Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

2 Pages<12
Options
View
Go to last post Go to first unread
Ngọc Anh  
#21 Posted : Wednesday, April 29, 2015 6:09:55 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,004

Thanks: 6136 times
Was thanked: 4862 time(s) in 2312 post(s)
Anh NNT ơi, không thấy hình, NA gánh dìa từ FB nè
Hai Bà ngồi trên con voi giả thấp lè tè coi kỳ cục quá Not talking

Diễn hành Lệ Hai Bà Trưng ngày xưa trước Quốc Hận 1975 rất uy nghi, năm nào trường nữ Trung học Gis Long cũng có tham dự . Hai Bà Trưng ngồi trên lưng voi lẫm liệt oai nghi , do hai hoa khôi của trường Gia Long và Trưng Vương đãm nhận.




UserPostedImage

Một sự kiện đã được dân Sài Gòn làm hơn nửa thế kỹ với hình tượng Hai Bà Trưng uy nghi, lẫm liệt trên lưng voi thật to khoẻ...

Bây giờ muốn tái hiện nhưng cho Bà Trưng đi xe lăn thì đúng là bôi bác, phản cảm thật. Ai là tổng đạo diễn của chương trình hãy chịu khó xem lại các phim, ảnh xưa mà làm theo. Không hơn được thì ít ra cũng phải bằng chứ.

Có ai đoán được chương trình này ngốn bao nhiêu kinh phí không?

Hình và chia xẻ trên FB

Edited by user Wednesday, April 29, 2015 6:12:41 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
Trần Minh Khố Chuối  
#22 Posted : Monday, June 1, 2015 7:41:37 PM(UTC)
Trần Minh Khố Chuối

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/18/2013(UTC)
Posts: 45
Man

Thanks: 4 times
Was thanked: 5 time(s) in 5 post(s)
Chào thầy nhân sâm,
Thì ra thầy là người cũ nên ngủ mà cũng cười được, hay thật nhỉ .
Trần Minh Khố Chuối làm không được chuyện ấy, nhưng tỉnh thức mới cười được .
30 tháng tư mất nước, thành ra ngủ không được, nhưng qua tháng năm thì cười được .
Trần Minh có 2 thằng con đi lính cộng hòa, nghèo tận mạng, không còn ai trả lương nữa, mà chạy đâu cũng không có tàu bay, tàu thủy để tha phương cầu thực, phải đạp xích lô . Đạp thiệt chứ không phải làm bộ làm tịch . Ôi ! Ngày ấy vẫn như ngày hôm qua . Hai đứa nó hay chạy quanh chợ Bến Thành kiếm khách, bất kể là ai, dân thường, dân buôn, hay cả bộ đội của quân đôi nhân dân chúng nó không phải dân chúng miền Nam . Thế rồi gặp 2 chú cán mồm thì vẩu, vác mền, nồi niêu soong chảo đi ngơ ngơ ngáo ngáo như như mấy chú mọi ở trên rừng rú đâu không biết đi về phố Saigon . Hai đứa nó mau mắn hỏi : " Không biết các quan đi đâu, ngồi xích lô cho khỏe chân, việc gì phải đi bộ ? "
Một chú cán mới hỏi rằng : Vậy thì bán cho tôi một vé hạng nhì đi nhé ". Mấy đứa con của Trần Minh toàn là những đứa hiền lương, làm ăn thật thà, nên đoán ra ngay mấy chú cán muốn đi xe giá rẻ . Lập tức hai đứa nó tranh nhau mời đi xe xích lô, nói rằng : "Ở Saigon này, muốn ngồi xe xích lô hạng nhất phải trả tiền, còn hạng nhì là phải ngồi bẹp xuống sàn xe xích lô, thì người Saigon ai đi cũng không trả tiền gì hết " . Thế là hai đứa nó có khách chở đi, một thằng còn nói thêm là :" Các quan yên tâm chúng con sẽ chạy quanh chợ Bến Thành vài vòng để các quan xem cho biết, rồi chúng con sẽ chở các quan quanh các đại lộ cho biết luôn, khỏi cần tiền nong gì hết".Thế là chúng nó chở 2 chú cán chạy khắp Bến Thành, qua Lê Lợi, qua Nguyễn Huệ, đến Chợ Cũ .
Còn 2 chú cán vẩu ngồi bẹt xuống sàn xe xích lô, hai tay ôm hai càng gác chân của xe xích lô .
Đi đâu dân chúng Saigon cũng cũng cười vang dội khi nhìn thấy hai chú khỉ ngồi bẹt ở sàn xe xích lô theo kiểu ngồi nước lụt . Đồng bào Saigon thiệt là quên ngày mất nước luôn . Mới khóc ngày qua là cuối tháng tư, mà chỉ qua tháng năm đã cười rất to tiếng . Ôi ! Dân chúng sao mà bạc bẻo quá nhỉ, mau quên quá nhỉ, phải không thầy nhân sâm ?
Thầy nhân sâm là người có ăn, có học lại biết làm thơ nữa, xin thầy làm vài câu thơ cho câu chuyện này, có được không thầy ?
Trần Minh Khố Chuối
Trần Minh Khố Chuối  
#23 Posted : Tuesday, June 2, 2015 3:56:01 AM(UTC)
Trần Minh Khố Chuối

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/18/2013(UTC)
Posts: 45
Man

Thanks: 4 times
Was thanked: 5 time(s) in 5 post(s)
Chào thầy Ngọc Anh !
Xin cảm ơn đã đưa mấy cái hình lên . Mấy con voi to lớn thật, và mấy Bà Trưng ngồi trên lưng voi mà không té cũng hay thật . Còn con voi giả phủ cái xe lăn đẩy đi có Bà Trưng quàng khăn đỏ sau 1975 của thành phố Con Chồn hôi thì cũng không có lạ lùng gì lắm . Trần Minh Khố Chuối còn ở tại Saigon sau ngày mất nước nên biết rõ mấy chú cán vẩu vào bắt chó ăn thịt hết, hóa ra cả xóm của Trần Minh không còn là đất lành cho chim đậu nữa vì cán vẩu vào đậu quanh đó . Không phải riêng gì cả xóm mà đến cả khu sở thú Saigon, mấy con thú khác cũng bị cán vẩu vào đó canh gác quân phản động nên không ai cho voi ăn, cọp cũng không có thịt ăn, nên nằm đói lã dài dài chờ về thiên đường chủ nghĩa xã hội . Thế là các cán vẩu đem ra chén hết làm cho ngày sau không còn con voi mà rước lể Hai Bà Trưng nữa .Ngày xưa Hà nội cũng tương tự khi nửa nước mất vào tay Chồn hôi cũng có cái màn bắt voi ăn thịt, không còn để diễn hành vào các dịp lể nữa .
Bởi vây, vì ăn nhiều voi chó quá cán nào vào Saigon cũng vẩu mồm lên . Người đất Saigon và cả miền Nam gọi là cán vẩu, hay cán ngố cũng không sai sự thậtlắm .
Trần Minh Khố Chuối
thanks 1 user thanked Trần Minh Khố Chuối for this useful post.
Ngọc Anh on 6/3/2015(UTC)
NNT  
#24 Posted : Friday, April 14, 2017 7:15:15 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,989
Man
Location: USA

Thanks: 1998 times
Was thanked: 3887 time(s) in 2024 post(s)

Đừng Hỏi Tao Muốn Gì

(Thay lời một người công dân VNCH
còn bị kẹt lại trong địa ngục trần gian
)

Hỡi thằng bạn xưa cùng tao chung lối,
Sớm vượt biên, giờ trôi nổi phương nao,
Cám ơn mày vẫn còn nhớ đến tao,
Và gửi tới cho nhau lời thăm hỏi.

Trong thư mày có nói,
Mày biết tao nghèo đói bấy lâu nay,
Nên muốn gì thì cứ bảo mày hay,
Chuyến về tới, mày "ra tay tế độ".

Nhưng tao đã quen sống đời gian khổ,
Như những người cùng cảnh ngộ quanh tao.
Đừng hỏi tao chuyện mong muốn ước ao,
Tao lết được bữa nào hay bữa nấy.

Tuy nhiên nếu mày chí tình muốn vậy,
Tao đành xin tạm quấy quá đôi lời,
Dẫu biết rằng chỉ nói để mà chơi,
Còn triển vọng, có chăng Trời mới biết.

Điều tao muốn cũng là điều dân Việt
Bấy lâu nay vẫn tha thiết mong cầu,
Kể từ khi tai ách giáng lên đầu,
Cả đất nước chìm sâu trong khổ hạn.
x
x x
Tao muốn thấy lũ cầm quyền khốn nạn
Cùng tập đoàn Cộng sản chóng tiêu tan.
Chỉ thế này thì dân tộc Việt Nam
Mới cứu được giang san từ tay Chệt.

Tao không muốn người mang dòng máu Việt,
Khi đi xa bị khinh miệt coi thường,
Cũng chỉ vì thói trộm cắp bất lương,
Sau mấy chục năm trường quen gian dối.

Tao không muốn phải đau lòng mà nói,
Dân mình không còn biết tới lương tri,
Sống tham lam, xảo trá với bất nghì,
Nhác thấy lợi, hè thi nhau giành giật.

Tao không muốn thấy người dân chân chất,
Bị bạo quyền cướp mất chỗ dung thân,
Từ quê xa lê lết đến mòn chân,
Lầm hy vọng nhờ ác nhân phân xử.

Tao không muốn thấy hàng ngàn thiếu nữ,
Tuổi thanh xuân vừa nở nụ đơm hoa,
Phải bán thân làm nô lệ phương xa,
Để cứu vớt cả nhà đang đói rách.

Tao không muốn trẻ thơ còn cắp sách,
Phải ranh ma luồn lách tựa yêu tinh,
Xoay từng trăm từng chục giúp gia đình,
Mũi chưa sạch đà linh đinh khó nhọc.

Tao không muốn nơi Trung và Đại học,
Chỉ thấy toàn lừa lọc với hư danh,
Bằng cấp ma, chẳng mấy kẻ học hành,
Thầy bà cũng gian manh đồng một hạng.

Tao không muốn nhìn thanh niên trai tráng,
Chốn trà đình tửu quán rúc triền miên,
Chẳng biết gì đến công sức tổ tiên,
Hoặc lo lắng cho tiền đồ đất mẹ.

Tao không muốn thấy người già rơi lệ,
Trên vỉa hè ngồi kể lể kiếm ăn.
Xiết bao nỗi nhọc nhằn
Đang chồng chất lên tấm thân hành khất.

Tao không muốn dân mình mang ác tật,
Vì quanh năm nhiễm độc chất của Tàu,
Để rồi chẳng trước thì sau,
Đường thiên cổ dìu nhau đi lũ lượt.

Tao không muốn nhìn những người yêu nước,
Bị bắt giam, bị tước đoạt nhân quyền,
Bị đồng bào cùng thế giới bỏ quên,
Trong ngục tối ngày đêm ôm uất hận.

Tao mong ước thấy toàn dân nổi giận,
Trẻ dẫn đầu, già chầm chậm theo chân,
Cờ Vàng bay khắp các nẻo xa gần,
Quét sạch hết bầy sát nhân vô loại.
x
x x
Mày chắc nghĩ ước mơ tao rồ dại,
E rằng Trời nghe cũng phải bó tay,
Nên tao xin mày chỉ một điều này,
Dù biết nó sẽ làm mày khóc dở.

Ngày Quốc Hận, tao muốn mày phải nhớ,
Đừng bày trò, viện cớ để ăn chơi,
Ngày đau buồn của dân Việt nơi nơi,
Không phải dịp để vui cười, buôn bán.

Mày vượt biển, trốn bạo quyền Cộng sản,
Thì đừng quên gốc tỵ nạn của mày,
Đừng quay về hưởng thụ với múa may,
Khi đất nước còn trong tay giặc Đỏ.

Quốc Hận luôn còn đó,
Dù lòng người theo gió đổi thay.
Trần Văn Lương
Cali, mùa Quốc Hận 2017

thanks 3 users thanked NNT for this useful post.
ngoc tran on 4/14/2017(UTC), Tí Trễ on 4/17/2017(UTC), Ngọc Anh on 3/15/2018(UTC)
ngoc tran  
#25 Posted : Friday, April 14, 2017 7:55:06 AM(UTC)
ngoc tran

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 4,840

Thanks: 3489 times
Was thanked: 4970 time(s) in 2348 post(s)
Bài thơ "ĐỪNG HỎI TAO MUỐN GÌ? CỦA tác giả Trần văn Lương thật hay đầy đủ ý nghĩa.
Đọc nghe buồn làm sao

Edited by user Friday, April 14, 2017 7:55:48 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 2 users thanked ngoc tran for this useful post.
Tí Trễ on 4/17/2017(UTC), Ngọc Anh on 3/15/2018(UTC)
NNT  
#26 Posted : Sunday, April 16, 2017 9:41:17 PM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,989
Man
Location: USA

Thanks: 1998 times
Was thanked: 3887 time(s) in 2024 post(s)
Sau ngày 30-4-1975, người dân VNCH, ít nhứt từ 10 tuổi trở lên, bỗng kinh hồn bạt vía khi phải nghe những bài hát "cách mạng" như "Cô gái vót chông", "Trường sơn Đông trường sơn Tây", "Tiếng chầy trên sóc Băm Bo" v.v.. do đám khỉ đỏ "cháu ngoan bác hồ" ngày đêm cho phát lên các đài phát thanh, loa phường không ngừng nghỉ. Những lời ca, âm điệu trữ tình của nền âm nhạc VNCH đều bị trù dập, cấm đoán, các ca nhạc sĩ miền Nam bị khủng bố, tù đầy...
Sau cái biến cố Tháng Tư oan nghiệt đó những tưởng rằng nền âm nhạc trữ tình của VNCH sẽ bị bàn tay đẫm máu của bạo quyền đỏ Hà Nội bóp cho chết tươi, chôn sâu trong lòng đất...
Nhưng ngờ đâu, trên thực tế thì nguợc lại, những ca khúc đầy tình tự quê hương của nền âm nhạc VNCH đã không chết mà ngược lại đã thăng hoa và thấm sâu vô tâm hồn của toàn thể dân tộc VN từ Nam chí Bắc. Những băng nhạc chuyên chở các nhạc phẩm từ thời tiền chiến tới thời VNCH đã được mọi gia đình người dân Việt 3 miền Trung Nam Bắc, nhứt là bà con miền Bắc, trân quí và tận tình thưởng thức.
Cho tới bây giờ thì cả nước chẳng còn ai buồn nghe những bài hát "cách mạng" như "cô gái vót chông", "tiếng chầy trên sóc Băm Bo", "trường sơn đông, trường sơn tây" ... Vì nhạc "cách mạng" đã bị nhạc VNCH đè bẹp xẹp lép !

Riêng tại miền Nam, thế hệ hậu duệ của giới âm nhạc VNCH đã tiếp nối cha ông họ tiếp tục sáng tác những nhạc phẩm đậm nét VNCH đầy tình tự quê hương. Sau đây là 1 băng audio dẫn chứng, chuyên chở những ca khúc VNCH xưa và những nhạc phẩm mới sáng tác, xin mời thưởng thức :

https://www.youtube.com/watch?v=XWMEcCjhTeU

Edited by user Sunday, April 16, 2017 9:46:34 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 2 users thanked NNT for this useful post.
Tí Trễ on 4/17/2017(UTC), Ngọc Anh on 4/1/2018(UTC)
NNT  
#27 Posted : Thursday, March 15, 2018 10:39:49 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,989
Man
Location: USA

Thanks: 1998 times
Was thanked: 3887 time(s) in 2024 post(s)
thanks 1 user thanked NNT for this useful post.
Ty Xung 17 on 4/1/2018(UTC)
Ngọc Anh  
#28 Posted : Sunday, April 1, 2018 7:58:13 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,004

Thanks: 6136 times
Was thanked: 4862 time(s) in 2312 post(s)

UserPostedImage



NGÀY THÁNG SAU CÙNG…
ANH Ở ĐÂU?
Captovan


Những ngày tháng sau cùng của tháng 3, tháng 4 năm 1975 anh ở đâu, làm gì, thế nào, tại sao, là đề tài ai cũng thích kể cho người khác nghe và ai cũng thích… không nghe người khác kể. Biết vậy nhưng tôi vẫn cứ kể, viết lung tung khắp nơi. Nay nhân dịp kỷ niệm 42 năm mất nước, tôi xin trích một vài đoạn gọi là để nhắc cho những cái đầu ở tuổi cổ lai hy đừng quên những gì mình đã khóc ở tuổi 33. Đàn ông ở tuổi 33 là đang sung sức, tuồi tung hoành mà phải khóc vì mất quân, mất quần …áo thì buồn thật! Nay sống kiếp tỵ nạn tuổi đã 75 có thừa, bóng da, thừa mỡ, mũ áo xênh xang, quên chuyện tụt quần năm xưa để quay về hang “Pác-Bó” gọi là “HCM” để tìm cỏ non thì buồn thật!



Ngày 30/4/75 là cái tang chung của quân dân miền Nam, tang thì dĩ nhiên là buồn rồi, nhưng tùy hoàn cảnh lúc xẩy ra đại tang mà có người muốn quên, muốn chôn sâu, có người thì nhớ mãi hằng năm vẫn “làm giỗ” cho đồng đội để nhắc cho chính mình.
Thôi thì mỗi vị ở một hoàn cảnh, “bị” ra đi chưa hẳn là đáng trách nếu vào thời điểm đó không có trách nhiệm gì, không có quân trong tay, đứng trước cái bình an và tù đày CS thì có là thánh sống mới tránh được cám dỗ. Ngược lại, người ở lại chưa hẳn đã là “anh hùng”.
Nhưng một điều chắc chắn, các cấp chỉ huy, các vị cầm quân trong tay như quân đoàn, sư đoàn, trung đoàn, tiểu đoàn v.v... hằng ngày trên chiến trường thường sống chết với thuộc cấp mà tới giờ nguy ngập các vị lại nói dối thuộc cấp, các ngài vừa ra lệnh:
- “Tôi bảo anh phải tử thủ, phải chiến đấu bằng mọi giá”
Xong rồi ngài vù đi mà “chẳng bảo gì nhau” còn cái giá thuộc cấp phải trả là những cái xác không toàn thây, nhẹ thì cụt chân tay, đang nằm bệnh viện thì VC nó vào nó đuổi ra và là TPB hiện nay. Nếu may mắn không tan xác, không mất cờ-u.., mù mắt thì ít là lãnh dăm ba năm, nhiều thì tám, chín, mười, mười mấy cuốn lịch v.v… thì quả thật, dù thuộc cấp có lòng dài, đại tâm bao nhiêu mà sau này gặp lại các chủ tướng cũ ở xứ tỵ nạn thì cũng ngượng ngùng đưa tay chào kính.

Các anh chị kể chuyện Tháng Tư ra đi thì tôi xin kể chuyện Tháng Tư ở lại:

Quận Thuần Mẫn mất ngày 7/3/1975, gia đình vợ chồng cháu Tô Thị Liên-Quan Văn Kính (con anh ruột tôi), ở trong quận, không biết sống chết ra sao, chưa biết phiêu bạt nơi nào thì Ban Mê Thuột mất ngày 11/3/75, dòng dân quân, xe cộ súng đạn chen chân trên Tỉnh Lộ 7B, xác người đứng, ngồi, nằm lại đây.
Nghe radio loan tin chiến sự lan nhanh tới Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng khiến mẹ tôi cứ rối lên, bắt tôi đi hỏi tin tức về gia đình cháu nội Liên-Kính ở Thuần Mẫn, thằng con út của cụ là Tô Văn Cáp vả thằng cháu đích tôn Tô Văn Minh đang chiến đấu ở Đà Nẵng, rồi thằng con ông chú là Tô Thanh Chiêu tử trận tại Thuận An, Huế làm Mẹ tôi cuống quýt lên, đi không nổi, ngồi bệt xuống sàn nhà, dựa lưng vào tường tay lần chuỗi Mân Côi, miệng lâm râm cầu kinh rồi hối tôi đi hỏi tin tức con cháu của cụ. Tôi biết hỏi ai bây giờ? Thấy bà mẹ quê khóc đứng khóc ngồi, vừa khóc vừa đọc kinh, gọi tên các con cháu nơi tiền tuyến khiến tôi phải nghĩ cách nói dối:
_ Mẹ cứ yên tâm, con đã nhờ mấy người bạn ở Tổng Tham Mưu đi tìm hộ rồi.
_ Ừ cứ đi hỏi đi con, tìm đi, tốn bao nhiêu mẹ lo cho, cố mà năn nỉ người ta.
Bạn cùng khóa với tôi làm việc ở Bộ Tổng Tham Mưu (TTM) thì nhiều nhưng mẹ tôi chỉ có mỗi cỗ tràng hạt, một cơi trầu, chứ giầu có “ba vạn chín nghìn” gì đâu mà Mẹ đòi “lo cho” con, cho cháu. Tội nghiệp các bà mẹ thật thà cứ bị những thằng con nói dối, nói dối từ lúc còn là quỷ ma học trò trốn học.
Sáng 19/3/75, tôi vừa đi xin được thùng mìn chống CX từ một người bạn thủ kho đạn ở Long Bình về để tăng cường phòng thủ cho căn cứ Sóng Thần TQLC (Thủ Đức) thì nhận được lệnh của Đại Tá LĐQ, TMT gọi ra trình diện hành quân ở Quảng Trị gấp. Tôi sang gặp Tr/Tá Nguyễn Đức Ân, CHT/TTHL kiêm CHT/CCST, ông cùng các sĩ quan đang ăn cơm trưa, trong đó có CHP là Trần Xuân Bàng K19, các tiểu đoàn trưởng khóa sinh là Vũ Thế Khanh K20, Nguyễn Kim Thân K21 v.v..
Tôi nói:

_ “Tr/Tá cho người sang căn cứ Sóng Thần để tôi bàn giao kế hoạch phòng thủ, số mìn chống CX, tôi cần một ngày bàn giao và sẽ chỉ ra hành quân ngày 21/3 mà thôi”.
Tuy là kiêm CHT nhưng Tr/Tá Ân bận lo chuyện bên TTHL nên giao toàn quyền cho tôi lo việc trong căn cứ. Qua 4 đời CHT từ Th/Tá Trần Ngọc Toàn, Tr/Tá Lê Bá Bình, Đ/Tá Nguyễn Năng Bảo, rồi Tr/Tá Ân, tôi vẫn là CHP, người cầm can cho các ông nên ông nói: “tùy cậu”.
Cùng nhận lệnh với tôi có Th/Tá Doãn Thiện Niệm K21, anh đã đi ngay ngày 19/3. Chuyện gia đình đang rối như canh hẹ, tôi mà báo cho mẹ tôi biết rằng tôi phải ra Quảng Trị, nơi thằng con út và cháu đích tôn của cụ đang chiến đấu ở đó thì chắc cụ thăng thiên sớm, nên tôi đành phải lại nói dối mẹ là đi công tác ở Vũng Tàu.
Đúng lời hứa, tôi đến BTL/HQ tại căn cứ Non Nước Đà Nẵng chiều ngày 21/ 3/75. Vừa thấy cái mặt mẹt tôi, Đ/Tá TMT chỉ tay vào mặt tôi và ra lệnh:
_ “Lệnh gọi từ 19, sao bây giờ mới đến? Sau chuyến này, tôi sẽ đưa ông ra tòa án quân sự. Bây giờ đi liên lạc với Tr/Tá Phán TĐT/HD để phòng thủ căn cứ Non Nước”!
À ra thế, tôi đâu có ngờ gặp ông ở đây! Ông là TMT, thường xuyên trấn thủ Thủ Đô SàiGon, chắc ông bị Tư Lệnh gọi ra hành quân nên ông hành ..quân cấp dưới: “tao ra mày cũng ra”.
Ruột đang nẫu như dưa hấu phơi nắng, nghe ông mắng và dọa sẽ đưa ta tòa án quân sự tôi cũng phải bật cười, nhưng không nói gì mà coi đồng hồ chỉ 3 giờ chiều ngày 21/3/75. Thấy tôi mỉm cười, ông không nói thêm mà bỏ đi. Đây là lần thứ hai tôi bị ông đại tá Tham Mưu Trưởng hành tỏi, lần trước ở cổng TTHL Rừng Cấm, ông thưởng tôi 15 ngày trọng cấm vì tội lái xe jeep không có tài xế và dừng xe gần chỗ ông đứng với áo dài làm bụi bay lên... khiến ông nổi hứng... nạt tôi. Lần này ông lại nạt nữa, ra lệnh cho tôi phòng thủ căn cứ Non Nước (ĐN).

Phòng thủ cái khỉ gì khi tôi không có quân trong tay mà chi có cây colt? Buồn tình tôi đi tìm hai tên bạn K19 đang làm việc ở đây là Huỳnh Văn Phú và Trần Vệ. Giữa tiếng bom đạn và đầy âu lo mà nghe “Phú-Phét”, Trưởng Phòng TLC Sư Đoàn, “nổ” thì vui như tết, anh em lên hay xuống ..tinh thần là do Phú-Phét, còn TTT/TTHQ Trần Vệ thì đang hò hét với dàn máy. Hai chàng cắm cúi làm việc, tôi đi lang thang, bất ngờ gặp Lê Quý Bình K19, chàng hỏi thăm:
_ “Mày đang ở Sóng Thần Thủ Đức mà ra đây làm cái củ c.. gì?”
_ “Ông TMT gọi tao ra để hành (quân), thế mày trồng củ cải gì ở đây?”
_ “Tao làm phó TĐ18 cho ông Trần Ngọc Toàn K16”.
_ “Ông Toàn đang coi Tiểu Đoàn 4 mà”
_ “Ông ấy vừa bàn giao cho Đinh Long Thành để về đây thành lập Tiểu Đoàn 18”.
Đinh Long Thành là người thứ hai của K19/TQLC được làm tiểu đoàn trưởng sau Trần Văn Hợp trong số hơn 30 tên cùng khóa cùng binh chủng. Long Thành “được” bàn giao giữa tiếng súng nổ đạn bay, tiểu đoàn trưởng chưa kịp biết mặt, biết tên các trung đội trưởng thì cái “Đinh bị Long” ngay tại bãi biển Thuận An, Tiểu Đoàn Phó là Th/Tá Nguyễn Trí Nam K22 và ĐĐT Đ/Úy Tô Thanh Chiêu, em tôi, tử trận, và rồi tiểu đoàn bị xóa sổ vào ngày 27/3 trên pháp trường cát Thuận An!.
Tình hình chiến sự biến chuyển từng giờ, ai cũng tối tăm mặt mũi, chúi đầu vào làm việc mà tôi lại lang thang như chó d.. chỉ vỉ cái lệnh quái đản thì yếu quá. Là lính, vứt chuyện cá nhân, chuyện gia đình qua một bên, tôi vào TTHQ xin việc, để theo dõi tình hình chiến sự và nhờ vậy mà biết được tin tức LĐ.147/TQLC đang kẹt tại bãi biển Thuận An.

Trước khi mất Ban Mê Thuột, 3 Lữ Đoàn Dù 1, 2, 3 trấn thủ Đà Nẵng, còn 4 LĐ/TQLC ở Huế, QT, như vậy là 2 Lực Lượng Tổng Trừ Bị bị biến thành ĐPQ&NQ để giữ đất đóng đồn!. Ngày 11/3/75 Ban Mê Thuột thất thủ, ngày 13/3 Tonton ra lệnh rút Dù về SG làm tổng trừ bị, trong số những Mũ Đỏ này hằn là có nhiều K19 như Hải Khều Đoàn Phương Hải chẳng hạn. Khi rút Dù vào SG thì TQLC được lệnh kéo 3 Lữ Đoàn từ Huế vào Đà Nẵng trám chỗ trống của Dù rút đi, TQLC chỉ còn để lại ở Huế LĐ.147/TQLC mà thôi.
Lữ Đoàn Trưởng LĐ147 là Đ/Tá Nguyễn Thế Lương, LĐP là Tr/Tá Nguyễn Đằng Tống K16, gồm có các Tiểu Đoàn 3, 5, 7 của các TĐT K20 là Nguyễn Văn Sử, Phạm Văn Tiền, Phạm Cang và TĐ.4 của K19 Đinh Long Thành. LĐ.147/TQLC và SĐ.1/BB là lực lượng của QĐI Tiền Phương đặt dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Tr/Tướng Lâm Quang Thi.
Khi bỏ Huế, Tướng Thi cho lệnh rút quân ra bãi biển Thuận An, xuôi Nam vào Đà Nẵng bằng cách dùng cầu hay tàu thuyền vượt qua cửa biển Tư Hiền, nhưng đi nửa đừơng thì ông tướng cho lệnh dừng lại để chờ tàu Hải Quân vào đón, vì cầu qua cửa Tư Hiền không làm được.
Không có tầu nào vào đón quân dân ta, trừ con tầu ma*, thế mới kỳ! Kỳ ơi là Kỳ! Do kỳ cục hay kỳ đà nào cản mũi mà tàu Hải Quân không vào bốc TQLC được, cũng không vào tiếp tế, quân trên bờ hết đạn, hết lương thực, hết nước uống, địch bao vây tấn công, Cọp Biển đành “xút móng”, đành bị hy sinh “oan uổng”, chết đủ kiểu, chết trên bờ, chết dưới nước, chết trong lòng con tầu ma*, chết tức tưởi, chết vì hỏa lực từ trên các đồi cát xả xuống, chết vì chửi thề rồi ôm nhau rút chốt lựu đạn mini! Trong số này có Th/Tá Nguyễn Trí Nam và Đ/Úy Tô Thanh Chiêu, em tôi!

(* một chiếc tàu vào bốc quân, nhưng vì số lượng đông quá sức chứa, tàu mắc cạn đang loay hoay tìm cách lui ra biển thì bị VC chơi B40, B41, người chết trong lòng tầu, người chết trên boong, người rơi xuống biển “chết vì nước”… nên tôi gọi đó là con tàu ma, còn trong Tháng Ba Gẫy Súng, Cao Xuân Huy gọi là quan tài sắt)
Hiện nay, năm 2012, đồng bào thôn An Dương và các thôn dọc theo bờ biển Thuận An đã và đang mới chỉ thu gom được 132 bộ xương trôi dạt vào bờ, trồi lên mặt cát rồi các ân nhân này đem tập trung vào một khu gọi là nghĩa trang với bia đá:

“Thập Loại Cô Hồn Hiển Hách Chi Mộ”.

UserPostedImage

Cám ơn đồng bào thôn AN DƯƠNG, tuy đang sống dưới chế độ XHCN, nhưng vẫn nhớ thương đến người lính VNCH đã thu gom hài cốt để lập mộ, dù biết những hài cốt này là TQLC, nhưng bị nhà cầm quyền làm khó nên đành ghi bia đá “Thập Loại Cô Hồn”! Tổng hội TQLC đã gửi $về để nhờ đồng bào lập trai đàn cầu siêu nhưng “9-quyền” địa phương không cho phép! Thế đấy, tụi ác quỷ nhớ dai nhưng người Việt tỵ nạn CS thì mau quên!

Chi tiết về thảm họa trên đây đã có trong các bài viết “Ngày Tháng Không Quên” của Đ/Tá Nguyễn Thành Trí, TLP/TQLC, “Tháng Ba Gẫy Súng” của MX Cao Xuân Huy, đã có Phạm Cang viết về TĐ.7 Di Tản, đã có “Người Lính Bị Bỏ Rơi” của Phạm Vũ Bằng và “Hồn Hoang Trên Pháp Trường Cát Thuận An” của Philato. Trong câu chuyện kể nghe cho “tức chơi” này tôi xin được không nhắc lại nữa.
Lính cầm súng chiến đấu thì cầm chắc cửa tử trong tay, không chết nay thì mai, đang nhai miếng cơm xấy thì đạn bắn toét miệng, cơm, máu và óc văng vào mặt thằng bên cạnh! Họ không kêu không than không trách vì đó là bổn phận, nhưng nếu chết vì cấp chỉ huy cẩu thả, “đem con bỏ chợ” thì không hiểu được, chỉ biết chửi thề.
Dù là tấn công hay lui binh đều cần có ít nhất là hai kế hoạch, vậy mà một cuộc lui binh cấp sư đoàn (+) lại chỉ có đường duy nhất là rút ra bờ biển, ra bờ biển thì bắt buộc phải có cầu hay tầu. Nhưng rồi Tướng Thoại HQ chẳng làm nổi một “cái cầu” để TQLC đi! Nếu có kế hoạch hai, lấy QL1 làm trục lui binh cho SĐ.1BB và TQLC thì quân ta rộng đường tiến thoái, dẫu có thiệt hại cũng không bị lâm vào cửa tử như đã xẩy ra! Những bí mật này chỉ có “mặt trời” biết. Tức thế đủ rồi, tôi mời các bạn vào vào Đà Nẵng.
Ngay khi có lệnh rút khỏi Huế từ chiều 24/3, người dân từ Bắc xuôi Nam, người từ Tam Kỳ Quảng Ngãi ngược lên, tất cả đổ vào cái túi Đà Nẵng, bao thảm cảnh xảy ra tại đây, hẳn là có nhiều K19 chứng kiến, trong đó có Th/Tá Hoàng Trai K19, CHT/TTHL/SĐ.1BB. Tôi ở Non Nước, em tôi ở đài Rada trên núi Sơn Trà, cháu tôi ở phi trường Đà Nẵng mà không thể liên lạc được với nhau.
Sáng ngày 29/3/1975, lúc 6 giờ, trước cửa TTHQ/SĐTQLC, tôi đứng nói chuyện với hai anh Trung Tá Xuân Phúc và Đỗ Hữu Tùng, trưởng và phó LĐ.369/TQLC và Trâu Điên Trần Văn Hợp, chuyền tay nhau ca café đen và điếu thuốc, hít khói vào thở ra hơi buồn và thở dài! Chúng tôi hỏi nhau về kế hoach 5W, vì đã có lệnh bỏ Đà Nẵng mà chưa biết đi về đâu bằng đường nào? Con đường duy nhất là biển Đông.
Non Nước sáng hôm 29/3 ấy trời âm u vì khói đạn pháo kích đêm qua còn bao phủ, ngột ngạt, khó thở. Bất chợt có tiếng ồn ào, mọi người hướng ra biển, nơi có ánh đèn nhấp nháy, đó là tín hiệu của 2 tàu LSM vào đón TQLC. Lệnh trên cho ban tham mưu, các đơn vị yểm trợ ra bờ biển trước. Tôi đứng nghiêm chào hai anh Phúc-Tùng và Hợp, bắt tay nhau mà nước mắt chảy vòng quanh, tức trào máu họng, các anh ở lại điều quân, tôi là dân tham mưu nên đi ra bờ biển trước, đi trước tôi là Trung Tướng Tư Lệnh QĐI Ngô Quang Trưởng.
Chiều tối 28/3, khi các tư lệnh đang họp tại BTL/HQ ở Tiên Sa thì VC pháo kích, buổi họp tan, quý tướng lãnh tan hàng. Tướng Thoại HQ thì không còn tàu đón, trực thăng của Tướng TQLC bị hỏa tiễn chém gãy cánh, hai ông đi bộ men theo sườn núi tìm “thuyển ra cửa biển”, còn Trung Tướng Tư Lệnh QĐI là Ngô Tướng Quân thì về với TQLC, thật là trớ trêu! Đêm qua, Tướng Trưởng “qua đêm” trong TTHQ/TQLC và sáng 29/3, ông cũng bơi như chúng tôi và đã được dìu lên tàu an toàn.
Sóng to gió lớn mà tàu thì đậu mút tầm thềm bắn 300 m thì làm sao đây? Nhìn những anh em Công Binh bơm xuồng Zodiac, mang phao vào cổ mà thèm. Họ ung dung ngồi chờ trên bãi cát, sóng dội lên bờ rồi rút họ ra theo, phao và xuồng cao su được kéo ra tuốt ngoài xa, tưởng như đến được tàu, nhưng không, sóng sau dồn sóng trước, hất ngược những zodiac lên bờ, còn những cái phao màu vàng cam thì bị sóng dập vùi, trôi dạt tứ phía, lững lờ như những đám lục bình trôi, và qua vài con sóng dập vùi, những người mang phao đã nằm bất động, chết vì nước!

Cùng tắc biến, tôi chợt nghĩ đến bài học vượt sông bên bờ hồ Than Thở, dùng poncho làm phao, sóng cao thì ngụp xuống cho sóng tràn qua đầu nên không bị kéo trở lại, đuối quá rồi, vào cái lúc sắp xuôi tay, miệng đọc “nhân danh cha và con” thì một sợi dây thừng từ trên tàu bay tới, tôi chụp vội và được kéo lên, gật đầu cám ơn những người quăng dây, tôi nhìn thấy nụ cười của anh Phạm Văn Sắt K16 và Th/Tá Phan Công Tôn, nhưng Đ/Úy Nguyễn Văn Hưởng K17 TĐ được kéo lên nửa chừng thì bị rơi trở lại, chìm vào đáy tầu.
Từ trên boong nhìn xuống nước, tôi thấy mặt những người cột phao quanh cổ ngửa mặt tím ngắt lên trời, nằm bất động, họ đã chết thật rồi, vớt người sống chưa xong thì ai mà nghĩ chuyện vớt xác, coi như thủy táng, “lính thủy đánh bộ” mà, đằng nào cũng chết vì nước.


(Hình: Bờ biển Non Nước sáng 29/3, những cái đầu ngụp lặn sắp chết “vì nước”)
Trong lúc bao nhiều người đang cố gắng tìm cái sống trong cái chết để bơi ra tàu thì VC pháo kích, khói bụi mịt mờ trên bờ nơi anh Phúc Tùng và Hợp còn trên đó, người người tán loạn. Đạn rơi tõm-tõm quanh tầu, tầu bèn de ra khơi, kéo theo những người bơi chưa tới, và họ không bao giờ tới được tàu HQ nên đành vể Thủy Cung hay Thiên Quốc.

Số phận hai anh Phúc và Tùng “mất tích” từ đó, ngay sau những loạt hỏa tiễn 130 ly, không ai biết các anh đi về đâu, những ai không tận mắt chứng kiến thì đừng phịa chuyện rằng các anh đã lên trực thăng. Chán hơn nữa là có chàng nhà “zăng” HQ ơ tận Saigòn viết về Đã Nẵng dám phịa rằng hai anh Phúc và Tùng đang bơi ra tàu thì bị pháo kích chết! Xin lỗi anh tí, phịa vừa thôi, anh ngồi tại HQCX Saigon mà biết chi chuyện Đà Nẵng!.
Trần Văn Hợp thì khá hơn, chúng tôi đã gặp nhau khi về đến Vũng Tàu. Nhưng còn một K19/TQLC khác cũng mất tích như hai anh Phúc-Tùng, đó là Hồ Ngọc Hoàng. Hoàng là TĐP/TĐ.6 của Tr/Tá Lê Bá Bình, Bình lên tàu được, nhưng cánh B của Hoàng thì kẹt lại vả đã nhập chung với TĐ.9 của Th/Tá Lâm Tài Thạnh, họ chiến đấu suốt ngày đêm 29/3 ở chủng viện Sơn Trà và Hoàng mất tích trong đêm đó. Tất cả diễn tiến này đã được Đ/Úy ban 3 TĐ.9 là Đoàn Văn Tịnh K22 viết chi tiết “Xưa Nay Chinh Chiến Mấy Ai Về” trong đặc san Sóng Thẩn 2011.
SĐ (-) TQLC về đến Vũng Tàu ngày 1/4/75, đóng quân trong căn cứ Úc Đại Lợi sát với bãi sau để bổ sung quân số và tái trang bị. Chiều xuống, sau khi xong việc, Hợp và tôi ngồi trên bãi cát, chân thò xuống nước, tai nghe trasistor loan tin chiến sự, mắt nhìn ra biển khơi, tầu bè tới lui, đêm xuống xa xa cuối chân trời, thành phố biển sáng đèn, tàu xếp hàng ngang đi về đâu không biết, trên đó có bao nhiêu thượng cấp, lãnh đạo của đất nước tôi! Bất giác liếc sang bên phải là bãi biển “mộng mơ” mà trước đây đã một lần tôi dẫn người yêu ra đây ngắm trăng mật, chúng tôi tính chuyện gọi vợ con ra Vũng Tàu “nghỉ mát” mà trong đầu không hề nghĩ tới chuyện “tìm đường bỏ nước” ra đi.

Vợ chưa kịp ra thì ngày 16/4 mặt trận Phan Rang thất thủ, TQLC được lệnh lên đường tăng cường cho Quân Đoàn III, từ mặt trận Long Khánh, Long Thành, Biên Hòa, rồi Long Bình và tử thủ tại căn cứ Sóng Thần vào sáng ngày 30/4/75. Một điều đau thương nhưng cũng rất hãnh diện để nhắc lại là vào thời điểm dầu sôi lửa bỏng này, TQLC được bổ sung một số thiếu úy Võ Bị và CTCT vừa làm lễ tốt nghiệp mãn khóa tại Long Thành, các đệ này đã chiến đấu và rồi nhiều anh em đã gục ngã khi trên ba-lô còn mang theo cái mũ SVSQ, họ là những khóa 28, 29 và K4 CTCT. Những anh em bị thương được đưa về bệnh viện Lê Hữu Sanh Thủ Đức thì trưa ngày 30/4 lại bị VC đuổi ra, “thằng mù cõng thằng què”! Ôi đau thương!.
Sáng 30/4/75 khoảng 10 giờ, tại căn cứ Sóng Thần, Tango Đ/Tá TLP Nguyễn Thành Trí họp cùng các đơn vị trưởng, dù trong tình thế tuyệt vọng nhưng ông hài lòng khi thấy tất cả các đơn vị trưởng đều có mặt, các đơn vị vẫn chỉnh tề hàng ngũ, súng vẫn cầm tay, tử thủ tại đây, không có đại đơn vị VC nào có thể vượt qua tuyến này. Nhưng vận nước đã không được quyết định bởi những người trực tiếp cầm súng, mà ở tận mãi đâu đâu, ở lẩu 3 góc hay 5 góc, lầu cao gác tía, Tonton ra lệnh đầu hàng, quân sĩ ngỡ ngàng ngơ ngác!

_ “Là quân nhân, nhưng không làm gì khác được, thôi anh em về với đơn vị, giải thích cho các cấp biết, nhiệm vụ cầm súng của chúng ta đã bị kết thúc”.
Tango Nguyễn Thành Trí, Tư Lệnh Phó nói với các đơn vị trưởng xong quay sang tôi:
_ “Cần Thơ ở lại để bàn giao căn cứ cho phía bên kia”!
Tôi biết ông lập lại câu nói của TT Big Minh cho có lệ và cũng là lúc Hợp bấm tay tôi rồi đi về TĐ.2, hiểu ý cái bấm tay của Hợp, tôi “bất tuân thượng lệnh”, không bàn giao cái căn cứ cho thằng “củ cải” nào cả mà đi theo thằng bạn cùng khóa về vị trí đóng quân của nó cho có đôi vào lúc khoảng cách sinh tử là sợi chỉ.
Sau khi nói lời cuối cùng với quân sĩ, Hợp vốn bản tính bình tĩnh lầm lì cũng phải quay đi lau nước mắt rổi cùng tôi kẻ trước người sau đi ra khỏi căn cứ ST. Như cái xác không hồn, chúng tôi nương theo dòng người men theo ven xa lộ để về trại gia binh Cửu Long Thị Nghè. Vừa tới đoạn ciment Hà Tiên thì nghe súng nổ ròn phía trước, chỗ ngã ba Cát Lái. Tụi nón cối dạt về sau, lum khum chạy núp hai bên đường bắn trả, tôi nghe tiếng

Bắc Kỳ quen quen:
_Địt mẹ bọn Trâu Điên ngoan cố.
Thần hồn nhát thần tính, hễ thấy rằn ri là chúng gọi “Trâu Điên”. Chúng vẫy tay ra hiệu cho đồng bào đi trước đi. “Các anh bộ đội tử tế quá”! Tôi liếc Hợp rồi hất hàm:
-“Đi”.
Nào ngờ đồng bào đi trước, giặc cướp trộn trấu theo sau, vì dĩ nhiên “lòng súng nhân đạo, cứu người lầm than” của những người anh em Trâu Điên tách bầy, chiến đấu tới cũng đã không bắn vào quân dân ta dù có VC đi lẫn trong đó. Tôi chửi thầm đúng điệu quê hương BK:
_ Địt mẹ con cháu ba-ác tàn ác, lấy dân làm bia đỡ đạn.
Về đến Thị Nghè thì thấy phía trước một toán băng đỏ đi ngược chiều, tay cầm súng M16 thỉnh thoảng bắn ông “Thiên”, chúng đang sô đẩy một bộ rằn ri bị trói 2 tay phía sau. Tránh đâu bọn trâu đánh này? Tôi xẹt vào một cáí sân nhà bên đường, núp sau những chậu bông mai tứ quý, liếc phía sau, thấy Hợp cũng xẹt vào con hẻm gần đó.

UserPostedImage


Bài viết này xin kết thúc ở đoạn tuyệt đại đa số các cấp lãnh đạo và chỉ huy ở Saigon thì tìm đường ra sông ra biển, không phải để tự tử mà trốn làm, trong khi các TQLC đang đóng quân tại Vũng Tàu như đi “nghỉ mát”, thiên thời địa lợi nếu muốn “vượt biển một mình” thì dễ như trở bàn tay. Nhưng vì nhiệm vụ lại kéo nhau trở vào đất liền, tiếp tay ngăn quân thù với SĐ.18, và cuối cùng thì tử thủ ở CC/ST rồi tuyệt đại đa số các cấp chỉ huy TQLC vào tù.
Cùng một đội tù tại Long Giao gồm có 3 K19 là Trần Văn Hợp, Huỳnh Văn Phú, Tô Văn Cấp, TQLC/17 Trần Kim Hoàng, Lê Văn Cưu, TQLC/21 Trần Quang Duật, Doãn Thiện Niệm, Lê Xuân Sơn và nhiều Võ Bị và Võ Khoa TQLC khác nữa.
Những mất mát liên tiếp xảy đến trong ngục tù là tự tử, tử nạn như các Tr/Tá Nguyễn Văn Nhiều K14, Nguyễn Đằng Tống K16, Huỳnh Văn Lượm K17, Đoàn Thức, Nguyễn Hữu Cát, Th/Tá Trần văn Hợp K19 v.v..và tôi được tặng gần 10 cuốn lịch.
Kết thúc những ngày tháng cuối cùng của chúng tôi là như thế, như thế, còn bạn thì sao?

***

về Tác Giả : thì vắn tắt thế này:

Tốt nghiệp Khóa 19 Võ Bị Đà Lạt (62-64).
Tình nguyện về TQLC (64-75).
Đơn vị sau cùng là Thiếu Tá Trung Tâm Hành Quân Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn TQLC.
- Sau 30/4/75 đi tù Cộng Sản 10 năm (1975-1985).
Tỵ nạn ở Mỹ năm 1990 theo diện HO.1.
Kéo cày đến nay.



Edited by user Sunday, April 1, 2018 8:04:54 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
thanks 3 users thanked Ngọc Anh for this useful post.
Ty Xung 17 on 4/1/2018(UTC), NNT on 4/1/2018(UTC), Hoàng Thy Mai Thảo on 4/1/2018(UTC)
Ngọc Anh  
#29 Posted : Sunday, April 1, 2018 8:55:48 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,004

Thanks: 6136 times
Was thanked: 4862 time(s) in 2312 post(s)
UserPostedImage


EM ĐÃ VÀO NƯỚC MỸ PHẢI KHÔNG EM?

Hai mươi sáu năm trước, 1992, tôi và các bạn sinh hoạt trong một nhóm lo giúp đồng bào đang bị cưỡng bách hồi hương ở các trại tỵ nạn vùng Đông Nam Á. Chúng tôi gọi đó là “phong trào chống cưỡng bách hồi hương”. Gọi phong trào cho to lớn, thật ra đó chỉ là một sự nối kết lỏng lẻo giữa nhiều nhóm lo giúp đồng bào bên đảo.

Ngoài việc giúp đở về vật chất, vận động ký tên thỉnh nguyện thư gởi Cao Ủy Tỵ Nạn, cá nhân tôi còn yểm trợ về mặt tinh thần. Tôi viết khá nhiều thơ trong giai đoạn này để chia sẻ vui buồn với đồng bào mình.

Một trong những bài thơ đó tôi họa theo ý bài thơ của một đồng bào ở trại Sungei Besi, Mã Lai, vừa tiễn người yêu đi Mỹ. Anh tên là Trương Hồng Sơn (không phải nhà văn và họa sĩ Trương Hồng Sơn ở Virginia). Rất vui vì sau đó chúng tôi đã liên lạc được với nhau ở Mỹ.

Tháng Tư trở lại, gởi anh chị và các bạn đọc bài thơ.

EM ĐÃ VÀO NƯỚC MỸ PHẢI KHÔNG EM?

Trần Trung Đạo

(Họa và Tặng Trương Hồng Sơn
Trại Sungei Besi)

Em đã vào nước Mỹ phải không em
Đừng quên nhé gởi về đây bóng mát
Trời Malaysia tháng nầy nắng rát
Mây chẳng về từ dạo em đi

Nhớ gởi về đây một chút tin yêu
Những vần thơ vội vàng chưa kịp viết
Vầng trăng cũ sẽ mang màu vĩnh biệt
Khi mảnh đời thân thiết đã phân ly

Anh đứng bên nầy trại cấm Sungei Besi
Như tội phạm đang chờ ngày xử án
Chuyện tự do trở thành trò rao bán
Chẳng ai còn để ý nữa đâu em

Trong những ngày tù tội lãng quên
Anh cố giữ lại đây giữa lòng trại cấm
Chút hy vọng của một ngày nắng ấm
Chút lửa hồng tranh đấu sẽ không tan

Bài thơ buồn anh viết giữa gian nan
Bằng thống khổ hờn căm sôi trong máu
Bằng nước mắt của bầy em đang đói
Bằng tủi buồn của mẹ lúc xuôi tay

Nhớ gởi về đây nước mắt em cay
Để anh nếm cuộc đời qua vị đắng
Và đôi lúc một mình trong đêm vắng
Anh âm thầm hoài vọng chút hương xưa

Em đã vào nước Mỹ phải không em
Đừng quên nhé những người còn ở lại.

Trần Trung Đạo


Mai Em Vào Nước Mỹ

Trương Hồng Sơn
(tặng Vũ Nga)

Mai em vaò đất Mỹ
Nhớ nghe em !
Gởi cho anh những bóng mát công viên
Để trẻ thơ trại buồn, bớt nắng..

Gởi cho anh những bông hồng tươi thắm
Anh tặng mẹ già tóc bạc giữa rào gai
Vaò quan tài mẹ vơi nỗi đắng cay !

Gởi cho anh
Giọt mồ hôi nhọc nhằn sớm tối
Anh nhận ra vị mặn của cuộc đời
Nước mắt xứ người em khóc mềm môi..

Gởi cho anh một chút Tự Do thôi
Anh xẻ chia bạn bè từng đêm khao khát
Phá xiềng gông đứng thẳng làm người ..

Gởi cho anh, gởi cho anh
Một chút niềm tin
Anh đốt lên sáng lòng trại cấm
Lữa đấu tranh sẽ cháy mãi không tàn ..

Những vần thơ anh viết giữa gian nan
Những biểu ngữ đỏ tươi bằng máu
Những đôi mắt hằn sâu thống khổ
Mai em vào đất Mỹ
Nhớ nghe em !..

Trương Hồng Sơn
Trại cấm Sungei Besi 1992

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
thanks 1 user thanked Ngọc Anh for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 4/1/2018(UTC)
Users browsing this topic
Guest
2 Pages<12
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.