Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Options
View
Go to last post Go to first unread
lly (Lynn Ly)  
#1 Posted : Sunday, September 25, 2016 5:28:12 PM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,336

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2377 time(s) in 1224 post(s)
OÁN TRÁCH NGƯỜI KHÁC CHỈ ĐEM LẠI BẤT HẠNH


Trong cuộc sống, chúng ta thấy rất nhiều người có thói quen đổ lỗi cho người khác. Khi gặp chuyện không suôn sẻ, tâm trạng không thoải mái, công việc không thành công họ đều quy trách nhiệm cho một người nào đó mà không phải là họ

Những khi đó, chúng ta thường đồng tình, an ủi họ để từ đó hiểu hơn những sự việc có thể xảy ra với con người. Nhưng khi tiếp xúc nhiều với những người có thói quen này, đến một ngày chắc chắn bạn sẽ tự hỏi: “có thực sự mọi vấn đề đều do người khác gây ra không? Đều là do người khác sai, làm hại anh ta…, thay đổi cách nhìn nhận, chắc chắn bạn sẽ có câu trả lời.

Chúng ta thường có thói quen trách cứ người khác, còn việc tự xem xét lại bản thân sẽ thấy vô cùng khó?

Vì người khác làm ta không vui, họ nói gì làm ta bực bội, đồng nghiệp chưa làm hết việc nên bắt mình phải vất vả thế này, vì bạn bè phản bội mình nên mình không còn tin vào ai nữa, vì tình yêu làm tổn thương nên mình sống không hạnh phúc, vì bố mẹ quản thúc nên mình không tìm được tình yêu của mình …

Rất nhiều người vì những gì người khác nói, những gì người khác làm mà tự thu mình lại, luôn quen với việc xem mọi nỗi buồn, mọi khó khăn của mình đều là lỗi của người khác, là do khách quan gây ra. Thử hỏi, những người đó họ không có trách nhiệm với lời nói, hành vi, cuộc sống của mình hay sao?

“Vì anh ta nói tôi nên tôi mới làm như thế chứ!”, anh ta “tỏ thái độ” nên bạn đánh anh ta, đây là lỗi của anh ta hay là lỗi của bạn? Vì người yêu bỏ bạn nên bạn phải bắt mình sống khổ sở cả đời cho anh biết mặt, đây là lỗi của anh ấy hay của bạn?

Đương nhiên, người khác cũng có cái sai, anh ta sẽ phải tự chịu trách nhiệm với hành vi chưa phải của mình, nhưng cuộc sống của bạn bạn phải tự chịu trách nhiệm, tại sao lại là “do” người khác.

Có những trường hợp lỗi sai thực sự là do người khác, rồi người đó sẽ phải trả giá cho sai sót của mình. Còn với bản thân, bạn không nên oán trách họ, nên quên chuyện đó đi cho tinh thần được thoải mái, không nên vì thế mà “đay nghiến” bản thân, nếu vẫn cứ nghĩ về nó thì chứng tỏ bạn chính là người có “vấn đề”.

Những người hay trách cứ người khác thực ra chỉ là những người “vô dụng”, vì họ chỉ biết mắng mỏ người khác, đổ lỗi cho khách quan, cuộc sống của họ sẽ không thể khá hơn được.

Hơn nữa, khi người đó tự tạo ra bầu không khí “ngột ngạt” cho mình thì người đó cũng không bao giờ có được đời sống tinh thần tĩnh lặng, mà ngược lại, nó sẽ ngày càng nhấn chìm họ trong sự trách móc, dằn vặt bản thân. Có những việc bé họ cũng xé ra to, việc không có thành có, lúc nào cũng nghĩ người khác muốn làm hại mình, chỉ trích mình, từ đó tự tạo cho mình cái nhìn u ám về cuộc sống, ai muốn giúp anh ta trở lên vui vẻ, hạnh phúc anh ấy cũng không tin và cự tuyệt nó.

Oán trách người khác chỉ đem lại bất hạnh, không vui cho bạn mà thôi. Không ngừng nói người khác không mang lại hạnh phúc cho mình, như thế chỉ chứng tỏ 1 điều bạn là người không có trách nhiệm với cuộc sống của bản thân, hạnh phúc phải phụ thuộc vào người khác thì khi người khác không cho là bạn sẽ không thể có được nó.

Bạn đã bao giờ tự hỏi, bạn có thể tự tạo ra được hạnh phúc cho bản thân? Hoàn toàn có thể, bạn có thể chọn lựa, quyết định, khống chế niềm vui, hạnh phúc trong cuộc sống của mình.

Khi bạn trở nên mạnh mẽ thì cho dù người khác muốn làm “hại” bạn cũng khó có thể thành công được, bạn hoàn toàn có thể làm chủ được tâm lý của mình, bạn có thể quyết định có tức giận hay không. Hạnh phúc luôn do mình tự quyết định chứ không phải chờ đợi người khác mang đến.

Bạn phải giành lại được quyền tự chủ về tâm lý và cuộc sống của bản thân, dừng việc trách móc người khác, coi việc ai làm người đó phải chịu, tự chịu trách nhiệm về mọi trách nhiệm của mình.


“Vì anh ta làm tôi bị tổn thương nên tôi phải khổ sở mấy năm nay …”, chắc chắn anh ta đã sai nhưng chắc hẳn bạn cũng phải có lỗi gì đó mới có chuyện xảy ra, bạn hãy tự kiểm điểm bản thân, xem xét nguyên nhân của vấn đề là gì. Còn việc bạn sống khổ sở trong thời gian qua hoàn toàn do lỗi của bạn, không nên trách ai cả.

Có người vẫn hay nói: “Cách chữa lành vết thương tình cảm tốt nhất chỉ có thể là giải thoát khỏi nó”, tôi nghĩ phương pháp tốt nhất là thôi bình luận về nó, nếu bạn cứ dằn vặt bản thân, nghĩ ngợi về nó, bạn sẽ không thể rời xa được nó, ngược lại sẽ càng ngày càng làm vết thương bị nặng hơn.

Bạn không vui, không ai phải có trách nhiệm với việc đó ngoại trừ bạn. Hãy làm mình vui vẻ lên, xua đuổi muộn phiền ra khỏi cuộc sống của bạn.

Vui vẻ lên, ngừng chê trách người khác. Thông cảm, bỏ qua sai sót của người khác, tự kiểm điểm, sửa chữa khuyết điểm của mình, chỉ có bạn mới quyết định được phương hướng cuộc sống của mình.

Người ta không đem lại hạnh phúc cho bạn, không chịu trách nhiệm với cuộc đời của bạn, bạn hãy tự làm nó, hãy làm cho cuộc sống tốt đẹp lên.


Quỳnh Chi

Edited by user Sunday, September 25, 2016 5:45:31 PM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



lly (Lynn Ly)  
#2 Posted : Wednesday, October 5, 2016 5:04:49 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,336

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2377 time(s) in 1224 post(s)
NHÂN SINH CẢM NGỘ: TỰ TRÁCH MÌNH HAY TRÁCH NGƯỜI KHÁC
Theo Chanhkien.org


Trong mâu thuẫn, liệu chúng ta chỉ trích người khác hay nhìn vào trong là một thước đo cảnh giới tinh thần của chúng ta. Có câu nói rằng, “Phải có hai người để nhảy một điệu tăng-gô”. Nghĩa là bất cứ xung đột nào ở thế giới con người cũng đều không gây ra chỉ bởi một phía. Nói cách khác, cả hai bên đều nên xem xét chính mình, và liệu họ có làm được điều này hay không sẽ quyết định kết quả.

Trong Luận Ngữ, đức Khổng Tử nhiều lần đàm luận về vấn đề trách kỷ hay trách nhân. Một số ví dụ là Quân tử yêu cầu chính mình, tiểu nhân yêu cầu người khác, hay Tự hỏi bản thân trước khi trách người khác là xa rời sự oán hận”. Theo ý hiểu của tôi, đức Khổng Tử muốn nói nếu một người nghiêm khắc với bản thân và khoan dung với người khác, thì sẽ có ít người oán anh ta hơn. Bậc thánh hiền khác với người bình thường ở chỗ trách mình thay vì trách người khác, và tha thứ cho người khác hơn là tha thứ cho mình. Từ quan hệ vua-tôi ở quốc gia, cho tới xã giao thông thường, nếu hai bên đều có thể nhìn vào bản thân trước, thì mâu thuẫn sẽ dễ giải quyết hơn nhiều. Ngược lại, phàn nàn và chỉ trích lẫn nhau sẽ chỉ khiến tích tụ oán hận, tăng cường mâu thuẫn và rạn nứt quan hệ. Nhiều bất hạnh trong cuộc sống xảy ra chỉ vì những người liên quan không phản tỉnh, mà oán hận và chỉ trích lẫn nhau. Nếu một cá nhân thường xuyên tìm kiếm thiếu sót của bản thân và quan tâm tới người khác, thì có thể tránh được nhiều mâu thuẫn. Mang theo tâm thái tường hòa và an tĩnh, chúng ta có thể tạo ra một môi trường hạnh phúc cho mình và người khác, cũng như toàn xã hội.

Trung Quốc có nền văn hóa và lễ nghi với 5.000 năm lịch sử. Tuy nhiên, từ khi Đảng Cộng sản Trung Quốc nắm quyền 60 năm trước, sự tàn bạo và tẩy não của nó thông qua giáo dục đã tẩy sạch đức tính khiêm tốn và nhún nhường trong văn hóa truyền thống. Đây là một sự kiện mà tôi đã chứng kiến khi đến Trung Quốc. Trên một xe buýt đông đúc, một người đàn ông trung niên vô tình va phải một người thanh niên. Người thanh niên nói: “Ông bị mù à?” Người đàn ông trung niên nổi giận và họ xô xát với nhau. Cả hai đều bị đánh chảy máu, nhưng không ai chịu dừng cho tới khi cảnh sát tới. Vào cuối năm 2005, trên tuyến xe buýt 726 ở Bắc Kinh, tôi đã chứng kiến một sự cố khác. Nữ nhân viên bán vé đã tranh cãi với một cô gái 14 tuổi rằng liệu cô gái có phải trả thêm phí hay không, bởi vì cô gái vẫn không xuống khi xe đã dừng đúng bến. Họ đánh nhau, và cô bán vé đã đánh cô gái ngã xuống sàn. Cô gái ngất xỉu, không thể tỉnh lại, và chết sau đó. Sau khi ra khỏi Trung Quốc, tôi thấy rằng khi người ngoại quốc vô tình chạm phải nhau ở chỗ đông người, họ lịch thiệp xin lỗi thay vì trách móc người khác.

Bởi vậy, nếu một người chỉ trích người khác và phàn nàn về mọi thứ, người ấy đang che đậy lỗi lầm và trốn tránh trách nhiệm. Nó sẽ dẫn tới tranh cãi không cần thiết và tạo ra những rào cản lớn hơn giữa mọi người. Cách duy nhất để giải quyết xung đột là nhìn vào trong và xem xét chính mình. Do đó, thay vì trách người khác, chúng ta nên tìm lỗi lầm và thiếu sót ở bản thân. Bằng cách đó, chúng ta sẽ không ngừng thăng tiến và bước đi trên con đường Đạo.

Dịch từ:

http://www.zhengjian.org...es/2009/11/20/62698.html
http://pureinsight.org/node/5891

Edited by user Wednesday, October 5, 2016 5:18:38 AM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



lly (Lynn Ly)  
#3 Posted : Sunday, February 5, 2017 6:57:12 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,336

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2377 time(s) in 1224 post(s)
"CÀNG THAN KHỔ CÀNG KHỔ,
CÀNG OÁN TRÁCH CÀNG OÁN CÀNG BẤT HẠNH.”


"Khổ nạn" giống y như "đống phân hôi thối" ... mà khi đã xảy ra, đã là quá khứ rồi, thì "hãy xả sạch" nó đi !!! Ghi nhớ, kể lể than van thì khác gì là "gói lại những đống phân" đeo mang bên người, rồi gặp ai thì đưa ra cho người ta xem !!! Làm vậy thì vừa làm hôi thối mình lại vừa làm hôi thối luôn người khác!!!

Bổn Sư Thích Ca luôn thuyết giảng về "Luân Hồi và Nhân-Duyên-Quả Báo" và các tổ sư cũng từng tóm tắt là :

"Vợ chồng là Duyên – có thiện duyên, có ác duyên – không Duyên sẽ không đến.
Con cái là Nợ – có đòi nợ, có trả nợ - không Nợ sẽ không tìm."


Trong đời sống, sự "hợp tan" giữa muôn loài vạn vật, hay người đến với người là bởi quy luật "Luân Hồi theo Nhân Duyên Quả Báo", mà thế gian người ta hay nói tóm tắt là do "Duyên Nợ" từ quá khứ. Không có duyên đã không gặp, "thiện duyên" hay "ác duyên" là bởi "nợ nần" từ kiếp trước. Làm người mà không thấu hiểu cái lẽ ấy thì suốt đời oán hận trách móc người sao không đối tốt với mình. Gặp điều gì, gặp người không vừa ý thì phát sinh "sân hận" ... Cứ đeo mang mối sân hận, oán ghét trong lòng, nên tâm thái không lúc nào được yên vui, thanh thản.

Kỳ thực nếu như không phải trong quá khứ đo bởi đã từng đối xử không tốt với họ, thì nhất định kiếp này đã không phải gặp họ để phải trả món nợ xa xưa. Quy Luật "Nhân Quả - Luân Hồi" luôn hiển hiện tuần hoàn trong trời đất rất tự nhiên và vốn rất công bằng ... nhưng con người vì không hiểu, không thấy nên không tin, rồi cứ than thân trách phận, oán ghét sân hận lung tung.

Tóm lại thì "Nếu như bạn cứ sống mãi với lòng sân hận và oán ghét, vậy bạn sẽ không bao giờ có niềm vui" . Chẳng phải suốt đời cứ sống trong u mê mà không thể tỉnh ngộ được sao ???!!!





Kiến thức là từ học tập mà có,
Năng lực từ tôi luyện mà thành,
Phẩm hạnh, nhân phẩm là từ tu dưỡng mà xuất sanh.

Mưa lớn không gột rửa được rễ sâu trong lòng đất;
Đạo pháp rộng lớn cũng chỉ độ được người hữu duyên.

Edited by user Sunday, February 5, 2017 7:17:36 AM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.