Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

24 Pages<12345>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thy Mai Thảo  
#41 Posted : Saturday, February 20, 2010 12:32:11 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)
UserPostedImage
photo by NgocThe


Bài DU CA TÌNH YÊU

Ta nhớ em.. nhớ em ..
Lời Tình Yêu dịu quá
Ru mùa về

Tất cả những mùa xa
Nghe gió hát ca ... diệu vợi suối ngôn từ
Lòng Sự Sống ôm lòng ta ấp ủ
Hỡi Dấu Yêu ơi...
Ngủ đi em trong ngoan mộng
Ta xin làm dòng sông rộng
Sóng cuồng ngông
Khẽ đẩy thuyền em về cửa biển yên lành
Ở nơi đó là mênh mông ngàn hình ảnh
Là vô vàn đóa Hoa Biển lấp loáng xanh
Như trong tranh ta đã thấy nhiều lần
Đấng Tạo Hóa mượn bàn tay em vẽ lại
Nét hình hài thuở trái đất mới sơ khai
Ta đã ở đâu
Em ở đâu
Cuộc sống là đâu
Giữa những dấu hiệu ban đầu
Hồn linh sống, hồn Tình Yêu thấp thoáng
Để hết đời này qua đời khác mãi lang thang
Những bước chân xa vang vọng bước chân gần
Chạm thật nhẹ Hồn - ta, em và đồng loại
Linh thể hữu hình mình bắt gặp phút hoài nghi
Ngỡ gió đi qua để lại chút vô tình
Lời dấu ái rớt rơi từ muôn kiếp
Ta hát tiếp
Để qua em hát tiếp
Và người đời sẽ hát tiếp mãi mai sau
Bài du ca Tình Yêu dỗ giấc ngủ ngoan hiền...

Kristianinota_Hoàng - 15 Juin 2009
ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo

UserPostedImage

Edited by user Friday, December 16, 2011 12:51:17 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#42 Posted : Sunday, February 21, 2010 10:29:56 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)
UserPostedImage
photo by HTMT, 2009

THƯƠNG EM ...
dẫu ngàn năm dâu bể
dẫu biển đời cách chia
dẫu chiều hôm nhạt nắng
dẫu đêm buồn lang thang

NHỚ EM
cánh chim trời vội vã
bay đi tìm dấu chân
em một lần bỏ lại
in lên bờ cát xa

YÊU EM
như màu xanh trên lá
như màu hồng tên hoa
bên mùa xuân vĩnh cửu
giữa đất trời nên thơ


ps - một ý tưởng ...
oui, mọi sự đều phải khởi đầu từ một Ý Tưởng,
bởi vậy, không thể phủ nhận ý nghĩ của ai đó về một điều gì đó chưa từng đến với mình, mà cho rằng Ý Tưởng chỉ là phù du ?
không có loài người nếu không có trước tất cả mọi sự... đó phải là ý tưởng của Thượng Đế về con người.
không có Tình Thương Yêu sẽ không thể tồn tại và có những điều đẹp đẽ và tốt lành
Sự Sống là những gì thuộc về Vẻ Đẹp, Tình Yêu, Sự Thật.
Tình Yêu giữ một địa vị cao trọng hơn cả.
nhưng trước tất cả là những phát ban... thì rất nhiều.. mà lựa chọn đôi khi chỉ có thể rất ít, hay thậm chí một điều duy nhất cho mình mà thôi.
Hạnh Phúc thay cho những ai hiểu rất nhiều, nhưng biết chọn cho mình chỉ một điều làm nên ý nghĩa cuộc đời mình thật nhất và nên thơ nhất.

Paris, 6 Mai 2009
ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo

Edited by user Friday, December 16, 2011 12:52:58 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#43 Posted : Wednesday, February 24, 2010 11:23:03 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)
UserPostedImage
mềm mại mà cứng cỏi
bên bờ Địa Trung Hải-TNK, hè 2008


HỒN TÌNH YÊU Trở Lại

Vẫn là Mây ngang trời
Nối đôi bờ đại dương
Hát bài ca dâng Đời
Ý, Lời về Yêu Thương

Vẫn là cơn mưa chiều
Đôi khi lòng chợt đau
Bóng hình xưa diễm kiều
Bỗng một ngày xa nhau

Vẫn mùa thu lạc lối
Khiến lá vàng mải rơi
Con đường trưa nắng vợi
Bước đi, về chơi vơi

Vẫn những niềm thiết tha
Nhạc du dương tình đắm
Khiến hồn mình hối hả
Cất cánh tìm nhân gian

Vẫn bàn tay ta vẫy
Giữa đất trời bao la
HỒN TÌNH YÊU trở lại
Em bên đời có hay?!

Kristianinota_Hoàng - 12/9/2009
ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo
UserPostedImage



UserPostedImage
(xin mời bấm vào hình ảnh để nghe)


Thơ & Nhạc : Hoàng Thy Mai Thảo
Hòa âm & Trình bày : Ngọc Thể

Edited by user Friday, December 16, 2011 12:59:40 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#44 Posted : Saturday, February 27, 2010 4:06:06 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)
UserPostedImage

Dốc Trở Cuộc Đời

Nơi những con dốc trở cuộc đời
Ta đã thấy, muôn ngàn lần vẫn thấy
Đôi mắt người lặng lẽ ngắm nhìn ta
Xua đuổi cho ta những ý nghĩ vụn rời
Và nhấc bước bàn chân ta về phía trước
Ở nơi đâu người đặt vào nguyện ước
Dẫu ngàn đời cõi sống chẳng đổi thay
Là những Tin Yêu, Tình Yêu, Mến Ái
Là Khiêm Nhường, Nhẫn Nhục, bậc Thứ Tha
Ý nghĩ thật gần, đường cách quãng rất xa
Lòng nhân loại hay lòng ta mỏi mệt
Những đêm thâu hồn linh ta lê lết
Đi tìm hoài trong cõi mộng phiêu diêu
Lời tình yêu đẹp đẽ nét yêu kiều
Như hạt nắng trôi trên sông màu bạc
Ta gom hết viết nên tên bản nhạc
Đợi bình minh sắp đặt chuỗi từ ngôn
Đợi ngàn Sao dẫn dắt bước linh hồn
Cho ta chạm vào bàn tay sự sống
Em sẽ hát bài "Chiều Mưa" trên sóng
Em khẽ đàn cung điệu rất du dương
Em kể ta nghe những câu chuyện hoang đường
Về xứ sở của loài hoa bất tử
Ta lặng lẽ tạ ơn đời lữ thứ
Quãng tháng ngày chiều rất đỗi bình yên
Để ta hôn lên tất cả mọi nỗi niềm
Mà có lẽ sẽ làm em ngây dại
Dốc trở cuộc đời ngày vất vả mãi xa nhau./.

Kristianinota_Hoàng - 04 Juin 2009
ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo



UserPostedImage
Ngọc Mai diễn đọc trên nền nhạc

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:03:35 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#45 Posted : Sunday, February 28, 2010 1:04:54 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)
UserPostedImage

Gió Ngàn ... Mây Bay

ngang trời Gió ngát Mây tan
lòng xuân bỏ ngỏ bể ngàn dâu xanh
đời người một thoáng mong manh
đời con nước chảy loanh quanh nẻo về

xin đừng lỡ dở cơn mê
ướt dòng lục bát tràn trề ngữ ngôn
xin đừng phai nhạt nụ hôn
ướt hương hoa cỏ ngỡ hồn lạ xa

giữ trời đất khoảng bao la
đem năm tháng nối mượt mà bài ca
giữ xanh một ánh trăng ngà
miên trường xẻ nửa phôi pha ân tình

tặng người mộng điệp bình minh
lang thang cánh gió hóa hình mây bay...

28 Fev 2010
ThyThy_ Hoàng Thy Mai Thảo

UserPostedImage

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:05:06 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#46 Posted : Monday, March 1, 2010 5:39:50 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)
UserPostedImage
(xin mời bấm vào hình ảnh để nghe)


Nhạc - Lời - Hoà âm - Trình bày : Ngọc Thể

TẠ ƠN TÌNH

TẠ ƠN TÌNH – NGƯỜI ĐÃ YÊU EM
NỤ MÔI CƯỜI HẠNH PHÚC LỨA ĐÔI
MAI TA VỀ CHUNG LỐI BÊN ĐỜI ĐẦM THẮM

TẠ ƠN ĐỜI – TA ĐẾN BÊN NHAU
TÌNH YÊU ĐẦU THA THIẾT ĐẮM SAY
TIM YÊN BÌNH QUÊN NHỮNG ĐAU
THƯƠNG NGẬM NGÙI NGÀY QUA

ĐK:
HẸN ƯỚC YÊU NHAU MÃI NGÀN SAU
MỘNG ƯỚC NUÔI XANH HAI MÁI ĐẦU
ĐỂ TRÁI TIM YÊU NHỚ THƯƠNG NHAU
HƯƠNG TÌNH SAY NHẸ THOÁNG VÀO HỒN

SẼ NHỚ HÔM NAY HƠN NGÀY QUA
NHỊP SỐNG YÊU THƯƠNG TRÊN CÁNH MÔI
BÃO TỐ PHONG BA,
VỮNG TIN YÊU TRONG ĐỜI ĐÔI TA
KHÔNG PHAI TÀN..

NGỌC THỂ
16 - 08 - 2009

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:12:18 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#47 Posted : Saturday, March 6, 2010 9:02:30 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)
UserPostedImage

ĐÊM DẤU YÊU

Thuyền mây lãng đãng chở giấc mơ
Qua hết núi sông bến đợi chờ
Bao nhiêu con nước trôi trên sóng
Có mấy cuộc tình thơ rất thơ

Ta đến bên người khúc hát say
Dòng nhạc đêm nay nhắc tháng ngày
Xa xôi cách trở niềm dấu ái
Thương nhớ đôi trời mây gió lay

Yêu Dấu gọi mềm mộng chiêm bao
Bóng dáng tình nhân gợi ngọt ngào
Lời thơ từng nốt tơ giăng mắc
Cõi hồn sợi nhớ bỗng lao đao

Hết một quãng đời xin có nhau
Hẹn tới ngàn sau mối tình đầu
Không phai không nhạt không thay đổi
Yêu mãi tên người EM mắt nâu

Kristianinota_Hoàng - 11/07/2009
ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:14:46 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#48 Posted : Sunday, March 7, 2010 4:07:52 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)
UserPostedImage

Ở Hai Đầu Nỗi Nhớ

Em nơi này, Người bên kia, hai cuộc đời vẫn chia lìa. Vượt không gian và khoảng cách, qua biển thẳm, đồi núi mêng mông... Mình tạo nên một cõi rất riêng lòng. Vạn con người đang sống quanh vòng cuộc đời. Thiên Đường Người không nhen nhóm. Trong thế giới riêng ta, Tình yêu Người - Trái Đất tương tư, không vẽ vời bằng hư cấu, mà là trọn vẹn tâm linh. Người và Em cùng ước nguyện tay trong tay ta thực hiện Một Tình Yêu trải dài, tim ngân sâu đập nhịp cùng nhau, vì nhau. Mãi có nhau ! Niềm Hạnh phúc đơn sơ tuyệt đối mãi là điều không thể mất...

Bởi Ơn Trên đã sai thiên thần dắt dìu Em và Người về cùng một nẻo và đi tiếp đoạn đời không khúc mắc. Đôi ta sẽ không bao giờ rời xa vì trong từng sát na Em có Người và Người có Em. Một cõi riêng lòng, như thuở ban sơ tâm hồn ta hòa hợp cho lòng cứ trải nhẹ miên man như lớp lớp sóng tràn ngày biển lặng. Tình yêu, tình người, tình đời êm dịu và trong sáng phản chiếu trong đôi mắt Người và Em dễ dàng cảm nhận được, không còn thấy những mộng mị buồn tẻ, không còn những đêm cô đơn tiếng khóc không thành, đẫm ướt giấc mơ, không còn bơ vơ một ý tưởng co ro giữa niềm đau.

Em nơi này, Người bên kia. Hai tâm hồn, một ước nguyện. Đem cuộc đời trải rộng tấm lòng vàng. Người về bằng gió, Em đến cùng mây, ta quyện vào khúc hoà ca biển tình, để lắng nghe thân thể hình hài hòa nhập cùng vũ trụ uyên nguyên. Em và Người có biết bao kỷ niệm, bao lần như thế mình tạo nên phép mầu huyền dịu sự bất tử của yêu thương. "Hạnh phúc không Em?" Người thường hỏi. "Sung sướng chăng Người?" Em muốn biết...

"Có..." một âm thanh giản dị, dịu dàng... ta trả lời nhau!

Em nơi này - Người bên kia. Một người chỉ nhớ một người. Một người chỉ yêu một người !

Allison_Hoàng
Dec 15, 2009

UserPostedImage

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:15:57 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hoangduc  
#49 Posted : Sunday, March 7, 2010 12:38:21 PM(UTC)
hoangduc

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 96

Thân gửi Hoàng Thy Mai Thảo,

Nếu tôi nhìn Mai Thảo là bà con với tôi vì cùng họ Hoàng thì không biết có phải "Thấy sang bắt quàng làm họ" không .
Thật không ngờ tôi lạc vào đây lại được đọc tiếng Pháp mà tôi còn nhớ được chút ít vì ngày xưa tôi đã học Terminale tại Lycée Yersin ở Đà Lat. Được nhìn lại những hình ảnh của Đà Lạt, tôi thích quá trời vì xa Đà Lạt đã từ lâu lắm rồi .
Rất vui được làm quen với HTMT!

Thân mến,

Hoàng Đức
Hoàng Thy Mai Thảo  
#50 Posted : Monday, March 8, 2010 5:32:31 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)
UserPostedImage
Đà Lạt Sương Mù

Anh Hoàng Đức thân mến,
HTMT rất vui khi biết anh Đức cùng họ Hoàng lại còn có kỷ niệm về Dalat và anh thích tiếng Pháp nữa. Vậy là mai mốt HTMT và cả nhà TV tha hồ nghe anh HĐ viết về những kỷ niệm Dalat một thuở ...
Bây giờ HTMT mời anh HĐ nghe bài hát "Thành Phố Buồn" mà có lẽ bất kể người nào từng gắn bó hay là mộng mơ về Dalat chắc chắn đều biết đến ..
Còn với HTMT Dalat cũng được tương tư khá nhiều .. nhưng mà phải nương nhờ đôi cánh nàng thơ .. và nhớ nhất là Mưa Dalat ..


UserPostedImage

Đà lạt, mưa... mưa...

(Tặng R.)

Chiều Hạ
mây chơi vơi...
gió lạnh,
mưa rơi...
trời buồn hoang vắng...

Người mệt nhoài
chẳng còn muốn đong đếm thời gian!?

Lặng lẽ...
...u mê...
......cạn dần như suối vắng
.........người khẽ khàng:
............Thôi hãy để ta yên!

Đà lạt
mùa mưa lại về
chân em bơ vơ...
.............tìm về
.............dĩ vãng!
Ai gọi em đêm nay
.........để rừng thông
.............khắc khoải
................đợi trông...

Mưa bay bay...
sương khói bay bay...
lời mưa ru
năm tháng cũ
Mưa theo ai
ta theo mưa
về với nhớ nhung xưa!

Hồ lặng...
.......thông reo...
..............con đường vòng veo
.............................đưa đón...

Đêm
......mưa
.........buồn!
ta nhớ mãi người ơi!!

Paris, chiều 8/7/2005
ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo
UserPostedImage

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:19:57 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hoangduc  
#51 Posted : Monday, March 8, 2010 8:00:51 AM(UTC)
hoangduc

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 96

Mai Thảo thân,

Đây, có ngay cho Mai Thảo những kỷ niệm về Đà Lạt .
Nhưng, không biết Mai Thảo có thì giờ và đủ kiên nhẫn để đọc những cà kê dê ngỗng của tôi không .
Nếu không thích thì tin cho tôi biết để tôi xóa .
Thân mến,



Đà Lạt chất ngất bao kỷ niệm.

Năm 1959, tôi và một số bạn học cùng lớp cùng trường, đếm chắc cũng được 10 “trự” (Quý vị không phải là dân miền núi Ngự, sông Hương có biết “trự” là gì không nhỉ ? Trự xu là đồng xu, một đơn vị tiền tệ nhỏ nhít chỉ bằng một phần trăm của đồng bạc Viêt Nam thời trước và từ nghĩa này đă có chữ “trự” để chỉ một người thuộc đẳng cấp “phó thường dân, chẳng ra cái chi cả, một đấng cù lần hay là một anh “lỏi tì”, “một tên nhà quê chúa” nghĩa là không đáng một “trự tiền rưỡi”.) đă khăn gói lên Đà Lạt.Vâng, chúng tôi là những trự học trò nhà quê lên tỉnh tức là từ Huế quê hương nghèo khổ, đất cày lên sỏi đá, mưa nắng hai mùa, lụt lội liên miên, một quê hương bảo thủ số một trên đất nước Việt Nam dù là mang danh Cố Đô ngàn năm văn vật. Chúng tôi lên Đà Lạt nơi Hoàng Triều Cương Thổ, nơi mà dân Tây “chiếm đóng” để sống trong khí hậu mát lạnh gần giống với mẫu quốc Pha Lang Sa của họ. Chúng tôi tự nhận mình là nhà quê so với Đà Lạt tưởng cũng không có gì là khiêm nhượng thái quá vì từ những anh học trò trang phục đơn sơ, tứ thời, bát tiết, áo sơ mi, quần dài, chân mang sandales, họa hoằn lắm mới diện một đôi giày da đen vào những ngày Tết hay lễ lượt quan trọng. Bây giờ lên Đà Lạt học trường Tây thì phải trang phục theo Tây, nhập gia tùy tục, nhập giang tùy khúc mà lị. Ngày Chúa Nhật những học sinh nội trú mặc complet màu xanh đậm, (Thời trang dạo đó) cổ thắt cà vạt, chân mang giày da láng cóng, đi dạo phố, nghênh ngang xem trời bằng vung, c̣òn “ngon lành” hơn cả sinh viên võ bị Đà Lạt cứng nhắc người trong lễ phục cuối tuần và trong kỷ luật nhà binh, chẳng dám bay bướm như chúng tôi, chẳng dám vào các nơi giải trí công cộng như các bàn Billard chẳng hạn.
Dân nội trú Yersin là một lũ Tây con, đi dạo phố với Tây, nói tiếng Tây như gió. Dân Huế như tụi tôi mới lên Đà Lạt không dám thế đâu, dẫu sao cũng còn giữ lại được những nét “nhu mì”, không kênh kiệu của đất Thần Kinh mặc dù chúng tôi có quyền hănh diện vì chúng tôi là những học sinh năm cuối của bậc trung học, tức là trình độ cao nhất vào thời bấy giờ tại Đà Lạt vì thuở đó chưa có đại học Đà Lạt và các sinh viên sĩ quan Đà Lạt cũng không bắt buộc phải có bằng Tú Tài Đôi.
Ngày đó, cuối tuần, dù có bận rộn bài vở đến đâu chúng tôi cũng thắng bộ vào để đi dạo phố Đà Lạt, ít nhất là một buổi sáng để “dợt l’air”, để lang thang nhìn ngắm các nữ sinh, hay la cà ở các bàn billard, các tiệm cà phê, các tiệm Phở Bằng, Phở Ngọc Lan, Phở Ngọc Diệp hay vào hai rạp ciné của thành phố. Tôi chỉ ở nội trú đúng một tháng, sau đó vì bị cuồng chân, cuồng cẳng trong kỷ luật của nhà trường, thiếu tự do, không được phóng túng nên đă viết thơ xin bố mẹ tôi cho ra ở ngoại trú, viện cớ là ở nội trú không đủ thời giở để “gạo” bài. Lý do quá chính đáng nên tôi được phép khăn gói quả mướp đến một nhà trọ ở ngay trước nha Địa Dư trong dảy nhà công chức của Đà Lạt, ngó xế qua khu nhà ga xe lửa. Thật là tiện lợi, đi học khỏi cần xe đưa rước như các học sinh con nhà giàu ở xa trường, chỉ cuốc bộ mấy phút là đến trường ngay. Một cái lợi khác quan trọng hơn là số tiền bố mẹ tôi gửi cho tôi đi “du học” Đà Lạt sau khi thanh toán tiền nội trú không c̣òn được bao nhiêu cho tôi tiêu pha, nay ở ngoại trú, giá thuê nhà và tiền ăn ít hơn nhiều nên tôi có khá dư tiền để tiêu phí. Sướng ơi là sưóng! Lúc ở Huế ăn học, làm gì có được một số tiền túi như thế để mà thấy mình là người lớn, là người trưởng thành sắp bước chân vào Đại học, sắp trở thành sinh viên nếu giật được mănh bằng Tú Tài Hai, niềm mơ ước thuở đầu đời. Dảy nhà công chức là một dảy nhà lầu (một tầng trệt và một tầng lầu). Chúng tôi, gồm 5 thằng, thuê một tầng lầu để ăn học.Gia đình chủ nhà ở tầng trệt. Bà chủ nhà lo luôn phần nấu cơm tháng cho tụi tôi. Sau lưng nhà là một khu rừng ngo rợp bóng mát. Chiều nào, chúng tôi cũng rủ nhau đi dạo trong rừng, trước bửa cơm tối. Con em của quý vị công chức cư ngụ ở đây phần nhiều là học sinh các trường theo chương trình của Bộ quốc gia giáo dục Việt Nam. Lúc chiều về, họ, cũng như chúng tôi, đi lang thang trong rừng để dạo mát hay hò hẹn cùng nhau. Chúng tôi cũng thầm mơ gặp được một vài mối tình thơ mộng lãng mạn cho bõ công đèn sách, cho bõ công mang chuông đi đánh xứ người, từ Huế đô xa xôi lên tận miền cao nguyên dùi mài kinh sử.

Chẳng biết vì tôi vô duyên với Đà Lạt hay vì vô tài bất tướng mà suốt một niên học ở Đà Lạt tôi không quen được một cô nàng nào để đưa "Em tìm động hoa...đào." Vì́ thế, tôi chưa có một cơ duyên nào để thầm so sánh đôi má ửng hồng hây hây của người yêu với màu hoa anh đào của quê hương Phù Tang với ngọn Phú Sĩ Sơn nổi tiếng qua những chuỵên tình lãng mạn trong đó có câu chuyện do soạn giả Hà Triều Hoa Phượng đă tạo dựng nên trong một tuồng cải lương đă từng làm xao xuyến bao con tim của lứa tuổi vừa chớm biết yêu: "Khi hoa anh đào nở". Tôi đă từng ao ước một chuyến viếng thăm Phù Tang để nhìn hoa Anh Đào nở trên Phú Sĩ Sơn mà đến nay vẫn chưa thực hiện được để xem có gì khác lạ và diễm tình hơn so với hoa Anh Đào bên bờ sông Potomac của Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn mà tôi đă có dịp thưởng ngoạn trong một chuyến ghé thăm miền Đông Hoa Kỳ và nhất là để so sánh với hoa Anh Đào của "Xứ Hoa Đào" trong ca khúc trữ tình "Ai lên xứ Hoa Đào" mà lời ca và âm điệu mãi mãi còn âm vang trong lòng chúng ta, những nguời yêu quê hương và những ai đă từng có ít nhiều kỷ niệm với Đà Lạt mù sương và đã bao lần ca nho nhỏ cho chính mình nghe :

"Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi, nghe hơi giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi.Thông reo bên suối vắng, lời dìu dặt như tiếng tơ...."

Thời gian học ở Đà Lạt tôi có thằng bạn biết thổi Harmonica, bài "ruột" của hắn chính là "Ai lên xứ hoa đào". Tôi mê bản nhạc và thán phục ngón nghề khẩu cầm của thằng bạn nên năn nỉ nó dạy cho tôi "biểu diễn" bằng khẩu cầm khúc ca bất hủ đó. Được nó đồng ý, tôi vội vàng ra khu Hoà Bình tìm mua chiếc khẩu cầm nhỏ xíu hiệu Picolo và về nhà miệt mài trau dồi nghệ thuật. Nhìn tên bạn của tôi "múa mồm" sao thấy dễ dàng và thoải mái quá, thế mà tôi thì nước mồm nước miếng tuôn tràn tùm lum ướt kèn, hai khoé miệng rách tét vì cạnh sắc của chiếc kèn. Bạn tôi chơi khẩu cầm nghe âm vang như tiếng phong cầm còn tôi thì chẳng ra ngô ra khoai gì ráo trọi.Tôi thổi "Ai lên xứ hoa đào" mà nhạc sĩ Hoàng Nguyên nghe được chắc ông ta xách chổi chà đưổi tôi chạy có ngù vì hoa đào đâu chẳng thấy mà chỉ thấy hoa môi tôi tươm máu, ăn cơm uống nước nghe đau buốt tận tâm can. Tự biết mình không có năng khiếu âm nhạc dù hồn nhạc đầy ắp trong tim, tôi bèn bắt chước các hiệp khách trong các truyện chưởng Trung Hoa "phong kiếm quy ẩn giang hồ" nói nôm na là " rửa tay gác kiếm", tôi quyết định "súc miệng cất kèn " bỏ cuộc nửa chừng trong sự vui mừng của thằng bạn vì khỏi phải ngày nào cũng "dợt" cho tôi thổi kèn. Cất kèn thật kỷ, tận đáy valise, chôn dấu kỷ niệm một thời mơ làm nhạc sĩ. Bạn tôi nay đã ra người thiên cổ, trả nợ núi sông trong màu áo hoa dù trên chiến trường Đồng Xoài, chẳng biết trên xác thân mang bao nhiêu vết đạn thù.

Giấc mơ thành nhạc sĩ thế là đứt đoạn “nửa chừng xuân”. Một hôm, ngồi trong thư viện Đà Lạt ở đầu dốc Nhà Bò, tôi bỗng thấy một gương mặt quen quen ngồi ở bàn đối diện, tôi cố nặn óc tìm trong ký ức xem đã gặp anh chàng này ở đâu. Và phúc đáo tâm linh, tôi nhớ ra thằng bạn đã cùng học với tôi ở tiểu học và cũng ở cùng xóm với tôi trong Thành Nội Huế. Chúng tôi đã từng dùng những thanh tre dẹp hay những cành cây keo, tuốt hết cành lá để giả làm kiếm cùng nhau đấu kiếm, dong ruổi giang hồ sau mỗi lần đọc được một truyện kiếm hiệp hấp dẫn như Chu Long Kiếm, Luc Kiếm Đồng, Hoàng Giang nữ hiệp, hay Huyết Hùng Tráng Sĩ, hay Nhất Chi Mai vv…Sau khi học xong lớp Đệ Lục, thằng bạn này đã lên Đà Lạt và chúng tôi đã không liên lạc với nhau kể từ dạo đó mãi cho đến hôm nay tôi mới tình cờ gặp lại nó. Thế là tay bắt mặt mừng! Bạn tôi nay đã là giáo viên 1 truờng tiểu học tại tỉnh Tuyên Đức. Nó đưa tôi về nhà, sau khi giới thiệu tôi với ông bố của nó, nó kéo tôi ra sau vườn nhà, dẩn tôi vào một túp lều tranh cất dựa lưng vào đá núi, cách thật xa căn nhà chính, biệt lập riêng một cõi trời. Trước nhà có một con lạch nhỏ nước trong veo trông thơ mông không chịu được. Bên trong nhà gồm một phòng ngủ đặt một cái giường và 1 tủ sách và bên ngoài phòng ngủ là phòng khách có một chiếc bàn vừa dùng làm bàn viết vừa làm bàn tiếp khách với mấy chiếc ghế nhỏ. Đúng là một giang sơn nhỏ bé như một cảnh tiên, xa cách nhân thế. Xa xa, trên triền núi là một khu rừng ngo xanh biếc, gió rì rào. Tôi mê quá trời! Bạn tôi vốn có tâm hồn thi sĩ và đã biết làm thơ ngay từ lúc còn học lớp Nhất (lớp Năm bây giờ) mà lại là thơ tình nữa mới ngon lành chứ.Tôi đă phục nó như điên khi được nó đọc cho nghe bài thơ gửi cho mối tình đầu của nó tức là bà chi của một thằng bạn của tụi tôi. Nó hơn tôi 2 tuổi nên đă lãng mạn sớm! Chẳng biết bà này có đáp lại tấm tình yêu của nó không, tôi quên mất tiêu. Chỉ biết là sau khi bạn tôi đi Đà Lạt một ít lâu thì bà này theo VC vào bưng vì ông bố là một giáo sư môn Sử và thuộc nhóm trí thức thiên tả.
Thấy tôi có vẻ mê căn nhà “thi sĩ “của nó, nó rủ tôi về ở nhà nó để ăn học vì cũng không xa trường là bao với lại ở gần nhà nó có người nấu cơm tháng cho học sinh ở xa về Đà Lạt học. Tiền thuê nhà dĩ nhiên là “free”! Máu giang hồ của tôi nổi dậy đùng đùng và tôi nhận lời ngay. Mà không nhận lời sao được! Tiện lợi trăm bề: khỏi trả tiền thuê nhà này, cơm tháng lại rẻ, lại được ở gần bạn, được bạn ngâm thơ cho mà nghe, không khí trong lành, cảnh vật nên thơ và nhất là tự do, dọc ngang nào biết trên trời có ai. Và gần mực thì đen, gần đèn thì…nóng, thế nào lại chả có lúc tôi cũng bắt chước bạn tôi làm năm ba câu thơ tình lai láng hạt châu để gửi người trong mộng. Vấn đề vệ sinh thật là tuyệt cú mèo! Buổi sáng ra suối đánh răng súc miệng, rửa mặt. Đệ tứ khoái thì́ nhà cầu lộ thiên.Tắm thì nấu một nồi nước đem vào buồng tắm dă chiến múc xối ào ào, khoẻ re. Tôi thích sống đạm bạc và tự do như thế này từ lâu! Thế là một lần nữa, một hai, ba, allez hấp, di cư liền tút xuýt! Đồ tuế nhuyễn của riêng tây chất đầy trên ngựa sắt, tôi và bạn tôi hì hục đạp xe leo dốc hướng về Nhà Bò. Tôi đã chọn đúng bạn mà chơi, tìm đúng nơi cư ngụ! Chỉ tiếc là không gian hoang lạnh như thuở hồng hoang mà chẳng gặp được nàng ma nào như trong truyện Liêu Trai dù có nhiều đêm tôi một mình ngồi học bài trong hoang vắng cô liêu vì bạn tôi đã lang thang đi tìm vần thơ ở suối nguồn, sông lạch nào mất tăm, mất tích đến một hai giờ sáng mới mò về nhà. Có hôm đã khuya lơ khuya lắc nó còn rủ tôi đạp xe lọc cọc ra tận vườn Bích Câu để ngắm trăng dù trăng treo trên căn nhà của nó cũng nên thơ đâu thua gì trăng trên vườn Bích Câu. Đúng là không hiểu nổi mấy ông “nội” thi sĩ! Có đêm tôi thức giấc vào lúc một hai giờ sáng thấy chàng thi sĩ ngồi bên ngọn đèn cầy tìm vần thơ. Không phải hắn sợ tôi mất ngủ mà không dám bật đèn điện đâu! Nó bảo đèn điện trông phàm tục không “thơ” chút nào hết, do đó phải thắp đèn cầy để rủ rê nàng Thơ đến.Thế thì cũng tốt vì́ đèn cầy ấm cúng và tôi khỏi phải choáng mắt khó ngủ. Có hôm, thấy nó ngồi làm thơ một mình tôi lại đem bài vở ra học và tán chuyện gẫu với nó. Thật là lợi cho việc học của tôi vô cùng! Cuối năm, giật được mănh bằng cũng là nhờ công ơn của nó. Chẳng biết bây giờ nó còn tu tiên trong “thảo lư” bên triền núi không? Biết bao là kỷ niệm với Đà Lạt! Muốn tìm về chốn cũ, nơi một thời tôi đă mơ làm thi sĩ mà sao vẫn bên trời lận đận mãi chưa thực hiện được niềm mong ước!

Như trên tôi đã kể, chiều chiều thơ thẩn trong rừng ngo mong "tìm một tà áo tím", một mối tình thơ mộng, rồi ngồi chong đèn đọc sách trong căn nhà vắng, hoang sơ, hy vọng gặp một mối tình liêu trai.Tất cả mọi mưu toan đều thất bại ê chề! “Thế rồi một buổi chiều” (tên của một cuốn tiểu thuyết hình như trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn”), tôi đang ngồi trên một chuyến xe buýt xuôi về chợ Hoà Bình lòng rộn ràng vì tên vừa được ghi” bảng vàng”, vừa mới qua được quan ải cuối cùng trước ngưỡng cửa Đại Học, nhưng đâu đó trong tôi, nghe như thoáng gợn một nỗi buồn bâng quơ vì sắp phải xa Đà Lạt nơi ghi dấu khá nhiều kỷ niệm của một thời xuân xanh. Bỗng tôi nghe tiếng ai gọi tên tôi thật dịu dàng, thân ái nghe như từ một tiền kiếp nào dấu yêu! Một thiếu nữ, nét đẹp Tây phương, khoẻ mạnh và duyên dáng, áo dài trắng đơn sơ, tóc thả dài đến tận bờ mông tròn như mặt trăng đêm ngày rằm, đang cười với tôi, vừa mắt vừa môi. Cô ta niềm nỡ hỏi tôi:
“Anh có đỗ không anh?”
Chao ôi là sung sướng! Hãnh diện biết là bao khi ấp úng trả lời:
“Vâng cảm ơn cô, tôi đỗ rồi!”

Hoàng hôn như vụt bừng lên nắng vàng rực rỡ! Lan, thiếu nữ tên Lan ở trong khu nhà vách gỗ ngay trước Nha Địa Dư mà gần như hôm nào tụi tôi lúc đi học về cũng thấy cô ta đứng trước hiên nhà nhởn nhơ. Cô đẹp trong dáng dấp khoẻ mạnh, da trắng hồng và đặc biệt là suối tóc dài óng mượt rơi đến tận bờ mông, mênh mông đồi thông bát ngát. Chúng tôi ai cũng trầm trồ chiêm ngưỡng nhan sắc nàng nhưng chẳng có thằng nào hé môi thả lời ong bướm vì nhát gái.Theo tò mò dò hỏi, hình như nàng Lan vì hoàn cảnh sao đó mà dang dở học hành, chỉ ở nhà phụ giúp gia đình. Nghe đâu cũng đã vài ba cuộc phiêu lưu tình ái lãng mạn với mấy chàng “công tử” Lycée Yersin và đây cũng là một lý do khiến chúng tôi không ai lân la làm quen với cô nàng. Sự tình nàng quan tâm đến việc thi cử của tôi chẳng qua cũng là vì tò mò hay lịch sự nhưng tôi thắc mắc tại sao cô nàng lại biết tên tôi. Đấy là điều làm tôi cảm động khôn cùng và vẽ ra trong tâm trí biết bao là “huyền thoại” khiến tôi đă suýt bỏ chuyến tàu tôi đă mua vé về lại Huế thân yêu của tôi sáng hôm sau. Tôi đã định tìm đến nhà nàng mời nàng đi ăn tối trước khi từ giả Đà Lạt để lưu lại một kỷ niệm đẹp trong đời và để hỏi nàng vì sao nàng biết tên tôi và nhất là để có dịp ngâm thơ tình của Nhất Tuấn:

Cũng tại anh mà trời Thu nổi gió
Mimosa phủ kín mặt đường khuya
Vuơng đầy tóc em, bắt đền anh đó.

Nhưng rồi lại do dự vì e ngại nàng từ chối ê mặt vì đã quen biết gì nhau đâu, đã làm gì được nhau đâu!!!, với lại tôi cũng không mấy tin vào tình cảm nàng dành cho tôi vì chưa hề thấy dấu hiệu gì thuận lợi cho tôi trong niềm vui chợt đến muộn màng này. Tôi đă bỏ qua một cơ hội bằng vàng hay tôi đă có một chọn lựa khôn ngoan? Mãi đến bây giờ tôi cũng không biết tôi đúng hay sai.
Vài năm sau, tôi trở lại Đà Lạt, tìm dến khu nhà Lan trú ngụ trước kia, hỏi thăm những người nơi đó thì chẳng ai biết nàng Lan là ai. Riêng tôi, vẫn nhớ mãi giọng nói ngọt ngào của thiếu nữ Bắc Kỳ, một cành Lan chứ không phải một nhánh hoa Đào đă cho tôi một buổi chiều với một kỷ niệm êm đềm, đẹp như mơ, một buổi chiều như trong thơ:

"Có những buổi chiều yên lặng quá,
Mênh mang nghe cả gió đi về.
Nghe mây đồng nội bay lên núi,
Nghe bóng chiều rơi lọt xuống khe."
(Thơ của nữ sĩ Thu Vân, bạn của văn hào Nhất Linh)

Nếu có ai cho là tôi dại gái, tôi cũng OK vì tôi biết rõ tâm hồn nhạy cảm của tôi.
Ôi, Đà Lạt trong tôi chất ngất bao niềm nhớ! Một thời mơ làm nhạc sĩ, một thời mơ làm thi sĩ và một thời mơ một cuộc tình.

Nhớ về Đà Lạt năm xưa
Bao nhiêu kỷ niệm nắng mưa trong đời
Niềm riêng biết tỏ cùng ai
Thời gian nay đã nhạt phai úa màu

Hoàng Đức
Hoàng Thy Mai Thảo  
#52 Posted : Monday, March 8, 2010 9:34:38 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)
UserPostedImage
Anh Hoàng Đức ..
... với kỷ niệm về Dalạt thật là ngoạn mục
HTMT xin phép anh HĐ đem "Đà Lạt chất ngất bao kỷ niệm." chia sẻ với bạn bè cõi ảo cùng niềm say mê về Dalạt.
Thân mến chúc anh HĐ một thứ Ba an vui và viết lách nhiều cho HTMT được hưởng "ké" niềm đam mê chữ nghĩa với ạ.
Trân trọng,
HTMT

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:21:22 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#53 Posted : Wednesday, March 10, 2010 9:08:39 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)

UserPostedImage
(xin mời bấm vào hình ảnh để nghe)


thơ : Allison_Hoàng
nhạc - hòa âm - trình bày : Ngọc Thể

A PERFECT WORLD

IN MY PERFECT WORLD
THERE'S NO FEAR
THERE'S NO TEARS
WE HOLD HANDS
SHOW OUR LOVE
THAT WE CARE

IN MY PERFECT WORLD
WE GIVE, WE SHARE
WE LIVE TO LOVE
WE LOVE TO HOPE
OUR HEART FILL
WITH PEACE


YOU AND I : A DREAM COMES TRUE
WE FLY HIGH WITH ANGEL WINGS
WE FIND OUR WAY TO (an) ETERNAL LOVE
WE GIVE ALL WE HAVE IN A PERFECT WORLD

March 8, 2010
Allison_Hoàng




UserPostedImage

Cõi Hồn Nhiên

Một Tình Yêu cho Bê và Hoàng hưởng quá nhiều những niềm diễm tuyệt của yêu thương và dấu ái - trong kiếp người trần gian. Và chính Một Tình Yêu đã cho những ý tưởng Nghệ Thuật của Hoàng và Bê được thăng hoa chưa từng thấy - trong kiếp đời kẻ lãng du, mà mình được thần thơ và thần nhạc và thần hội họa cùng ưu ái ghé xuống đỡ nâng.

Linh HỒN mê mải tìm bóng hình các vị thần của mình in trên mây và ẩn mình trong gió. Gió là Hoàng và Mây là Bê.

Trái TIM không ngớt gọi đòi nhịp đồng điệu từ những nhịp đập nơi lồng ngực của mình. Mà Đấng tạo hóa đặt một bàn tay nâng giữ trái tim của Bê và một bàn tay kia nâng giữ trái tim của Hoàng. Và Ngài thích thú chơi trò tung hứng rất điệu nghệ - nhuần nhuyễn, nhịp nhàng và chính xác.

Bởi thế Tâm Hồn mình bay bổng theo gió, theo mây cùng những giao hòa dấu ái. Chẳng cần biết đến không gian xa xôi. Chẳng cần biết đến thời gian cách trở. Chẳng cần biết đến cuộc đời khốn khổ. Chẳng cần biết đến người đời dối gian. Chỉ cần biết hôm nay mình đang yêu thương đẫm mệt. Cần bên nhau và muốn ở trong nhau - nơi tận cùng của mọi ý nghĩ còn có thể thốt ra bằng ngôn từ và ở tận cùng của mọi cung bậc còn có thể bật ra bằng nốt nhạc.

Mình cần có nhau và muốn ở mãi bên nhau. Như Ngày cần Đêm để ngơi nghỉ yên bình. Như đêm cần Mặt Trời để va chạm thức bình minh. Như Hoàng Hôn cần có nắng nhạt màu để vẽ tên bức họa. Như những Vì Sao cần lang thang quãng vắng để rong ruổi ngàn câu thơ trong cõi mộng hồn nhiên.

Và vì thế, đúng như trong email trước Bê viết :
"Bê đuối sức.. khi ngày tàn đêm đến ... Những lúc Bê mệt mỏi, Bê chỉ muốn có Hoàng ở bên thôi.
Làm như sự hiện hữu của Hoàng ở bên Bê sẽ làm tan tất cả những mệt mỏi đời sống, những suy tư nặng trĩu, sự cô đơn trong tâm hồn của Bê.
Oui, đơn giản như thế thôi .. mà sao Bê chưa được ở bên Hoàng nhỉ?"

Kristianinota_Hoàng, 8 Mars 2010
ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo




UserPostedImage
photo NT, 2010

Trăm con chim mộng đậu cành chiêm bao

Em và Người thường thích uống tách trà thơm và cùng trao đổi những tư tưởng về mọi khía cạnh cuộc đời, con người và tình yêu. Người nhắc nhở em cái đẹp nào nên giữ gìn, cái xấu nào nên buông rơi ..

Người nói: "đã tin yêu, gởi trao cho nhau, mình phải xứng đáng cùng nhau". Em học ở người sự khẳng định từng mơ ước với một niềm tin vững chắc, vì bể đời còn bao là trái ngang hỗn tạp.

Có đôi khi mình chỉ thích ngồi trong im lặng. Em cùng Người và lặng im không gian, gẫm suy nhau. Nhớ nhung nhau. Nỗi khao khát luôn tồn tại, chưa bao giờ tuyệt diệt!

thương yêu trong tim
thương yêu trên môi
nhớ khi đứng
nhớ khi ngồi
nhớ lúc cười
nhớ lúc nói
tương tư rẽ ngang, rẽ dọc hai dải thiên hà...

Người và em thường thích song đôi trên những con đường rất lạ, nhưng cứ ngỡ đã bao lần qua. Bao lần chân không chạm đất mặc cho trời đất chông chênh. Trăm con chim mộng đậu cành chiêm bao trên một thảo nguyên mênh mông xanh, bình yên cho ta cảm giác muốn bay lên cao hơn trăng sao ..
đâu phải chờ gì buổi sáng
buổi trưa
buổi chiều
buổi tối

Em và người cuối cùng đi về một phía mà thôi. Một phía mà bước chân cứ dài theo nhau mãi. Bên nhau, theo mãi, chẳng sao rời! Vai kề vai, thầm thì to nhỏ... khi trăng gầy, trăng khuyết, trăng đầy... cứ như thế, mãi mãi không thể rời xa! Không thể rời xa nhau!

11:20 pm
March 8, 2010
Allison_Hoàng


Edited by user Friday, December 16, 2011 1:27:30 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#54 Posted : Friday, March 12, 2010 9:14:30 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)

UserPostedImage
Camlia Eldorado

Vết hằn khờ dại

Trong cuộc đời có những "vết hằn" làm người ta đau đớn và nhớ mãi mãi?

Thường thì ai cũng tưởng đó phải là "vết hằn" thật lớn và thật sâu bởi một nhát đâm nào đó thật hiểm và thật bén? Và vì thế người ta chỉ thích nhớ đến cái thứ "vết hằn" lớn lao ấy thôi?

Ấy vậy mà ở đời có người rất dở hơi - cái thứ "vết hằn" sâu thì ít nhớ hay dễ quên lắm (!). Còn cái "vết hằn" nông choẹt thì lại cứ để nó "ám" và "âm ỉ" hoài và phải khổ sở vì nó mãi.

Cái con người dở hơi ấy là người tôi biêt lắm, như chính là tôi vậy ngoài đời. Thường người thông minh chỉ tí tẹo thôi là họ biết khi vào Net - thế giới "ảo" này là họ biết biến tướng và làm phép tàng hình giỏi như những nhà ảo thuật tài nghệ. Chứ đằng này anh ta vô Net mà ngỡ như đi ngoài đời thường. Làm ai cũng tưởng là anh ta có tính hiên ngang ta đây?

Anh này có tính ít để ý gì đến xung quanh, chỉ biết việc gì của mình thì mình làm vậy thôi. Khi anh ta say mê với thi thơ hay chuyện mộng mị lơ lửng chín tầng mây xanh, thì thế giới xung quanh coi như hết tồn tại. Vậy mà một ngày kia anh ta để ý chi đâu, anh ta chỉ vừa mới ngó mắt qua trang thơ, hay văn... của người chưa từng quen - tức là chưa từng đọc bài của họ bao giờ (?) - anh đã suýt té xỉu vì rùng mình (đôi khi là sợ - vì thấy sao mà đến mức ấy? Mà đôi khi lai là thấy sung sướng vì thấy hay quá .. đến độ vậy ư?). Và những "vết hằn" ấy tuy nhỏ thật - đáng gì, bài viết tưởng tượng đó mà, mà viết cho chung nhân loại chứ cho gì riêng ai mà tự vơ vào? Thế mà cứ lơ mơ như là họ viết cho riêng mình và vì mình - thật quá! Và tự nhiên dành cho mình hết và tự làm "vết hằn" cho mình và tự cho phép những "vết hằn" đó ở lại vĩnh viễn trong đời mình.

Sau này anh ta có "lý sự" với tôi về sự lạ đó (!) - tôi thấy - hóa ra cũng có lý đó chứ - cái gì to tát thì biết nghĩ "nó" là hiển nhiên, thế nên chóng quên? Thực tại là to quá, nhiều quá thì nhớ sao nổi "nó"? Còn cái gì "nó" nhỏ thì nghĩ "nó" kỳ kỳ, là lạ? Thế nên vấn vương "nó" .. với bởi vì "nó" nhỏ dễ lôi cổ "nó" hơn (?) thật giản đơn?!

Có lẽ thế nên anh ta lại nghiễm nhiên ngây ngô tiếp cũng nên?! Chỉ có những "vết hằn khờ dại" là sung sướng thôi - vì có một kẻ đã biết nhớ đến "nó" như một báu vật - đó là anh ta! Còn bao nhiêu "vết hằn sâu và lớn" đã vĩnh viễn bị quên đi - đó cũng lại là anh ta!

Một sự thật có ngỡ ngàng quá không nhỉ?!

28/02/2006
Hoàng Thy Mai Thảo
(bài tùy bút đầu tiên viết trong Net TrinhNu)

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:30:31 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#55 Posted : Saturday, March 13, 2010 11:26:57 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)



UserPostedImage
(xin mời bấm vào hình ảnh để nghe)


thơ - nhạc - hòa âm - trình bày : Ngọc Thể

Sợi Tình Buông Mềm

Em đi trong chiều
Hoàng hôn trên vai
Cơn gió theo lay
Giòng sông miệt mài

Em đi trong chiều
Niềm vui trên môi
Hồn mây bay bay
Con tim bồi hồi

Mình về bên nhau
Mặt trời bát ngát
Sợi tình buông mềm
Lòng riêng rất lạ

Ngày trôi trên phố
Nỗi nhớ dịu êm
Bàn tay níu giữ
Tình ơi ! Êm đềm...

Nov 10, 2009
Ngọc Thể
(for LU & BBBB)

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:33:04 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#56 Posted : Monday, March 15, 2010 10:54:51 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)
UserPostedImage

MỘT TÌNH YÊU

(về một sáng Chúa Nhật có chút buồn vương .............. )

Tự nhiên thấy thương quá Ngôi Nhà Thần Thoại của Tình Yêu mình...

Đôi khi ta muốn thả hồn theo gió cùng mây ngoài khoảng trời cao vời vợi mênh mông ngoài khung cửa sổ kia ... để không phải nghĩ ngợi về điều gì đó sẽ làm mình buồn hơn một nỗi buồn vẫn ngàn năm cố hữu...

Ta vẫn gánh trên lưng thời gian một niềm thương mến dào dạt như sóng ngàn của đại dương mùa cuồng nộ đỉnh yêu thương...

Không có tình yêu đầu cũng chẳng có tình yêu cuối, chỉ có Một Tình Yêu.

Đó là, "có" hoặc "không có" một niềm tin và những điều hạnh nguyện,

Ta yêu người không phải để được người yêu thương như một sự mặc cả về giá cuộc đời thường.

Ta yêu người chỉ đơn giản vì trái tim ta là đẫm mệt của niềm mến thương khi nghiêng về cõi sống này.

Ta yêu người vì trái tim ta là mỏi mềm niềm đồng cảm ngất si mê khi nghiêng về cõi mộng hồn kiếp lãng du.

Ta không hỏi vì sao ta lại yêu người, chỉ vì ta không muốn lãng phí thời gian của Tình Yêu mình cho những câu hỏi không còn là cần thiết.

Bởi lẽ, con người ta chỉ có thể hưởng Tình Yêu mình tuyệt vời nhất khi không bị những dây dợ nhằng nhịt cõi đời thường làm điều trói buộc con tim, trái tim tù ngục.

TÌNH YÊU,
Là cánh đại bàng bay cao ngạo giữa không trung để chạm thật gần hai chữ Tự Do nơi thân xác,
Hay như con nước ạt ào nơi hạ nguồn một dòng sông không thể cản ngăn cần đổ ra biển cả .. để chạm thật gần hai chữ Vô Thường khi bỗng nhiên những cảm xúc lạ lùng nhập vào khúc tâm hồn quá ư là mẫn cảm.
Và, như thế, trái tim Tình Yêu không phải là trái tim tù ngục.
Lời Tình Yêu không phải để chôn sâu trong giấc ngủ muộn phiền đời.

TÌNH YÊU,
Là màu Nắng của những khúc thời gian nào mà kẻ đang yêu ưa thích, như người thích ban mai tươi hồng dịu ngọt và ta thích hoàng hôn rực rỡ thật dịu êm,
Hay là tiếng Mưa rơi của quãng ngày xa cách, mưa từ phía khung trời của một người đang yêu bay ngang trời nơi đây có một kẻ lắm tương tư, khiến khúc nhạc mưa thêm sầu thương chất ngất.
Và, như thế, cảm nhận Tình Yêu không thể nào có thể diễn tả cho đầy đủ bằng ngôn ngữ loài người, khi không thể đi qua những đường nét hiền hòa và sự hài hòa nơi từng màu Nắng, hay khi không thể nghe thấy những nỗi niềm cảm thương chứa đựng trong từng tiếng Mưa rơi.

TÌNH YÊU,
Là Mây trên trời phiêu lãng,
Hay là Gió ngàn mải lang thang
Và, như thế, Hồn Tình Yêu là ở trên cao nơi người thế gian không thể hóa Gió ngàn hay là Mây vạn thưở.

TÌNH YÊU,
Là tôi và,
Là người thôi,
Khi hai con tim đều một lúc cùng thổn thức,
Những nhớ nhung.
Những hồn nhiên,
Những buồn vui,
Những xót xa nào đó nơi cõi tình mình rất thiết tha.

12h00, 16 Aout 2009
ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo
UserPostedImage

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:34:57 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#57 Posted : Wednesday, March 17, 2010 5:02:17 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)

UserPostedImage
(xin mời bấm vào hình ảnh để nghe)


Niềm Riêng
thơ : Hoàng Thy Mai Thảo

nhạc - hòa âm : Ngọc Thể
tiếng hát : Mây Tím

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:38:34 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#58 Posted : Wednesday, March 17, 2010 11:09:59 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)

UserPostedImage
chờ ... lonelybird, đầu tháng Tư, 2009 - photo by NgocThe


Đó gọi là Tình Yêu


- và này .. mai mốt .. mình không giữ được Nụ Hôn Thần Thoại thì ..

- thì điều gì thuộc về sự tốt lành và đẹp đẽ vẫn luôn còn lại mãi nơi đây .. hãy nhớ cho thật kỹ điều này và đừng âu lo gì cả ..

Em này, Dấu Yêu ơi ...!!
Hồi sáng nay đọc những điều "rất chi" gọi là "dễ thương" của em mình thì ta chỉ cười hì hì thôi đó. Vẫn thể nụ cười mà hồi đêm rồi ta nhắc lại cùng em : đúng là khóc cười ngàn năm... Vì nước mắt nào cũng chỉ chảy ra từ cùng một suối nguồn dư lệ. Khi mình sung sướng chỉ còn vị ngọt trên môi gọi mời. Khi mình khổ đau, vị ngọt lui về ẩn náu nơi tim đời nặng trĩu, và chỉ để tuôn ra vị mặn đắng cuộc đời.

Cuộc đời là gì em nhỉ,
Là hôm qua, hôm nay, mai sau nơi em - ta, cùng muôn triệu triệu con người đi qua...đi qua... và đi qua...
Là những gì người ta muốn hay không muốn, nhưng rồi những điều kia vẫn hiển diện. Đôi khi là tự nhiên, đôi khi là do chính con người ta vô tình mà tạo ra nó.
Dẫu người ta đôi khi không chấp nhận cuộc đời, nhưng cõi đời vẫn dắt đưa người ta đi qua hay đi vào cuộc sống. Nếu biết sống như chính là điều làm nên sự sống, thì con người ta sẽ được gọi mời đi vào lòng Sự Sống.
Vâng, con người ta cần gì hơn ngoài Sự Sống đâu nhỉ ?

Thế Sự Sống là gì mới thật nhất,
Dấu Yêu ơi...!! Xin hãy vẫy vùng trong vùng trời ý tưởng này:
Vì Tình Yêu mà ta đến với cõi đời?
Vì cuộc đời mà ta mến thương nhau?
Vì mai sau, hôm nay và ngay cả quá khứ ... bởi con người mà mình thương yêu nên mình đi tìm tất cả những gì là đẹp và dễ thương để tặng và cưng chiều?
Đó gọi là Tình Yêu.

Đúng rồi đó, chỉ có Tình Yêu, hay cũng có thể gọi là Tình Thương Yêu mới là điều làm nên Sự Sống thật nhất.
Không phải ngẫu nhiên mà ta gửi cho em mới hôm qua thôi (?) lời bài hát "A Toi" chuyển sang Việt ngữ, "Cho Em". Ở trong bài hát đó, mỗi bắt đầu nhiều đoạn là điệp khúc chỉ hai từ "cho em", nhưng nghe êm ái quá và nhiều quá mọi nghĩa yêu thương? Tất nhiên điều đó làm cho ta rất thích. Nhưng điều ta thích hơn cả lại là ở đoạn tự nhiên không có bắt đầu hai chữ "cho em". Mà bất ngờ:

Cho cuộc-đời, vì tình-yêu
Cho những đêm, vì những ngày ta ở
Cho sự trở về mãi mãi của điều may mắn...

Ý nghĩa quá, ý nhị quá, đúng quá, thơ quá và rất cuộc đời, mà cũng rất tình yêu. Như tình mình đó thôi. Như chính những đêm ta chỉ sống cho ban ngày. Như hôm nay ta chỉ sống cho ngày mai. Như ngày mai vẫn chỉ luôn cầu mong cho tất cả đều tốt hơn những điều làm nên may mắn. Cho em không lo buồn, không hoảng hốt khi chạm phải cảm xúc của tình yêu cõi tâm hồn quá là lãng mạn...đến độ hoang dã, điêu linh ...!?

Cho Em
Cho cung cách riêng em đã là đẹp
Cho phương thức riêng em đã là chính mình
Cho những lời êm dịu riêng em : có chút gì huyền thoại
Đôi khi

Cho em
Cho cô bé thơ của một thời đã xa
Cho vẫn cô bé ấy còn chưa lạ
Cho quá khứ của em, với những điều thầm kín
Cho những hoàng-tử tuấn tú giấc em mơ

Em có thấy tác giả sắp xếp lời thơ rất là ý nhị mà ngoạn mục không?
Sau 2 lần "cho em", tất nhiên toàn là những điều dễ thương và rất lãng tử. Không thấy sự ích kỷ, ganh ghét ở chỗ nào cả, dù là xíu xiu ... Đúng rồi, ai mà đi ghen bóng gió với những "hoàng tử tuấn tú" trong giấc mơ của người mình thương bao giờ?

Ta thường hỏi đôi khi: "con người làm nên giấc mơ, hay giấc mơ làm nên con người"? Nhưng rồi cuối cùng ta lại chỉ chọn cho mình câu trả lời đơn giản nhất : "giấc mơ làm nên giấc mơ, còn con người tự làm nên con người". Giấc mơ khi đẹp đẽ mà đi qua con người nơi giấc ngủ chỉ để làm dịu êm niềm cảm nhận con người nơi cuộc sống. Con người tìm qua giấc mơ dịu êm để tưới mát hồn mình cùng tâm tư và ý nghĩ về một miền sự sống hoang xa, loang xa...nhưng cảm giác thật gần.

Hai lần "cho em" và qua một lần "cho cuộc đời, vì tình yêu"...rồi mới đến cũng hai lần điệp khúc "cho tôi"? Những ý nghĩ làm ta cũng thấy sự bị động của phe những kẻ si tình. Người si tình mà tốt vì tình yêu thì đều rất thật thà và con trẻ? Ai mà không thương cho được đúng không, nếu cũng là những người tình rất tốt vì tình yêu...??

Cho tôi
Cho những ngông cuồng mà em là lý lẽ
Cho những giận hờn cũng chẳng biết tại sao
Cho những lặng im và cho cả những điều tôi phạm tội / phản bội
Đã đôi lần

Cho tôi
Cho những thời-giờ mà tôi đã lặn lội kiếm tìm em
Cho những điểm riêng tôi mà em thường chế giễu
Cho những tính xấu mà tôi cố dấu em
Cho ý nghĩ tôi phù phiếm

Thêm một lần lặp lại "cho cuộc đời, vì tình yêu" mới là đến hai lần giai điệu "cho chúng ta":

Cho chúng ta
Cho những kỷ niệm mà mình cùng làm nên
Cho tương lai và cho hiện tại là hơn cả
Cho sự trường tồn của Trái Đất này cũ kỹ
Nào ai biết đến

Cho chúng ta
Cho những hi vọng và cả những tưởng vọng
Cho lần đầu tiên của một ngày mai hò hẹn
Cho sự trường tồn của hàng triệu kẻ đang yêu
Mà cũng như ta vậy đó

Dấu Yêu ơi...!!
Ta muốn để nhường phần cho em thật thương, thật quý, thật chìu...của ta trả lời "cho chúng ta"...
Em còn nhớ ta có nói với em ít nhất cũng hai lần rồi : chỉ sợ con người ta không có gì thôi, chứ để thể hiện thì không có khó khăn gì cả. Một khi đã có điều gì ở trong trái tim và hồn mình, thì người ta sẽ tìm ra phương cách để biểu hiện nó ( em có rất nhiều phương tiện, mà "món" nào cũng "chiêu độc" cả ). Nhất nữa lại những điều thuộc về Tình Yêu. Vì trên đời này có gì đẹp đẽ và đáng giá hơn là Tình Yêu...
Dấu Yêu nhỉ?!

Kristianinota_Hoàng - 31 Mars 2009
ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo
UserPostedImage

UserPostedImage
chào em, nụ hoa xinh! photo by NgocThe - đầu tháng Tư 2009

UserPostedImage
(À toi - Joe Dassin hát)


A Toi
Cho Em


A toi
A la façon que tu as d'être belle
A la façon que tu as d'être à moi
A tes mots tendres un peu artificiels
Quelquefois


Cho Em
Cho cung cách riêng em đã là đẹp
Cho phương thức riêng em đã là chính mình
Cho những lời êm dịu riêng em : có chút gì huyền thoại
Đôi khi

A toi
A la petite fille que tu étais
A celle que tu es encore souvent
A ton passé, à tes secrets
A tes anciens princes charmants


Cho em
Cho cô bé thơ của một thời đã xa
Cho vẫn cô bé ấy còn chưa lạ
Cho quá khứ của em, với những điều thầm kín
Cho những hoàng-tử tuấn tú giấc em mơ


A la vie, à l'amour
A nos nuits, à nos jours
A l'éternel retour de la chance
A l'enfant qui viendra
Qui nous ressemblera
Qui sera à la fois toi et moi


Cho cuộc-đời, vì tình-yêu
Cho những đêm, vì những ngày ta ở
Cho sự trở về mãi mãi của điều may mắn
Cho đứa bé mai sau
Cùng những điều tương tự
Sẽ chính là em và là tôi

A moi
A la folie dont tu es la raison
A mes colères sans savoir pourquoi
A mes silences et à mes trahisons
Quelquefois


Cho tôi
Cho những ngông cuồng mà em là lý lẽ
Cho những giận hờn cũng chẳng biết tại sao
Cho những lặng im và cho cả những điều tôi phạm tội (phản bội)
Đã đôi lần

A moi
Au temps que j'ai passé à te chercher
Aux qualités dont tu te moques bien
Aux défauts que je t'ai cachés
A mes idées de baladin


Cho tôi
Cho những thời-giờ mà tôi đã lặn lội kiếm tìm em
Cho những điểm riêng tôi mà em thường chế giễu
Cho những tính xấu mà tôi cố dấu em
Cho ý nghĩ tôi phù phiếm

A la vie, à l'amour
A nos nuits, à nos jours
A l'éternel retour de la chance
A l'enfant qui viendra
Qui nous ressemblera
Qui sera à la fois toi et moi


Cho cuộc-đời, vì tình-yêu
Cho những đêm, vì những ngày ta ở
Cho sự trở về mãi mãi của điều may mắn
Cho đứa bé mai sau
Cùng những điều tương tự
Sẽ chính là em và là tôi

A nous
Aux souvenirs que nous allons nous faire
A l'avenir et au présent surtout
A la santé de cette vieille Terre
Qui s'en fout


Cho chúng ta
Cho những kỷ niệm mà mình cùng làm nên
Cho tương lai và cho hiện tại là hơn cả
Cho sự trường tồn của Trái Đất này cũ kỹ
Nào ai biết đến

A nous
A nos espoirs et à nos illusions
A notre prochain premier rendez-vous
A la santé de ces millions d'amoureux
Qui sont comme nous


Cho chúng ta
Cho những hi vọng và cả những tưởng vọng
Cho lần đầu tiên của một ngày mai hò hẹn
Cho sự trường tồn của hàng triệu kẻ đang yêu
Mà cũng như ta vậy đó

A la vie, à l'amour
A nos nuits, à nos jours
A l'éternel retour de la chance
A l'enfant qui viendra
Qui nous ressemblera
Qui sera à la fois toi et moi


Cho cuộc-đời, vì tình-yêu
Cho những đêm, vì những ngày ta ở
Cho sự trở về mãi mãi của điều may mắn
Cho đứa bé mai sau
Cùng những điều tương tự
Sẽ chính là em và là tôi


A toi
A la façon que tu as d'être belle
A la façon que tu as d'être à moi
A tes mots tendres un peu artificiels
Quelquefois


Cho Em
Cho cung cách riêng em đã là đẹp
Cho phương thức riêng em đã là chính mình
Cho những lời êm dịu riêng em : có chút gì huyền thoại
Đôi khi

A toi
A la petite fille que tu étais
A celle que tu es encore souvent
A ton passé, à tes secrets
A tes anciens princes charmants


Cho em
Cho cô bé thơ của một thời đã xa
Cho vẫn cô bé ấy còn chưa lạ
Cho quá khứ của em, với những điều thầm kín
Cho những hoàng-tử tuấn tú giấc em mơ

!? & ?!

ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo
chuyển sang Việt văn, le 21 Janvier 2008

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:48:58 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#59 Posted : Thursday, March 18, 2010 2:20:22 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)

UserPostedImage

LÉGENDE DE LA ROSE

un pauvre jardinier n'avait pas trouvé de femme à aimer,
mais dans son beau jardin, l'unique fleur à peine éclose,
offrit tant de beauté, qu'il l'appela "la rose."

dans le coeur de la fleur, une nymphe endormie,
écarta les pétales, et bientôt en sortit.

"garde moi près de toi" dit-elle au jardinier.
"toute ta vie durant, d'amour te comblerai.

la ravissante fleur, à partir de ce jour,
devint par sa beauté symbole de l'amour

(Thanh Loan / Printemps des poètes / MGP)



UserPostedImage

Huyền Thoại về Hoa Hồng

có một người làm vườn nghèo không tìm được người đàn bà để yêu thương
nhưng trong mảnh vườn rất đẹp của ông, có một loài hoa tự nhiên xuất hiện,
tặng cho mảnh vườn một vẻ đẹp tuyệt vời, ông đặt tên "Hoa Hồng".

trong "trái tim" của bông hoa, một con ấu trùng đang ngủ yên,
những cánh hoa tách ra, và con ấu trùng sắp phải rời nhụy hoa

"hãy giữ tôi ở gần người" con ấu trùng nhỏ nói với người làm vườn
"những tháng ngày của đời người, yêu thương sẽ tràn ắp"

loài Hoa Hồng kiều diễm nhờ vẻ đẹp của mình
kể từ ngày đó đã trở thành biểu tượng của Tình Yêu.

ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo
chuyển sang Việt văn, le 18 Mars 2010
(for BBBB & LU)

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:54:21 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#60 Posted : Friday, March 19, 2010 11:15:28 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,584

Thanks: 6010 times
Was thanked: 2565 time(s) in 1796 post(s)

UserPostedImage
tuyệt vời là ý tưởng và bàn tay Thượng Đế
(Paris, giữa trưa 21 - 7 - 2010)


hoàng thành

thênh thang năm tháng ngỡ ngàng
hồn hoang cỏ dại mơ màng ngày xanh
long lanh đáy mắt hoàng thành
chuông ngân mộng vỡ tan tành giấc mơ
còn đây chỉ những vần ngơ
gửi vào không vắng ơ hờ gói mây...

ThyThy_Hoàng Thy MaiThảo

Edited by user Friday, December 16, 2011 1:56:35 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (3)
24 Pages<12345>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.