Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

52 Pages<1234>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
tictac  
#21 Posted : Friday, April 6, 2012 10:31:49 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,827
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)


UserPostedImage

Pleiku, Thơ và Thi Nhân

Nguyễn Mạnh Trinh



Có lẽ không có một thành phố nào như Pleiku được nhắc nhở nhiều đến như vậy trong văn học Việt nam. Những thi văn sĩ, đã sống và thở ở không gian đó, đã trải qua những ngày tháng tao loạn chiến tranh, nên tác phẩm của họ đã biểu hiện sinh động được tâm cảm của những người lính thú hay những nàng chinh phụ của một thời đại chiến tranh.

Với tôi, phố núi Pleiku gợi lại cho tôi rất nhiều vần thơ. Có thể là của riêng tôi mà cũng là của rất nhiều thi sĩ đã gần gũi với thành phố ấy. Thêm vào nữa, Pleiku còn là cả một kho tàng kỷ niệm của riêng tôi..

Ngay ngày đầu tiên đến Pleiku, tôi đã cảm thấy như mình là một dòng sông đang đến một khúc quành.

Năm tôi lên nơi chốn ấy, tôi vừa đến cái tuổi đôi mươi. Hai mươi tuổi, tâm hồn lúc ấy trắng bong, tràn đầy mơ với mộng. Chưa có kinh nghiệm trường đời nên thường phản ứng trước những điều mà mình thấy không vừa lòng. Tuổi trẻ lại hay thích thoải mái không ưa sự gò bó nên dù ở Nha Trang phong cảnh sơn thủy cũng hữu tình lắm nên khoái chuyện giang hồ lang thang. Ở đâu cũng xa nhà nên tôi tình nguyện đi biệt đội Pleiku mút mùa lệ thủy và khi lập không đoàn thì cũng là một trong những sĩ quan thuộc hàng khai sơn phá thạch của đơn vị kỹ thuật ở đây…

Thời gian ở thành phố biên trấn này chỉ hơn hai năm mà sao tràn đầy kỷ niệm. Có những lúc, cơm xấy đồ hộp ngày này qua tháng khác mà vẫn vui. Lãnh lương xong, chỉ một vài ngày là sạch nhẵn, thế mà tối nào cũng lang thang ở phố đến nửa đêm mới mò về phi trường. Ở đây, biết bao nhiêu đứa bạn, buổi sáng còn đùa giỡn chọc ghẹo nhau mà vài tiếng đống hồ sau thân xác đã thành sương khói cho những phi vụ không về. Ở đây có sáng mù sương, thấy đời mỏi mệt như chiếc xe dodge của biệt đội ì ạch leo lên đầu dốc. Dù rằng lúc ấy tôi chỉ vừa hai mươi tuổi…

Cảm giác đầu tiên của tôi khi đến Pleiku thật là lạ lùng.

Ngày đầu tiên khi tôi từ Nha Trang xuống phi trường Cù Hanh là một ngày mưa u ám. Phi cơ trực thăng khi bay qua Khánh Dương bị bắn và tôi hiểu chiến tranh đã đón chào tên lính trẻ làm thân lính thú đồn xa như thế. Mưa sủi bọt trên mặt nhựa phi đạo và bầu trời nặng nề u ám mầu mây đen. Gió ào ạt lồng lộng ngoài kia khiến cho tôi thấy mình quá nhỏ nhoi trong cái buồn mênh mang của đất trời. Lúc ấy, tôi thấy những câu thơ vẩn vơ trong óc. của Kim Tuấn, Vũ Hữu Định, Nguyễn Bắc Sơn,… Thơ tự nhiên thành một phần của một ngày, một tháng, một năm,… của riêng tôi. Thơ để quên đi hiện tại. Những giọt mưa quất vào mặt, buốt rát. Những ngọn gió thốc vào ngực.Nặng tê… Tự nhiên tôi thấy mình thật gần gũi thân thiết với những vần thơ biết là bao nhiêu. Có lúc, tôi nghĩ thi ca là một phần đời sống mình…

Thi sĩ làm thơ cho Pleiku thì rất đông đảo. Và thơ hay cũng nhiều lắm, mỗi bài có ý vị riêng, có phong thái riêng. Tôi bắt đầu với nhà thơ Vũ Hữu Đinh...

Nếu nói bài thơ “Còn Một Chút Gì Để Nhớ” của thi sĩ họ Vũ đã làm cho Pleiku trở thành một nơi chốn cực kỳ lãng mạn và thơ mộng của thi ca Việt Nam thì cũng chắng phải là ngoa ngôn, những câu thơ dễ thương của một vài con phố nhỏ heo hút của vùng cao nguyên, với hình tượng của “Em”, của thời tiết lạnh lạnh để má em thắm để môi em hồng. Có ai hỏi là những nhân dáng này có thật không trong đời sống của người làm thơ không thì nhà thơ họ Vũ đã trả lời rằng đó chỉ là hình tượng tổng hợp từ nhiều hình ảnh trong thực tế để tổng hợp thành một hình tượng tuyệt diệu của tưởng tượng, của hư cấu. Và trong cái không gian của một phố núi nhỏ nhoi, con người thi sĩ và cảnh vật cũng như thiên nhiên ở đây hình như thở chung một nhịp đập của trái tim tràn cảm xúc. Con phố hoang sơ lạnh lùng nhưng dường như có một tâm hồn mà người thơ cảm thông được, hiểu được từ nỗi cô đơn mà trời riêng dành cho người là thơ.

Bài thơ ấy gồm chỉ mười hai câu thơ thôi mà chuyên chở rất nhiều tình, ý. Thơ có thiên nhiên hòa hợp với con người. Thơ làm đời sống có nhiều chất thơ hơn để quên đi những ám ảnh của chiến tranh:

“Phố núi cao phố núi đầy sương
phố núi cây xanh trời thấp thật gần
anh khách lạ đi lên đi xuống
may mà có em đời còn dễ thương
phố núi cao phố núi trời gần
phố xá không xa nên phố tình thân
đi dăm phút đã về chốn cũ
một buổi chiều nao lòng bỗng bâng khuâng
em Pkeiku má đỏ môi hồng
ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
nên mắt em ướt và tóc em ướt
da em mềm như mây chiều trong
xin cảm ơn thành phố có em
xin cảm ơn một mái tóc mềm
mai xa lắc trên đồn biên giới
còn một chút gì để nhớ để quên.”


Hình như về sau này, khi Cộng sản chiếm miền Nam, thì trong các tuyển tập thơ có trích đăng bài này. Bài thơ này hình như vượt qua được giới tuyến của chiến tranh để trở thành một tài sãn văn hóa của dân tộc...

Bài thơ này được trích đăng hoặc in trong nhiều tuyển tập thơ xuất bản ở trong nước, nhưng không phải là nguyên văn bài thơ. Thí dụ như hai câu thơ cuối thì nguyên bản là “mai xa lắc trên đồn biên giới / Còn một chút gì để nhớ để quên“ Thì sửa lại là “mai xa lắc trên đồi biên giới / Còn một chút gì để nhớ để quên“. Chỉ sửa có một chữ mà ý tưởng đã khác nhau nhiều!

Tôi không rõ Vũ Hữu Định viết bài thơ này trong thời gian nào nhưng theo nhà thơ Luân Hoán một người bạn thân cùng quê với anh đã tả chân dung nhà thơ ấy như sau:

“với chiều cao khoảng một thước sáu nhưng có bề ngang, cộng với dáng đi chữ bát, cộng thêm lối an vận lè phè nhà thơ Vũ Hữu Định trông gần như hơi thấp. Anh không có khuôn mặt đẹp trai nhưng nhìn rất bắt mắt. Nụ cười xuề xòa luôn luôn đi trước giọng nói dí dỏm bộc trực đã thắp sáng khuôn mặt ngả màu nâu sậm của anh thơ miền Trung ra đời vào thập niên 40 này. Năm 1970 năm tôi không may mắn phải giã từ rừng núi và phố chợ Quảng Ngãi để trở về Đà Nẵng tôi đã gặp và quen thân với Vũ Hữu Định. Lúc đó hình như anh đang mặc áo cán bộ xây dựng nông thôn. Địa bàn công tác của anh lòng vòng ven rìa thành phố Đà Nẵng như Thanh Khê, Hà Khê, An Hải, Sôn Trà,.. Anh chợt đi, chợt về. Đặc biệt anh lúc nào cũng có vẻ thong dong giàu có thời giờ phất phơ phố xá. Anh làm thơ nhiều trong giai đoạn này. Thơ của anh hầu hết được đăng trên các tạp chí văn chương tại thủ đô Sài Gòn. Vũ Hữu Định có đời sống vật chất không mấy khả quan, quen biết nhau khá lâu nhưng anh từ chối không thuận cho tôi đến nhà chơi. Cũng không hề đề cập đến gia đình của anh. Biết anh có vô có con nhưng mãi về sau này tôi mới tình cờ được gặp trong một hoàn cảnh thật buồn!

Ông mất năm 1981 ở Đà Nẵng và có nhiều dư luận về cái chết của ông. Như ông đến nhà một người bạn văn chơi ở An Hải và vì nhậu qúa say trong lúc tìm chỗ đi tiểu thì bị té từ căn gác lửng xuống và chết. Một dư luận khác thì nói rằng trong cuộc nhậu ấy, ông bị một vài người cố tình từ trên gác xô xuống và bị ngã chết. Những người bạn ông thì nửa tin nửa ngờ và cũng hiểu rằng ỏ thời thế ấy thì chết vì bị cố tình mưu hại hay vì say mà té ngã cũng đều như thế, chính quyền không quan tâm và chỉ đau xót cho gia đình, bạn bè và những người yêu thơ ông …”

Thi sĩ viết về Pleiku như thế thì rất nhiều nhưng tôi cũng muốn nói về một thi sĩ mà tôi rất mê thơ của ông. Đó là Nguyễn Bắc Sơn …

Nguyễn Bắc Sơn, một chứng nhân của cuộc chiến, làm thơ như một cách thế sống, đã coi công việc viết như một phần của đời người. Sống ở Pleiku và viết những bài thơ để gửi Pleiku. Thơ ông, có chút cảm khái ngậm ngùi của thời tao loạn nhưng cũng có những xúc động bềnh bồng của tâm tư lãng mạn hay đùa cợt với cuộc đời. Thơ, phảng phất vóc dáng một chàng cuồng sĩ…

Đọc bài thơ “Hoa Quì Vàng Lạnh Pleiku”, tự nhiên tôi như người trở về thời gian ấy, không gian ấy. Trở về những ngày tuổi trẻ, của những giây phút bốc đồng coi mọi việc như cuộc đùa chơi. Cái lạnh, chưa hẳn là lạnh lẽo mùa đông, mà còn chứa đựng một chút nồng ấm nào đó của mùa hạ. Lạnh ở bên ngoài nhưng rần rần nóng hồi ở tim óc bên trong. Sương mù ban đêm trên đỉnh cao nhìn về phố buồn, tâm thức cũng ào ạt như sóng theo tầm nhìn vời vợi…

“Đứng trên núi thấy hàng đèn thị trấn
Là thấy mình buốt lạnh mấy nghìn năm
Vì đêm nay trời đất lạnh căm căm
Nên chợt nhớ chút lửa hồng bếp cũ
Nên phải nhớ mắt một người thiếu nữ
Đã nhìn mình rất ấm một ngày xưa
Dù mai sau ngày nắng tiếp ngày mưa
nhưng vĩnh cửu chút mơ màng thuở đó…”


Đọc bài thơ dài của Nguyễn Bắc Sơn tôi chỉ thấy có hai câu nói về mầu hoa quì vàng. Thế mà cái mầu sắc hoa man dã ấy chỉ một nét thoáng qua nhưng lại gợi nhiều dư âm. Mầu vàng, có khi là mầu vàng lạnh, nhưng có khi là mầu nóng chói chang của nắng:

“Phố núi kia ơi, một đời phố lạnh.
Lạnh hoa vàng, núi đỏ, thác đèo cao.”


Hoa quì vàng? Một loài hoa có lẽ chỉ có ở Pleiku. Hoa quì vàng, một loài hoa nhỏ, cây từa tựa giống như hoa cúc, tôi đã nhìn thấy miên man mầu vàng khi trên phi cơ nhìn xuống. Mầu vàng, mênh mang trên những ngọn đồi loang lổ mầu xám của đá và mầu đỏ của đất. Hoa quì, lẻ loi một cánh trên tay thú thực cũng chẳng hấp dẫn lắm nhưng nếu bạt ngàn dưới cánh phi cơ, rào rạt trong nắng trong gió sẽ trở thành một ấn tượng khó quên cho cảm xúc. Ơi hoa quì, mầu vàng không phải kiêu sa như mầu hoàng cúc của áo tôn nữ mà có sự gần gũi với tà áo vàng của dân dã, của thiên nhiên. Hèn chi, cũng có nhiều nhà thơ vấn vương với hoa quì vàng, như Nguyễn Xuân Thiệp, như Kim Tuấn,…?

Người thơ kể chuyện của mình, một câu chuyện có lẽ rất quen tai của những người lính thú. Cũng đi xuống, đi lên, cũng loay hoay bồn chồn như những chàng gà trống...

“Đời lang bạt của một người lính thú
Sáng hôm qua tôi là người thiếp ngủ
Đi một mình lên xuống phố mù sương
Phố núi kia ơi, phố có con đường
Lên xuống dốc tìm không ra bạn hữu
Không có bạn tôi làm sao uống rượu
Tôi làm sao sống nổi một ngày đây
Phố núi kia ơi, kẻ lạ đông đầy
Nhìn gã lính không khác gì gã lính…”


Không có bạn tôi làm sao uống rượu. Tôi làm sao sống nổi một ngày đây. Nghe như một câu nói thường ngày, không có chất thơ mà sao nghe tràn đầy thi tứ. Chắc lúc ấy, sự cảm khái của người thơ đã lên cao độ, và, nỗi lạnh lùng thiên cổ như bám vào da vào thịt. Có nỗi nhớ mong, có niềm tiếc nuối. Người em, bây giờ lưu lạc ở đâu?

“… Tôi vận rủi làm một người lãng đãng
ngó mông hoài khuất bóng của người em
sáng hôm nay đời sống thật bình yên
sao phố lại đuổi đi người yểu điệu
vườn đá tảng bàn chân em huyền diệu
in gót hồng lên lớp bụi đời tôi
là từ khi tôi hạnh phúc rong chơi
và quên lãng con thú mù phẫn nộ
Ôi phố núi đêm nay là cổ mộ
Một hàng đèn sáng lạnh cõi bi hoang…”


Nguyễn Bắc Sơn làm thơ với tâm trạng u uất của thời đại trong một cuộc chiến kéo dài suốt gần hai chục năm. Ông có người cha là một cán bộ quân sự cao cấp của Cộng sản nên trong thời kỳ ông đi lính VNCH cũng bị ảnh hưởng. Cơ quan An Ninh Quân Đội bắt ông thuyên chuyển đơn vị và theo dõi. Sau đó ông đào ngũ và bị bắt lính lại và phục vụ tại một đơn vị địa phương quân ở Phan Thiết. Sau năm 1975, người cha trở về và là một viên chức cao cấp sau về hưu và bị chết một cách bất thường vì bị tai nạn giao thông. Có dư luận cho là bị mưu sát…

Đời sống của ông đã tạo cho thơ ông niềm đau xót của những người bị kẹt giữa hai giới tuyến. Thơ của ông hào sảng có nét chân thực thô nhám của đời lính trận có những câu như:

“Mai ta đụng trận may còn sống
Về ghé Sông Mao phá phách chơi
Chia sớt nỗi sầu cùng gái điếm
đốt tiền mua vội một ngày vui...”


Có người phê phán những bài thơ có chất phản đối chiến tranh của Nguyễn Bắc Sơn, nhưng họ phải công nhận ý thơ và tứ thơ mạnh mẽ của ông, một kỹ thuật làm thơ với ngôn ngữ tuy bình dị gần gũi đời thường nhưng đầy chất sáng tạo…

Có một nhà thơ nữ cũng nổi tiếng với một bài thơ được nhạc sĩ Phạm Duy phổ thành nhạc khúc “Tưởng như còn người yêu”. Đó là nhà thơ Lê Thị Ý và bài thơ “Thương ca 1”.

Trả lời một câu phỏng vấn của Đinh Quang Anh Thái, tác gỉa Lê Thị Ý phát biểu :

“Lúc đó là năm 1970, tôi sống tại Pleiku. Thành phố nhỏ bé này vào giai đoạn chiến tranh khốc liệt chỉ thấy lính, vợ lính, xe tăng, xe jeep; hầu như không thấy gì khác nữa. Nhà tôi ở gần nhà xác của quân đội. Tôi chứng kiến cảnh biết bao các bà đi nhận xác chồng. Tôi thấy đàn bà con nít đến lật cái poncho quấn xác để nhìn rõ mặt người thân, cảnh đó khiến tôi đau đớn không chịu nổi. Rõ ràng nỗi đau của những người có chồng chết trận là nỗi đau của chính mình. Thành thật tôi vô cùng xúc động và chính tôi sống bằng hình ảnh những người vợ lính, vợ sĩ quan khóc bên xác chồng. Nỗi buồn đau đó là nỗi đau của mình.”

Khi trả lời câu hỏi khi thơ phổ thành ca khúc thì có người chê là phản chiến, nhà thơ Lê Thị Ý nói :

”Khi tôi làm bài thơ tôi xúc cảm thế nào thì tôi viết ra như thế. Thế thôi. Tôi không nghĩ gì khác cả. Bài thơ được phổ biến cũng là một sự ngẫu nhiên. Một người bạn của anh Vương Đức Lệ tôi đến nhà chơi thấy bài thơ bèn đưa cho cụ Nguyện Đức Quỳnh người trụ trì sinh hoạt Đàm Trường Viễn Kiến ở nhà cụ ỏ Sài Gòn quy tụ rất nhiều văn nghệ sĩ, trí thức, nhà văn, nhà báo - Cụ Quỳnh đọc thấy hay bèn đưa cho ông Phạm Duy phổ nhạc. Cho nên bài thơ của tôi được mọi người thưởng thức hoặc cho là phản chiến thì cũng là việc tình cờ thôi chứ tôi không chú ý trước việc phổ biến bài thơ...”

Bài thơ rất cảm động, nguyên văn là:

“Ngày mai đi nhận xác chồng
say đi để thấy mình không là mình
say đi cho rõ người tình
cuồng si độ ấy hiển linh bây giờ
cao nguyên hoang lạnh ơ hờ
như môi thiếu phụ nhạt mờ dấu son
tình ta không thể vuông tròn
say đi mà tưởng như còn người yêu
phi cơ đáp xuống một chiều
khung mây bàng bạc mang nhiều xót xa
dài hơi hát khúc thương ca
thân côi khép kín trong tà áo đen
chao ơi thèm nụ hôn quen
đêm đêm hẹn sẽ chong đèn chờ nhau
chiếc quan tài phủ cờ màu
hằn lên ba vạch đỏ au phũ phàng
em không thấy được xác chàng
ai thêm lon giữa hai hàng nến chong?
Mùi hương cứ tưởng hơi chồng
Nghĩa trang mà ngỡ như phòng riêng ai”


Nếu hồi trước bản nhạc về phố núi của Phạm Duy phổ nhạc từ thơ Vũ Hữu Định thì về sau này những người yêu thương Pleiku cũng hay ngâm nga hoặc thích lắng nghe bản nhạc Phố Xưa của thi sĩ, nhạc sĩ Hoàng Khai Nhan. Bản nhạc với ca từ như “Chiều mờ trên phố cao / Đưa em về từ khi có nhau / những con đường từ khi có nhau / kết hoa ngày nào / chiều mờ sương thung lũng sâu / quán trong phi trường đèn đêm thắp sao...” đã thành một bài hát đáng yêu của những người lính trấn ải miền ba biên giới.

Bản nhạc thật hay và lãng mạn như trời đất của vùng biên trấn ấy. Nhạc sĩ Hoàng Khai Nhan còn là một thi sĩ và làm khá nhiều thơ về Pleiku.

Anh viết với cảm xúc của người lính, lên đường làm nhiệm vụ của người tuổi trẻ thời chiến tranh. Có một bài thơ anh làm để bắt đầu cho một cuộc lên đường, để làm người lính thú hôm nay. Thơ như chia sẻ với đồng đội của anh những nhiệt thành vào cuộc, với thân phận giống như bầy ngựa chiến đập móng đợi khởi sự vòng đua nhân sinh trong thời đại khói lửa mịt mù trên quê hương.

Đó là một bài lục bát, gửi tặng những người bạn chờ buổi lên đướng lên phố núi;

“một con ngựa đã lên đồi
hai con ngựa đứng bồi hồi ngó theo
ba con ngựa sải qua đèo
bốn con ngựa hí buồn thiu trong tàu
Năm con ngựa nối đuôi nhau
Sáu con ngựa đợi hôm sau lên đường.”


Những cuộc lên đường của những người lính trẻ. Bắt đầu một cuộc đua của những con tuấn mã chạy vòng trong cuộc chiến tranh. Hoàng Khai Nhan đã ví von ông và những đồng đội cùng mặc áo lính thú khởi sự hiểu được những bất toàn của cuộc đời nhưng hùng khí lúc nào cũng hừng hực như thuở đợi lúc lên đường.

Bây giờ là mùa thu nhưng nghe bản nhạc Anh Cho Em Mùa xuân của nhạc sĩ Nguyễn Hiền phổ từ thơ Kim Tuấn thì thấy trời đất vẫn dễ thương vô cùng. Thi sĩ Kim Tuấn cũng là người làm thơ về Pleiku độc đáo và trước năm 1975 đã có một thời cư ngụ lâu dài ở Pleiku. Với Pleiku, anh là một người cố cựu và đã sống đã thở với phố núi này với tâm tình của một người chọn lựa một quê hương thứ hai. Với riêng tôi thì thơ của ông có nhiều nét rất gần gũi với cuộc sống mình cũng đã một thời ở đó.

Chúng ta hãy thử đọc bài thơ “Buổi chiều ở Pleiku“:

“Buổi chiều ở Pleiku có cà phê và có bạn hiền
Có biển hồ nước trong, có lúc buồn soi mặt
Ôi mặt mình sao bỗng gớm ghê
Ôi đời mình sao nhìn muốn khóc
Ta với ta xa lạ vô cùng
Buổi chiếu ở Pleiku có gì lạ đâu hở em
Có nỗi cô đơn trong cõi sương mù
Có phố buồn hiu có đêm giấu mặt
Có giấc sầu dài trong cõi thiên thu
Có bức tường vôi ghi dấu đạn thù
Có cuộc đời ta chìm trong khói lửa
Kiếp người sao đã lãng du
Buổi chiều ở Pleiku
Buổi chiều nghe mưa bay trên đầu ngọn núi
Buổi chiều như mọi buổi chiều
Tiếng phi cơ, tiếng xe và tiếng súng
Anh còn tiếng nào để nói yêu em.”


Những buổi chiều ở Pleiku,với “tiềng phi cơ, tiếng xe và tiếng súng”, đúng là tình cảnh chúng tôi nhưng khác với thi sĩ là chúng tôi vẫn còn nhiều lời yêu em chứ không phải ”anh còn tiếng nào để nói yêu em”.

Kim Tuấn làm thơ về Pleiku với nhiều nỗi niềm trăn trở quá. Nhưng thơ của “Nụ hoa Vàng Cho Em” phổ nhạc thành “Anh cho em mùa xuân“ hay “Kỷ Niệm” phổ thành “Những bước chân âm thầm” lại có nhiều yêu đương tình tự và lãng mạn của những người cảm thông được với thiên nhiên với thời tiết những vẻ đẹp của đất trời.

Thơ của ông cũng có nhiều bài rất lãng mạn thơ mộng chứ không phải chỉ có trăn trở suy tư. Có khi là thơ của tuổi học trò, của tuổi mười bảy mười tám mộng mơ...

Như bài “Ngày Em Còn Thắt Bím” chẳng hạn:

“tóc bím nghĩa là tóc dễ thương
tóc bâng khuâng lá rụng bên đường
tóc chia đường gió chia thương nhớ
chia nỗi buồn cho ai vấn vương
Tóc bím nghĩa là tóc mộng mơ
Để ai thương nhớ để ai chờ
Để ai ngơ ngẩn giờ tan học
Em vẫn vô tình vẫn giả lơ
Tóc bím nghĩa là tóc ngẩn ngơ
Tình ta xanh biếc mộng ơ hờ
Chiều xanh áo trắng mùa mây trắng
Em ngọt ngào và em ngây thơ.”


Có rất nhiều thi sĩ viết về Pleiku với tâm trạng của những người tham dự một cuộc chiến tranh mà ở đó sự sống chết nhục vinh gần cận nhau đến gần như không biên giới. Những người lính trước khi hành quân còn vui tươi chọc ghẹo nhau nhưng biết đâu chỉ trong giây phút đã thành những người đã rời xa cuộc sống. Hay, thành phố Pleiku này đầy kỷ niệm dễ thương cũng có lúc trở thành địa ngục mà ở đó những người dân và những người lính cuống cuồng trong vòng lửa hun của tàn phá chiến tranh của những ngày tháng ba chẳng thể nào quên của cuộc di tản đẫm máu về phía duyên hải qua con đường số 7 la liệt xác người…

Chiến tranh lại rõ nét hơn với nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp. Bài “Pleiku, tháng ba 1975”. Ba mươi năm trôi qua, nhưng ngày tháng đó vẫn còn sinh động. Thơ, không ghi chép lại nhật ký ngày tháng mà sao đầy dấu viết của một quãng đời. Ngày ấy, lửa cháy đỏ. Ngày ấy, là ngày thành phố cao nguyên quặn mình rồi gục ngã.

Người thi sĩ kể chuyện một mình. Đâu cần ai hiểu, chỉ để nỗi niềm loang vào sương đêm thành nỗi nhớ mịt mùng.

“cầm bút viết, tháng ba rực cháy
hàng dầu cao trong bình minh
cơn sốt của trái chín và cánh đồng
trận gió hung trưa ngày ấy
cầm bút viết, đồi hoa quỳ vàng
tháng ba xuống khu rừng. Bóng quạ
rung những nhánh cây màu tàn lửa
tiếng thét hư không. Chiều rượt qua ngàn…”


Tháng 3 năm 1975, có phải là thời điểm mà cao nguyên di tản và là một nỗi kinh hoàng còn ám ảnh mãi đến bây giờ. Nhà thơ hình như đã mang cả tâm tình của một người yêu Peiku vào thơ qua những hình ảnh thật là đặc biệt.

Những hình ảnh đan vào nhau với những liên tưởng tiếp nối. Ảnh tượng có khi như không liên quan nhau, chỉ là những nét phác sơ lược nhưng lại làm nổi bật được một không gian đầy biến động. Đồi hoa quỳ vàng, khu rừng, bóng quạ, nhánh cây màu tàn lửa, tất cả như chìm đắm trong nỗi bàng hoàng của thế thời. Cơn bão lửa dậy lên từ hoang vu:

“tháng ba, chân trời chớp tía
Những chuyến xe lên đường, cơn mưa chợt đến
Rào qua mái nhà, bàng hoàng. Mưa ngưng bặt
Đêm. Những căn nhà gỗ sáng đèn.
Tháng ba. Trên đồi vông nở
Tôi trở về thị trấn tháng ba
Những sợi dây trời cắt đau trí nhớ
Cườm tay em nhỏ máu hè xưa…”


Thơ như của lời chia biệt, như người đánh mất tất cả. Pleiku cũng như cả nước phải khoác khăn tang. Nhà Thơ Nguyễn Xuân Thiệp như đã viết lời trăn trối của một thành phố miền cao đầy lãng mạn dễ thương. Xa rồi những ngày thơ mộng. Gần lắm rồi những nỗi kinh hoàng. Cái linh cảm của một cuộc địa chấn là cái linh cảm chung của những người như những con chuột đang cuống cuồng trong rọ. Thị trấn sẽ thành biển lửa, nay mai. Sẽ đầy những cuộc chia ly đầy nước mát. Thảm họa xụp xuống, như cơn hồng thủy đến.


… vò nát chiếc khăn và đừng khóc
chiều nay. Chớp bể mưa nguồn
chia tay nhau. Sương phụ
người đi râu bám bụi đường
tháng ba. Em. Những căn nhà gỗ
ánh đèn khuya. Vệt máu hè xưa
đừng tiếc chiếc khăn tay ngày ấy
sẽ bay trong lửa hoàng hôn
tháng ba. Cơn giông rền mặt đất.”


Đọc xong hai bài thơ, tôi như ngươì hụt hơi. Đời sống, như một hơi khói nhẹ, loãng bay vào hư không. Tự nhiên, thấy lòng mình chùng xuống những kỷ niệm. Những bài thơ. Thuở đã xa. Ngày còn trẻ. Và hoa quì vàng, cái màu vàng loang sắc nắng của buổi nào, bây giờ có còn vương trên núi đồi không? Cái sắc màu hỏa hoàng trong những buổi chiều nhạt nắng ấy sao nhức nhối ký ức...

Lại chiến tranh, và lại chiến tranh. Nhiều tác giả viết về Pleiku khói lửa với tâm cảm của người trong cuộc, của những người đã đổ mồ hôi và đổ máu cho đất tây nguyên. Có một nhà thơ đã viết những câu thơ để đời như:

“Chư Pao ai oán hờn trong gió
Mỗi một khăn tang một tấc đường”.


Chư pao là một đỉnh núi khống chế con đường tiếp vận quốc lộ 14 từ Pleiku đi Kontum và chính nơi đây cả ngàn tử sĩ của hai bên đã nằm xuống trong những trận chiến ác liệt thời mùa hè đỏ lửa. Người thi sĩ ấy là Lâm Hảo Dũng, một pháo thủ đã có một thời gian chiến đấu ở tây nguyên. Ông làm thơ về tuổi thanh xuân chiến tranh của mình với những địa danh mà ông không thể nào quên trong trí nhớ...

Trong những tập thơ của Lâm Hảo Dũng có nhiều bài thơ ông đã viết về vùng tây nguyên như ”Ngày về Ban Het”, ”Miền Ba Biên giới”, ”Ba năm làm lính về Dakto”... Có một bài thơ mà tôi thích là bài “Chiều Hàm Rồng”. Hàm Rồng là một ngọn búi mà bất cứ ai đã sống ở Pleiku đều biết vì cái hình dạng độc đáo gợi cảm nhớ đến hình dạng của người thiếu nữ. Nhất là các chàng phi công, khi bay từ phía Ban mê Thuật về Pleiku mà nhìn thấy núi Hàm Rồng thì biết là đã gần đến phi trường Cù Hanh rồi. Cái hình dạng giống cái mu rùa ấy sao gợi hình lạ.

Lại những buổi chiều. Hình như cái thời khắc của cuối ngày ấy thường gợi trong lòng những người lính xa nhà những cảm giác bâng khuâng khó quên. Bài thơ ấy chỉ có 3 đoạn mười hai câu:

”con đường ấy vẫn hoen mầu bụi đỏ
Gió lơ thơ nghe nắng mới ngập ngừng
Anh sống thở trong tâm hồn trai trẻ
Nghe nỗi buồn đâu đó đến bâng khuâng
Hoa cúc dại thắm trên đường xa tắp
Và quê hương tha thướt lá xanh trà
Em có thả những chòm mây nhung nhớ
Cho rừng hoang im lắng tiếng chim ca
Đời viễn khách mơ hồ không biết được
Bước chân vang rộn rã buổi quay về
Em mắt biếc hồn nhiên bên cánh cửa
Gửi hương nồng quay quắt bóng người đi.”


Thơ Lâm Hảo Dũng đầy cảm khái. Nhưng hình như ở bên trong người lính vẫn còn hình bóng của cậu học trò mắt biếc với môi tươi...

Thơ ông lãng mạn nhưng vẫn lạc quan:

”nên ta cố sống dù câm điếc
Dù có xuôi tay mắt có mù
Để thấy em ngày vui áo biếc
Để ta buồn suốt một đời thu
Lắm khi gái thượng mà duyên dáng
Đi tắm hò reo đêm sáng trăng
Ta muốn buông mình con thú dữ
Bắt đầu trong suốt kiếp cô đơn
Có không ngày của thanh bình đến
Ta nhớ vườn xưa nhớ mẹ già
Còn hái mồng tơi ngoài dậu cũ
Lệ buồn năm tháng có phôi pha?”


Các nhà thơ Không quân ở Pleiku cũng có nhiều bài thơ độc đáo. Nói về thơ từ Pleiku mà không có những bài thơ này là một điều thiếu sót lớn theo cảm nhận của nhiều người. Nếu gọi tên những thi sĩ KQ thì không thể nhắc đến những tên tuổi như Lê Bá Định, như Hoàng Khai Nhan, như Lê Văn Trước, Võ Ý.

Ông Võ Ý là một phi công, phi đoàn trưởng phi đoàn quan sát 118 Bắc Đẩu. Ông cũng là người đã tình nguyện lên phố núi ”nhận nơi này làm quê hương dẫu cho khó thương” và làm thơ với cả tấm lòng của mình, một người bay ở trên cao để thấy thiên nhiên tươi đẹp biết bao, để thấy cuộc sống vẫn còn nét mơ mộng hào hoa và với ông những nơi chốn những địa danh của phố núi như ngập tràn nỗi nhớ...

Thơ của những người lướt gió đè mây có lúc lãng mạn hào hùng nhưng cũng có lúc thiết tha nhẹ nhàng của những tháng ngày đầy kỷ niệm như bài thơ "Xưa Trên Đó”

“Xưa trên đó sương nhòa hơi thở đượm
dốc cũng vừa ta bước xuống cô đơn
mê cho lắm cho tay dài với mộng
mặt trời lên chiếu rạng tới ưu phiền
mưa thì sình bụi mù thay nắng gió
gặp là vui cam khổ cũng cam đành
vui cho quên đâu bằng xưa trên đó
áo bay bay mờ ảo dấu Phượng Hoàng
quên được thì quên nhớ ai thì nhớ
quên cho rồi quyên gọi quốc từ đây
nhớ đâu đâu lạ lùng trăng đêm đó
tượng đá thần linh sao ta tỉnh say.
Một dạo bay qua nhìn qua trên đó
Đồi như vương cây như vấn chân nàng
Phố cũng xưa và tim thì đau nhói
Quạt nồng đâu qua đó để cơ hàn...”


Có người đọc câu “áo ai bay mờ ảo dấu Phượng Hoàng“ tưởng là chàng phi công nghĩ đến cánh chim thần truyền kỳ nào đó. Nhưng thực tế thì không phải. Phượng Hoàng chỉ là một khiên vũ trường của Pleiku mà các tay chơi mặc quần áo lính “đốt tiền mua vội một ngày vui”…

Với tôi thì một phần đời sống của mình ở đó mà không làm thơ cho được. Ngày lên Pleiku, có một bài thơ tôi đã làm như tiên đoán được cái không gian của biên tái, của những câu thơ như Lương Châu Từ của Vương Hạn thời Thịnh Đường xa xưa. Pleiku có khác nào Lương Châu, cũng là quan ải để trấn giữ biên cương. Ngày xưa thì ngăn giặc Hồ, giặc Mông. Ngày nay, thì canh chừng ba biên giới, với những trận đánh ác liệt mùa khô hàng năm tiếp diễn... Bài thơ ấy, làm vào một đêm trước khi sáng mai lên trực thăng vào phố núi:

“Ừ mai tao lên Pleiku
đêm căm hơi đá ngày mù núi xanh
uống say quên mộng quẩn quanh
về nơi gió cát cũng đành cuộc chơi
Ừ mai cánh vỗ ngang trời
ngóng thiên thu một cõi đời tịnh yên
máu xương mãi chuyện ưu phiền
còn đâu tiếng gọi cho em miệt mài
Ừ mai súng khoác lên vai
Ngẩn ngơ phố núi những ngày đao binh
Chắc đâu rượu uống một mình
Trong thân phiêu bạc nhục vinh nửa vời
Ừ mai thương bóng trăng trôi
Chim quên vẫy mỏi cuối trời chiến tranh
Uống đi mai hát quân hành
Nghe trong hơi bốc long lanh mắt người...”


Tuổi trẻ, ngây thơ và bốc đồng. Tưởng rằng, mình như một hiệp sĩ thời xưa đi vào nơi gió cát. Thơ cũng nghênh ngang kiểu “túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”. Tuổi trẻ, ơi những giấc mơ của ngày chân không chấm đất cật chẳng đến giời. Có phải là giấc mơ chung của những người lính trẻ chúng tôi…

Nguyễn Mạnh Trinh


tictac  
#22 Posted : Friday, April 6, 2012 10:39:49 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,827
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)


UserPostedImage

Phố núi, mưa thu


Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng, em yêu dấu.
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng em xưa.

Mùa thu rồi phố núi trên mưa
Ôi! Nhớ thuở “Trời mưa chưa ướt áo’’.
Em áo trắng sân trường xưa một dạo
Bài thơ buồn anh viết có mưa bay.

Tình yêu đầu khờ vụng quá đâu hay
Anh để mất từ khi thu vừa tới
Ánh mắt cứ ngóng tìm nhau vời vợi
Em xa vời để lại nỗi chia ly

Anh khởi đầu cho những chuyến ra đi
Âm vọng mã lên ca buồn hư ảo
Mà tiếng hát còn vương mùi thạch thảo
Nghe bâng khuâng sương khói thuở xa người...

Anh bây giờ chìm lạc giữa mưa đời
Hồn rét mướt nép hiên người gió tạt.
Ôi! Nhớ thuở "Trời mưa chưa dứt hạt’’
Để mưa trời giăng mãi suốt chiều nay.

Mùa thu rồi, phố núi có mưa bay...


Tạ Văn Sỹ

Edited by user Friday, April 6, 2012 10:40:27 AM(UTC)  | Reason: Not specified

KLong  
#23 Posted : Friday, April 6, 2012 9:52:15 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,120
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)


UserPostedImage

Ngày về phố núi

Giá như em trải được lòng mình
Cho sương gió lạnh dần từng thớ thịt
Không còn biết đau
Không còn nhớ nữa
Hoá đá tim mình khi nhắc đến tên anh

Phố núi gập ghềnh
Phố núi đầy sương
Gửi dấu yêu em vào tận cùng xa khuất
Bên là thác đổ
Bên là núi cao
Em như ngựa hoang lạc đàn
Anh như ngôi nhà kín cửa

Hoa Đỗ Quyên vẫn dịu dàng khoe sắc
Mờ phai bóng dáng thị thành
Hoàng hôn vụt đến rất nhanh
Cuốn vào Thác Mơ một tình yêu chết!

Ngày em về phố núi
Phủ nỗi buồn giăng kín những vần thơ...



Lưu Ly

Edited by user Tuesday, July 16, 2013 8:45:17 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Con Mua Nho  
#24 Posted : Saturday, April 7, 2012 5:47:05 PM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,263
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 320 times
Was thanked: 2953 time(s) in 1406 post(s)
UserPostedImage


Hạnh Phúc Lang Thang

Nhạc :Trần Ngọc Sơn -
Trình bày : Hồ hoàng Yến



Ngày ấy em như hoa sen,
Mang nhiều dáng hiền những khi chiều lên,
Ngày ấy em như sương trong,
Nép trên bông hồng, mượt trên cánh nhung.

Ngày ấy em như cung tơ,
Cho đời thẫn thờ, cho tôi dệt mơ
Đường khuya tay đan ngón tay,
Ước cho đời ước mơ dài.

Nhưng năm tháng vô tình,
Mà lòng người cũng vô tình,
Rồi mộng úa thay màu xanh,
Người yêu xa bến mộng,
Đò xưa đã sang sông,
Dòng đời trôi mênh mông,
Dáng xưa nay xa rồi,
Đường khuya mưa rơi rơi,
Phố xưa quên một người,
Bàn chân gieo đơn côi,
Gió mang theo cơn lạnh
Về rót lệ trên môi.

Ngày ấy yêu em say mê,
Tôi nào nghĩ gì đến câu từ ly
Tình ái không xanh như thơ,
Đến chung hơi thở, rồi trôi rất xa.

Hạnh phúc lang thang như mây,
Cho hồn héo gầy, khi ta còn đây,
Từng đêm qua trong giấc mơ,
Vẫn mong chờ có em về.

Edited by user Tuesday, December 26, 2017 6:56:49 AM(UTC)  | Reason: Not specified



UserPostedImage


KLong  
#25 Posted : Thursday, April 19, 2012 7:15:13 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,120
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)


UserPostedImage

Hoa vàng Pleiku




Đưa nhau lên dốc hoa vàng
Màu hoa vàng đến ngỡ ngàng - Pleiku.
Chiều hoang vắng, khói hoang vu
Rừng hoang dã vịn sương mù hoang sơ.

Ngỡ chừng đi lạc trong mơ
Rời tay, hai đứa chợt ngơ ngẩn buồn! …
Xa rồi - một thuở mù sương
người đi hút một mùa hương chưa về.

Hoa vàng vẫn nở tái tê
Chiều đông lạnh gió bốn bề dốc xa.
Vô tình giữa chuyến xe qua
Mình tôi với một mùa hoa... rất vàng!



Tạ Văn Sỹ

Edited by user Thursday, April 19, 2012 7:17:21 AM(UTC)  | Reason: Not specified

KLong  
#26 Posted : Thursday, April 19, 2012 7:25:18 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,120
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)


UserPostedImage

Tản mạn Phố núi

Phố núi lạnh-phố núi không anh
Con dốc dài chiều mình em thả bước
Người cứ đi-chẳng thể nào giữ được
Phố núi buồn-phố núi chỉ mình em...

Kỉ niệm nào chưa nhớ đã vội quên
Dã quì vẫn rực vàng con phố nhỏ
Đồi thông xanh vẫn rì raò trong gió
Chỉ khác rằng phố núi lạnh vắng anh

Căn phòng nhỏ-hạnh phúc quá mong manh
Nơi mình em đêm từng đêm khắc khoải
Đêm từng đêm vẫn mình em ngóng đợi
Bước chân người trên gác nhỏ thân quen

Phố núi buồn-phố núi bỗng rộng thênh
Em ngược dốc về phía anh...xa lắm...
Kí ức cũ vẫn một miền xanh thẳm
Hoàng hôn buồn có ấm áp không anh?


Cỏ Hồn Nhiên

Edited by user Sunday, June 15, 2014 4:57:06 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#27 Posted : Thursday, April 26, 2012 7:25:01 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,827
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)
UserPostedImage

mùa tím - tháng ba

áo tím em về ngang ngõ tối
nghe vùng ký ức mát hoa chanh
gió ở đâu mà bay tóc rối
gió nói dùm câu em nhớ anh

tháng ba - ngan ngát trời hoa tím
lục bình trôi tím bến sông xưa
anh về - ngồi nhặt từng kỷ niệm
có thấy trong lòng như sa mưa

mùa tím em qua đuôi mắt ngó
chao nghiêng nỗi nhớ chạm vào anh
mai mốt đi ngang chiều tím nọ
chạnh niềm thương qúa tím ngoan lành?


thơ của quỳnh
tictac  
#28 Posted : Thursday, May 3, 2012 11:13:17 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,827
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)


UserPostedImage

Phải chi hôm ấy đừng mưa...



Mỗi lần có mưa, em lại thích tôi đèo em bằng xe đạp đi ngắm phố mưa. Em bảo: “Lúc đó chỉ có tôi với em và mưa. Mưa buồn nhưng rất đẹp. Hạt mưa trong suốt và thánh thiện”.

Tôi quen em ngay năm đầu tiên của giảng đường đại học. Em học cùng lớp với tôi. Tuy học cùng khóa nhưng tôi hơn em ba tuổi. Tôi từng trải qua hai năm đời lính rồi mới vào đại học. Năm đầu thi trượt tôi quyết định đi lính. Đời lính đã rèn luyện cho tôi lòng kiên nhẫn và sức chịu đựng nhưng trước em tôi đã gục ngã.

Một lần vô tình bánh trước chiếc xe đạp cũ của tôi đụng phải gót chân em làm em ngã bẩn bộ váy mới. Em không ngần ngại đáp trả một câu làm tôi hơi chạnh lòng.

-Mù à. Đồ nhà quê.

Đúng. Tôi là nhà quê. Nhà quê một trăm phần trăm. Nhưng có sao đâu, không có những đồ nhà quê thì cơm gạo đâu cho em lớn như hôm nay.

Tôi chỉ cười thầm trách mình vô ý và xin lỗi em.

Một lần khác, khi tôi lếch thếch đạp chiếc xe đạp về nhà, vừa ra khỏi cổng trường thì cơn mưa ập đến, cơn mưa mùa hè bất chợt làm mọi người không tránh kịp. Mọi người vội vàng trên đường tìm cho mình chỗ trú. Mưa tạo thành từng dòng nhỏ cuốn trôi những chiếc lá khô hai bên lề đường. Không cần áo mưa, tôi đầu trần đạp xe thư thả trên đường. Cảm giác lúc đó thật thoải mái. Cơn mưa mùa hè làm dịu mát đi cái không khí nóng nực quen thuộc. Và trên con đường lớn chỉ có mình tôi với mưa, mưa xiên chéo vào mặt mát lạnh. Thi thoảng có vài chiếc xe máy rồ ga lướt qua một cách vội vàng.

Khi đi qua điểm đỗ xe bus cạnh trường, tôi bắt gặp một hình ảnh rất đẹp và hình ảnh đó mãi còn in dấu trong trí óc tôi. Em như con chim non nghịch nước vừa tắm xong. Toàn thân em khẽ run lên, bộ quần áo trắng bị mưa dính ướt bó sát vào người.

Thì ra hôm nay xe hỏng, em phải đi xe bus và do trời mưa nên em phải đợi xe dưới mưa. Tôi dừng xe và tỏ ý muốn đưa em về. Không một chút e thẹn em nói.

-Anh nhà quê. Có thể cho em đi nhờ một đoạn chứ.

Câu hỏi của em hơn là một mệnh lệnh và tôi cảm thấy hạnh phúc khi được đưa em về một đoạn đường. Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được hơi thở của em ngay rất gần, rất gần, hơi thở ấm áp. Suốt đoạn đường không ai nói với ai câu gì. Tôi lúng túng không biết nói gì với em. Còn em thì giang hai tay ra tinh nghịch hứng mưa.

Khi qua ngôi nhà nhỏ nhưng rất đẹp đầu phố Hùng Vương, tôi dừng lại cho em xuống và đó là nhà em. Ngôi nhà nhỏ nằm giữa những giàn ti gôn rất đẹp. Những cánh hoa đỏ tươi rung rinh dưới mưa mùa hè trông như những nụ cười xinh xắn. Em bước vào và ném lại cho tôi ánh mắt biết nói. Tôi quay về với một tâm trạng rạo rực khó quên.

Sau lần đó, tôi với em gặp nhau nhiều hơn. Không chỉ trên lớp mà mỗi chiều thứ bảy tôi lại rủ em đi chơi. Hai món em thích nhất là kem Tràng Tiền và bánh tôm Hồ Tây. Mỗi lần có mưa em lại thích tôi đèo em bằng xe đạp đi ngắm phố mưa. Em bảo:

Lúc đó chỉ có tôi với em và mưa. Mưa buồn nhưng rất đẹp. Hạt mưa trong suốt và thánh thiện.

Tôi yêu em bởi cá tính và tâm hồn, em yêu tôi ở lòng chân thành và sự chịu đựng. Vào sinh nhật lần thứ mười tám của em, tôi đã ngỏ lời và em đồng ý. Tình yêu của tôi và em bắt đầu từ đó.

Cảm ơn cơn mưa đã đem em đến với đời tôi.

Câu chuyện này cách đây đã ba năm rồi. Giờ đây tình yêu và cơn mưa xưa đã không còn, chỉ còn trong tôi nỗi đau day dứt. Em đi du học ở Đức và từ ấy tôi bặt tin em. Em đi không nói với tôi một lời, lý do gì khiến em làm như thế. Có lẽ tôi là “anh nhà quê nghèo hèn” còn em là “cô nàng thành thị giàu sang”.

Phải chăng “tình yêu như cơn mưa dông bất chợt đến bất chợt đi”, nhưng những giọt mưa xưa đã thấm ướt trái tim tôi. Bây giờ tôi chỉ ước:

“Phải chi hôm ấy đừng mưa
Phải chi hôm ấy đừng đưa em về”.

Em vẫn bảo mưa buồn và đẹp. Giờ chỉ còn anh với mưa.

Lê Ngọc

Edited by user Tuesday, July 16, 2013 8:36:11 AM(UTC)  | Reason: Not specified

KLong  
#29 Posted : Friday, May 4, 2012 8:14:48 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,120
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)


UserPostedImage

phố núi không có mùa thu

ở phố núi mùa thu se sắt lạnh
em năm xưa qua đó bỗng xao lòng
sầu biệt điện nắng rơi từng sợi mỏng
rớt vào em tóc xõa giữa chiều buông

trời phố núi lũ chim rừng khóc gọi
mây không cao không thấp cũng không gần
anh khờ khạo biết yêu mà chẳng nói
để một đời không có thuở tình nhân

mùa thu cũng về rồi thu đi mất
cây trơ cành khóc lá đợi tàn đông
em nhớ quá sáng xuân hồng tuổi ngọc
tà mơ xưa áo lụa trước sân trường

thôi phố núi ngày em mười bảy tuổi
có một lần qua đó - chẳng mùa thu
mà sao lá cứ bay hoài bối rối
mà sao anh nhớ mãi cúc vàng xưa


thơ của quỳnh

Edited by user Tuesday, July 16, 2013 8:50:01 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Con Mua Nho  
#30 Posted : Saturday, May 5, 2012 11:11:52 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,263
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 320 times
Was thanked: 2953 time(s) in 1406 post(s)
UserPostedImage


HOA TƯỜNG VI TRONG MƯA


Từng giọt mưa câm lặng những bức tường
run rẩy bông tường vi đang nở
nhấp nhoáng bóng chân trần
đầu mùa bong bóng nổi trên đường như mắt cá

Cao nguyên hoá chiều, mưa đưa em đi
gốc thông già hát gì với tuổi
em cầm trên tay một bông liễu rủ
hoa tường vi lặng lẽ khóc vùi

Gió ở phương nào thổi lạnh áo em
bong bóng vỡ trắng trời bong bóng chết
cho từng giọt đắng cay vụn nát
chỉ còn mưa thăm thẳm nỗi em về

Chỉ còn cao nguyên phố núi và em
đành gửi lại một chân trời đẫm gió
đành gửi lại bông tường vi vẫn nở
dẫu cơn mưa vẫn ủ lối đường về...


Chiều 29/3/2001/ cơn mưa đầu mùa.


Văn Công Hùng

Edited by user Saturday, May 5, 2012 11:12:54 AM(UTC)  | Reason: Not specified



UserPostedImage


KLong  
#31 Posted : Monday, May 14, 2012 10:47:22 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,120
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)
UserPostedImage

Ngày của Mẹ


‎(Có đôi khi chúng ta bỏ quên những tình cảm thiêng liêng của mình, bỏ quên những hi sinh thầm lặng của Mẹ...
Nhưng xin bạn 1 vài phút thôi để đọc hết các bài viết này, nó là những câu chuyện rất ngắn nhưng ý nghĩa của nó đủ cho bạn hiểu và suy nghĩ...)


Con ốm

Hồi nhỏ, mỗi lần tôi bệnh, mẹ tôi luôn lo lắng thuốc thang, nuông chiều tôi mọi thứ. Biết vậy, tôi cứ giả ốm để mẹ chiều chuộng.
Lớn lên lập gia đình. Có con. Đang làm việc. Điện thoại reo vang, nhà gọi vào báo: "Con sốt , ói mửa!". Nghe xong, tôi chẳng làm gi được, cứ ngóng tới giờ về .
Tối - nằm cạnh con. Mỗi tiếng con ho, ói - tôi bật dậy - ruột xốn xang - thao thức mãi .
Đặt lưng xuống. Nhớ lại ngày xưa. Nước mắt chực trào ra. Nghĩ mà thương mẹ biết chừng nào ...

Sợ con lạc đường

Người con không có khả năng nuôi mẹ già, liền quyết định cõng mẹ bỏ lên núi.Đêm tối, người con nói rằng cõng mẹ lên núi dạo, bà mẹ lấy hết sức mình đèo lên vai con.Trên đường đi anh ta nghĩ phải leo cao hơn nữa rồi mới bỏ mẹ xuống. Bỗng anh ta nhìn trên vai mình, thấy mẹ đang cố giấu những hạt đậu rãi suốt đoạn đường đi, anh ta tức giận hỏi mẹ: "Mẹ rải đậu làm gì thế ? "Kết quả câu trả lời của mẹ đã khiến anh ta bật khóc:"Con ngốc ạ, mẹ sợ lát nữa còn mình con xuống núi sẽ lạc đường."

Xa Mẹ

Có một cô gái nhỏ đang đi trên đường với một chồng báo trên tay, chợt cô thấy một người đang bê chiếc hộp, bên trong là những con mèo nhỏ. Vốn rất yêu động vật, cô liền bước lại.-Những con mèo dễ thương quá! Bác mang chúng đi đâu vậy?Người đàn ông nhìn cô:-Chúng... chết cả rồi cháu ạ!Cô bé, với đôi mắt mở to như không tin vào điều đó, cúi xuống nhìn những con mèo bé nhỏ đang nằm im, mắt nhắm nghiền trong hộp rồi run run hỏi: - Sao chúng...chết hả bác? -Mẹ của chúng chết rồi, bác đã rất cố gắng nhưng không nuôi nổi.Cô gái lặng im, nhè nhẹ đưa tay vuốt bộ lông mềm mại của những con mèo đang nằm im. Chợt cô thấy một con đang động đậy, rất yếu ớt. Cô reo to lên vui mừng:-Con mèo này còn sống bác ơi! Cháu thấy nó còn động đậy.Người đàn ông nhìn vào hộp.-Thế à?...Nhưng chắc rồi nó cũng chết thôi.-Không nó sẽ không chết đâu...Hay bác...bác cho cháu đi, cháu sẽ chăm sóc nó, nó sẽ sống...-Không được đâu cháu ạ. Không có mẹ chăm sóc rồi nó cũng chết thôi.Cô gái ngẩng lên nhìn người đàn ông, rồi cô mở túi chìa ra cho ông ta một cái thẻ nhỏ trên có hai chũ to màu xanh: Xa Mẹ. Mắt cô chợt rơm rớm lệ:-Cháu...cháu cũng xa mẹ từ nhỏ...





Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó, đau khổ và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái, dỗ dành "Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà!". Vậy là nó nín. Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo: "Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà!" rồi lấy tay đặt trên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.


Trên đời này,


Hạnh Phúc nhất ko phải là khi bạn có cuộc sống giàu có ...
Không phải là khi địa vị xã hội của bạn cao ...
Không phải là khi bạn có 1 người yêu hoàn hảo ...
Mà Hạnh Phúc nhất là khi bạn có Mẹ và còn Mẹ ...!!!




Những người còn mẹ xin hãy nghe tôi

Đỗ Trung Quân

…bài thơ này viết năm 1998.khi mẹ tôi còn sống. một buổi chiều đứng trên ban công của xí nghiệp in đường trần huy liệu phú nhuận,nơi lúc ấy tôi làm công nhân.nhìn xuống một đám tang qua đường .đám tang có nhạc, kèn vui vẻ.nhưng chợt để mình làm kẻ đi sau xe tang…...tôi giật bắn người.

chiều hôm ấy tôi xin về sớm chả biết để làm gì nhưng dốc túi mua những món ăn mẹ tôi thích nhưng không mấy khi được ăn vì nghèo quá.

bài thơ này post lại.dù tôi thật sự không có thói quen thích thơ của mình....nếu không nói rằng tối ghét nó.trừ bài thơ này.không hẳn vì nó hay.đơn giản vì nó là sự thật

con trai.hãy yêu lấy mẹ mình bởi lẽ bao nhiêu thế hệ đi qua.ai cũng thở than ” muộn cả rồi,tôi hối hận!”


Mẹ

Con không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ.

Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi bao giờ?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con không đợi một ngày kia
Có người cài lên áo cho con một nụ bạch hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đã cài cho con một nụ hồng
hoa đẹp đấy cớ sao lòng hoảng sợ?

Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
Đau khổ, chia lìa, buồn vui, hạnh phúc

Có những bàn chân giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ…
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi

Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua? Mấy người dừng lại?

Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình, ta vẫn thản nhiên.

Hôm nay…
Anh đã bao nhiêu lần dừng lại trên phố quen
Ngả nón đứng chào xe tang qua phố

Ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Giọt nước mắt kia bao lâu nữa … của mình?

Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như nụ bạch hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới...

Theo FB Đỗ Trung Quân

Edited by user Wednesday, May 23, 2012 12:58:49 PM(UTC)  | Reason: Not specified

MaiBelg  
#32 Posted : Tuesday, May 15, 2012 11:49:17 AM(UTC)
MaiBelg

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/25/2011(UTC)
Posts: 41
Location: Saigon

Thanks: 2 times
Was thanked: 27 time(s) in 18 post(s)

UserPostedImage

Tháng Giêng & Phố Núi

Tháng Giêng vời nắng hiên nhà
Anh Ðào, phố núi - thiết tha gọi mời
Nghiêng tà áo mới xinh tươi
Dã Qùy xuống phố diệu vời mùa xuân

Tháng Giêng hong tóc ngoài sân
Bỗng chừng tia nắng cũng ngần ngại đi
Anh Ðào đỏ thắm xuân thì
Dã Qùy rực rỡ một khi đông tàn

Tháng Giêng ngời bóng xuân sang
Khoe đôi bím tóc, mơ màng tình xuân
Chiều về, góc phố quen thân
Nhón chân ghé cửa, nắng ân cần về

Tháng Giêng dịu ngọt hương quê
Phố phường thay áo - say mê lòng người
Guốc mộc trên phố ngược xuôi
Niềm riêng gửi trọn những lời yêu thương !

Dã Qùy

Edited by user Tuesday, July 16, 2013 8:57:32 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Con Mua Nho  
#33 Posted : Wednesday, May 16, 2012 3:38:15 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,263
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 320 times
Was thanked: 2953 time(s) in 1406 post(s)
UserPostedImage


gió ban mê


rồi cũng mơ hồ thôi gió ơi
mùa xưa ngang phố núi rong chơi
phố sao mà nhỏ mà buồn vậy
tháng ba mây xoã tóc ngang trời

ban mê ngày ấy sao mà lạnh
chiều ngang biệt điện phủ mờ sương
anh dắt em về qua ngã sáu
gió luồn trong mái tóc thơm hương

ngắm giọt cà phê bên góc phố
mắt chợt đen buồn sơn nữ mơ
màu áo em chiều sao trắng quá
có người bất chợt muốn làm thơ

cây si ở cỗng trường năm đó
anh trồng với một cội hoàng hoa
em đi bỏ núi rừng thương nhớ
cúc vàng có nở sắc vàng pha ?

em đi bỏ lại bao mùa gió
bây giờ còn thổi nữa hay không
ban mê chắc vẫn buồn muôn thuở
bụi đỏ vẫn còn thương dấu chân ?



nhược trần

Edited by user Tuesday, December 26, 2017 7:14:36 AM(UTC)  | Reason: Not specified



UserPostedImage


KLong  
#34 Posted : Thursday, May 17, 2012 9:08:59 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,120
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)


UserPostedImage

Tháng Năm Phố Núi

Tháng Năm trở về phố núi
Hàng cây lá vẫn xanh màu
Con đường vấn vương bụi đỏ
Tìm em giờ biết phương nao

Bụi hoa dã quỳ ngoài ngỏ
Mùa yêu nở biếc nụ vàng
Áo em một thời kỷ niệm
Chiều nghiêng nỗi nhớ mênh mang

Một mình đi trên con dốc
Ngày xưa kỷ niệm chúng mình
Lang thang những chiều mưa đổ
Hồn theo phố núi linh đinh

Tháng Năm bây giờ lặng lẽ
Đi giữa phố núi lạnh lùng
Mây bay hững hờ xa mãi
Em quên lời hứa tình chung


Khiếu Long
thanks 1 user thanked KLong for this useful post.
Con Mua Nho on 5/17/2012(UTC)
tictac  
#35 Posted : Saturday, May 19, 2012 10:23:30 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,827
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)
UserPostedImage

Về Lại Phố Xưa

Nhạc & Lời : Phú Quang
Tiếng hát : Ngọc Liên


Rồi cũng về lại phố xưa
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng
Rồi cũng về lại phố quen
Về trong tình em dịu dàng, dịu dàng

Lại đi bên em bình yên, bình yên
Cơn gió lang thang về chốn quê nhà
Về ghé con sông từng đêm, từng đêm
Rì rào bên ta nỗi nhớ khơi xa

Lại nghe yêu thương trào dâng lòng tôi
Và nghe khát khao trong tiếng em cười
Dù mai cách xa người ơi
Tình yêu này vẫn còn mãi trong tôi...

Rồi cũng về lại phố xưa
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng
Rồi cũng về lại phố quen
Về trong tình em dịu dàng, dịu dàng

Lại đi bên em bình yên, bình yên
Cơn gió lang thang về chốn quê nhà
Về ghé con sông từng đêm, từng đêm
Rì rào bên ta nỗi nhớ khơi xa

Về đây bên nhau cùng bao buồn vui
Sau những tháng năm ở chốn quê người
Dù mãi cách xa người ơi
Tình yêu này vẫn còn mãi trong tôi

Rồi cũng về lại phố xưa
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng
Rồi cũng về lại phố quen
Về trong tình em dịu dàng, dịu dàng

Rồi cũng về lại phố quen
Về trong tình em dịu dàng, dịu dàng
thanks 1 user thanked tictac for this useful post.
Con Mua Nho on 5/20/2012(UTC)
Con Mua Nho  
#36 Posted : Sunday, May 20, 2012 4:00:34 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,263
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 320 times
Was thanked: 2953 time(s) in 1406 post(s)
UserPostedImage


Đêm thu Kon Tum


Mây mùa thu
Sương mùa thu
Vầng trăng ứa lệ
Gió ru giữa trời
Cầm lên nỗi nhớ chơi vơi
Buốt xuống đêm lạnh bời bời giọt đau.

Mây mùa thu
Lá xôn xao
Lệ thu nghiêng ngả bứt vào hư không
Thơ bay
Bay tận bềnh bồng
Tìm thơ
Ai nhặt nỗi lòng tháng năm?

Mây mùa thu
Mưa lâm thâm
Giọt thương giọt nhớ gọi thầm
Xa xôi
Ta còn đi
Mây còn trôi
Ngàn năm mây ướt cuối trời bơ vơ.

Mây mùa thu
Đêm xanh mơ
Phố xa hiu hắt bao giờ gặp nhau?
Người đi khuất nẻo trăng sao
Vẫy tay
Gởi trả câu chào vào đêm...



Kon Tum 1996
(Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)



Thanh Trắc Nguyễn Văn


UserPostedImage


Con Mua Nho  
#37 Posted : Sunday, May 20, 2012 8:26:40 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,263
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 320 times
Was thanked: 2953 time(s) in 1406 post(s)
UserPostedImage


Tháng Năm, Mưa Buồn Phố Núi


Chiều phố núi ngồi ngắm nhìn mưa rơi
Hạt bay trắng xóa giăng mù kín trời
Cơn gió lên cuộn hồn sầu khắc khoải
Bồng bềnh trên triền dốc nhớ chơi vơi

Mưa đổ tràn vào khoảng lặng cô liêu
Gió ngược phố ào ạt nghiêng nửa chiều
Từng giọt buồn ướt mềm ô cửa sổ
Lăn vô tình chạm tím cả mùa yêu

Mưa như thở than trên cung điệu buồn
Nước mắt trời len đẫm bờ mi tuôn
Tháng năm sụt sùi niềm đau khổ lụy
Mưa vẫn rơi trên nỗi nhớ dại cuồng…



TienDung



UserPostedImage


KLong  
#38 Posted : Wednesday, May 23, 2012 12:57:41 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,120
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)


UserPostedImage

em về qua Phố Núi

em về qua Phố Núi
nắng vàng rơi trên chân
hàng thông mừng, chạy lại
ôm chầm như người thân

em về qua Phố Núi
ngọn đồi hoang lặng thinh
mây chiều ngăn biên giới
bọt thác ngàn lung linh

em về qua Phố Núi
đường vài dặm ngân xa
nhớ nhung , trời lủi thủi
thoảng dấu yêu nhạt nhoà

em về qua Phố Núi
trăng nhón gót theo anh
ngọn sao băng dòm , xúi
hôn thử tóc hiền lành ?

em về qua Phố Núi
giấu buồn, anh đâu đây ?
rượu mắt em màu suối
uống hoài anh chưa say !

em chờ anh Phố Núi
cạnh rừng chim trao thư
hai đứa cùng qui gối
nhìn nhau mà tương tư !


đht
KLong  
#39 Posted : Wednesday, May 23, 2012 1:24:39 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,120
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)
UserPostedImage

Liên Khúc Delilah & Je Sais & Mùa Tình Yêu
Tiếng Hát : Thanh Lan & Paolo

Chút ánh sáng cho cuộc đời , cất tiếng hát cho một người , có mắt biếc soi nụ cười , tưoi như cánh hoa tình ái , đã biét nói yeu 1 lần ,
sẽ thấy đớn đau thật gần , sẽ thấy nắng phai nhạt dần , khi vương vấn trong tình yêu , đời là một thời để yêu ,
yêu trong bóng đêm lẻ loi yeu trong bao nỗi đắng cay yeu cho quên từng ngày tháng ,
tình là một lần được mơ mơ trong bóng đêm lẻ loi có những chiếc lá úa rơi , rơi chơi vơi vào trời tối ....(Les amoureux qui passent)

Les amoureux qui passent
Ne se retournent pas
Mais il reste la trace
Dans mon coeur de leurs pas


Cuộc tình mà tôi đã biết tàn rồi, Cuộc tình mà tôi đã nghe tàn phai... Than ôi! Tôi biết nhưng vẫn mong ước Ước mong, nhưng biết sẽ mơ hoài công...
Một mình mà lo đi giữa cuộc đời Lạnh lùng hồn ma giữa đêm mù khơi Than ôi! Tôi khóc cho tới khi sáng,
Tôi oán ghét, oán ghét tôi trong màn đêm...
Ah, mais j'ai mal, si mal

De penser qu'un autre déjà
Te serre dans ses bras
Ah oui, j'ai mal, très mal
Depuis tant

Depuis bien longtemps
Je sais, je sais

mùa tình yêu đến đây rồi , mùa tưoi thắm cho đời , lời yêu thương vang khắp nơi , mùa tình yêu ngất ngây lòng ,
mùa phiêu lãng tang bồng vào đắm đuối mê say, dù tình yêu có điên cuồng , tình yêu có đau buồn , lòng ta vẫn cứ yêu và còn mãi yêu ,
đời nguòi có những lúc vui , những lúc sống trong mùa yêu thương trời tình ái đã ngát hoa ta hãy vui trong tình yêu chớ lo chi ..
(la temps de lamour)

C'est le temps de l'amour
Le temps des copains
Et de l'aventure
Quand le temps va et vient
On ne pense à rien
Malgré ses blessures

Car le temps de l'amour
C'est long et c'est court
Ça dure toujours
On s'en souvient

I saw the light on the night that I passed by her window
I saw the flickering shadows of love on her blind

She was my woman
As she deceived me I watched and went out of my mind

My, my, my, Delilah
Why, why, why, Delilah
So before they come to break down the door
Forgive me Delilah I just couldn't take any more
Forgive me Delilah I just couldn't take any more

Edited by user Sunday, June 17, 2012 1:12:43 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#40 Posted : Thursday, May 24, 2012 9:53:08 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,827
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)


UserPostedImage

Thêm một chiếc lá và thêm sự cô đơn

Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết...


Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một - lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một - phiền toái thay


Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm lỳ
Thế nào em cũng khóc


Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi!


Nhận thêm một thiệp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết...


Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một - lắm điều hay...


Trần Hòa Bình
Users browsing this topic
Guest
52 Pages<1234>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.