng với ơn đã lãnh nhận. Biết ơn để xứng đáng lãnh nhận thêm các ơn khác. Biết ơn đối với Chúa bằng lời tạ ơn, cho biết người có đức tin vững mạnh, khiêm nhường và có đời sống cầu nguyện sâu sắc.

- Luyện tập lòng biết ơn: Luôn nhớ ta sống trong tình liên đới, đã đang và sẽ mãi tiếp tục liên đới, cho dù muốn hay không muốn. Tôi có mặt ở đây, trong cuộc sống này là do biết bao công ơn đã lãnh nhận, và sẽ còn tiếp tục hưởng nhờ những ơn nghĩa do người khác nâng đỡ, yêu thương, cung cấp… Đừng tưởng mình không chịu ơn ai, không liên hệ với ai. Trái lại, con người của ta, từ vật chất đến tinh thần, đã, đang và sẽ được xây dựng bằng biết bao công ơn của người khác. Đừng tưởng rằng mình không mắc nợ ai. Tiền của vật chất, có thể trả được, nhưng ân nghĩa, tình thương, những giọt mồ hôi, nước mắt, những gì thiêng liêng cao quý, làm sao đếm cho xuể, nói cho hết, kể cho tường, hiểu cho rõ hết được?

Hãy tập nói lời cám ơn mỗi khi được giúp đỡ, và cố gắng bày tỏ lòng biết ơn qua thái độ tôn trọng, yêu mến, thảo hiếu với người đã nuôi dưỡng, dạy dỗ, giúp đỡ ta. Hãy biên thư, gởi thiệp, tặng quà, cám ơn đến những ân nhân, thân nhân xa gần.

Hãy bày tỏ lòng tri ân đối với Thiên Chúa, nhờ đó ta dễ dàng biết ơn người khác, và nhờ sự biết ơn người khác, ta sẽ tăng lòng biết ơn đối với Chúa. Hai tâm tình ấy làm cho cuộc sống hằng ngày của ta thêm phong phú, vui tươi và hạnh phúc hơn.

3. Câu chuyện minh họa:

TẠ ƠN CHÚA TRONG MỌI HOÀN CẢNH

Matthew Henry là một học giả Kinh Thánh lừng danh vào đầu thế kỷ 18. Một ngày kia, ông bị bọn cướp trấn lột và đêm hôm đó, Henry đã ghi vào cuốn nhật ký của ông như sau: Hãy để cho lòng ta cảm tạ ơn Thượng Đế.

Thứ nhất: Bởi vì cho đến bây giờ ta mới bị ăn cướp, trước đây ta chưa bao giờ bị bọn cướp đón đường cả.

Thứ hai: Bởi vì mặc dầu bọn chúng cướp cái ví tiền, nhưng chúng nó không cướp mất mạng sống của ta.

Thứ ba: Bởi vì mặc dầu chúng nó cướp sạch những gì ta có trên người lúc đó, nhưng cũng chẳng đáng giá là bao.

Thứ tư: Ta là người bị cướp, chứ ta không phải là quân đi ăn cướp.

BIẾT ƠN Một giáo sư người Mỹ làm giảng viên tại một viện đại học ở nước Ba Tây (Brazil), đã nhắc lại một kỷ niệm khó quên. Ông thuật lại rằng một ngày kia khi đang trên con đường đến trường đại học, ông cảm thấy có ai đó kéo quần mình, quay đầu lại, ông thấy một cậu bé độ 5 hay 6 tuổi với đôi mắt tròn đen và sáng trong khuôn mặt lem luốc bẩn thỉu. Cậu bé nhìn ông với lời van xin: Thưa ông! Cho con bánh mì. Khác với những lần trước, mỗi khi gặp trẻ ăn xin trên đường phố, mở lời van xin, ông thường phớt lờ, lạnh lùng bước đi, vì có nhiều trẻ ăn xin quá, nhưng không biết vì sao lần nầy ông lại dừng bước, rồi bảo cậu cùng đi với ông ta vào quán cà phê gần đó. Sau khi mua cho cậu một bánh kem và thức ăn khác mà cậu muốn, ông mua cho mình một tách cà phê, rồi bước ra khỏi tiệm, quên hẳn cậu bé. Nhưng khi ông đi được ít bước thì có người đụng vào lưng ông, quay nhìn lại, ông thấy cậu bé khi nãy. Cậu bé vẫn cầm ổ bánh kem và run run nói: Con cám ơn ông! Vị giáo sư nầy cảm động vì lời cám ơn của cậu bé ăn xin đáng thương đó, trong khi đó có những trẻ ăn xin khác đã nhận tiền hay thức ăn ông cho, nhưng chưa có em nào có lòng biết ơn như thế.

CÁM ƠN

Ngày càng thêm nhiều người gia nhập tu viện, và vì thế cần phải xây dựng một ngôi nhà lớn hơn. Một thương gia viết tấm séc một triệu đôla và trao cho Thầy. Thầy cầm và nói: Được. Tôi nhận.

Người thương gia lộ rõ vẻ bất mãn. Một triệu đôla là một món tiền lớn, song Thầy chẳng buồn nói một lời cám ơn! Đó là tấm séc một triệu đôla, thưa Thầy! Vâng, tôi biết. Dù tôi là người giàu có, song một triệu đôla vẫn không phải là một món tiền nhỏ đối với tôi, thưa Thầy! Anh muốn tôi cám ơn anh à? Lẽ ra phải thế. Sao tôi phải cám ơn nhỉ? Chính người cho mới phải biết ơn chứ! Thầy nói.

Anthony de Mello, S.J
Ban Văn hóa Giáo dục – Giáo phận Mỹ Tho
(WGP.Mỹ Tho 16.08.2019)

Edited by user Sunday, August 18, 2019 7:37:39 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#12636 Posted : Sunday, August 18, 2019 7:40:58 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,040

Thanks: 2453 times
Was thanked: 5271 time(s) in 3527 post(s)

Vật chất không là tất cả


8/18/2019 4:09:55 PM

19 19 X Thứ Hai Tuần XX Thường Niên. (Tr) Thánh Gio-an Ơ-đơ, Linh mục. (Tl 2,11-19; Mt 19,16-22.)


UserPostedImage

Có hai điều kiện để đạt đến sự sống đời đời là tuân giữ những lời Chúa dạy và từ bỏ mọi của cải vật chất trần gian. Thực hiện được hai điều kiện này quả là điều khó vì chúng ta còn mang thân phận yếu đuối. Chúng ta không đủ khiêm tốn và tin tưởng để trao phó cuộc đời cho Thiên Chúa lo liệu nên chỉ lo tìm sự bảo đảm nơi tiền bạc vật chất.

Trang Tin Mừng hôm nay ghi lại cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và người thanh niên giàu có. Người thanh niên đến gặp và xin Chúa Giêsu chỉ con đường dẫn đến sự sống đời đời, đó là một ý nghĩ khôn ngoan. Tuy nhiên, thái độ của anh đáp ứng Lời Chúa Giêsu chứng tỏ anh mới chỉ có ý nghĩ một chút về sự khôn ngoan. Anh thoáng thấy của cải không phải là hạnh phúc đích thực, vì thế, anh đến với Chúa để tìm sự khôn ngoan. Khốn nỗi, con đường khôn ngoan mới vạch ra đã bị của cải cản lối khiến anh không nhận ra được rằng sự sống đời đời mới là của cải quí giá nhất mà anh phải tìm kiếm.

Người thanh niên tìm đến với Chúa Giêsu, vì nhận thấy Ngài là một tôn sư có gì khôn ngoan hơn những bậc thầy trong dân Israel mà anh thường gặp. Anh chưa nhận ra Chúa Giêsu chẳng những là tôn sư dạy sự khôn ngoan, mà còn là chính sự khôn ngoan; Ngài không chỉ đưa ra một lời dạy khôn, mà còn là lời ban sự sống đời đời; ai đón nhận và thực hiện lời Ngài sẽ được sống đời đời.

Chính vì thế, anh đã sầm nét mặt, buồn sầu bỏ đi khi Chúa Giêsu bảo anh: Hãy về bán hết của cải, rồi đến theo Ngài. Anh yêu của cải hơn sự sống và hạnh phúc đời đời. Anh tưởng Lời Chúa chỉ là một trong những lời chỉ giáo muôn mặt của các bậc thầy trong Israel, có theo hay không cũng chẳng sao, cứ nắm giữ lề luật cha ông truyền lại đã đủ chiếm được Nước Trời. Do đó, anh làm sao hiểu được lời này: "Anh chỉ còn thiếu một điều".

Anh đã thực hiện những gì ghi trong lề luật, nhưng anh còn thiếu một điều, mà thiếu điều đó, những gì anh đã nắm giữ mới chỉ là thứ công chính của Biệt phái không thể vào Nước Trời được. Ðiều anh còn thiếu chính là tin nhận Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, là liên kết với Ngài và thực hiện Lời Ngài. Vì Lời Ngài là lời thần linh làm cho việc tuân giữ giới răn trở thành sức sống trong tâm hồn con người.

Tiền bạc có một giá trị nhất định nhưng không phải là cứu cánh của cuộc đời. Cách chọn lựa của người nông dân thật khôn ngoan, anh đã từ bỏ hộp tiền để có được cuộc sống bình yên. Quả thật, tiền bạc có thể mua được chiếc giường ấm êm nhưng không mua được giấc ngủ ngon. Tiền có thể mua được địa vị, sự nổi tiếng nhưng không mua được lòng kính trọng. Tâm trạng của người nông dân phần nào giống với câu chuyện Người thanh niên giàu có trong Tin Mừng hôm nay. Là một người nhiều tiền, trẻ trung và có địa vị trong xã hội, người thanh niên còn là người mẫu mực, chu toàn mọi lề luật, biết lo xa và mong muốn có cuộc sống hạnh phúc đời sau.

Thật ra, tự nó, của cải không cản trở người ta vào Nước Trời, nhưng thái độ ham mê của cải cản trở người ta yêu mến Thiên Chúa và Chúa Kitô. Cần phải có tinh thần sẵn sàng từ bỏ mọi của cải, mọi đam mê, để được tự do nghe tiếng Chúa dạy dỗ trong tâm hồn. Thái độ từ bỏ của cải và đam mê, không nhất thiết bắt người ta trở thành nghèo mạt, bởi vì từ bỏ mọi sự vì Chúa và vì Tin Mừng, chẳng những không làm người ta bị thiệt thòi, mà còn mở rộng tương giao xã hội của họ, vì họ sẽ được đại gia đình nhân loại, và rồi với những thử thách đã vượt qua, họ sẽ được hưởng sự sống đời đời.

Niềm tin kitô giáo dạy chúng ta rằng: tất cả những gì chúng ta đang có như tiền bạc, thời gian, tài năng và ngay cả tội lỗi đều do ân sủng Thiên Chúa ban. Người là Đấng quảng đại hào phóng đã ban cho chúng ta đấu đủ lượng đã dằn đã lắc. Những ân huệ Thiên Chúa ban để chúng ta sử dụng và mưu ích cho người khác. Khi đi theo Chúa trên con đường trọn lành, đòi hỏi chúng ta phải có thái độ dứt khoát, từ bỏ mọi sự quyến luyến của tiền bạc và sống nghèo khó theo tinh thần Tin Mừng.

Một khi đã trút bỏ hết sự bảo đảm vật chất thế gian, chúng ta mới phó thác trong bàn tay yêu thương của Thiên Chúa. Thánh tiến sĩ Augustinô là người đã cảm nghiệm sâu sắc về sự giàu sang và khôn ngoan của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào. Thánh nhân nói: “Ai có nhiều của cải mà không có ơn nghĩa Chúa, ấy là kẻ nghèo nhất. Ai trở nên bần cùng mà có ơn nghĩa Chúa, người ấy có tất cả mọi sự”. Như vậy dù có nhiều tiền mà không có Thiên Chúa, chúng ta vẫn là kẻ tay trắng. Trái lại, khi sống tâm tình của trẻ thơ tin tưởng vào Thiên Chúa, chúng ta sẽ có Thiên Chúa là gia nghiệp. Muốn được hưởng hạnh phúc dài lâu trong Nước Trời, chúng ta phải tuân giữ các điều răn của Chúa và sống siêu thoát với của cải vật chất. Sống tinh thần nghèo khó, chúng ta thoát được sự lo lắng ở đời và thảnh thơi lo việc phụng sự Chúa và phục vụ tha nhân.

Chàng thanh niên đã đạt được hầu như mọi thứ trong cuộc sống như tiền bạc, danh vọng cùng với việc chu toàn lề luật. Tuy nhiên, anh vẫn cảm thấy một sự trống vắng nơi sâu thẳm trong tâm hồn. Anh đã tìm đến Chúa Giêsu mong nhận được một giải đáp cho nỗi khắc khoải đó. Chúa mở lối cho anh là hãy thanh thoát khỏi những của cải mà mình đang có mà hướng đến một giá trị bền vững trên trời.

Con người ngày nay giành nhiều công sức và thời giờ cho việc theo đuổi những giá trị vật chất như tiền bạc, đia vị hay lạc thú, nên họ khó tìm được một giá trị tinh thần cao quý hơn. Cuộc sống là một chuỗi những chọn lựa và từ bỏ. Chính việc hy sinh những giá trị vật nơi trần thế mà con người có thể đạt được giá trị cao quý trên trời.

Huệ Minh

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#12637 Posted : Sunday, August 18, 2019 7:48:05 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,040

Thanks: 2453 times
Was thanked: 5271 time(s) in 3527 post(s)

Giá trị của một đời người


8/15/2019 5:34:28 PM

Trong Hội Dòng chúng ta nói chung, trong cộng đoàn chúng ta nói riêng lại có thêm một người chị em nữa ra đi về bên kia thế giới, đó là điều tất yếu của đời một con người ở chốn trần gian tạm bợ. Không ai trong chúng ta là không biết điều này, cũng như có thể tránh khỏi vòng quỹ đạo nghiệt ngã ấy, cho dù người ấy là ai!

Biết như vậy, nhưng vẫn cảm thấy lo lắng thế nào đó, vì không biết những gì mình đang sống đây ngày mai sẽ ra sao, có đủ chưa? Nếu thiếu thì thiếu cái gì nữa?

Khi nghĩ tới đây đã có rất nhiều người loay hoay đi tìm câu trả lời, và đã làm đủ cách để mong có được những điều tốt nhất cho bản thân mình!

Có người thì tìm tiền tài để mong ước sau khi chết đi con cái không phải lo cho mình cũng như còn có cái để con cái tiếp tục sinh sống. Thật là tốt, nhưng mà có mấy ai được như ý, trái lại nhiều khi còn gây những hậu quả chẳng ai ngờ được! Chẳng những thế mà cũng có thể nói một cách rõ ràng hơn là do khối tài sản đó mà làm cho nhiều người phải đắng cay đau lòng!

Có người thì tìm danh vọng, để sau này con cái có chỗ tựa, hay cậy nhờ. Nhưng liệu danh vọng đó có ích gì khi chính đương sự không phải vất vả, không phải đánh đổi, hay có những hy sinh tương ứng…để rồi coi thường mà phá tán cũng như làm khổ cho bao người khác?

Có người thì tìm dục tình qua những hỷ, nộ, ái, ố…của sự đời. Tốt thôi. Nhưng liệu những điều ấy có bền vững với thời gian cũng như đem lại hạnh phúc thực sự mãi mãi cho con người từ bây giờ không?

Như vậy, xét cho đến cùng toàn là dang với dở, thật là tội nghiệp cho một đời người!

Đối với những người theo Đức Giêsu Kitô, nhất là đối với những người sống đời thánh hiến có một lý tưởng thật là đẹp, đầy cao cả…Nhưng liệu những người ấy có thoát ra khỏi cái vòng kim cô nghiệt ngã này không?

Dĩ nhiên là theo bản tính của con người chắc là khó lắm, vì những cái đó nó vẫn chập chờn, chi phối và vây quanh con người mọi ngày. Và có thể nói, chỉ một giây mất cảnh giác thôi là bị lôi kéo vào tròng ngay! Với thân phận mỏng dòn này thì làm sao có thể đề phòng hết được?

Như vậy, chỉ còn một phương thế duy nhất mà ai cũng rõ là học theo gương Đức Kitô để lại, đó là sống trọn bổn phận và trách nhiệm đã được trao phó. Điển hình là nơi Đức Giêsu Kitô, Ngài không bao giờ rời xa Chúa Cha, Ngài luôn kết hiệp mật thiết qua việc cầu nguyện trong mọi nơi, mọi lúc và sau đó là phục vụ mọi người trong yêu thương không tính toán.

Quả thật là như thế, trong mọi hoàn cảnh, đối với mọi người, nhất là những người nghèo, người bất hạnh, người tội lỗi…Chúa đều yêu thương và phục vụ không loại trừ một ai. Ngay như khi Chúa chịu chết nhục nhã trên thập giá, Ngài vẫn tỏ dấu không hận thù, ác cảm hay cắt đứt nguồn yêu thương…Trái lại, Ngài lại còn tỏ dấu yêu thương một cách mạnh mẽ hơn làm cho nhiều người phải ngỡ ngàng.

Vì vậy, có người nói “ Hãy sống cho tới lúc chết, chứ đừng chết ngay lúc đang sống…”, điều này cũng có nghĩa như một ai đó đã nhận định “ Mỗi sáng mai ta thức dậy, lại có thêm một ngày mới…”

Điều này, đòi hỏi mỗi người phải sống hết con người mình như Đức Giêsu đã sống được thể hiện qua việc trân trọng các việc lành phúc đức như là các giờ đạo đức, thiêng liêng được cử hành mỗi ngày; qua mối tương quan thân tình với mọi người bất kể người đó là ai theo khả năng ta có được…

Cố gắng làm hết sức mình thì ta an tâm chẳng còn phải tiếc nuối, lo lắng hay ân hận gì. Vì ta đã sống trọn vẹn từng giây phút, từng một ngày đến và đang lặng lẽ trôi qua. Sống như vậy, thì cuộc đời của ta ở nơi trần gian này cho dù có ngắn ngủi đến đâu hay kéo dài tới bao lâu cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Như Đức Giêsu ngày xưa trước khi tắt hơi thở, Ngài đã thưa với Chúa Cha “ Mọi sự đã hoàn tất..”. Chúng ta hãy cầu xin cho ta và cho mọi người từng ngày qua đi khi xét mính cũng có thể thân thưa với Chúa y như vậy. Thế là tốt đẹp lắm rồi, không còn gì có thể so sánh được hơn nữa. Cầu nguyện cho người chị em cũng như mọi người được an nghỉ trong vòng tay yêu thương của Cha nhân lành sau một cuộc đời trải nhiều truân chuyên nhưng vẫn trọn một niềm tin yêu và phó thác.

Thiên Quang sss

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#12638 Posted : Sunday, August 18, 2019 4:18:35 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,040

Thanks: 2453 times
Was thanked: 5271 time(s) in 3527 post(s)

Nellie Bly, bệnh viện tâm thần và sứ mệnh đạo đức
của báo chí


8/18/2019 9:51:29 AM

Nữ nhà báo Nellie Bly được thế giới biết đến và nhớ ơn vì nhờ bà xã hội có được một bước nhảy vọt về chất lượng thể loại báo chí điều tra. Bà được công nhận là một phụ nữ can đảm vì đã tự nhốt mình trong một bệnh viện tâm thần để có thể điều tra, tố cáo sự ngược đãi phụ nữ ở nơi đây.

UserPostedImage

Nhân vật nổi tiếng này là một phụ nữ người Mỹ (1864-1922). Bà được cho là một trong những người đi tiên phong về thể loại báo chí điều tra. Tuy nhiên danh tiếng của bà chưa được biết đến nhiều và chỉ được nhìn nhận trong thời gian gần đây. Chính vì thế vào mùa xuân 2020 một tượng đài của bà sẽ được dựng trên đảo Roosevelt, nơi có nhà thương điên, nơi mà bà tố cáo và mô tả “về những sai lầm và hành vi sai trái” của những người quản lý.

Bà Nellie sinh ra trong một gia đình công nhân bình thường tại bang Pennsylvania. Là một người thích viết văn, Nellie đã góp phần khẳng định tiếng nói của phụ nữ, bóc trần những bất công đối với phụ nữ thời bấy giờ. Dù phụ nữ gần như không có cơ hội làm các công việc dành cho nam giới, Nellie đã có cơ hội theo đuổi sự nghiệp báo chí sau khi gửi một lá thư tới tổng biên tập tờ Pittsburgh Dispatch, chỉ trích một bài báo mang tên "Con gái thì giỏi cái gì được". Sau khi đọc những lời phàn nàn của bà, tổng biên tập George Madden đã vô cùng ấn tượng và mời người phụ nữ về tòa soạn báo làm việc.

Là cây bút chuyên về các vấn đề quyền phụ nữ, bà Nellie tập trung bóc trần những bất công với phụ nữ, điều tra những nơi làm việc, khu vực xâm hại quyền phụ nữ. Tuy nhiên, sau khi tổng biên tập chuyển bà tới chuyên mục đời sống, chuyên viết về những thứ vặt vãnh như nấu nướng, bí quyết làm vườn... bà quyết định nghỉ việc và chuyển đến New York. Vài tháng thất nghiệp trôi qua, bà được nhận vào làm việc tại tờ New York World.

Đây là lúc bà bắt đầu thiên phóng sự nổi tiếng của mình: Điều tra về những tin đồn xoay quanh trại thương điên Lunatic. Nellie chấp nhận thử thách này, giả vờ bị điên để được đưa vào đây trong 10 ngày. Một phóng viên trẻ 23 tuổi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ, làm cho thế giới biết những điều mà trước đây nhiều người biết nhưng không ai dám tiết lộ. Trước khi vào trung tâm này, Nellie Bly đã đến gõ cửa ông John Cockerill, giám đốc tờ "New York Word" để báo cho biết bà sẽ thực hiện cuộc điều tra này. Khi nghe bà trình bày, ông chết lặng vì thực tế chưa bao giờ một nữ phóng viên và hơn nữa, là một ứng cử viên cho một công việc rất khó khăn. Sau một thời gian ngắn ông đã đồng ý và chấp nhận thử thách mà Nellie đã đưa ra: một thử thách mà trong thực tế, là thử thách dành cho ông.

Bà Nellie không chỉ là một nhà báo tuyệt vời, mà còn là một nữ diễn viên giỏi. Bởi vì để vào bệnh viện tâm thần bà phải giả vờ và làm cho mọi người tin bà là một người bị rối loạn tâm thần nghiêm trọng.

Sau 10 ngày giả vờ bị điên, luật sư của tờ New York World đã đến để đưa bà Nellie thoát ra ngoài. Câu chuyện của bà đã được chia sẻ trong cuốn tiểu thuyết mang tên "10 ngày trong trại điên". Cuốn sách của Nellie Bly đã khiến nổ ra nhiều tranh cãi, đồng thời gióng lên hồi chuông về vấn đề an toàn cho bệnh nhân trong bệnh viện. Chính phủ cũng đã vào cuộc điều tra và kể từ đó, chất lượng trong trại thương điên Lunatic đã được cải thiện rõ rệt. Kể từ đó, danh tiếng của bà Nellie lan ra toàn cầu. Bà trở thành một hình mẫu cho nữ quyền, một nhà hoạt động tích cực vì quyền phụ nữ.

Theo sau sự thành công này, bà Nellie Bly đã tiếp tục dấn thân hơn trong công việc mà bà xem là sứ vụ cuộc đời. Bà tiếp tục tố cáo các căn bệnh của xã hội: công nhân bị bóc lột, trẻ em bị bỏ rơi, điều kiện sống của những người giúp việc nhà cho các gia đình giàu.

Bà luôn kêu gọi giá trị của một nền báo chí: viết báo không chỉ nhằm mục đích thông tin mà còn đào tạo, đảm nhận một sứ mệnh đạo đức mang lại ích lợi và phẩm giá cho con người. Vài ngày trước khi chết bà đã thốt ra một câu phản ánh trung thực ý nghĩa và bản chất của nghề mà bà xem như là một sứ vụ: "Tôi chưa bao giờ viết một từ không xuất phát từ trái tim mình".

Ngọc Yến
(VaticanNews 17.08.2019)

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thao ly  
#12639 Posted : Sunday, August 18, 2019 4:56:46 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,707
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

No Free Lunch!


Vũ Linh

August 17, 2019

Cái tựa bài này có thể dịch nôm na ra là “Không có bữa ăn trưa miễn phí”! Đó là câu nói thông dụng của dân Mỹ để chỉ việc trên cái cõi đời ô trọc này, không có gì miễn phí hết. Cái gì người ta cho miễn phí bằng tay phải thì họ sẽ lấy lại bằng tay trái. Tay phải gặp miếng chả giò, tay trái móc bóp trả tiền!

Cái sự thật đơn giản hơn 1+1 = 2, phải không? Ấy vậy chứ trong cái xứ gọi là văn minh nhất vũ trụ này, không thiếu gì người chẳng những có học mà lại còn đi dạy học nữa, ngây ngô tin chuyện nếu bầu cho một tổng thống của đảng Dân Chủ thì ông già Noel sẽ mang quà đến không phải đêm Giáng Sinh không, mà mỗi ngày mỗi đêm trong cả… 4 năm trời cho tất cả mọi người già trẻ lớn bé chứ không phải chỉ cho con nít ngây thơ.

Kẻ này không nói ngoa đâu.

UserPostedImage

Mới tuần qua, có một cụ tỵ nạn gửi email lung tung, cổ võ cho cụ xã nghĩa Bernie Sanders vì cụ này nếu đắc cử tổng thống sẽ cho mọi người y tế miễn phí, giáo dục miễn phí, và rất nhiều thứ khác miễn phí. Wá đả! Để xác nhận đây là sự thật, cụ tỵ nạn này đã viện dẫn là tất cả những thứ đó miễn phí thật bên Âu Châu mà. Tại sao cả Âu Châu được hưởng mà dân Mỹ lại không được?

Cụ tỵ nạn này nên nêu thí dụ điển hình của cái xứ Khờ-Me Đỏ thì đúng hơn vì tất cả mọi thứ trong thiên đàng của ‘Anh Cả Pol Pot’ đều miễn phí hết, đến độ tiền bạc đều bị đốt hết luôn. Chỉ có ở cái xứ tư bản đế quốc Mỹ này người ta mới phải trả tiền thôi chứ trong thiên đàng xã nghiã thì mọi thứ đều free hết. Cũng may là dân Mỹ sắp sửa được các cụ Sanders, Warren đưa lên thiên đàng rồi. Chuẩn bị ra tiệm khiêng vài thùng sâm banh free về ăn mừng là vừa.

Trước khi quý độc giả vội vã nhẩy lên mạng tìm xem làm sao có thể bỏ phiếu ngay cho cụ Sanders, xin quý vị vui lòng tìm cái ghế bành cho êm, an tọa, rồi bóp trán suy nghĩ ba phút. Hai phút cũng đủ.

Trước tiên, hãy thử nghĩ xem hình như có cái gì không ổn lắm khi một cụ mang danh tỵ nạn CS, trốn chạy khỏi cái xứ xuống hố cả nước mà bây giờ thoát nạn, lại đi cổ võ cho một ông Mỹ hô hào cả nước xuống hố. Tỵ nạn thật hay giả vậy?

Dĩ nhiên, cụ này sẽ lập lại biện giải của cụ Sanders “không, cái hố cụ Sanders muốn cả nước chui xuống khác xa cái hố của Xít-ta-lin, hay Mao, hay Pol Pot, hay Hồ, hay ngay cả cái hố mà Hugo Chavez đã đào cho Venezuela. Cái hố của cụ Sanders giống cái hố bên các xứ bắc Âu gì đó, là những xứ được vài tờ báo chuyên quảng cáo du lịch Âu Châu phong là hạnh phúc nhất vũ trụ.

Trước khi bàn vào chuyện thực tế của bắc Âu hay Âu Châu nói chung, ta thử lén chui vào lớp học của cụ tỵ nạn trên để thảo luận lý thuyết của chuyện miễn phí tất cả. Tạm bỏ qua chuyện thiên đường xã nghĩa tốt hay xấu chỗ nào. Bây giờ, ta chỉ tạm coi lại chuyện ‘tất cả miễn phí’ cái đã.

Y tế miễn phí hết cho tất cả mọi người. Wá tốt! Thế thì các bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ, y tá,… sống bằng gì nhỉ?

Trước hết, họ lấy tiền đâu trả nợ mấy năm học hành?

UserPostedImage

Không lo, cụ Sanders hứa xóa bỏ hết nợ học hành. Chuyện nhỏ, có gần 2.000 tỷ đô thôi. Chẳng những bác sĩ, mà tất cả các đại luật gia, đại tài chánh gia, đại đầu tư gia, đại computer gia, đại khoa học gia, đại chính trị gia, đại tiến sĩ gia,… giàu sụ nhờ trước đây mượn tiền đi học những đại học đắt tiền nhất, bây giờ sẽ được xù hết nợ. Mà quý vị có biết xù nợ của ai không? Xin thưa đó là nợ Nhà Nước đấy. Nói cách khác, quý vị và tôi, thuộc loại tỵ nạn cu ly, đóng thuế muốn tắc thở, Nhà Nước lấy tiền thuế đó cho các đại gia tương lai mượn để đi học đại, họ học xong trở thành đại gia đủ kiểu, bây giờ cụ Sanders đại xá hết nợ của họ. Ai mất toi tiền nếu không phải là đám dân cu ly như quý vị và tôi, không mắc nợ gì nhưng lại đóng thuế cho Nhà Nước xù nợ của các đại gia.

Bỏ qua chuyện xù nợ, các đại bác sĩ làm việc miễn phí hết thì họ lấy tiền đâu mua nhà bạc triệu đô, mua ‘con ‘Mẹc’, mua quần áo Versace, và nhất là mua thực phẩm để sống qua ngày? Không sao, vì tất cả những thứ đó dưới chế độ xuống hố của cụ Sanders, cũng sẽ miễn phí hết. Ai muốn có gì, cứ việc ngửa tay ra là mọi thứ rơi vào tay ngay.

Vậy thì những ông bà lao động phục vụ họ như thợ xây nhà cửa, sản xuất xe, may quần áo, hay nông dân trồng trọt hay nuôi gia súc cho họ lấy tiền đâu để sản xuất và sống nhỉ? Cũng không sao, dưới chế độ xuống hố của cụ Sanders, Nhà Nước sẽ cung cấp tất cả mọi thứ miễn phí cho họ luôn.

Ủa, vậy thì Nhà Nước lấy tiền đâu ra nuôi cả nước như vậy? Dễ thôi, lấy thuế nhà giàu. Trong con mắt của khối xã nghĩa, đám nhà giàu giống như một đàn bò tha hồ vắt sữa và xẻ thịt.

Thật ra, có hai loại bò. Bò khôn là loại bò bỏ chạy như dưới thời ông tổng thống xã nghiã Pháp Francois Hollande, tăng mức thuế lợi tức nhà giàu từ 55% lên 75% khiến cả trăm đại gia bỏ của tại Pháp, đóng cửa bi-dzi-nét chạy lấy người. Đại tài tử Gerard Depardieu chạy qua Mạc Tư Khoa, được Putin đón tại phi trường, tặng ngay thẻ công dân danh dự của Nga, khỏi phải học tiếng Nga hay thi quốc tịch gì cho mệt xác. Sau 2-3 năm đại họa cho cả kinh tế Pháp, ông tổng thống Tây phải thu hồi luật 75% thuế. Cụ Sanders học được bài học này chưa?

Bò ngu là những con bò nằm yên chịu trận cho người ta vắt sữa và xẻ thịt, nhưng có hai vấn đề: thứ nhất như thượng nghị sĩ Ted Cruz đã nói, nước Mỹ này không có đủ bò triệu phú để cung phụng cho các chương trình xã nghĩa vĩ đại, và thứ nhì, sau một thời gian ngắn tất cả loại bò này hết sữa và cũng hết thịt luôn thì làm gì? Lấy tiền ở đâu ra nữa? Đi vồ đám gà vịt trung lưu sao? Rồi hết gà vịt thì làm gì? Đi tìm giun dế như đám tù cải tạo ngụy đã được thử nghiệm dưới chế độ ‘đỉnh cao’?

Chưa kể việc tất cả miễn phí hết thì tiền bạc không còn nữa đúng như giấc mộng của người k..hùng Pol Pot, vậy thì nhà giàu làm sao trở thành giàu được nhỉ? Bán được cái gì cho ai? Mà hết giàu thì lấy tiền đâu ra để đóng thuế nữa?

Viết tới đây, tôi nghĩ sẽ có người “yêu cầu ông VL đừng viết nữa vì vượt quá sức mình”, chưa đủ khả năng hiểu những thần bí của phép thần thông xã nghĩa.

Bức tranh tiếu lâm trên thật ra chẳng có một ly tương quan gì đến thực tế trong cái xứ mà ta đang sống. Cái cụ tỵ nạn cổ võ cho cụ Sanders đã không đủ lương thiện để nói hết sự thật, nói trọn vẹn chương trình của cụ Sanders. Ít ra thì cụ Sanders cũng đã ‘thành thật khai báo’ trong cuộc tranh luận trên TV trước cả triệu khán giả là cụ sẽ phải tăng thuế cho tất cả giới ‘nhà giàu’, và luôn cả giới gọi là trung lưu luôn.

Nghiã là những cái cụ Sanders hứa cho thiên hạ miễn phí sẽ có người trả tiền chứ không phải hoàn toàn miễn phí đâu.

Nghe cũng ô-kê, phải không? Tôi ăn, người khác trả tiền, wá đả, có gì phải thắc mắc?

Thật ra, nói về nhân cách, trên đời này có người thế này, người thế khác. Có người tự trọng, ăn uống tự mình trả tiền cho sòng phẳng, không xin ăn của ai hết; có người thích ăn nhưng muốn người khác trả tiền.

Nhưng đó vẫn là nói chuyện nguyên tắc chung chung, chứ trên thực tế, cũng chẳng bao giờ có chuyện người này ăn, người kia trả tiền hết.

Tôi xin dẫn chứng qua một thí dụ nhỏ và giản dị, kinh doanh của một tiệm phở.

Ở Bolsa, tô phở nhỏ giá cho là $8 đô, ly cà phê $3, ‘boa’ $1, vị chi tốn $12. Giá thành tất cả là $8, lời $4; đóng thuế 25% trên tiền lời hay $1. Bây giờ cụ Sanders tăng thuế suất lên 35%, thuế mới phải đóng là $1,5.

Ông chủ tiệm phở nếu ngồi yên chấp nhận đóng thêm thuế thì quá dốt về kinh doanh, đóng cửa tiệm phở không sớm thì muộn. Nếu ông khôn ngoan hơn, sẽ tăng giá tô phở thêm 5 cắc để bù trừ.

Nếu quý vị ăn một ngày 2 tô phở (vì ăn một tô một ngày sẽ đói meo), quý vị sẽ phải trả thêm $1 một ngày, hay $365 một năm.

Thưa quý vị, cái số tiền phụ trội $365 một năm đó chính là số tiền quý vị phải trả để cụ Sanders ‘cho’ quý vị bảo hiểm y tế miễn phí. Có nghiã là cụ Sanders cho quý vị bảo hiểm y tế miễn phí bằng tay phải, nhưng qua tay trái, nhờ ông chủ tiệm phở thu lại cho cụ qua tăng tiền tô phở.

Xin quý vị lưu ý trong thí dụ trên, tôi chỉ giả dụ cụ Sanders tăng thuế trên lợi tức của doanh nghiệp lên 35%, là mức thời TT Obama trước khi TT Trump giảm thuế. Nếu cụ Sanders theo gương các nước Âu Châu thì mức thuế sẽ phải tăng cao hơn nhiều, và ông chủ tiệm phở sẽ phải tăng giá tô phở lên cỡ 20 đô không chừng. Giá tô phở bên Âu Châu bây giờ khoảng từ 15 tới 20 đô, cụ nào đã có dịp du lịch Âu Châu thì biết.

Đây là nói chuyện lý thuyết tổng quát và đơn giản cho dễ hiểu. Quý vị có thể thay thế hai tô phở bằng hai tô cơm cá kho cũng thế thôi.

Nếu ông chủ tiệm phở mà còn biết tính toán như vậy, thì thử hỏi mấy ông đại gia của các đại tập đoàn, họ tính toán còn ‘siêu’ hơn cỡ nào.

Các ứng cử viên tổng thống ồn ào hô hoán chuyện tăng thuế nhà giàu, nhưng trên thực tế, giới nhà giàu là giới thừa tiền thuê những chuyên viên thuế cao siêu nhất để cố vấn họ tất cả những mánh để trốn thuế hay lách thuế mà chẳng bị tội gì, mà lại vẫn được trọng dụng vì họ biết đấm mõm đúng chỗ.

Các đại tập đoàn lớn nhất thế giới, với tiền lời bạc chục tỷ mỗi năm, cũng là những đại tập đoàn đóng ít thuế nhất, có khi chẳng đóng xu thuế nào. Điển hình mà báo chí đã tiết lộ mỗi năm, là những đại tập đoàn như General Electrics, Apple, Amazon,…

Chủ tịch GE trước đây, Jeffrey Immelt là cố vấn kinh tế của TT Obama. Sáng lập và chủ tịch của Apple trước đây, Steven Jobs là một trong những đại gia đóng góp nhiều tiền nhất cho TT Obama tranh cử. Sáng lập viên và chủ của Amazon là Jeff Bezos, cũng là chủ tờ báo thù địch với Trump, Washington Post. Toàn là những loại vừa đánh trống vừa ăn cướp, miệng hô “đánh thuế nhà giàu cho tới chết luôn” (tax the rich to death! như thị trưởng New York Bill de Blasio đã nói trong cuộc tranh luận mới nhất trên TV), tay giấu tiền trong ngân hàng ngoài nước để trốn thuế.

Các đại tập đoàn và đại gia có trong túi cả vạn bùa phép để trốn thuế hay lách thuế một cách hợp pháp mà chẳng ai bắt được. Đã vậy, họ còn một mánh cao siêu hơn nữa: đó là chuyển hãng xưởng hay cơ sở ra ngoài nước Mỹ. Những hãng xưởng hay cửa tiệm ở ngoài nước có thu nhập bạc tỷ sẽ giữ tiền ở ngoài nước và Bác Sam chẳng bao giờ với tay tới được. Như Apple có doanh thu bạc chục tỷ mỗi năm trên khắp thế giới, tiền thu vào tập trung tại đại bản doanh quốc tế ở Ái Nhĩ Lan, đóng 15% thuế cho Ái Nhĩ Lan nhưng chẳng đóng một xu thuế nào cho Bác Sam, cũng chẳng mang một xu nào về Mỹ để mở hãng xưởng, tạo công ăn việc làm cho dân Mỹ. Cho đến khi TT Trump giảm thuế, Apple mới chịu mang vài trăm triệu về thử cũng như để giảm phần nào áp lực của TT Trump.

TT Trump ra luật giảm thuế công ty giúp cho Apple và nhiều đại tập đoàn khác chuyển cả trăm tỷ về Mỹ mở hãng xưởng lại, giúp tạo công ăn việc làm lại cho dân Mỹ. Bây giờ cụ Sanders tăng thuế công ty lại, bao nhiêu hãng xưởng sẽ lại dùng chiêu đóng cửa ở Mỹ, mở cửa ở ngoài nước để trốn thuế lại? Nước Mỹ sẽ mất bao nhiêu việc làm, bao nhiêu tiền thuế?

Bây giờ, ta bàn qua chuyện Âu Châu.

UserPostedImage

Cái cụ tỵ nạn gửi email tùm lum để cổ võ cho cụ Sanders nhắc lại Âu Châu đã cho dân miễn phí đủ thứ như chữa bệnh, đi học, kể cả đại học,…

Trên nguyên tắc không sai, chỉ là chuyện thấy một mà không thấy hai, vì thực tế một lần nữa là không có gì miễn phí hết. Chỉ có những người ngu ngơ nhất trần gian mới vẫn còn tin là có ông già Noel tặng quà mỗi ngày cho tất cả mọi người.

Dân Âu Châu đúng là không phải trả tiền nhiều mỗi khi đi nhà thương, khám bác sĩ hay mua thuốc, không sai. Nhưng đó là vì họ đã trả trước rồi, bất kể họ ốm đau hay khỏe mạnh, tất cả đều đã phải trả tiền bác sĩ, tiền nhà thương, tiền mua thuốc trước rồi, năm này qua tháng nọ. Họ trả qua cái gọi nôm na là… tiền thuế trên lợi tức. Ngay cả sau khi hết ốm đau, cũng vẫn phải trả tiếp tục như thường, cho đến ngày về hưu cũng vẫn phải đóng thuế trên tiền hưu.

Cái khác biệt với chế độ y tế của Mỹ là ở Mỹ, số tiền trả trước, qua việc mua bảo hiểm y tế tương đối nhỏ, đến khi bị bệnh, đi bác sĩ, nhà thương, mua thuốc phải trả nhiều hơn.

Nói tóm gọn lại: ở Mỹ trả đắt hơn nhưng chỉ trả khi mình bị bệnh; ở Âu Châu không trả bao nhiêu khi mình bị bệnh, nhưng trước và sau đó, bất kể bệnh hay không vẫn phải trả khoán.

Bên Âu Châu, các trường công kể cả đại học, cũng hầu như miễn phí thật, nhưng tất cả mọi người đều đã phải trả tiền trước, mỗi năm cho Nhà Nước, kể cả những người chẳng bao giờ bước chân vào một đại học nào hết cũng vẫn phải trả tiền cho người khác vào học đại.

Trong cả hai phương diện, y tế và giáo dục, Nhà Nước đã lấy tiền trước của quý vị rồi, qua thuế, khi mức thuế lợi tức của Âu Châu cao hơn ở Mỹ nhiều.

Lấy ví dụ một gia đình tương đối ‘trung lưu’ có mức lương chung của cả hai vợ chồng là $7.000 một tháng, hay $84.000 một năm. Tạm bỏ qua các khấu trừ cá nhân, nói chung, đây là thuế suất cho họ:

• Mỹ: 22% • Pháp: 41% • Đức: 42% • Áo: 48% • Hòa Lan: 52% • Phần Lan: 60%

Quý độc giả có thể nhìn thấy ngay là thuế suất của Âu Châu nói chung đều ít nhất cũng gấp hai lần thuế suất Mỹ. Trong thí dụ nêu trên, với lợi tức 84.000, dân Mỹ đóng thuế 18.480, dân Pháp 34.400, và dân Phần Lan 50.400. Những khác biệt đó chính là tiền Nhà Nước đã thu trước mỗi năm để trả tiền chữa bệnh và tiền học cho thiên hạ, bất kể có ốm đau hay khoẻ như vâm, đi học hay đi câu cá, cũng bất kể luôn già hay trẻ.

Đó là nói chuyện dân trung lưu, còn dân ‘nghèo’ thì sao?

Ở Mỹ, phải có lợi tức gia đình khoảng hơn $50.000 một năm mới thực sự bắt đầu phải đóng thuế, trong khi bên Pháp chẳng hạn, phải đóng thuế từ $15.000 rồi.

Cụ Sanders khẳng định cái xã nghiã của cụ không theo mô thức Xít-ta-lin hay Venezuela, mà theo mô thức các nước Bắc Âu. Thế thì thuế suất của Phần Lan, 60% so sánh như thế nào với thuế suất của Mỹ 22%?

Chưa hết đâu các cụ ơi. Bên Âu Châu người ta còn đánh thuế trị giá gia tăng, hay là value-added tax -VAT- tương đương với thuế doanh thu –sales tax- bên Mỹ nữa. Cali là tiểu bang đánh sales tax cao nhất, đâu 7%-8%; bên Âu Châu, trung bình VAT của các xứ Liên Âu là 15%, Đức 19%. Để bù đắp cho những thứ mà thiên hạ tưởng là ‘miễn phí’ đó các cụ ạ.

Câu hỏi cho cái cụ tỵ nạn gửi email lung tung: cụ có sẵn sàng đóng thuế gấp hai, gấp ba lần không? Hay cụ hỏi thử đám con cháu của cụ xem chúng có hoan nghênh việc tăng thuế của chúng lên gấp hai gấp ba lần không? Còn nếu nói cụ đã qua tuổi đi làm, bây giờ nằm nhà ăn tiền già, ngồi gõ email nên không ‘ke’ chuyện đóng thuế mà cũng chẳng có con cháu gì hết thì… mừng cho cụ vì cụ thuộc hạng người đặc biệt, chuyên ăn miễn phí, người khác trả tiền, wá sướng rồi, cụ an hưởng tuổi già phây phây đi, đừng bàn chuyện thiên hạ, chuyện của những người phải cầy xâu cuốc bẩm, cong lưng trả tiền nuôi cụ. Ngậm miệng ăn tiền nó khỏe hơn, cụ ơi!

Kính thưa quý độc giả,

Bài viết này hiển nhiên có giọng văn không nghiêm chỉnh, xin tạ lỗi cùng quý độc giả. Nhưng chẳng qua đó là vì kẻ này không thể nào giữ thái độ nghiêm chỉnh được trước những luận cứ cực ngớ ngẩn của khối cấp tiến cực đoan, được vài con vẹt tỵ nạn nhái lại.

UserPostedImage

Như đã viết phần đầu bài, chỉ cần ngồi suy nghĩ hai phút thôi cũng đủ thấy cái vô lý, cái mỵ dân thô thiển của các chương trình của các cụ Sanders, Warren hay ngay cả của bà Harris hay ông Beto hay Booker,…

Tổng số ngân sách của nước Mỹ hiện nay là khoảng 4.000 tỷ đô một năm, dĩ nhiên đã là lớn nhất thế giới rồi, chẳng hạn như lớn gấp 5 lần ngân sách của Anh. Tổng số công nợ của Nhà Nước Mỹ hiện nay lên tới trên 22.000 tỷ, một con số mà nhiều người nhìn thấy đã muốn xỉu rồi. Trong khi đó, chỉ riêng chương trình y tế miễn phí của cụ Sanders hứa hẹn đã tốn xấp xỉ từ 30.000 tỷ đến 40.000 tỷ, theo chính cụ Sanders lượng giá. Chính cụ Sanders cũng nhìn nhận sẽ phải tăng thuế cả dân ‘trung lưu’ luôn. Theo cụ, dân với lợi tức từ 29.000 đô sẽ phải đóng thuế ở mức 4%, trong khi với luật thuế của TT Trump, dân với lợi tức trên 50.000 đô mới phải đóng thuế. Dù vậy, các chuyên gia thuế ước tính tăng thuế của cụ Sanders chỉ đủ chu cấp cho 1/3 chương trình y tế của cụ, chưa kể các chương trình miễn phí khác.

Chưa đủ đâu. Đảng DC ngày nay còn ‘mát dzây’ đến độ đòi mở toang cửa biên giới đón nhận tất cả dân nghèo, dân đói, dân khổ, dân bị áp bức, dân bị bất công, dân bất mãn, dân phạm pháp, … của cả thế giới, vào lậu cũng ô-kê luôn. Chẳng những vậy, tất cả còn được hưởng cái mà dân Mỹ chính gốc không được, tức là… được Nhà Nước lo cho sức khoẻ miễn phí hết. Cái ước tính 30-40 ngàn tỷ của cụ Sanders là chưa kể cả chục triệu di dân sẽ tràn vào sau khi cụ mở toang cửa biên giới đấy.

Mà cái khôi hài hơn cả là đã có không ít vị ‘trí ngủ’ tỵ nạn nhìn vào những cái bánh vẽ vĩ đại này lại thèm nhiễu nước miếng luôn. Lại còn rủ thiên hạ cùng đi tìm bánh vẽ để ăn nữa. Bánh vẽ không ăn được, nhưng ăn giấy lấy no chắc cũng tạm được.

Vũ Linh, 17/6/2019

Edited by user Sunday, August 18, 2019 5:00:52 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#12640 Posted : Sunday, August 18, 2019 5:43:03 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,707
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

Một Khúc Ruột Gần


12/08/201910:03:00(Xem: 1049)
Tưởng Năng Tiến

UserPostedImage

Đời vẫn vốn không nương người thất thế!
Nguyễn Tất Nhiên

Cũng như người Thái, người Lào, người Miến, người Miên đều không biết … uống cà phê. Cà phê đen họ pha rất dở, cà phê sữa cũng dở tương tự. Và nếu lỡ miệng mà gọi cà phê đá là… kể như tiêu. Bỏ, không uống thì tiếc (tiền) mà ực hết ly xong thì ruột rà muốn rã thành ra từng khúc!

Biết vậy nhưng sáng nào ở Phnom Penh tôi cũng tà tà vào quán kêu một ly xây chừng (cho có lệ) trước khi châm điếu thuốc – dù không nhớ nhà, và cũng chả nhớ cái con bà gì ráo. Chậm lắm, qua tới điếu thuốc thứ hai thì thế nào mấy cậu nhỏ bán báo cũng rà rà tới nài nỉ mua dùm một tờ (mở hàng) lấy hên.

Có bữa – xui – tôi vừa ngậm trong miệng một ngụm cà phê vừa liếc mắt vào bản tin của tờ Cambodia Daily, và mém sặc vì không nín được cười: “Nước Cam Bốt và nước Trung Hoa cùng uống nước chung một dòng sông nên chúng ta có cảm giác như người cùng một gia đình vậy,” ông Zhao Jin – đại biểu của ban tuyên huấn thuộc tỉnh đảng bộ Vân Nam nói như vậy đó. (“Cambodia and China have drunk the water from the same river. Our sensations are like one family,” said Zhao Jin delegate of the Yunnan Provincial Party Committee’s publicity department).

Thiệt nghe mà cảm động thiếu điều muốn té ghế luôn!

Chỉ tiếc là mối “hảo cảm” này không kéo dài lâu. Chỉ vài tháng sau, trang Freshnewsasia buồn rầu cho biết:

“Thủ Tướng Chính Phủ Cambodia đã ký một bức thư hủy bỏ lễ nước năm nay vì mức nước cạn queo và Cambodia đang phải đối diện với nạn hạn hán.” (According to Freshnewsasia, HE, the prime minister of Cambodia signed on a letter to cancel the celebration of this year water festival due to the low level of water and for the fact that Cambodia is facing with drought).

UserPostedImage

Tranh: Babui

Uống chung một dòng sông với người Tầu hồi hộp thấy mẹ. Họ xây đập tùm lum ở khúc trên nên chỉ cần chận nước lại là mấy thằng khác đều khô mỏ ráo, nhứt là hai thằng (Miên/Việt) ở tuốt luốt phía hạ nguồn:

“Cư dân sống hai bên bờ sông Mekong luôn luôn bị chi phối bởi khí hậu Gió Mùa Tây-Nam thổi vào từ Vịnh Thái Lan. Mùa mưa bắt đầu từ tháng Năm đến tháng Chín, kết hợp với mùa tuyết tan từ rặng núi Hy Mã Lạp Sơn, nước sông Mekong dâng cao từ 2 tới 8 mét mênh mông tràn bờ làm ngập lụt một phần ba diện tích đất đai, phủ lớp phù sa màu mỡ mỗi năm lên khắp ruộng đồng.

Đó cũng là thời gian con sông Tonlé Sap đổi chiều chảy ngược vào Biển Hồ, tăng diện tích mặt hồ tới 10 ngàn cây số vuông, gấp bốn lần so với mùa khô và làm ngập hết các khu rừng lũ (flooded forest). Đây là Hồ nước ngọt lớn nhất Đông Nam Á. Các đàn cá từ sông Mekong cũng lội ngược dòng sông Tonlé Sap tới các khu rừng lũ chọn nơi trú ngụ an toàn để sinh đẻ và tăng trưởng. Rồi mùa mưa qua đi để bước sang mùa khô từ tháng 1 tới tháng 5. Đây là thời gian mực nước bắt đầu ổn định và con sông Tonlé Sap lại chảy xuôi dòng với vô số tôm cá từ Biển Hồ đổ vào các nhánh sông Mekong và diện tích Biển Hồ bắt đầu co lại. (Ngô Thế Vinh. Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch. 2nd ed. Văn Nghệ: Westminster, 2002).

Vì bị vô số những con đập chận ở thượng nguồn, những năm gần đây, con sông Tôn Lê Sáp không còn đủ sức “đổi chiều chảy ngược vào Biển Hồ” như trước nữa. Không có nước thì dân Xứ Chùa Tháp miễn có Water Festival, đã đành; họ buộc phải treo niêu kho cá luôn mới là chuyện khó.

Theo Wikipedia:

“Ngư nghiệp trên hồ nuôi sống 3 triệu người và cung cấp 75% sản lượng cá nước ngọt cùng 60% lượng chất đạm cho dân Campuchia.” Trong số ba triệu người này, tôi ước đoán, có ít nhất khoảng 10 phần trăm, nghĩa là khoảng 300 ngàn dân Việt!

Theo tường trình (“The Situation of Stateless Ethnic Vietnamese in Cambodia”) của Minority Rights Organization thì có khoảng năm phần trăm, hay 750.000 người gốc Việt, đang sinh sống ở đất Miên. Đây là số dân thiểu số đông nhất ở đất nước này.

Hầu hết họ đều là dân ngụ cư, không khai sinh, không căn cước, không được quyền tiếp cận với bất cứ dịch vụ xã hội nào, và (tất nhiên) không có quyền sở hữu tài sản hay đất đai gì ráo trọi. Bởi vậy, phần lớn kiều bào ở Miên (theo như cách gọi rất lịch sự của Đại Sứ Quán Việt Nam ở Phnom Penh) đều sống lêu bêu – rầy đây, mai đó – trên những túp lều nổi xung quanh Biển Hồ, hoặc dọc theo những nhánh sông phụ thuộc.

UserPostedImage

Ảnh: tnt

Họ sống làm sao?

Giản dị lắm. Chỉ cần một chiếc thuyền con, cùng một mái chèo, và hai ba người miệt mài quăng chài hay thả lưới suốt ngày – bất kể nắng mưa, bất chấp lệnh cấm – là có cá ăn, phần dư dôi cũng đủ để đổi lại vài ba ký gạo, ít mắm muối, và hai ba xị đế.

Y tế, giáo dục, thể thao, giải trí… đều là những khái niệm mơ hồ – nếu chưa muốn nói là xa xỉ – và chả ai có bao giờ nghĩ đến. Đời sống giản dị, và giản lược, từ tay đến miệng thôi hà.

Cho đến khi mà Cửu Long Cạn Dòng thì cuộc sống giản dị và giản lược, từ tay đến miệng, cũng trở nên bất khả:

– Khmer Times: “Vietnamese Families Leave the Tonle Sap.”

– Người Lao Động: “Biển Hồ cạn cá, hàng ngàn Việt kiều hồi hương trong nghèo túng.”

– BBC: “Biển hồ Tonle Sap … một thế giới bất ổn.”

– VOA: “Dưới những túp lều rách nát chen chúc rất nhiều số phận không căn cước, không có lấy mảnh đất cắm dùi. Họ từng bơ vơ, lạc lõng trên Biển Hồ.”

– RFA: “Người Việt ở Biển Hồ sẽ về đâu?”

Câu trả lời có thể tìm được trên báo Dân Trí :

“Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo cơ quan chức năng có giải pháp cụ thể chăm lo cho những Việt kiều nghèo từ Campuchia về nước, sống ở đầu sông Sài Gòn, đoạn nằm giữa 2 tỉnh Bình Phước và Tây Ninh…”

Chỉ cần một cái “chỉ đạo” cũng đủ thấy cái tầm, chưa nói đến cái tâm, của người đứng đầu chính phủ hiện hành ở Việt Nam. Việt kiều về từ Campuchia đâu phải chỉ có vài chục (hay vài trăm) ở đầu sông Sài Gòn. Họ đang sống vất vưởng tại rất nhiều nơi khác nữa: Tây Ninh, Long An, Đồng Tháp, Đồng Nai, An Giang, và Kiên Giang.

Tình trạng Biển Hồ cạn nước, và tình hữu nghị Việt/Miên cũng đang đang từng bước cạn theo thì số lượng người Việt buộc phải hồi hương sẽ mỗi lúc một tăng. Đây là một vấn đề lớn. Ở tầm mức quốc gia, có thể ảnh hưởng cả đến những thế hệ sau. Cần cả một uỷ ban đặc nhiệm và chuyên trách, với những kế hoạch ngắn hạn cũng như dài hạn, chớ đâu phải chỉ một cái “phẩy tay” là xong được – cha nội! Cỡ Thủ Tướng mà bạ đâu nói đó, nói cho đã miệng (và cho qua chuyện) vậy sao?

Tuy hiện tại nhà nước VN có một ông Trợ Lý Bộ Trưởng, Chánh Văn Phòng Bộ Ngoại Giao, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao – Chủ Nhiệm Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Nam Ở Nước Ngoài (cùng ba vị Phó Chủ Nhiệm Thường Trực nữa) nhưng họ chỉ “chuyên trách” về những khúc ruột xa ngàn dặm và có “tiềm năng kiều hối” mà thôi. Chớ khúc ruột gần thì (xin lỗi) không ai rảnh đâu nha.

Edited by user Sunday, August 18, 2019 5:52:58 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (9)
643 Pages«<630631632633634>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.