Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

93 Pages«<8990919293>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1801 Posted : Tuesday, September 1, 2020 11:48:30 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Không lực Mỹ - NATO phô trương uy thế, Nga đáp trả cứng rắn ở Biển Đen

Trọng Nghĩa - RFI - 01/09/2020
Trong một động thái biểu dương sức mạnh hiếm thấy, ngày 28/08/2020 vừa qua, Không Quân Mỹ cùng các đồng minh trong khối Bắc Đại Tây Dương NATO đã thực hiện một chiến dịch phối hợp hành động trên bầu trời 30 quốc gia thành viên, huy động đến 6 oanh tạc cơ chiến lược B-52H của Mỹ và 80 máy bay khác của các nước NATO.

Dù không nói ra, nhưng đối tượng mà hành động thị uy này của không lực Mỹ và NATO nhắm tới rõ ràng là Nga, và Matxcơva đã không ngần ngại có phản ứng cứng rắn.

Mang tên là Allied Sky (Bầu trời đồng minh), chiến dịch của không lực Mỹ và NATO có hình thức rất đơn giản: cho 6 oanh tạc cơ B-52H của Mỹ liên tục bay qua không phận của toàn bộ 30 nước thành viên Liên Minh Bắc Đại Tây Dương, chỉ trong một ngày.

Do việc NATO bao gồm hai khu vực địa lý tách biệt nhau là châu Âu và Bắc Mỹ, chiến dịch được chia thành hai vế: 4 chiếc B-52 xuất phát từ căn cứ không quân Fairford, hạt Gloucestershire (Anh Quốc) đảm trách việc bao phủ châu Âu, và 2 oanh tạc cơ chiến lược khác cất cánh từ căn cứ không quân Minot, bang Dakota (Hoa Kỳ) phụ trách vùng Bắc Mỹ.

80 chiến đấu cơ NATO phối hợp với 6 oanh tạc cơ chiến lươc Mỹ B-52H

Dưới hình thức thoạt nhìn đơn giản như trên, chiến dịch Allied Sky rất phức tạp ở khâu thực hiện vì ở mỗi chặng, phi đội B-52 của Mỹ đều được chiến đấu cơ các nước sở tại tháp tùng và máy bay chở dầu tiếp tế nhiên liệu ngay trên không.

Đây là những thao tác đòi hỏi tính chính xác cao và sự phối hợp nhuần nhuyễn do xuất xứ khác nhau và mẫu mã khác nhau của các đội phi cơ.

Một thông cáo ngày 28/08 của NATO xác nhận là có khoảng 80 chiến đấu cơ của khối sẽ tham gia chiến dịch phối hợp với oanh tạc cơ Mỹ, bao gồm Anh, Bỉ, Bulgari, Croatia, Cộng hòa Séc, Đan Mạch, Pháp, Đức, Hy Lạp, Hungary, Ý, Hà Lan, Na Uy, Ba Lan, Bồ Đào Nha, Rumani, Slovakia, Tây Ban Nha, Thổ Nhĩ Kỳ và Canada.

Một ví dụ đơn giản: Phối hợp với đội oanh tạc cơ B-52, ngoài các chiến đấu cơ Mỹ loại F-35 của Không Quân Anh, Na Uy, F-16 của Không Quân Ba Lan, CF-18 của Không Quân Canada, còn có máy bay chiến đấu do các nước khác chế tạo như Gripens của Thụy Điển trang bị cho Không Quân Séc và Hungary, tiêm kích Typhoon của Anh, Mirage 2000 của Pháp, thậm chí các kiểu phi cơ Nga như MiG-21 Lancer của Không Quân Rumani và Croatia, hay MiG-29 của Không Quân Bulgari.

Đó là chưa kể đến vấn đề phối hợp với các lực lượng khác trên bộ và trên biển tại các quốc gia mà đội máy bay đi ngang qua.

Trong một thông cáo công bố ngày 28/08, Bộ Tư Lệnh Châu Âu của Mỹ (EUCOM), đã nhấn mạnh rằng ngoài việc thể hiện sự đoàn kết trong khối NATO, chiến dịch Allied Sky còn nhằm “nâng cao khả năng sẵn sàng chiến đấu và cung cấp các cơ hội huấn luyện để tăng cường năng lực tương tác cho tất cả phi hành đoàn tham gia từ Mỹ và các đồng minh NATO.”

Gởi thông điệp cứng rắn đến Nga

Theo giới quan sát, ngoài mục tiêu huấn luyện thuần túy, chiến dịch Allied Sky, với quy mô rầm rộ như trên, rõ ràng là còn có muc tiêu phô trương uy lực của Không Quân Mỹ và NATO, gởi đi thông điệp răn đe tới các đối thủ mà đứng đầu danh sách là Nga.

Trong một bài phân tích hôm 28/08, trang mạng Mỹ The Drive, chuyên theo dõi các vấn đề không quân đã cho rằng chiến dịch Allied Sky chứng tỏ được năng lực tương tác giữa các lực lượng không quân của NATO, cũng như hiệu quả của các quy trình chỉ huy và kiểm soát. Những khả năng này rất hữu ích trong một cuộc xung đột lớn ở châu Âu hoặc nơi khác, nơi mà các thành viên liên minh cần phối hợp hành động trên quy mô lớn.

Theo The Drive, cho dù Bộ Tư Lệnh Châu Âu của Mỹ đã xác định rằng các hoạt động phối hợp với đội oanh tạc cơ B-52 đã “được lên kế hoạch từ lâu và không nhằm phản ứng với bất kỳ sự kiện chính trị hiện tại nào xảy ra ở châu Âu”, nhưng rõ ràng là chiến dịch Allied Sky đã diễn ra vào thời điểm quan hệ Nga – phương Tây đặc biệt căng thẳng.

Ngoài khơi Na Uy, trong thời gian gần đây, đã có nhiều vụ phi cơ do thám Na Uy, Pháp, Anh bị chiến đấu cơ Nga ngăn chặn khi đến hoạt động gần vùng biên giới với Nga trên biển Barents và Biển Đen. Trong khi đó thì kể từ khi được biệt phái qua châu Âu, các máy bay B-52 của Mỹ đã tham gia nhiều cuộc tập trận với Không Quân Na Uy, trên vùng biển ngoài khơi nước này.

Điểm nóng thứ hai là tình hình ở Belarus, với việc tổng thống Lukashenko của nước này cầu viện sự giúp đỡ của Nga để bảo đảm an ninh quốc gia mà ông cho là đang bị NATO đe dọa từ các căn cứ đặt tại Ba Lan, nơi Không Quân Mỹ đang tham gia huấn luyện song phương với Không Quân Ba Lan.

Nga tung Su-27 lên dằn mặt B-52 trên Biển Đen

Thông điệp của Mỹ và NATO như đã được Nga tiếp nhận đầy đủ, và hôm 28/08, đúng vào lúc một chiếc B-52 di chuyển ngang vùng Biển Đen, hai chiến đấu cơ Su-27 của Nga đã bay lên ngăn chặn bằng những thao tác bị phía Mỹ đánh giá là không an toàn.

Trong một thông cáo được CNN ngày 30/08 trích dẫn, bộ chỉ huy lực lượng Không Quân Mỹ tại châu Âu tố cáo phi cơ Nga là đã cản đường một chiếc B-52 của Mỹ một cách “không an toàn và thiếu chuyên nghiệp” trên không phận Biển Đen và các vùng biển quốc tế.

Theo bản thông cáo, phi cơ Su-27 Nga đã bay ngang qua mũi chiếc máy bay B-52 nhiều lần ở khoảng cách chỉ 100 feet (30m) gây nhiễu loạn không khí và tạo nguy hiểm cho phi cơ Mỹ.

Phía Nga dĩ nhiên đã bác bỏ cáo buộc của Không Quân Mỹ. Trang mạng báo Nga Sputnik ngày 28/08 đã trích thông cáo của bộ Quốc Phòng Nga khẳng định rằng hai chiếc Su-27 đều “tiếp cận mục tiêu ở khoảng cách an toàn” và đã “hoàn toàn tuân thủ quy tắc quốc tề về sử dụng không phận”.

Lập luận của Nga đã bị một video do Lầu Năm Góc công bố hôm 28/08 phản bác hoàn toàn. Video quay từ buồng lái chiếc B-52 cho thấy chiếc SU-27 từ phía sau bên trái, bay vọt lên phía trước, lách qua trước mặt oanh tạc cơ Mỹ. Thao tác cắt mũi khiến chiếc B-52H bị rơi ngay vào vùng không khí nhiễu và rung chuyển mạnh.

Đối với phía Mỹ, qua lời tướng Jeff Harrigian, tư lệnh Không Quân Mỹ ở châu Âu và châu Phi thì đó là những hành động “làm gia tăng nguy cơ va chạm trên không, không cần thiết và không phù hợp với kỹ thuật bay an toàn và quy định bay quốc tế.”




Philippines sẽ không bỏ dự án với các tập đoàn TQ trong danh sách đen của Mỹ

Minh Anh - RFI - 01/09/2020
Ngày 01/09/2020, phát ngôn viên phủ tổng thống Philippines cho biết Manila sẽ không ngưng các dự án với những hãng Trung Quốc nằm trong danh sách đen của Mỹ.

Tại buổi họp báo, ông Harry Roque phát biểu là tổng thống Rodrigo Duterte sẽ không đi theo các quyết định của Washington trừng phạt những doanh nghiệp Trung Quốc có can dự vào các hoạt động bồi đắp và quân sự hóa các đảo nhân tạo ở Biển Đông bởi vì cơ sở hạ tầng là một ưu tiên quốc gia.

Theo ông, Philippines « không phải là một nước chư hầu của bất kỳ một cường quốc ngoại bang nào » và nước này « vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi các lợi ích đất nước ». Phát ngôn viên phủ tổng thống khẳng định « Quyền lợi của đất nước là phải bảo đảm cho các dự án được hoàn thành ».

Reuters cho biết, ông Duterte hiện đang chạy đua với thời gian. Đất nước cần đến 180 tỷ đô la để đại tu cơ sở hạ tầng đầy phức tạp. Thế nhưng, gần đây, Hoa Kỳ - vốn có Hiệp Ước Phòng Thủ Chung với Philippines đã đưa 24 doanh nghiệp Trung Quốc cũng như là một số cá nhân vào danh sách đen. Đây là những cá nhân và tập thể có liên quan đến việc bồi đắp và xây dựng các cơ sở quân sự tại các bãi đá ngầm ở vùng Biển Đông đang có tranh chấp.

Trong số này, có tập đoàn Xây Dựng Giao Thông Trung Quốc (CCCC), hợp tác với một đối tác Philippines trong một dự án sân bay trị giá đến 10 tỷ đô la. Công ty con của hãng này là China Harbour Engineering Company, góp 1,2 tỷ đô la với công ty nhà tài phiệt Dennis Uy, một cộng sự thân cận của ông Duterte cho một dự án cải tạo khác…

Trước đó, ngoại trưởng Philippines khuyến nghị chính phủ nên ngưng các thỏa thuận đối tác với những thực thể trên. Quyết định của ông Duterterất có thể gây ra nhiều căng thẳng vì một số bãi đá bị Trung Quốc biến đổi có nguy cơ trở thành một thách thức đối với quyền lợi quốc gia, nhất là tại bãi Vành Khăn, được xây dựng trong vùng đặc quyền kinh tế EEZ và được trang bị tên lửa có khả năng bắn đến lãnh thổ Philippines.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1802 Posted : Wednesday, September 2, 2020 12:58:07 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Belarus và Bielorussia: Vì sao hai quốc hiệu cho một quốc gia ?

Trọng Thành - RFI - 02/09/2020
Quan hệ Nga - phương Tây căng thẳng với khủng hoảng chính trị bùng lên tại một nước Cộng hòa Liên Xô cũ, tháng 8/2020. Belarus hay Bielorussia, quốc gia bé nhỏ 9 triệu dân, đang trở thành tâm điểm thời sự. Khủng hoảng sẽ đi về đâu? Trả lời câu hỏi vì sao quốc gia này cùng lúc mang hai quốc hiệu, mỗi quốc hiệu có ý nghĩa gì, có thể giúp soi tỏ phần nào bí ẩn bao trùm cuộc phản kháng xã hội vốn được coi là không ngả theo phương Tây, cũng không chống Nga.

Cảnh giác với quốc hiệu « Bielorussia »

Tên gọi chính thức của nước này tại Liên Hiệp Quốc là « Cộng hòa Belarus », tuy nhiên, nhiều nước khác, trong đó có Pháp, Đức, Hà Lan, lại sử dụng tên gọi « Bielorussia » (hay Bạch Nga). Theo nhật báo Pháp Les Echos, trên truyền thông Pháp, hai từ Belarus và Bielorussia thường được sử dụng song song không phân biệt, và người dùng thường ít chú ý đến hàm nghĩa lịch sử của mỗi quốc hiệu.

Phát biểu trên kênh truyền thông Pháp ngữ Bỉ RTBL, ông Alexander Sjodin, làm việc cho tổ chức nhân quyền Civil Rights Defenders (Bảo vệ các quyền dân sự), chuyên theo dõi tình hình tại Belarus, cho biết trên thực tế, việc sử dụng quốc hiệu này hay quốc hiệu kia là một chủ đề chính trị rất nhạy cảm, « đối với nhiều người Belarus, sử dụng từ Bielorussia (hay Bạch Nga) cho thấy đất nước của họ không có gì khác hơn là một bộ phận phái sinh của nước Nga. Đối với những ai lo sợ ảnh hưởng Nga, và chủ quyền quốc gia, thì đây quả là một vấn đề chính trị hệ trọng ».

Một số nơi tại châu Âu đã có thay đổi. Vẫn theo chuyên gia Alexander Sjodin, chính quyền Thụy Điển hồi tháng 11/2019 thông báo thay thế tên gọi Vitryssland (tức Bielorussia) bằng Belarus. Ngoại trưởng Thụy Điển giải thích trên Twitter như sau : « Bộ Ngoại Giao sẽ sử dụng từ Belarus thay cho Vitryssland (tức Bielorussia). Chúng tôi làm như vậy với mục tiêu ghi nhận lòng quyết tâm của nhân dân Belarus, của xã hội dân sự và của cộng đồng hải ngoại Belarus, mong muốn khẳng định bản sắc quốc gia, và chủ quyền đất nước ».

« Ruth » : Nga – Belarus chung một cội rễ

Đã có nhiều cuộc tranh luận trong giới hàn lâm, từ lâu nay, về ý nghĩa của mỗi tên gọi. Trên thực tế, đằng sau các quốc hiệu nói trên là những thời kì lịch sử khác nhau, những cội nguồn xa xưa khác nhau của xã hội Belarus hiện nay. Theo nhiều chuyên gia, về mặt từ nguyên, âm « rus », trong Belarus, không liên quan trực tiếp đến Nga, mà đến xứ sở Ruthenia xa xưa, vương quốc của các Nhà nước Slave phía đông, tồn tại trước thế kỷ 13, được coi là cái nôi chung của cả ba nền văn hóa Nga, Ukraina và Belarus.

Đài Pháp France Culture, trong bài « Belarus ou Bielorussia ? Une question très symbolique, un enjeu démocratique / Một vấn đề mang ý nghĩa biểu tượng, một đấu trường của cuộc chiến vì dân chủ » (ngày 14/08/2020), đưa ra một cách giải thích về cội rễ xa xưa của quốc gia Belarus hiện đại :

« Tất cả bắt đầu với công quốc mang tên Polatsk (1), tức tên một thành phố ở miền đông Belarus hiện nay. Từ thế kỷ thứ X đến XIII, đây là Nhà nước đầu tiên của vùng đất Ruthenia Trắng – tên gọi xuất xứ từ việc vùng đất Ruthenia này đã không hề bị quân Tatar xâm chiếm, vì thế mà vẫn còn ‘‘nguyên vẹn’’ hay ‘‘trinh nguyên’’, trong tiếng địa phương gọi là ‘‘Belarus’’ (Bela = trinh trắng ; rus = xứ Ruthenia nói chung – được coi là tiền thân của các Nhà nước Đông Slave).

Năm 1387, người Belarus và người Litva thống nhất trong một Nhà nước chung, mang tên Đại Công Quốc Litva…. Lá cờ (ba màu trắng – đỏ - trắng) có thể đã ra đời vào giai đoạn này. Năm 1410, Belarus tham gia vào cuộc đại chiến Grünwald, chống lại các kị sĩ giáo đoàn Teuton (Thập tự chinh phương Bắc), cùng hàng ngũ với Đại công tước Litva, các vua Ba Lan và Galicia (tức xứ Ukraina sau này), cũng như liên minh tạm thời với quân Tatar Hãn Quốc Kim Trướng. Trong cuộc đọ sức này, kị sĩ giáo đoàn Teuton thất bại. Theo truyền thuyết, thi thể một kị sĩ anh hùng, người Belarus, đã được đặt trên một lá cờ hoàn toàn màu trắng, cờ của xứ Ruthenia Trắng. Khi thi thể được chuyển đi, một vệt máu dài còn lại. Đây là nguồn gốc của lá quốc kỳ Belarus (thời nước Cộng hòa Belarus đầu tiên năm 1918 và Cộng hòa Belarus giai đoạn 1991-1994, sau khi Liên Xô tan rã) ».

Liên bang Ba Lan – Litva : giai đoạn đặc biệt trong lịch sử châu Âu

Liên minh với Litva là giai đoạn quan trọng trong sự hình thành bản sắc Belarus thời cận đại. Thời hoàng kim của tiếng Belarus cận đại là vào thế kỉ XVI. Belarus từng là một trong những tiếng châu Âu đầu tiên được dùng để dịch Kinh thánh. Người chuyển dịch là Francysk Skaryna. Bộ Kinh thánh Belarus in đầu tiên tại Praha, vào năm 1517-1519 (theo INALCO) (tức nhiều năm trước khi mục sư Luther dịch Kinh thánh sang tiếng Đức). Francysk Skaryna (sinh tại Potlatsk năm 1486 – mất năm 1541 tại Praha) thường được coi là người đặt nền móng cho nền văn học Belarus.

Tiếp theo thời kỳ Litva, xứ Belarus có mặt trong một liên minh mới : Liên bang Thịnh vượng chung giữa Vương quốc Ba Lan – và Đại công quốc Litva (còn gọi là Nước Cộng hòa của hai Dân Tộc), được coi là quốc gia rộng nhất, đông dân nhất châu Âu cuối thế kỉ XVI – đầu XVII. Đại công quốc Litva và Vương quốc Ba Lan chính thức lập Liên bang vào năm 1569. Trên trang mạng của Liên Hiệp Châu Âu, ông Michał Karapuda, giám đốc cơ quan văn hóa của thành phố Lublin, giới thiệu vài nét về ý nghĩa của Liên bang này trong lịch sử châu Âu :

« Lublin là thành phố lớn nhất ở phía đông của Ba Lan, nằm sát rìa biên giới của Liên Hiệp Châu Âu, giáp với Ukraina. Vào ngày 1 tháng 7 năm 1569, tại thành phố này, đã diễn ra lễ ký kết thành lập ‘‘liên minh Lublin’’. Lần đầu tiên trong lịch sử châu Âu, hai quốc gia sáp nhập thành một Nhà nước thống nhất, mà không thông qua chiến tranh. Đó là ‘‘Liên bang thịnh vượng chung’’ của hai Vương quốc Ba Lan và Đại công quốc Litva…. Điều quan trọng nhất là, cũng giống như Liên Hiệp Châu Âu hiện nay, đó là một xã hội mở cửa cho mọi tôn giáo khác nhau, dân tộc khác nhau. Và có một sự dấn thân mạnh mẽ, với niềm tin tưởng rằng hợp tác toàn diện như vậy là tốt hơn nhiều so với chiến tranh và xung đột ».

Liên bang Ba Lan – Litva, một giai đoạn lịch sử quan trọng, vốn ít được nhắc đến, đang thu hút nhiều hơn chính giới châu Âu. Nhiều chuyên gia, chính trị gia cho rằng công cuộc xây dựng châu Âu hiện nay có nhiều điều có thể học hỏi từ giai đoạn lịch sử đặc biệt này. Nghị sĩ Pháp Frédéric Petit nhấn mạnh đến ý nghĩa lịch sử của Nước Cộng hòa hai Dân tộc, nơi nhiều dân tộc khác nhau, chung sống dưới một mái nhà trong hơn một thế kỷ, thường là trong hòa bình (bài « Que nous apprend la crise politique au sujet de la Bélarus et de l’Union européenne ?/ Cuộc khủng hoảng chính trị về chủ đề Belarus và Liên Hiệp Châu Âu cho chúng ta biết điều gì ?», La revue géopolitique, ngày 19/08/2020).

Đế chế Nga và nước Bielorussia hiện đại

Tuy nhiên, quan điểm cho rằng ngôn ngữ Belarus đương đại đã định hình trước khi xứ Belarus trở thành một bộ phận của đế chế Nga là điều mà một số chuyên gia phản bác. Trả lời đài Thụy Sĩ RTS, nhà nghiên cứu Pháp Virginie Symaniec, một chuyên gia về các vấn đề văn hóa và ngôn ngữ Belarus, khẳng định:

« Vào thời điểm đó (đầu thế kỷ XIX), cái mà chúng ta gọi là nước Bielorussia không tồn tại. Tiếng Belarus như ngày nay chúng ta biết chưa hề tồn tại… Trên mảnh đất Bielorussia (hay Bạch Nga) hiện nay, có một chữ viết xưa (tiếng Ruthène), nhưng mang rất đậm dấu ấn Ba Lan, chứa đầy các từ ngữ Ba Lan, các cấu trúc Ba Lan, với các quy chiếu văn hóa Ba Lan.

Vào thời điểm những năm 1860 đến 1870, đã bắt đầu có một chính sách văn hóa, chính sách ngôn ngữ, cho dù không thật sự có hệ thống, có tính đàn áp hơn, đối với các khu vực ngoại vi của đế chế Nga. Theo tôi, chính quyền đế chế Nga muốn đẩy lùi các ảnh hưởng của văn hóa Ba Lan ở khu vực phía tây của đế chế. Vào thời điểm đó, người dân ở đây không nói tiếng Nga, cũng không nói tiếng Ba Lan, mà nói những thứ tiếng không được chuẩn hóa.

Vấn đề mà chính quyền đế chế Nga muốn là xây dựng tại khu vực này một bản sắc Nga lâu đời (russianité russe), tóm lại, gột bỏ những gì là Ba Lan. Cái mà người ta cấm, không phải là nói tiếng Belarus, thứ tiếng như chúng ta biết hiện nay, mà là cấm viết bằng ký tự Latinh. Cấm viết bằng chữ Latinh cũng có nghĩa là cấm viết chữ Ba Lan.

Tôi cho rằng, phải trở về điểm đó để hiểu được làm thế nào mà một bản sắc Bielorrusia đã được tạo lập. Bản sắc này vốn hoàn toàn không tồn tại ở khu vực này vào thời điểm đó. Người ta đã tạo dựng như thế nào tại khu vực này một bản sắc Bạch Nga, tức nền văn hóa nhiều chất Nga hơn chất Ba Lan ? Vào thời điểm đó, người ta nói rằng muốn xây dựng một bản sắc Nga thuần khiết. Tuy nhiên, trong đế chế Nga, có bản sắc Nga thực sự, bản sắc Nga cao quí, bản sắc Nga nằm ở trung tâm.

Tạo lập ra xứ sở Bạch Nga có nghĩa là gì ? Đó là tạo lập một thứ đẳng cấp, trong đó, trên đỉnh cao của kim tự tháp là bản sắc Nga vĩ đại, còn bên dưới (theo nhãn quan của thế kỷ XIX), đó sẽ là các bản sắc Nga nhỏ bé khác, Bạch Nga hay Nga Trắng,… Nga Đen, Nga Đỏ… tất cả đều thuộc bản sắc Nga, nhưng nằm ở bên dưới của thang bậc bản sắc Nga » (Chương trình giới thiệu về Biolorussia, Đài phát thanh truyền hình Thụy Sĩ RTS, ngày 24/06/2019).

Những lần « phục sinh » bị trấn áp

Dù khẳng định tiếng Belarus hiện đại bắt nguồn trực tiếp từ tiếng Belarus thời xưa (thời Đại công quốc Litva và Liên bang Ba Lan – Litva), hay chỉ định hình khi Belarus bị sáp nhập vào đế chế Nga, những ai theo dõi lịch sử Belarus đều chú ý đến hai thời điểm đặc biệt, mà nhiều nhà quan sát gọi đó là hai cuộc « phục sinh » của Belarus. Lần phục sinh đầu tiên là vào năm 1918.

Trong nhiều thế kỉ, xứ Belarus nằm trong Đại Công Quốc Litva không có biểu tượng Nhà nước riêng. Phải đến khi đế chế Nga cáo chung, tên gọi Belarus mới lại hồi sinh, cùng với các biểu tượng gắn liền với nó. Ngày 25/03/1918, nước Cộng hòa Nhân Dân Belarus ra đời, với quốc kỳ màu trắng, đỏ, trắng, mang quốc huy « Pahonia » - biểu tượng lịch sử của Đại Công Quốc Litva - mà Belarus từng là một bộ phận. Nhà nước Belarus đầu tiên ra đời cùng với một Quốc Hội dân chủ.

Tuy nhiên, giai đoạn độc lập này chỉ kéo dài ít tháng. Năm 1919, lực lượng Xô Viết chiếm Belarus. Staline cho thành lập Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Xô Viết Bielorussia. Bielorussia lại trở thành tên gọi chính thức quốc gia cho đến khi Liên Xô giải tán năm 1991.

Năm 1991 được coi là lần phục sinh thứ hai của dân tộc Belarus. Để đánh dấu sự độc lập của đất nước, cái tên Belarus được lấy lại, cùng với các biểu tượng : lá quốc kỳ Trắng – Đỏ - Trắng truyền thống, quốc huy Pahonia với hình ảnh người kỵ sĩ, và khẩu hiệu « Belarus bất diệt ». Tuy nhiên, giai đoạn phục sinh thứ hai không kéo dài. Năm 1994, sau khi đắc cử tổng thống, Alexandre Loukachenko xóa bỏ hoàn toàn các biểu tượng Belarus truyền thống, ngoại trừ tên gọi Belarus. Tổng thống Loukachenko cho lấy lại quốc kỳ Đỏ - Xanh, gần giống với thời Liên Xô.

Belarus : Tiếng mẹ đẻ, quốc kỳ Trắng - Đỏ - Trắng và những duyên nợ lịch sử

Các cuộc biểu tình phản kháng tháng 8/2020 liệu có thể coi như một nỗ lực phục sinh lần nữa của bản sắc Belarus ? Việc lá quốc kỳ Trắng – Đỏ - Trắng truyền thống trở lại hiên ngang tung bay trên khắp các đường phố báo hiệu điều gì ?

Nếu nhìn vào thực trạng thống kê ngôn ngữ, khả năng trỗi dậy của bản sắc Belarus khó thành hiện thực. Người Belarus đang trở thành thiểu số về mặt ngôn ngữ trên chính quê hương mình. Trong một cuộc điều tra của chính phủ năm 2009, số lượng người nói tiếng Belarus ở nhà là khoảng 11,9 %, so với 36,7% trong cuộc điều tra đầu tiên năm 1999. Chỉ có 29,4% dân số biết nói, đọc, viết thành thạo ngôn ngữ này (điều tra 2009). Tỉ lệ này rất có thể còn tiếp tục sụt giảm trong 10 năm trở lại đây. Theo đánh giá của UNESCO, cập nhật năm 2016, tiếng Belarus (với khoảng 4 triệu người sử dụng tại Belarus và 5 quốc gia khác) được coi là tiếng nói « dễ tổn thương » (cấp độ nguy hiểm thứ 5 - bậc nguy hiểm thấp nhất trên thang bậc 5 điểm).

Tuy nhiên, điều nghịch lý và cũng rất đỗi kỳ lạ là, trong bối cảnh người sử dụng sụt giảm mạnh, đa số người Belarus (INALCO) dường như vẫn tiếp tục coi tiếng Belarus là tiếng nói mẹ đẻ, thứ ngôn ngữ mang giá trị biểu tượng mạnh mẽ, cho phép họ duy trì những sợi dây liên lạc vững chắc với các thăng trầm xuyên thiên niên kỷ, để cắm trụ tại vùng đất nằm giữa vùng hai biển Hắc Hải và Baltic, vốn là nơi chung sống, hợp tác của nhiều nền văn hóa, nhiều sắc tộc. Cắm trụ, để tiếp tục cuộc hành trình.

Trong các cuộc biểu tình phản kháng độc tài hiện nay, các nhà quan sát ghi nhận một thái độ dường như phổ biến của người Belarus: không ngả theo phương Tây, cũng không chống Nga. Trên thực tế, sự trở lại của lá cờ Trắng – Đỏ - Trắng, cùng các biểu tượng quốc gia khác, đang khiến cho quốc hiệu Belarus lấy lại đầy đủ ý nghĩa lịch sử của mình. Một dấu hiệu cho thấy có thể đông đảo người dân xứ sở này không chấp nhận từ bỏ những duyên nợ lịch sử đã từng gắn bó họ với các quốc gia vùng Baltic (2). Khát vọng dân chủ, hòa hợp của Belarus cũng là khát vọng của châu Âu. Nhưng Belarus hiện nay cũng là quốc gia song ngữ, khoảng ba phần tư người Belarus nói tiếng Nga tại gia đình. Một nước Belarus hội nhập với châu Âu cũng có thể là một cơ may cho sự hòa hợp Nga – châu Âu.

Ghi chú

1 - Năm 2012, chính quyền Belarus tổ chức kỉ niệm 1.150 năm ngày thành phố Polatsk xuất hiện trong sử sách, lãnh thổ của công quốc Polatsk gần tương đương với nước Belarus hiện nay, nên « Polatsk thường được coi như thủ đô đầu tiên của người Belarus » – thông tin của phái bộ thường trực của Cộng hòa Belarus tại UNESCO.

2 - Theo một số nhà quan sát, như chuyên gia về Belarus, nhà chính trị học Anna Zadora, lá cờ Trắng - Đỏ - Trắng trở thành biểu tượng quy tụ của phong trào đòi dân chủ không hẳn đã do đông đảo người biểu tình chia sẻ các giá trị lịch sử của lá cờ này, mà đơn giản vì đây là biểu tượng cho những tiếng nói phản kháng bị chà đạp (bài « Biélorussie : que représente le drapeau rouge et blanc exhibé par les manifestants à Minsk ?», Libération, ngày 17/08/2020).


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1803 Posted : Sunday, September 6, 2020 12:04:46 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

« Chủ nghĩa tư bản và Ý thức hệ » không quy phục chiếc kéo kiểm duyệt Trung Quốc

Minh Anh - RFI - 05/09/2020
Chiếc kéo kiểm duyệt của Trung Quốc không chừa bất kỳ ai, cho dù đó là một kinh tế gia hàng đầu thế giới. Ông Thomas Piketty, chuyên gia kinh tế người Pháp, hôm thứ Hai 31/08/2020 cho AFP biết tập sách mới nhất của ông « Capitalisme et ideologie » (Tạm dịch là Chủ nghĩa Tư bản và Ý thức hệ) có thể sẽ không được phát hành tại Trung Quốc. Nguyên nhân là vì ông từ chối cắt bỏ một số đoạn theo như yêu cầu của phía đối tác Trung Quốc.

Trả lời hãng tin Pháp, nhà kinh tế học Thomas Piketty cho biết Citic Press, nhà xuất bản Trung Quốc cùng với nhiều nhà xuất bản khác ở nước này, đã yêu cầu cắt bỏ nhiều đoạn trong tập sách mới nhất « Chủ nghĩa tư bản và hệ tư tưởng », bàn về sự gia tăng đột biến tình trạng bất bình đẳng xã hội trên thế giới.

Ông nói : « Tóm lại, họ muốn xóa tất cả các tham chiếu đến Trung Quốc đương đại, và nhất là hiện tượng bất bình đẳng và sự mập mờ tại Trung Quốc. Tôi đã từ chối những điều kiện đó, và nói rõ là tôi chỉ chấp nhận một bản dịch đầy đủ, không cắt bỏ một đoạn nào hết ».

Cụ thể, theo ông, trong chương 12 của « Chủ nghĩa Tư bản và Hệ tư tưởng », dành nói về « các xã hội cộng sản và hậu cộng sản », sau khi chỉ trích mạnh mẽ sự thái quá của « chế độ quả đầu chế (oligarchie) và đạo tặc trị (kleptocratie) » tại Nga, kinh tế gia người Pháp còn tấn công vào « chế độ kim quyền chính trị (ploutocratie) » ở Trung Quốc. Những chế độ mà ở đó tình trạng bất bình đẳng mỗi ngày một gia tăng, thậm chí còn vượt qua cả các nước phương Tây.

Chương này có đoạn viết như sau : « Vào cuối những năm 2010, (…) bất bình đẳng ở Trung Quốc chỉ thấp hơn Hoa Kỳ một chút và cao hơn rất nhiều so với châu Âu, trong khi mà trước đây Trung Quốc từng là quốc gia bình đẳng nhất trong số ba vùng châu lục vào đầu thập niên 1980 ».

Một đoạn khác cũng bị phía Trung Quốc yêu cầu cắt bỏ : « Sau một thời gian dài là nước xóa bỏ tư hữu, Trung Quốc giờ trở thành nước đi đầu thế giới có số nhà tài phiệt mới và có tài sản ở nước ngoài, nghĩa là tài sản được cất giấu trong những cơ chế mập mờ ngay giữa lòng những thiên đường thuế. Nhìn chung, chủ nghĩa hậu cộng sản, theo nhiều biến thể khác nhau Nga, Trung Quốc và Đông Âu, vào đầu thế kỷ 21 này đã trở thành một đồng minh tốt nhất cho siêu chủ nghĩa tư bản ».

Theo AFP, những câu này nằm trong số 24 đoạn mà nhà xuất bản Citic Press yêu cầu xóa bỏ, đầu tiên đầu tháng 6/2020 trong ấn bản tiếng Pháp, rồi đầu tháng Tám trong ấn bản tiếng Anh.

Vẫn theo hãng tin Pháp, đây không phải là lần đầu tiên Citic Press hợp tác với nhà kinh tế học Piketty. Tập sách đầu tiên « Le Capital au XXI siècle » (Tạm dịch là Tư bản ở thế kỷ XXI) được bán đến hàng trăm ngàn bản tại Trung Quốc và từng được ông Tập Cận Bình khen ngợi và sử dụng kết quả nghiên cứu của ông về mức tăng nhanh bất bình đẳng xã hội tại Mỹ và Châu Âu như là một bằng chứng về tính ưu việt của mô hình chủ nghĩa cộng sản Trung Quốc.

Được xem như là « ngôi sao hàng đầu » trong ngành Kinh tế, vị giáo sư trường Kinh tế Paris đã phát hành tập sách mới này tại nhà xuất bản Seuil vào tháng 9/2019, sáu năm sau quyển sách « Tư Bản ở thế kỷ XXI » (Le Capital au XXI siecle), một thành công toàn cầu với hơn 2,5 triệu ấn bản được bán ra.

Nếu như tại Nga chưa có dự án xuất bản, thì hiện tại Trung Quốc là quốc gia duy nhất đưa ra những yêu cầu như vậy. Theo ông Thomas Piketty, hành động kiểm duyệt này chứng tỏ mối lo lắng ngày càng lớn của chế độ Bắc Kinh, đồng thời cho thấy thái độ từ chối một cuộc tranh luận công khai về những hệ thống kinh tế và chính trị khác nhau.

Nhà kinh tế người Pháp lấy làm tiếc : « Thật đáng buồn khi chủ nghĩa xã hội mang mầu sắc Trung Quốc của ông Tập Cận Bình lại tránh xa đối thoại và chỉ trích bất chấp những quan điểm phê phán nhưng mang tính xây dựng về những chế độ bất bình đẳng khác nhau trên thế giới và thói đạo đức giả của những chế độ đó », bất kể đó là tại Hoa Kỳ, châu Âu, Brazil, Ấn Độ hay là Trung Đông.



Belarus: Đối lập tiếp tục biểu tình phản kháng Chủ Nhật thứ 5 liên tiếp

Trọng Thành - RFI - 06/09/2020
Hôm nay, 07/09/2020, theo kế hoạch, đối lập Belarus tiếp tục xuống đường đông đảo, ngày Chủ Nhật thứ 5 liên tiếp, để yêu cầu tổng thống Loukachenko hủy bỏ kết quả bầu cử, bị tố cáo là gian lận. Hôm qua, khoảng 4.000 người tuần hành tại Minsk.

Theo AFP, bất chấp mệt mỏi, thái độ khăng khăng cự tuyệt đối thoại của tổng thống Loukachenko và đàn áp của cảnh sát, đối lập vẫn duy trì cuộc xuống đường phản kháng đông đảo đều đặn vào mỗi Chủ Nhật hàng tuần, bắt đầu từ 14 giờ, giờ địa phương. Từ đầu phong trào phản kháng đến nay, mỗi Chủ Nhật, khoảng 100.000 người tham gia tuần hành.

Riêng hôm qua, trong cuộc tuần hành tại Minsk, 91 người bị cảnh sát câu lưu, theo bộ Nội Vụ Belarus. Trong số những người bị bắt có khoảng 20 nhà báo Belarus. Chính quyền Minsk cũng tìm cách để buộc các lãnh đạo phải lưu vong.

Hôm qua, 05/09, một thành viên Hội Đồng Điều Phối của đối lập tại Belarus, bà Olga Kovalkova, từ Varsava, cho biết bà đã bị bắt, rồi bị cơ quan an ninh Belarus đưa thẳng từ trại giam ra cửa khẩu biên giới với Ba Lan. Bà Olga Kovalkova bị bắt từ ngày 25/08/2020.

Litva phê phán Liên Âu thụ động

Trong một cuộc trả lời phỏng vấn báo Anh Financial Times, đăng tải hôm nay 06/09/2020, ngoại trưởng Litva, Linas Linkevicius, chỉ trích việc Liên Hiệp Châu Âu đang thụ động trong cuộc khủng hoảng Belarus hiện nay. Đây là điều có nguy cơ làm mất đi uy tín của Liên Âu trong lĩnh vực đối ngoại.

Theo ngoại trưởng Litva, Liên Hiệp Châu Âu phải có các biện pháp cụ thể để cổ vũ cho nền dân chủ, hỗ trợ đối lập Belarus, ngăn chặn ảnh hưởng của Nga tại quốc gia này. Lãnh đạo ngoại giao Litva nhấn mạnh là Liên Âu « không thể để cho người dân Belarus cảm thấy bị bỏ rơi ».

Một trong các khuyến nghị của Litva là Liên Âu cần ban hành các biện pháp trừng phạt nhắm vào chính tổng thống Loukachenko, như điều mà ba nước Baltic đã làm kể từ cuối tháng 8.

Trước đó, ngày 04/09, một số lãnh đạo đối lập Belarus cũng kêu gọi phương Tây trừng phạt trực tiếp tổng thống Loukachenko. Trong số những người nêu ra biện pháp này, có cựu bộ trưởng Văn hóa Belarus, Pavel Latoucheko, và ứng cử viên tổng thống, bà Svetlana Tikhanovskaïa, cả hai hiện đang phải sống lưu vong ở Litva.

Trừng phạt tổng thống Belarus, nhưng duy trì quan hệ tốt với Nga, đồng thời siết chặt quan hệ với Liên Âu, là quan điểm của nhiều nhà đối lập Belarus.



Vụ đầu độc Navalny: Đức ra tối hậu thư buộc Nga phải giải thích

Tú Anh - RFI - 06/09/2020
Berlin tăng thêm sức ép với điện Kremlin. Nước Đức, chủ tịch luân lưu Liên Hiệp Châu Âu kỳ hạn cho Matxcơva "vài hôm nữa" phải giải thích về vụ lãnh tụ đối lập Nga Alexei Navalny bị đầu độc bằng Novitchok, nếu không sẽ bị trừng phạt. Ngoại trưởng Đức cảnh báo như trên vào ngày chủ nhật 06/09/2020.

Trả lời phỏng vấn của Bild, nhật báo đại chúng có số độc giả đông nhất tại Đức, ngoại trưởng Heiko Maas tuyên bố: "Ấn định tối hậu thư không giúp gì được cho ai cả, nhưng nếu trong những ngày tới phía Nga không làm sáng tỏ chuyện gì đã xảy ra thì chúng tôi sẽ thảo luận với các đối tác" trong Liên Hiệp Châu Âu về khả năng trừng phạt.

Ngoại trưởng Đức cho biết thêm là nếu phải đi tới quyết định trừng phạt Nga thì các biện pháp này sẽ đánh vào các mục tiêu được chọn lọc và không loại trừ tác hại đến dự án ống khí đốt Nga-Đức Nord Stream 2 (Bắc Hải Lưu số 2).

Theo báo chí Pháp, dự án này còn độ 150 km thì hoàn tất. Từ khi AllSeas của Thụy Sĩ rút lui, Gazprom của Nga phải đảm trách một mình trong khó khăn.

Alexei Navalny, khắc tinh của chủ nhân điện Kremlin, hiện vẫn còn hôn mê và được chăm sóc trong một bệnh viện ở Berlin.

Trong khi Đức ra tối hậu thư thì Matxcơva cáo buộc "Berlin làm chậm tiến trình điều tra do chính phía Đức đòi hỏi". Phải chăng là "cố ý?" Phát ngôn viên bộ ngoại giao Maria Zakharova phát biểu như trên, theo AFP.

Tại Washington, tổng thống Mỹ Donald Trump có vẻ nghiêng về phía Nga.

Trong cuộc họp báo hôm thứ Sáu 04/09, chủ nhân Nhà Trắng tuyên bố là Mỹ "chưa có bằng chứng về vụ đầu độc". Tuyên bố này khác với lập trường đồng minh Châu Âu và của Bộ Ngoại giao Mỹ. Bị phóng viên chất vấn, Donald Trump khuyên báo chí "đừng nhìn về phía Nga mà nên tập trung vào Trung Quốc", hãng Reuters tường thuật.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1804 Posted : Monday, September 7, 2020 11:43:37 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Thanh trừng nội bộ và suy tôn lãnh tụ: Tập Cận Bình theo gót Mao

Mai Vân - RFI - 07/09/2020
Phong trào suy tôn lãnh tụ Tập Cận Bình rộ lên trong thời gian gần đây tại Trung Quốc, kèm theo là cả một chiến dịch thanh lọc ngành công an Trung Quốc ngày càng thu hút sự chú ý của giới quan sát tình hình Trung Quốc.

Trong một bài phân tích ngày 03/09/2020 (báo giấy), thông tín viên nhật báo Pháp Le Monde tại Bắc Kinh đã cho rằng nhân vật số một tại Trung Quốc đang dốc sức củng cố quyền lực để tiếp tục nắm quyền lãnh đạo đất nước lâu dài, bất chấp thông lệ hai nhiệm kỳ.

Tiếp tục nắm quyền chính là tham vọng của đương kim lãnh đạo Trung Quốc. Cho đến nay, khi đến giữa nhiệm kỳ thứ hai của mình, những người tiền nhiệm của ông Tập Cận Bình đều chuẩn bị giới thiệu người kế nhiệm. Riêng ông Tập thì hoàn toàn làm ngược lại. Cách đây 2 năm, vào năm 2018, ông đã cho xóa bỏ giới hạn hai nhiệm kỳ đối với chức chủ tịch Trung Quốc, và vào lúc này, ông đang làm tất cả để củng cố địa vị trước Đại Hội Đảng 2022 và cả về sau.

Chiếm lĩnh mặt bằng truyền thông

Ghi nhận đầu tiên của Le Monde là trong suốt mùa hè, ông Tập Cận Bình đã chiếm lĩnh không gian truyền thông. Một ví dụ: Ngày 02/09 vừa qua, trên trang web của Tân Hoa Xã, những thông tin chính trong ngày về Trung Quốc đều nêu bật hoạt động của ông Tập Cận Bình, nào là ông Tập với lũ lụt sông Hoàng Hà, với việc giảng dậy triết học chính trị, với cải tổ kinh tế, với môi trường, với Tây Tạng, nào là Tập Cận Bình và hợp tác với Indonesia, quan hệ với Maroc, trao cờ cho cảnh sát…

Hiện tượng suy tôn cá nhân ông Tập Cận Bình rầm rộ đến mức mà nhiều người cho rằng vào năm 2022 tới đây, ông có thể giành được chức vị cuối cùng mà ông còn thiếu: Chức chủ tịch Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã biến mất vào năm 1982.

Song song với trào lưu sùng bái lãnh tụ, Le Monde đặc biệt ghi nhận cả một chiến dịch thanh trừng mới, theo kiểu Mao Trạch Đông, xuất hiện từ tháng Bảy, nhắm vào ngành công an, tư pháp và guồng máy an ninh Nhà nước.

Chiến dịch “chỉnh phong” theo kiểu Mao Trạch Đông

Điểm đáng chú ý là khi trình bày chiến dịch, ông Trần Nhất Tân (Chen Yixin), tổng thư ký Ủy Ban Chính Pháp Trung Ương đảng Cộng Sản Trung Quốc, đã chọn những từ ngữ gợi lên thời kỳ đen tối chủ nghĩa Mao như “chỉnh huấn đội ngũ cán bộ”, “nạo độc đến tận xương”.

Nhân vật mà nhiều người cho là nằm trong số có thể kế nhiệm Tập Cận Bình, đã so sánh chiến dịch thanh trừng này với chiến dịch “Diên An chỉnh phong” của Mao Trạch Đông trong những năm 1942-1944, đã khiến 10.000 người thiệt mạng trong hàng ngũ các đối thủ thật sự hay chỉ bị nghi là chống Mao trong nội bộ Đảng, sản sinh ra phong trào sùng bái lãnh tụ.

Theo ghi nhận của Le Monde, được tiến hành ở một số đia phương trước khi mở rộng ra toàn quốc, chiến dịch thanh trừng cho đến nay đã có khoảng 30 nạn nhân.

Loại trừ thành phần “hai mặt” không trung thành với ông Tập

Một nạn nhân tiêu biểu của làn sóng thanh trừng mới này là Cung Đạo An (Gong Daoan), lãnh đạo cảnh sát ở Thượng Hải từ năm 2017, đã bị bắt vào giữa tháng 8 vừa qua với tội danh “vi phạm nghiêm trọng kỷ luật và pháp luật”. Trước đó, vào cuối tháng Sáu, giám đốc công an Trùng Khánh, một thành phố lớn phía tây, Đặng Khôi Lâm (Deng Huilin), cũng bị cùng số phận.

Theo Le Monde, chiến dịch bảo đảm “lòng trung thành tuyệt đối” của lực lượng công an Trung Quốc – như tuyên bố của bộ trưởng Công An Trung Quốc Triệu Khắc Chí (Zhao Kezhi) – đã được thể hiện qua việc truy lùng những kẻ “hai mặt”, những cán bộ bị nghi ngờ là không trung thành với ông Tập cận Bình, một chiến dịch sẽ chỉ kết thúc vào cuối tháng 3 năm 2022, tức sáu tháng trước Đại Hội Đảng lần thứ 20.

Đối với thông tín viên Le Monde tại Bắc Kinh, xu hướng sùng bái cá nhân Tập Cận Bình, chiến dịch chống tham nhũng và nhất là vấn đề xem xét lại các cải tổ kinh tế bắt đầu dưới thời Đặng Tiểu Bình đã gây bất mãn trong giới ưu tú tại Trung Quốc.

Nhiều người trong các thành phần lãnh đạo xí nghiệp quốc doanh, giới cán bộ Nhà nước, giới giảng dậy, đã bị tịch thu hộ chiếu, không thể xuất ngoại vì lý do cá nhân.

Chỉ còn phe thân Tập Cận Bình, phân biệt nhau bằng xuất xứ

Tuy nhiên, ngoài một số người hơn 60 tuổi, mà đa số đã ra nước ngoài, thì không ai dám lên tiếng chính thức phản đối, nhất là khi ông Tập Cận Bình đã cài người của ông vào mọi nơi.

Một nhà ngoại giao giải thích: “Trước đây, người ta phân tích việc đề bạt lãnh đạo các tỉnh trên cơ sở phe phái. Bây giờ thì người ta tìm cách phân biệt họ thuộc nhóm trung thành nào của ông Tập Cận Bình: giới kỹ trị thuộc các tập đoàn công nghiệp quân sự, nhóm Triết Giang, nơi ông Tập Cận Bình khởi đầu sự nghiệp, nhóm những người ông Tập quen biết khi còn ở Đại Học, giới tài chính… Tất cả đều có năng lực và trung thành với Tập Cận Bình”.

Áp đặt đường lối kinh tế trọng doanh nghiệp Nhà nước

Theo ghi nhận của Le Monde quyền lực độc tôn của của ông Tập Cận Bình còn bắt đầu được ông áp đặt trên lãnh vực kinh tế, vốn trên nguyên tắc do thủ tướng Lý Khắc Cường chịu trách nhiệm. Vấn đề là khác biệt trong quan điểm giữa hai người: Thủ tướng Lý Khắc Cường được xem là theo xu hướng tự do, trong lúc ông Tâp Cận Bình lại chuộng mô hình kinh tế quốc doanh.

Tháng Tám vừa qua, chủ tịch Trung Quốc đã khẳng định lại vị trí hàng đầu của các xí nghiệp Nhà nước và học thuyết Mác-xít. Dấu hiệu rất rõ là sự kiện bán nguyệt san Cầu Thị (Qiushi) của Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc, trong số giữa tháng 8, đã đăng bài phát biểu của ông Tập trước Bộ Chính Trị vào năm 2015, trong đó ông đã nhấn mạnh là “quy chế cơ bản của quyền sở hữu Nhà nước và vai trò đầu tàu của doanh nghiệp Nhà nước không thể bị bào mòn”.

Đối với ông Tập Cận Bình, kinh tế tư nhân cũng có một vai trò quan trọng trong phát triển kinh tế, nhưng phải phục vụ đất nước, tức là đảng Cộng Sản…

Khái niệm kinh tế mới: “Lưu thông kép”

Mùa hè vừa qua, theo Le Monde, một khái niệm kinh tế mới đã nở rộ tại Trung Quốc: Khái niêm “song tuần hoàn”, sẽ chiếm vị trí trọng tâm trong kế hoạch 5 năm lần thứ 14, trên nguyên tắc sẽ được đưa ra trước hội nghị toàn thể đảng Cộng Sản, dự trù mở ra vào nửa cuối tháng 10.

Điểm chủ đạo trong khái niệm này không phải là từ bỏ toàn cầu hóa kinh tế (vòng lưu thông-tuần hoàn thứ nhất), mà là hóa giải các giới hạn của toàn cầu hóa bằng cách quan tâm nhiều hơn đến nhu cầu nội địa (vòng lưu thông-tuần hoàn thứ 2).

Theo hai chuyên gia Jude Blanchette et Andrew Polk thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc tế CSIS tại Washington, đây là chiến lược Bắc Kinh đề ra để đối phó với xu hướng tách rời khỏi kinh tế Trung Quốc (decoupling) đang xuất hiện, đặc biệt là tại Mỹ.

Theo Le Monde, việc Trung Quốc đưa ra kế hoạch này vài ngày trước cuộc bầu cử tổng thống Mỹ ngày 03/11, cho thấy là Bắc Kinh không còn hy vọng về một quan hệ hòa hoãn với Washington, và cho dù tân chủ nhân Nhà Trắng có là ai chăng nữa, thì Trung Quốc vẫn tin chắc rằng là hai quốc gia sẽ là đối thủ hơn là đối tác, và cần phải thủ thế.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1805 Posted : Tuesday, September 8, 2020 12:03:26 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Liên Âu kêu gọi chính quyền Belarus thả các nhà đối lập

Trọng Thành - RFI - 08/09/2020
Hôm qua, 07/09/2020, lãnh đạo ngoại giao Liên Hiệp Châu Âu ra thông cáo, kêu gọi chính quyền Minsk « trả tự do ngay lập tức » cho các nhà đối lập, và nhấn mạnh sẽ trừng phạt « các thủ phạm » đàn áp cuộc phản kháng ôn hòa của dân chúng. Liên Âu đặc biệt lo ngại về vụ mất tích của một nhà đối lập hàng đầu tại Belarus.

Sau cuộc biểu tình khổng lồ hôm Chủ Nhật, 06/09 với sự tham gia của hơn 100.000 người và có tới 633 người bị bắt giữ (theo chính quyền Belarus), hôm qua, lãnh đạo ngoại giao Liên Âu, ông Josep Borrell, ra thông cáo khẳng định : « Liên Hiệp Châu Âu chờ đợi chính quyền Belarus tiến hành trả tự do ngay lập tức cho tất cả những người bị giam giữ vì lý do chính trị, trước và sau cuộc bầu cử tổng thống ngày 09/08 », bị cáo buộc là gian lận.

Liên Âu yêu cầu chính quyền Minsk chấm dứt các hành động đàn áp giới đối lập chính trị. Theo lãnh đạo ngoại giao Liên Âu, « rõ ràng là chính quyền Belarus đang tiếp tục hăm dọa người dân, hoặc để cho những hành động như vậy diễn ra… xâm phạm thô bạo cùng một lúc luật pháp quốc gia của Belarus và các cam kết của Belarus với quốc tế ».

Bản thông cáo của Liên Âu nêu rõ trường hợp của bà Maria Kolesnikova, được coi là là nhà đối lập tiêu biểu cuối cùng chọn ở lại trong nước. Theo những người thân cận với nhà đối lập, bà Maria Kolesnikova mất tích từ sáng hôm qua, 07/09. Bộ trưởng Ngoại Giao Đức, Heiko Maas, cho biết « rất lo ngại » về vụ mất tích của nhà đối lập.

Trả lời AFP, phát ngôn viên lực lượng biên phòng Belarus, Anton Bytchkovski, thông báo nhà đối lập « hiện đang bị giam giữ », khi trên đường sang Ukraina. Theo truyền hình Nhà nước Belarus, nhà đối lập bị bắt tại biên giới sáng hôm nay, 08/09.

Tuy nhiên, những người thân cận với bà Maria Kolesnikova cho biết thông tin hoàn toàn ngược lại là nhà đối lập bị những người bịt mặt bắt cóc ngay tại trung tâm thủ đô Minsk.

Về phần mình, bộ Nội Vụ Belarus khẳng định không hề có thông tin nào về vụ bắt giữ này.

Cho đến nay, tổng thống Loukachenko, 66 tuổi, cầm quyền từ 26 năm nay, kiên quyết cự tuyệt đối thoại với đối lập, và nỗ lực tìm kiếm sự ủng hộ từ Nga. Chính quyền tiếp tục chính sách đàn áp người biểu tình. Các đàn áp đặc biệt dữ dội trong những cuộc biểu tình phản đối kết quả bầu cử đầu tiên, với hơn 7.000 người bị bắt, hàng chục người bị thương, và ít nhất ba người chết. Chủ Nhật 06/09 là Chủ Nhật thứ tư liên tiếp, dân chúng Belarus xuống đường đông đảo phản đối chính quyền độc tài của tổng thống Loukachenko.



Lãnh đạo đối lập Belarus bị bắt, đưa đi mất tích

VOA/Reuters - 08/09/2020
Tư liệu: Bà Maria Kolesnikova, một trong các thủ lãnh đối lập ở Belarus, trước hàng rào cảnh sát chống bạo động chặn đường trong cuộc biểu tình ở Minsk, Belarus, Chủ nhật 23/8/2020. (AP Photo/Dmitri Lovetsky)
Tư liệu: Bà Maria Kolesnikova, một trong các thủ lãnh đối lập ở Belarus, trước hàng rào cảnh sát chống bạo động chặn đường trong cuộc biểu tình ở Minsk, Belarus, Chủ nhật 23/8/2020. (AP Photo/Dmitri Lovetsky)

Lãnh đạo đối lập được nhiều người biết tiếng của Belarus, bà Maria Kolesnikova, đã bị chính quyền Belarus bắt giữ, một giới chức biên giới cho biết, sau khi bà phá vỡ kế hoạch của chính quyền Belarus, toan trục xuất bà ra khỏi nước, theo một bộ trưởng Ukraine.

Hãng thông tấn Interfax-Ukraine nói rằng nhà hoạt động đã cố tình xé sổ hộ chiếu của bà để đẩy các giới chức biên giới Ukraine vào thế phải cấm bà nhập cảnh.

Thứ trưởng Nội vụ Ukraine Anton Gerashchenko nói bà Kolesnikova, người đã mất tích trong 24 giờ qua, đã “thành công trong cố gắng tránh bị cưỡng bách trục xuất ra khỏi đất nước của bà”.

Ngay sau sự cố này, Tổng thống Belarus Alxander Lukashenko nói với các nhà báo Nga rằng ông không loại bỏ giải pháp tổ chức các cuộc bầu cử mới sau 4 tuần biểu tình của công chúng, nhưng ông bác bỏ bất kỳ cuộc đàm phán nào với những người chống đối ông, mà ông cho là ‘quyêt tâm đưa đất nước tới thảm họa’.

Số phận của bà Kolesnikova, một nhân vật quan trọng trong các cuộc biểu tình, là một bí ẩn từ khi các ủng hộ viên nói bà đã bị những người đàn ông đeo mặt nạ bắt cóc tại thủ đô Minsk hôm qua, 7/9.

Thứ trưởng Nội vụ Ukraine, ông Gerashchenko, nói với Reuters:

“Hành động can đảm của bà Kolesnikova khiến toán đặc nhiệm Belarus không trục xuất bà vào Ukraine được”, ông nói, “Bây giờ thì Lukashenko, nhà độc tài Belarus, phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về mạng sống cũng như về tình trạng sức khỏe của bà.”

Hãng tin Reuters nói hiện không rõ tung tích bà Kolesnilova. Hai nhân vật đối lập khác cũng mất tích cùng lúc với bà, Anton Rodnenkov và Ivan Kravtsov, đã nhập cảnh Ukraine vào sáng sớm thứ Ba 8/9, theo các giới chức biên giới Ukraine.

Ông Lukashenko bác bỏ tố cáo của những người đối lập cho rằng có gian lận bầu cử, và ông tố cáo các thế lực nước ngoài là tìm cách lật đổ ông bằng một cuộc cách mạng. Ông Lukashenko vẫn được sự hậu thuẫn của Tổng Thống Nga Vladimir Putin, nhưng vào cuối tháng này, một số giới chức Belarus sẽ bị EU trừng phạt vì vai trò trong cuộc bầu cử và tình trạng bạo động hậu bầu cử.
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1806 Posted : Thursday, September 10, 2020 12:13:32 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Động vật hoang dã trên bờ diệt vong, tương lai nhân loại lâm nguy

Trọng Thành - RFI - 10/09/2020
Hơn hai phần ba động vật hoang dã biến mất chỉ trong chưa đầy nửa thế kỷ. Trên đây là kết luận của báo cáo mới nhất của Quỹ Bảo tồn Thiên nhiên Thế giới. Báo cáo của WWF khẳng định « sự bùng nổ của thương mại, tiêu thụ và tăng trưởng dân số » đã dẫn đến sự hủy diệt hàng loạt các giống loài động vật hoang dã. Nhân loại đã phạm phải sai lầm « mang tính hệ thống », khó lòng cứu vãn.

WWF công bố bản báo cáo mới về tình trạng động vật hoang dã toàn cầu hôm nay, 10/09/2020. Bản báo cáo nhấn mạnh đến tình trạng thú hoang bị tuyệt diệt, với quy mô khủng khiếp : 68% giống loài chỉ trong chưa đầy nửa thế kỷ, từ năm 1970 đến 2016. Điều cần đặc biệt chú ý là tỉ lệ này tiếp tục gia tăng với tốc độ nhanh hơn gấp bội.

Trong bản bản cáo lần trước, vào năm 2018, WWF ghi nhận 60% động vật hoang dã biến mất (trong khoảng thời gian từ 1970 đến 2014). Điều có nghĩa là chỉ trong hai năm 2014 - 2016, đã có thêm 8% động vật hoang bị tiêu diệt, được ghi nhận. Trả lời AFP, giám đốc WWF Marco Lambertini nhận định : « Từ 30 năm nay, chúng tôi đã nhìn thấy xu thế này gia tăng, và tình hình ngày một tồi tệ hơn », « Nhân loại đang hủy diệt thiên nhiên… Trên thực tế, đó là cuộc diệt chủng nhắm vào sinh giới (écocide) ».

Thiên nhiên phải mất hàng triệu, hàng chục triệu năm để có thêm một giống loài mới, trong lúc con người hiện nay đang chấm dứt sự tồn tại của một giống loài chỉ trong một thời gian ngắn ngủi. Việc môi trường bị tàn phá ngày càng nghiêm trọng làm gia tăng nguy cơ các mầm bệnh, như virus gây đại dịch Covid-19, xâm nhập và lan rộng trong xã hội con người.

WWF điểm mặt các nguyên nhân chủ yếu khiến cho môi trường sinh sống trong thiên nhiên của động vật hoang bị hủy diệt là do các hoạt động trồng trọt, chăn nuôi. Chỉ trong vòng một hai thế hệ, lối sống lấy tiêu thụ làm mục tiêu của nhân loại hiện nay đã dẫn đến sự khai thác cạn kiệt các nguồn tài nguyên, vượt quá xa khả năng tái tạo của thiên nhiên. Và xu hướng này còn tiếp tục ngày một nghiêm trọng hơn. Việc khí hậu bị hâm nóng cũng là một nhân tố khác làm gia tăng tốc độ diệt vong của các giống loài.

Một số khu vực chứng kiến mức độ diệt vong khủng khiếp, như vùng nhiệt đới của châu Mỹ Latinh, có đến 94% giống loài động vật hoang dã bị tiêu diệt. Các vùng nước ngọt cũng tương tự, khoảng 84% các loài (cá, chim, lưỡng thê, động vật có vú…).

Dù sao, theo giám đốc WWF, điều có thể coi là « tốt lành trong các tin xấu là con người bắt đầu ý thức được » là không thể để xu hướng này tiếp tục.

Báo cáo Planète vivante, hai năm một lần, của WWF, đi kèm với một nghiên cứu mang tính hành động. Nghiên cứu lần này, do khoảng 40 NGO và viện nghiên cứu thực hiện, chỉ ra các biện pháp cần làm để đảo ngược đà diệt chủng sinh giới, dường như không thể cứu vãn được hiện nay. Theo ông David Leclère, IIASA, một đồng tác giả nghiên cứu, thì trong kịch bản lạc quan nhất, phối hợp các can thiệp nhiều mặt, thì « có thể cho phép hy vọng xu thế diệt chủng các giống loài động vật hoang dã sẽ bắt đầu ngưng lại kể từ trước năm 2050 ».



Đọ sức Ấn-Trung ở biên giới : Ấn Độ có ưu thế nhờ một cú đánh phủ đầu?

Mai Vân - RFI - 10/09/2020
Tình hình biên giới Ấn Độ Trung Quốc dọc theo dãy Himalaya nóng lên rõ rệt với truyền thông Ấn Độ liên tiếp báo động về các động thái hung hăng của Trung Quốc ở vùng tranh chấp, trong lúc báo chí Trung Quốc liên tục tung tin hù dọa nước láng giềng. Bắc Kinh đặc biệt tức tối sau khi bị Ấn Độ đánh một đòn phủ đầu tại vùng Ladakh.

Hôm 08/09/2020, hai bên tố cáo lẫn nhau là đã nổ súng vào nhau trước trong khu vực gần hồ Pangong Tso, miền đông cao nguyên Ladakh, dọc theo Đường Kiểm Soát Thực Tế LAC (Lign of Actual Control), thường được coi là đường biên giới tạm thời giữa hai nước trên dãy Himalaya.

Nhật báo Ấn Độ Times of India ngày 10/09 đã báo động về tình hình quân đội Trung Quốc điều động xe tăng và binh lính đến vùng bờ hồ Pangong Tso, nơi có nhiều cao điểm đang do lực lượng Ấn Độ kiểm soát. Một quan chức cấp cao Ấn Độ được tờ báo trích dẫn, hôm 09/09 đã cảnh cáo là nếu quân đội Trung Quốc vượt “lằn ranh đỏ” ở khu vực tranh chấp, Ấn Độ sẵn sàng đáp trả. Quan chức này xác nhận là New Delhi đã tăng cường lực lượng ở các vị trí tiền tuyến để đối phó.

Trước đó, trang mạng báo Ấn Độ DNA, cũng cho biết là hôm 08/09, 40 binh sĩ Trung Quốc đã dùng 2 thuyền máy tìm cách xâm nhập vào vùng Ấn Độ kiểm soát bên hồ Pangong Tso, với ý đồ chiếm lĩnh cao điểm Finger 4 trong tay Ấn Độ, nhưng đã bị lực lượng Ấn Độ đẩy lùi.

Về phần Trung Quốc, báo chí đã liên tục lên tiếng hù dọa Ấn Độ, vừa tung tin và hình ảnh về việc Bắc Kinh điều lực lượng lên vùng gần biên giới tranh chấp, từ oanh tạc cơ chiến lược, chiến đấu cơ hiện đại, cho đến các đơn vị phòng không, lính nhảy dù, vừa lớn tiếng đe dọa là New Delhi sẽ đại bại nếu cứng rắn với Bắc Kinh, nhắc lại thất bại của Ấn Độ trong cuộc chiến tranh năm 1962 với Trung Quốc.

Súng đã nổ trong khu vực lần đầu tiên từ năm 1975 đến nay

Giọng điệu của Trung Quốc lại càng gay gắt hơn sau sự cố xẩy ra trong đêm 07, rạng sáng 08/09 tại khu vực hồ Pangong Tso, với vụ nổ súng mà phía Bắc Kinh cho là rất nghiêm trọng vì xẩy ra lần đầu tiên từ năm 1975 đến nay trong khu vực.

Theo phát ngôn viên Quân Đội Trung Quốc, được Hoàn Cầu Thời Báo ngày 08/09 trích dẫn, trong đêm 07/09, khi đang “tuần tra” trong vùng, một nhóm binh sĩ Trung Quốc đã bị lính Ấn Độ bắn vào. Bắc Kinh đã tố cáo một “hành động leo thang nghiêm trọng”.

Ngược lại, phía Ấn Độ đã lên án Trung Quốc về hành vi nổ súng trước. Theo trang mạng báo India Today ngày 08/09, một nguồn tin chính phủ Ấn Độ cũng xác nhận có nổ súng giữa hai bên, nhưng nhấn mạnh rằng lính Ấn Độ chỉ bắn chỉ thiên cảnh cáo sau khi các vị trí của mình bị phía Trung Quốc nổ súng nhắm vào.

Trung Quốc tức tối vì bị một đòn phủ đầu đau điếng

Một nguồn tin từ Quân Đội Ấn Độ còn khẳng định rằng trước đó, ngày 31/08, hai bên cũng đã dùng đến súng để cảnh cáo nhau, sau khi Ấn Độ tiến hành thành công một chiến dịch đánh phủ đầu giành quyền kiểm soát một số cao điểm trong vùng tranh chấp.

Trong một bài phân tích được đăng trên trang mạng báo Sunday Guardian tại Ấn Độ ngày 06/09, đại tá nghỉ hưu Danvir Singh từng chỉ huy lực lượng Ấn Độ ở vùng Chushul trên cao nguyên Ladakh, đã kể lại chi tiết chiến dịch chiếm các cao điểm bên hồ Pangong Tso đã khiến Bắc Kinh bực tức và phản ứng gay gắt từ lúc đó đến nay.

Theo chuyên gia này, kế hoạch chiếm các cao điểm đã được chuẩn bị tỉ mỉ từ tháng 5 vừa qua, do vậy khi được tiến hành, các lực lượng yểm trợ, từ pháo binh, xe thiết giáp cho đến phòng không, đều đã sẵn sàng can thiệp nếu có yêu cầu.

Vào đêm 31/08, đèn xanh đã được bật cho chiến dịch đánh chiếm thần tốc - trong vỏn vẹn 120 phút - các mục tiêu ở khu vực Spangur Bowl, nằm ở phía nam hồ Pangong Tso và phía đông thung lũng Chushul.

Lợi dụng màn đêm, các đơn vị Ấn Độ đã áp sát các mục tiêu, và khi lệnh tấn công được ban hành, những người lính này đã cấp tốc đột nhập vào các vùng mà Trung Quốc cho là của họ một cách nhanh chóng. Đơn vị biệt kích vùng núi gồm lính đặc nhiệm gốc Tây Tạng của Lực Lượng Biên Phòng Đặc Biệt đã chiếm đóng các vùng cao trong không đầy 120 phút.

Trước lúc bình minh, một lữ đoàn bộ binh hoàn chỉnh với hơn 2.000 quân đã nghiễm nhiên kiểm soát được các cao điểm nhìn xuống Spangur Bowl. Được trang bị tên lửa chống tăng Milan của Pháp và các giàn phóng pháo phản lực Carl Gustav, lực lượng Ấn Độ coi như đã vô hiệu hóa được các loại xe thiết giáp của Trung Quốc đồn trú tại căn cứ Moldo ở phía dưới. Bước qua ngày 31/08, lực lượng Trung Quốc đồn trú tại Moldo hầu như là đã bị bao vây.

Lần đầu tiên Ấn Độ chủ động tiến công ở vùng biên giới

Bị đòn phủ đầu bất ngờ, Trung Quốc đã tập hợp lực lượng trang bị gậy gộc giáo mác tiến lên các vị trí mà lính Ấn Độ vừa chiếm lĩnh. Và ở đấy, lính Trung Quốc đã bị thêm một cú sốc khác. Bất chấp những lời cảnh cáo, họ cứ tiếp tục tiến công, khiến lính Ấn Độ phải bắn chỉ thiên cảnh cáo. Kết quả là lực lượng Trung Quốc đã phải bỏ chạy, trước khi quay trở lại sau đó.

Lần này Trung Quốc điều động các loại xe chuyển quân bọc thép, sử dụng đường trải bê tông mà họ đã xây dựng để tiến từ căn cứ Moldo lên vùng cao diểm Rezang La. Cuộc tiến công này cũng bị chặn đứng và lực lượng Trung Quốc đã phải vội vã thối lui sau khi thấy lực lượng Ấn Độ được trang bị các loại tên lửa chống tăng và giàn phóng pháo phản lực.

Chuyên gia Ấn Độ đã nhận định lạc quan: Trung Quốc giờ đây đã nhận ra rằng họ không chỉ ít quân hơn mà còn bị hoàn toàn lép vế, với các vị trí mà họ đang chiếm giữ bị đe dọa tiêu diệt nếu bùng lên xung đột võ trang.

Theo đại tá Danvir Singh, cách đối phó với lực lượng Trung Quốc tại vùng biên giới của Ấn Độ như vậy đã hoàn toàn thay đổi. Trong 5 thập niên qua, đây là chiến dịch tấn công đầu tiên được thực hiện chống lại Trung Quốc, giúp Ấn Độ giành được thế thượng phong. Hệ quả của thay đổi trên hiện trường này là sức mạnh đàm phán của Ấn Độ được nâng cao, và điều mà cho đến nay không ai có thể tưởng tượng được đã trở thành một thực tế mới.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1807 Posted : Friday, September 11, 2020 12:40:57 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

B-52 Mỹ và cuộc chiến tranh tình báo NATO-Nga trên Biển Đen

Mai Vân - RFI - 11/09/2020
Ngày 04/09/2020, Mỹ lại cho oanh tạc cơ chiến lược B-52H bay đến vùng Ukraina gần Biển Đen. Và một lần nữa, Nga lại điều tiêm kích lên theo dõi và ngăn không cho máy bay Mỹ tiến vào không phận Nga. Tuy nhiên lần này không có sự cố nào như vụ việc hôm 28/08 khi 2 chiếc Su-27 của Nga áp sát một chiếc B-52 Mỹ bay trên Biển Đen trong một thao tác bị Mỹ đánh giá là nguy hiểm.

Theo giới chuyên gia phân tích quân sự, hoạt động của B-52 Mỹ kết hơp với phi cơ của các thành viên khác trong khối NATO tại khu vực Biển Đen và vùng sát biên giới Nga không đơn thuần là một động thái phô trương uy lực, mà còn có mục tiêu quan trọng hơn: Do thám hệ thống phòng không của Nga.

Trong hai bài viết liên tiếp ngày 04/09 và 30/08, chuyên gia phân tích quân sự David Axe của tạp chí Mỹ Forbes đã không ngần ngại cho rằng các phi vụ mà B-52 Mỹ thực hiện ở vùng không phận gần biên giới Nga thực ra là một cái bẫy mà NATO và Mỹ giăng ra để thu thập thông tin tình báo về hệ thông phòng không Nga ở châu Âu nói chung và ở khu vực Biển Đen nói riêng.

Nga rơi vào bẫy ?

Trong bài viết ngày 04/09 mang tựa đề: “Một chiếc B-52 Mỹ lại đặt một cái bẫy tình báo khác để gài phía Nga”, chuyên gia quân sự của tạp chí Forbes đã trở lại sự cố ngày 28/08 giữa một chiếc B-52H của Mỹ với hai chiến đấu cơ Su-27 của Nga để khẳng định rằng trongthực tế chiếc B-52 chỉ là mồi nhử của một cái bẫy mà Nga đã rơi vào.

Theo David Axe, cái bẫy đó đã được lên kế hoạch cẩn thận, dựa trên tiền đề là khi oanh tạc cơ chiến lược Mỹ xuất hiện trong khu vực, dứt khoát là Nga phải kích hoạt hệ thống phòng không của họ.

Do vậy, cùng lúc với việc cho B-52 đi vào vùng nhậy cảm, Mỹ đã bố trí gần đấy 2 chiếc máy bay dọ thám điện tử của Mỹ RC-135V/W Rivet Joint, thường được Mỹ và Anh sử dụng để theo dõi hoạt đông không quân của địch thủ.

Không Quân Mỹ chỉ có 17 chiếc RC-135V/W, còn Không Quân Anh 3 chiếc. Việc NATO sử dụng hai chiếc trong cùng một chiến dịch đủ cho thấy tầm quan trọng của hoạt động này đối với Liên minh.

Trong lúc 2 chiếc Su-27 bay lên chặn đường chiếc B-52, hai phi cơ do thám Mỹ đã tiến hành thu thập những dữ liệu bổ ích về hệ thống cảm biến và liên lạc của Nga, những thông tin cho phép đánh giá năng lực phòng thủ của Nga.

Forbes ghi nhận là tình huống trên đã được lập lại một lần nữa hôm 04/09. Khi một chiếc B-52 bay ngang qua Ukraina và sát cạnh Biển Đen, chỉ cách nơi đóng quân của Nga ở bán đảo Crimée vài dặm, thì vào cùng một thời điểm, một cặp phi cơ do thám RC-135V/W lại bay trên Biển Đen, ở một khoảng cách đủ để thu thập tín hiệu từ các ra đa theo dõi chiếc B-52.

Qua những sự kiện kể trên, David Axe kết luận là Mỹ và các đồng minh trong NATO không chỉ phô trương lực lượng, mà hoạt động của B-52 và máy bay do thám RC-135V/W là giúp thu thập thông tin chiến lược về lực lượng Nga tại Crimée cũng như ở chung quanh Crimée. Nếu chiến tranh nổ ra, các dữ liệu này có thể giúp vô hiệu hóa hay tiêu diệt hệ thống phòng không của Nga trong khu vực.

Các phản ứng đáp trả của Nga, không chỉ qua việc đưa chiến đấu cơ ngăn chặn trên không, mà còn qua các động thái trên biển và trên đất liền cũng cung cấp cho các chiếc máy bay do thám RC-135V/W rất nhiều dữ liệu quan trọng.

Một bài tập phòng không quan trọng đối với Nga

Theo tạp chí Forbes, dĩ nhiên là hoạt động thu thập thông tin tình báo của Mỹ và NATO cũng là một cơ hội đối với Nga. Vì không phải lúc nào mà Nga có dịp theo dõi, săn đuổi, ngăn chặn oanh tạc cơ Mỹ bay diễn tập trên không phận Crimée.

Đối với David Axe, Nga thừa biết là mình bị phi cơ Mỹ theo dõi. Các chiếc B-52 và RC-135 thường bay với hệ thống truyền tín hiệu nhận dạng được bật lên, có nghĩa là máy bay xuất hiện trên màn ảnh hệ thống kiểm soát không lưu dân sự, cho dù không loại trừ khả năng máy bay giám sát của NATO tắt hệ thống truyền tín hiệu khi hoạt động.

Để đối phó với các hoạt động của phi cơ Mỹ và NATO, Nga đã có nhiều biện pháp. Trong lần hoạt động thứ 2 của chiếc B-52 hôm 04/09 vừa qua chẳng hạn, một trong 5 chiếc máy bay dọ thám Tu-214 của Không Quân Nga đã cất cánh từ căn cứ gần Matxcơva và bay đến Biển Đen, đến nơi hầu như trong cùng một thời điểm với chiếc B-52 và RC-135. Chiếc Tu-214 này có lẽ có nhiệm vụ hỗ trợ cho các liên lạc vô tuyến giữa các lực lượng Nga theo dõi máy bay NATO.

8 chiến đấu cơ Nga gồm 4 chiếc Su-27 và 4 chiếc Su-30 cũng bay lên để bám theo chiếc B-52 Mỹ.

Theo David Axe, chuyện lực lượng Nga sẵn sàng chấp nhận sự hiện diện của máy bay dọ thám NATO cho thấy là đối với Matxcơva, kinh nghiệm mà họ gặt hái được trong việc huy động lực lượng phòng không quan trọng hơn là thông tin bị tiết lộ cho các nhà phân tích của NATO trong tiến trình phản ứng.

Tóm lại phi vụ do B-52 và 2 chiếc RC-135 thực hiện là chiến thuật thu thập thông tin rất lớn của NATO, nhưng đồng thời là một bài tập phòng không quan trọng cho Nga.



Tổng thống Pháp và lãnh đạo 6 nước Nam Âu dọa trừng phạt Thổ Nhĩ Kỳ

Thanh Phương - RFI - 11/09/2020
Sau nhiều tuần căng thẳng với Thổ Nhĩ Kỳ ở vùng đông Địa Trung Hải, tổng thống Pháp Emmanuel Macron hôm qua, 10/09/2020, đã họp với lãnh đạo 6 nước Nam Âu tại đảo Corse của Pháp. Mục tiêu của cuộc họp là đạt được một lập trường thống nhất cho cuộc họp thượng đỉnh châu Âu về hồ sơ Thổ Nhĩ Kỳ trong khoảng hơn 10 ngày nữa.

Từ Ajaccio, đảo Corse, đặc phái viên Anne Soetemondt tường trình:

« Trong bản tuyên bố kết thúc hội nghị, lãnh đạo 7 nước Nam Âu họp tại Ajaccio đã tái khẳng định quyết tâm nối lại đối thoại với Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng vẫn đe dọa ban hành các biện pháp trừng phạt Ankara.

Tuy nhiên, tổng thống Macron, mà chỉ cách đây vài tuần còn bị cô lập trên hồ sơ này, đã tránh không nói đến chữ « trừng phạt ». Ông nhấn mạnh nhiều hơn đến sự cần thiết phải nối lại đối thoại. Nguyên thủ Pháp tuyên bố : « Mục tiêu của chúng ta đó là tái lập mối quan hệ bình thường để giúp phục hồi ổn định trong khu vực, cùng với Thổ Nhĩ Kỳ đạt được việc chấm dứt các hành động đơn phương. Tôi cũng tin tưởng rằng trao đổi giữa Liên Hiệp Châu Âu với Thổ Nhĩ Kỳ sẽ có lợi cho cả hai bên ».

Trên tuyến đầu cùng với Chypre trong cuộc khủng hoảng này, thủ tướng Hy Lạp Kyriacos Mitsotakis thì có giọng điệu gay gắt hơn. Ông cho rằng Thổ Nhĩ Kỳ phải chấm dứt những hành động và lời lẽ hung hăng. Thủ tướng Hy Lạp còn nói là, nếu không thể có đối thoại xây dựng, vấn đề sẽ được đưa ra trước Tòa án Quốc tế La Haye.

Không có thái độ hiếu chiến như thế, các đối tác Malta, Ý, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha nhấn mạnh sự cần thiết toàn thể Liên Hiệp Châu Âu có một tiếng nói chung trong cuộc họp thượng đỉnh hai ngày 24 và 25/09 bàn riêng về căng thẳng với Thổ Nhĩ Kỳ »

Cũng tại cuộc họp thượng đỉnh ở đảo Corse hôm qua, thủ tướng Hy Lạp đã kêu gọi Liên Hiệp Châu Âu đặt trọng tâm vào khủng hoảng di dân sau vụ cháy trại tị nạn Moria trên đảo Lesbos của Hy Lạp hôm thứ Ba và tối thứ Tư vừa qua. Hôm nay, bộ trưởng Nội Vụ Đức vừa thông báo là 10 nước Liên Hiệp Châu Âu sẽ tiếp nhận khoảng 400 di dân vị thành niên không có cha mẹ đi theo, được di tản khỏi đảo Lesbos sau vụ cháy nói trên. Hôm nay, hàng ngàn người xin tị nạn tại đây vẫn sống trong cảnh màn trời chiếu đất, chính phủ Hy Lạp thì không đủ khả năng để giúp đỡ họ và các nước châu Âu thì đang cố tìm các giải pháp cho thảm cảnh này.



Biển Đông : Mỹ dự tính dùng nhiều hơn các thiết bị không người lái để chống Trung Quốc

Thanh Phương - RFI - 11/09/2020
Trong năm 2021, Hải quân Hoa Kỳ sẽ triển khai các thiết bị không người lái trên không, dưới nước và trên mặt nước trong khuôn khổ kế hoạch sử dụng công nghệ không người lái vào các tình huống chiến sự, đặc biệt để chống Trung Quốc ở vùng Biển Đông. Đó là thông báo của thiếu tướng Hải quân Robert Gaucher, Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ tại cuộc triển lãm quốc tế thường niên về các hệ thống vận chuyển không người lái, theo tin của trang mạng EurAsian Times hôm nay, 11/09/2020.

Kế hoạch nói trên được mô tả là một "bước đột phá quan trọng" ở vùng Biển Đông. Theo EurAsian Times, Hải quân Hoa Kỳ muốn có một ngân sách 2 tỷ đôla để đóng 10 tàu không người lái trên mặt nước trong vòng 5 năm tới. Tuy nhiên, Quốc Hội Mỹ đã tỏ vẻ nghi ngờ về dự án này, thậm chí đã ngăn cản Hải quân Hoa Kỳ mua các tàu không người lái cỡ lớn.

Tại triển lãm nói trên, thiếu tướng Hải quân Gaucher nói : « Tôi muốn có thể điều một tàu không người lái trên mặt nước vào trong vùng mà đối phương đang kiểm soát. Nếu có bị mất tàu đó thì ta sẽ mất một tàu rẻ tiền hơn và không mất sinh mạng của người Mỹ nào. »

Theo EurAsian Times, Hải quân Hoa Kỳ đã bắt đầu triển khai các hệ thống không người lái và thử nghiệm khả năng của các hệ thống đó. Năm ngoái họ đã cho chạy thử một tàu tự hành mang tên Sea Hunter từ San Diego đến Hawai và quay trở về. Đây là tàu đầu tiên có thể tự hành trên một hành trình như vậy. Hải quân Mỹ đã nhấn mạnh đến tầm quan trọng của các hệ thống không người lái trong các chiến dịch trên biển trong trường hợp xảy ra xung đột với Trung Quốc, đặc biệt là ở vùng Biển Đông. Trong thời gian gần đây, Hoa Kỳ điều các chiến hạm và hàng không mẫu hạm đến Biển Đông với tần suất ngày càng cao.

Căng thẳng Mỹ- Trung về Biển Đông cũng đã bao trùm các hội nghị thường niên của ASEAN hiện đang diễn qua video, do Việt Nam chủ trì. Trong cuộc họp với các đồng nhiệm ASEAN, ngoại trưởng Mike Pompeo đã cùng với một số quốc gia Đông Nam Á bày tỏ quan ngại về những hành động « hung hăng » của Trung Quốc ở Biển Đông và một lần nữa ông Pompeo khẳng định những yêu sách chủ quyền của Bắc Kinh ở vùng biển này là bất hợp pháp, chiếu theo phán quyết năm 2016 của Tòa Trọng tài Thường trực trong vụ Philippines kiện Trung Quốc. Hôm 09/09 vừa qua, tại cuộc họp với các ngoại trưởng ASEAN, ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã lên án quân đội Mỹ gây thêm căng thẳng ở Biển Đông và đã trở thành kẻ đi đầu trong việc quân sự hóa vùng biển này.



EU đẩy nhanh các bước để ứng phó với một “Brexit không có thỏa thuận”

VOA/Reuters - 12/09/2020
Liên minh châu Âu hôm 11/9 gấp rút xúc tiến các kế hoạch để ứng phó với một Brexit "không có thỏa thuận", sau khi chính phủ của Thủ tướng Boris Johnson từ chối hủy ý định thay đổi một số điều khoản trong thỏa thuận rút ra khỏi EU, điều mà Brussels cho là sẽ kéo dài đàm phán thêm 4 năm, theo Reuters.

Tuần này, nước Anh công khai tuyên bố họ có ý định lật lại các nội dung củ thỏa thuận rút ra khỏi EU mà họ đã ký hồi tháng 1, khi London chính thức chia tay với khối EU.

Anh cho biết động thái này là nhằm minh định rõ những chi tiết còn mơ hồ, nhưng London đã gây ra một cuộc khủng hoảng mới trong khi còn chưa đầy 4 tháng nữa trước khi giai đoạn chuyển tiếp hậu Brexit kết thúc vào tháng 12.

“Bây giờ mọi sự sẽ tùy thuộc vào chính phủ của Vương quốc Anh có khôi phục được lòng tin hay không”, Phó chủ tịch Ủy ban châu Âu Maros Sefcovic nói sau khi ông loan báo cho các nhà lập pháp EU về sự thất bại của cuộc đàm phán của ông ở London ngày hôm trước, khi ông yêu cầu Anh hủy bỏ kế hoạch không tuân thủ một số quy định để rút ra khỏi EU trước cuối tháng này.

Anh từ chối, nói rằng quốc hội của Anh đứng trên luật pháp quốc tế và có quyền bỏ qua những điều khoản này.

Ông Pascal Donohoe, Bộ trưởng Tài chính khu vực đồng euro khẳng định “Khi Vương quốc Anh mưu tìm quan hệ thương mại với EU trong tương lai, thì “điều kiện tiên quyết là Anh phải tôn trọng các thỏa thuận đã ký”.

Ủy ban Châu Âu hôm 10/9 ra tối hậu thư, yêu cầu chính phủ Anh rút lại Dự luật Thị trường Nội địa trước cuối tháng 9, EU tuyên bố sẽ dùng tới luật pháp nếu Anh không thỏa đáng yêu cầu này. Nhưng chính phủ Anh từ chối, và bây giờ cho biết quốc hội sẽ tranh luận về Dự luật Thị trường Nội địa vào ngày thứ Hai tuần tới.

Theo Reuters, dự luật này sẽ vấp phải sự chống đối tại cả hai viện vì nhiều chính trị gia cấp cao của Anh bị sốc khi cho rằng London đang có ý định công khai vi phạm luật pháp quốc tế.

Những diễn biến đó đang tăng nguy cơ Anh rời EU mà không có thỏa thuận, gây ảnh hưởng tới các hoạt động thương mại trong tương lai.

Giữa lúc quan hệ giữa London và Brussels đang xấu đi, Nhật Bản và Anh cho biết hai nước đã đạt được thỏa thuận trên nguyên tắc về một thỏa thuận thương mại song phương, mà nếu thực hiện, có nghĩa là 99% hàng hóa xuất khẩu của Anh sang Nhật Bản sẽ được miễn thuế.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1808 Posted : Saturday, September 12, 2020 11:33:20 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

TẠP CHÍ ĐẶC BIỆT

Để ngỏ khả năng bầu cử trước kỳ hạn: Hỏa mù của tổng thống Belarus?

Trọng Thành - RFI - 12/09/2020
Tổng thống Belarus lần đầu tuyên bố có thể bầu cử sớm, trong bối cảnh chính quyền tiếp tục trấn áp đối lập. Phim Hoa Mộc Lan quay tại vùng Tân Cương, Trung Quốc, nơi có các trại giam người Duy Ngô Nhĩ, bị tẩy chay. Cháy rừng chưa từng có ở California, bầu trời như ngày tận thế. Kênh đào Panama khô cạn, chính quyền bỏ 2 tỉ đô la để tiếp nước. Trên đây là chủ đề chính Tạp chí Thế giới Đó đây tuần này.

Tại Belarus, dân chúng liên tục phản kháng từ hơn một tháng nay, đòi hủy kết quả bầu cử tổng thống, bị lên án là ngụy tạo. Bế tắc chính trị. Tổng thống Loukachenko – cầm quyền với bàn tay sắt từ 26 năm nay - dường như đang tìm kiếm ngả thoát, ngoại trừ việc chấp nhận đàm phán với đối lập. Vụ bắt cóc táo tợn, hôm 07/09, cùng những đe dọa hung hãn nhắm vào bà Maria Kolesnikova, được coi là nhà đối lập tiêu biểu cuối cùng còn bám trụ ở Belarus, dường như cho thấy tổng thống Loukachenko vẫn hoàn toàn làm chủ tình thế.

Loukachenko : Quyền lực của tổng thống « quá lớn »

Tuy nhiên, bên cạnh vụ bắt cóc gây chấn động nói trên, cùng với hàng loạt vụ bắt giữ, đe dọa đối lập khác, trong tuần qua có một sự kiện đáng chú ý khác. Lần đầu tiên, tổng thống Loukachenko nêu khả năng bầu cử sớm. Trong cuộc trả lời phỏng vấn truyền thông Nga, ngày 08/09/2020 (phát ngày 09/09), tổng thống Belarus thừa nhận :

« Quyền lực của tổng thống hiện nay là quá lớn. Một số quyền cần được giao phó cho các tỉnh trưởng, cho Quốc Hội. Vì vậy, tôi thiên về giải pháp tổ chức bầu cử tổng thống trước kỳ hạn. Tôi không loại trừ một khả năng như vậy ! ».

Theo nhiều nhà quan sát, đây là lần đầu tiên nhà độc tài Belarus công khai đặt vấn đề xét lại quyền lực của chính bản thân ông. Trong cuộc trả lời phỏng vấn nói trên, tổng thống Loukachenko khẳng định, trước khi tổ chức bầu cử tổng thống sớm, cần cải tổ Hiến pháp. Phải chăng đây là bước lùi chiến thuật của tổng thống Belarus, một động tác tung hỏa mù ?

Mỗi Chủ Nhật hàng tuần vẫn hơn 100.000 người xuống đường, đoàn kết dưới lá cờ Trắng Đỏ truyền thống của Belarus. Biểu tình vẫn tiếp diễn, trong lúc gần như toàn bộ các gương mặt tiêu biểu của đối lập đã bị chính quyền bắt giữ hoặc gây áp lực để buộc phải ra nước ngoài tị nạn. Trước áp lực của dân chúng, trong cuộc phỏng vấn nói trên, tổng thống Belarus nhấn mạnh ông « không sợ hãi » và báo trước là cả gia đình « sẽ không lẩn trốn ». Loukachenko một lần nữa giương lá bài đe dọa phương Tây, « nếu Belarus đổ, tiếp theo sẽ là Nga », để khẳng định lòng trung thành và tầm quan trọng của ông với điện Kremlin.

Loukachenko nổi tiếng khéo đi dây giữa Nga và phương Tây. Để chống lại áp lực đường phố, tổng thống Belarus quyết định ngả sang Nga, sau một giai đoạn xích gần với phương Tây và tỏ ra hết sức cảnh giác với Matxcơva. Cải tổ Hiến pháp là một đòi hỏi của đối lập, nhưng cũng chính là yêu cầu của điện Kremlin. Ngay từ ngày 23/08, ngoại trưởng Nga đã tuyên bố « cải tổ Hiến pháp là giải pháp bền vững cho khủng hoảng chính trị tại Belarus ». Vấn đề là cải tổ theo hướng nào, và ai sẽ lãnh đạo Belarus trong giai đoạn hậu cải tổ Hiến pháp ?

Trấn áp « đối lập thân Nga » để dễ mặc cả với Matxcơva ?

Trong bối cảnh ông Loukachenko tìm cách bám lấy tổng thống Nga Putin, và nhiều khả năng chính quyền Minsk sẽ chấp nhận những nhượng bộ lớn với Matxcơva để đổi lấy sự ủng hộ (kể cả việc hợp nhất với Nga, theo điều kiện của Matxcơva), vấn đề vai trò của đối lập thân Nga tại Belarus nổi lên hàng đầu.

Nhà đối lập Maria Kolesnikova, người bị bắt cóc đầu tuần, chính là người lãnh đạo chương trình tranh cử của cựu ứng cử viên tổng thống Belarus, ông Viktor Babaryko. Ông Babaryko, bị bắt hồi tháng 6/2020, nguyên lãnh đạo một chi nhánh của tập đoàn khí đốt Nga Gazprom, được biết như « một doanh nhân thân cận với điện Kremlin ».

Chấp nhận cải tổ Hiến pháp theo đòi hỏi của Nga, cùng lúc để an ninh bắt cóc nhà đối lập thân Nga, tổng thống Belarus dường như đang tỏ ra vừa nhu, vừa cương với Matxcơva. Nhân nhượng Nga, nhưng bịt miệng đối lập thân Nga để bám trụ, để trở thành người duy nhất lãnh đạo Belarus, mà điện Kremlin có thể chấp nhận. Tuy nhiên, vụ bắt cóc nhà đối lập Kolesnikova, và nỗ lực đẩy bà sang Ukraina không thành, đã một lần nữa phơi bày thái độ hèn yếu, sự cô lập và tình trạng bế tắc của chính quyền Loukachenko.

Vấn đề là : trong cuộc mặc cả sắp tới, điện Kremlin có chấp nhận một lãnh đạo như vậy ? Và nếu điện Kremlin chấp nhận nhà độc tài Loukachenko, nhưng dân chúng không chấp nhận, tương lai Belarus sẽ ra sao ?

Tẩy chay « Hoa Mộc Lan », biểu tượng của điện ảnh thần phục Bắc Kinh

Đầu tháng 9/2020, bộ phim Hoa Mộc Lan (Mulan), do Disney sản xuất, ngay khi phát hành trên mạng đã gây ra một làn sóng tẩy chay. Phong trào tẩy chay « Hoa Mộc Lan » đặc biệt thu hút các nhà tranh đấu Hồng Kông, Đài Loan và Thái Lan, với hashtag #BoycottMulan. Lý do : các nhà tranh đấu vì nhân quyền phát hiện trong phim những lời cảm ơn mà hãng gửi đến công an, chính quyền ở Tân Cương, khu tự trị tây bắc Trung Quốc, nơi từ nhiều năm nay bị tố cáo giam giữ cả triệu người Duy Ngô Nhĩ trong các trại giam trá hình là trại học nghề.

Từ nhiều năm nay giới nhân quyền, thường xuyên tố cáo việc chính quyền Trung Quốc đàn áp tàn bạo sắc dân thiểu số Duy Ngô Nhĩ, theo đạo Hồi, bằng đủ mọi hình thức khác nhau, từ giam giữ, tra tấn, lao động khổ sai, buộc theo các khóa học tẩy não, hay triệt sản đối với phụ nữ... Mục tiêu của Bắc Kinh là Hán hóa vùng đất quê hương của sắc tộc Duy Ngô Nhĩ.

Báo Washington Post tố cáo hãng phim Disney cảm ơn công an, cơ quan tuyên huấn ở Tân Cương, vốn nổi tiếng là « một trong những nơi xâm phạm nhân quyền tồi tệ nhất trên hành tinh ». Họa sĩ Trung Quốc Baduicao lưu vong, sống tại Melbourne, vẽ nhân vật Hoa Mộc Lan trong phim thành cai tù trong một trại cải tạo ở Tân Cương. Họa sĩ Baduicao tố cáo Disney giả dối, khi một mặt ủng hộ phong trào chống bất công xã hội ở phương Tây, như MeToo hay Black Lives Matter, trong lúc nhắm mắt trước những xâm phạm nghiêm trọng ở Trung Quốc. Tất cả chỉ vì thị trường béo bở hơn một tỉ dân. Và không chỉ hãng phim Disney làm điều này.

Hôm thứ Sáu 11/09, Hoa Mộc Lan ra rạp tại Trung Quốc, từ Bắc Kinh, thông tín viên Stéphane Lagarde gửi về bài phóng sự :

« Quý vị có thể mua đồ ăn và thức uống tại đây. Nhân viên của rạp kín đáo nói. Trên quầy hàng của rạp có nhiều gói phồng tôm. Rõ ràng là một số chủ rạp phim đã quyết định tỏ ra linh hoạt với các biện pháp phòng dịch. Khi vào rạp không phải kiểm tra nhiệt độ, cũng không có việc dành khoảng cách giữa các ghế ngồi tại tổ hợp giải trí này ở Bắc Kinh.

Tuy nhiên, toàn bộ khách trong rạp chỉ có 11 người. Nữ sinh viên Ju Wang nhận xét : ‘‘Đây là lần đầu tiên chúng tôi đến rạp kể từ 6 tháng nay. Tôi muốn xem cuộc đời của Hoa Mộc Lan, diễn viên Lưu Diệc Phi (Liu Yifei) quả là tuyệt vời’’. Sự có mặt của Củng Lợi (Gong Li) và Lưu Diệc Phi, hai diễn viên, hai nhân vật trong phim, cũng là điều kích thích các khán giả lứa tuổi 30 đến rạp. Một nữ khán giả bày tỏ : ‘‘Bộ phim này thật là hay, phim mang lại cho con gái chúng tôi nguồn sức mạnh’’.

Các cảnh chiến trận hùng tráng, với phông nền là những ngọn núi huyền thoại và đất cát khô cằn khu tự trị Tân Cương, đã được quay không xa các trại cải tạo giam giữ người Duy Ngô Nhĩ. Đây là điều mà những người lên án bộ phim cho biết.

Việc bộ phim gây phản ứng dữ dội ở nước ngoài khiến cơ quan kiểm duyệt Trung Quốc quyết định hạn chế việc quảng cáo trên truyền thông cho việc ra mắt bộ phim. Tuy nhiên, một khán giả - nhân viên ngân hàng - khẳng định đã không hề biết là bộ phim bị kêu gọi tẩy chay, cũng như bị kiểm duyệt. Khán giả này đến rạp để xem chuyện đời của Hoa Mộc Lan, người con gái ra chiến trường thay cha già.

Anh nói : ‘‘Hoa Mộc Lan là một huyền thoại, liên quan đến lịch sử Trung Quốc. Đây là một bộ phim yêu nước : Hoa Mộc Lan chiến đấu vì đất nước ! Chắc chắn là các phép thuật của Củng Lợi và một số chi tiết trong câu chuyện đã bị phóng đại. Tuy nhiên đây là điện ảnh’’.

Một số bình luận cho rằng phim không thật là Trung Quốc (trên mạng Douban, bộ phim nhận được 4,7 điểm trên 10). Tuy nhiên, bộ phim đã chiếm tới 55% toàn bộ số vé bán ra trong ngày thứ Sáu này, tức ngày đầu tiên Hoa Mộc Lan ra mắt ».

Thái độ với phim Hoa Mộc Lan thể hiện sự phân hóa sâu sắc trong xã hội Trung Quốc. Phong trào lên án bộ phim thu hút nhiều người tham gia phản đối, khi nữ diễn viên Lưu Diệc Phi, thủ vai chính Hoa Mộc Lan, ủng hộ việc cảnh sát Hồng Kông đàn áp người biểu tình đòi dân chủ. Nhiều người cho rằng « nhân vật Hoa Mộc Lan thực thụ » phải là thiếu nữ quả cảm người Hồng Kông Chu Đình (Agnes Chow), 26 tuổi, một trong các nhà tổ chức phong trào dân chủ Dù Vàng của giới trẻ Hồng Kông năm 2014. Tháng 8/2020, cô Chu Đình bị bắt sau khi Bắc Kinh áp đặt luật an ninh quốc gia với Hồng Kông.

California : Cháy rừng chưa từng có, « bầu trời như ngày tận thế »

Hơn 3 tuần nay, thần lửa hoành hành tại California. Hơn 302.000 hecta rừng bị thiêu trụi, điều chưa từng thấy trong lịch sử. Hơn 500.000 người phải sơ tán. Hơn 20.000 lính cứu hỏa được huy động dập lửa ngày 11/09. Ít nhất 16 người chết trong tuần qua.

Phóng sự của thông tín viên Eric de Salve từ San Francisco :

« Cứ như thể là mặt trời gần như không còn mọc ở San Francisco. Đêm tối giữa ban ngày. Michael bàng hoàng quan sát cả một biển khói mênh mông mầu nâu đỏ nhấn chìm thành phố California trong màn đêm. Ông nói : cứ như cảnh tượng ngày tận thế. Cứ như là đang xem phim của Ridley Scott. Bây giờ là 13g30, mà tất cả các loại xe hơi đều phải bật đèn. Thật là điên rồ.

Xa hơn một chút là Andrea, ngồi trên một chiếc ghế băng, theo dõi tro bụi từ trên trời rơi xuống, đầy lo âu. Khi tỉnh dậy vào sáng nay, người bảo mẫu này tưởng cô bị nhầm giờ. Cô nói : tôi cứ nghĩ là mới 5 giờ sáng, chứ không phải 7 giờ. Thật không thể nào tin nổi. Thật vô cùng đáng buồn. Khô hạn liên tục trong những năm gần đây là do tình trạng khí hậu bị hâm nóng. Tình hình sẽ còn tồi tệ hơn nữa. Tôi đã sống ở đây từ lâu, và tôi thấy mỗi năm một tệ hơn.

Hỏa hoạn và đại dịch Covid-19 : có nhiều lý do để không nên rời nhà. Một cư dân nhận xét, trong khi chụp hình bầu trời thành phố San Francisco báo hiệu những điều đáng sợ. Người dân này đã liên tục sống trong nhà kể từ tháng 3, do đại dịch ».

Điểm đáng ngạc nhiên là đợt cháy rừng lịch sử ở miền tây Hoa Kỳ, kéo dài và xảy ra trước nhiều so với dịp cháy rừng hàng năm, gần như đã không được nhắc đến trong cuộc tranh cử tổng thống Mỹ, cả từ phía tổng thống mãn nhiệm, lẫn đối thủ đảng Dân Chủ (bài « Biến đối khí hậu, chủ đề quan trọng vắng mặt trong cuộc tranh cử tại Mỹ », của AP ngày 11/09/2020).

Mỗi bên, vì lý do riêng, đều thấy bất lợi. Ông Donald Trump khó mở thêm « mặt trận mới », trong bối cảnh đang đương đầu với nhiều khủng hoảng, đặc biệt là Covid-19, thất nghiệp, rối loạn xã hội. Về phần mình, ê-kíp tranh cử của ứng viên Joe Biden không muốn tỏ ra hưởng ứng toàn bộ cương lĩnh chống biến đổi khí hậu triệt để (Green New Deal), vì sợ mất phiếu tại vùng Trung Tây Hoa Kỳ (Midwest).

Theo giáo sư Rebecca Katz, chuyên gia về sức khỏe cộng đồng, cũng là một nhà tư vấn chính trị, « các chính trị gia Dân Chủ phạm sai lầm chính trị, khi không chỉ ra mối liên hệ giữa những gì diễn ra ở bờ Tây nước Mỹ và thất bại của ông Donald Trump trong vấn đề biến đổi khí hậu ».

Trong một thăm dò của Pew Research Center tại 14 quốc gia phát triển, trong đó có Mỹ, công bố đầu tháng 9, Trái đất bị hâm nóng là hiểm họa số một (trung bình 70% người được hỏi), đứng trên cả dịch bệnh (69%). Tuy nhiên, riêng tại Mỹ, đe dọa Khí hậu xếp hàng thứ 5 (62%), sau các nguy cơ dịch bệnh (78%), chiến tranh tin học (74%), khủng bố (69%) và vũ khí hạt nhân (65%).

Kênh đào Panama cạn nước

Khí hậu Trái đất bị hâm nóng khiến kênh đào xuyên hai biển Đại Tây Dương và Thái Bình Dương thiếu nước trầm trọng. Theo Cơ quan Quản lý Kênh đào Panama, con kênh huyết mạch của vận tải biển thế giới này thiếu đến một phần ba lượng nước mới có thể vận hành được bình thường.

Hôm 08/09/2020, Cơ quan Quản lý Kênh đào ra thông báo gọi thầu, để bảo đảm cung cấp « tối thiểu 1,4 tỉ mét khối nước bổ sung » cho con kênh dài 77 cây số - nơi 3,5% lưu lượng vận tải biển quốc tế qua lại hàng năm. Các khách hàng chính của kênh Panama là Mỹ, Trung Quốc, và Nhật Bản. Năm 2019, tổng lượng hàng hóa qua kênh đào là hơn 450 triệu tấn, mang lại hơn 3,3 tỉ đô la cho Cơ quan quản lý. Kênh đào Panama hoạt động từ năm 1914, cho phép tàu thuyền từ Đại Tây Dương qua Thái Bình Dương tiết kiệm được một chặng đường dài.

Nguyên do trực tiếp của việc thiếu nước là do mưa không đủ. Năm 2019, hồ chứa nước của kênh chỉ nhận được 3 tỉ mét khối nước, thay vì 5,2 tỉ như thường lệ, lượng nước giúp cho kênh có thể vận hành bình thường. Cơ quan quản lý kênh cho biết sẽ đầu tư khoảng 2 tỉ đô la cho dự án cấp nước, bao gồm nhiều biện pháp, như bơm nước từ các mạch nước ngầm, lọc nước biển để sử dụng…

Hệ thống kênh đào Panama, bao gồm hàng loạt âu thuyền khổng lồ, cần rất nhiều nước để vận hành. Mỗi lần tàu đi qua, cần một lượng nước tương đương với 75 bể bơi thế vận hội, để nâng tàu từ mực nước biển lên kênh đào. Nhờ các cải tiến kỹ thuật gần đây, hơn một nửa lượng nước này có thể được tái sử dụng, nhưng lượng nước mất đi vẫn rất lớn, gần 30 bể bơi nước ngọt mỗi lần tàu qua, theo BBC Mundo.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1809 Posted : Sunday, September 13, 2020 11:58:29 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Covid-19: Xu hướng "hoài nghi corona" lại biểu tình ở Đức

Tú Anh - RFI - 13/09/2020
Một lần nữa một bộ phận dân Đức xuống đường chống các biện pháp ngăn dịch Covid-19. Sau cuộc biểu tình với gần 50.000 ngàn người tại Berlin cách nay hai tuần, đến lượt Munich được chọn làm nơi biểu dương lực lượng của xu hướng chống các biện pháp ngăn dịch mà họ cho là « hạn chế tự do ». Phong trào này manh nha xuất hiện từ đầu mùa Hè cho dù các biện pháp tại Đức không nghiêm khắc như ở nhiều nước Châu Âu khác.

Từ Berlin, thông tín viên Pascal Thibault tường thuật :

« Tôi biết rằng có nhiều người khó mà chấp nhận các biện pháp chống dịch hiện nay, và tôi thông cảm. Đó không phải là những quyết định dễ dàng nhưng các biện pháp này cho phép kiểm sóat được tình hình dịch ». Trong thông điệp hàng tuần công bố trên mạng, thủ tướng Angela Merkel ám chỉ những người biểu tình thường xuyên xuống đường tố cáo các biện pháp chống siêu vi corona chủng mới.

Cuối tuần này tại Munich, sau Berlin hai tuần, hàng ngàn người « không tin là có virus corona » được huy động. Những người tổ chức có thể hài lòng. Họ chờ đợi 5000 người tham gia, cuối cùng có đến 10.000 nghe lời kêu gọi.

Một lần nữa, đám đông với những quan điểm dị biệt nhau cùng tham gia một cuộc phản kháng: Từ những kẻ cả tin vào chuyện thần bí, những người chống sử dụng vắc-xin, những kẻ theo chủ thuyết âm mưu cho đến thành phần cực hữu.

Ngoài Munich, các cuộc biểu tình ở Hannover và Wiesbaden trái lại, chỉ thu hút ít người.

Ba Lan cũng có phong trào chống khẩu trang

Theo thông tín viên Damien Simonart tại Vac-xa-va, hơn một ngàn người biểu tình tại thủ đô Ba Lan trong ngày thứ Bảy để chống biện pháp đeo khẩu trang và giãn cách xã hội. Các biện pháp chống dịch Covid-19 tại Ba Lan nghiêm khắc không thua gì ở phía Tây Âu cho dù từ đầu đại dịch đến nay, Ba Lan bị thiệt hại tương đối khá thấp: 2000 nạn nhân tử vong và 75.000 ca lây nhiễm.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1810 Posted : Monday, September 14, 2020 11:33:37 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Nhật Bản đã chọn được người thay thế Shinzo Abe

Anh Vũ - RFI - 14/09/2020
Hôm nay 14/09/2020, đảng cầm quyền Dân Chủ Tự Do (LPD) tại Nhật với đại đa số tán thành, đã chỉ định ông Yoshihide Suga, 71 tuổi, làm chủ tịch đảng thay ông Shinzo Abe, vừa từ chức vì lý do sức khỏe sau 8 năm cầm quyền. Vào ngày 16/09 này, ông Yoshihide Suga sẽ chính thức được Quốc Hội giao quyền lãnh đạo chính phủ phần còn lại của nhiệm kỳ này, kết thúc vào mùa thu năm 2021.

Thông tín viên Fréderic Charles từ Tokyo phân tích:

Hoàn toàn không có gì ngạc nhiên, trong chính trường Nhật rất hiếm khi xảy ra những bất ngờ đột biến. Yoshihide Suga không xuất thân từ gia đình làm chính trị lớn ở Nhật. Ông là con trai một nông dân trồng dâu ở miền bắc đất nước, vùng Akita.

Ông đã phải lao động vất vả để chi trả cho những năm học luật tại đại học. Là một nhà chiến thuật khôn khéo, trong chính quyền Shinzo Abe, ông đã biết cách đưa vào khuôn phép những thành phần quan liêu đầy quyền lực, vẫn thường làm lật đổ chính phủ mà họ không hài lòng.

Yoshihide Suga cam kết rằng những công chức cao cấp phải thực thi chính sách của chính phủ. Ngoài ra ông cũng đóng góp vào việc mở thị trường lao động cho người nước ngoài. Giờ đây ông Suga hứa sẽ mang lại niềm tin cho người dân rằng Nhật ngăn chặn đại dịch virus corona tốt hơn ở những nước khác.

Nhưng từ tháng 4 đến tháng 6, GDP của Nhật giảm 28%. Quả là rất lo lắng. Yoshihide muốn quy tụ các nhân vật cải cách để mang lại sức sống mới cho đất nước, trước khi cho tổ chức bầu cử lập pháp trước thời hạn để củng cố quyền lực.

Sự lựa chọn tiếp nối Shinzo Abe

Sau khi tốt nghiệp khoa luật, ông Yoshihide làm trợ lý cho một nghị sĩ của vùng Yokohama. Đó cũng là nơi, năm 1987 khi mới 28 tuổi, ông được bầu vào hội đồng thành phố. 9 năm sau, ông trở thành dân biểu của thành phố lớn nằm ở phía đông Nhật và liên tiếp tái đắc cử tại đây.

Làm một cộng sự thân tín của Shinzo Abe từ khi ông này trở lại nắm quyền năm 2012, Yoshihide Suga được chỉ định làm phát ngôn viên chính phủ và đặc biệt là chức chánh văn phòng nội các, một chức vụ quan trọng nắm bắt được mọi triển khai chính sách của chính phủ. Ông Suga cũng là nhân vật quan trọng trong sách lược kinh tế « Abenomics » nhằm chấn hưng kinh tế Nhật từ sau khi ông Shinzo Abe lên cầm quyền.

Nhìn chung theo giới quan sát, Yoshihide Suga là sự lựa chọn tiếp nối chính sách của Shinzo Abe: « Cứng rắn với Trung Quốc đồng thời cố gắng duy trì quan hệ vì lợi ích kinh tế, tuyệt đối giữ liên minh với Hoa Kỳ », theo bà Valérie Niquet, phụ trách mảng châu Á, Quỹ Nghiên Cứu Chiến Lược Pháp. Người Nhật biết không nhiều về Yoshihide Suga, một người rất kín đáo về đời tư.




Chiến lược tối hậu chống Trung Quốc của Shinzo Abe: Phản công trên bộ

Trọng Nghĩa - RFI
Hôm nay, 14/09/2020, chánh văn phòng nội các Nhật Bản Yoshihide Suga đã được bầu làm chủ tịch đảng Dân Chủ Tự Do, bước cần thiết để lên làm thủ tướng Nhật Bản, thay thế ông Shinzo Abe đã từ chức vì lý do sức khỏe.

Là người thân cận với ông Abe, thủ tướng tương lai của Nhật Bản được cho là sẽ tiếp tục những dự án mà người tiền nhiệm đã đề ra, trong đó có một kế hoạch phản công trên bộ khi đất nước bị tấn công, một sáng kiến có thể đánh dấu một khúc quanh quan trọng trong chủ thuyết quân sự Nhật Bản.

Theo ghi nhận của hãng tin Anh Reuters ngày 11/09 vừa qua, vài tháng trước khi tuyên bố từ chức, thủ tướng Shinzo Abe đã khởi động một kế hoạch thay đổi chính sách quốc phòng, lần đầu tiên cho phép quân đội Nhật Bản lên kế hoạch tấn công các mục tiêu trên bộ ở Trung Quốc và các khu vực khác của châu Á.

Phản công vào các địa điểm của kẻ thù trên đất liền

Cho đến nay, quân đội Nhật chủ yếu lo việc ngăn chặn những cuộc tấn công từ trên không và trên biển. Thay đổi chính sách mà ông Abe đề nghị sẽ thúc đẩy lực lượng võ trang Nhật Bản tạo ra một học thuyết quân sự mới để hướng mục tiêu phản công vào các địa điểm của kẻ thù trên đất liền.

Nếu được chính phủ kế nhiệm tại Nhật Bản thông qua, chính sách này sẽ đánh dấu một trong những thay đổi quan trọng nhất trong chủ thuyết quân sự của Nhật Bản kể từ sau Thế Chiến Thứ Hai. Điều này phản ánh nỗ lực bền bỉ của ông Abe trong việc trang bị cho Nhật Bản một quân đội mạnh mẽ hơn, trước những mối lo ngại ngày càng tăng về ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực.

Mọi lựa chọn an ninh của Nhật Bản đều xuất phát từ yếu tố Trung Quốc

Theo Reuters, chính các hoạt động quân sự gia tăng của Trung Quốc, đặc biệt là xung quanh quần đảo Senkaku/Điếu Ngư ở biển Hoa Đông mà Tokyo kiểm soát nhưng bị Bắc Kinh tranh chấp là nguyên do thúc đẩy Nhật Bản thay đổi chủ thuyết quân sự.

Trong một bài phỏng vấn, ông Masahisa Sato, một nghị sĩ thuộc đảng Đảng Dân Chủ Tự Do của ông Abe, người từng giữ chức thứ trưởng Quốc Phòng và thứ trưởng Ngoại Giao xác nhận: “Lý do chính thúc đẩy chúng tôi hành động là Trung Quốc. Chúng tôi không nhấn mạnh quá nhiều trên điều đó, nhưng các lựa chọn an ninh mà chúng tôi đưa ra đều là xuất phát từ yếu tố Trung Quốc”.

Trên nguyên tắc, Nhật Bản đã từ bỏ quyền tiến hành chiến tranh sau Thế Chiến Thứ Hai, thành ra mỗi khi nước này gợi lên vấn đề tấn công vào các mục tiêu trên đất liền, tức là tấn công vào nước ngoài, tranh cãi đã lập tức nổi lên với các láng giềng châu Á, đặc biệt là Trung Quốc.

Bất chấp điều đó, theo Reuters, vào tháng 6 vừa qua, ông Abe đã yêu cầu giới hoạch định chính sách quốc phòng cao cấp của Nhật Bản thực hiện các đề xuất của đảng cầm quyền trong lãnh vực quân sự, trong đó có học thuyết tấn công trên bộ hay nói rộng ra là oanh kích.

Theo hai người trong cuộc, trong đó có quyền tổng thư ký đảng Dân Chủ Tự Do Tomomi Inada, thì đề xuất kể trên sẽ trở thành chính sách nếu được lồng vào trong một chiến lược quốc phòng sửa đổi.

Trả lời Reuters, ông Inada tỏ vẻ tin tưởng: “Tôi không nghĩ rằng sẽ có nhiều phản đối trong đảng... Hướng đi đó sẽ không thay đổi ngay cả đối với một thủ tướng mới.”

Tên lửa hành trình tầm xa: Nhân tố thiết yếu của học thuyết phản công trên bộ

Trong kế hoạch phản công bằng cách tấn công trên bộ, một trong những vấn đề quan trọng cần giải quyết là phải có các loại tên lửa tầm xa như tên lửa hành trình chẳng hạn.

Theo Reuters, sử dụng tên lửa tầm xa không phải là vấn đề. Hiện nay, Quân Đội Nhật Bản đã có quyền sử dụng tên lửa tầm xa để tấn công các chiến hạm của kẻ thù, một khả năng được cho là hợp lý và hợp pháp vì mục tiêu là phá hủy những vũ khí đe dọa Nhật Bản.

Theo cựu bộ trưởng Quốc Phòng Nhật, ông Itsunori Onodera, đề xuất tấn công trên bộ cũng có thể viện đến những lý do tương tự, và như vậy, những người ủng hộ kế hoạch này cho luật pháp của Nhật Bản sẽ không cần phải sửa đổi.

Hôm thứ Sáu 11/09 vừa qua, Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Nhật Bản, vẫn do ông Abe lãnh đạo và bao gồm các quan chức nội các chủ chốt, bao gồm cả ông Suga, đã họp lại và xác nhận trong một thông cáo là sẽ xây dựng một chiến lược an ninh quốc gia mới vào cuối năm nay.

Trong thông cáo có một câu dự báo cho việc thay đổi chiến lược: “Có một câu hỏi đã được đặt ra là liệu việc ngăn chặn đơn thuần các cuộc tấn công có đủ để bảo vệ hòa bình, cuộc sống và sinh kế của người dân hay không?”.

Mua Tomahawk của Mỹ

Đối với tướng Katsutoshi Kawano, người cho đến năm ngoái là chủ tịch Hội Đồng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhật Bản, để có vũ khí tấn công trên bộ, Nhật Bản có thể mua loại tên lửa hành trình Tomahawk BGM-109 do Mỹ chế tạo.

Tomahawk có thể bắn trúng mục tiêu cách xa 2.500 km, do đó đặt được hầu hết Trung Quốc và phần lớn vùng Viễn Đông của Nga trong tầm bắn.

Tuy nhiên ông Kawano cũng nói rõ là Nhật Bản chỉ có thể có khả năng tấn công đó trong vòng 5 năm tới, còn để có “một hệ thống tấn công hoàn chỉnh bao gồm các vệ tinh nhắm mục tiêu và các thành phần tác chiến điện tử” thì sẽ tốn kém hơn rất nhiều và cần đến hơn 10 năm để có được. Trong khi chờ đợi, Nhật Bản sẽ phải phụ thuộc vào Hoa Kỳ về tình báo và giám sát.

Để biến học thuyết quân sự mới thành hiện thực, tân chính phủ Nhật Bản sẽ phải hoàn tất kế hoạch mua sắm giữa kỳ cũng như chiến lược quốc phòng sửa đổi vào cuối tháng 12, trước khi Bộ Quốc Phòng đệ trình yêu cầu ngân sách hàng năm.

Các khó khăn tiềm tàng

Điều đó có thể vấp phải sự phản kháng từ đồng minh đang cầm quyền của đảng Dân Chủ Tự Do là đảng Phật Giáo Komeito, vốn lo ngại rằng động thái như vậy sẽ làm mích lòng Trung Quốc và đi ngược lại Hiến Pháp chủ hòa hiện hành.

Ngay cả một thành phần được cho là diều hâu trong nội bộ đảng Dân Chủ Tự Do, trong đó có đối thủ tranh chức thủ tướng Nhật với ông Suga là cựu bộ trưởng Quốc Phòng Shigeru Ishiba, cũng nhận thấy môt mặt trái tiềm tàng của việc mua tên lửa hành trình tầm xa.

Nhân vật này đã đặt câu hỏi: “Điều gì sẽ xảy ra nếu Hoa Kỳ yêu cầu Nhật Bản phóng tên lửa trong lúc chúng ta không muốn?”.

Edited by user Monday, September 14, 2020 11:34:26 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1811 Posted : Tuesday, September 15, 2020 12:08:25 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Vợ chồng bác sĩ gốc Việt khám chữa bệnh COVID-19 miễn phí tại vùng biên Mỹ-Mexico

An Hải - VOA Tiếng Việt - 15/09/2020
Mười năm về trước bác sĩ Tiền Võ nhận nhiệm vụ khám chữa bệnh ở vùng đất khô cằn Imperial Valley, miền nam bang California nơi giáp biên giới với Mexico, nhưng cơ duyên và tấm lòng của người thầy thuốc gốc Việt đã níu đôi chân ông ở lại vùng đất nghèo khó này, để rồi ông và vợ là y sĩ Vy Nguyễn trở thành những anh hùng áo trắng trên tuyến đầu chống dịch COVID-19. Trả lời phỏng vấn VOA Tiếng Việt, đôi vợ chồng bác sĩ Tiền Võ cho biết cả hai cùng xung phong khám chữa và xét nghiệm miễn phí cho hàng ngàn người dân địa phương, đa phần là người di dân gốc Mexico làm nghề nông, với mong muốn góp sức phục vụ cộng đồng để đẩy lùi dịch bệnh.

Bác sĩ Tiền Võ, 43 tuổi, hiện là Tổng giám đốc Trung tâm Y khoa Vo, có hai khu khám bệnh ở thành phố El Centro và Calexico. Ông Alex Cardenas, cựu thị trưởng thành phố El Centro, nói với hãng tin AP rằng Bác sĩ Tiền Võ là “một ngôi sao nhạc rock” trong sứ mệnh mang dịch vụ y tế đến cộng đồng giữa đại dịch. Chỉ với hơn 50 bác sĩ và nhân viên, nhưng Trung tâm của bác sĩ Tiền Võ đã giúp xác định hơn 4.000 ca COVID-19 trong tổng số gần 11.000 ca dương tính ở quận Imperial. Vợ ông, Vy Nguyễn, 40 tuổi, còn gọi là Venus Nguyễn, là y sĩ gia đình FNP, cùng ông làm việc tại hai khu khám bệnh này.


VOA: Xin bác sĩ cho biết lý do vì sao cả hai anh chị cùng quyết định ở lại khu vực biên giới này, nơi mà báo chí gọi là vùng đất bị lãng quên?

Bác sĩ Tiền Võ: Mười năm trước tôi đã tới đây làm việc cho bệnh viện và trở thành giám đốc bệnh viện. Tôi nhận thấy rằng dân ở đây cần thêm nhiều bác sĩ vì đây là vùng hẻo lánh, xa xôi. Một số bác sĩ đã tới đây nhưng rồi không thích thời tiết ở đây vì nóng và họ đã rời đi. Hai vợ chồng chúng tôi nhận thấy nơi này cần sự giúp đỡ nhiều hơn nên đã quyết định ở lại đây.

“Tôi cũng có cơ duyên với một bác sĩ Mỹ là ông John Strong. Ông tìm cơ hội bán một văn phòng trong ba năm nhưng không tìm được người mua. Sau khi nói chuyện với ông thì ông rất thích tôi nên ông đã tặng văn phòng đó cho tôi. Đó là một cơ duyên mà vợ chồng tôi nghĩ là đó là ý Trời, nên chúng tôi bắt buộc phải ở lại đây để cứu giúp mọi người càng nhiều càng tốt.”

VOA: Xin anh chị chia sẻ thêm về việc xét nghiệm COVID-19 tại Trung tâm của mình?

Bà Vy Nguyễn: Hiện tại Vy và Tiền đang làm việc tại hai phòng khám tư nhân: El Centro và Calexico. Phòng khám Calexico rất gần với biên giới Mexico, cách đường biên giới khoảng 8-10 phút lái xe. Đa số bệnh nhân mà chúng tôi khám là gốc Mexico. Quận hạt Imperial County, có khoảng 180.000 người, từ tháng 3 đến nay bị bệnh COVID-19 rất nặng. Tỷ lệ nhiễm COVID-19 tại đây là khoảng 28-30%. Từ đầu mùa dịch chúng tôi đã xung phong khám, xét nghiệm, và chữa cho người bị nhiễm bệnh.

Bác sĩ Tiền Võ: Chúng tôi khám, xét nghiệm và chữa miễn phí. Chẳng những chữa cho họ mà chúng tôi còn mang thức ăn, thuốc đến tận nhà để giúp họ, để phòng lây nhiễm cho người khác. Có nhiều phòng khám khác đóng cửa nhưng phòng khám của chúng tôi lại mở cửa bình thường, hoan nghênh mọi người đến chữa trị. Ngoài ra, chúng tôi cũng thường xuyên kiểm tra sức khỏe cho nhân viên phòng khám.

Chúng tôi khám, xét nghiệm và chữa miễn phí. Chẳng những chữa cho họ mà chúng tôi còn mang thức ăn, thuốc đến tận nhà để giúp họ, để phòng lây nhiễm cho người khác.
Bác sĩ Tiền Võ

Bà Vy Nguyễn: Văn phòng của chúng tôi là một trong những văn phòng đầu tiên [trong quận hạt] làm xét nghiệm COVID-19. Từ đầu mùa dịch đến nay chúng tôi test khoảng trên 30.000 người. Phòng lab của chúng tôi dùng phương pháp Molecular PCR.

Bác sĩ Tiền Võ: Cho đến nay phòng khám của chúng tôi đã phát hiện trên 4.000 ca dương tính COVID-19. Một số phải vào bệnh viện và tôi cũng theo họ vào bệnh viện để chữa trị cho những bệnh nhân của phòng khám. Mình vào thăm họ cho đến khi họ ra về. Một vài bệnh nhân của tôi đã không may mắn và đã qua đời. Rất buồn! Tôi mong sao chữa được cho tất cả mọi người nhưng sức người có hạn, nên tôi cũng kêu gọi thành phố và tiểu bang cùng trợ giúp để test, chữa cho họ sớm hơn để ngừa lây lan.

VOA: Hãng tin AP trước đây có phát hình ảnh Bác sĩ đến tận nhà thăm khám một bệnh nhân COVID-19 và ngợi khen Bác sĩ như một vị cứu tinh, trợ giúp cho nhiều bệnh nhân nghèo ở vùng đất bị lãng quên này. Xin Bác sĩ chia sẻ thêm về hành động thật ý nghĩa và rất trân trọng đó?

Bác sĩ Tiền Võ: Bệnh nhân Cynthia Reyes trước đây không phải là bệnh nhân của tôi nhưng cô nghe bạn bè nói rằng tôi có chữa COVID-19 nên cô gọi phone tới và nhờ chữa. Cha của cô bị bệnh COVID-19 và nằm viện và cô rất sợ vào bệnh viện. Ba hôm sau, cha của cô qua đời lại làm cho cô càng sợ vào bệnh viện hơn. Sau khi làm test bị nhiễm bệnh, cô lại càng lo lắng hơn. Cô có bệnh lý nền và càng lo sợ nên cô khó thở. Con và mẹ của cô cũng bị nhiễm nhưng không sao.

Bệnh viện vẫn còn phòng nhưng cô không muốn vào bệnh viện vì cô không muốn chết giống cha của cô. Cô lại rất tin tưởng tôi và thường xuyên nhắn tin cho tôi và trao đổi qua video call.

Bài học qua câu chuyện này là ba thế hệ trong gia đình đều bị bệnh, trong đó có người qua đời, lại làm cho chúng ta có thêm những bệnh khác về tâm thần, bị trầm cảm, chán nản, lo sợ… Vì vậy, nên tránh sau dịch COVID-19 này lại phát sinh thêm bệnh trầm cảm, hay rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD).

VOA: Cả hai anh chị là đều nhân viên y tế ở tuyến đầu của đại dịch với nguy cơ bị lây nhiễm rất cao. Anh chị có lo sợ không và làm sao để phòng ngừa lây nhiễm và bảo vệ sức khỏe gia đình?

Bà Vy Nguyễn: Phần lớn Vy và Tiền xung phong ra khám vì là hai người trẻ nhất trong phòng khám. Mỗi ngày khám khoảng 100-200 người mà đa phần là bị COVID-19 nên nguy cơ mình bị nhiễm rất cao. Chắc là Chúa Trời giúp chúng tôi nên chưa bị nhiễm bệnh! Con cái thì phải gửi cho ông bà ngoại vì nếu một trong hai chúng tôi bị nhiễm thì nguy cơ lây cho con rất cao. Từ đầu mùa dịch đến nay, chúng tôi cũng rất sợ nên cuối tuần trước khi về thăm con thì phải làm test trước rồi mới về thăm con và cha mẹ.

Bác sĩ Tiền Võ: Cái lo nhất của tôi là nếu tôi bị nhiễm bệnh thì có thể văn phòng sẽ phải đóng cửa thì không ai giúp cho cộng đồng này. Tôi có bàn với bà xã là nếu tôi bị nhiễm bệnh thì vẫn tiếp tục làm việc qua điện thoại và không cần phải đóng cửa văn phòng. Ngoài việc bảo vệ cho cá nhân mình, tôi phải nói rằng nhờ ơn Trời, Phật và Chúa đã trợ giúp cho chúng tôi, bệnh nhân cũng cầu nguyện cho chúng tôi.

VOA: Anh chị có đề cập việc xét nghiệm và điều trị bệnh nhân COVID-19 miễn phí, như vậy có ảnh hưởng đến doanh thu của Trung tâm?

Bà Vy Nguyễn: Ở đây người gốc Mexico làm lụng rất cực khổ, nghèo, và cũng không có dư. Họ ở chung nhiều thế hệ trong một gia đình, một căn nhà có đến 8-10 người ở, và khi một người bị bệnh thì lây cho cả một nhà. Một số người có bảo hiểm y tế nhưng cũng có nhiều người không có bảo hiểm, vì lý do này hay lý do khác.

Chúng tôi thấy rất tội vì họ không có tiền làm test [$30] nên quyết định làm test và điều trị miễn phí cho họ. Mình làm cái này là với tấm lòng. Mình làm việc tốt thì Trời, Phật sẽ phù hộ cho mình, không cách này thì cách khác. Ai cũng nghĩ rằng ở California thì rất là sang, nhưng nơi này thì không có đủ điều kiện, người làm nông ở đây rất khổ.

Mình làm việc tốt thì Trời, Phật sẽ phù hộ cho mình, không cách này thì cách khác.
Y sĩ Vy Nguyễn

Bác sĩ Tiền Võ: Về mặt tài chính thì chúng tôi không đến nỗi nào, cũng không bị thất thoát nhiều. Mất cái này thì được cái kia, do có nhiều người tới khám và lượng bệnh nhân ngày càng nhiều. Ngoài ra, tiểu bang cũng hỗ trợ về mặt xét nghiệm, nên vẫn còn tiếp tục được.

Chỉ có phục vụ mới là hạnh phúc đẹp nhất. Chỉ khi giúp người dân được mạnh khỏe thì mới tích phước được cho con cháu mình. Chúng tôi dù trong hoàn cảnh nào vẫn tiếp tục chiến đấu với đại dịch và sẽ chiến thắng nó. Nhất định chúng tôi sẽ vượt qua, và không bao giờ rời bỏ. Đó là quyết tâm của phòng khám này!



Hoàng Thy Mai Thảo  
#1812 Posted : Wednesday, September 16, 2020 12:25:24 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Chuyện Lạ thời Covid-19

Hoa Kỳ : một cặp vợ chồng chết vì coronavirus tay trong tay, cách nhau chỉ vài phút.

BFMTV.16 septembre 2020
Câu chuyện khiến mủi lòng mạng xã hội. Cười nhau từ 48 năm, Cathy Darlene Peoples, 65 tuổi, và chồng bà, Johnny Lee Peoples, 67 tuổi, cả 2 đều chết vì coronavirus hồi đầu tháng 9. Cặp đôi chết cách nhau đúng 4 phút trong lúc còn nắm tay nhau, sau khi đã chống chọi với virus 1 tháng giời.

Đấy là Cathy Darlene Peoples người đầu tiên bị triệu chứng nhiễm virus "Sốt cao, bị mất vị giác", người con trai của họ là Shane Dwight Peoples, kể trên truyền hình Hoa Kỳ, kênh WBTV

Hai ngày sau, đến lượt Johnny Lee bị đổ bệnh. Tang lễ của họ hồi tuần rồi, làm ngoài trời và trong khuôn khổ quy định bắt buộc về giữ khoảng cách.

Một sự nhắc nhở đối với những người khác

"Cuộc đời của cha mẹ tôi đã bị cướp đi bới một con virus, mà nhiều người vẫn cho là chuyện bịa đặt", Shane Peoples viết trên trang FB của anh, "Cha mẹ tôi cả 2 đều rất biết về sự nguy hiểm của con virus này và đề phòng, thế nhưng họ vẫn bị đổ bệnh vì nó [...]."

Người con trai của cặp vợ chồng đã hy vọng câu chuyện của cha mẹ anh đưa lên truyền thông là để nhắc nhở về sự nguy hiểm của Covid-19 có thể gây chết người trong một số trường hợp, trong khi nhiều người Mỹ vẫn cho đấy là chuyện bịa đặt. Anh mong muốn, ít ra mọi người hãy biết tuân thủ sự giãn cách trong sinh hoạt.

"Hãy mang khẩu trang, Rửa tay. Giữ khoảng cách", anh viết dòng ghi chú cho cuối tin nhắn được post trên Facebook.

Tại Hoa Kỳ, đại dịch đã làm chết gần 200.000 người và hiện vẫn có hàng trăm người bị chết hàng ngày vì coronavirus.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1813 Posted : Thursday, September 17, 2020 12:17:46 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

TẠP CHÍ TIÊU ĐIỂM

Liban : Cửa ngõ để Pháp tiến vào đông Địa Trung Hải và Cận Đông

Minh Anh - RFI - 17/09/2020
Ngày 06/08/2020, hai ngày sau những vụ nổ tàn phá một phần cảng Beyrouth, tổng thống Pháp Emmanuel Macron là nguyên thủ đầu tiên đến thăm Liban. Một tháng sau, ngày 01/09, chủ nhân điện Elysée lại đến thăm Liban như đã hứa trong chuyến đi đầu. Vì sao Macron đặc biệt quan tâm đến Liban như vậy ? Giữa Paris và Beyrouth có mối quan hệ như thế nào ?

Pháp – Liban : Một mối quan hệ đặc biệt

« Bởi vì, đó chính là Liban, bởi vì đó là nước Pháp », « nước Pháp sẽ không bao giờ buông rơi Liban », tổng thống Pháp Emmanuel Macron trong chuyến thăm Liban ngày 06/08/2020 đã tuyên bố như trên. Không chỉ mang đến một thông điệp về « tình liên đới », « tình bằng hữu », nguyên thủ Pháp còn tổ chức một hội nghị quốc tế video quyên góp được 250 triệu euro để tái thiết thủ đô Liban.

Đối với một số nhà quan sát, cử chỉ này của tổng thống Macron là một sự tiếp nối trong quan hệ Pháp – Liban, nhưng số khác thì lên án một hành động can thiệp và chủ nghĩa thực dân mới. Với nhà báo Jean Christophe Ploquin, tổng biên tập báo Công giáo La Croix, chuyên trách mục Quan hệ Quốc tế, hành động này của nguyên thủ Pháp mang ý nghĩa hỗ trợ nhiều hơn là một sự can thiệp. Trên kênh truyền hình Arte, ông giải thích :

« Tại sao tổng thống làm điều đó? Bởi vì Liban giống như là một cửa ngõ để Pháp mở rộng ảnh hưởng vào vùng Cận Đông. Nước Pháp đã mất rất nhiều vị trí của mình tại Syria. Ảnh hưởng của Pháp ngày nay mờ nhạt đi nhiều so với cách đây vài năm.


Thế nên, nhờ vào mối quan hệ lịch sử lâu đời, nhờ vào công trình thành lập một Nhà nước Liban, tồn tại đến ngày nay và trong một chừng mực nào đó, đấy từng là một quyết định của Pháp, dưới sự bảo trợ của Hội Quốc Liên thời kỳ đó, thế nên mối quan hệ lâu đời này giữa Pháp và Liban đã tạo ra nhiều mối liên hệ bạn bè, gia đình giữa người dân Pháp và Liban. Việc Pháp đến hỗ trợ Liban trong hoàn cảnh này cũng là lẽ đương nhiên. »

Bởi vì giữa Pháp và Liban là một câu chuyện lịch sử dài hằng mấy thế kỷ. Những mối liên hệ đầu tiên bắt đầu từ thế kỷ XVI khi Pháp trở thành nước « bảo hộ » cộng đồng Công giáo phương Đông sinh sống tại vùng lãnh thổ Liban hiện nay. Vào thế kỷ XIX, những nhà truyền đạo thành lập một mạng lưới giáo dục Pháp ngữ tại Liban, đào tạo tầng lớp chính khách Công giáo Liban.

Năm 1920, với hiệp ước Sevres nhằm thu hẹp đế chế Ottoman, một quốc gia mới, nước Liban ra đời, nhưng nằm dưới sự ủy trị của Pháp, trong vòng hơn 20 năm từ 1920-1943. Đất nước Liban chỉ thật sự có được nền độc lập là vào năm 1946. Aurelie Daher, chuyên gia về Liban và Hezbollah, trên đài Arte, nhìn nhận rằng giữa Pháp và Liban, đúng là có một truyền thống bằng hữu lâu đời chứa đựng nhiều tình cảm.

« Nếu như có một điều mà nước Pháp làm được ở Liban mà không ai có thể làm được là có được sự đồng tình của mọi người dân Liban ở một điểm : nước Pháp là một cường quốc phương Tây thành thật để tâm, có ý tốt nhất với Liban. Mỗi khi có một cuộc khủng hoảng lớn như từng thấy trong quá khứ, chẳng hạn như cuộc đối đầu giữa Liban và Israel, hay như trước đây với cố tổng thống Jacques Chirac vào năm 2006, đúng là mỗi lần như thế Pháp thường xuyên có một vai trò vừa là nhà hòa giải, vừa là một cường quốc biết lý lẽ, luôn kêu gọi có một sự chừng mực. »

Quay lại Liban, nước Pháp mạo hiểm ?

Kể từ ngày có độc lập, Liban liên tục trải qua nhiều cuộc xung đột và chiến tranh với sự can dự của nhiều cường quốc khác nhau (Hoa Kỳ, Syria, Israel, Iran, Pháp…). Ngày nay, tầm ảnh hưởng của Pháp ở Trung Đông bị suy giảm, nhưng văn hóa Pháp vẫn chiếm một vị trí quan trọng tại Liban. Khoảng 40% dân Liban nói tiếng Pháp, 23.000 công dân Pháp sinh sống ở Liban và 210.000 người Liban định cư ở Pháp. Hệ thống trường trung học Pháp ngữ tại Liban vẫn do chính phủ Pháp tài trợ.

Dù vậy, Pháp cũng chỉ là đối tác thương mại hàng thứ 7 của Liban, đứng sau cả Trung Quốc, Hy Lạp, Ý, Hoa Kỳ, Đức và Thổ Nhĩ Kỳ. Thị phần của Pháp tại Liban tụt giảm từ 10% như cách nay 20 năm nay chỉ còn có 3,4%. Theo số liệu do bộ Ngoại Giao Pháp cung cấp, đầu tư của Pháp tại Liban là ở mức 600 triệu euro/năm. Ít nhất khoảng 100 doanh nghiệp Pháp làm ăn ở nước này, chủ yếu trong các ngành chế biến lương thực-thực phẩm, viễn thông và hoạt động siêu thị.

Ngược lại, Liban sản xuất nội địa rất ít, đây cũng chính là một trong những vấn đề cơ cấu của đất nước. Xuất khẩu của Liban sang Pháp rất khiêm tốn 1,54 triệu euro năm 2018, Pháp chỉ là khách hàng thứ 18 của Liban. Bất chấp những mối quan hệ chặt chẽ lâu đời như thế, vì sao quan hệ thương mại giữa hai nước lại thấp đến như vậy ? Ông Antoine Basbous, nhà sáng lập Observatoire des Pays Arabes (Đài Quan sát các quốc gia Ả Rập), trên kênh truyền hình Arte lý giải như sau :

« Tôi nghĩ rằng thách thức thương mại chỉ chiếm hàng thứ yếu. Trong mối quan hệ song phương này, văn hóa, lịch sử, giáo dục mới chính là những hoạt động trao đổi chính, và nhất là bên cạnh tình hữu nghị, tình liên đới như tổng thống Pháp bày tỏ, còn có một thách thức địa chính trị.

Nghĩa là Thổ Nhĩ Kỳ, Nga và Iran đã bám trụ được tại Syria, quốc gia láng giềng. Có thể nói là họ đã chiếm lấy vị trí của nước Pháp. Rồi Nga và Thổ Nhĩ Kỳ cũng vừa tràn đến Libya, và đông Địa Trung Hải. Sự việc cho thấy là Pháp rơi vào trạng thái gần như bị tước đoạt các lợi ích cốt lõi của mình.

Vì vậy, nếu như Pháp quay lại Liban là vì còn có những tính toán địa chính trị. Đương nhiên, đó không phải là một chuyến đi dạo. Liban là một bãi mìn, cần phải tiến từng bước một cách cẩn trọng, nhất là phải quan sát kỹ những tệ nạn mang tính cơ cấu của đất nước này.

Nếu chúng ta cứ nhắm mắt mà đi, thì có nguy cơ kích ngòi nổ. Bởi vì, lỗi cơ cấu lớn của Liban chính là chỗ đất nước đã bị Hezbollah, một tổ chức dân quân tự vệ ʺbắt cócʺ. Cánh tay vũ trang này của Iran tại Địa Trung Hải hiện kiểm soát đường biên giới lãnh hải, các cảng hàng không và cảng biển. Nếu như điện Elysée không hiểu điều này, đương nhiên Pháp xem như đặt chân vào một bãi mìn. »

Quan hệ Pháp và Liban tuy có một bề dầy lịch sử nhưng không phải lúc nào cũng êm ả. Người dân Pháp hẳn chưa quên hai vụ tấn công khủng bố nhắm vào các lực lượng nước ngoài là Hoa Kỳ và Pháp, đóng quân tại Liban cách nay 37 năm, ngày 23/10/1983. Trong vụ tấn công đó, 58 lính dù Pháp trung đoàn 1 từ căn cứ Pau đến Liban chưa đầy một tháng đã bỏ mạng.

Liệu rằng có mạo hiểm khi Pháp muốn thắt chặt lại quan hệ với Liban ? Nhà báo Jean Christophe Ploquin nhắc lại rằng nước Pháp từng có một đại sứ bị ám sát trong những năm 1980. Do vậy, theo ông, mối quan hệ này vẫn luôn hàm chứa nhiều rủi ro.

« Khi quyết định dấn thân vào Liban, nước Pháp biết là mình đang mạo hiểm. Nếu chúng ta nhìn vào bản đồ khu vực, đối chiếu với những nước có ảnh hưởng lớn tại Liban, thì nguy cơ lớn nhất ngày nay chính là Iran, nguồn hậu thuẫn chính của phe Hezbollah, nhánh chính trị và dân quân tự vệ quan trọng tại Liban. Nhưng Iran đang bị suy yếu do những sức ép quốc tế quá lớn. Vậy thì Iran phải chọn giải pháp nào ? Thật sự bước vào đối đầu với Pháp hay là cố gắng tìm kiếm một thỏa hiệp? Đây là một đề tài.

Rồi Syria kế bên, về mặt lịch sử, luôn có một vai trò rất quan trọng tại Liban, thì lại có khuynh hướng chống Pháp. Giữa Paris và Damas chưa bao giờ « cơm lành, canh ngọt » cả, nhưng Bachar al-Assad hơn bao giờ hết cũng bị suy yếu. Thế nên, Syria cũng chẳng có cách nào để là một cường quốc gây bất ổn như trong quá khứ. Đúng là nước Pháp đang mạo hiểm. Những rủi ro đó đã được tính đến. »

Liban : Bàn cờ đọ sức giữa Pháp với Thổ Nhĩ Kỳ và Trung Quốc

Một điều chắc chắn là vụ nổ tại Beyrouth là « một cơ hội » duy nhất cho nhiều cường quốc thế giới tạo áp lực tại Liban, được ví như là một trục chiến lược quan trọng. Là một trong số nơi có nhiều bờ biển quan trọng, Liban từng là điểm giao thương lý tưởng giữa Địa Trung Hải với các vương quốc phương Đông.

Ngày nay, nhiều nước còn xem đấy như là điểm kết tuyệt vời cho dự án Con đường tơ lụa mới nổi tiếng của Trung Quốc. Nhiều nguồn tin báo chí tiết lộ lợi ích của Bắc Kinh đối với cảng biển Tripoli, phía bắc Liban, cũng như là nhiều dự án cơ sở hạ tầng. Giả thuyết này từng được ông Hassan Nasrallah, tổng thư ký của phe Hezbollah nhắc đến trong một bài diễn văn xem đấy như là một giải pháp thay thế cho các cuộc thương thuyết với Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế và phương Tây.

Trong một bài viết có tựa đề « Liban, bàn đạp không thể thiếu cho Pháp tại Đông Địa Trung Hải », hai tác giả, Georges Chebib, chủ doanh nghiệp và nhà tư vấn về quan hệ quốc tế và Sébastien Boussois, nhà nghiên cứu ngành khoa học chính trị tại Cecid, trên tờ La Tribune có cho rằng Liban giờ còn là tâm điểm của nhiều thách thức địa chính trị.

Sau vụ nổ ngày 04/08/2020, Beyrouth sẽ cần những khoản vốn to lớn để xây dựng lại cảng biển và Bắc Kinh đã có những hứa hẹn. Ngoài khơi đông Địa Trung Hải, Thổ Nhĩ Kỳ tranh chấp với Hy Lạp tìm kiếm khai thác nguồn dự trữ dầu khí được cho là dồi dào, cũng đang dòm ngó đường biên giới lãnh hải của Liban.

Khi điện đàm thuyết phục Donald Trump với hy vọng có một thỏa thuận có thể chấp nhận được với Iran và phe Hezbollah, tổng thống Macron biết rằng đối mặt với Pháp còn có hai đối thủ khác là Thổ Nhĩ Kỳ và Trung Quốc, cũng muốn được chia phần tại đông Địa Trung Hải.

Cuối cùng, theo hai tác giả, trong dài hạn, việc Pháp cùng với các nước phương Tây giúp tái thiết Liban cũng như việc có được thỏa thuận hợp lý giữa Iran và Hezbollah, sẽ ngăn cản cửa ngõ đông Địa Trung Hải rơi vào túi tiền của trục Iran – Trung Quốc, nhất là sau khi hai cường quốc này ký kết một loạt các thỏa thuận hợp tác kinh tế và quân sự.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1814 Posted : Friday, September 18, 2020 12:08:05 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Giới nghiên cứu: Mỹ vẫn nhiều ảnh hưởng, song dường như không còn lãnh đạo thế giới

VOA Tiếng Việt - 18/09/2020
Mỹ vẫn có ảnh hưởng bao trùm trên toàn cầu trong nhiều lĩnh vực bao gồm cả tài chính và công nghệ - nhưng hiện không rõ liệu nền kinh tế lớn nhất thế giới có còn là cường quốc hàng đầu mà các quốc gia khác ngưỡng mộ, tôn trọng hay không, các chuyên gia đưa ra đánh giá tại một phiên thảo luận trong khuôn khổ Hội nghị Thượng đỉnh Singapore, CNBC và The Straits Times tường thuật.

Hội nghị hàng năm này quy tụ các lãnh đạo doanh nghiệp và các học giả hàng đầu, tại đó, họ thảo luận về các xu thế trên thế giới. Hội nghị kết thúc hôm 17/9.

Trong một phiên thảo luận qua mạng, các đại biểu bàn về chủ đề “Một thế giới không có ai lãnh đạo và bị chia rẽ sẽ là trạng thái bình thường mới”, theo tin của CNBC và The Straits Times.

Cuộc thảo luận diễn ra trong bối cảnh trật tự toàn cầu đang dịch chuyển, trong đó Mỹ - thường được coi là siêu cường chính - giờ đây bị xem là đang rút khỏi các tổ chức quốc tế mà Mỹ đã lãnh đạo trong nhiều năm, trong khi đó, Trung Quốc dường như đang trỗi dậy và thách thức sự thống trị của Mỹ trên nhiều mặt.

Một trong các diễn giả, Ian Bremmer, chủ tịch công ty tư vấn về rủi ro chính trị Eurasia Group, nói ông hình dung thấy một thế giới không có ai lãnh đạo trong tương lai gần.

Ông nói: “Nếu như có sự lãnh đạo đúng nghĩa, thì vai trò đó cần phải đến từ Hoa Kỳ”. CNBC và The Straits Times dẫn lời ông Bremmer chỉ ra rằng Hoa Kỳ vẫn chiếm ưu thế về ảnh hưởng trên toàn cầu, với các công ty công nghệ của họ đang phát triển mạnh hơn trong đại dịch virus corona, đồng đô la Mỹ đóng vai trò là đồng tiền dự trữ chính và sức mạnh của các ngân hàng Mỹ.

Nhưng những điểm mạnh đó cũng là lý do tại sao Hoa Kỳ thiếu hứng thú đối với việc nắm vai trò lãnh đạo, ông Bremmer nói, vẫn theo CNBC và The Straits Times.

Ông nói thêm, một thế giới không có người lãnh đạo sẽ không làm tổn hại Hoa Kỳ giống như những tác động xấu mà các nước khác phải gánh chịu. "Người Mỹ sẽ không quá quan tâm hoặc cảm thấy bị thôi thúc cần phải lấp đầy khoảng trống đó trong thời gian tới, vì vậy tôi tin rằng chúng ta sẽ không còn người lãnh đạo và sẽ bị chia rẽ trong tương lai gần", ông Bremmer nói.

Tuy nhiên, Niall Ferguson, nhà nghiên cứu kỳ cựu tại Viện Hoover thuộc Đại học Stanford, lập luận rằng sự lãnh đạo của Hoa Kỳ trên thực tế đã “rất mạnh mẽ” trong năm nay. CNBC và The Straits Times dẫn lời ông Ferguson nói rằng có thể thấy Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ thể hiện vai trò lãnh đạo về tài chính trong suốt thời điểm đen tối của cuộc khủng hoảng do đại dịch gây ra, và Washington cũng thể hiện sự lãnh đạo về công nghệ trong chiến dịch chống lại công ty công nghệ Huawei của Trung Quốc.

Ông Ferguson cũng nói thêm rằng ngay cả khi Hoa Kỳ không tiến lên làm nhà lãnh đạo toàn cầu, thì sẽ có nước khác vì thế giới cần có người lãnh đạo.

“Thế giới vốn luôn cần có người lãnh đạo. Nếu Hoa Kỳ thực lòng không thể mang lại vai trò đó, thì một nước khác sẽ làm. Có lẽ Trung Quốc, có lẽ - ai mà biết được - là Liên hiệp châu Âu chẳng hạn, khối này hiện dường như có sự lãnh đạo tương đối mạnh mẽ của chính họ ở Berlin và Paris ”, ông Ferguson nói, theo CNBC và The Straits Times.

Cuộc thảo luận cũng tập trung vào sự trỗi dậy của Trung Quốc tiến đến tầm vóc của một cường quốc toàn cầu và nỗ lực lấp đầy khoảng trống về mặt lãnh đạo mà Hoa Kỳ để lại.

Nhưng các chuyên gia nhất trí rằng Trung Quốc còn lâu nữa mới đóng vai trò lãnh đạo trên trường quốc tế.

Bản thân Trung Quốc đã nhiều lần nói rằng họ không quan tâm đến việc thay thế Mỹ hoặc xuất khẩu hệ tư tưởng của mình ra toàn cầu, Yan Xuetong, Viện trưởng Viện Quan hệ Quốc tế tại Đại học Thanh Hoa, nói, theo trích dẫn của CNBC và The Straits Times.

Mặc dù vậy, sự cạnh tranh giữa Mỹ và Trung Quốc có thể buộc các nước khác phải chọn bên. Ông Yan lưu ý rằng ngày càng có nhiều quốc gia đứng về phía Trung Quốc trong các vấn đề kinh tế song lại dựa vào Mỹ về an ninh. Ông nêu ra Singapore, Nhật Bản, Đức và Pháp như là những ví dụ về những nước có lập trường như vậy.

Ngaire Woods, hiệu trưởng Trường Blavatnik chuyên về chính phủ thuộc Đại học Oxford, đồng ý rằng các quốc gia có thể cần “hợp tác có chọn lọc” với Hoa Kỳ hoặc Trung Quốc.

Trên thực tế, cuộc cạnh tranh giữa Mỹ và Trung Quốc có thể là cơ hội để các nước nhỏ hơn thúc đẩy những thay đổi mà họ muốn thấy ở các định chế quốc tế như Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Ngân hàng Thế giới, bà Woods, giáo sư về quản trị kinh tế toàn cầu, nói, theo tường thuật của CNBC và The Straits Times.

“Chúng ta đã thấy mọi tổ chức quốc tế đều thay đổi và bị thúc ép phải lắng nghe ý kiến từ nhiều thành viên hơn”, bà nói.

“Nói cách khác, đối với các quốc gia thứ ba trên thế giới, các quốc gia nhỏ hơn, sự cạnh tranh mới giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ ở các định chế này không gây ra tàn phá và bi quan, mà nó tạo cơ hội cho các quốc gia khác bắt đầu có thể gây sức ép với những siêu cường và thúc đẩy hơn nữa những thay đổi mà họ mong muốn trong chính những định chế đó", bà Woods nói.



Tỷ phú Mỹ đóng cửa Quỹ Từ thiện sau khi cho đi hết tài sản 8 tỷ USD

Hoài Hương-VOA - 18/09/2020
Ngày 14/9/2020 ở San Francisco, cựu tỷ phú Mỹ Charles 'Chuck' Feeney - cùng vợ Helga - ký giấy tờ để chính thức đóng cửa The Atlantic Philanthropies, tổ chức từ thiện mà ông đã thành lập từ năm 1984 sau khi hoàn thành sứ mệnh của đời ông: cho đi khối tài sản 8 tỷ USD trong lúc ông còn sống, để tài trợ cho các dự án quy mô hầu xây dựng những xã hội công bằng, lành mạnh trên thế giới.

Cách đây nhiều năm, nhà từ thiện đã chọn ngày đóng cửa hội từ thiện của ông trong khuôn khổ một kế hoạch theo đó ông sẽ sử dụng hết tài sản của mình để tài trợ cho những dự án lớn nhằm cải thiện đời sống hay cung cấp cơ hội cho những thành phần bị thiệt thòi tại một số nước mà ông cho cần được giúp đỡ trên thế giới. Việt Nam may mắn lọt vào danh sách này.

Trong gần 4 thập niên hoạt động, Tổ chức từ thiện Đại Tây Dương đã trao tặng hàng tỷ đôla vào giáo dục, khoa học, chăm sóc y tế, bảo vệ nhân quyền cho các dự án quy mô ở Hoa Kỳ, Ireland, và một lượng lớn tiền nữa cho các công tác từ thiện ở Việt Nam, Australia, Nam Phi, Thái Lan và Cuba. Riêng Việt Nam, từ năm 1998 đến 2013, Atlantic đã tài trợ gần 382 triệu đôla cho các thư viện, đại học và xây dựng hệ thống y tế công cộng.

Chuck Feeney là ai?

Charles Feeney, gọi thân mật là 'Chuck' là một nhà tỷ phú người Mỹ gốc Ireland, và là người đồng sáng lập mạng lưới bán lẻ miễn thuế Duty Free Shoppers (DFS).

Theo tác giả quyển tiểu sử của ông, Conor O'Clery, ông ra đời năm 1931 tại Hoa Kỳ giữa cuộc Đại Suy thoái trong một gia đình thuộc thành phần trung lưu, Chuck Feeney gia nhập quân đội từ lúc còn trẻ. Ông phục vụ trong quân chủng Không quân trong Thế chiến thứ II. Sau chiến tranh, tận dụng trợ cấp giáo dục miễn phí của chính phủ Mỹ dành cho các cựu quân nhân, ông hoàn tất học vấn tại Đại học Cornell, và sau đó tại Trường Quản trị Khách sạn ở Pháp. Ông gặp và kết hôn với người vợ đầu, Danielle, ở đây. Ông bà có 5 người con, 4 gái và người con trai út.

Ông thành lập công ty sau này trở thành Duty Free Shoppers trong những năm 1960. Tới năm 1982, ông đã gầy dựng được cơ đồ, và âm thầm lên kế hoạch để thực hiện kế hoạch dùng tài sản đồ sộ của mình để làm việc thiện.

Đời đạm bạc

Đi khắp thế giới để hoạt động từ thiện, nhưng nhà tỷ phú không hề phung phí tiền bạc, luôn luôn mua vé rẻ nhất khi đi máy bay, sống thanh đạm trong một căn hộ cho thuê trong một con hẻm nhỏ ở San Francisco.

Ông Conor O'Clery, tác giả viết tiểu sử “Chuck Feeney, The Billionaire Who Wasn't”, cho biết sau khi cho đi hết tài sản, ông trở thành ‘vô sản’, không nhà, không xe. Căn hộ cho thuê trang trí đơn sơ, không có vật gì xa xỉ. Tác giả kể ông sở hữu một cái đồng hồ bằng plastic hiệu Casio rất tốt, giá khoảng 15 USD, mà ông nói “chạy tốt không kém đồng hồ Rolex”.

Vì sao ông quyết định cho hết tài sản ông sở hữu? tác giả hỏi, Chuck Feeney có câu trả lời rất đơn giản: “Vì đó là điều đúng đắn nên làm.”

Quen biết đối tượng đã lâu, tác giả O’Clery nói ông tin rằng những lý do bao gồm tính rộng lượng tự nhiên, cộng với tâm trạng không thoải mái với sự giàu sang do xuất thân từ một khu xóm Mỹ gốc Ireland ở New Jersey, nơi không ai khoe khoang về mình, và tấm gương của người mẹ, một nữ điều dưỡng luôn luôn giúp đỡ người khác.

Ông cũng bị ảnh hưởng bởi nhà từ thiện Andrew Carnegie, tác giả của The Gospel of Wealth, chủ trường “triệu phú phải là người chăm lo các lợi ích cho người nghèo.”

Sau khi cho hết tài sản, Chuck Feeney bắt đầu thực hiện sứ mạng dùng khối tài sản đó để làm việc thiện, trong khi tiếp tục phát triển các cơ sở làm ăn của ông để cung cấp thêm quỹ tài trợ cho các dự án từ thiện của Hội.

Trước khi ‘bút sa gà chết’, nhà tỷ phủ không quên dành riêng chút ít cho gia đình, gồm người vợ đầu tiên, bà Danielle và 5 người con của ông bà.

Thu vén cho gia đình vợ đầu tươm tất, nhưng không hậu hĩ quá đáng, ông dành riêng 2 triệu USD cho hai vợ chồng, ông và bà Helga, để có ‘đồng ra đồng vào’ vào tuổi xế chiều.

Tất cả tài sản còn lại, kể cả hiện kim, cổ phần đều được chuyển nhượng cho Atlantic Foundation, sau này trở thành The Atlantic Philanthropies, Tổ chức Từ thiện Đại Tây Dương, do ông sáng lập năm 1984.

Hội từ thiện Đại Tây Dương

Trong 3 thập niên sau đó, Chuck Feeney đã dùng số tiền đó để biến đổi tất cả các trường đại học ở Ireland, thúc đẩy cuộc cách mạng trong các công trình nghiên cứu, và hỗ trợ tiến trình hòa bình, cùng các dự án cộng đồng khác ở cả hai miền của Ireland.

Năm 2017, Chuck Feeney và hội từ thiện của ông tài trợ 7 triệu USD cho trường đại học của ông, Cornell University ở bang New York, cũng là trường đã nhận ngân phiếu đầu tiên mà Hội trao tặng vào năm 1982.

Trong gần 4 thập niên, Tổ chức Từ thiện Đại Tây Dương đã đầu tư 8 tỷ USD cho từ thiện, phần lớn để xây trường đại học và bệnh viện cũng như cho các cơ sở nghiên cứu y khoa trên khắp thế giới, đặc biệt tại Hoa Kỳ, Ireland, Việt Nam, Úc và Nam Phi.

Riêng Ireland, quê cha đất tổ của ông, đã nhận được khoảng 1,2 tỷ USD từ 1987-2015.

Tại Việt Nam cũng như tại Úc, ông là nhà từ thiện lớn nhất trong lịch sử.

Việt Nam nói chung đã nhận hơn 382 triệu USD, kể cả 270 triệu USD để cải thiện hệ thống chăm sóc sức khỏe công, Hội từ thiện của ông Feeney còn tài trợ cho tổ chức East Meet West của Lệ Lý Hayslip, và nhiều dự án về giáo dục, mũ bảo hiểm khác.

Các dự án của Atlantic Philanthropies được tiến hành một cách hiệu quả nhưng kín đáo, bên nhận phải chấp nhận điều kiện là không tiết lộ danh tính người cho, nên trong một thời gian dài, không ai biết Chuck Feeney là người tài trợ đứng sau Tổ chức Từ thiện Đại Tây Dương, tổ chức đã cải thiện đời sống của hàng triệu người trên khắp thế giới.

Trong suốt 38 năm kể từ khi được thành lập, Tổ chức từ thiện Đại Tây Dương đã tài trợ cho các dự án đa dạng, như nỗ lực hủy án tử hình tại Hoa Kỳ, cải thiện hệ thống chăm sóc sức khỏe bằng cách hậu thuẫn chương trình chăm sóc sức khỏe giá phải chăng, thường được biết đến là Obamacare.

Làm việc lớn nhưng cho tới năm 1997, tên tuổi của nhà từ thiện mới bị ‘bật mí’ khi ông và người đồng sáng lập DFS, ông Bob Miller, bất đồng về quyết định của ông, bán cổ phần trong DFS cho tập đoàn hàng xa xỉ LVMH của Pháp. Nhưng dù tên tuổi bị công khai, nhà từ thiện vẫn tránh xuất hiện trước công chúng, và tiếp tục sống một cách giản dị.

Các dự án được Hội từ thiện tuyển chọn thận trọng để đáp ứng các nhu cầu cấp bách nhất của thế giới.

Dự án cuối cùng sẽ có ảnh hưởng rất lâu dài là chương trình Atlantic Fellows mà ông phát động vào năm 2016 để hỗ trợ 267 nhà nghiên cứu tại 48 nước, tham gia 7 chương trình hoạt động trên cả 5 châu lục. Atlantic cung cấp 660 triệu USD vốn ban đầu để tài trợ các hoạt động nghiên cứu trong 20 năm tới.

Mục đích là để xây dựng các xã hội công bằng và lành mạnh, hội nhập mọi thành phần. Trang web của The Atlantic Philanthropies dẫn lời Chủ tịch và CEO của tổ chức Christopher Oechsli, nói rằng chương trình này thể hiện các mục đích cao cả nhất mà sáng lập viên và Quỹ Đại Tây Dương đã đề ra từ năm 1983.

Cả 7 chương trình tập trung giải quyết một thách thức cụ thể của thế kỷ 21, gồm: giảm thiểu tác động của bệnh mất trí nhớ trên khắp thế giới, cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe đồng đều ở Nam Phi, Đông Nam Á và Hoa Kỳ, thăng tiến công bằng sắc tộc tại Hoa Kỳ và Nam Phi, cải thiện an sinh cho các cộng đồng ở Úc và Thái Bình Dương bằng cách tận dụng chuyên môn của các cộng đồng bản địa, và giải quyết những bất công trên toàn cầu.

Nguồn cảm hứng của các tỷ phú làm từ thiện

Chuck Feeney là người tiên phong trong các hoạt động từ thiện có tính thiết thực của các nhà tỷ phú đương đại. Ông là người đầu tiên cổ vũ và thực hành kế hoạch cho đi toàn bộ tài sản khi người cho còn sống, vạch ra lối đi cho của các tỷ phú từ thiện nổi danh hơn ông nhiều, như tỷ phú Warren Buffett và Bill Gates.

Theo tạp chí Forbes, Chuck Feeney không muốn hiến tặng một số tiền cho từ thiện sau khi đã chết, như đa số mọi người thường làm, bởi vì ông muốn chủ động tìm và theo dõi các dự án mà ông cho là sẽ có hiệu quả tối đa, mang lại thay đổi và cải thiện xã hội, hay tạo cơ hội cho những thành phần bị thiệt thòi nhất.

Theo tác giả tiểu sử của ông, Chuck Feeney từng viết rằng:

“Của cải không thay đổi một người. Nó chỉ lột mặt nạ của người có của cải.”

Ông O’leary nhận xét Chuck Feeney đi ngược với chủ nghĩa tiêu thụ lố bịch trong xã hội Mỹ trong đó, những người sở hữu tài sản kếch xù, vung tiền như nước, là những người được ngưỡng mộ và bắt chước.

Trong khi đó, tấm gương của Chuck Feeney, người sống đời đạm bạc và cống hiến hết tài sản của mình cho việc thiện đã trở thành nguồn cảm hứng dẫn tới sự thành lập của Giving Pledge – Cam kết Hiến tặng Tài sản của những người giàu nhất hành tinh, mà tỷ phú Warren Buffett và nhà sáng lập Microsoft Bill Gates đã phát động.

Tỷ phú Ấn Độ Amit Chandra cũng nêu tấm gương của Chuck Feeney khi cho biết ông sẽ hiến tặng phần lớn tài sản của mình để xây trường học, bệnh viện và các trường đại học.
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1815 Posted : Saturday, September 19, 2020 11:59:15 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

TẠP CHÍ ĐẶC BIỆT

Giải nhân quyền Vaclav Havel về tay một họa sĩ ly khai Trung Quốc

Trọng Nghĩa - RFI - 19/09/2020
Giải nhân quyền quốc tế Vaclav Havel 2020 được trao tặng cho một họa sĩ ly khai Trung Quốc, chiến dịch tấn công quá lố của báo chí Nhà Nước Trung Quốc vào một sinh viên Úc, tình trạng các nước giàu thâu tóm vac-xin ngừa Covid-19 bị tố cáo: Đây là một số đề tài đáng chú ý trong tuần mà tạp chí Thế Giới Đó Đây xin được gởi đến quý vị.

Phải nói là tuần lễ giữa tháng 9 này không mấy thuận lợi cho Trung Quốc. Hội Nghị Thượng Đỉnh trực tuyến Liên Hiệp Châu Âu – Trung Quốc mở ra hôm thứ Hai 14/09/2020 không mang lại đột phá nào cho phía Bắc Kinh. Hai hôm sau, trong một đòn phối hợp hiếm hoi, ba cường quốc châu Âu Anh-Đức-Pháp ngày 16/09 đã gởi công hàm lên Liên Hiệp Quốc bác bỏ các yêu sách quá đáng của Trung Quốc ở Biển Đông.

Một ngày sau, hôm 17/09, đến lượt các hành vi đàn áp của Bắc Kinh tại Hồng Kông đã lại bị nêu bật trước công luận thế giới với giải thưởng nhân quyền Vaclav Havel được trao cho ba người, trong đó có họa sĩ biếm họa ly khai Trung Quốc Ba Đâu Thảo (Badiucao), đang sống tại Melbourne (Úc), người bị chế độ Bắc Kinh căm tức, đặc biệt là đã dám chế nhạo Tập Cận Bình.

Trong bản thông cáo công bố giải thưởng mang tên Giải Quốc Tế Vaclav Hacel về Ly Khai Sáng Tạo (Václav Havel International Prize for Creative Dissent), hiệp hội Human Rights Foundation HRF trong ban tổ chức giải ghi nhận như sau về nghệ sĩ Trung Quốc:

“Ba Đâu Thảo là một nghệ sĩ bất đồng chính kiến người Trung Quốc đang sống lưu vong ở Úc. Tác phẩm nghệ thuật chính trị của ông đã vạch trần sự dối trá của chế độ Trung Quốc, nâng cao nhận thức về các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ ở Hồng Kông và vạch trần hành vi kiểm duyệt của Đảng Cộng Sản Trung Quốc đối với đại dịch do virus corona gây ra. Ba Đâu Thảo là người sáng tạo ra Cờ Lennon, biểu tượng phản đối mạnh mẽ đã truyền cảm hứng và huy động cộng đồng toàn cầu đoàn kết với phong trào ủng hộ dân chủ tại Hồng Kông. Chính quyền Trung Quốc đã cố gắng bịt miệng Ba Đâu Thảo bằng cách đe dọa gia đình anh ở Trung Quốc”.

“Nghệ thuật là hình thức phản kháng bất bạo động nhất”

Theo thông tín viên RFI Grégory Plesse tại Úc, họa sĩ ly khai Trung Quốc luôn dùng nghệ thuật của mình để tố cáo các hành vi đàn áp của chế độ Trung Quốc, đặc biệt dấn thân vào phong trào ủng hộ dân chủ ở Hồng Kông, tham gia từ xa bằng cách đăng các tác phẩm nghệ thuật chính trị lên Internet.

Trả lời RFI, nghệ sĩ Trung Quốc cho rằng trong những cuộc biểu tình vì dân chủ tại Hồng Kông, nghệ thuật đóng một vai trò rất quan trọng

“Trong các cuộc biểu tình ở Hồng Kông, nghệ thuật đã mang lại hy vọng cho mọi người… Nghệ thuật cũng đóng một vai trò rất quan trọng trong việc định hình phong trào. Nó không chỉ là vật trang trí cho các sự kiện, nó đã trở thành những sự kiện...

Khi chúng ta nhìn thấy tất cả những người Hồng Kông đã lấp đầy không gian công cộng bằng nghệ thuật đường phố, hoặc khi họ sử dụng âm nhạc, hát bài ca ngợi Hồng Kông gần như hàng đêm, điều đó cho thấy nghệ thuật đã cho phép thổi sinh khí vào trong phong trào đó như thế nào.

Và rồi tôi cũng nghĩ rằng (nghệ thuật) là hình thức biểu hiện bất bạo động thuần túy nhất, và là hình thức có thể được nhiều người yêu thích nhất…, không chỉ ở Hồng Kông mà còn ở mọi nơi trong thế giới tự do, bằng cách tạo ra một hình ảnh rất tích cực cho phong trào.”

Khắc tinh của Tập Cận Bình

Sinh năm 1986 tại Thượng Hải, Ba Đâu Thảo đã theo học trường luật trước khi sang Úc du học vào năm 2009 và trở thành nghệ sĩ tạo hình, nghệ sĩ đường phố và nhà thiết kế. Anh là một trong số ít họa sĩ biếm họa chính trị của Trung Quốc, xây dựng được danh tiếng trên mạng xã hội, trước khi được các phương tiện truyền thống lớn như New York Times, The Guardian, BBC và CNN săn đón.

Với niềm tin vững chắc là các nghệ sĩ có khả năng dẹp bỏ thói kiêu căng của quyền lực độc tài, Ba Đâu Thảo thường xuyên chế nhạo Tập Cận Bình, được mô tả thành con gấu Winnie the Pooh, hay Mao Trạch Đông.

Nghệ sĩ cũng đã tạo ra một màn trình diễn (performance) nổi tiếng xung quanh chủ đề Tank Man, chàng thanh niên đối mặt với xe tăng trên quãng trường Thiên An Môn. Màn trình diễn Tank Man đã được biểu diễn trên khắp thế giới.

Quan hệ với Canberra gặp trắc trở, Bắc Kinh trút cơn giận lên một sinh viên Úc

Từ nhiều tháng nay, đặc biệt là từ khi Canberra dám yêu cầu mở điều tra về nguồn gốc của virus corona xuất xứ từ Vũ Hán đang tàn phá thế giới, quan hệ giữa Trung Quốc và Úc quả là cơm không lành canh không ngọt. Điều đáng nói là Drew Pavlou, một sinh viên Úc 21 tuổi sống tại Brisbane, trước đó hoàn toàn vô danh tiểu tốt, chưa từng đặt chân lên Trung Quốc, đã bất ngờ trở thành nạn nhân của cơn thịnh nộ đến từ Bắc Kinh.

Báo chí Trung Quốc đã dành, thậm chí, một phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Trung Quốc, trong một cuộc họp báo, còn thẳng thừng lên tiếng đả kích cậu sinh viên này.

Theo thông tín viên RFI, Grégory Plesse, tại Sydney, bản thân nạn nhân cũng cảm thấy ngỡ ngàng trước phản ứng dao to búa lớn của Trung Quốc:

Chính quyền Trung Quốc lại tìm thấy thêm một kẻ thù mới tại Úc, một sinh viên trẻ. Nhiều bài báo về anh đã được đăng trên báo của đảng Cộng Sản, và người sinh viên bị tố cáo với tội danh là kẻ “bạo loạn bài Trung Quốc”.

Drew Pavlou, người bị tố cáo hết sức ngỡ ngàng: “Tôi không hiểu tại sao họ lại không phớt lờ tôi đi… Tôi không phải là một người quan trọng gì, chỉ là một sinh viên 21 tuổi, thế mà họ đã xem tôi như một mối đe dọa nghiêm trọng đến nỗi lên án tôi, nêu đích danh tôi để tấn công”.

Là một nhà hoạt động cương quyết chống đảng Cộng Sản Trung Quốc, Drew đã tổ chức vào năm ngoái một cuộc biểu tình ở khu đại học của anh. Drew lên tiếng bảo vệ người Duy Ngô Nhĩ và Hồng Kông trên các mạng xã hội. Hành động dấn thân này đã giúp anh được biết đến và bị cấp cao ở Bắc Kinh đe dọa.

Nhưng chẳng những Drew không hoảng sợ mà còn lấy làm hãnh diện: “Đối với tôi đây là một hình thức thưởng công khi chính quyền đó thấy chỉ trích của tôi về chính sách mang tính diệt chủng của họ là một mối đe dọa. Điều đó có nghĩa là tôi đang đứng bên phía thiện của lịch sử”.

Tại Úc, hoạt động của Drew cũng không được đánh giá tốt. Anh đã bị đuổi khỏi trường sau khi tố cáo đại học của mình là bị chế độ Bắc Kinh khống chế.

Cách xử lý của Đại Học Queensland, nơi Drew Pavlou theo học đã bị chỉ trích là hành vi khấu đầu trước Bắc Kinh, vì giống như nhiều trường khác tại Úc, đại học Queensland cũng lệ thuộc vào nguồn học phí từ các sinh viên nước ngoài, mà số đông đến từ Trung Quốc.

Tổ chức nhân đạo Oxfam lo ngại nước giàu sẽ chiếm hữu vac-xin Covid-19

Một nhóm các quốc gia giàu có chỉ đại diện cho 13% dân số toàn cầu hiện đã mua trước hơn 50% số liều vac-xin Covid-19 sẽ được làm ra. Trong bản báo cáo công bố ngày 16/09/2020, tổ chức phi chính phủ Oxfam, trụ sở chính tại Anh Quốc đã tỏ ý lo ngại trước tình trạng trên.

Tình trạng bất công rõ nét do phân biệt giàu nghèo đó đã thúc đẩy Oxfam kêu gọi một chế độ “vac-xin cho mọi người”, miễn phí và được phân phối công bằng.

Trả lời RFI, ông Robin Guittard, phát ngôn viên chi nhánh Pháp Quốc của Oxfam trước hết giải thích tính chất bất công của việc các nước giàu thâu tóm trước những liều vac-xin :

Robin Guittard: Một ví dụ cụ thể: Anh Quốc đã đặt 5 liều cho mỗi một người dân. Nhưng Bangladesh thì chỉ đặt được một liều cho 9 người dân. Như vậy, nều căn cứ vào chiều hướng đó, thì tính toán của chúng tôi, 1/3 dân chúng thế giới sẽ không tiếp cận được với thuốc này trước năm 2022, với những hậu quả không chỉ trên mặt y tế mà cả kinh tế và xã hội nữa.

Khi một nhóm nhỏ quốc gia giàu thâu tóm vac-xin chống Covid, không quan tâm đến một phần lớn dân chúng thế giới, thì người ta có thể nói đến chủ nghĩa dân tộc vac-xin.

Tuy nhiên ở cấp OMS có sáng kiến gọi là Covax, tìm cách lôi kéo sự hợp tác giữa các quốc gia để bảo đảm một cho việc tiếp cận vac-xin một cách công bằng hơn giữa các dân tộc.

Nhưng với việc thu mua trước, người ta thấy chuyện hợp tác của OMS còn rất xa vời và bây giờ thì phải xem làm thế nào bảo đảm được quyền tiếp cận công bằng cho những tầng lớp dân chúng cần được tiêm chủng khi bắt đầu có vac-xin.

Theo Oxfam, để bảo đảm công bằng trong việc có được thuốc chủng ngừa Covid-19, các nước trên thế giới chỉ cần bỏ ra khoảng 70 tỷ euro, một con số không phải là quá đáng :

Robin Guittard: Chúng tôi ở Oxfam, đã ước tính là phải có 70 tỷ euro để bảo đảm việc tiếp cận thuốc một cách phổ quát và miễn phí cho dân chúng thế giới. 70 tỷ, con số có vẻ to tát, nhưng nếu so sánh với kế hoạch vực dậy kinh tế 100 tỷ mà Pháp thông báo, hay 500 tỷ mà nhóm G20 huy động vào mùa xuân để cứu vãn kinh tế, thì 70 tỷ chỉ là một nỗ lực giới hạn mà thôi.

Với 70 tỷ, thì vác xin có thể đến với những giới được ưu tiên như các nhân viên y tế chăm sóc bệnh nhân, phải đứng đầu mũi trong cuộc chiến chống covid, và đến với những người lớn tuổi, những người có những bệnh nền nguy hiểm, dù ở phương Bắc hay phương Nam.

Và cũng phải quan tâm đặc biệt đến những quốc gia mà hệ thống y tế yếu kém, không được tài trợ đúng mức, vì vây vac-xin một khi ra đời, sẽ trở thành yếu tố then chốt để giúp các nước này bảo vệ dân chúng của họ.



Phong trào “Thanh niên vì khí hậu” lại kêu gọi toàn thế giới đấu tranh

RFI - 19/09/2020
Phong trào thanh thiếu niên toàn thế giới đấu tranh cho khí hậu sẽ hoạt động trở lại vào tuần tới, trong hai ngày 25 và 26/09/2020. Nhóm Youth for Climate đã kêu gọi hai ngày hành động vì khí hậu trên toàn cầu – tùy theo tình hình dịch bệnh Covid 19 mỗi nơi - và những ngày bãi khóa, theo mô hình Những Ngày Thứ Sáu cho Tương Lai (Fridays for Future), mà cô gái Thụy Điển Greta Thunberg đã khởi xướng.

Trong một cuộc họp báo qua mạng, như thông lệ, các thanh thiếu niên đấu tranh đã trực tiếp nhắc nhở các lãnh đạo chính trị trên thế giới.

Nhà hoạt động trẻ tuổi Eyal Weintraub người Achentina đã tung ra thông điệp gởi đến lãnh đạo của các quốc gia giàu có : “Xin được nói với tất cả quý vị: Nếu không muốn làm những gì đúng, thì hãy làm những gì cần thiết.”

Và hành động cần thiết đó có thể được tóm gọn trong một câu: Các nước giàu phải ngừng thải ra quá nhiều khí CO2 và phải hỗ trợ các nước nghèo trong quá trình chuyển đổi sinh thái.

Để gây áp lực, thanh thiếu niên trên khắp thế giới đang chuẩn bị các cuộc bãi khóa. Nhà hoạt động Thụy Điển Greta Thunberg nhấn mạnh: “Vào ngày 25 tháng 9, chúng ta sẽ lại bãi khóa vì khí hậu. Chúng ta phải truyền đi thông điệp: Đây là một cuộc khủng hoảng thực sự. Đây là một trường hợp khẩn cấp toàn cầu. Và chính những người ít chịu trách nhiệm nhất về cuộc khủng hoảng này lại là giới phải chịu khổ nhiều nhất.”

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1816 Posted : Monday, September 21, 2020 5:14:01 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Đồng Tâm, đỉnh điểm của tranh chấp đất đai tại Việt Nam

Thanh Phương - RFI - 21/09/2020
Phiên tòa sơ thẩm xử vụ Đồng Tâm đã chấm dứt ngày 14/09/2020 với hai hai bản án tử hình và các bản án khác từ 15 tháng cho đến chung thân. Như vậy là đã kết thúc một vụ được cho là đỉnh điểm của các tranh chấp đất đai giữa người dân với chính quyền, một vấn đề vẫn khuấy động thời sự Việt Nam suốt 40 năm qua. Vụ Đồng Tâm cũng đã thu hút sự chú ý của báo chí quốc tế và các chuyên gia nước ngoài.

Theo nhận định chung của giới luật gia Việt Nam, vụ án Đồng Tâm là một vụ án tranh chấp đất đai gây chấn động dư luận, vì đã có đến 4 người chết trong vụ này (một dân làng và 3 công an).

Trong số 29 dân làng Đồng Tâm bị đưa ra xử, tòa đã tuyên án tử hình Lê Đình Chức và Lê Đình Công, hai người con trai của ông Lê Đình Kình, người đứng đầu nhóm khiếu kiện đất đai, đã bị bắn chết trong cuộc tấn công của hàng ngàn công an vào làng Đồng Tâm rạng sáng ngày 09/04/2020. Cháu nội của ông Lê Đình Kình là Lê Đình Doanh thì bị kết án tù chung thân. Cả ba đều bị cáo buộc tội « Giết người », vì bị xem là đã gây ra cái chết bằng bom xăng của ba công an trong vụ tấn công, những cái chết mà cho tới nay vẫn còn gây nhiều nghi vấn. Cũng với tội danh « Giết người », ba bị cáo khác lãnh án tù 16 năm, 13 năm và 12 năm. Một số bị cáo khác thì bị tuyên án tù về tội « Chống người thi hành công vụ », với bản án từ 5 năm đến 6 năm tù. Trong 17 bị cáo còn lại, 3 người bị phạt mỗi người 3 năm tù, 14 người bị phạt tù treo từ 15 tháng đến 30 tháng, và được trả tự do ngay tại toà nếu không bị tạm giam trong vụ án khác.

Trả lời RFI Việt ngữ qua email ngày 18/09/2020, giáo sư Carl Thayer, Đại học New South Wales, Úc, chuyên gia về Việt Nam, nhận định :

« Qua cách thức độc đoán và mang tính chất răn đe mà Tòa án Nhân dân Hà Nội tiến hành phiên xử 29 người dân Đồng Tâm, vào lúc này không thể biết được tòa có xử đúng tội hay không. Trong bản án sơ thẩm có 6 người bị kết tội « Giết người », hai người trong số đó lãnh án tử hình và bốn người kia lãnh án từ 12 năm tù đến chung thân. Bản án sơ thẩm này có thể được kháng cáo.

Tôi chưa thấy tòa đưa ra các bằng chứng có tính chất thuyết phục rằng cái chết của 3 công an là do cố tình gây ra, bởi vì cáo buộc của cơ quan công tố đã không được các luật sư bào chữa thẩm tra kỹ lưỡng. Thật vậy, quá trình tố tụng của tòa án dường như là một trường hợp “cai trị bằng pháp luật” nhằm che đậy sự thất bại có hệ thống của chính quyền địa phương trong việc giải quyết những khiếu kiện của nông dân một cách hợp pháp, công bằng và ôn hòa.

Người ta hy vọng rằng Tòa án Nhân dân tối cao sẽ xét xử các kháng cáo và đảm bảo tính minh bạch về mặt pháp lý trong các thủ tục tại tòa để đảm bảo rằng “công lý được thực thi».

Trong bài viết đăng trên trang trích dẫn David Brown, nguyên là một nhà ngoại giao Mỹ và là người theo dõi sát tình hình Việt Nam, nhận định là các bản án trong phiên xử vụ Đồng Tâm « không có gì đáng ngạc nhiên ».

Theo ông David Brown, đây là một phiên xử mang tính trình diễn do nhà nước Việt Nam ra lệnh và điều khiển. Các bị cáo đã thay phiên nhau nhận tội với lời lẽ gần giống nhau : « Bị cáo xin gởi lời xin lỗi đến gia đình ba chiến sĩ công an hy sinh ; Bị cáo xin cám ơn các giám thị trại giam đã giúp nhận ra lỗi lầm ; Bị cáo cám ơn các luật sư nhưng nay không cần đến sự bào chữa của luật sư nữa ; Và cuối cùng, bị cáo xin được hưởng mức án khoan hồng ».

David Brown nhắc lại theo chủ thuyết của Đảng và theo luật Việt Nam, đất đai là sở hữu của toàn dân và Nhà nước thay mặt nhân dân quản lý đất đai. Nếu nông dân cứ một mực khẳng định quyền của họ trên mãnh đất mà Đảng/Nhà nước quyết định sử dụng vào mục đích khác, thậm chí cho dù họ chỉ đòi được đền bù thỏa đáng, họ có thể bị gán ghép là « kẻ gây bạo loạn, kẻ khủng bố », sẽ bị buộc phải dời đi nơi khác và trong một số vụ, bị truy tố để làm gương.

"Tín hiệu cứng rắn"

Trong bài viết đăng trên trang The Diplomat ngày 15/09/2020, Sebastien Strangio, nhà báo chuyên về Đông Nam Á của trang mạng này, nhận định về kết quả phiên xử vụ Đồng Tâm : « Sau khi tỏ dấu hiệu khoan dung, chính quyền Việt Nam đã dùng vụ xử Đồng Tâm để bắn một tín hiệu cứng rắn ».

Tác giả bài viết nhắc lại là trong suốt 3 năm, dân làng Đồng Tâm đã chống lại ý định của chính quyền xây một sân bay quân sự, khẳng định rằng 47 hectare đất canh tác của họ đã bị chính quyền địa phương trưng thu trái phép để giao cho Viettel, một tập đoàn do quân đội Việt Nam quản lý.

Sebastien Strangio cho rằng vụ Đồng Tâm phản ánh những căng thẳng ngày càng tăng chung quanh vấn đề đất đai ở Việt Nam. Tác giả bài viết trích lời giáo sư Carl Thayer nhận định vụ tấn công vào Đồng Tâm và vụ xử là « đỉnh điểm của 40 năm vấn đề đất đai ở Việt Nam ».

Sebastien Strangio nhận định các bản án trong phiên xử vụ Đồng Tâm cũng cho thấy là Đảng Cộng Sản Việt Nam nhất quyết diệt trừ mọi mầm mống bất ổn ở nông thôn. Trước khi bắt đầu phiên xử, Ban Tuyên giáo Trung ương đã gởi văn bản chỉ đạo đến toàn bộ báo chí nhà nước, yêu cầu họ mô tả 29 bị cáo là « những kẻ tấn công đầu tiên » và tố cáo ông Lê Đình Kình là một « đảng viên thoái hóa ». Trong một tuyên bố gần đây, chánh văn phòng bộ Công An Tô Ân Xô còn gọi ông Lê Đình Kình là « địa chủ, cường hào mới ».

Sebastien Strangio kết luận : « Các tranh chấp đất đai ngày càng tăng là một thách thức đặc biệt gay go đối với đảng Cộng Sản Việt Nam, vốn đã dựa rất nhiều vào sự yểm trợ của những người nông dân để giành được chính quyền. Trì hoãn việc cải tổ sâu rộng hệ thống quản lý đất đai phức tạp của Việt Nam có thể sẽ lại càng gây thêm quan ngại và tuyệt vọng : sự kháng cự kiên quyết mà trước đây Đảng Cộng Sản dựa vào nay đã quay ra chống lại đảng».

Thất bại của dân chủ cơ sở

Sebastien Strangio cũng trích lại một bài viết của ông Lê Toàn, Đại học Monash, Úc, đăng trên trang EastAsiaForum ngày 10/04/2020, với tựa đề : « Đồng Tâm cho thấy luật đất đai của Việt Nam là bất công và nền dân chủ cơ sở đã thất bại ». Trong bài này, ông Lê Toàn viết : « Tuy vụ việc rất phức tạp, nhưng về căn bản có ba vấn đề. Thứ nhất, đây là một vụ tranh chấp về quyền sử dụng đất. Chính quyền lập luận rằng dân làng chiếm dụng trái phép đất của nhà nước, nhưng dân làng khẳng định đó là đất của họ. Thứ hai đó là một sự tranh cãi về việc chính phủ trưng thư đất có đúng đắn và hợp đạo lý hay không. Chính quyền khẳng định họ trưng thu đất này vào mục đích công để xây dựng sân bay quân sự, nhưng dân làng không tin điều đó. Thứ ba, vụ này cho thấy hạn chế của nền dân chủ cơ sở ở Việt Nam trong việc giải quyết các tranh chấp giữa nhà nước với xã hội».

Tác giả bài viết nhắc lại rằng Luật Đất Đai năm 1993 trao cho các cá nhân quyền sử dụng đất, nhưng cũng cho phép nhà nước trưng thu đất nhằm mục đích công ích. Nhưng sau đó quyền trưng thu này được mở rộng thành những khái niệm mơ hồ « nhằm mục đích phát triển kinh tế » và « nhằm mục đích phát triển kinh tế - xã hội ». Hậu quả là có ngày càng nhiều bất đồng về tiền đền bù dẫn đến các tranh chấp kéo dài.

Ông Lê Toàn ghi nhận nhiều người dân ở Việt Nam vẫn tin rằng họ có quyền gần như là sở hữu đất và quyền này phải được bảo vệ khi nhà nước trưng thu đất đai vào mục đích công. Ông viết: « Mặc dù người dân bình thường không chống việc chính quyền trưng thu đất đai vào mục đích công, nhưng trong quá khứ, nhiều quan chức chính quyền đã lạm dụng quyền này, nên người dân không còn tin vào chính quyền». Theo tác giả bài viết, muốn khôi phục lòng tin đó thì phải xóa bỏ quyền trưng thu đất đai nhằm các mục đích « kinh tế xã hội » để phản ánh sâu sát hơn nguyện vọng của người dân về một hệ thống quản lý đất đai công bằng. Điều này đòi hỏi một môi trường thể chế mà trong đó có một sự thảo luận thật sự, tức là quyền lợi của người dân được xem xét thấu đáo và được đánh giá bởi những người phân xử độc lập.

Trong bài nhận định đề ngày 10/09/2020 đăng trên trang Twitter cá nhân, giáo sư Carl Thayer dự báo là vụ Đồng Tâm sẽ dẫn đến việc theo dõi và giám sát từ trên xuống chặt chẽ hơn khi các cuộc biểu tình về đất đai lần đầu tiên nổ ra. Vụ Đồng Tâm cũng sẽ buộc chính quyền phải xem xét lại các thủ tục tiến hành và chiến thuật sử dụng vũ lực của công an và nhân viên an ninh. Ngoài ra, Đảng cũng sẽ cần xem xét lại chiến lược thông tin và truyền thông của họ. Những người biểu tình vì đất đai đã được mô tả trên các phương tiện truyền thông là “những kẻ bạo loạn và khủng bố”. Những người Việt Nam thạo tin đều biết rằng các cuộc biểu tình về đất đai thường là do các chính quyền địa phương gây ra vì lợi ích tài chính của họ. Theo giáo sư Carl Thayer, trừ khi các quan chức địa phương bị khiển trách hoặc trừng phạt vì hành động của họ, những người có hiểu biết ở Việt Nam sẽ ngày càng hoài nghi về tính xác thực của thông tin trên các cơ quan thông tin và truyền thông chính thức.



Kỳ họp thứ 75 Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc bị xáo trộn vì đại dịch

Thụy My - RFI - 21/09/2020
Từ sáng nay 21/09/2020 đã bắt đầu các hoạt động chào mừng kỳ họp thứ 75 Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, sẽ diễn ra chính thức vào ngày mai. Kỳ họp kéo dài trong hai tuần lễ là sự kiện quan trọng nhất trong năm của Liên Hiệp Quốc, tuy nhiên đại dịch corona đã làm đảo lộn chương trình.

Thay cho việc các nguyên thủ và người đứng đầu chính phủ bay đến New York, đọc diễn văn và tiếp xúc với nhau bên lề hội nghị, năm nay các bài diễn văn đều được ghi hình trước, các cuộc gặp gỡ hầu hết đều qua video.

Từ New York, thông tín viên Carrie Nooten cho biết thêm chi tiết :

« Các lễ hội bắt đầu từ hôm nay bằng một buổi lễ khiêm tốn để mừng 75 năm Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, với sự tham gia của các nhà ngoại giao ở New York. Dự kiến tổ chức sinh nhật một cách tưng bừng đã bị hủy bỏ hồi tháng Sáu. Kỳ họp này sẽ là dịp cho các chính khách đòi hỏi một Liên Hiệp Quốc mạnh mẽ hơn, và tăng cường chủ trương đa phương.

Ngày mai, tổng thư ký Antonio Guterres sẽ phát biểu trước Đại Hội Đồng. Rất có thể ông sẽ bày tỏ mong muốn vac-xin chống Covid-19 phải được phân phối một cách công bằng trên thế giới, và đòi hỏi ngưng bắn trên toàn cầu.

Tiếp theo là diễn văn của các nhà lãnh đạo các nước lần lượt được đọc lên. Việc tổ chức hội nghị qua video đã mang lại một lợi ích là chưa bao giờ có nhiều bài diễn văn như thế trong một kỳ đại hội. Tất cả các quốc gia thành viên đều tham gia, và phải mất đến năm ngày rưỡi để lắng nghe tất cả !

Cần chú ý ba thời điểm quan trọng : một hội nghị thượng đỉnh về đa dạng sinh học, các buổi thảo luận về những mục tiêu phát triển bền vững đến năm 2030 – đã được đề ra cách đây 5 năm nhưng bị chậm trễ rất nhiều do đại dịch Covid-19. Và cuối cùng là hội nghị thượng đỉnh Bắc Kinh + 25, về bình đẳng giới và điều kiện sống của phụ nữ, tổ chức 25 năm sau hội nghị về đề tài này diễn ra ở Bắc Kinh.

Thêm vào đó, bên lề chương trình chính thức còn có các hội nghị đặc biệt về Liban do Pháp, Trung Phi và Libya đồng chủ trì ; tiếp theo hội nghị ở Berlin trước đây. »

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1817 Posted : Thursday, September 24, 2020 3:01:03 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Công lý khí hậu: Biến chuyển lớn về pháp lý quốc tế gần đây

Trọng Thành - RFI - 23/09/2020
Bão lũ, khô hạn, cháy rừng, nước biển dâng… Các hiện tượng thời tiết bất thường xảy ra nhiều hơn, quy mô lớn hơn. Nguyên nhân chính: Khí hậu bị hâm nóng. Cộng đồng quốc tế đã đạt thỏa thuận hạn chế khí thải, để giữ nhiệt độ Trái đất không tăng quá 2°C. Thế nhưng, khoảng cách giữa cam kết và hành động hết sức lớn. Vấn đề công lý khí hậu ngày càng đặt ra khẩn thiết, trước hết với các nhóm xã hội yếu thế, nước nghèo, nạn nhân hàng đầu của biến đổi khí hậu.

Ngày càng nhiều vụ kiện khí hậu

Nói đến công lý về khí hậu chắc chắn không thể bỏ qua khía cạnh pháp lý. Một nghiên cứu về các vụ kiện tụng liên quan đến khí hậu từ năm 1990 đến 2019, của London School of Economics and Political Science, đưa ra một tổng kết đáng chú ý. Trong khoảng thời gian nói trên, có ít nhất 1.328 vụ kiện liên quan đến khí hậu, tại 28 quốc gia trong đó hơn 3 phần 4 số vụ kiện là tại Hoa Kỳ (báo cáo « Global Trends in Climate Change Litigation: 2019 Snapshot » của J. Setzer và R. Byrnes). Bản báo cáo ghi nhận đại đa số vụ kiện khởi sự sau năm 2006, và ngày càng có nhiều vụ kiện tại các quốc gia có thu nhập trung bình hay thấp, như Pakistan hoặc Ouganda. Đa số các vụ kiện nhắm vào chính quyền các nước, nhưng các doanh nghiệp cũng là đối tượng bị đưa ra tòa.

Theo chuyên gia về luật môi trường quốc tế Sandrine Maljean-Dubois (CNRS), « xã hội dân sự nhận thấy là các vấn đề môi trường chưa bao giờ lại trở nên dữ dội, nghiêm trọng và cấp thiết đến như vậy, trong lúc chính quyền các nước lại không đưa ra được các biện pháp đối phó…. Xã hội dân sự hướng sang các tòa án quốc gia, chủ yếu để yêu cầu chính quyền các nước và các doanh nghiệp phải đề ra các mục tiêu về khí hậu ở tầm mức tương xứng với hiểm họa ».

Trong lịch sử đòi công lý khí hậu của xã hội dân sự thế giới, vụ hiệp hội Urgenda thắng kiện chính quyền Hà Lan năm 2019 có ý nghĩa đặc biệt quan trọng.

Vụ án lịch sử : Urgenda thắng kiện Nhà nước Hà Lan

Năm 2013, hiệp hội Urgenda, một tổ chức phi chính phủ tranh đấu cho phát triển bền vững tại Hà Lan khởi sự vụ kiện nhắm vào chính phủ Hà Lan, sau khi đề nghị chính quyền cam kết cắt giảm 25% khí thải vào năm 2020 (so với mức phát thải 1990) đã không được đáp ứng. Năm 2015, một tòa án sơ thẩm La Haye ra phán quyết buộc chính quyền thực hiện đòi hỏi của nguyên đơn. Chính quyền Hà Lan khiếu nại. Năm 2018, một tòa phúc thẩm ở La Haye đã ra phán quyết bác khiếu nại của chính quyền Hà Lan. Phán quyết phúc thẩm dựa trên các nghĩa vụ của chish quyền Hà Lan, được quy định bởi Công ước Khung của Liên Hiệp Quốc về biến đổi khí hậu (CCNUCC) và Thỏa thuận Khí hậu Paris 2015, mà Hà Lan tham gia. Tháng 12/2019, Tòa án Tối cao Hà Lan ra phán quyết cuối cùng. Phán quyết chỉ rõ chính quyền Hà Lan đã hành động bất hợp pháp, khi không bảo vệ các quyền của công dân theo Công ước Nhân quyền châu Âu.

Trả lời đài France Culture, luật gia Marta Torre-Schaub, phụ trách nhóm nghiên cứu ClimaLex, giảng viên Viện nghiên cứu pháp lý và triết học, đại học Sorbonne Paris 1, giám đốc nghiên cứu thuộc Trung tâm Nghiên cứu Khoa học Quốc gia (CNRS), nhận xét về ý nghĩa của vụ thắng kiện này :

« Lần đầu tiên một quốc gia bị kết án do không làm tròn trách nhiệm đối với môi trường, nhân danh nguyên tắc Nhà nước phải có trách nhiệm với công dân trong lĩnh vực môi trường (duty of care). Điều khoản pháp lý liên quan, vốn đã có từ trong luật quốc tế, đã được nội luật hóa, đưa vào luật dân sự Hà Lan. Tòa Án Tối Cao Hà Lan buộc chính quyền phải thực hiện các mục tiêu cắt giảm khí thải, theo đòi hỏi của hiệp hội Urgenda. Vụ kiện này trở thành một mẫu mực cho phong trào tranh đấu vì môi trường tại Hoa Kỳ, cũng như tại Pháp ».

Theo giới chuyên gia, phán quyết lịch sử của tòa án Hà Lan trong vụ Urgenda đã đưa ra « nhiều khái niệm pháp lý mang tính cách tân », như quyền của các thế hệ tương lai, hay vấn đề điều chỉnh pháp lý đối với các hành động trong tương lai, mang tính dự báo và phòng ngừa (về vấn đề quy phạm pháp lý mang tính dự báo, phòng ngừa, điều chỉnh các hành động tương lai, chúng tôi sẽ trình bày rõ hơn trong phần tiếp theo). Nhìn chung, vụ án Urgenda đã mang lại nhiều cảm hứng và kinh nghiệm cho các nỗ lực của xã hội dân sự khởi kiện Nhà nước nhiều quốc gia ra tòa, do (đã không có hoặc không dự kiến) hành động để ngăn chặn khí thải gây hiệu ứng nhà kính khiến Trái đất bị hâm nóng.

Vai trò của giới thẩm phán ngày càng nổi bật

Mới đây, ngày 31/07/2020, chính quyền Ailen đã bị Tòa Án Tối Cao nước này yêu cầu điều chỉnh lại chính sách cắt giảm khí thải chống hâm nóng khí hậu. Tại Pháp, cuối năm 2018, bốn tổ chức thuộc xã hội dân sự đã khởi kiện Nhà nước Pháp về cùng một vấn đề. Vụ kiện được những người khởi sự đặt một cái tên đầy ấn tượng « Affaire du siècle / Vụ kiện thế kỉ ». Tư pháp nước Pháp sẽ đưa ra phán quyết đầu tiên về vụ kiện vào mùa thu này. Việc công bố các phán quyết về khí hậu nói trên mang ý nghĩa biểu tượng cao, có giá trị như các mẫu mực, khiến chính quyền nhiều nước hay các doanh nghiệp là thủ phạm phát thải phải dè chừng.

Theo chuyên gia về luật môi trường quốc tế Sandrine Maljean-Dubois, phán quyết là chuyện nội bộ của từng quốc gia, nhưng rõ ràng là « các thẩm phán theo dõi sát hoạt động của đồng nghiệp nước khác, và phán quyết của tư pháp tại một nước này có thể ảnh hưởng đến phán quyết của tư pháp tại một nước khác ».

Trong những năm gần đây, giới quan sát có ấn tượng là quyền lực của giới thẩm phán trong vấn đề khí hậu tăng lên rõ rệt. Nhiều người đặt câu hỏi là liệu họ có được trao thêm các thẩm quyền mới, để tăng cường việc thực thi pháp luật hay không ? Về vấn đề này, luật gia về môi trường Marta Torre-Schaub, Viện Khoa học Pháp lý và Chính trị Pháp (CNRS), nhận định :

« Có thể chúng ta thấy chuyện này là mới, nhưng vai trò của các thẩm phán rút cục phải chăng không phải chính là thực thi luật pháp đã có, mà không cần phải sáng tạo ra điều gì mới. Khẳng định những gì đã được những nhà lãnh đạo hay các nhà lập pháp đề ra. Ớ đây, tôi cho rằng không có gì mang tính cách mạng cả. Tuy nhiên, mặt khác, chính cuộc khủng hoảng về sinh thái, môi trường - với tình trạng khẩn cấp về khí hậu được ban hành tại nhiều quốc gia hiện nay, tại Anh và tại Pháp mới đây – đã đánh thức quyền lực vốn có của các thẩm phán, và khiến quyền lực tư pháp trở nên mạnh hơn ».

Luật pháp mang tính phòng ngừa

Về các biến chuyển lớn trong lĩnh vực pháp lý khí hậu,luật gia về môi trường Marta Torre-Schaub (CNRS) đặc biệt chú ý đến một điểm mà bà coi là rất mới, đó là việc các thẩm phán ngày càng hướng sang cách diễn giải luật nhằm điều chỉnh các hành động trong tương lai, bên cạnh tiếp cận truyền thống, trừng phạt và đòi hỏi bồi thường đối với các hành động vi phạm luật đã xảy ra.

« Kể từ vụ án Urgenda, tôi có nhận xét là đã xuất hiện một cách diễn giải luật mà tôi gọi là ''mang tính tiệm tiến'' và uyển chuyển. Ở đây chúng ta có một thứ luật pháp gần với đời sống. Cụ thể là bản thân khái niệm về ''trách nhiệm'' nói chung với vấn đề môi trường, và cuộc khủng hoảng sinh thái mà chúng ta đang đối mặt hiện nay, chắc chắn là cũng đang quá trình thay đổi. Chúng ta không thể chỉ tự giới hạn duy nhất trong phương diện luật pháp liên quan đến các hành động sai lầm, đến việc trừng phạt hay đòi bồi hoàn về những hành động đã gây ra hậu quả. Điều mới mẻ ở đây là luật pháp liên quan cả đến việc phòng ngừa… cho phép điều chỉnh cả các hành động sẽ xẩy ra trong tương lai, để tránh cho chúng ta phải gánh chịu các thảm họa kinh hoàng, một thế giới mà nhiệt độ cao hơn từ 3°C đến 4°C, khiến Trái đất không còn là nơi con người có thể sống nổi ».

Luật gia về môi trường Marta Torre-Schaub cũng nhấn mạnh đến việc các thẩm phán hiện nay có xu hướng sử dụng chính các kết quả nghiên cứu khoa học được nguyên đơn sử dụng làm cơ sở cho các khiếu kiện, làm luận cứ để buộc chính quyền nhiều nước phải chấp hành, cụ thể như trong vụ án Urgenda.

Ranh giới giữa pháp lý và chính trị

Vụ Urgenda thắng kiện Nhà nước Hà Lan và một số vụ thắng kiện khác trong lĩnh vực đòi công lý khí hậu gây phấn khích. Nhiều người hy vọng là các áp lực pháp lý sẽ buộc chính quyền các nước phải có hành động tương thích với hiểm họa khí hậu. Tuy nhiên, nỗ lực đòi công lý khí hậu về mặt pháp lý có nhiều giới hạn. Liên quan đến quyền lực của các thẩm phán, luật gia về môi trường Marta Torre-Schaub đặc biệt lưu ý đến việc phân định thẩm quyền của tư pháp và lĩnh vực chính trị :

« Quả đúng là trong các phiên tòa về khí hậu, việc thảo luận về bên nào có quyền hạn gì mỗi lần lại được đưa ra. Trong vụ án Urgenda, ở cả ba cấp xét xử - sơ thẩm, phúc thẩm và giám đốc thẩm - mỗi lần như vậy, vấn đề thẩm quyền đều được đặt ra. Cụ thể là, nếu vấn đề khí hậu được đề cập thuộc lĩnh vực chính trị, thì các thẩm phán không thể can thiệp. Ngược lại, nếu đây là vấn đề thuộc tư pháp, thì các thẩm phán có thể can thiệp, bởi đây là việc giải thích luật và thi hành luật. Việc phân định ranh giới giữa vấn đề chính trị với vấn đề pháp lý - tư pháp là điều rất đáng quan tâm trong các vụ án khí hậu ».

Vụ kiện Juliana – tức vụ 21 thanh thiếu niên Mỹ bang Orgeon (tuổi từ 10 đến 21) kiện chính quyền Liên bang Hoa Kỳ - là một ví dụ tiêu biểu. Vụ kiện được thẩm phán liên bang tại Oregon thụ lý năm 2016. Theo đơn kiện của 21 thanh thiếu niên, chính quyền liên bang đã không thực thi bổn phận bảo vệ họ khỏi biến đổi khí hậu. Bên nguyên đơn dựa trên quyền căn bản là quyền được hưởng « một khí hậu thuận lợi cho sự sống ». Tháng Giêng năm nay 2020, tòa án phúc thẩm tại San Francisco đã bác đơn khiếu kiện, cho dù thừa nhận là các thanh thiếu niên bên nguyên đơn « đã đưa ra được các bằng chứng thuyết phục », và « chính quyền liên bang trong một thời gian dài đã khuyến khích việc sử dụng các nguồn năng lượng hóa thạch, cho dù biết rằng điều này có thể gây ra các biến đổi khí hậu kinh hoàng ». Tòa phúc thẩm San Francisco nhấn mạnh là điều mà 21 thanh thiếu niên Mỹ đòi hỏi là nằm trong lĩnh vực hành động vì khí hậu thuộc « các nhánh chính trị của Nhà nước » phụ trách (chứ không thuộc lĩnh vực tư pháp). Lĩnh vực chính trị có nghĩa là do Quốc Hội và tổng thống chịu trách nhiệm.

Theo luật gia về môi trường Marta Torre-Schaub, các thẩm phán có quyền ra phán quyết buộc chính quyền các nước thực thi các nghĩa vụ về khí hậu, nhưng không có thẩm quyền buộc chính phủ các nước phải chọn các biện pháp cụ thể nào.

Trong lĩnh vực công lý khí hậu, có những bất công nổi rõ được đông đảo công chúng biết đến. Nhóm 1% người giầu nhất hành tinh chịu trách nhiệm về khí thải gây hiệu ứng nhà kính gấp 175 lần so với 10% người nghèo nhất. Trong lúc đó, chính những người nghèo nhất lại là các nạn nhân đầu tiên của biến đổi khí hậu (ví dụ như : 91% nông dân Mỹ có bảo hiểm thiệt hại trong trường hợp thiên tai, trong khi số người được bảo hiểm ở Ấn Độ chỉ là 15%). Chưa kể đến bất công lớn, biến đổi khí hậu làm trầm trọng hơn tình hình vốn đã khó khăn nghiêm trọng tại nhiều quốc gia nghèo, do hạn hán, lũ lụt, thiếu nước sạch, nước biển dâng cao…

Không có công lý khí hậu, nếu không giải quyết bất công xã hội

Việc phân chia gánh nặng đóng góp không công bằng giữa các nhóm xã hội trong cùng một quốc gia cũng là một vấn đề lớn. Kinh tế gia Mỹ James K. Boyce, chuyên về các vấn đề môi trường khí hậu, ghi nhận cuộc khủng hoảng « Áo Vàng » (phong trào chống lại thuế cac-bon đánh vào người có thu nhập thấp) tại Pháp để lại một bài học quan trọng. Đó là việc đánh thuế cac-bon để có tiền cho cuộc chiến khí hậu sẽ không thể thành công, nếu không tính đến tính chất công bằng xã hội của biện pháp này.

Vấn đề công lý khí hậu ở đây vượt quá khỏi phạm vi tư pháp. Để hướng đến các biện pháp về khí hậu, chính quyền của tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã triệu tập Hội nghị Công dân về Khí hậu (Convention Citoyenne pour le Climat - CCC) để tìm giải pháp thông qua con đường lập pháp, trưng cầu dân ý. Chính quyền nhiều nước châu Âu và bản thân Liên Hiệp Châu Âu (Ủy Ban Châu Âu và Nghị Viện Châu Âu) cũng có những nỗ lực nâng cao các cam kết về khí hậu, cũng như gia tăng các biện pháp thực thi.

Trên con đường thực thi bổn phận này, các định chế châu Âu cũng như các quốc gia thành viên Liên Âu, hay nhiều nước khác, sẽ còn liên tục phải đối mặt với các thách thức pháp lý từ phía xã hội dân sự. Vụ 6 thanh thiếu nhi Bồ Đào Nha (từ 8 đến 21 tuổi) khởi kiện 33 quốc gia châu Âu lên Tòa án Nhân quyền châu Âu hôm 03/09/2020 là một ví dụ tiêu biểu mới nhất. 33 quốc gia, trong đó có Pháp cùng nhiều quốc gia thành viên Liên Âu, và Nga, Na Uy, Thụy Sĩ, Anh quốc… bị cáo buộc đã làm cho khủng hoảng khí hậu thêm trầm trọng.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1818 Posted : Friday, September 25, 2020 3:49:23 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Xe đạp, "bên thắng cuộc" trong cuộc khủng hoảng Covid 19 tại Pháp

Thùy Dương - RFI - 25/09/2020
Giai đoạn hậu phong tỏa Covid-19, trong khi nhiều ngành sản xuất lâm khủng hoảng nghiêm trọng chưa từng có, thì tại Pháp ngành công nghiệp xe đạp lại « hưởng lợi lớn », cung không đủ cầu. Từ các nhà sản xuất xe đạp cho đến cửa hàng bán xe đạp, dịch vụ cho thuê hay sửa chữa xe đều như được thổi một làn sinh khí mới …

Xe đạp lên ngôi

Trước đây, xe đạp tại Pháp chủ yếu được coi như phương tiện đi dạo chơi, thư giãn cuối tuần. Mặc dù những năm gần đây, ở các đô thị lớn, nhất là thủ đô Paris, nơi thường xảy ra ách tắc giao thông, hệ thống giao thông công cộng ngày càng quá tải, với nhiều phong trào đình công kéo dài, thì xe đạp ngày càng được ưa chuộng như một phương tiện giao thông giá rẻ, thuận tiện, tốt cho sức khỏe và không gây hại cho môi trường, giảm ách tắc giao thông, nhưng nếu so với các nước Bắc Âu thì tỉ lệ người đi lại hàng ngày bằng xe đạp tại Pháp vẫn ở mức rất thấp : 3% (so với tỉ lệ 28% ở Copenhague, thủ đô Đan Mạch).

Một cuộc cách mạng xe đạp thực ra đã bắt đầu bùng lên tại Pháp từ tháng 12/2019, khi có phong trào đình công của nhân viên công ty giao thông công cộng chống dự án cải tổ chế độ hưu trí của chính phủ Pháp. Sau khi dịch bệnh Covid-19 bùng phát mạnh mẽ tại Pháp, giao thông bằng xe đạp lại đặc biệt có bước phát triển đột phá.

Theo hiệp hội Vélo & Teritoires, chỉ trong vòng vài tháng, giao thông bằng xe đạp đã có những bước tiến mà bình thường Pháp phải mất rất nhiều năm mới đạt được, đặc biệt là ở vùng Paris, một trong những nơi bị dịch bệnh gây tác hại nặng nề nhất trong cả nước. Còn ông Olivier Schneider, chủ tịch Liên Đoàn Người Đi Xe Đạp tại Pháp khẳng định ngay cả nhiều nước Bắc Âu, thủ phủ xe đạp của thế giới, cũng phải thán phục sự tiến bộ vượt bậc của Pháp và coi đó là một « điển hình » thời hậu phong tỏa.

Kể từ khi nước Pháp ra khỏi phong tỏa hôm 11/05/2020, người lao động dần trở lại công sở, số xe đạp bán được trên thị trường đều tăng vọt, kể cả xe đạp thường, xe trợ điện, xe đạp điện, xe địa hình ... Chỉ trong hai tháng 05-06, số xe đạp bán ra đã tăng 117% so với cùng kỳ năm ngoái. Nhưng không phải cứ muốn là người dân Pháp mua được xe đạp. Cung không đủ cầu ! Các cửa tiệm « cháy hàng », khách thường phải đăng ký trước khá lâu mới mua được. Xe đạp và phụ tùng sản xuất tại Pháp ngày càng được ưa chuộng trong khi trước đây, phụ tùng tại các cửa hàng bán xe đạp thường có xuất xứ từ Trung Quốc.

Zéfal là công ty chuyên sản xuất phụ tùng xe đạp từ năm 1880 tại tỉnh Loiret và hiện có hơn 100 lao động. Ngay từ cuối tháng 06, ông Roland Ducasse, giám đốc công nghiệp của hãng, đã phấn khởi phát biểu trên đài France 3 : « Chúng tôi đã tăng năng suất lên hơn gấp đôi, đặc biệt tại công xưởng này. Ngày trước, thường ở đây có 10 nhân công, nay chúng tôi cần tới 22 người. Hiện giờ năng suất của cả doanh nghiệp của chúng tôi đã tăng 120% ».

Xe đạp trợ điện và xe đạp điện dù giá cao hơn xe thường rất nhiều nhưng đỡ tốn sức cho người dùng nếu phải đi xa nên cũng « bán rất chạy », nhất là vì người mua được Nhà nước và chính quyền địa phương hỗ trợ 100-500 euro/xe. Và xe đạp điện sản xuất tại Pháp cũng được ưa chuộng hơn xe ngoại nhập. Ông David Jungels, quản lý một tiệm bán xe đạp điện, cho biết : « Những ngày đông khách, chúng tôi có thể bán được 15 chiếc (xe đạp điện). Đây là một con số lớn đối với một cửa hàng chỉ có diện tích 100m2 như chúng tôi. Ở cửa hàng của chúng tôi, mỗi chiếc xe đạp điện có giá trừ 1.000 euro trở lên, có những chiếc có giá tới 10.000 euro ».
Thợ sửa xe đạp « làm không hết việc »

Những chiếc xe đạp « bị bỏ xó » lâu nay trong kho, có khi đến vài chục năm, giờ lại được mang ra lau chùi, sửa chữa, thay thế phụ tùng để sử dụng lại. Theo ước tính, có 9 triệu chiếc xe đạp cũ vẫn còn nằm trong kho các hộ gia đình. Thợ sửa xe đạp chưa bao giờ làm việc « luôn chân luôn tay » như vậy mà cũng không thể đáp ứng nhu cầu của khách hàng. Tại các cửa hàng, điện thoại reo liên hồi, khách xếp hàng chờ được sửa xe mà không tránh được tình trạng phải chờ nhiều ngày, có khi đợi đến 6-8 tuần mới đến lượt cho dù các cửa hàng đã phải tuyển thêm nhiều thợ sửa xe, tăng giờ làm việc …

Các trung tâm dạy nghề sửa xe đạp cũng phải tăng cường các khóa đào tạo cấp tốc. Tại nhiều cơ sở đào tạo, ngay từ hồi tháng 06, các khóa học 3 tháng đã được tăng tốc lên chỉ còn 20 ngày để đáp ứng nhu cầu tăng vọt của thị trường. Ngay trong giai đoạn còn phong tỏa, Nhà nước cũng khuyến khích các cửa hàng buôn bán và sửa chữa xe đạp mở cửa để phục vụ khách hàng. Công bằng mà nói, sự phát triển đột phá này phần nào là nhờ chính phủ đã triển khai chính sách hỗ trợ tiền sửa xe đạp cũ : 50 euro/xe đạp, bất kể đó là xe đạp thường, xe địa hình hay xe của trẻ em …

Bộ trưởng bộ Chuyển Đổi Sinh Thái, Elisabeth Borne, hôm 19/06 lạc quan phát biểu : « Đó là một thành công ngoài sức tưởng tượng ! Cho đến hôm nay, đã có hơn 200.000 chiếc xe được sửa chữa lại. Ban đầu, chúng tôi dự tính hỗ trợ cho việc bảo dưỡng 300.000 xe. Nhưng mọi việc tiến triển tốt đến mức tôi đã mở rộng kế hoạch lên gấp 3 lần và chúng tôi nhắm đến mục tiêu từ nay đến cuối năm sẽ có 1 triệu chiếc xe đạp được sửa chữa (…) Tôi thấy là đây là một chính sách tuyệt vời. Xe đạp vào thời nào cũng là một phương tiện đi lại đáp ứng nhiều tiêu chí, vì nó vừa không tốn kém, lại tốt cho sức khỏe. Tôi rất mừng khi thấy người dân Pháp tranh thủ tận dụng chính sách này ».
Cho đến nửa cuối tháng 08, số xe đạp được sửa với 50 euro hỗ trợ của Nhà nước đã lên đến 500.000 chiếc.

« Cung đường Corona »

Số xe đạp tham gia lưu thông tăng, kèm theo đó là những tuyến đường, làn đường liên tục được quy hoạch, bố trí tạm thời dành cho người đi xe đạp sau khi đất nước ra khỏi phong tỏa chống dịch Covid-19. Người Pháp gọi đó là Coronapistes - những cung đường Corona. Trong cả nước, đã có 1.000 km « Coronapistes » được đưa vào sử dụng, chẳng hạn ở Lyon, Marseilles, Lilles, Nice, Montpellier … Từ sau khi Pháp ra khỏi phong tỏa, giao thông trên các tuyến đường dành riêng cho xe đạp đã tăng trung bình 29%, không chỉ ở các thành phố lớn (+67% ở Paris) mà còn ở cả các vùng ven đô thị (+17%) và nông thôn (+16%). Riêng từ tháng 05 đến tháng 08/2020, các tuyến đường dành riêng cho xe đạp đã thu hút thêm 67% số xe tham gia lưu thông so với năm 2019.

Theo báo Le Parisien, chỉ trong một thời gian ngắn, Paris đã quy hoạch được 50 km « Coronapistes ». Thực ra, ngay từ trước khi xảy ra đại dịch, đô trưởng Paris, Anne Hidalgo, đã có tham vọng đưa « kinh đô ánh sáng » lên tầm « kinh đô xe đạp » của thế giới và có lẽ đây là« cơ hội vàng » để Paris hiện thực hóa tham vọng. Trên phố Rivoli, trung tâm thủ đô Paris, một làn đường đã được quy hoạch cho người đi xe đạp và rất nhanh chóng, Rivoli trở thành 1 trong 3-4 tuyến phố có lưu lượng xe đạp cao nhất châu Âu. Còn trên đại lộ Sébastopol, 1 trong những trục đường lịch sử lớn nhất Paris, trong giờ cao điểm, nhiều khi số xe đạp lưu thông trên đường còn cao hơn xe hơi.

Chủ tịch (Hội đồng dân cử) vùng Ile-de-France (Paris và vùng phụ cận), bà Valérie Pécresse, ngay từ hồi cuối tháng Tư, khi Pháp còn đang bị phong tỏa, đã hứa chi 300 triệu euro cho « RER vélo » dự án quy hoạch mạng lưới giao thông xe đạp với 9 tuyến đường giao nối nhau tương tự như hệ thống tàu xe công cộng ở vùng Paris, với tổng chiều dài 650 km. Dịch vụ cho thuê xe đạp Velib' tại vùng Paris, vào đầu tháng 09, với gần 20.000 xe, đã ghi nhận 200.000 cuốc xe/24 giờ, nhiều gấp đôi so với cách nay 1 năm, với 400.000 người thuê bao. Còn dịch vụ cho thuê xe đạp điện Véligo với giá 40 euro/tháng, đi vào hoạt động cách nay 1 năm, với 10.000 xe, thông báo đến tháng 10 sẽ triển khai thêm 5.000 xe đạp điện, trong bối cảnh khách vẫn đang xếp hàng chờ đến lượt được thuê bao.

Không chỉ chi tiền cho các « Coronapistes », để bảo đảm an toàn cho người đi xe đạp, chính phủ còn đầu tư vào các khóa học đi xe đạp, bố trí khu vực để xe. Ban đầu, chính phủ dự chi 20 triệu euro cho kế hoạch phát triển giao thông xe đạp, nay số tiền này đã được nâng lên thành 60 triệu euro. Xe đạp đã trở thành một phương tiện giao thông hữu ích bảo đảm giãn cách xã hội, góp phần vào cuộc chiến chống virus corona. Không phải vô cớ mà ngành công nghiệp xe đạp được gọi là « bên thắng cuộc » trong khủng hoảng Covid-19.

(Theo France Info, Les Echos, Le Parisien, France Bleu)


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1819 Posted : Saturday, September 26, 2020 11:14:31 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Nga – Belarus : Vladimir Putin tính toán những gì về số phận Loukachenko ?

Thanh Hà - RFI - 25/09/2020
Alexandre Loukachenko trao số phận mình cho Matxcơva. Trước các làn sóng phản kháng không ngừng gia tăng từ sau cuộc bầu cử đầu tháng 8/2020 tổng thống Belarus đến Sotchi tiếp kiến tổng thống Nga Vladimir Putin hôm 14/09/2020. Điện Kremlin sẵn sàng can thiệp đến mức độ nào để bảo vệ quyền lợi và ảnh hưởng của Nga tại Belarus ?

Trong cuộc trao đổi ngắn ngủi với tổng thống Nga trước ống kính truyền thông quốc tế, Alexandre Loukachenko đã sáu lần cảm ơn Matxcơva và nhấn mạnh « trong cơn hoạn nạn mới biết rõ ai là bạn mình » và ông ca ngợi nước Nga là « người anh lớn » của Belarus. Hơn một tháng trước đó, vài ngày trước cuộc bầu cử tổng thống 09/08/2020 cũng chính tổng thống Loukachenko, sau 26 năm cầm quyền, từng đích danh gọi nước Nga là « kẻ thủ số 1 » của Minsk và đã ra lệnh bắt khoảng 30 lính đánh thuê của một tổ chức tư nhân thân Nga với lý do những người này « làm khuynh đảo » Belarus. Thêm vào đó ai cũng biết là quan hệ cá nhân giữa hai ông Putin và Loukachenko rất « tồi tệ », « đôi bên không mấy tin tưởng lẫn nhau ».

Tuy nhiên điều không thể chối cãi đó là Nga luôn xem Belarus thuộc vùng ảnh hưởng của mình vậy Matxcơva sẽ can thiệp đến mức độ nào, dưới những hình thức nào và đã tính toán những gì về số phận của tổng thống Alexandre Loukachenko ?

Trả lời đài RFI, Françoise Daucé, giám đốc nghiên cứu Trường Cao Đẳng Khoa Học Chính Trị EHESS của Pháp, giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu CEREC về Nga vùng Kavkaz và Trung Âu nhắc lại mối liên hệ mật thiết giữa Belarus và Nga « cả về lịch sử, kinh tế lẫn văn hóa. Tuy nhiên từ năm 1991 khi Liên Xô sụp đổ Belarus tách rời khỏi mái nhà chung dưới trướng của Matxcơva. Trong những năm đầu sau khi giành lại được độc lập, tinh thần dân tộc chủ nghĩa Belarus dâng cao, Minsk khẳng định bản sắc Belarus. Nhưng khi ông Loukachenko lên cầm quyền năm 1994 màu sắc Belarus và tinh thần dân tộc chủ nghĩa đó đã phần nào chìm xuống và được thay thế bằng nguyện vọng của tân lãnh đạo Belarus muốn xích lại gần nước Nga ».

Dù vậy bang giao song phương không phải lúc nào cũng được thuận thảo. Florent Parmentier thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Chính Trị trường Khoa Học Chính Trị Paris giải thích về mối bang giao phức tạp giữa Belarus với nước Nga sát cạnh.

Có 5 quốc gia bao quanh Belarus, là Nga, Ukraina, Ba Lan và hai nước Baltic là Latvia và Litva, do vậy « mỗi nước láng giềng có một cái nhìn khác nhau về Belarus. Hai nước Baltic thì muốn Minks đi theo con đường dân chủ và tự do thoát khỏi ảnh hưởng của Nga như chính Riga và Vilnius đã làm. Riêng nước Nga đã đi xa hơn cả : ngay từ 1994 Matxcơva đã có hẳn một kế hoạch đối với Belarus để giữ Minsk trong vòng kềm tỏa của Nga. Thế nhưng tổng thống Loukachenko có thái độ mập mờ, một mặt muốn dựa vào Matxcơva nhưng mặt khác Loukachenko thừa biết rằng hội nhập hoàn toàn vào nước Nga sẽ biến Belarus thành một tỉnh của nước láng giềng to lớn này và như vậy ông ta không hơn không kém là một ông tỉnh trưởng mà đó là điều Alexandra Loukachenko không mong muốn ».

Thế còn nhìn từ phía Matxcơva, tổng thống Vladimir Putin luôn xem các nước cộng hòa cũ thuộc Liên Xô là « những vùng đặc quyền » của Nga và quan điểm này theo nhà nghiên cứu Mathieu Boulègue thuộc Viện Nghiên Cứu Hoàng Gia Anh, Chatham House tại Luân Đôn, đã ít nhiều được phương Tây chấp nhận trong nỗ lực cải thiện quan hệ với Matxcơva.

Với Belarus, Nga đã tận dụng các kênh, từ ngoại giao đến kinh tế, chính trị, văn hóa và kể cả quân sự để duy trì và mở rộng thêm ảnh hưởng của Matxcơva tại quốc gia nhỏ bé này. Hiển nhiên là Nga lợi dụng thời điểm hiện tại để đòi Belarus nhượng bộ trên nhiều điểm « với một mục tiêu duy nhất và xuyên suốt từ trước tới nay đó là bảo đảm một sự tiếp nối trong chính sách đối ngoại của Nga ».

Do vậy theo Mathieu Boulègue Vladimir Putin đương nhiên đã đòi Alexandre Loukachenko nhượng bộ trên « một số điểm then chốt » và điện Kremlin biết « là có thể tận dụng tất cả các kênh từ tài chính đến chính trị và cả quân sự » để kiểm soát Belarus. Chuyên gia Pháp so sánh : trong nhãn quan của tổng thống Vladimir Putin có một khác biệt lớn giữa phong trào xuống đường tại Belarus lần này với cuộc cách mạng Maidan ở Ukraina hồi 2014 đó là người biểu tình ở Belarus không bài Nga mà chỉ đòi « một Nhà nước pháp quyền ». Tổng thống Putin dường như đã nghe thấy thông điệp này khi mà bộ Ngoại Giao Nga liên tục kêu gọi Minsk « cải tổ Hiến Pháp ».

Nga có thể can thiệp dưới hình thức nào tại Belarus ? Mathieu Boulègue giải thích, trên thực tế Nga đã hiện diện tại Belarus từ trước tới nay. Minsk lệ thuộc vào năng lượng của Nga. Các tập đoàn công nghệ vũ khí của Belarus cũng ít nhiều trong tầm kiểm soát của Nga. Đó là chưa kể có từ « 60 đến 70 % các chương trình được phát trên các kênh truyền hình tại Belarus là do Nga cung cấp, văn hóa Nga ăn sâu vào đời sống của người dân Belarus ».

Nói cách khác Matxcơva biết chắc là công luận Belarus không thù ghét gì nước Nga. Điều quan trọng giờ đây đối với Kremlin là bảo đảm « tiến trình chuyển giao quyền lực được diễn ra êm thắm để bảo đảm ổn định cho giai đoạn tiếp theo và nhất là làm thế nào để những quyền lợi của nước Nga vẫn được bảo toàn ». Vladimir Putin biết rằng quyền lực ở Minsk không mãi mãi trong tay Loukachenko và « rất có thể là đối lập Belarus sẽ lên nắm quyền. Nhưng lợi thế của Nga ở đây là : khác với trường hợp của Ukraina, dân Belarus không xuống đường để chống nước Nga hay để đòi ngả theo Liên Hiệp Châu Âu. Đòi hỏi một Nhà nước pháp quyền của đối lập Belarus không là một trở ngại đối với Matxcơva bởi trong mọi trường hợp, Nga đang nắm giữ tất cả các chìa khóa ».

Nhà nghiên cứu Florent Parmentier thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Chính Trị trường Khoa Học Chính Trị Paris cũng cho rằng trong mắt Vladimir Putin, quyền lực tại Minks thuộc về tổng thống Loukachenko hay không, điều đó không quan trọng. Kế hoạch của Matxcơva về Belarus bao gồm 2 giai đoạn : « thời kỳ Loukachenko và hậu Loukachenko ». Chuyên gia Pháp giải thích. Chủ trương của Kremlin là mặc cả với tổng thống Belarus để « mua được với giá rẻ hay chen chân vào những tập đoàn sáng giá của Belarus mà từ trước đến nay Nga vẫn luôn nhòm ngó đến » đồng thời Vladimir Putin « gài người của mình vào các mạng lưới ở Belarus để duy trì ảnh hưởng của Nga, qua đó, đi thêm những nước cờ tiếp theo ». Theo ông Parmentier sự tồn tại của chính quyền Alexandre Loukachenko đang ở trong tay Vladimir Putin.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1820 Posted : Monday, September 28, 2020 7:01:32 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,515

Thanks: 6918 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Giới kiến trúc sư phản đối dự án khách sạn trên Đồi Dinh, Đà Lạt

Thanh Phương - RFI - 28/09/2020
Dự án xây dựng khách sạn tại Đồi Dinh, thành phố Đà Lạt đang gặp sự phản đối ngày càng mạnh ở Việt Nam, đặc biệt là từ giới kiến trúc sư.

Từng là nơi ở và làm việc của các tỉnh trưởng trước đây, nằm trên một ngọn đồi ở trung tâm thành phố, Dinh tỉnh trưởng là một trong những kiến trúc do người Pháp xây dựng sớm nhất và được xem là một trong những công trình đẹp ở Đà Lạt. Khu vực Dinh tỉnh trưởng này rộng gần 17.000m2, riêng dinh tỉnh trưởng là một kiến trúc đẹp với diện tích hơn 1.500m2. Đồi Dinh có thể nói là nơi duy nhất ở khu vực trung tâm thành phố Đà Lạt có diện tích đất lớn, vị trí cao và đẹp nhất. Đồng thời, đây cũng là không gian xanh quan trọng bên cạnh đồi Cù.

Trả lời phỏng vấn RFI qua điện thoại ngày 23/09/2020, kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn, Chủ tịch NgoViet Architects & Planners, một luật sư có trên 30 năm kinh nghiệm quốc tế về tư vấn thiết kế, quy hoạch kiến trúc tại châu Á và Bắc Mỹ, nêu lên giá trị lịch sử và kiến trúc của khu Hòa Bình nói chung và Đồi Dinh nói riêng:

“Thành phố Đà Lạt phát triển từ cuối thế kỷ 19 và đến khoảng những năm 1930-1940, bắt đầu hình thành hai khu trung tâm: khu trung tâm phố Pháp, nằm dọc theo đường Yersin, bây giờ là đường Trần Phú và khu trung tâm phố Việt, nối liền khu Hòa Bình và ấp Ánh Sáng. Đến nay, hai khu này là hai khu di sản.

Khu Hòa Bình là khu trung tâm phố Việt, còn Đồi Dinh là một trong những điểm chính của khu Hòa Bình, là đồi cao nhất ở khu vực này, có tầm nhìn thoáng ra các phía của Đà Lạt. Thứ hai, trên đây người ta có xây một dinh cho tỉnh trưởng, rất nhiều đời tỉnh trưởng, từ thời Pháp, cho đến thời Việt, cho đến năm 1975. Bây giờ dinh này là một công trình di sản.

Cụm thứ hai là khu chợ Đà Lạt. Lúc trước có chợ cũ, nằm trên rạp Hòa Bình hiện nay, sau đó xây khu chợ mới ở phía dưới thì chợ cũ này biến thành rạp hát Hòa Bình. Rạp này cũng có quảng trường chung quanh, với những khu phố chợ dọc theo khu Hòa Bình. Về khu chợ mới ở phía dưới thì ban đầu chỉ là một chợ mới. Khi cha tôi là kiến trúc sư Ngô Viết Thụ về nước, thì một trong những công trình đầu tiên mà ông đóng góp cho Việt Nam, đó là công trình ở Đà Lạt. Thứ nhất là chỉnh trang lại khu Hòa Bình, trong đó chợ là cái điểm nhấn, thành ra ba tôi đã có điều chỉnh một số kiến trúc bên ngoài và bổ sung một số căn phố lầu chung quanh, thiết kế thêm quảng trường dẫn vào chợ và những cầu nối từ khu trên cao, qua chợ và xuống dưới thấp. Ba cụm này có ba chức năng và liên kết với nhau, hình thành khu trung tâm của Hòa Bình và có tầm nhìn thoáng về phía Hồ Xuân Hương.

Đồi Dinh có vai trò rất quan trọng. Thứ nhất đây là nơi có những rừng cây long não, rừng cây thông chung quanh và có một công trình di sản. Bản thân Đà Lạt đã từng công nhận đây là một biệt thự loại một, tức là phải bảo tồn nguyên trạng như là một di sản. Thứ hai, trong mấy chục năm qua, khu Hòa Bình đã phát triển rất là mạnh, chung quanh đã xây nhà bê tông mái bằng, trắng xóa hết rồi, thì đây là không gian xanh còn sót lại của khu trung tâm Hòa Bình, cần phải giữ lại. Nó có tiềm năng trở thành một khu vực phục vụ cho người dân, có thể cải tạo Dinh tỉnh trưởng thành một cụm gồm có bảo tàng, nhà cộng đồng, những chổ để ngắm cảnh, nối xuống những khu đường đi bộ, nối xuống những khu vực như chợ Đà Lạt, rạp Hòa Bình, những khu phố.”

Tuy Đồi Dinh có giá trị như thế, trong khuôn khổ kế hoạch quy hoạch khu trung tâm Hoà Bình, chính quyền thành phố Đà Lạt lại dự kiến sẽ xây một khách sạn và tổ hợp thương mại trên đồi này. Kể từ ngày 14/08/2020, 3 phương án kiến trúc khách sạn có quy mô đến 10 tầng tại khu vực Đồi Dinh được trưng bày để lấy ý kiến rộng rãi của người dân ở thành phố Đà Lạt, nhưng nhiều kiến trúc sư, trong đó có ông Ngô Viết Nam Sơn, đã có ý kiến không đồng tình với cả 3 phương án nói trên. Ông giải thích lý do:

“ Các nhà đầu tư có những đề xuất mà mình cảm thấy hấp dẫn, hiện đại hơn, xây dựng những công trình mới thì có thể đem lại lợi ích. Nhưng từ góc độ chuyên môn của một kiến trúc sư, tôi thấy những chuyện mà các nhà đầu tư đề xuất thì mình hoàn toàn có thể đạt được: nâng cao đời sống, đem lại thu nhập và cải thiện bộ mặt của trung tâm. Những công trình cao tầng, có khối tích lớn như vậy trên đỉnh đồi sẽ phá hỏng hết cảnh quan mà thành phố Đà Lạt đã đạt được trong hơn 100 năm qua.

Tôi làm việc với quốc tế, có nhiều kinh nghiệm nên có thể đưa ra những điển cứu, ví như khu phố cổ Montréal, Canada hay khu phố cổ thành phố Quebec, Canada,... Những khu đó được bảo tồn, chỉnh trang, với mức vốn đầu tư không cao, nhưng đã trở thành khu hấp dẫn nhất thành phố. Đà Lạt cũng như vậy: nếu chúng ta coi trọng việc bảo tồn và chỉnh trang khu Hòa Bình, thì nó sẽ đem lại những giá trị bền vững hơn cho Đà Lạt.

Từ tháng 3/2019, thành phố Đà Lạt im lặng cho đến nay, thì mới đây, hơn một tháng rồi, lại đưa ra triển lãm 3 dự án mới trên Đồi Dinh, giống như là bước hai của quy hoạch mà năm ngoái đã bị phản đối, coi như không nói gì hết, cứ im lặng mà làm, cho nên đã làm dấy lên một làn sóng phản đối thứ hai, còn mạnh hơn lần trước. Rất hy vọng là lần này lãnh đạo địa phương sẽ lắng nghe nghiêm túc hơn.”

Nhưng nếu không thể chấp nhận dự án xây khách sạn và các công trình cao tầng khác trên Đồi Dinh, thì khu vực này nên được chỉnh trang như thế nào để bảo toàn được di sản kiến trúc, nhưng vẫn tạo ra được một khu trung tâm khang trang hơn, tương xứng với tầm vóc của một thành phố du lịch? Kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn so sánh cái mà ông gọi là tư duy “bảo tồn, chỉnh trang” với tư duy “địa ốc”:

“Thứ nhất, về mặt pháp lý, tư duy “địa ốc” sai với quy hoạch chung của Đà Lạt mà thủ tướng đã phê duyệt, gọi là quy hoạch 704. Quy hoạch 704 nói rất rõ đây là khu đô thị trung tâm lịch sử. Có chữ “lịch sử”, thì phải hiểu là bảo tồn, chứ không phải là hiện đại hóa nó, xóa trắng nó.

Thứ hai, về tác động lịch sử, dự án này xóa bỏ giá trị của khu phố Việt và trân trọng khu phố Pháp. Nếu như chỉ được chọn một trong hai, thì thà là giữ phố Việt, bỏ phố Pháp.

Thứ ba là tác động môi trường. Hạ tầng cơ sở của khu Hòa Bình đang rất là yếu kém, chỉ đủ phục vụ cho mật độ xây dựng và tầng cao như hiện trạng. Chúng ta có thể nâng cấp lên chút ít. Nhưng với dự án địa ốc, chúng ta sẽ nâng mật độ lên gấp nhiều lần, tạo nên gánh nặng mới cho hạ tầng. Việc bê tông hóa nhiều, xây dựng nhiều nhà kính sẽ làm thay đổi hoàn toàn tác động môi trường ở đây. Có thể thấy trước là sương mù sẽ mất luôn, khu vực sẽ nóng lên và có nguy cơ trở nên ngập. Chuyện ngập ở Đà Lạt xưa nay chưa bao giờ có, nhưng bây giờ đã xảy ra rồi, đó là do việc xây dựng xóa sạch những khu vực có cây xanh tự nhiên để bê tông hóa.

Đề xuất hiện nay là chặt gần hết cây trên Đồi Dinh để xây khách sạn, giảm mạnh không gian xanh. khu quảng trường ở dưới cũng chặt nhiều cây cổ thụ, xây tầng hầm để xe cá nhân, cũng sẽ làm bít hết các ngõ thoát nước. Như vậy, trong tương lai khu này có thể sẽ bị ngập. Khi chúng ta chỉnh trang thì sẽ không tạo ra áp lực này.

Thứ tư là tác động kinh tế. Làm dự án địa ốc này thì sẽ tăng diện tích sàn dịch vụ thương mại, đổi lấy cái giá là phá bỏ di sản.

Khi chúng ta chỉnh trang những khu vực, những khu phố chung quanh, thì chúng ta tạo điều kiện cho những khu phố này thành phố đi bộ và phía dưới có thể làm dịch vụ thương mại, phía trên có thể là nơi ở, hoặc nguyên tòa nhà có thể làm khách sạn.

Chúng ta vẫn có thể đạt được 1.000 phòng mà không cần xây khách sạn 10 tầng, mà làm các khách sạn mini, khách sạn homestay, thì nó phù hợp hơn với tỷ lệ của khu Hòa Bình.

Cao tầng hóa các khu nhà chung quanh sẽ tạo ra một áp lực rất lớn lên hạ tầng. Điện không đủ, sẽ bị cúp điện, nước không đủ cấp, thoát nước không kịp thì sẽ ngập. Như vậy, nó sẽ tạo ra một gánh nặng cho thành phố, sẽ phải chi rất nhiều cho việc nâng cấp hạ tầng. Thành phố không có lợi bao nhiêu hết, mà cái lợi chủ yếu rơi vào các nhà đầu tư.

Ngược lại, khi ta chỉnh trang thì cái lợi này cao hơn, nhưng rơi vào túi của người dân địa phương, tại vì khi họ làm các doanh nghiệp phát triển lên, tất nhiên là họ giàu lên và đóng thuế cho thành phố nhiều hơn, thành phố cũng được lợi.

Chưa nói đến chuyện là khi chúng ta cho phép xây dựng các khách sạn lớn, những trung tâm dịch vụ thương mại ở khu Hòa Bình, nó sẽ tạo nên sự cạnh tranh không lành mạnh. Có thể là tiềm lực của những nhà đầu tư lớn, họ có thể thậm chí hạ giá, làm cho các doanh nghiệp nhỏ chung quanh bị phá sản. Rồi họ sẽ thu góp những doanh nghiệp phá sản này. Dần dần, người dân địa phương đang là chủ bổng trở thành người đi thuê.

Rất nhiều thành phố châu Âu, đặc biệt là những thành phố di sản, cấm xây dựng những khách sạn cao tầng, hiện đại, không cho xây các shopping mall trong khu trung tâm di sản, để bảo vệ doanh nghiệp địa phương, cũng như bảo vệ cảnh quan địa phương".

Chưa biết là chính quyền thành phố Đà Lạt có sẽ từ bỏ dự án khách sạn trên Đồi Dinh hay không, nhưng trước mắt họ đã nhờ Hội Quy hoạch và Phát triển đô thị Việt Nam tổ chức hội thảo quốc tế để lắng nghe các ý kiến các chuyên gia về việc điều chỉnh quy hoạch Khu trung tâm Hòa Bình. Hội thảo dự kiến diễn ra trong tháng 10/2020.

Trước mắt, giới chuyên môn ở Việt Nam trong nhiều tuần qua đã không ngớt bày tỏ nỗi lo âu về tương lai của Đà Lạt, một thành phố mà không gian xanh không ngừng bị thu hẹp. Nỗi bức xúc này đã được thể hiện qua cuộc tọa đàm do tờ báo Người Đô Thị và tổ chức Save Heritage Vietnam đồng tổ chức vào ngày 1/9, với sự tham gia của các nhà quy hoạch, kiến trúc sư, luật sư, nhà nghiên cứu lịch sử, đại diện tổ chức/dự án về bảo tồn văn hoá, kiến trúc, di sản đô thị...., với nhiều tham luận của các diễn giả chuyên gia và khách mời có gắn bó và nghiên cứu sâu rộng về Đà Lạt. Bên cạnh nỗi lo bản sắc đô thị Đà Lạt tiếp tục bị hư hao sau những lần chỉnh trang, đô thị hoá..., là mối lo thành phố này đang đánh mất đi di sản, sẽ không còn đủ yếu tố để trở thành “đô thị di sản”, nếu cứ tiếp tục phá bỏ những biệt thự có giá trị kiến trúc cần bảo tồn, như Dinh tỉnh trưởng.



Users browsing this topic
Guest (4)
93 Pages«<8990919293>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.