Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

51 Pages«<48495051>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Con Mua Nho  
#981 Posted : Sunday, May 12, 2019 5:20:48 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,211
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 319 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)
UserPostedImage

Xin clic vào hình để nghe được nhac...


Mến chúc các anh chị và các bạn
một ngày Lễ Hiền Mẫu thật vui tươi và ấm cúng ...


UserPostedImage



Con Mua Nho  
#982 Posted : Sunday, May 12, 2019 5:22:06 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,211
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 319 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)


UserPostedImage

Xin clic vào hình để nghe được nhạc...


Happy Mother's Day In Heaven

UserPostedImage



Con Mua Nho  
#983 Posted : Sunday, May 12, 2019 5:32:07 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,211
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 319 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)
UserPostedImage


Ngày xưa có mẹ


Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc
Mẹ đã thành hiển nhiên như Trời - Đất
Như cuộc đời không thể thiếu trong con
Nếu có đi vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn chắc không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đã cho con cái tên riêng
Trước cả khi con bật nên tiếng "Mẹ"

Mẹ!
Cái tiếng gọi mà từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu

Mẹ!
Có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu, hạnh phúc

Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời
Một mặt đất
Một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát
Chỉ có một lần mẹ không ngăn con khóc
Là khi mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng...

Rồi những đứa bé lại chào đời và lớn lên theo năm tháng
Biết bao người được làm mẹ trong ngày
Tiếng trẻ con gọi mẹ ngân nga trên trái đất này
Thành âm thanh không bao giờ vắng lặng

Mẹ!
Có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Cái đóm lửa thiêng liêng
Cháy trong bão bùng, cháy trong đêm tối

Mẹ!
Có nghĩa là mãi mãi
Là cho - đi - không - đòi - lại - bao - giờ
Cổ tích thường bắt đầu từ: "Ngày xưa có một công chúa..." hay "Ngày xưa có một vị vua..."
Cổ tích còn bắt đầu từ: "Ngày xưa có mẹ..."



(1981)

Thanh Nguyên
UserPostedImage



Con Mua Nho  
#984 Posted : Sunday, May 12, 2019 6:36:11 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,211
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 319 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)
UserPostedImage


Mẹ


Con không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ.

Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi bao giờ?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con không đợi một ngày kia
Có người cài lên áo cho con một nụ bạch hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đã cài cho con một nụ hồng
hoa đẹp đấy cớ sao lòng hoảng sợ?

Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
Đau khổ, chia lìa, buồn vui, hạnh phúc

Có những bàn chân giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ…
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi

Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua? Mấy người dừng lại?

Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình, ta vẫn thản nhiên.
Hôm nay…
Anh đã bao nhiêu lần dừng lại trên phố quen
Ngả nón đứng chào xe tang qua phố

Ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Giọt nước mắt kia bao lâu nữa … của mình?

Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như nụ bạch hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới...



Đỗ Trung Quân

UserPostedImage



tictac  
#985 Posted : Sunday, May 12, 2019 2:00:32 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,759
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 593 time(s) in 495 post(s)
UserPostedImage

Khói nhang
Hồ Đình Nghiêm


Mạ tôi không có nhiều áo dài, đâu chừng chỉ ba chiếc. Áo của mạ đúng là áo dài, dài miên man, vướng víu hai tà gần chấm gót. Cổ cao, in tuồng có độn mi-ca ở trong cho cứng cáp. Không mấy khi thấy mạ ủi, xếp trong tủ mà chừng như luôn phẳng phiu, chẳng nhăn nhàu. Thợ may khéo, đã đành, qua thời gian hàng vải lạ thường kia không hề thu rút lại một mảy may. Chúng vẫn ôm lấy, sát sao cơ thể một người đàn bà có đông con. Thường thì thời gian hậu sản, da thịt người mẹ hơi bị “phát tướng”, hơi bị sỗ sữa; nhưng mạ tôi cứ rứa, thuỷ chung thi gan cùng tuế nguyệt. Nếu dùng thuật ngữ mà thời buổi lạ lùng này, người trong nước cắc cớ ưa nhắc là “số đo ba vòng” thì chẳng cần dùng thước đo đạc, ngày đó mạ tôi vẫn “chuẩn” không cần “chỉnh”, không phì nhiêu chẳng giảm sút, ôm vào lòng vẫn ấm gọn một vòng tay, vẫn bất di bất dịch lượng suối trong nguồn chảy ra, vẫn chuối chín cây, vẫn biển Thái bình hiền hoà sóng vỗ êm đềm, che chở và bảo vệ suốt đời một bờ bãi luôn được bồi đắp phù sa. Có một câu tiếng Pháp viết như thế này: Je n’ai pas besoin de m’aimer avant de t’aimer, parce qu’il n’y a pas d’ordre, juste l’amour. Có lẽ tác giả chỉ dành cho tình yêu lứa đôi. Đâu cần phải yêu mình trước khi yêu người… Mình được mạ đẻ ra thì mình yêu thương mạ là chuyện ắt có và đủ. Không so đo, chẳng phân bì. Vẻ đẹp do tình yêu mang lại nó vốn thế.

Mạ tôi thương người con đầu ra sao thì thương thằng út một mực như vậy. Người con đầu ra riêng thì cán cân tự động lệch hẳn một phía. Nào lạ gì khi trong gia đình ai nấy đều thông hiểu câu “con út trút gia tài”. Tôi là đứa hưởng được cái đặc ân kia, thứ lề luật không tiện viết ra văn bản. Trong mâm cơm, món ngon hoặc thứ “hắn” thích mạ luôn xí phần: Ăn chi vô hậu rứa bây, cứ tranh ăn với em là tại vì răng? Thằng út hay bị chảy máu cam, mạ nấu cho nồi chè đậu đỏ ăn giải nhiệt sau khi biểu hắn nằm xuống tấm phản đắp trán bằng khăn ủ nước lạnh và lỗ mũi đã nhét chật một lá trầu xanh nhằm ngăn chận giọt máu đào thất thoát, hao hụt.

Hôm ấy (một sáng sương Thu đầy gió lạnh?) mạ tôi mặc lấy chiếc áo dài màu xanh rêu, hàng nhung êm mịn. Bối tóc sau khi chải mượt bằng chiếc lược làm bằng sừng trâu, xỏ đôi bông tai có nạm ngọc xanh vào trái tai chỉ thua đức Phật chút đỉnh về độ dài. Mạ đeo vòng kiềng bằng vàng 24 le lói, chỉ hèn kém thua vật trang sức của Nam Phương hoàng hậu nhưng đủ tăng hào quang khi tôi ngó sững tới mạ. Nó “ăn” với chiếc áo màu xanh rêu nhung gấm ấy quá và tổng thể, những vật phụ kiện vừa cài đặt kia đã khiến mạ ăn gian thần thời gian tới cả chục niên, hàm hồ mà nói rứa. Trong xóm vắng có ai lạc giọng hát bài “Tôi đưa em sang sông”, giọng chất ngất tâm sự:… chiều xưa mưa rơi âm thầm để thấm ướt chiếc áo xanh… hôm nao em sang ngang, bằng xe hoa thay con thuyền, giờ phút cuối đến tiễn em… gót chân ngày xa xưa sợ lấm trong bùn khi mưa…

Khi mạ chính thức sang ngang, bản nhạc này chưa thể hiện hữu. Ngoài làng mạ ở cũng có một dòng sông, nhưng cây đa bến cũ con đò năm xưa hình như chỉ dành riêng cho một mình ba tôi đến đón đưa. Thời đó, khi thất tình, người ta sẽ làm gì? Người ta bỏ làng nước để trốn đi làm cách mạng ư? Bây giờ thì xem chừng người ta đã làm quen với tất cả những cơn sóng tràn bờ, với thứ lãng mạn tiểu tư sản, dùng nó vỗ về chút thương đau. Ai thất tình mà hát giọng buồn chi lắm thế? “Anh” nhắc tôi nhớ hôm nay là ngày chị tôi thực sự lên xe hoa, không sang ngang chẳng qua đò, cũng không xác pháo vướng gót chân. Vì đại sự nên mạ tôi đã “diện” chiếc áo đẹp nhất mà mạ có. Chiếc áo “ăn nói” ít khi tìm ra cớ để khoác thân. Nôm na là xếp trong đáy tủ để “phòng khi hữu sự”. Và hữu sự đã tới, sánh đôi cùng những lời mạ thủ thỉ dành cho chị tôi, người từng ái ngại để bùn hoen gót chân trong ngày mưa:

Kể từ ngày mạ đẻ con ra
Ai mớm cơm, trún cháo lớn mà từng ni?
Hai tay bưng đọi chè tàu
Vừa đôi thì lấy ham giàu làm chi.

Rõ là:

Có cha có mẹ thì hơn
Không cha không mẹ như đờn đứt dây.

Có ngồi chào vao, có kiếm cách chuyển vẫn gì đi nữa thì cuối cùng chị tôi cũng “bỏ nhà ra đi”. Dù anh hàng xóm buồn đời hát hỏng “mưa bên chồng có làm em khóc?” thì mọi chuyện cũng đã lỡ sang trang. Dâu bể cuồng nộ vùi dập phận người tả tơi rồi cũng đâu vào đó huống hồ chuyện nhi nữ thường tình. Xe hoa mang đi chỉ một người đâu sánh bằng chiếc thuyền chở hàng trăm tính mạng bọt bèo trôi sông đổ biển? Nghe ai đó nói “người tình không chân dung” nọ đã xếp bút nghiên theo việc đao cung. Là sĩ quan lính thứ dữ, đánh đấm ra trò ở mặt trận cổ thành Quảng Trị, là nơi do vua Minh Mạng dựng xây mà trong phạm vi lớn chưa tới 3 cây số vuông đã hứng chịu 320 ngàn tấn bom đạn chăm cày xới trong 81 ngày đêm khói lửa triền miên. “Anh không chết đâu anh”. Anh cũng không làm bại tướng cụt chân, nhưng khi anh trở về thăm xóm, vô tình anh khiến mạ tôi siêng đi chùa.

Ngoài chiếc áo nhung xanh rêu mạ còn hai chiếc khác: Một màu lam và một màu nâu. Có người gọi lam là màu khói nhang, có người kêu nâu thành màu nu. Và có người đưa nhận xét, đó là những màu căn bản mà con em gia đình Phật tử vẫn thích mặc vào người. Không tin hả? Mấy sư cô, các sư nữ hằng tin rằng thứ sắc độ ấy ít trêu ngươi, ưa lắng chìm vào sự trầm tịch. Vậy thì chẳng lẽ kiếp trước mạ tôi là o con gái quét lá sân chùa, rót nước dâng hoa lên bàn Phật? Bên ngoài cảnh giới nghiêm cẩn đạm bạc ấy có lắm màu vui nhộn non tươi là thế răng mạ lại đi chọn thứ màu “kín đáo” rứa hè?

Giống hầu hết quý vị phụ nữ thời đó, mạ tôi làm thứ nghề nghiệp kỳ cục được ghi nắn nót trong sổ gia đình: Nội trợ. Phong trào nữ quyền là gì? Nào ai hay! Cũng như kế hoạch hoá gia đình là gì? Condom là cái quỷ sứ chi? Quý ông đầu đội trời chân đạp đất vẫn như vịt nghe sấm, nước đổ lá môn, chẳng làm nhăn mặt nước hồ thu từ bao lâu vẫn phẳng lặng. Nội trợ là giúp đỡ việc trong nhà? Quán xuyến việc chăm con, giặt giũ, may vá, đi chợ, nhặt rau, nấu ăn, rửa chén bát. Nếu có nuôi bầy gà thì sáng ra sân vãi nắm gạo cho chúng ăn để chạng vạng thì tục tác gọi chúng về chuồng. Đầu tắt mặt tối thì có vẻ hàm oan vì mạ tôi tự ví mình là ba đầu sáu tay “mặt trận nào cũng đánh thắng”. Đã thế còn biết cách thu xếp lịch lao động để chừa ra một khoảng trống trong hai mươi bốn giờ lu bu trấn nhậm hậu phương. Khoảng thời gian phù du ấy mạ tôi dành vào việc đọc sách. Bà có một trí nhớ phi thường, kể ra vanh vách từng chi tiết, tên các nhân vật nằm trong toàn bộ các tiểu thuyết của bao tác giả ở nhóm Tự Lực văn đoàn. Mạ nào con nấy, tôi cũng bắt đầu sa ngã lòng mình, thổn thức theo những trang văn chương có khả năng dắt trí tưởng mình dẫm chân vào những “vùng địa đàng” tuyệt đối không hề có cảnh tên bay đạn lạc. Người sĩ quan binh chủng Thuỷ quân lục chiến xóm giềng hết ba ngày phép, sang chào mạ tôi để kịp có mặt ở một trận đánh ác liệt khác. Anh nhìn tôi: Mi không lo học thì bữa mô chân cẳng cũng phải lội khắp bốn vùng chiến thuật như tao. Một xanh cỏ hai đỏ ngực là thứ khiến mạ tao phải ăn chay trường trì chú tụng kinh. Coi chừng, mạ mi cũng rứa thôi, kêu trời răng thấu?

Tôi học rất kém. Vẫn ước ao có được đầu óc minh mẫn giống mạ mình. Thông tín bạ luôn có hàng chữ mực đỏ của thầy cô phê: “Chăm chỉ, hiền ngoan nhưng học lực cứ không thấy tiến bộ”. Mấy thầy cô “học lực” coi bộ kém thua ba tôi. Ông phán, kiểu tam đoạn luận: Thằng ni luôn coi sách vở là kẻ thù, đã là kẻ thù thì buộc phải tránh xa, vì xa lánh sách đèn nên dốt đặc cán mai nào là chuyện lạ! Thấy chưa toàn vẹn, ba tôi buông một dấu chấm: Đồ con hư tại mạ! Mạ tôi chẳng lấy đó làm điều, bà hoá thân thành một nhà hiền triết: Không có học trò dốt, chỉ có thầy cô chẳng nắm vững phương pháp giáo dục thôi! Chao ôi, một người chỉ biết nghề nội trợ mà dõng dạc phát ngôn ra thế. Dễ nể thật! Khẩu khí nọ đi thẳng vào người tôi, sướng như cởi được tấc lòng, như đả thông được hai huyệt nhâm đốc. Mạ tôi mô phải là người mạ bình thường, bà còn là thần tượng của tôi nữa, không phải rứa hay răng? Bà là chưởng môn nhân môn phái Tình Thương: Hỡi những con chim chưa ra ràng đang bị vặt lông, hãy nối kết cánh lại. Tôi chưa đủ lông đủ cánh vì rứa nên cứ bu mạ như sam. Tôi nghĩ quẩn, e chiếc áo dài xanh rêu nhung gấm sang trọng và đẹp đẽ của mạ sẽ bị xếp xó, ngủ yên dưới đáy tủ, vì rằng cái ngày mà tôi cả gan “đem nàng về dinh”, đưa nàng sang sông, tam thập nhi lập… thì ngày đó có diễn ra sẽ không cách chi có sự hiện diện của mạ. Sức người có hạn, có là tài thánh mới bắt mạ mình chờ được, nhìn ngó đứa con út dại khờ tự lập thân chập chững vào đời.

Rồi thần thời gian đã lén “đi đêm” với thần chết. Quỷ khóc thần sầu đã vi phạm hiệp định ngưng bắn, đang an vui là thế họ tới gõ cửa, điểm danh đúng tên mạ tôi. Bà chẳng có một biểu hiện nào trước đó, rất đột ngột một cơn bệnh ngặt nghèo đã vật bà xuống. Anh chị tôi mang bà vào Sài Gòn, tìm đến một bệnh viện nổi tiếng nhất, nhưng họ bó tay sau một tuần làm đủ các xét nghiệm. Sẽ không lâu nữa đâu, chúng tôi buộc lòng phải nói thế. Hãy mang cụ về nhà để nhỡ có những việc cụ đang dở dang việc hoàn thành… Một người nội trợ, hãy nghiệm xem, những việc nhỏ nhặt họ làm thường nhật có đáng không để bận tâm mưu cầu một vuông tròn? Cho dù chẳng ra cơm ra cháo thì… ba vạn cũng bỏ. Hãy thõng tay vào chợ. Xin cho một lần được thảnh thơi. Không, tôi quả thật hồ đồ, tôi quá trẻ người non dạ. Tôi đâu biết tâm niệm của mạ là được ngó mặt tôi lần cuối. Không biết ở ngoài nớ, việc ăn uống ngủ nghê sách đèn của thằng út con mạ ra răng? Mạ ở xa hắn có nhớ quay quắt không?

Chị tôi nói trong nước mắt: Theo chị đoán thì thực sự tim mạ đã ngừng đập khi nằm trên máy bay, tay chân lạnh ngắt. Chị không ngờ mạ đã gắng gượng, dùng tàn lực để mở mắt ra trông em phút cuối. Hãy nhớ đến thời khắc nọ để ghi chính xác tới ngày giờ tử của mạ. Tôi không vuốt mắt vì thứ nhãn tuyến mù mờ ấy đã vội đóng, đồng tử khép lại liệu có kịp thu giữ nhân diện thằng con út của người? Một giọt nước mắt trườn ra khỏi khoé, bò chậm xuống những đường da nhăn. Ai đã mặc cho mạ tôi chiếc áo dài màu khói nhang trên người? Chiếc áo đã bạc tình thôi ôm giữ sát sao cơ thể mạ như ngày nào. Một bầu trời vừa sụp đổ xuống người tôi.

Trước khi chạy được sang tới đây, tôi mất cả mạ lẫn ba, bỏ lại hai nấm mồ hoang lạnh. Như ca dao ví, tôi là một cây đờn bị đứt hết dây, tình tang chi nữa hỡi con bạn mình ơi! Tôi vượt biển cùng một người con gái đất Thần kinh mà mạ tôi nào chứng giám là hắn vừa có vợ. Tôi lên đò chòng chành sóng lớn, ôm theo hành trang một “con sáo sổ lồng bay đi” vô phương hướng. Đất lành chim đậu là một từ ngữ thậm chính xác. Đất lành cho nên thống kê về số tử vong gần như chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chuyện nhỏ. Cũng vì đất lành cho nên đến lúc trái gió trở trời, chim có lạc đường bay, có rụng lông gãy cánh thì người sống trên cuộc đất ấy sẽ ra công tô đậm thành ngữ “cho chim liền cánh như cây liền cành”. Tôi từng vào nằm nhà thương, mát dạ mát gan khi nằm yên cho họ lắp cánh tháp cành. An tâm, rồi bạn sẽ chóng bình phục. Họ hỏi: Trong gia đình bạn có ai mất vì chứng ung thư không? Tôi nói có, hiền mẫu. Họ bày dao kéo chuẩn bị làm một cuộc banh da xẻ thịt, họ bảo mức độ nguy hiểm chỉ lên tới 17% và rồi tôi bị đánh thuốc mê, chìm trôi không hay biết chuyến đò chèo mát mái hay sông trôi lộn bờ. Nhận chén cháo lú hay hoàn hồn reo to chữ Freedom như ngày nào chính thức giã từ kiếp thuyền nhân.

Chuyến “sang ngang” ấy tối đen hơn mộ huyệt, chừng tám tiếng sau có người cúi mặt thấp xuống thăm dò sự hô hấp của tôi, mặt nạ dưỡng khí làm tôi trông lên không rõ hư thực một quang cảnh xa lạ, đầy hơi nước mù ẩm. Người ấy nói: Tôi tên Sylvie, y tá chăm nom bạn hôm nay, chúng tôi sẽ chuyển bạn lên tầng bốn, nằm ở phòng đầy đủ máy móc dụng cụ để dễ theo dõi tiến độ sức khoẻ bạn mang. Bạn thấy thế nào? Từ một tới mười, cơn đau của bạn đang ở lằn mức số mấy? Không cần nói, bạn dùng tay để ra dấu. Sylvie có mái tóc vàng, tôi chỉ nhận ra điều ấy trước tiên. Thật có hơi bất tiện nếu tôi di chuyển cánh tay trái, bởi ở đó còn ghim một mũi kim với ống nhựa chuyền nước biển. Tay phải tôi xoè cả 5 ngón, cộng thêm 3 ngón ở lần hai. Ô, vậy thì thuốc tê đã bắt đầu hết gây ảnh hưởng, hãy uống bốn viên này đi. Vừa morphin giảm đau vừa thuốc tăng lực, giúp chóng hồi phục.

Cửa thang máy mở. Một nam y tá cao to đẩy chiếc giường tôi nằm vào một diện tích quá đỗi rộng rãi. Sylvie theo cùng, cô ta cũng đẩy một cái bàn có bốn bánh xe đặt để hai cái máy hình thù kỳ lạ. Cô nhặt một tấm mền mỏng từ dưới giường, trải rộng rồi đắp vào người tôi. Trong bệnh viện dường như bao giờ cũng có một cơn gió lạnh vụt thoáng qua. Một ngày có mấy chục bệnh nhân câm lặng thay đổi chỗ trú thân? Từ “khách sạn 3 sao” này xuôi đổ về cái motel hoang lạnh mọc chơ vơ bên xa lộ, đưa mặt cho người ta tô son trét phấn như kiểu thủ tục làm đẹp để trình diện Diêm vương ngó sao cho tử tế?

Tôi nghĩ là bạn khỏi cần thở bình dưỡng khí nữa. Chừng nửa giờ sau, có người sẽ mang phim đặt dưới lưng bạn để chụp quang tuyến X. Sylvie nói khi phụ người y tá lực lưỡng cẩn trọng nhấc hỏng tôi đặt sang một chiếc giường khác, êm ái hơn, tươm tất hơn. Tối nay chúng tôi gồm ba người sẽ thay phiên vào xem chừng bạn, sợi dây này có cái nút nhựa đỏ, bấm nó chừng nào bạn cần tới sự giúp đỡ. Trong lúc này bạn ngủ được chừng nào tốt chừng đó. Tấm màn được kéo lại, bóng điện hạ độ sáng xuống sau khi Sylvie hý hoáy ghi vài hàng chữ vào tấm bìa cứng rồi máng nó gần đầu nằm. Cô bóp nhẹ vào vai tôi thế một lời tạm biệt.
Nửa khuya, chừng khoảng hai giờ sáng, tôi bị lôi ra cơn ngủ vùi do ảnh hưởng thuốc cứ mãi uống cách khoảng bốn tiếng. Một bóng trắng vừa lẻn vào, mang theo chút giá lạnh và bà mặc đồng phục y tá ấy đã vạch áo tôi thăm dò vết cắt cùng những đường chỉ khâu y như có một con rết mãi bám cứng, mãi hút máu, mãi truyền độc tố làm tê nhức. Đẹp. Ổn thoả. Chẳng sưng tấy. Bà từ tốn chậm rãi lau mặt cho tôi bằng chiếc khăn ấm áp vừa hấp tẩy xong. Bà dịu dàng điều chỉnh cho chiếc giường gấp lại để từ nằm tôi đổi qua thế ngồi, xong thì bà ôm lấy tôi vào lòng vỗ về, thì thầm nói hãy mơ tới một điều gì thật tốt đẹp, phải tự nhìn nhận rằng cuộc đời này vẫn còn đó những điều đáng yêu, dẫu nhỏ nhặt. Tôi dựa đầu vào vai bà, khứu giác ngửi ra một hương mùi quen thuộc, xa vắng. Tôi vòng tay ra ôm cứng lấy bà, tôi lục soạn trí nhớ và mơ hồ nghĩ rằng thân thể vừa kích ấy rất trùng hợp với mạ tôi. Bà nói bà biết tôi đang đắng miệng, vậy thì thèm ăn hoặc uống một thức gì cứ cho hay, khuya mai bà sẽ mang vô. Tôi có những cuốn truyện hay nhưng ngại là mắt người bệnh hẳn còn yếu, chưa nên đọc. Hãy nên thương mình trước khi yêu tha nhân. Hãy cố tĩnh dưỡng, bởi được đi lại bình thường là một món quà của thượng đế trao tặng cho mỗi chúng ta.

Những gì bà nói thoảng qua tai tôi có mãnh lực khiến căn phòng hồi sức này tự động biến sang vuông không gian ở Huế ngày cũ. Tự dưng tôi nhớ mạ mình đến muốn khóc. Trong đời, chỉ có mạ tôi mới quan ngại chăm lo kiểu đó, kỳ dư chẳng còn một ai. Lương y như từ mẫu hoặc y tá như mẹ hiền thì cũng nằm ở một chừng mực nào đấy thôi. Từ một tới mười, bà thương tôi ngang mức số mấy? Nếu có hỏi e rằng bà ấy chỉ xoè bàn tay đủ năm ngón là cùng. Mức trung bình. Vậy cũng nên xem là tốt phước.
Tôi chóng bình phục, tình trạng khả quan đến độ cả bác sĩ lẫn năm cô y tá thường theo dõi chăm sóc tôi cũng phải ngạc nhiên. Họ nhận xét: Thường thì người Á châu tuy thể lực không bằng dân Âu châu Nam Mỹ nhưng ngược lại, tinh thần của họ rất vững vàng, giỏi chịu đựng. Sự chịu đựng của bạn là phương thuốc quý, nhưng chúng tôi nghĩ, ngoài ra hẳn bạn phải nương vào một phép nhiệm mầu nào đó, khó giải thích. Họ thay phiên bắt tay tôi, chúc mừng ngày tôi trở lại sinh hoạt với nhân quần bên ngoài khuôn viên bệnh viện. Tạm thời quên chuyện mưu sinh đi nhé, chúng tôi sẽ viết giấy chứng nhận rằng bạn cần tĩnh dưỡng ít lắm là một tháng. Tháng sau nhớ vào lại đây cho chúng tôi xét nghiệm, một thủ tục cần có, chỉ vậy thôi.

Tôi thưa với họ là tôi chưa an lòng ra đi khi lỡ quên thốt lời cảm ơn chân thành đến một bà y tá. Ai vậy? Bà đó tên gì? Họ trố mắt nhìn tôi. Bằng vào sự ấp úng khi diễn đạt vừa tiếng Anh chen lẫn tiếng Pháp: Tôi thật vụng về quên hỏi tên bà ấy. Bà vẫn đến hằng đêm, vào khoảng hai giờ sáng, ôm ấp tôi, vỗ về tôi… Không biết tên, vậy thì nhân dáng bà ta ra sao? Mập, ốm, màu da, độ tuổi? Tôi cà lăm, phụ diễn bằng tay… rằng thì là tôi trông không rõ mặt, chỉ biết bà có một mái tóc đen… bà ngồi trên giường nên tôi cũng chẳng biết cao thấp ngang đâu… không ốm chẳng mập, đủ ôm vừa một vòng tay và người bà thơm thứ mùi nồng đậm tựa trầm hương. Cả ê-kíp vây quanh tôi, đứng nhìn nhau mặt nhăn mày nhíu, Sylvie là phát ngôn viên sau cùng: Mỗi ca trực chúng tôi đều ghi rõ tên họ, giờ giấc của từng y tá. Điều anh nói thì rõ là hoang đường, không riêng khu này, tôi e là khu lân cận cũng chẳng có một người y tá như anh vừa tả. Chúng tôi hy vọng là liều lượng thuốc mà chúng tôi trao anh uống suốt tuần lễ qua sẽ không gây cho bệnh nhân một ảo giác nào cả. Dù sao thì trường hợp này sẽ buộc chúng tôi nên lưu tâm. Vậy đi nhé. Chúc may mắn.

Về nhà, việc đầu tiên là tôi quét dọn bàn thờ, mua trái cây đặt lên, rót nước trà, thắp ba cây nhang cắm trước di ảnh đen trắng mạ tôi. Tấm ảnh duy nhất mà tôi có chụp mạ trong ngày cưới chị tôi. Chiếc áo dài nhung xanh rêu, đôi bông tai, cái vòng vàng quanh cổ, đầu tóc bối cao, đôi mắt đen láy, nụ cười đôn hậu hiền lành. Mạ tôi không thể hình dung được là có ngày đứa con út của bà vụng dại đi vào nghiệp viết văn. Tổn hao bao giấy mực nó chưa hề lắng lòng viết riêng cho mạ hắn một trang. Tôi nghĩ là chắc các bạn đọc cũng rộng lòng tha thứ cho lỗi lầm tôi mang. Khi đứng trước biển, bạn có tài cán gì để lột tả hết sự bao la vô bờ đến choáng ngộp mà con sóng từ ngàn trùng cứ mãi chuyên cần vỗ lao xao vào bờ, vào triền cát ẩm mơn trớn bàn chân trần mình đặt để, mỗi khi một lún xuống? Nếu bạn không có được sự ví von biển cả là lòng mẹ thì tôi xin thôi đối thoại cùng bạn. Chỉ một chuyện sau cùng xin bạn hiểu cho, mỗi khi gặp điều bất ưng khiến lòng sầu muộn tôi đều nhớ tới mạ mình để tìm quên. Ngay cả khi hoạn nạn bất ngờ đổ ập xuống, hình bóng mạ tôi là cái phao giúp tôi vượt qua gian khổ, kể cả vực tôi lên khỏi hai bờ tử sinh. Tôi quả quyết để thưa với bạn rằng: Bà y tá “vô danh” xuất hiện hằng đêm trong bệnh viện ấy, đó chính là mạ tôi.

Tôi đợi ba cây nhang cháy hết chiều dài nó mang, lụn tàn trong bát đựng gạo rồi mới “đi thưa về trình”: Mạ ơi, chừ thì đến giờ con vô phòng uống thuốc đã, mạ nghe!

Hồ Đình Nghiêm.
Con Mua Nho  
#986 Posted : Friday, May 17, 2019 2:28:32 PM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,211
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 319 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)


UserPostedImage



Con Mua Nho  
#987 Posted : Friday, May 17, 2019 3:36:39 PM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,211
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 319 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)
UserPostedImage


HỒN PHƯỢNG


Hồn phượng nằm trong thơ
Đỏ dòng sông lưu bút
Ủ tháng năm học trò
Còn tinh khôi nét mực.

Người con gái dễ thương
Tiếng cười như ngọc vỡ
Làn môi hồng yêu đương
Chìm bụi lầm cát lở.

Trưa nắng lạ quắt quay
Trốn lời ve sám hối
Mang nhật tụng trên vai
Gió vô tình không hỏi

Mình đã từng yêu chưa
Sao nhiều năm chất ngất
Mình đã từng hôn chưa
Sao môi người tươm mật.

Hãy đi hết con đường
Mới thương đời chìm nổi
Hãy yêu hết nỗi buồn
Để ngày sau chín bói.

Chiền chiện của ta ơi
Hót thay lời tình nhỏ
Giữ cho ta chân người
Hồn phượng tươi máu đỏ.



Nguyễn An Bình

UserPostedImage



Con Mua Nho  
#988 Posted : Sunday, May 19, 2019 10:31:19 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,211
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 319 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)
UserPostedImage


Phố Nắng


Em có còn về ......đi trên phố nắng
Phố nắng ngày xưa riêng của chúng mình
Hai đứa lang thang chiều sân trường vắng
Giờ xa ...em rồi đời mãi linh đinh

Hàng cây hẹn hò xanh vùng ký ức
Áo trắng tung bay hai buổi đến trường
Nụ cười reo vui trên từng trang vở
Tuổi thơ học trò đầy những yêu thương

Ở đây tháng năm mùa hè đơn độc
Không bóng hình em không cánh phượng hồng
Nắng vẫn nồng nàn thơm mùi kỷ niệm
Em ở phương nào còn nhớ anh không

Nếu một hôm nào em về trường cũ
Hãy ngẩng nhìn trời mây vẫn buồn bay
Sẽ thấy tình anh đong đầy nỗi nhớ
Nồng thắm theo em phố nắng bao ngày



Khiếu Long


UserPostedImage


Phố Nắng Em Về


Em vẫn lang thang… trên con đường nắng
Có hàng lá me chung lối đôi mình
Hò hẹn dìu nhau dạo chơi phố vắng
Thuở hồn nhiên xa rời những linh đinh

Bước em thẩn thờ lạc miền ký ức
Chùm phượng vĩ đong đưa nghiêng mái trường
Tuổi hoa mộng ươm tình trong trang vở
Lưu bút ngày xanh dệt bao nhớ thương

Giờ ở bên ni, mình em cô độc
Biết tìm nơi mô, áo trắng phượng hồng
Cánh hạ mùa nồng nàn hương kỷ niệm
Tiếng ve sầu buồn nát cả thinh không

Phố nắng em về, bóng người năm cũ
Chập chờn ẩn hiện theo giấc mơ bay
Hạ vẫn xôn xao nốt trầm nhung nhớ
Thoáng dư âm buồn rơi trên tháng ngày



Tiểu Vũ Vi
UserPostedImage



Con Mua Nho  
#989 Posted : Wednesday, May 29, 2019 2:19:43 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,211
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 319 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)
UserPostedImage


Tịnh Khúc


một bông hoa trắng tinh khôi
tặng người thuở nọ mắt môi thơm hồng
mùa sang hôm qua theo chồng
trăm con chim mộng
buồn không
cuối ngày

đôi bông hoa trắng đeo tai
theo người qua bến sông dài gió lên
mùa xuân trở gót lăng đền
tiếng chuông cổ tự
rền rền
hư hao

dăm ba khách lạ lời chào
trong sân pháo đỏ má đào rưng rưng
nâng ly chén đắng ngập ngừng
nghe tờ lá rụng
buồn dưng
ngó nhìn

nghìn bông hoa trăng làm thinh
tiếng hài tan vọng khối tình thiên thư
hôm về bỏ lại bài thơ
còn nguyên sắc đỏ
trong mơ
lạ kỳ...



Phạm Quang Trung

UserPostedImage



Con Mua Nho  
#990 Posted : Wednesday, June 5, 2019 12:54:16 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,211
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 319 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)

UserPostedImage


HÈ VẮNG


Về sân trường vắng đìu hiu
Còn đâu áo trắng dập dìu ngày xưa
Trên cành phượng đỏ mùa trưa
Ôi chao nhớ quá như vừa hôm qua

Ngoài khung cửa lớp vườn hoa
Những con bướm lượn hiền hòa dấu yêu
Tiếng ve sầu đến cô liêu
Có ai ngơ ngác giữa chiều phượng bay

Vòng tay nào nhớ vòng tay
Người đi xa mãi tháng ngày vấn vương
Tìm đâu nỗi nhớ niềm thương
Những bạn bè đã xa trường chiều nao

Chập chùng kỷ niệm xôn xao
Em xa xôi quá phương nào buồn trông
Ngoài kia rụng trái chờ mong
Ngây ngô nhặt cánh phương hồng nhớ nhau



Khiếu Long


UserPostedImage


Hoài niệm


Bên sân trường vắng quạnh hiu
Nhặt từng cánh phượng thắm nhiều hương xưa
Nắng vàng nghiêng đổ bóng trưa
Ve sầu khúc nhạc âm thừa xót xa

Phượng hồng gợi nhớ mùa hoa
Rơi trên suối tóc nhạt nhòa hương yêu
Sân trường ngày tháng tịch liêu
Chỉ còn cánh gió ru chiều hồn say

Tìm đâu hương ấm vòng tay
Nồng nàn tuổi mộng gieo đầy vấn vương
Lòng nghe trĩu nặng buồn thương
Tiếng thầy trầm lắng giảng đường ngày nao

Bạn bè tuổi ngọc xôn xao
Hạ về anh chốn phương nào đợi trông
Nhớ thương chín đỏ chờ mong
Vài dòng lưu bút tỏ lòng nhớ nhau....



Tiểu Vũ Vi

UserPostedImage



Con Mua Nho  
#991 Posted : Thursday, June 13, 2019 3:49:12 PM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,211
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 319 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)
UserPostedImage


Cánh Phượng Hồng Thuở Xưa

Thơ: Trịnh Bửu Hoài
Nhạc: Anh Bằng
Trình Bày:


Chiều nay, nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ:
dấu chân xưa, ai để lại sân trường.
Ta có một thời, yêu không dám ngỏ.
Ngày chia tay, em chợt đẹp khác xa.
Tôi và em, chỉ là khoảnh khắc.
Nhưng tình yêu thì bất tận trong đời,
em cũng như ngàn người con gái khác,
cớ làm sao môi cháy đỏ lòng tôi.

Bao năm tháng, em vẫn là kẻ lạ,
từng ngày qua em giẫm nát đời tôi.
Tôi vẫn như, ngọn gió ngoài song cửa,
mang chút bụi buồn đi xa xôi

Chiều nay, nhặt cánh phượng hồng bỗng tiếc,
mắt ai xưa, chợt thức giữa sân trường.
Tự trách mình chẳng nói được yêu thương,
để bay mất cánh phượng hồng thuở xưa.
Tự trách mình chẳng nói được yêu thương,
để bay mất cánh phượng hồng thuở xưa
UserPostedImage



tictac  
#992 Posted : Tuesday, June 25, 2019 7:45:26 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,759
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 593 time(s) in 495 post(s)

UserPostedImage

Điều Có Thể

Có thể giờ thì em đã quên tôi
Chút kỷ niệm xưa không lối về trong dĩ vãng
Bóng dáng ngày xưa có chút gì lãng mạng
Với những buổi chiều mùa vắng những cơn mưa

Có thể em cũng đã quên con phố xa xưa
Mà ở đó những chiều mưa
mình đan tay chuyền cho nhau hơi ấm
Quán cà phê buồn thiu
ngồi nhìn mưa .....nghe tháng ngày gậm nhấm
Điếu thuốc cháy lập lòe theo ngày tháng rong rêu

Có thể em bây giờ đã quên hết những điều
Lời dấu yêu cho nhau trong mùa thu vàng úa
Có nỗi buồn rơi thật thà trên tượng chúa
Góc giáo đường
không bóng dáng lại qua

Thôi thì cứ quên đi
yêu dấu đã nhạt nhoà
Bước thời gian trở về sẽ chập chùng mù lối
Tình yêu xưa chúng mình đã chìm sâu trong đêm tối
Khi mà điều có thể em đã chợt quên

Hãy ngủ đi góc phố cũ bình yên ....


Khieu Long

Edited by user Tuesday, June 25, 2019 8:00:36 AM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#993 Posted : Thursday, July 4, 2019 8:02:01 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,759
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 593 time(s) in 495 post(s)

UserPostedImage

Tưởng Quên Vẫn Nhớ...

Số phone em ...xoá rồi trong bộ nhớ
Ta giờ đây như chim sáo sổ lồng
Khung trời cao vẫn xanh màu tình tự
Những ngày buồn đã theo sáo sang sông

Sáng hôm nay ghé cà phê Tình Nhớ
Kêu một ly sinh tố rất thơm nồng
Không hút thuốc để cho đời vẫn đẹp
Xa em rồi ta vẫn tốt thấy không

Đường ra biển hôm nay lòng rộn rã
Đàn bướm bay như lễ hội hôm nào
Không có em ừ cũng buồn đôi chút
Buồn thì buồn nhưng cũng chắc không sao

Miệng nói thế lòng chập chùng giông bão
Nhận chìm ta giữa vùng sóng loạn cuồng
Nhớ em nhiều ngẩn ngơ từng hơi thở
Giận loài người ghét cả ánh chiều buông

Mưa vẫn bay chiều nay mùa biển động
Tưởng rằng quên sao vẫn nhớ vô cùng
Em kiêu hãnh giữa lằn ranh quên nhớ
Ta dại khờ hiu hắt mảnh tình chung

Đừng bất chợt hôm nào quay trở lại
Chừng gặp ta trong góc tối u sầu
Ngồi lạnh lùng với linh hồn tượng đá
Ta chết rồi .......hôm đó đã từ lâu.....


Khiếu Long
KLong  
#994 Posted : Friday, July 5, 2019 12:24:59 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,115
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)

UserPostedImage

Sóng

Em về nghiêng bóng nắng
Biển xanh ngun ngút dài
Dấu chân tình trên cát
Tóc bay buồn trên vai
.
Tình yêu mình rất lạ
Như hôm nào quen nhau
Có phải đêm mưa lũ
Đưa em về lòng đau
.
Con tim đầy nỗi nhớ
Dù không nói một lời
Khi nhìn ta em hiểu
Tình dạt dào chơi vơi
.
Biển xanh xao màu nhớ
Mây xám khắp khung trời
Lòng ta vùng sóng vỗ
Ru tình nồng lả lơi

Khiếu Long
bienxanh  
#995 Posted : Sunday, July 7, 2019 12:10:15 PM(UTC)
bienxanh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/29/2011(UTC)
Posts: 130
Location: Vancouver

Thanks: 13 times
Was thanked: 28 time(s) in 22 post(s)
UserPostedImage

Hong Kong Sea Of Black

Music by Trúc Hồ
(In dedication to those who give their lives to Freedom and Democracy)

Edited by user Sunday, July 7, 2019 12:12:48 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#996 Posted : Tuesday, July 9, 2019 5:22:51 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,759
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 593 time(s) in 495 post(s)

UserPostedImage

Một Mai Em Có Xa Anh

Một mai em có xa anh
Con chim sáo đứng trên cành buồn thiu
Dốc mòn vắng lặng hắt hiu
Hàng cây xanh biếc phố ....nhiều thiết tha

Một mai ngoảnh mặt tình xa
Con tim đau buốt biết là mất nhau
Cười ngây ngô giữa mùa đau
Áo ai trong gió ngỡ màu áo em

Một mai mùa nhớ dịu êm
Niềm yêu dấu cũ ru mềm hồn say
Lững lờ mây trắng buồn bay
Trong anh còn mãi tháng ngày cuồng si ....


Khiếu Long

Edited by user Tuesday, July 9, 2019 5:45:16 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#997 Posted : Friday, July 12, 2019 8:41:52 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,759
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 593 time(s) in 495 post(s)


UserPostedImage

Chút Hương Mùa

Sài Gòn cũng có heo may
Không tin em thử giơ tay hứng thầm
Phố thêm một chút duyên ngầm
Kìa em, cánh lá me nằm rất ngoan

Chiều ơi, chiều quá dịu dàng
Lá nghe tiếng guốc vỡ ngàng tiếng reo
Mặt đượng nhấp nhổm trông theo
Thơ anh nhấp nhổm ngồi gieo xéo vần

Trường tan áo trắng xa dần
Heo may kẽ chạm bàn chân xuống mùa
Anh ngồi đợi thoáng hương đưa
Vạt mây chở nắng cũng vừa hái xong.


Trương Nam Hương
tictac  
#998 Posted : Friday, July 12, 2019 10:04:48 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,759
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 593 time(s) in 495 post(s)


UserPostedImage

Đếm Từng Hạt Mưa

Quán cà phê cuối phố
Cơn mưa bay chập chùng
Mình ta ngồi lặng lẽ
Ánh điện vàng mông lung

Những hạt mưa trắng bay
Trên phiền muộn bao ngày
Xoá dần từng kỷ niệm
Nghiêng chao khỏi tầm tay

Cuối cùng em không đến
Nên mưa mãi giăng sầu
Ly cà phê đậm đắng
Thấm vào tim thật sâu

Ngoài kia mưa vẫn rơi
Niềm đau nào rã rời
Bài thơ tình dang dở
Nốt nhạc sầu chơi vơi

Em xa rồi ngày xưa
Nhớ thương mấy cho vừa
Đêm nay riêng một bóng
Ngồi đếm từng hạt mưa


Khiếu Long
Con Mua Nho  
#999 Posted : Sunday, July 14, 2019 7:49:08 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,211
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 319 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)
UserPostedImage


Tháng bảy mùa Ngâu


Ngậm ngùi tháng bảy mùa Ngâu
Sông Ngân vẫn chảy giòng sầu nhớ thương
Bóng ai vẫn mãi dặm trường
Bỏ quên Cầu Thước bóng sương phụ chờ

Đò ngang đã lạc bến mơ
Trăm năm hồn đá dại khờ tình si
Trần gian mấy kiếp còn gì
Mười mong chín đợi phiêu ly phận buồn

Trời đày mưa vỡ giọt tuôn
Sao đành nỡ rẽ đầu nguồn cuối sông
Sụt sùi bong bóng phập phồng
Người đi kẻ ở chờ trông lỡ làng

Nghìn năm xưa gió thở than
Niềm đau khổ lụy bẽ bàng nhân duyên
Khảy tình cầm khúc sầu riêng
Cung thương còn đọng lời nguyền sắt son



Tiểu Vũ Vi

UserPostedImage



tictac  
#1000 Posted : Thursday, July 18, 2019 6:52:14 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,759
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 593 time(s) in 495 post(s)

UserPostedImage

Tìm Nhau

Ta về cổ mộ tìm nhau
Ngoài kia thu đã nhuốm màu yêu thương...
Nắng chiều ngả bóng tà dương
Tiếng chuông từ cõi vô thường vọng đưa

Ta về lối mộng ngày xưa
Đêm say hương lửa tưởng vừa chợt qua
Áo em lụa trắng hồn ta
Long lanh giọt nước mắt ngà yêu thương

Ta về sương khói cổ hương
Cùng em ru khúc mộng thường trăm năm
Quên đời dâu bể mù tăm
Thinh không có tiếng nguyệt cầm thiết tha


Khiếu Long
Users browsing this topic
Guest (4)
51 Pages«<48495051>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.