Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

55 Pages«<45678>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Tu Bich  
#101 Posted : Sunday, December 9, 2007 4:38:07 PM(UTC)
Tu Bich

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,508

Hoàng Sa mãi mãi là lãnh thổ thiêng liêng của VN

(VietNamNet) – Chủ quyền thiêng liêng đối với Trường Sa và Hoàng Sa đã được minh chứng bằng thời gian và lịch sử của nhiều thế kỷ những cư dân và Nhà nước VN đã quản lý và khai thác vùng lãnh thổ trên biển Đông này.
HĐND Đà Nẵng khẳng định Hoàng Sa là huyện trực thuộc TP Cơ sở pháp lý xác lập chủ quyền VN tại Hoàng SaUserPostedImage
Một đảo lớn trong quần đảo Hoàng Sa. Ảnh: TTO

Cách đây hơn 3 thập kỷ, giữa lúc nhân dân Việt Nam đang tập trung nỗ lực vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước; lại cũng là lúc một số nước lớn đang mặc cả và thoả hiệp với nhau để cản trở sự nghiệp thống nhất đất nước của dân tộc Việt Nam, thì ngày 19/01/1974, quân đội Trung Quốc đã tấn chiếm quần đảo Hoàng Sa, lúc này đang do chính quyền Sài Gòn quản lý.

Hơn ba thập kỷ qua, trong bối cảnh quan hệ Việt-Trung có những bước thăng trầm, Việt Nam vẫn luôn khẳng định Hoàng Sa cùng với Trường Sa là một bộ phận lãnh thổ thiêng liêng của mình. Bởi vì chủ quyền ấy đã được minh chứng bằng thời gian và lịch sử của nhiều thế kỷ những cư dân và Nhà nước Việt Nam đã quản lý và khai thác vùng lãnh thổ trên biển Đông này.

Sự xác lập chủ quyền Việt Nam tại Hoàng Sa (cũng như với Trường Sa) được minh chứng không chỉ bằng những tài liệu do người nước ngoài ghi chép như sách Hải ngoại ký sự của Thích Đại Sán viết năm 1696, hay của nhiều tác giả Tây phương như Le Poivre(1749), J,Chaigneau (1816-1819), Taberd (1833), Gutzlaff (1849)…; cũng như những di sản văn hoá vật thể và phi vật thể liên quan đến hoạt động của các Đội Hoàng Sa xưa ở cửa biển Sa kỳ và đảo Lý Sơn (Cù lao Ré), mà còn được ghi lại trên nhiều thư tịch, trong đó có những văn bản mang tính chất Nhà nước của Việt Nam.

Cho đến nay chúng ta vẫn có bằng chứng đầy đủ về chủ quyền của nhà nước Đại Việt (gồm cả Đàng Ngoài của các chúa Trịnh và Đàng Trong của các chúa Nguyễn đều tôn phò nhà Lê) qua Thiên Nam Tứ chí Lộ Đồ Thư trong Hồng Đức Bản Đồ hay Toản Tập An Nam Lộ trong sách Thiên Hạ Bản Đồ (của Đỗ Bá Công soạn năm Chính Hoà thứ 7-1686) và sách Phủ Biên Tạp Lục của bác học Lê Quý Đôn (1776)…

Tấm bản đồ trong Thiên Nam Tứ Chí Lộ Đồ được vẽ theo bút pháp đương thời với lời chú rất rõ ràng:

“Giữa biển có một dải cát dài gọi là Bãi Cát Vàng (Hoàng Sa) dài tới 400 dặm… Họ Nguyễn mỗi năm và cuối mùa Đông đưa 18 chiếc thuyền đến đấy lấy hàng hoá, được phần nhiều là vàng bạc, tiền tệ, súng đạn…”

Còn bản đồ vẽ trong Toản Tập An Nam Lộ thì ghi chú rất rõ địa danh Bãi Cát Vàng trên biển khơi phía trước của những địa danh trên đất liền như các cửa biển Đại Chiêm, Sa Kỳ, Mỹ Á, phủ Quảng Nghĩa và các huyện Bình Sơn, Chương Nghĩa, Mộ Hoa.

Với sách Phủ Biên Tạp Lục của nhà bác học Lê Quý Đôn (1776), Hoàng Sa còn được mô tả kỹ hơn. Năm 1775, Lê Quý Đôn được Chúa Trịnh cử vào vùng đất Phú Xuân lãnh chức Hiệp trấn để lo việc bình định hai trấn mới thu hồi được từ Chúa Nguyễn là Thuận Hoá và Quảng Nam. Sách dành nhiều trang để mô tả về các “Đội Hoàng Sa” và “Bắc Hải” của chúa Nguyễn tổ chức cho dân vùng Tư Chính, Quảng Ngãi tổ chức thường kỳ việc vượt biển đến Hoàng Sa để thu luợm các sản vật đem về đất liền. Những tư liệu thu thập tại địa phương xã An Vĩnh (Cù lao Ré) còn nói tới “Đội Quế hương” cũng là một hình thức tổ chức do dân lập xin phép nhà nước được ra khai thác ở Hoàng Sa.

Qua thời Nguyễn, kể từ đầu thế kỷ XIX, trong điều kiện nước Việt Nam (dưới triều Gia Long) và Đại Nam (kể từ triều Minh Mạng) đã chấm dứt tình trạng cát cứ và phân tranh, thống nhất quốc gia thì việc quản lý lãnh thổ được ghi chép đầy đủ và lưu trữ tốt hơn. Tấm bản đồ được lập thời Minh Mạng Đại Nam Nhất Thống Toàn Đồ vẽ rất rõ cả một dải lãnh thổ gồm những đảo trên biển Đông được ghi chú là “Vạn lý Trường Sa” (tên gọi chung cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa theo quan niệm đương thời).

Hai bộ sách địa lý quan trọng của triều Nguyễn là phần Dư Địa Chí trong Lịch Triều Hiến Chương Loại Chí (1821) và sách Hoàng Việt Địa Dư Chí (1833) đều đề cập tới Hoàng Sa trong phần viết về phủ Tư Nghĩa và đều chép lại những nội dung của các tài liệu trước, trong đó có hoạt động của các “Đội Hoàng Sa”.

Bộ chính sử Đại Nam Thực Lục do Quốc sử quán triều Nguyễn biên soạn liên tục cho đến thập kỷ đầu của thế kỷ XX đều nhiều lần ghi lại các sự kiện liên quan đến Hoàng Sa và Trường Sa như một bộ phận của lãnh thổ quốc gia. Ngay trong phần Tiền Biên chép về các tiên triều, bộ biên niên sử này cũng nêu lại những sự kiện từ thời các Chúa Nguyễn liên quan đến các quần đảo này.

Một thống kê cho thấy trên bộ sử này, trong phần chính biên ghi chép cho đến thời điểm in khắc đã có 11 đoạn viết về những sự kiện liên quan đến hai quần đảo này. Nội dung cụ thể như là việc nhà nước điều cho thuỷ quân và Đội Hoàng Sa ra đảo để “xem xét và đo đạc thuỷ trình” (quyển 50,52…đời Gia Long); cử người ra Hoàng Sa “dựng miếu, lập bia, trồng cây”, “vẽ bản đồ về hình thế”, “cắm bài gỗ dựng dấu mốc chủ quyền” (quyển số 104, 122, 154, 165 đời Minh Mạng).

Ngoài ra còn các bộ sách Khâm Định Đại Nam Hội Điển Sự Lệ(1851) cũng ghi rõ những công việc nhà nước Đại Nam đã thực thi trên lãnh thổ Hoàng Sa. Và đặc biệt quý giá là những châu bản của các vị vua triều Nguyễn (tức là có thủ bút của nhà vua) có liên quan đến Hoàng Sa. Giá trị của những văn bản gốc này là sự thể hiện quyền lực của người đứng đầu quốc gia đối với vùng lãnh thổ này. Ví như, phê vào phúc tấu của bộ Công ngày 12-2 năm Minh Mạng thứ 17 (1836), nhà vua viết :”Mỗi thuyền vãng thám Hoàng Sa phải đem theo 10 tấm bài gỗ (cột mốc) dài 4,5 thước (ta), rộng 5 tấc, khắc sâu hàng chữ “Năm Bính Thân Minh Mạng thứ 17, họ tên cai đội thuỷ quân phụng mệnh đi đo đạc, cắm mốc ở Hoàng Sa để lưu dấu”; hay các châu phê về việc thưởng phạt người có công tội khi thực thi trách nhiệm ở Hoàng Sa, đạc vẽ bản đồ v.v…

Mãi đến năm 1909, lần đầu tiên Trung Quốc mới đề cập đến chủ quyền của mình đối với khu vực lãnh thổ này. Điều đó cho thấy, trong suốt 3 thế kỷ trước đó (XVII-XIX), các tài liệu thư tịch của Nhà nước Việt Nam kế thừa nhau đã liên tục thể hiện chủ quyền lịch sử và thực tiễn quản lý‎ đối với quần đảo Hoàng Sa cũng như Trường Sa.

Điều đáng nói là, vào thời điểm này, giữa lúc hai nước Việt-Trung đã xác lập được những quan hệ hữu nghị, hợp tác trên những nguyên tắc của "16 chữ vàng” do chính các nhà lãnh đạo Trung Quốc đưa ra thì việc Quốc vụ viện Trung Quốc thành lập cái gọi là “thành phố cấp huyện Tam Sa” thuộc tỉnh Hải Nam bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam đáng để chúng ta phải nhắc lại những bằng chứng và bài học lịch sử!
Dương Trung Quốc


Linh Phuong  
#102 Posted : Sunday, December 9, 2007 11:17:22 PM(UTC)
Linh Phuong

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,357

Biểu Tình Ở SF, Chống Hoa Lục Đòi Trả Trường Sa, Hoàng Sa
Việt Báo Thứ Hai, 12/10/2007, 12:02:00 AM


UserPostedImage Hình ảnh biểu tình ở San Francisco,
do nhiều hội đoàn phối hợp,
trước lãnh sự quán Trung Quốc,
phản đối việc chính thức lấy Trường Sa và Hoàng Sa.

San Francisco (Việt Báo Tổng Hợp) -- Hôm thứ Bảy 08-12-2007, lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam kể từ sau ngày 30-4-1975, người Việt tỵ nạn chống Cộng tại Hoa Kỳ và người Việt trong nước cùng phối hợp tổ chức biểu tình tại Sài-gòn, Hà Nội và San Francisco để phản đối Trung Cộng cưỡng chiếm các đảo Hoàng Sa, Trường Sa và Trung Sa và nay công bố thiết lập đơn vị hành chánh cấp Huyện của Trung Cộng tại ba hải đảo nầy của Việt Nam.

Cả 3 cuộc biểu tình có tính tự phát nhưng qui mô nầy đã diễn ra cùng một lúc nhưng chỉ khác múi giờ...

Cộng đồng người Mỹ gốc Việt chống Cộng tại Bắc California đã bất chấp trời lạnh giá, đã tập trung khá đông biểu tình trước Sứ Quán của Trung Quốc tại San Francisco, tại số 1450 Laguna St., San Francisco, CA 94115, USA. Cuộc biểu tình nầy do Đảng Việt Tân phối hợp với các tổ chức Cộng Đồng, các hội đoàn và đoàn thể chống Cộng tại Bắc California và nhiều bà con gốc Việt cùng tham gia vào lúc 06:00 giờ chiều Thứ Bảy 08-12-2007 (tức giờ tương đương với giờ tại Việt Nam là 09:00 giờ sáng Chủ Nhật 09-12-2007). Ông Hoàng Cơ Định thuộc Trung Ương Đảng Việt Tân đã tham dự biểu tình và trả lời phỏng vấn tại cuộc biểu tình.

Một nhân vật của đảng Việt Tân cho phái viên Việt Báo biết rằng cả 3 cuộc biểu tình tại Sài-Gòn, Hà Nội và tại San Francisco là do ý thức bảo vệ đất nước của người Việt Nam chống giặc ngoại xâm. Ông nói, chính quyền CSVN từng phản bội đất nước, bán dâng đất biên giới và Ải Nam Quan cho Trung Quốc và nay làm ngơ trước việc Quốc Vụ Viện Trung Quốc chiếm Hoàng sa, Trường Sa và Trung Sa. Hơn thế nữa, chính quyền CSVN còn cho công an làm khó dễ lớp trẻ biểu tình chống việc Trung Quốc công bố lập đơn vị hành chính cấp huyện tại 3 hải đảo nầy của Việt Nam. Ông nói, lý do mà cuộc biểu tình của thanh niên, sinh viên, học sinh Sài-Gòn và Hà Nội cùng lúc tổ chức với cộng đồng chống Cộng tại Hoa Kỳ là có góp sức từ bàn tay của các chiến sĩ của Việt Tân và các tổ chức vì dân chủ và tự do cho Việt Nam huy động biểu tình để thử nghiệm. Điều nầy đã làm cho nhà nước CSVN vô cùng lung túng, nhất là trong giai đoạn đang bắt giữ các chiến sĩ tranh đấu ôn hòa cho tự do dân chủ của đảng Việt Tân về hoạt động tại Việt Nam.

Độc giả có thể xem các băng video biểu tình bằng cách vào: www.YouTube.com và tìm nhóm chữ “Truong Sa”. (HD)
hongvulannhi  
#103 Posted : Monday, December 10, 2007 11:28:29 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
----------------------
Lá Thư Màu Tím
----------------------


Dấu Yêu ơi,

Thế mới biết LN chỉ là con ếch ngồi đáy giếng mà than trời không mưa, khi chỉ nhìn thấy một vòm trời nhỏ của vùng Huntington Beach, không thấy mưa, dù rằng LN đã lậy trời mưa xuống, lấy nước tôi uống… bèn dám phát ngôn rằng trời miền Nam khó mưa …Ôi chao, khi nghe CN nói ở vùng San Bernardino của CN ở, mưa tầm tã, mưa trút nước từ tối thứ Năm, dầm dề tới thứ Sáu, và còn đang mưa tới ngày hôm nay là thứ Bảy…thì bỗng nhiên LN tự ngượng khi biết mình chỉ là con ếch …

Cuối cùng thì trời cũng giúp LN bớt ngượng, nên đã cho mưa tại vùng LN ở, trong khi LN lại đi đến vùng không mưa ở Anaheim Hill. Ông trời óai oăm thiệt chớ. LN chỉ mong được ngồi nhìn mưa qua khung cửa sổ, để nhớ về mùa mưa xứ Huế, để rồi khi mong thì không mưa, khi không còn mong nữa, thì bỗng lại ào ào đổ mưa.

Sáng nay trời nắng trong, thật đẹp. Nắng lại có thêm giá lạnh của đầu đông, làm không khí trong sạch, làm lòng LN bỗng nhẹ như tơ. Không gian im ắng quá! Chỉ có tiếng lách cách của LN gõ trên keyboard, thỉnh thoảng, có tiếng chạy ì ì phát ra từ cái máy sưởi đời cổ lỗ sĩ bên cạnh. Ban ngày, LN không nhìn thấy ánh lửa bập bùng từ trong cái máy sưởi cũ rích, thì không lo sợ. Ban đêm, khi LN tắt đèn, nằm dài trên sofa, trong bóng tối mờ mờ, thì mắt LN lại nhìn lom lom vào đốm lửa đang bập bùng, mà lòng thì lo lo, chỉ sợ, nói đổ xuống sông xuống biển, lỡ ngọn lửa nào đi loạng quạng không trật tự vào hàng vào lối, rồi, lửa bắt nhanh vào đồ đạc, vào bếp… hình ảnh lửa cháy ở Malibu, ở San Diego, vẫn còn ám ảnh LN rất nhiều, khiến LN, dù bị bệnh đãng trí, hay quên, mà mỗi lần ra khỏi nhà, đều phải lẩm bẩm, nhớ vặn cái heater xuống số nhỏ nhất… Vì thế, đã nhiều lần, LN thà chịu lạnh, đi vớ, đội mũ len, và mặc áo đi tuyết trong nhà, để tâm hồn được thảnh thơi, nhẹ nhàng, còn hơn tuy có hơi ấm phát ra từ cái máy sưởi, mà trong lòng lại đánh lô tô. LN đã nghĩ đến mua cái máy sưởi bằng điện, nhưng, nhìn cái máy sưởi điện giống như cái quạt, lúc nào cũng hừng hực lửa, đỏ lòm, quay qua quay lại, mà lại còn khiếp sợ hơn, trộm nghĩ, nếu chẳng may, ban đêm dậy, lò mò vấp té vào cái lò lửa ấy thì chỉ còn nước chết vì bị cháy. Nghĩ vớ nghĩ vẩn, nên, cái chị Ba nhà quê là LN, đành sống thời ở miền Bắc xa xưa, cứ co ro chịu lạnh cho chắc ăn. LN nhớ lại thời ở quê, mùa đông tháng giá, ngồi quanh bếp nhìn lửa cháy bập bùng, nghe tiếng nổ lách tách từ củi, từ trấu, mà vừa ấm, vừa vui tai lại còn được đẹp mắt, hơn nhất là lại được an toàn…

Ôi sao mà LN nhớ quê thế này, quê LN nghèo, không đến nỗi nghèo lắm, nhưng thanh bình trong cuộc sống đủ ăn của người dân quê. Cái nghèo là họ không có vàng bạc để đeo lủng liểng, không có quần là áo lượt, mà chỉ là áo quần bằng vải màu nâu, màu đen, ăn chắc mặc bền, nhưng khi nghe chuông nhà thờ buổi sáng đổ vang, thì họ lũ lượt đến nhà thờ xem lễ, sau đó mới đi ra đồng ruộng, chồng cầy vợ cấy con trâu đi bừa. Người nghèo thì đi cấy thuê. Buổi chiều, từ đồng ruộng về, cơm nước xong, họ lại đến nhà thờ để chầu Mình Thánh Chúa. Mùa đông cũng như mùa hè, trẻ già lớn bé đều không bỏ một buổi lễ hay buổi chầu nào. Vì thế mà LN cho rằng, cuộc sống tuy vất vả vì chân lấm tay bùn, nhưng tâm hồn của họ thì thanh thản nhẹ nhàng lắm. Những đêm có trăng, cả gia đình ra ngồi trước hiên nhà, trò chuyện với nhà hàng xóm, sát liền vách, kể những chuyện vừa nghe được cho người ở nhà biết tin tức. Rồi họ đi ngủ, để sáng mai, trẻ con đến trường ê a học. Gia đình nào nghèo quá, lại đông con, thì đứa lớn ở nhà trông coi đứa nhỏ, lo cho em ăn, rồi mang em ra ao tắm...Thế mà chỉ nghe thôi, nhiều đứa trẻ thông minh cũng thuộc lòng O tròn như quả trứng gà, ô thì đội mũ, ơ thì có râu...Đọc vanh vách nhưng không biết viết.

Mỗi lần trời lạnh đến cóng cả tay chân, LN lại nhớ về khi xưa ta bé, nơi miền quê Lưu Phương, LN đã dành được chỗ nằm trong ổ rơm của U già để nghe U kể chuyện Tấm Cám. Chẳng bao giờ LN nghe kể hết câu chuyện, vì cái giọng đều đều của U, đã đưa hồn LN lìa khỏi xác lúc nào không hay. Để rồi khi sáng mai thức dậy, LN lại thấy mình đang nằm trong nệm êm giường ấm với Mẹ.

Và LN lại nhớ đến Thày LN, là người đã làm LN tức đến phát khóc, khi U Sim có đứa cháu nội cũng bằng tuổi LN, khi không có mùa cầy cấy, thì Thoa là bạn chơi nhẩy giây đánh chắt đánh chuyền với LN, trong khi LN đi học về hay vào những ngày cuối tuần. Khi LN đi học, thì Thoa ở nhà để người lớn sai vặt.

LN được đi học, nhưng lại mắc cái tội lười biếng học hành, chỉ ham chơi thôi. Vào những vụ có mùa cấy, Thoa phải theo Mẹ đi cấy, có khi hàng mấy tháng mới về nhà. Lần nào cũng thế, khi Thoa đi xa về, Thày LN lại lên tiếng nói to cho mọi người nghe:

- Ah, cô giáo Thoa đi nghỉ mát Sầm Sơn đã về

LN đã gân cổ cãi lại:

- Đâu có, nó đi theo chị Giổi ( Mẹ của Thoa) đi cấy về mà.

Rồi LN còn tức hơn nữa, khi nghe Thầy LN bảo:

- Cô giáo Thoa giỏi quá, nói tiếng Tây mà bà sơ không hiểu.

Thế là tức quá, LN òa lên khóc, vì nghĩ rằng, nó đâu có được đi học mà lại giỏi được hơn bà sơ đến nỗi bà sơ không hiểu nó nói…

Mọi người cười ồ, làm LN lại càng tức hơn.

Mấy chục năm qua rồi. Dễ thường cũng từ năm 1945, khi LN theo gia đình chạy lọan từ Hanoi về quê. Vậy mà đã 62 năm qua rồi, cô giáo Thoa của LN giờ đang ở đâu, còn sống hay đã chết, LN chỉ còn nhớ lần cuối cùng khi gặp Thoa, là năm 1961, ở đường Kỳ Đồng, khi LN vừa từ nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế ra viếng Hang Đá Đức Mẹ. Hai cô cháu gặp nhau, trò chuyện thật vui, và đứa con trai đầu lòng của Thoa khi ấy cũng đã được chừng 1 tuổi, đang được bồng trên tay! Bà nội Sim của Thoa đã chết trước khi di cư vào Nam năm 1954. Bố của Thoa mất, khi Thoa mới được 6 tuổi, chị Giổi đã ở góa, đi cấy lấy công nuôi con.

Qua bao lần thành công, thất bại trong cuộc đời, giờ đây cuộc sống của LN cũng rất nhàn nhã, có thể gọi là sáng nghe chim hót, chiều nhìn mặt trời lặn, và tối tối nghe nhạc, nói chuyện phone, mà trong lòng không hề vương một chút lo âu nào, nếu đừng vung tay quá trán, bởi chỉ cần vung tay một lần thôi, là thiếu hụt ập đến ngay, và cái nợ cứ chồng theo nhau mãi, khó mà trả dứt được. Cái lo âu có từ đó. Bởi vậy, LN luôn cho mình là sung sướng bởi vì cụ Nguyễn Công Trứ đã dạy rằng:

Tri túc, tiện túc, đãi túc hà thời túc
Tri nhàn, tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn ..

Hôm nay LN xổ nho, vì muốn chứng minh rằng, tuy có lười học thật, nhưng cũng còn nhớ võ vẽ được vài đọan văn mà cô giáo đã bắt học thuộc lòng từ thời đệ Tứ.

Nắng đã lên rồi, nắng đã lên
Nắng hồng giăng tỏa khắp mọi miền
Lung linh nắng tựa pha lê chiếu…

Ý thơ đến đây rồi tắc tị luôn. Đành ngưng, chứ còn biết sao hơn!Tongue

HONG VU LAN NHI

Edited by user Tuesday, April 14, 2015 11:29:40 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

bichhuyen  
#104 Posted : Tuesday, December 11, 2007 7:45:01 AM(UTC)
bichhuyen

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 2,578
Location: Irvine

Was thanked: 9 time(s) in 9 post(s)
Gui cac ban va gia dinh nha Tao doc dau tuan.
(Lau roi khong vao nen chu Viet bien mat tieu roi. Quy ban ra'ng doc nhe!
Than men
Bh




Những Con Đường Thay Tên

của Văn Quàng

Tôi trở về xứ Việt sau ba mươi mấy năm xa cách, đây là lần đầu tiên lá rụng về cội của một Việt kiều già tại Âu Châu, nơi chuyên xài tiền Euro đồng tiền mới đã đánh bại hai nốt nhạc Đô và La lừng danh thế giới. Có bạn sẽ đặt câu hỏi, chắc anh Việt kiều này đã gây ân oán giang hồ gì với nhà nước mến yêu của các con cháu bác, nên mới bị cầm chân lâu thế. Chứ thiên hạ dạo này đi đi về về Việt Nam cứ như là đi shopping ấy.

Nhưng thôi chuyện riêng tư của tôi các bạn biết để làm gì, chỉ biết rằng lần này tôi được hiền thê của tôi cho phép tôi về VN một mình. Đã bao năm nàng bị ám ảnh bởi huyền thoại Ôm ở VN, làm cái gì cũng có thể gắn cái chữ Ôm vào nên nàng đã ra bản tuyên ngôn cấm chồng về nước. Đã bao năm tôi nghẹn ngào thầm gọi nàng là ác phụ, mãi đến khi cầm lệnh về nước trong tay tôi mới cảm nghiệm rằng cái ranh giới giữa hiền thê hay ác phụ cũng chẳng cách nhau xa.

Về đến quê xưa, đặt chân trên đất nước mến yêu, cái đất nước mà một số người đã nhận vơ là của riêng mình, rồi cấm người khác không có cùng lý lịch đỏ như mình được nhận làm quê hương.

Anh Việt kiều già đã về đến Sài Gòn, ngày ra đi mái tóc còn xanh trong đầu còn vang vẳng tiếng hát : Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi ! Sài Gòn ơi ! Bây giờ tóc đã muối tiêu, tìm đâu cho ra tên thành phố cũ. Anh hậm hực tức tối trong lòng chỉ muốn xài ngay hai chữ DM cho đúng mốt Sài Gòn, nhưng nghĩ mình thuộc giòng gia giáo, con người có văn hóa ai lại chửi thề.

Anh trộm nghĩ, ngày xưa các bạn bè anh hay đùa vui rủ nhau đi tìm những cô điếm Sàigòn, bây giờ thành phố đã đổi tên biết ghép tên mới vào có thích hợp hay không ?

Anh mướn một khách sạn hạng xoàng ở ngay quận nhất để dễ bề đi lại ăn chơi. Ở lâu làm sao dám đóng đô tại khách sạn năm sao, nghĩ lại phận mình không phải định cư tại khách sạn bà-la-hiên hay ngàn sao là may lắm rồi. Nếu bạn bè có hỏi anh ở đâu, anh chỉ cần nói mình ở gần khách sạn New World và chợ Bến Thành là đủ làm thiên hạ lát mắt.

Một ngày như mọi ngày, cứ sáu giờ sáng anh thức dậy mặc quần áo thể thao chạy bộ ra công viên Quách Thị Trang nay đổi là công viên 23 tháng 9, để tiêu hóa ít mỡ thừa trong người.

Anh không hiểu những biến cố 23 tháng 9, hay 3 tháng 2 có gì là đặc biệt mà bắt anh phải chối bỏ cái tên đường Trần Quốc Toản, bắt anh chối bỏ vị anh hùng tí hon đã bóp nát trái cam trên tay khi nghe tin giặc Nguyên đang giày xéo quê hương.

Sau khi thư giãn gân cốt, anh ra quán phở bên đường làm một tô tái gân cho bổ tỳ bổ vị. Sẵn trớn anh đi dọc theo con đường Phạm Ngũ Lão nơi bọn Tây ba lô đang đóng đô đòi giành thuộc địa, chỗ nào cũng dịch vụ du lịch khách sạn dành cho khách phương Tây ít tiền.

Tình cờ anh lọt vào vòng vây của những con đường mang tên phụ nữ mới lạ, nào là Nguyễn Thị Nghĩa với Lê Th ị Riêng. Anh moi óc để tìm tên đường của hai vị anh hùng Võ Tánh và Ngô Tùng Châu, nhất định tuẫn tiết để giữ thành chứ không đầu hàng quân địch. Nhưng hỡi ơi, Võ Tánh đã đổi thành công thần Nguyễn Trãi, thôi cũng tạm ổn. Nhưng người bạn Ngô Tùng Châu đã đổi thành Lê Th ị Riêng, chị cán bộ này là ai mà có người xấu miệng đã vu cho chị là người tình riêng của bác.

Nhắc đến người yêu của bác phải kể đến tên đường Nguyễn Thị Minh Khai, xưa là đường Hồng Thập Tự. Người nữ đồng chí này là vợ của chàng đồng chí Lê H ồng Phong, bác đã mượn vợ của chàng trong thời kháng chiến. Không biết đến khi cách mạng thành công bác có chịu trả vợ lại cho chàng không, chứ trường Gia Long đến giờ vẫn giữ tên người yêu của bác. Còn chàng Lê H ồng Phong đi chiếm trường của cụ Petrus Ký, chiếm luôn tên đường của cụ ở gần ngã bảy Sàigòn.

Tôi phải cần rất nhiều thời gian mới có thể làm quen với các tên anh Tám chị Bảy trên những con đường ở Sàigòn. Nào là công viên Lê Văn Tám , phở gà Hiền Vương với những con gà treo béo ngậy bị chị Võ Thị Sáu thay tên.

Không biết các chị đã làm gì cho đất nước, hay chỉ là các chị giao liên bán hột vịt lộn, dấu vài quả mìn, quả lựu đạn trao cho các anh đặc công đi giật cầu xập cống giết hại dân lành.

Ra đến trung tâm của Hòn ngọc Viễn Đông, tôi nhớ ngay đến câu vè của dân gian sau ngày giải phóng hay nói trắng ra là ngày CS nuốt trọn miền Nam : Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý, Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do.

Nếu đi tà tà đến nhà thờ Đức Bà, vòng quanh công trường Alexander Rhodes, tôi sẽ bị dội cơ vì tên đường Lê Du ẩn. Cái tên làm tôi nhớ đến hai câu thơ của một nhà thơ đỏ sắt máu nịnh thần :

Chúng muốn biến ta thành quỷ đỏ. Ta sẽ vươn lên như một thiên thần.

Nghe đâu phong phanh tên đường Lê Du ẩn sắp bị đổi tên, vì các viên chức cao cấp nhà nước tối nào cũng nằm mơ thấy bác hiện về đòi bóp cổ, nếu không lập tức hạ ngay cái tên đã hạ thủ bắt bác phải chết tức tưởi một cách dần mòn.

Từ quận một lấy xe Honda chạy dọc theo con đường Cách Mạng Tháng Tám dài hun hút dẫn đến xa lộ xuyên Á. Con đường ngày xưa mang tên Đức Tả Quân Lê Văn Duy ệt chạy ngang ngã ba Ông Tạ. Dọc đường treo đầy những chú cầy tơ quay vàng óng mà mới thoạt nhìn cứ tưởng là những con heo sữa.

Đấy ! Biểu tượng của nền văn hóa vùng ngoài đã xâm nhập vào đây cho dân Sàigòn biết nhâm nhi câu Sống ở trên đời .....

Ra đến xa lộ xuyên Á thì hỡi ơi đại lộ hoàng hôn đã đổi thành đại lộ Trường Chinh. Nghe đến tên này con cháu các tay đại điền chủ, đại tư sản mại bản như tôi đều bị dị ứng. Chẳng là ông ngoại của tôi đã bị đem ra đấu tố, trong số hơn hai trăm ngàn người đã bị chết oan trong chiến dịch sửa sai của đồng chí thân Tàu Cộng này.

Đấy là nhóm các đồng chí già cội đã có công hại nước giết dân, còn nhóm trẻ hậu bối họ tụ lại trong khu Đô Thị mới của Phú Mỹ Hưng. Con đường Nguyễn Văn Linh ngang qua bệnh viện Pháp Việt, huyết mạch của những mô hình xây theo lối sống hiện đại của nước ngoài, là con đường chạy ẩu nhất thế giới. Các bà mẹ có con nhỏ phải chở đi học, đều lắc đầu cho những anh hùng xa lộ vượt cả đèn đỏ lẫn đèn xanh.

Tôi tình cờ được một người bạn nối khố Việt kiều Mỹ mời vào ở tạm vài ngày, nên có nhiều dữ kiện khá hay cần chia xẻ.

Trở lại tên những con đường ở Phú Mỹ Hưng, chả biết lúc còn sinh thời các đồng chí đàn em này có thắm thiết huynh đệ chí tình hay không mà lúc chết được tụ lại một khối làm hàng xóm láng giềng với nhau.

Từ đại lộ Nguyễn Văn Linh đến đèn đỏ quẹo phải ra đường Nguyễn Hữu Thọ, cứ thế chạy mãi đến đường Lê Văn Linh. Nguyên một bộ chính trị nằm chình ình giữa phố, cứ tưởng rằng người chết đi là yên chuyện, nhưng người vẫn hiện về nhát ma thiên hạ trong các bảng tên đường.

Thú thật với các bạn, nếu có ai tặng tôi căn hộ ở Phú Mỹ Hưng chưa chắc gì tôi đã nhận (nói vậy mà không phải vậy). Vì không muốn ngày nào cũng phải đọc tên những đồng chí để nổi tính sân cho hại đến thân tâm.

Theo thói quen cứ 6 giờ sáng tôi phải dậy đóng đồ thể thao vào để chạy bộ, cho dù ở công viên 23 tháng 9 gần New World hay những con đường rợp bóng mát của Phú Mỹ Hưng. Đặc biệt ở khu đô thị mới thiên hạ hơi bị cổ cao, mặt người nào cũng hếch lên cho ra dáng Việt kiều lắm bạc nhiều tiền mới ở được nơi đây.

Ra tập thể thao phải dắt theo hai con chó ngoại lai, một to lớn mặt thật có ngầu như chó Ngao, một bé tí tẻo teo như con chuột nhắt. Giá tiền có khi lên đến hai ngàn đô cho một cậu chó, hơn cả giá một cô gái VN nghèo phải gả cho người nước ngoài như Đài Loan hay Hàn Quốc.

Thôi giã từ khu đô thị mới cho người nước ngoài, tôi tìm về khu dân dã chính cống Việt Nam chay. Khu giáp ranh Phú Nhuận, Bình Thạnh và Tân Bình. Có những con đường nghe tên rất gợi hình, gợi cảm ở gần bên nhau như những nguyên liệu tạo nên một sản phẩm hữu ích cho người. Chẳng hạn đường Huỳnh văn Bánh ở gần đường Nguyễn Văn Đậu, chạy xa xa gặp đường Đoàn Văn Bơ. Nếu nhào nặn các vị Bánh, Bơ, Đậu ta sẽ có tên đường Nguyễn Thị Bông Lan.

Ôi lịch sử Việt Nam ngày xưa tôi đã học sao quá oai hùng, mỗi lần đọc lên tôi thấy hào khí nổi lên bừng bừng, nhiều khi muốn ứa nước mắt vì cảm động. Cảm xúc này đã trổi dậy khi tôi đọc được tên một vị anh hùng nào ghi trên bảng tên đường như Trần Hưng Đạo, với chiến công hiển hách trên sông Bạch Đằng, hình ảnh ngài rút gươm chỉ dòng sông Bạch Đằng thề rằng : Chưa tan lũ giặc ta chưa về. Hay những anh hùng áo vải Lê L ợi, Nguyễn Huệ mơ thành người Quang Trung. Một Lê Lai liều mình cứu chúa, đổi áo cẩm bào. Một Phạm Ngũ Lão ngồi đan giỏ, nghĩ chuyện cứu nước, bị ngọn giáo của quân giặc xuyên vào đùi mà vẫn không nhúc nhích.

Nhưng nay Sàigòn yêu mến của tôi đã bị đổi tên, đổi theo một số con đường thân thương khác bằng những cái tên nhà quê lạ hoắc. Cũng bởi vì một số người trong tập đoàn thống trị đã tự dựng lên một trang sử khác theo đúng ý của họ, rồi bắt mọi người phải ca tụng vỗ tay.

Tôi hoàn toàn bị dị ứng rồi các bạn ạ !

Một hôm nọ nhân ngồi tán gẫu với một anh bạn còn bám trụ giữ làng ở lại trong nước, không bắt chước cây cột đèn tìm đường vượt biên như các bạn bè khác.

Anh kể một câu chuyện rất nhiệt tình về chính sách của Mỹ đối với Việt nam, nghe cũng bùi tai nhưng chưa biết độ chính xác nằm ở chỗ nào. Đó là hai cuộc phỏng vấn của hai du học sinh xin đi Mỹ học đại học. Cậu thứ nhất trả lời câu hỏi bố mẹ làm nghề gì ?

Bố là cán bộ. Mẹ là đảng viên. Gia đình giàu có. Học hành bê tha.

Với bài vè 4 chữ như thế, cậu được chọn ngay lập tức không cần phải đắn đo.

Cậu thứ hai trả lời câu hỏi tương tự như sau:

Bố đi cải tạo. Mẹ bán chợ trời. Gia đình eo hẹp. Học hành giỏi giang.

Cậu này bị rớt đài.

Có bạn tức khí bảo, sao Mỹ dạo này chơi với Việt Nam lâu cũng bắt chước cái trò chọn lý lịch đỏ kỳ cục như vậy.

Không, các bạn hãy nghĩ cho kỹ rồi mới thấy bọn Mỹ cao kế chẳng thua gì Khổng Minh Gia Cát Lượng của ta. Anh sinh viên nhà giàu học dốt kia được sang Mỹ du học một thời gian sẽ mở to con mắt ra, biết thế nào là thế giới văn minh tự do. Sau này về nước sẽ làm cuộc cách mạng thay đổi trước tiên là bố mẹ, sau đến đất nước. Vì con đảng sẽ nắm chính quyền, còn con cải tạo suốt đời lầm than. Bác chẳng bảo trồng cây cũng như trồng người. Người bác trồng đã bị mục nát, hãy để cho bọn Mỹ nhào nặn ra một giống mới xem có khá hơn chút nào không ?

Văn Quàng tôi chỉ có một chút nhận xét và cảm nghĩ thô thiển phát xuất từ đáy lòng, viết ra cho đỡ tức khi thấy những điều trông thấy mà đau đớn lòng.

Văn Quàng.

Mùa hè 2007.
hongvulannhi  
#105 Posted : Tuesday, December 11, 2007 9:40:20 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
* Cám ơn BH đã dán lên Uyển Nhi Trang một bài viết thật dí dỏm. Thật đúng là " Saigòn ơi, ta đã mất người trong cuộc đời..."

Tuy mang bệnh " đãng trí ", LN vẫn nhớ lời hứa của BH cho gia đình Nhà Táo đi ăn một ngày nào không xa đấy nhé. Hai Táo lo diet để ăn tiệm nha!
HONG VU LAN NHI


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#106 Posted : Tuesday, December 11, 2007 3:14:46 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
* Cám ơn anh Mac Đinh, trong DDTV -hvln- -------------------------------------------------
Lật trang sử cũ : Nói về vua Lê Ngọa Triều
Thử "bào chữa" cho Hoàng đế Lê Long Đĩnh Hoàng Hải Vân

Trong tâm trí người Việt Nam, Lê Long Đĩnh là ông vua xấu xa đồi bại nhất trong lịch sử dân tộc. Có phải như vậy không?
Ông vua bị "đóng đinh" trong lịch sử

Học giả Trần Trọng Kim đã đúc kết toàn bộ sự nghiệp của ông vua cuối cùng nhà tiền Lê - Lê Long Đĩnh bằng một đoạn sau đây trong Việt Nam sử lược: "Long Đĩnh là người bạo - ngược, tính hay chém giết, ác bằng Kiệt, Trụ ngày xưa.

Khi đã giết anh rồi, lên làm vua thường cứ lấy sự giết người làm trò chơi: có khi những tù phạm phải hình, thì bắt lấy rơm tẩm dầu quấn vào người rồi đốt sống; có khi bắt tù trèo lên cây rồi ở dưới sai người chặt gốc cho cây đổ; có khi bỏ người vào sọt rồi đem thả xuống sông.

Làm những điều ác như thế thì lấy làm thích chí. Một hôm lấy mía để lên đầu nhà sư mà róc vỏ, rồi thỉnh - thoảng giả tảng nhỡ tay bổ dao vào đầu sư chảy máu ra, trông thấy thế làm vui cười. Còn khi ra buổi chầu, có ai tấu sớ điều gì thì cho những thằng hề nói khôi - hài hay là nhại tiếng làm trò.

Long Đĩnh làm vua được 2 năm đổi niên -hiệu là Cảnh - thụy (1008-1009). Sang năm sau là năm Kỷ - Dậu (1009) thì mất, làm vua được 4 năm, thọ 24 tuổi.

Vì lúc sống dâm-dục quá độ, mắc bệnh không ngồi được, đến buổi chầu thì cứ nằm mà thị triều, cho nên tục gọi là Ngọa-triều".

Việt Nam sử lược là cuốn sách lịch sử Việt Nam đầu tiên viết bằng chữ quốc ngữ, được biên soạn rất công phu, giá trị lớn nhất của nó là hệ thống lại toàn bộ lịch sử nước nhà (cho đến thời Pháp thuộc) một cách súc tích, dễ hiểu, bởi vậy đây là cuốn sách lịch sử được phổ cập rộng lớn nhất trong thế kỷ 20. Nhiều thế hệ người Việt Nam tiếp cận một cách hệ thống lịch sử nước nhà chủ yếu thông qua cuốn sách này. Với đoạn sử phổ cập đó, Lê Long Đĩnh được "đóng đinh" trong tâm trí người Việt Nam là ông vua gian ác đồi bại nhất trong lịch sử. Tất cả các sách giáo khoa lịch sử từ đó đến nay cũng đều mô tả Lê Long Đĩnh đúng như vậy.

Nhưng đoạn viết về Lê Long Đĩnh trong Việt Nam sử lược và trong các sách giáo khoa lịch sử sau này, là lược chép lại từ Đại Việt sử ký toàn thư và một số cuốn sử cũ khác viết bằng chữ Hán. Mà Đại Việt sử ký toàn thư chép về Lê Long Đĩnh không chỉ có như vậy.
Người đầu tiên thỉnh kinh Phật về nước

Trong một lần trao đổi về lịch sử Phật giáo, một vị thiền sư nhắc chúng tôi, rằng Lê Long Đĩnh là ông vua đầu tiên cử người đi lấy kinh Đại Tạng cho Phật giáo, rằng sư Vạn Hạnh, thiền sư Khuông Việt Ngô Chân Lưu cũng như các cao tăng khác thời đó đều được Lê Long Đĩnh rất trọng vọng... Nghe quá lạ so với những gì mà mình được học, tôi lần giở những trang sử có liên quan đến Lê Long Đĩnh.

Trong Việt Nam Phật giáo sử lược (in lần đầu năm 1943), thiền sư Thích Mật Thể viết: "Niên hiệu Ứng Thiên thứ 14 (1008), sau khi nước ta đã hòa với Tống rồi, vua Đại Hành sắc ông Minh Xưởng và ông Hoàng Thành Nhã sang sứ nước Trung Hoa, cống hiến đồ thô sản và xin vua Tống ban cho bộ "Cửu kinh" và "Đại Tạng kinh". Vua Tống trao cho những bộ ấy và cho sứ giả đưa về. Đó là lần đầu tiên nước ta cho người sang cầu kinh bên Trung Hoa vậy".

Do nhầm lẫn hoặc cũng có thể do ghét Lê Long Đĩnh, thiền sư Thích Mật Thể đã viết đoạn này không đúng, vì Lê Đại Hành mất năm 1005. Lê Long Đĩnh làm vua từ năm 1006 và đến năm 1008 vẫn giữ niên hiệu Ứng Thiên của vua cha. Đại Việt sử ký toàn thư chép như sau: "Đinh Mùi/Ứng Thiên/năm thứ 14 [1007], (Vua vẫn dùng niên hiệu Ứng Thiên; Tống Cảnh Đức năm thứ 4). Mùa xuân, (vua Lê Long Đĩnh) sai em là Minh Xưởng và Chưởng thư ký là Hoàng Thành Nhã dâng tê ngưu trắng cho nhà Tống, xin kinh Đại Tạng". Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục cũng chép: "Đinh Mùi, năm thứ 14 (1007)... Nhà vua (Lê Long Đĩnh) sai Minh Xưởng và chưởng thư ký là Hoàng Thành Nhã đem con tê trắng sang biếu nhà Tống, dâng biểu xin cửu kinh và kinh sách Đại Tạng. Nhà Tống ưng thuận cho cả". Như vậy "lần đầu tiên nước ta cho người sang cầu kinh bên Trung Hoa" chính là do vua Lê Long Đĩnh.

"Cửu kinh" gồm Kinh Dịch, Kinh Thi, Kinh Thư, Kinh Lễ, Kinh Xuân Thu, Hiếu Kinh, Luận Ngữ, Mạnh Tử và Chu Lễ là 9 bộ sách vĩ đại nền tảng của văn minh Trung Hoa lần đầu tiên "nhập" vào nước ta là do Lê Long Đĩnh lấy về. Còn kinh Đại Tạng là gì ? Đó là Đại Tạng Kinh chữ Hán - bảo vật vô giá của Phật giáo và của văn hóa thế giới. Bộ sách đó, theo lịch sử Phật giáo, là một bộ sách vĩ đại được rất nhiều thế hệ các cao tăng Trung Hoa vượt qua biết bao gian truân khổ ải dày công thu thập, sưu tầm và dịch thuật suốt 1.000 năm, từ thế kỷ thứ nhất đến cuối thế kỷ thứ 10 (đời Tống Thái Tổ) mới in thành sách lần đầu tiên gồm 5.000 quyển (riêng việc khắc bản phải mất 12 năm). Bộ sách đó không chỉ là tổng vựng các kinh sách Phật giáo mà còn hàm chứa rất nhiều lĩnh vực triết học, lịch sử, văn học, nghệ thuật, thiên văn, toán học, y dược... Một ông vua lần đầu tiên biết đem những di sản vĩ đại như vậy về nước để xây dựng, phát triển nền văn hóa dân tộc, liệu có thể gọi là hôn quân? Và một ông vua đã trực tiếp sai em mình đi xin kinh sách về cho Phật giáo, ông vua đó có thể nào "lấy mía để trên đầu nhà sư mà róc" ?
"Tư duy kinh tế"

Lê Long Đĩnh là ông vua biết chỉnh đốn triều chính. Một năm sau khi lên ngôi ông đã "Sửa đổi quan chế và triều phục của các quan văn võ và tăng đạo, theo đúng như nhà Tống" (theo Đại Việt sử ký toàn thư). Nhưng không chỉ có vậy. Đại Việt sử ký toàn thư còn chép: "Kỷ Dậu, /Cảnh Thụy/ năm thứ 2 (1009) ...Vua (Lê Long Đĩnh) lại xin được đặt người coi việc tại chợ trao đổi hàng hóa ở Ung Châu, nhưng vua Tống chỉ cho mua bán ở chợ trao đổi hàng hóa tại Liêm Châu và trấn Như Hồng thôi". Thế kỷ thứ 11, không chỉ nước ta mà hầu khắp thế giới, kinh tế đều tự cấp tự túc. Phải có một "tư duy kinh tế" vượt xa thời đại mới biết "xin đặt người coi việc tại chợ trao đổi hàng hóa ở Ung Châu", tức là sâu trong nội địa Trung Quốc, việc đó giống như việc đặt Văn phòng đại diện thương mại ở nước ngoài bây giờ. "Tư duy kinh tế" đó mãi mấy trăm năm sau mới được biết đến ở phương Tây. Một hôn quân có nghĩ ra được điều này không ?

Đại Việt sử ký toàn thư chép tiếp: "(1009)... Vua đi Ái Châu, đến sông Vũ Lung. Tục truyền người lội qua sông này phần nhiều bị hại, nhân thế vua sai người bơi lội qua lại đến ba lần, không hề gì. Xuống chiếu đóng thuyền để ở các bến sông Vũ Lung, Bạt Cừ, Động Lung bốn chỗ để chở người qua lại". Cũng trong năm 1009: "Bọn Ngô đô đốc, Kiểu hành hiến dâng biểu xin đào kênh, đắp đường và dựng cột bia ở Ái Châu. Vua xuống chiếu cho lấy quân và dân ở châu ấy đào đắp từ cửa quan Chi Long qua Đỉnh Sơn đến sông Vũ Lung" (sách đã dẫn). "... Đến Hoàn Giang, sai Phòng át sứ là Hồ Thủ Ích đem hơn 5 nghìn quân của châu Hoan Đường, sửa chữa đường từ sông Châu Giáp đến cửa biển Nam Giới để quân đi cho tiện" (sách đã dẫn).

Rõ ràng chỉ mấy tháng trước khi chết (Lê Long Đĩnh chết vào tháng 10 năm đó), Lê Long Đĩnh còn chăm lo việc đào kênh, mở mang đường sá và đến tận nơi xem xét rồi xuống chiếu đóng thuyền bè đi lại cho dân. Một ông vua suốt ngày ham mê tửu sắc không đi lại được đến mức phải "ngọa triều", ông vua đó có thể làm được những chuyện có ý nghĩa như vậy không ?
Không ngồi được sao 6 lần cầm quân đánh giặc?

Ngoài những chuyện lớn nói trên, Lê Long Đĩnh còn nhiều lần cầm quân dẹp giặc. Cũng theo Đại Việt sử ký toàn thư, ngay trong năm đầu tiên làm vua: "Ngự Bắc Vương cùng Trung Quốc Vương chiếm trại Phù Lan làm phản. Vua thân đi đánh". Tiếp đó: "... đem quân đánh Ngự Man Vương ở Phong Châu. Ngự Man Vương phải chịu hàng... Từ đấy về sau các vương và giặc cướp đều hàng phục cả" (sách đã dẫn). Và giữa lúc đánh trại Phù Lan "chợt thấy trạm báo tin là giặc Cử Long vào cướp đã đến cửa biển Thần Đầu (nay là cửa biển Thần Phù). Vua về đến sông Tham đi sang Ái Châu để đánh giặc Cử Long" (sách đã dẫn).

Năm đó Lê Long Đĩnh 3 lần thân chinh dẹp loạn. Năm 1008 "Vua thân đi đánh hai châu Đô Lương, Vị Long" (sách đã dẫn). Tiếp đó "lại tự làm tướng đi đánh Hoan Châu và châu Thiên Liễu" (sách đã dẫn). Và tháng 7 cùng năm "vua thân đi đánh các châu Hoan Đường, Thạch Hà" (sách đã dẫn). Như vậy là chỉ trong 4 năm làm vua, Lê Long Đĩnh đã 6 lần trực tiếp làm tướng cầm quân ra trận, lần cuối cùng chỉ cách 2 tháng trước khi ông mất. Cầm quân đánh giặc liên miên như vậy phải là một người cường tráng, người "dâm dục quá độ, mắc bệnh không ngồi được" sao có thể làm nổi ?
Sự thật hay lời đồn?

Về chuyện Lê Long Đĩnh giết anh để lên làm vua cũng cần xem xét. "Sử thần Ngô Sĩ Liên nói: Sách Dã sử chép rằng: Đại Hành băng, Trung Tông vâng di chiếu nối ngôi. Long Đĩnh làm loạn, Trung Tông vì anh em cùng mẹ không nỡ giết, tha cho. Sau Long Đĩnh sai bọn trộm cướp đêm trèo tường vào cung giết Trung Tông." (sách đã dẫn). Chúng ta thấy gì trong đoạn này? Thứ nhất, chuyện này Đại Việt sử ký toàn thư chép lại từ "Dã sử". Dã sử có thể tin được nếu có căn cứ để đối chiếu hoặc nó hợp logic, nếu không nó chỉ có giá trị như một lời đồn. Thứ hai, đã là dã sử mà còn nói "Long Đĩnh sai bọn trộm cướp đêm trèo tường vào cung giết Trung Tông". Quy cho người khác tội chủ mưu giết người thì phải có chứng cứ. Ai làm chứng và tài liệu nào chứng minh việc Lê Long Đĩnh "sai bọn trộm cướp"? Chắc chắn là không có ai cả và không có bất cứ tài liệu nào. Một lời đồn đã là không có cơ sở, một lời đồn nói về một việc không thể có chứng cứ càng không có cơ sở.

Vả lại, theo Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục: "Khi vua Long Việt bị giết, bầy tôi đều chạy trốn cả, chỉ có Điện tiền quân Lý Công Uẩn ôm thây vua mà khóc. Long Đĩnh cho là trung nghĩa cất lên làm chức Tứ sương quân phó chỉ huy sứ". Giết vua, giết anh là bất trung bất nghĩa. Kẻ bất trung bất nghĩa khó mà trọng dụng được người trung nghĩa. Vì vậy việc Lê Long Đĩnh giết anh chỉ nên coi cùng lắm là một "nghi án" mà thôi, không nên đem ra làm một sự thật dạy cho học trò. Cũng như cái chết của Lê Long Đĩnh, Ngô Thì Sĩ chép trong Đại Việt sử ký tiền biên như sau: "Lý Thái Tổ rất căm phẫn trước tội ác giết anh cướp ngôi của Khai Minh Vương (tức Lê Long Đĩnh), nhân lúc Khai Minh Vương bệnh tật, sai người vào đầu độc giết đi rồi giấu kín việc đó, nên sử không được chép". Lời đó của Ngô Thì Sĩ chúng ta chưa bao giờ coi là sự thật cả, sao lại coi việc Lê Long Đĩnh giết anh là sự thật ?
H.H.V

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Vuong Sinh  
#107 Posted : Wednesday, December 12, 2007 7:26:40 AM(UTC)
Vuong Sinh

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,179

Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
Chúng ta cùng hoan nghênh một việc làm sáng suốt:

Kính Gửi Quý Cơ Quan Truyền Thông:
-Truyền Thanh,
-Truyền Hình,
-Báo Chí,
Liên Ủy Ban Chống Nghị Quyết 36 trân trọng thỉnh cầu Quý Cơ Quan vui lòng giúp Ủy Ban quảng bá sâu rộng Thông Cáo Kêu gọi biểu tình chống Trung Cộng xâm lược và Việt Cộng bán nước của Liên Ủy Ban chúng tôi đính kèm.
Trân trọng./-
Litlle Saigon ngày 11 tháng 12 năm 2007
TM. LIÊN ỦY BAN CHỐNG NGHỊ QUYẾT 36
Phan Kỳ Nhơn
Lê Ngọc Diệp
Nguyễn Xuân Tùng
* * * * *
LIÊN ỦY BAN CHỐNG NGHỊ QUYẾT 36 Thông Cáo Kêu gọi biểu tình chống Trung Cộng xâm lược và Việt Cộng bán nước
Vì tình hình chính trị biến chuyển, Liên Ủy Ban Chống nghị Quyết 36 quyết định thay thế cuộc biểu tình chống Việtweekly tuần này bằng cuộc biểu tình trên đường Bolsa (đối diện Thương Xá Phúc Lộc Thọ) vào lúc 2 giờ trưa thứ Bảy 15 tháng 12 năm 2007, để:
1/ Phản đối Trung Cộng xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa.
2/ Kết án Việt Cộng tán trợ Trung Cộng xâm chiếm Trường Sa năm 1974 và cắt Đất dâng Biển cho Trung Cộng.
Đồng thời, vào ngày thứ Tư 19 tháng 12 năm 2007, Liên Ủy Ban sẽ tiếp tục tổ chức một cuộc biểu tình quy mô trước Toà Lãnh Sự Trung Cộng tại số 443 Shatto Place, Los Angeles. CA 90020.

Xin đồng bào tập trung trước tòa báo Người Việt và Đài Little Saigon để lên xe bus đúng 10 giờ sáng ngày thứ Tư 19/12/07. Đồng bào đi xe riêng xin đến các địa điểm tập trung để nhận bảng chỉ đường.
L iên Ủy Ban Chống Nghị Quyết 36 thiết tha kính mời đồng bào tham dự đông đảo hai cuộc biểu tình nói trên để cực lực phản đối Trung Cộng xâm lược và Việt Cộng bán nước./
Litlle Saigon ngày 11 tháng 12 năm 2007
TM. LIÊN ỦY BAN CHỐNG NGHỊ QUYẾT 36
Phan Kỳ Nhơn
Lê Ngọc Diệp
Nguyễn Xuân Tùng


Tu Bich  
#108 Posted : Wednesday, December 12, 2007 9:26:44 AM(UTC)
Tu Bich

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,508

Diễn hành kỷ niệm 25 năm
ngày khánh thành Bức Tường Ðá Ðen
Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam (Vietnam Veterans Memorial War) tại thủ đô Hoa Thịnh Ðốn

Lê Tường Vũ

Từ khắp nơi trên đất Mỹ, những người chiến sĩ Hoa Kỳ từng tham chiến tại Việt Nam đã cùng các dân, quân, cán, chính của Việt Nam Cộng Hòa tấp nập bay về các phi trường Reagan Washington National Airport -lấy khu Eden làm điểm thì cách 11 miles, Washington Dulles International Airport (cách 25 miles) ở Virginia, và Baltimore/Washington International Airport (cách 45 miles) ở Maryland để hội tụ cùng tham dự cuộc diễn hành kỷ niệm 25 năm ngày khánh thành Ðài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam (Vietnam Veterans Memorial War), còn thường được gọi là Bức Tường Ðá Ðen đã bắt đầu vào lúc 11 giờ ngày 10 Tháng Mười Một năm 2007 ngay tại trung tâm thủ đô của Hoa Kỳ là Hoa Thịnh Ðốn.

Ðược biết đây là cuộc diễn hành lần thứ 2, vì 25 năm năm mới có một lần, sau khi Bức Tường Ðá Ðen Tưởng Niệm nầy được khánh thành với cuộc diễn hành đầu tiên gọi là “Welcome Home” để vinh danh những người Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ đã chiến đấu và trở về từ chiến trường Việt Nam, vào Tháng Mười Một năm 1982, và ghi nhớ tưởng niệm 58,256 chiến sĩ Hoa Kỳ đã hy sinh trong cuộc chiến mà tên đã được khắc trên những phiến đá hoa cương đen nhánh xếp theo hình chữ V do Kiến Trúc Sư Maya Lin, tốt nghiệp tại Yale University, thiết kế và hoàn tất trong năm 1982. Ðài tưởng niệm nầy nằm trong Constitution Gardens, sát National Mall, phía Ðông Bắc, và cạnh Lincoln Memorial, Washington DC.

Cuộc diễn hành do các Hội Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ từng tham chiến tại Việt Nam chủ trì và đã mời những người đã cùng một chiến tuyến với họ chống lại làn sóng xâm lăng của Cộng Sản là các chiến sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Nhận lời mời và được sự chấp thuận của Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại, N.T. Trần Thiện Hiệu, chủ tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH vùng Hoa Thịnh Ðốn và Phụ Cận, đứng ra phối hợp tổ chức và kêu gọi các hội đoàn thuộc dân, quân, cán, chính VNCH các nơi về tham gia để biểu lộ tinh thần luôn cùng nhau sát cánh trong mọi cuộc chiến, bày tỏ lòng tri ân đến những chiến hữu Hoa Kỳ đã cùng chúng ta một thời chiến đấu, và cũng chứng tỏ với nhân dân Hoa Kỳ là những người Việt Quốc Gia luôn nhớ ơn cùng gắng sức gầy dựng và phát triển một đất nước đã cưu mang chúng ta trong khoảnh đời lưu lạc.

Và chỉ trong cuộc diễn hành lần thứ hai nầy, cả cựu chiến binh Mỹ-Việt, anh em mới có thể còn gặp lại nhau để hàn huyên, để tâm tình, vì... sau 25 năm nữa, vào năm 2032, trong cuộc diễn hành lần thứ 3 thì hầu hết đã... đi sang một vùng thế giới khác. Do đó, ban tổ chức đã ước định với con số lớn lao mà các đơn vị sẽ về nên sự sắp xếp, hướng dẫn, chuẩn bị rất là chu đáo. Vì từ sáng sớm, những đường chung quanh dẫn đến khu vực diễn hành đã bị đóng, việc tìm kiếm được chỗ đậu xe trong thủ đô luôn luôn là việc khó khăn, nhất là trong những dịp có những lễ hội, chỉ những xe có phép (permit) của BTC mới được vào khu vực diễn hành và đổ người xuống khu vực chờ đợi, nhưng sau 10 giờ sáng thì tất cả xe cộ đều không được vào nên BTC đã lo liệu với 8 chiếc xe bus chạy liên tục để mọi người từ hội đoàn đến cá nhân cùng đến địa điểm tập trung tại Willston Multi. Cultural Center, số 6131 Willston Dr., Falls Church, Virginia, tháp tùng đoàn xe của BTC trước để giờ 30 sáng để đi vào thủ đô.

Cuộc diễn hành bắt đầu đúng 11 giờ, các đơn vị của Hoa Kỳ tham dự lần lượt qua khán đài:

Phía Việt Nam Cộng Hòa, có sự hiện diện của G.S. Nguyễn Xuân Vinh, chủ tịch Hội Ðồng Ðại Diện, các Tổng Hội Trưởng và Ðại Diện Tổng Hội, các Trung Tâm Trưởng TTÐH Vùng... Ban tổ chức đại diện Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại tham dự diễn hành ngoài Toán Quốc Kỳ và Quân Kỳ của Bộ Tổng Tham Mưu, còn có Quân Kỳ của 4 Quân Ðoàn I-II-III-IV; Quân Kỳ của 11 Sư Ðoàn Bộ Binh: 1, 2, 3, 5, 7, 9, 18, 21, 22, 23, 25, cùng Quân Kỳ của các quân Chủng: Hải Quân, Không Quân; các Binh Chủng: Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Ðông Quân, Lực Lượng Ðặc Biệt, Nữ Quân Nhân, Pháo Binh, Thiết Giáp, Công Binh, Truyền Tin, Quân Y, Ðịa Phương Quân Nghĩa Quân, Cảnh Sát Quốc Gia, Xây Dựng Nông Thôn... các Quân Trường: Võ Bị Quốc Gia V.N., Bộ Binh Thủ Ðức, Ðồng Ðế, Thiếu Sinh Quân... Nha Kỹ Thuật/Hội Yên Thế, và diễn hành với các đơn vị:

1. Tổng Hội Hải Quân và Hàng Hải

2. Tổng Hội Không Lực

3. Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến

4. Tổng Hội Biệt Ðộng Quân

5. Tổng Hội Cảnh Sát Quốc Gia

6. Tổng Hội Quân Cảnh

7. Tổng Hội Nha Kỹ Thuật

8. Tổng Hội CSV Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam

9. Tổng Hội Thủ Ðức

10. Tổng Hội Ái Hữu CSV Ðại Học Chiến Tranh Chính Trị - Ðà Lạt

11. Tổng Hội Cựu SVSQ Trừ Bị Ontarion, Canada

12. BCH Tổng Hội Cựu TNCT

13. Ðơn Vị 101

14. Trung Tâm Ðiều Hợp Canada

15. Trung Tâm Ðiều Hợp Trung Bắc Hoa Kỳ

16. Trung Tâm Ðiều Hợp Trung Nam Hoa Kỳ

17. Trung Tâm Ðiều Hợp Tây Bắc Hoa Kỳ

18. Trung Tâm Ðiều Hợp Ðông Bắc Hoa Kỳ

19. Trung Tâm Ðiều Hợp Ðông Nam Hoa Kỳ

20. Liên Hội Quân, Cán Chính Hawaii

21. Liên Ðoàn Lê Văn Hưng - Toronto, Canada

22. Gia Ðình Sư Ðoàn 18 Bộ Binh

23. Liên Hội Chiến Sĩ VNCH Pennsylvania (PA) và New Jersey (NJ)

24. Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn VNCH

25. Hội Võ Bị Quốc Gia Việt Nam vùng HTÐ.

26. Hội Cảnh Sát Quốc Gia vùng HTÐ

27. Hội Cảnh Sát Quốc Gia Massachusetts

28. Hội Thiết Giáp vùng HTÐ

29. Hội Quân Ðoàn IV

30. Hội Thủ Ðức vùng HTÐ

31. Hội Thủy Quân Lục Chiến vùng HTÐ

32. Hội Nữ Quân Nhân vùng HTÐ

33. Hội Cựu Quân Nhân Toronto, Canada

34. Hội Ái Hữu Nữ Quân Nhân Bắc California

35. Hội Cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Ðức Louisiana

36. Hội Cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Ðức Philadelphia

37. Hội Cựu Quân Nhân Ontario, Canada

38. Hội Quân Trường Ðồng Ðế - Nha Trang

39. Hội Ái Hữu Không Quân Ðông Bắc Hoa Kỳ

40. Hội Hải Quân Hàng Hải Ðông Bắc Hoa Kỳ

41 Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH Kansas City, Missouri

42. Ðoàn Cựu Quân Nhân ở Pennsylvania,

43. Hội Võ Bị Connecticut

44. Hội Cảnh Sát Quốc Gia - Boston / Massachusetts

45. Hội Sinh viên Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Ðức - Boston /Massachusetts

46. Liên Minh Dân Chủ - Boston / Massachusetts

47. Cộng Ðồng người Việt thành phố New York,

48. Cộng Ðồng người Việt Florida.

49. Hội Cao Niên Pennsylvania

50. Hội Cựu Nữ Sinh Gia Long vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ

Sau các đoàn diễn hành của trên một trăm bốn mươi đơn vị CCB Hoa Kỳ tiếp nối đoàn mô-tô cũng của Vietnam Veterans hàng năm, bảy trăm chiếc xe bóng loáng, máy nổ rền vang, đoàn diễn hành của Việt Nam Cộng Hòa lần lượt phát xuất từ góc đường số 7 (7th. Street) và rẽ trái đi dọc theo đại lộ Constitution (Constitution Ave.) về hướng Tây, trước tiên là một Banner của TTCS VNCH HN do các chị cựu nữ sinh Gia Long và thân hữu phụ trách để mở đường cho một rừng cờ gồm Quốc Kỳ Mỹ-Việt, các quân kỳ của Bộ Tổng Tham Mưu cùng Quân Chủng Hải Quân và Không Quân, các quân kỳ của các quân đoàn, quân trường, các đại đơn vị thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cũng như Cảnh Sát Quốc Gia và Xây Dựng Nông Thôn do N.T. Trần Ngọc Huế chỉ huy.

Kế tiếp là chiến xe của G.S. Nguyễn Xuân Vinh, chủ tịch Hội Ðồng Ðại Diện TTCS VNCH HN, là một đoàn do N.T. Lê Ðình Luân đi đầu gồm các Tổng Hội Trưởng, Ðại diện Tổng Hội, Trung Tâm Trưởng các TTÐH Vùng, hướng dẫn một đoàn quân nhân thuộc đủ các Quân Binh chủng, Ngành, Lực Lượng Bán Quân Sự,... tất cả hùng dũng tiến qua khán đài.

Và một nhận xét riêng về nhân lực tham dự diễn hành hôm nay với trên 40 đơn vị nhưng đông nhất chắc chắn là các chiến sĩ thuộc Nha Kỹ Thuật với trên 40 người, kế tiếp trên con số 30 là pđoàn của Cựu Sinh Viên Trường Ðại Học Chiến Tranh Chính Trị (Ðà Lạt). Tưởng như đoạn hậu với Toán Quốc kỳ Mỹ-Việt-Canada cùng quân kỳ của QLVNCH và trường Bộ Binh Thủ Ðức do 2 Hội Thủ Ðức Ontario, Canada, với Hội Thủ Ðức Vùng Hoa Thịnh Ðốn phụ trách, nhưng đó chỉ là điểm cuối của Khối Quân Phục để tiếp tục là những chiếc xe hoa như 3 người lính trông như các pho tượng trong khuôn viên kế cận Bức Tường Ðá Ðen, TQLC dựng cờ trên cô thành Quảng Trị... rồi một đại kỳ Việt Nam Cộng Hòa do quý bà của hội cao niên trong quốc phục phụ nữ Việt Nam đảm trách, kéo tiếp là khối thường phục gồm dân, quân, cán, chính VNCH đông đảo đi sau một banner với hàng chữ “Vinh Danh Người Lính Việt Nam Cộng Hòa”.

Có thể đây là lần đầu tiên, dân chúng Hoa Kỳ tại thủ đô Hoa Thịnh Ðốn nhìn thấy một đoàn diễn hành đông đảo của Việt Nam Cộng Hòa, trải dài suốt con đường với các quân kỳ rợp bóng nên những loạt hoan hô nồng nhiệt vang lên cho từng đoàn quân tiến bước trên đại lộ.

Ðiều cần ghi nhận ngay là sự việc dường như đã có một cái gì “khó hiểu” muốn ngăn chận sự diễn hành của đoàn Việt Nam Cộng Hòa khi một người Mỹ mặc thường phục bảo là cảnh sát đến nói với một cảnh sát Mỹ sắc phục đang lo nhiệm vụ an ninh gần trước đoàn rằng có một người (?)thưa là để một máy quay phim trong xe hình như đã bị một người (?)Việt Nam lấy cắp và ông ta bảo với ban tổ chức phải nói với trong đoàn người nào lấy trả lại, nếu không... ông ta sẽ “hold” cả đoàn lại để khám xét, trong lúc các đơn vị Vietnam Veterans của Hoa Kỳ diễn hành đã đi khoảng 2/3. Vì phải thông báo suốt đoạn đường dài, C.H. Bùi Mạnh Hùng trong ban tổ chức, đã dùng máy phóng thanh thông báo, hỏi xác định và mong tất cả bình tĩnh để tránh việc đáng tiếc có thể xảy ra (mà đa số anh em nghe xong đã nổi nóng cho rằng có mưu đồ muốn bôi nhọ và phá hoại đoàn diễn hành của VNCH). Tiếng “NO” đồng loạt vang lên và tình trạng khá căng thẳng.

Cô Janet Nguyễn, giám sát viên quận Cam, đến từ Cali. đang đứng cầm banner dẫn đầu của đoàn đã phải quay lại tiếp xúc với 2 viên cảnh sát Mỹ nầy. Sau một lúc đối đáp và nhận thấy một số chú bác khó kềm chế bực tức, GSV Janet Nguyễn xưng chức vị và nói với người cảnh sát da đen thường phục là sự việc mất mát ở chỗ nào, cô sẽ đi cùng ông ta tới chỗ đó làm việc để kéo ông nầy đi xuống phía cuối đường nơi bãi đậu xe để tránh sự va chạm khó ngăn chận trong khoảnh khắc tới.

Với luận lý không ổn, gặp phải một viên chức thành thử... khó “ăn hiếp” được thường dân, nên khi đoàn Việt Nam Cộng Hòa tới lượt diễn hành thì GSV Janet Nguyễn đã một mình trở lại tháp tùng ở đoạn đầu của phái đoàn.

Theo sau đoàn của VNCH là đoàn của Cựu Chiến Binh Ðại Hàn từng tham chiến ở Việt Nam (Vietnam Veterans of Korea) với một Toán Quốc kỳ Mỹ-Nam Hàn và quân kỳ của quân lực để đại diện 2 Sư Ðoàn Bạch Mã và Mãnh Hổ là 2 đơn vị đã góp mặt trên chiến trường Việt Nam, 8 quân nhân Nam Hàn trẻ tuổi căng lá đại kỳ của Hàn Quốc tiếp nối cùng với các đại diện của Thủy Quân Lục Chiến Nam Hàn cũng như Hội Cựu Chiến Binh Nam Hàn tại Hoa Thịnh Ðốn.

Cuộc diễn hành kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ dưới bầu trời trong xanh mang nhiều hơi lạnh là điều tốt lành vì hôm qua từ xế chiều đến đêm cơn mưa kéo suốt khiến mọi người đều lo ngại. Sự hội ngộ lần nầy vô cùng thân thiết giữa tình chiến hữu Mỹ-Việt-Nam Hàn, sang kỳ 3 vào năm 2032 mấy ai còn lại. Và có lẻ tiên liệu điều đó nên Lực Lượng Cựu Chiến Binh Nam Hàn đã có một đội ngũ kế thừa, trẻ trung đang xen kẽ và tiếp nối thế hệ cha ông.
Lê Tường Vũ

Tu Bich  
#109 Posted : Wednesday, December 12, 2007 12:46:55 PM(UTC)
Tu Bich

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,508

Bản Khẳng Ðịnh Lập Trường của Người Việt Trên Toàn Cầu về Hai Quần Ðảo Hoàng Sa và Trường Sa

Ngày 2 tháng 12 năm 2007, nhà cầm quyền Cộng Sản Trung Quốc lại đi một bước nữa trong việc lấn lướt chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa khi tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam để quản trị một số quần đảo, trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa. Quyết định này là điểm kết của một chuỗi các hành động ngang ngược trong việc chiếm cứ các hải đảo của Việt Nam, gồm:

- Ngày 19 tháng 1 năm 1974, dùng hải quân cưỡng chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa;

- Ngày 14 tháng 3 năm 1988, chiếm một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa;

- Ngày 14 tháng 4 năm 1988, tuyên bố sát nhập 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào tỉnh Hải Nam.

Trước các sự kiện trên, chúng tôi, đại diện các đoàn thể Người Việt khắp nơi trên thế giới cùng lên tiếng thay cho những người Việt quan tâm đến đất nước:

- Cực lực lên án chủ nghĩa bá quyền của Trung Quốc, thể hiện cụ thể và thô bạo qua việc dùng vũ lực cưỡng chiếm lãnh thổ và lãnh hải các nước lân bang;

- Hoàn toàn phủ nhận chủ quyền Trung Hoa trên các hải đảo Hoàng Sa và Trường Sa;

- Long trọng kêu gọi các quốc gia yêu chuộng hòa bình và công lý làm mọi cách để Trung Quốc hoàn trả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa về cho Việt Nam;

- Khẩn thiết kêu gọi dân chúng Việt Nam tích cực biểu tỏ thái độ phản đối hành vi ngang ngược của Trung Quốc, cụ thể nhất là tụ tập biểu tình trước sứ quán và lãnh sự quán Trung Quốc ở khắp nơi, đặc biệt tại Hà Nội và Sài Gòn.

Nhân đây, chúng tôi muốn nêu lên trách nhiệm to lớn của đảng Cộng Sản Việt Nam trong việc làm mất lãnh thổ và lãnh hải vào tay Trung Quốc. Bằng chứng cụ thể là:

- Công Hàm ngày 14 tháng 9 năm 1958 do Phạm Văn Ðồng ký, nhân danh Thủ Tướng Chính Phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã “công nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc”.

- Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã hoàn toàn im lặng trước việc Trung Quốc cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa sau cuộc hải chiến diễn ra ngày 19 tháng 1 năm 1974 giữa Hải Quân Trung Quốc và Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa.

Ðể có đủ khả năng bảo vệ giang sơn của cha ông để lại, dân chúng Việt Nam phải đoàn kết thành một khối. Sự đoàn kết này chỉ có thể đạt được trong môi trường sinh hoạt dân chủ, nhân quyền được tôn trọng, và nhân phẩm con người được đề cao. Chỉ có thế toàn dân mới ngồi lại được thành một khối trước hiểm họa ngoại xâm.

Ngày 7 tháng 12 năm 2007


Các đoàn thể chính trị


1. Ðại Việt Cách Mạng Ðảng (Ô. Bùi Diễm, Chủ Tịch)

2. Ðảng Dân Chủ Nhân Dân (Ô. Ðỗ Thành Công, Phát Ngôn Nhân)

3. Ðảng Tân Ðại Việt (TS Nguyễn Ngọc Sảng, Chủ Tịch)

4. Ðảng Vì Dân (Ô. Nguyễn Công Bằng, Ðại Diện)

5. Hiệp Hội Dân Chủ Hiến Ðịnh, Pháp Trị, và Ða Nguyên (LS Ðào Tăng Dực, Chủ Tịch)

6. Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam (TS Âu Dương Thệ, Chủ Tịch)

7. Khối 8406 (LM Phan Văn Lợi, Ðại Diện)

8. Liên Minh Dân Chủ và Nhân Quyền Việt Nam (GS Nguyễn Chính Kết, Ðại Diện)

9. Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ (GS Nguyễn Ngọc Bích, Chủ Tịch)

10. Phong Trào Quốc Dân Việt Nam Hành Ðộng (Ô. Nguyễn Thành Nhân, Chủ Tịch)

11. Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam (Ô. Trần Quốc Bảo, Chủ Tịch)

12. Tổ Chức Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản (BS Nguyễn Quốc Quân, Chủ Tịch)

13. Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Ðảng (Ô. Ðỗ Hoàng Ðiềm, Chủ Tịch)

14. Việt Nam Quốc Dân Ðảng (TS Phan Văn Song, Chủ Tịch)


Các đoàn thể chuyên biệt:


1. Ban Vận Ðộng Lời Kêu Gọi Dân Chủ (GS Nguyễn Thanh Trang, Ðại Diện)

2. Ðoàn Thanh Niên Hồn Việt (Ô. Nguyễn Xuân Hiệp, Ðoàn Trưởng)

3. Gia Ðình Phật Tử Miền Quảng Ðức (Ô. Lê Quang Dật, Trưởng Ban Hướng Dẫn)

4. Hiệp Hội Công Nông Ðoàn Kết Việt Nam (Ô. Huỳnh Long, Phó Chủ Tịch)

5. Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam (GS Phạm Trần Anh, Phó Chủ Tịch)

6. Hội Cựu Chiến Binh VNCH/ Michigan (Ô. Nguyễn Thanh Vân, Hội Trưởng)

7. Hội Chiến Sĩ VNCH tại Austin và Vùng Phụ Cận, TX (Ô. Ðỗ Văn Phúc, Hội Trưởng)

8. Hội Khoa Học Kỹ Thuật (TS Mai Thanh Truyết, Chủ Tịch)

9. Hội Phụ Nữ Vì Nhân Quyền Việt Nam (Bà Jane Ðỗ Bùi, Ðại Diện)

10. Hội Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Ðức, Ontario, Canada (Ô. Trần Quốc Thiện, Hội Trưởng)

11. Hội Tù Nhân Chính Trị và Nạn Nhân của Chế độ Cộng Sản Việt Nam tại Pháp (Ô. Dương Văn Lợi, Chủ Tịch)

12. Phong Trào Quốc Dân Ðòi Trả Tên Sài Gòn (LM Nguyễn Hữu Lễ, Ðại Diện)

13. Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại (Ô. Ðỗ Như Ðiện, Ðiều Hợp Viên)

14. Phong Trào Hưng Ca Việt Nam (Ô. Huỳnh Lương Thiện, Phong Trào Trưởng)

15. Tập Thể Cựu Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa (GS Nguyễn Xuân Vinh, Chủ Tịch)

16. Trung Tâm Việt Nam Hannover, Cộng Hòa Liên Bang Ðức (Ô. Lâm Ðăng Châu, Ðại Diện)


Các đoàn thể cộng đồng:

1. Cộng Ðồng Việt Nam Hoa Kỳ (Ô. Nguyễn Văn Tần, Chủ Tịch Hội Ðồng Ðại Biểu, Ô. Nguyễn Bác Ái, Chủ Tịch Hội Ðồng Chấp Hành, BS Trương Ngọc Tích, Chủ Tịch Hội Ðồng Giám Sát)

2. Cộng Ðồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu (BS Nguyễn Mạnh Tiến, Chủ Tịch)

3. Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Arizona (Ô. Phạm Văn Sinh, Chủ Tịch)

4. Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia tại Lincoln, Nebraska (Ô. Nguyễn Xuân Ðấu, Chủ Tịch)

5. Cộng Ðồng Việt Nam Tị Nạn Los Angeles (Ô. Nguyễn Duy Nghiêu, Chủ Tịch)

6. Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Houston và Phụ Cận (LS Hoàng Duy Hùng, Chủ Tịch)

7. Cộng Ðồng Việt Nam Tiểu Bang Florida (Ô. Chu Bá Yến, Chủ Tịch Hội Ðồng Ðại Biểu, Bà Ðồng Thanh, Chủ Tịch Ban Chấp Hành)

8. Cộng Ðống Người Việt Tại Tampa Bay, Florida (Ô. Vũ Ðình Vượng, Chủ Tịch)

9. Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Dallas, TX (Ô. Thái Hóa Tố, Chủ Tịch)

10. Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Fort Worth, TX (Ô. Nguyễn Xuân Hùng, Chủ Tịch)

11. Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Lancaster, PA (Ô. Lê Văn Chiếu, Chủ Tịch)

12. Cộng Ðồng Việt Nam Bắc California (Ô. Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ Tịch)

13. Cộng Ðồng Việt Nam Nam California (BS Nguyễn Xuân Vinh, Chủ Tịch)

14. Cộng Ðồng Việt Nam Oregon (Ô. Nguyễn Bác Ái, Chủ Tịch)

15. Cộng Ðồng Việt Nam Miền Nam Florida (Ô. Lê Thanh Liêm, Chủ Tịch).


bichhuyen  
#110 Posted : Wednesday, December 12, 2007 11:17:50 PM(UTC)
bichhuyen

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 2,578
Location: Irvine

Was thanked: 9 time(s) in 9 post(s)


Gui Chi Toi va cac ban.
Doc de co nu cuoi tuoi buoi sang,,,
Than men
Bh

Mơ làm bác Hồ Cẩm Đào


Hoạt cảnh 2 màn của Vũ Quí Hạo Nhiên

Thử tưởng tượng bạn là Hồ Cẩm Ðào. Việt Nam chỉ có 3 láng giềng, chứ Trung Quốc có tới 14 lân bang, chưa kể Ðài Loan. Khối việc để lo.

Màn 1

Một ngày kia có tin báo: “Hải quân ta bắn tàu ngư dân Việt Nam ở Nam Sa (Trường Sa).”

Hồ Cẩm Ðào: “Việt Nam... Việt Nam... Nước nào thế nhỉ? À, nhớ rồi. Thế họ có nói, có làm gì không?”

Ðệ tử: “Không nói gì, không làm gì công khai cả. Tin tức cũng không đưa.”

Hồ Cẩm Ðào: “À.”

* * *

5 tháng sau.

Hồ Cẩm Ðào: “Thế mấy quần đảo Tây Sa với Nam Sa, chưa có ai quản lý chúng à? Này, lập thành phố Tam Sa quản lý mấy quần đảo đó đi nhé.”

Ðệ tử: “Bác ơi, sợ phía Việt Nam họ càm ràm.”

Hồ Cẩm Ðào: “Không sao đâu, lần trước mình bắn chết ngư dân họ, họ có nói gì đâu. Họ chán hai quần đảo đó rồi, không thiết gì đâu.”

Ðệ tử: “Dạ.”

* * *

1 tuần sau.

Hồ Cẩm Ðào: “Sao, lập Tam Sa xong chưa?”

Ðệ tử: “Dạ rồi.”

Hồ Cẩm Ðào: “Việt Nam có nói năng gì không?”

Ðệ tử: “Tổng bí thư không, chủ tịch không, thủ tướng không, bộ trưởng ngoại giao không. Chỉ có phát ngôn viên bộ ngoại giao nói ‘Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.’”

Hồ Cẩm Ðào: “Ðấy thấy chưa, ta đã bảo, họ có thiết tha gì hai quần đảo ấy đâu.”

* * *

1 tuần sau nữa.

Ðệ tử: “Sếp ơi, dân Việt Nam biểu tình trước cửa đại sứ quán với tổng lãnh sự quán mình.”

Hồ Cẩm Ðào: “Thế à. Ra là dân chúng nó cũng quan tâm nhỉ. Thế tổng bí thư, chủ tịch, có nói gì không?”

Ðệ tử: “Chỉ có phát ngôn viên bộ ngoại giao nói ‘Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.’”

Hồ Cẩm Ðào: “Thế thì chưa sao.”

Lại hỏi: “Diễn tiến biểu tình thế nào?”

Ðệ tử: “Em đang bận đọc tiểu sử Mã Viện nên không theo dõi, nhưng nghe phía Việt Nam bảo là ‘đây là việc làm tự phát chưa được phép của các cơ quan chức năng, các lực lượng bảo vệ của Việt Nam đã kịp thời có mặt, giải thích và yêu cầu bà con chấm dứt việc làm này.’”

Hồ Cẩm Ðào: “Thế thì tốt. Họ lo cho mình, mình khỏi lo!”

* * *

Màn 2

Một bên sân khấu là cảnh Hà Nội với Phát Ngôn Viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam Lê Dũng và sếp của Lê Dũng.

Một bên sân khấu là cảnh Bắc Kinh với Phát Ngôn Viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc Tần Cương và sếp của Tần Cương.

Bên Hà Nội:

Tin: Trung Quốc lập thành phố để quản lý Trường Sa, Hoàng Sa.

Lê Dũng: “Trước sau như một, Việt Nam chủ trương giải quyết các bất đồng trên tinh thần láng giềng hữu nghị, đồng chí anh em, không làm phức tạp thêm tình hình.”

Bên Bắc Kinh:

Tin: Dân Việt Nam biểu tình bên lề đường đối diện tòa đại sứ, tòa tổng lãnh sự Trung Quốc.

Tần Cương phản ứng gay gắt: “Chúng tôi hy vọng chính phủ Việt Nam sẽ có thái độ trách nhiệm đồng thời có các biện pháp hiệu quả nhằm ngăn chặn những sự việc làm tổn hại đến quan hệ song phương như vậy.”

Trong khi đó:

Sếp của Tần Cương hỏi nhỏ: “Vỉa hè đối diện tòa đại sứ mình, là đất của nó hay đất của mình?”

Sếp của Lê Dũng hỏi nhỏ: “Trường Sa, Hoàng Sa, là đất của mình hay đất của nó?”

Big Smile
Tu Bich  
#111 Posted : Thursday, December 13, 2007 1:50:14 PM(UTC)
Tu Bich

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,508

Quan điểm của Bắc Kinh về chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa
Dân Lê, phóng viên đài RFA- 2007. 12. 12

Hôm thứ Ba tại Bắc Kinh, khi cảnh cáo Việt Nam về những vụ biểu tình phản đối Trung Quốc chính thức hóa sự cai trị của họ tại Trường Sa và Hoàng Sa, người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc khẳng định "Việt Nam trong nhiều thời kỳ lịch sử đã có những quan điểm khác nhau về vấn đề chủ quyền này và Trung Quốc hiểu rõ chuyện đó".

• Nghe bài tường trình này
• Tải xuống để nghe

Video cung cấp bởi cô Kim Thu.
Xem video clip này bằng cửa sổ riêng

Do đâu mà có lời nói chắc nịch như vậy, Lê Dân tìm hiểu thêm qua tra cứu một số văn kiện và báo chí quốc tế để trình bày như sau. Mời quý vị theo dõi.
Phát ngôn nhân Qin Gang, đại diện cho bộ Ngoại giao Trung Quốc, không thể "nói mà không có sách, mách không có chứng". Duy chỉ có điều là chưa muốn nói hết thôi.
Theo tư liệu của bộ Ngoại giao Trung Quốc thì văn kiện mang tên "Chủ quyền không thể tranh cãi của Trung Quốc trên các đảo Tây Sa và Nam Sa" được tạp chí Beijing Review in lại trong số ấn hành ngày 18 tháng Hai năm 1980, thì Hà Nội đã thỏa hiệp được với Bắc Kinh trong quá khứ về việc này. Chúng tôi xin trích thuật:
"Vào tháng Sáu năm 1956, hai năm sau khi chính phủ của ông Hồ Chí Minh đã thành lập tại Hà Nội, thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Ung văn Khiêm đã nói với ông Li Zhimin, tham tán sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam, rằng theo dữ liệu của Việt Nam thì đảo Tây Sa (tức Paracels, Hòang Sa) và đảo Nansha (tức Spratleys, Trường Sa) là một phần thuộc Trung Quốc theo lịch sử".
Đến ngày 4 tháng 9 năm 1959, Bắc Kinh ra tuyên bố chính thức về hải phận của họ, bao gồm 12 hải lý từ bất kỳ mốc lãnh thổ nào của Trung Quốc, "trong đó tính gồm cả các đảo Đông Sa, Tây Sa, Trung Sa và Nam Sa....."
Mười ngày sau, Thủ tướng Việt Nam Phạm văn Đồng gởi công hàm chính thức cho Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai, chúng tôi xin đọc lại như sau, từ bản chụp lại của văn khố Trung Quốc và một số quốc gia khác.

Công hàm Thủ tướng Việt Nam Phạm văn Đồng gởi chính thức cho Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai.
Xem công hàm bằng dạng pdf
Thủ tướng phủ,
Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa,
Thưa Đồng chí Tổng lý,
Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ:
Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1959 của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc.
Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trên mặt bể.
Chúng tôi xin kính gửi Đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng./.
Hà Nội, ngày 14 tháng 9 năm 1959.
Phạm văn Đồng,
Thủ tướng Chính phủ,
Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Kính gửi:
Đồng chí Chu Ân Lai
Tổng lý Quốc vụ viện
Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
tại Bắc Kinh.
Công hàm của nguyên Thủ tướng Phạm văn Đồng được tạp chí Trung Quốc Beijing Review in lại vào ngày 25 tháng Tám năm 1979 ở trang 25.

Video cung cấp bởi cô Kim Thu.
Xem video clip này bằng cửa sổ riêng

Lâu về sau này, trong cuộc phỏng vấn giành cho tạp chí Far Eastern Economic Review, đăng trong số ra ngày 16 tháng Ba năm 1979, cựu phó Thủ tướng Trung Quốc Lý Tiên Niệm cho biết Trung Quốc sẵn sàng chia đôi vùng biển Vịnh Bắc Bộ với Việt Nam, nhưng tại bàn thương thuyết, Hà Nội muốn phân định ranh giới biển của mình gần sát bờ đảo Hải Nam.
Ông Lý Tiên Niệm xác nhận rằng vào năm 1956 (có thể nhầm là 1958) Thủ tướng Việt Nam Phạm văn Đồng đã ủng hộ bản tuyên bố của Trung Quốc về chủ quyền trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Tuy nhiên vào khoảng cuối năm 1975 thì Việt Nam đã chiếm quyền kiểm soát một phần quần đảo Trường Sa, còn Hoàng Sa hoàn toàn do Trung Quốc nắm giữ.
Đến năm 1977, cựu Thủ tướng Phạm văn Đồng giải bày về quan điểm của ông hồi năm 1956 rằng 'đó là thời chiến và ông phải nói như vậy thôi'.
Thời chiến tranh, là lúc mà Hà Nội cần sự chi viện hùng hậu của Bắc Kinh, cả về quân dụng, tư vấn, cho đến vận động dư luận quốc tế.
Như vậy, thì do đâu mà người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc hôm thứ Ba 11 tháng 12 năm 2007 lại nói "Việt Nam trong nhiều thời kỳ lịch sử đã có những quan điểm khác nhau về vấn đề chủ quyền này và Trung Quốc hiểu rõ chuyện đó" ?
Bạn nghĩ gì về vụ tranh chấp này? Xin gửi email về Vietweb@rfa.org, hoặc vào Diễn đàn RFA
Nguyên bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Mạnh Cầm giải thích trong một cuộc họp báo tại Hà Nội ngày 2 tháng 12 năm 1992 và được Thông tấn xã Việt Nam loan ngày 3 tháng 12 năm 1992.
Ông nói: "các nhà lãnh đạo của ta lúc trước xác nhận về Hoàng Sa và Trường Sa như vậy là do theo hiệp định Genève năm 1954 về vấn đề Đông Dương thì tất cả lãnh thổ từ vĩ tuyến thứ 17 trở vào Nam là thuộc chính quyền miền Nam, kể cả hai quần đảo này.
Thêm vào đó, vào lúc ấy Việt Nam phải tập trung hết mọi lực lượng vào cuộc chiến chống Mỹ nên cần bạn bè khắp nơi. Tình hữu nghị Việt-Trung đang thắm thiết và hai nước hoàn toàn tin cậy lẫn nhau. Việt Nam xem Trung Quốc là một nguồn hỗ trợ to lớn và giá trị.
Trong tinh thần đấy thì do tình thế cấp bách, quan điểm của lãnh đạo ta (tức ủng hộ Trung Quốc công bố chủ quyền của họ trên các quần đảo Hòang Sa và Trường Sa) là cần thiết vì nó phục vụ cho cuộc chiến bảo vệ tổ quốc.
Đặc biệt, việc này còn nhắm vào nhu cầu cấp thiết lúc đó là ngăn ngừa đế quốc Mỹ không sử dụng các quần đảo đó để tấn công chúng ta. Việc lãnh đạo ta tạm công nhận như thế với Trung Quốc không có can hệ gì đến chủ quyền lịch sử và pháp lý của Việt Nam trên các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa cả".
Những lời trần tình của nguyên bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Mạnh Cầm được Thông tấn Xã Việt Nam đăng tải ngày 3 tháng 12 năm 1992, chứng minh điều người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc nhận xét "Việt Nam trong nhiều thời kỳ lịch sử đã có những quan điểm khác nhau về vấn đề chủ quyền này và Trung Quốc hiểu rõ chuyện đó".
Những công hàm cấp Thủ tướng Chính phủ gởi cho nhau, những lời tuyên bố nồng ấm mà các lãnh đạo trao cho nhau khi còn thắm thiết, khi còn cần nhau, và được công báo, văn khố chính thức của quốc gia lưu giữ và báo chí quốc tế ghi nhận, thì nay có còn giá trị pháp lý hay không? Trung Quốc khẳng định là họ hiểu rõ chuyện đó.
• Tiếng Việt
________________________________________
© 2007 Radio Free Asia
________________________________________
________________________________________
Các tin, bài liên quan
 Công ước Quốc tế và vấn đề tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc
 Sinh viên tổ chức biểu tình trả lời phỏng vấn RFA
 Việt Nam cần có phản ứng như thế nào trước sự xâm lấn của Trung Quốc?
 Sinh viên, thanh niên biểu tình tại Hà Nội, Sài Gòn phản đối Trung Quốc
 Việt Nam phản đối Trung Quốc tập trận ở Hòang Sa
 Thủ tướng Trung Quốc và Thủ tướng Việt Nam gặp nhau tại Singapore
 Việt Nam cam kết thúc đẩy phát triển quan hệ Trung Quốc-ASEAN
 Ðại Hội Ðảng lần thứ 17 của ĐCSTQ sẽ đưa Hoa Lục đưa về đâu?
 Đại hội đảng Trung Quốc: Vài phân Dân chủ
________________________________________


Tu Bich  
#112 Posted : Thursday, December 13, 2007 1:56:27 PM(UTC)
Tu Bich

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,508

Các Thành Viên Hội Nghị Về Tự Do Và Đoàn Kết
Tại Warsaw, Ba Lan: Tố TC Xâm Chiếm, Đòi Xác Lập Chủ Quyền Trường - Hoàng Sa


Việt Báo Thứ Năm, 12/13/2007, 12:02:00 AM

(Từ Warsaw, BaLan ngày 11 tháng 12 năm 2007, 13 thành viên tham dự Hội nghị về Tự Do và Đoàn Kết tại Warsaw, Ba Lan ký tên vào bảng tuyên cáo viết sau.)

Nhà cầm quyền Trung Quốc ngày 2 tháng 12 năm 2007 đã ngang ngược có hành động nhằm khẳng định chủ quyền tại các đảo Trường Sa và Hoàng Sa khi tuyên bố thành lập thành phố Tam sa thuộc tỉnh Hải Nam. Sự kiện này đã dẫn đến sự phẫn nộ của Nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước, thể hiện qua các cuộc biểu tình do thanh niên sinh viên Việt Nam tổ chức trước Sứ quán Trung Quốc tại Hà nội, Sài Gòn và các bản lên tiếng và biểu tình của Cộng Đồng Người Việt tại Hải ngoại.

Chúng tôi, gồm một số cá nhân và đoàn thể có mặt tại Ba Lan nhân dịp tham dự Hội nghị về Tự Do và Đoàn Kết tại Warsaw, Ba Lan đồng xác nhận:

1- Phản đối hành động của Trung Quốc vi phạm chủ quyền Việt Nam và đòi hỏi Đảng Cộng sản Việt Nam phải chịu trách nhiệm trước Nhân dân Việt Nam về việc bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ.

2- Kêu gọi Nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước bày tỏ thái độ bảo vệ chủ quyền và tích cực lên tiếng phản đối hành động ngang ngược thể hiện chủ nghĩa nước lớn của Trung Quốc.

3- Kêu gọi sự đoàn kết của Nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước để có đủ khả năng vận dụng sức mạnh dân tộc, nhằm bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam trong giai đoạn lịch sử cực kỳ khó khăn này.

4- Hoan nghênh tinh thần chủ động tổ chức và tham gia cuộc biểu tình của sinh viên và thanh niên Việt Nam trước sứ quán Trung Quốc, chứng tỏ ý thức trách nhiệm và lòng yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam.

Làm tại Warsaw, Ba Lan ngày 11 tháng 12 năm 2007

1- Đoàn Viết Hoạt – Hoa Kỳ

2- Bùi Tín - Pháp

3- Mạc Việt Hồng – Ba Lan

4- Trần Ngọc Thành – Ba Lan, Chủ tịch Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam

5- Tôn Vân Anh – Ba Lan

6- Đỗ Hoàng Điềm – Hoa Kỳ, Chủ tịch Đảng Việt Tân

7- Đỗ Thành Công – Hoa Kỳ, Phát ngôn nhân, Đảng Dân chủ Nhân Dân

8- Nguyễn Thanh Văn - Đức, Chủ tịch Ủy Ban Tranh đấu cho Nhân quyền

9- Hoàng Lan – Pháp, Tập Hợp Thanh Niên Dân chủ

10- Ngô Văn Tưởng – Ba Lan

11- Nguyễn Thanh Sơn – Ba Lan

12- Đặng Thu Hương – Ba Lan

13- Robert Krzyszton – Ba Lan

*

Hội Nghị Tự Do và Đoàn Kết, Warsaw Ba Lan

Bản Lên Tiếng Chung

Ngày 11 tháng 12 năm 2007

Chúng tôi, đại biểu của Miến Điện, Trung Quốc, Tây Tạng và Việt Nam, tham dự Hội Nghị Tự Do và Đoàn Kết tại thủ đô Warsaw, Ba Lan đồng ký tên dưới đây bày tỏ mối quan tâm của chúng tôi về những vi phạm nhân quyền tại các quốc gia này.

Chúng tôi đồng kêu gọi:

1- Chính quyền quân phiệt Miến Điện phải lập tức trả tự do vô điều kiện cho bà Aung San Suu Kyi, những tu sĩ và các tù nhân chính trị hiện đang bị bắt giữ, và chấm dứt những hành động trấn áp đối với nhân dân Miến Điện. Đồng thời yêu cầu chính quyền Trung Quốc chấm dứt hỗ trợ chế độ quân phiệt Miến Điện;

2- Các nước tẩy chay Thế Vận Hội 2008 tại Trung Quốc và tạo áp lực lên chính quyền Trung quốc nhằm chấm dứt đàn áp và truy tố thành viên Pháp Luân Công và các tù nhân tôn giáo và chính trị tại Trung Quốc;

3- Cộng Đồng quốc tế, nhất là Liên Hiệp Châu Âu và Hoa Kỳ, đồng áp lực lên nhà cầm quyền Hà Nội chấm dứt đàn áp và trả tự do cho những tù nhân chính trị và tôn giáo;

4- Cộng Đồng quốc tế ủng hộ cuộc đấu tranh của nhân dân Tây Tạng.

Chúng tôi cũng kêu gọi đại biểu của những quốc gia khác đang tham dự Hội Nghị Tự Do và Đoàn Kết ủng hộ những đòi hỏi trong bản lên tiếng này.

Warsaw, Ba Lan – Ngày 11 tháng 12 năm 2007

Đại diện Miến Điện: Than Htike

Đại diện Trung Quốc: Man-Yan Ng

Đại diện Tây Tạng: Thupten Kunga Chashab

Đại diện Việt Nam: Đoàn Viết Hoạt (*)

(*) Thành viên phái đoàn Việt Nam tham dự Hội nghị tại Warsaw Ba Lan gồm: Đoàn Viết Hoạt - Hoa Kỳ, Bùi Tín – Pháp, Mạc Việt Hồng – Ba Lan, Trần Ngọc Thành – Ba Lan, Chủ tịch Ủy Ban Bảo Vê Người Lao Động Việt Nam, Tôn Vân Anh – Ba Lan, Đỗ Hoàng Điềm – Hoa Kỳ, Chủ tịch Đảng Việt Tân, Đỗ Thành Công – Hoa Kỳ, Phát ngôn nhân, Đảng Dân chủ Nhân Dân, Nguyễn Thanh Văn - Đức, Chủ tịch Ủy Ban Tranh đấu cho Nhân quyền, Hoàng Lan – Pháp, Tập Hợp Thanh Niên Dân chủ, Ngô Văn Tưởng – Ba Lan, Nguyễn Thanh Sơn – Ba Lan, Đặng Thu Hương – Ba Lan

hongvulannhi  
#113 Posted : Friday, December 14, 2007 12:21:16 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Tưởng Nhớ Mũ Đỏ Niên Trưởng Đại Tá Nguyễn Chí Hiếu

UserPostedImage
PHAN NHẬT NAM . Việt Báo Thứ Sáu, 12/14/2007, 12:02:00 AM
- Bài của mũ đỏ Phan Nhật Nam

Một lần nơi An Lộc, Quảng Trị,

Khắp chiến trận Miền Nam...

Với Người Lính Nhẩy Dù Nguyễn Chí Hiếu...

1961.. Sau tiếng quát tháo dồn dập của bốn sinh viên sĩ quan khóa đàn anh (Khoá 16), vây bốn góc, đám Tân Khóa Sinh Khoá 18 (mới nhập trường) chạy luống cuống lộc xộc lên cầu thang sau phạn điếm vào một căn phòng mà giờ ấy sau một ngày bị hành xác tận lực họ không biết là nơi nào và để làm gì.. Cho các anh đúng mười phút để ăn bánh, uống nước. Sau mười phút tất cả phải đứng yên sát vào tường để nghe lệnh! Đám người chạy nhanh đến những quầy bánh và nước ngọt.. Không tiếng trò chuyện, không động tác thừa, đám lính mới ăn ngốn ngáo những chiếc bánh lớn bằng nửa bàn tay, dốc vội chai nước ngọt vào miệng, xong săm sắp đứng nép vào tường như những khối gỗ trước khi tiếng hô lớn ở cuối phòng vang dội.. Mười phút giải lao chấm dứt! Ngưng ăn! Những âm tiếng ừng ực nghe rõ ấp úng, nghèn nghẹn từ những thân người chen chúc, cố rút nhỏ lại.. Anh nào đang ăn, vừa nuốt, bước ra khỏi hàng.. Hai mươi cái hít đất! Những thân người tự động tiến ra khỏi hàng người đứng, nằm sấp lên mặt sàn nhà với tiếng đếm phì phọp chen hơi thở.. Một..hai.. ba.. Tân khoá sinh Trần... danh số 102 thi hành lệnh phạt xong.. Tân khoá sinh Lê.. danh số 49.. Tân khoá.. Xưng danh lại.. Anh là tân khoá sinh hay là con mèo ướt.. Anh hít đất mà sợ đất bay mòn hay sao.. Cúi thấp xuống.. Căn phòng bày ra một hoạt cảnh hỗn độn vừa buồn cười vừa tội nghiệp.. Có những giọt nước mắt uất ức lưng tròng che dấu.. Hít lại cho đúng thế.. Hai mươi hít đất vì tội ăn chậm, hai mươi nhảy xổm vì tội uống không hết chai nước ngọt! Màn bi hài tạm ngưng khi viên Sinh Viên Sĩ Quan Cán Bộ Tiểu Đoàn Trưởng Nguyễn Xuân Phúc đi vào.. Dáng gầy nhỏ, đôi mắt đứng sửng, tròng tròn ửng gân máu đỏ nhìn vào ai như muốn lột truồng kẻ ấy.. Anh, tại sao anh gia nhập quân đội? Viên cán bộ tiểu đoàn trưởng xỉa ngón tay vào ngực gã lính mới xấn xổ, tàn nhẫn.. Dạ, thưa..em.. Tiếng quát bật ra tưởng như kèm cái tát.. Không có "em" trong quân đội! Tại sao đi lính? Được thúc đẩy do bực tức vì thấy bị áp bức, vùi dập, hết sợ hãi, gã lính mới cấm cẳng (đúng như yêu cầu): Tôi.. đi lính vì thấy.. nhẩy dù! Thấy ở đâu? Thấy nhảy xuống sông Hương.. Nhảy ở Huế! Tại sao nữa? Và thấy mấy niên trưởng kia! Gã tân khóa sinh chỉ tay lên trường nơi có treo những tấm hình các sĩ quan thuộc Khóa 14 vừa mãn khóa năm trước khi trường còn ở bên Khu Quang Trung. Hai mươi hít đất vì xưng "em"! Hai mươi nhảy xổm vì tội báo cáo sai - Đi lính trước khi thấy ảnh các sĩ quan Khoá 14!

Sau nầy, lên năm thứ hai khi được quyền đi "cầu thang giữa - lối dành riêng cho khóa đàn anh", và tự do vào những căn phòng đặc biệt của trường, gã sinh viên sĩ quan Khoá 18 thường đến Phòng Truyền Thống sau phạn điếm nhìn lên bức ảnh (được đặt chung một nhóm) của những Tân Thiếu Úy thuộc Khoá 14 chọn binh chủng nhảy dù.. Nguyễn Đình Bảo, Trần Hoài Châu, Nguyễn Chí Hiếu, Trần Trọng Hợp, Võ Tín, Nguyễn Bình Thuận, Đào Thiện Tuyển, Vương Mộng Hồng.. Hắn nhớ chính xác với một quyết định không ngần ngại, chọn lựa. Nhảy dù! Nhảy dù!

1960, 63, 66, 68.. Có thể xác định không sợ sai lầm là: Truyền thống tình nguyện (cũng bởi có được ưu tiên do tốt nghiệp mãn khóa với thứ hạng cao, những thủ, á khoa) chọn các binh chủng tác chiến, những đơn vị bộ chiến trừ bị, tổng trừ bị của quân lực: Biệt Động, Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Sư Đoàn Bộ Binh, Lực Lượng Đặc Biệt.. với những khóa Võ Bị Quốc Gia (Sau năm 1960, cải danh, và biên chế từ Trường Võ Bị Liên Quân Đà Lạt) có bắt nguồn từ Khóa 14 với tám sinh viên sĩ quan thuộc hàng ưu tú đồng chọn Binh Chủng Nhảy Dù - Cũng bởi họ được nung đúc với lý tưởng quốc gia mạnh mẽ. Đây không phải là điều võ đoán, bởi tất cả tám người thuần là những thanh niên sinh trưởng tại miền Bắc, theo gia đình di cư vào Nam 1954 - Thế hệ thanh niên năm 1955 đã xông vào khách sạn Majestic, Đường Tự Do Sàigòn để hỏi tội viên Thiếu Tướng Văn Tiến Dũng, đại diện Hà Nội trong Ủy Hội Kiểm Soát Đình Chiến. Những người thanh niên hằng trào dâng giòng lệ bi phẫn mất quê hương (vừa phải rời bỏ) khi tiếng hát Thúy Nga cất lên tại Trại Định Cư Phú Thọ, bài hát về Hà Nội của Vũ Thành.

Trong tám người kể trên, Thiếu Úy Nguyễn Chí Hiếu là một danh tính nổi bật với những người bạn chí thiết của anh.. Sau nầy là, Cố Đại Tá Nguyễn Đình Bảo, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 11 Nhẩy Dù, người ở lại với cao điểm Charlie trong trận chiến Mùa Hè 1972.

Tình nguyện về Binh Chủng Nhảy Dù, Tiểu Đoàn 8, tiểu đoàn tân lập nhưng thật sự đã có sẵn một chiều dài chiến đấu từ chiến tranh Việt-Pháp lần thứ nhất (1946-1954), Thiếu Úy Hiếu, cùng ngừời bạn cùng khóa, Thiếu Úy Tuyển nhận lãnh ngay khó khắc khắc nghiệt của đời lính tác chiến: Trung đội trưởng Đại Đội 81 do Trung Úy Phạm Huy Sảnh chỉ huy, thành phần xung kích dẫn đầu tiểu đoàn trong suốt các cuộc hành quân bình định, lùng giặc qua các mật khu Bời Lời, Hố Bò, Rừng Cò Mi.. giải cứu tiền đồn Bổ Túc. Tiểu Đoàn 8 Nhẩy Dù cũng là một trong những đơn vị phải gánh chịu nặng nề hậu quả (tinh thần) của cuộc binh biến dậy non 1 tháng 11, 1960 - Nhưng đơn vị không hề mất sức chiến đấu bởi đã được những sĩ quan kiệt liệt chỉ huy biết tránh cho đơn vị những khoảng trống lãnh đạo - Những Người Lính tưởng như huyền thoại do cách hy sinh tận hiến bền bỉ cao thượng cho quê hương, quân đội mà không hề nói ra lời: Những Tiểu Đoàn Trưởng mang danh tính: Thiếu Tá Trương Quang Ân, Thiếu Tá Đào Văn Hùng. Với kinh nghiệm trả với máu xương nhận được từ Tiểu Đoàn 8, Đại Úy Nguyễn Chí Hiếu chuyển tiếp về Tiểu Đoàn 3 Nhẩy Dù - Đơn vị mang Giây Biểu Chương Màu Tam Hợp - Tập thể chiến đấu được Tổ Quốc Ghi Công.

Đi từ cấp chỉ huy tác chiến thấp nhất của hệ thống chỉ huy quân đội không một nhiệm vụ bỏ sót: Trung đội trưởng, Đại đội trưởng, Sĩ quan Ban 3 (Ban Hành Quân), Tiểu đoàn phó.. Đại Úy, tiếp nên Thiếu Tá Nguyễn Chí Hiếu với Tiểu Đoàn 3 Dù đã hợp cùng đơn vị bạn dựng nên những kỳ tích mà dẫu báo chí ngoại quốc (cụ thể báo chí Mỹ) cũng không thể muối mặt xuyên tạc.. Hành quân giải tỏa Pleime, tiếp cứu Trại Lực Lượng Đặc Biệt Đức Cơ (tháng 10, 11/1965) trong khuôn khổ toàn Lữ Đoàn Nhảy Dù do Tham Mưu Trưởng, Trung Tá Ngô Quang Trưởng chỉ huy với Thiếu Tá Norman Schwarzkopf giữ chức cố vấn trưởng, bẻ gảy kế hoạch Đông-Xuân đánh chiếm Tây Nguyên của Tướng Võ Nguyên Giáp.. Mà phải mười năm sau, tháng 3/1975 Hà Nội mới thực hiện lại được với năm sư đoàn nặng có pháo, tăng yểm trợ dưới quyền chỉ huy của Văn Tiến Dũng - Viên tướng mà hai mươi năm trước đã bị anh và các bạn trẻ đuổi ra khỏi miền Nam.

Phải đợi đến Mậu Thân, 1968, khi toàn miền Nam đồng bị dìm trong lửa và bộ đội cộng sản vào đến 28/44 thành phố tỉnh lỵ.. Sức chiến đấu của quân dân VNCH mới hiện thực ở mức độ tưởng chừng như không thực. Từ biên giới cực Bắc của quê hương Miền Nam, nơi tiền đồn Khe Sanh, chốn chờ đợi cuộc thư hùng giữa Sư Đoàn 325, lực lượng tổng trừ bị cộng sản Bắc Việt với Trung Đoàn 26 Thủy Quân Lục Chiến Mỹ. Tiểu Đoàn 3 ND và Tiểu Đoàn 37 BDDQ có mặt từ khi trận đánh mở màn (1/1968) để xác chứng: Đây là cuộc chiến của quân dân Miền Nam chứ không hề là một chiến tranh riêng của quân đội Mỹ. Tiểu Đoàn 3 với Tiểu Đoàn Phó Nguyễn Chí Hiếu là đơn vị người Việt đầu tiên và độc nhất mở đường vào cứ điểm Khe Sanh vốn đã bị Sư Đoàn 325 vây chặt và chờ diệt gọn để biến Khe Sanh nên thành một Điện Biên Phủ thứ hai. Kết quả trận đánh, ba trong số bốn đại đội trưởng tác chiến đồng bị thương trận và ba mươi ba chiến sĩ mũ đỏ bị hy sinh. Tiểu Đoàn 3 trở lại Sàigòn, bảo vệ mặt Bắc thủ đô, hợp cùng các tiểu đoàn Dù, và lực lượng liên quân thủy, bộ bạn mở rộng vòng đai an ninh từ vùng Xóm Mới, Gò Vấp lên tiếp giáp vùng Nhị Bình, Thạnh Lộc qua bên kia sông Sàigòn nối tới Lái Thiêu, Bình Dương - Đường xâm nhập chính của lực lượng cộng sản.

Trận chiến mặt Bắc Sàigòn tạm yên, Tiểu Đoàn 3 và 6 Dù lại trở ra miền Hỏa Tuyến, phối hợp hành quân với lực lượng Đệ Nhất Sư Đoàn Không Kỵ (1st CAV)và TQLC Mỹ trong hai cuộc hành quân có tính chất chiến lược: HQ Pegasus (Lam Sơn 207) và HQ Delaware (Lam Sơn 216) có nhiệm vụ giải toả Khe Sanh, thông Đường số 9 (ngã qua Lào) để sau nầy, 1971 làm đầu cầu cho Hành Quân Lam sơn 719 quyết định chiến tranh Việt Nam về mặt quân sự. Đánh giá Hành Quân Delaware, Tướng Rosson, Tư Lệnh Lực Lượng Tiếp Ứng/Su+ Đoàn 1 Không Kỵ (1st CAV) đã có lời tán dương như sau: .. Một trong những trận đánh khốc liệt, được thực hiện một cách tài tình và thâu đạt thắng lợi lớn của chiến tranh Việt Nam.. Điều ấy có nghĩa là HQ Delaware đã phối hợp được nổ lực của Sư Đoàn 1 Không Kỵ (1st CAV), Trung Đoàn 3 Bộ Binh và Chiến Đoàn 3 Nhảy Dù - Nhắc lại một điều cần thiết: Chiến Đoàn 3 được chỉ huy bởi Đại Tá Nguyễn Khoa Nam và trận đánh đã lấy đi một quân y sĩ của Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù: Bác Sĩ Đỗ Vinh. Trận chiến gây tử thương đến bác sĩ của đơn vị hẳn không phải là một trận chiến bình thường.

1972. Trung Tá Nguyễn Chí Hiếu được chỉ định nhiệm vụ chỉ huy Tiểu Đoàn 5 Nhảy Dù, đơn vị hàng đầu của Binh Chủng, cũng của chung Quân Lực Miền Nam như một sự chọn lựa chính xác của Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù. Chúng tôi không nói quá lời, chỉ nêu lên sức chiến đấu thần kỳ có thật của một đơn vị, và người chỉ huy xứng đáng với đơn vị kiệt liệt ấy. Tiểu Đoàn 5 Nhảy Dù là một trong những đơn vị nhảy dù đầu tiên của Quân Đội Việt Nam - BPVN, Bataillon Parachustistes Vietnamiens, đơn vị đã khai sinh ra những tướng lãnh nhiều hơn bất cứ đơn vị (cấp tiểu đoàn) nào của quân lực thế giới: Phạm Văn Phú, Nguyễn Khoa Nam, Hồ Trung Hậu, Ngô Quang Trưởng, và Lê Quang Lưỡng. Tiểu Đoàn 5 Dù là đơn vị nhận lãnh nhiệm vụ khắc nghiệt nhất của trận chiến Điện Biên Phủ (1953-1954) với hai lần nhảy xuống trận địa mà số tổn thất, thương vong hầu như xóa sạch quân số đơn vị qua các trận đánh trong giai đoạn cuối cùng, tháng 5/1954.

Và chiến trận Mùa Hè 1972, định mệnh khắc nghiệt lại thêm một lần xẩy đến với Tiểu Đoàn 5 Nhảy Dù do Trung Tá Nguyễn Chí Hiếu chỉ huy.

..Tháng 4, 1972, Thị Xã An Lộc bị vây bởi ba Công Trường (sư đoàn) 5, 7, 9 tăng cường thêm công trường địa phương Bình Long, xe tăng đã vào thành phố, và thị xã co lại trong một chu vi có bề ngang, bề dài do đúng một ngàn thước hay một cây số để nhận 8000 quả đạn chỉ trong một đêm 11 tháng 5.. Lữ Đoàn I Nhẩy Dù với ba tiểu đoàn 5, 6, 8 cùng một tiểu đoàn pháo binh có nhiệm vụ mở nút thoát hơi cho An Lộc.. Đoạn đường 60 cây số từ Lai Khê (nơi đặt bộ chỉ huy hành quân) đến An Lộc, ba tiểu đoàn dù đi mất hết một tuần (từ ngày 7 đến ngày 14 tháng 4) cũng chỉ đến phía nam Suối Tàu Ô, cách An Lộc 10 cây số.. Bởi một hàng rào lửa của cối, pháo chận lại.. "55" (Danh hiệu truyền tin của Trung Tá Hiếu) chậm rãi, đỉnh đạc báo cáo cùng Lê Lợi ( Đại Tá Lưỡng, Lữ Đoàn Trưởng): "Trình Lê Lợi, tôi chưa kịp có vị trí, pháo binh theo tôi cũng thế.. Tụi nó pháo quá dữ.. Chúng pháo từ xa, cối gần hơn, và B40, 75Ly Không Giật (những vũ khí bắn thẳng) thì chỉ cách tôi dưới 50 thước!! Cả một lữ đoàn nhảy dù bị kẹt cứng ớ Bắc Chơn Thành, tiểu đoàn pháo binh (Dù) thì bị bắn tan nát không cơ may phản pháo.. Lữ Đoàn trở lại Chơn Thành dùng trực thăng vận theo ngã Đồi Gió tiếp cứu An Lộc bằng cách thế khẩn cấp nhất.. Hai Tiểu Đoàn 5 và 8 Nhẩy Dù (do hai người bạn cùng khóa năm xưa chỉ huy, hai Trung Tá Hiếu và Tuyển) vào được An Lộc theo ngã Đồi Gió, nhưng khi đến ngã ba Xa Cam thì khựng lại - Lính đặc công cộng sản đào hầm sâu cố thủ từ bao ngày...

Ngày 8 tháng 6, tôi theo Tiểu Đoàn 6 tiến vào An Lộc lần thứ hai, đến khu đồn điền Xa Cam, qua khu vục tiểu đoàn 5, tôi đứng trên miệng hầm chỉ huy gọi nhỏ.. Niên trưởng! niên trưởng!! Trung Tá Hiếu từ hầm chui lên.. Moa ở tu dưới đó suốt hơn tháng nay, cả tiểu đoàn từ hôm vào đây chỉ nằm chịu pháo.. Nó pháo 130ly từ xa không cách gì tiêu diệt được, nhưng moa cũng không cho tụi nó trở lại An Lộc bằng đường phía nam nầy. Moa và ông Tuyển (TDD 8) khoá chặt chúng nó lại. Toa xuống dưới nầy, moa cho hộp bia của bà vợ vừa gởi ra.. Khi vào trong hầm, tôi nói giữa bóng tối lờ mờ.. Niên trưởng, anh Bảo chết rồi! Moa biết, Bảo với moa ngày trước cùng đi tập judo, rũ nhau vào trường và đi nhảy dù. Anh nhìn lên cổng hầm không lộ vẻ cảm xúc trong âm nói. Tôi thấy ảnh của niên trưởng với anh Bảo từ ngày mới vào trường. Tôi nói câu thừa thải không thật với lòng đang phiền muộn.

Tiểu Đoàn 5 không phải chỉ giải cứu An Lộc, tháng sau, đơn vị ra vùng Trị-Thiên và ngày 25 tháng 7, 1972 Đại Đội 51, thành phần xung kích của tiểu đoàn đã chiếm được bờ Cổ Thành Quảng Trị. Nhưng như số mệnh khắc nghiệt luôn xẩy đến cho kẻ hào kiệt.. Một trái bom của không quân Mỹ đánh nhầm vào đội hình Đại Đội 51, tiểu đoàn mất đà dội ngược lại.. Toàn bộ Sư Đoàn Dù rút về hướng núi, tây Quốc Lộ I nhường phần trách nhiệm lại cho TQLC. Phải đến 14 tháng 9, lá Cờ Vàng Ba Sọc được dựng lại trên Cổ Thành Đinh Công Tráng.

Riêng Tiểu Đoàn 5 sau tai nạn ngày 25 tháng 7, hợp cùng Tiểu Đoàn 8 thêm một lần dựng kỳ tích, đánh chiếm Đỉnh Động Ông Đô-Đỉnh núi cao nhất vùng Đông/Ta^y Trường Sơn, khống chế cả đồng bằng Trị-Thiên.

Tiểu Đoàn 8 - Tiểu Đoàn 5 Nhẩy Dù, đơn vị đầu đời và cuối đời lính nhẩy dù của Trung Tá Nguyễn Chí Hiếu - Niên Trưởng đã đi từ chức vụ thấp nhất đến cao nhất của một tiểu đoàn tác chiến với hết tuổi trẻ, suốt Miền Nam.

Để nhớ ngày 5/12/07

Mũ Đỏ Niên Trưởng

Nguyễn Chí Hiếu trở lại với trời xanh

Phan Nhật Nam.
PHAN NHẬT NAM
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Vuong Sinh  
#114 Posted : Friday, December 14, 2007 6:55:30 AM(UTC)
Vuong Sinh

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,179

Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
"Phen này không phá được giặc, thề không trở lại khúc sông này nữa. "
Hưng Đạo Vương


- - - o0o - - -

Rồi đến một ngày, người Việt-Nam cũng xuất-ngoại đông-đảo, cũng khảo-cứu như người Trung-Hoa lúc trước đây. Trong các trường đại-học Âu, Mỹ, Á, Úc; khi người Việt cùng nhau đọc những đọan Sử, Địa hay tài-liệu mà chính Trung-Hoa đem ra dẫn-chứng, người ta đã tìm thấy ngay sự thực để phản-công vũ-bão. Những sự thực "chết người" này làm cho Ông Tàu khổng-lồ bị tẩu-hỏa nhập-ma vì trúng ngay đòn Gậy Ông Đập Lưng Ông.

+++++++++
Tài-liệu Pháp-lý về "Chủ-quyền Việt-Nam trên các quần-đảo Hoàng-Sa Trường-Sa" sau năm 1974
Vũ-Hữu-San,

Dù Hoàng-Sa bị chiếm-đóng bằng võ-lực, Chủ-quyền và Pháp-lý vẫn thuộc về ta

Ngày 19 tháng 1 năm 1974, Hải-Quân Việt-Nam Cộng-Hoà đã anh-dũng chiến-đấu bảo-vệ quần-đảo Hoàng-Sa. Với lực-lượng hùng-hậu và quân-số đông-đảo hơn gấp bội quân ta, bọn xâm-lăng Trung-Cộng chiếm-đóng Hoàng-Sa kể từ ngày đó.

Tuy vậy, những hành-động võ-lực tương-tự chưa bao giờ được Công-pháp Quốc-tế cũng như lương-tâm nhân-loại chấp-nhận. Đảo chỉ tạm thời lọt vào tay kẻ xâm-lăng. Trong khi người Việt chúng ta và cả thế-giới luật-gia vẫn quyết-tâm tiếp-tục tranh-đấu cho lẽ phải, chủ-quyền của Việt-Nam trên hai quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa vẫn không thể bị mất!

Trong bài viết ngắn gọn này, chúng tôi xin điểm qua những tài-liệu liên-hệ đến Pháp-lý về "Chủ-quyền Việt-Nam trên các quần-đảo Hoàng-Sa Trường-Sa" sau năm 1974.
Bạch-Thư Việt-Nam Cộng-Hòa, 1975 [/b

]Ngay sau khi các chiến-sĩ Hoàng-Sa của ta lăn mình hy-sinh trong khói lửa để bảo-vệ Hoàng-Sa, nhiều nhà trí-thức Việt-Nam đã hợp-biên một tài-liệu minh-chứng chủ-quyền nước ta. Sau đó cuốn "Bạch-Thư về Hoàng-Sa và Trường-Sa" đã ra đời tại Sài-Gòn. Bộ Ngoại-Giao phổ-biến khắp thế-giới dưới nhan-đề Anh-ngữ là "White Paper on the Hoang Sa (Paracel) and Truong Sa (Spratly) Islands" - cơ-sở xuất-bản: Republic of Vietnam, Ministry of Foreign Affairs, Saigon, 1975). Bạch-thư này tuy chỉ là một tập tài-liệu ngắn gọn 105 trang, nhưng thực-sự là một tài-liệu căn-bản khá đầy-đủ và hơn nữa, trình-bày rất rõ-ràng các yếu-tố pháp-lý, lịch-sử về chủ-quyền Việt-Nam trên hai quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa.
Chúng ta tiếc rằng "Bạch-Thư về Hoàng-Sa và Trường-Sa" đã sinh ra đời dưới một ngôi sao xấu. Ảnh-hưởng cuốn sách không được mạnh mẽ như các Tác-giả của nó từng hy-vọng khi cùng nhau đóng góp phần tim, óc. Cũng không may cho Việt-Nam lúc đó, ảo-giác của màn khói mù tuyên-truyền ngụy-tạo chủ-quyền Trung-Cộng đang lúc phát-triển tối-đa, đủ hiệu-năng che lấp hoàn-toàn sự thật. Dồn dập tiếp theo những hành-động ám muội của kẻ thù, chút ánh-sáng công-lý đang le lói lại gặp phải cơn cuồng-phong dứt điểm: Miền Nam bị Hà-Nội cưỡng-chiếm vào tháng 4 năm 1975. Mất hẳn nội-lực, cuốn sách bị lắng chìm và đi dần vào quên-lãng.
Hiểu được giá-trị của cuốn Bạch-thư Việt-Nam Cộng-Hòa, chúng tôi đang nỗ-lực cho tái-bản để làm sống lại tinh-thần cuốn sách. Người Việt-Nam khắp nơi hãy giúp sức phổ-biến nó như một tài-liệu tra-cứu căn-bản. Tại Hải-Ngoại, bản Anh-ngữ "White Paper on the Hoang Sa (Paracel) and Truong Sa (Spratly) Islands" không những sẽ trợ-giúp phần tài-liệu pháp-lý cho những nhà Nghiên-cứu thông-hiểu Anh-Ngữ, nó cũng cần-thiết để thế-hệ trẻ hiểu-biết chính-nghĩa của Việt-Nam và tiếp nối con đường tranh-đấu dang dở của chúng ta.
Tập san Sử Địa 29: "Đặc Khảo Về Hoàng Sa và Trường Sa"

Cùng một niềm đau trong khi chính-quyền ra mắt cuốn Bạch-Thư, ngoài nhóm của Bộ Ngoại-Giao kể trên, những nhà trí-thức Việt-Nam khác cũng thực-hiện được những công-trình nghiên-cứu nghiêm-túc rất đáng khâm-phục. Tập san Sử Địa 29: "Đặc Khảo Về Hoàng Sa và Trường Sa" của Nhà Xuất-bản Khai-Trí ra đời tại Sài Gòn. Tập san Sử Địa 29 (Số tháng 1 đến tháng 3-1975) bao gồm nhiều bài nghiên-cứu giá-trị của các học-giả trong và ngoài nước. Những chuyên-gia các ngành Văn-học, Sử, Địa, Địa-Chất, Luật-pháp... như Hoàng-Xuân-Hãn, Lãng-Hồ, Thái-Văn-Kiểm, Lam-Giang, Hãn-Nguyên, Võ-Long-Tê, Sơn-Hồng-Đức, Quốc-Tuấn, Trần-Đăng-Đại, Nguyễn-Huy, Trịnh-Tuấn-Anh, Trần-Hữu-Châu, Trần-Thế-Đức... hội-tụ lại để đóng góp cho cuốn đặc-khảo này.

Nội-dung các bài viết rất phong-phú, lý-luận vững chắc. Tùy theo từng chủ-đề, các bài viết giới-thiệu về lịch-sử, địa-lý, địa-chất, sinh-vật trên Hoàng-Sa với đầy đủ các nguồn tài-liệu Đông Tây. Tất cả cuốn sách như đanh thép, minh-chứng chủ-quyền củaViệt Nam và quần-đảo Hoàng Sa và Trường Sa suốt dòng lịch-sử.
Một Học-giả uyên-thâm, Ông Thái Văn Kiểm đã nhận-xét một cách quả-quyết như sau:

"... Như vậy là chúng ta hội đủ những bằng-chứng cụ-thể tỏ rõ rằng các quần-đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của mình (animus) và mình đang khai thác (corpus) các hải-sản, hải-sâm, phân chim, ốc, xà cừ, phốt phát, đồi mồi, cát trắng, cát vàng, v.v... chứ không phải là hoang đảo (res derelicta) mặc cho ai muốn chiếm thì chiếm.

Trải mấy ngàn năm lịch sử, tổ tiên chúng ta tranh giành từng tấc đất ngọn rau trong cuộc bành trướng lãnh thổ khắp ba mặt: Nam tiến, Tây tiến và Đông tiến, lấy Trường Sơn, sông Cửu Long và Nam-Hải làm địa bàn sinh hoạt, như muốn thi gan đấu sức với núi cao bể cả, nói lên chí quật cường của một dân tộc chưa bao giờ chịu lùi bước trước nguy nan. Ngày nay, đương đầu với những thử thách lớn lao, chúng ta chỉ có một con đường là trường kỳ chiến đấu trên mọi mặt: quân sự, chính trị, ngoại-giao, để bảo-vệ chủ-quyền và sự vẹn-toàn lãnh-thổ, lãnh-hải quốc-gia Việt-Nam..." (Trích: Tập san Sử Địa 29: "Đặc- Khảo Về Hoàng Sa và Trường Sa", số tháng 1 đến tháng 3-1975, Sài Gòn).
Gậy Ông khổng-lồ tự đập lưng Ông khổng lồ

Những nhà quan-sát thời-cuộc trong hai, ba thập-niên trước đây đồng-ý một câu trả lời mà họ cho là hiển-nhiên: "tại sao lý-luận của người Trung-Hoa lại ào ạt và mạnh mẽ như vậy?" Đó là vì: "Trung-Hoa không những là một nước lớn, người nhiều mà học-giả của họ ở hải-ngoại lại đông-đảo, số lượng bài khảo-cứu về chủ-quyền nhiều vô-cùng".

Hình-ảnh về chủ-quyền Trung-Hoa đã được người Tàu liên-tục vẽ vời với cùng một kiểu cách mờ ảo như nhau. Những hình ảnh đó vô-cùng to lớn trong không-gian và cũng được những "học-giả" của họ kéo dài một cách nhạt nhòa ra cả thời-gian. Hầu như tại bất cứ quốc-gia nào, với bất cứ ngôn-ngữ nào; người ta cũng thấy bài viết của họ nêu ra bóng dáng những tướng-lãnh, những nhà hải-hành lấp-loáng ngoài Biển-Đông đi xâm-chiếm, đi thám-hiểm ngay từ đời nhà Hán trước cả Công-nguyên.

Tuy vậy, vải thưa làm sao che được mắt thánh, màn tre sơn phết làm sao che được bức trường-thành. Vì nội-dung không có thực, tất cả những nét vẽ mờ ảo ké dài nhạt nhòa đó đã dần dần tan như mây khói.

Rồi đến một ngày, người Việt-Nam cũng xuất-ngoại đông-đảo, cũng khảo-cứu như người Trung-Hoa lúc trước đây. Trong các trường đại-học Âu, Mỹ, Á, Úc; khi người Việt cùng nhau đọc những đọan Sử, Địa hay tài-liệu mà chính Trung-Hoa đem ra dẫn-chứng, người ta đã tìm thấy ngay sự thực để phản-công vũ-bão. Những sự thực "chết người" này làm cho Ông Tàu khổng-lồ bị tẩu-hỏa nhập-ma vì trúng ngay đòn Gậy Ông Đập Lưng Ông.
Chứng-tích Trung-Hoa-Học, một đòn hồi-mã-thương?

Dựa vào môn Trung-Hoa-Học của Âu-Mỹ, nhiều học-giả Trung-Cộng bù-lu bù-loa rằng mấy ngàn năm trước, người Tàu đã hải-hành ra khơi, khám-phá hết các hải-đảo ngoài Biển Đông. Theo kiểu "Binh Bất Yếm Trá", cách tuyên-truyền này là một đòn Hồi Mã Thương hiểm-độc chăng?

Nhìn tổng-quát, Trung-Hoa có một nền văn-hóa cổ, nhiều khám-phá khoa-học và kỹ-thuật đã do người Tàu thực-hiện. Tuy vậy về khả-năng hải-hành, người Trung-Hoa rất lạc-hậu. Học-giả hàng đầu về môn Trung-Hoa-Học và cũng là tác-giả pho sách Trung-Hoa-Học đồ-sộ nhất kim-cổ "Science and Civilisation in China" (xuất-bản tại Cambridge, 1971) xác-nhận rõ~ràng như vậy.

Một cuốn sách khác "Eighth Voyage of the Dragon - History of China's Quest for Sea Power" của Bruce Swanson (Hải-quân Học-hiệu Hoa-Kỳ Annapolis ấn-hành năm 1982) mở đề như sau: "Lịch-sử Trung-Hoa hàng ngàn năm biểu-thị đặc-tính đối-kháng với tính-chất biển cả. Suốt hai ngàn năm sau đó, hai triều-đại nhà Hán (220 TTL.- 221) và nhà Đường (618- 907) đã biến-đổi Trung-Hoa thành một đế-quốc tráng-lệ, có căn-bản văn-hoá lục-địa (landbased cultural empire)".

Người biết tiếng Pháp, Anh, Đức, Tây-Ban-Nha; có thể đọc các cuốn sách hay bài viết của Wang Gungwu, Pelliot, Duyvendak, Grasso... để tìm hiểu về các chuyến viễn-dương của tiền-nhân Việt-tộc không những ra khắp Biển Đông mà còn vượt hai đại-dương là Thái-Bình và „n-Độ.

Có những nhà Trung-Hoa-Học như James Fairgrieve, đã viết trong sách "Geography and World Power" (London, 1921, p.242) rằng "người Tàu là giống dân lục-địa với các thói quen và cách suy-nghĩ của người sống trên đất liền suốt 40 thế-kỷ. " Một học-giả khác, E. B. Elridge viết trong sách "The Background of Eastern Sea Power" (Melbourne, 1948, p.47) rằng "tâm-trí người Trung-Hoa chỉ hướng về nội-địa và kiến-thức của họ về biển cả thật là ít ỏi".

Như vậy chỉ một thời-gian ngắn, ánh-sáng kiến-thức Trung-Hoa-Học có thực-chất đã xóa tan mây mù tuyên-truyền Trung-Hoa-Học giả-tạo. Đòn Hồi Mã Thương, vì không biết sử-dụng, quay lại đả-thương chính chàng kỵ mã !
Cổ-sử Trung-Hoa nói lên sự thực

Người Tàu nói căn-cứ ở Hán-Sử, họ mồm loa mép giải tuyên-bố Lộ-Bác-Đức và Dương-Bộc nhà Tiền-Hán (206 trước Tây-lịch - 8 sau Tây-lịch) khám-phá Hoàng-Sa, rồi Mã-Viện nhà Hậu-Hán (25 - 219) lại đem quân đến kiểm-soát Hoàng-Sa.

Sử-ký là môn học tiến-bộ tại Trung-Hoa. Xứ này có sử rất sớm. Ngay tiền-thời Khổng-Tử (551-479 trước Tây-lịch), người Tàu đã viết sử. Ngày nay vì tranh-chấp hải-đảo Trung-Cộng lại vội vàng, đã dại dột mang các bộ Sử-ký chính-xác đó ra làm chứng.

Đọc các sử-cương Trung-Quốc, người ta biết rằng tướng Lộ-Bác-Đức xâm-lăng Nam-Việt, rồi Mã-Viện tái-chiếm Giao-Chỉ sau khi đánh bại Hai Bà Trưng. Xem kỹ các sách Hán-Sử, ai cũng đọc được thật rõ ràng rằng Lộ-Bác-Đức chưa bao giờ tiến quân ra Biển Đông. Tiền-Hán-Thư còn viết là họ Lộ chưa bao giờ ra khỏi Quảng-Châu. Ngay cả đảo Hải-Nam là chỗ cận kề, tướng này cũng chưa hề đặt chân đến, nói chi là đất Giao-Chỉ. Truy-cứu thêm Hán-thư, người ta cố công tìm-kiếm nhưng không thể thấy chi-tiết nào liên-hệ đến đoàn (Nam-phương) lâu-thuyền của Dương-Bộc vượt qua eo biển nhỏ bé Chu-Nhai. (Shore of Pearls, Edward H. Schafer, University of California Press, Berkeley and London, 1970. Trang 12).

Chuyện Mã-Viện cũng tương-tự. Hậu-Hán-Thư ghi chính-xác đường tiến-quân của đoàn viễn-chinh. Mã-Viện mang chức Phục-ba Tướng-quân như Lộ-Bác-Đức, phụ-tá của Viện mang chức Lâu-thuyền Tướng-quân như Dương-Bộc. Tuy hai vị Đại-Đô-Đốc và Đô-Đốc này có một số lâu-thuyền nhưng quân nhà Đông-Hán gồm hơn mười ngàn lính mộ ở Trường Sa, Quế Dương, Linh Lăng, Thương Ngô; mười hai ngàn người nữa lấy ở các quận thuộc Giao-Chỉ Bộ, cứ phải dùng đường bộ. Đại-quân đi bộ suốt từ Hồ-Nam xuống các tỉnh Quảng-Đông, rồi Quảng-Tây, lại tiếp-tục đi bộ men theo bờ biển, phá rừng để tiến quân sang Quảng-Yên, rồi Lãng-Bạc. Sau đó, Mã-Viện có đuổi theo tướng Đô-Dương của Hai Bà tới vùng Thanh-Hóa Nghệ-An nhưng rồi lại vội vã quay về. Không có bất cứ một chi-tiết nhỏ bé nào liên-hệ tới hải-đảo, dù lớn hay nhỏ, xa hay gần bờ biển Miền Trung Việt-nam đã được Hán-Sử đề-cập cho đến một lần.

Trung-Hoa bắc loa kêu ầm lên rằng Ham-đội nhà Minh chiếm đóng Hoàng-Sa. Chúng ta bình-tĩnh trưng-dẫn Minh-Sử, thách-thức người Tàu chỉ vào chương nào, trang nào, dòng nào ghi sự kiện đó. Không những Minh-Sử không ghi chép mà cả những bản tường-trình chi-tiết hơn về hành-động đi xâm-lược của Trịnh-Hoà cũng kể sơ sài là đoàn tàu đi ngang qua hải-đảo này, hải-đảo nọ. Một vài chuyến hải-hành "thông-quá vô-tư" ngoài biển như vậy không tạo được một điểm pháp-lý nào cho Trung-Cộng. Dựa vào lý lẽ gì họ có quyền chiếm hết các cù-lao hay quần-đảo dọc theo hải-trình qua „n-Độ-Dương cho đến tận Mã-đảo, Phi-châu hay sao ?!
Ngày nay Hải-Quân Hoa-kỳ hải-hành khắp Ngũ Đại-Dương, thăm viếng trăm ngàn hải-đảo. Với những dụng-cụ chính xác, bản-đồ và tài-liệu chi-tiết hơn nhiều, họ cũng không vì vây mà có quyền nhận vơ hải-phận hay đảo-dư của bất cứ quốc-gia nào.
Cổ-sử Trung-Hoa ghi những sinh-hoạt cổ nhất trên Biển Đông.

Người Trung-Hoa rất xứng-đáng hãnh-diện về nền Sử-học tiền-tiến của nước họ. Muốn tìm hiểu quá-khứ xa xưa của vùng đất Đông-Á , người ta phải đọc các pho sử của người Tàu viết ra. Đặc-biệt khi cần biết về những sinh-hoạt của con người trên vùng duyên-hải và ngoài Biển Đông, việc khảo-cứu cũng không ngoại-lệ.

Tuy nhiên, trong khi người Tàu rất muốn kể chuyện biển (sea stories) của họ ngày xưa, nhưng rất ngại ngùng không giám đả động đến những chi-tiết ghi rõ ràng trong các cuốn sử-ký của họ một số sử-liệu như sau:

Trong giai-đoạn đầu mới lập-quốc qua các đời Đường Ngu, Hạ; lãnh-thổ Trung-Hoa nằm sát sông Hoàng-hà, trên cao-nguyên, còn rất nhỏ hẹp. Cho đến đời nhà Thương, nước Tàu đã mở lớn hơn nhưng cũng chỉ vào khoảng tối-đa mỗi chiều 400km x 300km, tức vài ba trăm dặm mỗi-chiều (Chine Esprit et Société, Speiser) và rất xa biển cả. Trong lúc đó, người Bách-Việt tuy chưa tạo được hình-thức quốc-gia chặt chẽ nhưng có lẽ đông đảo hơn người Tàu rất nhiều. Đất đai họ chiếm ngự bọc quanh bờ Biển Đông nhất-định bao la rộng lớn, ít nhất cũng lớn gấp hàng chục lần so với nước Tàu nguyên-thủy nằm sâu trong nội-địa.

Trước thời Xuân-Thu đã có người viết Sử. Sau đó, một nhân-tài lớn ra đời là Khổng-Tử (551-479 trước Tây-lịch). Ông đã san-định các Kinh Thi, Thư, Lễ, Dịch cùng biên-soạn kinh Xuân-Thu. Trong khi không nói gì tới các hoạt-động sông nước của người Tàu thì Khổng-Tử lại đề-cập tới các sắc dân miền Nam sinh-sống ngoài hải-đảo và trên thuyền bè. Sau thời đó, số sách sử còn nhiều hơn. Ngày nay, đọc các cuốn sách Hoài-Nam-Tử của Lưu-An, Sử-ký của Tư-Mã-Thiên, Lâm-„p-Ký... người ta thấy lúc xưa, dân Trung-Hoa rất lạ lùng khi thấy những dân Di, dân Man sinh-tồn với biển cả.

Bản-đồ lấy trong cuốn sách China's March Towards the Tropics, của Harold J. Wiens (Conn, 1954) ghi-chú rằng: Căn-cứ theo sử Trung-Hoa, địa-bàn sinh-hoạt của người Bách-Việt trải dài từ Ngô-Việt (bán-đảo Sơn-Đông) tới Việt-Thường (Huế).

Cuốn sách Science and Civilization in China, Vol. 4, (Cambridge ấn-hành 1971: các trang 656, 665) còn liệt-kê các tài-liệu cổ-thư Trung-Hoa như Lâm-„p-Ký, Thủy-Kinh-Chú, Thái-Bình Hoàn-Vũ-Ký, Phương-Vật-chí... đã đề-cập đến những chi-tiết khá hay như mấy ngàn năm trước tàu thuyền của người cổ Việt đã được đúc bằng đồng, bằng sắt. Lại còn chuyện lý-thú như những đoàn quân viễn-chinh của Trung-hoa đi Nam-xâm đã sử-dụng luôn những phương-tiện địa-phương mà Sử của họ ghi rõ ràng là Nam-phương Lâu-thuyền.

Chúng ta cũng nên biết qua rằng có một nước Việt vùng Chekiang (Triết-Giang ngày nay) thành-lập một trong những đoàn quân thủy đầu tiên ở Á-Đông. Vào năm 472 TTL., Hải-Quân nước này là lực-lượng mạnh nhất thời Chiến-quốc (The Junks & Sampans of the Yangtze, G. R. G. Worcester, Naval Institute Press, Annapolis, 1971: 607.) Quân-đội nước Việt luôn luôn vận-chuyển, chiến-đấu trên thuyền, không bao giờ dùng ngựa hay chiến-xa. Chiến-hạm thời đó có chiếc bọc đồng.
Cattigara, Kẻ-Chợ (Hà-Nội) trên bản đồ Ptolemy

Qua các hải-đồ cổ, người Tây-phương biết đến tên hải-cảng và vùng biển đầu tiên ở Á-Đông. Đó không phải là những địa-danh Trung-Nguyên mà là tên hải-cảng của Giao-Chỉ. Trước công-nguyên, người Âu-Châu cũng đã biết đến Biển Đông của nước ta và Vịnh Bắc-Việt. Họ gọi chung là Cignus Magnus (hay Sinus Magnus). Những tài-liệu sau đây giải-thích sự-kiện đó:

Sau cuộc viễn-chinh của Alexandre Đại-đế (336-323 TTL) sang „An-Độ, nhiều giao-tiếp đã xảy ra giữa Á-Âu, người Hy-Lạp biết thêm nhiều sinh-hoạt của người Á-Châu. Eratosthene (275-195 TTL) viết sách Geographia, Ptolemy (khoảng 100-170) phát-triển môn địa-lý, viết sách và hình-dung ra một bản-đồ thế-giới mà tận-cùng về phía Đông-Đông-Nam là bán-đảo Vàng Chersonese và hải-cảng Kattigara (hay Catigara, kinh-độ 117 độ Đông, vĩ-độ 8 độ Nam - Kinh-tuyến gốc lấy từ đảo Ferro - (Islands of the Blest- quần-đảo Canary.) Bán-đảo Vàng là Đông-Dương và Kattigara (có bản-đồ ghi là Cattigara) chỉ Kẻ Chợ (Kesho), Long-Biên (Lugin) hay Hà-Nội ngày nay.

Tác-giả cuốn sách "Ancient India as Described by Ptolemy" là J. W. McGrindle, cũng đồng-ý với các học-giả khác, nghĩ rằng Kattigara là Hà-nội. Nơi trang 9, lời tác-giả ghi-chú : "Trung-Hoa trong gần 1,000 năm đã được biết như là quốc-gia nằm trong nội-địa Á-Châu (inner Asia)". Tại trang 26, ông viết: "... với lý-thuyết rằng Kattigara, điểm xa nhất về phía Đông tới được bằng đường biển, phải nằm gần hay trên cùng kinh-tuyến với với nước Tàu, điểm xa nhất đi đến được qua đất liền".
Chứng-cớ của đống bản-đồ hỗn-loạn

Tương-tự việc khoe hão những chứng-cớ lịch-sử, người Trung-Hoa thường lòe bịp thiên-hạ bằng các chứng-cớ bản-đồ. Chuyện họ bịa-đặt đại-khái như thời nhà Nguyên, nhà Minh, nhà Thanh; họ đã vẽ bản-đồ Hoàng-Sa Trường-Sa. Dù nói một cách lớn lối như vậy, nhưng người Tàu chưa bao giờ đưa ra được lấy một tấm làm chứng-cớ cho thiên-hạ coi.

Tuy người Trung-Hoa không có chứng-cớ bản-đồ, nhưng người Việt-Nam tôn-trọng sự thực lại thích lục lọi đống bản-đồ cổ xưa đó của họ. Kết-quả công-bố (báo Tuổi Trẻ Chủ-Nhật, Việt-Nam; 26-5-1996; & News In Review, Hoa-Kỳ; 6-6-1996) rất chính-xác và hiển-nhiên quá đến độ người Tàu hết đường chối cãi. Đó là sự kiện bản-đồ Trung-Hoa có xuất-hiện quần-đảo Tây-Sa và Nam-Sa ra đời sớm nhất cũng không trước năm 1909. Niên-đại này quá mới, không chứng-minh được điều gì, và... rất yếu nếu so-sánh với tài-liệu chính-xác của Việt-Nam.

Tai-hại hơn, vì lập-trường chính-phủ Trung-Hoa không vững-vàng và sự thông-tin ngay trong giới chức-quyền cũng yếu, nên một số bản-đồ chính-thức ra đời cùng năm đó (1909) lại không kịp tu-chỉnh. Nguy-khốn nhất cho Trung-Cộng là loạt Bản-Đồ Đại-Thanh Đế-Quốc Vị-Trí Khu-Hoạch Quảng-Đông tỉnh và Quỳnh-Châu phủ Nhai-Châu hội-đồ (tập Trung-Quốc Cận-Thế Địa-Dư-Đồ) được vẽ rõ ràng là biên-giới Trung-Hoa tới đảo Hải-Nam (tức Quỳnh-Châu) mà thôi!

Đầu thế-kỷ 20, căn-bản hiểu-biết của họ về các hải-đảo ngoài Biển Đông còn sơ-sài. Rồi gần 20 năm sau, tài-liệu của Trung-Quốc về Tây-Sa (Hoàng-Sa của ta) vẫn không có gì tiến-bộ hơn. Khi cố-gắng thiết-lập tờ báo-cáo-thư Điều-Tra Tây-Sa, viên chức trách-nhiệm tỉnh Quảng-Đông đã gặp phải nhiều khó-khăn khi văn-khố lưu-trữ Trung-hoa trống trơn, không cỏ một tài-liệu xa gần nào liên-hệ đến quần-đảo này.

Cùng thời đó, Tác-giả Lục-Đông-Á trong bài Nhận-định Về Quần-đảo Tây-Sa, ngay câu mở đầu đã viết: "Quần-đảo Tây-Sa được phát-hiện từ thời nào, không cỏ sách Sử-ký, Địa-lý và Bản-đồ nào có ghi; thật không thể khảo-cứu được". Bài này trích-đăng lại bởi cuốn Tuần-Hải-Ký, xuất-bản tại Đài-Loan năm 1974, trang 175 và năm 1937, trang 186.

Trung-Hoa nhập-nhằng vụ Tây-Sa như vậy cho đến năm 1934 lại thèm-muốn quơ-quào thêm Đoàn-Sa và Nam-Sa (chính là Trường-Sa của Việt-Nam). Trong giai-đoạn máu tham-lam xâm-lược nổi lên này, Trung-Hoa đã lúng-túng, gây ra những chuyện Tiền-Hậu Bất-Nhất lố-bịch như sau:

Năm 1928, chính-phủ Trung-Hoa Dân-Quốc tuyên-bố Tây-Sa là biên-giới phía Nam của quốc-gia. Lee G. Cordner thuộc Hải-Quân Hoàng-Gia Úc-Đại-Lợi cho rằng "sự kiện không liệt-kê Nam-Sa vào lãnh-thổ làm suy-sụp lý-lẽ chủ-quyền của Trung-Hoa". (The Spratly Islands Disputes And The Law Of The Sea. Trong "Ocean Development and International Law", Vol 25, 1994, print in the UK, các trang 61-74).
Những chuyện Tiền-Hậu Bất-Nhất lố-bịch khác nữa

Tiến-sĩ Nguyễn-Quang-Ngọc trong khi du-khảo tại Úc-Đại-Lợi, ngoài việc phát-hiện những bản-đồ Trung-Hoa ra đời quá trễ như kể trên, còn ghi-chú thêm một số chuyện Tiền-Hậu Bất-Nhất lố-bịch khác nữa của người Tàu. Chúng tôi xin tóm gọn những sự phát-kiến của Ông như sau:

- Theo Quảng-đông Nghiên-cứu tham-khảo, nguyên-văn câu báo-cáo vào năm 1928 như sau: Tra Tây-Sa quần-đảo dĩ vô chí thư, hựu vô chuyên-thư tường tái. Cho dù không thể tra-cứu về Tây-Sa, và cho dù không hề có sách Đị.a-chí hay sách Chuyên-khảo nào ghi chép về Biển Đông, người Tàu vì mang dã-tâm, tiếp-tục bất cần sự thật, vẫn đòi hỏi việc chiếm đoạt hầu hết vùng biển Đông-Nam-Á.

- Những ai theo dõi âm-mưu lấn-chiếm của người Tàu đều nhận ra những điểm khôi-hài vì "Bất-Thông Thời-Vụ". Ngay tên quần-đảo, người Trung-Hoa cũng gọi một cách bất-nhất. Năm nay ghi là Cửu Châu, năm tới kêu Thất-Đảo, lại có khi lỡ-bộ viết là Hoàng-Sa Chử (bãi Hoàng-Sa), nằm trong khu-vực Giao-Chỉ như cuốn Lịch Đại Dư-Địa-Đồ Mục-Lục (1906). Danh-từ Bãi Hoàng-Sa, hay Bãi Cát Vàng là những tên người Việt thường gọi quần-đảo của mình.

- Lạ lùng hơn nữa, sự bất-nhất xảy ra ngay trong cùng một cuốn sách căn-bản và hệ-trọng như "Dương-Phòng Tập-Yếu". Trong pho Huấn-Thị Tuần-tiễu gồm tới 24 quyển này (in năm 1938) người ta thấy ngay sự khác-biệt nhau: (1) Bản-đồ "Trực Tỉnh Hải-Dương Tổng-đồ" vẽ một quần-đảo ngoài khơi, ghi là Vạn-Lý Trường-Sa (2) Một Bản-đồ khác là "Quảng-Đông Dương-đồ" lại đánh dấu ngay đúng vị-trí đó với một cái tên khác hẳn, đó là Cửu-Nhũ Loan-Châu.

- Bản-đồ vẽ và ghi đã hỗn-loạn như vậy, mà cả những tập sách có nhiều lời chú-giải cũng lung-tung hết sức. Lấy thí-dụ về bộ "Quỳnh-Châu Phủ Chí". Bộ sách này tuy có tới 14 Bản-đồ hầu hết nằm trong nội-địa, không hề đánh dấu các địa-danh nào như Cửu-Nhũ Loa-Châu, Thiên-lý Thạch-Đường, Vạn-Lý Thạch-Đường, Vạn-Lý Trường-Sa. Tuy vậy khi nhắc đến các quần-đảo trong bài viết, tác-giả lại ghi tên của chúng lẫn-lộn với nhau: lúc thì gọi là Thiên-Lý Trường-Sa, Vạn-Lý Thạch-Đường (trang 55) đến trang 417, lại gọi là Vạn-Lý Trường-Sa, Thiên-lý Thạch-Đường.

Trong dòng hải-sử Biển Đông nhiều ngàn năm dư, danh-từ Tây-Sa (Hsisha) là một thứ hậu-sinh, chỉ mới xuất-hiện gần đây. Đó là khi Đề-Đốc Lý-Chuẩn đưa tàu thám-sát Hoàng-Sa vào năm 1909.

Lại có một truyện tức cười nữa ở đây. Lần này, Hạm-trưởng Chauvaire thuộc Hải-Quân Pháp kể lại bằng một bài viết đăng trong báo La Nature số 2916, xuất-bản tại Paris ngày 01-1-1933, trang 385-387. Chúng tôi xin ghi lại một đoạn đại-ý như sau:

"Nhắc lại chuyện hai chiếc pháo-đĩnh nhỏ bé của tỉnh Quảng-Đông mang hiệu-kỳ Đề-Đốc Lý-Chuẩn đến Hoàng-Sa trong năm 1909, ghé lại quần-đảo một khoảng thời-gian không quá 24 giờ. Vậy mà đến ngày 20-6-1909, đại-nhật-báo Quảng-Đông, tờ Kouo Che Pao cho đăng tin lớn...

Tôi nghĩ (lời Hạm-trưởng Chauvaire) thật là khôi-hài. Ông "Đề-Đốc nhà ta" và đám thủ-hạ ít oi của ông không những đã khảo-sát kỹ-lưỡng hết thảy các hòn đảo, đụn, cồn, bờ cạn bãi chìm của vùng biển Hoàng-Sa mà còn trong giây lát vẽ ra được một bản-đồ tổng-quát toàn-thể quần-đảo cùng 15 chiếc bản-đồ đầy đủ chi-tiết chuyên-môn nữa... Trong vài giờ thôi nhé! Sau hết, Đề-đốc đã gom đủ yếu-tố để xem xét sâu xa và kết-luận là Trung-Hoa có thể xây-dựng được đến hai hải-cảng trong vùng!"
Hoả Mù trên Đấu-trường Tuyên-truyền

26 năm trôi qua, vấn đề chủ-quyền của "Hoàng-Sa và Trường-Sa thuộc về ai" vẫn tiếp-tục được tranh cãi. Các cơ-quan tuyên-truyền Trung-Cộng hoạt-động rất mạnh mẽ. Tài-liệu Trung-Cộng thật nhiều, được viết dưới mọi hình-thức như thơ, văn, hoạ, kịch... Tác giả là những người Trung-Hoa lục-địa, có cả một số nhỏ người Đài-Loan, gồm người trong quốc-nội lẫn người ở ngoại-quốc. Họ xuất-bản sách lớn, sách nhỏ viết bằng nhiều ngoại-ngữ.

Ảnh-hưởng những tác-phẩm này rất lớn, không những nhờ ở số lượng lớn lao mà lại còn được viết bởi những cây viết tài-ba và nhiều tay khoa-bảng. Đặc-biệt những bài viết đăng trên báo các trường luật danh-tiếng như Harvard, Yale, Princeton, Stanford... đã có tác hại kinh-khủng. Đằng sau những giáo-sư luật-khoa gốc Trung-Hoa, nhiều thế-hệ luật-gia học-trò của họ có nhiều người Tàu và cả một số người "bản-xứ" Mỹ, Anh, Pháp... cũng đua nhau theo đường "sư-phụ" tiếp-tục tung ra thêm các bài viết và sách vở làm bức màn hoả-mù che lấp hoàn-toàn sự thật.
Trong hai thập-niên 70, 80; Trung-Cộng luôn luôn nắm được thế áp-đảo trong các cuộc tranh cãi. Là đàn em, Việt-Cộng giỏi nghề bắt chước, học hỏi được chiến-thuật "biển người" của đàn anh Trung-Cộng. Nhờ đó, chúng lần lượt đoạt xong Miền Bắc Việt-Nam năm 1954, rồi đổ người vào cưỡng chiếm Miền Nam năm 1975. Tuy vậy, Việt-Cộng xem ra kém cỏi, không đủ khả-năng bắt chước Trung-Cộng trong chiến-thuật tuyên-truyền "biển sách" nơi hải-ngoại. Tiếng nói của Chính-quyền Hà-Nội về chủ-quyền Việt-Nam trên hai quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa khi đó rất yếu kém, không có chút tiếng vang nào trên trường quốc-tế. Khi nói đến Hoàng-Sa Trường-Sa, một người Âu Mỹ bình-thường nghĩ rằng chính Trung-Cộng, chứ không phải Việt-Nam, có chủ-quyền trên toàn-thể "Biển Hoa-Nam"
Hỏa-mù Quân-Sự gây rối loạn, bất ổn

Trung-Cộng đã áp-dụng nhiều hình-thức và chiến-thuật hỏa-mù khác nhau. Theo Luật-sư Nguyễn-Hữu-Thống, người Tàu đã gây rối loạn, bất ổn, tranh chấp lung tung khắp vùng. Quân-đội Trung-Cộng, tuần-tiễu, phóng hỏa-tiễn, thao-dượt quân-sự, lấn chiếm bừa bãi các nơi, càng gần bờ biển các nước Đông-Nam-Á càng có tiếng vang. Mục đích của họ là làm cản trở giao thông trên mặt biển, gây áp lực quốc tế buộc các quốc-gia liên-hệ hãy tạm gác vấn đề chủ-quyền lại để cùng khai thác thềm lục- địa theo kiểu Đại Hàn, Nhật Bản.

Trên mặt trận tuyên-truyền, thanh-thế người Tàu có mãnh-lực như đã nói ở trên. Còn ngoài chiến-trường, sau khi xâm-lược Hoàng-Sa, Trung-Cộng đã chiếm thêm hàng chục hải-đảo thuộc Trường-Sa vào năm 1989. Hải-Quân của họ cũng đánh chìm 3 chiến-hạm Việt-Cộng, 75 thủy-thủ bị chết và mất tích. Đứng đằng sau vùng hoả mù tuyên-truyền, Trung-Cộng có nhiều lợi-thế, càng thêm lấn lướt, cố thực-hiện mộng xâm-lăng toàn cõi Biển Đông.

Coi thường dư-luận quốc-tế, người Tàu khai-thác dầu khí tại khu-vực Hoàng-Sa ngay từ thập-niên 1970. Bất-chấp lẽ phải, mấy năm vừa qua, họ mang dàn khoan dầu vào thám-sát cả trong hải-phận Việt-Nam, chỉ cách Thái-Bình có 38 hải-lý (hl). Trong các hãng ngoại-quốc làm ăn với họ, một số công-ty dầu khí Hoa-Kỳ đã ký kết hợp-đồng và mang dụng-cụ nhân-viên đến Biển Đông. Dưới sự bảo-vệ của Hải-quân Trung-Cộng, các tàu ngoại-quốc đến thăm dò hay khai-thác dầu khí trong hải-phận Việt-Nam.
[b]Tinh-thần người Việt Quốc-gia


Đang khi Việt-Cộng thất-bại trong việc tuyên-truyền, người Việt-Nam quốc-gia vẫn không nản lòng, cương-quyết tranh đấu, tin-tưởng rồi ra tiếng nói của chính-nghiã sẽ thắng cường-quyền. Bạch-thư của Việt-Nam Cộng-Hoà công bố năm 1974 đã nêu ra đầy đủ những lý-lẽ về chủ-quyền dân ta trên hai quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa. Những lý lẽ này được người hải-ngoại chúng ta làm sáng tỏ hơn nữa trong các tài-liệu pháp-lý đã nhiều lần công-bố mà chúng tôi chỉ xin lược-kê một số tiêu-biểu sau đây:

(1) Thạc-sĩ Trần-Minh-Tiết phát-hành sách "L'agression Sino-Communiste des iles Paracel Viêtnamiennes (La Guerre pour la Paix)," in tại Paris, tháng 5/ 1975. Tác-phẩm này luận-bàn về công-pháp quốc-tế, trình-bày nhiều lý-lẽ vững-chắc xác-định chủ-quyền Việt-Nam trên Hoàng-Sa và Trường-Sa.
Vị luật-gia tăm tiếng này lên án gắt gao Trung-Hoa Cộng-Sản đã bất-chấp luật lệ, xâm-lăng Hoàng-Sa của Việt-Nam năm 1974.

(2) œy-Ban Bảo-Vệ sự Vẹn-toàn Lãnh-thổ Việt-Nam do Tiến-sĩ Nguyễn Văn Canh đại-diện phổ-biến "Tuyên-cáo của Trí-thức Việt-Nam tại Hoa-Kỳ về chủ-quyền Việt-Nam trên các vùng quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa" ngày 22 tháng 7 năm 1994. Dưới sự bảo-trợ của œy-Ban này, sách "Địa-lý Biển Đông với Hoàng-Sa và Trường-Sa" của một cựu quân-nhân HQVNCH, ông Vũ-Hữu-San đã được ấn-hành. Có 2,500 cuốn sách, in thành hai ấn-bản năm 1995 và 1996, do œy-Ban mang đi phổ-biến rộng rãi cả Mỹ-Châu, Âu-Châu lẫn Úc-Châu. Ngoài những lý-lẽ căn-bản về pháp-lý, các bản tuyên-cáo, tài-liệu và sách vở của tổ-chức này cũng nối-kết các dữ-kiện địa-lý, lịch-sử, hải-dương, địa-chất, sinh-vật, thảo-mộc, văn-minh... giữa các Hải-đảo với đất liền của Việt-Nam để chứng-minh Hoàng-Sa và Trường-Sa là phần lãnh-thổ của Việt-Nam.

(3) Các giáo-sư Nguyễn Dư-Phủ và Hà Mai-Phương phổ-biến bài khảo-cứu "Biển Đông hay Nam-Hải có phải là của riêng Trung-Hoa như họ thường nhận ?" năm 1995. Đây là phần "Lời Bạt" trong sách "Địa-lý Biển Đông với Hoàng-Sa và Trường-Sa" của Vũ-Hữu-San, sau đó toàn bài được đăng lại trên một số tạp-chí như báo Ngày Nay, Houston, Texas ngày 1/5/1995.
Như tên gọi cho thấy sách "Địa-lý Biển Đông ..." chủ ý bàn về các yếu-tố địa-lý, thế nên Lời Bạt đã mang ý-nghiã sâu xa hơn nội-dung cuốn sách, ít nhất là trong việc trình-bày các lý-lẽ về chủ-quyền lãnh-thổ. Hai giáo-sư họ Nguyễn và họ Hà dùng ngay các tài-liệu căn-bản nhất của từ-điển Trung-Hoa như Từ-Hải, Từ-Nguyên, Từ-Nguyên cải biên, Tối-tân thực-dụng Hán-Anh Từ-điển ... để tìm ra một trả lời dứt khoát cho câu hỏi mà nhan-đề nêu ra. Đó là Biển Đông hay Nam-Hải không phải là của riêng Trung-Hoa. Rõ ràng hơn, bài khảo-cứu xác-quyết rằng: giới-hạn Nam-Hải của Trung-Quốc xưa chỉ đến ngang đảo Hải-Nam là cùng.

(4) Luật-Sư Nguyễn-Hữu-Thống, căn-cứ trên Luật Biển Liên-Hiệp-Quốc (LB/LHQ), đã khuyến-cáo khối ASEAN vào năm 1995 nên đưa vụ Hoàng-Sa Trường-Sa ra Toà-Án Quốc-tế. Nhân-danh chủ-tịch Hội "Luật-gia Việt-Nam tại California" Luật-sư Thống cũng chính-thức gửi thư cho các vị Nguyên-thủ Quốc-gia vùng Đông-Nam-Á đề-nghị đổi tên biển Nam-Hoa thành biển Đông-Nam-Á.
Trong hồ-sơ pháp-lý Hoàng-Sa Trường-Sa lưu-trữ ở Hội Luật-gia, chúng tôi được biết các Luật-sư Việt-Nam đã ghi chép rằng: Cho đến nay, các bản tường-trình về Hoàng-Sa Trường-Sa đều không tham-chiếu vào Công-Ước LB/LHQ (LOS Convention). Các học-giả Trung-Hoa và Đài-Loan nêu ra thuyết "biển Nam-Hải là biển lịch-sử của Trung-Hoa" vì họ không am-tường pháp-luật.
Luật-Sư Nguyễn-Hữu-Thống tuyên-bố tại California năm 1997 rằng theo đúng LOS Convention của LHQ, các đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa thuộc chủ-quyền Việt-Nam vì 4 lý-do chính-yếu sau đây:
- Các đảo này toạ-lạc trên thềm lục-địa Việt-Nam (rộng 200 hải-lý, tiếp nối đường lãnh-hải 12 hải-lý, chạy ra biển).
- Chủ-quyền tuyệt-đối của quốc-gia duyên-hải đối với thềm lục-địa, mặc dù có sự chiếm đóng của quân-lực ngoại-bang (như việc Trung-Hoa chiếm đóng Hoàng-Sa, Trường-Sa).
- Các khu dầu khí tại đáy biển Việt-Nam là do các thủy-tra- thạch tích-luỹ từ cả triệu năm nay do sông Hồng-Hà và sông Cửu-Long đổ ra biển.
- Địa-hình đáy biển Việt-Nam tại vùng Hoàng-Sa Trường-Sa là sự tiếp nối tự-nhiên của thềm lục-địa từ đất liền chạy xa ra ngoài biển. Có thể nói các đảo Hoàng-Sa Trường-Sa là những cao-nguyên của thềm lục-địa Việt-Nam trên mặt biển.



bichhuyen  
#115 Posted : Friday, December 14, 2007 2:10:58 PM(UTC)
bichhuyen

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 2,578
Location: Irvine

Was thanked: 9 time(s) in 9 post(s)
Nói với con về Tổ Quốc

Từ blog của nhà báo tự do Xuân Bình



Bé Phim có lẽ là người nhỏ tuổi nhất tham gia biểu tình
Hôm nay con là người trẻ tuổi nhất trong đoàn biểu tình phản đối TQ xâm lược Việt Nam. Lần đầu tiên con đi biểu tình. Lần đầu tiên bố muốn dạy con bài học về tình yêu Tổ Quốc.

Bố định sẽ viết “ Tổ Quốc” sau khi xem xong chương trình thời sự của VTV để nghe ngóng động thái chính thức từ phía chính phủ sau sự kiện này.

Vẫn biết là là vô vọng và đến cuối chương trình không hiểu sao bố đã thiếp đi (Con vẫn biết là bố chưa bao giờ đi ngủ sớm)... Hình như bên tai bố còn vẳng tiếng ông phó thủ tướng kêu gào đội mũ bảo hiểm để…bảo trọng?!

Thật hãi hùng trong giấc mơ bố nhìn thấy có hai Tổ Quốc. Một Tổ Quốc của bố con mình. Nơi có đảo Ngọc Vừng với lũ chim ruồi có mỏ nhọn và rất dài. Nơi có bầy cá nhiều màu bơi tung tăng dưới biển Ninh Vân.

Nơi chúng mình có những lần trượt cát vô cùng lý thú ở mũi Né. Nơi có Đà Lạt mây bay lẫn trong bờm ngựa…

Còn một Tổ Quốc khác của các chú công an, những người lạnh lùng nhìn những người đi biểu tình như tội phạm. Những người xua đẩy bố con mình ra khỏi vỉa hè 46 Hoàng Diệu, một con đường mang danh một người dân Việt đã tuẫn tiết khi đất nước bị nạn ngoại xâm.

Chúng ta đã bị đẩy khỏi đường biên của tình yêu nước bằng những lời quát tháo, hích đẩy và cả những lời nói ngớ ngẩn. Một chú mắt trợn ngược nói như quát: Chỉ có các ông các bà biết yêu nước? Yêu nước phải đúng pháp luật chứ!?

Bố tiếc cho thái độ ứng xử của những người ra lệnh và những người chỉ biết thừa lệnh. Để có uy quyền như cảnh sát Anh ( một nước dân chủ và giàu có) hay đàng hoàng như quân cảnh Nepal (một quốc gia đói nghèo, độc tài) cũng cần phải mất nhiều thời gian.

Nhưng mà thôi Phim ạ, chuyện đó nhỏ, chúng ta bỏ qua. Hôm nay bố muốn trao đổi với con về Tổ Quốc- Chiến Tranh và Thái độ của chúng ta.

Dân tộc Việt Nam

Bố không nhớ rõ ai đó đã từng ví dân tộc ta như nàng Kiều. Nay ngã vào tay Sở Khanh, mai không thoát Tú Bà, mốt thoảng qua chút danh giá Từ Hải… Một số kiếp trầm luân đầy ô nhục.

Chúng ta từng chịu 1000 năm Bắc thuộc, hơn một trăm năm Pháp thuộc và hơn nửa thế kỷ bị Trung cộng, Nga Xô, Mỹ xâu xé.

Thế hệ ông bà con từng cay đắng vì câu thơ: "Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa". Ôi sao có một thời người ta ngây thơ, hồn nhiên đến vậy.


Ít nhất thì cũng phải để cho những kẻ xâm lược hiểu rằng đi cướp đất không phải là việc thò tay vào túi quần đùi.


Thực lòng bố nhìn đất nước ta mấy chục năm qua thật giống như những quân cờ trong cuộc chơi của những đại bá mà thôi. Những quân cờ trong bàn cờ bố con mình vẫn chơi sau mỗi bữa ăn. Những quân cờ chẳng thể tự nó làm nên chiến thắng.

Chúng ta có Tổ Quốc. Chúng ta phải gìn giữ nó. Nhưng chúng ta đừng điên khùng hoằng dương thần chiến tranh. Nói như nhà thơ Nguyễn Duy, người thua trận đầu tiên luôn là người dân chúng ta. Huân chương ái quốc thì đỏ rực trên ngực những người… xa trận mạc, không bao giờ gần mũi tên hòn đạn. Máu ở đây còn hoa ở đâu?

Trên blog của mình chú Huy Đức có đưa ra bài học Thái Lan một dân tộc tự hào là không phải đương đầu những đế quốc to.

Bố đã từng mua cho con những robot rất đẹp trên đường Rama 2, con đường mang tên ông vua mở đầu cho lịch sử của dân tộc Thái với những hòa ước Bồ, Hà, Anh. Lịch sử dân tộc Thái hôm nay được viết lên từ hòa bình.

Vậy bố viết những dòng chữ này có gì mâu thuẫn với việc đưa con đi biểu tình không? Câu trả lời là : Không!

Lúc này đây, dù ông Lê Dũng có nói chúng ta tụ tập, hoạt động chưa có phép thì chúng ta phải có tiếng nói, hành động của mình để có áp lực cho bản thân và cả cộng đồng cùng tìm kiếm những giải pháp tốt nhất trong việc bảo vệ chủ quyền đất nước.

Ít nhất thì cũng phải để cho những kẻ xâm lược hiểu rằng đi cướp đất không phải là việc thò tay vào túi quần đùi.

Biểu tình để làm gì?

Cuộc chiến bảo vệ chủ quyền chắc sẽ cam go lâu dài và chẳng dễ dàng chút nào. Chúng ta đi biểu tình để ít nhất cũng “hiểu” và… “cảm thông” với những “khó khăn” trong nội bộ những người cầm quyền.

Có nhóm thân Mỹ. Có người thân Trung cộng. Có những người trong số họ đang được chính Trung cộng bảo hiểm cho chiếc ghế quyền lực. Ở Bắc Hàn có người trong số họ còn cầm văn bản và đọc ê a câu: “Nhân dịp này tôi đề nghị chúng ta nâng cốc”.


Cảnh biểu tình hôm 9/12/2007
Hàng trăm người đã tới tham gia biểu tình

Có những người thật tươi tắn ở xứ Phù Tang khi khói hương chưa tan lạnh trên nấm mồ bao người xấu số ở cầu Cần Thơ. Có người còn lên truyền hình đổ vấy cho phương pháp tính toán sai về mức độ của tình trạng lạm phát …Những người này hạnh phúc thật. Chắc vợ con họ chẳng bao giờ phải đi chợ với cái đầu đầy toan tính, với cái miệng leo lẻo mặc cả như mẹ của con.

Chúng ta đi biểu tình cũng là để có cơ hội bộc lộ rõ mình hơn.

Bố dốt tiếng Anh. Trước khi viết khẩu hiệu bố đã cẩn thận gọi điện cho một chú giỏi tiếng Anh để biên tập lại. Vậy mà chúng ta đã viết gì? "Truong Sa- Hoang Sa of Viet Nam".

Khi hình ảnh của chúng ta được pốt lên không biết bao tờ báo và blog thì cũng là lúc bố cay đắng, nhục nhã khi đọc được một comment: đại diện cho trí thức VN là thế này sao? Chúng ta kém cỏi từ câu nói, từ chữ viết. Chúng ta thua ngay từ những phút khát khao chiến thắng nhất.

Vậy là bài học đầu tiên bố con mình phải học là tự nhìn nhận lại bản thân, nhìn nhận lại Tổ Quốc, nhìn nhận lại phép hành xử của kẻ yếu trong thời loạn lạc. Khi thiếu tri thức, nghèo tiền bạc chúng ta phải nhẫn nhục nhiều, nhiều năm để học cách chiến thắng thôi con ơi!

Khi viết đến đây bố đọc được lời một số người kêu gọi chiến đấu hay loan tin họ đã đánh sập một vài trang web của Trung cộng. Con có đồng tình không? Riêng bố thì không!

Đau thương và mất mát

Bố nhớ lại những ngày đau thương năm 1979. Bao người dân đã gục ngã trước mũi súng kẻ thù. Ở hậu phương bọn học sinh như bố và tất cả mọi người cứ hát váng bài ca "Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới..." Đài tiếng nói VN phát đi phát lại "Sức mạnh của người VN chúng ta" - bài xã luận đăng trên báo Nhân Dân của ông Hoàng Tùng.


Cần phải học cách để trở thành một dân tộc lớn. Lúc đó chúng ta sẽ tính sổ Tam Sa mà không phải đổ máu dân đen.


Bố không kìm được nước mắt khi nhớ lại bác Minh con đã khóc khi kể về những người đồng đội trong hải đoàn của bác đã chết thảm trước đại pháo của hải quân Trung cộng ở Trường Sa năm 1988. Kể từ đó đến nay, hải quân ta vẫn không đủ sức vượt qua hình ảnh của những tấm bia tập trận của hải quân Trung cộng.

Làm sao để họ không bắt nạt khi mình thua kém về mọi điều? Đã đánh phải thắng. Đánh để thua thì chỉ nướng dân chứ không phải là yêu nước. Con hãy tự nghĩ về việc cần làm của mình.

Bản thân bố sẽ tiếp tục đi Trung Quốc nhiều hơn để hiểu vì sao Trương Khiên mở đường sang Tây vực? Vì sao Trịnh Hòa vượt Ấn Độ Dương? Vì sao Lý Bạch viết thơ... say?

Sáu năm qua bố đã đi từ Thượng Hải qua Cam Túc Đôn Hoàng, từ đáy bể tắm của hoàng hậu Trung Hoa tới đỉnh Everest, từ hạ nguồn tới thượng nguồn Hoàng Hà hay nhiều điểm quan trọng của Vạn Lý Trường Thành...

Bố luôn tự hào là một trong những nhà báo có nhiều bài viết nhất về văn hóa Trung Quốc. Cần phải học cách để trở thành một dân tộc lớn.

Lúc đó chúng ta sẽ tính sổ Tam Sa mà không phải đổ máu dân đen. Phải tìm mọi cách để dụ người Tàu vào một thế trận nào mà ở đó sức mạnh của người VN chúng ta là vượt trội!

Bài học ấy ông Lý Thường Kiệt vẫn để lại ở gần đền bà chúa Kho nơi gia đình mình hay đi lễ. Bài học ấy ông Trần Hưng Đạo còn cất dưới đám cỏ bên bờ sông Lục Đầu Giang nơi con vẫn hay vầy bùn mỗi lần bố con mình đi Kiếp Bạc. Bài học ấy ông Trần Khánh Dư vẫn để lộ trong những con sóng vỗ mạn tàu những lần bố con mình lang thang Vân Đồn...

À tí nữa thì quên, thứ bảy tuần trước chúng mình đạp xe một vòng quanh hồ Tây. Chúng mình đọc lại rất nhiều tư liệu lịch sử. Con có kế nào như Khổng Minh Không lấy hết đồng đen của Tàu đúc một cái chuông xong rồi lùa con trâu đại bá xuống đáy hồ Tây chơi một lần cho đã. Học xong bài đi rồi nghĩ kế nhá! Bố đợi!
hongvulannhi  
#116 Posted : Saturday, December 15, 2007 2:23:24 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
Cuộc Chiến Toàn Diện
BS THÚ Y NGUYỄN THƯỢNG CHÁNH
. Việt Báo

Béo thì ngon, nhưng ăn nhiều và ăn quá thường xuyên thì cũng không tốt cho sức khỏe. Còn nhớ ngày xưa ở quê nhà, hễ mỗi lần đi ăn phở thì mình thường có thói quen xin thêm một tí nước béo cho nó ngon.

Ngày nay cũng vậy, ba ngày Tết, khi kho thịt thì phải kho với thịt đùi nửa nạc nửa mỡ và kho cho rục với nước dừa mới ngon mới đúng điệu chớ nếu chỉ dùng toàn thịt nạc bỏ da bỏ mỡ thì ăn xãm xì xãm xịn không ra cái gì hết.

Trời ơi! Đâu đâu cũng thấy toàn là dầu là mỡ không hà. Những món như chả giò, chuối chiên, bột chiên, cari, kiễm, bún riêu, bún bò Huế, mì vịt tiềm, lẩu mắm, chè đậu, chè ba màu, các thực đơn trong nhà hàng Tàu, cũng như các món kho món xào chay, v.v… Ăn trong chùa mỗi trưa chúa nhật, cũng đều đầy ắp mỡ dầu hay nước cốt dừa, là những chất béo bão hòa rất xấu.

Ra chợ mua các món đồ chay bán trong lon trong hộp thì cũng không có khá gì hơn…vì nó chứa quá nhiều dầu mà thường là loại dầu rẻ tiền như dầu dừa và dầu cọ (palm oil). Đây là 2 loại dầu thực vật có chứa một hàm lượng chất béo bão hòa (saturated fat) rất cao.

Chất béo bão hòa là một loại chất béo xấu! Nó là một trong nhiều nguyên nhân làm tăng cholesterol trong máu và có thể dẫn đến các bịnh lý về tim mạch như làm nghẽn động mạch vành của tim, v.v…
PHẢI CHĂNG ĐÂY LÀ BỆNH CỦA NHÀ GIÀU?

Ngày nay, hiện tượng béo phì, các bệnh tim mạch, cao máu, tiểu đường và một số bệnh cancer là những tai họa thật sự trong xã hội Âu Mỹ giàu có.

Người ta thường nói đó là bệnh của nhà giàu, nhưng người viết thì không nghĩ như vậy. Dù nghèo hay giàu; dù ở Việt Nam, ở Phi Châu hay ở Âu Mỹ; dù ăn chay hay ăn mặn; dù mập hay dù ốm…nhưng nếu thường hay xài quá nhiều dầu mỡ thì nguy cơ bệnh tim mạch vẫn giống y chang như nhau mà thôi.

Tuy thế, cơ thể chúng ta vẫn phải cần có một số lượng chất béo nào đó để hoạt động tốt. Chất béo rất cần thiết trong các hoạt động biến dưỡng của chúng ta.

Chất béo cũng rất quan trọng để giúp trẻ em tăng trưởng và phát triển, nhất là lúc các cháu được một hai tuổi.
CHẤT BÉO TỪ THỰC PHẨM CHƯA PHẢI LÀ NGUYÊN NHÂN DUY NHẤT LÀM TĂNG HÀM LƯỢNG CHOLESTEROL TRONG MÁU

Hàm lượng cholesterol và triglyceride trong máu cũng còn có thể tăng lên bởi nhiều nguyên nhân khác nữa chẳng hạn như: do yếu tố di truyền; tuổi tác cao; thời gian mãn kinh ở phụ nữ; thiếu vận động thể thao; mập phì; tiểu đường; bệnh nhược giáp trạng (hypothyroidism); bệnh gan (obstructive liver disease); bệnh suy thận mạn tính (chronic renal failure) hay do việc sử dụng một vài loại dược phẩm như steroid anabolisant, hormone progesterone, một số thuốc ngừa thai, các loại corticoides và các thuốc trị bệnh huyết áp cao như nhóm Triamteren diuretic, nhóm bêta bloquant như Atenolol, Acebutolol, v.v…

Ngoài ra, cần phải nhớ là thuốc lá, rượu và cà phê đều là các chất hỗ trợ sự gia tăng nguy cơ xuất hiện các bệnh chứng tim mạch.
CÓ THUỐC CHỮA NHƯNG PHẢN ỨNG PHỤ CŨNG KHÁ NHIỀU

Trên thị trường có rất nhiều dược phẩm rất công hiệu để làm giảm cholesterol và triglyceride trong máu, chẳng hạn như Atorvastatin (Lipitor), Lovastatin (Mevacor), Pravastatin (Pravachol), Simvastatin (Zocor), Gemfibrozil (Lopid), Rosuvastatine calcium (Crestor), Fenofibrate, v.v…

Tuy nhiên, phản ứng phụ của chúng cũng nhiều như có thể gây ảnh hưởng xấu đến chức năng hoạt động của gan (làm tăng các enzymes của gan) hoặc những bệnh lý về bắp thịt như đau nhức, ly giải cơ vân (myalgia, rhabdomyolosis), v.v...

Vậy chúng ta cần phải tuyệt đối tuân theo lời chỉ dẫn của bác sĩ.
THUỐC THIÊN NHIÊN VÀ CÁC PHƯƠNG PHÁP NGOẠI KHOA THÌ SAO?

Đứng về mặt thuốc thiên nhiên, quảng cáo cũng không phải là ít về các loại sản phẩm có thể làm hạ cholesterol, làm giảm mập, v.v…

Đó là các viên dầu cá có chứa một hỗn hộp gồm có Omega 3,6,9 + vitamine E; chất niacine; các loại tisanes; các loại trà xanh, trà đắng, trà đinh; thuốc lá cây; nấm linh chi; nấm hương; tam thất, mộc nhỉ, mè đen và còn biết bao là thứ khác nữa được bày bán trong các chợ hoặc trong các tiệm thuốc Tây và thuốc Bắc hoặc được giới đông y phổ biến hầu như ở khắp mọi nơi…

Trong thực tế, lĩnh vực thuốc thiên nhiên còn rất hỗn độn, ai muốn nói sao cũng đều được hết và lang băm cũng nhiều lắm lắm.

Đây là chưa kể đến một số sản phẩm tuy mang danh hiệu thuốc thiên nhiên nhưng lại có chứa một cách bất hợp pháp một loại dược phẩm hay một hóa chất nào đó có thể gây hại cho sức khỏe cho những người có bệnh sử về tim mạch...

Các sản phẩm thiên nhiên có thể làm giảm một phần nào đó chất béo trong cơ thể, tuy thế thiên nhiên không phải hoàn toàn là vô hại.

http://www.yduocngaynay....gTChanh_Herbe_Nature.htm

http://www.khoahoc.net/b...chanh/020206-dauvamo.htm

Phía Tây y thường xuyên cảnh giác người tiêu thụ phải hết sức thận trọng đối với các loại thuốc thiên nhiên cũng như đối với các phương pháp ngoại khoa để tránh cảnh tiền mất tật mang.

Một vài loại thực phẩm, chẳng hạn như các chất xơ tan trong nước (soluble fiber) có nhiều trong cám lúa, yến mạch (oat bran, son davoine), lúa mạch (barley), Psyllium, hạt hạnh nhân (almond), quả hạch (walnut), củ hành Tây, tỏi ăn sống, trái blueberries, sữa đậu nành cũng có thể giúp làm giảm phần nào cholesterol xấu (LDL) trong máu.

Nói tóm lại, thực phẩm chỉ đem vào cơ thể lối 20% cholesterol mà thôi, phần lớn số cholesterol còn lại đều do gan sản xuất ra.
MỘT CUỘC CHIẾN TOÀN DIỆN

Nên biết rằng cholesterol của thực phẩm chỉ đóng một vai trò giới hạn trong vấn đề làm tăng cholesterol toàn phần (total cholesterol) trong máu, nhưng quan trọng và nguy hiểm hơn hết chính là chất béo toàn phần (total fat) và chất béo bão hòa (có nhiều trong mỡ, da gà, dầu dừa, dầu cọ palm oil…) mà chúng ta ăn vào mỗi ngày.

+ The American Heart Association đưa ra khuyến cáo sau đây:

Tổng số chất béo (tốt lẫn xấu) ăn vào trong một ngày không nên vượt quá giới hạn 30% của nhu cầu năng lượng 2000 calories/nga`y:

- 1/2 số chất béo phải là chất béo không bão hòa đơn thể monounsaturated fat (như dầu olive).

- 1/4 là chất béo không bão hòa đa thể polyunsaturated fat (như oméga 3 và oméga 6).

- 1/4 còn lại là chất béo bão hòa saturated fat.

+ Tiết chế ăn uống: ăn vừa phải các chất đường, mỡ và muối.

+ Nên dùng nhiều rau quả tươi, năng vận động, tập thể dục đều đặn và thường xuyên, giảm mập, bỏ thuốc lá, bớt rượu và bớt cà phê.

+ Nên quẳng gánh lo đi và vui sống với mọi người.

+ Riêng với người có tuổi, mỗi năm nên đi khám bác sĩ và xin được thử máu, thử tim một lần. Căn cứ vào kết quả xét nghiệm, bệnh sử và một số yếu tố khác như tuổi tác, cân nặng, có hút thuốc, nam hay nữ, có bị tiểu đường hay không… Bác sĩ sẽ thiết lập cho bạn một bảng ước đoán % mối nguy cơ bạn có thể bị nghẽn mạch vành tim (risque de coronapathie) thuộc vào loại nào (thấp - trung bình - cao) trong vòng 10 năm sắp tới.
Biết để đề phòng, để thay đổi cách sống và cũng để uống thuốc!

Giảm mập, giảm mỡ là một cuộc chiến toàn diện, phải đánh từ nhiều mặt mới hy vọng thắng được./.
Tài liệu tham khảo:

* American Heart Association: Drugs lowering cholesterol http://www.americanheart...er.jhtml?identifier=4510 http://www.americanheart...ter.jhtml?identifier=183 http://www.americanheart...ter.jhtml?identifier=163

* Dr Choi. Demandez à un expert- Hypercholéstérolémie

http://sante.canoe.com/a...=12321&qa_id=50#question

Montreal, Dec 12, 2007
BS THÚ Y NGUYỄN THƯỢNG CHÁNH
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#117 Posted : Saturday, December 15, 2007 4:45:28 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
--------------------
Lá Thư Màu Tím
--------------------


Dấu Yêu ơi,

Sau khi được nghe lời khuyên của bác sĩ và của rất nhiều người, nhất là của các bạn đồng niên với mình rằng, ở cái tuổi thất thập cổ lai hy này, cần đi bộ mỗi ngày, để cho máu chảy điều hòa, mỡ miếc tan đi, và nhất là gân cốt được dẻo dai, không bị ngồi xe lăn hay bị nằm liệt giường liệt chiếu… Mới nghe thôi, đã hãi rồi, dám chi hình dung đến cảnh ngồi xe lăn và nằm không cục cựa cho đến chết …

Vì thế mà cách đây hai hôm, LN đã hùng dũng đi bộ quanh phía sau, qua dãy aparment, nhìn nhiều nhà trưng bầy Giáng Sinh, phía trước sân nhà, nào cây thông xanh, nào đèn xanh đỏ, chớp nháy, trông thật vui mắt. Có nhà còn treo đèn xanh đỏ lên các bụi cây, hoặc vòng chung quanh cây cao, sáng rực cả một góc phố. Rồi tới góc đường, chờ đèn xanh để băng qua đương, chen lẫn với đám đông đang tay xách nách mang, từ những cửa hàng ra xe gần đâu đó. Mùa này là mùa tiêu tiền, mùa của những cái credit card được mang ra dùng nhiều nhất. Vì là tiền nhựa, cho nên người nào người nấy mua như nếu không mua ngay thì thiên hạ mua mất, còn đâu đến lần mình.

LN cũng có trong ví tờ giấy 100 đồng, nhưng là tiền anh Khoa nhờ mua cái đèn 5 cánh, mua thêm 4 cái Apron, mà chính LN là người đã bầy vẽ ra. Chẳng là thế này:

Anh Khoa đến nhà LN, được cô em mời ăn trái hồng mềm, chín đỏ, nhìn đã đẹp, lại còn ăn ngon nữa. Ông anh tuổi hạc, cho nên sợ ông anh ăn rớt ra bộ áo quần đẹp, cô em gái bèn đeo cái tạp dề (tablier), cho an tòan, che được cả áo ẫn quần, khỏi dơ. Ông anh thích quá, bèn nhờ mua 4 cái luôn. LN thắc mắc, sao lại mua tới 4 cái, thì được ông anh trả lời rằng:

- Đeo cái này tiện lợi quá, cho nên, anh mua 4 cái để ở nhà mỗi đứa con một cái...
- May cho anh là chỉ có 4 đứa con ở gần, nếu không, anh phải mua tới 9 cái lận.

Ông anh cười hiền hòa. Cô em thích mua, lại không có tiền, ông anh có tiền, lại không có thì giờ đi mua, vì thế mà hai anh em hạp nhau lắm.

Ờ nhỉ, sao LN lại không tả nơi ăn chốn ở của mình để khoe với bà con về sự sầm uất, thị tứ, tiện lợi của cả bốn phía nhỉ. Đã có lần cháu Hồng Mân tuyên bố:

- Cô ơi, cô đừng dọn đi đâu mữa nhạ Chỗ này tiện lắm, khi nào đi chợ Mỹ Thuận, cháu đưa Bố đến cô, hai anh em tha hồ nói chuyện, khi nào đi chợ xong, cháu ghé thăm cô rồi đón Bố luôn.

Quả là vùng thị tứ, thuận lợi đủ điều!

Này nhé, từ nhà LN ra đường Beach, rẽ phải, đi một quãng chừng 2, 3 đèn đỏ, thì có Marshall, có chợ 99 cents, quán ăn lọai Hamburger thì nhiều vô số kể. Nhiều ngang với quán ăn là nơi bán xe hơi của nhiều hãng, xe Mỹ có, xe Nhật có, và xa hơn tí nữa là nơi tập Bally, nơi mà mọi người không biệt hìa trẻ lớn bé, ( bé thì cũng phải 16 tuổi trở lên ), không phân biệt kẻ khỏe, hay người đã từng bị stroke nhẹ, nên đã đi walker ra hồ bơi, hoặc ngồi ở Jaccuzy. Cứ mỗi lần nhìn những người ( đa số là đàn ông ) bị tay chân teo lại, đi đứng khó khăn, thì LN lại tự nhủ, cố gắng tập thể thao cho đều, để chính bản thân mình không bị trường hợp giống họ…Ấy thế mà khi trời lạnh lẽo thê lương, cơn lười kéo đến giăng giăng như mây mù, thì LN lại chép miệng, bỏ một hôm có sao đâu, và cứ ngày nọ qua tháng kia, LN đa bỏ mấy tháng rồi không đến Bally. Nhiều khi LN nghĩ, đóng tiền hàng tháng mà không đến tập, chẳng khác gì cảnh nhà nghèo mà nuôi nhà giàu vậy. Thật là tréo cẳng ngỗng, phải không ??

Nếu từ nhà LN ra đường Beach mà quẹo tay trái, tới đường Edinger, quẹo trái nữa, là tới cái khu thương xá, mà LN gọi là thương xá Tax, trong đó có tiệm mà LN hay ghé, nhất là những ngày cuối tháng, khi tiền trong account chẳng còn là bao, ấy là Bed, Bath & Beyond. Tiệm này có đủ thứ dùng trong nhà, giá cả cũng phải chăng, thật dễ mua. Tiện hơn cả lại rất gần nhà, LN có thể đi bộ quanh co phía sau, băng qua con đường là tới nơi mình muốn đến. Nếu Dấu Yêu cần mua dụng cụ văn phòng, đã có Staples, hay dối diện với Bed, Bath, mà LN vẫn thường gọi la tiệm Bết Bát, lại có Office Depot. Ôi chao, nói ra thì lại có một điều tiện lợi nữa, là mỗi sáng thứ Bảy, và Chủ Nhật, lại có chợ trời Golden West, nhiều ông bà già đi thể thao bằng cách một công đôi ba chuyện, vừa thể thao, vừa đi xem có cái gì rẻ, mà còn đẹp, là mua ngay về nhà, đúng là cũ người mới ta …
Tả rõ ràng như vậy, Dấu Yêu đã thấy khu phố LN ở hấp dẫn chưa? Nhất là những ngày tháng gần Giáng Sinh, trời nắng mà lại lạnh buốt tay chân, Dấu Yêu lang thang đến các Mall lại được hưởng ấm áp, đi loanh quanh, xem có gì cần thiết, lại nhìn thấy đề 50%, là không thể nào cầm lòng mà không mua cho đặng.

Cái hại của những người hay thích đi shopping là vậy . Nhiều khi món đồ không cần thiết cho nhà, cho cá nhân mình, nhưng “ chao ôi, rẻ quá, mua để đó, thiệt gì …”. Quả là không thiệt gì cho nhà hàng, nhưng thiệt cho cái túi tiền của mình, có khi mang về lại cất vào thùng, rồi quên luôn. Chuyện này, LN đã nghe chị Khiết kể rằng, con gái chị có tật thích đi shopping, mà lại có tính thích mua, mà chỉ mua đồ xịn mà thôi. Anh chồng tuy yêu vợ lắm, cũng không thể không cản vợ mua, cho nên, nhiều khi chị vợ mua xong, bèn dấu nơi đầu tủ, vào góc nào đó. Thế rồi, mua nhiều quá, nên quên. Một hôm, chị Khiết được cô con gái nhờ đến sọan tủ, bỏ đi những đồ cũ. Chị cứ thế mà xách gói nọ gói kia mang về nhà. Ngờ đâu, trong cả chục gói xách đo’ có luôn cả hai gói đồ mới, là cái ví và hai đôi giày, chị nhìn giá đề là 1200 một đôi, và cái vì từ hiệu The Fifth Avanue là 2400. Chị gọi cho biết, thì được con phán: Mẹ lấy dùng đi, vì đồ năm ngoái là con hết xài rồi. LN thú thật là cái ví đó, hơi to đối với chị Khiết, cho nên LN đã được hưởng ké. Nhìn đi nhìn lại, LN thấy đẹp thì có đẹp, nhưng mà mua thì chắc chắn LN chả bao giờ dám có tà ý mua, đừng nói tới là dám trả tiền mang ra khỏi tiệm. LN có cô bạn tên Trinh, tuy cũng thích ăn diện, nhưng chỉ dám mua ví từ ngàn trở lại mà thôi. TYrinh cũng chịu khó đi lùng giá on sale lắm, nhưng đới với LN, thì ví, giày, áo quần mà cứ 5, 7 trăm trở lên là đồ thuộc lọai xa xỉ phẩm, không bao giờ có mặt LN trong những món hàng đó. LN cứ nghĩ, mua cái ví 3, 4 trăm xong, hết tiền để trong ví, chắc phải cắt giấy báo cho vào ví, thế tiền …Nói đến đây, LN lại nhớ đến thời ở Saigon, LN có cô bạn sống nghèo vì đông con. Cô ta để dành tiền mãi mới mua được cái tủ lạmh, rồi cô ta tả óan: mua xong cái tủ lạnh, thì không còn tiền mua thức ăn để trong tủ lạnh, bèn để nước lã cho con cái uống lạnh mà thôi…Cứ tưởng ở Saigon mới có cảnh đó, ai dè, tận bên xứ Mỹ xa xôi, cách nhau hơn nửa vòng trái đất, mà LN lại đang sống trong cảnh có giỏ thì không có thóc, mà có thóc lại không có giỏ, vậy thì Dấu Yêu ơi, làm sao dung hòa được đây. Nếu bỏ ra nửa thúng thóc để mua được cái giỏ thì có gì lạ nữa đâu. Chỉ sợ bỏ ra nửa thúng thóc, rồi mang về cái giỏ mới đổ thóc vào, đã đứt quai, rồi rách giỏ, thế là toi mất nửa thùng thóc …Cảnh mua của dỏm về nhà, rồi mới dùng vài lần đã hư thì cũng không phải là không có .Cho nên, lại phải nhớ câu: tiền nào của ấy.

Hình như LN đang đi vào con đường quanh co không lối thóat, thôi thì lại xin trở về con đường ngay thẳng, là đừng có nghe ai xúi dại mà đi shoppng sgoppiếc gì, kẻo lại mang đại nạn vào thân, đại nạn ấy là cái nợ đã mua phí phạm trong lúc hứng bất tử đó.

LN dạo này ngoan ngõan, cứ ở nhà nghe nhạc Giáng Sinh để thấy lòng thanh thản vô chừng. Tuy nhiên, cái dại như vi trùng, sẵn sàng rình rập quanh ta, chờ khi ta yếu lòng, là vô tư xâm nhập ngay, không để ta có thì giờ suy tính hơn thiệt nữa.

Mong rằng vi trùng shopping không xâm nhập vào cơ thể LN

HONG VU LAN NHI

Edited by user Tuesday, April 14, 2015 11:32:16 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Tu Bich  
#118 Posted : Sunday, December 16, 2007 9:49:00 AM(UTC)
Tu Bich

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,508

Cộng Hòa: Tang Gia Bối Rối
VŨ LINH
. Việt Báo Thứ Sáu, 12/14/2007, 12:02:00 AM

...Có lẽ TT Bush sẽ về vui thú điền viên trong tình trạng rối ren nhất...

Trong những tuần lễ qua, người ta đã chứng kiến cảnh đảng Cộng Hòa Mỹ đi từ tiểu họa này đến đại họa kia kiểu "họa vô đơn chí". Hoàng Đế Bush chưa băng hà, nhưng quả là tình trạng tang gia bối rối tột cùng.

Bắt đầu từ tổng thống Bush càng ngày càng bơ vơ trơ trọi, thất bại liên tục tại quốc hội, trong khi cái gân gà Trung Đông vẫn còn dai hơn lúc nào.

Hậu thuẫn của TT Bush trong quần chúng Mỹ cũng vẫn đì đẹt ở cấp thấp nhất lịch sử Mỹ, khoảng ba mươi phần trăm. Do đó ông đang cố vật lộn để leo lên cao hơn một chút, làm sao để lại một gia tài coi cho được một chút. Nhưng hình như "mệnh thiên tử" đã hết nên chẳng những không leo lên đâu hết, mà trái lại, ngày càng lún sâu thêm, kéo cả đảng Cộng Hòa theo luôn.

Trong vòng vài tháng gần đây, các cộng sự viên thân tín và quan trọng nhất của Bush đã lần lượt ca bài vĩnh biệt. Không kể các cấp nhỏ, chỉ từ thượng tầng thân cận nhất với tổng thống, cũng đã có hơn một tá viên chức giã biệt. Từ quân sư tối cao Karl Rove, đến các cố vấn chính trị, cố vấn kinh tế, cố vấn an ninh, cố vấn giao tế, phát ngôn viên, v.v… Ai cũng biết TT Bush chỉ còn tại chức một năm nữa thôi, và trong năm cuối cùng, ông sẽ chỉ lo dọn dẹp hành trang nên cũng chẳng làm nên chuyện gì, do đó họ có ra đi để sớm lo cho tương lai của họ thì cũng dễ hiểu và cũng chẳng có hại gì nhiều. Nhưng ra đi hàng loạt như vậy, chẳng chút thắc mắc gì đến ông thuyền trưởng đang vật lộn với những cơn sóng lớn thì hình như có vẻ hơi dã man quá. Nhất là sau khi phủi áo ra đi thì vội vàng viết sách bật mí những chuyện hậu trường nói xấu xếp cũ một cách tận tình, thì đúng là chỉ có… Mỹ mới có thể cạn tầu ráo máng như vậy thôi.

Nước Mỹ có rất nhiều điều hay lạ chúng ta cần học hỏi, nhưng những chuyện ăn cháo đá bát kiểu này, mong con cháu chúng ta đừng học.

Trước tình trạng hậu thuẫn của quần chúng càng ngày càng yếu, TT Bush cũng ngày một mất tư thế và ảnh hưởng trong quốc hội. Chẳng những khối đa số Dân Chủ càng ngày càng làm mạnh, biểu quyết nhiều điều luật bất lợi cho phe Cộng Hòa và TT, khiến TT phải sử dụng quyền phủ quyết nhiều hơn trước, mà ngay cả các dân biểu nghị sĩ đồng chí Cộng Hòa cũng phớt lờ, thậm chí công khai chống đối lại đảng trưởng Bush. Điển hình là các vụ chiến tranh Iraq với càng ngày càng nhiều ông dân biểu nghị sĩ Cộng Hòa chống cuộc chiến, và vụ dân cư ở lậu trong đó đa số mấy ông Cộng Hòa chủ trương trái ngược hẳn lập trường của Bush, bất chấp mọi lời kêu gọi của Bush.

Tại Trung Đông, tình hình Iraq có vẻ sáng sủa hơn trước vì các vụ tấn công của quân khủng bố giảm sút rõ rệt trong hai tháng qua, nhưng giải pháp dài hạn vẫn chưa ai nhìn thấy. Chính phủ Iraq do nhóm Shiites kiểm soát, vẫn nhất quyết không nhượng bộ chia bớt quyền hành và tiền dầu lửa cho nhóm thiểu số Sunnis, mặc dù áp lực nặng nề của Bush. Rõ ràng là ngay tại Iraq, tiếng nói của Bush cũng rất nhẹ ký.

Về vụ Iran, TT Bush vừa lãnh một quả bom CBU và đang bối rối không biết đỡ làm sao.

Trong suốt hai năm nay, sau khi tin tức tổng hợp của các cơ quan tình báo Mỹ qua phúc trình National Intelligence Estimate (là phúc trình an ninh tổng hợp nộp cho quốc hội) đã kết luận Iran đang chế tạo bom nguyên tử, TT Bush khua chiêng gõ trống, báo nguy với thế giới về hiểm họa Iran đang làm bom nguyên tử, hò hét tới độ nhiều người lo ngại Bush sẽ đánh Iran trong nay mai. Bất ngờ trong tuần qua, cũng cái cơ quan này lại đưa ra một phúc trình mới, với kết luận trái ngược là… Iran đã ngưng chương trình võ trang nguyên tử từ bốn năm nay rồi!

Chẳng ai hiểu chuyện gì đang xẩy ra. Người thì cho rằng các cơ quan tình báo của Mỹ vẫn bất tài bất lực hơn bao giờ hết, chỉ giỏi đoán mò lung tung, nay này mai khác. Người khác thì cho rằng cơ quan này âm mưu kéo giò TT Bush vì phúc trình được viết bởi ba viên chức có tiếng là cấp tiến chống chính sách đối ngoại của TT Bush. Cũng có người cho rằng sau khi tình báo Mỹ bị hố to vì vụ vũ khí giết người tập thể của Iraq, bây giờ các xếp mới được bổ nhiệm của các cơ quan tình báo Mỹ lạnh cẳng nên chơi đạo chắc ăn, nói Iran không có gì hết. Lại có giả thuyết TT Bush cho ra phúc trình này để lấy cớ thối lui, bớt hung hãn với Iran.

Không cần biết nguyên nhân nào, chỉ biết là phúc trình mới này chắc chắn cột chân TT Bush khiến ông không còn có thể hăm dọa trừng phạt Iran nữa. Nhưng quan trọng hơn nữa là phúc trình này chẳng những khiến ông tổng thống Iran vui mừng la hét "Thấy chưa, tôi vẫn nói là tôi không có gì mà!"mà còn khiến các đồng minh của Mỹ như Do Thái, Anh, Pháp và Đức bối rối không biết phải giải thích làm sao chính sách của họ từ trước đến giờ là ủng hộ lập trường chống Iran của Mỹ. Phúc trình này cũng giúp cho Nga và Trung Quốc mạnh dạn hơn trong việc chống lại mọi biện pháp trừng trị Iran.

Ngoài Tòa Bạch Ốc, cảnh chạy loạn đào ngũ tập thể của phe Cộng Hòa cũng đã lan rộng từ hàng ngũ cộng sự viên của Bush qua cả quốc hội.

Hàng loạt dân biểu nghị sĩ thâm niên và uy tín nhất của Cộng Hòa đã hoặc là từ chức, hoặc tuyên bố sẽ không ra tranh cử lại năm 2008. Trong đó có lãnh tụ Cộng Hòa tại Thượng Viện Trent Lott và lãnh tụ Cộng Hòa tại Hạ viện Denis Hastert. Các nhân vật khác gồm có các nghị sĩ lão thành của Virginia, Nebraska, New Mexico… Ít nhất là tám vị, cho đến nay. Họ cảm thấy tương lai sẽ tiếp tục nằm trong khối thiểu số bị Dân Chủ đè đầu, chẳng còn quyền hạn gì nhiều nên về hưu cho khỏe. Tương lai Cộng Hòa trong kỳ bầu cử năm 2008 đen tối hơn bao giờ hết, và đảng Dân Chủ có hy vọng chiếm đa số với hơn 60 ghế tại thượng viện, là đa số có thể quyết định mọi chuyện, có khả năng vượt qua quyền phủ quyết của tổng thống.

Thậm chí đến ông thị trưởng New York Bloomberg cũng nhẩy xuồng, bỏ đảng Cộng Hòa để hăm he dòm ngó ghế tổng thống, với tư cách ứng viên độc lập. Chỉ vì tình hình phe Cộng Hòa trong cuộc tranh cử tổng thống này cho đến nay vẫn còn mù mịt, không ai nhìn thấy gì rõ ràng hết.

Trong khi bà Clinton đang dẫn đầu rõ ràng bên Dân Chủ mặc dù sự hậu thuẫn bị kém đi nhiều trước các cuộc tấn công của các ông Obama va Edwards, thì bên Cộng Hòa vẫn rối loạn, có khi còn hơn trước đây.

Ngôi sao già Thompson chưa mọc đã tắt. Cụ McCain ì ạch leo thang mãi mà vẫn chưa lên được bao nhiêu bực. Ông Romney thì vẫn bận rộn phân trần giải thích hết chuyện này đến chuyện khác, từ chuyện đạo Mormon của ông đến chuyện người làm vườn là dân Mễ ở lậu, rồi đến chuyện trước đây đã từng chấp nhận phá thai bây giờ lại chống. Ông Giuliani vẫn quanh đi quẩn lại chỉ quảng cáo được thành tích 9-11 mà chẳng nói được chuyện gì khác, ngoại trừ việc biện hộ cho mấy tay đàn em đang bị ra tòa vì tham nhũng trước đây. Hai ông Romney và Giuliani bắt đầu đánh nhau túi bụi khiến ông cựu thống đốc Arkansas Mike Huckabee bất ngờ nhẩy lên vai trò ngư ông thủ lợi, từ 1% hậu thuẫn trong đảng vọt lên đến hơn 20%, thua Giuliani sát nút.

Ông Huckabee "có tướng" hơn nhiều ứng viên khác: đẹp trai hơn Thompson, hiền lành hơn Giuliani, trẻ hơn McCain, đáng tin hơn Romney. Tướng mạo cũng rất quan trọng trong chính trị Mỹ. Quan trọng hơn thế là tính bảo thủ của ông Huckabee.

Ông có lẽ là nhân vật bảo thủ nhất trong tất cả các ứng viên tổng thống trong cả hai chính đảng, triệt để chống phá thai, chống hôn nhân đồng tính, chống đồng tính trong quân đội, không muốn có nữ quân nhân, đã từng kêu gọi cô lập những bệnh nhân AIDS, và chủ trương bãi bỏ tất cả mọi thứ thuế ngoại trừ thuế bán hàng (sales tax), do đó đang được nhóm bảo thủ cực hữu của Cộng Hòa ủng hộ triệt để như là ứng viên biểu tượng cho tư tưởng Cộng Hòa nhất. Nhưng cái khổ của đảng Cộng Hòa là nếu ông ta đắc cử để đại diện cho phe Cộng Hòa thì Cộng Hòa sẽ nguy to, khó chiếm được Nhà Trắng vì dân Mỹ nói chung khó chấp nhận một tổng thống là người cực hữu đã từng là nhà truyền giáo trước đây. Chưa gì thì những thăm dò dư luận mới nhất đã ghi nhận ông Huckabee này sẽ thua đậm tất cả ba ứng viên hàng đầu của Dân Chủ.

Tóm lại, cho đến giờ thì thiên hạ vẫn chỉ thấy cảnh "kẹt xe" bên Cộng Hòa, lố nhố nửa tá ứng viên mà chẳng ai có tư thế nổi bật như bà Clinton bên Dân Chủ, và vẫn chưa ông nào có được sự ủng hộ của một phần ba đảng viên Cộng Hòa, chứ chưa nói tới cả nước Mỹ.

Từ Tòa Bạch ốc đến hành lang quốc hội và cả cuộc tranh cử tổng thống, trước sau gì chỉ toàn là những tin "không vui" cho Cộng Hòa.

Trước tình trạng bi đát này, TT Bush bắt buộc phải "làm một cái gì" để lưu danh sử xanh và lấy điểm cho Cộng Hòa. Nhìn đi nhìn lại vẫn chẳng thấy có gì có thể làm được trong những vấn đề quốc nội vì phe Dân Chủ vẫn nắm quyền ở Quốc hội và chắc chắn sẽ không hợp tác.

Bèn phải nhìn ra ngoài nước Mỹ.

Kết quả tương đối thành công, áp lực được Do Thái và Palestine đến Annapolis để họp thượng đỉnh tìm giải pháp cho cuộc chiến trường kỳ giữa hai này. Nhưng tựu chung vẫn chỉ là đồng ý gặp nhau, và cùng nhau hứa hẹn sẽ… tiếp tục gặp nhau trong suốt năm tới! Có nghĩa là cho đến khi TT Bush về hưu thì cũng sẽ vẫn chưa có gì mới lạ. Trong khi đó Iraq sẽ còn lủng củng ít ra là vài năm nữa, cho dù Cộng Hòa hay Dân Chủ chiến thắng trong cuộc bầucử tổng thống tới đây.

Có lẽ TT Bush này sẽ đi về vui thú điền viên trong tình trạng rối ren nhất của đảng Cộng Hòa từ hơn mười năm qua. Chắc phải mười năm nữa thì hy vọng mới vươn lên cho phe Cộng Hòa.

12-11-07
VŨ LINH
hongvulannhi  
#119 Posted : Sunday, December 16, 2007 10:14:53 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
* Cám ơn anh Vu Thong Tin -hvln- ----------------------------------------
Nói Với Các Bạn Trẻ Trong Và Ngoài Nước Về Biển Đông Dậy Sóng
LS Nguyễn Hữu Thống


Biển Ðông với Hoàng Sa, Trường Sa và Vịnh Bắc Việt là một vấn đề rối mù. Rối mù về địa lý, về pháp lý và nhất là do chiến thuật hỏa mù của Trung Quốc. Do đó, chúng ta cần trình bày vấn đề minh bạch và đơn giản.
VỀ ÐỊA LÝ

Hoàng Sa gồm 13 đảo san hô tí hon tại các vĩ tuyến 17-15 Bắc, phía đông Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Ngãi.

Trường Sa với 9 đảo nhỏ hơn nữa tại các vĩ tuyến 12-7 Bắc, dọc từ Cam Ranh về Nam Cà Mau. Có khoảng 500 đảo, cồn, đá, bãi nằm rải rác trên biển cả, từ Việt Nam qua Phi Luật Tân, không có thường dân cư ngụ và không tựï túc về kinh tế. Trong số này chỉ có hơn 50 đơn vị có địa danh, gồm 28 cao địa và hơn 20 đơn vị đá chìm và bãi ngầm.
a) Từ 1974 Trung Quốc chiếm toàn thể HOÀNG SA gồm 13 đảo:

7 đảo phía Ðông Bắc thuộc Nhóm Tuyên Ðức (Amphitrite) trong đó có Ðảo Phú Lâm (Woody Island) hình bầu dục, diện tích 1.3km2. Nếu là hình chữ nhật, bề dài có thể là 1300m và bề ngang 1000m (bằng một công viên nhỏ). Phú Lâm là đảo lớn nhất tại Hoàng Sa và Trường Sa.

6 đảo phiá Tây Nam thuộc Nhóm Nguyệt Thiềm (Crescent), trong đó có Ðảo Hoàng Sa (Pattel) rộng 0.56km2 bằng 1/2 Phú Lâm và bằng 1/1000 Phú Quốc (568 km2).
b) Vùng biển TRƯỜNG SA bao la (180.000 dậm vuông) rộng gấp 10 lần Hoàng Sa, nhưng chỉ có 9 tiểu đảo.
Việt Nam chiếm 3 đảo: Trường Sa (Spratley), Nam Yết (Namyit) và Sinh Tồn (Sincowe). Ðảo Trường Sa diện tích 0.13km2, bằng 1/10 Phú Lâm.
Phi Luật Tân chiếm 5 đảo: Bình Nguyên (Flat), Vĩnh Viễn (Nanshan), Bến Lộc (West York), Loại Tá (Loaita) và Thị Tứ (Thitu).
Ðài Loan chiếm Ðảo Thái Bình (Itu Aba).

Có tin mới đây Ðài Loan đã rút quân khỏi Ðảo Thái Bình, hòn đảo lớn nhất tại Trường Sa.

Ngoài 3 đảo, Việt Nam còn chiếm 3 cồn (cay) là An Bang (Amboyna), Song Tử Tây (SouthWest) và Sơn Ca (Sand), cùng 7 đá nổi, 9 đá chìm và bãi ngầm, tổng cộng 22 đơn vị.

Ngoài 5 đảo, Phi Luật Tân còn chiếm 3 cồn , 2 đá nổi và 8 đá chìm, tổng cộng 18 đơn vị.

Trung Quốc chiếm 2 đá nổi (reef) là Ðá Chữ Thập (Fiery Cross) và Ðá Ga Ven (Gaven), cùng 6 đá chìm, tổng cộng 8 đơn vị.

Câu hỏi đặt ra là: Tại sao từ 1974 khi Trung Quốc chiếm toàn thể Hoàng Sa, và nhất là từ 1988 khi xâm lấn Trường Sa, họ lại không thừa thắng xông lên để chiếm thêm một số hải đảo mà phải lấy một hòn đá (Ðá Chữ Thập) làm địa điểm chỉ huy ?
Thực ra Trung Quốc chỉ muốn thương thảo song phương với các quốc gia duyên hải về phương thức khai thác chung dầu khí tại thềm lục địa (không phải của họ).


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#120 Posted : Sunday, December 16, 2007 10:20:01 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 32,667

Thanks: 2503 times
Was thanked: 5353 time(s) in 3599 post(s)
* Cám ơn anh NQĐ -hvln- --------------------------------
Trường Sa - Hoàng Sa - Ta Là Một


http://uk.youtube.com/watch?v=0Cf10nEFfiA
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Users browsing this topic
Guest (4)
55 Pages«<45678>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.