Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

65 Pages«<6162636465>
Options
View
Go to last post Go to first unread
tictac  
#1241 Posted : Wednesday, December 27, 2017 8:11:45 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

Mùa Đông

Dường như em qua khung cửa
Mang theo cơn gió đông về...
Lá thu không còn rơi rụng
Mình ta chìm đắm cơn mê
.
Phố xưa lạnh lùng hoang vắng
Hai đứa đã bỏ nhau rồi
Mùa đông chập chùng tuyết trắng
Kỷ niệm nào cũng xa xôi
.
Tìm quên tình đời đi nhé
Đâu đây vọng tiếng chuông chiều
Con tim ngập tràn giá buốt
Vì không còn một lời yêu
.
Cánh buồm lại quay về biển
Mang theo ngày tháng úa tàn
Hãy đi đừng quay trở lại
Vào cơn bão nổi mùa sang


Khiếu Long
ConMuaNho  
#1242 Posted : Saturday, December 30, 2017 5:07:12 AM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,843
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 306 times
Was thanked: 2924 time(s) in 1377 post(s)
UserPostedImage

Frohes neues jahr 2018 TL!

UserPostedImage



tictac  
#1243 Posted : Monday, January 1, 2018 12:29:59 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

Gửi em bài hát mùa Xuân

Nhạc & lời & hòa âm : Thanh Trang
Slideshow Ailce Vi thực hiện, minh họa ca khúc

Tác giả solo guitar
Nam California December 31- 2017

tictac  
#1244 Posted : Saturday, January 6, 2018 9:05:27 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage
Chào tháng Giêng nha !
tictac  
#1245 Posted : Saturday, January 6, 2018 9:27:46 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

Quán rượu ven biển

Buồn lên biển tím chênh vênh
Một đêm bỏ gã tình nhân lại bờ?
Yêu biển cả từ tuổi thơ
Vùi hoa niên giữa bốn bờ trùng dương

Từ đi bụi nước mười phương
Quên một người vẫn yêu thương một người
Một đêm quán rượu say cười
Nàng vũ nữ với một người hào hoa

Lòng quỳ nhớ mặt trời xa
Người trai biển bẵng năm qua tìm về
Dài một đêm núi non thề
Dài đêm mộng biển bốn bề trăng sao...

Sóng muốn xưa dậy thì thào
Một sao hồ thuỷ đỉnh cao mù trời...

Phạm Thiên Thư

tictac  
#1246 Posted : Friday, January 12, 2018 10:25:48 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)



UserPostedImage

Người Lạ Ơi
Superbrothers x Karik x Orange


Tôi lạc quan giữa đám đông, nhưng khi một mình thì lại không
Cố tỏ ra là mình ổn, nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng
Lắm lúc chỉ muốn có ai đó, dang tay ôm lấy tôi vào lòng

Cho tiếng cười trong mắt được vang vọng, cô đơn một lần rồi khỏi những khoảng trống.
Mang niềm tin phủ nắng nơi u uất để trời cảm xúc tìm về với mầm sống
Để nỗi buồn thôi bám víu màn đêm, sương trên khoé mi ngày mai thôi ngừng đọng
Chỉ một lần thôi, cho sự yếu đuối hôm nay thôi đợi mong
Người lạ ơi ! Người đến ủi an tâm hồn này được không?

Người là ai ! Xin giúp tôi mượn bờ vai
Tựa đầu gục ngã vì mỏi mệt quá
Người là ai ! Xin giúp tôi mượn nụ hôn
Mượn rồi tôi trả, đừng vội vàng quá
Người là ai ! Xin hãy ghé mua giùm tôi
Một liều quên lãng, để tôi thanh thản
Người là ai ! Xin giúp tôi mượn niềm vui
Để lần yếu đuối này là lần cuối thôi...

Cô đơn, lẻ loi, tâm tư như sóng đánh
Chơi vơi, mệt mỏi, tâm hồn thì mong manh

Không cần người phải quá sâu sắc, chỉ cần bờ vai người đủ rộng
Chân thành đừng giấu sau màu mắt, cùng chia sớt những nỗi sầu mênh mông
Cho trái tim yếu đuối được nghỉ ngơi, cõi lòng hoang sơ hôm nay thôi dậy sóng
Một người với tôi vậy là đủ, những thứ còn lại chẳng quan trọng
Một người không bao giờ nhắc về quá khứ, không để tâm tới những ngày tôi ngây dại
Mở lòng bao dung bằng tất cả thương cảm dù biết chẳng thể cùng đi hết ngày mai
Cứ nhẹ nhàng, bình yên như mây trôi
Cảm xúc không cần phải “ngay” lối
Lắng nghe thật khẽ cõi lòng tôi, một người tôi cần lúc này chỉ vậy thôi.

Người là ai! Xin giúp tôi mượn bờ vai
Tựa đầu gục ngã vì mỏi mệt quá
Người là ai ! Xin giúp tôi mượn nụ hôn
Mượn rồi tôi trả, đừng vội vàng quá
Người là ai ! Xin hãy ghé mua giùm tôi
Một liều quên lãng, để tôi thanh thản
Người là ai! Xin giúp tôi mượn niềm vui
Để lần yếu đuối này là lần cuối thôi...

Cả trời tâm tư tôi ở đấy
Vậy mà chẳng có ai hiểu
Thứ tôi mong mỏi từng ngày
Chỉ đơn giản là tình yêu
Lâu nay cả trời tâm tư tôi ở đây
Vậy mà chẳng có ai hiểu
Thứ tôi mong mỏi từng ngày
Chỉ đơn giản là tình yêu!

tictac  
#1247 Posted : Sunday, January 21, 2018 9:33:10 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)


UserPostedImage

Son Phấn Muà Xuân

Em hãy để mùa xuân trong mắt
Chắc thế nào cũng được thấy anh
Chùm hoa nhỏ đùa quanh ngọn tóc
Đang thì thầm tiếng gọi tình nhân.

Cho nắng thơm tho mùa con gái
Mái ngói đỏ au son phấn em
Con đường ngắn dài theo chiếc bóng
Áo em đã trắng phố phường quen.

Tháng chạp bước theo anh vào Tết
Nôn nao như hò hẹn lần đầu
Em khép nép bên hiên mười sáu
Cánh cửa nào anh mở đời nhau?

Hoa rụng xuống pha mầu nhan sắc
Mùa xuân muôn thủa vẫn kiêu kỳ
Anh thèm được tan thành cụm nắng
Quấn em vào sát gã tình si.

Sài gòn của những ngày giáp Tết
Đám đông hối hả gọi nhau về
Anh đứng lại cho hương dài tóc
Chờ em mở cửa đón xuân thì…


Hư Vô
KLong  
#1248 Posted : Monday, January 22, 2018 3:38:04 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,090
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 979 time(s) in 523 post(s)

UserPostedImage

Biển Chiều Kỷ Niệm

Em ngồi đó tóc bay vùng kỷ niệm
Áo vàng hoa lộng lẫy giữa biển chiều
Ta chợt thấy lòng chập chùng như sóng
Sóng nồng nàn chan chứa những dấu yêu

Biển hôm nay vẫn xanh màu tình tự
Nhưng trong em ta đã khuất xa rồi
Xa thật xa ....như dấu mòn trên cát
Cho cuối cùng tình ái được lên ngôi

Không còn nắng thơm nồng chiều mùa hạ
Gió cuối đông làm biển thật lạnh căm
Con dã tràng ngẩn ngơ vùi quá khứ
Giống như ta trên những bước âm thầm

Điều cuối cùng ta chỉ xin được giữ
Những đoá hoa cúc trắng của hôm nào
Nở muộn màng trên lối mòn ra biển
Để tình ta còn những thuở xanh xao


Khiếu Long

Edited by user Monday, January 22, 2018 3:47:42 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1249 Posted : Sunday, January 28, 2018 5:53:35 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

Tháng Sáu Giờ Chẳng Còn Mưa

Trời nơi đây rất hiếm những lần mưa
Nên tháng sáu cũng hanh gầy vạt nắng
Đáy mắt ta còn chứa đầy lệ nặng
Nên nỗi buồn gọi mãi chẳng thành tên

Mai xa rồi nhưng em hãy cười lên
Dẫu biệt ly nghĩa là xa nhau mãi
Tình yêu ấy không bao giờ trở lại
Buổi ban đầu rồi cũng sẽ tàn phai

Ta sẽ quên trên những chặng đường dài
Tình xa ngái xóa nhòa hoài niệm cũ
Ta gác tạm những niềm riêng ấp ủ
Cho dòng thơ còn dang dở bên thềm

Em quên rồi hay vẫn cố tìm quên?
Cái nắm tay, nụ hôn đầu nồng cháy
Trời tháng sáu và mùa trăng mười bảy
Của một thời tháng sáu vẫn còn mưa…


UK
tictac  
#1250 Posted : Friday, February 2, 2018 10:20:23 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)
UserPostedImage

ĐÀLẠT TRỜI MƯA


Tôi đến Đà Lạt đúng vào một ngày mưa. Mưa tầm tã. Ngồi trong nhà Thủy Tạ, nhìn những hạt mưa bay giăng kín rừng thông, phủ mờ khu phố Hoà Bình , và rơi lả tả xuống mặt hồ Xuân Hương, tôi mơ hồ như những giọt nước mắt của người góa phụ đã từng một thời nhan sắc.

Người con gái vừa đến gặp tôi làm cho tôi mỉm cười với sự so sánh lạ lùng này. Bởi cô ta cũng xinh đẹp, và dù có nở nụ cười tỏ ra mừng rỡ khi chào tôi, vẫn không giấu được nét buồn trong đôi mắt. Một nỗi buồn có cái gì xót xa sâu lắng lắm.

Tôi đã đến thành phố này nhiều lần. Lần cuối cùng vào mùa Giáng Sinh năm 1970, khi đơn vị tôi may mắn được lệnh về đây phối họp hành quân giữ an ninh cho một khóa Võ Bị làm lễ ra trường. Bao nhiêu năm trong rừng núi tây nguyên gió lạnh mưa mùa, rồi xuống bờ biển Phan Thiết với những động cát trơ trọi nóng như lửa đốt, bất ngờ được về Đà lạt, cho dù chỉ sau một ngày ở thành phố, đơn vị tôi lại được đổ xuống những rừng thông xa tít, nhưng đám lính tráng bọn tôi vẫn có cái cảm giác như được đi nghỉ mát. Người ta nói đúng, Đà Lạt dễ thương như những cô gái với gò má trắng hồng và đôi môi mộng đỏ để ai một lần lên xứ Hoa Đào mà lòng không vấn vương. Đà lạt cũng là nơi có nhiều huyền thoại về những mối tình đẹp và buồn của các cô sinh viên với những chàng trai mang alpha đỏ theo nghiệp kiếm cung, mà tôi đã đọc được trong những bài thơ thật buồn của Lệ Khánh từng vang tiếng một thời.

Nhưng đó là Đà Lạt của ngày xưa. Còn hôm nay tôi đến Đà Lạt, với ngổn ngang những nỗi buồn nặng trĩu trong lòng, và Đà Lạt bây giờ chỉ là một thành phố chết.

Tôi ra tù, trong thời gian còn bị quản chế, trong túi không có bất cứ một tờ giấy nào. Ngay tấm “Giấy Ra Trại” cũng đã bị công an xã giữ. Nhờ thằng em cùng đơn vị cũ, có lò bánh mì ở Tháp Chàm, gởi tôi theo một chiếc xe bộ đội nhận mối chở bánh mì với tiền thù lao khá, tôi mới có mặt ở đây. Anh tài xế sau khi giao mấy thùng bánh mì, còn gởi tôi cho cô “chủ nhiệm” quán Thủy Tạ (bây giờ là của nhà nước), bảo là ông anh họ, để tôi yên lòng không bị hỏi giấy tờ. Quán vắng tanh.Tôi chọn cái bàn nhỏ xa phía trước và gọi hai tách trà nóng. Tôi cũng chỉ đủ tiền để trà hai tách trà này.

- Anh chờ em có lâu không ?

Tôi giật mình khi nghe cô gái hỏi.

- Không sao, tôi chờ cũng đã khá lâu, nhưng được gặp chị hôm nay là tôi mừng lắm rồi.

Điều mà ai cũng ái ngại khi phải mang tin buồn đến cho một người. Đặc biệt người đó lại lại là một cô con gái đẹp, như cô gái đang ngồi trước mặt tôi đây. Tôi dè dặt:

- Chắc chị đã biết, như trong lá thư tôi gởi. Tôi là bạn tù của Thống, và hôm nay muốn gặp chị là để nhắn lại những điều Thống đã nhờ tôi.

- Em biết là anh Thống đã chết từ năm 1978, nhưng mãi đến năm ngoái , em mới được phường đưa “Giấy Báo Tin”. Em không biết làm sao báo cho mẹ anh ấy biết. Bà ở bên Mỹ nhưng em không liên lạc được.

Tôi bất ngờ, nhưng chợt thấy một chút yên lòng khi nghĩ là cô sẽ không còn đột ngột nhận một tin buồn từ chính miệng của tôi .

- Chị đã biết tin buồn về Thống. Như vậy cũng là may, chứ không phải người tù nào chết mà người nhà cũng được báo tin. Hôm nay, dù hoàn cảnh khó khăn, tôi cũng phải tìm gặp chị đề nói lại cùng chị những lời trăn trối cuối cùng, và trao cho chị những kỷ vật mà anh Thống nhờ tôi trao lại chị.

- Cả tuần nay lòng em rất bồn chồn, mong sớm được gặp anh. Vì em không biết anh Thống chết ở đâu và mồ mả ra sao. Nhiều lần nằm mơ, em thấy anh Thống, nhưng chưa bao giờ nghe anh ấy bảo là anh đã chết.

Tôi lấy trong túi ra để trên bàn một sợi dây đeo một tấm ảnh nhỏ được lồng vào trong cái khung có hình trái tim đẽo bằng gỗ mun -loại gỗ quý mà chúng tôi thường tìm được ở khu rừng Việt Bắc- , một chiếc vòng nhỏ làm bằng nhôm xinh xắn, có khắc đậm sáu chữ Lê Minh Thống & Hà Nhất Anh, và trịnh trọng đứng lên đưa cho cô.

Nhất Anh chính là cô gái, và Minh Thống là tên một người bạn tù của tôi. Anh đã chết sau gần hai năm bị chuyển ra ngoài bắc.

Tôi gặp Thống ở trại Lào Cai, khi hai thằng vừa trong nam mới chuyển ra. Sau hơn một năm cả hai cùng chuyển về trại Hang Dơi thuộc tỉnh Hoàng Liên Sơn và may mắn được “biên chế” về cùng một tổ. Thống tốt ngiệp từ trường Võ Bị Đà Lạt, được chuyển sang không quân, lái phản lực. Trong thời gian học trường Võ Bị, Thống quen Nhất Anh , khi ấy đang là sinh viên của trường Chính trị Kinh Doanh. Thống chỉ còn bà mẹ già và cô em gái ở Sài Gòn. Cuộc tình của cô sinh viên Đà Lạt và chàng cựu sinh viên sĩ quan alpha đỏ kéo dài khá lâu. Hai người đã làm lễ hỏi. Nếu Thống không sang Mỹ học phi hành và nếu không có ngày 30 tháng tư, thì hai người đã làm đám cưới.

Những ngày cuối cùng khi Sài gòn hấp hối, Thống được bạn bè thu xếp hai chỗ trên trực thăng để bay ra hạm đội Mỹ, nhưng Thống lại dành cho mẹ và cô em gái. Gởi mẹ và em cho thằng bạn thân, Thống nói dối với mẹ là anh sẽ đi sau.

Thống liều lĩnh tìm mọi cách chạy về Đà lạt. Chưa kịp đón Nhất Anh, thì Sài Gòn mất. Thống nằm ở nhà Nhất Anh một tuần rồi ra trình diện “uỷ ban quân quản”, nhưng người ta chỉ cấp giấy chứng nhận và ghi là phải về Sài Gòn trình diện chính quyền địa phương ngay. Trở lại Sài Gòn, nhà bị tịch thu, Thống phải ở ké nhà một người bà con trước khi vào trại cải tạo.

Mấy năm trong tù, Thống có liên lạc được với Nhất Anh . Nhưng vài tháng mới nhận được một lá thư ngắn, chỉ hỏi thăm vài câu và khuyên “học tập tốt để sớm được khoan hồng về với nhân dân”. Bao nhiêu nhung nhớ yêu thương đều phải dấu kín ở trong lòng. Trong tờ khai lý lịch, Thống ghi Hà Nhất Anh là vợ, cũng là người thân duy nhất, và địa chỉ của Nhất Anh cũng là nơi anh xin cư trú sau này.

Thống to con đẹp trai, nhưng dường như tình yêu dễ làm cho Thống yếu lòng. Có những ngày đi chặt nứa trong rừng, Thống chỉ ngồi khóc và thì thầm gọi tên người yêu. Mấy lần không mang về đủ nứa, bị phạt cắt bớt một nửa phần ăn vốn đã ít oi, nhưng vẫn không ngăn được nước mắt của Thống. Dường như khi lòng đang thương nhớ ai, thì cái đầu không còn điều khiển đôi tay được nữa. Nhiều hôm tôi phải vận động anh em nhường bớt một chút phần ăn cho Thống, và chia nhau đi lấy thêm nứa cho Thống có đủ chỉ tiêu để không bị phạt.

Thống còn trẻ, nhưng cũng như hầu hết sĩ quan xuất thân từ Đà Lạt, dù ở binh chủng nào cũng kiêu hùng và thăng tiến rất nhanh. Thống nhỏ hơn tôi sáu tuổi, nên xem tôi như người anh. Có điều gì vui buồn, Thống tìm tôi chia sẻ. Tôi luôn an ủi và khuyến khích để anh có thêm nghị lực. Thống có gì khó khăn tôi sẳn sàng hết lòng giúp Thống.

Sau này, đội tù của tôi được phân công đi lấy gỗ về xây dựng hội trường. Họ bắt chúng tôi phải tìm những cây gỗ lớn và thẳng. Có những thân cây lớn đến hai vòng tay ôm không hết. Trời mùa đông với những cơn mưa phùn không dứt, nên những con đường mòn trơn như mỡ, chúng tôi chia từng nhóm hai mươi người vừa kéo vừa bẩy cho từng thân cây lăn theo những con đường mòn ấy từ trên núi cao lao xuống suối để cho nó trôi về bên hông trại.

Ăn uống quá thiếu thốn, đám tù chúng tôi triền miên trong cơn đói. Sức ngày càng yếu mà phải lao động quá nặng nhọc, nên chỉ sau một tuần lấy cây, người nào cũng mệt lả. Một hôm đang lấy sức bật một thân cây xuống bờ suối, Thống mệt quá nên lảo đảo rồi ngã sấp trên thân cây, đúng lúc cây này lăn xuống suối, bật luôn theo Thống. Chúng tôi chỉ còn nghe tiếng hét của Thống trước khi anh bị văng xuống lòng suối nằm sâu dưới vực.

Trời nhá nhem tối, cả hơn bốn mươi thằng tù chia nhau trèo xuống suối đi tìm Thống. Gần nửa giờ sau chính tổ của tôi tìm được Thống. Anh nằm bất động bên bờ suối. Rất may là ở một nơi không có đá. Thống thoi thóp thở, nhưng không còn cử động được.

Chúng tôi nhanh chóng kết một cái bè gỗ, rồi theo dòng suối, cùng nhau đẩy anh về trại. Sau hơn một tiếng đồng hồ trong trạm xá, Thống tỉnh lại, mở hé mắt nhìn mọi người. Khi nhận ra tôi, Thống thì thào:

- Nếu sau này anh còn sống mà về được, nhớ tìm giùm Hà Nhất Anh và nói là em xin lỗi nàng. Mong nàng hãy sớm lấy chồng và quên em đi.

Tôi nắm chặt đôi vai lạnh lẽo của Thống:

- Thống yên chí, tôi sẽ làm bất cứ điều gì mà Thống dặn dò.

Thống cố gắng mở lớn mắt nhìn tôi như cầu khẩn:

- Nhờ anh giữ lại cái vòng nhôm trong balô và tấm ảnh em đang mang trong cổ này, trao lại cho Nhất Anh. Nhớ nói giùm là em xin lỗi cô ta.. xin lỗi cô ta .

Ngày hôm sau, một buổi chiều mưa buồn ảm đạm, dưới sự kiềm soát của hai vệ binh, tôi cùng ba người bạn tù đẩy xác Thống trên một chiếc xe “cải tiến” ra chôn dưới triền núi, bên một hốc đá . Chúng tôi đào huyệt đúng vào lúc cơn mưa trút xuống. Huyệt đào tới đâu thì nước ngập theo tới ấy. Tôi năn nỉ xin hai vệ binh cho chúng tôi tìm một nơi khác cao hơn, và chờ cơn mưa tạnh bớt, nhưng không được đồng ý, mà còn bị quát tháo, bảo phải “chôn khẩn trương lên mà về ngay”.

Tôi phải ngồi đè trên xác Thống, lềnh bềnh trên nước, để cho ba người bạn tù kia lấp đất.

Chuyện xảy ra đã hơn sáu năm rồi. Thời gian có biết bao sự đổi thay. Tôi cũng đã nghe và chứng kiến không ít những điều phản trắc. Không biết bây giờ Nhất Anh đã có chồng chưa và trong cảnh đổi đời kéo theo bao cay đắng, liệu trong lòng cô có còn lưu luyến chút tình xưa.

Đắn đo giây lát rồi tôi cũng quyết định phải nói hết những gì tôi biết và nhất là những điều mà Thống, trước khi trút hơi thở cuối cùng, đã nhờ tôi nếu còn có dịp trở về, hãy nói lại cùng nàng.

Nghe tôi kể xong mọi điều, Nhất Anh vẫn ngồi yên bất động. Im lặng một lúc tôi nghe tiếng nàng khóc. Hai tay nắm chặt các kỷ vật mà tôi vừa trao lại cho nàng. Ngoài trời những cơn mưa càng vần vũ. Tiếng mưa như thấu hiểu được nỗi niềm, từng đợt trút xuống mái nhà Thủy Tạ làm át đi tiếng sụt sùi, để cho nàng khóc. Tôi cũng đã không cầm được nước mắt.

- Em cám ơn anh, và xin lỗi .. em đã không nén được xúc động.

Tôi cũng kịp lấy lại bình tĩnh và tìm lời an ủi nàng:

- Dù sao mọi việc cũng đã qua rồi. Sau cái ngày nước mất nhà tan, biết có bao cảnh chia lìa tang tóc. Thôi thì tôi cầu mong Nhất Anh sớm nguôi được nỗi buồn này và có thêm nhiều nghị lực để mà bước tới, như lời trối trăn của Thống. Nhất Anh còn trẻ mà, còn cả một con đường thật dài trước mặt. Còn tôi, trong hoàn cảnh này, cũng chẳng biết rồi đời sẽ ra sao. Thôi đành phó cho trời đất đẩy đưa.

Nhất Anh vẫn ngồi bất động, không nói lời nào. Nhìn đồng hồ treo trên vách, nhớ tới lời hẹn của anh tài xế, tôi khẽ gọi nàng:

- Chị Nhất Anh ! Chỉ còn 15 phút nữa là anh tài xế sẽ quay lại đón tôi. Sau này nếu chị có cần gì ở tôi, cứ liên lạc với tôi nghe!

Tôi nói cốt chỉ để an ủi thôi. Chứ tôi thì còn khả năng gì mà giúp nàng. Hơn nữa thời buổi nhiễu nhương này, dễ gì mà liên lạc được với nhau.

Nhất Anh lấy tay lau nước mắt, ngước lên nhìn tôi, ngần ngừ vài giây rồi lên tiếng:

- Nhờ anh vẽ lại và hướng dẫn cho em nơi chôn cất anh Thống. Sau này biết đâu có dịp may, em sẽ tìm ra thăm anh ấy.

Tôi đứng lên đến quày trả tiền hai tách trà, và xin một tờ giấy trắng. Tôi ngồi vẽ khá tỷ mỷ và hướng dẫn cho Nhất Anh con đường đến trại tù, và mộ của Thống nằm bên hốc đá trên triền núi, phía sau trại tù chừng một cây số. Cũng may là có cái hốc đá lớn duy nhất, để có thể định hướng được ngôi mộ nằm ở nơi nào giữa vùng rừng núi bao la.

Nhất Anh đứng dậy mặc lại áo mưa, xúc động nói lời chia tay, rồi đạp xe đi. Tôi nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của nàng lảo đảo xiêu vẹo dưới cơn mưa tầm tã mà ngậm ngùi lo âu cho số phận của nàng. Tôi nghĩ có lẽ không bao giờ tôi còn có dịp gặp lại Nhất Anh.

Mùa hè năm rồi, vợ chồng tôi sang Cali thăm mấy cô con gái, nhân tiện chúng tôi đến thăm gia đình ông anh họ ở thành phố biển San Diego. Giáng Sinh năm 1970, nhân cuộc hành quân bất ngờ ở Đà Lạt, tôi có ghé thăm anh chị,. Khi ấy anh làm ở trung tâm điện lực Đa Nhim và vợ anh là giáo sư dạy trường Bùi thị Xuân Đà Lạt. Anh chị rời Việt Nam từ những ngày Sài Gòn hấp hối, nên cũng đã hơn ba mươi năm rồi bây giờ anh em mới gặp lại nhau. Anh lớn hơn tôi gần mười tuổi, vừa bà con lại vừa là học trò cưng của ba tôi lúc anh còn học ở trường Pháp Việt, nên anh chị rất quý chúng tôi, nhất quyết bắt vợ chồng tôi phải ở lại nhà anh chị một tuần để cùng đi chơi với anh chị. Sau một ngày đi khắp nơi ở San Diego, chúng tôi đi một vòng sang khu nghỉ mát Cancun bên Mexcico. Đến ngày thứ bảy cuối tuần anh chị rủ chúng tôi đi tham dự buổi họp mặt của Hội Đồng Hương Đà Lạt, tổ chức tại Anaheim, gần khu Little Saigon, nhân tiện sau đó anh chị đưa tôi về lại nhà cô con gái ở Fullerton, cũng rất gần nơi ấy. Gia đình anh được giấy mời với bốn chỗ ngồi. Vợ chồng đứa con trai lớn không đi, nhường chỗ cho chúng tôi. Bảo là chú thím ở tận bắc Âu, lâu lắm mới có dịp gặp nhiều đồng hương.

Không ngờ đã rời khỏi quê hương khá lâu, nhưng những người Đà Lạt còn giữ cái tình đồng hương đậm đà như thế. Hội trường không còn một chỗ ngồi. Nghe bà chị nói là họ đã đến từ khắp nơi trên nước Mỹ và Canada, một số từ Úc và Âu châu. Chưa tới giờ khai mạc, mọi người ngồi nói chuyện líu lo với những tiếng cười nghe như dư âm của một thời trai trẻ. Những cô gái với đồng phục áo dài trắng trong ban tổ chức đang chuẩn bị cho bài quốc ca, vẫn còn dáng dấp của Đà Lạt ngày xưa: môi đỏ má trắng hồng .

Chúng tôi ngồi ở dãy bàn đầu dành cho quan khách, cùng với gia đình của hai vị cựu giáo sư Bùi Thị Xuân khác. Trên sân khấu, một cái phông lớn là hình ảnh của khu chợ Hòa Bình và một mảng của hồ Xuân Hương trong sương mù. Tôi thầm phục người họa sĩ Đà Lạt nào đã vẽ bức tranh thật sống động. Tôi có cảm giác như mình đang ở một nơi nào đó trên thành phố thơ mộng một thời này. Ai đó đã nói đúng “người Việt nào ra đi cũng mang theo quê hương”.

Khi nghe cô MC giới thiệu thành phần ban tổ chức cuộc họp mặt hôm nay, tôi hơi ngạc nhiên khi thấy toàn là phái nữ. Tôi chợt nhớ tới một bài viết nào đó mà tôi đã đọc đươc: Người Việt đến Mỹ, nữ giới thành công hơn là nam giới, và số lượng phụ nữ tham gia vào những hoạt động chính trị, cộng đồng ngày một nhiều hơn. Tôi nghĩ tới Dương Nguyệt Ánh, Lê Duy Loan, những người phụ nữ đã mang đến cho người Việt bao điều hãnh diện. Nhưng đến khi chị trưởng ban tổ chức có đôi lời cùng đồng hương, tôi mới hiểu thêm: Buổi họp mặt này là do các cựu nữ sinh trường Bùi Thị Xuân đảm trách.

Đang vui tôi bỗng ngậm ngùi khi một chị trong Ban Tổ Chức lên trình bày về hoàn cảnh thương tâm của nhà thơ Lệ Khánh. Bây giờ tôi mới biết Lệ Khánh là con gái của phó trưởng ty cảnh sát Đà Lạt và có cuộc hôn nhân thật buồn với một nhà thơ quân đội, lại là sĩ quan cấp tá trong ngành Tâm Lý Chiến. Bao nhiêu điều ấy đã đưa nhà thơ nổi danh một thời của xứ sương mù vào bước đường cùng, phải đi bán hàng rong, bán từng trái cà trái ớt trong cơn bệnh hoạn, và đứa con trai duy nhất phải đi ở mướn cho người ta. Ban tổ chức kêu gọi tình thương của những cựu Bùi Thị Xuân, của những người Đà Lạt cũ. Tôi thầm cám ơn tấm lòng của những người Đà Lạt và nghĩ đây là một việc rất nên làm.

Đến phần văn nghệ, cô MC giới thiệu “nhạc phẩm Ai Lên Xứ Hoa Đào với một giọng hát truyền cảm của một Bùi Thị Xuân ngày trước, đã từng làm điêu đứng bao trái tim học sinh, sinh viên Đà Lạt”.

Lời giới thiệu đó không có một chút cường điệu nào. Giọng hát cất lên cao vút làm cả hội trường im lặng trong khi lòng tôi lắng xuống thẫn thờ. Không phải vì giọng hát truyền cảm, mà vì người hát ấy chính là Hà Nhất Anh, người con gái có một mối tình buồn với người bạn tù của tôi ngày trước. Gần hai mươi năm rồi, khuôn mặt có đôi chút đổi thay, nhưng tôi vẫn nhận ra. Cũng với nhan sắc ấy, nhưng với nụ cười rạng rỡ, không còn nét buồn nào đọng trên đôi mắt.

Thấy tôi nhìn đăm đăm lên sân khấu, bà chị đập vai tôi:

- Bộ có quen hay sao mà nhìn dữ vậy ? Hay lại là một người xưa ?

Tôi quay lại, đúng vào lúc bài hát vừa chấm dứt. Chờ cho những tràng pháo tay, cùng những tiếng la hét lắng xuống, tôi ôm vai bà chị:

- Đúng là có quen, nhưng không phài người xưa của em, mà là hôn thê của một thằng bạn tù của em, đã chết ngoài Bắc ! Chính em là người đã trao lại cho cô ấy những kỷ vật của anh ta, khi em vừa mới ra tù.

- Cô ấy là học trò cũ của chị, để chị gọi cô ấy lại nghe.

Tôi chưa kịp trả lời, thì bà chị đã vẫy tay gọi một cô trong ban tiếp tân nhờ đi mời “ca sĩ Hà Anh”.

Cô đến nhoẻn miệng cười, cúi đầu chào anh chị tôi và các thầy cô giáo cùng bàn, rồi khựng lại khi nhìn vợ chồng tôi, gật đầu nhưng không nói lời nào. Thấy tôi ngồi gần bà chị, nên cô nhìn bà chị như muốn hỏi chúng tôi là ai. Bà chị cười chỉ vào tôi:

- Đã gặp nhau rồi mà không còn nhận ra sao?

Cô nhìn tôi, rồi lắc đầu:

- Xin lỗi, em không nhớ ra .

Tôi có một chút khó chịu trong lòng. Hóa ra người đàn bà cũng dễ quên, ngay cả những kỷ niệm đáng ra phải nhớ trong đời. Giữ lịch sự, tôi nhìn cô:

- Có phải chị là hôn thê của anh Lê Minh Thống ? – Tôi là người đã trao cho chị những kỷ vật của anh ấy ở nhà Thủy Tạ, khi tôi vừa mới ra tù. Chị không còn nhớ?

Cô ta khựng lại giây lát, nhưng rồi lắc đầu:

- Xin lỗi , em không nhớ. Có lẽ anh nhầm em với … ai đó!

Cô chào tất cả mọi người rồi vội vã quay về phía sau sân khấu.

Tôi nhìn sang ông anh bà chị nói cho đỡ ngượng:

- Chắc bây giờ chị ta đang hạnh phúc, nên không muốn nhắc lại chuyện tình xưa.

Trên sân khấu chương trình văn nghệ nối tiếp bằng một hài kịch. Thiên hạ cười ầm ĩ, trong lúc lòng tôi dửng dưng với một chút bẽ bàng .

Buổi họp mặt chấm dứt, tôi theo ông anh bà chị bước ra khỏi hội trường. Trong lòng không còn cái háo hức của lúc mới bước vào đây. Trống rỗng và một chút bực dọc.

Tôi đang đứng chờ ông anh bà chị đi lấy xe, thì một bàn tay đâp trên vai tôi . Quay lại, tôi ngạc nhiên khi nhận ra Hà Nhất Anh. Cô đưa cho tôi mảnh giấy, rồi bảo nhỏ, trước khi chạy nhanh về phía hội trường:

- Em xin lỗi, nhưng Anh nhớ phải đến nghe !

Tôi mở vội tấm giấy ra đọc. Chỉ có số điện thoại và địa chỉ, cùng với một dòng ngắn ngủi: “Suốt ngày mai, chủ nhật, em sẽ chờ anh ở nhà ”

Tôi cảm giác có điều gì lạ lắm. Và dường như cô ta muốn dấu mọi người . Nghĩ như vậy nên tôi không nói lại với ông anh bà chị và ngay cả vợ tôi. Ông anh bà chị đưa vợ chồng tôi về Fullerton, rồi hẹn quay lại sáng thứ bảy tới đưa chúng tôi đi thăm mấy người đồng hương và cũng là học trò cũ của cha tôi ngày trước.

Tôi nhờ cô con gái lớn gọi phôn, hẹn đến gặp vào lúc hai giờ chiều chủ nhật. Cô con gái chở vợ chồng tôi tới trước cổng nhà, sau khi xem đúng địa chỉ, bấm chuông, rồi lái xe đi, bảo khi nào cần gọi cellphone, sẽ quay lại đón.

Một ngôi nhà nhỏ, khá xinh, có trồng nhiều loại hoa Đà Lạt, nằm trong khu Fountain Valley yên tĩnh. Người ra mở cổng là một người đàn ông trẻ, khá bảnh trai với hàng ria mép. Anh gật đầu chào, nở nụ cười rất tươi bắt tay chúng tôi, giới thiệu tên, nói năng lễ phép bặt thiệp:

- Cám ơn anh chị đến thăm. Bà xã em mừng lắm, đợi mong từ sáng tới giờ . Tôi bước vào sân nhà, với một ý nghĩ vừa thoáng trong đầu: Được một người chồng như thế, hèn gì cô ta chóng quên mối tình xưa.

Nhất Anh mang nước ra mời chúng tôi, vui vẻ, thân tình, khác hẳn với Nhất Anh trong hội trường ngày hôm qua. Tôi im lặng, bởi không biết phải nói điều gì, ngồi chờ cô ta lên tiếng trước. Một lúc im lặng, tôi bất ngờ nhìn thấy cô ta khóc. Anh chồng đưa giấy cho cô lau nước mắt .

- Mong anh chị tha lỗi cho em. Ngày hôm qua khi gặp anh, nghe anh nhắc tới anh Thống em xúc động lắm, lại biết chính anh là người đã mang về những kỷ vật của anh Thống nữa. Nhưng hôm qua đông người quá, em không tiện nói.

Tôi đỡ lời:

- Tôi hiểu. Làm sao mà chị có thể quên được mối tình đầu, vừa đẹp lại vừa buồn, nhất là anh Thống đã ở lại và bị chết oan ức cũng vì quá yêu chị. Phải không ?

Rồi quay sang anh chồng, tôi lên giọng như một nhà tâm lý học:

- Ai lại chẳng có mối tình đầu. Và người chồng nào lại không tôn trọng cái kỷ niệm đẹp đó của vợ mình, phải không anh ?

Anh ta không trả lời, chỉ cúi xuống với một chút bối rối.

- Xin lỗi anh. Em không phải là chị Nhất Anh, và cũng không phải là người yêu của anh Thống!

Tôi bất ngờ, vừa ngượng ngùng vừa hụt hẩng khi nghe câu nói của người con gái, mà tôi đã chắc nịch là Hà Nhất Anh. Bây giờ người bối rối lại chính là tôi .

Cô gái hạ giọng:

- Em là em kế của chị ấy và cũng là đứa em duy nhất. Ba má em chỉ sinh có hai đứa con gái. Chị em giống nhau lắm, nên có nhiều người cũng lầm.

Tôi nhìn cô ngờ vực:

- Tôi nhớ ngày hôm qua khi MC giới thiệu chị lên hát, cũng với tên là Hà- Anh mà ? Tôi nghĩ Hà Nhất Anh, nhưng khi qua Mỹ người ta thường bỏ đi chữ lót.

- Đúng ra tên em là Hà Nhị Anh, nhưng bây giờ trong giấy tờ, em mang tên chị em: Hà Nhất Anh , mà Nhất Anh hay Nhị Anh gì sang đây, như anh nói, cũng đều gọi Hà Anh như nhau mà anh…

Đến lúc này thì tôi không còn hiểu gì nữa. Cô ta đứng lên nhoẻn miệng cười và mời vợ chồng tôi theo cô lên từng trên, cô bảo:

- Anh chị cứ theo em lên trên này thì hiểu nhiều hơn .

Ba tấm ảnh để trên bàn thờ nhỏ. Tôi nhận ra Thống và Nhất Anh, mặc dù lúc chụp những tấm ảnh này hai người còn rất trẻ. Còn tấm ảnh thứ ba, một người con gái khác, tôi không nhận ra ai. Tôi chưa kịp hỏi thì cô gái lại sụt sùi:

- Chị Nhất Anh đã chết khá lâu rồi anh ạ. Vào một ngày mùa đông mưa tầm tã, chị ấy đạp xe đi đâu không biết, cả nhà chờ cơm tới tối vẫn chưa thấy về. Từ trước chị không bao giờ đi đâu một mình vào buổi tối. Cả nhà em và mấy người bạn hàng xóm chia nhau đi tìm. Em đạp xe đi khắp nơi. Trời mưa lớn quá nên em lạnh cóng. Đường xá vắng tanh không một bóng người. Cuối cùng thì chính em tìm ra chị ấy. Chị nằm bất động bên bờ hồ Xuân Hương, không xa nhà Thủy Tạ bao xa.

Tôi giật mình hoảng hốt:

- Ở gần nhà Thủy Tạ, bên bờ hồ Xuân Hương ? Rồi có tìm được chiếc xe đạp và cái gì nữa không ?

- Chiếc xe đạp rớt xuống hồ, ngày hôm sau người ta mới tìm thấy.

- Và chị đã chết ? Tôi hỏi

- Không, khi ấy thì chị còn sống, nhưng bất tỉnh và mình mẩy thì lạnh cóng. Vào bệnh viện, nửa giờ sau chị tỉnh lại, nhưng rất yếu chưa nói được. Khi thay áo cho chị, em thấy trong túi áo có một sợi dây đeo cổ có tấm ảnh của chị và một chiếc vòng nhôm có khắc tên chị và tên anh Thống.

- Không có tờ bản đồ vẽ trại tù và nơi mộ anh Thống ?

- Có chứ ! Chính nhờ tấm bản đồ đó mà vợ chồng em, cách nay ba năm về Việt Nam, ra tận nơi tìm được, rồi thuê người lấy hài cốt của anh Thống mang về chôn trên Đà Lạt . Cám ơn anh đã vẽ cái bản đồ khá chi tiết và chính xác.

- Còn chị Hà Nhất Anh ?

- Hai tuần sau, chị khá hơn nhiều, nói năng tỉnh táo, bệnh viện cho xuất viện bảo về nhà điều trị, bồi dưỡng là chị sẽ khỏe thôi. Nhưng không ngờ về nhà mấy hôm thì lên cơn sốt nặng rồi hôn mê trở lại. Đưa vào bệnh viện thì chị mất. Người ta bảo là chị bị sưng phổi cấp tính. Mà thời ấy có thuốc men gì đâu mà chửa. Trong mấy ngày tinh táo, chị thường nhắc tới anh Thống, năn nỉ ba má em tìm mọi cách đem anh Thống về Đà Lạt, và báo cho mẹ anh ấy biết. Lúc trước bà thương quí chị lắm, nên chị cũng rất thương và lo lắng cho bà, khi em gái anh Thống vừa quá trẻ lại vừa yếu đuối. Không ngờ đó lại là những lời trăn trối của chị.

Tôi thầm nghĩ, chính vì đi gặp tôi hôm ấy mà Nhất Anh chết. Chắc cô đã xúc động nhiều lắm. Lòng tôi chùng xuống. Tôi có cái cảm giác đau đớn như vừa có những nhát chém vô hình nào đó trong lòng mình. Tôi lấy lại bình tĩnh:

- Như vậy là bây giờ mộ của Thống nằm trên Đà lạt .

- Dạ . Anh nằm bên cạnh chị Nhất Anh. Vợ chồng em mua lại mảnh đất tư gần khu rừng Ái Ân. Từ đó anh Thống có thể nhìn thấy Trường Võ Bị của anh lúc xưa và đỉnh núi Lâm Viên mà anh đã từng chinh phục.

- Đồi thông hai mộ . Tự dưng tôi buột miệng.

Đến lúc này tôi mới thấy cô nhoẻn miệng cười:

- Sau ngày 30 tháng 4/75, ở Đà lạt có khá nhiều “đồi thông hai mộ”. Có dịp anh chị về Đà Lạt, ghé lại Rừng Ái Ân hỏi thăm, là người ta biết hai ngôi mộ của anh chị Thống-Anh.

- Thế rồi, cô có liên lạc được mẹ và em gái của anh Thống ?

Cô không trả lời, mà lại mời vợ chồng tôi bước sang phòng bên cạnh. Căn phòng rộng, thoáng mát, có cửa kính lớn nhìn ra công viên phía trước. Một bà cụ tóc bạc trắng, nhưng da dẻ hồng hào, đôi mắt sáng, ngồi trên chiếc xe lăn. Khi tôi cúi đầu chào bà , cô gái giới thiệu:

- Anh này là bạn tù của anh Thống ở ngoài Bắc.

Rồi quay sang tôi :

- Chắc anh ngạc nhiên lắm, đây chính là mẹ của anh Thống.

Bà cụ ôm lấy tôi, nước mắt trào ra trên đôi gò má. Bà hỏi tôi về Thống trong những ngày ở tù và vì sao mà Thống chết. Nhưng tôi chỉ kể vài kỷ niệm về Thống trong những lúc vui vẻ, và không dám nói cho bà nghe về cái chết thảm thương của Thống. Tôi nói dối là Thống chết vì bệnh kiết lỵ nặng mà nhà tù không có thuốc. Tôi tưởng nói dối như vậy cho cụ yên lòng, không ngờ cụ đã khóc ngất lên. Tôi chỉ còn biết ôm vai bà cụ mà im lặng.

Một lúc sau, bà cụ mới tỉnh táo và kể lại tai nạn xe hơi đã làm chết cô con gái, em Thống và làm tê liệt đôi chân của bà. Nhìn sang cô gái, bà cụ thỏ thẻ:

- Cũng nhờ vợ chồng cháu nó đây mà bác còn sống đến bây giờ.

Nhị Anh nắm tay bà cụ :

- Má coi vợ chồng em không khác gì con ruột của má. Em sang đây sau khi em gái anh Thống chết. Tấm ảnh trên bàn thờ lúc nãy là của cô ấy. Cô nhỏ hơn em tới sáu tuồi. Lúc ấy má đang làm chủ mấy sạp may, đã lo lắng tiền bạc cho em sang đây và cho em tiếp tục học xong đại học nữa. Ngôi nhà này là của má cho vợ chồng em đó chứ.

Vợ chồng tôi chào bà cụ, chúc bà sức khỏe và hứa bất cứ lúc nào có dịp sang Cali, sẽ ghé lại thăm bà.

Khi bắt tay từ biệt vợ chồng Hà Nhị Anh, chợt nhớ tới một điều, nên tôi hỏi cô :

- Khi nãy tôi có nghe chị nói là bây giờ tên tuổi của chị trong giấy tờ lại là tên tuổi chị Nhất Anh. Sao vậy ?

Cô gái vẫn còn nắm chặt bàn tay tôi, kéo tôi ra xa, nhìn quanh rồi hạ giọng:

- Chính nhờ cái giấy của trại tù báo tin anh Thống chết, trong đó có ghi tên chị Nhất Anh là vợ, nên em đã thay chị ấy mà sang đây theo diện dành cho vợ tù nhân cải tạo bị chết trong tù. Em thấy xấu hổ lắm khi phải làm điều gian dối ấy, tội lớn lắm đối với luật pháp Hoa Kỳ, nhưng đó lại là ước mong của mẹ anh Thống, và của cả chị Nhất Anh trước khi chết nữa. Em săn sóc cho má bao nhiêu năm nay, nên má thương em như con gái má. Biết đâu đây là sự sắp xếp nhiệm màu từ chị Nhất Anh – anh Thống? Hơn nữa nhìn em cũng giống chị em lắm, và tên em với tên chị ấy cũng như nhau mà. Nhưng anh nhớ phải tuyệt đối giữ hộ cho em điều bí mật này nghe .

Vâng! Chính vì tôi đã giữ cho cô cái điều bí mật đó, nên hai cái tên Hà Nhất Anh , Hà Nhị Anh mà các bạn vừa đọc được trong truyện, đều không phải là tên thật của hai chị em nàng.

Phạm Tín An Ninh
tictac  
#1251 Posted : Saturday, February 10, 2018 11:28:14 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)



Tin vui cho những người uống 2 ly cà phê mỗi ngày


Nghiên cứu mới cho thấy uống cà phê thường xuyên có thể giảm nguy cơ phát triển ung thư gan, tuy nhiên nếu bạn nhậu quá nhiều thì không cà phê nào cứu nổi...
Uống 2 ly cà phê mỗi ngày có thể giúp giảm 1/3 nguy cơ ung thư gan,Telegraph dẫn một nghiên cứu mới của Anh cho biết.

Các chuyên gia từ hai trường đại học Southampton và Edinburgh (Anh) kiểm tra dữ liệu từ 26 cuộc nghiên cứu liên quan đến hơn 2,25 triệu người tham gia khảo sát.

Các nhà nghiên cứu phát hiện rằng những người uống nhiều cà phê ít có nguy cơ phát triển ung thư tế bào gan (HCC), một dạng phổ biến nhất của ung thư gan.

UserPostedImage
Nhiều ích lợi với sức khỏe của cà phê từng được ghi nhận Ảnh minh họa: Shutter Stock


Ngay cả cà phê decaf (cà phê không chứa caffein) cũng có tác dụng bảo vệ nhất định. So với những người không uống cà phê thì những người uống mỗi ngày 1 ly cà phê sẽ giảm được 20% nguy cơ phát triển HCC, nghiên cứu công bố trên tạp chí BMJ Open cho biết.

Còn những ai tiêu thụ 2 ly cà phê mỗi ngày thì giảm 35% nguy cơ phát triển HCC và người uống 5 ly cà phê thì giảm đến 50% nguy cơ trên. Riêng cà phê decaf thì vẫn có tác dụng bảo vệ nhất định nhưng ít hơn nhiều so với cà phê thông thường.

Tiến sĩ Oliver Kennedy của Đại học Southampton - tác giả chính của nghiên cứu trên cho biết: "Cà phê được cho có nhiều ích lợi với sức khỏe và những phát hiện mới nhất còn bổ sung tính năng tác động đến nguy cơ ung thư gan. Song, chúng tôi không khuyến khích mọi người nên uống 5 ly cà phê mỗi ngày. Cần phải có thêm những điều tra về tác hại tiềm ẩn của việc tiêu thụ nhiều cà phê".

Giáo sư Peter Hayes của trường đại học Edinburgh bổ sung: "Chúng tôi vừa chứng minh được rằng cà phê làm giảm nguy cơ ung thư gan. Nghiên cứu này cũng củng cố thêm bằng chứng cho thấy cà phê có thể là một loại dược liệu tự nhiên tuyệt vời".

Tuy nhiên, một số chuyên gia cho rằng việc giảm nguy cơ phát triển ung thư gan đương nhiên không chỉ dừng lại ở việc uống cà phê mà quan trọng hơn hết là phải giảm uống rượu bia, siêng năng tập thể dục và ăn uống lành mạnh...

Theo Trần Ka

Edited by user Saturday, February 10, 2018 11:29:51 PM(UTC)  | Reason: Not specified

ConMuaNho  
#1252 Posted : Monday, February 12, 2018 12:37:18 AM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,843
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 306 times
Was thanked: 2924 time(s) in 1377 post(s)
UserPostedImage

Cung chúc tân niên
Vạn sự bình yên
Hạnh phúc vô biên
Vui vẻ triền miên


UserPostedImage



KLong  
#1253 Posted : Monday, February 12, 2018 8:39:51 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,090
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 979 time(s) in 523 post(s)

Người Thụy Điển thành công hơn nhờ… uống cà phê?



Giữa cuộc sống tất bật này, dừng lại và thưởng thức tinh hoa ẩm thực Fika sẽ khiến cho chúng ta quên đi mọi áp lực và muộn phiền. Người Thụy Điển luôn làm vậy…

Thụy Điển là quốc gia duy nhất ở Bắc Âu có hẳn một phong cách thưởng thức cà phê cho riêng mình.
Có tên là Fika, đây là một phong tục mà mọi người thường tụ tập để ăn uống và nói chuyện.
Fika cũng thường được dùng để chào đón khách quý, người nước ngoài đến thăm thú du lịch Thụy Điển. Và hiện nay tập quán này đã lan ra trên khắp thế giới.

Nếu như dịch theo nghĩa thô sơ nhất theo tiếng Thụy Điển thì Fika có nghĩa là việc uống cà phê, nhai nhóp nhép món ngọt và trò chuyện với nhau và hơn hết là một phần trong ngày làm việc ở Thụy Điển.

UserPostedImage


Matts Johansson, người sáng lập Da Matteo – một chuỗi cửa hàng cà phê tại thành phố Gothenburg cho biết Fika đã ăn sâu trong văn hóa của họ. Hầu hết người Thụy Điển đều thưởng thức Fika nhiều lần trong ngày. Cho dù đó là ngày cuối tuần hay giữa tuần đi chăng nữa việc dành thời gian với bạn bè, ăn đồ nướng tự làm và uống cà phê thơm ngon tuyệt vời là điều không thể thiếu trong cuộc sống người dân nơi đây. Nó giống như việc ta đi đến quán rượu để nhâm nhi như ở các nước khác.

Nhiều công ty tại Thụy Điển còn bắt buộc nhân viên nghỉ giải lao và cho phép họ uống cà phê miễn phí. Vì vậy có ý kiến cho rằng chính những hoạt động này đã góp phần làm nên một lực lượng lao động cực kì hiệu quả của quốc gia Thụy Điển.

Hiện tượng toàn cầu

Uống cà phê giữa giờ quan trọng đối với người Thụy Điển đến nỗi mà ngay cả thương hiệu đồ dùng nội thất nổi tiếng của đất nước này là Ikea cũng đã đã phải nói đến trên trang web của công ty mình rằng: “Không chỉ là uống cà phê, Fika là thời gian để chia sẻ, kết nối và thư giãn cùng với các đồng nghiệp. Đôi khi đây chính là thời điểm để con người nảy ra những ý tưởng và quyết định tuyệt vời”

Theo Andreas Astrom, từ Phòng Thương mại Stockholm, phong cách quản lý của Thụy Điển khác với hầu hết các nước khác. Nó thoải mái và không quan trọng vấn đề thứ bậc cho lắm. Điều quan trọng trong văn hóa làm việc của Thụy Điển là phải lắng nghe tất cả mọi người và thông qua bản chất cộng đồng của Fika, người ta khuyến khích việc trò chuyện giữa các nhân viên và quản lý. Đây được xem là một cách tuyệt vời để tìm hiểu và lấy ý kiến từ mọi người về tình hình hoạt động của công ty.

Và gần đây, xu hướng này đã trở nên phổ biến hầu hết trên toàn thế giới. Lars Akerlund đã xây dựng một đế chế kinh doanh trên Fika. Ông chuyển tới thành phố New York từ Thụy Điển vào năm 2001, mở quán cà phê đầu tiên của mình, FIKA, gần Central Park, New York vào năm 2006. Ông hiện sỡ hữu 17 tiệm cà phê cùng với hai người đồng sáng lập khác. Một trong những món phổ biến nhất trong thực đơn chính là cà phê và bánh tự làm hoặc sô cô la. Chỉ với những thứ đơn giản như vây, đâu là điều đã tạo nên sự thúc đẩy cho đế chế đang ngày một phát triển của ông?

Ở những tiệm cà phê thông thường tại New York, mọi người chỉ đến lấy và đi, nhưng Akerlund không chỉ muốn mang đến cho người dân New York vị cà phê tuyệt vời mà ý nghĩa hơn, ông muốn họ dừng lại, thay đổi cách làm việc, sau đó thư giãn từ đó cho họ một cái nhìn mới về cuộc sống.

Mỗi sáng ông đều dậy vào lúc 4 giờ để nướng bánh khi nguyên liệu còn tươi. Cà phê đã rang và xay nhuyễn là một đặc sản ở Brooklyn và sôcôla thì được chế biến tại chỗ.

Người dân New York đã phản ứng như thế nào?


Akerlund nói rằng lúc đầu, một số thực khách không hài lòng về giá cả. Cửa hàng của ông tính 2 đô cho một ly cà phê nhỏ giọt trong khi khách hàng chỉ tốn 1 đô để mua của tiệm bên cạnh một ly cà phê tương tự. Không ai ngờ rằng, khi ông cho họ một cốc cà phê miễn phí, họ lập tức cảm thấy thích cà phê của ông và đã quay lại ủng hộ.

Có thể nói rằng, thành tựu lớn nhất của Akerlund là thuyết phục những người dân New York bận rộn dành thời gian thư giãn và nghỉ giải lao theo phong cách Thụy Điển.

Fika cũng đã để lại dấu ấn của mình tại Sydney, Luân Đôn và bán đảo Scandinavi.

Văn hóa FIKA


Nếu muốn thưởng thức và trải nghiệm Fika trọn vẹn, ta phải nếm đủ 7 vị bánh được làm thủ công. Tuy nhiên với guồng quay tất bật của cuộc sống hiện đại thì việc này có còn cần thiết và ý nghĩa?

Johansson nói rằng ngày xưa người ta tốn nhiều thời gian và công sức, thậm chí là dùng đến sự cạnh tranh để được chọn là người làm bánh ngon nhất nhưng bây giờ thì không cần như vậy nữa. Tuy nhiên vẫn còn nhiều con người tâm huyết và hoài bão vẫn luôn trung thành theo cách truyền thống để dồn hết trái tim và sự điêu luyện để có những mẻ bánh ưng ý.

Theo như Husband James, sự kì vọng của những vị khách đã đang dần thay đổi, đặt biệt là những người quá ngán ngẩm các sản phẩm xuất hiện hàng loạt trên thị trường cho nên họ luôn cảnh giác về sự an toàn của mình.

Người ta nói rằng Fika phù hợp với tâm lý những người như vậy – cách mà bánh được chính cửa tiệm nướng tại chỗ bằng nguyên liệu tươi mới, các chi tiết bánh được hoàn toàn làm bằng tay. Thực khách tinh tế đã thực sự đánh giá cao tất cả những nỗ lực này. Đó chính là sự khát khao và tinh hoa truyền cảm hứng cho mỗi người khi đến với FIKA.

Theo Khám phá

KLong  
#1254 Posted : Monday, February 12, 2018 9:09:37 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,090
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 979 time(s) in 523 post(s)

UserPostedImage

Xuân thiếu bóng em

Xuân lại về nhưng thiếu bóng em
Đaò mai rực rỡ nở bên thềm
Không gian hư ảo mùa nhung nhớ
Khi vắng tiếng cười em rất quen

Tiểu muội bây giờ em về đâu
Hoa xuân phương ấy có âu sầu
Ở đây ngày tháng buồn xa lạ
Nhớ em nhiều, tím cả trời ngâu

Mây vẫn lững lờ mây vẫn bay
Mưa xuân giăng mắc lối đi này
Bỗng dưng chợt nhớ dòng thơ cũ
Để thấy lòng mình ngây ngất say


Khiếu Long
tictac  
#1255 Posted : Tuesday, February 13, 2018 5:53:34 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)
UserPostedImage
Happy Valentine's Day !
KLong  
#1256 Posted : Wednesday, February 14, 2018 5:20:48 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,090
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 979 time(s) in 523 post(s)


UserPostedImage

Ngày lễ tình nhân và những sự thật khiến nhiều người thích thú


15 sự thật thú vị ít ai biết về "Ngày lễ tình nhân" Valentine 14/2.

UserPostedImage
Giả thuyết phổ biến nhất về nguồn gốc Ngày tình nhân Valentine 14/2 đó chính là Hoàng đế La Mã Claudius II
ban hành sắc lệnh cấm các nam công dân kết hôn trong thời chiến tranh.
Tuy nhiên, linh mục Valentine bí mật tổ chức các đám cưới cho những cặp đôi bất chấp lệnh cấm.
Ngay trước khi ra pháp trường, vị linh mục này đã gửi tấm thiệp đề chữ “From your Valentine” cho cô con gái mù lòa của viên cai tù.

UserPostedImage
Trong thời Victoria, việc viết thiệp mừng Lễ tình nhân 14/2 được coi là một điềm xấu.

UserPostedImage
Khoảng 1 tỷ thiếp Valentine được các cặp đôi trao cho nhau mỗi năm.

UserPostedImage
Ở Phần Lan, ngày Valentine được gọi là Ystävänpäivä (tức Ngày Tình bạn).
Đây là dịp để nhớ và trao những yêu thương cho bạn bè thân thiết chứ lại không phải cho “nửa kia”.

UserPostedImage
Ở thời trung cổ, nhiều người cho rằng, biểu tượng X tượng trưng cho nụ hôn.
Một số người do có những lý do riêng nên không thể ký tên mình lên tấm thiệp.
Họ đã đánh chữ X lên đó để thể hiện sự chân thành của mình.

UserPostedImage
Nhiều cô gái thời trung cổ thường ăn những món độc dị vào ngày lễ tình nhân để mơ về “nửa kia” tương lai.

UserPostedImage
Năm 1537, Vua Anh Henry VII chính thức tuyên bố 14/2 là Ngày Lễ tình nhân.

UserPostedImage
Các bác sĩ hồi năm 1800 thường khuyên bệnh nhân ăn sô-cô-la để bình tĩnh níu giữ những kỉ niệm về tình yêu đã vuột khỏi tay họ.

UserPostedImage
Hồi cuối thập niên 1800, Richard Cadbury đã làm ra hộp bánh sô-cô-la đầu tiên để các tình nhân dành tặng dịp Valentine.

UserPostedImage
Hơn 35 triệu hộp sô-cô-la hình trái tim sẽ được bán hết veo trên toàn thế giới vào ngày Valentine.

UserPostedImage
73% nam giới mua hoa tặng bạn gái trong khi chỉ 27% các cô gái làm điều này vào ngày Lễ Tình nhân.

UserPostedImage
Hồng đỏ là loại hoa ưa thích của Thần tình yêu Venus.

UserPostedImage
Hồng đỏ được xem là hoa của tình yêu vì màu đỏ tượng trưng cho các cảm xúc lãng mạn một cách mạnh mẽ.

UserPostedImage
220.000 là con số những lời cầu hôn vào mỗi dịp Valentine.

UserPostedImage
Cứ mỗi dịp Valentine, thành phố Verona (nơi cặp đôi Romeo và Juliet sinh sống) nhận được chừng 1.000 lá thư từ khắp nơi trên thế giới.


Theo Kiến thức

Edited by user Wednesday, February 14, 2018 5:24:07 PM(UTC)  | Reason: Not specified

KLong  
#1257 Posted : Wednesday, February 14, 2018 10:57:38 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,090
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 979 time(s) in 523 post(s)

UserPostedImage

Đêm Tình Nhân Không Em

Bó hoa hồng.... giờ ta biết tặng ai
Em thật xa mà đường về qúa dài
Một mình ta đêm tình nhân lẻ bóng
Sương chập chùng rơi thấm lạnh bờ vai

Đã không còn đêm tự tình ngát hương
Tình yêu xưa như mất dấu thiên đường
Em cười vui bên những lời chúc tụng
Ta âm thầm trong nỗi nhớ sầu vương

Đêm lạnh lùng trên con đường vắng tanh
Những vì sao mùa tình nhân long lanh
Bay chập chùng mênh mông vùng ký ức
Ngày chúng mình có em và có anh

Ta bỏ đi trong đêm buồn tình yêu
Với con tim muốn nói biết bao điều
Từng cánh hồng tung bay theo nỗi nhớ
Bóng trăng buồn nghiêng trên bóng lệch xiêu


Khiếu Long
tictac  
#1258 Posted : Thursday, February 15, 2018 9:30:35 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)
UserPostedImage

Happy New Year of the Dog 2018
tictac  
#1259 Posted : Saturday, February 17, 2018 11:09:42 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)


UserPostedImage

Những Màu Áo Mùa Xuân

Mùng ba em mặc áo xanh
Chùm hoa đào thắm trên cành chào xuân
Hàng cây dài nỗi bâng khuâng
Như ta vẫn mãi ngại ngần lời yêu

Mùng bốn em áo xanh rêu
Trái tim vẫn có nhiều điều thiết tha
Đưa tay hái nụ qùynh hoa
Trao em kỷ niệm món qùa yêu thương

Mùng năm màu áo vấn vương
Vàng tươi mai mở rợp đường nhà ai
Ừ thì xuân bất tái lai
Quên đi ngọn gió u hoài cuối đông

Mùng sáu áo đỏ sang sông
Em cô dâu giữa pháo hồng vương bay
Thế là xuân tận từ đây
Tình như sương khói tháng ngày yêu em ....


Khiếu Long
tictac  
#1260 Posted : Wednesday, February 21, 2018 3:07:14 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

6 Cảm xúc mỗi người cần trải qua để biết trân trọng hạnh phúc



Hạnh phúc là gì? Với mỗi người trong cộng đồng, định nghĩa này lại thay đổi một chút. Có những người bằng lòng với những niềm vui nhỏ bé, có những người lại cần vật chất đủ đầy mới có thể hạnh phúc... Dù định nghĩ của bạn là gì, hãy luôn học cách trân trọng những thứ thân thuộc bạn đang có...

Với những người đã trải qua 1 trong 6 cung bậccảm xúc sau, họ sẽ biết được hạnh phúc thực sự mình cần là gì.

1.Sống trong thiếu thốn

Mùa đông không có máy sưởi và bạn vẫn chịu đựng được, mùa hè không có quạt hay điều hòa và bạn hiểu được cuộc sống thiếu thốn thực sự là thế nào. Không có sự trải nghiệm nào khắc khổ bằng việc phải sống thiếu những tiện nghi cơ bản. Trong hoàn cảnh đó,nhân cáchcủa bạn được rèn luyện và ước mơ của bạn cũng trở nên thực tế hơn.

Những ngôi nhà đổ nát, thiếu thốn và đôi khi là có mùi lạ, nhưng bạn biết rằng, tuy bạn sống trong khu ổ chuột nhưng tâm hồn bạn được tự do.


2.Thiếu đi bạn thân

Khi ta lớn lên, những người bạn của chúng ta cũng rời xa ta như một lẽ dị nhiên. Cũng sẽ có những người mới đến nhưng sẽ có những người bạn mà ta không thể lấp chỗ trống của họ.

Mất đi những người bạn cũng giống như khi ta bơi trên biển mà trong túi có quá nhiều thứ, ta buộc phải bỏ chúng đi. Đến khi tới bờ, bạn nhận ra mình nhẵn túi nhưng thế còn hơn là lạnh lẽo và chết đuối giữa biển khơi.Chúng ta không cần phải có cả tá bạn. Chúng ta cần những người nâng chúng ta lên khi chúng ta gục ngã trên mặt đất, những người luôn yêu thương và quan tâm ta dù không ít lần ta làm họ tổn thương. Phải mất rất nhiều năm, đôi khi là cả đời để tìm được một người bạn tri kỷ như vậy. Hãy biết trân trọng


3.Thiếu thốn tình yêu

Làm sao bạn phân biệtđược những tình cảm thật/giả nếu bạn chưa sống qua những ngày tuyệt vọng, trống rỗng.

Muốn trân trọng hạnh phúc, hãy sống những ngày không có tình yêu. Đó là một trải nghiệp đau đớn nhưng ý nghĩa, nó sẽ giúp ích rất nhiều trong việc chui rèn bạn trở nên mạnh mẽ và cứng cỏi hơn. Trải nghiệm này dạy bạn trân trọng những người đi qua cuộc đời mình và những mối quan hệ mà bạn xây dựng.


4.Sống thiếu đam mê

Thiếuđam mêlà một trong những quãng thời gian khủng hoảng và khó khăn nhất với bất kỳ ai. Đôi khi, bạn cảm thấy như mình là kẻ vô dụng và có thể chết ngay được vì cảm giác trống rỗng bủa vây.

Bạn thấy mình như một bóng ma, sống cho qua ngày, đôi khi vẫn thấy vui nhưng đó không phải thứ bạn tìm kiếm từ sâu thẳm tâm hồn.

Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua những tháng ngày địa ngục đó, bạn sẽ không bao giờ biết khát khao. Không ai trong chúng ta sinh ra đã có sẵn đam mê, đam mê là một sự lựa chọn, là một cuộc hành trìnhtìm kiếm. Hãy để bản thân tự do và làm điều mình yêu thích.


5.Thiếu nguồn cảm hứng

Nguồncảm hứnglà một thứ vô cùng trừu tượng, không ai có sẵn nguồn cảm hứng mà đó cũng là một cuộc tìm kiếm đầy gian nan. Cuộc sống có ý nghĩa là khi bạn tìm được lý tưởng sống và theo đuổi chúng đến cùng.

Một con người sống không có nguồn cảm hứng là một con người nghèo nàn về tinh thần và không có gì đáng giá. Hãy trân trọng mỗi ngày bạn sống vì ít nhất, bạn vẫn có thể làm những gì mình yêu.


6. Thèm khát thành công

Bạn sẽ không bao giờ trân trọng cảm giác đứng trên đỉnh cao nếu như bạn chưa bao giờ phải xuống dưới đáy. Có cả một gia tài cũng không làm bạn hạnh phúcnếu bạn chưa bao giờ không còn một xu trong túi.

Để có thểthành công, bạn phải hiểu thế nào là thất bại và không gì quý giá hơn cảm giác khao khát thành công. Đi từ dưới đấy đến đỉnh cao, đó chắc chắn là những con người vô cùng kiên cường và bản lĩnh. Nếu đã quen sống trong nhung lụa, bạn sẽ không bao giờ biết trân trọng những gì mình đang có.

Phan Trang

Edited by user Thursday, July 5, 2018 9:07:25 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (2)
65 Pages«<6162636465>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.