Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

318 Pages«<312313314315316>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
tictac  
#6261 Posted : Sunday, March 3, 2019 3:08:25 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,778
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)

UserPostedImage

Bốn Niềm Vui Lớn NhấtTrong
Cuộc Đời


“Có một niềm vui chân chính trong cuộc sống, đó là làm cho người mà ta yêu có được niềm vui”

Có bao giờ bạn tự hỏi: niềm vui nào lớn nhất trong đời? Thành công, giàu sang hay có được điều mình mong muốn. Tất cả chúng ta đều cố gắng tìm kiếm cho mình những niềm vui trong cuộc sống. Nhưng khi có được thứ này chúng ta lại muốn có được thứ khác. Quá trình đuổi bắt cứ kéo dài suốt năm này qua năm khác, chúng ta không dễ gì nhận ra, niềm vui lớn nhất trong đời gần gũi và thân thương biết chừng nào.


Ngay từ lúc mới sinh ra, được sống trong vòng tay của cha mẹ chúng ta hạnh phúc và cảm thấy bình yên. Mỗi ngày là một ngày vui, lúc đó, cha mẹ tuyệt vời nhất. Thế rồi, lớn lên, chúng ta muốn thoát khỏi sự kiềm kẹp của mẹ cha. Muốn tự do bay lượn, chê đấng sinh thành giờ đây lạc hậu, không có những suy nghĩ tân tiến, hợp thời. Để rồi xa cách cha mẹ hơn, nhưng bạn ơi, niềm vui lớn nhất trong đời đó chính là:

1.Được sống cùng cha mẹ
Trải qua những năm tháng tuổi trẻ bồng bột và ích kỷ, chúng ta trở về với những toan tính của cuộc đời. Không còn tự do bay nhảy, không còn những suy nghĩ ấu trĩ và ngông cuồng. Giờ đây chúng ta có cả một gia đình cần gánh vác. Lúc ấy mới chợt nhận ra rằng, được sống cùng cha mẹ là một niềm hạnh phúc to lớn.

Không chỉ dựa dẫm vào đôi vai gầy yếu của mẹ cha mỗi khi bước chân ta trên đường đời rệu rã, không chỉ được ăn bát cơm mẹ nấu, được cùng cha đàm đạo mỗi lúc chiều tà. Quãng thời gian đó yên bình và hạnh phúc biết bao. Không phải chỉ có cười thật to, hét thật lớn thì mới được gọi là niềm vui. Đôi lúc niềm vui bình dị và nhẹ nhàng biết bao, nhưng nó sẽ ngấm sâu vào ký ức của ta, an ủi vỗ về ta mỗi khi mệt mỏi và đau đớn trong cuộc đời.

2.Được làm công việc mình thích
Niềm vui này sẽ chẳng có niềm vui nào có thể sánh được. Đó là cảm giác thỏa mãn bởi vì chúng ta đã làm được điều mà mình thích. Không ít người không làm được việc mình thích, không dám theo đuổi ước mơ và hoài bão của bản thân. Chán nản, thất vọng để rồi họ nhận ra cuộc sống của mình thật nhàm chán, thật buồn bã.
Chỉ khi chúng ta được làm công việc mình thích, chúng ta mới cảm nhận được niềm vui đến từ những điều bình dị, những điều tưởng chừng như vốn có của cuộc sống nhưng không phải lúc nào cũng cảm nhận được. Thế nên, nếu bạn cho rằng công việc chỉ là một công cụ để nuôi sống bản thân thì bạn hãy suy nghĩ lại đi nhé. Bởi vì chỉ khi yêu thích công việc của mình chúng ta mới làm tốt nó được. Được làm công việc mình thích là niềm vui lớn nhất trong đời.

3.Lấy được người mình yêu
Bất kỳ ai trong chúng ta đều muốn có được hạnh phúc trong cuộc sống vì vậy chúng ta mới trao đi tình yêu của mình. Có người lấy được người mình yêu, tin tưởng để làm chỗ dựa suốt đời cho mình, có người lại quyết định kết hôn trong lúc nóng vội. Rất nhiều người đã nếm quả đắng vì vội vàng trong tình yêu.
Một trong những niềm vui lớn nhất trong đời đó chính là lấy được người mình yêu và yêu mình. Khi sống cùng nhau, những bất đồng, những mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh, nếu không có một tình yêu lớn dành cho nhau, ít khi chúng ta có thể tha thứ và chấp nhận lẫn nhau được. Lấy được người mình yêu là niềm vui lớn nhất trong đời. Lớn hơn rất nhiều những niềm vui do tình cảm tạo ra trước đó. Thế nên, hãy trân trọng cuộc sống gia đình và trân trọng người bạn đã lựa chọn.


4.Sống mỗi ngày trọn vẹn
Đây là niềm vui rất lớn bởi hàng ngày chúng ta đều cố gắng tìm kiếm nó nhưng ít người nắm giữ được nó. Có người lo lắng cho những việc không đâu để rồi cáu gắt với người thân và con cái của mình, làm mất đi một ngày đẹp đẽ. Bạn ơi, hãy đối diện với cuộc sống mỗi ngày, dẫu khó chịu bao nhiêu cũng đừng đổ lỗi lên đầu người khác. Hãy tìm cách chế ngự sự giận dữ của mình và bao dung với người bên cạnh, để mỗi ngày với bạn trọn vẹn hơn. Có thể bạn không nhận ra, nhưng mỗi sớm mai thức dậy, tâm trạng bạn thoải mái bạn sẽ có một ngày ngập tràn niềm vui.


Vậy nên, hãy mỉm cười khi ánh bình minh chiếu qua cửa sổ, bởi vì ít nhất thì chúng ta vẫn còn một ngày để làm những điều mình muốn. Hãy sống trọn vẹn từng ngày một với công việc, gia đình, con cái và những niềm đam mê nho nhỏ của bản thân. Bạn nhé!

Ka Phao ST
Con Mua Nho  
#6262 Posted : Sunday, March 3, 2019 4:30:49 PM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,224
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 320 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)
UserPostedImage


Tôi Thấy Dòng Sông Trong Mắt Em


tôi thấy dòng sông trong mắt em
buổi trưa tìm thấy nắng soi gương.
sớm mai tìm thấy hàng cây. gió
buổi tối tìm… tôi trong bóng đêm.

tôi thấy dòng sông trong mắt em
nỗi buồn tìm lại mùi hơi. quen
nhớ nhung neo dưới cành hoa khế
hương tóc thẹn lâu… bàn tay xin.

tôi thấy dòng sông trong mắt em
thanh xuân thất lạc ngọn sầu đông.
mà môi vẫn đỏ mùa ve. cũ.
ký ức ngân từ tôi. hồi chuông.

tôi thấy dòng sông trong mắt em
quê người in vách bóng chim. câm.
đèn hoa trôi giữa đôi vai Huế
cùng với tình-yêu-tôi-xốn-xang.

tôi thấy dòng sông trong mắt em.
con đường treo ngược tháng. năm. đen.
dòng sông đáy mắt, xanh chua xót:
- giục giã tàn phai sớm tận cùng.



Du Tử Lê
UserPostedImage



Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6263 Posted : Monday, March 4, 2019 5:21:23 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 608
Location: Deutschland

Thanks: 200 times
Was thanked: 444 time(s) in 300 post(s)



Mời `bấm chuột vào hình để coi MV
UserPostedImage



Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6264 Posted : Monday, March 4, 2019 8:56:59 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 608
Location: Deutschland

Thanks: 200 times
Was thanked: 444 time(s) in 300 post(s)
𝔸𝕞𝕖𝕣𝕚𝕔𝕒𝕟 𝕀𝕕𝕠𝕝 𝟚𝟘𝟙𝟡

Myra Trần, 19 tuổi, mới qua sống và học tại một trường Trung học ở Mỹ từ 1 năm nay (?), đã dự thi chương trình American Idol với bài hát `𝑶𝒏𝒆 𝒏𝒊𝒈𝒉𝒕 𝒐𝒏𝒍𝒚´, từ musical 𝑫𝒓𝒆𝒂𝒎𝒈𝒊𝒓𝒍𝒔, của 2 soạn giả Tom Eyen và Henry Krieger ...


Mời `bấm chuột´ vào hình để coi Youtube-Video
UserPostedImage



Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6265 Posted : Monday, March 4, 2019 12:51:13 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 608
Location: Deutschland

Thanks: 200 times
Was thanked: 444 time(s) in 300 post(s)

𝕋𝕣𝕒̂̀𝕟 𝕄𝕚𝕟𝕙 ℕ𝕙𝕦̛



Wow ! Hóa ra Myra Tran chính là Trần Minh Như, cô bé đã đoạt ngôi vị quán quân cuộc thi nhạc 𝐓𝐡𝐞 𝐗-𝐅𝐚𝐜𝐭𝐨𝐫 2016, khi mới 17 tuổi.
Chúc cháu Như tiến thật xa, và thắng giải American Idol 2019 càng hay. Good luck !
Dưới đây là ca khúc `Anh cứ đi đi´ do nhạc sĩ Vương Anh Tú sáng tác, Trần Minh Như trình bày trong liveshow 8 của The X-Factor 2016:




Mời `bấm chuột´ vào hình để coi MV
UserPostedImage



thanks 1 user thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
hongvulannhi on 3/5/2019(UTC)
hongvulannhi  
#6266 Posted : Tuesday, March 5, 2019 11:10:17 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,890

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5257 time(s) in 3513 post(s)
Chuyện trong nhà dưỡng lão : Tô Bún Riêu


Tác Giả: Khuyết Danh


“Always be nice to your children because they are the ones who will choose your nursing home.”
- Phyllis Diller
*
Lời giới thiệu

Bài viết nguyên thủy (original copy) được chuyển đến hộp thơ của tôi từ một người bạn đồng môn cũng ở tuổi thất tuần - (7 bó ).

Trước đây tôi cũng đã viết một bài khá cảm động với tựa đề “Chuyện Trong Tuần” bàn về đời sống và tâm trạng của người cao niên mà tôi gọi là thuộc về “Chương Trình Ra Đi Có Trật Tự” (ODP – aka “Orderly Departure Program”). Nội dung bài này cũng cảm động không kém…

Mong quý vị cầm được nước mắt sau khi đọc xong bài này và đồng thời cũng dùng vài giây phút suy gẫm về thân phận của chính bản thân mình.
TVG

UserPostedImage

UserPostedImage

Từ Auclair, theo đường Liên Tỉnh 53, ngược lên mạn Bắc là Salon Springs thì rẽ phải theo Hương Lộ “P” nhỏ hẹp ngoằn ngoèo lăn mình giữa những khu rừng phong ngút ngàn trùng điệp, tiếp tục thêm vào dăm vòng qua những lưng đồi thoai thoải dốc là tới thung lũng Nivagamond, Louisiana, trạm đặc khu của người da đỏ.

Trời vào Thu, rừng phong đã thay chiếc áo choàng màu hồng lựu. Hơn nửa giờ lái xe, không một bóng người ngoài tiếng gió thở dài, tiếng lá khô xào xạc, tiếng rừng cây trăn trở, không còn một âm thanh nào khác. Tôi cảm tưởng như lạc vào một hành tinh xa lạ không sinh vật. Đồi lại đồi liền liền tiếp nối nhau sau cùng tới Nivagamond. Nơi đây có Viện Dưỡng Lão Lakeview mà theo lịch trình thì mỗi năm tôi phải đến một lần để thanh tra y vụ.

Lần đầu tiên đến đây nên tôi không khỏi ngỡ ngàng tưởng dù hẻo lánh đến đâu ít ra cũng có xóm làng, một giáo đường nho nhỏ hay vài ngôi nhà be bé xinh xinh nhưng tuyệt đối không. Ngoài rừng phong đỏ lá chỉ có hồ nước trong veo xanh ngắt màu trời. Trung Tâm An Dưỡng Lakeview như tên gọi ẩn mình dưới tàng cây rợp bóng trên khu đất rộng.

Quay lưng vô rừng thông nhìn ra mặt hồ phẳng lặng như gương, tôi ngẫm nghĩ, nơi đây có thể là điểm nghỉ ngơi lý tưởng cho những người quanh năm lao lực hoặc những ai muốn tìm sự quên lãng, còn chọn làm viện dưỡng lão thì hơi tàn nhẫn.

Tuổi già vốn đã cô đơn mà nơi đây lại hầu như tách biệt với thế giới bên ngoài. Trừ y tá, y công và vài chuyên viên dịch vụ thì chẳng còn ai, người nào cũng bận bù đầu, rảnh rỗi đâu mà tán gẫu với những người già. Nhất là sau buổi cơm chiều khi hoàng hôn buông xuống, ai nấy đều đã về nhà thì bóng đêm chắc phải thật dài.

Vừa đẩy cửa bước vào tôi đã giật mình vì gặp một hàng 6 chiếc xe lăn đang dàn chào. Trên mỗi xe là một lão ông hoặc lão bà độ bảy, tám mươi, mái tóc bạc phơ, mắt hom hem sau làn mục kính. Có người trông còn sáng suốt, người thì như xác không hồn. Họ chăm chú nhìn tôi từ đầu đến chân như quan sát một quái nhân đến từ hành tinh khác. Có lẽ vì tôi là người Á Châu duy nhất tới đây chăng? Cô y tá hướng dẫn như đoán được cảm nghĩ của tôi bèn nhoẻn miệng cười:
– Ông ngạc nhiên lắm sao?
Tôi ngập ngừng:
– Bộ họ biết hôm nay tôi đến đây nên hiếu kỳ muốn trông thấy mặt tôi.
Cô y tá khẽ lắc đầu:
– Mỗi ngày đều như vậy. Sáng nào họ cũng ngồi đó để mong chờ.
– Chờ thân nhân tới đón?
– Dạ thưa không.
– Vậy hay là chờ bạn bè đến thăm?
Cô y tá phì cười pha trò:
– Ông nghĩ già ngần ấy tuổi mà còn hẹn bạn gái sao?
– Không, ý tôi là bạn thông thường đấy.
– Nếu những người bạn ấy chưa nằm xuống thì cũng đang ngồi xe lăn như họ tại một viện dưỡng lão nào đó thôi, rồi ngậm ngùi họ mong chờ những hình bóng không bao giờ đến, xa xôi trong ký ức.
Rồi cô khẽ thở dài:
– Tôi làm việc ở đây hơn 10 năm, đã chứng kiến nhiều hoạt cảnh. Tháng nào cũng có người mới tới và cũng có người vĩnh viễn ra đi.
– Chắc ít nhiều, lòng cô cũng có phần nào xao xuyến, phải không cô?
– Thật tình mà nói lúc đầu thì có đấy, nhưng mà bây giờ tôi đã quen rồi.
– Tôi nghĩ là cô rất mẫn cảm?
– Chỉ là do tập luyện thôi chứ bằng không thì sẽ ngã quỵ đó ông!
Chúng tôi vào thang máy lên tầng trên, một cụ già chống gậy tập tễnh vô theo. Cô y tá nhìn ông ta và hỏi:
– Ông đi lên thang máy hay là đi xuống?
Cụ đáp như cái máy, giọng nói khò khè yếu ớt khó nghe:
– Đi.. đi xuống, rồi đi.. đi lên, rồi đi.. đi xuống , đi lên.
Tôi nhận thấy ông ta chẳng nhìn ai cả, ánh mắt không hồn đang hướng về phương trời vô định. Dường như quá quen thuộc với những hiện tượng này, cô y tá thản nhiên nói:
– Vậy thì xin ông bước ra chờ chuyến sau sẽ có người đi với, chúng tôi đang bận.
Cô bèn nắm tay dẫn ông cụ ra ngoài rồi lạnh lùng khép cửa. Tôi thắc mắc:
– Nếu ông ấy lại tiếp tục bấm nút thang máy thì sao cô?
– Chúng tôi đã lượng trước được điều ấy cho nên tất cả nút cắt điện trong viện đều gắn rất cao người già không thể với tới.
– À thì ra vậy!

Công tác xong trời cũng về chiều, tôi từ giã, cô y tá tiễn tôi ra cửa. Đoàn xe lăn vẫn còn dàn chào.

Chợt trông thấy trong góc tối một ông lão độ trên dưới 80 đang cô đơn ngồi bất động trên xe lăn như pho tượng cũ. Điểm khác biệt khiến tôi chú ý là ông ta không phải người da trắng và cũng không hoà nhập vào toán dàn chào. Da ông màu đồng nâu có nhiều vết nhăn đậm nét thời gian hằn trên mặt. Mái tóc bạc phơ rủ loà xoà trên trán, vóc người bé nhỏ, mắt hom hem trân trối nhìn tôi như muốn nói điều gì. Tôi đoán chừng ông là thổ dân da đỏ. Hiếu kỳ tôi hỏi cô y tá:

– Và vị dưỡng lão này cũng là người ‘Indian’ hở cô? Tôi nghĩ đó là trách nhiệm của chính phủ liên bang chứ?
Cô ta ngạc nhiên:
– Ủa sao ông lại hỏi vậy?
Tôi trỏ ông lão ngồi xe lăn:
– Vậy không phải ’Indian’ là gì?
Cô y tá phì cười:
– Ông ta là người Á Đông đó ông ạ.
Tôi giật mình:
– Người Á Đông?
– Dạ phải, dường như là Việt Nam đó.

Thêm một lần kinh ngạc, tôi không ngờ nơi vùng đất hẻo lánh đìu hiu lạnh lẽo này cũng có người Việt cư trú. Tôi bèn hỏi dồn:
– Sao cô biết ông ta là người Việt.
– Dạ thưa ông hồ sơ có ghi đó ông ạ.
– Vậy thì ông ấy vào đây lâu chưa cô?
– Hơn 10 năm.
Rồi cô khẽ lắc đầu:
– Tội nghiệp, ông ta rất hiền lành dễ thương ai cũng quý mến cả. Nhưng hiềm chẳng nói được tiếng Anh cho nên suốt ngày cứ thui thủi một mình không có bạn.
– Vậy thân nhân ông ấy có thường xuyên tới thăm ông ấy không?
– Một lần cách đây lâu lắm, hẳn có uẩn khúc gì đây.
Không cam tâm làm ngơ trước người đồng hương đang gặp cảnh bẽ bàng nơi đất khách, tôi tự giới thiệu tôi cũng là người Việt Nam. Cô ta trố mắt:
– Ồ ! Thế mà tôi cứ đinh ninh ông là người Trung Hoa.
Tôi cười:
– Trong mắt người Tây Phương, thì bất cứ ai da vàng cũng là người Tàu.
Cô ta pha trò:
– Cũng đâu phải lạ, nhiều anh Tàu nhan nhản khắp nơi. Ngay trong xóm da đỏ hẻo lánh tít mù trên miền Bắc cũng có. Lần nào qua đó tôi cũng ghé mua cơm chiên, chả giò vừa ngon vừa rẻ nhưng phải cái là…..
Tôi nhoẻn miệng cười:
– Mỡ dầu và bột ngọt hơi nhiều phải không cô?
Cô ta cười xoà:
– Phải nói là nhiều quá mới đúng. Khổ công tập thể dục cả tháng, chỉ ăn một bữa cơm Tàu là đâu vào đấy; có khi còn thặng dư là khác.
Tôi quay lại vấn đề:
– Tôi muốn tiếp xúc với ông lão người Việt để mà chào hỏi làm quen. Có thể ông ấy cũng đang cần nói chuyện vì lâu lắm chưa có dịp.
Cô y tá mừng rỡ:
– Hay lắm. Đó cũng là điều tôi mong muốn. Vùng này hẻo lánh quá nên không tìm ra người thông dịch, nhân tiện nhờ ông hỏi xem ông ấy có nhu cầu hay đề nghị gì hầu chúng tôi đáp ứng không?
– Vâng, tôi sẽ cố gắng làm điều đó.
Thấy tôi đi tới ông lão ngước lên, nhíu đôi mắt hom hem nhìn chầm chập, vừa ngạc nhiên vừa thoáng chút ngại ngùng. Tôi gật đầu chào:
– Dạ thưa chào cụ ạ.
Nét mặt rạng niềm vui, giọng nói run run vì xúc động:
– Dạ chào. Chào thầy. Thầy người Việt à?
Giọng ông hơi nặng và chân thật. Tôi thân mật nắm tay ông.
– Thưa cụ cháu cũng là người Việt như cụ đấy ạ.
Ông lại nghẹn ngào:
– Cảm ơn Thiên Chúa. Cảm ơn Đức Mẹ Từ Bi đã cho tôi gặp được ông.
Tôi kéo ghế ngồi bên cạnh và bắt đầu trò chuyện.
– Thưa cụ, vì sao cụ cho là cuộc gặp gỡ hôm nay là do Thiên Chúa và Đức Mẹ sắp đặt.
– Tại đêm nào tôi cũng cầu nguyện ơn trên cho tôi gặp được người đồng hương.
– Có chuyện gì khẩn cấp không thưa cụ?
– Để được nói chuyện bằng tiếng Việt mình thôi.
Cụ thở dài:
– Lâu lắm rồi tôi chưa được nói hay là nghe tiếng mẹ đẻ.

Nhức trong tim, tôi bùi ngùi thương cảm, một ước mơ thật đơn giản mà sao lại quá xa vời. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện. Ông kể:

“Tên tôi là Tỉnh, Nguyễn Văn Tỉnh, trước kia ở Bình Tuy, làm nghề biển, có thuyền đánh cá. Tuy không giàu, nhưng cuộc sống cũng sung túc. Tôi có vợ, 3 con trai, đứa lớn nhất còn sống thì giờ này cũng đã gần 50. Năm 75, Cộng Sản tràn vào, cả nước kéo nhau chạy nạn, sẵn phương tiện trong tay, tôi chở vợ con vượt thoát, nhưng chẳng may là sau 3 ngày lênh đênh trên mặt biển thì gặp bão lớn tàu chìm. Tôi và đứa con út lên 6 được may mắn đã gặp tàu Mỹ vớt, còn vợ và 2 đứa con lớn thì mất tích thầy ạ. Sau đó thì tôi được bảo trợ về Louisiana, nơi đây có đông người đồng hương nên cũng đỡ buồn. Tôi bắt đầu tái tạo sự nghiệp, hùn hạp với bạn bè mua tàu đánh cá làm việc ngày đêm, trước là để vơi buồn, sau là tạo dựng tương lai cho thằng Út, giọt máu cuối cùng còn sót lại của tôi. Tôi ước mong thằng bé sẽ theo cha mà học nghề biển nhưng nó thì không muốn. Nó chỉ thích làm bác sĩ, kỹ sư ngồi nhà mát thôi chứ không chịu dãi nắng dầm mưa như bố, thế nên thầy biết không, vừa xong trung học là nó quyết chọn trường xa để mà tiếp tục theo đại học”.

Ông ngừng lại một chút để dằn cơn xúc động rồi ngậm ngùi kể tiếp:

“Tôi chỉ có mình nó, không thể sống xa con, nên quyết định là bán hết tài sản để mà dọn theo, bạn bè ai cũng ngăn cản thầy ạ, nhưng tôi quyết giữ lập trường, mang hết tiền dành dụm đến cái tiểu bang này mua một căn nhà nhỏ ở ngoại ô; còn chút ít thì gửi vào trong quỹ tiết kiệm lấy lời sống qua ngày. Hai cha con đùm bọc nhau, cuộc sống tuy chẳng sung túc nhưng chẳng nhẹ nhàng. Tuổi ngày một già thì sức khỏe càng yếu. Năm ấy trời mưa đá, tôi bị ngã gẫy chân thầy ạ. Bác sĩ cho biết xương già thì không có lành được và phải vĩnh viễn ngồi trên xe lăn. Thằng Út ra trường có việc làm ở Nữu Ước.

Tự biết là khó có thể theo con và không muốn làm trở ngại bước tiến thân của nó nên tôi xin vào viện dưỡng lão. Tôi lên tiếng trước thầy ạ cho nó khỏi bị khó xử. Nó giúp tôi làm thủ tục và hứa là khi nào làm ăn yên ổn nó sẽ đón tôi về. Các viện dưỡng lão tương đối khá đều hết chỗ, may thay trong lúc đang bối rối thì có anh bạn học người da đỏ quen Út mách cho tôi nơi này. Thấy con tôi buồn tôi bèn an ủi nó: ‘Nơi nào cũng là quê người, cũng giống nhau thôi, thỉnh thoảng con về thăm bố là bố vui rồi.’ Thế là cả ngôi nhà lẫn tiền dành dụm phải trao hết cho viện dưỡng lão, dĩ nhiên là tôi được nhận.”

Ánh mắt xa xôi nhìn về phía chân trời đang có đàn chim chiều đang soải cánh ông chép miệng:
– Chà nhanh quá, mới đó đã 10 năm rồi.
– Thưa cụ, thời gian qua chắc là anh Út vẫn thường xuyên về thăm cụ chứ?
– Ừ, một năm thì nó cũng trở lại, nó khoe tôi hình cô gái Mỹ và nó nói ‘dâu tương lai của bố đó.’ Rồi thầy biết không, từ đó biệt tăm luôn.
– Cụ hoàn toàn không biết tin tức gì về anh ấy sao?
– Không, mà thật tình tôi cũng không muốn biết nữa.
– Tại sao, anh ấy là con trai duy nhất của cụ mà? Cháu sẽ giúp cụ tìm anh ấy nhé?
Ông lão rơm rớm nước mắt:
– Tôi sợ lắm, thầy ơi. Thà biền biệt như thế mà tôi vẫn tin tưởng là nó đang sống tốt với vợ con ở một nơi nào đó trên quả đất còn hơn là biết tin buồn. Quả tình tôi không kham nổi.
Tôi nghẹn lời nói không được, lát sau qua cơn xúc động, tôi bèn hỏi:
– Giờ đây cụ có còn ước nguyện gì thì cụ cho cháu biết. Cháu sẽ hết lòng giúp với tất cả khả năng của mình thưa cụ.
Ông lão thở dài:
– Già rồi còn được mấy năm trước mặt hở thầy?
Ánh mắt chợt linh động, ông nhìn tôi và chép miệng:
– À, mà tôi thèm một bát bún riêu quá.

Hai tuần sau vào ngày Chủ Nhật, tôi nhờ chị bạn thân nấu giùm 2 bát bún riêu cua, bún nước để riêng, có đầy đủ chanh, rau, nước mắm, ớt hiểm tươi còn đặc biệt có thêm lọ mắm ruốc thật ngon. Tôi cho tất cả vào túi xách đem vào viện dưỡng lão Lakeview.

Mất hơn 4 giờ, sau cùng tôi đã tới. Như lần trước, ông vẫn ngồi trên xe lăn gần cửa sổ cuối phòng.

Bất ngờ trông thấy tôi ông mừng rỡ kêu lên:
– Ồ kìa thầy. Thầy lại về đây công tác hở thầy?
Tôi chạy tới nắm tay ông:
– Dạ thưa lần này thì cháu chỉ đến đây thăm cụ và cháu có một món quà đặc biệt mang biếu cụ đây.
Lộ vẻ cảm động ông cụ nhoẻn cười đôi mắt nhăn nheo:
– Bày vẽ làm chi hở thầy. Đến thăm tôi là quý rồi thầy ơi.

Tôi xin phép ban quản lý đưa cụ ra vườn vì thức ăn nặng mùi mắm ruốc nên tôi phải mang theo một lọ cồn nhỏ để đun nóng ngoài trời. Cụ chăm chú nhìn tôi bỏ bún ra tô, trộn rau ghém, nêm mắm ruốc, chan nước dùng nghi ngút bốc hơi, rắc chút tiêu thơm trên lớp gạch cua nổi vàng trên mặt.

Nặn hai lát chanh tươi và sau cùng là ba trái ớt hiểm đỏ thơm nồng cay xé lưỡi. Không nén được thèm thuồng, chốc chốc cụ lại nuốt nước bọt. Tôi đặt tô bún riêu trước mặt và mời cụ cầm đũa. Cụ run giọng:

– Cám ơn thầy. Không ngờ hôm nay tôi còn được ăn bát riêu cua. Mời thầy cùng ăn cho vui ạ.
– Cám ơn cụ, cháu đã ăn xong ở nhà. Xin cụ dùng tự nhiên. Bún riêu còn nhiều; hết tô này cháu sẽ hâm tô khác.

Cụ trịnh trọng húp từng muỗng xúp, gắp từng đũa bún, cắn từng miếng ớt cay ngon lành như chưa từng được ăn ngon, chốc chốc cụ dừng tay để lau mồ hôi và luôn miệng khen tấm tắc:
– Trời ơi! Bún riêu ngon quá mà mắm ruốc thơm quá thầy ơi.
Tôi cảm động đặt tay lên vai cụ:
– Thưa nếu cụ bằng lòng nhận cháu làm con, cháu sẽ thay anh Út và thường xuyên thăm viếng cụ nhé.

Cụ sững sờ nhìn tôi thật lâu như không tin ở tai mình rồi hai dòng nước mắt từ từ lăn dài trên đôi má hóp:
– Trời ơi ! Sao tôi có được diễm phúc như vậy sao trời!

Tôi yêu cầu ban quản lý ghi tên tôi vào danh sách thân nhân, và dặn dò khi có chuyện cần thì cứ gọi. Năm sau, còn một ngày nữa là Tết, tôi đã chuẩn bị xong quà cáp có cả trà thơm, mứt ngọt dự định sáng hôm sau Mồng Một đầu năm sẽ mang lên Lakeview mừng tuổi cụ. Đang ngon giấc, chợt có chuông điện thoại, tôi nhấc ống nghe, bên kia đầu dây tiếng cô y tá trực của viện dưỡng lão Lakeview:
– Dạ thưa hỏi, có phải ông là ông Trần không?
– Dạ vâng ạ, là chính tôi đây.
– Dạ thưa ông, cụ Tỉnh đau nặng.
– Tình trạng thế nào có nguy không cô?
– À, cụ đang nằm phòng hồi sinh bệnh viện ở thành phố đó thưa ông.
– Cám ơn cô rất nhiều, ngày mai tôi sẽ đến cụ.
– À, ông nên đi sớm hơn đi là vì sợ không còn dịp nữa.

Tôi rụng rời, ngoài trời tuyết rơi càng lúc càng nhiều, trời trở lạnh, gió giật từng cơn, hoa tuyết bay nghiêng như ngàn vạn mũi tên bắn vào kính nghe rào rào như vãi cát. Không gian mờ mịt, rừng phong trắng xoá một màu, tuyết phủ lớp dầy trên mặt đất. Tôi rà thắng cho xe chạy chậm để khỏi rơi xuống hố. Sau cùng cũng tới được bệnh viện Hayward.
Cô y tá nhìn tôi ái ngại:
– Thưa ông, suốt đêm qua ông ấy cứ gọi tên một người nào đó. Không biết có phải là ông không ạ?
– Cô còn nhớ là ông gọi tên gì không?
– Chỉ một tiếng duy nhất, dường như là ‘Work’ hay ‘Wood’ gì đó.
Tôi đã hiểu là thằng Út.
Tôi hé cửa lách vào trân trối nhìn ông rồi ngồi xuống bên giường, người ông khô đét, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt. Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vầng trán nhăn nheo. Ông chợt cử động rồi thều thào:
- Út... Út...
Nước mắt chực trào ra, giờ phút nầy tôi phải làm một điều gì để ông được mỉm cười khi vĩnh biệt. Tôi bóp nhẹ bàn tay gầy guộc và nghẹn ngào:
– Thưa cha, con đã về đây thưa cha.
Mi mắt ông động đậy, cố nhướng nhìn lên. Rồi kiệt sức nên từ từ khép lại nhưng môi còn mấp máy:
– Út... Út... Út con.
– Phải thưa cha. Con là Út đây cha. Con là đứa con bất hiếu đã quay về bên cha để xin cha tha thứ cho con.
Tôi cảm được các ngón tay khô gầy đang bắt đầu cử động trong lòng tay tôi, cố nắm giữ đứa con yêu đừng có xa rời. Nước mắt tôi vô tình rơi xuống làn môi khô nứt nẻ đang hé một nụ cười.
Gia tài ông để lại là một bọc vải nhỏ trong ấy có một tượng chúa Giê-Su bị đóng đinh trên cây thập giá và tấm hình đen trắng đã trổ màu vàng chụp gia đình 5 người đoàn tụ, đứa nhỏ nhất còn bế trên tay, tôi đoán nó tên là Út.
Tuổi xuân giờ đã đi đâu
Còn đây tóc bạc phai màu thời gian…

Khuyết Danh
(Dường như do sự cố ý!? Người viết đã không để tên)
Trần Văn Giang (Ghi lại)

Edited by user Tuesday, March 5, 2019 11:56:44 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6267 Posted : Wednesday, March 6, 2019 11:55:08 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,890

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5257 time(s) in 3513 post(s)

NHỮNG QUÂN Y SỸ CHẾT TRẬN ĐẦU TIÊN


Lúc bấy giờ chiến cuộc vừa leo thang, Mỹ đổ vào miền Nam mấy chục nghìn quân và bắt đầu oanh tạc Bắc Việt. Nhưng chiến trường miền Nam vẫn do quân đội Cộng Hòa gánh vác. Những trận địa chiến khởi đầu với Đức Cơ, Đồng Xoài, Bình Giả. Trong số hàng chục hàng trăm thanh niên ngã gục hằng ngày, giới y sĩ bắt đầu góp phần xương máu. Người y sĩ tử trận đầu tiên vào giữa năm 1964 là anh Đoàn Mạnh Hoạch. Anh đã nhảy ra khỏi xe bọc sắt để lên trận tuyến săn sóc một thương binh, mặc dù đã có sự ngăn cản của vị Trung đoàn trưởng. Và anh đã gục ngã trước làn đạn địch. Chúng tôi đón nhận tin anh hy sinh ở Quảng Ngãi với tất cả bàng hoàng. Cái chết của anh như một nhát búa đập vào chữ “Thọ” của giới Quân Y.

UserPostedImage

Quân Y TĐ2ND.

Sáu tháng sau, người thứ hai, anh Trương Bá Hân tử trận ở Bình Giả. Còn nhớ hôm đó ngày cuối năm 1964, tôi đang thực tập giải phẫu ở Tổng Y viện Cộng Hòa. Nghe hung tin, các sinh viên Quân Y có mặt tại phòng trực chạy xuống nhà xác. Một mình tôi ở lại: tôi không thích nhìn mặt người chết. Tôi ngồi một mình cố moi trí nhớ xem anh Hân là ai, nhưng không hình dung nổi mặt anh. Chỉ biết anh học trên tôi ba lớp, vừa từ Pleiku thuyên chuyển về Thủy Quân Lục Chiến. Tiểu đoàn Thủy Quân Lục Chiến bị một Trung đoàn địch tràn ngập. Tất cả sĩ quan Bộ Chỉ huy đều tử thương. Mấy thằng bạn ở nhà xác lên kể lại tôi nghe một chi tiết về cái chết của anh Hân: người ta tìm thấy xác anh hai tay bị trói thúc ra đằng sau và bị trúng đạn ở tim. Mọi người đều nghĩ anh bị bắt rồi mới bị hạ sát. Không khí buồn bã vây quanh chúng tôi suốt cả tuần.

Ngày ba mươi mốt tháng ba năm 1965, anh Đỗ Vinh, Y sĩ trưởng Tiểu đoàn 5 Nhảy Dù tử trận ở Thăng Bình (Quảng Tín). Một mảnh 81 đã phạt trúng đầu khi anh đang ngồi săn sóc một thương binh. Vinh là y sĩ Nhảy Dù đầu tiên tử trận. Vinh học trên tôi một lớp, không thân nhưng quen mặt nhau. Vinh chết trong vinh quang vì trận đó Tiểu đoàn anh thắng lớn.

Tháng 5 năm 1965, Trần Ngọc Minh, Y sĩ trưởng Tiểu đoàn 3 Thủy Quân Lục Chiến tử trận, cũng ở Thăng Bình. Minh bị thương ở tay vào lúc địch mở đợt xung phong biển người. Khi Tiểu đoàn phản công chiếm lại mục tiêu, người ta tìm thấy Minh nằm chết dưới hố với một vết dao đâm vào tim.

Ngày mười lăm tháng bảy 1965, anh Phạm Bá Lương, Y sĩ trưởng Trung đoàn 7 Bộ Binh, tử trận ở Bầu Bàng. Một y tá sống sót kể lại:

- Lúc tờ mờ sáng địch từ dưới hầm chui lên. Bác sĩ Lương lúc ấy đang mặc quần lót đứng đánh răng. Lúc chúng ập vào bắn xối xả, em thấy bác sĩ Lương đưa tay đầu hàng nhưng chúng vẫn hạ sát. Em bị thương nằm giả chết, một tên đến đá vào người em một cái rồi bỏ đi.

Lương và Vinh là đôi bạn thân. Hồi nghe tin Vinh chết, từ Bến Cát, Lương viết một bài khóc bạn gửi về chúng tôi đăng ở nguyệt san Tình Thương. Sau đó, một lần vào buổi chiều có người gặp anh thơ thẩn ngồi bên mộ Vinh ở nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi. Bây giờ đôi bạn chắc không bao giờ xa nhau nữa.

Tháng mười 1965, Y sĩ Trung úy Nguyễn Văn Nhứt tử trận ở Dầu Tiếng. Cái chết của anh Nhứt gây một xúc động lớn trong giới y sĩ, nhất là phía Dân Y vì anh Nhứt là y sĩ trưng tập đầu tiên tử trận. Trận Dầu Tiếng là một trận đánh xáp lá cà đẫm máu. Vị Trung đoàn trưởng cũng tử thương trong trận đánh. Nhứt bị trúng đạn vào đầu và ngực. Tôi nhớ dáng người anh dong dõng cao, tính tình trầm lặng. Nhứt đỗ thủ khoa nội trú năm 1963, xuất sắc về sản khoa. Nghe nói anh được biệt phái sang Bộ Y Tế, chờ ngày du học Mỹ. Không hiểu vì sao anh lại được gọi nhập ngũ rồi thuyên chuyển về Trung đoàn 7 Bộ Binh, thế chỗ anh Lương.

Tháng mười hai 1965, Y sĩ Trần Thái tử trận trong một cuộc phục kích đoàn xe tải đạn và vũ khí trên đường Saigon đi Bà Rịa. Thái được ở gần Saigon thế mà vẫn chết.

Năm 1965 trong niềm đau chung cho quê hương khói lửa, xáo trộn; lòng người chia rẽ hận thù, chúng tôi còn mang cái tang riêng của bảy đồng nghiệp hy sinh.

Y sĩ Thiếu tá Lê Văn Châu

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Con Mua Nho  
#6268 Posted : Thursday, March 7, 2019 6:52:24 PM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,224
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 320 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)


UserPostedImage

Xin clic vào hình để nghe được nhạc...

UserPostedImage



Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6269 Posted : Friday, March 8, 2019 6:25:30 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 608
Location: Deutschland

Thanks: 200 times
Was thanked: 444 time(s) in 300 post(s)

𝒞𝒶̂𝓊 𝒸𝒽𝓊𝓎ℯ̣̂𝓃 𝓃ℊ𝒶̀𝓎 8 𝓉𝒽𝒶́𝓃ℊ 3 :

𝔻𝕒̣𝕪 𝕔𝕙𝕠̂̀𝕟𝕘 𝕥𝕦̛̀ 𝕥𝕙𝕦̛𝕠̛̉ ... 𝕞𝕠̛́𝕚 𝕧𝕖̂̀ ...


... Vừa đánh chồng em, các chị ạ. Cho con nằm trên thảm chơi, con ngủ quên mất. Em đang rửa chén, tay dơ, nhờ chồng bế con vào phòng ngủ. Hắn đang chơi game, quăng máy xuống, giáng cho em một cái tát tai ! Em hỏi, tại sao tát em ? Hắn kêu đang thua, còn bắt bế con này nọ lọ chai ... Em tức qúa, ném cho cái đĩa giữa trán. Hắn tính nhảy tới bạt tai em, em đạp ngay một phát vào bụng, rồi kẹp cổ, khóa tay ... Giờ hắn đang viết đơn đòi ly hôn, nói em bạo hành ...

Em học võ suốt 4 năm Đại học, trừ khi đi đấu giải hay thi lên đai, chưa đánh ai bao giờ, lần đầu đánh chồng luôn. Giờ em nên nói thế nào với Bố Mẹ 2 bên đây ạ ?!

(Lượm được lời tâm tình trên `nét´)




UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


tictac  
#6270 Posted : Friday, March 8, 2019 8:00:42 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,778
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)
UserPostedImage
Happy Women's Day 2019
Con Mua Nho  
#6271 Posted : Monday, March 11, 2019 2:50:52 PM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,224
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 320 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)
UserPostedImage



Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6272 Posted : Monday, March 11, 2019 10:43:29 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 608
Location: Deutschland

Thanks: 200 times
Was thanked: 444 time(s) in 300 post(s)

𝕂𝕙𝕦 𝔹𝕒̀ ℂ𝕙𝕚𝕖̂̉𝕦 - 𝔾𝕚𝕒 Đ𝕚̣𝕟𝕙



𝐃𝐚̂̃𝐮 đ𝐢 𝐤𝐡𝐚̆́𝐩 𝐛𝐨̂́𝐧 𝐩𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐨̛̀𝐢
𝐕𝐚̂̃𝐧 𝐦𝐨𝐧𝐠 𝐜𝐨́ 𝐝𝐢̣𝐩 𝐯𝐞̂̀ 𝐧𝐨̛𝐢 𝐪𝐮𝐞̂ 𝐧𝐡𝐚̀
𝐋𝐚̆𝐧𝐠 𝐎̂𝐧𝐠 - 𝐁𝐚̀ 𝐂𝐡𝐢𝐞̂̉𝐮 𝐜𝐮̉𝐚 𝐭𝐚
𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐚̀𝐲 𝐭𝐡𝐚̂𝐧 𝐚́𝐢 đ𝐚̃ 𝐱𝐚 𝐦𝐚̂́𝐭 𝐫𝐨̂̀𝐢
𝐓𝐡𝐨̛̀𝐢 𝐠𝐢𝐚𝐧 𝐯𝐚̂̃𝐧 𝐥𝐚̣̆𝐧𝐠 𝐥𝐞̃ 𝐭𝐫𝐨̂𝐢
𝐀̂𝐦 𝐭𝐡𝐚̂̀𝐦 𝐤𝐲̉ 𝐧𝐢𝐞̣̂𝐦 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐭𝐨̂𝐢 𝐦𝐨̣̂𝐭 đ𝐨̛̀𝐢 ...

Gửi tới qúi anh chị & các bạn, nhất là những ai vì lý do nào đó, đã lâu chưa có dịp về thăm khu chợ Bà Chiểu, một đoạn phim ngắn (video clip) do bạn Sunny Doan mới quay hôm mùng 3 Tết Kỷ Hợi vừa qua.

Khởi đầu phim quay tại nhà thờ Gia Định, còn được gọi là nhà thờ Thánh Mẫu. Gọi là nhà thờ Thánh Mẫu (Đức Mẹ Maria), nhưng trên nóc vòm mái trước nhà thờ là tượng Chúa Giê-Su dang hai tay mời gọi: "𝐌𝐨̣𝐢 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐡𝐚̃𝐲 đ𝐞̂́𝐧 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐭𝐚 - 𝐕𝐞𝐧𝐢𝐭𝐞 𝐚𝐝 𝐦𝐞 𝐨𝐦𝐧𝐞𝐬 (tiếng La Tinh)" ... Nhưng có lẽ các cậu học sinh trường Hồ Ngọc Cẩn ngày ấy thích đến và để ý tới những tà áo dài trắng thướt tha của trường TH Thánh Mẫu bên hông nhà thờ hơn ? Kể cũng dễ hiểu, nhỉ ?! ...

Tiếp đó, Sunny Doan nhảy qua đường Bạch Đằng, khúc gần rạp Cao Đồng Hưng. Chỗ này, đối diện với rạp chiếu bóng, là bến xe đò Gia Định - Hóc Môn. Hồi còn học mấy lớp đệ Nhất cấp, tôi thường đáp xe đò từ đây về nhà. Ngược lại, tôi đón xe đò ở trạm xăng trước chợ Gò Vấp để tới trường. Thỉnh thoảng tôi chịu khó cuốc bộ ra trạm xe buýt gần tòa Tỉnh trưởng Gia Định, `nhảy´ xe buýt về Gó Vấp. Có điều xe buýt chạy lòng vòng qua đường Hoàng Hoa Thám, Ngô Tùng Châu, Xóm Gà ... rất mất thì giờ. Đã thế, ta phải đi `chui´ ... cho bõ công ! Thế nên, đứng trên xe buýt, mà mắt cứ láo liên, hễ thấy bóng của nhân viên soát vé, là trạm tới vội lẻn xuống ! May là ông Bình hàng xóm lại là nhân viên soát vé. Hôm nào thấy ông lên xe, làm nhiệm vụ, tôi như mở cờ trong bụng và bỗng thấy: `What a wonderful world´ !

Ngay ngã tư Phan Đăng Lưu (Chi Lăng) - Lê Quang Định - Bạch Đằng - Bùi Hữu Nghĩa, đối diện với trường Nam Tỉnh Lỵ là một dãy phố khang trang. Và tiệm bán điện thoại di động ngày nay, hồi đó là tiệm bánh kem, kẹo bánh, cà phê hột với cái máy xay cà phê to tướng ... Đêm Giáng Sinh năm Đệ Nhất, năm cuối cùng ở HNC, Công rủ mấy thằng bạn cùng lớp mừng lễ ở nhà nó bên Phú Nhuận. Trước đấy nó đã đặt một bánh kem hình khúc cây ở tiệm bánh đó, để ăn réveillon cho đúng điệu. Không ngờ nó còn mời thêm mấy em LVD, rồi chúng nó mở nhạc ầm ầm, ôm nhau uốn éo ... Chỉ mình tôi ngồi ì một chỗ ! Công và mấy thằng bạn `động viên ´ tôi mọi cách, nhưng tôi vẫn ... chả dám ! Tôi cảm thấy mình `quê một cục´ và nhận ra một chân lý là, chỉ học thôi chưa đủ ... Dù sao đó cũng là một kỷ niện nhớ đời.

Đi dọc theo đường Bùi Hữu Nghĩa, bên hông chợ Bà Chiểu, Sunny Doan quay cảnh phố xá và tiến dần trở lại nhà thờ Gia Định. Chợ Bà Chiểu bây giờ có vẻ sạch sẽ, gọn gàng hơn trước, nhưng nạn lấn chiếm lòng đường, bày bán hàng hóa tràn lan thì vẫn vậy ! Ngày xưa, thích nhất là thời gian trước Tết, các sạp hàng trước chợ Bà Chiểu bày bán mứt kẹo đủ loại, màu sắc sặc sỡ, coi thật vui mắt. Có sạp còn bán kèm theo mấy chậu hoa Xích Thược, Cúc vàng ... Nhưng ấn tượng nhất vẫn là những núi dưa hấu đổ dọc theo vỉa đường Lê Quang Định, từ trước chợ Bà Chiểu tới gần cổng chính trường Hồ Ngọc Cẩn. Vậy mà vẫn bán hết beng. Mấy lần về thâm nhà, có lần đúng vào dịp Tết, nhưng không có dịp đi qua khu chợ Bà Chiểu, không biết chợ Tết bây giờ có còn như xưa ?

Trở lại nhà thờ Gia Định, lần này Sunny Doan vào trong khuôn viên nhà thờ và quay phim đầy đủ hơn. Phía hông trái (nhà thờ) là hang đá Đức Mẹ Lộ Đức, hơi giống hang đá ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, đường Kỳ Đồng. Trên tường lại là một câu tiếng La Tinh: `𝐀𝐝 𝐉𝐞𝐬𝐮𝐦 𝐩𝐞𝐫 𝐌𝐚𝐫𝐢𝐚𝐦 - Đ𝐞̂́𝐧 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐂𝐡𝐮́𝐚 𝐆𝐢𝐞̂-𝐒𝐮 𝐭𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐪𝐮𝐚 Đ𝐮̛́𝐜 𝐌𝐞̣ 𝐌𝐚𝐫𝐢𝐚´ ... Bên hông phải là trường học, giờ đây đã bị nhà nước `mượn đỡ´ và đổi thành trường THCS Lam Sơn. Có lẽ vì là mấy ngày Tết, học sinh được nghỉ học, nên trường vắng vẻ. Hơi tiếc ! Nếu không, biết đâu những kỷ niệm ngày xưa đã sống động ùa về?

Chúc qúi vị coi phim vui vẻ.

𝕿𝖗𝖆̂̀𝖓 𝕿𝖍𝖆𝖓𝖍 𝕻𝖍𝖔𝖓𝖌




Mời `bấm chuột´ vào hình để xem phim ngắn
UserPostedImage




thanks 1 user thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
tictac on 3/14/2019(UTC)
tictac  
#6273 Posted : Thursday, March 14, 2019 8:51:57 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,778
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)

Cám ơn cô em Thạch Bích !

Tôi và anh Tuấn đã rời VN hơn 30 năm và chưa lần nào về lại quê nhà ,
Hôm nay được nhìn lại nơi mà mình đã sống và lớn lên của một thời thơ ấu ,
dù đã rất nhiều thay đổi nhưng tất cả đều quen thuộc và gợi nhớ với tôi .
Nhà tôi ngày xưa ở Hàng Dừa số 1 và đường Châu Văn Tiếp sát bên hông chợ Bà Chiểu nên hàng ngày những buổi đi về đều phải đi ngang qua khu này .
Con đường Bùi Hữu Nghĩa thằng ra Cầu Sắt còn có hẻm chạy ngang khu "Khăn Đen Suối Đờn" đâm ra đường Đinh Tiên Hoàng đối diện với trường nũ Lê Văn Duyệt ...
Quẹo trái thì đi lên Cầu Bông , còn quẹo phải thì sẽ đi ngang Lăng Ông và đến Toà Tỉnh Trưởng Tỉnh Gia Định
Quỳnh Hương sinh hoạt trong VB trước đây ngày xưa là học trò trường Thánh Mẫu cạnh nhà thờ ...
Tôi trước khi học ở Hồ Ngọc Cẩn là học sinh của trường Tiểu Học Nam Tỉnh Lỵ đối diện với mặt tiền chợ Bà Chiểu ...
Đường Chi Lăng , đường Lê Quang Định , đường Bặch Đằng , đường Bùi Hữu Nghĩa
Rạp Cao Đồnh Hưng ,rạp Đại Đồng , rạp Huỳnh Long gần chợ Bà Chiểu tôi luôn là cậu bé mê xem phim quen thuộc ...
Tất cả bây giờ chỉ còn là những kỷ niêm khó quên ở chuỗi tháng ngày kỷ niêm ...
Một lần nữa cám ơn , chúc vui và mong Thạch Bích luôn có những niềm vui ngập tràn trong cuộc sống ...

Anh Sháo




thanks 1 user thanked tictac for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 3/17/2019(UTC)
tictac  
#6274 Posted : Saturday, March 16, 2019 8:19:53 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,778
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)

UserPostedImage

Người Vợ Mù


Trong một chương trình radio mang tên “Nẻo về của trái tim”, một cô gái mù đã gửi cho những người làm chương trình câu chuyện của mình.

Mong muốn của cô là được chia sẻ niềm hạnh phúc mà mình đang có và gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới một người.

Tôi là một kiến trúc sư vui vẻ, hoạt bát. Cách đây một năm, tôi là người vợ hạnh phúc nhất.

Khi thức dậy cùng người mình yêu vào mỗi sáng, chúng tôi thường cùng nhau thưởng thức một tách trà trong không gian yên tĩnh đầu ngày.

Chúng tôi xây dựng cho mình một thói quen: sẽ luôn cố gắng chia sẻ với nhau những suy tư và cảm nhận chân thật nhất của mỗi người để gìn giữ hạnh phúc.

Cuộc sống của chúng tôi êm đềm trôi qua cho tới một ngày. Trên đường từ bến xe buýt vào tới công ty, tôi thấy mọi thứ như nhòa đi trước mắt, chỉ còn lại những tiếng còi xe inh ỏi. Rồi tôi lập tức được đưa vào bệnh viện. Ngày hôm đó, tôi vẫn còn nhớ rất rõ ràng cảm giác khi nghe câu kết luận của bác sĩ:

“Đây là một căn bệnh thoái hóa nên chúng tôi cũng không thể giúp được gì”.

Bác sĩ còn giải thích rất nhiều điều nữa, nhưng trong đầu tôi chỉ còn đọng lại duy nhất câu nói: “Cô sẽ sớm bị mù”.

Tôi không biết các bạn sẽ cảm thấy ra sao khi đối diện với sự thật này. Còn tôi, tôi đã đầu hàng một cách hèn nhát. Tôi khóc, tôi cáu bẳn thậm chí nhiều lần gắt gỏng, đặc biệt khi chỉ có tôi và anh, trong căn nhà hạnh phúc của chúng tôi.

Tôi đã rất sợ, sợ bị rơi vào bóng tối, sợ phải làm một người mù và sợ nhất rằng tình yêu của anh dành cho tôi cũng sẽ không còn.

Tôi không còn dùng trà vào mỗi buổi sáng với chồng nữa. Bởi tôi muốn tất cả phải chịu trách nhiệm về căn bệnh của mình, đặc biệt là chồng tôi.

Trước sự thay đổi chóng mặt của vợ, chồng tôi không nói gì, anh chỉ lẳng lặng quan sát và chịu đựng những cơn nóng giận vô cớ. Hơn thế anh giúp tôi làm mọi công việc nhà bất chấp sự phản đổi đầy ngang bướng của tôi.

Thời gian đó, ông chủ vẫn sắp xếp cho tôi một công việc nhỏ trong văn phòng. Nhờ đó, tôi có thể được ra ngoài vào mỗi sáng. Được đi làm đã trở thành niềm hạnh phúc nhất của tôi khi ấy. Công việc cho tôi cảm giác tôi không phải là người thừa, tôi được chứng minh sự mạnh mẽ của mình và thỏa mãn cái tôi đang bị tổn thương ghê gớm.

Tôi quyết định vẫn đi xe buýt tới công ty như tôi luôn làm trước đây. Tôi biết mình đã rất quen với con đường và tôi cũng đã dần thành thục việc sử dụng cây gậy cho người mù.

Chồng tôi đề nghị, hãy để anh đưa tôi đi làm mỗi sáng và trở về đón tôi mỗi buổi chiều.

Nhưng tôi từ chối, tôi không muốn anh phải vất vả như vậy, bởi nơi chúng tôi làm việc cách nhau rất xa.

Chồng tôi không phản đối, anh chỉ nói: “Hãy cẩn thận khi qua đường nhé, ngã ba đó khiến anh lo lắng hơn cả”.

Tôi giữ im lặng trước lời dặn dò của anh.

Mọi chuyện sau đó diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi của tôi. Có lẽ sư lo lắng của tôi và chồng đều là thái quá. Khi dừng đèn đỏ ở ngã ba đầu tiên, tôi nhớ lại lời của chồng và bắt đầu cảm thấy sợ. Ngay lúc ấy có một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên:

“Cô ơi, cô có thể dẫn cháu qua đường không?”

Tôi quá đỗi ngạc nhiên với câu hỏi của cậu bé, hình như cậu bé không biết tôi bị mù.

“Cháu à, cô xin lỗi, nhưng cô sẽ không bảo đảm an toàn được cho cháu vì cô không nhìn thấy…” Tôi chưa kịp nói hết câu thì cậu bé chen vào.

“Cháu biết cô bị mù, cháu xin lỗi ý cháu là cô không nhìn thấy, nhưng không sao.. Cô là người cao lớn, những người lái xe sẽ nhìn thấy cô, họ sẽ tránh chúng ta. Còn cháu sẽ dắt cô qua đường, cháu sẽ làm đôi mắt cho cô ở ngã ba này nhé.”

Trước lời nói ngây thơ của cậu bé, tôi thấy mũi mình cay cay. Chuyển gậy dò đường sang tay phải, tôi chìa bàn tay còn lại để nắm lấy bàn tay nhỏ bé đó. Cậu bé nắm tay tôi thật chặt. Cái siết tay của cậu khiến tôi có thêm rất nhiều tự tin.

Hóa ra tôi vẫn còn có ích, vẫn có thể giúp đỡ một ai đó chứ không hoàn toàn là “đồ vô dụng” như tôi luôn nghĩ về mình sau khi không còn nhìn thấy. Bên trong tôi bất giác thấy lại được niềm vui.

Cậu bé quả là một người dẫn đường tài tình, chúng tôi đã qua đường an toàn và dường như không làm một người lái xe nào nổi giận. Khi chia tay ở ngã ba, cậu bé nói:

“Cháu hy vọng mai cô sẽ lại ở đây nữa, vì sáng nào cháu cũng phải đi qua ngã ba này để đến trường. Cảm ơn cô nhiều nhé. Giờ cháu đi học đây.”

Cậu bé chào tôi và chạy đi nhanh như một cơn gió. Trước khi đi, cậu bé quay lại, nói thật to:

“Hẹn cô ngày mai nhé, cháu sẽ chờ cô đấy”.

Cậu bé khiến nụ cười trở về trên môi tôi, đôi má tôi cũng ửng hồng.

Một cảm giác ấm áp khiến những căng thẳng bao ngày qua tan mất. Có lẽ ai đó nhìn thấy tôi lúc ấy sẽ phải thắc mắc: Cô gái mù ấy sao lại cười rạng rỡ thế?

Không để tôi thất vọng, ngày hôm sau và ngày hôm sau nữa, cậu bé vẫn xuất hiện và chúng tôi đã trở thành đôi bạn “chinh phục ngã ba” từ đó.

Đôi lúc chúng tôi còn nán lại nói chuyện với nhau. Tôi đã biết cậu bé thiên thần ấy (chí ít là với tôi) tên là Jimmy. Jimmy nhỏ người, mặt nhiều tàn nhang, tóc màu hung và có một cái mũi hơi kì lạ. Đó là dáng vẻ mà cậu bé tả về mình cho tôi nghe.

Nhờ Jimmy bé nhỏ, tôi dần lấy lại niềm vui trong cuộc sống của mình. Tôi cũng đã có thể đối đãi dịu dàng trở lại với chồng, không còn nặng nề với anh nữa. Nhưng cảm giác muốn mở lòng để chia sẻ với chồng vẫn chưa trở về.

Niềm vui của tôi chỉ kéo dài được một tháng.

Sáng hôm đó, khi ở ngã ba tôi không thấy Jimmy, cậu bé đến muộn chăng? Tôi chợt hiểu ra rằng hình như những đứa trẻ đã kết thúc năm học và Jimmy sẽ không đến trường ngày hôm nay.

Tôi chưa biết làm thế nào để qua đường khi không có người hoa tiêu nhỏ bé, tiếng lanh lảnh quen thuộc vang lên: “Cô James chờ cháu.”

“Cháu đấy à, cô mừng quá, cô cứ nghĩ là cháu sẽ không đến”.

“Cháu không thể để cô một mình qua đường được. Đó là lời hứa danh dự. Nhưng cháu sắp theo bố mẹ về quê với ông bà rồi. Cô biết mà, trường học đã nghỉ hè và hôm nay là ngày cuối cùng cháu ở đây”.

Tôi cảm thấy lo lắng và hơi buồn, nhưng cố trấn tĩnh. Tôi hỏi Jimmy về “lời hứa danh dự” của cậu bé, điều khiến tôi cảm thấy rất tò mò.

“Cháu đã hứa với một người. Nhưng chú ấy không cho cháu nói điều này với cô.”

Chúng tôi cùng nhau băng qua đường trong im lặng. Nhưng khi tới nơi, cậu bé níu tay tôi lại, hỏi rằng tôi có thể đi với cậu bé một chút không? Tôi đồng ý và chúng tôi thả bộ cùng nhau trong một công viên gần đó. Hóa ra cậu bé muốn kể cho tôi nghe về lời hứa danh dự của mình.

Ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau, đã có một người đàn ông nhờ cậu bé dắt một phụ nữ xinh đẹp nhưng bị mù qua đường.

Người đàn ông ấy giải thích với cậu bé rằng, đó là vợ chú. Cô ấy vừa bị mất đi đôi mắt và chú không thể yên tâm để cô ấy một mình đi qua con phố đông đúc này. Nhưng chú cũng không thể tự tay dắt cô sang đường, vì cô đang đóng cửa tâm hồn mình với chú.

Nước mắt tôi bắt đầu rơi. Cậu bé tiếp tục kể.

Cậu bé đã đồng ý giúp người đàn ông lạ mặt đó.

“Không chỉ một lần, cháu không biết tại sao nhưng khi nghe chú ấy kể về cô, cháu nhớ đến cách bố cháu nói về mẹ, đầy yêu thương. Vì thế, cháu đã hỏi chú ấy có cần cháu giúp những ngày tiếp theo không. Đôi mắt của chú ấy lúc đấy rạng rỡ như mắt cháu lúc được đi chơi hay ăn kem vậy”.

“Đó là lý do vì sao sáng nào cháu cũng ở đây chờ cô?”

“Vâng, nhưng không chỉ chờ cô, cháu chờ cả chú ấy nữa. Chú ấy ngày nào cũng đi qua đường với chúng ta mà.

Chú chỉ lặng lẽ đi cạnh cô, cách cô một đoạn để cô không cảm thấy sự có mặt của chú ấy.

Chỉ khi cô cháu mình sang đường an toàn chú ấy mới đi làm”. “Thật vậy sao?”.

Tôi không còn biết nói gì hơn. “Cháu không định nói chuyện này cho cô nghe. Nhưng ngày mai cháu đi rồi. Cháu sợ cô sẽ thấy hoang mang vì không có cháu.

Thêm nữa cháu sợ cô vẫn giận chú”. “Vậy hôm nay chú ấy có đi cùng chúng ta không, Jimmy?”

Chồng tôi đã đứng đó từ bao giờ. Anh đã lắng nghe câu chuyện của cô cháu tôi. Tôi không biết khuôn mặt anh lúc ấy như thế nào.. Chỉ biết có một bàn tay to lớn, ấm áp và rất quen thuộc nắm lấy bàn tay tôi, nhẹ nhàng dắt tôi đi hết quãng đường từ công viên tới văn phòng.

Sau ngày hôm ấy, tôi đồng ý để chồng chở đi làm, và buổi chiều tôi đi xe buýt về, anh đã nhờ được một người bạn trong công ty đưa tôi ra bến xe. Tôi còn được biết, công việc mà ông chủ sắp xếp cho tôi chính là nhờ anh đã tới gặp và thuyết phục ông.

Đó là câu chuyện tình yêu mà tôi muốn chia sẻ với các bạn.

Những ngày tháng vừa qua đã khiến tôi nhận ra rằng: Trong cuộc sống nhiều đau khổ này, tình yêu thực sự hiện hữu, và nó mang một sức mạnh chữa lành thật to lớn. Khi nghĩ về sự nhẫn nại của anh suốt thời gian cùng tôi và Jimmy sang đường, khi cảm nhận được rằng trái tim chan chứa thiện niệm của anh luôn nghĩ cho cảm giác của tôi, nghĩ đến việc làm thế nào để tôi an toàn và hạnh phúc nhất, tôi mới hiểu ra thế nào là thực sự yêu một ai đó..

Chia sẻ câu chuyện này cũng là cách tôi muốn anh biết:

Từ tận đáy lòng, tôi biết ơn tình thương và những điều anh đã dành cho tôi.

Và hơn thế, anh và Jimmy bé nhỏ đã cho tôi hiểu và học được rằng yêu thương một người là dành cho người đó sự bao dung, nhẫn nại và những điều thiện lành nhất mỗi ngày.

Sưu tầm
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6275 Posted : Wednesday, March 20, 2019 1:14:10 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 608
Location: Deutschland

Thanks: 200 times
Was thanked: 444 time(s) in 300 post(s)



Mời `bấm chuột´ vào hình, để coi phim nhạc (MV)
UserPostedImage

UserPostedImage


thanks 1 user thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
tictac on 3/22/2019(UTC)
tictac  
#6276 Posted : Friday, March 22, 2019 8:53:59 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,778
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)

UserPostedImage

Cái Tâm của con người


Buổi trưa, tại sân ga của một thành phố lớn, một người phụ nữ tầm ngoài 30 tuổi đang mướt mồ hôi để vác lên vai túi hành lý lỉnh kỉnh của mình. Trên khuôn mặt của người phụ nữ ấy hằn lên sự vất vả, cực nhọc của một người lao động thấp kém. Chị đang đưa ánh mắt dường như vô vọng của mình khắp sân ga như để tìm kiếm một thứ gì đấy nhưng sau đấy lại tỏ vẻ thất vọng. Trông chị rất đáng thương.
Trên sân ga, người qua lại tấp nập. Ai đi qua người phụ nữ ấy đều ném về phía chị những cái nhìn ái ngại và thương cảm. Không ai có ý định dừng lại để giúp đỡ chị. Ðặc biệt là những người ăn mặc sang trọng, họ đều đi qua chị với tốc độ rất nhanh, dường như là họ nghĩ nếu đi chậm lại thì chắc chắn người đàn bà đó cũng kéo họ lại để lạy lục, nhờ vả việc gì đó.

- Anh để ý đấy nhé, không biết chừng chị ta sẽ nài nỉ xin tiền hoặc sẽ tìm cách kết bạn với mình để bị chị ta tra tấn trên suốt chuyến đi bằng những câu chuyện vừa dài vừa vô duyên, hoặc như chị ta sẽ mượn mình chiếc khăn mùi xoa để lau mồ hôi mà lau xong thì mình không dám xin lại hay như mượn bình nước uống rồi tu ừng ực thì vài ngụm đã hết veo. Ðúng là người nhà quê. Một người phụ nữ ăn mặc trông có vẻ sang trọng bĩu môi và nói với người đàn ông cũng có vẻ sang trọng bên cạnh mình.

- Xin chào… xin…
Quả nhiên người phụ nữ tiến lại gần đám đông đang đứng đợi tàu. Nhưng dường như không đợi chị nói hết câu, mọi người đều xua tay và lắc đầu và nhanh chóng lảng ra chỗ khác. Không nản chí, người phụ nữ này lại men theo các cánh cửa sổ của các toa tàu rồi nhảy hẳn lên các toa chưa đến giờ xuất phát. Ði đến toa nào chị cũng mang một khuôn mặt như muốn cầu cứu, trông thật đáng thương và câu duy nhất thốt ra từ miệng người phụ nữ đáng thương này là: “Xin mọi người giúp đỡ cho tôi.”
Những người ngồi trên tàu tỏ ra rất khó chịu với người phụ nữ này. Có người thì xua tay ra hiệu xua đuổi, có người vừa thấy bóng dáng chị ở đầu toa vội lấy tờ báo che mặt giả vờ ngủ. Trên khuôn mặt của người đàn bà ấy lộ rõ vẻ thất vọng, chán nản.
“Mình đâu phải là thằng ăn trộm mà sao mọi người lại xử sự như thế nhỉ?” Người phụ nữ xót xa nghĩ.
Chị ta lại đi qua các toa tàu nhưng không ai muốn nghe chị trình bày hoàn cảnh của mình. Ðúng lúc đó, chị nhìn thấy một chàng trai có dáng vẻ rất thư sinh đang ngồi đọc báo. Chàng trai đang đọc báo rất chăm chú và dường như cậu ta không để ý đến mọi thứ xung quanh.
Nhẹ nhàng đi về phía chàng thanh niên, người phụ nữ cất tiếng nói:
- Xin lỗi cậu, cậu có thể giúp đỡ tôi được không?
Chàng trai bỏ tờ báo xuống, nhìn quanh một lúc rồi nhìn người phụ nữ nông thôn nọ:
- Xin lỗi, chị đang hỏi tôi ạ?
Người phụ nữ gật đầu.
- Xin anh giúp đỡ tôi với, tôi lên thành phố để tìm người bà con, nhưng tìm không ra, tiền bạc lại bị kẻ gian móc hết rồi. Muốn về quê nhưng không biết làm thế nào, cậu có thể mua giúp một tấm vé để tôi về quê không?
Sau khi nghe g người phụ nữ đáng thương nói xong, nét mặt chàng thanh niên trông rất lưỡng lự. Dường như anh ta vừa muốn giúp vừa lại không muốn giúp người đàn bà đáng thương đó. Sau một thời gian im lặng, chàng trai bèn đưa tay vào túi quần của mình, khó khăn lắm mới móc ra được một đống tiền lẻ, ngại ngùng đưa cho người phụ nữ.
- Chị cầm lấy đi. Tôi… tôi chỉ còn có chừng này, không biết đủ hay không. Tôi cũng vừa mua vé để về quê nên không còn nhiều. Tôi lên thành phố này để kiếm việc, hy vọng tìm được một công việc kiếm được kha khá, nhưng khi lên thành phố, với tấm bằng trung cấp trong tay thì tôi không thể tìm ra được một việc gì để làm. Chị cầm tạm vậy.
Người phụ nữ rưng rưng cầm lấy những đồng tiền lẻ của chàng trai, khó khăn lắm chị mới thốt lên được hai tiếng “Cám ơn”.
Vừa quay gót đi về phía cuối toa thì chị nghe tiếng gọi với theo của chàng thanh niên nọ. Cậu ta hớt hải đi về phía chị và nói:
- Như thế này vậy, chị cùng quê với em, hay chị lấy tấm vé của em đi vậy.
- Thế còn cậu thì sao? Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.
- Số tiền em vừa đưa cho chị chỉ có thể mua đủ tấm vé xuống ga thứ ba xuất phát từ ga này, như vậy cách nhà em cũng không xa lắm, em có thể đi bộ mà. Chị cứ cầm lấy vé đi, em là con trai, thế nào mà chẳng được. Còn phụ nữ như chị thì không thể đi bộ về nhà trong đêm tối được. Thôi, chúc chị thuận buồm xuôi gió. Nào, đưa cho em đống tiền lẻ nào!
Nói xong, không kịp để người phụ nữ phản ứng gì, chàng trai vội cầm lại số tiền lẻ trong tay người phụ nữ và đưa lại cho chị tấm vé của mình. Sau đấy anh vội vàng đi ra khỏi tàu và đến quầy bán vé. Rất nhanh sau đó, chàng thanh niên lại lên tàu.
Người phụ nữ tiến lại gần phía chàng trai và cất tiếng hỏi:
- Sao cậu lại làm như thế, cậu không hối hận à?
Chàng trai lắc đầu:
- Không, chị ạ.
Trong ánh mắt của người phụ nữ đáng thương nọ ánh lên một niềm vui khôn xiết. Chị cầm tay chàng trai và nói: – Anh bạn trẻ, xuống đây với tôi một lát.
Người phụ nữ kéo chàng trai ra khỏi nhà ga, vẫy một chiếc taxi, tự động mở cửa xe và quay lại nhìn chàng trai:
- Cậu lên xe đi. Hôm nay cậu chính thức là nhân viên của tôi.

Hoá ra, người phụ nữ này là con gái của một ông chủ tập đoàn sản xuất đồ chơi nổi tiếng. Ðể đi tìm một người trợ lý đáng tin cậy, chị đã phải hoá trang và đứng ở sân ga suốt 3 ngày qua.
Chị nói rằng: “Các bạn cho rằng tôi thật ngốc nghếch khi phải làm khổ mình như thế, nhưng thật ra nó thật sự xứng đáng. Khi đứng ở sân ga trong 3 ngày đó, tôi mới nhận ra rằng: Tìm được một người thực sự tốt trong cuộc sống xô bồ này quả là khó. Có thể, chàng thanh niên đó không có trình độ, hiểu biết nhiều như những người tốt nghiệp đại học hoặc cao hơn nữa. Nhưng điều đáng quý nhất và đáng trân trọng nhất là cậu ấy có cái ‘tâm’. Có cái ‘tâm’ trong cuộc sống thì mới có cái ‘tâm’ trong công việc được. Ðấy là thứ mà công ty tôi cần”.

Các bạn thấy đấy, một tấm vé để đổi lấy cả một sự nghiệp sáng lạn. Có thể nhiều người nghĩ đây chỉ là việc ngẫu nhiên, nhưng thực ra trong sự ngẫu nhiên đó lại có tính tất yếu của nó. Rất nhiều người đã có mặt ở trên sân ga, nhưng chỉ có chàng trai đó mới nhận được niềm hạnh phúc bất ngờ như vậy. Không phải ngẫu nhiên mà anh ta có được một cơ hội tốt đẹp đến như thế mà điều quan trọng là anh đã biết chia sẻ chữ ‘tâm’ của mình cho mọi người xung quanh.

Ðây là một câu chuyện hoàn toàn có thật mà tôi đã nghe được từ giám đốc của tôi.

Nguồn: thienvienphuocson.net

Edited by user Friday, March 22, 2019 8:55:45 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Con Mua Nho  
#6277 Posted : Sunday, March 24, 2019 2:36:59 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,224
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 320 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)


UserPostedImage



Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6278 Posted : Wednesday, March 27, 2019 3:35:39 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 608
Location: Deutschland

Thanks: 200 times
Was thanked: 444 time(s) in 300 post(s)

𝕊𝕒̀𝕚 𝔾𝕠̀𝕟 𝟙𝟡𝟝𝟝

𝗾𝘂𝗮 𝗼̂́𝗻𝗴 𝗸𝗶́𝗻𝗵 𝗰𝘂̉𝗮 𝗻𝗵𝗶𝗲̂́𝗽 𝗮̉𝗻𝗵 𝗴𝗶𝗮 𝗥𝗮𝘆𝗺𝗼𝗻𝗱 𝗖𝗮𝘂𝗰𝗵𝗲𝘁𝗶𝗲𝗿


Raymond Cauchetier là một nhà nhiếp ảnh nổi tiếng người Pháp sinh vào ngày 10 tháng giêng 1920 tại thủ đô Paris. Khi ông 31 tuổi (1951), ông cùng quân đội Pháp đến bán đảo Đông Dương và trong thời gian ông ở Việt Nam, ông đã thực hiện rất nhiều bộ ảnh về đời sống hàng ngày của lực lượng không quân Pháp cũng như những bộ ảnh về danh lam thắng cảnh và con người Việt Nam sau khi chiến tranh Đông Dương chấm dứt.

Năm 1955, ông đã cho xuất bản cuốn sách ảnh thứ hai có tên là “Saigon” và những hình ảnh sau được trích từ quyển sách này của ông.

(Trích từ 𝗖𝗼𝗰𝗵𝗶𝗻𝗰𝗵𝗶𝗻𝗲 - 𝗦𝗮𝗶𝗴𝗼𝗻)




UserPostedImage
Thiếu nữ Sài Gòn



UserPostedImage
Một điểm chiếu phim thoát y ở Chợ Lớn.



UserPostedImage
Khu Nhà hát thành phố (Trước 75 là Hạ Nghị Viện) - Khách sạn Continental - Thương xá Eden.



UserPostedImage
Làm phước ở đền và mộ của Tả quân Lê Văn Duyệt hay còn được gọi là Lăng Ông (Bà Chiểu) vì ở gần chợ Bà Chiểu.



UserPostedImage
Khấn vái ở đền và mộ của Tả quân Lê Văn Duyệt hay còn được gọi là Lăng Ông



UserPostedImage
Quán hàng trà (nước chè) ở Chợ Lớn



UserPostedImage
Đi dạo ở vườn Bách Thảo Sài Gòn (1955). Năm 1956 vườn Bách Thảo được tu sửa và đổi tên là Thảo Cầm Viên Sài Gòn



UserPostedImage
Thím Xẩm bán thuốc lá trên vĩa hè ở Chợ Lớn



UserPostedImage
Cảnh chữa bệnh bằng cách `hút gió´ ở Sài Gòn


Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6279 Posted : Friday, March 29, 2019 7:58:41 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 608
Location: Deutschland

Thanks: 200 times
Was thanked: 444 time(s) in 300 post(s)


Mời `bấm chuột´ vào hình để coi phim nhạc

UserPostedImage



𝐌𝐞𝐧 𝐀𝐭 𝐖𝐨𝐫𝐤 là ban nhạc Rock nổi tiếng, được thành lập năm 1979 tại Melbourne - Úc với các thành viên:

𝐂𝐨𝐥𝐢𝐧 𝐇𝐚𝐲 - ca sĩ, guitar
𝐑𝐨𝐧 𝐒𝐭𝐫𝐲𝐤𝐞𝐫𝐭 - ca sĩ, guitar
𝐉𝐨𝐡𝐧 𝐑𝐞𝐞𝐬 - bass
𝐉𝐞𝐫𝐫𝐲 𝐒𝐩𝐞𝐢𝐬𝐞𝐫 - trống
𝐆𝐫𝐞𝐠 𝐇𝐚𝐦 - sáo (flute), saxophon, keyborad

Những năm thập niên 80s là thời gian hoàng kim của ban nhạc này. Năm 1981 đĩa nhạc (album) 𝐁𝐮𝐬𝐢𝐧𝐞𝐬𝐬 𝐀𝐬 𝐔𝐬𝐮𝐚𝐥 đã được phát hành, trong đó có bài 𝐃𝐨𝐰𝐧 𝐔𝐧𝐝𝐞𝐫 (dĩ nhiên cũng có đĩa đơn, single, của bài nhạc này). Và chỉ riêng bài Down Under này thôi đã mang lại một khoản thâu nhập khoảng 35 triệu Euro. Ngoài ra bài nhạc này đã được hãng Quantas Airways dùng trong một số phim quảng cáo, cũng như ban nhạc này đã trình diễn trong lễ bế mạc Thế Vận Hội năm 2000 tại Sydney.

Năm 1985 ban nhạc Men At Work tan rã, để đã tái xuất giang hồ (comeback) vào năm 1996, nhưng không gặt hái được những thành qủa như xưa. Sau khi Greg Ham qua đời năm 2012, ban nhạc này rã đám lần nữa !



MEN AT WORK trong lễ bế mạc Thế Vận Hội 2000 tại Sydney



𝓓𝓸𝔀𝓷 𝓤𝓷𝓭𝓮𝓻

𝑻𝒓𝒂𝒗𝒆𝒍𝒊𝒏𝒈 𝒊𝒏 𝒂 𝒇𝒓𝒊𝒆𝒅-𝒐𝒖𝒕 𝒄𝒐𝒎𝒃𝒊𝒆
𝑶𝒏 𝒂 𝒉𝒊𝒑𝒑𝒊𝒆 𝒕𝒓𝒂𝒊𝒍, 𝒉𝒆𝒂𝒅 𝒇𝒖𝒍𝒍 𝒐𝒇 𝒛𝒐𝒎𝒃𝒊𝒆
𝑰 𝒎𝒆𝒕 𝒂 𝒔𝒕𝒓𝒂𝒏𝒈𝒆 𝒍𝒂𝒅𝒚, 𝒔𝒉𝒆 𝒎𝒂𝒅𝒆 𝒎𝒆 𝒏𝒆𝒓𝒗𝒐𝒖𝒔
𝑺𝒉𝒆 𝒕𝒐𝒐𝒌 𝒎𝒆 𝒊𝒏 𝒂𝒏𝒅 𝒈𝒂𝒗𝒆 𝒎𝒆 𝒃𝒓𝒆𝒂𝒌𝒇𝒂𝒔𝒕
𝑨𝒏𝒅 𝒔𝒉𝒆 𝒔𝒂𝒊𝒅
𝑫𝒐 𝒚𝒐𝒖 𝒄𝒐𝒎𝒆 𝒇𝒓𝒐𝒎 𝒂 𝒍𝒂𝒏𝒅 𝒅𝒐𝒘𝒏 𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓
𝑾𝒉𝒆𝒓𝒆 𝒘𝒐𝒎𝒆𝒏 𝒈𝒍𝒐𝒘 𝒂𝒏𝒅 𝒎𝒆𝒏 𝒑𝒍𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓?
𝑪𝒂𝒏'𝒕 𝒚𝒐𝒖 𝒉𝒆𝒂𝒓, 𝒄𝒂𝒏'𝒕 𝒚𝒐𝒖 𝒉𝒆𝒂𝒓 𝒕𝒉𝒆 𝒕𝒉𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓?
𝒀𝒐𝒖 𝒃𝒆𝒕𝒕𝒆𝒓 𝒓𝒖𝒏, 𝒚𝒐𝒖 𝒃𝒆𝒕𝒕𝒆𝒓 𝒕𝒂𝒌𝒆 𝒄𝒐𝒗𝒆𝒓

𝑩𝒖𝒚𝒊𝒏𝒈 𝒃𝒓𝒆𝒂𝒅 𝒇𝒓𝒐𝒎 𝒂 𝒎𝒂𝒏 𝒊𝒏 𝑩𝒓𝒖𝒔𝒔𝒆𝒍𝒔
𝑯𝒆 𝒘𝒂𝒔 𝒔𝒊𝒙-𝒇𝒐𝒐𝒕-𝒇𝒐𝒖𝒓 𝒂𝒏𝒅 𝒇𝒖𝒍𝒍 𝒐𝒇 𝒎𝒖𝒔𝒄𝒍𝒆𝒔
𝑰 𝒔𝒂𝒊𝒅: "𝒅𝒐 𝒚𝒐𝒖 𝒔𝒑𝒆𝒂𝒌-𝒂 𝒎𝒚 𝒍𝒂𝒏𝒈𝒖𝒂𝒈𝒆?"
𝑯𝒆 𝒋𝒖𝒔𝒕 𝒔𝒎𝒊𝒍𝒆𝒅 𝒂𝒏𝒅 𝒈𝒂𝒗𝒆 𝒎𝒆 𝒂 𝒗𝒆𝒈𝒆𝒎𝒊𝒕𝒆 𝒔𝒂𝒏𝒅𝒘𝒊𝒄𝒉
𝑨𝒏𝒅 𝒉𝒆 𝒔𝒂𝒊𝒅
𝑰 𝒄𝒐𝒎𝒆 𝒇𝒓𝒐𝒎 𝒂 𝒍𝒂𝒏𝒅 𝒅𝒐𝒘𝒏 𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓
𝑾𝒉𝒆𝒓𝒆 𝒃𝒆𝒆𝒓 𝒅𝒐𝒆𝒔 𝒇𝒍𝒐𝒘 𝒂𝒏𝒅 𝒎𝒆𝒏 𝒄𝒉𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓
𝑪𝒂𝒏'𝒕 𝒚𝒐𝒖 𝒉𝒆𝒂𝒓, 𝒄𝒂𝒏'𝒕 𝒚𝒐𝒖 𝒉𝒆𝒂𝒓 𝒕𝒉𝒆 𝒕𝒉𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓?
𝒀𝒐𝒖 𝒃𝒆𝒕𝒕𝒆𝒓 𝒓𝒖𝒏, 𝒚𝒐𝒖 𝒃𝒆𝒕𝒕𝒆𝒓 𝒕𝒂𝒌𝒆 𝒄𝒐𝒗𝒆𝒓, 𝒚𝒆𝒂𝒉

𝑳𝒚𝒊𝒏' 𝒊𝒏 𝒂 𝒅𝒆𝒏 𝒊𝒏 𝑩𝒐𝒎𝒃𝒂𝒚
𝑾𝒊𝒕𝒉 𝒂 𝒔𝒍𝒂𝒄𝒌 𝒋𝒂𝒘, 𝒂𝒏𝒅 𝒏𝒐𝒕 𝒎𝒖𝒄𝒉 𝒕𝒐 𝒔𝒂𝒚
𝑰 𝒔𝒂𝒊𝒅 𝒕𝒐 𝒕𝒉𝒆 𝒎𝒂𝒏: "A𝒓𝒆 𝒚𝒐𝒖 𝒕𝒓𝒚𝒊𝒏𝒈 𝒕𝒐 𝒕𝒆𝒎𝒑𝒕 𝒎𝒆
𝑩𝒆𝒄𝒂𝒖𝒔𝒆 𝑰 𝒄𝒐𝒎𝒆 𝒇𝒓𝒐𝒎 𝒕𝒉𝒆 𝒍𝒂𝒏𝒅 𝒐𝒇 𝒑𝒍𝒆𝒏𝒕𝒚?"
𝑨𝒏𝒅 𝒉𝒆 𝒔𝒂𝒊𝒅
𝑫𝒐 𝒚𝒐𝒖 𝒄𝒐𝒎𝒆 𝒇𝒓𝒐𝒎 𝒂 𝒍𝒂𝒏𝒅 𝒅𝒐𝒘𝒏 𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓? (𝒐𝒉 𝒚𝒆𝒂𝒉 𝒚𝒆𝒂𝒉)
𝑾𝒉𝒆𝒓𝒆 𝒘𝒐𝒎𝒆𝒏 𝒈𝒍𝒐𝒘 𝒂𝒏𝒅 𝒎𝒆𝒏 𝒑𝒍𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓?
𝑪𝒂𝒏'𝒕 𝒚𝒐𝒖 𝒉𝒆𝒂𝒓, 𝒄𝒂𝒏'𝒕 𝒚𝒐𝒖 𝒉𝒆𝒂𝒓 𝒕𝒉𝒆 𝒕𝒉𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓?
𝒀𝒐𝒖 𝒃𝒆𝒕𝒕𝒆𝒓 𝒓𝒖𝒏, 𝒚𝒐𝒖 𝒃𝒆𝒕𝒕𝒆𝒓 𝒕𝒂𝒌𝒆 𝒄𝒐𝒗𝒆𝒓

𝑳𝒊𝒗𝒊𝒏𝒈 𝒊𝒏 𝒂 𝒍𝒂𝒏𝒅 𝒅𝒐𝒘𝒏 𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓
𝑾𝒉𝒆𝒓𝒆 𝒘𝒐𝒎𝒆𝒏 𝒈𝒍𝒐𝒘 𝒂𝒏𝒅 𝒎𝒆𝒏 𝒑𝒍𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓
𝑪𝒂𝒏'𝒕 𝒚𝒐𝒖 𝒉𝒆𝒂𝒓, 𝒄𝒂𝒏'𝒕 𝒚𝒐𝒖 𝒉𝒆𝒂𝒓 𝒕𝒉𝒆 𝒕𝒉𝒖𝒏𝒅𝒆𝒓?
𝒀𝒐𝒖 𝒃𝒆𝒕𝒕𝒆𝒓 𝒓𝒖𝒏, 𝒚𝒐𝒖 𝒃𝒆𝒕𝒕𝒆𝒓 𝒕𝒂𝒌𝒆 𝒄𝒐𝒗𝒆𝒓
(4x)

𝓣𝓻𝓪̂̀𝓷 𝓣𝓱𝓪𝓷𝓱 𝓟𝓱𝓸𝓷𝓰


tictac  
#6280 Posted : Friday, March 29, 2019 9:11:38 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,778
Location: Riverside

Thanks: 363 times
Was thanked: 594 time(s) in 496 post(s)


UserPostedImage

Ngày Mưa Tới

Sáng nay mưa rớt ngoài hiên
Mưa lăn mấy giọt buồn phiền trên ta
Mưa thì mưa sao xót xa
Lòng như đã lắng, chưa qua nỗi chờ

Em đi rồi, ta đứng trơ
Ngó qua chỗ cũ tình cờ ta đau
Em như sớm muộn chiều mau
Vỡ trong mưa dỗ ta vào lãng quên

Cám ơn người, một cái tên
Cám ơn tình đã rớt trên cuối đời
Sáng nay mưa, trắng một trời
Trong mưa ta nói một lời chia tay


Nguyễn-Thanh-Khiết
Users browsing this topic
Guest
318 Pages«<312313314315316>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.