Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

582 Pages«<532533534535536>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thy Mai Thảo  
#10661 Posted : Thursday, May 30, 2019 5:43:29 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,227

Thanks: 6796 times
Was thanked: 2749 time(s) in 1940 post(s)

Scotland lại chuẩn bị trưng cầu dân ý về độc lập với Anh Quốc

Thanh Hà - RFI - ngày 30-05-2019
Liệu Scotland có chia tay với Anh Quốc vì Brexit hay không ? Ngày 29/05/2019, Edinburgh ban hành một đạo luật cho phép tổ chức trưng cầu dân ý trước năm 2021 về khả năng tách rời khỏi nước Anh.

Nếu cuộc trưng cầu dân ý này diễn ra, đây là lần thứ hai trong vòng chưa đầy 5 năm, người dân xứ Scotland được tham khảo ý kiến về hồ sơ nhậy cảm này. Lần đầu tiên là vào năm 2014, khi đó 55% những người đi bỏ phiếu chống lại việc tách rời khỏi Anh Quốc. Nhưng trong cuộc trưng cầu dân ý về Brexit năm 2016, đã có hơn 60% cử tri Scotland đòi ở lại trong đại gia đình châu Âu, trái với nguyện vọng của đa số cử tri Anh đòi Brexit. Thủ hiến xứ Scotland, Nicola Sturgeon chủ trương ở lại Liên Âu.

Đối với bà Nicola Sturgeon, không thể bắt người dân Scotland hứng chịu một tương lai mà năm 2016 họ đã mạnh mẽ bác bỏ. Khi đó hơn 60% cử tri Scotland đòi ở lại Liên Hiệp Châu Âu. Các diễn biến từ nhiều tháng qua đều cho thấy nữ thủ hiến Scotland có cơ sở để tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý về việc nên hay không tách rời xứ này ra khỏi Anh Quốc.

Thứ nhất là vì thất bại trên hồ sơ Brexit mà thủ tướng Anh Quốc Theresa May đã phải tuyên bố sẽ sớm từ chức. Thứ nhì là kết quả cuộc bầu cử Nghị Viện Châu Âu vừa qua đã củng cố thêm cho lập trường của Edinburgh. Đảng của nữ thủ hiến Sturgeon có chủ trương tách rời khỏi Anh Quốc đã về đầu với 38% số phiếu. Nhờ vậy, đảng này sẽ có ba nghị viên châu Âu.

Đối với bà Nicola Sturgeon, thông điệp đã quá rõ ràng. Với đa số cử tri ủng hộ phe đòi độc lập, người dân Scotland chứng minh rằng họ rất gắn bó với châu Âu và muốn tách rời khỏi Vương quốc Liên hiệp Anh.

Sau khi đã thông qua đạo luật mới cho phép tổ chức lại một cuộc trưng cầu dân ý, bà Sturgeon còn phải vượt qua được một trở ngại quan trọng. Đó là văn bản này phải được chính quyền Luân Đôn chấp thuận. Đến nay, thủ tướng Theresa May luôn từ chối thỏa mãn đòi hỏi của Edinburgh, nhưng giờ đây, quyết định ấy được đặt trong tay người sẽ lên thay thế bà May.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#10662 Posted : Thursday, May 30, 2019 5:45:55 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,227

Thanks: 6796 times
Was thanked: 2749 time(s) in 1940 post(s)

Chiến tranh thương mại Mỹ-Trung: Đôi bên gia tăng áp lực và mở mặt trận tuyên truyền

Thanh Hà - RFI - ngày 30-05-2019
Trong cuộc đọ sức thương mại giữa hai siêu cường kinh tế thế giới, Mỹ và Trung Quốc cùng dồn dập gia tăng sức ép và dùng đòn tâm lý. Đâu là những dụng ý của đôi bên ? Đàm phán có nguy cơ thất bại hay đây là chiến thuật thương thuyết để chỉ trong vài tuần nữa, bên nào cũng có thể khoe là đã « ghi được những bàn thắng quan trọng, buộc đối phương phải nhượng bộ » ?

Đầu tháng 05/2019, vào lúc tưởng chừng cuộc đọ sức thương mại Mỹ-Trung sắp tới hồi kết, Washington bất ngờ tăng « hỏa lực ». Trước hết là quyết định tăng thêm thuế nhập khẩu đang từ 10% lên 25% nhắm vào 200 tỷ đô la hàng Trung Quốc bán sang Hoa Kỳ. Tiếp theo, đó là thông báo « cấm cửa » Hoa Vi và đẩy mạnh vận động các đồng minh cũng tẩy chay tập đoàn viễn thông Trung Quốc.

Báo New York Times số ra ngày 28/05/2019 nêu lên kịch bản : « Bước kế tiếp trong cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung sẽ là Washington cấm các tập đoàn Trung Quốc tham gia thị trường chứng khoán Hoa Kỳ ».

Ở bên kia đấu trường, báo chí Bắc Kinh đột nhiên đăng tải nhiều bài viết về cuộc chiến giữa hai ông khổng lồ thương mại này. Ngay từ đầu tháng 05/2019, các tờ từ Hoàn Cầu Thời Báo đến Nhân Dân Nhật Báo đều quả quyết : Không có chuyện nhượng bộ Hoa Kỳ. Một nhà quan sát được South China Morning Post ấn bản tại Hồng Kông trích dẫn, lưu ý, việc Bắc Kinh để cho báo chí « nhập cuộc » là một thay đổi so với trước đây.

Từ trước tới nay, các phương tiện truyền thông Trung Quốc tránh đả động đến những đòn trừng phạt của chính quyền Trump nhắm vào những tập đoàn như ZTE hay tăng thuế đánh vào nhôm, thép của Trung Quốc… Thêm một dấu hiệu quan trọng khác, cách nay hai ngày, cũng tờ Hoàn Cầu Thời Báo « tiết lộ » là Bắc Kinh đang « cân nhắc » giải pháp dùng đất hiếm để mặc cả với Mỹ. Tin này càng có thêm trọng lượng sau khi chủ tịch Tập Cận Bình, cùng trưởng đoàn đàm phán thương mại là phó thủ tướng Lưu Hạc, đến thăm một nhà máy chế xuất kim loại hiếm.

Những động thái dồn dập từ cả hai phía cho thấy, trước hết là phía Mỹ có vẻ đang nóng ruột muốn tăng tốc các cuộc đàm phán. Tổng thống Trump muốn nhanh chóng có được những kết quả cụ thể trước khi ra tranh cử nhiệm kỳ thứ hai. Vả lại cuộc chiến thương mại kéo dài từ hơn một năm qua bắt đầu tác động đến cỗ máy kinh tế của Hoa Kỳ vốn đang« ngon trớn ». Điển hình là chính phủ đã phải chi ra 12 rồi 16 tỷ đô la hỗ trợ cho các nông gia không bán được lúa mì hay ngũ cốc sang Trung Quốc.

Về phía Bắc Kinh, các chỉ số kinh tế cho thấy « công xưởng sản xuất của thế giới » này bắt đầu thấm đòn. Chỉ số xuất khẩu của Trung Quốc « đột ngột giảm mạnh trong tháng 04/2019 ». Ông Tập Cận Bình có lẽ cũng nôn nóng không kém Donald Trump để tìm ra một giải pháp cho cuộc chiến thương mại đã kéo dài.

Bên cạnh mục tiêu gia tăng áp lực với đối phương để tạo thuận lợi trong đàm phán, đối tượng mà cả Tập Cận Bình lẫn Donald Trump cùng nhắm tới công luận trong nước. Tổng thống Hoa Kỳ ồn ào đe dọa Trung Quốc để rồi, cũng có thể là trong vài tuần nữa, chính ông sẽ thông báo Washington và Bắc Kinh đạt được đồng thuận giải quyết tranh chấp sau khi gặp chủ tịch Tập Cận Bình tại Osaka, Nhật Bản, nhân thượng đỉnh G20. Trong quá khứ, Donald Trump đã nhiều lần khiến công luận phải bất ngờ !

Còn đối với Tập Cận Bình, cứng giọng với chính quyền Trump hay đánh tiếng về những « lá bài » có trong tay để mặc cả với Hoa Kỳ (ngưng xuất khẩu đất hiếm, hay bán công trái phiếu của Mỹ…) cũng là điều cần thiết để xua tan những hoài nghi trong nội bộ đảng Cộng Sản. Ngoài ra, việc Bắc Kinh cho phép báo chí lên tiếng nhiều về đề tài nhậy cảm này là nhằm khơi dậy tinh thần dân tộc của người dân Trung Quốc. Thế nhưng, bài toán đó có thể sẽ là « một nước cờ mạo hiểm ».

Có điều, như ghi nhận của báo Hồng Kông South China Morning Post, ấn bản trên mạng ngày 30/05/2019, trong cuộc « leo thang này », Donald Trump và Tập Cận Bình đều đang « tiến vào một vùng nước sâu đầy nguy hiểm ».

Để minh họa cho bài viết, tờ báo đăng bức hý họa với hình ảnh Donald Trump và Tập Cận Bình mặc áo phao, hai người ngồi quay lưng lại với nhau trên một tấm ván lênh đênh ngoài biển khơi. Những diễn biến gần đây có thể cho thấy là cuộc đọ sức thương mại Mỹ-Trung đã vượt ra ngoài phạm vi mậu dịch.

Hoàng Nam  
#10663 Posted : Thursday, May 30, 2019 11:48:03 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,333

Thanks: 773 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

"Trần Đức Thảo sống và chết như thế nào?"


(Có kèm Word Doc)

Thân,

Trần Văn Giang

*

Lời giới thiệu:

Đây là một bài viết tố cộng rất giá trị, đáng đọc.

TVG

*

“Viết cho Nguyễn Xuân Hoàng - người bạn đã một thời cùng chung dưới mái trường của Platon, hiện đang ở bên bờ tử sinh.”

Tác giả Nguyễn Văn Lục

*
Tôi đã đọc Trần Đức Thảo, Những lời trăng trối, qua lời ghi chép lại của Tri Vũ - Phan Ngọc Khuê với nhiều trăn trở, nhiều đêm mất ngủ, buồn cũng có và thương tiếc cũng có và cuối cùng chỉ còn biết thở dài với một thứ triết lý bi quan: Quả đúng là một kiếp người - Quả đúng là một hành trình chữ nghĩa đầy gian lao và khổ cực phải đối đầu với nỗi sợ thường trực hầu như suốt đời. Cái đói no vốn là thiết thân với sự sinh tồn của con người, vậy mà so với nỗi sợ hãi bị theo dõi và ám hại xem ra còn nhẹ nhàng hơn nhiều.

Đọc từng đoạn, từng trang. Mỗi trang mỗi đoạn là mỗi vấn đề -vấn đề của vấn đề - mà rất khó để tổng kết lại.

Cuộc đời triết gia Trần Đức Thảo là khổ lụy trăm chiều. Vẫn biết rằng người ta ai cũng khổ, làm sao tránh được. Nhưng nỗi khổ của Trần Đức Thảo là những cặp đối kháng như đen với trắng, giữa lý tưởng và thực tế, giữa nhân cách và quyền lực, giữa bản năng sinh tồn và lý trí, giữa điều thiện và tội ác, giữa dối trá và sự thật, giữa ta và người. Và cuối cùng giữa mình và chính mình.

Cuộc đời triết gia Trần Đức Thảo phải nói là đầy những năm tháng khốn cùng. Sự khốn cùng ấy bắt đầu từ chính cái nhân cách con người ông. Nếu ông là hạng người chịu uốn lưng, chịu cúi đầu, chịu quỳ gối, chịu uốn lưỡi thì cái khổ chỉ có một phần. Nhưng chết nỗi ông sống thẳng, sống trung thực giữa một xã hội của bầy thú, gian manh, dối trá, lừa bịp, tàn bạo, bất nhân, ác độc, kìm kẹp nên nó đã nghiền nát ông.

Nó không để cho ông có cơ hội làm người sống trung thực. Nhiều lúc, ông cũng đã bị buộc phải nói tiếng nói của người phi nhân cách, phi ngã (Impersonnalité).

Ở đây, tôi chỉ xin đưa ra một nhận xét của ông Hoàng Hoa Khôi phản ánh đúng con người Trần Đức Thảo, trước đó cũng ở trong nhóm Trôskyt vào những năm 1944-1946 khi ông Thảo còn ngụ ở nhà số 10 Sorbonne, quận 5, Paris, ông Khôi viết:

‘Những ai quen biết ông đều biết ông là người ‘kiêu hãnh’(fier), tự tin, tự trọng. Ông không kiêng sợ ai và không ai làm ông phải khâm phục. Con người ngang tàng và thông minh ấy đã bị bộ máy Stalinien bẻ gẫy, nghiền nát. Con người ấy đã phải sống khuất phục hàng chục năm, dưới một chế độ đầy quyền lực, tôn ti trật tự, sùng bái lãnh tụ.’ [1]

Chính cái cá tính con người Trần Đức Thảo đã là nguyên cớ cho những hệ lụy cuộc đời ông. Và đó cũng là cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ của riêng ông với chế độ để sống còn.

Và cuối cùng vào lúc cuối đời, vào lúc mọi hy vọng đều tắc nghẽn, ông đã vượt thắng được tất cả, vật ngã kẻ thù - vật ngã cái trục của điều xấu. Ông đã hối hận vì đã sai lầm, vì đã đồng lõa với điều xấu trong nhiều năm.

Và để chuộc lỗi lầm, ông đã dùng sự thông minh, tài nhận xét, sự lý luận để xô ngã được thần tượng Hồ Chí Minh và chà đạp dưới chân ông chủ nghĩa Mác xít mà ông từng đeo đuổi trong suốt cuộc hành trình chữ nghĩa của ông.

Cuộc sống của ông ngoài chuyện cầm bút, có thể chưa chắc ông đã làm được điều gì ích lợi cho bản thân mình, cho gia đình mình. Nhưng chết, ông đã chết xứng đáng, để lại cho đời sau một thông điệp rất rõ ràng: Hồ Chí Minh là một tên đại bịp như Tào Tháo và chủ nghĩa Mác là chủ nghĩa phi nhân, không có con người.

Theo tôi, chừng đó đủ rồi. Đừng đòi hỏi thêm nữa.

Nhưng nhiều lúc tôi tự hỏi một người thông minh trác tuyệt như ông, phải đợi đến cuối đời mới nhận ra mình sai lầm? Ông có bằng một tên thợ nề vô học không? Tôi còn nhớ bản thân tôi khi di cư vào miền Nam, tôi mới chập chững bước vào trung học. Chẳng bị ai tuyên truyền, chẳng bị ai xúi giục, chẳng tôn giáo nào rỉ tai vô Nam.. Vậy mà như một sự thúc đẩy bên trong- không phải bằng sự thông minh - mà bằng một bản năng sinh tồn- thúc dục phải đi thôi. Đi bằng mọi giá. Thầy tôi do dự không muốn đi có thể vì tiếc của. Phần tôi nhủ thầm, nếu gia đình không đi thì tôi sẽ một mình ra đi một mình.

Điều gì khác biệt giữa một trí thức cỡ Trần Đức Thảo và một thằng nhỏ 12-13 tuổi đầu như tôi. Ai là người sáng suốt, ai là người chọn đúng con đường phải đi?

Vào những năm 1950 sống ở bên Tây, lẽ nào ông không biết đến những biến cố chính trị xảy ra giữa Đông Đức- Tây Đức? [2]

Cho đến bây giờ, những câu hỏi ngờ vực này vẫn lẩn quẩn trong đầu chưa có một lời giải đáp thỏa đáng. Phải chăng ông sinh ra nhầm thời đại và chọn nhầm chỗ cư ngụ, nhầm chế độ? Nhiều người cũng hỏi giống như tôi. Tác giả Tri Vũ - Phan Ngọc Khuê cũng hỏi bác Thảo một câu tương tự. Câu trả lời của ông Thảo thật đơn giản: vì tôi có một lý tường muốn về để phục vụ đất nước.

Đã bao nhiêu trí thức, nhân tài của đất nước hy sinh và chết cả cuộc đời vì hai chữ yêu nước?

Nói cho cùng, đó là cái dại của ông - chỗ đáng sống ông không chọn như Paris hay Saigon - lại chọn Hà Nội. Chọn Hà Nội là tự chọn vào cái chỗ chết.

Đúng như bố của ông than thở:

Về như vậy là mày tự giết mày rồi! Mà cũng là giết cả mẹ mày và tao nữa. Thảo ơi! Phải chi mà mày học được cái nghề như thợ nề, thợ máy, thợ mộc gì… thì đỡ khổ cho tao biết mấy… (..) Chúng nó đã xúi mày đi vào chỗ chết. Có là điên mới đi theo chúng nó. Mày về đây là mày giết mày giết cả tao đấy Thảo ơi là Thảo ơi! [3]

Chính cái mà ông gọi là lý tưởng đã hại chẳng những mình ông mà hại cả trăm, cả ngàn, cả vạn người sau này. Họ đã viết lên những lời tự thú tội mà danh sách những người này mỗi ngày mỗi dài. Người chót trong danh sách ấy hiện nay là một ông già 85 tuổi tên Trần Đĩnh trong cuốn Đèn Cù. [4]

Giả như ông cứ ở Paris hay về Sài Gòn thì cuộc sống và tương lai chữ nghỉa của ông sẽ như thế nào? Sẽ có 10 cuốn Phénoménologie thay vì chỉ có một cuốn.

Nếu ông ở lại bên Pháp, ông sẽ được chào đón bởi những người trí thức hàng đầu của Pháp về triết học như J.P Sartre và nhóm Les Temps modernes, hay nhóm chủ thuyết Hiện tượng luận như Merleau Ponty hay nhóm cộng sản trong Les enjeux, Révolution và nhất là người học trò đã nhận ông là bậc thầy duy nhất về triết thuyết cộng sản Althusser.

Chữ nếu ấy đã không bao giờ xảy ra mà chỉ vì lòng thương tiếc ông mà ta tự đặt ra thôi.

Và nếu ông về Sài gòn thì sao? Lại nếu. Thật là quá trễ để nói về điều ấy. Nhưng qua vài dòng ông thố lộ sau đây cho thấy Sài Gòn vẫn là mảnh đất dung thân cho đủ loại trí thức của dòng chảy di cư sau 1954.

Thật vậy, khi được Trần văn Giàu và Trần bạch Đằng thu xếp vận động cho ông Thảo vào sống ở Sài Gòn. Ông đã ngạc nhiên không ít khi nhìn thấy Sài Gòn lần đầu - một Sài gòn đã bị bần cùng hóa và tha hóa sau 1975 - mà cái ông nhận ra chỉ là những rớt lại như những mảnh ván trôi bập bềnh trên biển sau khi con thuyền đã chìm:

‘Mới đặt chân xuống cái thủ đô của miền Nam này, mọi sự đã làm tôi kinh ngạc. Qua bao nhiêu năm chiến tranh gian khổ mà sao Sài Gòn nó lại khang trang hiện đại như vậy? Tôi cứ ngỡ cả miền Nam đói khổ vì bị Mỹ-Ngụy bóc lột đến nỗi miền Bắc đã phải ‘cắn hạt gạo làm tư’ để cứu giúp miền Nam cơ mà... Và mọi người ở đây nói năng cởi mở thoải mái như vậy? Ngay những cán bộ Đảng ở đây cũng có thái độ tự do quá. Họ đãi đằng, giễu cợt tôi, coi tôi cứ như anh mán, anh mường ở rừng mới được về thành phố. Phải nói thẳng ra là có một điều của Sài Gòn đã làm tôi bàng hoàng đến cùng cực. Đó là những bài hát của một anh chàng nhạc sĩ trẻ của miền Nam, nói đúng ra là của Mỹ-Ngụy chứ không phải của Đảng. Tên anh ta là Trịnh Công Sơn. Các bài hát của anh ta mang nỗi niềm day dứt, oán trách chiến tranh. Cứ như anh ta khóc than thay cho cả dân tộc ở cả hai miền Nam Bắc. Giữa những năm tháng chiến tranh một mất một còn ác liệt như thế mà sao anh ta dám cất lên tiếng kêu than như vậy. Những lời ca của những bản nhạc đã làm tôi xúc động bồi hồi không cầm được nước mắt. [5]

Cả một đất nước, cả một dân tộc đã bị nhiễm độc vì những lời tuyên truyền dối trá như thế- trước đây và bây giờ vẫn tiếp tục - Tội cho con người, tội cho thế hệ mai sau mà chưa biết đến lúc nào, đến bao giờ chúng ta giải trừ được cái nọc độc ấy.

Có thể nói trong toàn bộ cuốn Những lời trăng trối, đây là lần đầu và cũng là lần duy nhất chỉ một lần thôi, Trần Đức Thảo có những lời khen trân trọng với niềm xúc động đối với miền Nam Việt Nam!!!

Miền bắc cộng sản trong toàn bộ cuốn sách hầu như tuyệt đối không có trong mắt của Trần Đức Thảo.

Và nếu sự việc xảy ra chỉ khác một chút thôi - cái giây phút chóng vánh gặp Hồ Chí Minh- nếu ông đã nhận ra được cái dã tâm của con người ấy trong lần tiếp xúc đầu tiên - may ra ông sẽ tránh được những nghịch cảnh đau lòng sau này.

Làm gì sau này ông phải sống cái cảnh giữa chuột và Người. Cả một đàn chuộc đủ loại con lớn con nhỏ đã rúc rỉa ông, sói mòn ông sống như thằng điên, thằng khùng, tiêu tan sự nghiệp, mất cả vợ vào tay ngưới khác.

Ông nhớ lại như một hồi ức đau thương ở Hà Nội vào những năm ấy, họ nhất loạt tố cáo ông như trường hợp Phạm Huy Thông với bài: Mặt thật của Trần Đức Thảo.

Ông Trần Đức Thảo với nhân cách cao vời đã không chấp đám học trò. Nhưng được cật vấn về trường hợp Phạm Huy Thông, ông bất đắc dĩ bày tỏ như sau:

‘Anh chàng ấy hồi ở Pháp thì tôi có biết, nhưng không thân..Sau này nhân vụ đấu tố nhóm Nhân Văn Giai Phẩm thì Phạm Huy Thông đã ngả theo phe Tố Hữu để tố khổ tôi một cách hằn học thật là tồi tệ bất ngờ. Cách thức tố cáo, buộc tội tôi như thế đã làm cho y sau này bị xấu mặt cả đám văn nghệ sĩ cán bộ. Bởi lúc ấy, những gì mà mỗi trí thức đã viết ra, thì đều phơi bầy cái mặt trái, mặt thật xấu xa, hèn kém của họ.’ [6]

Hay bội bạc hơn nữa, cảnh trò tố cáo thầy như trường hợp nhà phê bình Hoàng Ngọc Hiến. [7] Nguyễn Đình Chú. Và chua chát nhất là bài của của một môn sinh phản thày: ông Khắc Thành trong bài Quét sạch nọc độc Trần Đức Thảo trong việc giảng dạy triết học.

Cảnh chuột và Người chỉ có thể xảy ra ở Hà Nội. Và chỉ ở Hà Nội. Ai là chuột ai là Người trong những tên tuổi sau đây trong giai đoạn đấu tố Trần Đức Thảo:

Có cả một chiến dịch nhằm đánh phá vào một mình ông với các tên tuổi như: Bác sĩ Hồ Đắc Di, giáo sư Phạm Hữu Tước, giáo sư Nguyễn Lân, giáo sư Nguyên Hoán. Trường Giang, Thiều Quang, Ngô Vi Luật, Chu Thiên, Lê Dân.

Cả một danh sách dài biên niên mà Lại Nguyên Ân đã ghi lại Eight Ball. Nay thì những đàn chuột ấy ở đâu?

Đấy là món nợ của trí thức Hà Nội mà không một ai trả nổi dù đây đó đã gióng lên những lời xin lỗi. Bởi vì ai là kẻ gây ra món nợ này? Cứ hỏi và cứ hỏi đi và câu hỏi cứ ‘ trèo “ lên cao mãi, phải chăng là Tố Hữu? Cũng không phải, Trường Chinh cũng không nốt mà trèo lên đến đỉnh điểm thì còn trơ trọi có một người. Người đó là Hồ Chí Minh - Đẹp mãi tên Người- Chính con người ấy mới là thủ phạm chính- thủ phạm trù dập Trần Đức Thảo đến tận đất đen - Hồ Chí Minh có thể tha tội chết cho ông, chứ không tha tội sống. Cũng chính Hồ Chí Minh là người đã dẫn đưa đất nước đến hố sâu của sự bần cùng và tụt hậu, phá sập trật tự pháp luậ, trật tự xã hội và trật tự đạo đức như hiện nay. Sau này, muốn khôi phục lại có thể mất hàng thế kỷ vị tất đã xong.

Trần Đức Thảo là người đã nhân danh con người tố cáo và vạch trần thủ phạm Hồ Chí Minh ngày hôm nay.

Vì thế nay chính quyền cộng sản muốn trả món nợ ấy cho Trần Đức Thảo thì thật không đơn giản và nhẹ nhàng thoải mái như khi trả nợ cho Lê Đạt, Trần Dần, ngay cả Nguyễn Hữu Đang hay bất cứ ai khác. Với Lê Đạt, Trần Dần, có khi chỉ cần cho họ trở lại biên chế, trả lương bổng, cấp cho vài cái bằng khen và cho phép cầm bút trở lại thì họ đủ bằng lòng và xóa nợ tất cả.

Nhưng đối với Trần Đức Thảo khi ông đã nhiều lần gọi tất cả lãnh đạo cộng sản là chúng nó - chúng nó tính từ Hồ Chí Minh trở xuống đến Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn - thì những nhân sĩ, trí thức, nhà văn miền Bắc lấy tư cách gì mà đòi trả nợ cho Trần Đức Thảo? Cho dù nay ông còn sống, ông cũng không cần ai trả vì theo ông những kẻ tố cáo ông thì tự họ làm xấu mặt họ.

Kẻ tố cáo bỗng nhiên trở thành kẻ bị cáo.

Nhưng đối với ông chết là để sống trung thực. Và ông đã làm được điều ấy. Vậy thì có đáng gì một cái huân chương để trên nắp quan tài nhà triết học? Một thứ nghi lễ trang trí, dối trá và bịp bợm. Một thứ văn hóa cộng sản theo nghĩa hôm nay nó giết mình, mai nó cho người mang vòng hoa đến phùng điếu!! Hãy đọc đoạn văn sau đây của nhà văn Phùng Quán về tính bi hài kịch của thứ văn hóa cộng sản. Bài viết với nhan đề: Hành trình cuối cùng của một triết gia.

Lần này triết gia trở về Tổ Quốc trong khoang hành lý máy bay, chiếm một chỗ hết sức khiêm nhường. Triết gia đã hóa thân thành tro nằm trong cái bình bằng kim loại sơn mầu xanh thẫm hơi giống một chiếc cúp bóng đa và cũng to bằng cỡ đó…(..) Về đến Hà Nội vì không có gia đình vợ con, không có cơ quan nào nhận để thờ, hoặc để quàn... nên triết gia phải tạm trú dưới cái gầm cầu thang của nhà tang lễ thành phố 125, đường Phùng Hưng Hà Nội.

Tôi được biết triết gia là người chiếm kỷ lục thời gian tạm trú ở đây. Năm mươi ngày đêm.Và mỗi ngày đêm tiền thuê phòng là 5000 đồng. Nhưng Trần Đức Thảo thuê phòng mà diện tích tranh thủ chưa đầy một mét vuông. Khách thuê phòng này lại không dùng đến giường, đệm, chăn màn, tivi, tủ lạnh, điện thoại riêng, máy điều hòa nhiệt độ, toa lét, nhân viên phục vụ.. tính chi li theo tôi còn đắt hơn cả khách sạn 5 sao.

Triết gia phải tạm trú lâu như vậy là phải chờ quyết định trên, có được đưa vào Mai Dịch hay phải về Văn Điển.

Sau 50 ngày chờ đợi, tốn mất 250 ngàn tiền phòng, triết gia đã được trên quy định đưa về mai táng tại khu A Văn Điển, khu vĩnh viễn hưởng thụ đúng tiêu chuẩn quy định.

Mộ của ông khá đặc biệt. Bình tro được đặt trong tiểu sành, tiểu sành được đặt dưới khuôn huyệt bên trên có nắp bê tông đậy kín. Như vậy là ông được mai táng theo quy cách các nhà giàu cổ xưa: trong quan ngoài quách.

Đây có lẽ là sự xa xỉ độc nhất trong cuộc đời triết gia quá ư thanh bạch của ông, mà nếu biết được, tôi tin chắc ông sẽ kịch liệt phản đối. [9]

Đoạn văn trên của Phùng Quán nói đến hành trình cuối cùng của triết gia- một hành trình được diễn ra với kịch tính, thô bỉ và không thiếu sự đểu cáng.

Nhưng sau đây là Hành Trình khởi đầu cho một cuộc đời bất hạnh với đầy gian khổ.

Con đường Paris-Luân Đôn-Praha-Moscou-Bắc Kinh-Việt bắc là con đường không bằng phẳng-chông gai, gập ghềnh ngay từ đầu- mà Trần Đức Thảo đã tự chọn. Hồ Chí Minh đã từ chối không cho ông về. Ông phải cậy cục đảng cộng sản Pháp đến cả lãnh đạo Liên Xô để được về chiến khu Việt Bắc. Đây là khúc nhạc khởi đầu cho một liên khúc kéo dài trong suốt 40 năm. Chọn ai không chọn lại chọn một người mà sau này chính ông gọi là một thứ gian hùng chẳng khác gì Tào Tháo.

Ông đã sống như thế- sống vất vưởng, tủi nhục- vì chính những chọn lựa của mình. Khó mà trách ai được. Nhiều lúc tưởng ông như một người đi trên mây, dở khùng, dở dại. Nhiều lúc tưởng chừng bộ máy nghiền cộng sản đã bẻ gẫy ông. Trong vụ Nhân Văn Giai phẩm, rõ ràng đảng sai ông đúng. Vậy mà ông cũng đã có lần cúi đầu thú tội: Ông đã xin lỗi trước đảng và trước nhân dân. Ông cũng đã thú nhận là trong nhiều lần học tập, ông cũng đã phải dơ tay như mọi người hô: Nhất trí, nhất trí.

Ông cũng biết nhẫn nhục, cũng biết sợ chết và hầu như cả đời ông bị ám ảnh về nỗi sợ hãi bị ám sát.

Nhưng khi chết, ông đã để lại một di sản tinh thần vô cùng quý báu- không phải những sách như Phénoménologie et matérialisme dialectique(1951) - Sách này đã làm nên danh phận ông- mặc dầu vậy nó có cũng được không có cũng không sao.

Bời vì, thứ chủ nghĩa mà ông đeo đẳng gần như suốt cả cuộc đời nay ông đã rũ sạch. Nó chỉ còn là một món hàng bị phá sản mà chính chủ nhân của nó đã tìm cách bán tống bán táng đi rồi.

Cuối cùng một điều tối quan trọng. Sống có thể ông không làm được gì.

Ông đã tỏ ra ‘vô ích” khi còn sống.

Nhưng cái chết của ông chỉ đến lúc ông nằm xuống, người ta mới biết được tất cả sự thật. Đảng tưởng rằng đã loại trừ được một tên cộng sản quấy rầy - un communiste dérangeant -Đảng mới bật ngửa ra là đã không khai trừ nổi được ông.

Lúc ông chết mới thật sự là lúc ông sống thật với ván bài lật ngửa.

Ông đã có thể thất bại suốt cuộc đời dù rất có thể, ngay cả cái cái chết của ông đã bị nghi ngờ là người ta đã ám toán ông bằng thuốc độc. Cứ như đọc diễn tiến mấy ngày cuối đời trong Những lời trăng trối của ông thì phải đi đến kết luận là ông đã bị đầu độc đến thượng thổ, hạ tả và khi được đưa vào bệnh viện cấp cứu thì ngày hôm sau, ông đã tắt thở. [10]

Mặc dầu vậy, vượt mọi toan tính đê tiện của những kẻ thù, ông đã để lại được chúc thư cuối đời qua cuốn Những lời trăng trối.

Đây là sự bất ngờ vượt mọi dự đoán của kẻ thù ông. Ông đã đánh lừa được tất cả mọi người. Đánh lừa bằng cách gỉả điên, giả ngu ngơ, giả khờ dại, giả câm điếc. Từ những kẻ muốn ám hại ông đến những người quý mến ông, những trí thức ở Paris đều tưởng ông đã hết thời, đã ăn nói lẩm cẩm.

Nhưng mọi người có thể đã lầm. Ông đóng kịch khéo quá, khéo đến như thật.

Nay tất cả mọi người đều ngỡ ngàng về tập sách Những lời trăng trối...

Ngỡ ngàng là phải, vì những lời trăng trối chết người này; những lời tâm huyết có thể quyết định sinh mạng Trần Đức Thảo và cũng có thể trở thành lưỡi liềm phạt cỏ dưới chân của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản.

Đáng nhẽ, những lời trăng trối này phải được trao cho những trí thức thiên tả như Nguyễn Ngọc Giao mới phải. Nguyễn Ngọc Giao là người đã giúp đỡ ông nhiều trong thời gian trước đây ở Sài gòn trong việc in sách. Nguyễn Ngọc Giao cũng là người đã tìm nơi ăn chốn ở và tiền tài trợ mỗi tháng 10.000 fr cho Trần Đức Thảo - một mối giao tình vừa là tình bạn vừa theo nghĩa ‘đồng chí.’ Hoặc chị X, cũng thuộc cánh trí thức tả thường đến thăm ông thường xuyên tại phố Le Verrier.

Tôi tự hỏi tại sao ông không chia sẻ tâm sự với các đồng chí của ông?

Không!! Trần Đức Thảo không tin ai cả, nhất là những thành phần cùng phe phái như cánh tả, dù có liên hệ bạn bè. Ông sợ họ và sợ lây lan đến những kẻ cầm quyển.

Trớ trêu và oái ăm thay! Ông lại tin và trút hết tâm sự cho hai người xa lạ, một người kể như chưa hề quen biết ông. Đó là giáo sư Canh và Tri Vũ- Phan Ngọc Khuê (Tôi không được rõ Tri Vũ-Phan Ngọc Khuê là hai người hay một người).

Tôi đã tìm được câu trả lời. Với thói quen quán tính, cả đời ông chỉ gặp những kẻ thù lúc nào cũng sẵn sàng rình mò để sẵn sàng tố cáo ông.

Còn hai người khách lạ này đến với ông bằng một tấm lòng. Và nhất là họ là người Sài Gòn - người quốc gia - Xin đọc:

‘Canh và tôi –(một người gốc gác ở Quy Nhơn, một người ở Sài Gòn)-đều rất xúc động khi phải chứng kiến cảnh một vị giáo sư từng một thời vang danh ở Paris, mà nay phải hạ mình bàn cách bán tiếng nói, bán chữ để kiếm sống qua ngày(…) Canh cũng bỏ vào túi áo nhà triết học một chút tiền. Chúng tôi rất ngạc nhiên và cũng rất ái ngại khi nhìn thái độ ngượng ngùng của bác Thảo khi tiếp nhận sự trợ giúp ấy. Phải cố cầm nước mắt, để gượng cười với nhau. Những tâm sự u buồn ấy đã làm chúng tôi im lặng khá lâu khi cùng nhau đi ra xe.[11]

Ở một chỗ khác, ‘Bác Thảo lắc đầu mỉm cười tê tái, mắt ngấn lệ. Chúng tôi nhìn bác thấy thảm thương quá, không cười theo được.[12]

Chính ở những tình tự con người xuất phát từ những con tim mà có tương giao con người mà có chia xẻ, có tín cẩn và có chỗ giãi bầy tâm sự mà cả cuộc đời 40 năm ở xã hội cộng sản, bác chưa hề một lần bắt gặp.

Cũng chính ở chỗ đó mà có được tập sách này. Xin cám ơn con người. Cám ơn tác giả gốc gác miền Nam.

Trong khi đó, phần đông trí thức thiên tả ở Paris chỉ muốn tìm lại ở Trần Đức Thảo – một cái hào quang quá khứ như chỗ dựa cho sự suy tàn của cánh tả- hoặc tìm lại một con người thông minh sắc sảo của thập niên 1950 như một đồng chí, như một niềm vinh hạnh [13]. Nhưng Trần Đức Thảo đã làm họ thất vọng. Họ lẳng lặng bỏ rơi ông như một thứ món hàng bị phế thải. Sau khi nghe ông Thảo thuyết trình về Triết học của Staline ở trường đại học Denis Diderot thì mọi người đều thất vọng. Ông Lê Thành Khôi bỏ về nửa chừng. Nguyễn Ngọc Giao, một người có lòng muốn giúp đỡ ông Thảo nhiều trong việc tìm chỗ ăn, chỗ ở cho ông Thảo than:

‘Ông trình bày xong thì tôi ra về, không ở lại nghe phần hỏi đáp..(…) Nghe ông nói bữa ấy, tôi buồn quá. Dường như tôi không phải là người duy nhất cảm thấy buồn…[14]

Nay nếu có dịp đọc tập sách Những lời trăng trối thì Nguyễn Ngọc Giao sẽ buồn hay vui?

Bẽ bàng hơn cả có thể là viên Đại sứ Trịnh Ngọc Thái ở Pháp đã bị Trần Đức Thảo qua mặt sau cái chết có thể do chính y đạo diễn… tưởng rằng đã tịch thu được mọi tài liệu tại ngôi nhà số 2 Le Verrier ngay sau khi ông Thảo chết vào 2 giờ sáng ngày 24 tháng tư năm 1993.[15]

Y đã nhầm và tính sai một nước cờ. Nước cờ của ông Trần Đức Thảo đi xuất phát từ lòng nhân ái mà y không thể tiên đoán trước được. Y quen thủ đoạn, y quen lừa lọc nên không hiểu thế nào là tình con người.

Và tại Sài gòn, một nhân vật quyền thế nắm sinh mạng Trần Đức Thảo là Sông Trường, y chính là người đã trục xuất Trần Đức Thảo ra khỏi Việt Nam với một vé máy bay có đi mà không có về. Y bị Trần Đức Thảo lừa một cách tủi nhục. Hãy nghe y nói với Trần Đức Thảo:

‘Chúng tôi đã bố trí, đã chuẩn bị cho anh một lối thoát vừa danh dự vừa lý tưởng. Vì anh chưa nghĩ thấu đáo đấy thôi. Tất cả đã sẵn sàng rồi! Nhất định là anh không thể lưu lại cái đất Sài Gòn này như vậy nữa đâu! Đảng đã quyết định, nhất định là anh sẽ phải ra đi thôi!!! [16]

Sự thật theo lời ghi lại của ông Trần Đức Thảo thì ông đã bị trục xuất ra khỏi Việt Nam như một thứ vật dư thừa, thứ đồ phế thải.

Nhưng họ lại gọi đây là một chuyến đi công tác.

Vì thế, mới có bài viết: Về chuyến đi công tác tại Pháp của giáo sư Trần Đức Thảo tháng 3- năm 1991- 24 tháng 4 năm 1993 của ông Cù Huy Chử và Cù Huy Song Hà [17]. Chuyến đi công tác này có nhiệm vụ đi giải độc về những gì Georges Boudarel được coi là đã viết sai về Nhân Văn Giai Phẩm tại Việt Nam. Từ ông Phạm Văn Đồng đến Nguyễn Văn Linh và ông Hồng Hà đều bằng lòng bố trí cho Trần Đức Thảo sang Paris. Chính ông Hồng Hà đã ký công văn số 624-CV-TU cử giáo sư Trần Đức Thảo sang Pháp để nghiên cứu khoa học. Sau đó ông Thảo đã được cấp vé máy bay và ăn ở tại Paris trong thời gian 6 tháng.

Đọc những thông cáo chính thức trên cho thấy tính cách bịp bợm của lãnh đạo cộng sản. Một mặt gọi là chuyến công tác giải độc những điều viết sai trái của G. Boudarel. Nhưng trong công văn chính thức lại ghi là đi nghiên cứu khoa học!!!

Khôi hài. Ông Trần Đức Thảo là triết gia biết gì về lãnh vực khoa học - khoa học gì mới được - mà nghiên cứu?

Phần Đức Thảo khi được hỏi về vấn đề này đã giải thích như sau:

- Thế bác không lo làm công tác vận độn sự ủng hộ cho chính sách của đảng và nhà nước à?

- Lúc mới qua thì buộc lòng phải nói thế thôi! Chứ có vận động khỉ gì đâu, Hôm ấy cứ bị chất vấn: vận động cái gì, vận động như thế nào, vận động những ai… làm tôi bối rối.(..). Chẳng lẽ lại nói tôi trở qua Paris là không có mục đích gì sao? Hoặc nói là qua đây để ngồi viết sách, để người ta cười cho à? [18] hoặc nói qua đây

Ông tiến sĩ Cù Huy Chử- một cánh tay của đảng- Ông tự cho mình là người được ông Trần Đức Thảo tín nhiệm và đã trao hết di sản tinh thần cho ông nắm giữ. Và mới đây, vì chưa có cơ hội đọc cuốn Những lời trăng trối, ông đã tổ chức vinh danh Trần Đức Thảo theo kiểu ‘nhổ ra rồi lại liếm.’

Cho đến ngày hôm nay, cuốn sách của ông Trần Đức Thảo gây được tiếng vang lớn trên thế giới thì ở bên nhà, ông Cù Huy Chữ vẫn giữ im lặng.

Nội dung cuốn sách Những lời trăng trối bàng bạc từng chi tiết, từng sự việc, dù là chuyện lớn, chuyện nhỏ, dù là chuyện liên quan đến Trần Đức Thảo hay không chỉ tóm tắt vào hai chủ đề lớn: Hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh bằng chứng minh, bằng lý luận, bằng những nhận xét sâu sắc để vạch trần bộ mặt thật của Hồ Chí Minh.

Về điểm này, từ xưa đến nay, chưa ai có đủ tư cách cũng như can đảm làm được như ông.

Điểm thứ hai, ông chứng minh và cho thấy rằng Marx sai lầm. Staline sai lầm và trong chuỗi lý luận ấy Hồ Chí Minh chỉ là kẻ ăn theo hiển nhiên là sai lầm.

Theo tôi, cho dù có theo đuổi chủ thuyết Mác Xít thì qua những trải nghiệm đau thương về Cải cách ruộng đất, về Nhân Văn Giai Phẩm, Trần Đức Thảo nói cho cùng là một triết gia gia Mác Xít nhân bản (Humanisme Marxiste) theo như một số nhận định của nhiều người.

Với quan điểm nhìn ấy, dù ông không còn nữa, ông đã xóa sổ đảng cộng sản Việt Nam!!

Nói cho cùng sự trả giá của ông không phải là vô ích.

I- Giải mã bộ mặt thật của Hồ Chí Minh

Ngày 5 tháng sáu, năm 1946 đánh dấu lần đầu tiên ông Trần Đức Thảo được gặp Hồ Chí Minh tại Paris. Trong buổi chiêu đãi ‘phái bộ cụ Hồ’, ông Thảo đã hồn nhiên vội vã thân mật ra nắm chặt tay Hồ chủ tịch và nói:’ Tôi rất hân hạnh gặp cụ chủ tịch. Cụ Hồ cũng vui vẻ đáp: Chào chú Thảo. Vào cuối bữa ăn, Hồ chủ tịch kêu gọi anh em Việt kiều về nước tham gia kháng chiến. Trần Đức Thảo hăng hái nhận lời ngay và nói ông Hồ:

Tôi rất mong ước được về nước cùng cụ xây dựng thành công một mô hình cách mạng tốt đẹp tại quê hương ta. Và để đáp lại lời ông Thảo: ông cụ lúc ấy chỉ mỉm cười nhạt, nhưng nét mặt thì vẫn lạnh lùng khi nhìn tôi. Tới lúc Hồ chủ tịch lần lượt bắt tay từ biệt mọi người. Khi bắt tay tôi thì ông cụ nói với tôi một cách nghiêm nghị:

- Còn chú Thảo này thì cách mạng chưa cần tới chú lúc này đâu. Chú cứ ở lại Paris thì có lợi cho cách mạng và cho chú hơn. [19]

Và kết quả là có bốn Việt kiều cùng về với ông Hồ là: ba kỹ sư Phạm Quang Lể, Võ Quý Huân, Võ Đình Quỳnh và bác sĩ Trần Hữu Tước.

Sự loại trừ ông Trần Đức Thảo của ông Hồ rõ ràng đến như thế mà xem ra ông Thảo vẫn không nhận ra.

Hồ Chí Minh khi sang Pháp hẳn đã nắm hồ sơ Trần Đức Thảo trong việc ông cộng tác với nhóm Troskyt để thành lập Ủy ban Đại diện Việt kiều (Delégation Générale des Indochinois en France), đại diện cho 20.000 Việt kiều ở Pháp..Và năm 1946, ông cũng là người tuyên bố công khai bất đồng ý kiến với Hiệp Định sơ bộ mà ông Hồ ký.[20]

Số phận ông Thảo không giống số phận của Nguyễn An Ninh, Phan Văn Hùm và Tạ Thu Thâu thuộc nhóm cộng sản đệ tứ được kể là điều may rồi. Tạ Thu Thâu còn dại dột vì câu nói: Ngoài bắc có cụ trong Nam có tôi. Trần Đức Thảo cũng dại dột không kém khi nói với Hồ Chí Minh: Tôi rất mong về nước để cùng cụ xây dựng thành công.

Nói như thế là tự cho là ngang hàng với Hồ Chí Minh, một xúc phạm đến lãnh tụ đến không tha thứ được. Anh là cái thá gì mà đòi cộng tác, cùng cụ xây dựng!!

Ông Thảo cũng đã thừa nhận rằng, ông cụ phải là trên tất cả và không cho phép ai tỏ ra ngang hàng với Người.

Trong khi đó TS Cù Huy Chữ đã viết lại kỷ niệm ngày 27-7-1946 trong buổi gặp gỡ giữa ông Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng có phần khác hẳn [21]. Ông không có dù một chữ nói về cuộc gặp vắn vỏi giửa Hồ Chí Minh và Trần Đức Thảo.

Sự che dấu ấy nay trở thành sự thật lộ liễu quá. Điều gì các ông ấy không nói ra, điều đó mới là sự thật.

Sự thật như Trần Đức Thảo tiết lộ là Hồ Chí Minh đã có ác cảm với ông ngay từ buổi gặp gỡ lần đầu tiên với Việt Kiều tại nhà ông Raymond Obrac, người đã có nhã ý cho mượn nhà để làm buổi tiếp tân.

Trần Đức Thảo cảm thức được rằng kể từ nay, thân phận người trí thức như ông sẽ bị bóng ma Bác Hồ phủ lên. Từ đó, Trần Đức Thảo suy luận thêm rằng trên bác Hồ có bóng ma của Mao Trạch Đông, trên Mao Trạch Đông có bóng ma của cụ tổ Marx.

Và dân chúng ở ngoài bắc cùng một lúc chịu bị đè bởi hai bóng ma: Bóng ma Liên Xô và bóng maTrung Quốc. Đấy là thảm cảnh đi căng giây cũng là thảm cảnh của cả dân tộc.

Trần Đức Thảo nói thêm: Vậy mà ông cụ cứ tưởng mình tài giỏi, cứ tưởng mình đã tạo ra những trang sử oai hùng cho dân tộc, cứ tưởng mình có tài khuynh đảo các nước lớn, tưởng mình xoay vần được lịch sử… theo ý mình, nhưng cuối cùng mới nhận ra là nước mình vẫn nằm trong vòng cương tỏa của mấy thế lực nước lớn. [22]

Mặc dù cả đời Trần Đức Thảo, ông chỉ được gặp Hồ Chí Minh một vài lần. Nhưng ông là một trong những người hiếm hoi nhận ra con người thực của Hồ Chí Minh. Chỉ cần một chút quan sát, một chút trải nghiệm, Trần Đức Thảo đã nhìn ra nhiều mặt trái của con người ấy. Đó là một con người tự tôn mình, tự coi là trên hết biến sự sùng bái cá nhân như một thứ giáo điều. Từ cách ăn mặc theo kiểu lãnh tụ áo bốn túi, có cổ, cái mũ đội đầu, chòm râu, cái gậy chống, phong cách đi đứng, nói cười giả lả bề ngoài, mặc cái áo mưa, cách xưng hô bác cháu, cách phát biểu, ngay cả cái phong cách bề ngoài xem ra bình dân đều là có chủ đích, có tính toán rất kỹ càng. Trần Đức Thảo kể lại trong lần gặp ra mắt Hồ Chủ tịch, cán bộ nghi lễ đã dặn kỹ ông, phải đứng cách xa bác ba thước, không được nói, khi nào Bác hỏi mới được nói. Phải xưng hô bác, bác, cháu cháu. Lê Duẩn có thể còn hơn tuổi Hồ Chí Minh cũng không ra ngoại lệ nói chi đến những Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp.

Đó là cả một màn kịch mà đạo diễn chính là Hồ Chí Minh.

Ông tạo ra một phong cách của một lãnh tụ duy nhất, không giống ai và ở trên mọi người. Mọi quyết định lớn nhỏ đều do ông cả. Một việc nhỏ như kê khai lý lịch của Trần Đức Thảo, dưới không dám quyết định cũng phải trình lên lãnh tụ. Kiếm một việc làm cho Trần Đức Thảo, người nọ đùn người kia đến Phạm Văn Đồng cũng phải hỏi ý kiến Bác. Một chân thư ký cho Trần Đức Thảo cũng bị Hồ Chí Minh bác không cho. Cứ để cho nó đói rã họng mới hết kiêu căng. Việc cải cách ruộng đất làm chết hàng vạn người cũng do Hồ Chí Minh quyết định cả. Theo Trần Đức Thảo, Hồ Chí Minh đã che bộ râu, giả dạng làm người dân thường và đi dự những buổi đấu tố để xem xét và đưa những chỉ thị cần thiết như chỉ đấu tố vào ban đêm dưới ánh lửa bập bùng tạo ra không khí huyền bí, sợ hãi, gây được sự căm thù giai cấp, biến những nông dân hiền lành chất phác thành thứ côn đồ của đảng. Cho nên việc bắn một người phụ nữ có công với cách mạng như bà Nguyễn Thị Năm không thể không có sự đồng ý của Hồ Chí Minh. Chính Hồ Chí Minh quyết định giết bà Nguyễn Thị Năm, nhưng sau này cứ đổ thừa cho Tầu cộng sản.

Về điều này, ông Trần Đĩnh trong Đèn cũ cũng đã nói rõ.

Dự những cảnh đấu tố hãi hùng với tiếng hò hét của đám đông, ánh lửa bập bùng, thân người quằn quại sau một loạt súng cộng với tiếng kêu khóc, tiếng cầu kinh, tiếng than van của nạn nhân, Trần Đức Thảo rụng rời tay chân:

Bỗng thân xác Thảo run lên lên lập cập vì xúc động, như một cơn sốt rét mãn tính bất ngờ ập tới, mồ hôi lạnh toát ra từ trán tới chân, nước mắt tuôn trào, hàm răng run lập cập..(…) Thật ra thì những tiếng súng chát chúa hạ sát mấy thân xác đồng bào tội nhân ấy đã như bắn vào chính thân xác Thảo, đã vĩnh viễn đập tan tành giấc mộng trở về góp công sức xây dựng một mô hình cách mạng mà nhân loại trông chờ. [23]

Nhưng mọi việc làm của Hồ Chí Minh đều được che đậy và nếu cần đổ trách nhiệm cho người khác. Bác đóng vai một người nhân từ, đóng vai một lãnh tụ hết lòng với đất nước. Bác chơi gái như mọi người- chơi nhiều gái mà phải là gái còn trẻ- nhưng vẫn đóng kịch là Cha già dân tộc, hy sinh cả đời, không vợ con. Đám cận thận từ một tên bảo vệ đến ông Tổng bí thư đều biết rõ con người thật của Bác: Một thứ gian manh, quỷ quyệt, độc ác, mất nhân tính. Nhưng bác vẫn dặn đám bầy tôi phải làm thế này, thế kia. Còn Bác làm cái gì thì kệ Bác.

Rồi tiếp theo từ cách tự đặt tên minh với những ý đồ đầy cao vọng như : Ái Quốc, Tất Thành, Chí Minhvv đến tự viết Hồi ký khen tặng chính mình là một thứ cao ngạo, giả dối cao độ. Khát vọng quyền lực, khát vọng một lãnh tụ được tôn sùng tuyệt đối là có thật noi con người Hồ Chí Minh. Và ông dùng mọi thủ đoạn, nếu cần, để đạt được. Di chúc viết ra thì như thể Bác không muốn bày vẽ tốn kém, xuềnh soàng cho xong. Nhưng trong bụng Bác thì biết rằng chúng nó sẽ làm cho long trọng, ướp xác để đời đời nhân dân nhớ ơn Bác.

Từng chi tiết một, từng lời ăn tiếng nói, từng việc làm, từng lời tuyên bố của Hồ Chí Minh đã bị Trần Đức Thảo bóc trần. Có thể nói, từ trước tới nay, chưa một ai dám viết lột tả hết mọi mọi điều gian dối, nói lên hết những thối tha, những bi kịch làm người như dưới ngòi bút của Trần Đức Thảo. Người đọc chia xẻ ngầm với những con chữ ấy, cho dù đó là một câu chuyện rất bình thường có thể chẳng liên quan gì đến Hồ Chí Minh như sau đây:

Thảo đứng nhìn bữa cơm chỉ có một đĩa rau muống duy nhất, bên cạnh nồi cơm trơ trọi y như bơ vơ, như thiếu vắng, nhớ tiếc một cái gì vừa mất. Y như Hà Nội đang nhớ tiếc một thời chưa xa, nhưng nay không còn nữa! Thảo lớn tiếng:

- Mời bố mẹ dạy xơi cơm... Ông bố vẫn nằm im không trả lời. Nằm im lặng thêm một lúc, không biết nghĩ sao, ông bố ngồi dậy, từ từ đi sang một góc chiếu trõng che rồi nói:

- Mẹ ăn cháo chứ chưa ăn được cơm. Lát nữa bố sẽ nấu cháo cho mẹ. [24]

Câu chuyện bữa cơm trong một gia đình trung lưu như gia đình Trần Đức Thảo, chỉ bằng một vài việc phác họa đã là một lời tố cáo chế độ bất nhân không có cách gì bào chữa được.

Và để chấm dứt phần này, xin trích một đoạn mô tả cái thực trạng miền Bắc những năm sau 54 và ngày nay còn tồi tệ gấp bội phần. Nơi ấy, không còn ai dám nói tới nhân phẩm, đạo đức nữa. Cứ như thể cả một nền văn hóa đểu giả càng ngày càng phát triển đã tạo ra một xã hội tàn nhẫn đến mức thô bạo mà một Hà Nội mới với cảnh vừa bán, vừa chửi, vừa bán vừa xua đuổi khách hàng. Nói năng thô lỗ, giọng ba que xỏ lá:

- Chỉ có vậy thôi, mua thì mua không mua thì cút.
- Ông cút thì ông ‘đ.’ mua!
- Mày về mà ‘đ.’ mẹ mày ấy...

Đọc đoạn này không khỏi sót sa cho ông. Trần Đức Thảo không còn là một triết gia nữa mà là một nhà văn hiện thực phê phán như một Nam Cao!!

II- Xoá bỏ chủ nghĩa Mác Xít- Staline

Cái éo le nhất của cuộc đời cầm bút của Trần Đức Thảo là ông được nhìn nhận nơi xứ người như một nhà tư tưởng lớn. J.P. Sartre coi ông là một trong số hiếm hoi những người Mác Xít không chìm đắm trong tụng niệm mà dám xông pha - một thứ Marxiste combatant - để làm thế nào cuộc đời nhất quán với triết lý. Đem triết lý vào hành động như một thứ dấn thân của một người Mác Xít lý tưởng.

Paul Mus, trong Sociologie d’une guerre viết: Ngay từ 1946, không một ai nói hay hơn nhà tư tưởng có tương lai lớn này...(..) mà những phân tích tâm lý của ông trong những bài đăng trong Les temps modernes, dưới mắt tôi, là một thu hoạch hoàn tất. [25]

Sự trở về Việt Nam của ông nằm trong ý nghĩa đó, đem cái hiểu biết, đem cái lý thuyết Mac Xít về áp dụng vào thực tế Việt Nam.

Nhưng tiếc thay, ông đã không được bất cứ lãnh đạo cộng sản cao cấp nào đón nhận vì nhiều lý do, trong đó có lý do trình độ quá thấp kém của họ. May ra có một người là cụ Cao Xuân Huy có thể chia xẻ về những quan điểm về Hiện tượng học Husserl - một chuyên ngành của Trần Đức Thảo - trong một chương nhan đề: Do lai của ý thức.[26]

Mặc dầu vậy, tôi khó chia xẻ với những thuật ngữ triết học có tinh chuyên ngành mà cụ dịch và xử dụng như vật thể kiên xác (Solides), vật tự nó (en soi), có chỗ cụ dùng vật tự thân, nội chấp (Intentionnel) v..v… Những thuật ngữ này ở miền Nam trước 1975 hầu hết đã trở thành những chuẩn ngữ quen dùng cũa những người dạy và học triết ở miền Nam.

Thật khó cho Trần Đức Thảo có thể gieo trồng một cây triết học dù là triết học Mác Xít ở một vùng đất mà phần đông giới lãnh đạo đều vừa qua bậc tiểu học.

Ngay như có đủ vốn triết học và thông thạo tiếng Pháp, vị tất đọc đã hiểu được triết học. Tôi chỉ lấy trường hợp triết gia hàng đầu về chủ thuyết Mác Xít ở Paris như một thí dụ,- ông Louis Althusser tự thú như sau, xin lược dịch:

Tôi có đọc chút ít về Hégel, đọc chút ít về Aristote. Kant thì không. Còn những Spinoza, Heidegger, Husserl; tôi đã chẳng hiểu họ viết gì. Freud cũng thế cũng như phần đông độc giả của ông ta. Nếu tôi biết chút ít là do suy đoán, tệ hơn nữa cứ nhận đại là mình biết đi.

Trần Đức Thảo lạc lõng giữa đám người ít học ấy. Ngay cả khi ngồi trước đám môn sinh sau 1954 ở Hà Nội, liệu có ai hiểu được ông thày muốn nói gì?

Tuy nhiên, cái khó khăn của Trần Đức Thảo không phải chỉ nằm ở chỗ đọc hiểu hay không hiểu. Một khó khăn đặt ra bây giờ và những thế hệ sau này muốn đọc là ông xử dụng hai thứ tiếng để biểu đạt tư tưởng của mình: Tiếng Pháp và tiếng Việt.

Chính ở chỗ này, cần phân biệt có hai Trần Đức Thảo.

Có một con người Trần Đức Thảo viết tiếng Pháp suôi chảy và con người viết tiếng Việt còn thiếu bộ danh từ triết học. Đã thế viết tiếng Việt lại phải qua hàng rào kiểm duyệt. Viết cây dừa có dấu huyền mà nó bỏ dấu huyền thành cây dưa là đời đi đoong rồi. Lại nữa chỗ nào ông viết thật, chỗ nào ông viết nịnh bợ?

Hai con người ấy phơi bầy hai lối nhìn, nhiều khi hai tư cách trái ngược nhau.

Viết tiếng Việt, có thể Trần Đức Thảo phải viết theo đơn đặt hàng hoặc viết sao để vừa lòng chế độ như các bài về: Tìm Hiểu giá trị văn chương cũ hay Nội dung xã hội truyện kiều. Cái gọi là Tấm biển chỉ đường của Trí tuệ… Bài Hịch Tướng sĩ của Trần Hưng Đạo và xã hội Việt Nam trong thời kỳ thịnh của chế độ phong kiến.

Đặc biệt trong đó có bài viết về Thằng Bờm trong Tìm hiểu giá trị văn chương cũ mà ông yêu cầu mọi người từ nay phải gọi Bờm là anh Bờm. Vì Bờm biểu tượng cho giai cấp nông dân chống lại địa chủ phong kiến. Hóa ra tranh đấu giai cấp đã có từ thời thượng cổ thì cần gì đến ông thầy Mác?

Đọc bài này của ông mà muốn chửi thề!! Hình như đây không phải là Trần Đức Thảo mà là bóng ma Hồ Chí Minh nhập vào Trần Đức Thảo.

Tuy nhiên, số lượng bài viết này không nhiều, cũng chẳng đáng nói tới so với số lượng các đề tài liên quan đến lãnh vực triết học mà ông để lại.

Một cái tuy nhiên nữa là trong số những tài liệu tiếng Việt ấy có cuốn Vấn đề con người và Chủ nghĩa ‘Lý luận không có con người’ được in và xuất bản khi ông vào ở trong Nam. Cuốn sách mỏng chỉ khoảng 140 trang này có thể được xuất bản là nhờ cái không khí chính trị miền Nam tương đối khoáng đạt hơn miền Bắc và nhờ có sự yểm trợ tinh thần của những người như Trần Văn Giàu, Trần Bạch Đằng. Vậy mà sau này nó cũng bị Hà Nội ra lệnh tịch thu. [27]

Về phần triết học Tây Phương của Trần Đức Thảo, tôi chỉ xin trích dẫn ý kiến của giáo sư H.L Van Breda, người có trách nhiệm bảo quản các tài liệu của nhà Hiện tượng học Husserl ở đại học Louvain bên Bỉ[28]. Husserl là người Đức, gốc Do Thái nên ông phải tẩu tán tài liệu của ông sang Bỉ khi Hitler lên nắm quyền. Có bốn trí thức ở Paris có quan tâm đến triết học Hiện tượng luận là Merleau-Ponty, J.Hyppolite, Lm Geigner và Trần Đức Thảo vào những năm 1942-1946. Vì thế, họ phải liên lạc với giáo sư H.L Van Breda để tiếp cận tài liệu Husserl. Chính vì thế mà Trần Đức Thảo mới có điều kiện viết cuốn triết học làm ông nổi tiếng. Đó là cuốn La Phénoménologie et le Matérialisme dialectique.( (Hiện tượng luận và chủ nghĩa duy vật biện chứng). [29]

Nội dung cuốn sách này là Trần Đức Thảo có tham vọng muốn trình bày thuyết Hiện tượng luận đem áp dụng vào chủ nghĩa duy vật biện chứng. Tham vọng này cũng giống như J.P Sartre muốn đem triết thuyết hiện sinh vào thuyết Mác Xít. Và đây cũng là đầu mối việc J.P Sartre mời Trần Đức Thảo trao đổi với J.P Sartre trong năm buổi trao đổi. Việc trao đổi này sau ở miền Bắc nhiều người phóng lên rằng J.P Sartre đã thua Trần Đức Thảo. Đã có mấy ai đủ trình độ và có tài liệu để nói đến chuyện thua được. Vả lại, trao đổi triết học mà nói đến thua được là trẻ con, chưa hiểu gì về tính chất của triết học.

Theo phần đông các triết gia Pháp cho rằng ông Thảo là người hiểu và trình bầy một cách sâu sắc và tương đối dễ hiểu về Hiện tượng luận hay phương pháp hiện tượng luận của Husserl.

Tuy nhiên phần hai của cuốn sách- phần áp dụng Hiện tượng luận vào chủ thuyết biện chứng duy vật biện chứng thì thật bất xứng với ông(indigne de lui), Có thể phần hai ông Thảo đã triển khai chưa đúng mức và có phần vội vã. [30]

Tôi chỉ trích dẫn lại ý kiến của các nhà triết học mà về phần tôi, chưa đủ trình độ để hiểu được đến nơi đến chốn.

Theo ý kiến thô thiển của tôi trong cái hiểu biết có giới hạn về Trần Đức Thảo, tôi vẫn cảm thấy gần gũi với ông mỗi khi ông cho rằng triết học dù là Mác Xít-Lênin đi nữa thì vẫn là thứ triết học về con người và lấy con người làm đối trọng.

Đây là một điều mà tôi cho là đáng trân quý nhất so với những luận thuyết trừu tượng với những thuật ngữ quá chuyên biệt ngoài tầm tay của mình.

Có muốn dựa cột mà nghe cũng không được.

Và phải chăng tôi tự hỏi vì thế ông viết cuốn Vấn đề con người và chủ nghĩa lý luận không có con người, trong đó ông phê phán nặng nề Louis Althusser. Althusser là một trong những triết gia, nhà tư tưởng cộng sản hàng đầu của Paris vào các năm từ 1965-1980. [31]

Tôi gọi cái phần ưu vượt của triết lý Trần Đức Thảo là một thứ chủ nghĩa nhân bản Mác Xít( Un humanisme marxiste). Một thứ chủ nghĩa hầu như xa lạ và đối nghịch với Staline, với Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh.

Tôi cũng cảm nhận ông có một bước tới gần với các triết gia nhân bản xã hội Âu Châu mặc dầu còn rất nhiều khoảng cách giữa họ.

Nhưng tôi cũng không thể đồng tình với tác giả Cù Huy Chử trong một bài viết Tư Duy triết học Trần Đức Thảo và tư tưởng nhân văn Hồ Chí Minh. [32]

Đây là một gán ghép có tính áp đặt. Cho đến nay, chưa mấy ai có thể chỉ ra chỗ nào là tư tưởng Hồ Chí Minh. Tư tưởng Hồ Chí Minh nếu có chỉ là tư tưởng thuộc loại Luân lý Giáo Khoa thư hay tư tưởng công dân giáo dục dạy cho học sinh trong các trường trung-tiểu học.

Xin Tiến sĩ Cù Huy Chử nên từ bỏ những điều nghiên cứu ngoài lãnh vực của ông để xứng danh với danh xưng tiến sĩ của ông. Xin tha cho làm phước.

Nhưng nếu căn cứ vào cuốn sách Những lời trăng trối của ông, tôi nhận thấy Trần Đức Thảo muốn vứt bỏ hầu như toàn cái gia tài triết học của ông- gia tài sùng bái chủ nghĩa Mác Xít. Và Về phần này, xin nhường để ông hiển lộ tất cả những sâu kín đã chôn chặt, đã dấu kín và nỗi lòng của ông. Ông thố lộ:

‘Từ lúc tôi khám phá ra là tôi đã sai lầm, đã một thời đứng trong hàng ngũ tội ác, đã mù quáng cả tin vào ý thức đấu tranh giai cấp của Marx, thì sự tỉnh thức ấy làm tôi sung sướng. Bởi như thế là tôi đã tự giải thoát chính tôi, đã tự giải phóng chính tôi. Tôi đã trở thành con người tự do! Tôi đã đạt tới tâm trí thanh thản trong sáng của con người tự do, tư tưởng không còn bị gông cùm của ý thức hệ.

Và nay dĩ nhiên là tôi phải phủ nhận tất cả những gì đã viết lúc đang sùng bái Marx...’

Xin tiếp tục đọc những lời trăng trối của ông:

Những gì đã viết mà dựa vào Marx thì vẫn bao hàm một định kiến, một ngộ nhận, một căn bản không tưởng, từ đó có thể dẫn đến những sai lầm khác, có thể phạm vào tội ác. Bởi vì một phần tư tưởng tranh đấu của Marx, lúc nào cũng như cái bóng ma quái, muốn thúc đẩy con người lao vào các hành động quá trớn, quá khích, do hận thù và bạo lực cách mạng, để giải quyết các vấn đề cơ bản của xã hội, của con người.

Thật sự là trong chiều dài lịch sử nhân loại, bạo lực cách mạng xã hội chủ nghĩa đã không hề giải quyết được vấn đề bất công trong xã hỗi loài người.

Và cũng chưa hề giải phóng ai! [33]

Ông Trần Đức Thảo vốn là một người cầm bút cẩn thận. Đọc một vài trang bản thảo của ông, tôi thấy ông xóa gạch, sửa nhiều chỗ, thêm bớt từng chữ một. Vậy mà trong những dòng tâm sự cuối đời này, giọng văn như vỡ ra, tuôn trào, không kềm giữ được. Hình như bao nhiêu nỗi oan ức, nỗi buồn, sự câm nín bấy lâu nay giống như một cái cửa đập nước được mở ra. Nó tuôn trào như một dòng thác nước!!! Đúng như nhận xét của Tri Vũ Phan Ngọc Khuê viết:

Nói tới đó, rồi bác Thảo im lặng hồi lâu. Lúc này, chúng tôi thấy bác Thảo nổi bật như một người, lúc cuối đời, đầu óc nặng trĩu tâm tư, đầy ân hận, hối hận rất u buồn, đau đớn, và đang tìm cách gì đó để giải tỏa thảm kịch của chính mình. [34]

Rải rác đó đây trong sách, người đọc thấy đầy những giọng điệu bi phẫn như thế!

Không phải tôi đa mang đâu, sự thật là mình đã tự thân bước vào con đường của sai lầm, bế tắc. Nỗi khổ tâm là mình cũng đã làm cho nhiều người cùng với mình sa vào sai lầm và bế tắc. Nay mình đã tìm ra được lối thoát nên rất ân hận, phải sám hối, phải chuộc tội bằng hành động. Vào lúc hoàng hôn, thấy một ngày bị lãng phí là đáng tiếc, đáng buồn, huống chi bây giờ là hoàng hôn của cả một cuộc đời đã bị lảng phí. Nỗi ân hận, hối hận đang ngùn ngụt thiêu đốt tâm trí tôi… Bây giờ tôi chỉ thấy tội lỗi của cái thời câm nín của mình, đã biến thành một tên trí thức đồng lõa khốn nạn, đáng nguyền rủa…[35]

Còn tôi, đã bao phen biết mình phải nói một câu trái với lương tâm, làm một cử chỉ a dua, ca ngợi tội ác, lúc đó tôi đã ý thức ngay là mình phạm tội, tội giả dối, tội a dua, hoan hô cái xấu, cái ác, tội hèn nhát đã phản bội lý tưởng của mình, phản bội chính mình. Đã biết là tội như vậy mà vẫn cứ nói, cứ làm.. [36]

Tôi đã chấp nhận ra đi, lúc tuổi già sức yếu, để có cơ hội thét lớn cùng thế giới rằng: Thủ phạm gây ra đại bi kịch này cho nhân loại, chính là Marx.

Tất cả là do đám trí thức hèn như tôi. Buồn lắm! Hèn lắm! Nhục lắm! Đau lòng lắm.

Phần tôi, xin được chấm dứt bài viết ở đây. Bài viết của tôi mang tínhcách tìm hiểu về một Con người, một tưởng niệm hơn là nhận thức. Điều mà tôi tâm đắc nhất khi viết về triết gia này, chính là tính cách nhân bản của ông. Ông đã sống xứng đáng một con người có nhân cách và trách nhiệm của một người trí thức.

Ông sống khổ mà chết đẹp và đã để lại cho mọi người một sứ điệp: chế độ cộng sản và Hồ Chí Minh đã tạo ra một thảm cảnh bất hạnh cho Việt Nam.

Ta phải tiêu diệt cả hai. Tiêu diệt cách nào? Đó không phải là công việc của Trần Đức Thảo mà của những người hiện nay đang sống dưới chế độ bất nhân và vô đạo ấy!!

Nguyễn Văn Lục

Chú thích:


[1] Hoàng Hoa Khôi, Một nhận định về Trần Đức Thảo, Paris, tháng 8.1993, Thông Luận 64, tháng 10.93

[2] Vào những năm 1950, có khoảng ba triệu người Đông Đức bỏ trốn sang Tây Đức. Bỏ trốn bằng mọi cách như nhảy lầu, chui đường ống cống, đào đường hầm, chui qua hàng rào thép gai. Chả nhẽ Trần Đức Thảo chỉ chúi đầu vào sách?

[3] Tri Vũ-Phan Ngọc Khuê, Trần Đức Thảo, Ibid, trang 160

[4] Trích Trần Đĩnh, Đèn Cù: Một hôm Trần Đức Thảo được thư ký của Lê Duẩn là Nguyễn Đức Bình đến đón, bằng xe hơi, trong khi nhà triết học đang sống trong cảnh nghèo nàn, túng thiếu, bị cả bạn bè bỏ rơi vì đã tham dự nhóm Nhân Văn-Giai Phẩm, viết những điều ngược lại với chủ trương văn hóa của Đảng. Nguyễn Đức Bình nói ông tổng bí thư muốn đọc cho giáo sư nghe để xin ông góp ý kiến về một bài đang viết: “Đề cương về vấn đề con người.” Ngồi trong phòng khách, chỉ có ba người, Lê Duẩn độc thoại được mấy phút thì Nguyễn Đức Bình nhắc Trần Đức Thảo hãy ghi những lời ông tổng bí thư nói. Trần Đĩnh cho biết một thói quen của các quan chức, cán bộ là khi nghe cấp trên nói gì thì họ cũng ghi chép chăm chú những lời vàng ngọc, chứng tỏ lòng kính cẩn và trung thành. Thấy triết gia cứ ngồi im, Bình chạy đi lấy giấy, bút đến đặt trước mặt. Triết gia vẫn không ghi chép gì cả. Khi Duẩn ngưng, Nguyễn Đức Bình nhắc:“Tổng bí thư đã nói xong, xin giáo sư góp ý kiến.” Trần Đức Thảo ngơ ngác một lát, rồi thú thật: “Tôi không hiểu gì cả.”

Ngay lập tức ông tổng bí thư chạy ra đằng sau Trần Đức Thảo, hay tay quàng ôm lấy ngực triết gia, xốc lên, dội xuống mấy lần, rồi “buông thịch” xuống một cái cho ông giáo sư rơi xuống ghế ngồi. Lê Duẩn bỏ đi vào phòng trong. Bình trách mắng ông giáo sư tại sao “nói không hiểu gì cả,” rồi cũng đi vào. Trần Đức Thảo còn một mình, không biết lối ra, phải hỏi mấy người hầu trong nhà đường nào đi ra cổng, rồi về nhà mình.

Trần Đức Thảo nói thật lòng. Ông không hiểu Lê Duẩn nói cái gì. Trần Đĩnh hỏi tại sao không hiểu. Triết gia trả lời: “Khái niệm không chuẩn gì cả!”

[5] Tri Vũ-Phan Ngọc Khuê, Trần Đức Thảo, Những lời trăng trối, trang 210

[6] Tri Vũ-Phan Ngọc Khuê, Trần Đức Thảo, Những lời trăng trối, trang 346, Tổ hợp xuất bản miền Đông Hoa Kỳ.

[7] Hoàng Ngọc Hiến, trong bài viết Cách cho của giáo sư Trần Đức Thảo, phần chót của bài viết, ông thú nhận:Năm 1958, trong đợt đấu tranh tư tưởng ở trường Đại Học Tổng Hợp, tôi đã phê phán Trần Đức Thảo hết sức gay gắt trong một bài tham luận. Cũng như mọi triết gia, ông Trần Đức Thảo là người độ lượng. Ở nhà trí thức lỗi lạc này, tôi còn cảm nhận một điều gì đó lớn hơn sự độ lượng. Trích trong báo Văn Nghệ, số 1, Bộ mới, tháng 7-1993, trang 2

Eight Ball Lại Nguyên Ân, Món nợ với giáo sư Trần Đức Thảo, 5-5-2013

[9] Bút ký của Phùng Quán, Hành trình cuối cùng của một triêt gia, báo Người Hà Nội, trang 1-2 số 32 ( 332), ngày 8-8 đến ngày 14-8-1993.

[10] Ông Hoàng Hoa khôi viết: Theo lời kể lại của những bạn bè xung quanh ông Thảo, đảng vẫn cảnh giác đề phòng những việc ông làm, những bài ông viết tại quán trọ LeVerrier. Thậm chí nhiều người còn đặt nghi vấn về cái chết bất ngờ và nhanh chóng của ông. Ibid, Thông Luận 64

[11] Trần Đức Thảo Ibid, trang 38-40

[12] Trần Đức Thảo, Ibid, trang 195

[13] Đám trí thức thiên tả này đã chót bám theo Đảng. Nay biết rõ bộ mặt thật thối tha của Đảng. Bỏ thì không nỡ, chống thì chống nửa vời thành ra một đám người lạc loài, một loại trí thức ‘cánh tả Caviar’ con nhà giàu ngồi nói thánh nói tướng, bất kế thực tại đất nước bên nhà ra sao..

[14] Nguyễn Ngọc Giao, Với Trần Đức Thảo, một chút duyên nợ, Diễn Đàn Xuân Tân Mão

[15] Trong bài Mort d’un philosophe militant, Jean-Paul Jouary tiết lộ cho biết Thảo đã kín đáo chuồn tất cả tài liệu viết bằng tiếng Pháp cho họ mà nay chưa có điều kiện để đăng lại tất cả.

[16] Tri Vũ-Phan Ngọc Khuê, Trần Đức Thảo, Ibid, trang 236

[17] Cù Huy Chử, Cù Huy Song Hà: Về chuyến đi công tác tại Pháp của giáo sư Trần Đức Thảo (tháng 3 năm 1991- 24 tháng tư năm 1993). Viet- Studies ngày 18-9-11.

[18]Tri Vũ-Phan Ngọc Khuê, Trần Đức Thảo, Ibid, trang 31

[19] Tri Vũ-Phan Ngọc Khuê, Trần Đức Thảo, Ibid, trang 280

[20] Xem Hoàng Khoa Khôi, Một nhận định về Trần Đức Thảo IBId

[21] TS Cù Huy Chữ: Về mối quan hệ giữa giáo sư Trần Đức Thảo với ông Phạm Văn Đồng, một vài nét chấm phá.

[22] Trần Đức Thảo IBID, trang 350-352

[23] Tri Vũ- Phan Ngọc Khuê, Trần Đứ cThảo, Ibid, trang 142

[24] Tri Vũ- Phan Ngọc Khuê, Trần Đức Thảo, Ibid, trang 162

[25] Paul Mus: Sociologie d’une guerre, nxb Seuil, Paris, 1951, trang 185.

[26] Cao Xuân Huy, Tư tưởng phương Đông, Gợi những điểm nhìn tham chiếu, do Nguyễn Huệ Chi soạn và giới thiệu, nxb văn học từ trang 147-174

[27] Trần Văn Giàu: Trần Đức Thảo, nhà triết học, tạp chí Văn Nghệ nguyệt san, số 1, bộ mới, trang 2

[28] H.L Van Breda, Maurice Merleau Ponty et les archives de Husserl à Louvain, Revue de Métaphysique et de morale, 1962

[29] Trần Đức Thảo La phénomologie et le materialisme dialectique, Minh Tan, Paris, 1951

[30] Nguyễn Văn Trung, đôi điều ghi nhận về ông Trần Đức Thảo.

[31] Althusser đã giết vợ là Helene bằng cách bóp cổ vào năm 1980. Ông là tiêu biểu thứ tận cùng của thứ điên loạn triết học. Sau khi giết vợ xong, ông ghi lại như sau. Voila ce que j’ai fait, ce que j’ai pense, ce que je fus (Đó là nhựng cái gì tôi đã làm, cái gì tôi đã suy nghĩ và đó là cái gì là tôi). Và năm sau đến lượt ông chết ngồi trên ghế bành về bệnh tim..

[32] Ts Cù Huy Chử, Tư duy triết học Trần Đức Thảo và tư tưởng nhân văn Hồ Chí Minh.
[33] Tri Vủ Phan Ngọc Khuê, Trần Đức Thảo, Ibid, trabg 385
[34] Tri Vũ Phan Ngọc Khuê, Trần Đức Thảo, Ibid, trang 337
[35] Tri Vũ Phan Ngọc Khuê, Trần Dức Thảo, Ibid, trang 390
[36] Tri Vũ Phan Ngọc Khuê, Trần Đức Thảo, Ibid, trang 391

Nguồn:

https://www.ngo-quyen.or...song-va-chet-nhu-the-nao


Trần Văn Giang (st)

Hoàng Thy Mai Thảo  
#10664 Posted : Friday, May 31, 2019 12:40:39 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,227

Thanks: 6796 times
Was thanked: 2749 time(s) in 1940 post(s)
TIN ĐỌC NHANH
RFI - ngày 31-05-2019

(AFP) - Trả đũa vụ Hoa Vi, Bắc Kinh lập « danh sách đen » các công ty nước ngoài. Theo thông báo của bộ Thương Mại Trung Quốc, ngày 31/05/2019, đó là những doanh nghiệp nước ngoài « bất khả tín »: không tôn trọng nguyên tắc thị trường, ngưng cung cấp sản phẩm cho công ty Trung Quốc vì các lý do không liên quan đến thương mại… Biện pháp trên được xem là trả đũa sau khi Hoa Vi bị Washington xếp vào danh sách doanh nghiệp nghi ngờ làm gián điệp.

(Reuters) - Thương chiến : Mỹ và Trung Quốc chưa có thể hoà giải. Trước cuộc gặp gỡ Trump-Tập nhân thượng đỉnh G20 tại Nhật Bản vào cuối tháng 6, ông Đới Long Tương, cựu thống đốc Ngân Hàng Trung Ương Trung Quốc, trong một cuộc hội thảo tại Bắc Kinh, ngày 31/05/2019, cho rằng vì phía Mỹ dùng biện pháp mạnh cho nên lãnh đạo hai bên khó có thể đi tới một thỏa hiệp nào đó và Bắc Kinh có thể đáp trả bằng biện pháp mạnh hơn.

(AFP) - Ngoại trưởng Mỹ công du 4 nước châu Âu. ÔngMike Pompeo bắt đầu chuyến thăm ngày 31/05/19, với điểm dừng chân đầu tiên tại Berlin, Đức. Ngoại trưởng Mỹ sẽ hội đàm cùng đồng nhiệm Heiko Maas và thủ tướng Đức Angela Merkel. Sau Đức, ông Pompeo sang Hà Lan và Thụy Sĩ. Sau đó, ông sẽ thăm Anh cùng tổng thống Donald Trump.

(AFP) - Donald Trump buột mồm thừa nhận được Nga giúp đắc cử. Trên Twitter, nguyên thủ Mỹ, ngày 30/05/19, vô tình thừa nhận là Nga đã giúp ông đắc cử tổng thống 2016, điều mà các cơ quan an ninh và tình báo Mỹ đã xác nhận từ lâu. Không lâu sau, ông Trump lại phủ nhận, rằng không có giúp đỡ nào từ chính quyền Nga và chỉ có ông mới giúp bản thân thắng cử.

(AFP) - Người tị nạn Venezuela nhận hàng viện trợ Mỹ ở Colombia. Viện trợ nhân đạo của Mỹ nằm chờ ở Colombia từ ba tháng nay, sẽ được cấp cho người Venezuela tị nạn và dân nghèo bản xứ. Chính quyền Bogota ra thông báo ngày 30/05/2019. Cơ quan quốc gia phòng chống thiên tai Colombia lo phân phối thực phẩm. Cơ quan viện trợ Mỹ USAID và đại diện của lãnh đạo đối lập Venezuela Juan Guaido điều hợp phân phối thuốc men, dụng cụ y tế.

(AFP) - Ấn Độ : Ông Modi tuyên thệ nhậm chức thủ tướng nhiệm kỳ 2. Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi, hôm qua 30/05/2019, đã tuyên thệ nhậm chức sau chiến thắng của đảng dân tộc chủ nghĩa BJP (Bharatiya Janata Party) trong bầu cử Nghị viện vừa qua.


thao ly  
#10665 Posted : Friday, May 31, 2019 11:32:06 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,868
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

Ở cuối một con đường


Huy Phương

May 12, 2019

UserPostedImage

Tượng Đài Thuyền Nhân bên trong khuôn viên nghĩa trang “Peek Family,” nơi có đây có rất nhiều người Việt Nam an nghỉ. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Ở vùng đất Nam California, Bolsa là tên một con đường chạy cắt ngang từ Đông sang Tây, giữa lòng một khu phố đông đúc người Việt trên đất Mỹ, nên theo thói quen, người ta gọi luôn khu phố này là khu Bolsa, một khu phố nổi danh trong cộng đồng người Việt trên cả thế giới.

Ở phía Đông, trên con đường này có một khu chúng cư màu hồng, cao mười một tầng, khác với màu sắc và cái bề thế bên ngoài, đây lại là một khu nhà dành cho người lớn tuổi, lặng lẽ, sống những ngày cuối cùng, an nhiên và chờ đợi. Chờ đợi để đi về cuối con đường hướng kia.

Ở cuối con đường này về phía Tây, người ta gặp một con đường sắt, đã lâu chỉ có vài toa tàu chở hàng hóa qua lại, không biết từ nhà ga nào và chạy về đâu. Cách con đường sắt này vài trăm thước, không có một nhà ga nào để chúng ta đặt tên là “Ga Cuối Đường Tàu,” nhưng gần đó là một nơi, mà cuối cùng, hầu hết cư dân người Việt ở Bolsa đều phải đến, tiễn đưa bạn bè thân quyến ra đi hay chọn cho chính mình một nơi yên nghỉ. Người ta gọi căn nhà màu trắng xây theo kiểu thuộc địa khá xưa này là “Peek Family.”

Ở khu Bolsa này cũng có rất nhiều nhà hàng Trung Hoa chuyên tổ chức những buổi tiệc cưới cuối tuần cho những đôi tân nương và tân lang, mà hình như lâu lắm, dễ chừng gần mười lăm năm, tôi không có dịp đến đó, nâng ly rượu mừng cho con cháu. Cái thời ấy hình như đã qua rồi, chỗ mà ngày nay tôi vẫn thường lui tới, tiễn đưa bạn bè hay thân thuộc, thắp một nén nhang, nói mấy lời chia buồn với tang chủ, chậm chạp bắt tay những người bạn già đã lâu không gặp, hỏi bạn rằng “Có khỏe không?” là… Peek Family.

Nhiều thành phần trong một gia đình đã lần lượt đi qua nơi đây.

Hai mươi năm về trước, tôi và bạn bè đã đến đây đưa tiễn anh, còn nhớ vào một chiều nắng ấm, và bây giờ, hai mươi năm sau, tháng ngày như một chớp mắt, chúng tôi lại đến đây, một buổi sáng, để đưa tiễn chị về nơi an nghỉ.

Nhiều năm về trước, cũng tại nơi này, chúng tôi có dịp chia buồn khi hiền nội của một cấp chỉ huy qua đời, rồi sau đó vài năm, chúng tôi lại tiễn ông ra đi.

Đôi lúc, tôi có cảm tưởng đến đây để gặp gỡ những người còn sống nhiều phần hơn là thăm viếng những người đã khuất.

Có những người quen biết đã năm mười năm mà lâu nay không thấy mặt, có những bạn bè ở tiểu bang xa mới vội vã trở về, cơ hội gặp nhau quả là hiếm. Không gặp nhau ở đây thì còn cơ hội gặp nhau ở đâu nữa? Không hẹn hò, không thông báo, không có ban tổ chức mà lúc nào cũng có họp trường, họp lớp, họp khóa, họp đơn vị, họp quân binh chủng, không có nghi lễ, mà sao lúc nào cũng đông vui. Bởi vậy không nên bỏ cơ hội đi gặp một người chết và rất nhiều người sống vài tuần một lần, ở cái nơi gọi là Peek Family này! Hèn chi, đám ma nào, cũng thấy ít khi có nước mắt, mà tay bắt mặt mừng, cười cười nói nói. Hèn chi, nghe có tiếng: “Suỵt suỵt! Mấy ông nói nhỏ lại, người ta đang đọc điếu văn, đang làm lễ cầu siêu kìa!”Nhiều khi người ta quên mất, tưởng đến đây là để gặp bạn bè bù khú mấy câu.

Bao nhiêu con người lưu lạc Việt Nam đã qua đây. Mười năm trước là một tướng lãnh lưu vong, mười năm sau là một người lính thất trận, tất cả đều không được giấc mơ gối đầu lên mảnh đất quê hương.

Có người là tỷ phú cũng chôn nơi này, nhưng cũng có người lâm cảnh vô gia cư, được cộng đồng người Việt đùm bọc đưa đến đây!

Rất nhiều nhà văn, ký giả, ca sĩ, nhạc sĩ… ưu tú của cộng đồng đã yên nghỉ bên nhau trong gần như là một ngôi làng nhỏ và họ đã trở thành bạn bè, lối xóm của nhau. Một ngôi làng có những bóng cây cao và trong yên lặng, chúng còn nghe cả tiếng chim vô tình ríu rít đâu đây!

Tất cả đều bình đẳng trong phần mộ của mình.

Tôi không đếm hết những lần đến đây chậm rãi đi theo sau chiếc quan tài với tấm lòng bùi ngùi thương tiếc và nghĩ đến lẽ đời vô thường. Một người chị đến tuổi đại thọ nhưng phải chi chị sống cho thêm vài năm nữa, vì đời sống của chị mang hữu ích lại cho người đời. Một người bạn văn không còn quá trẻ nhưng mất đi để lại quá nhiều thương tiếc cho mọi người.

Ở đây, có lần anh em du ca đã quây quần hát bên quan tài người đã mất. Có lần bài hát của người sáng tác nằm trong mộ đã được người sống đứng vòng trong, vòng ngoài hát lên. Đã qua đây những Nguyễn Đức Quang, những Trầm Tử Thiêng, những Nhật Trường Trần Thiện Thanh, những Nhật Ngân, những Cao Xuân Huy… Đây cũng là nơi an nghỉ của Đỗ Ngọc Yến, Mai Thảo, Võ Phiến, Nguyễn Mộng Giác, Bùi Bảo Trúc… Cả một quê hương, cả một xóm văn học thu nhỏ.

Chúng ta chưa có một bảo tàng viện, một tự điển văn học xứng đáng với tầm vóc của nó, nhưng chúng ta đem tinh hoa văn học của miền Nam, Việt Nam Cộng Hòa, đến đây, không phải để chôn vùi theo tác giả trong những phần mộ mà còn để xiển dương và duy trì nó muôn đời.

Trăm năm sau, lớp hậu thế còn ai biết những người nằm ở đây là ai? Rồi đây, Peek Family cũng trở thành những khu nghĩa trang lịch sử như Passy, Père Lachaise, Montparnasse hay Montmartre của Paris, đó là những nơi chôn cất những nhân vật lịch sử, những bậc Vua Chúa hay những bậc anh hùng. “Bất tri tam bách dư niên hậu,” liệu rồi có ai tò mò đến đây, vạch đám cỏ, lấy tay chùi lên tấm bia mộ để đọc tên một người đã khuất?

Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua, trước khi bước vào cõi miên viễn, chỉ còn khác nhau ở chỗ chậm, nhanh mà thôi!

(Huy Phương)

thao ly  
#10666 Posted : Friday, May 31, 2019 11:49:25 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,868
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)
Nhớ Tô Thùy Yên


Trần Doãn Nho /Người Việt

May 24, 2019

UserPostedImage


Từ trái, Trần Doãn Nho, Lê Hữu Dinh, chị Diệu Bích, Tô Thùy Yên. (Hình: Trần Doãn Nho)

Sau nhà văn Hoàng Ngọc Biên, đến lượt nhà thơ Tô Thùy Yên đã vĩnh viễn giã từ chúng ta vào lúc 9 giờ 15 phút tối Thứ Ba, 21 Tháng Năm, 2019.

Đúng ba tháng trước đây, vào ngày 22 Tháng Hai, sau khi nghe tin Tô Thùy Yên đột quỵ, tôi đã lái xe gần 5 tiếng đồng hồ, từ Dallas về Houston thăm anh. Lúc đó, anh đã tương đối khỏe và được chuyển từ bệnh viện về tĩnh dưỡng tại “Nursing and Rahabilitation Center” trên đường Woodland Park Dr, Houston, Texas.

Anh ngồi xe lăn, rất tỉnh táo. Thấy tôi vào, anh nhận ra ngay. Có mặt trong phòng, ngoài anh và tôi, còn có chị Diệu Bích, vợ anh, cùng đứa con trai út, cháu Đinh Kinh Hiệt và một người bạn cùng đi với tôi, anh Lê Hữu Dinh, một độc giả rất ái mộ thơ anh.

Chúng tôi cùng nhắc nhở những kỷ niệm cũ, mới và bàn về tập thơ mới in của anh. Trong lúc đó, anh Trịnh Cung từ California, bất ngờ gọi điện thoại, hai người hỏi thăm nhau, trò chuyện vui vẻ. Trước khi ra về, chị Diệu Bích mang ra mười mấy tập “Tuyển Tập Tô Thùy Yên,” bảo anh ký tên. Dù tay cầm bút khá khó khăn, lại mệt, nhưng anh vẫn kiên nhẫn, cố gắng ký từng tập một để nhờ tôi chuyển tặng một số thân hữu như Nguyễn Trọng Khôi, Chân Phương, Trần Trung Đạo, Hoàng Hưng, Trịnh Cung, Trần Văn Thành, Lâm Chương…

Tô Thùy Yên làm thơ từ hồi còn rất nhỏ. Bài thơ đầu tiên đưa đăng báo được in ở tạp chí Ðời Mới do nhà văn Nguyễn Ðức Quỳnh chủ trương, vào lúc ông 16 tuổi. Năm 1956, một bài thơ khác in ở trên Sáng Tạo, tạp chí mở ra một thời kỳ mới của văn học nghệ thuật Việt Nam: Cánh đồng, con ngựa, chuyến tàu. Ðó là một bài thơ mà những ai yêu mến văn học nghệ thuật không thể quên. Nó đánh dấu một chuyển biến sâu xa trong nền văn học miền Nam, mà cũng là trong nền văn học Việt Nam.

Lúc đó, tôi đang học lớp Nhất (lớp 5 bây giờ).

Khi tôi lên đại học thì Tô Thùy Yên đã trở thành khuôn mặt lớn của văn học miền Nam. Cùng với Thanh Tâm Tuyền, Mai Thảo, Nguyên Sa, Dương Nghiễm Mậu… Tô Thùy Yên đã góp phần làm nên một diện mạo hoàn toàn mới cho văn học miền Nam, mà cũng là cho văn học Việt Nam. Và thế hệ của tôi sống dưới ảnh hưởng của trào lưu mới này.

Năm 1998, lần đầu tiên, tôi được gặp anh tại Boston, Hoa Kỳ. Sau đó, tôi bắt đầu viết về anh. Viết xong, tôi gửi cho anh đọc trước. Tôi còn nhớ, đọc xong, anh bảo: tôi định góp vài ý kiến, nhưng nếu làm như vậy là không tôn trọng người viết về mình, anh hiểu thơ Tô Thùy Yên theo cách nhìn của anh, và đó là thẩm quyền của anh, một người đọc.

Tô Thùy Yên làm nhiều thể loại thơ: thơ năm chữ, thơ bảy chữ, thơ xuôi, thơ tự do, thơ lục bát, thơ phá thể. Có bài rất ngắn, “Tặng Phẩm,” chỉ có 14 chữ; có bài rất dài, “Mùa Hạn,” gồm đến 188 câu, 1,326 chữ.

Một trong những đặc điểm của thơ Tô Thùy Yên là sự pha trộn giữa truyền thống và cách tân. Bên cạnh những từ ngữ và nhóm từ ngữ có tính chất hiện đại như hư vô, ý thức, Thượng Ðế, sự can trường của hiện hữu, thám hiểm tương lai,… ông tận dụng các từ ngữ với ý nghĩa rất cổ điển như vạn cổ, bí lục, thiên thu, phù du, quan san, kinh thiên, dương thế, gậy trúc, tào khê, trăm họ, thánh đế, sấm truyền.

Đồng thời ông sử dụng các đặc ngữ dân gian như chớp bể mưa nguồn, hạc vàng thương nhớ, chờ anh như biển vẫn chờ sông, vàng đá nhắn quan san, ngựa đá đã qua sông, nước non ngàn dặm, núi lở sông bồi, đá nát vàng phai, chút phận long đong, bóng xế đường dài…

Ông cũng sáng tạo nhiều nhóm từ ngữ rất lạ: ngổn ngang câm, bất an già, khoảng cách đặc, án tử hình treo, nhớ không tới, lãng quên xanh, nỗi sầu vô dạng, u hoài mốc, gió hao đuối, rợp hải hà, rớt nắng, nắm níu, nhớ hư hoặc, một phía mê tưởng, lưu cữu gió, vũng vướng mắc, ráo gió, úng máu, thiu hồn, muối muộn, đuối kiệt, ngất tạnh khuya, réo đuối…

Ở điểm này, ta có thể so sánh thơ Tô Thùy Yên với lời nhạc Trịnh Công Sơn. Cả hai đều là những người “đẻ” ra nhiều từ mới hoặc sử dụng từ cũ với một ý nghĩa mới.

Thường thì trước đây, người ta chỉ biết một số bài như “Chiều Trên Phá Tam Giang” (Trần Thiện Thanh phổ nhạc), “Anh Hùng Tận”, “Qua Sông” hay về sau này, “Ta Về.” Thực ra, Tô Thùy Yên có nhiều bài thơ rất hay khác, nhưng vì lý do này hay lý do khác, chưa được công chúng biết đến nhiều. Chẳng hạn như “Mòn Gót Chân Sương Nắng Tháng Năm,” “Hề, Ta Trở Lại Gian Nhà Cỏ,” “Em Nhỏ, Làm Chi Chim Biến Bắc”…

Trong số trên trăm bài thơ, Tô Thùy Yên có ba bài thơ xuôi khá dài, mỗi bài đặt ra một vấn đề lớn:

-“Bất Tận Nỗi Đời Hung Hãn Đó” (1972), nhà thơ đặt vấn đề về nền văn minh.

Chạy theo tiến bộ và văn minh, hết khu rừng này đến khu rừng khác sẽ bị chặt phá và biến mất để phục vụ cho nhu cầu đô thị hóa, công nghiệp hóa trong tương lai. Rồi ra tất cả những ngôi thiền viện thâm u sẽ được biến thành những căn nhà điện sáng trưng cùng với “toàn bộ giáo lý sắc không” sẽ được viết lại; những ngôi mộ đá lâu đời sẽ được sắp xếp thành “một nghĩa trang tân thời,” không còn cây xanh, không còn thiên nhiên nguyên thủy. Nhà thơ than thở:

“Ôi giác mê vọng nào toan mở mang Hữu Hạn,
Thèm chinh phục Tương Lai.
Những cánh cửa lớn sập tung.”

Và đau đớn la lên: “Ôi những rặng cây mang án tử hình treo!”

-“Chiều Trên Phá Tam Giang” (1972), đặt vấn đề về chiến tranh, tình yêu và thân phận con người trong giòng trôi nghiệt ngã của lịch sử.

Đề cập đến thân phận người lính trong cuộc chiến tranh:

“Chúng ta khác nào cánh quạt phi cơ
Phải quạt, phải quạt
Ta thương ta yếu hèn
Ta thương người khờ khạo
Nên cả hai cùng cam phận quay cuồng
Nên cả hai cùng mắc đường Lịch Sử”

Bài thơ kết thúc khá bất ngờ:

“Chiều trên Phá Tam Giang
Có gã hề cuồng buông tiếng cười lạnh rợn
Khiến bầy ác thú mà lịch sử sanh cầm cũng chợt hãi hùng
Dớn dác ngó.”

Dớn dác ngó. Có lẽ chưa có bài thơ nào kết thúc một cách lạ lùng như thế: ba từ trắc, rất nôm na, rất không thơ tí nào! Nghe hụt hẫng. Thì thế, chiến tranh và lịch sử làm sao mà thơ cho được! Chiến tranh là bước hụt hẫng của con người. Bước vào chỗ vô nghĩa.

-“Thức Giấc Trong Phòng Biệt Giam” (1991) đặt vấn đề về khổ nạn lịch sử mà con người phải chịu đựng qua hình ảnh một tù nhân (là chính tác giả) trong một nhà tù biệt giam. Đó là một kinh nghiệm khủng khiếp về không gian:

“Cánh cửa sắt nặng nề sừng sững
Sáu diện tích xi măng khuôn ép hãm đè”

Và thời gian:

“Ước lượng thời gian
Như mò tìm một khe hở bất ngờ
Trên trường thành dằng dặc những thiên thu.”

Con người, trong điều kiện đó, trở thành một hồn ma, “hồn ma ổ đại,” theo ông.

Cả ba đều là những bài thơ tự do tràn đầy hiện thực và nặng những suy gẫm siêu hình. Với một giọng thơ hết sức đặc thù, khi thì xôn xao, sôi động với thứ ngôn ngữ (có vẻ) rất chính luận, khi thì lắng xuống thâm trầm, khi lại nhuốm đầy vẻ “u mặc,” trửng giỡn, trào lộng, chúng là biểu hiệu cao nhất của tài năng Tô Thùy Yên.

Ngoài ba bài trên, một trong những bài tôi rất thích là “Góa Phụ.” Bài thơ là một cố gắng diễn đạt khoảng trống mênh mông giữa cái chết và cái sống, giữa thực tế phũ phàng và nỗi khát khao vô cùng tận của người phụ nữ vừa mất chồng trong lúc tuổi còn hoa niên. Bài thơ bắt đầu bằng một hình ảnh đột ngột, đầy ấn tượng về cái chết:

“Con chim nhào chết khô trên cửa
Cửa đóng tự ngàn năm bặt âm”

Trong nỗi sững sờ, người góa phụ bắt đầu một tìm kiếm vô vọng:

“Em chạy tìm anh ngoài cõi gió
(…) Cát loạn muôn trùng xóa dấu chôn.”

Ðêm đầu tiên người góa phụ ở nhà một mình sau khi chôn chồng cho ta một hình ảnh bi thiết. Tâm và cảnh đan xen lẫn nhau tạo nên một nỗi đau mênh mông, sâu thẳm. Nàng ngẩn ngơ đứng trước bàn thờ, thức cho đến lúc trăng lu, khuya mỏi nén nhang tàn với ngọn đèn hư ảo thắp trắng mái tóc.

“Em độc thoại lời kinh ánh xanh
Trăng lu, khuya mỏi, nén nhang tàn
Chó tru thăm thẳm ngây thiên địa
Mái ngói nghiêng triền trái rụng lăn
(…) Ngọn đèn hư ảo chong linh vị
Thắp trắng thời gian mái tóc em
Tim đập duỗi ngoài thân nỗi lạnh
Hồn xa con đóm lạc sâu đêm”

Cách dùng chữ nghĩa của Tô Thùy Yên rất tinh xảo: cõi gió, dấu chôn, ngây thiên địa, duỗi ngoài thân, lạc sâu đêm (không phải thâu đêm)… Nhà thơ ghi lại những hình ảnh rất hiện thực, nhưng cách kết cấu từ ngữ khiến cho hiện thực như được đẩy đến chỗ siêu hình.

Hiện thực pha trộn siêu hình, đấy là phong cách độc đáo của Tô Thùy Yên.

***

Rất nhớ Tô Thùy Yên, nhà thơ yêu quý cûa chúng ta! (Trần Doãn Nho)

Tham khảo:
-Thơ Tô Thùy Yên, chênh vênh siêu hình-hiện thực (Trần Hữu Thục).
-Tô Thùy Yên, tuyển tập Thơ.
thao ly  
#10667 Posted : Friday, May 31, 2019 11:58:46 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,868
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)

Tô Thùy Yên và ‘Chiều Trên Phá Tam Giang’


Viên Linh/Người Việt

May 29, 2019

UserPostedImage

Nhà thơ Tô Thùy Yên (phải) và tác giả Viên Linh, hình chụp tại Little Saigon khoảng gần năm 2000. (Hình: Viên Linh cung cấp)

Những dòng chữ dưới đây về nhà thơ Tô Thùy Yên, từ trần hôm 21 Tháng Năm vừa qua tại Houston, Texas, dường như là bài thứ ba tôi viết về thi sĩ, nhưng nay không thể tìm thấy hai bài cũ, nên phải viết lại như mới hết, xin thứ lỗi nếu có nhớ sai sót.

Tô Thùy Yên xuất thân là một thi sĩ, những bài thơ đầu tiên của anh mà tôi đọc được đăng trên tạp chí Sáng Tạo bộ cũ những năm 1956-59 và bộ mới 1960; văn anh rất hiếm hoi, khác với Thanh Tâm Tuyền cùng xuất hiện trên một tờ báo, văn và thơ nhiều ngang nhau. Bài đầu tiên của anh là thơ bảy chữ, 20 câu không phân đoạn, đọc như thơ xuôi, nhan đề “Cánh Đồng Con Ngựa Chuyến Tàu,” hàm ý mô tả so sánh khoa học với thiên nhiên.

Cánh Đồng Con Ngựa Chuyến Tàu

“Trên cánh đồng hoang thuần một màu,
Trên cánh đồng hoang dài đến đỗi
Tàu chạy mau mà qua rất lâu.
Tàu chạy mau, tàu chạy rất mau.
Ngựa rượt tàu, rượt tàu, rượt tàu.
Cỏ cây, cỏ cây lùi chóng mặt.
Gò nổng cao rồi thung lũng sâu.
Ngựa thở hào hển, thở hào hển.
Tàu chạy mau, vẫn mau, vẫn mau.
Mặt trời mọc xong, mặt trời lặn.
Ngựa gục đầu, gục đầu, gục đầu.
Cánh đồng, a! Cánh đồng sắp hết.
Tàu chạy mau, càng mau, càng mau.
Ngựa ngã lăn mình mượt như cỏ,
Chấm giữa nền nhung một vết nâu.” (Tô Thùy Yên)

Thơ không cách đoạn, đọc một mạch, đọc xong thấy rõ ràng có nhịp điệu ngắt bằng những dấu phẩy. Nhịp điệu và hình ảnh, ý nghĩa thật rõ ràng nhưng không hề giải thích, chỉ có mô tả. Một bài thất ngôn mà lại mới. Qua đến thơ ngũ ngôn “Đêm Qua Bắc Vàm Cống,” tương tự như thế: thể thơ cũ, mà sức thơ mạnh, nổi bật hình ảnh và nội dung “Nam Kỳ Lục Tỉnh” một cách thơ thới nhẹ nhàng.

Đêm Qua Bắc Vàm Cống

“Đêm qua bắc Vàm Cống
Mối sầu như nước sông
Chảy hoài mà chẳng cạn,
Cuốn phăng kiếp bềnh bồng.

Tôi đi xuống Lục Tỉnh
Để rắc bỏ ven đường
Tài, tâm hồn, kỷ niệm…
Giữ làm gì đau thương

Đã đôi lần nhầm lẫn
Còn gõ cửa ái tình
Van nài chút lưu luyến
Của không về người xin

Tôi châm điếu thuốc nữa
Đốt tàn thêm tháng năm
Chiếc bắc xa dần bến
Đời xa dần tuổi xanh

Nước tách nguồn về biển
Sầu lại chảy về hồn
Khi tôi vuốt lấy mặt
Nghe bàn tay trống trơn” (Tô Thùy Yên)

Tô Thùy Yên tên khai sinh là Đinh Thành Tiên, sinh Tháng Mười, 1938, tại Gò Vấp, Gia Định, trung học tại Petrus Ký, Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, chương trình Pháp, nhập ngũ phục vụ tại Cục Tâm Lý Chiến Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đường Hồng Thập Tự, Sài Gòn, đại úy rồi thiếu tá trưởng Phòng Văn Nghệ.

Khi giặc Tàu mưu chiếm Hoàng Sa Trường Sa của ta, Tô Thùy Yên đi công tác ra đảo và đã sáng tác bài “Trường Sa Hành” ngoạn mục có những đoạn như sau:

“Trường Sa Trường Sa đảo chuếnh choáng
Thăm thẳm sầu vây trắng bốn bề
Lính thú mươi người lạ song nước
Đêm nằm còn trưởng đảo trôi đi.
Mùa đông bắc gió miên man thổi
Khiến cả lòng ta cũng rách tưa
Ta hỏi han hề, Hiu Quạnh Lớn
Mà Hiu Quạnh Lớn vẫn làm ngơ.”

Khi còn ở Sài Gòn, nhà thơ Tô Thùy Yên đã cộng tác với tạp chí Khởi Hành của Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội (chủ nhiệm Anh Việt Trần Văn Trọng, thư ký tòa soạn Viên Linh) trong nhiều năm, từ 1970 tới những năm sau. Anh mở một nhà xuất bản lấy tên Kẻ Sĩ, và Hồng Đức, in sách của anh và của nhà văn nữ Nguyễn Thị Thụy Vũ.

Ra hải ngoại, gia đình nhà thơ được quý vị các gia đình bạn hữu cũ bảo trợ về Saint Paul, Minnesota, nơi đó có cựu Đại Tá Vũ Quang cục trưởng Tâm Lý Chiến, nhạc sĩ Cung Tiến, nhà thơ Thanh Tâm Tuyền, Cung Trầm Tưởng…

Nhà phê bình Nguyễn Tà Cúc và tôi đã từ California đi thăm vợ chồng anh khoảng trước năm 2000 khi anh chị dọn về Houston, Texas; chị có khuê danh là Huỳnh Diệu Bích, người được đề tặng nơi trang đầu của tập “Tô Thùy Yên, Thơ Tuyển,” xuất bản năm 1995 tại Minnesota.

Khác với Thanh Tâm Tuyền làm nhiều thơ tự do, Tô Thùy Yên gắn liền với bảy chữ, năm chữ, và làm mới hai thể thơ này.

Tôi có một kỷ niệm với anh, nếu anh không kể lại thì không biết, chuyện quanh bài thơ “Chiều Trên Phá Tam Giang.” Tô Thùy Yên nói cả xấp thơ của anh bị tiêu hủy, mất hết, may nhờ đưa tôi bài “Chiều Trên Phá Tam Giang” đăng lên Thời Tập trước năm 1975 nên nó còn đó.

Khoảng một, hai năm cuối trước 1975, một hôm nhà văn Mai Thảo gọi tôi từ tạp chí Văn, là tờ báo của nhà xuất bản Nguyễn Đình Vượng mà anh đang trông coi bài vở, biên tập, là nếu muốn đăng thơ Tô Thùy Yên thì ghé qua báo Văn mà lấy.

Lúc ấy tôi có nhà in Phúc Hưng và đang xuất bản tờ báo riêng của mình là tạp chí Thời Tập. Đó là giai đoạn giám đốc thông tin báo chí (có tên gọi khác nhưng tôi không còn nhớ rõ) là Hoàng Đức Nhã, người đưa ra biện pháp báo chí phải ký quỹ nhà nước 20 triệu đồng, nếu vi phạm kiểm duyệt số tiền đó sẽ bị trừ đi.

Tô Thùy Yên đưa báo Văn bài “Chiều Trên Phá Tam Giang,” Mai Thảo gọi tôi nói: “Thời Tập của cậu có muốn đăng thì qua lấy về mà đăng, nhớ gọi cho Tô Thùy Yên một tiếng. Vượng (chủ nhiệm báo Văn) hắn không dám đăng. Đăng lên bị kiểm duyệt là nó trừ mất 20 triệu ký quỹ!”

Tôi cho sắp chữ in trên Thời Tập. Không có gì xảy ra cả.

Tô Thùy Yên đã ra đi. Vĩnh biệt bạn. Xin phân ưu cùng chị Diệu Bích.

(Viên Linh)

Hoàng Thy Mai Thảo  
#10668 Posted : Saturday, June 1, 2019 7:09:49 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,227

Thanks: 6796 times
Was thanked: 2749 time(s) in 1940 post(s)

TIN ĐỌC NHANH


RFI - ngày 01-06-2019

(Tân Hoa Xã) – Bắc Kinh thông báo ra Sách Trắng về đàm phán với Mỹ. Hãng tin chính thức Trung Quốc hôm nay 01/06/2019 loan tin, ngày Chủ Nhật này chính phủ Trung Quốc sẽ công bố Sách Trắng về đàm phán kinh tế, thương mại với Mỹ. Văn kiện có tiêu đề « lập trường Trung Quốc về các cuộc tham vấn kinh tế và thương mại Trung – Mỹ », sẽ được Vụ thông tin của Quốc Vụ Viện chính thức ra mắt vào lúc 10 giờ sáng ngày 02/06, trong một cuộc họp báo tổ chức tại Bắc Kinh.

(AFP) – Algeri : Biểu tình đòi dân chủ ngày thứ Sáu, lần thứ 15 liên tiếp. Hôm qua, 31/05, biểu tình diễn ra tại nhiều thành phố lớn ở Algeri, để phản đối chế độ độc tài, bất chấp thời tiết rất nóng và rơi vào những ngày cuối của kỳ Chay Ramadan. Người biểu tình kêu gọi tướng Salah– được coi là thành trì của chế độ, sau khi tổng thống Boutflika từ chức - ra đi để mở đường cho việc bầu cử Quốc Hội lập hiến.

(AFP) – OCDE thông qua lộ trình đi đến Hiệp định đánh thuế các tập đoàn kỹ thuật số. Theo AFP, trong tuần vừa qua, 129 quốc gia thuộc Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế đạt được một thỏa thuận đánh thuế các tập đoàn GAFTA. Dự kiến các nước phải đạt được một « thỏa thuận về chính trị » từ nay đến cuối năm, để đúc kết một Hiệp định vào cuối năm tới. OCDE hiện đang thảo luận về ba phương án của Mỹ, Anh và Ấn Độ.

(AFP) – Xả súng tại bãi biển Mỹ, 12 người thiệt mạng. Hôm qua, 31/05/2019, một nhân viên bãi biển Mỹ đã xả súng trong công sở của thành phố làm 12 người chết và 4 người khác bị thương. Hung thủ sau đó đã bị cảnh sát tiêu diệt. Thảm kịch có lẽ đã quá quen với nước Mỹ lần này xảy ra tại thành phố Virginia Beach, một thành phố có 450 nghìn dân cách phía nam Washington khoảng 300 km.

(AFP) – NASA chuẩn bị chuyển thiết bị lên mặt trăng năm 2020. Hôm qua, 31/05/2019, Cơ Quan Không Gian Mỹ NASA thông báo, lần đầu tiên từ thập kỷ 1970, Hoa Kỳ sẽ chuyển lên mặt trăng các trang thiết bị vào năm 2020 và 2021. NASA đã chọn được ba tàu đổ bộ lên mặt trăng do các công ty Mỹ Astrobotic, Intuitive Machines và Orbit Beyond chế tạo. Các phi thuyền này sẽ vận chuyển các dụng cụ trang thiết bị nghiên cứu khoa học lên mặt trăng trước khi các nhà du hành vũ trụ tới vào năm 2024 theo dự kiến của chương trình Artémis.

hongvulannhi  
#10669 Posted : Saturday, June 1, 2019 10:35:55 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,373

Thanks: 2461 times
Was thanked: 5299 time(s) in 3550 post(s)
ĐTC đến Rumani


6/1/2019 3:08:48 PM

Sau 2 giờ 20 phút bay từ Roma, máy bay chở ĐTC và đoàn tháp tùng đã đáp xuống phi trường thủ đô Bucarest của Rumani lúc 11 giờ rưỡi trưa giờ địa phương.

UserPostedImage

Bucarest là thành phố lớn nhất của Rumani với gần 1 triệu 900 ngàn dân cư và ở mạn đông nam nước này.

Từ trên máy bay bước xuống, ĐTC đã được Tổng thống Klaus Ioannis của Rumani cùng với phu nhân tiếp đón và 2 em bé trong y phục truyền thống đã tặng hoa cho ngài. Hiện diện tại sân bay trong buổi tiếp đón đơn sơ cũng có khoảng 400 người cùng với đoàn quân danh dự..

Sau cuộc hội kiến ngắn với tổng thống tại phòng khánh tiết của phi trường ĐTC đã về phủ tổng thống, quen gọi là dinh Cotroceni cách đó 19 cây số. .

G. Trần Đức Anh OP
(VaticanNews 31.05.2019)


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Đón tiếp ĐTC tại Phủ Tổng Thống Rumani


6/1/2019 3:36:22 PM

Trưa 31.05, tại Phủ Tổng Thống Rumani đã diễn ra nghi lễ đón tiếp ĐTC theo nghi thức ngoại giao.

UserPostedImage

Sau cuộc hội kiến ngắn với tổng thống tại phòng khánh tiết của phi trường ĐTC đã về phủ tổng thống, quen gọi là dinh Cotroceni cách đó 19 cây số. Xưa kia đây là hoàng cung của vua Rumani. Dưới thời cộng sản, tòa nhà này được gọi là ”dinh thự của những người tiền phong”.

Trên đường từ phi trường về thủ đô Bucarest, gần đến phủ tổng thống, có hàng chục ngàn người đứng hai bên đường chào đón ĐTC.

Tại dinh Cotroceni đã diễn ra nghi thức chính thức đón tiếp ĐTC theo nghi lễ ngoại giao trước khi ngài hội kiến riêng với tổng thống Ioannis. Ông năm nay 60 tuổi (1959), gốc Đức, từ miền Transilvania, nguyên là một giáo sư, trước khi dấn thân làm chính trị. Ông được bầu làm tổng thống Rumani cách đây 5 năm (2014).

Sau cuộc hội kiến riêng, ĐTC đã gặp gỡ gia đình của Tổng thống, rồi gặp thủ tướng của Rumani là bà Vasilica Viorica Dancila. Bà năm nay 56 tuổi (1963), nguyên là một kỹ sư dầu khí, rồi làm đại biểu quốc hội, thuộc đảng dân chủ xã hội. Hồi tháng giêng năm ngoái và Dancila được bầu làm thủ tướng của Rumani, phụ nữ đầu tiên trong lịch sử Rumani giữ chức vụ này.

G. Trần Đức Anh OP
(VaticanNews 31.05.2019)

Edited by user Saturday, June 1, 2019 10:50:13 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#10670 Posted : Saturday, June 1, 2019 11:06:38 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,373

Thanks: 2461 times
Was thanked: 5299 time(s) in 3550 post(s)
ĐTC cử hành thánh lễ đầu tiên tại Rumani


6/1/2019 4:19:52 PM

Trong bài giảng Thánh lễ đầu tiên cử hành tại Rumani, ĐTC mời gọi các tín hữu suy tư về ba yếu tố giá trị qua việc chiêm ngắm người môn đệ đầu tiên: Maria lên đường, Maria gặp gỡ và Maria vui mừng.

UserPostedImage

Chiều 31.05, sau khi cầu nguyện chung với các vị lãnh đạo Chính Thống giáo, lúc quá 6 giờ chiều, ĐTC đã đến Nhà thờ chính tòa Thánh Giuse của Công Giáo, được xây dựng vào cuối thế kỷ 1, để cử hành thánh lễ đầu tiên trong 3 ngày viếng thăm tại Rumani. Tại nhà thờ này có giữ thánh tích của chân phước LM Vladimir Ghika tử đạo, và di tích của Thánh Gioan Phaolô 2 Giáo Hoàng.

Trên đường đi, đông đảo các tín hữu vẫy cờ chào mừng, khi chiếc xe mui trần chở ĐTC đi ngang qua.

Có hơn 1200 tín hữu bên trong Thánh đường tham dự Thánh lễ và cũng có 25 ngàn tín hữu đứng bên ngoài và dọc theo con đường gần nhà thờ để tham dự Thánh lễ.

Đồng tế với ĐTC trong Thánh lễ, có các GM Công giáo Latinh và Đông phương của Rumani và nhiều linh mục.

Bài giảng của ĐTC

Mở đầu bài giảng, nhân lễ kính nhớ Đức Mẹ đi viếng bà Elizabeth, Đức Thánh Cha nói:

”Tin Mừng chúng ta vừa nghe dẫn chúng ta đến cuộc gặp gỡ giữa hai người phụ nữ. Họ ôm nhau tràn đầy hạnh phúc cùng với lời ngợi khen. Đứa trẻ nhảy mừng trong lòng bà Elizabeth, còn bà Elizabeth thì chúc phúc cho người em họ vì đức tin của em. Đức Maria ca ngợi những điều kỳ diệu chính Chúa đã làm nơi người tôi tớ khiêm nhường. Lời ca của Mẹ là lời ca của niềm hy vọng lớn lao cho những người không hát được nữa vì không có tiếng nói... Bài ca hy vọng cũng chạm đến chúng ta và hôm nay mời chúng ta cùng suy ngẫm với ba yếu tố giá trị qua việc chiêm ngắm người môn đệ đầu tiên: Maria lên đường, Maria gặp gỡ và Maria vui mừng. Đức Thánh Cha khai triển từng yếu tố một.

Maria lên đường

- Trước tiên là ”Maria lên đường” từ Nazareth đến nhà của ông Dacaria và bà Elizabeth: đây là hành trình đầu tiên của Đức Maria được Kinh Thánh thuật lại. Là chuyến đi đầu tiên trong nhiều chuyến. Mẹ sẽ đi từ Galilê đến Bêlem, nơi Chúa Giêsu được sinh ra; sẽ chạy trốn sang Ai Cập để cứu con trẻ khỏi tay Hêrôđê; sẽ đến Giêrusalem hàng năm vào dịp lễ Vượt Qua, cho đến lần cuối cùng theo Con trên Núi Sọ. Những chuyến đi này có một đặc điểm chung. Đó là chúng chưa bao giờ dễ dàng, đòi hỏi sự can đảm và kiên nhẫn. Những chuyến đi này nói với chúng ta rằng Mẹ biết leo lên những ngọn dốc, và Mẹ biết những đường dốc của chúng ta. Chúng ta có một người chị em cùng đi. Mẹ là chuyên gia trong những việc khó nhọc, Mẹ biết làm thế nào để cầm lấy tay chúng ta trong những lúc khó nhọc, khi chúng ta đối diện với những khúc cua gấp nhất trong cuộc sống. Là một người mẹ tốt, Đức Maria biết rằng tình yêu mở đường từ những điều nhỏ nhặt hàng ngày. Tình yêu và sự khéo léo của người mẹ có thể biến hang động vật trở thành ngôi nhà cho Chúa Giêsu, với một vài tả lót và một biển cả tình yêu (x. Tông huấn Evangelii Gaudium, 286).

Chiêm ngắm Đức Maria cho phép chúng ta nhìn về nhiều phụ nữ, người mẹ và người bà của vùng đất này. Với sự hy sinh và âm thầm, quên mình và dấn thân, họ đã tạo dựng hiện tại và dệt nên những giấc mơ cho tương lai. Sự cho đi của họ âm thầm, bền bỉ, không lời khen ngợi. Họ không ngại ”xắn tay áo” và gánh vác những khó khăn trên vai vì cuộc sống của con cái và gia đình, để mang lại hy vọng ”điều không còn gì để hy vọng” (Rm 4,18). Nhìn vào Đức Maria và nhiều gương mặt của các bà mẹ, người ta sẽ trải nghiệm được nơi để hy vọng và mở ra tương lai. Hãy mạnh mẽ nói rằng: nơi dân tộc chúng ta, có chỗ cho niềm hy vọng. Đức Maria lên đường và mời gọi chúng ta cùng nhau lên đường.

Maria gặp gỡ

Đức Maria trẻ gặp bà Elizabeth già. Nhưng chính bà Elizabeth đã nói về tương lai, nói lời tiên tri: éđược đầy Thánh Thầnè bà gọi Mẹ là ”người có phúc” vì ”đã tin” (c. 45). Bà nói trước về mối phúc cuối cùng trong Tin Mừng: Phúc cho ai tin (x. Ga 20,29). Một người nữ trẻ đến gặp người nữ lớn tuổi như tìm về cội rễ và người phụ nữ lớn tuổi được tái sinh và nói những lời tiên tri về tương lai của người trẻ.

Trẻ và già gặp nhau, ôm lấy nhau và có thể thấy điều đẹp của nhau. Đó là phép lạ nhờ văn hóa gặp gỡ, nơi không ai bị loại trừ hay bị dán nhãn, trái lại, đây là nơi mọi người tìm thấy nhau, làm sáng lên Khuôn mặt của Thiên Chúa. Họ không sợ đi cùng nhau, và khi điều này xảy ra thì Chúa đến và thực hiện những điều kỳ dịu nơi Dân của Người.

Chính Chúa Thánh Thần thúc bách chúng ta ra khỏi chính mình, khỏi sự khép kín và chủ nghĩa lập dị, để dạy chúng ta nhìn xa hơn vẻ bề ngoài và cho chúng ta cơ hội nói tốt về người khác, ”chúc lành cho họ”, đặc biệt là những anh chị em vô gia cư, thiếu bánh ăn, thiếu tình bạn và sự ấm áp của một cộng đoàn. Văn hóa gặp gỡ thúc đẩy các Kitô hữu đến kinh nghiệm phép lạ về tình mẫu tử của Giáo hội, một Giáo hội tìm kiếm, bảo vệ và hợp nhất con cái của mình. Trong Giáo hội, khi các nghi lễ khác nhau gặp nhau, khi điều quan trọng nhất không phải là vẻ bề ngoài của riêng mình, của nhóm hay dân tộc mình, mà là Dân cùng nhau ca ngợi Chúa, thì những điều tuyệt vời sẽ xảy ra. Đức Maria lên đường và gặp gỡ bà Elizabeth nhắc nhở chúng ta nơi Chúa muốn cư ngụ và sống, là đền thánh của Người và là nơi chúng ta có thể nghe tiếng của Người: giữa Dân của Người. Thiên Chúa ở giữa chúng ta như một Đấng cứu độ quyền năng. Điều chắc chắn này, như với Mary, cho phép chúng ta hát mừng. Đức Maria vui mừng vì Mẹ là người cưu mang Emmanuel, Thiên Chúa với chúng ta.

Maria vui mừng

Với sự vui mừng của Đức Maria, Đức Thánh Cha đề cập đến điểm thứ ba: ”Là Kitô hữu là niềm vui trong Thánh Thần” (Tông huấn Gaudete et exsultate, 122). Không có niềm vui, chúng ta bị tê liệt, thành nô lệ của nỗi buồn. Những vấn đề của đức tin thường không phải là thiếu thốn về phương tiện, cơ cấu, số lượng, hay thậm chí không phải là sự hiện diện của những người không chấp nhận chúng ta; Nhưng vấn đề của đức tin là thiếu niềm vui. Đức tin chao đảo khi chúng ta rơi vào nỗi buồn và chán nản. Khi chúng ta sống trong ngờ vực, khép kín chính mình, thì chúng ta mâu thuẫn với đức tin. Chúng tôi nghĩ về những nhân chứng vĩ đại của những vùng đất này: những người đơn sơ tin cậy vào Chúa giữa những bách hại. Họ không đặt hy vọng vào thế giới, nhưng vào Thiên Chúa, và như thế họ tiến bước. Cuối bài giảng, Đức Thánh Cha nhắc lại ba động từ mà Đức Maria đã thực hiện: lên đường, gặp gỡ và vui mừng để mang đến một điều gì đó lớn hơn chính mình. Và chúng ta cũng không sợ trở nên người mang phúc lành cho Romania.

Kết thúc thánh lễ, ĐTC đã về tòa sứ thần Tòa Thánh chỉ cách đó 600 mét để dùng bữa tối và qua đêm.

Văn Yên SJ
(VaticanNews 31.05.2019)


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Edited by user Saturday, June 1, 2019 11:15:37 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#10671 Posted : Saturday, June 1, 2019 4:18:03 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,373

Thanks: 2461 times
Was thanked: 5299 time(s) in 3550 post(s)

Gắn kết với Chúa để hưởng trọn niềm vui


5/31/2019 1:51:21 PM

01 Thứ Bảy đầu tháng tuần 6 PS. - Thánh Justinô, Tđ. Lễ nhớ (Cv 18:23-28; Ga 16:23b-28)


UserPostedImage

Trong lúc truyện trò thân mật với các môn đệ trước khi bước vào cuộc thương khó, Đức Giêsu đã ân cần căn dặn: “Chúa Cha yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy. Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người. Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để anh em được hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn” (Ga 15, 9-11).

Niềm vui của người kitô hữu là một cảm nghiệm chân thực khi đáp lại lời mời gọi ở lại trong tình thương của Chúa. Ở lại là gắn kết, là lắng nghe và thấu hiểu. Ở lại để chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn. Ở lại trong Chúa cũng chính là để sống mãi trong tình yêu thương. Đức Giêsu ở lại trong Chúa Cha là thi hành trọn vẹn ý muốn của Cha, là đón nhận mọi khổ đau để đưa nhân loại tiến về miền đất hoan lạc hạnh phúc.

Qua cái chết của Ðức Kitô, không chỉ các môn đệ mà còn tất cả những ai tin Ngài đều được đón nhận tước vị ấy. Và nhờ bí tích Rửa Tội, mỗi người Kitô hữu cũng được lãnh nhận tước hiệu làm con Thiên Chúa. Ðây không phải là một tước hiệu khoác lên con người, nhưng là một tiếp xúc với sự sống Thiên Chúa. Với Ðức Kitô và trong Ðức Kitô, điều Kitô hữu cầu xin sẽ được nhận lời. Ðức Kitô đã đem lại cho tín hữu một giá trị mới nhưng đồng thời Ngài đòi buộc họ sống xứng đáng với giá trị ấy: "Chính Cha yêu mến chúng con bởi vì chúng con yêu mến Thầy và tin rằng Thầy bởi Thiên Chúa mà ra". Tin nhận và yêu mến Ðức Kitô sẽ cho phép người tín hữu sống trong tình yêu của Thiên Chúa. Như các tông đồ, Kitô hữu cũng được Chúa Giêsu chọn làm bạn tri kỷ của Ngài. Tất cả những hiểu biết về Thiên Chúa đã được gói gọn trong lời Ngài, và chẳng thể được gọi là bạn tri kỷ hoặc là kẻ yêu mến Ngài một khi lời Ngài bị đuổi đi không được đón nhận và đáp trả.

Chúa không chỉ biến ưu phiền của chúng ta thành niềm vui, Ngài còn muốn làm cho niềm vui đó nên trọn vẹn. Điều đó có thể thấy được nơi Maria Magđala, vào sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần hôm ấy, hay nơi những người đã thấy Đức Kitô sống lại. Còn chúng ta, khi vẫn còn bước đi trong đức tin chứ không phải được hưởng kiến, và mới chỉ lĩnh hội được một chút gì của mầu nhiệm Thiên Chúa chứ không phải là “toàn vẹn sự thật” của Ngài, thì niềm vui có thể gọi là trọn vẹn được không? Có đấy! Hãy nghiệm lại những lời Chúa nói: “Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” và “Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn.” Để sống trong niềm vui trọn vẹn với Thiên Chúa chúng ta hãy sống như những người con cái của Ngài, mối quan hệ mới được thiết lập nhờ Đức Giêsu Kitô. Chính nhờ Ngài, mà niềm vui của chúng ta nên trọn vẹn và không ai có thể cướp mất được. Nhân danh Ngài, chúng ta cầu xin và nhờ Ngài lời cầu xin chắc chắn được đón nhận.

Từ thời Cựu Ước, ngôn sứ Isaia đã diễn tả rất sống động niềm vui của ngày Chúa đến. Đó là ngày “Dân dân lũ lượt đưa nhau tới, nước nước dập dìu kéo nhau đi. Rằng: Đến đây, ta cùng lên núi Đức Chúa, lên nhà Thiên Chúa của Giacóp, để Người dạy ta biết lối của Người, và để ta bước theo đường Người chỉ vẽ” (Is 2, 2-3). Sự hiện diện của Chúa làm náo nức lòng người. Mọi chiến binh ngừng chiến, họ lấy gươm đao vũ khí đúc thành cuốc thành cày, rèn giáo mác nên liềm nên hái. Đức Chúa đến đem lại cảnh hòa bình thịnh vượng, mọi người không còn vung kiếm sát hại nhau. Niềm vui ơn cứu rỗi tràn đầy trong thời Thiên Sai khiến mọi tạo vật cùng cất tiếng ca: “Trời hãy reo hò, đất hãy hân hoan, các núi non hãy bật tiếng reo cười, vì Chúa đã an ủi dân Người, Người đã chạnh lòng thương những kẻ nghèo khổ” (Is 49, 13).

Niềm vui mong chờ Chúa đến được tiếp nối trong thời Tân Ước. Bài Tin Mừng hôm nay diễn tả niềm vui phát xuất từ Thiên Chúa.Sau khi Đức Giêsu tiên báo cho các môn đệ biết Người sẽ chịu khổ hình, còn các ông sẽ bị thế gian tấn công và phải chịu chung một số phận với Thầy. Các môn đệ tỏ ra hoang mang lo lắng, Đức Giêsu liền trấn an các ông đừng sợ hãi vì có Đấng Bảo Trợ sẽ đến giúp đỡ. Đức Giêsu khuyên các ông hãy cầu xin Chúa Cha ban cho những ơn cần thiết để vượt qua cơn gian nan thử thách và tìm thấy niềm vui đích thực: “Anh em xin Chúa Cha điều gì, Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy. Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn” (c. 23-24).Lời khẳng định của Đức Giêsu là niềm an ủi lớn cho mỗi người chúng ta.Thiên Chúa là Cha nhân từ sẵn sàng ban nhiều ân sủng nếu cho chúng ta thực tâm cầu xin.

Chúa muốn nói đến cách cầu nguyện sâu xa và thầm kín hơn. “Thầy không nói với anh em là Thầy sẽ cầu xin Chúa Cha cho anh em. Chính Chúa Cha yêu mến anh em vì anh em đã yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến” (Ga 16,26-27). Chúa Giêsu ước ao cho chúng ta trở nên giống như Người, theo gương bắt chước Người để đi vào kế hoạch của Chúa Cha. Như vậy, chúng ta đã thấm nhập với Chúa Giêsu, nên một với Chúa trong đức tin và đức mến. Được như thế, Chúa Giêsu sẽ dẫn đưa chúng ta vào cuộc đối thoại thần linh với Chúa Cha, và chắc chắn sẽ được Chúa Cha yêu thương đón nhận lời chúng ta.

Chính Đức Giêsu cũng phải đối mặt với nỗi sợ hãi nhưng Người đã tìm được sự an ủi nhờ liên kết mật thiết với Chúa Cha. Hành trình lên Giêrusalem và tiến về núi Sọ là nỗi ám ảnh đè nặng trên Đức Giêsu, nhưng Người đã vượt qua tất cả nhờ sức mạnh của Thánh Thần trong Chúa Cha yêu dấu.

Trong tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh với chúng ta về sự biến đổi mãnh liệt của các môn đệ sau biến cố Chúa Phục Sinh: “Niềm vui của Tin Mừng là niềm vui lấp đầy đời sống cộng đồng của các môn đệ, làmột niềm vui truyền giáo. Bảy mươi hai môn đệ đã cảm thấy vui mừng khi trở về từ sứ vụ truyền giáo. Chúa Giêsu đã cảm thấy điều ấy, Người vui mừng trong Chúa Thánh Thần và chúc tụng Thiên Chúa vì đã mặc khải cho những người nghèo hèn và những người bé nhỏ. Đó là điều cảm thấy bởi những người đầu tiên trở lại là những người đầy ngưỡng mộ khi nghe các Tông đồ rao giảng vào ngày lễ Ngũ Tuần. Niềm vui này là một dấu chỉ cho thấy Tin Mừng được công bố và sinh hoa trái”.

Chỉ có Chúa mới giải thoát chúng ta khỏi mọi lo lắng trần gian, khỏi mọi nỗi sợ hãi để tận hưởng niềm vui linh thánh ngọt ngào. Niềm vui ấy không phải chỉ biểu hiện qua tiếng cười nhưng còn âm vang trong giọt nước mắt, xuyên qua những thất bại. Niềm vui của Chúa không đọng lại trên những thành công nhưng chan chứa trong cả nỗi mất mát đớn đau.

Có một lúc nào đó trong cuộc đời, chúng ta cũng phải đối mặt với gánh nặng của thân phận con người, của gia đình vợ chồng con cái làm chúng ta thất vọng chùn bước. Hãy tựa nương vào sức mạnh của tình thương và ân sủng Chúa, Người sẽ không lìa bỏ mà còn nâng đỡ để chúng ta tìm thấy niềm ủi an. Thiên Chúa luôn mời gọi chúng ta đến tận hưởng hạnh phúc, đến để sống và sống dồi dào. Để có được niềm vui trọn vẹn, chúng ta phải sống gắn kết mật thiết với Thiên Chúa như cành nho liền với cây nho. Đi vào chiều sâu của tình yêu chúng ta mới hiểu được giá trị của đau khổ, mới dám dấn thân phục vụ và sống trọn nghĩa yêu thương.

Thật đúng như lời Chúa Giêsu nói ở trước chương này, trong dụ ngôn cây nho: “Nếu chúng con ở trong Thầy và Thầy ở trong chúng con, thì chúng con muốn xin gì cứ xin, chúng con sẽ được như ý” (Ga 15, 7). Và điều này rất đúng, bởi vì khi chúng ta và Chúa Giêsu ở trong nhau, nên một với nhau thì Chúa Giêsu muốn gì, xin gì thì ắt chúng ta cũng muốn và xin như thế. Nói cách khác chúng ta không muốn và không xin gì ngoài những gì Chúa Giêsu muốn và xin. Và bởi vì Chúa Cha luôn nhận lời Chúa Giêsu xin nên cũng sẽ luôn nhận lời chúng ta.

Huệ Minh

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Nam  
#10672 Posted : Saturday, June 1, 2019 11:18:27 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,333

Thanks: 773 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Thảm sát Thiên An Môn sau 30 năm:
Bài học gì cho Việt Nam?


May 31, 2019

Sự kiện Thiên An Môn ở Trung Cộng (TC) cách nay 30 năm đem lại bài học cho giới tranh đấu Việt Nam về huy động lực lượng và nhất là biết đánh giá tương quan lực lượng khi hành động, một nhà hoạt động dân chủ ở trong nước nhận định.

UserPostedImage

Thảm sát Thiên An Môn…

Hoa Kỳ gọi hành động của nhà cầm quyền TC đàn áp đẫm máu cuộc biểu tình ôn hòa của sinh viên ở Quảng trường Thiên An Môn là một cuộc ‘thảm sát toàn diện’.

“Hoa Kỳ kêu gọi và tiếp tục kêu gọi, cũng như các nước khác trong cộng đồng quốc tế, là phải có sự chịu trách nhiệm công khai đối với những người bị giết hại, bị bắt giữ và mất tích,” nữ phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Mỹ Morgan Ortagus nói với VOA hôm 30/5 tại một cuộc họp báo thường kỳ.

“Chúng tôi muốn họ phải thả những người đã bị bỏ tù vì nỗ lực giữ cho ký ức về sự kiện Thiên An Môn sống mãi cũng như phải chấm dứt việc sách nhiễu những người từng tham gia vào cuộc biểu tình và gia đình họ,” bà Ortagus nói thêm.

Cách nay ba thập niên, vào ngày 4/6/1989, các cuộc biểu tình đòi dân chủ do giới sinh viên lãnh đạo diễn ra tại Quảng trường Thiên An Môn ở thủ đô Bắc Kinh. Một trong những nguyên nhân bất bình chủ yếu của những người biểu tình là tình trạng tham nhũng ở tầng lớp tinh hoa. Người biểu tình cũng kêu gọi cải cách chính trị và đòi hỏi một xã hội công bằng hơn và cởi mở hơn.

Chính quyền TC khi đó dưới lệnh của nhà lãnh đạo tối cao Đặng Tiểu Bình đã cho quân đội võ trang tới đàn áp người biểu tình. Các tổ chức nhân quyền tin rằng có từ vài trăm cho đến vài ngàn người đã bị sát hại khi xe tăng lăn bánh trên công trường Thiên An Môn để dập tắt biểu tình.

Từ đó đến nay, sự kiện Thiên An Môn vẫn là chủ đề cấm kỵ không được phép nhắc đến ở TC đại lục và người dân ở đây đa số hầu như không biết gì về sự kiện đẫm máu này.

Tổ chức Ân xá Quốc tế cho biết trong những tuần qua, cảnh sát TC đã bắt giữ và quản chế cũng như đe dọa hàng chục nhà hoạt động và thân nhân của những người thiệt mạng vốn tìm cách kỷ niệm ngày 4/6.

“Chúng tôi có đọc những tin tức đó, điều đó không thể tồi tệ hơn được nữa,” bà Ortagus nói. “Chúng ta không thể quên việc này. Đó là cuộc thảm sát toàn diện.”

‘Kết quả của nền chính trị cởi mở’

Trao đổi với VOA nhân dịp này, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, một nhà hoạt động dân chủ tại Việt Nam, nhận định rằng sở dĩ người dân TC có cao trào dân chủ mạnh mẽ vào năm 1989 là vì trước đó họ ‘đã có gần chục năm không khí chính trị rất cởi mở’.

“Sau khi TC bắt đầu cải cách mở cửa, nhất là sau khi Hồ Diệu Bang lên làm Tổng Bí thư và Triệu Tử Dương lên làm Thủ tướng, thì chính sách của TC đã có sự cởi mở khá nhiều, chẳng hạn như lật lại những bản án của Cách mạng Văn hóa, phục hồi danh dự cho rất nhiều người,” ông nói. “Cộng thêm Gorbachev ở Liên Xô vào lúc đó và phong trào dân chủ ở Đông Âu cộng hưởng lại thành phong trào sinh viên rất mạnh.”

Tiến sĩ A cho rằng giới đấu tranh ở Việt Nam có thể học được bài học về huy động lực lượng của phong trào Thiên An Môn mà ông cho là ‘rất tốt’ vào thời kỳ chưa có Internet, chưa có mạng xã hội như bây giờ.

Tuy nhiên, ông nói, Việt Nam cũng cần rút tỉa từ sự thất bại của cuộc biểu tình vốn bị đàn áp đẫm máu và không đem lại kết quả gì cho công cuộc dân chủ hóa TC.

“Chúng ta phải áp dụng cho phù hợp với hoàn cảnh Việt Nam,” ông phân tích. “Không nhất thiết phải có sự xuống đường của hàng trăm ngàn người và chiếm quảng trường để rồi vấp phải sự đàn áp rất khốc liệt.”

“Đấu tranh là quá trình lâu dài chứ không phải chỉ vài ngày là xong ngay,” ông nói thêm và cho rằng cần phải xét tương quan lực lượng giữa hai phía.

“Nếu hai phía bên tám lạng người nửa cân, như ở Tiệp Khắc, Cộng hòa Dân chủ Đức, thì một đợt huy động ngắn và rầm rộ như thế có thể dẫn đến dân chủ hóa. Ngược lại, huy động rầm rộ cũng có thể dẫn đến thất bại như ở Thiên An Môn và một số nước Ả Rập vào năm 2011 (trong phong trào Mùa xuân Ả Rập).”

Còn nói về bài học cho đảng cộng sản Việt Nam, ông A khuyến cáo sự kiện Thiên An Môn là ‘vết nhục của đảng cộng sản Trung Hoa’ và Việt Nam ‘không bao giờ được học cách ứng xử của Đặng Tiểu Bình và một số nhân vật chóp bu khác của đảng cộng sản TC.

Nhà hoạt động này cũng bày tỏ nuối tiếc khi phong trào Thiên An Môn ngày nay không còn ý nghĩa gì nữa ở TC do chính sách quản lý, kiểm duyệt chặt chẽ của chính quyền Bắc Kinh suốt 30 năm qua.

“Chính quyền TC họ đã làm rất thành công,” ông nói và nhận xét thêm rằng mạng internet của TC dù có số lượng người sử dụng lớn nhất thế giới nhưng chỉ là ‘mạng nội bộ’ bị chính quyền hoàn toàn nắm quyền kiểm soát nội dung.

Theo lời ông, 30 năm trước ‘thông tin rất là kém’, cộng thêm chính quyền Việt Nam không nói gì nhiều về sự kiện Thiên An Môn hay sự chuyển đổi dân chủ ở Đông Âu sau đó nên toàn bộ phong trào ở Đông Âu, Liên Xô và TC ‘mặc dù có ảnh hưởng một chút đến giới trí thức Việt Nam khi đó, nhưng không nhiều lắm’.

“Bây giờ tất cả những sự kiện trên thế giới người Việt Nam tiếp nhận rất nhanh chóng. Hy vọng người Việt Nam hiểu kỹ hơn về sự kiện xảy ra ở Thiên An Môn,” Tiến sĩ A nói.

‘Nhà lãnh đạo cấp tiến’

UserPostedImage

Ông A cũng là người tích cực phổ biến trong cộng đồng đấu tranh dân chủ ở Việt Nam quyển Hồi ký Triệu Tử Dương, vị Tổng Bí thư đảng cộng sản TC có cảm tình với phong trào sinh viên về sau bị mất chức trong sự kiện Thiên An Môn và bị giam lỏng cho đến chết.

“Việt Nam và TC có rất nhiều điểm chung cho nên việc học kinh nghiệm của TC cũng như của các nước khác là rất quan trọng,” ông giải thích việc làm của mình.

Tiến sĩ A nói cố Tổng Bí thư Triệu Tử Dương là một ‘nhà cải cách quan trọng’ của TC.

“Thật sự ông ấy là người thực hiện cải cách kinh tế của TC trong suốt 10 năm làm Thủ tướng. Trong những năm cuối đời bị giam lỏng, ông ấy đã suy gẫm để tìm cách cải cách chính trị,” ông A cho biết.

“Ông Triệu ngộ ra rằng những việc ông ấy làm trước kia về cải cách chính trị là chưa thấu đáo và cách làm thấu đáo nhất là không có cách nào khác mà phải thực thi dân chủ kiểu phương Tây, ít nhất đó là mô hình tốt nhất cho đến lúc ông ấy còn sống,” ông A nói và cho rằng bài học mà ông Triệu rút ra ‘đáng để các nhà lãnh đạo Việt Nam suy gẫm’.

Vẫn theo lời nhà hoạt động Nguyễn Quang A, ông Triệu có cách tiếp cận mềm dẻo với phong trào sinh viên vì ‘ông là nhà lãnh đạo trẻ và rất đồng cảm với các cải cách chính trị của Tổng Bí thư Hồ Diệu Bang’. Tuy nhiên, Đặng Tiểu Bình, vốn là người rất cứng rắn, mới là nhà lãnh đạo tối cao của TC vào lúc đó. Chính vì vậy mà phong trào Thiên An Môn bị đàn áp và Triệu Tử Dương bị sa cơ.

Tiến sĩ A cho rằng nếu ở Việt Nam có một người có tư tưởng cấp tiến như ông Triệu Tử Dương lên làm lãnh đạo ‘sẽ thúc đẩy dân chủ hóa ở Việt Nam rất nhanh chóng’.

“Nếu người dân Việt Nam cố gắng thực hiện đầy đủ quyền của mình một cách ôn hòa và gây sức ép liên tục lên chính quyền và đồng thời có nhân vật cấp tiến nào đấy được sự ủng hộ của nhân dân thì hai quá trình đấy sẽ tương tác với nhau và thúc đẩy dân chủ hóa đất nước.”

VOA

Hoàng Nam  
#10673 Posted : Saturday, June 1, 2019 11:24:06 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,333

Thanks: 773 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)
Chiến lược toàn cầu: kỳ phùng địch thủ Trump – Tập


May 14, 2019
Đại-Dương.

Bàn cờ thế giới nổi bật trận đấu giữa hai kỳ phùng địch thủ: Tổng thống Donald Trump và Chủ tịch Tập Cận Bình vẫn tiếp diễn bằng chiến thuật đánh đánh, đàm đàm. Kẻ tám lạng, người nửa cân đã làm tốn biết bao nhiêu nước bọt và bút mực mà vẫn chưa thấy ánh sáng cuối đường hầm.

UserPostedImage

Có ba vấn đề đan xen với nhau, rối như tơ vò mà hể gỡ được mối này lại chạm chỗ rối khác bởi vì hai bên chưa thống nhất biện pháp giải quyết thoả đáng. Bên cạnh đó còn lắm kẻ cố tình thọc gậy bánh xe nhằm thu lợi.

Đàm phán thương chiến giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới đã tới vòng thứ 11 vào ngày 10/05/2019 chẳng tiến tới mà còn thụt lùi.

Hoa Kỳ chủ trương giải quyết cuộc thương chiến bằng công cụ pháp lý quốc tế nhằm làm khuôn mẫu thương mại toàn cầu để bất cứ quốc gia nào cũng có thể bảo đảm được sự công bằng và bình đẳng, không phân biệt cường quốc hoặc nhược tiểu. Bắc Kinh muốn cam kết bằng các quy định giữa hai nước để có thể thay đổi dễ dàng khi luật pháp Trung Cộng thay đổi. Đồng thời, cam kết giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng sẽ không được áp dụng khi Bắc Kinh giao thương với các nước khắp thế giới.

Tổng thống Trump đã hoãn áp thuế từ 10% lên 25% trên tổng số hàng hoá nhập cảng từ Trung Cộng trị giá 250 tỉ USD trong ba tháng để hai bên có thể tìm giải pháp hợp lý và lâu dài liên quan đến thương mại toàn cầu.

Ngày 3 tháng 5 năm 2019, Hoa Kỳ đã nhận được bản dự thảo thỏa thuận 150 trang đã đúc kết sau nhiều vòng thương thuyết mà hầu như điểm nào cũng có đoạn bị Trung Cộng xóa bỏ. Trong Chương 7 Bắc Kinh đã xóa bỏ các cam kết luật-hoá để giải quyết những đòi hỏi cốt lõi của Mỹ là ngòi nổ dẫn đến thương chiến: Đánh cắp sở hữu trí tuệ và bí mật thương mại; ép buộc công ty Mỹ kinh doanh ở Trung Cộng phải chuyển giao công nghệ; cạnh tranh không lành mạnh; hạn chế việc tiếp cận thị trường tài chính Trung Cộng ; và thao túng tiền tệ.

Phó thủ tướng Lưu Hạt đến Hoa Thịnh Đốn lần này không trên cương vị Đặc sứ của Tập Cận Bình mà chỉ mang thông điệp từ Nhà nước Trung Cộng nên vòng thương thảo chỉ có 90 giờ đồng hồ rồi cả phái đoàn vội vả trở về Trung Cộng .

Tổng thống ra lệnh tăng mức thuế từ 10% hiện hành lên 25% trong tổng 200 tỉ USD hàng hoá nhập từ Trung Cộng , đồng thời, chỉ thị cho Bộ Thương mại cứu xét việc áp thuế 25% lên tổng số 325 tỉ USD còn lại của 550 tỉ USD hàng hoá Trung Cộng nhập vào Mỹ hàng năm. Phái đoàn Trung Cộng lập tức trở về nước.

Hai bên tránh làm mất mặt nên đã tuyên bố riêng rẽ. Hoa Kỳ: “Đối thoại thẳng thắn, có tính cách xây dựng trong mối quan hệ song phương … dỡ bỏ áp thuế 25% hoặc không đều tuỳ thuộc vào các vòng đàm phán tương lai”. Trung CộnB: “Bày tỏ hối tiếc sâu sắc, nhưng, sẽ phải thực hiện các biện pháp trả đũa cần thiết”.

UserPostedImage

Sự lật lọng của Tập Cận Bình có thể do dựa vào phán đoán sai lệch: (1) Chủ tịch Quỹ Dự Trữ Liên Bang (FED), Jerome Powell đã tăng lãi suất 6 lần kể từ khi Tổng thống Trump chính thức cầm quyền vì nền kinh tế suy yếu buộc Mỹ phải nhượng bộ. Thực tế, ngay trong thời kỳ thương chiến, nền kinh tế Mỹ tăng trưởng 3.2% GDP, tỉ lệ thất nghiệp 3.6 % (thấp nhất trong vòng 49 năm), lạm phát tăng 0.8%. (2) Kinh tế Trung Cộng tăng trưởng 6% trong năm 2018. Thực sự, thương gia quốc tế cần tránh biện pháp áp thuế 25% lên hàng hoá Trung Cộng nên gia tăng nhập cảng dự trữ. Hơn nữa những con số do Bắc Kinh đưa ra chưa hẵn sát với thực tế. Đài CNN ngày 9 tháng 5 cho rằng Tập Cận Bình lại đánh giá sai một lần nữa về Tổng thống Trump. (3) Tin cựu Phó tổng thống Joe Biden tuyên bố tranh cử chức tổng thống năm 2020 được truyền thông cánh tả đưa lên khinh khí cầu khiến Tập Cận Bình chờ người đối tác dễ bảo, đồng thời, bắn tiếng với giới truyền thông và cử tri Mỹ rằng Trung Cộng sẽ đứng sau lưng hỗ trợ tối đa cho họ. Thực tế, năm 1988, Biden không được Đảng Dân Chủ đề cử tranh chức tổng thống vì đạo văn và phóng đại học vấn xuất sắc ở Trường Luật. Năm 2008, chỉ được 1% phiếu tín nhiệm do nhiều phát biểu hớ hênh nên bỏ cuộc để Hillary Clinton và Barack Obama tranh nhau.

Vòng đàm phán thứ 11 thất bại làm nổi bật dư luận bênh và chống Trận chiến Thương mại Mỹ-Trung.

Phe chống lập luận “thương mại toàn cầu phải tuân thủ hoàn toàn luật pháp được quy định trong Tổ chức Mậu dịch Thế giới gồm có: tư nhân giữ vai trò quyết định trong nền kinh tế quốc gia, Nhà nước giảm số lượng công ty quốc doanh và không được tài trợ, phải thành lập công đoàn độc lập”. Tự do thương mại mà không dựa vào pháp luật sẽ dẫn tới trường hợp cá lớn nuốt cá bé. Khi công du Bắc Kinh, Thủ tướng Mã Lai Á, Mahathir Mohamad, 93 tuổi, đã nói thẳng với các nhà lãnh đạo cao cấp Bắc Kinh “Chúng tôi không muốn nhìn thấy Tân Đế quốc Thực dân”.

Hầu hết các quốc gia trên thế giới giao thương với Trung Cộng đều bị thâm hụt mậu dịch vì kiểu “thương mại cướp đoạt” của Bắc Kinh bất chấp khẩu hiệu “win-win”. Gia Nã Đại có 37 triệu dân mà mỗi năm mua của Hoa Kỳ 298 tỉ USD hàng hoá so với 120 tỉ USD của 3.8 tỉ dân Trung Cộng . Suốt 20 năm qua, Bắc Kinh gây thâm hụt cho Mỹ từ 118 tỉ USD (khi gia nhập WTO) lên 419 tỉ USD vào năm 2018. Một số quốc gia phải trừ nợ bằng cách thế chấp chủ quyền hoặc quyền-chủ-quyền cho Trung Cộng . Nhiều nước đang vật lộn rất vất vả với chính sách ngoại giao bẫy nợ của Bắc Kinh.

Một số cường quốc vô-trách-nhiệm đã nhân dịp thương chiến Mỹ-Trung để gia tăng mối quan hệ với Trung Cộng . Ý Đại Lợi đã ký Bản Ghi nhớ về thiết lập đầu cầu cho hàng hoá Trung Cộng tràn vào Châu Âu. Tổng thống Pháp, Emmanuel Macron đã mời Tể tướng Đức, Angela Merkel và Chủ tịch Uỷ ban Châu Âu, Jean-Claude Juncker hội đàm với Chủ tịch Tập Cận Bình tại Paris như nối giáo cho Bắc Kinh trong trận Thương chiến Mỹ-Trung.

Các cường quốc Châu Âu thường giương cao ngọn cờ nhân quyền đối với các nước nhược tiểu mà cứ như cua gãy càng khi gặp Trung Cộng và Nga.

Trung Cộng đang quảng bá và xuất cảng mô hình chính trị độc tài bạo ngược, kinh tế cưỡng đoạt, quân sự bành trướng bá quyền, văn hoá lật lọng, chiếm 90% hàng hoá giả và hàng nhái trên thị trường thế giới … là một nguy cơ đối với nền kinh tế toàn-cầu-hoá và an ninh hoà bình thế giới. Bắc Kinh đã ký và phê chuẩn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS), Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) năm 2004, nhưng, không chịu thi hành nghiêm chỉnh mà còn tìm cách diễn giải sai lệch nhằm phục vụ lợi ích duy nhất của Trung Cộng .

UserPostedImage

Hoa Kỳ không chủ trương kiềm chế Trung Cộng trỗi dậy trong hoà bình. Nhưng, cương quyết chặn đứng mọi hoạt động phá hoại luật pháp quốc tế được cộng đồng nhân loại từng bước xây dựng và hoàn thiện, kể cả phải sử dụng tới biện pháp quân sự như đã làm trong Đệ nhị Thế chiến.

Một số chuyên gia kinh tế, chính trị, truyền thông lo ngại Trung Cộng sẽ trả đũa quyết liệt gây thiệt hại cho Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, Quỹ tiền tệ tiên đoán trong năm nay, Trung Cộng sẽ mất 1.6% GDP vì bị áp thuế 25% khiến cho các công ty ngoại quốc lẫn của Trung Cộng phải rời Hoa Lục. Đa số hàng hoá xuất cảng của Trung Cộng do các cộng ty ngoại quốc sản xuất. Như thế, tình trạng thất nghiệp gia tăng sẽ trở thành quả bom nổ chậm tại Hoa Lục.

Kinh tế gia tại Viện Chính sách Kinh tế (EPI), Robert E Scott nhận xét “Tổng số 540 tỷ đô la hàng hoá từ Hoa Lục đến Mỹ trong năm 2018 chiếm 4% của nền kinh tế 13,400 tỉ USD của Trung Cộng nên bị tổn thương gấp 7 lần của Mỹ”.

Tổng thống Trump kêu gọi các doanh nghiệp Mỹ sản xuất hàng hoá thay thế tại Hoa Kỳ sẽ dễ dàng vì các công ty của Mỹ tại Trung Cộng sẽ hồi hương tránh bị áp thuế 25% mà còn trực tiếp phục vụ cho người tiêu thụ. Các công ty ngoại quốc, kể cà từ Hoa Lục cũng chuyển tới Hoa Kỳ để hưởng thuế thấp và môi trường kinh doanh lành mạnh. Mỹ dễ dàng nhập cảng hàng hoá thay thế từ các quốc gia đồng minh và đối tác tạo thành một mặt trận chống Trung Cộng toàn diện.

Chống Trung Cộng không phải chỉ dành riêng cho Hoa Kỳ mà trở thành bổn phận của cộng đồng nhân loại, đặc biệt đối với các cường quốc, nếu không muốn trở thành chư hầu của Tân Đế quốc Thực dân thế kỷ thứ 21.

Đại-Dương

Tài liệu tham khảo:


Tariffs can only make America poorer (Washington Examiner)

The week Trump drove the stock market nuts: Here’s a play-by-play of how his trade war with China wreaked havoc and erased $1.4 trillion in market value (Business Insider)

U.S.-CHINA TRADE WAR COULD ‘PUSH THE GLOBAL ECONOMY INTO RECESSION,’ BANK OF AMERICA WARNS CLIENTS AMID TARIFFS HIKE (Newsweek)

US-China: the hardcore is yet to come (Asia Times)

China Names Its Trade-Deal Price as Trump Sets New Deadline (Bloomberg)

Rebecca Grant: For Trump, the China trade war began long ago – and this is a war he’s determined not to lose (Fox News)

Donald Trump to impose tariffs on remaining imports from China (DW)

Why Further U.S.-China Economic War Seems Certain (National Interest)

U.S.-China Trade Standoff May Be Initial Skirmish in Broader Economic War (NYT)

Edited by user Saturday, June 1, 2019 11:28:42 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#10674 Posted : Sunday, June 2, 2019 12:30:29 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,333

Thanks: 773 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)
Tiger Mom


By Bảy Bụi -

May 10, 2019

Dạo gần đây cụm từ “Mẹ Cọp” khá phổ biến, ám chỉ những bà mẹ Á Đông lúc nào cũng o ép, thúc đẩy cho con cái thành đạt bằng mọi giá. Nhưng trong số đó có một người đích xác là Tiger Mom, theo nghĩa bóng lẫn đen.

UserPostedImage

Tiger Woods và mẹ – nguồn gettyimages

Tháng Tư vừa qua Tiger Woods đã làm chấn động chốn giang hồ với cú comeback ngoạn mục, đoạt chiếc cúp Major thứ 15 sau mười năm vắng bóng – ngay trên sân cỏ huyền thoại của Augusta National Golf Club. Ðấy là lần thứ năm Tiger được khoác lên người chiếc áo vest màu xanh lá cây dành riêng cho thành viên của Hội ANGC và các nhà vô địch Masters. Sau khi thắng trận, trong tiếng reo hò rung rinh mặt đất của khán giả, Tiger đã ôm chầm lấy mẹ mình và hét to, “We did it!!”

Câu nói nghe mộc mạc, bình dị nhưng chứa nhiều ý nghĩa. “Mình đã xong việc!” Nghĩa là thành công này không riêng gì của một mình Tiger. Rõ ràng đây là một Tiger Woods mới, già dặn hơn và hiểu đời hơn sau vụ xì-căng-đan năm 2009 đã làm cho mẹ chàng giận kinh khủng. Và mặc dù không ai nói ra, chiến thắng tạo nên lịch sử này chắc chắn đã có bàn tay thép của bà nhúng vào.

Mẹ của Tiger tên là Kultida Punsawad. Mọi người thường gọi bà là “Tida” [ti-đa]. Bà sanh năm 1944 tại Kunchanaburi, cách Bangkok khoảng 70 dặm. Trong nhà có bốn anh chị em, Tida lớn lên trong một gia đình cha mẹ ly dị sớm nên phải bươn chải từ nhỏ. Tida mang trong người dòng máu ½ Thái, ¼ Tàu và ¼ Dutch (Hoà Lan). Như đa số người Thái, bà là một Phật tử thuần thành, kể cả sau khi lấy chồng là Earl Woods – một người da đen nhưng có bà Nội lai trắng. Hai người gặp nhau năm 1966 khi Tida đang làm việc tại một căn cứ quân đội của Mỹ ở Bangkok. Earl Woods khi ấy là một sĩ quan Biệt Kích tham chiến tại Việt Nam hai năm. Lúc về hưu ông mang lon Trung Tá.

UserPostedImage

Earl Woods (1932-2006) nguồn: U.S. Army

Trước khi lấy Tida, Earl Woods đã có một đời vợ và ba đứa con, nhưng hai người ly dị năm 1968. Năm 1969 Earl và Tida làm đám cưới tại Brooklyn, New York. Eldrick Tont Woods ra đời năm 1975. Tont là tên Thái, nhưng trong nhà Earl gọi con là “Tiger”, tên ông dùng gọi người bạn thiết thời chiến – Trung Tá Vương Ðăng Phong, mệnh danh “Quỷ Kiến Sầu.”

Earl Woods chơi baseball rất giỏi, từng là cầu thủ da đen đầu tiên cho đội đại học Kansas State. Một năm trước khi Tiger ra đời, Earl học đánh golf và trở nên ghiền. Tiger được cho tập từ lúc mới chập chững biết đi. Trong khi Earl chỉ Tiger đánh banh thì Tida là người dạy cho con mình những bài học của người mẹ Á Châu, nhất là từ đạo Phật và sự quan trọng của việc tĩnh tâm trong lúc tranh tài. Vì vậy ta không nên lấy làm lạ khi thấy từ nhỏ Tiger đã biết cách tập trung và điều hoà hơi thở trong những giây phút cực kỳ căng thẳng trên sân cỏ.

Tida Woods là mẫu người phụ nữ mạnh mẽ. Trong nhà, bà là người giữ kỷ luật cứng rắn đối với cậu quý tử. Tiger rất sợ Mẹ. Và như nhiều người mẹ Á Châu luôn hy sinh cho chồng con, bà là người đã bỏ thì giờ chở Tiger đến driving range để tập mỗi ngày, đưa con đi tranh những giải thiếu nhi bất kể gần xa. Ðến khi Tiger tự biết lái xe, bà vẫn đi theo quan sát con mình chơi; lúc nào cũng thầm lặng, không gây chú ý. Ta có thể đoán trong xe hai mẹ con đã từng nói chuyện với nhau rất nhiều, nhất là về mặt “tâm lý chiến”.

UserPostedImage

Tiger, Earl và Tida Woods. – nguồn ThoughtCo

Sau giải Masters vừa rồi, Tiger nói anh vẫn nhớ chiếc xe Plymouth Duster cũ mèm. “Mẹ tôi lái xe rất nhanh,” anh kể. “Bà có thể lái cả tiếng đồng hồ chỉ để đưa tôi đi đánh 9 lỗ trong các giải mầm non.”

Tida là người ít nói, không thích phô trương trước đám đông. Khi đi coi Tiger đánh banh bà lúc nào cũng đeo cặp kính đen để không ai nhận ra. “Tôi là mẫu người cô độc,” bà từng thổ lộ. “Tiger cũng vậy. Hai mẹ con tôi không thích phí thì giờ với những người mình không ưa. Tôi chưa có ai gọi là bạn thân cả. Tôi sống sót được là nhờ ý chí sắt thép và tinh thần tự lập của mình.” Ðức tính nhẫn nại và bền chí này của bà có lẽ đã ảnh hưởng sâu đậm đến Tiger.

Tưởng cũng nên nhắc lại là vào thời điểm cuối thập niên 1960, ngoài phong trào phản chiến thì xã hội Mỹ còn đang trải qua cuộc cách mạng dân quyền đòi bình đẳng. Xung đột bạo lực giữa các nhóm da trắng và da đen xảy ra thường xuyên, thậm chí dẫn đến chết chóc. Cặp vợ chồng Earl và Tida Woods – vừa là da đen vừa là Á châu, lại càng bị kỳ thị. Nhà của họ từng bị kẻ lạ ném đá bể cửa sổ; nên khi Tida dùng chữ “sống sót” ta phải hiểu nó có cả nghĩa đen trong đó.

UserPostedImage

Tida Woods sửa soạn ôm chầm quý tử Tiger đang bế cháu nội Charlie sau giải Masters 2019. nguồn golf channel

Thanksgiving 2009, trong lúc bà Tida đang ở nhà con trai để sửa soạn ăn mừng Lễ Tạ Ơn cùng mấy đứa cháu nội thì vụ gây gổ giữa Tiger và vợ nổ ra. Mọi chuyện đổ vỡ. Tida giận khủng khiếp. Bà đã từng bị chồng là Earl Woods ngoại tình, khiến bà rất đau khổ và dẫn đến việc hai người phải sống ly thân (tuy không ly dị). Cho nên đối với một người phụ nữ Á Châu như bà, chuyện thằng con mình lăng nhăng (giống Bố) là hoàn toàn không thể chấp nhận được.

Về phần Tiger, tuy là thể tháo gia nhà nghề số một trên thế giới nhưng đối với Mẹ anh vẫn nể sợ ghê lắm. Anh kể:

“Trong nhà thì Cha tôi là tiếng nói, nhưng Mẹ là bàn tay. Tôi có thể kỳ kèo với ông, nhưng với bà thì không, hoàn toàn không. Cha tôi là dạng người suy nghĩ sâu, nhiều điều ông nói ra phải mất rất lâu sau tôi mới hiểu. Nhưng tuy ông từng là sĩ quan Biệt Kích, tôi lại không sợ ông. Trong khi đó thì Mẹ là người tôi sợ nhất. Sợ cho đến bây giờ. Như nhiều bà mẹ Á Châu khác, bà kỷ luật tôi rất khắt khe. Mẹ tôi là một con người cứng rắn với đôi bàn tay thép. Ðối với bà không hề có sự thương lượng. Zero! Tôi thương Mẹ tôi vô cùng.”

UserPostedImage

Headcover hình đầu cọp của Mẹ Tiger cho. – nguồn the boston globe

Bà Tida đã làm gì, nói gì với Tiger sau vụ khủng hoảng đó người ngoài không được biết, nhưng Tiger diễn tả phản ứng của Mẹ mình bằng một từ duy nhất: “brutal” (bạo tàn). Song có lẽ nhờ sự “tàn bạo vô nhân đạo” ấy của Mẹ mà lần hồi Tiger cũng tìm được trở lại con đường cũ, sửa đổi những sai lầm trong quá khứ và trở thành một người đàn ông trưởng thành, một người cha có trách nhiệm. Người đầu tiên Tiger ôm hôn sau khi kết thúc lỗ 18 trên sân Augusta hôm đó là con trai Charlie mới 10 tuổi. Hình ảnh ấy làm nhiều người nhớ lại cảnh Earl Woods ôm Tiger sau khi anh thắng giải Major đầu tiên, cũng tại sân Masters này 22 năm về trước.

Mặc dù Tiger Woods mang trong người nhiều dòng máu khác nhau, nhưng không ai có thể chối cãi là đức tính Á Châu của bà mẹ đã giúp anh rất nhiều trên đường đời, không những trong sự nghiệp thể thao mà còn nhiều hơn thế nữa. Hồi còn nhỏ Tiger thường được Mẹ dẫn về Thái Lan hàng năm để cậu bé biết thêm về quê Ngoại. Màu áo đỏ mà Tiger luôn luôn mặc vào ngày Chủ Nhật trong các cuộc tranh tài là cũng đến từ Tida; nó biểu tượng cho sự “sắt máu” của một con hổ đang săn mồi – không khoan nhượng, không chùn bước.

Từ khi Tiger trở thành pro (1996), mỗi năm Tida đều gởi cho con mình một chiếc headcover (đồ bọc gậy driver) hình dáng đầu con cọp. Bên trong bà cho thêu một hàng chữ bằng tiếng Thái:

“Love, from Mom”

BB
Dallas, TX

Edited by user Sunday, June 2, 2019 12:35:32 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#10675 Posted : Sunday, June 2, 2019 7:01:14 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,227

Thanks: 6796 times
Was thanked: 2749 time(s) in 1940 post(s)

TIN ĐỌC NHANH

RFI - ngày 02-06-2019

(AFP) - Mỹ- Hàn chưa cần mở lại các cuộc tập trận quy mô. Trên đường đến Seoul, quyền bộ trưởng quốc phòng Mỹ Patrick Shanahan cho biết quân đội Mỹ- Hàn đã chuẩn bị đủ hầu đối phó với mọi tình huống. Do vậy, trong giai đoạn này, chưa cần phải mở lại các cuộc tập trận lớn như trước đây. Theo quyết định của tổng thống Trump, một số cuộc tập trận chung với đồng minh Hàn Quốc tạm ngưng và thay thế bằng những cuộc thao dợt có giới hạn để tạo thuận lợi cho tiến trình đàm phán với Bình Nhưỡng. Tuy nhiên, thương lượng giải trừ hạt nhân của Bắc Triều Tiên đang bị dậm chân tại chơ.

(AFP) – Mỹ : Khoảng 50 người tưởng niệm nạn nhân vụ thảm sát Thiên An Môn đẫm máu cách nay 30 năm. Tập hợp trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Washington hôm qua 01/06/2019, những người tham gia giương cao các biểu ngữ và thắp nến tưởng niệm. Các nhà tranh đấu, trong đó có nhiều nhà ly khai chính trị Trung Quốc, bày tỏ hy vọng về một nền dân chủ tại Trung Quốc. Người đứng đầu tổ chức « Oversea Chinese Democracy Coalition » nhận định thế giới đang ngày càng mất kiên nhẫn với chế độ Cộng Sản Trung Quốc và mọi người bắt đầu hiểu rằng họ không thể bao dung với chế độ này nữa.

(Yonhap) – Hàn Quốc, Mỹ và Nhật sẽ hợp tác quốc phòng chặt chẽ để phi hạt nhân hóa hoàn toàn Bắc Triều Tiên. Bộ trưởng Quốc Phòng Hàn Quốc, Mỹ và Nhật hôm 02/06/2019 cam kết ba nước sẽ hợp tác chặt chẽ về quốc phòng nhằm ủng hộ ngành ngoại giao trong nỗ lực phi hạt nhân hóa hoàn toàn Bắc Triều Tiên và tiến tới hòa bình trên bán đảo Triều Tiên. Cam kết trên được đưa ra trong cuộc họp giữa ba vị bộ trưởng Quốc Phòng Jeong Kyeong-doo, Patrick Shanahan và Takeshi Iwaya tại Singapore, bên lề Diễn đàn Shangri-La.

(Reuters) – 8 nhà leo núi mất tích trên dãy Himalaya từ hôm 31/05/2019. Một nhóm cứu hộ Ấn Độ đang khẩn trương tìm kiếm những người này. Nhà chức trách Ấn Độ lo ngại là nhóm nhà leo núi đã gặp nạn do sạt lở tuyết khi leo lên đỉnh Nanda Devi, thuộc dãy Himalaya. Nanda Devi là đỉnh núi cao thứ hai tại Ấn Độ.

(AFP) – Pháp : Phong trào Áo Vàng suy yếu mạnh trong ngày biểu tình thứ Bảy tuần thứ 29. Biểu tình diễn ra ôn hòa. Theo số liệu của bộ Nội Vụ Pháp, chỉ có 9.500 người Áo Vàng xuống đường trong cả nước, con số này chỉ là 1.500 người tại Paris. Đây là ngày biểu tình có ít người tham gia nhất kể từ đầu phong trào bắt đầu từ ngày 17/11/2018.

(RFI) – Cựu vương Tây Ban Nha Juan Carlos rút lui khỏi các sự kiện chính thức kể từ hôm nay 02/06/2019. Năm 2014 ông đã thoái vị, nhường ngôi cho con trài là Filippe 6. Vua Juan Carlos năm nay 81 tuổi, trị vì đất nước suốt bốn thập kỷ qua. Trong những năm gần đây, cho dù nhà vua đã gây ra một loạt tai tiếng làm xấu đi hình ảnh của nền quân chủ Tây Ban Nha, nhưng đối với đa phần dân chúng, Juan Carlos vẫn là vị vua đáng kính.

(AFP) – Nga : 79 người bị thương trong một vụ nổ ở tại một nhà máy sản xuất chất nổ. Đây là một nhà máy lớn ở miền trung nước Nga, vùng Nijni Novgorod, cách Matxcơva 400 km.Năm tòa nhà của nhà máy và gần 180 khu nhà có dân sinh sống gần đó bị ảnh hưởng. Trong số 79 người bị thương, có 34 công nhân nhà máy và 41 người dân sống trong thành phố.

(AFP) - Washington sẵn sàng đối thoại với Iran : Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo tuyên bố như trên vào hôm 02/06/2019 tại Thụy Sĩ trong bối cảnh có tin Hoa Kỳ đồng ý để thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe làm trung gian hoà giải. Tuy nhiên, Mike Pompeo nhấn mạnh mục tiêu đàm phán là « ngăn chận Iran chế tạo bom hạt nhân và xuất khẩu cách mạng Hồi giáo ».

(AFP) - Algeri « không thể » tổ chức bầu tổng thống vào ngày 04/07/2019. Thông báo của Hội Đồng Hiến Pháp Algeri cho biết đã bác đơn của hai ứng cử viên duy nhất. Do không có ứng cử viên nên không thể tổ chức bầu cử tổng thống đúng ngày theo quy định của Hiến pháp. Dưới áp lực của dân chúng, tổng thống Abdelaziz Bouteflika phải từ chức từ ngày 02/04/2019. Dân Algeri tiếp tục xuống đường đòi xóa sổ chế độ, bầu cử tự do thật sự.

(AFP) – Israel lại không kích Syria : 10 người thuộc lực lượng thân Damas thiệt mạng. Vụ không kích hôm nay 02/06/2019là đợt không kích thứ hai của Israel nhắm vào Syria. Theo Tổ chức quan sát nhân quyền Syria, trong số 10 người thiệt mạng, có 3 binh lính của quân đội Syria và 7 người thuộc các lực lượng nước ngoài thân chế độ Bachar Al Assad. Thủ tướng Israel hôm nay khẳng định đã ra lệnh cho quân đội không kích Syria sau khi nước láng giềng bắn đạn pháo sang Israel tối hôm thứ Ba 28/05 khiến một quân nhân Israel thiệt mạng.

thao ly  
#10676 Posted : Sunday, June 2, 2019 4:11:34 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,868
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)
Tin vắn cuối tuần 1/6/2019

Vũ Linh

June 1, 2019

SIẾT CHẶT LUẬT DI TRÚ

UserPostedImage

Năm 1996, dưới thời TT Clinton, có một luật mới ra đời, bắt những người nhập cư 1/6/2019 vào Mỹ phải có người bảo lãnh, và người bảo lãnh đó phải hoàn toàn chịu trách nhiệm tiền bạc cho các vấn đề an sinh và y tế cho người mình bảo lãnh, ít nhất là trong 10 năm sau khi người di dân đã vào Mỹ.

Một cách cụ thể, ông A bảo lãnh cho ông B vào Mỹ. Nếu ông B có vấn đề gì về sức khỏe, phải đi nhà thương, bác sĩ, mổ xẻ, thuốc men,… ông A sẽ chịu trách nhiệm trả tiền nếu ông B không trả nổi. Hay nếu ông B nhận được trợ cấp nào đó, chẳng hạn như phiếu thực phẩm, thì ông B cũng phải hoàn trả lại, nếu không trả lại được, thì ông A sẽ chịu trách nhiệm hoàn trả chính phủ Mỹ.

Luật này có từ thời Clinton, nhưng được áp dụng rất lỏng lẻo, không đồng nhất, khi áp dụng khi không, hay khi áp dụng nửa chừng, đúng theo mô thức làm việc lè phè của công chức.

Bây giờ, TT Trump ra lệnh thi hành luật này một cách nghiêm chỉnh và tuyệt đối qua một văn thứ xác nhận lại. Theo lệnh TT Trump, bộ An Ninh Lãnh Thổ có thời hạn 90 ngày để ra chỉ thị rõ ràng hơn về việc áp dụng luật này.

Điều chưa rõ ràng lắm là không biết luật này có áp dụng hồi tố hay không, tức là có áp dụng cho những người nhập cư hiện đã ở Mỹ (trước ngày bộ An Ninh ra chi tiết áp dụng) dưới sự bảo lãnh của một thân nhân nào hay không, đã nhận trợ cấp hay đã nhận tiền dịch vụ y tế hay đã nhận phiếu thực phẩm mà chưa trả lại cho chính phủ hay không. Trên nguyên tắc, không thể nói chuyện ‘hồi tố’ được vì đây không phải là luật mới mà là luật đã có từ hơn 20 năm rồi. Bây giờ chỉ là chuyện thi hành luật nghiêm chỉnh thôi.

Nhiều người sẽ công kích TT Trump vô nhân đạo mà quên mất đây là luật của quốc hội do đa số DC biểu quyết và TT Clinton ký, không phải là luật do TT Trump mới sáng chế ra. Làm luật là phải áp dụng chứ làm luật cho có mà không áp dụng là lừa dân.

Nếu nói áp dụng đúng luật là tàn ác, thì đảng DC đang nắm đa số tại Hạ Viện đó, sao không sửa lại luật đó đi?

Một điều quan trọng nữa đáng ghi nhận là luật hoàn trả tiền chỉ áp dụng cho trường hợp bảo lãnh di dân nhập cư –immigrants-, chứ không áp dụng cho trường hợp qua Mỹ tỵ nạn –refugees- hay theo diện HO.

CHUYỆN DÀI BÁO CÁO MUELLER

UserPostedImage

Như cái gân gà của Tào Tháo, nuốt không được mà nhổ thì tiếc, đảng DC vẫn cố nhai báo cáo Mueller với hy vọng cuối cùng sẽ nuốt được khúc gân quá ngon. Phe DC với sự tiếp tay của TTDC, tiếp tục cố vặn vẹo công tố Mueller cho ra chuyện.

Trước áp lực nặng của quốc hội, công tố Mueller đã phải ra mắt báo chí. Đây là lần đầu tiên ông công khai họp báo kể từ ngày được bổ nhiệm làm công tố. Nhưng họp báo chỉ để đọc một bài viết sẵn, không cho ai đặt câu hỏi.

Cuộc họp báo hoàn toàn vô ích vì chẳng có gì mới lạ hết. Ông Mueller nói những gì ông viết trong báo cáo đã quá đầy đủ, không có gì để nói thêm. Cho dù quốc hội có bắt ông ra điều trần thì ông cũng không có gì để thêm bớt. Báo cáo của ông chính là điều trần của ông.

Ông Mueller không nói gì về chuyện TT Trump ‘thông đồng với Nga’ là mục tiêu chính của cuộc điều tra của ông. Coi như câu chuyện khoá sổ, khỏi bàn thêm.

Về vấn đề cách chức giám đốc FBI có là cản trở công lý hay không và tại sao ông Mueller không truy tố TT Trump, ông Mueller giải thích “Nếu chúng tôi tin tưởng chắc chắn Trump không phạm tội, chúng tôi đã nói rõ như vậy rồi” và cũng nói thêm “chúng tôi cũng đã không lấy kết luận là tổng thống đã phạm tội gì hay không”. Đây là chuyện ông bộ trưởng Tư Pháp Barr đã viết ngay trong tóm lược báo cáo: công Mueller cho biết việc cách chức giám đốc FBI hoàn toàn hợp lệ, làm đúng thủ tục và quyền hạn của tổng thống. Nhưng ông Mueller không thể kết luận là có cản trở công lý hay không vì ông không biết ‘ý định’ thực của TT Trump.

Ngoài ra, ông Mueller cũng cho biết “Truy tố tổng thống không phải là một ‘lựa chọn’ –option- cho ông vì luật hiện hành không cho phép chuyện này”. Ông nói “sẽ không công bằng –unfair- khi truy tố một tổng thống về một tội mà không có tòa nào cho là tội tòa có thể xử lý”. Ông cũng nói thêm “nếu tổng thống có phạm tội gì thì Hiến Pháp đã quy định những cách khác”. Có nghiã là tổng thống có thể bị truy tố, nhưng bằng cách khác, tức là qua đàn hặc, không phải qua một công tố của bộ Tư Pháp.

Diễn giải của phe DC và TTDC: ông Trump có tội, nhưng ông Mueller bị bộ Tư Pháp trói tay không cho truy tố, do đó quốc hội cần đàn hặc. Thông điệp của ông Mueller theo diễn dịch qua tiếng nôm của kẻ này hơi khác: quốc hội muốn truy tố tổng thống, cứ việc đàn hặc ông ta đi, đừng bán cái qua cho tôi, bắt tôi làm chuyện mà tôi không có quyền.

Nhưng câu chuyện không giản dị như vậy. Ngay ngày hôm sau, văn phòng ông Mueller ra thông báo cho biết ý ông không muốn nói là ông thấy TT Trump có tội nhưng không truy tố vì luật hiện hành không cho phép, mà ý ông chỉ muốn nhấn mạnh ông đã KHÔNG CÓ KẾT LUẬN TT Trump có tội hay không có tội; còn chuyện có truy tố tổng thống đương nhiệm được hay không là chuyện khác. Ông Mueller ca tụng việc ông Barr đã xử thế với báo cáo của ông với đầy thiện ý -good faith-. Ông viết cuộc điều tra đã chấm dứt, và kêu gọi dân Mỹ cần đoàn kết lại để canh chừng kẻ thù chung, ý muốn nói canh chừng nước ngoài xen vào chuyện nội bộ. Cuối cùng, ông Mueller cho biết ông đã đóng cửa văn phòng công tố và đã từ chức rồi.

Dĩ nhiên là lời kêu gọi của ông Mueller như nước đổ đầu vịt, và đảng DC và TTDC phớt lờ thông báo sau của ông Mueller, vì đã có chủ ý khai thác câu nói của ông Mueller hôm trước cho mục đích đàn hặc TT Trump.

Ý kiến ba xu cá nhân của kẻ này: ông Mueller đã không chu toàn trách nhiệm một cách đúng đắn khi ông kết luận “chúng tôi không khẳng định được TT Trump có tội hay không có tội”. Đây là cách nói ẫm ờ đi nước đôi có tính thủ thân, thiếu can đảm chính trị. Một là đưa bằng chứng rồi nói có tội, hai là nói không có tội vì chẳng có bằng chứng gì hết. Chỉ cần vậy thôi, còn chuyện truy tố TT Trump hay không là chuyện của bộ Tư Pháp lo, ông Mueller không cần phải giải thích lòng vòng rồi cải chính tới lui.

Trong câu chuyện này, CNN viết bài tố TT Trump đã tuýt ra ‘một tràng nói láo’ –“a flurry of lies”- và CNN vạch ra như sau:

◾Chi phí điều tra: CNN tố TT Trump nói láo khi nói cuộc điều tra đã tốn 40 triệu đô. Theo chính CNN, chi phí cho nhóm ông Mueller chưa có con số cuối cùng, do đó, con số TT Trump đưa ra là nói láo. Nếu con số cuối cùng CNN chưa biết thì sao có thể nói là TT Trump ‘nói láo’? TT Trump đứng đầu hành pháp có thể đã biết con số này rồi thì sao? Nếu như sau đó, đúng như con số của TT Trump đưa ra thì sao? Ai nói láo?

◾Hợp tác điều tra: TT Trump cho biết hành pháp đã hợp tác tuyệt đối, CNN cho là ‘nói láo’, bằng chứng là TT Trump đã không chịu cho ông Mueller thẩm vấn. Thật ra, ông Mueller đã hoàn toàn tự do điều tra, tự ý thuê gần hai tá luật sư đắt tiền nhất, phần lớn là theo phe DC, chính phủ trả tiền hết, thẩm vấn cả 500 người, có được 800 trát hầu tòa, được sự hợp tác vô hạn của hơn 40 nhân viên FBI,.., ròng rã cả hai năm trời. Như vậy chưa là hợp tác sao? Chỉ có một chuyện duy nhất là không có thẩm vấn tổng thống vì hai bên không đi đến thỏa thuận về điều kiện phỏng vấn trực tiếp, nhưng TT Trump đã trả lời một danh sách tràng giang đại hải câu hỏi trên giấy. Sau đó ông Mueller chấp nhận và không đòi thẩm vấn trực tiếp nữa. Trong hơn 250 năm lịch sử Mỹ, chưa có một công tố nào có quyền bắt một tổng thống phải chịu thẩm vấn. TT Clinton là người đã tự nguyện chịu thẩm vấn theo những điều kiện do chính ông đặt ra.

◾Xung khắc quyền lợi (conflict of interests): TT Trump tố cáo việc điều tra vi phạm trắng trợn luật xung khắc quyền lợi. CNN cho là ‘nói láo’ vì ông Mueller đã được bộ Tư Pháp bổ nhiệm, sau khi đã thấy không có xung khắc quyền lợi gì hết. Thật ra, việc ông Mueller là bạn tâm giao với ông Comey từ đời TT Bush con mà lại đi điều tra việc ông Comey bị cách chức thì khó mà nói không có xung khắc quyền lợi. Hơn nữa, 12 luật sư của ông Mueller đã là những người công khai ủng hộ đảng DC, đã từng ủng hộ tiền cho đảng DC, có một người là luật sư riêng của bà Hillary, và một người đã từng truy tố con rể TT Trump. Như vậy chưa là xung khắc quyền lợi sao?

◾Việc truy tố: TT Trump tuýt, nói ông không bị truy tố gì hết. CNN cho là ‘nói láo’, ông Mueller không truy tố chỉ vì luật không cho truy tố. Luật không cho truy tố là luật đã có từ đời nào rồi chứ có phải luật do TT Trump đặt ra đâu? Mà TT Trump nói ông không bị truy tố là sự thật, nói láo ở chỗ nào?

CNN bi thảm hoá vấn đề bằng cách chạy tít “a flurry of lies” nghe như cả trăm hay cả mấy chục chuyện nói áo, thật ra chỉ là 4 chuyện, mà cả bốn đều chẳng chứng minh được TT Trump đã nói láo.

TT TRUMP ĐÁNH THUẾ QUAN TRÊN HÀNG CỦA MỄ

UserPostedImage

TT Trump vừa ra quyết định sẽ đánh thuế quan 5% trên tất cả hàng nhập cảng từ Mễ kể từ ngày 10/6/2019 để ép Mễ phải có biện pháp ngăn chặn di dân từ Trung Mỹ băng qua Mễ để tràn vào Mỹ. Ông còn cho biết mức thuế quan này sẽ tiếp tục tăng dần cho đến 25% nếu chính quyền Mễ không có biện pháp nào giúp ngăn chặn làn sóng di dân này.

TT Mễ đã phản đối ngay, công kích TT Trump đã lấy biện pháp kinh tế để giải quyết một vấn đề xã hội. Nhưng ngay sau đó, ông đã gửi ngoại trưởng qua Hoa Thịnh Đốn để nói chuyện lại với TT Trump.

Quyết định mới nhất của TT Trump đã đe dọa việc phê chuẩn và thi hành thỏa ước mậu dịch mới giữa ba nước Mỹ, Mễ và Canada, là công trình TT Trump đã điều đình cả năm nay. Có tin nhiều nhân viên nội các then chốt cũng như dân biểu và nghị sĩ CH cũng không đồng ý với việc tăng thuế quan này. Do đó, chưa ai rõ đây có phải là quyết định cuối cùng hay chỉ là đòn ‘hét giá’ của TT Trump để bắt chính quyền Mễ phải có hành động cụ thể trong vấn nạn di dân.

Hay đây là cách TT Trump giữ lời hứa bắt Mễ trả tiền xây tường biên giới?

Dù sao thì người ta cũng thấy TT Trump coi vấn nạn di dân là ưu tiên, quan trọng hơn thỏa ước mậu dịch mới.

CẬP NHẬT BẦU CỬ

UserPostedImage

Danh sách ứng cử viên tổng thống của đảng DC có lẽ đã khóa sổ thật, với 24 ứng cử viên.

Con số nghe lớn, nhưng thực tế chỉ có khoảng nửa tá có chút hy vọng, số còn lại ra để lấy tiếng, như các dân biểu, nghị sĩ và thống đốc có thể ra tranh cử để củng cố vị thế của mình cho cuộc bầu cử tới của mình thôi. Hay anh thất nghiệp Beto O’Rourke ra kiếm tiền yểm trợ để sống qua ngày? [Anh ta đã kiếm được gần 10 triệu đô]

Bảng kê dưới đây cho thấy số tiền các ứng cử viên tổng thống đã thu nhận được tính đến cuối tháng Ba vừa qua. Cần ghi nhận khi đó, 4 ứng cử viên dưới cùng bảng chưa ra tranh cử nên chưa vận động được đồng nào.

TT Trump không có địch thủ nên nhận được tất cả tiền của khối CH.

UserPostedImage

Tin buồn cho phe DC; ba chuyên gia phân tách các kịch bản chính trị về cuộc bầu cử tổng thống năm tới, và cả ba đều đi đến kết luận là TT Trump sẽ tái đắc cử.

Đặc biệt là ông Mark Zandi, kinh tế gia của Moody, một công ty đầu tư lớn, đã ‘vẽ’ ra 12 kịch bản, dựa trên các thay đổi ứng cử viên, và thay đổi hoàn cảnh chính trị. Ông Zandi kết luận TT Trump thắng trong tất cả cái tá kịch bản đó.

Ngay cả ông Steven Rattner, cựu viên chức cao cấp của bộ Tài Chánh của TT Obama trong một bài viết trên báo phe ta New York Times, cũng đã nhìn nhận TT Trump có hy vọng rất lớn tái đác cử.

Thật ra, nếu ta nhìn vào những ứng cử viên của đảng DC, và nhất là nhìn vào khoảng trống về sách lược kinh bang tế thế của đảng DC, thì sẽ không là chuyện lạ gì nếu TT Trump tái đắc cử. Chương trình của đảng DC có thể tóm lược lại trong hai chữ: ‘Hạ Trump”. Để rồi chẳng ai biết đảng DC sẽ làm gì nếu hạ được TT Trump.

Trong khi đó thì đúng như thống đốc Bill Clinton đã nhận định, trong một cuộc bầu cử tổng thống, kinh tế vẫn là ưu tiên hàng đầu của cử tri. Khẩu hiệu của ông khi tranh cử năm 1992 rất giản dị: ‘It’s the economy, stupid!”. Mà nhìn vào tình hình kinh tế hiện tại thì đảng DC coi như vô phương. Ngụy biện ‘đó là kinh tế Obama kéo dài’ chỉ làm thiên hạ cười ruồi.

Một chuyên gia đã từng có thành tích tiên đoán trúng kết quả của 9 cuộc bầu tổng thống từ năm 1984 tới nay, ông Allan Litchman đã phán TT Trump sẽ tái đắc cử, ngoại trừ đúng một trường hợp là Hạ Viện đàn hặc ông. Theo ông Lichtman, có 13 yếu tố quyết định việc đắc cử, và trong tình trạng hiện hữu, TT Trump có lợi thế trong 10 yếu tố, và trong tương lai gần, ông không thấy làm sao những lợi thế đó có thể bị lật ngược được.

Nói cách khác, Hạ Viện không đàn hặc thì TT Trump sẽ thắng cử thôi. Chỉ xác nhận phe DC đang cố tìm cách đàn hặc không phải vì TT Trump có tội gì mà chỉ vì đó là cách duy nhất có thể hạ được ông thôi.

Tin khác: thống đốc DC của Nevada đã phủ quyết một dự luật quốc hội Nevada đã thông qua theo đó, đại biểu cử tri đoàn của Nevada đi bầu tổng thống sẽ bị bắt buộc phải bầu cho ứng cử viên được nhiều phiếu nhất trên cả nước thay vì bầu cho người được nhiều phiếu nhất tại tiểu bang theo như luật hiện hành. Âm mưu sửa luật bầu tổng thống của đảng DC bị một đòn nặng, càng khó thành công hơn.

TT TRUMP THOẢ THUẬN VỚI HẠ VIỆN

TT Trump và Ủy Ban An Ninh của Hạ Viện đã đạt được thỏa thuận, hoãn việc ra trát đòi tài liệu về tình trạng tài chánh của TT Trump từ các ngân hàng Deustch Bank (Đức) và Capital One. Thỏa thuận này đã đạt được sau khi một quan tòa phán Hạ Viện có quyền đòi những tài liệu này.

Hiện nay, không rõ thỏa thuận này đã đạt được qua các điều kiện hay nhượng bộ nào của bên nào.

TỐI CAO PHÁP VIỆN PHÁN QUYẾT VỀ PHÁ THAI

Một trường hợp liên quan đến luật phá thai của tiểu bang Indiana (do PTT Mike Pence ký khi, đó còn làm thống đốc Indiana) đã được TCPV cứu xét.

Có hai vấn đề được nêu lên:

◾Vấn đề phá thai nếu thai nhi có triệu chứng bất thường –abnormality-. Theo luật mới của Indiana, sẽ không được phá thai nếu chỉ dựa trên các thử nghiệm cho thấy thai nhi có gì bất thường. Tòa dưới bác bỏ điều luật này, giữ luật hiện hành, tức là nếu thử nghiệm cho thấy thai nhi có vần đề là phá thai được ngay. TCPV phán hoãn quyết định để có thêm phán quyết của các tòa khác. Có nghĩa là luật mới của Indiana chưa được thi hành. Chưa thể nói bên nào thắng hay thua. Dù vậy, báo Washington Post bóp méo ngay: “TCPV không cho thi hành luật phá thai mới của Indiana”.

◾Vấn đề thai nhi bị phá: TCPV biểu quyết 7-2 chấp nhận áp dụng ngay luật của Indiana phải chôn hay thiêu thai nhi bị phá ngay để tránh việc buôn bộ phận của thai nhi. Đây là chiến thắng lớn của ông Pence. Hai phiếu chống là của hai bà thẩm phán cấp tiến Ruth Ginsberg và Sonia Sotomayor, với lý do muốn hoãn việc thi hành toàn bộ luật phá thai mới, chứ hai bà không chống lại việc chôn hay thiêu thai nhi ngay.

Trong khi đó, thống đốc của Louisiana cho biết ông sẽ ký luật cấm phá thai rất gắt mới của tiểu bang, cấm phá thai sau 6 tuần thụ thai. Điểm đáng nói là luật phá thai mới này do một dân biểu DC thảo và thống đốc ký cũng là DC luôn.

SÁCH MỚI

Anh nhà báo Michael Wolff trước đây đã viết sách bôi bác thậm tệ chính quyền Trump dựa trên những khám phá của anh ta trong hậu trường Tòa Bạch Ốc. Anh này gian trá, giả bộ ủng hộ ứng cử viên Trump để chui vào làm việc một thời gian trong ê-kíp Trump. Sau đó khui ra cả trăm chuyện ‘xấu’ để bôi bác qua cuốn sách “Fire and Fury”.

UserPostedImage

Theo nhiều người làm việc trong Tòa Bạch Ốc khi đó, phần lớn các chuyện giựt gân của anh Wolff là tin phịa. Dù vậy, sách vẫn bán chạy hơn tôm tươi trong khối dân Mỹ cuồng chống Trump.

Bây giờ, anh Wolff khai thác vấn đề để tiếp tục kiếm tiền, ra sách mới lấy tên là “Siege: Trump Under Fire”, tạm dịch là “Bao Vây: Trump Trên Lò Lửa”.

Sách bàn về cuộc điều tra của công tố Mueller. Điểm quan trọng nhất mà sách mới nêu ra là công tố Mueller đã chuẩn bị xong việc truy tố TT Trump về tội cản trở công lý, với rất nhiều chi tiết và bằng chứng, nhưng giờ chót hủy bỏ ý định, không truy tố chuyện này nữa.

Nghe quá hấp dẫn, sẽ thu hút được rất nhiều tay cuồng chống Trump mua về đọc để… tự sướng. Vấn đề là… cũng vẫn là fake news của anh Wolff.

Ngay sau khi báo Anh The Guardian trích dẫn một số đoạn liên quan đến chuyện này trước khi sách được xuất bản, văn phòng công tố Mueller đã ra thông báo toàn bộ câu chuyện như anh Wolff viết là… phịa.

Trong khi đó, có một cuốn sách cũng mới ra lò, có cái tên rất dài là “We’ve Got People: From Jesse Jackson to AOC, the End of Big Money and the Rise of a Movement”. Đại khái viết về sự trổi dậy của cánh cấp tiến cực đoan trong đảng DC.

Điểm đặc biệt của sách này là đoạn ghi về phản ứng của bà Hillary khi nghe tin TT Trump cách chức giám đốc FBI, ông James Comey. Bà mừng quá, nhẩy tưng tưng, thiếu điều muốn ra họp báo cám ơn TT Trump. Nhưng bị các cố vấn kéo áo lại, khuyên bà trái lại, nên đả kích quyết định của TT Trump theo đúng bài bản chính thức của đảng DC khi đó.

Bà Hillary hận ông Comey thấu trời vì theo bà, ông này chính là thủ phạm khiến bà rớt đài khi ông tung tin mở lại cuộc điều tra về vụ email một chục ngày trước ngày bầu cử tổng thống.

Vũ Linh, 1/6/2019

Edited by user Sunday, June 2, 2019 4:22:56 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#10677 Posted : Sunday, June 2, 2019 5:18:30 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 4,868
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 444 time(s) in 341 post(s)
Nói ra xấu hổ lây, nhưng phải nói…


May 29, 2019

Những điều cần biết dành cho du khách muốn thăm Cộng-hòa Xã-hội Chủ-nghĩa Việt Nam hôm nay.

UserPostedImage

Một người bạn nói: ông là người Việt, sống ở ngoại quốc, hiểu cả người Việt lẫn người nước ngoài, nên làm một cẩm nang cho những du khách muốn thăm viếng Việt Nam.

Mới đầu, thấy đó là một ý hay. Làm thử vài trang dưới đây, không biết có nên làm tiếp không, không biết có giúp gì cho du khách để hiểu VN hơn hay không.

– Nếu ăn tiệm, thấy ngon, đừng khen. Người ta sẽ tăng giá gấp hai.

– Mua hàng, phải trả giá. Trả giá bao nhiêu cũng hớ. Nhưng nên an ủi: có người còn hớ hơn mình.

– Để quên iPhone hay ví tiền, đừng quay trở lại, hỏi có ai lượm được không. Bạn đang ở VN, không ở Nhật.

– Đi đường, chỉ nên đeo nhẫn hay đồ trang sức giả. Có thể bị mất ngón tay, nhưng không mất nhẫn… thật.

– Đừng lễ phép, chào hỏi, cám ơn, xin lỗi. Đó là dấu hiệu của người yếu. Không có chỗ sống cho người yếu trong một xã hội toàn những người hùng.

– Nếu mất giấy tờ, khi khai báo, phải biết điều. Người công chức ngồi trước mặt bạn đã tốn nhiều tiền mới được ngồi đó. Hãy giúp họ thu lại số tiền đã bỏ ra đầu tư. Đơn của bạn cũng chẳng có ai xét, nhưng nếu biết điều, đỡ mất công chờ đợi.

– Khi có người hỏi: có biết bác Hồ không, đừng kể lể những điều bạn biết về ông Hồ qua Wikipedia. Khổ lắm, biết rồi, nói mãi. Người ta chỉ nhắc khéo bạn đã quên chi tiền.

– Gặp một người lần đầu, cứ nói: chào tiến sĩ. Rất hiếm người không phải là tiến sĩ. Hay ít nhất phó tiến sĩ, nhưng người Việt không thích làm phó cho ai cả.

– Nếu gặp một ông tiến sĩ có trình độ thấp hơn học sinh tiểu học, đừng ngạc nhiên. Có thể ông ta chưa học xong tiểu học.

– Nếu người ta đưa một tờ giấy khổ lớn, chằng chịt những chữ, đừng nghĩ đó là một thực đơn. Đó là một danh thiếp, liệt kê bằng cấp, chức vụ…

– Đừng hỏi chức vụ này nghĩa là gì, bằng cấp kia của trường nào. Chính đương sự cũng không biết.

– Nếu muốn tơ lụa hay đặc sản Việt Nam làm kỷ niệm, đừng mua tại chỗ, vác nặng mệt xác. Chờ khi về, mua trong một tiệm Tàu cạnh nhà.

UserPostedImage

– Đừng làm gì, nói gì, nếu không muốn bị phiền phức. Nên nhớ ở nước bạn, người dân có quyền làm bất cứ điều gì luật pháp không cấm; ở Việt Nam chỉ có quyền làm những gì luật pháp cho phép.

– Đừng làm gì, ngay cả khi luật pháp cho phép. Nhiều người ở tù mọt gông vì tưởng luật pháp làm ra để áp dụng.

– Muốn biết ai thuộc giai cấp nào trong xã hội, nên nhìn móng tay họ. Câu nói nổi tiếng: tôi làm thối móng tay mới xây được nhà cửa. Nếu thấy ai có móng tay thối, nên bày tỏ sự kính trọng. Đó ít ra là một chủ tịch xã, chủ một dinh cơ, lớn gần như dinh Tổng thống Mỹ.

– Nếu bạn thấy một người diện complet, cà vạt trong khi trời nóng như lửa, nói những câu ngớ ngẩn khiến thiên hạ ôm bụng cười, đừng nghĩ đó là những anh hề. Đó là những đỉnh cao trí tuệ loài người, đang mô tả một thiên đường XHCN trong tương lai.

– Đừng ngạc nhiên khi thấy một người làm 100 dollars mỗi tháng, xài iPhone trên một ngàn đô, xe hơi trên trăm ngàn. Tại sao không? Why not?

– Thấy hàng trăm người tụ tập ồn ào, đừng nghĩ họ biểu tình đòi nhân quyền hay tranh đấu cho môi sinh. Họ đang tranh nhau chỗ trong một tiệm McDonal’s, Starbucks.

– Thấy hàng ngàn người ngoan ngoãn xếp hàng cả buổi, đừng nghĩ họ chờ vào thư viện, coi triển lãm…. Họ chờ giờ mở cửa H&M hay GAP.

UserPostedImage

– McDonald’s, H&M… đối với bạn là những tiệm bình dân, ăn cho mau, mặc cho tiện trong khi lao động tốt. Với người Việt, đó là những nơi sang trọng, dấu hiệu của thành đạt. Cái gì dính dáng tới ngoại quốc cũng sang trọng. Chụp được cái hình nằm chờ trước cửa H&M là bằng chứng bạn thuộc thành phần ưu tú trong xã hội.

– Nếu thấy một người quỳ gối, hôn chân một người khác, người quỳ gối là người Việt. Vì không thể có chuyện ngược lại. Đó là một hành động vinh quang, nếu người ngoại quốc là tỷ phú. Là một niềm hãnh diện, nếu người ngoại quốc là…. người ngoại quốc.

– Thử nêu tên Mandela, Gandhi: nhiều người trẻ nghĩ đó là một hiệu quần áo Tây, và hy vọng có ngày mở tiệm ở VN để được xếp hàng chầu chực. Nhưng họ sẵn sàng kể cho bạn tất cả những giai thoại về thần tượng Jack Ma, một thương gia Tàu trở thành tỷ phú nhờ cấu kết với nhà nước, bán hàng giả.

– Đi Air VN, nếu chờ quá một giờ trước W.C, đừng nghĩ có người táo bón bên trong. Nhân viên hàng không đã khóa cửa để lấy chỗ chở đồ lậu.

UserPostedImage

– Tại sao nhiều người Việt, kể cả người có chức sắc, bị bắt vì ăn trộm ở các cửa hàng nước ngoài? Bởi vì họ biết xài, biết hàng hóa ngoại quốc có phẩm chất.

– Tại sao ở Nhật có những bảng lớn, viết bằng tiếng Việt, nơi công cộng: “Ăn cắp là xấu”? Bởi vì ngày nay tiếng Việt được dùng tại khắp nơi trên thế giới.- Bạn thắc mắc: tại sao phải để 10 dollars vào sổ thông hành khi qua hải quan. Sự thực, không bắt buộc phải để 10 dollars. Người ta bịa đặt ra để nói xấu chế độ. Hai mươi đô cũng được. Nhưng chuyện đó là chuyện giữa người Việt. Bạn không cần làm. Người Việt giỏi bắt nạt nhau, nhưng rất nể người ngoại quốc.

– Bạn nghe thường xuyên chữ “đéo”. Đừng tra từ điển. Chỉ nên biết đó là một chữ rất thơ mộng, rất lịch sự, trang nhã. Nếu không, tại sao họ xài trong bất cứ cơ hội nào?

UserPostedImage

– Muốn băng qua đường, đừng chờ xe cộ ngưng lại. Cứ nhắm mắt lao đầu đi. Nếu gặp tai nạn, biết ngay. Đây cũng nằm trong chiến dịch bôi xấu chế độ. Chuyện có người băng qua đường mà KHÔNG bị thương tích hay mất mạng xảy ra mỗi ngày, tại sao không báo nào loan tin? Vả lại, theo triết lý Đông phương, chết sống là số mệnh.

– Tại sao ở VN có nhiều nơi dành cho Tàu, cấm người Việt? Bởi vì nếu cho người Việt vào, đâu còn là khu Tàu?

– Tại sao thí mạng hàng triệu người, nói là để tranh đấu cho độc lập, ngày nay nước Việt thành nước Tàu? Bởi vì, khi tranh đấu, không ai nói rõ là dành độc lập cho ai, cho người Việt hay người Tàu.

– Người ta nói nước Việt đang trở thành Tàu? Đó là tuyên truyền để chống phá chế độ. Trên thực tế, người Việt vẫn đông hơn người Tàu. Trên TV, thỉnh thoảng vẫn có những chương trình văn hóa Việt Nam. Lố lăng thực, lai căng thực, nhưng Việt Nam.

UserPostedImage

– Tại sao người Việt chặt hết cây, phá hết rừng để gây lũ lụt, nhà trôi, người chết ngập đồng? Bởi vì gỗ bán được giá.

– Tại sao khi đốn rừng, người ta không trồng cây để thay, như ở các nước khác? Bởi vì người Việt không ngu như thiên hạ. Trồng cây, mấy chục năm mới lớn. Đổ mồ hôi trồng cho thằng cán bộ phe khác nó chặt à? Nếu lúc đó, hết CS, trồng cây cho phản động nó chặt à?

– Tại sao rừng núi VN có nhiều sinh vật quý, hiếm, ngày nay gần như tuyệt chủng? Bởi vì nhậu thịt bò, thịt chuột, thịt chó, thịt mèo mãi cũng chán.

– Tại sao người ta chặt cây, đốn rừng mà ít người phản đối? Bởi vì theo túi khôn của người Việt “ăn cây nào, rào cây đó”. Anh đã hái trái cây ở ngoài đường bao giờ chưa? Nếu có trái, thằng khác nó cũng hái trước rồi.

– Tại sao xúc cát… Thôi, đừng hỏi vớ vẩn nữa. Anh là bạn tôi hay bạn của cây, của rừng, của cát?

– Người bị tai nạn hay bị đả thương nằm chờ chết trên đường, tại sao không ai dừng lại? Bởi vì coi người bị xe cán chết hoài cũng chán. Nhân viên công lực? Bạn đã thấy có ai sắp chết rút tiền tặng công an, cảnh sát?

UserPostedImage

– Đừng thắc mắc tại sao người Việt hung bạo, tìm mọi cớ để đánh nhau vỡ đầu, bể trán. Suốt đời, họ bị những người có quyền đè nén; đánh giết nhau là một cách để xả hơi.

– “Những người con gái buồn không nói. Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì?” (Xuân Diệu). Họ tự hỏi sẽ được xuất cảng đi đâu: Trung cộng, Đài Loan, Đại Hàn…

– Tại sao tàn nhẫn với trẻ con? Bởi vì khùng hay sao mà đi kiếm chuyện với thằng tàn nhẫn, khỏe, hung bạo, quyền thế hơn mình.

– Tại sao tàn nhẫn với đàn bà? Tại sao không? Bớp tai một cô bán hàng, không ai làm phiền, hôm sau nổi tiếng. Van Gogh bỏ cả đời vẽ tranh, chết mới nổi danh.

– Tại sao khi người Việt quét sân, hay xả rác ra đường hay đùn sang hàng xóm? Bởi vì nếu giữ rác trong nhà thì quét dọn làm gì?

– Tại sao có quán lấy nước rửa chân pha trà cho khách? Bởi vì mỗi người một sở thích. Có người thích trà hoa lài, trà sen, có người thích trà rửa chân.

– Tỷ số thất nghiệp chính thức ở VN là 2,3%, trong khi ở các nước tân tiến 5 hay 10%, có tin được không? Cố nhiên là phải tin, nếu không làm thống kê làm gì? Số thất nghiệp thấp, vì VN là một nước bình đẳng, nghề nào cũng được coi trọng, cũng được nhìn nhận. Đánh giầy là một nghề, ăn xin là một nghề, rước mối là một nghề. Đánh ghen mướn, đòi nợ thuê, đánh bả chó . . .

– VN đứng thứ 175 trên 180 nước về tự do báo chí? Luận điệu của phản động. Ở VN, trên lý thuyết cũng như trên thực tế, báo chí được hoàn toàn tự do ca tụng chế độ. Bạn đã thấy dư luận viên nào gặp khó dễ hay đi tù khi hành nghề chưa?

– VN bị xếp hạng trong những nước đội sổ về nhân quyền, tự do tôn giáo, về lương bổng… So what? Nếu ai cũng ngang nhau thì xếp hạng làm gì? VN cũng đứng đầu nhiều địa hạt. Thí dụ: tỷ số người bị ung thư, thành phố ô nhiễm. Sài Gòn là một trong những thành phố nguy hiểm nhất thế giới. VN là một trong ba nước có tiềm năng xuất cảng nô lệ, đàn bà mại dâm lớn nhất thế giới.

– Cùng với Trung cộng, VN là một trong hai nước sản xuất và tiêu thụ nhiều phong bì nhất tính trên đầu người.

– Tại sao Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Anh Ba Sàm… nằm tù hàng chục năm? Bởi vì họ làm chính trị, chống nhà nước. Tại sao VN nói không có tù nhân chính trị? Bởi vì khi vào tù, họ trở thành thường phạm.

– Tự do tôn giáo? VN là nước tự do nhất thế giới. Cán bộ muốn thành sư, hôm sau cạo đầu thành sư. Ai không tin tôn giáo, cứ tự do vác súng đi hỏi tội linh mục.

– Tại sao ai cũng muốn dân chủ, nhưng VN vẫn là một nước độc tài? Bởi vì người nọ chờ người kia. Nếu anh làm, anh đi tù, người khác hưởng. Tiện nhất là chờ Tây, Mỹ nó làm giùm. Tây, Mỹ không hiểu sao nó thích buôn bán hơn là làm dân chủ. Khi Nào Mỹ nó thay đổi, hết ham dollars, VN sẽ có dân chủ. Đó là vấn đề của Mỹ, không phải của người Việt.

TỪ THỨC

Edited by user Sunday, June 2, 2019 5:19:49 PM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#10678 Posted : Monday, June 3, 2019 12:19:10 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,373

Thanks: 2461 times
Was thanked: 5299 time(s) in 3550 post(s)
ĐTC cử hành thánh lễ tại Đền thánh
Đức Mẹ Sumuleu-Ciuc, Rumani


6/2/2019 6:45:57 PM

Tại Đền thánh Đức Mẹ Sumuleu-Ciuc thuộc miền Transilvania, Rumani, lúc 11 giờ rưỡi ngày 01/6/2019, trời mưa nhẹ, ĐTC Phanxicô đã cử hành thánh lễ kính Đức Mẹ, trước sự hiện diện của hơn 120 ngàn tín hữu đến từ các nơi ở Rumani, và từ Hungari láng giềng. Họ tụ tập trước lễ đài trên ngọn đồi thuộc khu vực Đền thánh. Đồng tế với ĐTC có gần 30 HY, GM thuộc cả hai nghi lễ la tinh và Đông Phương, các vị ở trên lễ đài và nhiều LM Rumani và Hungari ở trước bàn thờ.

UserPostedImage

Trong bài giảng Thánh lễ, ĐTC nhắc đến truyền thống hành hương hằng năm với cao điểm là ngày thứ bẩy trước lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống và ngài quảng diễn ý nghĩa việc hành hương để áp dụng vào đời sống cụ thể của các tín hữu. ĐTC nói:

“Anh chị em thân mến, trong niềm vui mừng và biết ơn đối với Thiên Chúa, ngày hôm nay tôi đến đây với anh chị em, tại Đền thánh yêu quí này, phong phú về đức tin và lịch sử, nơi các con cái đến gặp Mẹ chúng ta và nhìn nhận nhau như anh chị em. Các đền thánh, là những nơi hầu như có đặc tính “bí tích” của một Giáo Hội “bệnh viện dã chiến”, vốn bảo tồn ký ức của dân tộc trung thành giữa bao nhiêu sầu khổ, không biết mệt mỏi trong việc tìm kiếm nguồn nước trong lành canh tân niềm hy vọng. Đó là nơi mừng lễ và cử hành, nơi khóc thương và cầu khẩn. Chúng ta đến dưới chân Đức Mẹ, không nhiều lời và để cho Mẹ nhìn chúng ta và, qua cái nhìn của Mẹ, Mẹ dẫn chúng ta đến cùng Đấng là “Đường, là Sự Thật và là Sự Sống” (Ga 14,6). ĐTC nhận xét rằng:

“Tại đây, hằng năm, vào thứ bẩy Lễ Hiện Xuống, anh chị em đến hành hương để chu toàn lời khấn hứa của các tiền nhân anh chị em và để củng cố niềm tin nơi Thiên Chúa và lòng sùng kính Đức Mẹ, hình Mẹ được diễn tả qua một pho tượng lớn bằng gỗ. Cuộc hành hương hàng năm này thuộc về gia sản của miền Transilvania, nhưng cũng đề cao những truyền thống tôn giáo của Rumani và Hungari; cả các tín hữu thuộc các hệ phái Kitô khác cũng tham dự và đó là một biểu tượng đối thoại, hiệp nhất và huynh đệ; là một lời kêu gọi hãy phục hồi chứng tá đức tin được sống thực và đời sống trở thành niềm hy vọng.

“Hành hương là biết rằng chúng ta đến như một dân tộc về nhà chúng ta. Một dân tộc có sự phong phú dưới hàng ngàn hình dạng, văn hóa, ngôn ngữ và truyền thống; dân tộc thánh trung thành của Thiên Chúa, cùng với Mẹ Maria hành hương, ca ngợi lòng thương xót của Chúa.

Đề cập đến vai trò của Mẹ Maria trong đời sống tín hữu, ĐTC nói:

“Tại Cana xứ Galilea, Mẹ Maria đã can thiệp với Chúa Giêsu để Chúa thực hiện phép lạ đầu tiên, ngày nay tại mỗi Đền thánh, Mẹ cũng đang chú tâm và chuyển cầu không những với Chúa Con, nhưng cả với mỗi người chúng ta nữa, để chúng ta đừng để tình huynh đệ bị cướp mất vì những lời nói và những vết thương nuôi dưỡng sự chia rẽ và phân hóa. Chúng ta không được để cho những biến cố phức tạp và đau buồn của quá khứ bị quên lãng hoặc phủ nhận, nhưng chúng ta cũng không thể để những biến cố ấy tạo nên chướng ngại hoặc một lý lẽ để ngăn cản sự sống chung huynh đệ mà mọi người mong ước.

Hành hương có nghĩa là cảm thấy được kêu gọi và thúc đẩy để đồng hành, xin Chúa ban ơn biến đổi những oán hận cũ quá khứ và hiện nay, biến những nghi kỵ thành cơ hội mới để hiệp thông; Hành hương có nghĩa là đừng bám vào những chắc chắn và tiện nghi thoải mái của chúng ta trong việc tìm kiếm một đất mới mà Chúa muốn ban cho chúng ta. Hành hương là thách đố khám phá và thông truyền tinh thần sống chung, không sợ nhập cuộc, không sợ gặp gỡ và giúp đỡ lẫn nhau. Hành hương có nghĩa là tham gia vào một thứ thủy triều tuy có phần hỗn độn, nhưng có thể trở thành một kinh nghiệm đích thực về tình huynh đệ, một đoàn lữ hành luôn liên đới để kiến tạo lịch sử (EG 87). Hành hương là nhìn đến những gì lẽ ra phải diễn ra hoặc không diễn ra, nhưng đúng hơn là tất cả những gì có thể chờ đợi chúng ta, và chúng ta không thể hoãn lại. Nó có nghĩa là tin rằng Chúa đến và đang ở giữa chúng ta để cổ võ và khích lệ tình liên đới, tình huynh đệ và ước muốn sự thiện, chân lý và công lý (Xc ibid. 71). Đó là một sự dấn thân tranh đấu để những người hôm qua bị thụt lùi đàng sau nay trở thành những người giữ vai chính của ngày mai, và những người đang giữ vai chính ngày nay đừng bị bỏ lại đàng sau ngày mai. Và điều này đòi hỏi một việc làm công phu cùng nhau kiến tạo tương lai. Chính vì thế chúng ta ở đây để cùng thưa: Lạy Mẹ xin dạy chúng con xây dựng tương lai.

ĐTC nói thêm rằng “Hành hương tại Đền thánh này làm cho chúng ta hướng nhìn về Mẹ Maria và mầu nhiệm tuyển chọn của Thiên Chúa. Mẹ là một thiếu nữ thành Nazareth, nơi bé nhỏ ở miền Galilea, thuộc vùng ngoại biên của đế quốc Roma, và cũng là nơi bên lề của Israel, qua lời thưa “xin vâng”, Mẹ đã có thể mở đường cho cuộc cách mạng dịu dàng (Xc ibid. 88). Mầu nhiệm tuyển chọn từ phía Thiên Chúa, Đấng đoái nhìn đến người yếu ớt để làm cho những kẻ hùng mạnh phải bối rối, thúc đẩy và khích lệ cả chúng ta hãy thưa “xin vâng” như Mẹ, để tiến bước trên những con đường hòa giải.

Và ĐTC kết luận rằng “Ai liều, thì Chúa không làm cho họ thất vọng. Chúng ta hãy tiến bước, cùng nhau tiến bước, để cho Tin Mừng trở thành men có thể động viên tất cả và mang lại cho các dân tộc chúng ta niềm vui của ơn cứu độ”.

Cuối thánh lễ, Đức Cha Gyorgy Miklos Jakubinyi của tổng giáo phận Alba Julia sở tại đã đại diện mọi người chào mừng ĐTC và trong dịp này ngài đã tặng cho đền thánh một chén lễ quí giá.

Bấy giờ đã quá 1 giờ trưa. ĐTC đến Trung tâm Jakab Antal Ház do Caritas giáo phận đảm trách, và cách đó khoảng 3 cây số, để dùng bữa trưa với đoàn tùy tùng. Trung tâm này mang tên Đức TGM Jakao Antal Haz, là vị đã coi sóc giáo phận Alba Julia từ 1980 đến 1900. Dưới thời cộng sản, ngài đã bị cầm tù 13 năm trời, phải lao động khổ sai trong một mỏ chì.

Giuse Trần Đức Anh OP
(VaticanNews 01.06.2019)


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Edited by user Monday, June 3, 2019 12:24:47 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#10679 Posted : Monday, June 3, 2019 12:38:01 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,373

Thanks: 2461 times
Was thanked: 5299 time(s) in 3550 post(s)
ĐTC phong chân phước cho 7 Giám mục tử đạo Rumani


6/3/2019 1:10:07 PM

Trong lễphong chân phước cho 7 Giám mục tử đạo Rumani, ĐTC mời gọi tín hữu Rumani trở thành những chứng nhân cho tự do và lòng thương xót, bằng cách nêu cao tình huynh đệ và đối thoại.

UserPostedImage

Chúa nhật 2-6, là ngày chót trong chuyến tông du của ĐTC. Lúc 8 giờ rưỡi sáng, ĐTC giã từ tòa Sứ Thần Tòa Thánh ở Bucarest để ra phi trường đáp máy bay, trước tiên tới thành phố Sibiu có 151 ngàn dân cư ở mạn tây bắc thủ đô để từ đây dùng xe đến thị trấn Blaj có 20 ngàn dân cư, nơi có tỷ lệ Công Giáo cao nhất ở Rumani và cũng là nơi có tòa của vị Hồng Y duy nhất của Rumani, Lucian Muresan, cũng là TGM trưởng của Giáo Hội Công Giáo nghi lễ đông phương tại nước này.

Đến sân vận động ở Blaj lúc 11 giờ rưỡi, ĐTC đã dùng xe bọc kiếng để tiến về cánh đồng Tự Do cách đó 3 cây số, nơi có gần 100 ngàn tín hữu đang chờ đợi ngài đến để chủ sự thánh lễ phong chân phước dưới bầu trời nắng đẹp.

Đồng tế với ĐTC có khoảng 50 HY và GM, trong và ngoài nước, cùng với gần 200 LM, tất cả trong áo lễ mầu trắng. ĐHY Muresan, TGM trưởng của giáo phận Alba Julia, chủ sự thánh lễ theo nghi thức đông phương.

Trong số các quan khách hiện diện, có tổng thống Klaus Ioannis và phu nhân, các vị trong hoàng gia trước đây của Rumani, và đại diện các tôn giáo bạn.

Nghi thức phong chân phước

Mở đầu nghi thức phong chân phước, ĐHY Muresan đã thỉnh cầu ĐTC ghi tên 7 vị GM Rumani tử đạo vào sổ bộ các chân phước của Giáo Hội, rồi một LM tóm lược tiểu sử của 7 GM tử đạo. Sau đó, ĐTC long trọng đọc công thức tôn phong chân phước cho 7 GM chịu chết vì đức tin, và ấn định lễ kính các vị hàng năm vào ngày 2-6.

Cộng đoàn nhiệt liệt vỗ tay bày tỏ vui mừng và bức họa vẽ trên gỗ diễn tả 7 vị chân phước mới được rước lên lễ đài cạnh bàn thờ và một vị GM xông hương tôn kính. Rồi ĐHY Muresan và cha thỉnh nguyện viên án phong tiến lên trước ĐTC để cám ơn ngài đồng thời xin ngài cầu nguyện và chúc lành cho Giáo Hội tại Rumani.

Bài giảng của ĐTC

Trong bài giảng, ĐTC diễn giải bài Tin Mừng thuật lại phép lạ Chúa chữa người mù bẩm sinh và sự tra hỏi của dân chúng, của những người biệt phái. Những người này phủ nhận hoạt động của Thiên Chúa, viện cớ là Thiên Chúa không làm việc ngày thứ bẩy. Tất cả cảnh tượng và cuộc thảo luận đó cho thấy thật khó hiểu những hoạt động và ưu tiên của Chúa Giêsu, Đấng có thể đặt ở nơi trung tâm những người trước đây ở ngoài rìa, nhất là khi người ta nghĩ rằng ngày thứ bẩy chiếm vị thế ưu tiên chứ không phải là tình thương của Chúa Cha, Đấng tìm cách cứu độ tất cả mọi người (Xc 1 Tm 2,4). Từ đó, ĐTC nhận xét rằng:

Những thứ mù lòa nhiều người phải chịu

”Thế là người mù ấy đã phải sống không những với tình trạng mù lòa của mình, nhưng cả sự mù lòa của những người ở xung quanh nữa. Những chống đối và thù nghịch nảy sinh trong tâm hồn con người, khi mà, thay vì đặt con người ở trung tâm, người ta lại đặt những tư lợi, những nhãn hiệu, lý thuyết, những trừu tượng và ý thức hệ, những thứ này khi đi qua nơi nào, chúng chỉ làm cho mọi sự và mọi người trở nên mù lòa. Trái lại tiêu chuẩn của Chúa khác hẳn: thay vì ẩn nấp trong sự bất động hoặc trong sự trừu tượng ý thức hệ, Chúa tìm kiếm con người với khuôn mặt của họ, với những vết thương và lịch sử của họ. Chúa đi gặp gỡ họ và không để cho mình bị qua mặt vì những thứ diễn văn không có khả năng dành ưu tiên và đặt ở trung tâm điều thực sự là quan trọng.

Những đau khổ của dân Rumani để đạt tự do

Từ những tiền đề trên đây, ĐTC đề cập đến những đau khổ của Rumani và nhất là của 7 chân phước tử đạo. Ngài nói: Đất nước này biết rõ những đau khổ của dân chúng khi trọng lượng ý thức hệ hoặc của một chế độ nặng hơn cuộc sống và được đề cao như qui luật cho chính đời sống và đức tin của con người; khi khả năng quyết định, tự do và không gian dành cho việc sáng tạo bị thu hẹp hoặc thậm chí bị hủy bỏ (Xc Laudato sì, 108).

Anh chị em đã chịu những diễn văn và hành động dựa trên sự phá tan uy tín, đến độ trục xuất và tiêu diệt những người không thể tự vệ và làm cho những tiếng nói khác biệt bị im bặt. Đặc biệt chúng ta nghĩ đến 7 GM Công Giáo Đông phương mà tôi vui mừng tôn phong chân phước hôm nay. Đứng trước sự đàn áp khốc liệt của chế độ, các vị đã chứng tỏ cho dân của mình một niềm tin và tình thương gương mẫu. Với lòng can đảm mạnh mẽ và sức mạnh nội tâm, các vị đã chấp nhận tù đày ngặt nghèo và mọi thứ ngược đãi, miễn là không từ chối mình thuộc về Giáo Hội yêu quí của mình. Các vị Mục Tử này là những vị tử đạo vì đức tin, đã phục hồi và để lại cho dân tộc Rumani một gia sản quí giá mà chúng ta có thể tóm gọn trong hai từ: tự do và lòng thương xót.

ĐTC giải thích rằng ”Khi nghĩ đến tự do, tôi không thể không nhận xét điều này là chúng ta đang cử hành Thánh Lễ tại ”Cánh đồng tự do”. Địa điểm ý nghĩa này gợi lại sự hiệp nhất của dân tộc anh chị em, được thực thi trong sự khác biệt những biểu hiện tôn giáo: điều này tạo nên một gia sản tinh thần làm cho nền văn hóa và căn tính quốc gia Rumani thêm phong phú. Các vị tân chân phước đã chịu đau khổ và hy sinh tính mạng, chống lại một chế độ ý thức hệ thiếu tự do và cưỡng chế các quyền căn bản của con người. Trong thời kỳ đau buồn ấy, đời sống của cộng đoàn Công Giáo bị thử thách cam go vì chế độ độc tài vô thần: tất cả các GM, nhiều tín hữu của Giáo Hội Công Giáo nghi lễ Đông phương và Giáo Hội Công Giáo la tinh đã bị bách hại và cầm tù.

Gia sản tinh thần của các chân phước: Lòng thương xót

Tiếp tục bài giảng trong lễ phong chân phước ở Rumani, ĐTC nói:

”Một khía cạnh khác của gia sản tinh thần nơi các chân phước tử đạo mới chính là lòng thương xót. Cùng với sự kiên cường tuyên xưng lòng trung thành với Chúa Kitô, nơi các vị cùng có một sự sẵn sàng chịu chết vì đạo mà không một lời oán ghét đối với những kẻ bách hại mình, các vị tỏ ra dịu dàng và hiền từ đối với họ. Thật là hùng hồn điều mà Đức Cha Iuliu Hossu tuyên bố trong tù: “Thiên Chúa đã gửi chúng tôi đến nơi tăm tối đau khổ này để ban ơn tha thứ và cầu nguyện cho sự hoán cải của mọi người”. Những lời này là biểu tượng và là sự tổng hợp thái độ của các vị trong thời kỳ thử thách, đã nâng đỡ dân Chúa được ủy thác cho các vị trong việc tiếp tục tuyên xưng đức tin mà không nhượng bộ hoặc trả đũa. Thái độ từ bi thương xót đối với những lý hình như thế là một sứ điệp ngôn sứ, vì ngày nay đó là một lời mời gọi tất cả mọi người hãy vượt thắng sự hoán hận bằng tình bác ái và tha thứ, sống đức tin Kitô trong sự nhất quán và can đảm”.

ĐTC nhắn nhủ các tín hữu rằng: ”Anh chị em thân mến, ngày nay cũng đang xuất hiện những ý thức hệ mới, chúng tìm cách áp đặt một cách tinh vì và muốn bứng dân chúng ta ra khỏi những truyền thống phong phú về văn hóa và tôn giáo. Những ý thức hệ thực dân coi rẻ giá trị con người, sự sống, hôn nhân và gia đình (Amoris laetitia 40), và với những đề nghị hấp dẫn, vô thần giống như trong quá khứ, chúng gây hại đặc biết cho những người trẻ và các trẻ em, khiến các em bị mất cội rễ từ đó các em lớn lên (Xc Christus vivit, 78) và như thế, - họ nghĩ - tất cả trở nên chẳng đáng kể gì nếu không phục vụ cho tư lợi trước mắt của mình, và khiến con người lợi dụng tha nhân và đối xử với họ như những đồ vật (Laudato sì 123-124). Đó là những tiếng nói gieo rắc sợ hãi và chia rẽ, tìm cách xóa bỏ và chôn vùi gia sản quí giá mà đất nước này đã thấy nảy sinh. Ví dụ tôi nghĩ đến sắc chỉ Torda năm 1569, trừng phạt mọi thứ cực đoan bằng cách cổ võ một thái độ bao dung về tôn giáo, đó là một trong trường hợp đầu tiên ở Âu Châu.

Và ĐTC kết luận rằng ”Tôi muốn khích lệ anh chị em hãy đưa ánh sáng Tin Mừng đến cho những người đồng thời và tiếp tục tranh đấu, như các vị chân phước mới, chống lại các ý thức hệ mới đang nảy sinh. Ước gì anh chị em là những chứng nhân cho tự do và lòng thương xót, bằng cách nêu cao tình huynh đệ và đối thoại, thay vì những chia rẽ, gia tăng tình huynh đệ bằng máu, có căn cội từ thời kỳ đau khổ trong đó các Kitô hữu, vốn chia rẽ trong lịch sử, khám phá thấy mình gần gũi và liên đới. Xin Mẹ Maria phù hộ và xin các chân phước tử đạo mới chuyển cầu cho anh chị em”

Cuối thánh lễ, ĐTC đã làm phép bức ảnh vẽ trên gỗ diễn tả 7 vị tân chân phước.

Và ĐHY Lucian Muresan, TGM trưởng của Giáo Hội Công Giáo Rumani nghi lễ Đông phương ngỏ lời cám ơn ĐTC và dâng tặng ngài một mặt nhật chứa đựng một vài thánh tính của các vị Á thánh mới.

Sau cùng, ĐTC mời gọi mọi người đọc kinh Lạy Nữ Vương thiên đàng và ban phép lành kết thúc cho mọi người.

Giuse Trần Đức Anh
(VaticanNews 02.06.2019)


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Edited by user Monday, June 3, 2019 12:43:20 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#10680 Posted : Monday, June 3, 2019 1:08:38 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,373

Thanks: 2461 times
Was thanked: 5299 time(s) in 3550 post(s)
Xin cho nên một


6/3/2019 11:32:45 AM

Thứ Ba Tuần VII Mùa Phục Sinh (Cv 20, 17-27; Ga 17, 1-11a)


UserPostedImage

Trong cuộc sống tại thế, Chúa Giêsu rất bận rộn với công việc rao giảng Tin Mừng, gặp gỡ và chữa lành những người bệnh tật. Đồng thời, Ngài luôn dành những giây phút thinh lặng cầu nguyện để sống mối tình tương quan mật thiết với Chúa Cha. Tin Mừng đã nhiều lần ghi lại: Ngài thường tìm nơi thanh vắng để cầu nguyện như ở trên núi vào ban đêm hay sáng sớm.

Tin Mừng hôm nay là đoạn mở đầu cho lời nguyện được gọi là “lời nguyện hiến tế” của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu cầu nguyện cho chính mình và cho các môn đệ. Những lời cầu thật chân tình thống thiết, một bên là tâm tình thảo hiếu với Cha trên trời, một bên là tình thương của Thầy đối với các môn đệ là những người tin vào Chúa. Chúa Giêsu cầu nguyện cho vinh quang Thiên Chúa và mưu ích cho sự sống và phần rỗi con người là sự sống đời đời.

Ta thấy thánh sử Gioan thuật lại việc Chúa Giêsu cầu nguyện cùng với Chúa Cha trước khi bước vào cuộc khổ nạn. Khi Chúa Giêsu xin Chúa Cha tôn vinh mình, Ngài không có ý đòi Chúa Cha trả công hay tìm kiếm vinh quang thế gian; nhưng muốn nhờ sự tôn vinh qua cái chết và sự Phục Sinh vinh hiển sắp tới, thế gian sẽ biết Chúa Cha là Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng được sai đến là Chúa Giêsu Kitô. Như thế, trong suốt cuộc sống ở trần gian, Chúa Giêsu luôn nói và làm theo thánh ý của Chúa Cha.

“Con không còn ở trong thế gian nữa, nhưng họ vẫn còn ở trong thế gian”: Khi nói câu này hình như Chúa Giêsu tội nghiệp cho chúng ta. Có thể quảng diễn ý Chúa Giêsu một cách đơn sơ như thế này: Lạy Cha, phần con thì đã khỏe rồi vì đã thoát khỏi thế gian, nhưng những môn đệ của con thì thật tội nghiệp vì còn phải ở lại thế gian, cái thế gian đã méo mó chứ không còn tốt đẹp như hồi Cha mới dựng nên, cái thế gian đầy dẫy sự ác, sự đau khổ, sự xấu; cái thế gian có muôn vàn cạm bẫy, cái thế gian chẳng có giá trị nào vĩnh cửu… thật là tội nghiệp cho chúng. vậy xin Cha hãy giữ gìn chúng.

Chúa Giêsu biết rõ ở trong thế gian là thế nào và thoát khỏi thế gian là thế nào nên Ngài mới cầu nguyện như vậy. Còn chúng ta, chúng ta chỉ mới biết thế gian này cho nên chúng ta quyến luyến nó, chúng ta sợ phải mất nó, khi nghĩ đến ngày chúng ta lìa xa thế gian thì chúng ta sợ hãi lo âu.

Lời cầu nguyện Đức Giêsu dành riêng cho các môn đệ của Người hôm nay mang đến niềm hy vọng, hân hoan, vui mừng và phấn khởi cho mỗi người Kitô hữu chúng ta. Bởi vì nhờ ơn sủng của phép Thanh tầy, mỗi người Ki-tô hữu chúng ta được trở nên môn đệ của Đức Giê-su Kitô Chúa chúng ta. Do đó, chúng ta được thuộc về Chúa, được hưởng nhờ lời cầu nguyện và sự sống đời đời Người ban tặng cho chúng ta qua tình yêu và giá máu cứu chuộc của Người; đồng thời có bổn phận làm cho tình yêu và giá cứu chuộc ấy được phát sinh hoa trái phong phú trên toàn thế giới.

Lời nguyện của Đức Giêsu đặc biệt hướng về các môn đệ mà Ngài coi là quà tặng quý giá của Cha cho đời mình. Nhiều lần Ngài nhấn mạnh họ là quà tặng (cc. 2. 6. 7. 9). Đức Giêsu đã từng coi các môn đệ là những kẻ thuộc về Ngài (Ga 13, 1). Nhưng Ngài lại không phủ nhận việc họ là người thuộc về Cha (cc. 6. 9). Môn đệ thật là của chung giữa Cha và Con (c. 10). Họ là những người được Cha chọn từ thế gian (c.6) tuy họ vẫn ở trong thế gian (c.11). Trong giây phút sắp đến cùng Cha, sắp được hưởng vinh quang bên Cha , Đức Giêsu dâng lời cầu nguyện cho họ (c. 9), những người còn phải chịu nhiều gian nan thử thách ở đời. Khi còn sống với họ, Ngài đã cho họ biết Danh Cha (c. 6), Ngài còn ban cho họ lời mà Ngài đã nhận từ Cha. Khi đón nhận những lời ấy, họ biết Ngài từ Cha mà đến và tin Ngài là người Cha sai (c. 8).

Sự sống đời đời! Có nhiều người cho rằng cuộc sống này có quá nhiều thương đau và nước mắt. Tám, chín mươi, trăm năm cuộc đời là quá nhiều. Sống đời đời làm chi cho thêm phần khổ ải. Cứ chết là hết có phải hay hơn không.

Và thực tế rất nhiều người đã chủ trương như vậy. Họ lao vào cuộc sống hưởng thụ, vì cho rằng cuộc đời có là bao mà không thỏa mãn cho sướng, tội chi mà chịu khổ, dù có phải dùng những thủ đoạn đê hèn đen tối để đạt mục đích thì cũng chẳng hề chi. Bên cạnh đó lại có những người tìm mọi phương cách để được trường sinh; họ là người quyền thế và có nhiều của cải nên muốn sống mãi để hưởng vinh hoa phú quí…, nhưng rồi họ vẫn phải chết. Tuy nhiên, càng chạy theo cuộc sống hưởng thụ vật chất nhiều khi xem ra sướng như tiên ấy, thì tự sâu thẳm tâm hồn người ta càng cảm thấy sự vô vọng và trống rỗng không cùng – một sự trống rỗng tâm linh mà không chi có thể bù đắp được.

Mặt khác, nếu cuộc đời chỉ có vật chất, thì làm sao lý giải được những mảng đời từ khi mới sinh ra đã cam chịu bi thương và khốn khổ và bao cảnh ngộ trái ngang phi lý? Do đó, cuộc sống đời đời mà Đức Giê-su hứa ban ở đây chẳng phải là cứ sống đời ở trần gian này vì trần gian chỉ là quán trọ, là nơi để thực hiện những dự án của Thiên Chúa, là con đường để tiến về quê hương đích thực của con người là nước Thiên Chúa, là cuộc sống hạnh phúc bên Chúa mãi mãi. Từ đó cho thấy được cuộc sống trần gian tuy tạm bợ nhưng cũng rất quan trọng, vì nó sẽ quyết định số phận của mỗi người; con người có được sống đời, có được hưởng hạnh phúc bất diệt hay không là tùy theo thái độ sống của họ.

Đức Giêsu Kitô đã đến trần gian; Ngài yêu mến Chúa Cha và luôn làm vinh danh Cha bằng việc thực thi ý muốn của Cha để cứu độ nhân loại khỏi ách nô lệ của tử thần và đưa họ đến cuộc sống hạnh phúc bất diệt ở nơi Thiên Chúa. Việc làm của Người đã tôn vinh danh cha và Người biết rằng Cha cũng sẽ tôn vinh Người khi “giờ” đến -“giờ” mà Đức Giê-su tự nguyện tiến tới đón nhận cái chết đau thương và khổ nhục trên Thập giá; cái giá mà Người phải trả để sống cho tình yêu và sự thật. Và đó cũng là giờ mà sự sống tình yêu chân thật chiến thắng tử thần – tên chuyên lường gạt, gieo đau thương, chết chóc, và hận thù.

Sự sống đời đời là con người nhận biết Thiên Chúa duy nhất và chân thật và Đức Giêsu Kitô con của Người (c.3). Sự nhận biết này được xác định trong việc tin yêu, đón nhận và thi hành lời dạy của Chúa (c.6 – 8). Vâng, người môn đệ bước theo Đức Giêsu trong cuộc sống thì như một nhạc công trong dàn nhạc giao hưởng, cùng với vũ trụ hòa vang lên khúc hát tôn vinh cảm tạ Thiên Chúa Đấng hằng yêu thương, chăm sóc mọi loài. Bởi vì họ thấy cần phải đáp đền tình yêu nhưng không mà họ đã lãnh nhận – một tình yêu cao cả, bao la, rộng lớn vượt không gian, thời gian và mọi cương giới – bằng chính cuộc sống của mình.

Đức Giêsu đã tôn vinh danh Cha ở dưới đất bằng việc hoàn tất ‘công trình Cha giao phó’ (c. 4). Ngài là mẫu gương cho Kitô hữu chúng ta biết cách làm tôn vinh danh Cha trên trời đó là tuân giữ Lời Cha mà chu toàn nhiệm vụ Cha đã trao cho con người ngay từ buổi đầu tạo dựng là làm chủ vũ trụ và đồng thời làm cho nó phát triển ngày càng phong phú tốt đẹp (x. St). Vì vậy cuộc sống con người không thể là cuộc sống hưởng thụ cách ích kỷ, nhưng là một cuộc sống có trách nhiệm. Bên cạnh việc hưởng thụ công trình tạo dựng tốt đẹp của Thiên Chúa, con người còn phải nỗ lực làm phát triển nó; đó là bổn phận, và cũng là vinh dự Thiên Chúa dành riêng cho con người.

Chúa Giêsu không chỉ sống mối tình tương quan với Chúa Cha, nhưng Ngài còn cầu nguyện cho những kẻ thuộc về mình đang ở trong thế gian. Ngài ý thức được sự mỏng dòn yếu đuối của con người, nên đã cầu nguyện cho họ khỏi rơi vào sự khống chế của Satan. Ngài không xin Cha cất những ai thuộc về mình ra khỏi thế gian, nhưng Ngài xin Cha gìn giữ và ban cho họ lòng trung thành trong đức tin khi gặp những khổ đau, bắt bớ. Noi gương Chúa Giêsu, chúng ta được mời gọi sống trung thành với tình yêu của Chúa Cha, để dù trong đau khổ hy sinh, chúng ta vẫn can đảm sống cho vinh quang Chúa Cha. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần quan tâm, nâng đỡ và cầu nguyện cho những người đang sống xung quanh đang gặp khó khăn trong đời sống đức tin để họ luôn sống trong tình yêu Chúa.

Và cùng với các tông đồ ngày xưa, ta cũng hãy bắt chước Chúa Giêsu đã nguyện cùng Chúa Cha soi sáng cuộc đời của mỗi người để được ngộ ra mầu nhiệm Thiên Chúa:

… Xin Cha tôn vinh Con Cha để Con Cha tôn vinh Cha…

Xin cho mọi phàm nhân nhận biết Cha là Thiên Chúa duy nhất và chân thật, để họ được sự sống đời đời từ nơi Con Cha…

Xin cho mọi người nhận biết thật Con từ nơi Cha mà đến, và tin chắc một điều là Cha đã sai Con…

Xin cho họ nên một như chúng ta. (x. Ga 17, 1-11)

Huệ Minh

Edited by user Monday, June 3, 2019 1:11:13 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Users browsing this topic
Guest (13), linhphuong
582 Pages«<532533534535536>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.