Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

654 Pages«<651652653654>
Options
View
Go to last post Go to first unread
thao ly  
#13041 Posted : Thursday, November 7, 2019 8:59:40 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,805
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

Việt Nam & ghế Chủ tịch ASEAN 2020:
Cơ hội và Thách thức


November 5, 2019

Hội nghị ASEAN + tổ chức tại Thái Lan vừa bế mạc vào đêm 4/11. Dịp này, nước chủ nhà đã chuyển giao vai trò Chủ tịch ASEAN lại cho Việt Nam vì năm 2020 là tới lượt Việt Nam đảm nhiệm chức Chủ tịch luân phiên của ASEAN. Nhiều người Việt theo dõi hội nghị cấp cao khu vực với hy vọng khối ASEAN sẽ đưa ra một lập trường mạnh mẽ để phản đối những hành động của Bắc Kinh, vi phạm vùng dặc quyền kinh tế của một số nước Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam, sau những gì diễn ra ở bãi Tư Chính.

UserPostedImage

Thủ tướng Thái Lan Prayuth Chan-Ocha trao búa Chủ tịch ASEAN cho Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc tại Lễ Bế mạc Hội nghị cấp cao ASEAN lần thứ 35 ở Bangkok, Thái Lan, ngày 4/11/2019.

TT Thái Lan Prayuth Chan-Ocha trao búa Chủ tịch ASEAN cho TT Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc tại Lễ Bế mạc Hội nghị ASEAN lần thứ 35 ở Bangkok, Thái Lan, ngày 4/11/2019.

Nhưng một số người tỏ vẻ thất vọng vì thông cáo chung chỉ nhắc qua loa tới Biển Đông với những lời lẽ mà nhiều người cho là đã quá nhàm tai. Hai nhà quan sát chia sẻ quan điểm với VOA-Việt ngữ về hội nghị ASEAN vừa kết thúc, và nhận định về những cơ hội thuận lợi mà Việt Nam có thể nắm bắt trong cương vị Chủ tịch ASEAN năm 2020.

Việc Trung Cộng (TC) đưa tàu khảo sát và đoàn tàu hộ tống vào vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, cản trở các hoạt động dò tìm và khai thác dầu khí của Việt Nam đã gây phẫn nộ trong công chúng, và khiến nhiều quan chức cấp cao của Việt Nam lần đầu tiên chính thức lên tiếng phản đối. Thế mà bản thông cáo chung 18 điểm của ASEAN và TC chỉ lặp lại những điều mà ai cũng đã nghe qua nhiều lần, như: “Hai bên tái khẳng định tầm quan trọng của việc duy trì và thúc đẩy hòa bình, an ninh, ổn định, an toàn và tự do hàng hải bên trong và bên ngoài Biển Đông”, thông cáo nhấn mạnh tới việc “tăng cường niềm tin, sự tin tưởng lẫn nhau”, các bên phải “tự kiềm chế, không làm phức tạp thêm tình hình…”

Đài VOA-Việt ngữ tìm hiểu ý kiến của các nhà quan sát tình hình Việt Nam. Tiến sĩ Nguyễn Văn Huy từng giảng dạy tại Đại học Paris 7, nói:

“Tôi không ngạc nhiên là cái thông cáo chung của ‘ASEAN không nhắc gì tới Biển Đông. Hơn 10 năm qua, TC luôn luôn tìm mọi cách để áp lực các quốc gia Đông Nam Á, ASEAN, để họ không bao giờ có một tiếng nói chung tại vì nếu có tuyên bố chung mạnh mẽ thì TC không thể áp đặt cái đường 9 đoạn, còn gọi là đường lưỡi bò đó.”

Tiến sĩ Huy nói trong 10 nước ASEAN, phần lớn vẫn là các chế độ chuyên chế, và các nước này dễ bị TC chi phối.

“Đối với các chế độ chuyên chế thì rất là giản dị, chỉ cần mua chuộc cấp lãnh đạo cao cấp nhất. TC lấy đồng tiền ra để làm áp lực với lãnh đạo các quốc gia đó để chống lại Việt Nam trong vấn đề tranh chấp chủ quyền bãi Tư Chính.”

Giáo sư Ngô Vĩnh Long thuộc Đại học Maine, nhận định:

“Tổ chức ASEAN là chỗ để nói chuyện thôi, cho nên nếu một hay hai bên không đồng ý thì cả nhóm khó mà lên tiếng mạnh mẽ, nhưng tôi nghĩ lần này các thành viên của ASEAN cũng thấy TC đã quá lố, không những ăn hiếp Việt Nam, mà còn ăn hiếp cà Malaysia và Philippines. Hai nước này bây giờ cũng tỏ ý rất lo ngại, mặc dù họ không nói thẳng ra. ”

Giáo sư Ngô Vĩnh Long nêu bật một điểm sáng của hội nghị ASEAN năm nay, đó là lập trường dứt khoát và những lời lên án thẳng thừng của Mỹ về hành động hiếp đáp của Bắc Kinh đối với các nước láng giềng nhỏ hơn trên Biển Đông.

“Tôi chưa bao giờ thấy Mỹ nói thẳng như vậy. Mặc dù ông Trump không đến tham dự nhưng tiếng nói của Cố vấn An ninh Quốc gia của Bạch Ốc còn mạnh hơn. Tôi nghĩ rằng điều đó sẽ giúp một số nước trong khu vực thấy rằng bất chấp những khó khăn về nội bộ, giữa quốc hội và Bạch Ốc v.v… nhưng lợi ích về xa về dài của Mỹ, đặc biệt về vấn đề an ninh, thì Mỹ vẫn lên tiếng mạnh mẽ. Tôi cho đây là một cái đà để Việt Nam khi làm Chủ tịch ASEAN trong năm tới, Việt Nam sẽ có tiếng nói mạnh hơn.”

Quả vậy, Việt Nam đang đứng trước một cơ hội ngàn năm, đến rất đúng lúc khi đảm nhận chức Chủ tịch ASEAN năm 2020, và mặt khác trở thành thành viên (không thường trực) của Hội đồng Bảo an LHQ, vậy Việt Nam nên làm gì để tận dụng cơ hội hiếm có để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và các lợi ích quốc gia đang bị Trung Cộng đe dọa?

Tiến sĩ Nguyễn Văn Huy:

“Chính quyền cộng sản Việt Nam từ trước tới nay luôn luôn có sự gắn kết chặt chẽ với TC. Việt Nam mà muốn tận dụng cơ hội này để vận động thì phải thật tâm mở cửa đối với Hoa Kỳ, EU và Nhật Bản. Tôi thấy Việt Nam cứ mở cửa hí hí, hé ra chút xíu để mà được giúp đỡ hay ủng hộ nào đó mà thôi. Sự thành tâm không có thành ra các nước Châu Âu, Hoa Kỳ, Nhật Bản họ thấy Việt Nam không thành tâm, cho nên sự giúp đỡ của họ và cả Ấn Độ nữa nó cũng chừng mực mà thôi.”

Giáo sư Ngô Vĩnh Long thì cho rằng Việt Nam không có gì để mất trong tình hình hiện tại và vì vậy, Việt Nam nên mạnh dạn tận dụng dịp này để vận động quốc tế ủng hộ.

“Tôi nghĩ Việt Nam nên vận động mạnh hơn. Đằng nào TC cũng đã gây rối hết sức rồi, Việt Nam mà không la làng, không vận động thì tôi nghĩ Việt Nam sẽ rất là khó khăn.”

Giáo sư Ngô Vĩnh Long nói như những gì xảy ra ở bãi Tư Chính đã chứng minh rằng cả các nước ngoài ASEAN như Mỹ và EU, cũng sẽ ủng hộ, nếu Việt Nam có phản ứng quyết liệt và rõ ràng để tố cáo các hành vi ‘cá lớn nuốt cá bé’ của Bắc Kinh.

Giáo sư Long nói trong cương vị Chủ tịch ASEAN và thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo an, Việt Nam nên tăng cường các nỗ lực vận động để được thế giới chống lưng.

“Sang năm Việt Nam ở trong một vị thế rất tốt. Tôi nghĩ Việt Nam nên vận động không những các thành viên trong Hội đồng Bảo an, mà Việt Nam cũng nên đến gặp các nước trong Liên Hiệp Quốc để vận động.”

Trong quá khứ Hà nội đôi khi tỏ ra quá thận trọng, quá rụt rè do dự và do đó rơi vào tình trạng cô lập trên trường quốc tế và ngay cả ở trong nước, khi những người biểu tình phản đối các hành động gây hấn của TC bị đàn áp, có người bị bỏ tù. Việt Nam cần làm gì để vận động sự ủng hộ ở trong nước cũng như trên trường quốc tế để tránh bị cô lập trước TC?

Giáo sư Ngô Vĩnh Long:

“Phải để cho báo chí, phải để cho trí thức nói ra những vấn đề mà Việt Nam phải đối phó thì thế giới mới biết. Đàn áp dân chúng, không cho dân chúng và trí thức có tiếng nói thì sẽ có hại về lâu về dài cho đất nước.”

Tiến sĩ Nguyễn Văn Huy:

“Đây là cơ hội để Việt Nam tranh thủ dư luận quốc tế ủng hộ, nhưng mà tôi thấy Việt Nam vẫn dùng chính sách đi nước đôi và không dám có một thái độ rõ ràng thành ra tôi nghĩ rằng trong năm 2020 sắp tới thì tình hình cũng sẽ không thay đổi bao nhiêu.”

Tiến sĩ Huy nói trong khi dân muốn thoát Trung, thì Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục đi hàng hai.

“Người trong nước thì rất muốn Việt Nam thoát khỏi TC để xích lại gần với Mỹ, nhưng mà Đảng Cộng sản Việt Nam không muốn như vậy. Sự giằng co này nó sẽ còn kéo dài trong suốt năm 2020.”

Trong các nước tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, Việt Nam có lẽ là nước chịu nhiều thiệt thòi nhất vì tham vọng bành trướng của nước láng giềng phương Bắc. Trong khi Tiến sĩ Nguyễn Văn Huy tỏ ra bi quan về tương lai Biển Đông vỉ hoài nghi thực tâm của Đảng Cộng sản và nhà nước Việt Nam trước các hành vi gây hấn của TC, thì Giáo sư Ngô Vĩnh Long bày tỏ lạc quan, nói rằng nến nhìn lại lịch sử chống ngoại xâm của Việt Nam, Ông nói với vị thế trên trường quốc tế hiện nay, Việt Nam ngày nay không có lý do gì để nhượng bộ TC hơn so với các bậc tiền nhân trong bối cảnh lịch sử lúc bấy giờ, và người Việt Nam phải tận dụng vị thế đặc biệt thuận lợi trong năm tới để tranh thủ sự hậu thuẫn của thế giới. Ông nói trong năm tới, Việt Nam phải tận dụng vị thế Chủ tịch ASEAN và tư cách thành viên của Hội đồng Bảo an để bảo vệ các lợi ích quốc gia trong cuộc đọ sức bất cân xứng với nước láng giềng khổng lồ phương Bắc.

VOA-Việt ngữ xin chân thành cảm tạ Giáo sư Ngô Vĩnh Long từ Maine, và Tiến sĩ Nguyễn Văn Huy từ Paris đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này.

Hoài Hương, VOA

Edited by user Thursday, November 7, 2019 9:04:26 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#13042 Posted : Thursday, November 7, 2019 9:03:53 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,805
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

Trận chiến kỹ thuật quân sự trên thế giới


November 6, 2019
Đại-Dương.

Trên hành tinh của chúng ta đang hiện diện ba cường quốc quân sự có khả năng gây ra Đại chiến Thế giới: Hoa Kỳ, Trung Cộng, Nga nên cuộc chay đua vũ trang sẽ quyết định tình trạng hoà hay chiến.

Kỹ thuật chứ không phải quân số quyết định thắng/thua trên chiến trường tương lai. Vũ khí, chiến cụ đóng vai trò quan trọng nhất nên ba cường quốc quân sự hàng đầu đang đổ hàng đống tiền vào kỹ nghệ quân sự.

UserPostedImage

Chủ tịch Tập Cận Bình đã công khai tham vọng dẫn đầu lĩnh vực kỹ thuật cao cấp trên thế giới vào năm 2025 qua hai cột trụ: trí tuệ thông minh và công nghệ 5G. Nhưng, Bắc Kinh có làm được hay không và thế giới đã phản ứng ra sao?

Trong bài “Patent king Huawei lags Intel and Qualcomm in quality, study finds” trên The Nikkei Asian Review ngày 27/10/2019 đã phơi bày sự thật về khả năng công nghệ tiên tiến của Trung Cộng.

Tập đoàn Thiết bị Truyền thông Huawei say sưa mua và thuê nhân viên để khép lại khoảng cách sáng tạo với Hoa Kỳ nên năm 2018 đã ứng dụng bằng sáng chế nhiều hơn bất cứ công ty toàn cầu nào.

Năm 2005, Trung Cộng chưa có công ty nào lọt vào tốp 5 ứng dụng bằng sáng chế quốc tế nhiều nhất, nhưng, Huawei đã chiếm vị trí đầu vào 2018 mà kế tiếp là Mitsubishi Electric, Intel, Qualcomm, ZTE.

Bằng sáng chế có độ lệch từ 55 trở lên được coi như “phẩm chất tốt”, hoặc phát minh thực sự sáng tạo. Loại này, Trung Cộng chỉ chiếm 21% so với 34% của Intel và 44% của Qualcomm.

Hiện có 50,000 kỹ sư tin học nước ngoài làm việc ở Hoa Lục, bằng phân nửa số kỹ sư tương tự ở Hoa Lục, mà họ đảm trách vai trò trưởng nhóm phát triển hoặc nghiên cứu của công ty.

Huawei đã mua 500 bằng sáng chế từ những công ty nước ngoài mà Hoa Kỳ chiếm 250 làm cho Tập đoàn được 67% bằng sáng chế có phẩm chất tốt (IBM bán 40 và Yahoo 37). Những người bị săn trộm từ các công ty Hoa Kỳ như Motorola và các nhóm IT khác hiện đang đóng vai trò động lực thúc đẩy tiến bộ công nghệ của Huawei. Công ty Thương mại Điện tử trực thuộc Tập đoàn Alibaba đã mua 43 bằng sáng chế từ các công ty Mỹ. Tổng thống Donald Trump đã mở Mặt trận Kỹ thuật chống Bắc Kinh bằng cách cấm các viện nghiên cứu Mỹ trao đổi học thuật với Trung Cộng trong khi Thượng viện do Đảng Cộng Hoà kiểm soát đã trình Dự luật cấm Huawei mua hoặc bán bằng sáng chế của Mỹ.

Giấc mơ có một công dân Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa lãnh giải Nobel nên Bắc Kinh đã cử con em của đảng viên cộng sản cao cấp đi du học ở nước ngoài để hoàn thành sứ mệnh. Nhưng, từ trước tới nay chỉ có tám người Tàu không theo cộng sản ở hải ngoại được giải Nobel. Hàng triệu du học sinh từ Trung Cộng đã cống hiến được những gì?

“Made in China 2025” có hiệu lực từ năm 2015 yêu cầu tự cấp tự túc về chất bán dẫn phải chiếm 40% từ năm 2020 và 70% vào năm 2025. Tuy nhiên, Trung Cộng chỉ đạt được 15% vào năm 2018.

Trong bài “Nowhere to hide: Has China won the stealth war?” của The Asia Times ngày 30/10/2019 đã quan tâm đến kỹ thuật quân sự liên quan đến Trung Cộng sử dụng radar theo dõi và tấn công Chiến đấu cơ Tàng hình F-22 Raptor của Hoa Kỳ được coi như mũi nhọn trên không trung.

Các nhà khoa học ở Trung Cộng (TC) như Wu Jianqi thuộc Tập đoàn Công nghệ Điện tử TC cho biết đã kết hợp được radar vi sóng (microwave radar) có tần số cao với radar mét sóng (meter wave radar) có tần số thấp để có thể phối hợp tác chiến giữa phi công, dưới mặt đất và trên biển. Wu tự hào cho rằng chưa nước nào trên thế giới làm được điều này nên Trung Cộng sẽ dẫn đầu.

Để kết hợp được hai loại radar khác nhau, Wu cho biết bằng cách thiết kế nhiều ăng ten phát và thu cao hàng chục mét, nằm rải rác trong phạm vi từ hàng chục đến hàng trăm mét. Chúng có thể liên tục bao phủ bầu trời khi radar nhận được tiếng dội lại từ mọi hướng.

Giới chuyên gia quốc tế đặt hai câu hỏi: (1) Có thực sự kết hợp được khi mà các nghiên cứu trước đây đều cho thấy không thể làm được. (2) Hàng trăm ăng ten có thể trụ được các trận tấn công bằng hoả tiễn, phi cơ hay không?

Trong bài “The F-22 Raptor Will Soon Share Its ‘God’s Eye View’ of the Battlespace” của The National Interest ngày 04/11/2019 đã loan tin “13 năm sau khi gia nhập Không quân Mỹ, Chiến đấu cơ F-22 Raptor tàng hình có được khả năng liên lạc với chiến hạm và lực lượng trên bộ, dưới biển và các phi cơ sẽ đóng vai tiền vệ trong các trận chiến.

UserPostedImage

Vì lý do tàng hình nên F-22 không thể liên lạc âm thoại với các lực lượng bạn. Nhưng, bắt đầu từ năm 2020, Không Quân và Lockheed sẽ cài đặt trên 180 chiếc F-22 datalink Link-16, cho phép các lực lượng của Hoa Kỳ và đồng minh hoán đổi vị trí và nhắm mục tiêu dữ liệu qua tin nhắn vô tuyến.

Cuối cùng Chiến đấu cơ tàng hình F-22 Raptor cũng thực hiện được lời hứa là chiến đấu cơ tốt nhất thế giới, đồng thời giúp các lực lượng khác xung quanh hoạt động tốt hơn.

Trận chiến kỹ thuật do Tổng thống Donald Trump tiến hành đã chặn đứng làm sóng lợi dụng kỹ thuật tiên tiến của Tây Phương để thực hiện mưu đồ thống trị thế giới.

Bắc Kinh không thể mua công ty kỹ thuật cao của Hoa Kỳ và các quốc gia phát triển khác, hoặc liên doanh để sao chép kỹ thuật, hoặc ép buộc các công ty ngoại quốc phải cung cấp kỹ thuật tiên tiến nếu muốn gia nhập vào thị trường Hoa Lục, hoặc sử dụng tin tặc và gián điệp để trộm cắp tài sản trí tuệ.

Tập Cận Bình có 1.4 tỉ dân, nhưng, chưa đào tạo được những nhân tài xuất chúng trong nhiều lĩnh vực mà chỉ có khả năng sao chép, đánh cắp, ăn trộm khắp thiên hạ. Những “hạt giống đỏ” dù được gởi đến các quốc gia văn minh vẫn không gột rữa được bản chất cộng sản: ăn gian, nói dối, độc ác, dã man.

Kinh tế đang lụn bại, dân chúng chán ngán chủ nghĩa cộng sản trong khi cộng đồng quốc tế đã liệt Trung Cộng vào hàng quái vật cần tiêu diệt để cho nhân loại được sống trong hoà bình, an lạc.

Đại-Dương

Tài liệu tham khảo:


Patent king Huawei lags Intel and Qualcomm in quality, study finds (Nikkei)

Cutting off Arm: China leads exodus from top chip architect (Nikkei)

Apple Mobilizes Suppliers to Unveil First 5G Iphones (Reuters)

Nowhere to hide: Has China won the stealth war? (Times)

The F-22 Raptor Will Soon Share Its ‘God’s Eye View’ of the Battlespace (National Interest)

Edited by user Thursday, November 7, 2019 9:05:56 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#13043 Posted : Thursday, November 7, 2019 9:11:19 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,805
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

Ai đang dẫn đầu cuộc đua vào Nhà trắng
của đảng Dân chủ?


Wednesday, November 6, 2019

UserPostedImage

Chỉ còn 12 tháng nữa là đến Cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ 2020, những ứng cử viên có thể là đại diện của Đảng Dân chủ trong cuộc đua vào Nhà trắng với TT đương nhiệm Donald Trump.

Cựu Phó tổng thống Joe Biden là người dẫn đầu từ điểm xuất phát, nhưng trong những tháng gần đây, dấu hiệu dẫn trước của ông đã bắt đầu mờ nhạt dần.

Các số liệu gây quỹ gần đây cho thấy ông Biden đang chật vật để huy động tiền tranh cử, nên đây sẽ là một cuộc đua dài cho ông.

Chúng tôi thu thập và phân tích số liệu từ các khoản tiền mà các ứng cử viên đã gây quỹ, các cuộc thăm dò trên cả nước và tác động từ các buổi tranh luận.

Mặc dù có 17 ứng cử viên đảng Dân chủ ra tranh cử, nhưng chúng tôi sẽ tập trung vào 11 ứng viên đạt tiêu chuẩn tham gia các cuộc tranh luận sắp tới - và loại bỏ Beto O'Rourke, người vừa tuyên bố kết thúc chiến dịch tranh cử của ông.

Hiện tại, 11 ứng cử viên đó được chia thành ba nhóm hạt giống:

UserPostedImage

Nhóm số 1: Joe Biden cùng với hai thượng nghị sĩ nổi tiếng, Bernie Sanders của tiểu bang Vermont và Elizabeth Warren của tiểu bang Massachusetts.

Nhóm số 2: Pete Buttigieg, thị trưởng trẻ tuổi, đồng tính, của thành phố South Bend, Indiana, và Thượng nghị sĩ tiểu bang California Kamala Harris.

Nhóm số 3: Doanh nhân công nghệ Andrew Yang, thượng nghị sĩ Amy Klobuchar từ Minnesota và Cory Booker từ New Jersey, nữ nghị sĩ Hawaii Tulsi Gabbard, cựu thị trưởng Texas Julian Castro, và tỷ phú quỹ đầu tư Tom Steyer.

Khi bạn nhìn vào số người ủng hộ họ trong các cuộc khảo sát trong biểu đồ bên dưới, dễ dàng nhận thấy bà Warren là ứng cử viên đang có đà rất lớn, từ mức trung bình khoảng 5% trong tháng 1, đến tháng 11 bà đã đạt 20% người ủng hộ.

UserPostedImage

Bernie Sanders vẫn là một ứng cử viên nặng ký và tỷ lệ người ủng hộ luôn dao động từ 15-20% kể từ đầu năm. Đáng chú ý, số lượng ủng hộ ông hầu như không bị ảnh hưởng sau khi có tin ông bị lên cơn đau tim vào đầu tháng 10.

Tỷ lệ ủng hộ cho ông Buttigieg tăng nhẹ sau khi một diễn đàn trên sóng truyền hình cáp vào tháng 3 và chủ yếu dựa vào sự hỗ trợ mà ông có được.

Ứng cử viên châu Á Andrew Yang, trong khi đó, đã dần dần xây dựng một lực lượng ủng hộ ông trong suốt một năm qua.

Harris cũng thấy tỷ lệ ủng hộ nhích lên đôi chút, đáng chú ý nhất là sau khi bà chỉ trích hồ sơ của Joe Biden về quyền công dân trong cuộc tranh luận tháng Sáu, nhưng sự ủng hộ này tụt hẳn ngay sau đó. Hiện tại, bà có nguy cơ rơi vào nhóm thứ ba.

Năm ứng cử viên khác không nhận được nhiều sự ủng hộ và có thể phải bỏ cuộc trước cuối năm nay.

Bernie gây quỹ được nhiều nhất

UserPostedImage

Số tiền ứng cử viên gây quỹ được không phải là dấu hiệu chắc chắn cho sự thành công - như, Jeb Bush, đã dẫn đầu cuộc gây quỹ trong đợt tranh cử của đảng Cộng hòa năm 2016, nhưng vẫn bị Donald Trump đánh bại.

Tuy nhiên, những con số này vẫn là một chỉ dấu cho thấy mức độ ủng hộ của các cử tri đối với mỗi ứng cử viên và trong trường hợp của Bernie Sanders, vẫn còn rất nhiều nguồn ủng hộ bền bỉ trung thành dành cho ông.

UserPostedImage

Các ứng viên gây quỹ được bao nhiêu trong ba quý vừa rồi?

Như biểu đồ trên cho thấy, ông Sanders kiếm được nhiều tiền nhất từ các nhà tài trợ cá nhân kể từ đầu năm, và số tiền 25,2 triệu đôla của ông trong quý ba là tổng số cao nhất trong số các ứng cử viên năm 2020. Joe Biden chỉ huy động 15,7 triệu đôla.

Phần lớn sức mạnh của Sanders đến từ mạng lưới những người ủng hộ mà ông đã xây dựng trong cuộc đua với Hillary Clinton năm 2016.

Một phân tích chi tiết của New York Times hồi đầu năm nay cho thấy mạng lưới này trải dài trên toàn nước Mỹ - trong khi hầu hết các ứng cử viên còn lại phần lớn nhận sự hỗ trợ đến từ các tiểu bang mà họ đại diện.

Một điều khác cần lưu ý là Pete Buttigieg đã gây quỹ thành công như thế nào. Ông đã huy động được 51,4 triệu đôla cho đến nay, nhiều hơn 1,6 triệu đôla so với Elizabeth Warren và hơn 10 triệu đôla so với Joe Biden - mặc dù cựu phó tổng thống tham gia cuộc đua sau quý đầu.

Yang Gang giúp ông tiếp tục cuộc đua

UserPostedImage

Pete Buttigieg cho đến giờ là ngôi sao bất ngờ của cuộc đua, nhưng doanh nhân hầu không ai biết đến Andrew Yang cũng vượt quá mong đợi.

Yang đủ điều kiện để tham dự các cuộc tranh luận và theo kịp tài chính với các thượng nghị sĩ giàu kinh nghiệm như Amy Klobuchar và Cory Booker. Trên thực tế, trong quý thứ ba, ông đã kiến được số tiền bằng cả hai ứng cử viên này cộng lại.

Như biểu đồ dưới đây cho thấy, chính các nhà tài trợ nhỏ (những người cho ít hơn 200 đôla) đang tiếp sức cho chiến dịch của Yang - chủ yếu được thúc đẩy bởi một mạng internet tận tụy có tên là "Yang Gang". Ông Yang sẽ cần nhóm ủng hộ này gây được quỹ bên ngoài mạng lưới internet nếu ông muốn tiếp tục chiến dịch của mình vào năm 2020.

UserPostedImage

Bernie Sanders và Elizabeth Warren cũng được các nhà tài trợ nhỏ hỗ trợ, nhưng tỷ lệ này của họ nhỏ hơn vì hai người này chuyển tiền từ tài khoản chiến dịch tranh cử vào Thượng viện của họ sang chiến dịch tranh cử tổng thống.

Điểm đáng chú ý khác là Tom Steyer tự tài trợ cho cuộc tranh cử. Ông huy động được chỉ 2 triệu đôla từ các nhà tài trợ cá nhân nhưng đã đầu tư 46,7 triệu đôla tiền của chính. Hãy nhớ Steyer là một tỷ phú trong ngành đầu tư.

Ông có một vài người bạn trong Đảng Dân chủ, vì từng chi 100 triệu đôla để hỗ trợ các ứng cử viên của đảng trong cuộc bầu cử giữa kỳ năm ngoái, nhưng con đường đến với chức tổng thống của ông có vẻ không rõ ràng, ngay cả trong tình huống tốt nhất.

Kho bạc của Trump vẫn bành trướng

UserPostedImage

Trong khi các ứng cử viên Dân chủ đang đối đầu với nhau, chiến dịch tranh cử của Tổng thống Trump đã tạo được một khoản dự trữ 83,2 triệu đôla - nhiều hơn tổng số tiền của ba ứng cử viên dẫn đầu của đảng Dân chủ.

Đó là nhờ kết quả gây quỹ phá kỷ lục trong quý thứ ba cho chiến dịch của ông và Ủy ban Quốc gia đảng Cộng hòa, người đã huy động được 125 triệu đôla - nhiều hơn 70 triệu đôla của Barack Obama và Ủy ban Quốc gia Dân chủ cùng kỳ năm 2011.

UserPostedImage

Một dấu hiệu đáng lo ngại cho Joe Biden là ông kết thúc quý thứ ba chỉ với 9 triệu đôla trong ngân hàng, một số tiền rất nhỏ cho một ứng cử viên dẫn đầu đang phải đối mặt với một đối thủ mạnh mẽ. Ngược lại, các đối thủ theo sát ông như Sanders, Warren và Buttigieg - tất cả đã bước vào quý IV năm 2019 với số tiền rất khả quan.

Warren đang là ứng cử viên hàng đầu

UserPostedImage

Cuộc tranh luận vào tháng 10 cho thấy một loạt ứng cử viên đảng Dân chủ tìm cách giáng một đòn mạnh vào những người đang dẫn đầu, và tỷ lệ ủng hộ đang tăng lên, mục tiêu bị tấn công chính là Elizabeth Warren.

Các ứng cử viên có một giới hạn thời gian nghiêm ngặt khi trả lời câu hỏi, nhưng được cho thì giờ phản bác mỗi khi tên của họ được đối thủ đề cập - điều này giải thích tại sao Warren nói nhiều hơn năm phút so với bất kỳ ai khác trên sân khấu.

UserPostedImage

Thượng Nghị sĩ Warren bị chỉ trích nhiều lần vì không rõ ràng về kế hoạch chăm sóc sức khỏe của bà sẽ được chi trả như thế nào, đặc biệt là bởi Pete Buttigieg và Amy Klobucher.

Sau đó, bà đã cung cấp thêm chi tiết về việc tài trợ cho kế hoạch của mình, nói rằng chi phí phần lớn sẽ được trả bởi các doanh nghiệp và những người giàu có. Nhưng một số đối thủ của bà cáo buộc rằng tính toán của bà không hợp lý.

Hiện giờ 9 trong số 12 ứng cử viên tranh luận trong tháng 10 đủ điều kiện tham gia cuộc tranh luận cuối tháng này - nhưng chỉ có năm người đủ điều kiện cho ngày 12/12, vì cuộc tranh luận này có các tiêu chí khó hơn, được thiết kế để thu nhỏ số người tham dự.

Cuộc đua sẽ tiếp tục ra sao?

UserPostedImage

Trong lúc năm 2019 sắp kết thúc, trọng tâm cuộc tranh cử bắt đầu chuyển từ gây quỹ và tranh luận sang bỏ phiếu.

Cuộc bỏ phiếu bắt đầu vào tháng Hai, khi những thành viên đảng Dân chủ ở Iowa sẽ là người đầu tiên tham gia vào một loạt các cuộc đi bầu được gọi là bầu cử sơ bộ và họp đảng. Những sinh hoạt này diễn ra trong vòng vài tháng, với kết quả là một người sẽ được đề cử là ứng viên của đảng tại hội nghị đảng toàn quốc vào tháng Bảy.

Hiện giờ, việc bỏ phiếu tại các bang bỏ phiếu sơ bộ đầu tiên - Iowa, New Hampshire, Nevada và South Carolina - có dấu hiệu cho thấy một cuộc đua rất cởi mở. Ví dụ, tại Iowa, Warren dẫn đầu với 22% nhưng theo sát là Buttigieg với 17%, Biden trên 16% và Sanders trên 15%.

Dưới đây là những mốc quan trọng trong cuộc bầu cử sắp tới:

2019

20 tháng 11: Cuộc tranh luận thứ năm tại Georgia

19 tháng 12: Cuộc tranh luận thứ sáu tại Los Angeles

2020

UserPostedImage

Sáu cuộc tranh luận nữa sẽ được tổ chức, nhưng chưa định ngày cụ thể.

* 3 tháng 2: Iowa họp đảng - bắt đầu cuộc bầu cử kéo dài năm tháng cho các ứng cử viên Dân chủ trên khắp Hoa Kỳ

* 3 tháng 3: Thứ ba Trọng đại- bầu cử sơ bộ và họp đảng tại hơn 12 tiểu bang

* 13-16 tháng 7: Hội nghị Toàn quốc của đảng Dân chủ - nơi ứng cử viên tổng thống của đảng được xác nhận

UserPostedImage

3/11/2020: Ngày bỏ phiếu

Visual Journalism

Edited by user Thursday, November 7, 2019 9:26:56 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#13044 Posted : Friday, November 8, 2019 1:13:54 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,244

Thanks: 2456 times
Was thanked: 5289 time(s) in 3545 post(s)

ĐTC Phanxicô cử hành thánh lễ tại hầm mộ Priscilla


11/7/2019 7:06:10 PM

Chiều ngày 02/11/2019, ngày cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời, Đức Thánh Cha đã đến dâng thánh lễ tại hang toại đạo Priscilla, ở Via Salaria, Roma.

UserPostedImage

Thánh Lễ được Đức Thánh Cha cử hành lúc 4 giờ chiều tại tiểu Vương cung thánh đường Thánh Giáo hoàng Silvestro cùng với sự hiện diện của các nữ tu Benedictine bảo vệ hang toại đạo và khoảng một trăm khách mời.

Bài giảng của Đức Thánh Cha

Trong Thánh Lễ, ĐTC đã có một bài giảng buông, không cầm giấy. Ngài nói:

“Thánh lễ cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời, chúng ta cử hành trong hang toại đạo. Đây là lần đầu tiên tôi vào một hang toại đạo, thật ngạc nhiên. Nó nói với chúng ta nhiều điều.

Chúng ta có thể nghĩ về cuộc sống của những người phải lẩn trốn, những người có văn hóa chôn cất người chết và cử hành Bí tích Thánh Thể tại đây… Đây là thời đen tối của lịch sử nhưng họ không bị khuất phục.

Và ngay cả ngày nay cũng thế. Nhiều hang toại đạo ở các quốc gia khác, nơi họ phải giả vờ tổ chức một bữa tiệc hay sinh nhật để cử hành Thánh Lễ, bởi vì tại đó họ bị cấm cách. Ngày nay nhiều Kitô hữu vẫn còn chịu bách hại, còn hơn cả thời thế kỷ thứ nhất. Những điều này - hang toại đạo, bách hại, các Kitô hữu - và bài đọc hôm nay, làm tôi suy nghĩ đến ba từ: căn tính, địa điểm và hy vọng.

Căn tính của những người quy tụ nơi đây để cử hành Thánh Thể và để ngợi khen Chúa, thì cùng giống với căn tính của những anh em chúng ta ngày nay ở nhiều quốc gia, nơi mà trở thành Kitô hữu là một tội, nó bị cấm, họ không có quyền.

Căn tính này là những gì chúng ta đã nghe, là các Mối Phúc. Nếu anh làm điều này, anh sống như thế, anh là Kitô hữu. Anh có thể nói rằng, “tôi thuộc hội này, tôi thuộc phong trào kia…”. Đúng là những điều đó đẹp. Nhưng nó là những tưởng tượng so với thực tế này. Thẻ căn cước của anh là Tin Mừng này, nếu anh không có điều này thì các phong trào, đoàn hội chẳng ý nghĩa gì.

Từ thứ hai là địa điểm. Người ta đến đây để ẩn nấp, để được an toàn và thậm chí chôn người chết. Và ngày nay có những người phải cử hành Thánh Lễ trong bí mật, tại những quốc gia bị cấm… Tôi nghĩ đến sơ ở Albania đã ở trại cải tạo dưới thời cộng sản. Tại đây cấm các linh mục ban các bí tích, nhưng sơ đã rửa tội trong bí mật. Các Kitô hữu bồng trẻ em đến để sơ rửa tội cho chúng, nhưng ở đó không có ly hay cái gì để đựng nước, nên sơ đã lấy chiếc giày, múc nước từ dưới sông và rửa tội bằng chiếc giày. Địa điểm như thế gần như ở khắp nơi. Chúng ta không có một nơi đặc quyền trong cuộc sống. Vậy đâu là nơi của các Kitô hữu? Bài đọc 1 nói: “Linh hồn của những người công chính ở trong tay Thiên Chúa” (Kn 3,1). Họ ở trong tay Thiên Chúa, ở nơi mà Ngài muốn. Ở trong tay Thiên Chúa chúng ta được an toàn, dù có chuyện gì xảy ra, ngay cả thập giá.

Những Kitô hữu này, đã và đang sống trong tay Thiên Chúa, họ là những người nam nữ của hy vọng. Đây là từ thứ ba: hy vọng. Bài đọc thứ hai nói về thị kiến cuối cùng, nơi đó tất cả được tái tạo, nơi mà tất cả chúng ta sẽ đến. Khi đến đó, chúng ta không cần gì khác ngoài căn tính của chúng ta. Niềm hy vọng của chúng ta ở trên Trời. Tay bám vào sợi dây chúng ta băng qua bờ bên kia.

Như vậy: Căn tính là các Mối Phúc và Tin Mừng Matthêu chương 25. Địa điểm là nơi an toàn nhất, trong tay Thiên Chúa, đầy yêu thương. Hy vọng, tương lai là bên kia bờ kia, luôn bám vào sợi dây.

Cuối Thánh Lễ Đức Thánh Cha đã xuống hầm mộ bên dưới để viếng, ngài dừng lại một lát để cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ đã có từ giữa thế kỷ thứ ba và tại vòm hang trước Nhà nguyện Hy Lạp..

Văn Yên, SJ
(vaticannews 04.11.2019)


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Edited by user Friday, November 8, 2019 1:20:09 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#13045 Posted : Friday, November 8, 2019 1:29:11 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,244

Thanks: 2456 times
Was thanked: 5289 time(s) in 3545 post(s)

ĐTC và Loan báo Tin Mừng:
"Không có Chúa Giêsu, chúng ta không thể làm gì được"


11/7/2019 7:04:45 PM

Ngày 04/11, phóng viên Gianni Valente của Hãng tin Fides thuộc Bộ Truyền giáo đã phỏng vấn ĐTC Phanxicô nhân dịp kết thúc Tháng Truyền giáo Ngoại thường. Nội dung cuộc phỏng vấn xoay quanh đề tài Loan báo Tin Mừng của Giáo hội trong thế giới ngày nay.

UserPostedImage

Trong cuộc phỏng vấn, ĐTC giải thích: “Loan báo Chúa Giêsu và Tin Mừng của Ngài luôn liên quan đến việc đi ra và lên đường”. Và ĐTC cảnh báo: “Giáo hội đi ra không phải là một biểu hiện thời thượng”, nhưng là “mệnh lệnh của Chúa Giêsu; trong Tin Mừng Marcô, Chúa yêu cầu các môn đệ ra đi đến toàn thế giới và rao giảng Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo”.

ĐTC nhắc lại: “Giáo hội hoặc là ra đi hoặc không phải là Giáo hội. Giáo hội hoặc được loan báo hoặc không phải là Giáo hội”. Và ĐTC giải thích thêm: “Nếu Giáo hội không ra ngoài, Giáo hội bị hư hỏng, bị biến dạng. Giáo hội trở thành một thứ khác”, hay “một hiệp hội thiêng liêng, một công ty đa quốc gia nhằm đưa ra các sáng kiến và thông điệp có nội dung về đạo đức-tôn giáo”. ĐTC nói: “Tất cả điều này không sai, nhưng đó không phải là Giáo hội”, bởi vì, thay vì làm chứng cho công trình của Chúa Giêsu và nhen lại cuộc gặp gỡ với Ngài, nó kết thúc ở việc “biến Chúa Kitô theo ý mình”, để nói “nhân danh một ý tưởng nào đó về Chúa Kitô”, trở thành “những ông bầu xô nhỏ của đời sống giáo hội”. Hơn nữa, cần phải nhớ rằng “Loan báo Tin Mừng, Giáo hội đi ra, không phải là một chương trình, một ý hướng được thực hiện bằng nỗ lực của ý chí”, nhưng đó là Chúa Kitô làm cho Giáo hội ra khỏi chính mình và chính Chúa Thánh Thần thúc đẩy.

Kiểu mẫu cho công cuộc loan báo Tin Mừng

Về vấn đề này, ĐTC Phanxicô trích dẫn sách Công vụ Tông đồ, trong đó "nhân vật chính không phải là các tông đồ", mà là "Chúa Thánh Thần". ĐTC giải thích: Kinh nghiệm của Nhóm Mười Hai là một kiểu mẫu có giá trị mãi mãi. Đó là một sự kiện, một câu chuyện của những người là các môn đệ luôn đứng vị trí thứ hai", "sau Chúa Thánh Thần, Đấng hành động", "chuẩn bị và làm việc cho các tâm hồn". ĐTC nhấn mạnh rằng với việc lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy là đã "đủ để trở thành những người loan báo Tin Mừng". Thực tế, sứ vụ là công trình của Chúa Thánh Thần; không có điều này, nó trở thành "một dự án chinh phục", hoặc “một ý thức hệ". Vì thế, “nó trở nên vô ích khi chúng ta quá lo lắng, sốt ruột cho sứ vụ này. Chúng ta không cần phải quá quan tâm đến việc tổ chức, hay tìm kiếm kế hoạch".

Giáo hội phát triển nhờ sự lôi cuốn

Như ĐGH Biển Đức XVI đã khẳng định: "Giáo hội phát triển nhờ sự lôi cuốn", qua việc làm chứng các công trình của Chúa. Đây không phải là "một sự tin chắc, một lý luận, một nhận thức, một áp lực hay một sự ép buộc"; đó không phải là "một quyết định được đưa ra trên bàn làm việc", hay "một hoạt động của một "bầu xô gánh hát", nhưng đó là "một sự lôi cuốn của tình yêu", "một tình yêu" đối với Chúa Kitô. Nếu Chúa Giêsu là người thu hút chúng ta, "những người khác sẽ chú ý đến điều này, chúng ta không cần phải nỗ lực, không cần phải tỏ ra hoặc phô trương". ĐTC còn khẳng định: “Đây là lý do tại sao sứ mệnh không phải là một dự án của công ty" cũng không phải "một buổi biểu diễn để đếm xem có bao nhiêu người tham gia".Trái lại, nó, với "kết quả mầu nhiệm" ở việc biết rằng nếu không có Chúa Giêsu thì không thể làm được gì. ĐTC giải thích "Đỉnh cao của tự do tôn giáo là để cho mình được Thánh Thần dẫn dắt, từ bỏ việc tính toán và kiểm soát mọi sự".

Chiêu dụ luôn là thái độ, hành vi của bạo lực

ĐTC khẳng định rằng việc chiêu dụ hiện diện "bất cứ nơi đâu người ta có ý tưởng làm cho Giáo hội phát triển bằng cách làm giảm sự lôi cuốn của Chúa Kitô và công trình của Chúa Thánh Thần; và chỉ tập trung mọi sự vào các bài diễn văn khôn ngoan trần thế". Và điều này cũng có thể xảy ra "trong các giáo xứ, trong cộng đoàn, trong các phong trào, trong các dòng tu". Đây là lý do tại sao "tự bản chất, chiêu dụ luôn là bạo lực, vì "nó không chấp nhận sự tự do và tính nhưng không của đức tin được truyền từ người này sang người khác". ĐTC nhấn mạnh: “trái lại, loan báo Tin Mừng, có nghĩa là "đưa ra lý chứng đúng cho người khác về niềm hy vọng", đưa ra "chứng tá của chính Chúa Kitô", chứ không phải là "phát minh ra những bài diễn văn có sức thuyết phục".

Nhà truyền giáo Kitô giáo, người tạo điều kiện cho đức tin được tiếp nhận

Làm thế nào để có thể nhận ra một người là nhà truyền giáo? ĐTC trả lời: Đó là người "tạo điều kiện" chứ không phải là "người kiểm soát đức tin". Trên thực tế, không cần thiết phải "lựa chọn" hay "đánh thuế mục vụ", hay "gây chướng ngại trước ước muốn của Chúa Giêsu muốn ôm lấy mọi người"; ngồi "trước cửa để kiểm tra xem những người khác có đủ điều kiện để vào không". Trái lại, cần phải làm cho việc đến với đức tin của mọi người trở nên dễ dàng.

Kitô giáo mang bộ mặt của các nền văn hóa nơi nó tiếp nhận và bén rễ

Tiếp đến ĐTC nhắc lại rằng "ĐGH Phaolô III đã bác bỏ lý thuyết của những người cho rằng tự bản chất người Ấn Độ "không có khả năng” đón nhận Tin Mừng. Và ngày nay, có những "nhóm tự cho mình là những nhà khai sáng, loan báo Tin Mừng theo lý luận sai lệch của mình", "chia rẽ thế giới giữa văn minh và man rợ", và "coi một phần lớn gia đình nhân loại ở vị trí thấp hơn". ĐTC lưu ý: "Tất cả những điều này cũng xuất hiện vào dịp Thượng hội đồng giám mục về Amazon". ĐTC còn nhắc đến những lời của Thánh Gioan Phaolô II, chỉ ra rằng "Kitô giáo không có một kiểu mẫu văn hóa duy nhất", nhưng "mang bộ mặt của nhiều nền văn hóa và của nhiều dân tộc nơi nó được tiếp nhận và bén rễ". Do đó, trong công cuộc truyền giáo "tốt hơn hết là không mang theo hành lý nặng", nghĩa là "chúng ta không cần cố gắng áp đặt một hình thức văn hóa cụ thể cùng với đề xuất loan báo Tin Mừng".

Giáo hội không phải là một tổ chức phi chính phủ, mà là một bệnh viện dã chiến

Sau đó, trả lời một câu hỏi về mối liên hệ giữa sứ vụ và hoạt động xã hội, ĐTC nói: "Giáo hội không phải là một tổ chức phi chính phủ, là một điều khác. Nhưng Giáo hội cũng là một bệnh viện dã chiến, nơi chào đón tất cả mọi người, như họ là, để chữa lành vết thương của tất cả mọi người. Và đây là một phần sứ vụ của Giáo hội". Như thế, "khi thực thi tinh thần Bát phúc và công trình của lòng thương xót", "đã là một lời loan báo, đã là một sứ vụ".

Mối liên hệ giữa sứ vụ và tử đạo

Câu hỏi cuối cùng được Hãng tin Fides đưa ra liên quan đến chủ đề liên kết giữa sứ vụ và tử đạo. ĐTC nhấn mạnh "Tử đạo là biểu lộ cao nhất chứng tá được Chúa Kitô trao ban". ĐTC nhắc đến "các Kitô hữ Copts bị giết ở Libia" vào năm 2015 và các nữ tu của Mẹ Têrêsa "bị giết ở Yemen" năm 2016. ĐTC nói "Tất cả họ đều là những người chiến thắng, chứ không phải là nạn nhân". Và Chúa nhớ lại những điều tốt đẹp mà họ đã làm".

http://conggiao.info/dtc...-the-lam-gi-duoc-d-52090

Ngọc Yến
(vaticannews 05.11.2019)

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#13046 Posted : Friday, November 8, 2019 1:35:14 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,244

Thanks: 2456 times
Was thanked: 5289 time(s) in 3545 post(s)

ĐTC Phanxicô: Bắc cầu đối thoại
với những người không cùng tôn giáo


11/7/2019 7:13:46 PM

Đức Thánh Cha mời gọi các Kitô hữu hãy mở lòng ra như thánh tông đồ, đối thoại với những người không cùng niềm tin tôn giáo, đừng bao giờ tấn kích nhau.

UserPostedImage

Dù thời tiết Roma trong những ngày này có mưa giông và thay đổi thất thường, nhưng đã có hơn hơn 20 ngàn tín hữu tham dự buổi yết kiến chung với Đức Thánh Cha Phanxicô vào sáng thứ tư 06/11.

Mở đầu buổi tiếp kiến, cộng đoàn nghe đọc đoạn sách Công vụ tông đồ 17,22-23, thuật lại việc thánh Phaolô đến thành phố Athêna, đứng giữa Hội đồng Arêôpagô và nói cho người dân thành này biết vị thần vô danh họ đang thờ là ai. Trong bài giáo lý, Đức Thánh Cha đã giải thích về cách thánh Phaolô tiếp cận với ngoại giáo bằng cách “bắc những cây cầu”, gặp gỡ và đối thoại. Đức Thánh Cha mời gọi các Kitô hữu hãy mở lòng ra như thánh tông đồ.

Bắc cầu đối thoại

Đức Thánh Cha mở đầu bài giáo lý bằng việc nhắc lại bối cảnh đưa Phaolô đến thành Athêna và giáo huấn về Chúa Kitô, vị thần vô danh mà người Athêna đang thờ nhưng lại không biết. Đức Thánh Cha nói: Chúng ta hãy tiếp tục “hành trình” của chúng ta với sách Công vụ tông đồ. Sau các thử thách ở Philipphê, Thêxalônica và Bêroia, Phaolô đến Athêna, ngay chính ở trung tâm của Hy Lạp (x. Cv 17,15). Thành phố này, dù đang sống dưới bóng của vinh quang cổ xưa và bất chấp sự sa sút về chính trị, vẫn còn đang gìn giữ sự ưu việt của văn hóa. Tại đây, thánh tông đồ “nổi giận vì thấy thành phố nhan nhản những tượng thần” (Cv 17,16). Tuy nhiên, sự gặp gỡ với tà giáo không khiến Phaolô bỏ chạy, nhưng ngược lại, thúc đẩy ngài bắc một cây cầu đối thoại với nền văn hóa đó.

Nhìn thành phố dân ngoại với ánh mắt đức tin

Đức Thánh Cha giải thích cách làm của Phaolô: Phaolô chọn làm quen với thành phố và như thế bắt đầu đến những nơi và gặp những người quan trọng nhất. Ngài vào hội đường, biểu tượng của đời sống đức tin; ngài đến quảng trường, biểu tượng của đời sống chính trị và văn hóa. Ngài gặp gỡ người Do Thái, các triết gia thuộc các trường phái Khoái Lạc và Khắc Kỷ, và nhiều người khác nữa. Ngài gặp gỡ mọi người chứ không khép kín. Bằng cách đó, Phaolô quan sát nền văn hóa và bầu khí của Athêna “bắt đầu từ một ánh nhìn chiêm niệm” và từ đó khám phá “Thiên Chúa hiện diện trong các ngôi nhà của họ, trên đường phố của họ, tại các quảng trường của họ” (Tông huấn Niềm vui Tin Mừng, 71). Phaolô không nhìn thành phố Athêna và thế giới dân ngoại với sự thù địch nhưng bằng con mắt đức tin. Và điều này khiến chúng ta đặt câu hỏi về cách chúng ta nhìn các thành phố: chúng ta có quan sát chúng với sự thờ ơ không? Với sự khinh khi? Hay với đức tin, nhận ra những con cái Chúa giữa đám đông vô danh?

Đưa sứ điệp đức tin vào văn hóa

Phaolô chọn cái nhìn thúc đẩy ngài mở ra một khoảng cách giữa Tin Mừng và thế giới ngoại giáo. Đức Thánh Cha nhận xét: Ở trung tâm của một trong những tổ chức nổi tiếng nhất của thế giới cổ đại, Arêôpagô, ngài thực hiện một ví dụ phi thường về việc hội nhập văn hóa sứ điệp đức tin: ngài loan báo Chúa Giêsu Kitô cho những người tôn thờ thần tượng, và ngài không làm bằng cách tấn công họ, mà bằng cách trở thành "pontefice, người bắc cầu" (Bài giảng tại nhà nguyện thánh Marta, ngày 08/05/2013).

Thiên Chúa không trốn tránh ai tìm kiếm Người

Bắt đầu từ bàn thờ của thành phố dành cho "một vị thần vô danh" (Cv 17,23) – có một bàn thờ ghi “kính thần vô danh”, không có hình ảnh nào, không có gì, chỉ có dòng chữ viết, bắt đầu từ "lòng sùng đạo" đó để đồng cảm với người nghe, Phaolô tuyên bố rằng Thiên Chúa "sống giữa các công dân" (Niềm vui Tin Mừng, 71) và "không trốn tránh những người tìm kiếm Người bằng trái tim chân thành, mặc dù họ dò dẫm tìm kiếm Người" (sđd.). Đây chính là sự hiện diện mà Phaolô muốn bày tỏ: "Đấng quý vị không biết mà vẫn tôn thờ, thì tôi xin rao giảng cho quý vị" (Cv 17,23).

“Đấng chưa biết-nhưng đã biết"

Để nói cho người dân Athêna biết về căn tính của vị thần mà họ thờ lạy, thánh tông đồ bắt đầu từ công trình tạo dựng, nghĩa là từ đức tin trong Kinh Thánh về Thiên Chúa của mặc khải, để đi đến ơn cứu độ và phán xét, nghĩa là đi đến chính sứ điệp Kitô giáo. Ngài tỏ cho thấy sự không cân xứng giữa sự vĩ đại của Đấng Tạo hóa và các đền thờ được con người xây dựng, và giải thích rằng Đấng Tạo hóa luôn tìm cách để mọi người có thể tìm thấy Người. Theo cách này, theo một câu nói rất hay của Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI, Phaolô "loan báo Đấng mà con người không biết, dù thực ra họ biết: “Đấng chưa biết-nhưng đã biết" (Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI, Cuộc gặp gỡ với thế giới văn hóa tại Học viện Bernadino, ngày 12/09/2008). Sau đó, Phaolô mời mọi người vượt qua "thời gian không nhận biết" và quyết định hoán cải vì ngày xét xử sắp xảy đến. Phaolô nói đến kerigma, lời rao giảng tiên khởi, và ám chỉ đến Chúa Kitô, mà không trưng dẫn Người, bằng cách xác định đó là "người mà Thiên Chúa đã chỉ định, để bảo đảm điều ấy với mọi người, Thiên Chúa đã làm cho vị này sống lại từ cõi chết " (Cv 17,31).

Tin Mừng đâm rễ

Lời rao giảng của Phaolô cho đến lúc đó đã làm cho những người đối thoại nín thở để nghe, vì đó là một khám phá lý thú, giờ đây gặp phải tảng đá: cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô như là "sự điên rồ" (1 Cr 1,23) và khơi dậy sự nhạo báng chế giễu. Phaolô sau đó bỏ đi: nỗ lực của ngài tưởng như đã thất bại, nhưng ngược lại, một số người tin lời ngài và mở lòng ra với đức tin. Trong số này có một người đàn ông, Diônixiô, một thành viên của Arêôpagô, và một phụ nữ tên Damaria. Cũng tại Athêna, Tin Mừng đâm rễ và có thể được xướng lên với hai cung giọng: của người nam và người nữ!

Cuối cùng, Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu: Chúng ta cũng cầu xin Chúa Thánh Thần dạy chúng ta bắc những cây cầu với nền văn hóa, với những người không có đức tin và với những người có đức tin khác với chúng ta. Luôn luôn xây dựng những cây cầu, luôn luôn mở rộng bàn tay, không có điều gì tấn kích. Chúng ta xin Người ban cho chúng ta khả năng hội nhập văn hóa với sự tế nhị của sứ điệp đức tin, bằng cách nhìn những người chưa biết Chúa Kitô bằng cái nhìn suy chiêm, được hướng dẫn bởi tình yêu có thể đốt nóng ngay cả những trái tim cứng cỏi nhất..

http://conggiao.info/dtc...ng-cung-ton-giao-d-52094

Hồng Thủy
(vaticannews 06.11.2019

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#13047 Posted : Friday, November 8, 2019 1:42:25 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,244

Thanks: 2456 times
Was thanked: 5289 time(s) in 3545 post(s)
Hãy là người quản lý khôn ngoan


11/8/2019 10:20:49 AM

08 12 X Thứ Sáu tuần 31 TN. (Rm 15:14-21; Lc 16:1-8)


UserPostedImage

Trang Tin Mừng hôm nay đã họa lại hình ảnh người quản gia không hoàn thành trách nhiệm, “phung phí tài sản của ông chủ”, bị thôi việc, và được khen là khôn khéo biết phòng xa: “Mình phải làm gì để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ” (Lc 16, 4).

Chúa Giêsu không có ý tán thành hành vi biển lận của người quản lý; Ngài chỉ khen cung cách giải quyết vấn đề của ông: ông biết nhìn xa thấy rộng để tìm phương thế cho hoạn nạn sắp phủ xuống trên ông. Bài học có thể rút ra từ dụ ngôn chính là tận dụng thời gian, biết tất cả thành cơ may để gặp gỡ Chúa và xây dựng Nước Trời.

Chúa Giêsu không khen hành động gian dối ích kỷ hại nhân của người quản gia bất lương, nhưng khen thái độ biết khôn ngoan tiên liệu của anh ta bằng cách sử dụng tiền của bất chính để tạo thêm bạn hữu cho mình như lời Chúa Giêsu kết luận: “Phần Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng tiền của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu” (Lc 16, 9).

Làm chủ hay đầy tớ đồng tiền?: Mỗi người chúng ta hãy tự hỏi mình: Tôi hiện đang làm chủ hay đang làm đầy tớ cho đồng tiền?

Ta sẽ là chủ đồng tiền nếu dám chia sẻ số tiền mình đang có cho người khác, dám cho vay mượn, dám lập tức trả lại cho chủ của khi phát hiện ra đồng tiền mình đang chiếm giữ không phải của mình. Nhất là khi bị mất cắp, tôi sẽ không quá đau buồn như kẻ mất hồn, đến nỗi chẳng còn thiết tha làm bất cứ việc gì khác!

Ta sẽ là đầy tớ đồng tiền nếu năng nghĩ đến nó, thích mang ra nhìn ngắm và đếm đi đếm lại nhiều lần trong ngày; Năng đề cập đến tiền bạc trong câu chuyện và đề cao sức mạnh vạn năng của nó; Có thái độ tôn trọng đồng tiền hơn mọi thứ có giá trị khác; Sẵn sàng làm bất cứ việc gì dù vi phạm luật pháp hoặc bất công và bất nghĩa… miễn sao có nhiều tiền cho đầy túi tham.

Chúa Giêsu cũng dạy chúng ta phải biết khôn ngoan trong việc sử dụng tiền của ở đời này, hãy biến đồng tiền trở thành đầy tớ, chứ đừng để nó biến thành ông chủ của chúng ta, vì: “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được” (Lc 16, 13). Đồng tiền sẽ là một đầy tớ tốt, nhưng lại là một ông chủ xấu.

Thái độ của con người thường là nổi loạn, than trách, buông xuôi, bỏ cuộc. Chúa Giêsu khuyên ta khôn ngoan điềm tĩnh để biến đau khổ thành cơ may đưa đến một ơn ích cao đẹp hơn. Thánh Phaolô đã có cái nhìn lạc quan ấy, khi nói: "Ðối với những ai yêu mến Chúa, thì mọi sự đều dẫn về điều thiện".

Dưới cái nhìn của con người, loài người được xếp theo những hơn thua về tài năng, may mắn, thành công, thông minh, nhưng trong cái nhìn yêu thương của Chúa, tất cả đều là ân sủng. Ta hãy tín thác cho Chúa, đón nhận mọi biến cố như lời mời gọi yêu thương, tin tưởng. Bên kia những gì chúng ta có thể ước đoán, tưởng tượng, Thiên Chúa vẫn yêu thương ta. Hãy xử thế như người quản lý trong dụ ngôn: biến tất cả thành cơ may để nhận ra tình yêu Chúa, để loan báo, chia sẻ tình yêu ấy với mọi người.

Ta phải hành động cách khôn khéo: Nếu “con cái đời này” mà còn biết cách làm lợi cho bản thân mình, thì tại sao “con cái sự sáng” lại không biết sử dụng của cải Chúa ban trong giây phút hiện tại để lo cho phần rỗi đời đời của mình sau này? Nếu người quản gia bất lương biết dùng tiền của bất chính để mua lấy bạn hữu, đề phòng khi mất việc…

Chúa Giêsu lấy làm tiếc vì “con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng” (Lc 16, 8b). Người không khen sự tính toán bất lương, ăn cắp của chủ, nhưng muốn nói đến sự khôn khéo biết phòng xa. Người ta biết tính toán, biết khôn khéo phòng xa cho cuộc sống đời này, nhưng không ai biết tính toán và phòng xa cho cuộc sống đời sau. Người khôn khéo biết phòng xa đích thực là người biết: trước hết lo tìm kiếm nước Thiên Chúa. Đây chính là lời mời gọi người Kitô hữu biết khéo sử dụng mọi ơn lành Chúa ban, hầu đạt được cùng đích của cuộc đời là nên hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng hoàn thiện.

Có những người giầu có lối sống hưởng thụ xa hoa hoang phí đang khi nhiều người nghèo ăn không đủ no, mặc không đủ ấm và còn thiếu tất cả những nhu cầu tối thiểu. Sở dĩ có sự giàu nghèo bất công như vậy một phần là do hoàn cảnh xã hội tạo ra, nhưng chủ yếu là do lòng tham của con người, khi mà người giàu chỉ biết ích kỷ để tìm lo cho bản thân, mà không biết nghĩ đến những người nghèo đói bất hạnh ở ngay bên cạnh mình. Qua dụ ngôn về người quản gia bất lương trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu muốn các môn đệ và các tín hữu chúng ta cũng phải có thái độ khôn ngoan để biết nhìn xa và có những hành động phù hợp có lợi cho tương lai của mình sau này.

Ta hãy nhớ và hãy sống mầu nhiệm các Thánh cùng thông công trong tháng 11, tháng cầu nguyện cho các linh hồn lại càng thúc bách ta suy ngẫm về trách nhiệm quản lý cuộc đời mình. Thời gian ta sống là một hồng ân, là một cơ hội duy nhất để sinh hoa lợi, điều mà người chết không thể làm gì được. Vì thế, người quản lý khôn khéo là người luôn chọn Chúa làm cùng đích đời mình, để mọi suy nghĩ, việc làm trong cuộc đời luôn qui hướng về Chúa, và thực thi thánh ý Người.

Huệ Minh

Edited by user Friday, November 8, 2019 1:42:57 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#13048 Posted : Friday, November 8, 2019 7:52:52 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,896

Thanks: 663 times
Was thanked: 573 time(s) in 413 post(s)

Việt Nam vẫn 'bắt buộc' phải xuất khẩu lao động


Quốc Phương

BBC News Tiếng Việt
1 giờ trước

Mặc dù các thảm họa có tính chất bi kịch như vụ 39 nạn nhân tử nạn ở Essex, Anh quốc, Việt Nam dưới các áp lực rất lớn sẽ "buộc phải tiếp tục" xuất khẩu lao động, khách mời nói với BBC News Tiếng Việt tại một tọa đàm trực tuyến hôm 07/11/2019.

Các áp lực này đến từ nhiều hướng, trong đó có các yếu tố từ kinh tế, dân số, tài nguyên và đặc biệt là biến đổi khí hậu và thay đổi môi trường, tiến sỹ Hoàng Kim Phúc, đến từ Oxford, nói với Bàn tròn thứ Năm.

"Việt Nam là một đất nước có 96 triệu dân, với tỷ lệ dân số đầu người trên diện tích là gần gấp đôi Trung Quốc. Chúng ta hiện nay đứng trước những thảm họa về biến đổi khí hậu mà có thể Đồng bằng Sông Cửu Long trong một thời gian ngắn khoảng vài chục năm nữa sẽ mất và thậm chí có thể ảnh hưởng đến các đồng bằng ở Bắc Bộ và Trung Bộ.

Thảm họa đó xảy ra có thể mấy chục triệu người mất việc làm. Lúc đó chúng ta tính thế nào?
TS. Hoàng Kim Phúc

"Như vậy, vấn đề của chúng ta sẽ là vấn đề không phải là có lao động xuất khẩu hay không, mà có thể nói chắc chắn rằng với tình trạng trình độ lao động hiện nay, chúng ta bắt buộc phải xuất khẩu lao động.

"Bởi vì các vị thử hình dung xem, nếu như khi các đồng bằng mất đi, thì số 96 triệu dân đó sẽ đi đâu? Điều đó như tôi nói là chính sách lao động. Cái mà chúng tôi đang nói tới là chính sách lao động, không phải là một chính sách nhỏ nào đó mà Bộ Lao động Việt Nam đang tiến hành mà là cả một chính sách vĩ mô để cứu cả một dân tộc đứng trước cả một thảm họa đó.

UserPostedImage

Tiến sỹ Hoàng Kim Phúc nói Việt Nam cần có chiến lược tổng thể để đối phó với quy mô và cấp độ của vấn đề

"Thảm họa đó xảy ra có thể mấy chục triệu người mất việc làm. Lúc đó chúng ta tính thế nào? Những số liệu chúng tôi được biết, như chúng ta đều biết là Việt Nam có ba vòng cung ở phía Bắc là vòng cung Ngân Sơn, Bắc Sơn và Đông Triều, những vòng cung đó, vì tôi là một nhà sinh học, ngày trước đã từng nghiên cứu hàng chục năm ở Việt Nam, nó tạo ra cái tiểu khí hậu và những tiểu khí hậu đó rất đa dạng ở trong những vòng cung đó.

"Nhưng đến bây giờ, khi tôi quay về nước sau khoảng hai chục năm, thì anh em, bạn bè, nhất là những người làm trong công tác về mặt sinh thái học thì họ nói rằng nhiệt độ và khí hậu trong những vòng cung đó gần như là giống nhau, tức là nóng lên rất kinh khủng. Khí hậu thay đổi và khô hạn, mất rừng thì đó là một thảm họa nhìn thấy chứ không phải là không.

"Mà thảm họa đó đồng thời cùng với những báo cáo của Liên Hiệp Quốc nghiên cứu nói rằng Việt Nam bị sụt lún ở Đồng bằng Sông Cửu Long và nước biển dâng lên sẽ xảy ra ở Trung Bộ, thậm chí ở Bắc Bộ thì chúng ta sẽ làm như thế nào?

"Nếu chúng ta không có những chính sách về thực tế là thay đổi về mặt giáo dục, thay đổi về mặt chính sách lao động để đào tạo con người thích nghi với đó, thích nghi để làm gì? Để chúng ta có tiếng Anh, để chúng ta có thể đi ra nước ngoài làm được một cách hợp pháp và có thu nhập, để tránh những khủng hoảng.

"Cái đó là trách nhiệm của chính quyền Việt Nam, là trách nhiệm của Quốc hội Việt Nam. Ví dụ tôi rất không đồng ý với việc vừa rồi Quốc hội Việt Nam không đồng ý với việc đưa tiếng Anh là thứ tiếng thứ hai, việc đó là việc bắt buộc phải làm."

Nước Anh đã làm đủ chưa?

Nước Anh, một trong các quốc gia ở châu Âu và hiện vẫn trong khối Liên minh châu Âu đã và đang là điểm đến của nhiều dòng di dân trên thế giới, trong đó có các nước từ châu Á, châu Phi, trước câu hỏi nước Anh đã làm đủ chưa để góp phần làm giảm thiểu hay tránh được những thảm họa như vụ 39 người Việt Nam tử nạn ở Essex, tiến sỹ Hoàng Kim Phúc nói:

"Luật nhập cư ở nước Anh có rất nhiều những lỗ hổng, những lỗ hổng đó có thể xuất phát từ trình độ nhân đạo và những luật về bảo vệ nhân quyền ở đây phát triển quá xa. Trong khi đó những người nhập cư khai thác vào những khía cạnh đó và để tìm cách hợp thức hóa, hợp pháp hóa và cái lỗ hổng đó liên tục được khai thác.

"Ở đây lại là xã hội dân chủ, cho nên việc khai thác đó là nhiều bên, nhất là hệ thống luật sư ở đây, nhiều khi họ tìm được những lỗ hổng đó và họ giúp những người nhập cư bất hợp pháp. Tất nhiên những trường hợp nhân đạo, phải luôn luôn mở lòng với trường hợp nhân đạo.

"Nhưng nếu trường hợp không phải là nhân đạo, thì cũng phải có những cái nhìn và có những điều chỉnh phù hợp... Không phải nhân đạo là anh có thể chỉ vì đơn thuần là lý do kinh tế, anh muốn làm giàu, anh muốn tham gia vào những băng đảng, anh đến đây anh trồng cần sa để anh thu hoạch, anh kiếm một số tiền khổng lồ.

"Thực ra những người trồng cần sa ở đây, theo những số liệu mà chúng tôi được biết, bản thân thân nhân của họ ở nhà, mặc dù là nhà cao, tiền tỷ, nhưng không hạnh phúc. Bởi vì con cái phải sống xa bố mẹ, hư hỏng, phá phách, gia đình chia ly, tất cả những thứ đó cộng hợp lại, thành một giá trị mà chúng ta phải tính trong bài toán này.

"Thực ra họ làm được tiền, nhưng họ phá nhiều hơn. Họ phá cả ở quê hương Việt Nam và phá cả ở đây. Chính vì thế, tôi cho rằng rõ ràng là Quốc hội Anh cần phải có những cuộc điều trần và phải nghe những vấn đề này.

"Chúng tôi có thể viết hoặc chuyển ra những thông tin bằng tiếng Anh để Quốc hội Anh phải nghe, đồng thời chúng tôi cũng phải nói chuyện với những nghị sỹ ở khu vực của mình để mà có thể có những sự thay đổi để phù hợp, vừa tránh những thảm họa đã xảy ra tiếp tục (lặp lại) mà có thể làm hàng chục người chết, hoặc có thể chết nhiều hơn nữa, nhưng đồng thời để ổn định cuộc sống ở đây."

'Gian nan, bỏ mạng dọc đường'

UserPostedImage

Khách mời bàn tròn Phêrô Trần Mạnh Tuấn (giữa) chia sẻ cảm giác 'người trong cuộc' về những gì có thể xảy ra bên trong chiếc container đông lạnh với các nạn nhân ở Essex

Bình luận tại chỗ sau ý kiến này ngay tại Bàn tròn, khách mời tại Studio, Phêrô Trần Mạnh Tuấn, một người từng vào nước Anh vài năm trước cũng qua một con đường và cách thức khá giống với 39 nạn nhân tử nạn ở Essex nói:

"Điều Tiến sỹ Phúc nói ra, tôi cũng đồng tình, về những trường hợp 'không nhân đạo', chẳng hạn những trường hợp mà sang đây, những phần không nhân đạo, chẳng hạn như họ có những cái làm mà gây ra sự xấu cho đất nước này thì đó là cái 'không nhân đạo'.

"Còn trường hợp nhân đạo như bây giờ ở đất nước này, họ luôn luôn mơ ước vòng tay để đón nhận. Chẳng hạn như là những con người ở nhà bị áp bức về mặt chính quyền, vì một vấn đề gì đó của chính quyền Việt Nam, họ phải ra đi, thì họ cũng xin ở nước Anh cưu mang, đó là cái nhân đạo."

Nếu trong cái công đó, trường hợp chỉ 2 đến 3 người, hoặc 5 người, thì tôi tin chắc rằng là không chết, lượng ôxy sẽ đủ, nhưng với 39 người, trong quá trình kéo dài thời gian, nó sẽ hết ôxy, thì dẫn đến là chết ngạt
Phêrô Trần Mạnh Tuấn, khách mời Bàn tròn

Nhân dịp này, khách mời từng nhập cư vào nước Anh qua con đường xe tải chở container lạnh này chia sẻ cảm tưởng của mình về vụ việc 39 nạn nhân ở Essex mới tử nạn và hồi tưởng chuyến đi vài năm trước đã từng tham gia.

"Vụ 39 người mất đây, cộng đồng ai cũng đều đau thương cả, hiện giờ một số ra nhận dạng cũng tương đối đầy đủ, chỉ thiếu một vài trường hợp là chưa, còn trong đường đi thì hầu như là người Việt Nam để ra đi thì sang Nga là con đường chính. Hoặc là một số đi sang các nước khác, thì đều để vượt biên vào Anh.

"Trên chặng đường đi từ Nga, thì đều trèo đồi, lội suối, để vượt đi. Có những chặng đường rất là gian nan. Chặng đường đó tôi đã từng đi. Ở Nga thì chờ đợi, và sau quãng thời gian để vượt rừng ở Nga, lội suối, rất là vất vả. Cũng có những trường hợp họ yếu không đi được và đã có những trường hợp phải bỏ mạng lại.

"Rồi khi đi được qua các nước, nhất là quãng đường như Ukraine hoặc khác để qua các nước thì hầu như là họ có chở xe container, xe van, hoặc là xe taxi, khi đi vào địa phận Ba Lan hoặc Đức, rồi sang Pháp, thì chặng đường đó, khoảng thời gian đi đỡ hơn, có xe chở.

"Còn khi sang Pháp rồi, thì phải chờ đợi. Đi trong hai kiểu đi một là đi "VIP" hai là đi "cỏ", đi VIP thì có thể họ cho ăn ở một nhà nào đó, tôi đi "cỏ", đi VIP thì họ sắp xếp cho đi có thể là nhàn hơn.

"Việc đi đó thì đều là bất hợp pháp, vì đều vượt biên vào một đất nước khác là bất hợp phá, còn số tiền để chi trả thì với tôi, người ở nhà cũng là nợ nần để họ đưa đi thì số tiền tôi không biết.

Khi được hỏi vì sao biết là bất hợp pháp, nhưng vẫn đã quyết định đi, khách mời Phêrô Trần Mạnh Tuấn nói: "Vì ở trong đất nước khi không có nhân quyền, dân chủ, tự do, việc làm không có rồi bệnh tật nhiều, môi sinh, môi trường ô nhiễm, con người buộc phải ra đi."

'Đặt mình vào hoàn cảnh các nạn nhân'

Các nạn nhân trong vụ 39 người tử nạn trong thùng đông lạnh trên xe container vừa qua được cho là có thể đã mất ít nhất vì lý do thiếu dưỡng khí, hoặc ngạt khí, hoặc có thể có nguyên nhân thêm là bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ hạ thấp trong khoang đông lạnh. Đặt mình vào hoàn cảnh của những nạn nhân và hồi tưởng chuyến đi của mình, Phêrô Trần Mạnh Tuấn chia sẻ thêm:

"Trong việc mà họ đóng lên công (container), thì thường công đông lạnh là phần lớn, công đông lạnh thường là đi qua các cửa chốt thì an toàn hơn là các công khô, công bạt, nhưng mà cái công với số nạn nhân chết ở đây thì chắc chắn là công đó nằm chờ đợi quá lâu, không có đầu máy để gắn, để làm mát ôxy vào, thì con người ở trong đó thiếu ôxy, sẽ dẫn đến chết ngạt.

"Nếu trong cái công đó, trường hợp chỉ 2 đến 3 người, hoặc 5 người, thì tôi tin chắc rằng là không chết, lượng ôxy sẽ đủ, nhưng với 39 người, trong quá trình kéo dài thời gian, nó sẽ hết ôxy, thì dẫn đến là chết ngạt.

Không thể giải cứu được, vì cửa bên ngoài khi đó họ đóng chặt rồi thì chúng tôi ở trong đó không có một vật gì để mà phá, mà kể cả có cũng không phá được, vì cái container không thể phá bằng cách nào được để thoát ra
Phêrô Trần Mạnh Tuấn

"Khi chết rồi, họ biết, chắc chắn người lái xe biết số nạn nhân trong đó tử vong mà nhất là có tin nhắn của cô Trà My nữa, thì chắc chắn đường giây họ sẽ báo về người lái xe thôi, khi kiểm tra chết rồi, thì họ phải làm tăng số nhiệt độ cao lên để làm âm trong đó, con người khi đó chắc chắn là chết rồi, thì họ làm âm thôi."

Phêrô Trần Mạnh Tuấn mang tới trường quay vài kỷ vật mà đã theo anh trên chặng đường vào nước Anh bằng xe chở container, anh nói:

"Đi trên đường, vợ tôi có sắm cho tôi một ít đồ, năm 2013, cũng có một số khác nhưng không còn nữa, nhưng còn chiếc áo len này tôi luôn mang ở trong mình, và thứ hai là chuỗi hạt mân-côi thì luôn gắn bó bên mình tôi, vì trên quãng đường đi thì tôi đã luôn luôn cầu nguyện để xin được sự bằng an, được Thiên Chúa, Đức Mẹ che chở để đi được bằng an, chuyến đi của tôi đã bằng an. Khi qua bên này, cảnh sát cũng bắt được trên chuyến xe đó, nhưng tính mạng thì an toàn, không sao."

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-50346221

TS Phạm Đức Bảo

"Khi ở trong công rất là sợ hãi vì toàn bộ nó đóng kín lại, giống như một tủ lạnh làm mát, xe đó là xe đông lạnh, nó chở trong đó các hàng thực phẩm như sữa hoặc là cái gì đó, xe tôi là xe chở sữa thì máy luôn làm mát để giữ sữa được an toàn. Thì trong đó tăm tối, chẳng biết gì cả."

Trước câu hỏi liệu có thể tự giải cứu hay không nếu có vấn đề xảy ra đe dọa an toàn, tính mạng, Phêrô Trần Mạnh Tuấn nói:

"Không thể giải cứu được, vì cửa bên ngoài khi đó họ đóng chặt rồi thì chúng tôi ở trong đó không có một vật gì để mà phá, mà kể cả có cũng không phá được, vì cái container không thể phá bằng cách nào được để thoát ra."

Về liên lạc khẩn cấp chẳng hạn như muốn được cấp cứu, xin được cứu, khách mời này nói thêm:

"Khi đó đi qua đất nước khác rồi, tất nhiên trên đường đi thì các điện thoại kiểu dùng được internet chắc chắn là không đưa đi được, thời nay tôi không biết, nhưng thời tôi đi là không đưa đi được. Chỉ mang được 'cục gạch' trong người, một loại điện thoại mà chỉ có thể điện được thôi. Nhưng SIM qua địa bàn khác rồi, không có thì không bằng cách gì liên lạc được."

Ít cơ hội và bị kỳ thị vùng miền?

UserPostedImage

Luật sư Lê Quốc Quân bình luận từ Hà Nội

Luật sư Lê Quốc Quân, tham gia cuộc hội luận trực tuyến từ Hà Nội, chia sẻ một số thông tin mà theo ông có thể liên quan đến một nhóm đông các nạn nhân được cho là đã xuất phát từ miền Trung Việt Nam:

"Ngay khi nghe tin, bây giờ có cơ hội, tôi xin chia buồn sâu sắc đến những người tôi biết đã bị nạn, còn tình hình cập nhật quê hương ở đây, theo tôi được biết có đến 24 người là ở trong tỉnh Nghệ An mà thân nhân đã liên lạc với cơ quan nhà nước để họ có thể sang nhận diện, có thể có nghĩa rằng có thể đến 24 người là đã đến từ tỉnh Nghệ An, trong đó có rất nhiều người là từ Yên Thành, là nơi tôi sinh ra.

"Còn phía bên nhà nước, theo như ông Nguyễn Hữu Cầu, Giám đốc Công An của tỉnh Nghệ An, nói rằng đã bắt đến 8 người về việc trong điều 349 (Bộ Luật Hình sự Việt Nam) là điều về tổ chức cho người trốn đi hoặc ở lại nước ngoài trái phép.

Nói chung là ít cơ hội trên đất nước Việt Nam, nhưng trong giai đoạn vừa rồi, thì có tình trạng Formosa rất nhiều người ven biển bị mất việc
Luật sư Lê Quốc Quân

"Đó là quan điểm nhà nước, còn cá nhân tôi, tôi đồng ý với quan điểm nói rằng ở Việt Nam rất ít cơ hội cho những người ở các tỉnh như Nghệ An, Hà Tĩnh của chúng tôi.

"Nói chung là ít cơ hội trên đất nước Việt Nam, nhưng trong giai đoạn vừa rồi, thì có tình trạng Formosa rất nhiều người ven biển bị mất việc.

"Thứ hai nữa là khí chất, tính chất của người Nghệ An, Hà Tĩnh thế nào mà đi làm công ở những vùng nơi xa, ví dụ trong khu công nghiệp ở miền Nam, thì có những điểm người ta không tuyển người Nghệ An, Hà Tĩnh.

"Và khu vực này là khu vực đông dân, cho nên có rất nhiều điều kiện nó tác động làm cho chính quê hương của chúng tôi phải bỏ nước ra đi khá là nhiều."

Vì sao phụ nữ ra đi?

UserPostedImage

Phụ nữ phải ra đi là điều khó khăn hơn nam giới, nhà báo tự do Cát Linh nói với Bàn tròn thứ Năm

Một số thống kê cho thấy có tỷ lệ đáng kể phụ nữ từ Việt Nam, trong đó có các người tuổi đời còn trẻ, đã rời Việt Nam ra nước ngoài, trong đó có nhiều trường hợp tới Anh qua những con đường được cho là bất hợp pháp, khi được hỏi về nguyên nhân, nhà báo tự do Cát Linh từ Hà Nội bình luận:

"Về chuyện ra đi, thì đàn ông bình thường hơn là phụ nữ, phụ nữ mà để rời bỏ quê hương thì thực sự là rất khó, bởi vì phụ nữ vướng bận rất là nhiều. Có những người đã lập gia đình, có những người thậm chí cũng đang có công việc của họ nhưng họ vẫn bỏ ra đi.

"Cùng quê Hà Tĩnh với tôi, rất nhiều thanh niên, bạn của tôi hầu hết trong độ tuổi từ 18, cùng trang lứa trở đi từ 18 đến 20 tuổi, lượng bạn đi làm công nhân, rồi số lượng đi nước ngoài bằng đủ mọi cách, từ 'đi chui', đi xuất khẩu lao động, đi du lịch ở lại, đi du học vừa học vừa làm, thì rất nhiều và cũng có rất nhiều bạn sau khi đi làm công nhân thì bỏ làm công nhân và quay trở về để đi xuất khẩu và đi chi bằng một cách nào đó, miễn là ra được khỏi đất nước Việt Nam.

Về chuyện ra đi, thì đàn ông bình thường hơn là phụ nữ, phụ nữ mà để rời bỏ quê hương thì thực sự là rất khó
Nhà báo tự do Cát Linh

"Thì chúng ta có thể nhìn nhận rằng đây là vấn đề mà chế độ lao động, có thể rất khắc nghiệt và lương lậu không nhiều. Lương không đủ sống, chi phí mọi thứ đều tăng, hơn nữa, khi mà cuộc sống quá khó khăn như vậy, không đủ để trang trải như thế và chế độ làm việc thì nhiều, họ phải làm tăng ca, thì lương tháng công nhân cũng chỉ được 8-9 triệu đồng là cùng.

"Thì việc mà họ rời bỏ để đi tìm một cuộc sống mới, đi tìm một tia hy vọng khác hơn thì có thể, bởi vì lượng công việc hiện nay cũng không nhiều nữa, lượng công việc không đủ và như Luật sư Lê Quốc Quân nói có nhiều nơi họ không tuyển người Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hóa... cái này mình không thể chắc chắn được..."

Lý do của việc này có thể vì những người có quê ở hai vùng miền này dù rất chịu khó, cần cù, nhưng bên cạnh đó có thể có một số vấn đề nào đó mà dẫn đến việc có ai đó còn e ngại khi tuyển dụng, nhà báo tự do này nói với Bàn tròn thứ Năm.

Thông tin từ Cảnh sát Anh từ hạt Essex, hôm 08/11/2019 cho hay toàn bộ 39 nạn nhân trong vụ tử nạn đến từ Việt Nam, trong đó người trẻ nhất 15 tuổi (hai trường hợp) và cao tuổi nhất là 44 tuổi, với 8 phụ nữ trong đó.

Cũng trong danh sách này, 21 nạn nhân đến từ Nghệ An, 10 đến từ Hà Tĩnh, Quảng Bình và Hải Phòng có 3 người và Hải Dương, Thừa Thiên Huế, mỗi địa phương có một người.

Edited by user Friday, November 8, 2019 8:06:22 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#13049 Posted : Friday, November 8, 2019 8:20:37 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,896

Thanks: 663 times
Was thanked: 573 time(s) in 413 post(s)

Ma quỷ nên tránh xa


Huy Phương

October 27, 2019

UserPostedImage

Cảnh trang trí Halloween trong vườn nhà của một gia đình Washington, D.C. (Hình: Getty Images)

Ở Mỹ, có một ngày lễ mà tôi không bao giờ chờ đợi nó đến, cũng như không thích nó tí nào, đó là ngày lễ Ma Quỷ (Halloween) được diễn ra vào ngày cuối cùng của Tháng Mười mỗi năm.

Làm con người, ai cũng sợ ma quỷ, không muốn gần gũi với ma quỷ và nhất là không muốn ai đánh giá, hay gọi mình là “đồ ma, đồ quỷ!” thì vì sao mình lại còn chơi với ma quỷ?

Trong cuộc đời của bạn, đã có dịp nào bạn thấy ma chưa? Ở Việt Nam, từ những ngày còn nhỏ cho đến tuổi già hôm nay kẻ viết bài này, chưa một lần thấy ma, nhưng đã nghe kể quá nhiều chuyện ma. Nghĩ đến ma thì ai cũng sợ, nhưng ai cũng muốn nghe chuyện ma, bằng chứng là có nhiều tờ báo đăng chuyện ma để câu độc giả.

Trước năm 1975 ở miền Nam, Sài Gòn có hai con ma nổi tiếng là “Con Ma Nhà Họ Hứa,” nửa thật nửa giả, trong lâu đài của đại gia Hứa Bổn Hòa, đã được hãng Dạ Lý Hương, quay thành phim, do đạo diễn Lê Hoàng Hoa thực hiện, và “Con Ma Vú Dài” trong khám Chí Hòa của một ký giả, sau này là chồng một nữ ca sĩ nổi tiếng, dựng trên nhật báo Hoà Bình của Linh mục Trần Du.

Thật ra thì chưa ai thấy được hai con ma nổi tiếng nhất ở Việt Nam này, mặt mũi tay chân như thế nào, vì đây toàn là chuyện đồn đãi, truyền thuyết.

Cho đến giờ này, cũng chưa ai giải thích cho tôi biết vì sao loài ma quỷ chỉ có giống cái, phải chăng thế giới này có lòng ghét bỏ đàn bà? Bão táp cũng mang tên phụ nữ, mà dân Sài Gòn ngày trước cũng không thằng ma nào mang họ Hứa hay có vú dài. Ông Khổng Tử đòi “kính nhi viễn chi,” kính thì đã đành rồi, nhưng viễn chi, cái giống đàn ông Chúa sinh ra, xa ma một một ngày đã thấy nhớ, nên suốt đời thích sống với ma quỷ.

Tôi không nói trên trái đất này, nước nào cũng có ma, mà là nước nào cũng có chuyện ma, như thây ma hoặc xác sống (Zombie) ở Bắc Mỹ và Châu Âu, ma cà rồng ở Balkan và Đông Âu, ma sói (werewolf) ở Châu Âu thời Cổ Đại, ma cổ dài (Rokurokubi) ở Nhật Bản, ma Krasue ở Thái Lan, ma Pontianak ở Malaysia và Indonesia, ma Manananggal ở Philippines, Ngạ quỷ hay ma đói trong Ấn Độ giáo, ma lai rút ruột ở Việt Nam.

Có 20% dân số Mỹ nói rằng họ từng gặp ma quỷ và 50% người Mỹ có thể không thấy nhưng tin rằng có ma quỷ. Nhiều trường đại học như UCLA và Cambridge, đã có nhiều nghiên cứu khoa học thực hiện đứng đắn, cho chúng ta thấy có điều gì đó thật sự đang diễn ra trong một thế giới khác mà đôi mắt trần tục của chúng ta khó nhận ra.

Nghiên cứu cho thấy có những sai lệch của hình ảnh được thu lại qua dụng cụ quang học, được ghi lại bằng hình chụp hoặc phim. Tạp chí Popular Photography có đăng tải những nghiên cứu và hình ảnh minh họa, chứng minh rõ ràng có sự tồn tại cái mà chúng ta gọi là ma quỷ hay các linh hồn chưa thể siêu thoát.

Vậy thì chúng ta cứ tin là trên đời này có ma quỷ thật, nhưng không nên thân thiện với ma quỷ làm gì, người ta chưa biết lòng dạ con người thế nào, huống gì loài ma quỷ.

Ma quỷ còn ghê hơn nữa là trong lòng nghĩ gì quỷ thần đều biết hết: “Tâm động quỷ thần tri!” Vậy thì nên đối với ma quỷ càng tránh xa càng tốt. Tránh xa mà không khinh miệt, trong lòng không xem thường, bởi mình cũng sợ “quỷ thần tri” nghĩa là “kính nhưng mà nên tránh xa, kiểu “kính nhi viễn chi” của cụ Khổng Tử ngày xưa cho đỡ phiền phức.

Dân gian có câu: “Có thờ có thiêng, có kiêng có lành.” Để tránh những điều phiền phức từ các thế giới khác, người xưa thường tôn kính các vị quỷ thần để được bảo hộ và tránh xa những rắc rối. Mặt khác, cần phải giữ tâm cho chính, tích đức, hành thiện, ý nghĩ, lời nói, cử chỉ, đều đoan chính, thì ma quỷ cũng không hại được mình.

Theo tinh thần phương Đông thì đùa với quỷ thần là đi trái với văn hóa, nhưng ở phương Tây, sống chung hay đùa giỡn với ma quỷ là chuyện thường tình.

Ngày lễ Halloween đã và đang trở thành thú vui, con người hóa trang sao cho càng giống ma quỷ càng tốt, xương cốt, máu me, bia mộ, đầu lâu, mạng nhện, quan tài… đến tiếng rú ma quái, tiếng cười lanh lảnh trong đêm và hình ảnh những bà phù thủy hay những đoàn ma quỷ hiển hiện trong đêm, đi với nhau từng đoàn.

Halloween được cho là có xuất xứ từ Thiên Chúa Giáo, phát xuất từ các lễ hội cổ xưa của người Celtic, những người đã sống cách đây 2,000 năm trong khu vực mà ngày nay là Ireland, Vương quốc Anh và miền bắc nước Pháp, để xua đuổi các âm hồn muốn tái sinh.

Người Celtic cho rằng vào đêm trước năm mới, ranh giới giữa thế giới của sự sống và cái chết trở nên mờ nhạt, và người ta tin là vào đêm 31 Tháng Mười, những hồn ma của người chết trở về nhân gian.

Ngày lễ Halloween được du nhập vào Mỹ theo chân những người Ireland di cư từ năm 1846. Đến những năm 1920 và 1930, Halloween đã trở thành một ngày lễ của nhân gian, chứ không chỉ của riêng giáo dân, với các cuộc diễn hành và các trò giải trí đặc trưng của cả cộng đồng. Chỉ tội cho cái xứ Việt Nam, giờ này cũng đua đòi chơi cái trò ma quỷ!

Theo nghiên cứu của the National Retail Federation’s, 80% dân Mỹ có kế hoạch tổ chức Halloween để đem lại một điều gì đó vui vẻ với bạn bè và con cái, gia đình của họ. Chỉ tính ví dụ như năm 2018, nước Mỹ đã tiêu pha lên tới $9 tỷ, chi tiêu trung bình của mỗi người Mỹ là $86.79 cho trang trí, kẹo, trang phục và nhiều thứ khác. Chúng ta không thể tưởng tượng rằng chỉ với món kẹo Halloween dành cho trò “treat and trick” không thôi, nước Mỹ đã tốn $2.6 tỷ rồi.

Nếu nói văn hóa là nét đặc trưng của mỗi dân tộc, trong khi văn hóa nước Mỹ không chấp nhận chuyện ăn thịt chó, chuyện chửi Formosa cũng bị đi tù, thì Việt Nam chúng ta cũng không thể chấp nhận chuyện tang lễ, quan tài không đậy nắp hay chuyện vinh danh ma quỷ qua ngày lễ Halloween!

Những người tâm địa không đoan chính, hành động không giống con người, thì chúng ta tránh xa không giao tiếp với họ. Người quân tử chơi với kẻ xấu như vào chợ cá, lâu không nghe còn nghe mùi hôi của cá, cho nên ai cũng muốn giao tiếp với người hiền, lương thiện, trí thức, chứ không ai muon gần gũi với bọn ma quỷ.

Ngày lễ Halloween người ta thích trang trí nhà cửa, vườn tược bằng những hình ảnh ma quái, có gia đình dựng nguyên cả một nghĩa địa giả trong vườn với những tấm bia mộ như thật, chưa nói đến máu me, xương sọ, đầu lâu lủng lẳng trước cửa nhà.

Người có con chết biển thường sợ thấy biển. Người đã đứt tay không muốn thấy máu. Là người Việt Nam trải qua bao nhiêu thăng trầm của lịch sử, với những cuộc chiến hủy hoại, giết chết hàng triệu người, chúng ta đã trải qua bao lần mục kích cảnh máu đổ, xương rơi mà nạn nhân là ruột thịt, bà con, đồng bào của chúng ta, còn vui thú gì với xác chết không đầu, thây phơi đồng nội nữa!

Thời Việt Minh, tôi chỉ mới lên tám, lên chín, cũng như những đứa trẻ khác, đã phải mục kích những cảnh đầu lâu cắm giữa chợ, những xác chết thả trôi sông, những tử thi không đầu đắp chiếu nằm giữa ngã ba đường, và máu chảy thành những vũng lớn. Nỗi kinh hoàng, run sợ ám ảnh đứa trẻ trong nhiều ngày nhất là mỗi đêm, nghe tiếng chó sủa vang trong xóm, sáng ra là có xác chết nhuốm máu, nằm co quắp bên vệ đường.

Suốt thời quân ngũ, tôi may mắn không trực tiếp ra nơi chiến trường bom đạn, không thấy tận mắt những cảnh máu đổ xương rơi, nhưng sau chiến trận, tường tận thấy những xác chết đồng đội mang về từ chiến trường, máu đã khô trên những chiếc cáng cứu thương, với những bà mẹ già hay những người vợ trẻ gào thét, khóc lóc…theo sau.

Rồi thảm cảnh Mậu Thân, trở về quê hương, tôi đã đi theo những toán người đào những nấm mộ tập thể, tận mắt thấy những thây người co quắp, bị cột bằng những sơi dây điện thoại màu đen, áo quần lẫn lộn với bùn đất, xương sọ vỡ toác vì báng súng hay lưỡi lê… nằm chồng chất lên nhau.

Một thời gian rất lâu sau đó, tôi cũng còn bị ám ảnh, chưa quên nỗi mùi hôi của xác chết lâu ngày, thối rữa trong mộ chôn, và tiếng la khóc, gào thét phẫn nộ dến khản đặc của những người vợ, người mẹ bất hạnh. Và những con đường đầy một trời khăn tang trắng, mùi nhang trầm phảng phất, tiếng cầu kinh văng vẳng xa gần…

Rồi mùa Hè lửa đỏ, bao nhiêu xác anh em chúng tôi từ mặt trận mang về, và trên con đường mang tên “Đại Lộ Kinh Hoàng” máu thịt người dân tan rữa, lẫn lộn cùng với sắt thép và cát nóng của mùa Hè.

Rồi Tháng Tư năm đó, trên đường di tản, trên con đường đèo oan nghiệt, trên những bãi biển miền Trung, bao nhiều thây người lính còn nằm lại đó, thịt nát xương tan, vương vải những áo trận, dày sô và thẻ bài dính máu.

Đất nước tôi đi vào thảm cảnh hôm nay cũng vì bọn ma quỷ đang đội mồ đứng dậy, nhập hồn vào những thân người sống, hiếp, đâm, giết… 45 năm sau cũng còn người chết sông, chết biển vì phải bỏ nước ra đi. Những tấm thân lưu lạc. Có bao nhiêu anh em, bà con của chúng ta chết nằm chồng chất trong cái thùng đông lạnh chứa 39 thi thể ở Anh. Bạn có nghe không, đâu đây vẳng tiếng kêu đau lòng: “Mẹ ơi con không thở được!”

Vậy mà hôm nay chúng ta lại định mang về nhà những hình ảnh chết chóc, tiếng rên rỉ, kêu la của loài ma quái, đầu lâu, quan tài, mộ địa.

Là người Việt Nam, chúng ta có quyền không tham gia trò chơi của bầy ma quỷ. Chúng ta đã trải qua những giai đoạn của một đất nước chết chóc, máu me. Đất nước chúng ta hiện đang còn đầy dẫy loài ma quỷ nhan nhản khắp nơi, nơi có nhiều ma quỷ phải chăng đó chính là.. địa ngục?

Trong tình thế này, làm sao có thể nói được câu “Happy Hallowen” hở người anh em?

(Huy Phương)

Mắt Buồn  
#13050 Posted : Friday, November 8, 2019 8:31:37 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,896

Thanks: 663 times
Was thanked: 573 time(s) in 413 post(s)

Giáo sư dạy tiếng Việt ở Mỹ
‘gây bão’ trên mạng xã hội


November 7, 2019

UserPostedImage

Thầy Quyên Di với thú nhồi bông. (Hình: Quyên Di cung cấp)

WESTMINSTER, California (NV) – Thầy Quyên Di, giáo sư dạy tiếng Việt của trường Đại học UCLA, đã “gây bão” trên mạng xã hội Twitter tuần qua vì cảnh ông tặng thú nhồi bông trong lớp cho sinh viên để khuyến khích họ học bài.

Một đoạn video ngắn chỉ có 9 giây do một sinh viên trong lớp quay cảnh thầy Quyên Di lấy thú nhồi bông từ cặp sách để lên bàn dạy học hôm Thứ Năm, 31 Tháng 10 được đưa lên mạng Twiter. Tính đến hôm 6 Tháng Mười Một, video đã được hơn 7.41 triệu lượt xem và gần 700 ngàn người thích.

Cô sinh viên Amy, người quay video, nói, “Tôi đang khóc đây 🙁 thầy giáo tiếng Việt đem thú nhồi bông mỗi tuần để thưởng cho chúng tôi vì đã học hành chăm chỉ.”

UserPostedImage

Video được đăng lên mạng Twitter từ trang của Amy, cô sinh viên học tiếng Việt năm đầu tiên tại Đại Học UCLA. (Hình: chụp từ trang Twitter của Amy)

Thầy Quyên Di tên thật là Chúc Bùi. Nhưng sinh viên và các thân hữu trong cộng đồng Little Saigon thường gọi ông là “thầy Quyên Di” vì trước năm 1975, ông là chủ bút hai tờ báo Tuổi Hoa và Ngàn Thông với hơn 50,000 độc giả trên toàn quốc. Hiện tại, ông đang là giáo sư dạy tiếng Việt của Khoa Văn Hóa và Ngôn Ngữ Á Châu tại Đại Học UCLA và cũng là giáo sư dạy tiếng Việt của trường CalState Long Beach.

Trả lời câu hỏi của báo Người Việt “Thầy có cảm xúc gì khi được ‘gây bão’ trên mạng với hành động thưởng thú nhồi bông cho sinh viên?”, thầy Quyên Di nói, “Hơi ngạc nhiên vì nghĩ đây chỉ là một hành động rất nhỏ nhặt, bình thường. Tuy nhiên chuyện ‘gây bão’ không quan trọng bằng niềm đam mê dạy học và tình yêu thương tôi dành cho học trò.”

Vì yêu nghề nên thầy Quyên Di luôn tìm cách “dụ” sinh viên học bài. Ông nói, “Càng về sau này sinh viên càng trẻ ra, và tôi có hỏi dò là nếu được quà tặng thì các em muốn gì, thì hai phần ba các em nói thú nhồi bông, đặc biệt là gấu nhồi bông.”

“Mùa Thu Năm nay, UCLA xếp tôi dạy lớp sinh viên năm đầu tiên. Các em họ Bùi, họ Nguyễn, họ Trần, nhưng không biết gì hết về tiếng Việt, nên phải dụ các em để các em ham học,” ông nói tiếp.

Thầy Quyên Di có vợ cũng là cô giáo, có lẽ vì “hai vợ chồng là hai đồng nghiệp lấy nhau” như ông nói, nên vợ ông cũng là người hết mực ủng hộ ông trong việc dạy học.

Mỗi tuần hai vợ chồng ông đi mua thú nhồi bông cho sinh viên. “Nhu cầu của chúng tôi không có bao nhiêu. Tiền nhà đã trả xong, chỉ mua sắm ăn uống thôi. Mình hy sinh một chút, thay vì mua những gì mình thích, bây giờ mua những gì sinh viên thích, cũng không có gì quá nặng nề,” thầy Quyên Di giải thích.

Ông cũng cho biết, “Tất cả thú nhồi bông đều do vợ tôi chọn.”

Trong vai trò là một thầy giáo, ông nghiệm ra một điều là “dù lớn hay nhỏ, sinh viên luôn cần được khuyến khích và được ghi nhận.”

“Các em chăm hơn,” giáo sư nhận xét. “Người lớn cũng vậy. Khi tôi để tin thú nhồi bông lên trang mạng Facebook thì ai cũng muốn có thú nhồi bông, dù đó là một người mẹ độc thân hay một người lớn với nhiều thành công trong xã hội.”

“Ai cũng có lòng trẻ thơ. Thành tích không quan trọng. Họ chỉ để ý là họ có được thú nhồi bông hay không thôi. Trong mỗi tâm hồn có một trẻ thơ là như vậy,” giáo sư Quyên Di nói.

Cũng trong tinh thần đó, ông cho rằng một hồi đáp trên mạng xã hội mà ông thích nhất là lời nói “sinh viên nào cũng cần được khuyến khích, dù đó không phải là chuyện gì lớn lao, nhưng các em cần một hành động nhỏ có ý nghĩa để các em biết mình được quan tâm”

“Thế nên mình cho con thú nhồi bông không phải là một chuyện lớn lao hết,” ông bày tỏ.

Trước “sự kiện” này công ty làm thú nhồi bông Thousand Skies đề nghị gởi thầy Quyên Di 100 con thú nhồi bông để ủng hộ thầy trong việc dạy học. “Họ nói họ đã đóng thùng rồi và đang gởi đi nhưng tôi không biết họ gởi đi đâu và cũng không hỏi. Thôi khi nào nó đến thì đến. Mấy con thú nhồi bông của Thousand Skies đẹp quá, chính tôi cũng ham,” người thầy có gương mặt hiền lành cho biết.

Một Twitter tên Alexander Sui nói, “Hãy bảo vệ thầy bằng mọi giá!”

(Titi Mary Tran)

Edited by user Friday, November 8, 2019 8:35:03 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#13051 Posted : Friday, November 8, 2019 6:02:15 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,285

Thanks: 773 times
Was thanked: 316 time(s) in 251 post(s)

Đô la là vũ khí đánh Trung Cộng


Ngô Nhân Dụng

November 1, 2019

UserPostedImage

Hồng Kông quá quan trọng đối với Trung Quốc trong thương mại quốc tế nên Mỹ có một lợi thế là dùng đô la như một vũ khí để đánh Trung Quốc. Trong hình, ngân hàng China Citic Bank International tại quận Wanchai ở Hồng Kông. (Hình: Nicolas Asfouri/AFP via Getty Images)

Quốc Hội Mỹ sẽ biểu quyết dự luật “Nhân Quyền và Dân Chủ cho Hồng Kông.” Tin vừa loan báo, Bắc Kinh đã lên tiếng phản đối Mỹ muốn can thiệp vào nội bộ Trung Quốc! Tại sao?

Cộng Sản Trung Quốc không lo chính phủ Mỹ sẽ giúp những người tranh đấu đòi cho Hồng Kông sống dân chủ. Mối lo chính là dự luật này, nếu thành luật sẽ ảnh hưởng tới kinh tế Hồng Kông, nhất là vai trò của Hồng Kông trong đời sống kinh tế nước Trung Hoa.

Bởi vì Hồng Kông là một trung tâm tài chính quốc tế. Và cũng là cửa ngõ để đưa đồng “nhân dân tệ” ra thị trường thế giới, thành nơi đồng tiền Trung Cộng được dùng, được trao đổi với tiền ngoại quốc. Mỗi năm, các cuộc trao đổi thương mại từ lục địa qua Hồng Kông dùng nhân dân tệ lên tới 500 tỷ nguyên ($70 tỷ); số “đồng nguyên” được ký thác trong các ngân hàng ở Hồng Kông đã lên tới 644 tỷ.

Vì vậy, trong cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ và Trung Cộng hiện nay, Hồng Kông sẽ trở thành một mục tiêu tấn công của chính phủ Mỹ. Chiến tranh mậu dịch sẽ biến thành chiến tranh tài chính!

Bắc Kinh lo ngại, vì họ vẫn muốn dùng địa vị của Hồng Kông để “quốc tế hóa” đồng nhân dân tệ, mục tiêu sau cùng là biến đồng “nguyên” thành một thứ tiền tệ quốc tế; giành đoạt vai trò thống lãnh của đô la Mỹ hiện nay.

Hiện nay đô la Mỹ đứng trùm trong giao dịch thương mại quốc tế. Nếu hai thương gia ở Congo (châu Phi) và Ecuador (Nam Mỹ) mua bán với nhau chẳng hạn, họ thường không trả bằng tiền của nước họ mà phải dùng một thứ tiền tệ nào dễ đem đi mua hàng của các nước khác. Đa số dùng Mỹ kim Tập Cận Bình muốn có ngày họ sẽ dùng đồng nguyên.

Còn lâu tham vọng này mới thành sự thật; vì địa vị của đồng nguyên giờ còn quá thấp.

Theo số liệu của Ngân Hàng Thanh Lý Quốc Tế (Bank for International Settlements – BIS), trong Tháng Tư năm nay 88% các vụ giao thương trên thế giới được thanh toán bằng đô la Mỹ. Đồng nguyên đứng hàng tứ tám, chỉ có 4.3% tổng số thương vụ quốc tế, đứng sau đồng franc Thụy Sĩ.

Công ty Swift (the Society for Worldwide Interbank Financial Telecommunication) ở Bỉ (Belgium) chuyên ghi chép những món tiền chuyển tay sau các vụ trao đổi thương mại thế giới. Vai trò này giống như công việc của các thư ký nhưng nó lại đầy các tin tức quan trọng.

Theo Swift thì hơn 40% các vụ thanh toán thương mại quốc tế được trả bằng đô la Mỹ. Số đồng nguyên dùng để thanh toán chỉ chiếm dưới 2%; đứng sau đồng tiền Anh Quốc (7%), Nhật Bản (4%).

Nhưng vai trò thống ngự của đồng đô la trong thương mại quốc tế có đem lợi lộc gì cho nước Mỹ hay không?

Chính phủ Mỹ có thể sử dụng thế mạnh này khi muốn tạo áp lực trên các quốc gia khác. Khi chính phủ Mỹ ra lệnh cho các ngân hàng nước Mỹ không được giao dịch với một cá nhân, công ty thương mại, ngân hàng, hay một quốc gia nào, thì họ sẽ thiệt hại nặng!

Thí dụ, năm 2018, Tổng Thống Donald Trump rút nước Mỹ ra khỏi thỏa hiệp quốc tế với Iran về bom nguyên tử. Ngày 5 Tháng Mười Một, các ngân hàng Mỹ không thanh lý các ngân phiếu của các công ty Iran hoặc phát xuất từ các ngân hàng của Iran. Công ty Swift thông báo cho mọi người biết từ nay họ không giữ quan hệ nào với các ngân hàng xứ Iran nữa.

Ông Trump còn đi một bước xa hơn nữa. Ông cấm các công ty và ngân hàng Mỹ không được giao dịch với những công ty hay ngân hàng thuộc nước khác nhưng làm ăn với các ngân hàng hay xí nghiệp Iran. Một công ty Pháp mua dầu của Iran sẽ được ghi vào sổ đen. Công ty đó không thể thanh toán các ngân phiếu dùng đô la Mỹ qua các ngân hàng Mỹ. Họ sẽ gặp bao nhiêu chuyện phức tạp trong giao dịch quốc tế, những lợi lộc do việc mua dầu lửa của Iran trở thành quá nhỏ so với những trở ngại vì không được dùng da Mỹ để thanh toán với nước khác.

Trung Quốc phải nhập cảng 70% dầu lửa và 50% khí đốt, Iran là một nguồn cung cấp lớn. Công ty dầu lửa ở Chu Hải, Trung Quốc, sẽ phải ngưng việc mua bán trực tiếp với các công ty Iran nếu muốn thoát bị Mỹ cấm không được giao dịch với các ngân hàng Mỹ kể từ Tháng Bảy năm nay. Bắc Kinh đã lên tiếng phản đối chính phủ Mỹ đơn phương “ra lệnh” các nước khác không được mua bán với Iran, nhưng cuối cùng cũng không thay đổi chi được.

Vì vai trò của đồng đô la Mỹ trong nền tài chính thế giới cũng không phải do các chính phủ Mỹ áp đặt mà được. Người ta thích lấy đô la khi bán hàng, cứ như thế biến đô la thành một đồng tiền quốc tế!

Chính phủ Mỹ chỉ lợi dụng địa vị đó để làm áp lực ngoại giao. Các công ty quốc tế vẫn có thể thay đổi, dùng đồng euro thanh toán với nhau nếu không dùng đồng tiền Anh Quốc hay tiền Nhật. Nhưng đồng nhân dân tệ thì chắc còn phải đợi lâu lắm mặc dù nền kinh tế Trung Quốc sẽ có ngày vượt lên lớn hơn kinh tế Mỹ và hiện nay giao dịch thương mại của Trung Quốc đã đứng hàng đầu.

Trong cuộc chiến tranh mậu dịch Mỹ-Trung Quốc hiện nay, ông Donald Trump có một lợi thế là dùng đô la như một vũ khí. Nhưng điều này ít khi được nhắc tới!

Với dự luật “Nhân Quyền và Dân Chủ cho Hồng Kông,” Quốc Hội Mỹ có thể tấn công vào vai trò trung tâm tài chính của Hồng Kông bằng cách cho phép chính phủ cấm các ngân hàng Mỹ giao dịch với các cơ sở thương mại và tài chính của lãnh thổ này khi nhà cầm quyền xâm phạm các quyền tự do dân chủ của người dân. Vì vai trò của Hồng Kông quá quan trọng đối với Trung Quốc trong thương mại quốc tế, lệnh cấm này sẽ có thể gây trở ngại cho rất nhiều xí nghiệp trong nước Trung Hoa!

Giấc mộng quốc tế hóa đồng nhân dân tệ càng xa lắc xa lơ!

(Ngô Nhân Dụng)

Hoàng Nam  
#13052 Posted : Friday, November 8, 2019 6:08:00 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,285

Thanks: 773 times
Was thanked: 316 time(s) in 251 post(s)

Thương chiến Mỹ-Trung ai đúng, ai sai?


November 4, 2019
Đại-Dương

Thương chiến Mỹ-Trung kéo dài gần 16 tháng, gây thiệt hại không ít tới nền kinh tế toàn cầu mà chưa thấy dấu hiệu kết thúc. Chiến thuật “đánh đánh, đàm đàm” được Tổng thống Donald Trump và Chủ tịch Tập Cận Bình áp dụng triệt để khiến cho dư luận quốc tế lên ruột từng cơn, nhưng, cuộc chiến vẫn tiếp diễn nhờ núp sau mỹ từ toàn-cầu-hoá.

UserPostedImage

Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) thành lập ngày 01/01/1995 thay thế Hiệp định chung về quan Thuế và Thương mại (GATT), nhưng, với vai trò thương mại toàn cầu rộng lớn hơn. Đến năm 2016 đã có 164 thành viên.

Nước nào muốn gia nhập WTO phải phê chuẩn hầu hết 16 thoả thuận quan trọng của Tổ chức, đặc biệt với các Thoả thuận chung về Quan Thuế và Thương mại 1994 (GATT 1994); Hiệp định về Các khía cạnh liên quan đến Thương mại của Quyền Sở hữu Trí tuệ (TRIPS); về các Biện pháp Đầu tư liên quan đến Thương mại (TRIMS), về Chống bán Phá giá (ADP), về các Rào cản Kỹ thuật đối với Thương mại (TBT), Thỏa thuận về Cơ chế Giải quyết Tranh chấp (DSU).

Vì thế, mỗi quốc gia cần tối thiểu 5 năm để nghiên cứu, thực hiện đầy đủ các cam kết mới được thâu nhận vào WTO. Nga phải mất 19 năm. Nhờ hai vị Tổng thống Bill Clinton và George W. Bush ban đặc ân mà Trung Cộng chỉ mất 15 năm, Trung Cộng đã là thành viên của WTO.

Bất cứ quốc gia nào xin gia nhập WTO cũng phải cam kết ba điều quan trọng:

(a) Áp dụng nền kinh tế thị trường tự do bảo đảm lĩnh vực tư nhân quyết định thị trường, công ty nhà nước chỉ hoạt động trong các lĩnh vực tư nhân không thể kiếm lời hoặc thiếu khả năng;

(b) Thành lập Nghiệp đoàn Tư nhân để bảo vệ quyền lợi của người lao động;

(c) Dân-chủ-hoá chế độ để dễ dàng phù hợp với các quy định của Tổ chức Thương mại Thế giới.

Mọi hoạt động kinh tế đều tuỳ thuộc vào thể chế chính trị. Trung Cộng có nền chính trị độc tài toàn trị nên dồn mọi ưu đãi vốn, phương tiện, nhân tài, chính sách để biến các Tập đoàn Nhà nước thành những con quái vật sẵn sàng nuốt chững bất cứ công ty nào ở Hoa Lục cũng như ngoại quốc. Do đó, Hoa Kỳ, Tây Âu, Gia Nã Đại đã cương quyết ngăn cấm việc bán công ty kỹ thuật cao cho Trung Cộng. Các cán bộ cộng sản như Jack Ma, Nhậm Chính Phi lãnh đạo Tập đoàn Alibaba, Huawei chỉ thi hành chính sách kinh tế nhà nước mà mãi tới năm 2018 mới bị lộ.

Sau khi gia nhập WTO, nhiều thành viên chỉ chú trọng tới lợi ích kinh tế và khai thác tối đa khía cạnh ưu đãi kinh tế do các nước phát triển cung cấp. Bắc Kinh đã lợi dụng triệt để khe hở ưu đãi để thủ lợi dù đã trở thành nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới có dự trữ ngoại hối trên 3,000 tỉ USD và cho Ngân khố Hoa Kỳ vay 1,200 tỉ USD. Tổng thống Donald Trump đã chính thức chỉ trích sự lạm dụng quá đáng của Trung Cộng.

Bắc Kinh và “đồng minh vì tiền” khắp thế giới cáo buộc quy định của WTO có lợi cho Mỹ. Thực tế, vào thập niên 1990, chưa “quốc gia đang-phát-triển” nào, kể cả Trung Cộng, am tường kiến thức thương mại quốc tế hoặc hợp tác kinh tế toàn cầu ra sao nên phải dựa vào kỹ năng và kinh nghiệm thương mại của Hoa Kỳ và Châu Âu khi soạn thảo.

Sau khi WTO ra đời đã giúp nhiều nhược tiểu phát triển, kể cả Bốn Con Hổ Châu Á (Đại Hàn, Tân Gia Ba, Đài Loan, Hong Kong), làm kinh nghiệm cho Trung Cộng phát triển.

Hầu hết các quốc gia giao thương với Hoa Kỳ đều được thặng dư mậu dịch do người Mỹ muốn nâng đỡ các dân tộc chậm tiến vượt qua ngưỡng cửa đói nghèo. Trái lại, đa số quốc gia làm ăn với Trung Cộng đều bị thâm hụt thương mại, thậm chí còn rơi vào bẫy nợ, vì Bắc Kinh chủ trương thống trị nền kinh tế thế giới, buộc các nước khác làm công cụ sản xuất và thị trường tiêu thụ hàng hoá mang nhãn hiệu “Made in China” từ năm 2025.

UserPostedImage

Trung Cộng muốn hợp tác với Hoa Kỳ để cùng có lợi. Nhưng, giao thương hoặc hợp tác kinh tế phải dựa theo các quy định của WTO. Nếu không, bất-bình-đẳng thương mại sẽ dìm chết giấc mơ toàn-cầu-hoá.

Khi một thành viên vi phạm quy định của WTO mà không đưa ra các biện pháp sửa chữa theo quyết định của “Hội đồng Giải quyết Tranh chấp” thì Hội đồng có thể ủy quyền cho đương đơn áp dụng các “biện pháp trừng phạt thương mại”.

Tổng thống Trump dựa theo quy định này mà trừng phạt hoạt động bán phá giá của Trung Cộng và một số quốc gia đồng minh của Hoa Kỳ. Quân pháp bất vị thân mới thể hiện sự công bằng trong mối quan hệ quốc tế.

Cập Cận Bình muốn cộng đồng quốc tế nghĩ rằng “Hoa Kỳ trừng phạt kinh tế Trung Cộng do bị thâm hụt mậu dịch khoảng 500 tỉ USD mỗi năm nên chỉ cần mua thêm nông sản, hàng hoá của Hoa Kỳ tất có thể bịt miệng Donald Trump. Do đó, ngoài lời lẽ chỉ trích chính thức, Bắc Kinh còn tung tiền mua dư luận lên án thái độ tị hiềm của Hoa Kỳ đối với sự phát triển của Trung Cộng.”

Chính sách của Tổng thống Donald Trump rất rõ ràng được công khai quảng bá: Chống Chủ nghĩa Cộng sản lẫn Chủ nghĩa Xã hội (vì Tập Cận Bình đang thực thi và công khai quảng bá hệ thống Xã hội Chủ nghĩa mang màu sắc Trung Hoa). Dưới thời Tập Cận Bình đã chối bỏ tất cả ba cam kết khi gia nhập WTO.

Tổng thống Trump chống Tập Cận Bình trên các mặt trận: chính trị, kinh tế, kỹ thuật, quân sự nên đòi hỏi Trung Cộng phải thay đổi hệ thống chính trị để hoạt động kinh tế, quân sự và kỹ thuật nhằm mục đích phục vụ nhân sinh chớ không dùng thống trị loài người.

Ngày càng có nhiều quốc gia, đặc biệt các cường quốc kinh tế, quân sự trên thế giới đồng ý và ủng hộ chính sách toàn cầu của Tổng thống Donald Trump khiến Bắc Kinh lo âu.

The Asia Times ngày 30/10/2019 mô tả Trung Cộng đang hứng chịu căn bệnh kinh tế u ám với các chỉ số tụt giốc khó lường.

The Bloomberg ngày 31/10/2019 bàn về thái độ của Trung Cộng “phía Hoa Kỳ phải huỷ bỏ mọi loại thuế quan để có Thoả thuận cuối cùng trong khi Bắc Kinh chùn bước cải tổ hệ thống kinh tế quốc doanh nên khó kết thúc trong nhiệm kỳ đầu của Trump”.

The South China Morning Post ngày 31 tập trung nhận xét của giới học giả ở Hoa Lục “Tập không vội vã ký thoả thuận với Trump mà để cho Phó thủ tướng Lưu Hạt và các đại diện của Mỹ ký trước như một thông điệp gửi tới những vị khách quốc tế khi đến Hoa Lục”.

Trong bài “China’s financial threat to the 2020 US election”, Ký giả Bill Gertz trích các nguồn tin của giới tình báo Mỹ cho biết “Bắc Kinh muốn sử dụng đòn bẫy kinh tế để đạt tới mục tiêu tối hậu: cưa ghế siêu cường kinh tế Hoa Kỳ”.

Nikki Floris, Phụ tá Giám đốc FBI về phản-gián cho biết Nga, Trung Cộng, Iran và một số kẻ thù khác đang cố làm thay đổi kết quả bầu cử tổng thống năm 2020.

Âm mưu của Trung Cộng càng khiến cho dư luận Hoa Kỳ và thế giới phải đoàn kết chặt chẽ hơn bởi lẽ chẳng ai muốn thấy “Hoạ Da Vàng” tái diễn lần thứ hai.

Đại-Dương

Tài liệu tham khảo:


US trade war wreaks havoc on China’s economy (Asia Times)

China Doubts Long-Term Trade Deal Possible With Trump (Bloomberg)

Trade war: China and US to hold phone talks on Friday after Apec setback (SCMP)

China’s IP Theft Remains a Thorny Issue in Trade Talks (NYT)

China’s financial threat to the 2020 US election (Asia Times)

Trump says US, China to announce new site to ink trade deal soon (Strait Times)

Hoàng Nam  
#13053 Posted : Saturday, November 9, 2019 2:00:16 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,285

Thanks: 773 times
Was thanked: 316 time(s) in 251 post(s)

Từ thuyền nhân tới “thùng nhân”


Ký Thiệt
November 8, 2019

Hai tuần qua, tin về vụ 39 người Việt Nam chết ngộp trong thùng lạnh một chiếc xe vận tải lớn “vô chủ” bỏ ở Essex, ngoại ô London, đã làm rúng động dư luận người Việt ở trong nước và cả ở hải ngoại. Ai cũng kinh hoàng khi biết những người này là nạn nhân của một đường dây buôn người lậu vào Âu Châu, xuất phát từ Nghệ An.

UserPostedImage

Tin tức về vụ này tràn ngập trên mạng, được cập nhật mỗi ngày với những chi tiết mới và bình luận khác nhau.

Ông Hoàng Huy, một người từng làm thông dịch viên cho Cảnh sát và Bộ Nội vụ Anh đã viết một bài ngắn cho biết người Việt tại nước Anh, gọi những người nhập lậu vào nước Anh là “người rơm”, và ông ta giải thích:

“Người rơm” là một từ ngữ cay đắng! Nó chất chứa cả máu – nước mắt và vô vàn những gian khó, tủi nhục không dễ nói thành lời, mà cộng đồng người Việt Nam ở Anh dùng để nhắc tới những người nhập cư bất hợp pháp. Vì sao lại là “rơm”? Vì một khi bước vào con đường này, bạn hãy chấp nhận sinh mệnh của mình sẽ chỉ còn như rơm – như rạ, những thứ vô giá trị.

Những cuốn hộ chiếu (thẻ thông hành) Việt Nam bị vứt bỏ hoặc đốt đi ngay khi “đường dây” đưa họ tới một nước Châu Âu nào đó qua con đường du lịch; nhằm chối bỏ quốc tịch, chính thức bước vào giai đoạn “sống không ai biết – chết không ai hay”. Bởi lẽ Liên minh Châu Âu (EU) có điều luật về tị nạn, nếu bạn bị phát hiện nhập cư trái phép và bị từ chối tị nạn, sẽ bị trục xuất về đất nước trước đó bạn đã đi qua. Nếu là người không quốc tịch (không còn hộ chiếu), sự việc bại lộ, họ sẽ bị trục xuất về Pháp, về Đức, về Bỉ… hay một nước Châu Âu nào đó, chứ không phải là Việt Nam; và như thế có nghĩa là còn cơ hội… trốn tiếp. Đó là lý do, khi mở chiếc container tử thần kia ra, cảnh sát Anh sẽ dựa vào tóc đen da vàng mà tạm thời nhận định các nạn nhân là người Trung Cộng chứ chắc chắn họ sẽ không có một dấu hiệu nào, một mẩu giấy tờ nào dính dáng đến nơi mà họ thực sự xuất phát.”(ngưng trích)

Ông Đỗ Công, không biết ở đâu và làm gì mà tỏ ra rành rẽ ngọn ngành của thảm kịch này. Trong bài “Thớt có tanh tao ruồi mới đến”, tác giả viết:Nhiều người vẫn không hiểu tại sao 39 người Việt chết vừa rồi cứ phải đi Anh mới chịu. Có người có việc làm nhà hàng ở Pháp nhưng vẫn mượn nợ, mua vé đi chui qua Anh cả 10 ngàn Mỹ kim. Có người đến Đức, hay lao động ở Romania rồi, nhưng cũng nhập vào dòng đi chui để đến nước Anh. Có người mua vé đi từ Hà Nội, qua Bắc Kinh, Nga, Ukraine, vượt Pháp, Đức, đến Anh, tốn $30 ngàn Mỹ Kim.

Anh Quốc là nước có nhiều người di dân Việt đến từ miền Bắc. Hợp pháp cũng có, mà sống bất hợp pháp cũng nhiều. Họ làm tập trung vào các ngành gồm nhà hàng, móng tay và trồng “cỏ”, tức là Marijuana. Phụ nữ thì được hứa hẹn làm móng tay, đàn ông thì lao động tại nhà hàng và các nông trại ngầm trồng cỏ. Sau nhiều năm lao vào lãnh vực này, hiện nay giới giang hồ người Việt gốc Bắc kiểm soát gần 70% thị trường Marijuana ở Anh. Nói cách khác, thương trường này, theo cảnh sát Anh ước lượng $2.6 tỷ dollars và một vốn, chín lời. Lời đến nỗi, theo cảnh sát Anh, trồng 4 trại, bị bắt mất 3 trại cỏ, họ vẫn còn lời.

UserPostedImage

Vì kinh doanh lậu, và nhu cầu khát nhân công, lợi nhuận khủng. Lao động ở Nghệ An, Hà Tỉnh khi đến Anh thì luôn có việc làm, với đồng lương cao hơn lao động các ngành nghề khác, nếu tham gia trồng cỏ. Mấy năm trước, khi chưa có nhiều lao động đến từ Nghệ An, Hà Tỉnh. Những ông chủ trại “cỏ”, cần lao động đến nỗi đã tìm cách mua hay ép thanh thiếu niên từ Việt Nam, rồi đưa lậu qua Anh, buộc họ làm lao động nô lệ trong các trại cỏ này. Nhờ cảnh sát Anh giải cứu nhiều trường hợp, và lao động chui qua nhiều, tình trạng bắt cóc thanh thiếu niên Việt làm nô lệ lao động ở Anh mới giảm.

Qua Anh, làm vài năm, dành dụm, khôn lanh, họ lại trở thành những ông chủ trại “cỏ” nhỏ, lời cả triệu dollars dễ dàng. Từ đó, nhà lầu, nhà ngói thi đua nhau mọc ở Hà Tỉnh, Nghệ An. Hình làng tỷ phú ở Nghệ An theo báo Reuter tường thuật là thí dụ điển hình.
<Vì vậy, vay nóng, thế nhà, thế đất, nợ nần để chạy tiền từ 10 ngàn đến 30 ngàn Mỹ Kim để mua chỗ, đút lót đến cho được nước Anh. Dù có nguy hiễm, gian truân, hay tù tội thì mấy cũng thử là vậy. Liều lĩnh, và trưởng thành trong môi trường phức tạp, vô pháp. Đám di dân mới này, con cháu của bác và đảng, một số sẵn sàng lao vào con đường tội ác. Cám dỗ đổi đời, làm giàu và giàu nhanh, khủng thì chỉ có đường trồng cỏ và buôn cỏ, để có tiền trả nợ cả vốn lẫn lời, nếu không muốn bị giới giang hồ đòi nợ và thanh toán.

Nghệ An, Hà Tỉnh là hai nơi có thu nhập bình quân thấp nhất cả nước. Trung bình, thu nhập hàng năm hai Tỉnh khoảng $2000 Mỹ kim, so với cả nước $2540. Tỉnh nghèo, đói lại không có việc làm vì khủng hoảng của nhà máy Formosa. Cá chết, biển độc, nguồn nuôi dưỡng kinh tế bị co cụm. Kinh doanh du lịch, nhà nghỉ nhà hàng bị chết. Để sống thì chỉ còn cách đi lao động thuê, lao động chui ở nước ngoài. Thị trường lao động nước ngoài gửi ngoại tệ về hai tỉnh này, đã là nguồn nuôi sống gia đình, bộ máy đảng, chính quyền địa phương. Vì vậy, đảng csVN càng tạo điều kiện, toa rập, móc ngoặc, buôn bán giấy tờ, khuyến khích để dân đi lao động chui nước ngoài. Và nếu đi ở Anh, càng kiếm nhiều tiền thì càng tốt cho đảng.

Nghị quyết 274/2009 của Hội Đồng Nhân Dân Tỉnh Nghệ An kêu gọi; “xuất khẩu lao động là mối quan tâm hàng đầu của đảng, để có việc làm, xoá đói giảm nghèo”. Không quan tâm sao được, khi năm ngoái số tiền người đi lao động nước ngoài chuyển về cho gia đình trong Tỉnh Nghệ An là $255 triệu Mỹ Kim. Như vậy bao nhiêu Mỹ Kim chui vào túi đảng, để tiếp tục nuôi sống bộ máy chính quyền.

39 người Việt xấu số đã chết. Gia đình buồn nhưng viên chức chính quyền Nghệ An, Hà Tỉnh còn buồn nhiều hơn. Họ đang lo sợ sự việc sẽ bị phanh phui, hé lộ đường dây buôn người ngầm mà họ có dính phần. Không ngạc nhiên khi thấy thái độ bất hợp tác và gây khó khăn của chính quyền địa phương, khi gần đây thông tin đang lộ dần, cảnh sát Anh đang ráo riết truy tìm hành tung ông Trùm, triệu phú Mỹ kim họ Trương gốc Nghệ An, người đã chỉ đạo đường dây đưa người đi lậu ra nước ngoài cả chục năm nay. Nếu vài hôm sau có ai họ Trương bị chết bất ngờ, thì có thể là Đảng đã ra tay cho giết người bịt khẩu, trước khi bị cảnh sát Anh bắt giữ, nếu đang trốn đâu đó ở nước ngoài.” (ngưng trích)

Ngày 29 tháng 10, ông Lê Thương viết một bài trên FaceBook, bác bỏ luận điệu cho rằng những người này ra đi vì họ nghèo đói, muốn tìm miếng cơm manh áo và luận điệu cho rằng những người này là nạn nhân của FORMOSA họ quá nghèo đói, ở quê không có việc gì làm nên phải tìm cách bỏ nước ra đi”…

Trong số nạn nhân, người được nhắc tới nhiều là cô Phạm Thị Trà Mi, người mà trước khi chết đã nhắn tin về cho mẹ: “Con xin lỗi bố mẹ nhiều. Con đường đi nước ngoài không thành. Con chết vì không thở được”. Tin từ Nghệ An cho biết Trà Mi là chị của Phạm Mạnh Cường, một dư luận viên của đảng, và có người yêu là Nguyễn Công Thắng, một an ninh mạng của CHXHCN Việt Nam.

Theo tin đài VOA thì phát ngôn viên Bộ Ngoại giao CSVN Lê Thị Thu Hằng nói trong một phát biểu đăng trên website của bộ rằng: “Đây là một thảm kịch nhân đạo nghiêm trọng”, và rằng, “Chúng tôi hết sức đau lòng và xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất tới gia đình các nạn nhân và mong họ sớm vượt qua những đau thương, mất mát to lớn này.

”Không biết bà Lê Thị Thu Hằng có “hết sức đau lòng” thật hay không, nhưng ai là người Việt Nam, hay không phải người Việt Nam, mà không không cảm thấy đau buồn trước “thảm kịch nhân đạo nghiêm trọng này”, nếu còn có một trái tim con người.

UserPostedImage

Trước đây, sau ngày 30.4.1975, thế giới cũng đã bàng hoàng thương cảm khi thấy hàng triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi tìm tự do trên những con tàu gỗ mong manh, bất chấp dông bão và hải tặc, mà khoảng một phần tư trong số này đã không đến được bến bờ tự do. “Thảm kịch nhân đạo nghiêm trọng” này đã kéo dài hơn mười năm, và thế giới đã dang tay cứu giúp những người mà họ gọi “thuyền nhân” (boat people) tràn ngập các bờ biển Vùng Đông Nam Á.

Những thuyền nhân ấy đã ra đi vì không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản, một lý‎ do chính trị và tinh thần cao đẹp, nên họ đã bỏ lại tất cả tài sản vật chất để ra đi mình không và đã xây dựng lại đời sống thành công trên quê hương mới từ con số không với sự lương thiện và chuyên cần. Họ góp mặt bình đẳng trong mọi lãnh vực của sinh hoạt trong xã hội và được kính nể.

Hai tuần lễ trước thảm kịch của những người Việt Nam chết trong thùng xe lạnh giá tại Essex trên đường nhập cảnh lậu vào nước Anh, tại thủ đô Washington đã diễn ra buổi lễ long trọng thăng chức Tướng cho một sĩ quan Hải Quân Hoa Kỳ, ông Nguyễn Từ Huấn.

UserPostedImage

Phó Đề Đốc Nguyễn Từ Huấn có một tiểu sử ly kỳ liên quan đến lịch sử Việt Nam và Hoa Kỳ, và vấn đề nhân đạo trong chiến tranh. Ông Huấn là con của một sĩ quan Quân lực VNCH, sinh tại Huế năm 1959, năm mà CSBV xé bỏ Hiệp Định Genève, bắt đầu phát động cuộc chiến tranh xâm lược Miền Nam. Cuộc chiến tranh leo thang ác liệt vào năm 1968, CSBV và du kích Việt Cộng đã lợi dụng cuộc hưu chiến vào dịp Tết Mậu Thân, mở cuộc tổng tấn công bất ngờ vào 41 thành phố và tỉnh lỵ tại Miền Nam.

Tại Sài-Gòn, mục tiêu chính của cuộc đánh trộm, du kích VC đã xâm nhập và chiếm giữ nhiều nơi trong thành phố, nhất là vùng ngoại ô, trong đó có Quận Gò Vấp, nơi gia đình Trung tá Nguyễn Tuân cư ngụ. Chỉ huy toán VC là Nguyễn Văn Lém, còn được gọi là Bảy Lốp, đã tàn sát cả gia đình ông Tuân gồm tám người. Cậu bé Nguyễn Từ Huấn, khi ấy lên 9, cũng bị trúng đạn, nhưng đã sống sót và ở bên cạnh mẹ trong hai giờ trước khi bà mất máu và qua đời.

Sau đó, Bảy Lốp bị một đơn vị Quân đội VNCH bắt và dẫn giải đến Chuẩn Tướng Nguyễn Ngọc Loan, khi ấy là Tư lệnh Cảnh Sát Quốc Gia. Nghe báo cáo về tội ác của Bảy Lốp, Tướng Loan đã rút súng lục, xử tên khủng bố VC tại chỗ, trước Chùa Ấn Quang. Tình cờ, phóng viên nhiếp ảnh Eddie Adams đang có mặt tại hiện trường, đã không bỏ lỡ cơ hội để chụp “tấm hình lịch sử”. Tấm ảnh này, được đặt tên là “Saigon Execution”, năm 1969 đã được Giải Pulitzer về ảnh báo chí và được truyền thông thân cộng và đám phản chiến tại Mỹ khai thác, tố cáo VNCH vô nhân đạo, Tướng Loan tàn ác đã giết một tù binh bị trói tay mà không xét xử. Bức ảnh này không cho thấy tội ác khủng khiếp của tên khủng bố VC đã tàn sát thường dân, kể cả những đứa bé vô tội, và khi ấy cả Sài-Gòn đang là bãi chiến trường bốc lửa.

UserPostedImage

VC Bảy Lốp bị bắt và dẫn độ trình diện Tướng Nguyễn Ngọc Loan trong tết Mậu Thân 1968.

Bức ảnh ấy đã gây tai hại không nhỏ một cách bất công cho chính nghĩa của VNCH, cho Tướng Nguyễn Ngọc Loan, và cho cả Eddie Adams khi ông ta biết những sự thật mà tấm ảnh không “nói” hết được làm lương tâm ông ta đã bị cắn rứt trong nhiều năm. Sau khi Tướng Loan qua đời tại Virginia, Adams viết trên tạp chí TIME số đề ngày 27.7.1998: “Trong tấm ảnh đó có hai người bị giết, tên Việt Cộng bị ông tướng bắn và ông tướng bị tôi giết bằng máy ảnh của tôi. Dù không có ý đồ ngụy tạo nhưng đôi khi một tấm ảnh có thể nói dối. Tôi xin lỗi…”

Một lời xin lỗi muộn màng, sau khi Tự Do đã chết tại Nam Việt Nam và ông Nguyễn Ngọc Loan cũng đã qua đời. Nhưng trái đất vẫn không ngừng quay, đời sống trên hành tinh này vẫn tiếp tục và lịch sử vẫn ghi lại những sự thật không thể che giấu mãi.

Cậu bé Nguyễn Từ Huấn thoát chết năm xưa đã là một chứng nhân lịch sử, và đang làm lịch sử với tư cách một viên Tướng trong Hải Quân Hoa Kỳ, lực lượng trên biển hùng mạnh nhất thế giới, như ông đã nói trong buổi lễ thăng cấp ngày 10 tháng 10 vừa qua:

“Đây là nước Mỹ của chúng ta, một đất nước được xây dựng trên sự phục vụ, lòng tốt và sự quảng đại, cơ hội cho mọi người, tự do để hy vọng và ước mơ.

Tại một nơi nào khác, có thể một người tị nạn chính trị với một tương lai bất định, giống như cảnh ngộ của tôi 44 năm trước, lại được sự tin cậy của quốc gia dung nhận mình để sẽ phòng vệ mình vào lúc cần thiết? Đứng trên nơi đây hôm nay là một tuyên hứa trung thành với quốc gia này của chúng ta, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ.”

Không người Việt Nam nào mà không vui mừng và cảm thấy tự hào chung với Phó Đề Đốc Nguyễn Từ Huấn về sự thành công của ông, cũng như sự thành công của rất nhiều “thuyền nhân” khác trên khắp thế giới.

Cũng không có người Việt Nam nào không cảm thấy đau xót và tủi nhục cho những “thùng nhân” đã chết thảm tại Anh.

Ai đã gây ra thảm kịch ấy, và ai đã gây ra thảm kịch của những thuyền nhân đã bỏ mình ngoài biển khơi trước đây.

Câu hỏi để cho bà Lê Thị Thu Hằng trả lời.

Ký Thiệt

Edited by user Saturday, November 9, 2019 2:04:24 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#13054 Posted : Saturday, November 9, 2019 2:12:50 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,285

Thanks: 773 times
Was thanked: 316 time(s) in 251 post(s)

Carli Lloyd lập cú đúp, đội tuyển nữ Mỹ thắng Thụy Điển 3-2


November 8, 2019

UserPostedImage

Rose Lavelle (phải) số 16 của đội tuyển nữ Hoa Kỳ sút banh vào khung thành trong khi thủ môn Thụy Điển Hedvig Lindahl số 1 sẵn sàng cản phá trong trận đấu giao hữu diễn ra trên sân Mapfre Stadium, Columbus, Ohio, ngày 7 Tháng Mười Một, 2019. (Hình: Jamie Sabau/Getty Images)

Tối Thứ Năm, 7 Tháng Mười Một, trên sân vận động Mapfre Stadium, Columbus, Ohio, đội tuyển nữ Hoa Kỳ có trận đấu giao hữu với đội tuyển nữ Thụy Điển với kết quả chung cuộc Hoa Kỳ thắng 3-2.

Đây là trận đấu ra mắt đầu tiên của tân huấn luyện viên đội tuyển nữ Hoa Kỳ, Vlatko Andonovski, thay thế cho bà Jill Ellis vừa từ nhiệm sau khi chuyến du đấu Victory Tour kết thúc.

Thủ quân Carli Lloyd lập cú đúp, Christen Press ghi thêm bàn thắng và Hoa Kỳ dẫn trước 3-0 ngay trong hiệp đầu. Bước sang hiệp nhì cả hai bên đều có những thay đổi và Thụy Điển có hai cơ hội rút ngắn tỷ số xuống còn 3-2 cho đến khi kết thúc trận đấu.

Với trận thắng này, đội tuyển nữ Mỹ tạo thành tích 19 trận thắng,1 thua và 3 hòa trong năm 2019 và có đến 22 trận bất bại.

Trong thời gian đầu trận đấu, Hoa Kỳ gần như kiểm soát thế trận với Carli Lloyd sớm mở tỷ số ở phút thứ 6 từ đường chuyền của đồng đội Christen Press ở cánh phải, thực hiện cú sút chân phải đưa banh đi sà qua khỏi thủ môn Thụy Điển Hedviq Lindahl vào lưới.

Đến phút 28, Press gia tăng khoảng cách biệt lên 2-0 cũng từ cánh phải, sau khi nhận banh thọc sâu của đồng đội, dẫn banh thoát nhanh xuống, qua khỏi hai hậu vệ áo vàng rồi tung ra cú dứt điểm ghi bàn thắng thứ 50 của mình trong các cuộc tranh tài quốc tế. Press là cầu thủ Mỹ thứ 11 đạt đến cột mốc này.

UserPostedImage

Tân huấn luyện viên đội tuyển nữ Mỹ Vlatko Andonovski. (Hình: Jamie Sabau/Getty Images)

Theo AP, huấn luyện viên Andonovski sau trận đấu cho biết: “Chúng tôi biết chúng tôi muốn chơi như thế nào, và tôi nghĩ chúng tôi đã chơi tốt, kiểm soát trận đấu. Điều duy nhất chúng tôi có thể thi đấu tốt hơn đặc biệt là trong hiệp hai nhưng chúng tôi sẽ phải cần thêm thời gian để điều chỉnh đối với các cầu thủ.”

Ba phút sau, Carli Lloyd có cơ hội lập cú đúp cũng với pha ghi bàn bằng chân phải từ đường chuyền của Tobin Heath ngay trong khu vực cấm địa.

Lloyd – từng có đến 22 trận đấu ghi hơn một bàn thắng – đã có 120 bàn thắng trong các trận cầu quốc tế và dẫn đầu đội tuyển nữ Mỹ trong năm nay với 15 lần tung lưới đối phương.

Mặc dù bị dẫn trước ba bàn trắng trong hiệp đầu, nhưng các cô gái áo vàng Bắc Âu không chịu buông xuôi trước 20,903 khán giả, luôn tận sức tìm cơ hội để thu ngắn khoảng cách biệt và các cô gái áo vàng đã thực hiện được ở phút 75 khi Anna Anvegard xỉa banh bằng chân phải từ khoảng cách gần khung thành vào lưới từ đường căng ngang của đồng đội ở cánh phải.

Và ba phút sau đó, cũng chính nữ cầu thủ Thụy Điển này, ghi thêm bàn thắng thứ nhì nhẹ nhàng đưa banh vào lưới trống khi thủ môn Alyssa Naeher, dâng lên cao nhưng không thể cản phá banh của đối phương, thu ngắn cách biệt còn 3-2 và tỷ số này giữ nguyên cho đến khi kết thúc trận đấu.

Trận đấu này, đội tuyển nữ Mỹ thiếu vắng hai cầu thủ trụ cột như Megan Rapinoe và Alex Morgan.

Trận giao hữu kế tiếp của đội tuyển nữ Mỹ so tài với Costa Rica diễn ra vào lúc 5 giờ chiều Chủ Nhật, giờ California, trên sân TIAA Bank Field, Jacksonville, Florida, được đài ESPN2 truyền hình trực tiếp.

(TTC)

linhphuong  
#13055 Posted : Saturday, November 9, 2019 8:16:23 AM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,188

Thanks: 324 times
Was thanked: 364 time(s) in 256 post(s)

Tin Tong Hop

Hướng tới kỷ niệm 50 năm linh mục của ĐTC Phanxicô


11/8/2019 10:45:46 AM

Vào ngày 13 tháng 12 sắp tới, ngày phụng vụ mừng lễ thánh Lucia, ĐTC sẽ kỷ niệm 50 năm ngày chịu chức linh mục.

UserPostedImage

Bà Olga Wornat, nhà báo và nhà văn người Argentina cho biết, trong một cuộc phỏng vấn, ĐTC nói với bà: “Điều tôi thích nhất là trở thành linh mục” và do đó “tôi thích được gọi là cha”. Lời thú nhận thân thương này nói lên tất cả con người của Đức Giáo hoàng Phanxicô, được bầu vào ngày 13 tháng 3 năm 2013 và sẽ luôn luôn là “Cha Bergoglio”.

Ngày 11/3/1958, Jorge Mario Bergoglio gia nhập chủng viện Villa devoto và bắt đầu thời gian Nhà Tập ở Dòng Tên. Ngày 13/12/1969 vị tu sĩ Dòng Tên này được Đức cha Ramón José Castellano, TGM Córdoba, phong chức linh mục.

Nhiều lần trong các bài phát biểu, ĐTC đã nói về ơn gọi linh mục. Lần đầu tiên, vào tháng 3 năm 2013, ĐTC nói: “Linh mục tốt lành là người được giáo dân công nhận. Khi giáo dân vui mừng, chúng ta nhận thấy điều đó: ví dụ, khi họ rời khỏi Thánh lễ với khuôn mặt của một người đã nhận được tin mừng. Và một lần khác ĐTC nói: “Ai không ra khỏi chính mình, thay vì làm trung gian hòa giải, dần dần trở thành một người, môi giới, người quản lý. Tất cả chúng ta đều biết sự khác biệt: người môi giới và người quản lý là người “được trả lương”; và vì họ không thực hiện công việc bằng con tim, họ không nhận được lời cảm ơn trìu mến đến từ trái tim. Từ điều này dẫn đến sự bất mãn của một số người, cuối cùng họ buồn và biến thành một nhà sưu tầm đồ cổ hoặc trở nên khác lạ, thay vì là những người chăn chiên với “mùi của chiên”, những người chăn chiên ở giữa đàn chiên”. (Sismografo)

Nhân dịp này Vatican cho ra đời bộ tem kỷ niệm sự kiện quan trọng. Bộ sưu tập tem tái tạo lại hai bức tranh tuyệt vời của họa sĩ Raul Berzosa. Một loại trị giá 1,10 Euro, với hình ảnh vị linh mục trẻ Bergolgio cùng với Đức Trinh Nữ, Đấng đã giúp cho cha Bergolgio khám phá, gỡ những nút thắt thiêng liêng trong chuyến đi đến Đức Quốc, và sau đó bức ảnh được tôn kính ở Buenos Aires. Bức ảnh được đặt trong nhà thờ thánh Josè ở Buenos Aires. Tem thứ hai trị giá 1,15 Euro, với hình ĐGH đương kim trên phông nền đền thờ Thánh Phêrô. Bên cạnh ĐTC, hình Chúa Giêsu Lòng Thương Xót, gợi lại những lời của ĐTC: “Linh mục, hình ảnh của Vị Mục Tử Nhân Lành, là người có lòng thương xót và trắc ẩn, gần gũi với dân chúng và là người phục vụ cho tất cả mọi người. Một linh mục là người chăm sóc những vết thương” (REI)

Ngọc Yến
(VaticanNews 04.11.2019)

ĐTC gặp Hội nghị về Công bằng xã hội và sinh thái của Dòng Tên


11/9/2019 11:02:25 AM

Lúc 9h30 sáng 7/11, ĐTC Phanxicô gặp khoảng 210 thành viên tham dự hội nghị nhân dịp 50 năm thành lập Uỷ ban Công bằng xã hội và sinh thái của Dòng Tên.

UserPostedImage

Các thành viên tham dự gồm có các tu sĩ Dòng Tên đang dấn thân tông đồ xã hội, các chuyên viên và các nhà hoạt động để thăng tiến đời sống xã hội, trong đó có nhiều người đến từ những môi trường nguy hiểm và khắc nghiệt.

Trong bài huấn dụ dành cho các tham dự viên, ĐTC nhắc lại mục đích thành lập Dòng Tên được thánh Inhaxiô viết trong Bản Định thức Thể chế năm 1550 là Dòng Tên ngay từ đầu được kêu gọi để phục vụ người nghèo. Các tu sĩ Dòng Tên lo “bảo vệ và truyền bá đức tin, cùng giúp các linh hồn tiến tới trong đời sống và giáo lý Đức Kitô” và phải sẵn sàng “hòa giải những người bất hòa nhau, cứu giúp và phục vụ những tù nhân hoặc bệnh nhân trong các bệnh viện, cùng thực thi các công tác bác ái khác” (Định thức Thể chế Dòng Tên được ĐGH Giulio III chuẩn nhận ngày 21/06/1550). Đây không phải là một ý hướng nhưng là một lối sống mà họ đã trải qua.

Truyền thống Inhaxiô đã tiếp tục đến ngày nay và cha Arrupe đã củng cố nó dựa trên kinh nghiệm tiếp xúc với những người đau khổ mà ngài gặp.

Đức Thánh Cha nhắc rằng: Đối với cha Arrupe, tất cả sứ vụ của Dòng Tên phải trả lời cho những thách đố về loan báo đức tin và đi đôi với việc thăng tiến công bình.

Người nghèo, nơi gặp gỡ Chúa

Mỗi năm, phụng vụ mời gọi chúng ta chiêm ngắmThiên Chúa bị loại trừ, Đấng đã đến với dân của mình, nhưng đã bị từ chối (x. Ga 1,11).

Nơi những người nghèo, chúng ta tìm thấy một nơi đặc quyền gặp gỡ Chúa Kitô. Đó là một món quà quý giá trong cuộc đời của người bước theo Đức Kitô.

Anh chị em đã có những biến đổi thực sự cả với tư cách cá nhân lẫn tư cách tập thể khi thầm lặng suy ngẫm về nỗi đau của anh chị em mình. Đây là một sự biến đổi hoán cải, trở về để nhìn khuôn mặt của Đấng bị đóng đinh, Đấng mời chúng ta mỗi ngày ở lại với Ngài và mang Ngài xuống khỏi thập giá.

Đừng bỏ sự quen thuộc này với những người dễ bị tổn thương. Thế giới tan vỡ và chia rẽ đang cần chúng ta xây những cây cầu bằng sự hiện diện ngay cả không cần lời, bằng sự quan tâm và liên đới.

Theo Chúa Giêsu giữa những người bị đóng đinh

Chúa Giêsu đã không có “nơi tựa đầu” (Mt 8,20), để chú tâm “loan báo Tin Mừng Nước Trời và chữa tất cả các loại bệnh hoạn tật nguyền” (Mt 4,23). Hôm nay, Thần Khí của Ngài, sống nơi chúng ta, thúc đẩy chúng ta bước theo Ngài trong việc phục vụ những người bị đóng đinh trong thời của chúng ta. Nơi đó, nổi lên nạn buôn người, sự tổn thương của ngôi nhà chung, môi trường bị tàn phá,…

Thế giới của chúng ta cần những biến đổi để bảo vệ sự sống đang bị đe dọa và bảo vệ những người yếu nhất. (CSR_6542_2019)

Văn Yên, SJ
(VaticanNews 08.11.2019)

Đức Thánh Cha gặp những người phụ trách mục vụ nhà tù


11/9/2019 11:06:08 AM

Trưa ngày 08/11, Đức Thánh Cha đã tiếp khoảng 80 người phụ trách mục vụ nhà tù của các miền và các quốc gia, đang tham dự Hội nghị quốc tế về việc phát triển con người toàn diện và mục vụ nhà tù Công giáo.

UserPostedImage

Sứ mệnh nhận từ Chúa Kitô

Trong bài nói chuyện, trước hết Đức Thánh Cha nhắc rằng sự quan tâm của Giáo hội dành cho các tù nhân là sứ mệnh mà toàn thể Giáo hội nhận từ Chúa Kitô. Giáo hội được mời gọi không ngừng thực hành lòng thương xót của Chúa dành cho những người dễ tổn thương nhất và không được giúp đỡ, những người mà Chúa Giêsu hiện diện nơi họ (x. cf. Mt 25,40).

Sự thờ ơ của xã hội và nền văn hóa loại bỏ

Tiếp đến Đức Thánh Cha nhận định rằng tình cảnh của các nhà tù phản ánh thực trạng xã hội và là hậu quả sự thờ ơ của chúng ta, điều được tổng hợp thành một nền văn hóa loại bỏ. Ngài nói: “Nhiều lần, thông qua các quyết định pháp lý và biện minh phi nhân đạo, được xem là nhằm tìm kiếm điều tốt và sự an toàn, xã hội đã tìm cách cô lập và giam cầm những người hành động chống lại các quy tắc xã hội; điều này được xem là giải pháp tối ưu cho các vấn đề của đời sống cộng đồng”.

Đức Thánh Cha nói tiếp: “Đàn áp thì dễ hơn là giáo dục; phủ nhận sự bất công hiện diện trong xã hội và tạo ra những không gian để giam giữ những kẻ phạm tội thì dễ hơn là tạo cơ hội phát triển bình đẳng cho mọi công dân”.

Tình trạng thiếu các nguồn lực và quá tải tại các nhà tù

Một thực tế khác là các nhà tù không thể cổ võ tiến trình hội nhập vì thiếu các nguồn lực để giải quyết các vấn đề xã hội, tâm lý và gia đình của tù nhân, và cả nạn quá tải trong nhà tù.

Vượt qua sự kỳ thị

Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng xã hội cần vượt qua sự kỳ thị đối với các tù nhân. Thay vì giúp đỡ và cung cấp điều kiện để họ sống cuộc sống xứng đáng, chúng ta thường từ chối nhìn nhận nỗ lực của họ trong việc sống xứng đáng với tình yêu của Thiên Chúa. Đức Thánh Cha đặt câu hỏi: Tại sao các anh chị em này đã bị phạt bởi việc làm sai trái của họ, lại còn chịu một hình phạt khác của xã hội, đó là sự loại trừ và thờ ơ?

Thể hiện lòng thương xót của Chúa

Cuối cùng, Đức Thánh Cha đề cao các sáng kiến của các cộng đoàn trong việc đồng hành với các cựu tù nhân và gia đình của họ. Qua các sáng kiến này, lòng thương xót Chúa được tỏ hiện cho các anh chị em và nhắc rằng toàn thể nhân loại và xã hội tìm cách hành động và dấn thân vì hòa bình và công lý. (REI 08/11/2019)

Hồng Thủy
(VaticanNews 08.11.2019)

Một Nữ tu đồng hành cùng các tử tù đến đoạn đầu đài.


Thanh Quảng sdb

06/Nov/2019

UserPostedImage

Sơ Gerarda Fernandez

Tin từ thông tấn xã Fides Singapore (Agenzia Fides) loan đi ngày 6/11/2019 về một Nữ tu - Mang tình thương xót và tình thương của Chúa đến cho các tử tù: đây là công việc tông đồ của sơ Gerarda Fernandez, 81 tuổi, sơ đã làm việc với các nhà tù ở Singapore với tư cách là một cố vấn tử tù hơn 40 Năm qua cho đến năm 2017. Trong thời gian đó, sơ đã "đồng hành cùng" 18 tử tù, cho đến khi họ bị xử tử. Trước sự ngưỡng phục của Giáo hội địa phương, người nữ tu Công Giáo Singapore này đã được đưa vào danh sách hàng năm do đài BBC công bố là một người nữ trong số 100 phụ nữ có tầm ảnh hưởng nhất trên thế giới.

Sơ Gerarda, sinh năm 1938, nói với Thông tấn xã Fides rằng: "Tôi được sinh ra và lớn lên từ một gia đình coi trọng đức tin và âm nhạc. Chúng tôi đã ca hát và chơi nhiều nhạc cụ khác nhau. Trong các cuộc hội họp và phụng vụ Chúa Nhật, chúng tôi được mời gọi dành trọn tâm trí cho việc cầu nguyện bằng âm nhạc. Ba chị em chúng tôi đều là những nữ tu sống đời thánh hiến".

Trong 40 năm qua sơ tập trung vào việc thăm viếng các tù nhân, những khoảnh khắc mà sơ cho là "đặc biệt", vì được gần gũi với các tử tù trong trại Changi ở Singapore. "Tình yêu của Chúa thôi thúc chúng ta thì vượt xa mọi sự hiểu biết bình thường: đây là một thông điệp mà sơ để lại cho các tử tù".

Nói về công việc của mình, sơ lưu ý: "Hầu hết tất cả những người đối diện với án tử, thường phản kháng lại chương trình của Chúa và tìm cách hủy hoại cuộc sống của họ. Nhưng nhờ lòng thương xót của Chúa Giêsu, Thiên Chúa đã hiện diện và làm thay đổi những giây phút cuối cùng của cuộc đời họ. Đây thực sự là một phép lạ sống của ơn hoán cải và biến đổi trái tim. Thiên Chúa Mục tử tốt lành đã tìm thấy con chiên của mình. Tôi đã có đặc ân được ở bên họ trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời trần thế của họ".

UserPostedImage

Sơ Gerarda Fernandez an ủi một tử tù

"Lời kêu xin Chúa đồng hành với những tử tù dễ bị tổn thương này nhắc nhở tôi hàng ngày rằng Chúa yêu thương chúng ta trước" và Ngài trao ban cho họ "ơn chữa lành và tha thứ qua tình yêu của Chúa". Một kẻ đã từng giết người, trước khi bị hành quyết, đã nói với sơ: "Sơ đừng lo cho con vì con biết Chúa yêu con!. Sáng mai con sẽ gặp Chúa mặt đối mặt".

Sơ nói "án tử hình thì rất ghê sợ và tàn nhẫn, nó vô nhân và vi phạm đến quyền sống". "Mỗi cuộc sống là một món quà quý giá, ngay cả khi nó đáng phải phạt. Án phạt và công lý phải là cải tạo và thương xót. Chúng ta đã từng tham gia lên tiếng khắp nơi trên thế giới bằng cách kêu gọi các nhà lãnh đạo hãy tìm kiếm một biện pháp thay thế cho án tử hình". Hôm nay, sơ chia sẻ với tâm lòng vui và thỏa mãn phần nào vì "lời cầu xin của chúng ta đã được lắng nghe: Tại Singapore, chính phủ đã tái xét duyệt lại các bản án tử và một số tử tù dù đã bị kết án tử hình, nhưng nay đã nhận được bản án nhẹ hơn…"

Và sơ kết luận bằng một xác tín của Đấng sáng lập Dòng của sơ là Dòng Nữ tử Bác ái của Chúa nhân lành, sơ Maria Eufrasia đã nói: "Mạng sống của một người còn quý hơn cả thế giới". (SD) (Agenzia Fides, 6/11/2019)

Dân Chủ và Cộng Hòa đang lo


Ngô Nhân Dụng

November 8, 2019

UserPostedImage

Tại Virginia, Dân Chủ đã chiếm đa số cả hai nghị viện tiểu bang mà trước đây do Cộng Hòa kiểm soát. Trong hình, một địa điểm thăm dò bầu cử tại trường tiểu học Nottingham ở Arlington, Virginia, hôm 5 Tháng Mười Một, 2019. (Hình: Win McNamee/Getty Images)

Chỉ còn một năm nữa dân Mỹ sẽ đi bầu tổng thống, Hạ Viện và một phần ba Thượng Viện. Cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đang lo duyệt xét lại kế hoạch tranh cử, sau các cuộc bỏ phiếu ở ba tiểu bang Virginia, Kentucky và Mississippi.

Đảng Cộng Hòa lo nhiều hơn đảng Dân Chủ. Như nhật báo Wall Street Journal, một tờ báo thiên về phía Cộng Hòa và cùng chung một chủ với đài Fox News mà Tổng Thống Donald Trump luôn luôn coi, viết rằng: “Điều đáng lo cho Cộng Hòa không phải là thất cử mà là một xu hướng trong việc bỏ phiếu, nối tiếp những thất bại tại các vùng ven đô trong năm 2017 và 2018.”

Tại Virginia, Dân Chủ đã chiếm đa số cả hai nghị viện tiểu bang mà trước đây do Cộng Hòa kiểm soát. Lần đầu tiên từ năm 1993, Dân Chủ nắm quyền cả hai nghị viện và ghế thống đốc. Sau cuộc kiểm kê dân số năm 2020 họ sẽ vẽ lại bản đồ các địa hạt bỏ phiếu để có lợi cho họ.

Tổng Thống Trump không cứu vãn được tình trạng đi xuống tại Virginia. Ông tới tận nơi tuyên bố hoàn toàn ủng hộ ứng cử viên Geary Higgins và đả kích đối thủ John Bell như một người sẽ tịch thu súng và tăng thuế các cử tri. John Bell đã được hơn Geary Higgins 10% số phiếu.

Tại Kentucky, năm 2016 ông Trump thắng lớn, vượt đối thủ 30% số phiếu. Ngày hôm trước, ông Trump còn đến Kentucky cổ động cho đương kim Thống Đốc Matt Bevin, Cộng Hòa, nói rằng nếu Bevin thua tức là Trump thất bại lớn, hôm sau, Bevin thua phiếu Andrew Beshear, con của một cựu thống đốc và trong khi tranh cử ông ta tránh không công kích Tổng Thống Trump.

Đảng Cộng Hòa vẫn thắng trong nhiều chức vụ khác ở Kentucky nhưng một điều đáng lo là số cử tri đi bầu đã tăng lên gấp rưỡi kỳ bỏ phiếu trước, từ 31% lên 42%. Trong số đó có rất nhiều cử tri Dân Chủ mới hăng hái đi bầu. Điều đáng chú ý là năm nay Thống Đốc Matt Bevin đã đạt được 200,000 phiếu nhiều hơn bốn năm trước, khi ông đắc thắng. Năm nay ông lại thua, chỉ vì rất nhiều cử tri Dân Chủ năm nay mới đi bầu và đã chọn Andrew Beshear.

Báo Wall Street Journal báo động rằng đây là một xu hướng đã diễn ra trong ba năm bầu cử liền. Họ thấy đảng Cộng Hòa đang mất phiếu của các cử tri sống ven đô, đặc biệt là phụ nữ và những người tốt nghiệp đại học, số mất mát cao hơn số phiếu họ tăng lên được trong các vùng nông thôn. Cuộc nghiên cứu của WSJ-NBC cho biết ông Trump chỉ được 34% phụ nữ tốt nghiệp đại học ủng hộ.

Chính Nghị Sĩ McConnell, Kentucky, đang cầm chịch tại Thượng Viện liên bang, cũng lo lắng vì sang năm ông sẽ phải tái tranh cử. Chỉ có 37% cử tri còn ủng hộ ông và 50% đang chống. Ông McConnell có thể chịu chung số phận như ông Bevin nếu đảng Dân Chủ đưa ra một ứng cử viên ôn hòa như Beshear.

Trong ngày Thứ Ba vừa qua, ông Tate Reeves đảng Cộng Hòa chiếm ghế thống đốc Mississippi, một tiểu bang vẫn có truyền thống bảo thủ. Những ứng cử viên Dân Chủ Jim Hood, chỉ thua ông có 5.6% số phiếu, mà năm 2015 Cộng Hòa đã vượt đối thủ 34%. Tỷ lệ đi bầu ở Mississippi không thay đổi, và các cử tri da đen không đi bỏ phiếu nhiều hơn như phía Dân Chủ chờ đợi. Tổng Thống Trump sang năm chắc sẽ thắng lần nữa tại tiểu bang này.

Báo đài toàn quốc không chú ý đến những cuộc bỏ phiếu cấp thấp hơn nhưng khi nhìn vào kết quả tại Pennsylvania Cộng Hòa sẽ lo ngại. Tại Quận Delaware trong tiểu bang này, Cộng Hòa vẫn kiểm soát năm ghế giám sát viên từ giữa thế kỷ 19, năm nay Dân Chủ đã lật ngược, chiếm tất cả.

Pennsylvania sẽ nắm một vai trò quan trọng trong năm tới, vì tại đó năm 2016 Tổng Thống Trump chỉ thắng với 44,000 lá phiếu, dưới 1% con số hơn 6 triệu phiếu bầu, nhưng nhờ thế ông Trump thu được 20 phiếu cử tri đoàn của tiểu bang.

Điều đáng mừng nhất của Tổng Thống Trump là các ứng cử viên tổng thống Dân Chủ hiện nay có vẻ quá thiên tả, với những chủ trương quá khích rất khó thực hiện. Các cử tri sống ven đô, thuộc thành phần lợi tức khá giả sẽ khó ủng hộ các chính sách đó.

Các ứng cử viên Dân Chủ đã thắng từ năm 2018 đến nay đều tỏ ra ôn hòa. Họ không hứa cho sinh viên học miễn phí, không cổ động xóa bỏ bảo hiểm y tế tư nhân để nhà nước lo hết, không hứa tăng $250 mỗi tháng cho những người nghỉ hưu, không dọa tịch thu súng của tất cả mọi người.

Những ứng cử viên đưa ra các đề tài thiết thực với đa số dân chúng mới hy vọng đắc cử. Đầu năm nay, bà Gretchen Esther Whitmer, sinh năm 1971, thắng ở tiểu bang Michigan với khẩu hiệu: “Sửa chữa những đường xá khốn nạn” (Fix the Damn Roads!) lên chức thống đốc mà đảng Cộng Hòa vẫn giữ suốt tám năm.

Nếu đảng Dân Chủ cứ tiếp tục hô hào cho những chương trình không tưởng vì chịu áp lực của một thiểu số quá khích thì sang năm họ sẽ khó lòng giành được cái ghế trong Tòa Bạch Ốc. Đây là một mối lo lớn vì vụ đàn hặc Tổng Thống Trump sắp diễn ra ở Hạ Viện sẽ khiến nhiều người chán ngán; vì ai cũng biết khi lên Thượng Viện ông Trump sẽ an toàn.

(Ngô Nhân Dụng)

Quân Nhân Mỹ Gốc Việt: Cấp Học Bổng Cho Con Tử Sĩ


09/11/201900:00:00(Xem: 391)
Vi Anh

Một tin thật đáng mừng. Tại Little Saigon, số quân nhân Mỹ gốc Việt đã thành lập một hội đoàn mệnh danh Quân Nhân Mỹ Gốc Việt Trong Quân Lực Hoa kỳ (Vietnamese Americans Armed Forces Association), có trang mạng ở địa chỉ: www. vaafa.org, ĐT 619-793 9461. Hội này ra mắt cộng đồng ngày 31 tháng 5, 2009 trong một buổi lễ tại Tượng Đài Chiến sĩ Việt Mỹ ở Westminster và trong một buổi tiệc đông nhứt chưa từng thấy ở nhà hàng Paracel.

Ơn đền nghĩa trả là bài học đầu đời của con người khi bắt đầu được xã hội hoá. Ở Mỹ nhớ ơn cha mẹ trong gia đình ở có ngày của Mẹ, của Cha. Trong xã hội nhớ ơn quân nhân xả thân bảo vệ đất nước có ngày lễ Chiến sĩ Trận Vong, Ngày Cựu Chiến Binh.

Quân Nhân Mỹ Gốc Việt Trong Quân Lực Hoa kỳ còn có thiện ý giúp cho cô nhi tử sĩ của đồng đội đồng bào mình, những quân nhân Mỹ gốc Việt hy sinh cho đất nước và nhân dân Mỹ ngoài chiến trận. Hội này đã tạo thành truyền thống cấp học bổng cho con tử sĩ, như một hình thức chuẩn bị cho đội ngũ kế thừa.

Đã hơn một lần Hội gây quỹ để cấp học bổng cho cô nhi của tử sĩ quân nhân Mỹ gốc Việt. Và người Mỹ gốc Việt cũng đã tích cực giúp cho đàn hậu duệ của quân nhân Mỹ gốc Việt đã bỏ mình cho quê hương thứ hai của mình.

Tin cho biết ngày Thứ Bảy 16 tháng 11, 2019, Hội sẽ tổ chức một dạ tiệc mang tên “Freedom is Not Free. Cái Giá của Tự do, tại nhà hàng Great Wolf Lodge Anaheim, 12681 Harbor Bld, Garden Grove CA 92840, từ 6 giờ tiếp tân và 7:00pm tới 10: 00pm giờ vào chương trình và dạ tiệc.Vé có bán tại 3 nơi: Elite Team Insurance 9061 Bolsa Ave, suite 204, Tel 714-889-0959; Tự Lực Bookstore 14318 Brookhurst St. Tel 888-204-7749; Tú Quỳnh Bookstore 10832 Capital Ave, Tel 714-531-4284.

Nhớ hồi năm 2017 Hội cũng có tổ chức một buổi lễ tương tự vào ngày 3 tháng 9, 2017 rất thành công. Đây đủ lễ nghi quân cách và tưởng niệm long trọng. Chuẩn Tướng Lapthe cùng lãnh đạo của các nhiệm kỳ của Hội diễn hành trình diện khán thính giả. Có điều đặc biệt Chuẩn Tướng và Nữ Đại tá Hội Trưởng trong bài diễn văn đều nhắc đến cội nguồn VN của mình và hết lòng tri ân Quân đội VNCH đã vì dân chiến đấu, vì nước hy sinh. Những slide show chiến đấu hào hùng, những bài quân ca anh dũng của Quân đội VN được trình chiếu làm bối cảnh cho cuộc họp. Trong buổi lễ này Hội gây quỹ để cấp học bổng 2,000.00 USD một năm cho con 13 tử sĩ, thành công viên mãn. Bs Michael Đào ra quân trước, hứa tặng 40,000.00 USD, giải ngân 1 năm 10,000.00 USD nếu hội trường ủng hộ 10 học bổng, mỗi học bổng 2.000. Chung qui có 18 mạnh thường quân hưởng ứng tặng 18 học bổng. Như vậy Hội có 46,000.00 USD dành cho quỹ học bổng. Hội cũng kêu gọi đấu giá một bình hô lô do Tiệm Vàng Mai Ly tặng có hai vòng ngọc bích, mạnh thường quân trả giá cao nhứt là 2,000.00 USD.

Tuy người Mỹ gốc Việt tỵ nạn CS ở Mỹ chưa đầy nửa thế kỷ, tuy chân ướt chân ráo ở Mỹ, không còn chánh quyền quốc gia, nhưng là một sắc tộc trọn tình trọn nghĩa với quân nhân VN Công Hoà. Trong các công tác gây quỹ, việc gây giúp cho thương phế binh VNCH còn kẹt ở trong nước kết quả thu cao nhứt. Vì đại đa số quan niệm đó không phải là công tác từ thiện, mà là nghĩa vụ của đồng đội đối với đồng đội, nghĩa vụ của dân cán chính VNCH đối với quân như cá với nước.

Còn đàn hậu duệ của quân nhân VNCH theo gương thế hệ ông cha thì tình nguyên vào Quân lực Mỹ, lên tướng tá rất nhiều. Hội Quân Nhân Mỹ Gốc Việt Trong Quân Lực Hoa kỳ (Vietnamese Americans Armed Forces Association) www. vaafa.org là một cuộc tâp họp tiêu biểu. Hội có chương trình cấp học bổng cho con quân nhân tử sĩ như Thiếu Sinh Quân của VNCH. Đó là một đầu tư tượng trưng rất tốt và quí.

Và đối với quân nhân VNCH tiền bối từng chiến dấu sanh tử để giữ xóm làng và niềm tin tự do dân chủ của VNCH, nay đang định cư ở Mỹ, Hội Quân Nhân Mỹ Gốc Việt Trong Quân Lực Hoa kỳ cũng đã bày tỏ lòng tri ân một cách long trọng, ngay tại Little Saigon, thủ đô của ngườiViệt Hai ngoại.

Nhớ năm 2018, nhân dịp Lễ Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ, Hội Quân Nhân Mỹ Gốc Việt kính mời các Cô, Chú, Bác, và Anh Chị Cựu Quân Nhân tham dự Buổi Tiệc Tri Ân cùng thế hệ tiếp nối vào lúc 6:00 chiều, ngày 11 tháng 11 năm 2018, tại Nhà Hàng Majesty, 5015 West Edinger Avenue, Santa Ana, CA 92704 ơ Little Saigon.

Hội bày tỏ, “Buổi Tiệc Tri Ân là một cơ hội cho thế hệ tiếp nối Quân Nhân người Mỹ gốc Việt đã và đang phục vụ trong Quân Đội Hoa Kỳ, được một lần tạ ơn những bậc Niên Trưởng đã từng cống hiến tuổi thanh xuân cho nềnTự Do, và Dân Chủ của Việt Nam. Cựu quân nhân VNCH trên 70 tuổi miễn phí, Hội xin được hân hạnh đài thọ để tri ơn lòng tri ơn đối với quân nhân VNCH.’ Quân dân cán chính VNCH sống chiến đấu anh dũng cho đất nước, khi vào tù vẫn kiên cường và chung thuỷ với chánh nghĩa VNCH, và khi ra khỏi tù liều minh đưa gia đình tìm tư do. Quân nhân Mỹ gốc Việt đại đa số thuộc gia đình quân dân cán chính VNCH biết rõ không có những ngày chiến đấu, lao tù CS thì dù đậu hai ba bằng tiến sĩ cũng không được định cư ở Mỹ.

Người Mỹ gốc Việt quan niệm đãi ngộ xứng đáng chiến sĩ không có nghĩa là làm những tác động sân khấu, làm tin cho báo chí, mà phải bằng hành động thiết thực có lợi thực tế và trực tiếp cho những quân nhân. Không phải đợi đến ngày Lễ Chiến sĩ Trận Vong chỉ làm lễ, viếng mộ. Không phải chỉ đón quân nhân trở về bắt tay, tươi cười ở phi trường. Rồi sau đó viên chức chánh quyền, đại diện các đoàn thể cơ quan Mỹ ai về nhà nấy lo sống riêng tư. Còn cựu chiến binh mang những thương tật bên mình, đem nỗi âu lo chăm sóc cho gia đình, còn những người Mỹ còn lại thì đi mua sắm, làm việc, vui chơi.

Có lẽ vì những câu hỏi tại sao như vậy đó mà quân nhân Mỹ gốc Việt thành lập Hội Quân Nhân Mỹ Gốc Việt Trong Quân Lực Hoa kỳ để tương trợ, ủy lạo nhau và hướng dẫn đàn em đang trên đường tình nguyện vào quân lực Mỹ. Và có lẽ đó cũng là lý do cộng đồng người Mỹ gốc Việt tham dự một một buổi tiệc đông chưa từng thấy ở nhà hàng Paracel, và sẵn sàng quyên góp cho quỹ học bổng cho cô nhi của quân nhân Mỹ gốc Việt lâu nay. /.

(VA)

Thảm hoạ cộng sản - Ban lãnh đạo đảng thấp kém


UserPostedImage

Phạm Đình Trọng (Danlambao) -


Đảng cầm quyền với ông đảng trưởng quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng lạc lõng cùng các nhân vật nắm quyền lực tuyệt đối ở các lĩnh vực và các vùng lãnh thổ trong nhóm quyền lực trung ương như các ông, các bà:

Ông Nguyễn Xuân Phúc, ủy viên bộ Chính trị. Là Thủ tướng Chính phủ nhưng ông Phúc chỉ như một diễn viên tấu hài, lăng xăng có mặt khắp chốn khắp nơi, nói những điều tưởng như phát hiện lớn lao, ví von tưởng là văn hoa, nơi nọ đầu tàu, nơi kia cũng đầu tàu, chỉ bộc lộ một hình hài văn hóa còi cọc tội nghiệp, một tâm hồn chưa được đánh thức để biết cảm hứng về cái đẹp, cảm hứng với cuộc đời, với số phận nhân dân, đất nước và một kiến thức kinh tế trống rỗng của người nắm quyền điều hành nền kinh tế đất nước. Những lời vàng của ông Thủ tướng Phúc chỉ đạo đời sống kinh tế cho các địa phương, các ngành đều trở thành những màn chọc cười rẻ tiền với dân chúng.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, ủy viên bộ Chính trị. Là Chủ tịch Quốc hội nhưng bà Ngân chỉ như một cô giao liên gùi bòng ý đồ, tham vọng của bộ Chính trị đến Quốc hội. Chỉ như viên thư lại triển khai thực hiện mọi đòi hỏi của bộ Chính trị với Quốc hội. Bà Ngân tự giới thiệu công việc giao liên của bà, tự xác định tư cách thư lại của bà bằng câu nói đã được tất cả các tờ báo chính thống ghi nhận và thông tin: Bộ Chính trị đã kết luận rồi, dự thảo luật đặc khu kinh tế không trái hiến pháp. Quốc hội phải bàn để ra luật chứ không thể không ra luật! Chỉ một câu đó cũng cho thấy đầy đủ sự thảm hại, sự thấp kém của Chủ tịch Quốc hội và sự thảm hại, sự thấp kém của cả cái Quốc hội đảng cử dân bầu, cái Quốc hội từ người đứng đầu đến các nghị sĩ được sang trọng hóa là đại biểu nhân dân đều chỉ là những con rối, những vai hề, nhất cử nhất động đều theo sự giật dây của bộ Chính trị đảng cộng sản.

Ông Nguyễn Ngọc Thiện. Là bộ trưởng văn hóa nhưng hoàn toàn không thấy vóc dáng, hình hài con người văn hóa ở người đứng đầu cơ quan văn hóa đất nước mà chỉ thấy sự sỉ nhục, khinh bỉ văn hóa.

Mượn cớ kỉ niệm ngày thiết lập quan hệ bang giao hai nước Việt cộng và Tàu cộng, Tàu cộng đưa đoàn hát múa của một tộc người thiểu số bị Đại Hán cai trị đến Hà Nội. Thiết lập quan hệ bang giao giữa hai nước là sự kiện quốc gia, nhà nước với nhà nước. Sự kiện quốc gia nhưng Tàu cộng chỉ đưa đoàn nghệ thuật của một vùng tự trị của Tàu cộng sang Việt Nam thì Tàu cộng coi Việt Nam cũng chỉ là xứ Tàu cộng cho tự trị mà thôi. Bị sỉ nhục như vậy nhưng ông Thiện thấp kém văn hóa, vô cảm chính trị vẫn mang danh nghĩa nhà nước Việt Nam đón tiếp sự sỉ nhục đó.

Nhục nhã hơn, ông Thiện đã ngu ngơ chấp nhận đòi hỏi bất thường về ngày đoàn múa hát xứ tự trị Tàu cộng biểu diễn ở nhà hát lớn Hà Nội không phải là ngày 18 tháng một, ngày hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao mà là ngày 19 tháng một, ngày Tàu cộng đánh chiếm được hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam! Thông điệp của Tàu cộng là: Việt Nam chấp nhận đoàn nghệ thuật của chúng hát múa giữa Hà Nội, hát múa trước Ba Đình, hát múa trước mũi chóp bu lãnh đạo nhà nước cộng sản Việt Nam mừng ngày chúng thâu tóm được Hoàng Sa của Việt Nam là nhà nước cộng sản Việt Nam đồng tình với sự thâu tóm đó và nhà nước cộng sản Việt Nam đã thừa nhận Hoàng Sa là của Tàu cộng.

Qua mặt được quan chức thấp kém văn hóa của nhà nước cộng sản Việt Nam nhưng Tàu cộng không qua mặt được người dân của đất nước Văn hiến. Người dân phẫn nộ lên tiếng phản đối đêm biểu diễn sỉ nhục lịch sử Việt Nam, sỉ nhục sự toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam của đoàn nghệ thuật Tàu cộng, gần đến giờ biểu diễn, màn hát múa ngạo mạn của Tàu cộng mới bị hủy bỏ.

Không phải chỉ một vụ việc ông Thiện chấp thuận cho đoàn nghệ thuật Tàu cộng múa hát ở nhà hát lớn Hà Nội mừng ngày chúng cướp được hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Ngày 14 tháng ba, năm 2018, ngày người dân Việt Nam bùi ngùi thành kính tưởng niệm tròn 30 năm, 64 người con yêu của tổ quốc Việt Nam giữ bãi đá Gạc Ma bị Tàu cộng giết hại, ngày đau buồn tưởng niệm tròn 30 năm bãi đá Gạc Ma và sáu bãi đá khác trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam bị Tàu cộng đánh chiếm. Cũng đúng ngày 14 tháng ba, năm 2018, bộ phản văn hóa của ông Thiện đã làm một việc phản bội tổ quốc, xúc phạm hương hồn 64 người lính Việt Nam bị giặc Tàu cộng giết hại ở Gạc Ma. Đúng 14 tháng ba, năm 2018, bộ phim phô trương sức mạnh hạm đội Tàu cộng và khẳng định với thế giới rằng biển Đông của Việt Nam là vùng lãnh hải của chúng, phim Điệp Vụ Biển Đỏ sản xuất ở Bắc Kinh được bộ thấp kém văn hóa, thấp kém chính trị của ông Thiện cho trình chiếu trong các rạp cinéma trên toàn cõi Việt Nam. Người đứng đầu cơ quan quản lí văn hóa của một nhà nước mà thấp kém văn hóa, thấp kém chính trị đến như vậy là sự sỉ nhục cho cả nền văn hóa đất nước.

Nỗi sỉ nhục mang tên Điệp Vụ Biển Đỏ chưa nguôi thì những ngày cuối thu, đầu đông 2019 người dân cả nước đang thắt lòng theo dõi đường đi những đoàn tàu chiến và tàu khảo sát biển của quân Tàu cộng xâm lược dọc ngang trên biển Đông của ta như trên ao nhà của chúng. Phẫn nộ trước sự xâm lược của Tàu cộng ở biển Đông, người dân càng phẫn nộ khi bộ thấp kém văn hóa của ông Thiện lại cho trình chiếu trên toàn lãnh thổ Việt Nam bộ phim hoạt hình của Tàu cộng, trong phim có bản đồ đất nước Tàu cộng giới hình lưỡi bò liếm trọn biển Đông của Việt Nam.

Là ủy viên trung ương đảng cộng sản cầm quyền đáng ra ông Thiện phải có tầm chính trị cao hơn bốn triệu đảng viên cộng sản, càng phải cao hơn tầm chính trị hơn chín mươi triệu người dân Việt Nam. Nhưng tầm văn hóa của ông bộ trưởng văn hóa Thiện đã thấp hơn người dân và tầm chính trị của ông ủy viên trung ương cộng sản Thiện lại càng thấp kém đến mức sỉ nhục cả cho đảng của ông, đảng cầm quyền nắm vận mệnh đất nước.

Ông Trần Hồng Hà đứng đầu cơ quan quản lí tài nguyên mội trường quốc gia đã để nước ngoài đầu độc cả dải biển miền Trung, giết chết sự sống của biển. Ông bộ trưởng, ủy viên trung ương đảng cộng sản đã không có liêm sỉ, không có lòng tự trọng tối thiểu, không nhận trách nhiệm lại dàn dựng màn diễn trơ trẽn, lố bịch và lưu manh, màn diễn tắm biển, ăn cá biển để chạy tội, xí xóa trách nhiệm và lừa bịp người dân.

Rước nước ngoài vào giết chết sự sống, tàn phá biển và dải bờ biển giầu đẹp của đất nước, ông bộ trưởng vô liêm sỉ còn dung túng cho cả bộ máy quản lí nhà nước về tài nguyên môi trường của ông thông đồng với những doanh nghiệp bất lương, lũ tư bản hoang dã man rợ, cho chúng thâu tóm tài nguyên đất nước, biến tài nguyên của nước, tài sản của dân thành vốn tư bản của chúng. Với lòng tham không đáy, với thứ văn hóa công nông và thứ thẩm mĩ Lý Toét, lũ quan chức tài nguyên môi trường ngu dốt và tham lam cùng lũ tư bản hoang dã bất lương đã biến những kì quan thăm thẳm và lung linh của đất nước, những tuyệt tác vô giá của tự nhiên thành những khối bê tông kệch cỡm.

Quan chức quản lí nhà nước về tài nguyên môi trường và lũ tư bản hoang dã bất lương đã biến vịnh Hạ Long trên cạn Tràng An, Ninh Bình thành những ngôi chùa quốc doanh Bái Đính, Tam Chúc, xác là chùa Tàu, hồn là chốn chợ Trời buôn thần bán thánh.

Những người cộng sản với nền tảng văn hóa bằng cấp, chỉ cần bằng cấp, không cần trí tuệ đã biến chủ nghĩa cộng sản thành một tôn giáo rồi cũng chính những người cộng sản đã làm cho tôn giáo đấu tranh giai cấp, tôn giáo bạo lực của họ thành tôn giáo của máu và nước mắt, tôn giáo của tội ác và bất công. Để rồi, từ lãnh tụ cộng sản đến đảng viên thường không ai còn đức tin vào tôn giáo cộng sản của họ nữa. Nhưng tôn giáo cộng sản cho họ quyền cai trị, cho họ ăn trên ngồi trốc, cho họ làm giầu. Trên thế gian, không có nghề gì làm giầu dễ dàng, mau lẹ và vớ bẫm như quyền lực cộng sản. Không còn mảy may lòng tin vào tôn giáo cộng sản nhưng họ vẫn dùng bạo lực chuyên chính, dùng công an, tòa án, nhà tù, dùng máu và nước mắt dân để bảo vệ tôn giáo cộng sản, bảo vệ quyền cai trị, quyền vớ bẫm của họ.

Không còn đức tin vào tôn giáo cộng sản, quan chức cộng sản lại gửi đức tin vào tôn giáo truyền thống. Càng quyền cao chức trọng, càng vớ bẫm, càng chồng chất tội với dân với nước, với chính lương tâm mình, quan chức cộng sản càng đổ tiền của vào xây chùa, đúc chuông, tô tượng và vợ con họ càng tấp nập đi chùa. Nhà nước cộng sản cũng là nhà nước ngu dân. Cộng sản dùng bạo lực, lừa dối và tăm tối ngu dân để cai trị. Trong tăm tối ngu dân cộng sản, trong bất công, oan khiên cộng sản, trong bất ổn triền miên của xã hội cộng sản, người dân càng lũ lượt đi tìm sự bình yên và hi vọng ở thánh đường, ở cửa Phật.

Chỉ có thể bóp chặt quản lí Thiên Chúa giáo nhưng cộng sản không thể thọc bàn tay can thiệp vào Thiên Chúa giáo và đạo Ki tô còn giữ được sự trong lành nguyên thủy. Đạo Phật là quốc đạo, đạo chính thống ở Việt Nam từ thời nhà Lý, thế kỉ 11 thì khác. Từ thời còn hoạt động trong bóng tối, nhiều người cộng sản đã núp vào cửa Phật, được nhà chùa cưu mang, che chở. Đạo Phật đã nhịp bước với cộng sản từ ngày đó. Ngày nay hầu hết các chùa đều có an ninh mật vụ cộng sản cạo đầu đóng vai đại đức trụ trì các chùa, có chi bộ cộng sản trong chùa. Vì vậy mới có những đại đức như Thích Thanh Toàn cấu kết với tập đoàn cá mập địa ốc Sun tàn phá rừng thiêng Tam Đảo xây chùa Địa Ngục kinh doanh thần thánh.

Cộng sản đang thao túng chính trường thì cộng sản cũng đang thao túng cửa Phật. Cộng sản đang biến chính trường thành chốn kinh doanh quyền lực thì cộng sản cũng đang biến cửa Phật thành chốn kinh doanh thần thánh. Chưa có thời nào chùa chiền được xây cất đồ sộ, nguy nga, mênh mông và phô trương như một trung tâm thương mại, phản triết lí Phật giáo như thời cộng sản. Chưa có thời nào buôn thần bán thánh rầm rộ, phát đạt như thời cộng sản. Thời cộng sản, tôn giáo bị suy đồi, tha hóa đến mức chủ nghĩa xã hội của hận thù đấu tranh giai cấp sắt máu leo lên cả tôn chỉ nhà Phật: Đạo Pháp – Dân tộc – Chủ nghĩa xã hội. Trên thương trường có cả doanh nghiệp lớn buôn thần bán thánh như doanh nghiệp Xuân Trường

Chữ kí và dấu son đỏ của cơ quan tài nguyên môi trường đã giúp doanh nghiệp buôn thần bán thánh Xuân Trường biến một vùng non nước kì thú bậc nhất Việt Nam thành một siêu thị thần thánh sầm uất nhất Việt Nam. Những kì quan diễm lệ ở Tràng An, Ninh Bình không một tài năng nghệ thuật nào của con người có thể sáng tạo được, chỉ thiên nhiên toàn năng mới tạo dựng lên nay thành những đống rác bê tông, rác xã hội và rác tôn giáo.

Quan chức quản lí nhà nước về tài nguyên môi trường và lũ tư bản hoang dã bất lương đã biến rừng đại ngàn Bà Nà thần tiên thành nơi ô trọc với chiếc cầu bê tông thô thiển, nặng nề, loang lổ ghẻ lở đè lên thảm rừng, phá tan không gian huyền bí của rừng thiêng, biến chốn trong lành của thiên nhiên thành nơi bụi bặm kẻ chợ, nơi những kẻ giầu sổi rải tiền học làm sang.

Bờ sông dào dạt nắng gió cho những mảnh hồn sự thư thái. Bãi biển lồng lộng biển trời cho người dân đến soi mình vào tình yêu thiên nhiên, tình yêu đất nước. Đó là tài nguyên vô tận của đất nước, là tài sản vật chất lớn lao và tài sản tinh thần không thể thiếu của người dân cũng bị bộ máy quan chức quản lí tài nguyên môi trường lén lút bán đứng cho đám tư bản hoang dã bất lương.

Tư bản hoang dã phương Tây thế kỉ 17 tích lũy tư bản bằng bóc lột sức lao động người thợ. Tư bản hoang dã Việt Nam thời cộng sản thế kỉ 21 tích lũy tư bản bằng thông đồng với quan chức nhà nước quản lí lãnh thổ cướp đất của dân và thông đồng với quan chức nhà nước quản lí tài nguyên môi trường cướp tài nguyên, tàn phá môi trường đất nước. Bãi biển của dân bị lũ cướp rào kín, dân không còn đường ra biển. Bờ sông cướp được của nước, lũ cướp xây lên những biệt thự sang trọng, đắt tiền bán cho những kẻ giầu sổi bất chính.

Suốt nhiều năm bộ Tài nguyên Môi trường của ông Trần Hồng Hà hối hả làm việc phạm pháp tày trời: Bán đứng tài nguyên môi trường của dân của nước cho những tập đoàn địa ốc bất lương, hối hả hợp thức hóa cho các doanh nghiệp bất lương ăn cướp tài nguyên môi trường của dân, của nước. Không chỉ là phạm pháp, đó còn là tội ác. Và tội ác lớn nhất của bộ Tài nguyên Môi trường Trần Hồng Hà là những chữ kí, những dấu mộc đỏ chót của họ đang biến dải rừng thiêng Tam Đảo của lịch sử tự nhiên Việt Nam, của lịch sử giống nòi Việt Nam thành vốn tư bản của riêng tập đoàn cá mập SUN. Trong bộ luật hình sự có tội lợi dụng quyền hạn, chức vụ gây hậu quả nghiêm trọng. Đó là tội của bộ trưởng Tài nguyên Môi trường Trần Hồng Hà. Người đứng đầu cơ quan quản lí tài nguyên môi trường quốc gia đáng truy tố ngàn lần nhưng quan chức tội phạm đó vẫn đang nhơn nhơn trên ghế cao quyền lực.

Đã quá dài, không thể kể thêm. Chỉ điểm mặt hai thành vên trong nhà đỏ của ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng. Ông trông coi đời sống văn hóa tinh thần, giữ phần hồn của đất nước thì văn hóa thấp kém quá xa so với mặt bằng văn hóa đất nước văn hiến. Ông trông coi kho tài sản vật chất của đất nước thì hợp thức hóa cho đám làm giầu bất lương biến rừng vàng biển bạc của dân của nước thành tài sản riêng của lũ cướp.

Những năng lực thấp kém, những nhân cách tồi tệ như các ông Nguyễn Ngọc Thiện, Trần Hồng Hà vẫn nghênh ngang trên ghế cai trị dân là sự thách thức dân, là thảm họa của nước. Nhân cách thấp kém mới coi quyền lực là tất cả, mới mang quyền lực ra thách thức nhân dân. Quan chức triều đình đã vậy. Quan chức địa phương còn thấp kém, thảm hại hơn nữa, còn thách thức người dân trắng trợn hơn. Ông Triệu Tài Vinh, ông Nguyễn Nhân Chiến ngồi ghế bí thư tỉnh ủy nắm quyền lực tuyệt đối một vùng lãnh thổ chỉ để đưa cả gia đình, con cháu, cả họ hàng hang hốc lên ngồi ghế quan cai trị cả vùng lãnh thổ đó.

Chưa điểm mặt một lô một lốc những kẻ trong ban lãnh đạo đảng của ông Trọng đã rơi rụng do tham lam vơ vét rỗng ruột tiền bạc, tài sản quốc gia, tàn phá tan hoang đất nước như các ông Vũ Văn Ninh, Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, Tất Thành Cang, Nguyễn Văn Hiến, Phương Minh Hòa, Nguyễn Bá Thanh, Trần Văn Minh, Nguyễn Xuân Anh, Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn... Chỉ điểm tên vài ông bà đang yên vị trong ban lãnh đạo đảng của ông Trọng cũng thấy ban lãnh đạo đảng đầy quyền lực nhưng nhếch nhác, tệ hại, thấp kém như thế nào.

*
Kỳ I: Thảm họa Cộng sản - Ông đảng trưởng lạc lõng

Kỳ tới: Đảng Cộng Sản Việt Nam, tổ chức cơ hội và lừa đảo chính trị lớn nhất trong lịch sử Việt Nam.

9/11/2019
Phạm Đình Trọng
danlambaovn.blogspot.com

4 điểm nổi bật trong lời khai của
Fiona Hill và Trung tá Vindman về Ukaine


November 8, 2019

UserPostedImage

Photo Credit: NYT

(Washington Post) – Hạ viện Dân chủ vào hôm thứ Sáu công bố biên bản lời khai của các viên chức Hội đồng An ninh Quốc gia Fiona Hill, và Alexander Vindman.

Trung tá Vindman vào tuần trước đã khai, Đại sứ Mỹ tại EU Gordon Sondland bắt đầu trao đổi với các viên chức Ukraine về nhu cầu mở những cuộc điều tra cụ thể để bảo đảm một cuộc hội đàm với Tổng thống Donald Trump, trước khi cựu cố vấn An ninh Quốc gia Bolton cắt ngắn cuộc họp. Bà Hill cũng có mặt trong cuộc họp diễn ra vào ngày 10 tháng 7, và là nhân chứng quan trọng trong vụ bất hoà nội bộ trong Toà Bạch Ốc.

Sau đây là những điểm nổi bật trong lời khai của hai nhân chứng này.

1. Quyền Đổng lý Mick Mulvaney dính líu tới “có qua có lại”

Cả lời khai của Vindmand và bà Hill điền vào bức tranh có qua có lại, và đưa chuyện này đến gần ông Trump.

Sondland nhấn mạnh trong lời khai, Trump không truyền đạt rõ ràng về “có qua có lại” cho ông ta. Nhưng cả bà Hill và ông Vindman đều đặt vấn đề này dưới chân cố vấn hàng đầu của Trump – Quyền Đổng lý Toà Bạch Ốc Mick Mulvaney.

“Khi tôi bước vào, Đại sứ Sondland, trước các viên chức Ukraine, đang nói về việc ông ta đã có thoả thuận với Đổng lý Mulvaney như thế nào về một cuộc hội đàm nếu họ sẽ tiến hành các cuộc điều tra,” bà Hill nhắc lại cuộc họp diễn ra vào ngày 10 tháng 7 bị ông Bolton bất ngờ kết thúc.

Ông Vindman cũng cho biết, Sondland bảo, vấn đề đặt điều kiện có qua có lại đã được phối hợp với Đổng lý Toà Bạch Ốc Mick Mulvaney. “Sondland nói, ông ta vừa trao đổi với ông Mulvaney, và đây là những gì được đòi hỏi để có được cuộc hội đàm,” Trung tá Lục quân khai.

Trong khi đó, Sondland lại khai, ông ta không nhớ đã trao đổi với Mulvaney về một chuyến viếng thăm Toà Bạch Ốc của Tổng thống Volodymyr Zelensky.

Sondland khai ông ta truyền đạt điều kiện có qua có lại liên quan đến việc giữ lại hàng trăm triệu Mỹ kim viện trợ quân sự vì thiếu biện pháp thay thế đáng tin cậy. Ông ta khai, là do mình phỏng đoán. Trong trường hợp hội đàm tại Phòng Bầu dục, có hai nhân chứng trực tiếp bảo rằng, ông ta nhận được mệnh lệnh đưa ra điều kiện từ Mulvaney.

Cộng hoà được cho đang tìm cách đổ lỗi cho Rudy Giuliani và Sondland. Nhưng một câu hỏi lớn đặt ra: Làm thế nào mà chuyện này dính dáng tới cố vấn hàng đầu của Tổng thống mà bản thân Trump lại không, ông ta là người thúc đẩy những cuộc điều tra này?

2. Sondland còn có nhiều điều phải giải thích

Mọi chuyện từ xấu thành tội tệ đối với Sondland, không chỉ lời khai của ông ta về Mulvaney mà Vindman cũng chỉ ra một lời khai quan trọng khác của Đại sứ không đúng sự thật.

Sondland khai, ông ta thúc ép Ukraine điều tra Burisma – công ty mướn Hunter Biden, nhưng lại không biết bố con Biden thân công ty này, cho đến tận tháng 8. Biện hộ này quá tệ. Nỗ lực buộc Ukraine mở cuộc điều tra về bố con Biden của Giuliani được loan rộng rãi hồi đầu tháng 5. Bản thân Trump cũng nhắc đến những điều này một cách công khai vào ngày 19 tháng 5.

Ý nghĩ ai đó liên quan mật thiết đến Ukraine như Sondland lại không hay biết tại sao có mối quan tâm như vậy đối với Burisma, và không mảy may tìm hiểu nghe khó tin. Và khi bị các nhà điều tra chất vấn, Sondland thực sự không đưa ra được những câu trả lời hay.

Và bây giờ, Vindman khai, Sondland trong cuộc họp vào ngày 10 tháng 7 nhắc đến Biden rõ ràng trong điều tra Burirsma.

VINDMAN: Trao đổi của Sondland đang diễn ra, xem xét lại những gì cần làm để có được cuộc hội đàm, và ông ta nói về cuộc điều tra Biden, và, thực tình, tôi không thể nhớ 100% vì tôi không ghi chép, nhưng Burisma thì dường như, theo tôi, rõ ràng, không có gì mơ hồ, tôi đoan chắc, trong đầu tôi. Ông ta kêu gọi điều gì đó, kêu gọi một cuộc điều tra đã không tồn tại vào bố con Biden và Burisma.

Hỏi: Được rồi. Mơ hồ trong đầu ông khác với những gì ông VINDMAN: Chắc chắn

Hỏi: — Thực sự đã nghe?

VINDMAN: Đúng. Chính xác.

Q: Ông nghe Sondland nói gì?

VINDMAN: Rằng, các viên chức Ukraine phải có cuộc điều tra bố con Biden.

Hỏi: Điều tra bố con Biden. Trong phòng họp Ward Room, ông ta nhắc đến chữ “Bidens”?

VINDMAN: Theo trí nhớ tốt nhất của tôi, đúng là như vậy.

Hỏi: Được rồi. Ông ta có nhắc đến 2016 không?

VINDMAN: Tôi không nhớ.

Q: Ông ta có nhắc đến Burisma không?

VINDMAN: Phản ứng bản năng của tôi đối với những gì được nhắc đến là quá rõ ràng. Không có sự mơ hồ. Theo trí nhớ tốt nhất của tôi không hoàn toàn 100% có, nhưng như tôi đã viết xuống, sẽ đáng kinh ngạc nếu Sondland thực sự không biết về mối quan hệ giữa Burisma-Biden vào tháng 7, vì hầu như mọi người đều biết rõ ràng.

Sondland lại tỏ ra rất cứng trong lời khai của mình, ông ta cho rằng, do không đọc những bài báo của New York Times về những nỗ lực của Giuliani hay không quan tâm đến Giuliani.

3. Một chuỗi mệnh lệnh không mạch lạc

Cộng hoà có một lập luận bênh vực ở đây, bên cạnh ý kiến cho rằng, cá nhân Trump không liên can. Đó là, chính sách Ukraine của Toà Bạch Ốc Trump quá rời rạc để có thể thực sự thực hiện một chiến dịch như vậy.

Và cả hai lời khai cho thấy, có thể có hạt nhân về sự thật trong đó. Bà Hill kể cuộc tranh cãi với Sondland về ai là người thực sự chịu trách nhiệm về chính sách Ukraine – và không thực sự giải quyết được vấn đề.

Sau khi Sondland bảo, ông ta là người chịu trách nhiệm, bà Hill nói, “không, không phải ông … Ai bảo ông chịu trách nhiệm về Ukraine?” Sondland đáp, “Tổng thống!”

Hill cho hay, bà không biết liệu điều này có đúng hay không, và “không ai dường như biết việc này,” ngay cả Bolton và các viên chức Ngoại giao. Cựu cố vấn Hội đồng An ninh Quốc gia cho biết thêm trong lời khai, “Chúng tôi có rất nhiều người trong những giai đoạn đầu của chính phủ làm những việc không nằm trong trách nhiệm của họ.”

Vindman xác nhận, có loạn đả, ai muốn tham dự cũng được, vào chính sách Ukraine. Theo lời khai, có lần bà Hill bảo ông không nên tham dự vào một buổi họp của ông Trump vì “có nguy cơ cá nhân.”

“Tôi được bảo có một người đàn ông đến cung cấp thông tin, giới thiệu mình là Giám đốc cho Ukraine, và tôi sẽ lờ mờ đối với người này,” Vindman nói. Vindmand cho hay, bà Hill cho hay, người này là Kash Patel, một cố vấn An ninh Quốc gia khác, và là đồng minh của Dân biểu Devin Nunes (Cộng hoà – California) nhưng không có chuyên môn, kinh nghiệm về Ukraine.

Ý kiến về sự rời rạc có nghĩa, không thể có bất cứ tham nhũng nào ở đây. Không nhất thiết cần phải thực hiện trao đổi điều kiện thì mới bất hợp pháp, chỉ cần đề nghị thôi cũng có thể là vi phạm tài chánh vận động tranh cử, một tội có thể bị luận tội hay thậm chí hối lộ hay tống tiền.

Cũng có khả năng, Toà Bạch Ốc không muốn chính thức hoà kênh ngoại giao cửa hậu của Sondland và những người khác, vài có thể bị nghi ngờ. Vì vậy, tốt hết không nên xác nhận ông ta thực sự là người chịu trách nhiệm.

4. Sondland bị loại, rồi được khôi phục, trong một chuyến đi Ukraine

Trở nên rõ ràng vào lúc này là Sondland không phải là nhân vật ổn định nhất trong toàn bộ câu chuyện tiểu thuyết này. Ông ta đã phải làm rõ lời khai của mình, và nhiều tuyên bố của ông ta không có lý nếu đem đặt cạnh lời khai của những người khác.

Và Vindman tô rõ thêm bức tranh của một viên chức Âu châu hàng đầu, người không phải là cánh tay ngoại giao ổn định nhất. Trung tá cho các nhà điều tra hay, Sondland bị loại khỏi phái đoàn sang dự lễ nhậm chức của Tổng thống Zelensky vì ông ta không đáng tin cậy để có mặt trong tin nhắn.

Dầu vậy, đáng tò mò, Sondland cuối cùng cũng được cho quay trở lại phái đoàn.

VINDMAN: Tôi nghĩ, Tiến sĩ Hill có thể đã loại ông ấy vì hiểu rằng, bà không nghĩ Đại sứ Bolton muốn có ông ta trong phái đoàn.

Hỏi: Ông biết lý do tại sao không?

VINDMAN: Vì việc này nằm ngoài nhiệm vụ của ông ta, và ông ta có xu hướng mất trật tự, vì vậy có một số nguy cơ.

Hỏi: Xu hướng mất trật tự, điều này có nghĩa là gì?

VINDMAN: Ông ấy không phải là nhà ngoại giao chuyên nghiệp. Và đây sẽ rất quan trọng đối với ông ta, nhưng ông ta không nhất thiết phải hành động như là một nhà ngoại giao, và sẽ không, ông biết đó, nếu chúng tôi có một quan điểm nhất quán, và một loạt những chủ đề nói chuyện nhất quán, ông ấy sẽ không có khả năng nhất quán với toàn bộ quan điểm của chúng tôi.

Hỏi: Ông biết bằng cách nào mà ông ta được quay trở lại tham gia phái đoàn?

VINDMAN: Tôi không nhớ.

Đây là điểm đáng điều tra sâu thêm, chắc chắn, vì sự khó kiểm soát và không nhất quán của Sondland trong vai trò nhân chứng.

Hương Giang (Theo Washington Post)

Khát vọng tự do đập đổ Tường Berlin


Thanh Hà

Phát Thứ Bảy, ngày 09 tháng 11 năm 2019

UserPostedImage

Dân Đông Đức đập vỡ Bức Tường Berlin. Ảnh tư liệu ngày 09/11/1989. Reuters

Vào giờ phút này 30 năm trước, trong vỏn vẹn một đêm, 16 triệu dân Đông Đức được quyền đặt chân lên một vùng đất tự do ở bên kia bức tường Berlin. Bộ mặt của hai miền nước Đức, của Châu Âu và toàn thế giới thay đổi từ giờ phút đó.

Nhìn lại cột mốc lịch sử năm 1989, nhà báo tự do Lê Mạnh Hùng từng sống và làm việc tại cả Đông và Tây Đức xưa kia nhấn mạnh : "Khát vọng của triệu triệu người dân Đông Đức như một cơn lốc thổi lên và không có gì dập tắt nổi". Còn đối với ông Nguyễn Đình Xuân, một người Việt đang tu nghiệp ở Cộng Hòa Dân Chủ Đức, đêm mồng 09/11/1989 ông đang có mặt cách thủ đô Berlin khoảng 200 cây số. Dân cư địa phương và bạn bè rủ ông sang tham quan Tây Berlin hít thở không khí tự do và thậm chí là tìm cách ở lại hẳn trên một quốc gia tư bản. Nhưng rồi, ông Xuân đã chọn cho mình một hướng đi riêng. Thế hệ các bạn trẻ gốc Việt sinh ra thời hậu bức tường Berlin, như cô Hà Giang, 19 tuổi, chỉ còn biết đến Đông Đức qua sách vở.

Đêm 09/11/1989, trong tiếng hô vang "Không còn Bức Tường – Die Mauer is weg", người thì đi bộ, kẻ đi xe cùng vượt qua đường biên giới. Lần đầu tiên sau 28 năm bị chia cắt, dân Đông và Tây cùng một thành phố tương phùng khi ông lính biên phong Harald Jager "mở cửa" đồn canh gác.

Bức Tường Berlin bị khai tử. Cùng một bức tường mà chính quyền Đông Đức gọi là tường thành "chống quân Phát Xít", còn ở bên phía Tây thành phố người ta gọi đấy là "Bức Tường Ô Nhục", là bức rèm sắt giữa một bên là thế giới Xã Hội Chủ Nghĩa và bên kia là các nước Tư Bản. Sau Thế Chiến Thứ Hai, nước Đức bị chia cắt. Cộng Hòa Liên Bang Đức chính thức được thành lập ngày 23/05/1949, thủ đô đặt tại Bonn. Chưa đầy nửa năm sau, đến lượt Cộng Hòa Dân Chủ Đức được khai sinh với thủ đô là Đông Berlin. Cả hai quốc gia này cùng lao vào công việc tái thiết sau chiến tranh. Berlin đi theo con đường Xã Hội Chủ Nghĩa. Bonn đứng hẳn thế giới phương Tây.

Tây Berlin chơi vơi trong một quốc gia Cộng Sản. Chênh lệch về mức độ phát triển đã đẩy hàng triệu người dân Đông Đức từ bỏ quốc gia Cộng Sản này trong thời gian từ 1949. Đông Đức lâm vào tình trạng thiếu lao động để tái thiết đất nước. Trong bối cảnh đó, chính quyền Berlin bí mật có kết hoạch phong tỏa Tây Berlin bằng một bức tường.

Tất cả bắt đầu được thực hiện trong đêm 12 rạng sáng 13/06/1961. Ban đầu tường được dựng một cách sơ sài với hàng rào kẽm gai, với những gạch đá xi măng … trước khi trở thành bức tường thành kiên cố dài 155 cây số cao 3,5 mét cộng thêm hơn 300 tháp canh gác để phong tỏa toàn bộ khu vực phía Tây thành phố Berlin với phần còn lại của nước Cộng Hòa Dân Chủ Đức. Chung quanh chân tường là cả một hệ thống báo động lũy hào để ngăn ngừa mọi âm mưu đào thoát, vượt biên sang thế giới tự do.

Thế nhưng rồi, tất cả đã kết thúc vào một đêm tháng 11/1989 và 11 tháng sau đó Cộng Hòa Dân Chủ Đức bị xóa tên khi nước Đức Thống Nhất.

Trả lời đài RFI Việt Ngữ, nhà báo Lê Mạnh Hùng, người từng sống cả tại Bonn và nhất là tại thủ đô Berlin từ ngày nước Đức thống nhất, trước hết nhắc lại bối cảnh lịch sử những ngày đầu tháng 11/1989 với sự kiện hàng trăm ngàn người ở thủ đô Berlin tập hợp về quảng trưởng Alexanderplatz với một khẩu hiệu "Chúng tôi là nhân dân" để đòi tự do và dân chủ.

Ba thập niên đã trôi qua, nhưng Bức Tường Berlin năm nào vẫn tồn tại trong tâm khảm của người dân Đức. Cho dù chênh lệch về kinh tế và mức sống của người dân tại hai nước Đông và Tây Đức xưa kia đã được thu hẹp, 57 % người dân Đông Đức cũ vẫn cảm thấy bị bỏ rơi, và số này có xu hướng ủng hộ đảng cực hữu bài ngoại.

Nhà báo Lê Mạnh Hùng-Berlin

09/11/2019 Nghe

Bức Tường Berlin sụp đổ, dẫn tới việc Cộng Hòa Dân Chủ Đức và khối Xã Hội Chủ Nghĩa cáo chung. Khi đó có không ít người Việt đang lao động hoặc được đào tạo tại Cộng Hòa Dân Chủ Đức. Ông Nguyễn Đình Xuân đang học nghề tại Đông Đức năm 1989 chọn ở lại Cộng Hòa Dân Chủ Đức.

Ông Nguyễn Đình Xuân -Berlin

09/11/2019 Nghe

Với Cô Hà Giang, 19 tuổi, nước Đức thống nhất là cơ hội xây dựng tương lai tốt đẹp hơn.

Cô hà Giang, 19 tuổi - Berlin

09/11/2019 Nghe

Chỉ tiếc một điều là chúng tôi đã gặp được một số nhân chứng từng có mặt tại thủ đô Berlin trước năm 1989 thậm chí đã có người từng sống qua đêm lịch sử đó, nhưng hầu hết đều khéo léo từ chối trả lời khi trông thấy máy ghi âm của đài Phát Thanh Quốc Tế Pháp RFI.




Edited by user Saturday, November 9, 2019 9:18:30 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#13056 Posted : Saturday, November 9, 2019 5:38:22 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,805
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

Đảng Dân Chủ đau đầu


Vũ Linh

November 9, 2019

Cuộc vận động tranh cử tổng thống đã bước sát kề cửa … sinh tử khi chỉ còn chưa tới 100 ngày nữa là sẽ có cuộc bầu sơ bộ đầu tiên tại Iowa. Trong thời gian qua, ta đã thấy cái gì cũ mèm và cái gì mới lạ?

Cái cũ mèm chẳng có gì mới lạ đáng nói là bên CH. Trong khi bên DC thì bức tranh cuối cùng thay đổi, có vẻ rõ ràng hơn nhiều.

Dù chẳng có gì đáng nói, ta cũng muốn nhìn sơ qua bên Cộng Hòa

UserPostedImage

Nói không có gì mới lạ cũng không chính xác lắm. Bỏ qua chuyện TT Trump tiếp tục bị phe DC đánh túi bụi bằng đủ cách, trong vấn đề tranh cử, bên CH đã có ba vị nhẩy ra khiêu chiến với đương kim tổng thống. Cả ba đều là những ông ‘cựu’! Cựu thống đốc Bill Weld, cựu dân biểu Joe Walsh, và cựu thống đốc kiêm cựu dân biểu Mark Sandford.

‘Cựu’ có nghĩa là quá già không kiếm ra cái job cũ nữa, hay là đã thất bại, rớt đài khi ra tranh cử lại trong địa bàn của mình. Ấy vậy mà lại nghĩ mình có thể hất cẳng ông đồng chí tổng thống mặc dù ông này đang được hậu thuẫn của đâu 90% cử tri CH trên cả nước.

Đã vậy, cái ông Weld lại là cựu thống đốc tiểu bang cấp tiến nhất, Massachusetts là tiểu bang mà dân CH mê như … mẹ chồng mê các nàng dâu. Nhìn vào thất bại của một ông CH, cựu thống đốc Massachusetts khác, Mitt Romney thì rõ. Ông Walsh thì lại là ông phản thùng, ủng hộ Trump kịch liệt đến khi bị thất cử thì trở mặt oán Trump. Còn ông Sandford thì là cựu thống đốc bị áp lực không ra tranh cử lại vì xì-căng-đan đào nhí, về nhà tịnh khẩu ít lâu, ra tranh cử dân biểu, đắc cử được đâu hai nhiệm kỳ (4 năm), rồi lại rớt đài. Tin không quái lạ chút nào là cái ông Sandford này tổ chức mít-ting ra mắt, chỉ có đúng một nhà báo cùng với anh phó nhòm phụ tá của chị ta đến tham dự, không có một phó thường dân nào hết.

Ai hiểu được ý định của mấy ông ‘cựu’ này, xin chỉ giáo giùm. Hay là họ đang ôm hy vọng kiếm được chút tiền ủng hộ trong khối CH chống Trump đến cùng, gọi là khối #NeverTrump?

Bên DC thì đã có những chuyển biến quan trọng, đáng ghi nhận hơn nhiều.

UserPostedImage

Khi cuộc vận động tranh cử bắt đầu hồi đầu năm nay, thì ta thấy có một khuynh hướng nổi bật, khiến nhiều cử tri DC có vẻ vui mừng đặt hy vọng rất cao và lâu dài cho cả đảng nói chung, chứ chẳng phải là hy vọng chiếm lại được Tòa Bạch Ốc không.

Khi đó, TTDC nức nở tung hô luồng gió mới, thiên tả nặng, lại trẻ trung của đảng DC. Cử tri DC nhìn vào sự bùng nổ của thế hệ cấp tiến cực đoan mới qua nhóm gọi là ‘Tứ Quái Chiêu’ Ocasio-Cortez, Omar, Tlaib và Pressley. Họ nhìn vào luồng sinh khí năng động mới xuất phát từ các khối sinh viên, trí thức trẻ, từ Berkeley qua tới Yale, Harvard,… Một luồng gió mới được xác nhận bởi một thăm dò của một đại học, cho thấy một phần ba sinh viên đại học Mỹ say mê… chủ nghĩa cộng sản! Cái này gọi là học mà chưa thấy cái… hành.

Rồi khối cử tri này cũng nhìn vào các ứng cử viên tranh cử tổng thống của đảng DC. Không kể những ứng cử viên hạng ruồi, thì trong những ứng cử viên đáng quan tâm, đã có nhiều người trẻ, đầy triển vọng.

Thứ nhất là bà thượng nghị sĩ Kamala Harris, một ứng cử viên có thể nói ‘hoàn hảo’ dưới nhãn quan phải đạo chính trị cấp tiến DC: phụ nữ, da đen dù chỉ là lai như Obama, trẻ trung, tốt mã, ăn nói thu hút, có kinh nghiệm công tố chuyên đi lùng tội phạm, lại được hậu thuẫn tuyệt đối của tiểu bang lớn nhất, có nhiều phiếu cử tri đoàn nhất, là Cali.

Thứ nhì là ông cựu dân biểu Beto O’Rourke mà khuôn mặt khiến cử tri nhớ lại hình ảnh của ‘cố’ thần tượng Robert Kennedy. Điểm đặc biệt của ông này là ông ta đã xém hạ được thượng nghị sĩ CH Ted Cruz ngay trong tiểu bang của đám ‘cao bồi ruộng’ CH.

Thứ ba là ông thượng nghị sĩ Cory Booker, một ông da đen nhưng màu da mặt trắng hơn mặt ông Beto, với tài ăn nói thao thao bất tuyệt, khiến khối cử tri DC nhớ lại Đấng Tiên Tri Obama. Ông này cũng là dân New Jersey, có nhiều hy vọng nắm trong tay hai tiểu bang cấp tiến khổng lồ New Jersey và New York.

Ông thứ tư là thị trưởng Pete Buttigieg. Ông này là thị trưởng một thành phố nhỏ bằng hạt tiêu, mặt trông giống như một anh hề trong truyện tranh vẽ của con nít. Nhưng có hai đặc điểm khiến TTDC mê mẩn và cố đánh bóng và tung hô. Đặc điểm thứ nhất là cái thành phố của ông ta nằm trong tiểu bang Indiana, là thành đồng của CH, đảng DC hy vọng sẽ chiếm được tiểu bang này. Đặc điểm thứ hai quan trọng hơn, là ông này … không ai rõ phải gọi là ‘ông’ hay ‘bà’ vì ông ta… có ‘bạn đời’ mà không ai biết phải gọi là chồng hay là vợ. Đúng là thần tượng tiêu biểu của ‘phải đạo chính trị cấp tiến’.

Cả bốn vị trên đều là những thần tượng mới mà đảng DC và nhất là TTDC đặt hết hy vọng lôi ông thần Trump ra khỏi Tòa Bạch Ốc, đồng thời mở màn cho một thời đại cấp tiến mới, giúp đảng DC cấp tiến thống trị nước Mỹ trong vài thập niên tới.

Người tính không bằng ‘ông giời’ tính. Sự thật đáng buồn cho đảng DC là tất cả những ngôi sao sáng trên rốt cuộc lại chẳng có ngôi sao nào sáng rực hết, mà vẫn chỉ là những đốm sáng giữa hàng vạn đốm sao trong một đêm không trăng. Tỷ lệ hậu thuẫn của họ lảng vảng khoảng từ 1%-2% đến 5%-7%, tuy bà Harris có được vài ngày trồi lên tới 12% nhưng nay đã lọt xuống khoảng 3%-4%.

Những điểm lợi của họ như vừa liệt kê ở trên, nói cho cùng cũng chưa có gì thật hấp dẫn, thật thu hút, trong khi tất cả đều chia sẻ một điểm bất lợi chính là… chẳng đưa ra được một ý kiến mới lạ, hấp dẫn nào hết.

Bà Harris, ngôi sao nổi bật nhất trong đám ngôi sao trẻ mới đó, thì lập trường có vẻ chao đảo. Trước đây khi làm bộ trưởng Tư Pháp Cali thì lùng bắt dân da màu, bây giờ lại lo nịnh họ. Trước đây đòi hủy bỏ hệ thống y tế tư nhân, bây giờ nói ngược lại. Trước đây là ‘bạn gia đình’ của cụ Biden, bây giờ đánh cụ thẳng cánh cò vì muốn leo qua đầu cụ. Chưa kể thành tích leo thang danh vọng bằng cách leo lên giường một ông tai to mặt lớn.

Còn lại thì sao? Ông Beto có vẻ ‘ruộng’, ông Booker chống da trắng hơi mạnh, chị Buttigieg thì bị da đen ghét. Chẳng ông nào thu hút được ai, nhạt hơn nước lã. Chương trình và mục đích tranh cử tóm lại vẫn chỉ là tấn công chống TT Trump. Hết.

Cái bất ngờ trong diễn tiến là sự nổi bật của các cụ khủng long, lão đồng chí xấp xỉ bước vào tuổi bát thập. Đó là ba cụ Biden, Sanders và Warren. Tất cả đều là… khủng long da trắng.

UserPostedImage

Đây là một hiện tượng cực lạ lùng mà nhiều chuyên gia đang gãi đầu gãi tai để tìm hiểu. Cố trả lời vài câu hỏi: a) tại sao cái đảng gọi là cấp tiến, lo đạp đổ những cái cũ để mang những cái mới lạ đến cho đất nước, lại trở về với 3 cây cổ thụ của thế kỷ trước; b) tại sao cái đảng của túp lều lớn đa dạng lại vứt bỏ hết mấy anh chị da đen, da nâu, da vàng để tôn vinh ba vị da trắng hơn bột, tuy bà Warren trước đây có khoe da hơi đỏ chút xíu; và c) như vậy thì tương lai của đảng DC đi về đâu?

Câu trả lời cho câu hỏi tại sao các cụ khủng long lại thành công hơn? Giản dị thôi, cử tri nghe những tên như Biden, Sanders, Warren quá nhiều, biết và hiểu họ nhiều. Họ chưa sẵn sàng ủng hộ những tên mới xuất hiện mà họ chưa hiểu rõ, nhất là những nhân vật mới này chẳng đưa ra được cái gì mới, có tính thuyết phục mạnh.

Câu trả lời cho câu hỏi thứ hai, cuối cùng thì dân Mỹ, ngay cả cái đám cử tri cấp tiến nhất, vẫn chưa sẵn sàng thành túp lều quá đa dạng, trong khi các cử tri da màu chưa đủ nhất trí để ngồi cùng với nhau, hậu thuẫn nhau.

Trả lời cho câu hỏi thứ ba, tương lai đảng DC ra sao thì có lẽ phức tạp hơn, khó hơn. Có thể là trước khuynh hướng chạy về phiá tả của đảng DC, phần lớn các cử tri DC chưa sẵn sàng đi quá xa, quá nhanh như vậy, ngoài đám trí thức trẻ đang hùng hục ủng hộ hai cụ cấp tiến cực đoan nhất, Sanders và Warren.

Trong chiều hướng này, đảng DC có hy vọng ra sao trong cuộc chiến chống Trump?

Câu trả lời ngắn gọn nhất là… không khá lắm.

Đảng DC sẽ phải có sự lựa chọn giữa một bên là cụ Biden vì kinh nghiệm và tính cấp tiến tương đối ôn hòa, và cụ ông Sanders hay cụ bà Warren, thuộc thành phần thiên tả cực đoan nhất. Cho đến nay, rất khó biết bên nào sẽ chiến thắng.

Cụ Biden thì có vẻ đại diện cho khuynh hướng đa số bên đảng DC: cấp tiến tuy không quá cực đoan, được sự ủng hộ của các quan chức DC trước đây là cận thần cho liên danh Obama/Biden, có thể cũng được TT Obama tin tưởng là sẽ cố bảo vệ gia tài của Obama.

Nhưng cái khổ là cụ Biden càng ngày càng có vẻ như muốn dẫm lên chân mình, tìm cách tự loại mình ra khỏi cuộc chiến. Trước đây, ai cũng biết cụ là chuyên viên nói hớ, làm nhầm. Cái tật nói hớ của cụ dần dần đã khiến thiên hạ quen thuộc và coi như trò đùa, không quan trọng lắm. Nhưng cụ Biden thoát được vỏ dưa thì lại gặp phải vỏ dừa. Bây giờ, ngoài những cái tật nói hớ, cụ lại lòi ra thêm cái bệnh… già lẩm cẩm khá lộ liễu.

Trong phần cuối của cuộc tranh luận mới nhất trên ABC gần đây, trả lời một câu hỏi về vấn đề hội nhập dân da đen trong thập niên 70, cụ Biden đã trả lời lòng vòng, cà lăm, để rồi tóm lại chẳng ai hiểu cụ muốn nói gì.

Từ câu hỏi về hội nhập dân da đen, cụ loay hoay xoay qua chuyện giáo dục trẻ em, rồi cụ nhấn mạnh vai trò của phụ huynh trong việc giáo dục con cái. Rồi bất ngờ, cụ khuyến cáo các phụ huynh cần nói chuyện nhiều với con cái, bỏ nhiều thời giờ hơn dạy bảo chúng, qua nhiều cách, chẳng hạn như cho chúng nghe diã hát! (listen to records player).

Cụ Biden ơi, các dĩa hát, dù 45 hay 78 ‘tour’, đã biến mất hoàn toàn trên xứ Mỹ này ít nhất cũng từ 30-40 năm nay rồi. Các dĩa hát này bây giờ phải vào các viện bảo tàng mới thấy được thôi. Mà nghĩ cho cùng, nghe dĩa hát gì? Để làm gì?

Những cái nói hớ, làm nhầm, và lẩm cẩm này, thử hỏi khi cụ Biden đụng ông thần Trump thì chuyện gì sẽ xẩy ra? Có nhiều triển vọng cụ Biden sẽ bị ông Trump bằm thành… hăm-bơ-ghơ rất nhanh.

Nhưng cái điểm bất lợi lớn nhất của cụ Biden không phải là vấn đề trên mà là việc TTDC hiển nhiên không hồ hởi với cụ. Ai cũng biết nếu cuối cùng cụ Biden thắng trong nội bộ DC và ra đấu võ cùng với TT Trump thì toàn thể TTDC sẽ trở về, nhật tề hậu thuẫn cụ chết bỏ trong hy vọng loại TT Trump. Nhưng trong hiện tại thì TTDC đã khám phá ra con gà nòi mới mà họ tìm mọi cách giúp đỡ là bà cấp tiến Elizabeth Warren.

Hầu như tất cả các cơ quan ngôn luận trong TTDC đều không bỏ qua những cái hớ hênh nào của cụ Biden, nhất là trong mấy cuộc tranh luận trên TV gần đây. Tờ báo thiên tả nặng The Rolling Stones còn đi xa tới mức công khai kêu gọi cụ Biden nên bỏ cuộc sớm để tái tạo đoàn kết trong nội bộ đảng DC, sau lưng khối cấp tiến cực đoan mới hy vọng hạ được Trump. THINK, báo mạng cấp tiến nặng than phiền “Để bảo đảm TT Trump tái đắc cử, đảng DC đã đưa ra cựu PTT Joe Biden ra, tung hô như là người có khả năng hạ Trump cao nhất, nhưng lại là người đã thảm bại trong hai lần tranh cử trước” [ghi chú của DĐTC: cụ Biden ra tranh cử tổng thống hai lần, năm 1988 và 2008, cả hai lần, không lần nào đạt được hơn 3% hậu thuẫn, phải rút lui sớm].

Tất cả các thăm dò mới nhất đều cho thấy cụ Biden đang tuột dốc, không nhanh lắm nhưng chắc chắn nhất.

Đã vậy, cuộc điều tra đàn hặc do phe DC tung ra để đánh TT Trump, lại đang và sẽ tiếp tục mang ra ánh sáng những vụ làm ăn mờ ám của ông con của cụ trong thời gian cụ làm phó tông tông. Chưa ai tố cáo cha con cụ Biden phạm tội gì, và cũng chẳng ai biết trong tương lai chuyện này sẽ bị đảng CH và TT Trump khai thác tới đâu để đánh cụ, chỉ biết cuộc điều tra đàn hặc đã khiến cụ bị đạn lạc bắn trúng tuy chưa tử thương nhưng cũng bị trọng thương.

Báo phe ta Washington Post vừa loan tin năm 2015, một viên chức bộ Ngoại Giao tên là George Kent đã ‘thổi còi’ vụ con PTT Biden làm ăn mờ ám tại Ukraine, nhưng anh này đã bị một phụ tá của PTT Biden ra lệnh không được nêu vấn đề này lên nữa, lấy lý do PTT khi đó đang “buồn phiền vì ông con cả mới qua đời vì ung thư”. Anh thổi còi lo ngại chính phủ nổi tiếng tham nhũng của Ukraine sẽ dùng đường dây Hunter Biden để kiếm ảnh hưởng với PTT Biden và cả TT Obama.

Đúng như anh ta đã lo ngại, qua năm 2016, PTT Biden đã bay qua Ukraine, công khai đe dọa sẽ cắt viện trợ của Mỹ cho Ukraine nếu Ukraine không cách chức Chánh Công Tố Ukraine, là người đang điều tra công ty Burisma mà ông con cụ Biden đang làm thành viên Hội Đồng Quản Trị.

Trong khi đó, một tài liệu chính thức của Burisma mới được phát hiện, theo đó chủ tịch sáng lập Burisma, ông Mykola Zlochevsky, đã ra lệnh thuê anh Hunter Biden làm ‘cố vấn’, chính xác hơn, tổng giám đốc không có trách nhiệm gì đặc biệt hết vì anh ta có “một cái tên rất nặng ký” (Nguyên văn: “a powerful name”) và anh đã được trả 83.000 đô một tháng (chứ không phải 50.000 đô một tháng như DĐTC đã loan tin) để ngồi chơi xơi nước. Chỉ vì hy vọng có anh Biden con này thì chính phủ Ukraine sẽ kiêng nể Mỹ, không điều tra Burisma nữa. Chính anh Hunter đã thú nhận nếu tên anh không phải là Biden thì anh chắc đã không được cái job quá thơm này.

Ủy ban vận động cho cụ Biden đã lại xác nhận cha con cụ Biden đã không làm gì phạm pháp hết. Dĩ Nhiên! Không ai nói gì là phạm pháp hết, chỉ là chuyện tham nhũng trắng trợn thô bạo nhất thôi.

Với những hành trang lớn và nặng như trên, vấn đề khả năng đánh bại TT Trump của cụ Biden đang bị nghi ngờ, khiến hậu thuẫn của cụ ngày một tuột dốc.

Đi đến lựa chọn thứ hai của cử tri DC: loại cụ Biden thì lại phải theo phe cấp tiến cực đoan nhất. Nhưng lại đụng phải cái rắc rối là có tới hai cụ cấp tiến, cụ ông Sanders và cụ bà Warren, lựa ai đây.

Cụ Sanders đã ra tranh cử lần đầu năm 2016, giới trí thức trẻ thiên tả đã biết và hậu thuẫn cụ với tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ mộng mơ ngớ ngẩn. Bây giờ quyết chí mang thắng lợi lại cho cụ.

Để rồi bất ngờ còn có cụ bà Warren xuất hiện. Cụ bà này chưa được nhiều người biết nên khi cuộc chạy đua mới đắt đầu, thất thế và thua xa cụ Sanders. Nhưng trong nửa năm qua, cụ bà Warren đã hết sức thành công, gặm nhấm bớt hậu thuẫn của cụ ông Sanders. Hai người cùng chia nhau một khối cử tri cấp tiến cực đoan nhất, do đó, chiến thắng của người này tất nhiên phải là thất bại của người kia.

Nhiều cử tri của cụ Sanders bắt đầu suy nghĩ lại, thấy cụ bà Warren tuy cũng thiên tả cực đoan, nhưng có tướng tốt hơn ông khùng Sanders. Bà có vẻ tốt mã, chỉ nhỏ hơn cụ Sanders vài tuổi, nhưng coi như trẻ hơn tới 20-30 tuổi. Ăn nói có vẻ hấp dẫn hơn vì có vẻ trí thức, nghiêm chỉnh trong khi cụ Sanders có vẻ cuồng tín. Đã vậy, cụ Sanders là người cao tuổi nhất trong đám ứng cử viên DC, lại vừa bị đứng tim phải cấp cứu trong bệnh viện, ngưng đi vận động mất mấy tuần, bây giờ đi vận động gần như… part-time, mà mỗi khi đi đâu thì kéo theo vài người khác để tiếp hơi đọc diễn văn cổ động, như gần đây đã lôi hai bà Ocasio-Cortez và Ilhan Omar đi theo.

UserPostedImage

Hai cụ Sanders và Warren muốn vào Tòa Bạch Ốc, phải trải qua nhiều đoạn đường cam go. Thứ nhất phải loại các đồng chí, thứ nhì phải loại lẫn nhau, trong gần hai tá ứng cử viên đảng DC, chỉ có một người thắng cuộc duy nhất; và thứ ba, phải hạ được đương kim TT Trump. Cả đống mô đất hết sức cao, leo qua được không phải dễ, sẽ trầy da tróc vẩy, nhất là cho những người cao tuổi. Vượt qua được hai cái mô đất đầu, khi chạm trán với ông Trump, chắc không gẫy tay cũng bể đầu, hốc hác bò lên võ đài đấu với một đại võ sĩ Trump khoẻ khoắn từ thân thể đến đầu óc.

Nhiều người đã cho rằng rồi ra thì cụ bà Warren sẽ thành công gặm nhấm hết hậu thuẫn của cụ ông Sanders và sẽ loại được cụ này, vì những lợi điểm vừa nêu trên, cộng thêm cái lợi điểm vĩ đại nữa là yếu tố… phụ nữ. Giữa một ông già thật già, đầu tóc rối bù, gương mặt cuồng tín, vừa bị đột qụy, và một phụ nữ coi trẻ hơn nhiều, trí thức hơn, có tướng tổng thống hơn, dân Mỹ chọn ai là chuyện dễ có thể đoán được.

Nhưng cái khổ cho đảng DC là cả hai vị này đều quá thiên tả trong khi ít ai nghĩ dân Mỹ sẵn sàng đi xa như vậy.

Một chuyên gia đã phân tích, cho dù cụ ông Sanders hay cụ bà Warren ra tỉ thí, TT Trump sẽ đè bẹp cả hai người. Lý do khá giản dị là khối cử tri nồng cốt thiên tả cực đoan nhất chỉ là một nhúm nhỏ trong giới thanh niên trí thức thôi, nhỏ hơn khối cử tri trung lưu và nông dân da trắng của TT Trump rất nhiều. Tất cả những thăm dò đều cho thấy những khối cử tri khác ngoài giới thanh niên trẻ ra, ai cũng hoang mang, lo sợ hai cụ Sanders và Warren, nhất là khi cụ Sanders nhìn nhận sẽ phải tăng thuế mạnh để chi trả các chương trình trên trời của cụ, trong khi bà Warren lại loay hoay vẫn chưa đủ can đảm hay lương thiện dám nhìn nhận thực tế sẽ phải moi tiền từ trong túi của đám dân trung lưu.

Đảng DC có vẻ đoàn kết và có nhiều triển vọng thành công đàn hặc được TT Trump tuy không truất phế được, nhưng rồi cuối cùng lại phải vật lộn với một đau đầu lớn hơn nhiều: trong đám cụ già lẩm cẩm Biden và hai cụ cực tả Sanders và Warren, ai có thể hạ nổi ông thần Trump? Câu trả lời theo các chuyên gia còn kinh hoàng hơn cho đảng DC: cả ba người đều có rất ít hy vọng hạ ông Trump.

Bây giờ thì chắc quý độc giả đã hiểu rõ tại sao cần phải đánh cho Trump gục trong vụ đàn hặc.

Nhưng đảng DC dường như một lần nữa đã lại rơi vào bẫy của ông thần này rồi.

Năm 2015-16, qua những lời nói vung vít, ông đã khiến TTDC quảng cáo không công cho ông một cách thường trực, mỗi ngày, mà nhiều chuyên gia ước tính chẳng những đáng giá vài trăm triệu đô, mà còn là một trong những yếu tố quan trọng nhất giúp ông Trump hạ bà Hillary. Bây giờ, với màn xiếc đàn hặc chẳng đi đến đâu hết thì ông Trump sẽ lại được ngồi chình ình trên mặt báo và trong nhà tất cả mọi người qua màn hình TV mỗi ngày trong cả năm, miễn phí nữa, trong khi chẳng ai biết đại diện DC là ai, có tài cáng gì và sẽ làm gì.

Vũ Linh. 9/11/2019

Edited by user Saturday, November 9, 2019 5:44:05 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#13057 Posted : Saturday, November 9, 2019 7:05:48 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,805
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

Chỉ Biết Sợ Tầu Để Giữ Đảng


08/11/201900:00:00(Xem: 339)
Phạm Trần

Lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN biết sợ Tầu là nhục, nhưng còn hơn nghe dân để mất Đảng.

Tư duy này đã rõ như ban ngày trong cách hành xử ngoại giao và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cả trên đất liền và biển đảo, trước áp lực của Trung Cộng, của các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975.

TỪ THÀNH ĐÔ ĐẾN BIỂN DÔNG

Đầu tiên, phải kế đến cam kết Việt Nam không được nhắc lại cuộc chiến biên giới Việt-Trung năm từ 1979 đến 1989 mỗi khi họp với phía Trung Cộng; Không tổ chức kỷ niệm cuộc chiến này.

Lệnh này được Lãnh đạo tối cao Trung Cộng, Đặng Tiểu Bình, giao cho Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Cộng Giang Trạch Dân để giao kèo với Đoàn Việt Nam, tại cuộc họp kín ở Thành Đô (Tứ Xuyên) năm 1990. Đây là một trong 2 điều kiện để hai nước nối lại bang giao bị gián đoàn vì cuộc chiến biện giới. Điều kiện kia là Việt Nam phải rút quân khỏi chiến trường Cao Miên để xúc tiến giải pháp chính trị cho nước này.

Đòan Việt Nam khi ấy do Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh cầm đầu, cùng với sự có mặt của Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (Thủ tướng) Đỗ Mười, và Cố vấn Phạm Văn Đồng.

Tuy nhiên đoàn Việt Nam đã vô cùng thất vọng khi Đặng Tiểu Bình tìm cách tránh gặp như kỳ vọng của phía Việt Nam.

Nạn nhân trực tiếp của Thỏa hiệp bí mật Thành Đô là Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch (tên thật là Phạm Văn Cương, Thân phụ của Bộ trường Ngoại giao Phạm Bình Minh), người đạ bị Trung Cộng ép phía Việt Nam loại khỏi Đại hội đảng kỳ VII thời Tổng Bí thư Đỗ Mười, vì có thái độ chống Tầu

Thứ hai, Việt Nam không được nêu vấn đề Hoàng Sa, đã bị Trung Cộng chiếm ngày 19/01/1974, mỗi khi thảo luận về Biển Đông.

Cụ Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, 103 tuổi, nguyên Đại sứ tại Trung Cộng từ 1974 đến 1987 là chứng nhân lịch sử của những “nỗi nhục” này trong quan hệ Việt-Trung.

Hai nguyên Tổng Bí thư đảng Lê Khả Phiêu (khóa VIII) và Nông Đức Mạnh (hai Khóa IX và X), những người có trách nhiệm ký và thi hành 3 Văn kiện :

- Hiệp ước Biên giới trên đất liền giữa Việt Nam- Trung Quốc ký ngày 30-12-1999.

- Hiệp định Phân định Vịnh Bắc Bộ, ký ngày 25/12/2000.

- Hiệp định hợp tác nghề cá ở Vịnh Bắc Bộ, ký 25/12/2000.

phải chịu chung trách nhiệm trước lịch sử cùng với Quốc hội, cơ quan đã nhắm mắt phê chuẩn mà không có bất cứ cuộc duyệt xét hay thảo luận nào, để cho những hệ lụy vẫn đang diễn ra ở Biển Đông.

Thứ ba, mặc cho Việt Nam tranh cãi, nhưng Lãnh đạo Trung Cộng gồm Đảng, Nhà nước và Quân đội vẫn khẳng định các bãi đá, đảo và vùng nước chung quanh là của tổ tiên họ để lại.

Thứ bốn, đảng và nhà nước CSVN cũng nói Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam, nhưng lại không dám đánh hay kiện Trung Cộng ra Tòa án Quốc tế để :

1) Lấy lại Hoàng Sa.

2) Đòi bồi thường khi ngư dân Việt Nam bị tấn công (nhiều khi có người chết và bị mất tài sản) ; bị ngăn cấm đánh bắt ở Biển Đông;

3) Không dám dùng biện pháp Quân sự để ngăn cản hay chống Trung Cộng đã ngang nhiên đưa Tầu khảo sát dầu khi xâm nhập sâu vào thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế 200 Hải lý (lối 370 cây số tính từ bờ biển), như đã xẩy ra trong vụ Hải Dương 981 (HD-981) năm 2014 (từ 2/5 đến 16/07/2014) và Hải Dương 8 (HD-8) ở bãi Tư Chính băm 2019 ( từ ngày 3/7 đến 24/10/2019).

MIỆNG LƯỠI LÃNH ĐẠO

Trong khi đó, tam đầu chế gồm Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng; Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân và Thủ tướng Chính phù Nguyễn Xuân Phúc đã không dám chỉ trích đính danh Trung Cộng khi xẩy ra vụ Tư Chính.

Trong hàng Bộ trưởng, duy nhất chỉ có Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoai giao Phạm Bình Minh đã công khai chí trích Trung Cộng 1 lần, tại Hội nghị cấp Bộ trường Ngoại giao ASEAN-Trung Cộng lần thứ 52 (AMM-52) ở Bangkok, Thái Lan ngày 31/7 (2019).

Ông Minh được trích lời đã bầy tỏ “quan ngại nghiêm trọng” về hoạt động khảo sát của tàu thăm dò Hải Dương Địa Chất 8 và các tàu hộ tống của Trung Hoa ở khu vực Bãi Tư Chính.

Ông cũng nói với Bộ trưởng Ngoại giao Trung Cộng, Vương Nghị rằng Trung Hoa đã “vi phạm quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam ở Biển Đông, trong khu vực thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.”

Tuy nhiên, sau đó, trong diễn văn ngày 28/09 (2019) tại Liên Hiệp Quốc, ông Minh lại tránh nói đến Trung Cộng, ngược lại ông chỉ nói chung chung, vô tội vạ rằng:”Chúng tôi kêu gọi các bên liên quan ở Biển Đông tuân thủ luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước của LHQ về Luật biển 1982 (UNCLOS 1982)… Việt Nam cũng đã nhiều lần nêu rõ sự lo ngại về những diễn biến phức tạp ở Biển Đông, trong đó có việc vi phạm các quyền chủ quyền, quyền tài phán tại các vùng biển của Việt Nam được xác định theo UNCLOS 1982. Các bên liên quan cần kiềm chế và tránh có những hành động đơn phương làm phức tạp tình hình và gia tăng căng thẳng, và giải quyết các tranh chấp bằng các biện pháp hòa bình phù hợp với luật pháp quốc tế, trong đó có UNCLOS 1982.”

Nhưng “các bên liên quan” là những Quốc gia nào, ngoài Trung Cộng là nước duy nhất đã và đang “vi phạm các quyền chủ quyền, quyền tài phán tại các vùng biển của Việt Nam” ?

Đến lượt Đại tướng Bộ trưởng Quốc Phòng Ngô Xuân Lịch, cũng không khá hơn. Ông Tướng này cũng không dám nêu tên Trung Cộng là nước đã và đang gây ra bất ổn ở Biển Đông. Ông Lịch nói tại Diễn đàn Hương Sơn (Trung Cộng) ngày 21/10 (2019) :”Tình hình Biển Đông vẫn diễn biến phức tạp, nếu không được xử lý tốt sẽ tác động đến hòa bình, ổn định tại khu vực, làm xói mòn lòng tin giữa các quốc gia, cản trở những nỗ lực hợp tác của khu vực….Vấn đề Biển Đông phải được giải quyết bằng biện pháp hòa bình, không sử dụng vũ lực, đe dọa sử dụng vũ lực, trên cơ sở luật pháp quốc tế, tôn trọng lợi ích hợp pháp của mỗi nước với tinh thần đối tác, vì trách nhiệm cộng đồng...”

Nhưng ai đã gây ra tình hình “phức tạp”, ngoài Trung Cộng ? Tại sao không nói trắng ra cho thế giới biết ? Đoàn Quốc phòng Việt Nam, do tướng Lịch cầm đầu đã không dám bỏ phòng họp khi Thượng tướng, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Cộng, Ngụy Phượng Hòa tuyên bố thẳng thừng trước Hội nghị rằng:” Các đảo ở Biển Đông và quần đảo Điếu Ngư (ở biển Hoa Đông) là những phần không thể tách rời của lãnh thổ Trung Quốc. Chúng tôi sẽ không cho phép dù chỉ một tấc lãnh thổ mà tổ tiên của chúng tôi đã để lại bị lấy đi”.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng đã có cuộc gặp với Thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc Lý Khắc Cường tại Cuộc họp cấp cao của Tổ chức ASEAN (The Association of South East Asia Nations, Hiệp hội các ước Đông Nam Á) tại Bangkok, Thái Lan ngày 03/11/ (2019).

Theo báo Chính phủ Việt Nam, trước hết ông Phúc đã “khẳng định Việt Nam luôn coi trọng và mong muốn thúc đẩy quan hệ Việt Nam - Trung Quốc.”

Nhưng về vấn đề trên biển, Ông Phúc lại :”Đề nghị hai bên cùng kiểm soát tốt bất đồng, không để ảnh hưởng tới quan hệ hai nước; giữ vững môi trường hoà bình, ổn định tại khu vực… xử lý tốt vấn đề nghề cá và ngư dân; đề nghị Trung Quốc tôn trọng các hoạt động kinh tế biển bình thường, phù hợp với luật pháp quốc tế của Việt Nam; khẳng định Việt Nam kiên quyết, kiên trì bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ, biển đảo theo luật pháp quốc tế…”

Toàn là những chuyện đầu môi, chót lưỡi viển vông không ăn nhập gì đến những hành động ngang ngược của Hải Dương 8 mà Trung Cộng đã gây ra cho Việt Nam ở bãi Tư Chính, mới chấm dứt 10 ngày trước đó (24/10 (2019).

Thái độ cúi đầu trước Lý Khắc Cường của ông Phúc không lạ, vì trước đó, vào ngày 21/10 (2019), Nguyễn Xuân Phúc cũng ấm ớ hội tề trong báo cáo trước Quốc hội rằng:”Tình hình biển Đông gần đây diễn biến phức tạp, trong đó có việc vi phạm nghiêm trọng các vùng biển của Việt Nam được xác định theo luật pháp quốc tế, trái với Tuyên bố DOC và các thỏa thuận cấp cao. Đảng và Nhà nước ta đã nhất quán chủ trương những gì thuộc về độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ chúng ta không bao giờ nhân nhượng.”

Nhưng mà ai, ngoài Trung Cộng, đã “vi phạm nghiêm trọng các vùng biển của Việt Nam” ? Tại sao ông Phúc lại sợ không dám nói thẳng với Quốc hội và Quốc dân rằng Trung Cộng đã có những vi phạm nghiêm trọng ở Tư Chính ?

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cũng chỉ ú ớ Diễn văn khai mạc Quốc hội ngày 21/10 (2019). Bà nói:” Tình hình Biển Đông thời gian gần đây có những diễn biến phức tạp, khó lường và những tác động không thuận khác... đã ảnh hưởng không nhỏ đến nước ta.”

Vậy ai đã làm cho tình hình Biển Đông “phức tạp”, chẳng lẽ ma nó làm à ?

Thậm chí, người đứng đầu Đảng và Nhà nước là ông Nguyễn Phú Trọng cũng không đả động gì đến chuyện bãi Tư Chính, khi HD-8 vẫn đang hòanh hành trong khu vực.

Trong diễn văn bế mạc Hội nghị Trung ương đảng kỳ 11, ngày 13/10/2019, ông Trọng chỉ nói mấy chữ:”Kiên quyết, kiên trì đấu tranh bảo vệ chủ quyền, quyền chủ quyền biển, đảo quốc gia trên cơ sở luật pháp quốc tế.”

Trong khi Thông báo cuối cùng của Ban Chấp hành Trung ương cũng chỉ nói rập khuôn :”Kiên quyết, kiên trì đấu tranh bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.”

Đến ngày 28/10 (2019), Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh ra trước Quốc hội báo cáo về tình hình ngoại giao năm 2019, trong đó có vấn đề Biển Đông. Nhưng Quốc hội lại họp kín. Nhân dân không biết ông Minh đã nói gì với Quốc hội. Báo chí đảng cũng nín thinh như gà mắc dây thun.

Như vậy thì còn trông mong gì ở Quốc hội, Cơ quan quyền lực cao nhất nước, nhưng lại là bù nhìn của Bộ Chính trị do ông Nguyễn Phú Trọng, một người thân Trung Cộng cầm đấu ?

Cho đến khi Hải Dương 8 tự ý rút về nước ngày 14/10 (2019) vì đã hoàn tất kế hoạch, theo loan báo của Trung Cộng, không ai biết phía Việt Nam đã thi hành những biện pháp bảo vệ biển đảo ra sao.

Chỉ biết rằng, vào ngày 30/10 (2019), trước phiên họp toàn thể của Quốc hội thảo luận về tình hình kinh tế, Đại biểu Nguyễn Lân Hiếu, đoàn An Giang, đã tiết lộ:”Các phương pháp chúng ta sử dụng trong thời gian vừa qua với phương châm vừa hợp tác vừa đấu tranh kiên quyết, kiên trì, xử lý các hành vi xâm phạm chủ quyền bằng các biện pháp hòa bình không làm giảm đi lòng tham của Trung Quốc. Do đó, cần có thêm những biện pháp mới.” (theo báo Thanh Niên Online, 30/10/2019)

Liệu ông Nguyễn Phú Trọng có sáng kiến gì mới không, hay ông cứ ì ra đấy để mặc kệ dân băn khoăn ?

MÃ LAI-PHI-MỸ

Nhưng cũng rất lạ là khi các viên chức Việt Nam, nạn nhận trực tiếp và thường xuyên của Trung Cộng ở Biển Đông, đã níu lưỡi, không dám nêu tên Trung Cộng thì Ngoại trưởng Mã Lai (Malaysia) Saifuddin bin Abdullah đã nhấn mạnh tại cuộc họp của ASEAN vào ngày 2/11 (2019) tại Bangkok, Thái Lan: “Malaysia lo ngại sâu sắc về sự tồn tại của Cục Cảnh sát biển Trung Quốc” trong vùng biển của Mã Lai.

Về phần mình, Tổng thống Phi Luật Tân Rodrigo Duterte cũng nói vào tối ngày 2 tháng 11: “Tự do hàng hải ở Biển Đông là ưu tiên hàng đầu của ASEAN”. Ngày hôm sau, tại hội nghị cấp cao ASEAN, 3/11, ông Duterte đã nói thẳng trước mặt Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (Li Keqiang):“Trung Quốc cần phải giảm bớt các hoạt động quân sự ở Biển Đông”. (theo báo Nhật, Nihon Keizai Shinbun (Tin tức kinh tế Nhật Bản, ngày 3/11 (2019)

Về phía Mỹ, Cố vấn an ninh Quốc gia Roberts O’Brien cũng công khai chỉ trích Trung Cộng đã xách nhiễu các nước nhỏ ở Biển Đông.

Ông O’sBrien nói trong diễn văn với các Đại biểu ASEAN:” Beijing has used intimidation to try to stop Asean nations from exploiting the offshore resources, blocking access to $2.5tn of oil and gas reserves alone,”

“The region has no interest in a new imperial era where a big country can rule others on a theory that might makes right.”

(Bắc Kinh đã sử dụng hình thức đe dọa để cố gắng ngăn chặn các quốc gia ASEAN khai thác tài nguyên ngoài khơi, ngăn chặn việc tiếp cận nguồn dự trữ dầu khí trị giá 2,5 nghìn tỷ đôla.”

“Khu vực này không hứng thú với một kỷ nguyên đế quốc mới, nơi một quốc gia lớn có thể cai trị những nước khác theo lý thuyết chân lý thuộc về kẻ mạnh.” (VOA tiếng Việt)

Như vậy, có phải hai ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã khôn nhà dại chợ, hay hai ông cũng chỉ biết tuân lệnh cúi đầu trước Bắc Kinh để giữ Đảng, theo chỉ thị của ông Nguyễn Phú Trọng ? -/-

Phạm Trần
(11/019)

Edited by user Saturday, November 9, 2019 7:16:15 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#13058 Posted : Saturday, November 9, 2019 7:25:50 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,805
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

Bá Linh Tổ Chức Kỷ Niệm Năm Thứ 30
Bức Tường Sụp Đổ


09/11/201900:00:00(Xem: 227)
Nguyễn Thị Cỏ May

Để làm lễ kỷ niệm, xí nghiệp TimeRide đã nghĩ ra cách tổ chức cuộc lễ phải rất đặc biệt là chương trình hoạt náo ba chìu, với 600 tòa nhà và 2000 chiếc xe của Bá linh 1989, tức xe Trabant, được tái tạo.

Tham dự lễ chỉ cần leo lên một chiếc xe Bus ảo và cặp kiến 3D để ngược dòng thời gian, đi dạo đường phố Đông Bá linh trước khi Bức Tường sụp đổ. Du khách sẽ tham quan một thành phố trong thực tế không còn nữa.

Chương trình du lịch ảo sẽ trải dài trên lộ trình 2,38 km bắt đầu ở Checkpoint Charlie. Đây là một địa điểm lịch sử dành cho du khách ngoại quốc với những cửa hàng bày bán kỷ vật như mảnh vụn của Bức Tường, hình cảnh sát Đông Đức, trang phục quân đội thời cộng sản, tiệm cà phê và nhứt là tấm bảng ghi «Bạn rời khỏi khu vực Mỹ».

Nhưng thực tế, hiện đang có cả triệu người chờ dự lễ kỷ niệm 30 năm Bức Tường sụp đổ vào thứ bảy 9 tháng 11 này. Có hơn 200 chương trình với màn nhạc kịch qui mô lớn tại cổng Brandebourg vào tối 9/11 tưởng niệm đêm lịch sử. Để đánh dấu tầm quan trọng lễ kỷ niiệm 30 năm, cửa hàng lớn bực nhứt Bá linh KaDeWe (Kaufhaus der Westens, 60000m 2, 7 từng), đại diện bộ mặt Bá linh sang trọng, đã có một ý kiến rất đơn giản nhưng rất hay. Ban Giám đốc đặt cho nhơn viên mỗi người 1 câu hỏi «Anh, chị làm gì hôm 9/11/1989?».

Câu trả lời dán lên mặt cửa kiếng với hình ảnh ngày 9 lịch sử để thay thế cho trang trí Noel năm nay.

Trong những ngày đầu sau khi Bức Tường sụp đổ, dân Đông-Bá linh đua nhau tới cửa hàng KaDeWe. Họ không mua gì hết. Chỉ muốn nhìn xem, ngửi, cảm nhận, trầm trồ, …. Không ai dám rờ tới một món nào cả. Những thứ mà trước giờ họ chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy trên TV Tây Đức.

Hôm nay, ngày kỷ niệm, dân chúng đi dạo trên đường phố, dừng lại trước cửa hàng, đọc những lời ghi lại của nhơn viên KaDeWe vừa hồi tưởng như mới ngày nào, vừa trao đổi kỷ niệm với nhau đầy thân tình.

Để kỷ niệm 30 năm ngày Bức Tường sụp đổ có ý nghĩa hơn, nhà KaDeWe lấy một quyết định thật đẹp: đổi tên gọi KaDeWe trở thành KaDeBe – Kaufhaus Der Berliner.

Cộng đồng người Việt Âu châu kêu gọi nhau từ mấy hôm nay cùng tới Bá linh tham dự biểu tình kỷ niệm 30 năm ngày Bức Tường sụp đổ.

Ngày này 30 năm trước

Sau thế chiến, nước Đức thất trận và đổ nát. Đức và Bá-linh bị các nước thắng trận chia cắt. Phần bị Nga chiếm lập tức đặt dưới gọng kèm búa liềm. Hình ảnh lãnh tụ Staline được treo lên khắp nơi. Những cuộc diển hành tôn sùng lãnh tụ bắt đầu. Trong lúc đó, phía bên Tây Đức và Tây Bá-linh đường phố tráng lệ, dân chúng sanh sống sung túc và tự do.

Dân chúng 2 bên Đông và Tây còn qua lại được. Ai ở bên Đông muốn di chuyển qua phía Tây sanh sống cứ mua vé xe cho một chuyến đi không trở lại. Tinh hình dể chịu này chỉ kéo dài đến ngày 13–8–1961 thì bức tường được dựng lên chia đôi Bá-linh để ngăn cảng làn sóng người phía bên Đông không chạy được qua phía Tây nữa vì đến lúc phía Đông gần như không còn người có khả năng làm việc. Các bác sĩ, y tá, kỹ sư, thợ chuyên môn, tài xế, …lần lược ra đi. Bộ Công an đã phải điều động nhân viên an ninh đi làm tài xế xe Bus, xe Điện.

Bức tường Bá-linh chia đôi Bá-linh, mà còn mang ý nghĩa chia đôi thế giới.

Dân chúng bá-linh bàng hoàng. Người ta lấy drap nối lại bám vào tuột xuống từ cửa sổ trên lầu cao. Kẻ leo qua đầu tường vượt thoát. Có nhóm sinh viên đào đường hầm xuyên qua Đông Bá-linh để giải cứu thân nhân. Những cách vượt thoát đơn giản này chỉ tồn tại được ít lâu vì hệ thống kiểm soát của cộng sảng ngày càng tinh vi và chặc chẻ. Cửa sổ trên lầu cao đều bị bít kín bằng tường gạch.

Cảnh vô cùng cảm động là một ông già đứng xơ rơ một mình nhìn qua bên kia bức tường, nơi con cháu vừa thoát được, nhưng không làm sao thấy được người thân, ông bèn lấy cái nón nỉ của ông đang đội, máng lên đầu cây gậy đưa lên thật cao để mong con cháu mình ở bên kia có thể trông thấy cái nón mà biết ông đang đứng ở đây sung sướng.

Cách nay 30 năm, ngày 9– 11–1989, bức tường lịch sử Bá-linh sụp đổ. Biến cố này đối với nhiều người có ý nghĩa kết thúc thế kỷ XX. Trước đó chừng một tháng, Đông Đức vẫn còn là một tiền đồn của phe xã hội chủ nghĩa vững chắc, ông Honecker là con người quyết tâm bảo vệ chế độ đến cùng. Cũng biến cố này, với một số người khác, lại mang ý nghĩa «Lịch sử chấm dứt». Thực tế địa lý chánh trị thế giới thay đổi. Thãm họa chiến tranh sẽ không còn nữa vì chế độ cộng sản không còn.

Trong suốt 70 năm, cộng sản đã đưa một phần thế giới đi theo một hướng với những dấu ấn đẩm máu và nước mắt đau thương mà lại không mở ra được một tương lai cho thế giới xã hội chủ nghĩa. Nó phải tự đào thải theo qui luật lịch sử.

Bức tường từ khi dựng lên đến khi sụp đổ tiêu biểu cho một Âu châu chia hai, và một thế giới chia hai, mở ra cuộc xung đột giửa hai khối, thảm cảnh của nước Đức bại trận. Mà Bá-linh lại nhắc nhở cho thế giới hai nền độc tài thay phiên ngự trị Âu châu : độc tài quốc xã và độc tài cộng sản!

Cảnh bức tường Bá-linh sụp đổ quả thật là cảnh tưng bừng của một ngày Hội lớn của dân tộc Đức.

Các cô gái hỏi người cảnh sát Đông đức đứng gát ở cổng vừa được mở ra: «Các anh có vui mừng không? Chắc vui mừng lắm, mặc dầu các anh không để lộ vẻ vui mừng?».

Trông cảnh sát đông đức lúc bấy giờ chỉ là người làm phận sự, không thấy vẻ mặt đằng đằng sát khí như công an phải có. Phải chăng vì họ có học nên có văn hóa, tuy cũng là cộng sảng? Mà chính thái độ này đã tránh cho người dân Đức những xung đột thù hằn khi đất nước thống nhứt trong một thời gian quá ngắn.

Giống hiếm cần bảo vệ

Nay nhìn lại 30 năm trước, nhiều người nhận xét năm 1989 quả thật là một năm tan rả. Tháng 2, quân nga rút khỏi A-phú-hản báo hiệu một sự thoái trào toàn diện của Đế quốc Sô-viết.

Tại Ba-lan, Tướng Jaruzelski thả ông Lech Walesa và bải bỏ tình trạng thiết quân lực, cho phép tổ chức một Bàn Tròn Đại Đoàn kết dân tộc thật sự gồm có Đại diện Chánh phủ, Giáo hội và đối lập. Bàn Tròn dẩn đến sự thỏa thuận tổ chức bầu cử Quốc Hội đa nguyên mà kết quả là nhà trí thức công giáo Tdeusz Mazoviecki làm Thủ tướng. Chánh phủ mới chỉ gồm có 3 đảng viên cộng sản. Cuối năm, ông Lech Walesa đắc cử Tổng thống Ba-lan. Từ nay, không còn cộng sản trên đất nước này. Ba-lan ra khỏi khối Warsovie và Comecon, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của chánh đảng. Phải nói Ba-lan là vệ tinh đầu tiên của Liên-sô vứt bỏ sự giám hộ liên-sô để thật sự trở thành quốc gia độc lập.

Trong đêm 9 rạng 10 tháng 11/1989, khi Bức Tường Bá-linh sụp đổ, tại Mạc-tư-khoa có một cuộc họp khẩn quan trọng. Cánh quân nhân yêu cầu can thiệp bằng võ lực để tái lập an ninh trật tự cho Đông Đức. Điều này có thể làm được và thành công bởi ở Đông Đức có 400000 quân Nga đồn trú. Nhưng ông Gorbatchev từ chối.

Đến đây, Mạc-tư-khoa đã mất Đông Đức, Ba-lan, Hung-gia-lợi. Tiếp theo là Tiệp, Lổ-ma-ni và 3 nước Lituanie, l’ Estonie, Lettonie tuyên bố độc lập. Đế quốc của Staline dùng bạo lực thiết lập từ sau Thế chiến bắt đầu sụp đổ. Qua năm 1991, Bun-gari và Nam-tư phân tán.

Làm Perestroika, ông Gorbatchev nghĩ có thể áp dụng lý thuyết «xã hội chủ nghĩa dân chủ và nhân bản» để chinh phục Tây âu bằng cách xây dựng cho Âu châu một Ngôi Nhà Chung trong đó sẽ sống chung hài hòa những người «cộng sản cải tiến với những người xã hội dân chủ». Nhưng khi Ủy ban TW đảng biểu quyết chấm dứt vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản và Sô-viết đưa ra dự án luật cho tổ chức bầu cử Tổng bí thư bằng phổ thông đầu phiếu thì giấc mơ hiền hòa của ông Gorbatchev đã không còn thì giờ để thực hiện. Ông Boris Eltsine lên nắm quyền, nhân danh nước Nga, Biélorussie và Ukraine, ban hành một văn kiện có giá trị với luật pháp quốc tế và thực tế địa lý chánh trị để khai tử vĩnh viễn Liên-sô.

Ngày 25 tháng 12, ông Gorbatchev từ nhiệm. Ông nhìn nhận lúc ông nắm Chánh quyền, Liên-sô suy yếu. Tại đây, mọi thứ đều có và phong phú: đất đai, khoáng sản, và cả trí tuệ dân tộc thiên phú. Tuy nhiên, dân chúng sống cơ cực hơn các nước mở mang, chậm tiến hơn, chỉ vì xã hội ngột ngạc do sự quản lý theo ý thức hệ xã hội chủ nghĩa «hồng hơn chuyên» và gánh nặng quân sự. Phải thay đổi tận gốc.

Rất tiếc Ngôi Nhà Âu châu chung của ông Gorbatchev không ra đời nhưng Bức tường Bá-linh sụp đổ đã mở rộng Âu châu từ 12 nước ngày nay trở thành 27 nước.

Ngay sau khi cộng sản Liên-sô và Đông âu lần lượt sụp đổ trọn vẹn, báo chí Pháp phỏng vấn cụu nữ tài tử điện ảnh nguyên tử của Pháp, Bà Brigitte Bardot, nay làm Chủ tịch Hội Bảo vệ súc vật :

-Bà nghĩ sao về biến cố cộng sản sụp đổ ?

-Ngày nay, còn sót lại vài đảng cộng sản lẻ loi. Chúng ta phải thấy đó là giống quí hiếm đang trên đà bị diệt chủng nên cần phải bảo vệ cẩn thận.

Câu nói của Bà Brigitte Bardot đã đi vào kinh điển của cộng sản.

Vài nuối tiếc

Ngày nay, ở Đông Đức, Đông Bá-linh, ở Crocavie, Warsovie của Ba-lan thỉnh thoảng người ta thấy xuất hiện đây đó vài người, với dáng điệu như hoài niệm về thời xã hội chủ nghĩa. Họ hút thuốc lá phe xã hội chủ nghĩa củ, tìm mua bàn ghế thời Staline, tổ chức bảo tàng viện hay khách sạn để nhắc nhở lại thời Honecker hoặc Brejnev. Những người này muốn sống lại cái thời của trước khi bức tường Bá-linh sụp đổ. Họ tổ chức những cuộc du lịch vào những bộ lạc những người mồ côi của Staline, tức những khu phố hẻo lánh còn ít nhiều người còn mơ về thới bao cấp mà họ có tiêu chuẩn để hưởng thụ, khỏi phải lao động.

Khi nói về những người mang nặng não trạng hoài niệm này, người ta thường nhắc lại một nhân vật như điển hình. Ngày nay, tại Bảo tàng viện Checkpoint Charlie dành trưng bày hình ảnh về bức tường và những người hi sanh vì đi tìm tự do lúc ấy có trưng hình ảnh anh công an Đông Đức tên Konrad Schumann. Anh ta đã đi vào lịch sử.

Năm 1961, đúng vào lúc bức tường dựng lên chia đôi Bá-linh, Konrad nhảy qua rào kẻm gai, đầu đội mủ nga, tới được phía Tây Bá-linh. Suốt 15 ngày liền, người ta công kênh anh lên như một anh hùng của tự do. Sau đó, người ta quên mất anh. Konrad không thể hội nhập xã hội tự do với nghề làm công an cộng sản. Tây bá-linh giàu có nhưng không phải là thành phố dành đải ngộ Konrad.

Chỉ ít lâu sau, Konrad say rượu, sống lây lất đầu đường xó chợ. Anh tiếc đã sai lầm vội chạy theo những người anh em bên Tây bá-linh mà nay họ là những con người thờ ơ lảnh đạm. Konrad là mẫu người điển hình đầu tiên của Đông Đức hoài niệm về thời xã hội chủ nghĩa.

Ngày nay, tại Checkpoint Charlie là một trong ba điểm qua lại Đông-Tây lúc bấy giờ, người ta hằng ngày đang chơi lại trò chơi chiến tranh lạnh. Vẫn còn ít người dân Đông Đức bất mản vì thất bại trong đời sống tự do. Họ tỏ ra rất cuồng tín về cộng sản như một thái độ phục hận.

Thành tích của chủ nghĩa xã hội hiện thực

Cách nay hơn nửa thế kỷ, khi Liên-sô phóng lên quỷ đạo phi thuyền Spounik, Đông Đức đồng thời loan báo cho thế giới biết phát minh mới của chủ nghĩa xã hội hiện thực : chiếc xe du lịch Trabant !

Trong những tuần lễ kỷ niệm 30 năm Bức tường Bá-linh sụp đổ, nhiều Salons sẽ tổ chức trưng bày chiếc Trabant. Ngày nay Âu châu có tới 150 Câu-lạc-bộ những nhà sưu tập của hiếm quí, xe Trabant của Đông Đức củ, mà riêng Đức có tới 120 Salons. Những Văn phòng du lịch giới thiệu nhiều chương trình du ngoạn trong Thành phô Bá-linh, Dresde, Leipzig của Đông Đức củ bằng xe Trabant.

Chiếc Trabant ngày nay trở thành của quí hiếm cần được bảo vệ kỷ mà có lẻ chính những người phát minh ra nó trước kia chưa kịp mơ màng tới.

Ở Pháp hiện có 400 người còn giử 430 chiếc Trabant được chăm sóc kỷ lưởng như những nữ trang quí giá.

Trabant thuộc loại xe 2 thì, 500 cc, khi chạy nhả khói xanh, ăn 5,5l xăng /100km. Tốc lực tối đa là 90km/giờ .

Vì sắt thép ưu tiên dành cho kỷ nghệ võ khí để trang bị cho các nước xã hội chủ nghĩa giử hòa bình thế giới, sườn xe Trabant làm bằng một thứ hổn hợp gổ và nhựa, nhưng vẫn ô nhiểm khi tiêu hủy.

Việc tu bổ rất đơn giản, chỉ cần thường xuyên rà lại đinh óc kẻo nó sút ra không biết vì máy nổ làm nó bị long .

Đừng quên Trabant vẫn là giấc mơ vĩ đại của nhân dân thợ thuyền xã hội chủ nghĩa. Sau khi có hồ sơ tốt, tức đấy đủ và hợp lệ, nộp đăng ký xin mua thì phải đợi ít nhứt 12 năm. Giá chiếc Trabant bằng 2 năm lương trung bình của một công nhân thợ thuyền.

Trong lúc đó, giấc mơ của người thợ hảng xe hơi Tây Đức là cuối đời, tức lúc hưu trí, có được cái nhà và chiếc Mercedes , loại 500, để đi chơi vì còn đủ sức khỏe.

Giấc mơ này thường trở thành hiện thực.

Trong ngày Lễ kỷ niệm 20 năm Bức tường Bá-linh sụp đổ, trên đường phố, nhiều người có dịp nghe người dân Đông Đức của 3 thế hệ nói về nước Đức hôm qua và ngày nay. Một bà hơn 70 tuổi nhớ lại «Tôi không sợ Stasi (Mât vụ Đông Đức) vì tôi không nói chuyện chánh trị. Được tiêu chuẩn mua sắm Noel, tôi thường phải sắp hàng hẳng giờ để mua được vài trái cam tươi. Chuối rất hiếm vì sản phẩm ngoại. Bà cười: ngày nay, tôi ăn mỗi ngày một trái chuối. Để trả thù!».

Một bà khác lối 50 tuổi : « Không có gì phải lo ngại công an khi người ta không cần có chánh kiến khác hơn đường lối đảng. Mọi người đều được tự do. Tự do đi du lịch qua các nước Liên-sô, Nam-tư. Chỉ không được phép qua Tây âu mà thôi. Tôi là giáo sư Đại học dạy sinh ngữ serbe-croate. Việc học và chọn môn học phải được hướng dẩn. Đậu được Tú Tài và vào Đại Học, phải là Đoàn viên. Làm giáo sư, dỉ nhiên phải là đảng viên ». Con gái của bà đang là sinh viên nghe mẹ kể chuyện nước Đức trước đây 20 năm, lắc đầu cười : «Không thể tưởng tượng được. Chuyện như vậy mà có thể có thật!".

Tại thành phố Leipzig, Mục sư Tin lành Martin Weskott, sau ngày 9/11/89, trông thấy sách vở của chế độ củ bị vứt tung tóe ra đường, lấy làm đau lòng cho chữ nghĩa nên ông bèn nhờ người lấy đem về chất đầy ga-ra, rồi đầy cả trong nhà. Cả triệu cuốn, đủ loại. Ngày nay, ông nổi tiếng là người sưu tầm sách Đông Đức. Nhiều người muốn tìm những thông tin về Đông Đức củ phải tới ông tìm mua. Tiền bán được, ông đem cho nhà thờ.

Nước Đức thống nhứt được 30 năm, nhưng ngày nay, đây đó vẫn còn một bức tường khác, vô hình ngăn cách Đông-Tây ở người dân bình thường. Nhiều gia đình dời chổ ở vì người láng giềng mới quá xa lạ, không quan hệ được. Hoặc vì giá nhà tăng vọt cao và nhanh. Người Tây Đức đổ lỗi cho đồng bào gốc Đông Đức không chịu làm việc, không chịu thích nghi. Người Đông Đức củ thì cho rằng người Tây Đức ích kỷ, đóng kín và kiêu ngạo.

Dư luận chung cho rằng Đông Đức củ không phát triển, không có tương lai. Nhưng thực tế, Chánh phủ Liêng Bang Đức đã bỏ ra 1300 tỉ euros để nâng xã hội Đông Đức lên. Hố ngăn cách giửa Đông và Tây đang nhỏ dần. Các Viện nghiên cứu quả quyết đến năm 2019, Đông Đức sẽ phát triển mạnh về các nghành kỷ thuật cao khi hạ tầng cơ sở hiện đang xây dựng xong.

Bức tường Bá Linh sụp đổ xảy ra như một bất ngờ quá lớn đối với mọi người vì trước đó chỉ ít ngày, cả thế giới không ai nghĩ tới. Chủ tịch Đông Đức Honecker, lúc dân chúng biểu tình, ồ ạt kéo qua Tây Đức, vẫn không nghĩ chế độ của ông sẽ sụp đổ, ông không phản ứng mà chờ phản ứng của Liên Xô như trước đây. Đến lúc tình hình quá khẩn trương, ông ra lệnh cho liên lạc cầu cứu Liên Xô thì mới được biết Liên Xô không can thiệp đưa xe tăng qua giải tán biểu tình nữa.

Thế là không còn Đông Đức! Ông Honecker bị công lý dân chủ xét xử về những tội chống nhân loại.

Lý thuyết cho rằng một khi cộng sản dùng bạo lực và dối trá cướp chánh quyền và giữ chánh quyền (lý thuyết của Lênin) thì chế độ cộng sản sẽ đời đời bền vững vì không bao giờ có thể bị sụp đổ. Lý thuyết này ngày nay không còn giá trị nữa.

Ngày khai diển Lễ kỷ niệm 20 năm Bức Tường sụp đổ, dân chúng Đức và nhiều nước âu châu có mặt tại chổ đều hân hoan, trong lúc ấy có lối ngàn người Đức biểu tình phản đối Lễ, với khẩu hiệu « Lịch sử không chấm dứt » hoặc «Cực lực chống lại những chiêu bài tự do», «Đả đảo thứ tự do giả hiệu». Cảnh sát giử trật tự để cho những người cực tả này biểu tình. Không biết năm nay, họ có biểu tình nữa không ?

Ngày thứ hai 9/11, các mạng điện tử của đức, của các Hội thân hữu Đức-Tàu, truyền đi chương trình buổi lễ kỷ niệm 20 năm Bức tường Bá-linh sụp đổ bị Tàu bắc-kinh ngăn chặn không cho phổ biến trong nước Tàu. Dân chúng Tàu không thể theo dỏi. Những người làm các mạng điện tử ấy phản đối nhà cầm quyền bắc-kinh.

Riêng Viêt nam, không biết lúc đó Hà nội, qua Tòa Đại sứ tại Bá-linh, có theo dỏi, và để dân chúng cùng theo dỏi lễ kỷ niệm 20 năm Bức tường Bá-linh sụp đổ cùng với cả thế giới hay không? Nếu không, Hà nội đã để lở mất cơ hội quí báu mà không biết chia sẻ cái vui mừng chân thật của cộng đồng thế giới.

Năm nay, Bắc kinh và Hà nội cũng lại đóng cửa ngăn cấm hình ảnh buổi lễ kỷ niệm 30 năm Bức Tường sụp đổ nữa hay sẽ cho phổ biến?

Họ lo sợ vì họ đang bị ám ảnh sự sụp đổ. Vì bất ngờ không thể lo liệu trước được.

Nguyễn thị Cỏ May
Mắt Buồn  
#13059 Posted : Sunday, November 10, 2019 12:57:38 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,896

Thanks: 663 times
Was thanked: 573 time(s) in 413 post(s)

Mỹ-Trung kỳ thị chủng tộc, đàn áp tôn giáo,
chiêu bài yêu nước


Việt Nguyên

November 6, 2019

UserPostedImage

Tổng Thống Donald Trump đã có nhiều tuyên bố làm phong trào KKK phát triển lại tại các tiểu bang miền Nam Hoa Kỳ và tiểu bang Oregon. Trong hình, một người chống KKK biểu tình chống lại tổng thống đắc cử Donald Trump hôm 19 Tháng Mười Một, 2016, tại Philadelphia, Pennsylvania. (Hình: Mark Makela/Getty Images)

Một điểm son cho Tổng Thống Donald Trump. Ngày 29 Tháng Tư, 2019, tại trụ sở Liên Hiệp Quốc, Tổng Thống Trump và hơn 30 quốc gia đã lên tiếng tố cáo Trung Cộng đàn áp dân Hồi ở vùng Tân Cương.

“Đại diện Hoa Kỳ và các quốc gia khác cảm thấy có trách nhiệm phải lên tiếng khi những người sống sót đã kể lại những sự thật kinh hoàng về sự đàn áp nhân quyền của chính quyền Cộng Sản Trung Quốc. Lịch sử sẽ phán xét cộng đồng thế giới có phản ứng như thế nào khi nhân quyền và các quyền tự do căn bản của con người bị chà đạp,” Tổng Thống Trump nói.

Khi lên nhậm chức, Tổng Thống Trump đã rút Hoa Kỳ ra khỏi Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhưng lần này tiếng nói lương tâm của Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Đức, Nhã Điển, Anh cùng hơn 30 quốc gia khác đã thắng. Tổng Thống Trump vẫn theo chiến lược từ xưa đến nay của Hoa Kỳ, sử dụng “sức mạnh mềm (soft power)” khác với những lời tuyên bố trước đây của ông.

Ngày hôm sau Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trả đũa qua thương chiến và yêu cầu Hoa Kỳ không được can thiệp vào nội bộ các nước khác. Họ Tập muốn nhắc Tổng Thống Trump về các vấn đề kỳ thị chủng tộc của Hoa Kỳ và Trung Quốc đã không can thiệp vào nội bộ Hoa Kỳ?

Hoa Kỳ là một nước tự do dân chủ, được xem là quốc gia của những người di dân nhưng trong hai năm qua từ ngày Tổng Thống Trump nhậm chức chính sách di trú của ông cũng đã gây nhiều ác mộng cho di dân. Khác với hai tổng thống tiền nhiệm trong lịch sử Abraham Lincoln với chiến tranh giải phóng nô lệ và Franklin D. Roosevelt với chiến tranh chống phát xít, Tổng Thống Trump đã có nhiều tuyên bố làm phong trào KKK phát triển lại tại các tiểu bang miền Nam Hoa Kỳ và tiểu bang Oregon.

Ngày 22 Tháng Mười, 2019, Tổng Thống Trump khơi lại vết thương kỳ thị chủng tộc ở Mỹ, một vấn đề vẫn còn đau và nhạy cảm đối với người Mỹ da đen. So sánh luận tội để dẫn đến kết tội ông với “Lynching” (treo cổ) những người Mỹ da đen, ông đã gây ra xúc động lớn cho cả những người Mỹ da đen và da trắng có trình độ học thức. Những người chỉ trích Tổng Thống Trump đã ví ngôn ngữ của ông với ngôn ngữ KKK. Treo cổ mà không cần đưa ra tòa xét xử là hành động của người Mỹ trắng sau nội chiến, đa số xảy ra ở miền Nam. Gần 5,000 người đã bị treo cổ từ năm 1882 đến năm 1968 trong đó có 3,446 người Mỹ da đen.

Năm 2018, Tổng Thống Trump nói với các cố vấn, ông không muốn di dân từ các nước “Shit hole country,” từ Phi Châu và các đảo Caribbean đến Mỹ. Ông cũng hay nói về thuyết di thể (gene) như là một người hiểu biết về y học dựa trên thuyết Nordicism xem dân các vùng Bắc Âu là ưu chủng cho nên ông muốn luật di trú Hoa Kỳ ưu tiên cho dân da trắng gốc Na Uy, Thụy Điển.

Thuyết ưu chủng Nordicism đưa đến kỳ thị chủng tộc. Dân gốc Bắc Âu là ưu chủng, dân da trắng vùng Nam và Đông Âu bị sắp hạng đứng dưới dân Bắc và Tây Âu nói chi đến dân Phi Châu và Á Châu. Năm 1882, Quốc Hội Hoa Kỳ chặn di dân “cu li” từ Trung Hoa đến. Năm 1885 là năm tượng Nữ Thần Tự Do được rước đến Nữu Ước cũng là năm Quốc Hội ra luật cấm các hãng mướn công nhân ngoại quốc.

Thuyết ưu chủng đưa đến chính sách bắt buộc giải phẫu tuyệt giống (Sterilization) trên 30 tiểu bang như ở North Carolina có 7,680 trường hợp từ năm 1933 đến năm 1960 trong đó 5,000 người là da đen. Chính sách kéo dài đến đầu thập niên 1950.

Madison Grant, luật sư và nhà văn nổi tiếng kỳ thị theo thuyết ưu chủng vào đầu thập niên 1880, xem dân Mỹ thấp kém hơn dân Bắc Âu vì “vườn địa đàng của nước Mỹ trước thập niên 1880 đã mất, trong thời gian này dân Mỹ đã sống hòa đồng nhờ dân Mỹ thuần chủng Bắc Âu.”

Năm 1920, Tổng Thống Warren G. Harding đưa ra khẩu hiệu “America First” (được ông Trump hay dùng). Phong trào KKK phát triển từ ý tưởng này. Năm 1992, tờ Saturday Evening post, có 22 triệu độc giả, với ký giả Kenneth Robert theo khẩu hiệu America First kêu gọi: “Phải ngưng di dân, đây là vấn đề sống chết của nước Mỹ, phải chận dân Do Thái từ Ba Lan và Nga đến, làn sóng dân da màu đang lấn dần dân da trắng.”

Nhà độc tài Hitler đã đồng ý với Grant, Chủ Nghĩa Phát Xít của Đức Quốc Xã dùng luật chủng tộc của Hoa Kỳ đi trước để đặt luật Nuremberg năm 1935. Chủ Nghĩa Phát Xít qua trăm năm đổi tên lẫn lộn với Saxonism (dân Saxon) Anglo-Saxonism, Nordicism, White Supremacism (da trắng ưu chủng) All Right white genocide. Khẩu hiệu tuyên truyền cũng thay đổi: America First, 100% America, make America great again.

Năm 1923, Tổng Thống Coolidge hứa với dân Mỹ. “Nước Mỹ chỉ cho người Mỹ,” “Các ông không thay thế cho chúng tôi những người da trắng!”

Luật giới hạn di dân không phải gốc Bắc Âu từ năm 1924 cho đến 1965 mới được Tổng Thống Lyndon B. Johnson chính thức thay đổi.

Susan Sontag – triết gia, nhà văn nữ da trắng nổi tiếng của Mỹ – năm 1966 viết: “Dân da trắng là ung thư của lịch sử nhân loại!” Qua lịch sử thế giới người da trắng gây nhiều tộc ác qua các chính sách thuộc địa ở Phi Châu, Á Châu. Người Pháp, Anh, Bỉ khai sáng Phi Châu, Congo với chính sách nô lệ. Người Anh qua Úc Châu với tinh thần phiêu lưu và bàn tay đã nhuốm máu thổ dân Úc, Tân Tây Lan và Tasmania. Chính quyền Tây Ban Nha tiêu diệt nền văn minh Aztec phá hủy các đền thờ ở Mễ Tây Cơ bởi Hernan Cortes nhà thám hiểm thế kỷ 16. Người Tây Ban Nha đến Hoa Kỳ trước người Anh, cả hai đều nhúng tay tàn sát thổ dân Da Đỏ. Bệnh ung thư của nguời da trắng đã được công nhận và sửa sai, dân da đỏ được bồi thường, hiến pháp Hoa Kỳ công nhận quyền bình đẳng. Chính quyền Anh, Úc gần đây công nhận lỗi lầm đối với thổ dân Úc.

Những tội ác của người da trắng trong các thế kỷ trước nay không thể so sánh được với những tội ác của Cộng Sản Trung Quốc từ đàn áp tôn giáo qua đến kỳ thị chủng tộc đối với dân thiểu số người Hồi và người Uighurs ở vùng Tân Cương.

Trong vòng vài năm qua, chính quyền Bắc Kinh đã ra lệnh tất cả nhà thờ cả Tin Lành lẫn Công Giáo phải “Trung Quốc hóa” trong chương trình ngũ niên: hành đạo theo giá trị xã hội chủ nghĩa, yêu nước trên hết yêu nước tha thiết, ủng hộ lãnh đạo đảng Cộng Sản, vâng lời luật pháp và phải phục vụ xã hội Trung Quốc. Con chiên theo tinh thần Thiên Chúa Giáo phải đi đôi với chính trị kiểu mẫu Trung Quốc: Xây cất nhà thờ, hội họa trong nhà thờ, nhạc đạo, nghệ thuật phải loại bỏ ảnh hưởng ngoại bang.

Chính sách tôn giáo mới ít ảnh hưởng đến các tôn giáo cổ truyền Đông Phương như Khổng, Lão, Phật. “Phật Giáo quốc doanh” đã có từ thời Mao Trạch Đông lên cầm quyền. Đạo Khổng với lời dạy “Quân Quân, Thần Thần, Phụ Phụ,Tử Tử” bị đảng xuyên tạc dùng để cai trị. Dân phải xem lãnh đạo Cộng Sản như vua, con trời, phải vâng lệnh tuyệt đối.

Chính sách mới ảnh hưởng đến hai tôn giáo chính Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo. Chính sách nhằm ngăn chặn ảnh hưởng chính trị ở vùng biên giới. Vùng Viễn Tây với dân Hồi (Hui) và dân Uighurs. Thiên Chúa Giáo phải bị chặn bớt bởi vì Thiên Chúa Giáo phát triển nhanh trong giai cấp người Hán có trình độ học thức. Thiên Chúa Giáo là tôn giáo ngoại quốc đầu tiên đóng vai trò trung tâm trong xã hội Trung Quốc.

Đến Trung Quốc sau Phật Giáo 2000 năm, 400 năm trước đây các nhà truyền giáo Jesuit đã học Hán Ngữ, học thuyết Khổng Tử để nhập vào xã hội, hòa hợp với dân, nhưng sau đó các nhà truyền giáo thay đổi theo chính sách đế quốc của các nước Tây Âu. “Truyền giáo đi đôi với khẩu súng” như Tây Ban Nha ở Mễ Tây Cơ Trung Quốc vào thế kỷ thứ 7, đời nhà Đường thịnh vượng cởi mở cho phép dân được tự do theo đạo, hành đạo theo kinh Thánh và lời giảng của các nhà truyền đạo nhưng sau 1949, Cộng Sản lên cầm quyền đã đuổi tất cả các nhà truyền giáo ra khỏi nước.

Giống như các chế độ Cộng Sản từ Xô Viết qua Việt Nam tự do tôn giáo chỉ là danh từ che đậy của đảng Cộng Sản. Những năm gần đây vấn đề lớn nhất của đảng Cộng Sản Trung Quốc là Hồng Kông và Tân Cương.

Vùng Tân Cương, miền Viễn Tây, bao la rộng hơn cả ba nước Pháp, Đức và Tây Ban Nha hợp lại với dân số trên 20 triệu (hơn 7 triệu dân Hồng Kông nhưng thiểu số so với 1 tỷ 400 triệu dân Trung Quốc) 40% là người Hán còn đa số là người Hồi gốc Thổ.

Tân Cương hiện giờ đóng vai trò quan trọng, một vùng kinh tế và kỹ nghệ phát triển với xưởng dầu, hơi đốt, một trạm lớn của chương trình “một vòng đai một con đường.” Vị thế quan trọng nhưng ở vùng sa mạc nên được xem như là ốc đảo không được thế giới chú ý đến mặc dù tình hình Tân Cương trầm trọng hơn Hồng Kông. Ở Hồng Kông dân biểu tình bị đàn áp bị bắt so với một triệu người Hồi bị giam trong các trại học tập cải tạo vì không theo lệnh chính quyền, không uống rượu không ăn thịt heo như người Hán.

Các rối loạn hiện nay của Trung Quốc đều có gốc từ trong quá khứ lịch sử, biểu tình ở Hồng Kông vì lỗi của người Anh còn kỳ thị chủng tộc ở Tân Cương đến từ lịch sử nhà Thanh.

Dân Hán vẫn có thái độ kỳ thị xem các nước ở vùng biên giới phía Bắc là bọn Rợ, vùng phía Nam là Man (Nam Man Bắc Rợ). Năm 1644 “bọn Man” ở vùng Bắc Triều Tiên tấn công chiếm Trung Quốc đời nhà Minh (Dân Mãn Châu chỉ bằng 3 phần 1000 dân số Trung Quốc). Mãn Châu thắng nhà Minh lập ra nhà Thanh nhưng theo văn hóa Khổng Tử (lịch sử thế giới theo con đường lẩn quẩn, quân có văn hóa kém thắng nước có văn hóa cao, luật chiến tranh như La Mã thắng Hy Lạp, Cộng Sản Bắc Việt thắng Việt Nam Cộng Hòa!). Nhà Minh do dân Mãn Châu thiểu số cai trị, xâm lăng phía Bắc kể cả Mông Cổ tiến về Phương Tây chiếm Tây Tạng và vùng Tân Cương. Cả nước theo Khổng giáo trừ các tỉnh miền Bắc và Tây Bắc nơi có ít người Hán.

Năm 1911, nhà Thanh sụp, triều đại mới để vùng Tây vào tay Trung Đông và Thổ Nhĩ Kỳ (đế quốc Ottoman). Từ đó dân thiểu số vùng này không phải là người Hán, kể cả Mông Cổ, Tây Tạng, Hui, Uighurs và 50 sắc tộc khác ở miền Nam, hầu hết sống ở vùng biên giới. Sau 1949, bắt chước Xô Viết, đảng Cộng Sản Trung Quốc “giải phóng” các dân tộc này cho họ quyền tự trị giả. Những vùng tự trị giải phóng trên thực tế nằm dưới sự cai trị của đảng và chính quyền Cộng Sản với sức mạnh của quân đội.

Trong vòng hai mươi năm qua, Bắc Kinh xem cuộc vùng dậy dành tự do tự trị của dân Uighurs là khủng bố nhất là sau biến cố 911 ở Nữu Ước năm 2001, Cộng Sản Trung Quốc dán nhãn họ là Al-Qaeda. Trại tập trung cải tạo được lập ra khắp vùng Tân Cương, chính quyền theo AI nên kiểm soát chặt chẽ hơn. Trẻ em không được đến đền thờ, quán ăn bắt buộc phải bán rượu và thịt heo, mùa chay Ramadan dân không được nhịn ăn theo tục lệ Hồi Giáo (trái với Hoa Kỳ ngay cả sau khủng bố 911 chính quyền vẫn tôn trọng tự do tôn giáo). Hồng Kông bất ổn nguyên nhân sâu xa là lỗi của người Anh, bất ổn Tân Cương là vì chế độ Cộng Sản vô thần vô tôn giáo.

Giải quyết vấn đề Tân Cương chỉ cần chính quyền Cộng Sản Trung Quốc trở lại chính sách đời nhà Thanh. Tôn trọng văn hóa, cho dân tự trị, tôn trọng ngôn ngữ dân thiểu số như các nước văn minh Âu Mỹ, không độc quyền ngôn ngữ Quan Thoại. Các nhà văn, các nhà làm phim ảnh nghệ thuật, nghệ sĩ và giới giáo dục đã đề nghị phải “hòa hợp hòa giải” (không giả tạo như ở miền Nam Việt Nam sau 30 Tháng Tư, 1975) chính sách giáo dục “yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa” phải bỏ.

Các trại học tập ở Tân Cương giống như các trại cải tạo tập trung ở miền Nam Việt Nam sau 30 Tháng Tư, 1975. Cô giáo Sayragul Sauybay 45 tuổi thoát trại tù cải tạo sau được đưa đến trại tị nạn Thụy Điển đã khóc kể lại với các nhà báo. Tù nhân bị nhốt trong phòng nhỏ trung bình là 20 người chen chúc như cá hộp, bị còng tay, cạo đầu, mỗi cử động đều bị theo dõi bằng máy quay phim. Trong phòng có đúng một chậu thau vệ sinh không phòng vệ, sinh riêng.

Sáu giờ sáng tù nhân bị đánh thức dậy học tiếng Quan Thoại, học thuộc các bài hát tuyên truyền, viết tờ tự khai tự thú. Bữa ăn gồm một chén cháo và một mẩu bánh mì nhỏ. Bị rút móng tay, giật điện là hình phạt chung khi tù nhân không vâng lời. Tù nhân còn bị bắt uống thuốc và chích thuốc như con vật thí nghiệm (Sayragul trước là điều dưỡng nên ký giả ngoại quốc tin). Đàn ông trở nên bất lực tuyệt giống vì thuốc. Đàn bà bị hiếp dâm hội đồng mỗi ngày.

Trong vòng hai năm qua các trại cải tạo nhốt hơn một triệu người theo chính sách của chính quyền Cộng Sản Trung Quốc chống “tam quỷ”: ba con quỷ khủng bố, quá khích và đòi tự trị.

Từ năm 2016 ngoài máy hình với kỹ thuật AI công an còn lấy DNA khám nghiệm dân thiểu số. Năm 2017, công an bắt dân Tân Cương có thân nhân ở nước ngoài nhốt vào trại cải tạo, buổi tối nhốt lên xe bít bùng, bịt mặt chở đến trại giống như tù nhân cải tạo Việt Nam sau 1975.

Ngoài tờ tự khai tự thú, tù nhân còn phải ký tờ cam kết nếu không ký sẽ bị xử tử: cam kết không được nói chuyện với tù nhân khác, không được cười, không được khóc, không được trả lời bất cứ với người nào hỏi. Khẩu hiệu treo trong phòng: “Tôi yêu Trung Quốc, cám ơn đảng Cộng Sản, tôi là người Trung Quốc, tôi yêu Tập Cận Bình.”

Mỗi ngày ăn xong tù nhân đứng dậy quay mặt vào tường, tay đưa lên thú tội. Từ 10 giờ đến 12 giờ đêm tù nhân lại có hai giờ viết bản thú tội cho quản giáo. Cứng đầu thì bị treo lên tường hay ngồi trên ghế đinh.

Tù nhân được phát đồng phục, quay phim khi có ủy ban quốc tế nhân quyền đến thăm giống như tù cải tạo Việt Nam được cho ăn cho mặc khi Hội Hồng Thập Tự quốc tế đến thăm các trại cải tạo cuối năm 1975 và chính quyền Cộng Sản Trung Quốc dùng hình ảnh này nói tù nhân như bà Sayragul nói láo.

Mùa Halloween đến, nhìn về các trại cải tạo tập trung ở Tân Cương và nhớ lại các trại cải tạo ở miền Nam Việt Nam không thể không so sánh chế độ Cộng Sản như các con quỷ Vampire giết người, tra tấn hút máu để nuôi chế độ. Trại cải tạo như “Địa ngục máu,” như triết gia Arthur Schopenhaner viết năm 1851. “Địa ngục trong đó con người bị xem như con vật, một bên là linh hồn bị tra tấn một bên là quỷ.”

Địa ngục có thật như trại Đầm Đùn ở miền Bắc Việt Nam sau 1954, các trại cải tạo miền Nam sau 1975, thuyền nhân trên biển hay mới đây là 39 người trốn chế độ Cộng Sản từ vùng Thanh Nghệ Tĩnh chết trong xe tải ở Anh. Đảng Cộng Sản từ sau 1975 luôn đổ thừa vì lý do kinh tế không vì lý do chính trị nên đã có những làn sóng tị nạn mặc dù những năm gần đây kinh tế Việt Nam được khen là phát triển nhanh và có nhiều tỷ phú!

(Việt Nguyên)

Mắt Buồn  
#13060 Posted : Sunday, November 10, 2019 1:05:28 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,896

Thanks: 663 times
Was thanked: 573 time(s) in 413 post(s)

Trump đe dọa cắt nguồn vốn liên bang cho California


Saturday, November 9, 2019

UserPostedImage

Tờ Newsweek cho hay, tổng thống Mỹ Donald Trump dường như sẵn sàng giúp Nga chống lại nạn cháy rừng hơn là giúp chính bang California (Mỹ) đối phó với mối nguy hiểm này.

Cụ thể, ngày 3/11 vừa qua, ông Trump đã chỉ trích thống đốc bang California Gavin Newsom vì cách ông này xử lý cháy rừng và cảnh báo đầy ẩn ý rằng ông Trump có thể cắt nguồn trợ cấp liên bang. Tuần trước, ông Newsom đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp toàn bang trong nỗ lực vận động các nguồn lực để xử lý cháy rừng.

UserPostedImage

"Mỗi năm, khi ngọn lửa bùng lên và California rực cháy, mọi chuyện đều diễn ra như vậy - và ông thống đốc lại tới xin $$$ của Chính phủ Liên bang. Không thể như vậy nữa. Hãy tập trung vào ngài Thống đốc. Ông có vẻ không nhiệt huyết như những người ở bang khác," ông Trump viết trên Twitter.

Ông Trump tiếp tục giữ thái độ chỉ trích trong một cuộc họp báo sau đó, nói rằng: "Thống đốc không biết gì cả - ông ấy như đứa trẻ vậy. Ông ấy không biết mình đang làm gì?".

UserPostedImage

Ông Newson phản ứng lại những lời công kích của ông Trump bằng cách nhắc lại những tuyên bố của ông Trump về việc phủ nhận ảnh hưởng của biến đổi khí hậu và tình trạng nóng lên toàn cầu. Ông Newson viết: "Ông không tin vào biến đổi khí hậu. Ông không nên tham dự cuộc trò chuyện này nữa."

Thông điệp được ông Trump đưa ra một vài tháng sau khi đề nghị giúp Nga chống lại một nạn cháy rừng tương tự.

UserPostedImage

Theo điện Kremlin, ông Trump đã đề nghị giúp đỡ tổng thống Nga Vladimir Putin trong một cuộc gọi đầu tháng 8. Khi đó, cháy rừng lớn tới độ Nga gọi đây là "thảm họa hệ sinh thái".

Ông Putin được cho là đã thể hiện "sự cảm ơn chân thành nhất" đối với đề nghị của ông Trump và nói rằng nếu cần thiết sẽ nhận lời của tổng thống Mỹ.

UserPostedImage

Điện Kremlin đưa ra nội dung thông điệp này trước khi Nhà Trắng xác nhận rằng ông Trump "đã thể hiện mối quan ngại đối với nạn cháy rừng ở Siberia" và ông Trump cùng ông Putin "cũng thảo luận về mối quan hệ thương mại giữa hai quốc gia".

Đây không phải lần đầu tiên ông Trump đe dọa cắt nguồn vốn liên bang cho California để đối phó với hỏa hoạn.

UserPostedImage

Theo Cục Lâm nghiệp và Phòng cháy chữa cháy California, trận cháy rừng năm ngoái là "vụ cháy tàn khốc và nguy hiểm nhất từng được ghi nhận". Tổng cộng khoảng 1,6 triệu hécta rừng bị thiêu rụi.

Tất Đạt

Edited by user Sunday, November 10, 2019 1:09:57 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (6)
654 Pages«<651652653654>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.