Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1 Posted : Wednesday, July 4, 2012 5:16:27 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,592

Thanks: 6020 times
Was thanked: 2566 time(s) in 1797 post(s)

Lễ hội Điện Ảnh Human Rights Watch khai mạc ở New York


UserPostedImage
Phim chiếu vào dịp lễ hội điện ảnh HRW ở New York


Peter Fedynski - VOA - 02.07.2012

Tổ chức bênh vực nhân quyền Human Rights Watch bảo trợ một lễ hội điện ảnh ở London, thủ đô nước Anh, thành phố Toronto của Canada và nhiều thành phố tại Hoa Kỳ. Mục đích là để kêu gọi sự chú ý của quốc tế tới những vụ đàn áp và tình trạng bất công trên thế giới.

Trong số 23 lễ hội điện ảnh thường niên gần đây nhất của Human Rights Watch (HRW) tại New York, thì có đến 20 lễ hội được tổ chức tại Hí viện Walter Reade, tọa lạc tại Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật Lincoln nổi danh.

Bộ phim “Brother Number One - Anh Cả” nằm trong số 16 bộ phim do 12 quốc gia gửi đi dự giải năm nay. Bộ phim kể lại câu chuyện về một người New Zealand tên Kerry Hamill và hai người bạn của anh, bị giết tại Campuchia sau khi lạc đường khi lái tàu tới nước này vào năm 1978.

Bộ phim nâng cao nhận thức về chế độ khát máu của Khờme Đỏ và của lãnh tụ Khờme ĐỏPol Pot. Rob, người anh-em của nạn nhân Hamill, nói rằng cho tới hồi gần đây, ít người ở nước anh nhận thức được nỗi điên loạn đã bao trùm lên Campuchia trong những năm cuối của thập niên 1970. Anh Rob nói:

“Nếu tôi hỏi họ liệu họ có biết Pol Pot là ai hay Khờme Đỏ là ai hay không, thì rất nhiều người sẽ trả lời là họ không biết.”

Các buổi trình chiếu phim trong lễ hội điện ảnh thường được tiếp nối bằng một cuộc thảo luận có sự tham dự của khán giả, giới hoạt động tích cực và các nhà đạo diễn phim.

Cựu Giám mục Giáo Hội Anh Christopher Senyonjo người Uganda xuất hiện trong bộ phim “Call Me Kuchu - Hãy gọi tôi là Kuchu”, một bộ phim nói về sự đàn áp đối với người đồng tính tại nước ông. Ông nói với Đài VOA rằng sự thiếu vắng lòng trắc ẩn nêu bật hành động vi phạm nhân quyền này.

Cựu giám mục Senyonjo nhận định:

“Khi mà người ta không coi những người khác là những con người thực sự, thì họ không có lòng trắc ẩn đối với người khác. Họ có thể làm bất cứ điều gì họ muốn với những nạn nhân, bởi vì họ không coi những người này là những con người.”

Lễ hội điện ảnh của Human Rights Watch là chứng nhân cho tính vô nhân đạo ấy.

Bộ phim Reportero ghi lại những hiểm nguy mà các nhà báo phải đối mặt khi tường trình về cuộc chiến chống ma túy tại Mexico.

Phim “The Invisible War - Cuộc chiến Vô hình” tập trung vào nạn hãm hiếp trong quân đội Hoa Kỳ.

Phim Little Heaven nêu bật những nỗi khổ cực của một bé gái mồ côi Ethiopia mất cha mẹ vì bệnh HIV-AIDS.

Bộ phim “Ai Weiwei: Never Sorry” về ông Ngải Vị Vị, nhà điêu khắc và bất đồng chính kiến Trung Quốc, xuất hiện thật đúng lúc. Những hạn chế đặt trên các điều kiện tại ngoại hầu tra của nghệ sĩ Ngải Vị Vị chỉ mới được tháo gỡ, nhưng ông cho biết ông vẫn chưa rời Trung Quốc được.

Lễ hội Điện Aûnh Human Rights Watch nêu bật các quyền của phụ nữ bằng một phim giải trí nói về một toán phụ nữ Iraq chơi bóng rổ. Một người đàn ông Iraq cho biết ý kiến:

“Đứng từ quan điểm tôn giáo, thể thao được dành cho nam giới, không phải cho phụ nữ. Bởi vì vai trò của phụ nữ là ở trong nhà.”

Có đúng như thế thật không? Bộ phim Salaam Dunk phân tích câu hỏi đó. Một phụ nữ nói:

“Khi chơi bóng rổ, tôi quên hết mọi chuyện, tất cả những vấn đề và những khó khăn của mình. Tôi có cảm tưởng như mình là một con bướm, bay nhảy vui chơi. Đó là lý do vì sao bóng rổ mang lại cho tôi một điều mà không có cái gì trong cuộc đời này có thể mang lại.”

Lễ hội điện ảnh Human Rights Watch ngầm kêu gọi khán giả hãy tiếp tay để chỉnh sửa những tình huống được diễn tả trên màn ảnh.

Andrea Holley là Phó Giám đốc của lễ hội. Bà nói:

“Nhiều nhà làm phim tự họ đã đề ra những chiến dịch hành động cho nhiều người khác nhau, hoặc để giúp một số đối tượng đặc biệt trong phim của họ, hoặc giúp một địa điểm nào đó, đã được dùng làm bối cảnh của bộ phim.”

Khách đến dự nói rằng lễ hội phim Human Rights Watch cung cấp những thông tin thường bị giới truyền thông lãng quên.

Edited by user Saturday, June 29, 2013 3:44:14 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#2 Posted : Saturday, June 29, 2013 3:45:29 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,592

Thanks: 6020 times
Was thanked: 2566 time(s) in 1797 post(s)
RFI - Thứ sáu 28 Tháng Sáu 2013
Liên hoan điện ảnh Iran đầu tiên tại Pháp

UserPostedImage
Liên hoan điện ảnh Iran tại Paris 26/06 đến 02/07/2013 (DR)

Trọng Thành
Từ đây đến ngày 2/7/2013, tại rạp Nouvel Odéon, nằm ở trung tâm khu phố Latin, sẽ diễn ra liên hoan đầu tiên về điện ảnh Iran. Nhiều phim truyện đoạt giải quốc tế và phim tài liệu về cách mạng Iran, cùng với ba bộ phim của các đạo diễn trẻ, chưa từng ra mắt ở Pháp (Taboor, Parviz và Modest Reception), sẽ được trình chiếu vào dịp này.

Bên cạnh đó, còn có hai hội thảo bàn tròn : một bàn về cuộc bầu cử tổng thống vừa qua, và cuộc thứ hai về tương lai điện ảnh Iran.

Hai sự kiện lớn của điện ảnh Iran trong thời gian qua là những chiếc ghế bỏ trống dành để nhớ đến đạo diễn Jafar Panahi tại hai liên hoan Cannes và Berlin năm 2011. Jafar Panahi, người đoạt giải Sư tử vàng Venise năm 2010, với bộ phim « Vòng tròn », bị bắt và bị kết án 6 năm tù và 20 năm cấm làm phim và rời khỏi Iran.

Sự kiện lớn thứ hai là bộ phim « Chia ly » của Asghar Farhadi đoạt giải Gấu vàng ở giải Berlin 2011, rồi Oscar cho phim nước ngoài hay nhất 2012. Ngược lại với đạo diễn « bốc lửa » Panahi bị chính quyền đàn áp, phim ông Asghar Farhadi được cho phép chiếu tại Iran.

Đạo diễn Iran Jafar Panahi hiện thời bị quản thúc tại gia tại Teheran. Ông không có quyền trả lời báo giới. Tuy nhiên, người nghệ sĩ ly khai vẫn tiếp tục sáng tác. Sau bộ phim nhan đề « Cái này không phải là một bộ phim » (2011) (được công chiếu tại Cannes), mà tác giả tự quay với máy camera nhỏ cầm tay và đôi khi với Iphone (cùng với Mojtaba Mirtahmasb), để nói về cuộc sống của một đạo diễn bị cấm làm phim, một lần nữa đạo diễn Panahi lại phá vỡ lệnh cấm, với một bộ phim mới « Closed Curtain » (2013) (cùng với nhà thơ - nhà viết kịch bản Kambozia Partovi). Bộ phim này đã được công chiếu tại Berlin - 2013 (đoạt giải Gấu bạc dành cho kịch bản hay nhất), và là phim mở màn cho liên hoan điện ảnh Iran tại Paris lần đầu tiên.

Majid Barzegar, đạo diễn phim Parviz, bị cấm tại Iran, cho biết : « Trong bốn năm gần đây, chính quyền Iran nghiệt ngã với các nhà điện ảnh nào không chịu liên minh với họ ». Đạo diễn Parviz lên án một « không khí an ninh nghiêm ngặt », cũng như « gọng kìm kinh tế » bóp nghẹt ngành điện ảnh. Đạo diễn trẻ Iran cũng nói đến một nền điện ảnh ngầm, với một mạng lưới thực thụ.

Mohammed Hossein Moazezinia, giám đốc tạp chí điện ảnh Vingt-quatre, thận trọng nhận định rằng, trở lực với điện ảnh Iran là rất nhiều, không chỉ có cựu tổng thống Ahmadinejad là đối thủ, mà còn nhiều lực lượng khác nữa. Các lực lượng Hồi giáo cực đoan, trong những năm gần đây, lại tấn công vào chính cựu tổng thống Ahmadinejad. Ông hy vọng rằng, « chính phủ mới » của tân tổng thống Hassan Roahani được coi là ôn hòa hơn, « có thể kháng cự lại các ảnh hưởng của những nhóm cực đoan, và làm giảm bớt áp lực đối với những người làm điện ảnh ».
Users browsing this topic
Guest (2)
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.